Ngôn Tình Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 21: Chương 21


Nhan Mộc Tâm cầm lấy giấy bút ở trên tủ phía đầu giường, đem tất cả giao ước đều viết lại hết.

Sau đó ký tên xong, đưa cho Cố Hàn Đình: "Ký tên đi! Tôi không tin được anh.""Tôi ký tên, cô sẽ tin được tôi sao?" Anh đùa giỡn, hỏi."Chu Y Nhược tin là đủ rồi." Dáng vẻ tươi cười của cô, làm cho trong lòng anh ta buồn đến cuống cuồng lên.Cố Hàn Đình không do dự, ký tên xong, mặt đen lại: "Mỗi tháng tôi sẽ đưa tiền cho cô, đừng đi ra ngoài làm cho tôi mất mặt, tôi...""Cố Hàn Đình, làm phiền anh làm rõ thân phận của mình.

Chỉ cần tôi xuất hiện lúc anh cần, những khoảng thời gian khác của tôi, đều là tự do.

Tôi có quyền làm việc, cũng có quyền có quan hệ xã hội của mình.

Tôi không phải là người phụ nữ được anh bao nuôi." Nhan Mộc Tâm đã từ chối không chút do dự."Cô muốn tiếp tục dây dưa cùng với Lục Tử Khiêm?""Không có liên quan gì đến anh!" Cô xoay người rời đi.Cố Hàn Đình từ sau lưng ôm lấy cô.

Nhan Mộc Tâm liều mạng giãy giụa, thế nhưng vô ích."Làm người phụ nữ của tôi phải ngoan!""Cố Hàn Đình, tôi chính là quá ngoan, mới đi tới bước đường này.

Anh vĩnh viễn đừng có quên, anh nợ tôi mấy cái mạng.

Có một ngày, tôi sẽ khiến anh trả lại hết." Cô giơ chân lên, tàn nhẫn đạp xuống.

Người đàn ông này đã đoán trước nên tránh được."Cô muốn dùng cách này, đến để gây chú ý với tôi sao?""Cố Hàn Đình, anh cho rằng anh là ai? Lúc tôi yêu anh, anh là vật báu.

Lúc tôi không yêu anh nữa, anh ghê tởm tột cùng.

Dù cho làm người phụ nữ của anh, cũng chỉ có thái độ như vậy.

Còn nữa, tôi không cần tiền của anh." Nhan Mộc Tâm nắm chặt nắm đấm, sải bước đi ra bên ngoài."Tôi sắp đính hôn rồi." Anh lớn tiếng nói một câu."Không liên quan đến tôi, không cần báo cáo." Nhan Mộc Tâm hừ lạnh, đóng sầm cửa lại rồi đi.Đôi mắt của Cố Hàn Đình thâm thuý, cô...Nhan Mộc Tâm sau khi rời khỏi, đi tới phòng bệnh của anh trai, ngồi bên cạnh anh ấy, kéo tay của anh, lệ rơi đầy mặt: "Anh, bây giờ tất cả những việc em đang làm, đều là trái với lòng.

Em sống rất đau khổ.

Nhưng mà, em vì anh, sẽ tiếp tục sống.

Hai năm, chúng ta nhất định sẽ rời khỏi cái nơi quỷ quái này.

Chờ em thêm chút nữa.

Chờ em thêm chút nữa!"Ba ngày sau.Lục Tử Khiêm tới phòng bệnh, vẻ mặt tươi cười: "Tâm Tâm, em yên tâm đi, tất cả mọi thứ đều đã được sắp xếp ổn thoả rồi.

Sau khi chúng ta rời khỏi, liền sẽ có cuộc sống hoàn toàn mới.

Anh đã tìm được một bác sĩ tốt nhất, anh trai của em...""Xin lỗi, tôi không đi nữa."Nụ cười của Lục Tử Khiêm ngưng bặt.

Anh ấy tưởng là mình nghe lầm, hỏi lại lần nữa: "Em nói cái gì?""Tôi không đi nữa.

Tôi quyết định tiếp tục ở lại bên cạnh Cố Hàn Đình."Chần chừ một chút, anh ấy đứng dậy, lui về phía sau mấy bước, há hốc miệng, muốn nói lại thôi."Anh đi đi." Khuôn mặt Nhan Mộc Tâm vẫn ngẩn ra như cũ."Ở lại là bởi vì còn yêu anh ta, hay là có nỗi khổ bất đắc dĩ?" Lục Tử Khiêm cố nén đau đớn trong lòng, điềm đạm như cũ.Lại im lặng."Đừng nói cho anh biết, em vẫn còn yêu anh ta?" Anh ấy kích động nắm lấy cổ áo của cô.

Khoảng cách giữa hai người rất gần, rất gần.Đúng lúc Cố Hàn Đình đi vào, nhìn thấy cảnh đó, cười lạnh một tiếng: "Hình như tới không đúng lúc!".
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 22: 22: Tôi Muốn Mạng Của Anh Ta


Tuy nói vậy nhưng anh vẫn ngồi đó, như một vị vua nhìn bọn họ.

Lục Tử Khiêm nhìn hành vi của bản thân mình, lập tức cảm thấy áy náy.

"Tâm Tâm, anh xin lỗi, là do anh quá kích động rồi.

”Nhan Mộc Tâm nên nói gì đây? Tha thứ? Cô không thể nói được gì!“Phải làm sao mới có thể thả Nhan Mộc Tâm đi?” Lục Tử Khiêm đi tới chỗ Cố Hàn Đình, nhìn chằm chằm vào đôi mắt sâu thẳm của anh, trầm giọng hỏi.

Chắc chắn là do Cố Hàn Đình uy h**p, dù sao thì Nhan Mộc Tâm đều đã đồng ý là rời đi rồi, đồ đàn ông khốn khiếp!"Cô ta tự nguyện ở lại bên cạnh tôi, dù sao cô ta cũng là của tôi! " Cố Hàn Đình cố ý, câu đằng sau anh vẫn chưa nói hết, ánh mắt gian tà nhìn chằm chằm Nhan Mộc Tâm.

Cô nở nụ cười lạnh lẽo: “Tôi là tình nhân của anh ta!"Những chữ này khiến cho Cố Hàn Đinh và Lục Tử Khiêm bị sốc.

Đây không phải là những gì Cố Hàn Đinh muốn sao? Anh ngạc nhiên cái gì chứ!Cố Hàn Đình cố tình chọc tức cô, nhắc nhở cô đừng quên thân phận của mình, cũng không có ý định làm xấu mặt cô ở nơi công cộng, kết quả là… bây giờ cô lại tự mình không cần mặt mũi nữa!"Cái gì?”“Tôi nói rồi, tôi là tình nhân của Cố Hàn Đình, tôi không thể rời đi được.

” Nhan Mộc Tâm nhìn vào mắt của Lục Tử Khiêm, nói từng chữ từng chữ một.

Lực tác động của câu này quá là lớn, khiến Lục Tử Khiêm ngồi ở mép giường chỉ có thể há hốc miệng, không thể nói được gì.

“Lục Tử Khiêm, đừng vì tôi mà lãng phí thêm nhiều thời gian nữa.

” Cô vẫn mặt lạnh nghiêm túc nói, không hề có chút đùa cợt nào.

Một cơn tức giận trong lòng anh ấy lại bùng lên, anh ấy điên cuồng gầm lên: "Em điên rồi hả? Em biết em đang làm gì không? Tình nhân? Sau này em không còn muốn kết hôn nữa sao? Anh ta đã đối xử với em như vậy rồi, tự tay gi3t chết đứa con của hai người, vậy mà em vẫn còn muốn tiếp tục ở bên cạnh anh ta? Em còn là Nhan Mộc Tâm mà anh từng quen biết nữa hay không? Anh ta hại chết ba em, khiến cho anh trai em bây giờ vẫn còn đang ở phòng cấp cứu, em có thể tỉnh lại được hay không?”Sắc mặt của Nhan Mộc Tâm không chút thay đổi nào, bình tĩnh như nước!"Nếu em gặp phải chuyện khó khăn gì, anh có thể! ""Lục Tử Khiêm, tôi không có khó khăn gì, đây là cuộc sống do tôi lựa chọn, khi tôi bước đến bước này, thì tôi đã không còn có thể quay đầu lại được nữa rồi, anh không cần phải đau lòng la hét ở đây nữa, nếu anh có bản lĩnh thì anh hãy quay ngược lại thời gian, dừng lại tất cả mọi thứ của bây giờ, còn không, cũng không còn tác dụng nào đâu, tôi đã chấp nhận số phận này rồi.

" Nhan Mộc Tâm không muốn tiếp tục chuyện này nữa, đã nói hết mọi thứ, hi vọng Lục Tử Khiêm không cần phải vướng bận nhiều nữa.

Anh ấy đứng lên, cười thật lớn: "Nhan Mộc Tâm, em thật sự đã làm anh thất vọng, con đường nào chứ, em chính là vẫn luôn yêu Cố Hàn Đình, cho nên những đau đớn này em phải chịu cũng là đáng đời.

”Cô cắn chặt môi đỏ chịu đựng những dao động trong lòng, bản thân cô không thất vọng sao? Đúng vậy, đúng là đáng đời cô! Cho nên cô mới chấp nhận chịu đựng, cũng chỉ có thể chịu đựng mà thôi!Không có câu trả lời của Nhan Mộc Tâm, Lục Tử Khiêm bất lực đi đến trước mặt Cố Hàn Đình: “Anh thắng rồi, chỉ có điều, tôi phải nhắc nhở Cố thiếu một câu, một người phụ nữ tốt như vậy mà anh không biết trân trọng thì rồi sẽ có một ngày anh phải hối hận.

”Lục Tử Khiêm thất vọng rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ.

“Cô thật sự quá không yên phận.

” Cố Hàn Đình chọc kháy.

"Cố thiếu có quyền nói câu này sao? Trục trặc trong hôn nhân? Sau khi ly hôn, anh lại lén lút giao dịch với vợ cũ, anh không cảm thấy xấu hổ khi nói ra câu đó sao?” Nhan Mộc Tâm cười mỉa mai.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 23: Chương 23


Anh sải bước tới trước mặt cô, giơ tay lên, chưa chạm đến cổ cô, cô vẫn không ngó ngàng để ý: "Ngoài thủ đoạn bóp cổ tôi, anh còn có cách nào khác không? Đừng trách tôi không nhắc anh, sức lực của anh mạnh như vậy, một khi không cần thận thì chuyện lớn sẽ xảy ra đó, khiến tôi không thở được, đến lúc đó, ảnh hưởng đến tiến độ thử thuốc, vì để cho Chu tiểu thư có đứa bé, cho dù anh không vừa lòng, thì cũng cố gắng chịu đựng đi, anh nói xem, có đúng không?”"Ồ, cô đúng là ăn nói kỳ quái như vậy, sao nào? Không chạy trốn cùng người đàn ông cô yêu, cảm thấy buồn bực sao? Có phải muốn đâm tôi một nhát?" Cố Hàn Đình siết chặt hàm dưới của cô, tức giận trêu chọc.

Nhan Mộc Tâm đột nhiên giơ bàn tay nhỏ của mình ra, cầm lên cà vạt của anh, nhẹ nhàng kéo xuống, mũi của hai người đối mặt nhau, người phụ nữ này muốn làm cái gì?"Sai rồi, tôi muốn đâm anh một nghìn nhát dao, ngược lại là anh, có phải thấy tôi và Lục Tử Khiêm ở bên nhau, cho nên anh ăn giấm chua rồi? Cố Hàn Đình, anh có loại phản ứng này, sẽ không phải là yêu tôi rồi chứ?” Ánh mắt của cô quyến rũ xinh đẹp, chưa từng nhìn thấy ánh mắt như vậy, người phụ nữ này rốt cuộc đang muốn làm gì?“Cô đừng quên, cô là của tôi! ”“Cho nên, bây giờ anh có cảm giác gì với tôi?” Nụ cười của cô thật sự rất đẹp, bàn tay nhỏ bé có hơi không yên phận!"Nhan Mộc Tâm, có phải là cô đang muốn dụ dỗ tôi? Cô thật sự khiến tôi ghê tởm, cô tin tôi làm nát đôi môi này của cô hay không?" Cố Hàn Đình nghe thấy giọng điệu này của cô, nhìn thấy ánh mắt này của cô, có chút không giải thích được, tức giận trong lòng, khó có thể kìm nén được.

"Nào anh tới đi! Anh! ưm!”Chặn kín môi của cô, mọi thứ bị nhấn chìm!Nhan Mộc Tâm nhân cơ hội tức giận mạnh mẽ tát anh một cái, sau đó che đôi môi đỏ mọng của mình, ánh mắt vô tộ: "Chu tiểu thư, cô đừng hiểu lầm, tôi và Cố thiếu đang bàn một chút chuyện, anh ta, anh ta có thể là do uống say rồi! Cô nghe tôi giải thích!”Khi Cố Hàn Đình nghe thấy hai chữ Chu tiểu thư, anh quay đầu lại và nhìn thấy Chu Y Nhược đang đứng đó, sắc mặt anh đột nhiên tối sầm lại!Chu Y Nhược rơi nước mắt, quay đầu bỏ chạy.

“Cô cố ý?” Người đàn ông quay đầu, tức giận nhìn cô.

“Là chính anh muốn xé rách môi của tôi, Cố Hàn Đình, ngay từ giây phút anh ép tôi làm t ình nhân của anh, thì anh nên biết sẽ có một ngày như vậy, thật không biết là sức chịu đựng của Chu tiểu thư như thế nào, không biết có tốt hơn tôi không nữa?” Nhan Mộc Tâm hiểu rõ mọi chuyện, nằm bẹp trên giường bệnh, coi như mọi chuyện không liên quan gì đến cô.

Cổ lại bị bóp một cái, anh tức giận đến cực điểm: “Là cô ép tôi phải chạm vào cô.

”"Anh chưa từng động vào tôi sao? Cố Hàn Đình, tôi nói rồi, tính mạng của anh trai tôi và tôi đều nằm trong tay anh, nếu như anh không cần nữa thì lúc nào cũng có thể đem đi, còn nếu như anh giữ lại, muốn tôi phải ngoan ngoãn nghe lời một kẻ giết người như anh, thì mơ đi.

Nếu có thời gian nổi giận với tôi, thì mau đi tìm Chu tiểu thư kia đi, nếu cô ta xảy ra chuyện, đừng trách tôi.

” Mỗi một câu của cô đều rất mạnh mẽ và phóng khoáng không chút dư thừa.

Cố Hàn Đình gật đầu, nới lỏng cổ cô ra: "Nhan Mộc Tâm, cô tốt nhất là hi vọng Chu Y Nhược không xảy ra chuyện gì đi, nếu như cô ấy có xảy ra chuyện gì, thì tôi nhất định sẽ phế cô.

”Nói xong, anh đứng dậy và vội vàng rời đi.

Nhan Mộc Tâm buông đôi bàn tay nhỏ bé của mình ở trên cổ xuống, nhẹ nhàng v**t v*, không ai có thể hiểu được ánh mắt của cô!Bác sĩ Dương bước vào, cảm thấy hơi căng thẳng: "Không sao chứ? Tại sao Cố thiếu lại tức giận như vậy? Cậu ta không làm gì cô đúng không?"“Không sao đâu, bác sĩ Dương, đừng lo lắng, bây giờ anh ta không thể chạm vào tôi được, anh ta khiến tôi mất đi tất cả, vậy thì tôi cũng sẽ không để yên cho anh ta đâu.

”“Cô không đấu lại được với cậu ta đâu, cứu được anh trai cô xong lập tức rời đi, cô đừng nảy sinh tình cảm gì!” Bác sĩ Dương nắm lấy tay cô dặn dò.

"Nảy sinh tình cảm? Với anh ta? Bác sĩ Dương, tôi muốn lấy mạng của anh ta.

”"Cô… cô điên rồi sao?”“Lấy mạng, anh ta nợ tôi một cái mạng, tôi muốn anh ta phải trả lại cho tôi!” Nhan Mộc Tâm nói xong, nhắm mắt lại thở dài nhẹ nhõm một hơi.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 24: 24: Đối Diện Với Chu Y Nhược


Bác sĩ Dương mấp máy miệng, nhưng xem dáng vẻ của cô, cuối cùng cũng thôi!Cố Hàn Đình cũng đuổi theo Chu Y Nhược, kéo tay cô ta lại, nhìn cô ta: “Đó là hiểu lầm.

”“Hiểu lầm? Em tận mắt nhìn thấy anh hôn cô ta, là hiểu lầm như thế nào? Anh yêu cô ta rồi? Là em phá hoại hai người?” Mắt cô ta đỏ lên, cực kỳ khó chịu.

“Không có, thật sự là hiểu lầm.

”“Tại sao vẫn giữ cô ta lại bên cạnh anh? Em không phải là không tin tưởng anh, chỉ là cảm thấy, cục diện ba người như thế này làm em có chút khó chịu, hay là anh để cô ta đi đi.

” Chu Y Nhược nắm lấy tay anh, nhẹ giọng nói.

“Không được.

”“Tại sao?”“Trạng thái thân thể của cô ta rất giống em, để cô ta thử thuốc cho em, là sự lựa chọn tốt nhất.

” Câu nói này của Cố Hàn Đình khiến Chu Y Nhược rất cảm động, che miệng, lúc lâu sau mới nói: “Anh để cô ta ở bên cạnh là bởi vì em? Anh là vì cứu em?”“Đúng, vì vậy, đó là hiểu lầm.

” Cố Hàn Đình lạnh lùng giải thích.

Chu Y Nhược cười, trực tiếp nhào vào lòng anh: “Đình, xin lỗi, là em hiểu lầm anh rồi, em không nên không tin tưởng anh, nhưng… nhưng Nhan tiểu thư cũng vô tội, em đã không giúp được cô ấy cái gì cả, bây giờ còn phải thử thuốc cho em, em nợ cô ấy quá nhiều, hay là cho cô ấy dọn đến chỗ em, ở chung với em, em muốn chăm sóc cô ấy.

”“Không cần đâu, cô ta…”“Đình, nếu không em sẽ cảm thấy hổ thẹn và không yên tâm, thế này đi, đợi đến mai chúng ta đi thăm cô ấy, em sẽ nói với cô ấy, có được không?” Chu Y Nhược nũng nịu cầu xin.

Cuối cùng, Cố Hàn Đình cũng đồng ý!Trận náo loạn này cũng vì thế mà dừng lại!Ánh sáng ban mai chiếu vào trong phòng bệnh, thân thể của Nhan Mộc Tâm cũng đã đỡ hơn nhiều, vừa ăn sáng xong thì thấy Cố Hàn Đình và Chu Y Nhược tay nắm tay đi vào phòng bệnh.

Nhan tiểu thư, thân thể cô thế thế nào rồi?”“Chu tiểu thư là quan tâm tôi, hay là quan tâm thân thể tôi? Bất kể là quan tâm cái gì đều cảm ơn cô.

” Nhanh Mộc Tâm nằm lại giường bệnh.

“Đừng có dùng cái thái độ không nóng không lạnh mà nói chuyện với Nhược Nhược.

” Cố Hàn Đình Thấp giọng nhắc nhở.

“Cố thiếu, anh lấy thân phận gì ra lệnh cho tôi?” Nhan Mộc Tâm cố ý khiêu khích anh.

Lập tức đôi mắt của anh trầm xuống, khí lạnh nổi lên bốn phía.

“Nhan tiểu thư, tôi biết trong lòng cô khó chịu, tôi rất cảm ơn cô đã thử thuốc cho tôi, tôi và Đình đã bàn bạc rồi, cô chuyển đến ở với tôi, mọi người chăm sóc lẫn nhau.

” Chu Y Nhược đánh vỡ cục diện bế tắc này, cười nói.

Nhan Mộc Tâm nghe xong thì cười: “Ba người chúng ta ở chung?”“Đúng.

”“Ha, Cố thiếu, anh cũng đồng ý à?” Cô cười lạnh.

Đây là cái đống hỗn độn gì vậy? Không cảm thấy buồn nôn sao?“Theo lời của Nhược Nhược nói mà làm.

” Người đàn ông đó nói với tôi, mãi mãi vẫn là kiểu bá đạo như vậy.

Nhan Mộc Tâm hừ lạnh một tiếng: “Tôi không đồng ý.

”“Nhan Mộc Tâm!”“Tôi biết rồi, Chu tiểu thư của anh khéo hiểu lòng người, nhưng mà, mời anh dùng não nghĩ xem, quan hệ ba người chúng ta, chính là thú tiêu khiển lúc trà dư tửu hậu của người khác, anh thật sự hy vọng người anh yêu là cô ta bị người khác dị nghị sao? Tôi thì lại không muốn nghe thấy mấy lời bàn tán loạn này.

” Cô lần nữa quả quyết.

Chu Y Nhược nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Nhan tiểu thư, chúng ta cần gì quan tâm người khác nghĩ như thế nào, chỉ cần chúng ta…”“Được, tôi không để ý người khác, tôi nhìn không vừa mắt hai người ân ân ái ái có được chưa? Anh ta là chồng cũ của tôi, cô thật sự cảm thấy, tôi không buồn nôn trước hai người à?” Nhan Mộc Tâm cười nói.

“Nhược Nhược bởi vì tốt cho cô, chú ý cách ăn nói và thái độ của cô đi.

” Cố Hàn Đình thấy thái độ của cô thì cực kỳ không hài lòng.

“Tôi chỉ có thái độ và cách ăn nói này thôi, lòng tốt của Chu tiểu thư cô đừng có dùng trên người tôi, Cố Hàn Đình, anh không để ý người khác bàn luận về chuyện quan hệ giữa ba chúng ta? Đến lúc đó, mốc thời gian chúng ta ly hôn và mốc thời gian hai người ở bên nhau, trùng nhau, anh nói xem người khác sẽ bình luận như thế nào về chúng ta? Anh khẳng định, Chu tiểu thư có thể chịu được mấy lời đàm tiếu này sao? Còn nữa anh cho rằng, tôi có thể nhịn anh?” Tôi không nhanh không chậm nói.

Người đàn ông không nói gì, nhưng ánh mắt rất đáng sợ!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 25: Chương 25


Nhan Mộc Tâm vờ như không nhìn thấy, cười quyến rũ, vén mớ tóc xoà xuống bên tai: “Có một số việc, ba người ở chung không tiện làm, nếu như bị lộ, lại…”“Câm miệng! Là Nhược Nhược lương thiện mới suy nghĩ nhiều, không giống với loại người thâm độc như cô!”“Lương thiện? Tôi mà thâm độc thì sẽ không mất đi đứa con, Cố Hàn Đình, bớt ở chỗ tôi giả vờ nhân từ đi, các người không có tư cách, tôi không thể nào, cũng tuyệt đối không ở cùng với các người, chết cũng không!” Nhắc đến con, tâm trạng của cô cực kỳ kích động.

Nhan Mộc Tâm hôm nay, đã không chịu sự khống chế nữa, nếu như cưỡng ép kéo ba người lại với nhau, chuyện đến lúc đó, anh cũng khó mà khống chế được, cuối cùng Cố Hàn Đình gật đầu: “Được, không ở chung một chỗ!”Rất rõ ràng, Chu Y Nhược có chút thất vọng, nhưng vẫn đồng ý: “Được, em nghe hai người, Nhan tiểu thư, nếu như cô có yêu cầu gì, cứ tìm tôi, nỗi đau của cô tôi hiểu!”“Các người đừng làm phiền cô ấy, đó là ân huệ tốt nhất rồi.

” Lục Tử Khiêm cầm một bó hoa tươi bước vào, đen mặt nhìn bọn họ.

Cố Hàn Đình tròng mắt đen thâm thuý, không ai có thế nhìn rõ anh.

“Lục tiên sinh, chúng tôi không làm phiền hai người nữa, thân thể cô ấy không tốt, anh…”“Sự khéo hiểu lòng người của cô, ở chỗ tôi chẳng có tí tác dụng nào đâu.

” Lục Tử Khiêm lạnh lùng cắt ngang lời cô ta.

Cố Hàn Đình trầm mặc, ôm bả vai Chu Y Nhược, liếc nhìn Nhan Mộc Tâm một cái: “Ngày mai đến đón cô ra viện!”Cô không trả lời, trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.

“Lục Tử Khiêm, tôi không phải đã nói rõ với anh rồi sao, anh đến đây làm gì?” Nhan Mộc Tâm nhìn anh ta, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Anh nguyện cùng em, chỉ cần em đồng ý.

” Lục Tử Duyên âm áp nói.

“Tôi là nhân tình của Cố Hàn Đình!”“Anh không quan tâm.

”“Tôi từng sảy thai.

”“Anh không để ý.

”“Tôi để ý, Lục Tử Khiêm, tôi và Cố Hàn Đình tách ra không được, xin anh đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa, anh cho rằng anh quay lại, muốn đưa tôi rời đi, đã từng bỏ rơi tôi, làm tổn thương tôi, tôi đều quên hết sao, có giỏi thì anh vượt qua anh ta, cứu tôi ra, nếu không, những lời hứa hẹn, đều là giả!” Lời của Nhan Mộc Tâm rất khó nghe.

Cô nhìn ra được Lục Tử Khiêm khó chịu, như vậy cũng tốt, sẽ không lãng phí thời gian như thế này nữa.

“Anh có thể, em cho anh thời gian nửa năm.

” Lục Tử Khiên nói xong, lấy một phần tài liệu đưa cho tôi.

Nhan Mộc Tâm mở ra xem, sắc mặt thay đổi, lập tức trả phần văn kiện này lại cho anh ta: “Anh không cần vì tôi làm nhiều việc như thế!”“Anh muốn, Nhan Mộc Tâm, em nên nhớ, anh trở về, sẽ không rời xa em nữa, trừ khi anh chết đi, nếu không, anh nhất định sẽ đưa em rời đi! Anh sẽ làm bạn trai em, có lẽ anh sẽ ghen, ghen, mùi vị…” Lục Tử Khiêm cũng không biết, đang nói gì nữa?.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 26: 26: Khiêu Khích Cố Hàn Đình


“Ồ, tôi không còn quan tâm đến anh ta nữa.

” Nhan Mộc Tâm cười lạnh, không quan tâm.

Nhìn thấy bộ dạng của cô, Lục Tử Khiêm ôm cô vào lòng, cô không có sức để giãy dụa, cứ để anh ấy ôm thế này, cả người mềm nhũn, giống như một con rối.

"Chờ thêm nữa, nửa năm nữa anh nhất định sẽ mang em rời khỏi anh ta.

”Nhan Mộc Tâm cười khổ ngẩng đầu lên, thế nhưng Cố Hàn Đình vẫn chưa rời đi, đôi mắt khát máu khiến cô sợ hãi.

Anh muốn làm gì?Cô đưa tay ra, vốn dĩ muốn đẩy Lục Tử Khiêm ra, nhưng lúc này, cô lại không làm như vậy, trên miệng nở nụ cười, hướng về phía anh khiêu khích.

Cái mạng này đang ở đây, Cố Hàn Đình muốn không! Cô mỏi mắt trông chờ.

Vốn tưởng anh sẽ bỏ đi, nhưng kết quả một tiếng ầm vang lên, cách cửa bị đẩy mở, anh thế nhưng lại bước vào.

Lục Tử Khiêm vừa mới đứng dậy, còn chưa kịp phản ứng, người đàn ông kia một tay kéo Nhan Mộc Tâm vào trong vòng tay của anh, cứ kéo cô như thế ra bên ngoài!“Anh lại điên cái gì chứ?” Nhan Mộc Tâm nhíu mày, hỏi.

Không có bất kỳ câu trả lời nào, Lục Tử Khiêm đứng ở nơi đó, nhìn bóng lưng của bọn họ dần dần biến mất, liếc mắt một cái, nắm chặt tay: "Tâm Tâm, em nhất định phải chờ anh, anh nhất định sẽ mang em rời đi được.

”Lần này, dù có mất mạng! Cũng phải mang được Nhan Mộc Tâm trở về bên cạnh anh ấy!Bên trong hộp xe phía sau!Đặt Nhan Mộc Tâm lên xe, Cố Hàn Đình tiến gần lại hơn, khoảng cách giữa hai người rất gần, Chu Y Nhược đi đâu rồi? Người đàn ông này muốn làm cái gì?Đang miên man suy nghĩ, bàn tay to của anh rơi xuống eo cô, cô lập tức giữ chặt: "Anh định làm gì?""Cô cảm thấy tôi muốn làm gì? Nhan Mộc Tâm, tôi nói rồi, cô là tình nhân của tôi, thân phận của bản thân như thế nào cô nên biết rõ, Lục Tử Khiêm! ”“Tôi từ chối anh ấy rồi.

” Nhan Mộc Tâm lạnh lùng nói, khiến động tác của anh lập tức dừng lại!Không khí thật xấu hổ!“Anh đưa tôi đi đâu?” Cô hất tay anh ra, tránh sang một bên kéo rộng khoảng cách!"Về nhà, hay là ngôi nhà ngày trước của chúng ta, sau này cô liền! ”"Cố Hàn Đình, đó không phải là nhà, chỉ là một căn phòng, nơi đó là nơi tôi không muốn nhắc đến nhất, là nơi vực thẳm đau khổ nhất mà tôi đã từng chịu đựng, tôi không muốn ở đó, ở nhà của tôi thôi.

” Nhan Mộc Tâm nhớ lại những chuyện đó, hận không thể tự mình đánh cho bản thân một cái bạt tay thật mạnh, cô thật ngu ngốc khi yêu anh.

"Cô không có quyền được lựa chọn.

""Anh biết, tôi có sự lựa chọn, Cố Hàn Đình, chỉ là một căn phòng mà thôi, anh không thể tính toán chi li đến mức đó chứ, sức khỏe của tôi không thể chịu đả kích được, sẽ ảnh hưởng đến Chu Y Nhược! "Anh hung hăng bóp chặt má cô, với ánh mắt dữ tợn: "Cô nhất định phải hung hăng như vậy với tôi sao? Nhan Mộc Tâm, cô không thể ngoan ngoãn một chút được sao?""Ngoan ngoãn? Tôi còn chưa đủ ngoan ngoãn sao, ly hôn với anh, giết đi đứa bé của tôi, tôi ngoan ngoãn thì được lợi ích gì chứ? Tôi ngoan ngoãn thì anh sẽ buông tha cho tôi sao?” Cô nở nụ cười lạnh lẽo, dồn dập đặt câu hỏi, khiến cho Cố Hàn Đình bỗng trầm mặc.

“Trước đây cô sẽ không hung hăng ép buộc người khác như vậy.

” Giọng điệu của Cố Hàn đình mềm mại hơn một chút.

“Cố Hàn Đình, bốn chữ hung hăng ép buộc được thốt ra từ miệng anh, chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm, đừng nhắc chuyện trước đây với tôi nữa, tôi quyết định tôi muốn ở nhà của mình!” Nhan Mộc Tâm rất kiên quyết!Cuối cùng thì anh cũng đồng ý!Về đến nhà, Nhan Mộc Tâm ngồi ở trên sô pha, xoa nhẹ thái dương của mình, rồi liếc nhìn anh: “Anh có thể đi được rồi!”"Tối nay tôi sẽ ở bên cô!""Cái gì? Anh sợ tôi chạy trốn sao? Cố.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 27: Chương 27


Hàn Đình, tôi đã thỏa thuận xong với anh rồi, thì sẽ không bỏ đi đâu, anh không cần phải làm bộ mặt đạo đức giả ở trước mặt tôi!” Lúc này Nhan Mộc Tâm chỉ có thể nói những lời mỉa mai anh như vậy.

"Cô nhất định phải nói chuyện với tôi như thế này sao? Bây giờ chúng ta đã đạt được thỏa thuận, vậy thì có thể hòa thuận ở bên nhau, cô! ""Hòa thuận bên nhau? Cố Hàn Đình, hai mạng của ba tôi và đứa bé anh quên rồi sao? Để tôi nói cho anh biết, trong lòng tôi, anh mãi mãi chỉ là kẻ thù và kẻ giết người, nếu như có cách nào khác, tôi nhất định sẽ giết anh cả ngàn lần!" Cô lập tức nổi giận, nắm chặt tay phản công!“Với sức khỏe này của cô, sao có thể thử thuốc cho Chu Y Nhược được?” Anh vẫn quan tâm, từ trước đến nay đều là người phụ nữ đó.

“Nếu anh muốn tôi bình tĩnh, thì đừng thường xuyên xuất hiện trước mặt tôi, đừng nói chuyện quá khứ với tôi, Cố Hàn Đình, tôi không còn yêu anh nữa rồi!” Bảy chữ cuối cùng được nói ra bằng một giọng rất nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu lại kiên định.

Cố Hàn Đình mặc kệ không muốn quản nhiều đến như vậy, trực tiếp nắm lấy tay cô, kéo cô nằm lên giường, dùng bàn tay to của mình cuộn cô vào trong lòng, mặc cho cô có giãy dụa thế nào, anh cũng không chịu buông ra!Theo như những gì Nhan Mộc Tâm nói, sự đụng chạm của anh lúc này đều khiến cô cảm thấy ghê tởm! Ngoại trừ đấu tranh liều mạng, thì không có còn đường nào khác!Đột nhiên, không động đậy nữa!"Nhan Mộc Tâm, đừng ép tôi phải có cô ngay bây giờ!”Nhan Mộc Tâm quay người lại, nở nụ cười quyến rũ: “Nếu như Chu Y Nhược biết được, anh yêu thích cơ thể này của tôi như vậy, anh nói xem, cô ta sẽ như thế nào?”"Cô muốn làm gì?”"Muốn anh đừng chạm vào người tôi! Cố Hàn Đình, cơ thể này của tôi còn chưa hồi phục lại, nếu như anh vẫn còn là một người đàn ông, thì anh hãy mau chóng dừng lại mọi hành động của anh lại, va chạm mà không có cảm xúc gì, chỉ khiến tôi cảm thấy ghê tởm!” Ánh mắt của cô tràn đầy căm phẫn, là ánh mắt trước giờ anh chưa từng nhìn thấy.

"Cô ghét tôi đến như vậy?”"Không nên sao? Anh biết đó, bây giờ tôi không có khả năng phản kháng, nếu như anh vẫn dùng sức mạnh lên người tôi, vậy thì anh có thể có được điều mình muốn, nhưng như vậy thì anh chỉ khiến tôi càng coi thường anh mà thôi! Tôi cũng khó mà đảm bảo rằng nếu một ngày nào đó, tôi không thể chịu đựng được loại áp bức này nữa, tôi sẽ nói với Chu Y Nhược những gì? Đúng vậy, tôi đang uy h**p anh!” Không đợi Cố Hàn Đình chất vấn, cô lập tức thừa nhận!"Nhan Mộc Tâm, đây mới là bộ mặt thật của cô sao?”Cô đột nhiên ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào mắt anh: "Đúng, đây là bộ mặt thật của tôi, Cố Hàn Đình, anh không đủ tư cách để chất vấn tôi như thế này, bộ dạng của tôi bây giờ trong mắt anh, chính là do anh ép buộc mà có, sau này mỗi ngày, tôi đều dùng thái độ này, muốn tìm hình bóng của người vợ cũ trên người tôi, là điều không bao giờ có được!”Tất cả hứng thú của Cố Hàn Đình lập tức biết mất, anh rời khỏi giường, tháo cà vạt xuống, sầm mặt nói: “Cô nghỉ ngơi cho tốt đi, ngày mai tôi sẽ sắp xếp bác sĩ đến đây kiểm tra sức khỏe cho cô!”Nhan Mộc Tâm thuận thế ngã nằm trên giường, nghe được tiếng bước chân rời đi, cô đột nhiên nói một câu: “Tôi muốn có công ty!”Bước chân của người đàn ông dừng lại, hỏi: “Cái gì?”“Anh phải trả lại Nhan gia cho tôi!” Cô lạnh lùng nói.

"Tôi sẽ nuôi cô, chỉ cần cô! "“Không, tôi muốn có công ty, tôi mệt rồi, ngày mai thương lượng sau!” Cô tiện tay tắt đèn, Cố Hàn Đình nhíu mày thật chặt, đóng cửa lại, rời đi.

Một lúc lâu sau, khi nghe thấy tiếng đóng cửa, Nhan Mộc Tâm đứng dậy trong bóng tối, đi đến phòng khách, từ trong tủ lạnh lấy ra một cái chai, lặng lẽ đi ra sân sau vắng vẻ!Trong màn đêm u tịch, gió lạnh khắp nơi, cô hoảng sợ đứng đó, nhìn chai rượu trên tay, nước mắt chảy ròng ròng trên mặt!“Yên tâm đi, tất cả mọi thứ của hôm nay, đều sẽ trả lại sạch sẽ, cứ chờ mà xem!” Trong màn đêm u tối, ánh mắt tràn ngập sự căm thù của cô rất sáng!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 28: 28: Đừng Sợ Đó Là Con Tôi


Sáng sớm, ánh nắng chiếu vào, Chu Y Nhược đi theo nữ giúp việc, sau khi tới hậu viện, cô ta nhìn thấy cái chai trên đất, theo bản năng lui về phía sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch, hô hấp cũng dồn dập!Nhan Mộc Tâm quay đầu, nhìn cô ta cười nhạt: “Đừng sợ, đó là con tôi!”Trong bình là máu, máu dầm dễ khiến người ta sợ hãi, Chu Y Nhược có chút lo lắng cho cô, hỏi vội: “Cô, cô không sao chứ?”“Con tôi, cũng cần một chỗ ở chứ, đây chính là nhà của đứa bé!” Nhan Mộc Tâm vẫn giữ nụ cười, cũng không trả lời vấn đề của cô.

Chu Y Nhược nhanh chóng đi tới, kéo tay cô lại trấn an: “Nhan tiểu thư, tôi biết cô rất buồn, nhưng đứa trẻ cũng đã rời đi rồi, cô nhất định phải bước tiếp, mới bắt đầu tôi cũng rất đau lòng, nhưng giờ…”Nhan Mộc Tâm trực tiếp hất tay cô ta ra, phanh một tiếng, cô ta không đứng vững, trực tiếp té lăn trên đất, đúng lúc Cố Hàn Đình đi tới, một màn này bị anh nhìn thấy.

Anh hét lớn một tiếng: “Nhan Mộc Tâm, cô muốn chết sao?”Không đợi họ nói điều gì, người đàn ông đã xông đến bóp cổ cô, động tác đầy thô lỗ lại vô tình!“Đình, là em không đứng vững, anh đừng kích động Nhan tiểu thư, anh nhìn sang bên kia đi!” Chu Y Nhược đè lại tay anh, thận trọng chỉ về hướng kia.

Cố Hàn Đình thuận thế nhìn sang, cũng bị dọa hết hồn, gầm nhẹ lên: “Nhan Mộc Tâm, cô điên khùng cái gì thế! Ném đi cho tôi!”“Đó là con của chúng ta!”“Cô im đi!” Không biết vì sao, nhìn thấy một chai đẫm máu này, anh không dám đối mặt!Nhan Mộc Tâm nhìn dáng vẻ của anh, lời vẫn chưa nói hết đã cầm chai lên, hung hăng đập xuống đất, máu đỏ tươi tràn ra đất, cô nhanh chóng nhặt mảnh vở, hung hăng lao về phía Cố Hàn Đình, cánh tay chảy máu.

“Nhan tiểu thư điên rồi!” Chu Y Nhược luống cuống!“Một vết này, anh phải nhớ cả đời, con tôi sẽ cùng tôi ở trong căn nhà này, nửa đêm tỉnh mộng sẽ quay về lấy mạng anh! Đứa trẻ của tôi, không lưu lại cho tôi bất kỳ thứ gì, đầu sỏ chính là do anh!” Nhan Mộc Tâm nói xong, dùng xẻng lấp hết máu me, sau đó đứng dậy rời đi, cũng không muốn nhìn thấy họ thêm một giây một phút nào!“Đình, liệu Nhan tiểu thư có vấn đề gì không?” Chu Y Nhược luôn cảm thấy là lạ.

Cố Hàn Đình híp mắt, không muốn nói nhiều, mang cô ta ra phòng khách.

“Rốt cuộc cô muốn làm gì?”“Tôi muốn công ty!” Nhan Mộc Tâm lấy tài liệu đưa cho anh.

“Nhan tiểu thư, nhà cô có hòm thuốc không?”“Một chút máu thế này, không chết được! Cố Hàn Đình, nếu không còn vấn đề gì, anh ký tên đi!” Nhan Mộc Tâm lạnh lùng nhìn.

“Bằng vào năng lực của cô, căn bản không có cách nào kinh doanh công ty, nếu…”“Nếu có tôi trợ giúp thì sao?” Lục Tử Khiên đi tới, ngồi xuống đối diện anh hỏi.

Nhan Mộc Tâm đưa bút cho anh: “Bây giờ anh yên tâm rồi chứ!”Ánh mắt sắc bén của Cố Hàn Đình rơi trên mặt hai người họ.

Họ sớm đã thương lượng xong, người phụ nữ này thực sự đã tìm được một phe cánh, có phải cô đã quên thân phận của mình rồi không?Nếu không phải có Chu Y Nhược ở đây, anh tuyệt đối sẽ không có thái độ này!Thấy anh không nói lời nào, Nhan Mộc Tâm lại chuyển ánh mắt sang Chu Y Nhược: “Chu tiểu thư, coi như nể tình tôi từng xả thân thay cô thử thuốc, trả công ty lại cho tôi, dù sao tôi cũng cần một công việc thay đổi cuộc sống bây giờ, Cố Hàn Đình chỉ nghe cô, cô giúp tôi di.

”Cô ta có chút khó xử, hỏi: “Lục tiên sinh chắc chắn sẽ giúp cô chứ?”“Dĩ nhiên! Tôi sẽ che chở Nhan Mộc Tâm cả đời.

” Lục Tử Khiêm hào phóng nói.

Chu Y Nhược dè dặt nhìn Cố Hàn Đình, từ trên mặt anh cũng không thấy được chút biểu tình nào, cô ta cuối cùng cũng đành khuyên giải: “Hay là anh đem công ty giao lại cho Nhan tiểu thư đi, có Lục tiên sinh hỗ trợ, mọi chuyện hẳn sẽ thuận lợi!”“Cô có quan hệ thế nào với Lục Tử Khiêm?” Người đàn ông vẫn đang trầm mặc đột nhiên hỏi.

“Cố Hàn Đình, không liên quan gì đến anh hết, anh chỉ cần ký tên.

” Nhan Mộc Tâm lần nữa ném bút cho anh.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 29: Chương 29


Lần này Cố Hàn Đình không do dự nữa, ký chữ xuống xong: “Bốn giờ chiều nay, tôi dẫn luật sư tới, cùng cô hoàn thành nốt một số việc, không ai vô duyên vô cớ giúp cô hết, đừng để bị gạt!”Sau đó liền nổi giận đùng đùng bỏ đi, Chu Y Nhược theo sát phía sau anh.

Nhan Mộc Tâm cầm hợp đồng lên, khẽ nhếch miệng, rốt cuộc, mọi thứ của Nhan gia đều từ từ có thể lấy lại rồi!“Anh sẽ giúp em.

” Lục Tử Khiêm cười nói.

Trong nháy mắt, cô thu lại nụ cười, đôi mắt thâm thúy, rơi vào mắt anh ấy.

Bị cô nhìn như vậy, anh ấy có chút không được tự nhiên: “Em… tại sao em lại nhìn anh như vậy?”“Trừ dì Chu, tôi chưa từng nói với người khác chuyện hôm nay tôi sẽ làm, anh có quan hệ thế nào với dì Chu? Anh đang giám sát cuộc sống của tôi?”“Không, chỉ là anh quan tâm em, Mộc Tâm, tại sao lại làm t ình nhân của anh ta? Em nhất định phải có nỗi khổ tâm? Có phải anh ta uy h**p em không? Nếu anh ta yêu Chu Y Nhược như vậy, không thể nào lại yêu em, muốn em, chỉ có thể là… là bởi vì Chu Y Nhược đúng không?” Lục Tử Khiêm trong nháy mắt đã hiểu hết mọi chuyện.

Nhan Mộc Tâm cũng không phản bác, sự thật vốn là như vậy.

Lục Tử Khiêm đau lòng nhìn cô, từ từ kéo lấy bàn tay cô: “Anh ta vì một người con gái khác, khiến em làm chuyện hèn mọn như vậy, em đều đồng ý? Là vì tiền phải không? Em muốn bao nhiêu, anh đều có thể cho em, thử giao em cho anh, anh…”“Không cần, Lục Tử Khiêm, anh biết tôi là tình nhân của anh ta còn không chịu buông tay, anh với tôi cũng cùng một loại người, anh biết tôi có bao nhiêu đau khổ, tôi cũng biết anh có nhiều ấm ức, đừng như vậy, để tôi đi!” Cô một lần nữa cự tuyệt.

“Nhưng em thừa biết, nếu muốn vực dậy Nhan gia, anh ta sẽ ngăn cản, trừ anh ra, còn ai có thể giúp em? Coi như anh nợ em, lần này để anh tới trả được không?” Lục Tử Khiêm dịu dàng cầu xin.

Nhan Mộc Tâm cắn cánh môi đỏ mọng, vẫn rút tay mình về: “Không cần!”Anh ấy quả thực không còn cách nào nữa, chỉ có thể gật đầu: “Đừng nóng, em từ từ nghĩ, chờ khi em có việc cần đến lại tìm đến anh! Tâm Tâm, anh không hề để ý, anh vẫn muốn cưới em.

”“Tôi để ý!” Cô thâm trầm nói.

Từ vợ chính thức thành tình nhân, sao cô có thể không để ý! Sao có thể không đau lòng?“Tôi…”Nhan Mộc Tâm không muốn nói nhiều, nghiêng mặt sang một bên, Lục Tử Khiêm cũng không tiện quấy rầy nữa, đành đứng dậy: “Em yên tâm, anh sẽ không để Cố Hàn Đình ức h**p em nữa!”Anh ấy đứng dậy sải bước rời đi!Cô giống như không nghe thấy, cầm lấy tài liệu cười: “Ba, anh, mọi người yên tâm, con nhất định sẽ mang Nhan gia trở lại đỉnh cao, con sẽ đem tất cả uất ức của mọi người đều được hóa giải!”Ầm một tiếng cửa bị mở ra, Chu Tố Cầm đi tới, vội hỏi: “Sao rồi? Lục Tử Khiêm nói gì với con?”“Dì Chu, tôi sẽ không dựa vào bất kỳ ai!” Cô cự tuyệt.

“Dì….

Tâm Tâm, con vẫn không biết xã hội hiểm ác, nếu sau lưng không có ai giúp đỡ, Cố Hàn Đình sẽ lại một lần nữa khống chế cuộc đời con!” Châu Tố Cầm đầy vẻ vội vàng.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 30: 30: Cô Chỉ Có Thể Thuộc Về Tôi


“Sẽ không, không còn ai có thể tùy ý khống chế cuộc đời tôi nữa! Dì Chu, ngày mai tôi sẽ tới công ty, tôi cần dì hỗ trợ, những khách hàng trước đây có ba, dì chắc cChu Y Nhược được mấy người có thế hợp tác với chúng ta?” Cô hỏi.“Thế này đi, dì đi trước xem thử, có vấn đề gì sẽ nói với con, có điều, Tâm Tâm, cả một đời phụ nữ luôn phải dựa vào đàn ông, con…”“Dì Chu, tôi mệt rồi.”Thấy bộ dạng này của cô, dì Chu cũng không tiếp tục, đưa mặt nhìn bà rời đi, ánh mắt cô lại rơi xuống chỗ giấy tờ trên bàn, tay đưa tới cầm, rốt cuộc, vật của Nhan gia lại trở về tay cô.Nhưng dựa vào thực lực bây giờ của Nhan Mộc Tâm, muốn đấu với Cố Hàn Đình căn bản là không thể.

Không dễ gì mới lấy lại được thứ đã mất, cô sẽ không khoanh tay đứng nhìn.

Cầm tài liệu lên, cô sải bước rời đi!Trong bệnh viện.Chu Y Nhược gọi Cố Hàn Đình mấy lần nhưng Cố Hàn Đình đều không có phản ứng, rốt cuộc, cô ta lên giọng: “Anh rốt cuộc có nghe thấy em nói không?”Lần này, anh mới bừng tỉnh, nhướng mày nói: “Có chuyện gì?”“Anh đang nghĩ gì?”Cố Hàn Đình trầm mặc!“Đình, có phải anh vẫn còn…”“Đừng nghi ngờ, ở lại bên cạnh cô ta cũng chỉ vì thử thuốc cho em, một khi thành công, cô ta sẽ biến mất, không còn ai quấy rầy chúng ta nữa!” Cố Hàn Đình xóa bỏ đi nỗi băn khoăn của cô ta.“Em không có ý này, dẫu sao, Nhan tiểu thư cũng vì anh mà mất đi đứa bé, hẳn phải chịu đả kích rất lớn, em lo là anh sẽ áy náy với cô ấy….

Nếu như anh thực sự không bỏ được cô ấy, dù em cũng không nỡ, nhưng em sẽ rút lui, anh cũng biết, em không muốn làm khó anh!” Chu Y Nhược dựa vào bả vai Cố Hàn Đình, vô cùng ôn nhu.“Anh chỉ cần em, việc đính hôn chuẩn bị thế nào rồi?” Cố Hàn Đình không một tia do dự, thấp giọng hỏi!“Đều đã chuẩn bị xong, có điều, em lo Nhan tiểu thư sẽ để ý, hôm nay thấy trạng thái tinh thần của cô ấy, em rất sợ, hay là chúng ta lại tìm cô ấy nói chuyện.

Nói thật, em vẫn hi vọng cô ấy có thể tới tiệc cưới của chúng ta, buông bỏ thù hận! Chúng ta vẫn có thể làm bạn!” Chu Y Nhược nhíu mày, mặt đầy áy náy.“Được, anh sẽ có chừng mực, sẽ tìm cô ta nói chuyện.

Công ty còn có việc, anh sẽ bảo Vương Siêu Quần đưa em về nhà.” Đôi chân thon dài của Cố Hàn Đình đứng dậy, cứ thế rời đi.Chu Y Nhược nhìn bóng lưng Cố Hàn Đình, nhẹ giọng thở dài, sau đó cũng đi theo Vương Siêu Quần!Trên giường lớn.Nước mắt Nhan Mộc Tâm thấm ướt gối, cô nhắm mắt, đôi môi đỏ mọng run rẩy, mấy lần muốn nói điều gì đều không thể thốt ra.

Cố Hàn Đình nhìn như vậy, cũng không nói gì, cô ngủ thật không yên!Chợt, cô mở bừng mắt, khi thấy Cố Hàn Đình, cô quệt đôi môi đỏ mọng, trong mắt đầy ấm ức, nước mắt càng nhiều! Vẻ nghẹn ngào thực đáng thương!Người phụ nữ này…“Nhan Mộc Tâm!”Cố Hàn Đình gọi một tiếng, khiến Nhan Mộc Tâm trong nháy mắt tỉnh lại!Mới rồi cô còn tưởng là nằm mơ! Kết quả… cô lau nước mắt, nhanh chóng ngồi dậy, tối sầm mắt: “Ai cho phép anh vào nhà tôi, vào phòng tôi?”“Cô là tình nhân của tôi, còn cần ai cho phép sao?” Bi thương trong nháy mắt liền biến mất! Thật là một người phụ nữ không khiến người ta yêu thích!“Cố Hàn Đình, anh rảnh rỗi không có chuyện gì sao? Cứ phải vờn quanh tôi thì mới được? Anh không thể để tôi yên tĩnh một thời gian sao? Nói đi! Anh lại tìm tôi có việc gì?” Nhan Mộc Tâm khôi phục trạng thái lạnh như băng, tràn đầy vẻ không kiên nhẫn!“Sao hả? Không phải người đàn ông cô thích, mất hứng rồi?” Cố Hàn Đình nắm cằm cô kéo tới, dằn xéo đôi môi đỏ mọng của cô..
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 31: Chương 31


“Ai tới cũng chỉ như trò hề, chỉ có anh là ngoại lệ!” Nhan Mộc Tâm hất tay Cố Hàn Đình ra, nghiêng mặt sang một bên không muốn đối mặt với Cố Hàn Đình.

“Cô có quan hệ thế nào với Lục Tử Khiêm?” Cố Hàn Đình đi thẳng vào vấn đề.

Không có bất kỳ câu trả lời nào cho Cố Hàn Đình!“Tôi hỏi cô và Lục Tử Khiêm có quan hệ thế nào?” Người phụ nữ này càng ngày càng biết dùng bạo lực lạnh làng đối đãi Cố Hàn Đình, khiến Cố Hàn Đình có cảm giác căm ghét.

“Cố Hàn Đình, chuyện này thì liên quan gì đến anh? Anh có ý gì?”“Cô đừng quên thân phận mình, làm t ình nhân của tôi thì nên an phận, tôi không chịu nổi hạt cát trong mắt!” Cố Hàn Đình một lần nữa cảnh cáo.

“Anh không chịu nổi hạt cát trong mắt, tôi thì có chắc? Anh có thể có Chu Y Nhược, tại sao cuộc đời tôi lại bị anh can thiệp? Nói cho anh biết, chịu được hay không, chúng ta đều có cuộc sống riêng, có nhu cầu thì báo nhau trước một tiếng, không lẽ anh còn mong tôi chỉ dành riêng cho anh? Có thể sao?” Vẻ đầy khinh thường của cô làm mắt Cố Hàn Đình đau nhói!“Cô có ý gì? Muốn cùng một lúc có hai người đàn ông?” Cố Hàn Đình dùng sức đè cô lên giường lớn, nắm lấy bả vai cô khiến cô không nhúc nhích nổi!“Cố Hàn Đình, anh cứ luôn cưỡng chế đè ép tôi, anh thì coi là loại đàn ông gì? Trên người tôi anh tìm được cảm giác ưu việt phải không? Tôi khinh!” Cô liều mạng giãy giụa nhưng thất bại, lửa giận lại vùn vụt dâng lên!“Vạch rõ quan hệ với Lục Tử Khiêm!”“Đó là chuyện của tôi, không liên quan đến anh, anh chỉ cần nhớ rõ, tôi và anh bình đẳng, chuyện anh không làm được, không có tư cách yêu cầu tôi!” Cô cự tuyệt!“Xoẹt” một tiếng, áo ngoài của cô bị xé nát!“Cố Hàn Đình!”“Tôi nói rồi, trong mắt tôi chứa không nổi hạt cát!” Người đàn ông với đôi mắt sắc bén lặp lại những lời này.

Nhan Mộc Tâm cười lạnh: “Không thể nào!”“Cô!”Nhan Mộc Tâm đang tìm chết!“Cố Hàn Đình, có giỏi thì anh bóp gãy cổ tôi đi, có điều vẫn phải nhắc nhở anh, người bị thương chính là người phụ nữ anh yêu, cô ta vĩnh viễn không cách nào có thể trở thành một người mẹ, đừng trách tôi nói chuyện độc ác, là anh ép tôi, anh vĩnh viễn đều không có tư cách tranh cãi với tôi, uy h**p tôi!”“Cho nên, cô yêu Lục Tử Khiêm?” Đột nhiên, Chu Y Nhược cười thâm trầm.

Nhan Mộc Tâm cười một tiếng: “Thì sao? Anh ghen à?”“Đừng trách tôi không nhắc cô, nếu cô quá đáng, tôi sẽ khiến Lục Tử Khiêm phải trả giá đắt! Nếu cô chịu nổi…”“Sao tôi lại không chịu được? Nếu anh thắng Lục Tử Khiêm thì anh giỏi, ước hẹn hai năm trước tôi cũng trốn không thoát, nhưng nếu anh ấy thắng anh, anh ấy sẽ mang tôi rời khỏi đây, hai người đấu với nhau, tôi cũng chẳng thiệt, tại sao tôi phải ngăn cản? Tôi từng nói rồi, anh không uy h**p được tôi.

” Nhan Mộc Tâm đột nhiên nâng người, hàm răng rơi trên cổ Cố Hàn Đình, hung hăng cắn xuống.

Đau thật! Người phụ nữ này cũng thật giỏi cắn! Máu đỏ tươi từ từ chảy ra!“Cố Hàn Đình, anh nhớ lấy cho tôi, trước đây tôi yêu anh mới để anh không kiêng kị chút nào làm tổn thương tôi, đẩy tôi xuống địa ngục, hôm nay không còn yêu nữa, anh đừng hòng ảnh hưởng được đến tôi!” Coi như thắng không lại Cố Hàn Đình, khiến Cố Hàn Đình chảy chút máu cũng dễ chịu hơn nhiều.

Máu còn ở bên môi cô, Cố Hàn Đình đột nhiên thấy hứng thú, đem cô đè dưới người, bàn tay rơi xuống hông: “Nhan Mộc Tâm, mạnh miệng cũng vô dụng, tôi sẽ cho cô biết, ai mới là người đàn ông của cô! Cô chỉ có thể thuộc về một mình tôi!”.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 32: 32: Anh Ta Không Nỡ Đâu


Đối với đụng chạm của anh, Nhan Mộc Tâm chỉ thấy chán ghét, hai tay quơ qua lại nhưng vẫn bị anh khống chế được: “Nhìn rõ xem, ai mới là người đàn ông của cô!”“Anh buông ra!”Cố Hàn Đình cũng không để ý đến lời cô nói, môi nóng bỏng rơi xuống cổ cô.

Nội tâm cô uất ức đến cực điểm, nhưng dù có như vậy, cô cũng không khóc, hung hãn cắn lên tai anh.

“Nhan Mộc Tâm!” Anh bị đau kêu lên.

“Cố Hàn Đình, anh còn là con người không? Tôi mới mất đứa trẻ chưa tròn một tháng, anh lại cưỡng ép muốn động tôi, anh còn coi tôi là người không? Tôi là thứ gì?” Nhan Mộc Tâm tê tâm phế liệt chất vấn.

Người đàn ông sửng sốt ngừng lại, không nhúc nhích nữa!“Nếu anh nhất quyết muốn c**ng b*c, tôi cũng cự tuyệt không nổi, nhưng hành động của anh chỉ làm tôi thêm chán ghét mà thôi! Tôi vĩnh viễn cũng không thuộc về anh!” Ánh mắt đầy căm hờn, rơi xuống trên người anh.

Anh nhất thời mất sạch hứng thú, ngồi dậy kéo lại cà vạt, khó chịu!Nhan Mộc Tâm nhanh chóng che kín cơ thể, dùng sức hổn hển thở: “Chúng ta cứ như thế cho hết hai năm, đối với ai mà nói cũng đều là sự lựa chọn tốt nhất, nếu anh có nhu cầu sinh lý thì tới mà tìm người phụ nữ của anh, đừng làm tôi buồn nôn!”“Cô…”“Cô cái gì? Thân thể cô ta không tốt, không thỏa mãn được anh đúng không? Anh cũng thật vĩ đại! Để tôi nhắc anh một câu, khi mà anh muốn tôi, làm ơn nghĩ đến cô ta, nhỡ đâu cô ta biết được, anh cùng tôi triền miên trên giường, cô ta liệu có…”“Nhan Mộc Tâm, cô im miệng!”“Muốn tôi im thì đừng có động vào tôi, đừng có làm ra mấy chuyện không bằng cầm thú! Cố Hàn Đình, đừng dùng những trò xa xưa này với tôi, tôi nói rồi, yêu anh mới dung túng cho anh tới giết tôi, không yêu nữa, chỉ có tôi đến giết anh!” Mỗi câu cô nói ra đều tràn ngập hận ý!“Hừ, ý cô là, tôi tốn nhiều tiền như vậy, chỉ có thể nhìn không thể động? Cô cho rằng cô là ai?” Cố Hàn Đình châm chọc lăng nhục cô.

“Muốn động cũng phải đợi đến lúc tôi khỏe lại! Đây mới là chuyện đàn ông sẽ làm, nếu bây giờ anh đã không còn hứng thú, nói về công ty đi!” Nhan Mộc Tâm ngồi dậy, nghiêm trang nhìn anh.

“Công ty tạm thời vẫn có người của tôi, nếu cô muốn tiếp nhận, đám người đó tùy cô chọn! Vương Siêu Quần sẽ giúp cô!”“Không cần!” Cô cự tuyệt.

“Nhan Mộc Tâm, cô không có khả năng đó, nên học nhượng bộ đi, không cần phải thứ gì của tôi cô đều cự tuyệt!” Cố Hàn Đình giận dữ.

“Sai rồi, những gì là của anh, tôi đều không thèm! Công ty là của tôi, tự tôi sẽ phụ trách!” Thái độ Nhan Mộc Tâm rất kiên quyết, không cho anh cơ hội.

“Cô tình nguyện để Lục Tử Khiêm giúp cũng không cần đến tôi! Cô đừng quên, khi Nhan gia gặp nguy, tôi…”“Bốp” một tiếng, bạt tai rơi trên mặt anh, vừa vặn Vương Siêu Quần cầm một đống tài liệu đi tới, gặp khoảnh khắc này liền thấy lúng túng! Đi hay ở, nên lựa chọn thế nào đây?“Khi đó? Ảnh thờ của ba tôi đặt trong phòng khách, khi anh nhìn thấy liệu có nhớ tới ân huệ năm đó của ông? Nếu dưới suối vàng ông ấy biết được cái chết của ông ấy là do anh ban tặng, liệu có hối hận năm đó đã làm như vậy?”Những lời này trong nháy mắt đã k1ch thích Cố Hàn Đình, bàn tay anh bóp lấy cổ cô, đem cô đẩy ngã xuống giường, dùng toàn lực bóp xuống!Nhan Mộc Tâm cảm giác hít thở không thông, nhưng cũng không xin tha, ánh mắt tràn ngập hận ý chống đối với anh!Vương Siêu Quần nhanh chóng đi tới, vội vàng cản lại: “Cố tiên sinh, thân thể Nhan tiểu thư yếu ớt, anh không thể làm như vậy!”“Yếu ớt? Nhưng tôi thấy cô ta giỏi lắm đấy chứ? Nhan Mộc Tâm, bây giờ ngay cả xin tha cũng không muốn làm sao?” Chỉ cần cô cầu xin anh một tiếng, Cố Hàn Đình sẽ bỏ qua cho cô!Nhưng cô không hề làm!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 33: Chương 33


Bầu không khí giằng co, cuối cùng Vương Siêu Quần cũng kéo được Cố Hàn Đình: “Cố thiếu, đây là tất cả tài liệu của công ty, để tôi tới nói với cô ấy!”“Nhan Mộc Tâm, nhìn cho rõ thân phận bây giờ của cô, đừng chọc giận tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!” Anh nổi giận đùng đùng rời đi, như sợ thực sự sẽ ra tay gi3t chết cô!Nhan Mộc Tâm bây giờ thực sự quật cường, không sợ chết! Hoặc là nói, Lục Tử Khiêm đã cho cô sức mạnh? Rốt cuộc bọn họ có quan hệ thế nào?Phanh một tiếng cửa bị đóng lại, Nhan Mộc Tâm bật dậy từ giường, nhàn nhạt nói một câu: “Cảm ơn.

”“Nhan tiểu thư, cô cũng biết, Cố tiên sinh nếu thực sự động thủ, nếu như…”“Anh ta không nỡ đâu!” Giờ khắc này, cô thực sự tự tin!“Không nỡ?”“Đừng hiểu lầm, tôi nói anh ta không nỡ hại đến thân thể tôi, dẫu sao tôi còn phải thử thuốc cho Chu Y Nhược! Tài liệu đưa tôi, mời các người đi đi cho.

” Nhan Mộc Tâm không muốn nói nhiều thêm dù chỉ một câu với người của anh.

“Nhan tiểu thư, nếu cô có thể nhượng bộ, cuộc sống của cô sẽ tốt hơn rất nhiều!”“Nhượng bộ? Cuộc sống tốt hơn? Ba tôi chết rồi tôi sẽ tốt hơn? Đứa trẻ không còn nữa tôi sẽ tốt hơn? Vương Siêu Quần, các người vẫn có mặt mũi nói những điều như vậy?” Cô cười lạnh.

Kẻ bạo hành sẽ cảm thấy oan ức sao? Chẳng lẽ, người bị hại cứ ngoan ngoãn nghe lời, bao nhiêu tổn thương đã chịu đều có thể biến mất? Không, cô không làm được! Vĩnh viễn không có cách nào tha thứ!“Nhan tiểu thư, Chu tiểu thư bị thương, mọi chứng cứ đều chỉ về cô, Cố tiên sinh…”“Anh ta không phải kẻ nắm giữ được sinh tử của tôi, nếu thật sự nghi ngờ, cứ giao tôi cho cảnh sát là được, hủy diệt toàn bộ cuộc sống của tôi còn tỏ ra vô tội, những lời này anh nghĩ thuyết phục được tôi sao? Anh đi mà nói với Cố Hàn Đình, Nhan Mộc Tâm tôi chỉ cần còn sống sẽ không cho anh ta được như ý, những mạng người kia, tôi nhất định sẽ bắt anh ta trả lại! Anh không cần khuyên tôi, giúp người làm chuyện ác cũng sẽ không được chết yên lành đâu!” Lời Nhan Mộc Tâm nói lạnh lùng đến cùng cực.

Cô đã từng thật lòng thật dạ giúp đỡ Vương Siêu Quần, kết quả….

Đều là phường sài lang, đâu ra hiền lành thật dạ!“Nhan tiểu thư, chuyện đứa trẻ, tôi thực sự xin lỗi, những tài liệu này tôi đều đã giúp cô chỉnh lý lại, người của chúng ta có đặc thù gì tôi cũng viết lên rồi, cô có thể hốt thuốc đúng bệnh, còn nữa, lúc nào cô cũng có thể tới tìm tôi!” Vương Siêu Quần đưa văn kiện cho cô.

“Không cần.

”“Nhan tiểu thư!”“Tôi nhận không nổi bố thí của kẻ thù!” Cô cúi đầu lật xem văn kiện của công ty, không nói gì nữa!Vương Siêu Quần cũng cảm thấy vô vị, đành ra phòng khách, Cố Hàn Đình nhíu mày: “Có phải cô ta biết lỗi rồi không?”“Cô ấy không sai, nổi giận với tôi một hồi!”“Cô ta… hừ, dùng thủ đoạn khiến tôi chú ý sao, nực cười!” Cố Hàn Đình thắt cà vạt, châm chọc cười một tiếng.

“Cố tiên sinh, tôi cảm thấy đây không phải thủ đoạn, ngược lại, cô ấy thực sự có thể hết yêu anh.

”Người đàn ông không nói gì, đứng dậy sải bước đi, Vương Siêu Quần theo sát phía sau.

Sau khi lên xe, Cố Hàn Đình nhắm mắt nói: “Điều tra quan hệ của cô ta và Lục Tử Khiêm!”“Dạ!”Anh nhắm mắt lại, nửa giờ sau đã về đến nhà.

Cố Hàn Đình ngồi trên sô pha, Chu Y Nhược mặc quần áo giản dị, từ trên lầu đi tới, nhẹ giọng nói: “Đình!”Anh mở mắt ra, thấy cảnh này thì nhíu mày, kéo cà vạt, cả người đều cảm thấy phiền não! Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh người phụ nữ khóc nước mắt đầm đìa kia!.
 
Back
Top Bottom