Ngôn Tình Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,373,900
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thuc-cot-nguy-tinh-vo-cu-dung-hong-chay.jpg

Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Tác giả: Mê Điệp Duy Nhất
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Ngôn Tình, Tiểu thuyết, Hiện Đại]

Nhan Mộc Tâm yêu anh như mạng, nhưng anh lại hủy cả nhà cô, buộc cô ly hôn, cưới người khác, sau khi ly hôn, cô cẩn thận chỉ vì muốn thoát khỏi người đàn ông này.

"Làm người phụ nữ của ngoài tôi ra, sẽ không ai làm tổn thương cô!"

Từ nay về sau, người tổn thương cô, anh sẽ trả gấp trăm lần, người hại cô, anh sẽ đưa vào địa ngục!

Vào lúc anh đứng giữa ranh giới động tâm, cô lại vô tình rời đi.

"Cố Hàn Đình, tôi không yêu anh, giữa chúng ta chỉ là hợp đồng giao dịch!”.

Mặt người đàn ông âm trầm, thân trên lấn tới: "Nhan Mộc Tâm, anh muốn tái hôn với em!"

Cố Hàn Đình nói, nếu như nói yêu em, có thể vãn hồi em, thì anh nguyện ý nói cả ngàn lần.

Nhưng Nhan Mộc Tâm phớt lờ.​
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 1: Chương 1


“Bùm…”Một tiếng vang thật lớn, đầu bị đập mạnh vào tường, người đàn ông bóp lấy cổ cô, đôi mắt đỏ rực đầy hận thù: “Ai cho phép cô động vào cô ấy?”“Em nói rồi, em không có làm.

” Nhan Mộc Tâm giương mắt nhìn anh, chịu đựng đau đớn trả lời.

“Ngoại trừ cô, ai có thể làm cô ấy tổn thương như vậy được? Nhan Mộc Tâm, tôi nói cho cô biết, nếu cô ấy có chuyện gì, tôi sẽ làm cả nhà cô chôn cùng cô ấy.

” Người đàn ông hung hăng đẩy ngã khiến cô nặng nề ngã xuống đất.

Chôn cả nhà cô? Người đàn ông điên cuồng và tàn nhẫn này chính là người cô yêu ba năm, chồng của cô… Cố Hàn Đình.

Hôm nay, vì lợi ích của người phụ nữ khác, nóng lòng muốn giết cô.

Cô nhịn đau đớn đứng lên, cửa phòng vừa mở bác sĩ bước ra, Cố Hàn Đình lo lắng hỏi: "Nhược Nhược sao rồi?”“Cố tiên sinh, thật xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi nhưng cuối cùng không giữ được đứa trẻ, cô ấy bị thương nghiêm trọng, sau này… chỉ sợ mất đi khả năng làm mẹ.

”Bác sĩ vừa nói xong, Cố Hàn Đình kích động thô bạo kéo cổ tay Nhan Mộc Tâm: “Cô có nghe thấy không? Cô ấy sau này không thể mang thai, Nhan Mộc Tâm, tại sao người nằm trên giường bệnh không phải là cô?”Cô đỏ bừng đôi mắt, chịu đựng lửa giận trong lòng, nhỏ giọng nói: "Em sẽ giải thích lại lần nữa.

Không phải em làm, muốn em nói thêm bao nhiêu lần nữa anh mới bằng lòng tin tưởng em.

Khi em đến nơi cô ấy đã gặp chuyện bất trắc rồi, anh biết đó…” Cô sững lại một lúc lâu mới nói tiếp: “Anh biết đó, em đã cố gắng hết sức giúp cô ấy rồi.

”Cố Hàn Đình hoàn toàn không tin lời giải thích của cô, chế nhạo nói: “Cô nghĩ tôi sẽ tin lời cô sao?”Nếu đã không tin, giải thích nhiều cũng vô dụng thôi, Nhan Mộc Tâm dãy dụa khỏi bàn tay anh, lúc quay người lại bị kéo lại, lôi vào phòng bệnh.

Người nằm trên giường bệnh là Chu Y Nhược, sắc mặt trắng bệch không có dấu hiệu tỉnh dậy.

Cố Hàn Đình đau lòng vô cùng, lạnh lùng nhìn chằm chằm Nhan Mộc Tâm: “Quỳ xuống, cho đến khi nào Nhược Nhược tỉnh thì thôi.

”Nhan Mộc Tâm bị sốc, lòng như thắt lại, chồng cô thực sự để cô quỳ xuống và chà đạp lên sự tự tôn của cô.

Cô nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào thịt nhưng cô không cảm thấy đau đớn, cô nói: “Mặc kệ anh có tin hay không, em không có làm chuyện này.

”Câu nói này lại một lần nữa khiến Cố Hàn Đình tức giận, bàn tay to lớn đánh đè lên vai cô, dùng sức đì xuống ép Nhan Mộc Tâm quỳ trước mặt Chu Y Nhược.

“Cố Hàn Đình!” Cô kích động hét lên dùng sức giãy dụa, nhưng sức lực của cô không chống lại được.

Rốt cục, cô bị bắt quỳ gối không có chút tôn nghiêm.

Quỳ trước mặt Chu Y Nhược, cô không thể chấp nhận được!“Đây là những gì cô nợ Nhược Nhược, quỳ đến khi cô ấy tha thứ cho cô mới thôi!” Lời nói của anh vô cùng lạnh lùng.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 2: Chương 2


Nhan Mộc Tâm đau lòng hết sức, giờ khắc này đây cô rốt cuộc hiểu rõ.

Cố Hàn Đình đối với cô, từ đầu đến cuối chỉ có chán ghét cùng căm hận, nếu không, anh làm sao có thể không điều tra chân tướng, nhất quyết cho rằng cô là người hại Chu Y Nhược chứ?Cô như thể đã cắn nát môi dưới, nước mắt lưng tròng nói: “Cố Hàn Đình, em không nợ cô ấy gì cả, cô ấy không thể có con đó là nghiệp cô ấy phải nhận!”“Im miệng!” Cố Hàn Đình lập tức bị Nhan Mộc Tâm chọc giận, tức giận vô cùng, giơ tay tát mạnh vào mặt cô.

Tiếng bạt tai càng vang dội trong phòng bệnh rộng lớn này.

Nhan Mộc Tâm nóng mặt, ù tai choáng váng, hồi lâu cũng không có phản ứng.

Không ngờ rằng tiếng cãi vã của họ làm Chu Y Nhược thức tỉnh, từ từ tỉnh dậy, run giọng hỏi: “Cô nói cái gì? Tôi không thể có con nữa sao?”Cố Hàn Đình đi tới, ôm Chu Y Nhược trong tay, động tác vô cùng nhẹ nhàng, bàn tay to lớn vuốt v3 nhẹ nhàng tóc cô ta thấp giọng an ủi: “Nhược Nhược, đừng sợ, có anh ở đây không ai làm tổn thương được em đâu.

”Chu Y Nhược nhìn anh, cảm thấy xót xa đến cực điểm, đôi môi đỏ mọng run rẩy, nắm chặt cánh tay anh, khóc lóc thảm thiết, mấy lần muốn nói chuyện nhưng vì quá đau khổ không thốt nên lời!“Nhan Mộc Tâm, vì sao người bị thương không phải là cô?” Cố Hàn Đình ngấm ngầm chịu đựng, nói lên sự bất mãn và đau khổ của anh ta.

Dịu dàng vô cùng với Chu Y Nhược, còn đối với cô lại hận thấu xương, đây chính là khác biệt lớn nhất giữa yêu và không yêu.

Bức tranh yêu thương của bọn họ làm cho đôi mắt của Nhan Mộc Tâm vô cùng đau đớn, tình yêu bao nhiêu năm thật sự đã không còn nữa, thôi thì buông tay đi, thành toàn cho bọn họ.

Cô cắn chặt đôi môi đỏ mọng, bước từng bước nặng nề mà bước ra ngoài.

“Nhan gia coi như toang rồi!”Một câu nói kia làm bước chân Nhan Mộc Tâm dừng lại, cô chậm rãi xoay người lại, hai mắt đỏ bừng: “Mọi chuyện với tôi còn chưa đủ sao? Chuyện này không liên quan đến Nhan gia, không liên quan gì đến tôi.

"Đây là lần cuối cùng cô giải thích, cô thề chỉ là Cố Hàn Đình cũng không thèm để tâm đến lời này của cô, anh chỉ quan tâm đến Chu Y Nhược trong ngực.

"Tôi đã nói, một mình tôi sẽ gánh chịu mọi chuyện.

Anh muốn ly hôn, tôi đồng ý.

" Không nhận được câu trả lời, Nhan Mộc Tâm lại nói tiếp: “Ly hôn là điều anh đã yêu cầu bấy lâu, bây giờ tôi thỏa mãn anh hẳn là anh có thể xóa bỏ mọi thứ?” Đúng rồi? Cô còn mong đợi gì nữa ở người đàn ông này?Nói đến như vậy nhưng người đàn ông kia vẫn không nhúc nhích, Nhan Mộc Tâm mệt mỏi thực sự, cứ như vậy lê tấm thân mệt mỏi đi ra.

Vừa đi tới cửa bệnh viện, chuông điện thoại vang lên, vừa nhấn trả lời cô đã nghe thấy giọng nói kích động của mẹ kế Tố Cầm: “Ba và anh trai của con bị tai nạn xe, đang ở bệnh viện Nhân Dân số một.

"Nhanh như vậy! Cố Hàn Đình ra tay thật sao?Điện thoại vẫn chưa ngắt cô bỗng nhìn thấy hai người quen thuộc trên xe cứu thương đang được khiêng xuống, cô phát điên chạy tới, hét lớn: "Ba, anh đừng làm con sợ, mau tỉnh lại đi.

"Nhưng mọi người cũng không có phản ứng gì, đi theo bác sĩ đến cửa phòng cấp cứu, tay chân Nhan Mộc Tâm không biết để đâu? Mồ hôi trên trán rơi xuống, mọi người không thể xảy ra chuyện gì được.

Đột nhiên, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ bước ra thở dài nói: "Xin lỗi, ba cô đã qua đời.

"“Bùm…”Trời đất tối sầm, Nhan Mộc Tâm đứng không vững ngã nhào trên mặt đất!Qua đời? Cứ thế mà mất đi sao? Một câu trăn trối cũng không để lại? Không, không thể nào!“Mau cứu ba tôi, mau cứu ông ấy.

” Cô nắm lấy tay bác sĩ, liều mạng cầu cứu.

"Người khi chết đi không thể sống lại, cô cũng nên nghĩ một chút, cứu lấy người còn sống đi, Cố thiếu bên kia! ” Lời nói của bác sĩ đột ngột dừng lại.

Quả nhiên là người đàn ông độc ác đó, cô còn cho rằng anh sẽ… Nhan Mộc Tâm căm hận, nhưng vì anh trai, cô phải bình tĩnh mà cứu người!Hai chân cô run rẩy, thật lâu mới đứng dậy khỏi mặt đất, nước mắt trên mặt như hạt rơi vỡ không ngừng được, ngay cả ba và anh trai cũng không kịp nhìn, cô vọt đến phòng bệnh của Chu Y Nhược.

Cô chỉ có một mục đích duy nhất, cứu anh trai! Cho dù có chết cũng được.

Đến phòng bệnh, cô cúi đầu nhìn Cố Hàn Đình, hèn mọn cầu xin: “Cố Hàn Đình, là tôi sai rồi, xin anh cứu lấy anh ấy!”“Muộn rồi!” Anh nhẹ nhàng nói ra hai chữ này.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 3: Chương 3


"Ba của tôi đã chết rồi." Cô phát điên gầm nhẹ lên."Là đã bị cô hại chết.""Phải, là tôi hại.

Nhưng tôi cầu xin anh, tha cho anh trai của tôi.

Anh ấy vô tội." Nhan Mộc Tâm sốt ruột giậm chân, tinh thần rối loạn."Nhan Mộc Tâm, đây là thái độ cầu xin người khác của cô sao?" Cố Hàn Đình mỉa mai hỏi.Cô rốt cuộc phải làm gì? Còn phải quỳ sao?Lúc này, Chu Y Nhược trên giường bệnh, uể oải nói: "Hàn Đình, em tin Cố phu nhân vô tội, không bằng anh..."Còn chưa có nói xong, đã ho khan kịch liệt.

Cố Hàn Đình một lần nữa ôm lấy cô ta vào ngực, đối xử dịu dàng.Nhan Mộc Tâm khó khăn đi đến bên cạnh anh ta, nhìn chăm chú đôi mắt của anh ta, hỏi từng câu từng chữ: "Cố Hàn Đình, muốn tôi làm thế nào, anh mới chịu cứu anh trai của tôi?"Đạt được vẫn là không có câu trả lời như cũ, Nhan Mộc Tâm biết thời gian ở lại của mình không còn nhiều, nhìn lấy con dao mổ bên đó, liền cầm lên, không có chút do dự nào, mạnh mẽ đâm vào bụng."Cố phu nhân." Chu Y Nhược sửng sốt hô lên.Dòng máu đỏ tươi, từ bụng chảy ra.

Nhan Mộc Tâm chịu đựng đau đớn: "Cố Hàn Đình, cầu xin anh cứu anh tôi.

Tôi lấy mạng của tôi đổi mạng của anh ấy, xin anh đó!"Đôi mắt Cố Hàn Đình sâu xa, không ai thấy rõ suy nghĩ của anh.

Nhìn thấy thân thể của người phụ nữ từ từ khuỵu xuống, cuối cùng nặng nề ngã xuống đất, đã ngất xỉu rồi!"Đình, cứu cô ấy đi.

Cô ấy vô tội." Chu Y Nhược nhỏ giọng nói.Hồi lâu, người đàn ông mới nhả ra hai chữ: "Cứu cô ta!"Hai ngày sau!Trong phòng bệnh.Người nằm trên giường bệnh, hai tay nắm thật chặt chiếc chăn.

Từng giọt mồ hôi trên trán, lướt xuống gò má.

Ngũ quan đều nhíu lại, đau khổ không ngớt."Đừng mà, không thể được." Nhan Mộc Tâm ngồi bật dậy, rít gào đến đau đớn tâm can.

Cảm giác đau đớn dưới bụng kéo tới.

Vẻ mặt cô đã dữ tợn hơn rồi."Nhan tiểu thư, vết thương của cô rất sâu, cần phải tự mình chú ý nhiều hơn.

Nếu như cô đã khôi phục ý thức, làm phiền cô ký tên." Thư ký Lâm Chí Hào đem văn kiện đưa cho cô.Nhan Mộc Tâm không để ý đến nhiều như vậy, vén chăn lên.

Chân vừa mới chạm xuống đất, anh ta lại nói thêm lần nữa: "Nhan tiểu thư, ba của cô đã được an táng.

Anh của cô đã trở thành người thực vật.

Ở đây là một khu nhà tiếp nhận trị liệu của bệnh viện.

Cố thiếu đã nói, ngài không nhiều thời gian hao phí như thế với cô, ký tên đi."Hai ngày? Cô vậy mà đã hôn mê hai ngày rồi.

Tất cả mọi thứ xảy ra không phải là mơ.

Ba thật sự đã chết rồi.

Anh cũng bị hủy hoại rồi!Trách cô, trách cô yêu anh ta!Không có do dự, Nhan Mộc Tâm cầm lấy văn kiện.

Quả nhiên là "thỏa thuận ly hôn" như cô dự đoán."Anh ta có qua đây thăm tôi không?"Cô rốt cuộc còn mong đợi điều gì?"Thân thể Chu tiểu thư suy yếu, anh ấy...""Tôi ký." Giơ cây bút bên tay lên, đem toàn bộ những gì Cố Hàn Đình bồi thường cho cô, toàn bộ đều cắt bỏ hết.

Lúc ký tên, Lâm Chí Hào vội vàng nhắc nhở: "Nhan tiểu thư, cô đây là muốn tay trắng ra khỏi cửa sao?""Phải.

Tôi và anh ta thanh toán xong với nhau rồi." Nhan Mộc Tâm đặt văn kiện đã ký tên xuống, liền kéo thân thể bị thương rời khỏi.Vài năm hôn nhân, thời khắc này, cuối cùng cũng tản đi rồi.

Nước mắt không kiểm soát được.

Nhưng cô biết, lòng đau thêm thêm nữa cũng không có tác dụng.

Cô muốn bắt đầu lại một lần nữa!Lâm Chí Hào nhìn theo bóng lưng dần dần biến mất của cô, nhẹ giọng thở dài, cầm văn kiện lên, liền rời đi báo cáo kết quả."Cái gì? Anh nói cô ấy hai bàn tay trắng rời đi? Điều này không công bằng với Nhan tiểu thư.

Đình, bằng không em đi tìm cô ấy nói chuyện?" Chu Y Nhược vội vàng nói.

Vẻ mặt áy náy."Không cần.

Cô ta tự mình lựa chọn, sống chết không liên quan đến chúng ta.

Em nghỉ ngơi cho tốt nào." Cố Hàn Đình lãnh đạm như cũ.Đã nói đến nước này, Chu Y Nhược cũng không có tiếp tục nữa.

Một trận phong ba, cứ như vậy chấm dứt!Tất cả đều đã kết thúc!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 4: Chương 4


Nhan Mộc Tâm ở trong bệnh viện một tuần.

Thân thể sau khi hồi phục như cũ, đã liền xuất viện.

Sau khi bái tế cha xong, cô cùng với Châu Tố Cầm thu dọn xong đồ đạc, liền chuyển ra khỏi biệt thự, muốn nói lời tạm biệt với tất cả quá khứ!Vừa mới đi ra khỏi cửa, mấy chiếc xe bao vây bọn họ lại.

Cô nhíu mày.

Cố Hàn Đình còn không chịu buông tha cho cô sao?Vài người từ trên xe bước xuống, bắt lấy Châu Tố Cầm rồi liền rời đi."Cứu dì, Tâm Tâm, cứu dì." Bà ta lớn tiếng gào thét."Các người là ai?" Nhan Mộc Tâm nhanh chóng che chở cho bà ta, sốt sắng hỏi."Châu Tố Cầm, bà thiếu tiền không trả, thì đừng trách chúng tôi không khách khí, đưa đi." Người đàn ông quát mắng."Dì Chu, chuyện gì vậy?" Nhan tiểu thư chóng truy hỏi.Châu Tố Cầm liền lập tức quỳ gối xuống trước mặt cô: "Tâm Tâm, dì cũng vì suy nghĩ cho Nhan gia, muốn mượn một chút tiền, tìm một chút quan hệ, giúp Nhan gia vượt qua khó khăn.

Kết quả, tiền đã tiêu hết, việc chưa hoàn thành.

Bọn họ, bọn họ là bọn cho vay nặng lãi.

Dì nếu còn không trả lại tiền, dì liền bị chém chết.

Con nể phần tình nghĩa với ba của con, cứu dì một lần?""Bao nhiêu?""Ba trăm vạn.""Cái gì? Ba trăm vạn?" Nhan Mộc Tâm hai bàn tay trắng ra khỏi nhà.

Tất cả tiền tích góp trong tay, đều giao phó hết vào tiền thuốc thang cho anh trai ở trong bệnh viện.

Không phải nói khoa trương, bây giờ ba ngàn cũng không có.

Cô đi đâu tìm ba trăm vạn đây?"Không có tiền phải không, dẫn người đi." Người đàn ông nói xong, tiếp tục động tác thô lỗ."Đợi đã.

Thứ các người muốn là tiền.

Thật sự lấy mạng của bà ấy cũng vô dụng.

Anh cho tôi thời gian, tôi có thể kiếm tiền." Nhan Mộc Tâm lo lắng nói.Người đàn ông đánh giá cô, bỗng nhiên lộ ra nụ cười tà mị.

Giơ tay lên, rơi ở trên khuôn mặt cô.

Nhan tiểu thư chóng lui về sau hai bước: "Anh muốn làm gì?""Có lẽ có một người có thể giúp các người, đều mang đi cho tôi." Người đàn ông ra lệnh một tiếng.

Hai người liền bị mang lên xe.

Mười phút sau, đã tới nơi.Đây là hội quán Vân thị đứng đầu.

Người bước vào nơi này, không giàu sang thì cũng cao quý.

Lẽ nào bọn họ..."Cố phu nhân.

Không phải, nên gọi cô là Nhan tiểu thư.

Nhưng Nhan gia cũng đã suy tàn rồi.

Tôi phải gọi cô là gì đây?" Người phụ nữ xinh đẹp hút thuốc lá, nhìn cô châm chọc, hỏi."Nhan Mộc Tâm.""Nghe nói cô muốn kiếm tiền?" Người phụ nữ đi thẳng vào vấn đề."Phải.

Tôi muốn kiếm tiền.

Thế nhưng không phải đi làm ở chỗ này." Nhan Mộc Tâm lãnh đạm từ chối.Loại chỗ thế này, từ trong nội tâm của cô phát ra mâu thuẫn.

Chắc chắn sẽ không làm việc ở chỗ này!“Nhan Mộc Tâm, cô cần phải nhận thức rõ thân phận bây giờ của mình.”“Nợ ba trăm vạn hôm nay không trả nổi, mạng của bà ta sẽ không còn.

Sự quật cường của cô đáng giá bao nhiêu tiền.

Đây là một bản hợp đồng.

Nếu không có vấn đề, thì ký tên, tôi...""Tôi sẽ không làm việc ở đây.""Cô không có lựa chọn khác.

Trừ phi, mạng của bà ta cô không cần nữa."Vừa dứt lời, người đàn ông trực tiếp khống chế Châu Tố Cầm.

Động tác thô bạo!"A! Tâm Tâm ơi, con cứu dì với.

Bọn họ thật sự sẽ giết dì mất.

Chúng ta cũng đã đi đến bước này rồi, có cái gì không thể chứ.

Làm việc chỗ nào mà không giống nhau." Châu Tố Cầm khóc lóc la lên."Tiếp rượu nửa năm, cho cô ba trăm vạn.

Nửa năm, chỉ tiếp rượu." Người phụ nữ nhíu mày nói.Nhan Mộc Tâm nhìn Châu Tố Cầm, lại nhìn người phụ nữ trước mắt.

Cô đã lưỡng lự rồi!Đúng như người phụ nữ này nói, nửa năm, chỉ nửa năm mà thôi, chỉ là tiếp rượu!Cô vốn không có lựa chọn khác.

Để cứu Châu Tố Cầm, cô chỉ có thể thỏa hiệp.

Cuối cùng, Nhan Mộc Tâm một trái bong bóng xì hơi, mệt mỏi cầm xấp văn kiện lên.

Lúc ký tên, nhìn người phụ nữ nghi ngờ đến cực điểm: "Tại sao lại là tôi?".
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 5: Chương 5


“Bốn chữ vợ cũ của Cố thiếu, chính là mánh lới quảng cáo tốt nhất, rất đáng giá!” Người phụ nữ tràn đầy tự tin trong cuộc làm ăn tiếp theo!Vợ cũ? Chưa đầy nửa tháng, Nhan Mộc Tâm đã từ Cố phu nhân trở thành gái tiếp rượu, cô chấp nhận số phận của mình!"Gọi tôi là chị Diễm, tôi là bà chủ ở đây, bắt đầu làm việc từ hôm nay đi, giờ làm việc là 7 giờ tối đến 3 giờ sáng, chỉ cần tiếp rượu.

Tất nhiên, nếu có người mà cô vừa ý thì cũng có thể đi theo người ta, đúng rồi, chúng tôi là một nơi làm ăn rất đàng hoàng, cô có quyền từ chối mọi hành vi khiêu khích của bọn họ, chỉ có điều, đừng gây rắc rối gì hết, cô không được làm mất lòng một vị khách nào cả, cũng đừng quên thân phận bây giờ của cô.

" Chị Diễm tốt lòng nhắc nhở cô, sau đó thuận tiện lấy hợp đồng ra.

Nhan Mộc Tâm kìm nước mắt, từng bước đi tới trước mặt Chu Tố Cầm: "Dì Chu, hãy chăm sóc tốt cho anh con, đừng làm những chuyện như vậy nữa.

""Tâm Tâm, dì xin lỗi, nếu không, chúng ta hãy hỏi đi cầu xin Cố thiếu gia đi, nói không chừng! ”“Tôi không không thể đi cầu xin anh ta nữa rồi, dì đi đi, tôi còn có việc phải làm rồi.

” Cô lạnh lùng từ chối yêu cầu!Nếu không phải bởi vì anh, thì Nhan Mộc Tâm cũng không phải đi đến bước đường này! Cho dù có chết, thì cô cũng không bao giờ muốn đi cầu xin người đàn ông đó nữa!Nhìn bộ dạng kiên quyết của cô, Chu Tố Cầm cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể buồn bã cúi thấp đầu rời đi.

Sau đó chị Diễm dẫn Nhan Mộc Tâm vào phòng thay đồ!"Ồ, đây không phải là Cố phu nhân sao? Đến đây làm cái gì thế?”"Cố phu nhân? Là vợ của Cố Hàn Đình sao? Đến đây làm việc?""Cô không xem tin tức sao? Bọn họ đã ly hôn rồi, còn bây giờ, chỉ là vợ cũ mà thôi.

”Nhan Mộc Tâm phớt lờ mặc kệ bọn họ chế giễu!"Nếu như đã quen biết hết rồi, vậy thì tôi sẽ không giới thiệu thêm.

Bắt đầu từ bây giờ, Nhan Mộc Tâm sẽ là người mới ở đây, Hà, cô hãy dẫn dắt cô ấy.

” Chị Diễm nói xong liền để ở đây, sau đó liền rời đi.

Với một tiếng bốp vang lên, là quần áo đập tung trên người cô: “Khách sắp đến rồi, mau chóng thay quần áo và đi theo tôi, tôi không quan tâm thân phận trước đây của cô là gì? Nhưng đã đến đây rồi, trong vòng năm phút cô phải học được cách ngoan ngoãn cho tôi.

”Nhan Mộc Tâm nhìn mấy người phụ nữ trước mặt, thấp giọng hỏi: "Không có phòng thay đồ độc lập sao?"“Cô vẫn còn nghĩ cô là Cố phu nhân sao? Lập tức thay đồ đi.

” Hà cáu kỉnh trả lời.

Nửa năm, chỉ cần nửa năm thôi, Nhan Mộc Tâm thầm nhắc đi nhắc lại câu này trong lòng, thay đồ bằng tốc độ nhanh nhất, sau đó đi theo Hà vào phòng bao.

"Xin lỗi, đã để các ông chủ chờ lâu rồi, hôm nay chúng tôi có vài người mới, các ông chủ cứ tùy ý lựa chọn.

” Hà mỉm cười nói.

Một đám phụ nữ đứng đó, để cho đám người đàn ông lựa chọn, giống như lựa chọn hàng hóa vậy, đáy lòng Nhan Mộc Tâm như nghẹt thở, nhưng vì tiền mà phải chịu đựng!“Hôm nay chúng ta sẽ tiếp đãi những khách hàng lớn, hãy dẫn lên những người phụ nữ loại tốt nhất của các người lên đây.

” Lâm tổng đứng lên và vội vàng nói.

"Lâm tổng, ông xem xem, những người này có vừa ý hay không?”Lâm tổng ngẩng đầu nhìn người phụ nữ ở trước mặt, khi nhìn thấy Nhan Mộc Tâm, thì ông ta liền bật cười: "Đây là người mới phải không, quả nhiên là rất xinh đẹp, chờ chút nữa Cố thiếu gia đến đây, thì liền! ”Cố thiếu gia? Không phải là Cố Hàn Đình chứ?.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 6: Chương 6


Nhan Mộc Tâm vẫn chưa kịp hỏi câu nào thì cửa phòng bao liền mở ra, cô theo bản năng quay đầu lại, liền nhìn thấy một người rất quen thuộc, cô lập tức sững sờ.

Lần đầu tiên gặp lại sau khi ly hôn, làm thế nào cũng không nghĩ đến sẽ phải gặp lại trong hoàn cảnh như vậy? Cô muốn bỏ chạy, nhưng không có nơi nào để bỏ chạy!Cố Hàn Đình cũng bị sốc, nghĩ như thế nào cũng không ngờ cô lại xuất hiện ở đây? Nhìn thấy cô mặc quần áo đồng phục kia, cô đến đây để bán thân?Lúc ly hôn, cô đã chủ động đi ra khỏi nhà, tưởng chừng thanh cao như thế nào, để rồi lại ở đây bán thân? Đây không phải là tát vào mặt anh sao?“Cố thiếu gia, anh đã đến rồi, những người này là người mới, anh chọn trước một người đi.

” Lâm tổng vội vàng đón tiếp.

“Các người chọn trước đi.

” Anh ngồi xuống, sau đó ánh mắt cứ nhìn chằm chằm lên người Nhan Mộc Tâm.

Đột nhiên, một người đàn ông say rượu đứng dậy, nắm lấy tay Nhan Mộc Tâm, sau đó mỉm cười nói: "Cố thiếu gia, vậy tôi không khách sáo nữa, tôi liền chọn cô, nào đến đây phục vụ tôi.

”Nhan Mộc Tâm theo bản năng né tránh, lui về phía sau mấy bước, hành động này lập tức khiến người đàn ông buồn bực, một lần nữa nắm chặt lấy tay cô: "Đã đến đây để bán rồi còn giả bộ gì nữa, nào đến đây.

”"Không phải, tôi! ”Người phụ nữ cư xử cự nự như vậy lập tức khiến người đàn ông khó chịu, muốn khống chế kéo cô ra ngoài: "Cô không cho tôi mặt mũi, vậy thì ông đây cũng sẽ không để cô yên ổn được.

"“Ông buông tôi ra, tôi chỉ đến để tiếp rượu, không làm những chuyện khác, cứu tôi với, mau thả tôi ra.

” Nhan Mộc Tâm nắm lấy tay nắm cửa hét lớn, nhưng không ai để ý tới khung cảnh này, bọn họ không hề cảm thấy kinh sợ khi nhìn thấy cảnh quái dị này.

Nhan Mộc Tâm biết sẽ không có ai cứu cô, trừ Cố Hàn Đình, ánh mắt cầu cứu của cô rơi trên khuôn mặt anh, nhưng anh chỉ ngồi uống rượu vang, mà không thèm để ý đến ánh mắt của cô.

Bọn họ đều đã ly hôn rồi, Cố Hàn Đình sao có thể quan tâm được? Mà cô cũng không có trực tiếp gọi tên ai kêu cứu!Cứ như vậy cô liền bị người đàn ông kia kéo đến một phòng bao không có người, Nhan Mộc Tâm cuộn chặt nắm tay, nhanh chóng nói: “Thưa ông, ông uống nhiều rồi.

”"Uống nhiều? Bây giờ tôi lập tức muốn cô.

" Người đàn ông điên cuồng chạy tới, nắm lấy hai tay cô, áp vào tường, ghé cái miệng đầy nhớt dầu đó xuống.

“Tránh ra, ông tránh ra.

” Nhan Mộc Tâm điên cuồng đấu tranh, gào lên.

Vẫn vô ích.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 7: 7: Anh Muốn Cô Ngay Bây Giờ


Tiếng quần áo rách "roẹt" vang lên, lộ ra da thịt tuyết trắng ở phần cổ, yết hầu của người đàn ông nuốt lên nuốt xuống, d*c v*ng trào ra.

Khi ông ta định tiếp tục, cánh cửa mở ra, Cố Hàn Đình nhìn ông ta, bình tĩnh nói một câu: “Tôi muốn người phụ nữ này.

”Người đàn ông kia sửng sốt, nhanh chóng buông ra Nhan Mộc Tâm ra, sau đó rất hóm hỉnh nói: "Cố… Cố thiếu gia, được, được, anh cứ từ từ thưởng thức đi, yên tâm sẽ không có người quấy rầy.

"Sau khi người đàn ông rời đi, Nhan Mộc Tâm cũng muốn rời đi, kết quả là cô lại bị đẩy vào cửa, một tay đè hai tay của cô lên đ ỉnh đầu, một tay nâng cằm cô lên, nheo mắt, sắc mặt vô cùng không vui: “Cô nhanh như vậy mà đã không chịu được cô quạnh cho nên mới ra ngoài bán thân?”“Cố thiếu gia, đây là công việc của tôi.

” Nhan Mộc Tâm nghiêng mặt, không muốn nhìn anh.

"Bán thân cũng là công việc của cô? Bao nhiêu tiền cho một đêm?" Anh giễu cợt nói.

“Bao nhiêu tiền cũng không liên quan gì đến anh!” Cô cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi anh, nhưng vẫn không thành công.

"Đồ đê tiện.

"Khi Nhan Mộc Tâm nghe xong hai chữ này, ánh mắt sắc bén của cô rơi vào trên mặt anh: "Đồ đê tiện? Cố thiếu gia, điều đê tiện nhất mà tôi từng làm qua đó là yêu anh, đến bây giờ, tôi tự dựa vào sức mình để kiếm tiền, chuyện này tôi cho rằng không có gì là đê tiện cả, vừa mới đến, cho nên chưa học hỏi được quy định, cảm ơn anh đã giải vây giúp đỡ, còn bây giờ mời anh thả tôi ra, tôi còn phải tiếp tục làm việc.

”Sau khi ly hôn, cả hai người đều rõ ràng sòng phẳng hết, mọi việc bây giờ đều là do mình tự làm, dựa vào cái gì lại bị anh sỉ nhục! Nếu không có vì anh, thì ba cũng không chết, anh của cô cũng không phải trở thành người thực vật, thì cô cũng không phải đi đến bước đường này, hung thủ chính là anh.

Những lời này hoàn toàn khiến cho Cố Hàn Đình tức giận, anh mạnh mẽ hôn xuống, cắn chặt môi cô, dùng bàn tay to lớn của mình ôm eo cô, không cho cô có cơ hội chạy thoát.

Anh muốn cô, ngay bây giờ!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 8: 8: Mang Thai


Nhan Mộc Tâm vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng cuối cùng vẫn không thành công, khi q**n l*t bị xé ra, cô run rẩy nói: "Cố Hàn Đình, anh không có tư cách chạm vào tôi, anh cút đi.

"Giây tiếp theo, anh xâm nhập vào cơ thể cô mà không có màn dạo đầu, động tác thô bạo, không có một chút tình cảm nào.

Đối với người đàn ông này, hận đến cực điểm, nhưng cô trốn không thoát, chỉ có thể cắn lấy bả vai của anh, điên cuồng c**ng b*c! cơn đau truyền đến, nước mắt theo đó cũng tuôn rơi, người đàn ông này làm sao có thể đối với cô như vậy! Hận!Sau khi mọi việc kết thúc, Cố Hàn Đình lên tiếng chế nhạo: "Không bằng, cô bán cho tôi đi?"Hai chân Nhan Mộc Tâm run rẩy, điều chỉnh hồi lâu, mới dần dần khôi phục, nhịn đau mặc quần áo vào, không muốn nói nhiều, càng không muốn nhìn người đàn ông này thêm lấy một cái.

"Ra giá đi, tôi mua cô, trở thành người phụ nữ không thấy ánh hào quang của tôi, tôi! ""Bốp" một cái bạt tai, hung hăng rơi trên mặt của anh.

Không sai, Nhan Mộc Tâm tát anh một cái.

“Cô đánh tôi?”“Đúng vậy, tôi đánh anh, chúng ta đã ly hôn rồi, anh có tư cách gì mà đối xử với tôi như vậy? Là anh hại chết ba tôi, hủy hoại anh trai tôi, tôi hận anh, tôi biết, tôi đấu không lại anh, nhưng nếu anh không đồng ý thả tôi ra, tôi sẽ dùng tính mạng để đấu với anh, Cố Hàn Đình, tôi hận không thể g**t ch*t anh.

” Thân thể cô run rẩy, ẩn nhẫn gầm nhẹ.

Cố Hàn Đình nắm chặt cằm của cô, hung hăng cắn lên môi cô: “Nhan Mộc Tâm, cô sẽ trở về cầu xin tôi.

”Nói xong, thu đôi chân thon dài rời đi, anh thế mà lại rời đi như vậy? Bỏ qua cho cô rồi?Nhan Mộc Tâm không quan tâm được nhiều đến vậy, thấy bóng lưng anh từ từ biến mất, nước mắt rơi khắp mặt, nhưng, rất nhanh liền lau khô, cắn đứt đôi môi đỏ mọng, kiên định gằn từng câu từng chữ: “Cố Hàn Đình, tôi tuyệt đối sẽ không làm t ình nhân của anh!”Cô trốn ở trong ghế khóc rất lâu, đợi sau khi ra ngoài, liền bị chị Diễm gọi đến phòng làm việc.

“Cái gì? Tôi bị sa thải rồi sao?” Nhan Mộc Tâm ngây dại, cô, cô đã làm sai cái gì?“Là cô đã đắc tội với Cố thiếu, không có Cố thiếu vị khách hàng này, hội sở của tôi không cần mở nữa, vừa mới bắt đầu còn hi vọng cô kiếm được tiền cho tôi, kết quả, ngày đầu tiên cô đã gây rắc rối cho tôi rồi, người như cô giữ không được, nếu cô đã trái với điều lê, cô nợ tôi ba trăm vạn, còn có số tiền vay nặng lại tôi trả giúp cô, thêm sáu trăm vạn, khi nào trả cho tôi?” Chị Diễm hỏi lại.

“Sáu trăm vạn? Tôi nợ chị?”“Lúc cô kí tên không nhìn hợp đồng sao? Nếu như bởi vì đắc tội khách hàng, bị xa thải, cô cần phải thanh toán cho tôi tiền làm trái với hợp đồng, dù sao, không có ai có thể bảo đảm, Cố thiếu còn có thể đến hay không? Tiền, lúc nào cô trả cho tôi?”“Chị cố ý gài bẫy tôi, chị Diễm, tôi không có tiền, coi như là có, tôi cũng không thể trả cho chị, nếu không được, vậy thì trực tiếp báo cảnh sát đi, tôi…”“Tôi đã từng nhắc nhở cô, phải luôn ghi nhớ thân phận của mình, đến bây giờ, cô vẫn cho rằng mình là Cố thái thái sao? Báo cảnh sát? Bức ảnh cô vừa mới thay quần áo ban nãy, đều ở trong tay tôi, lỡ như tôi không cẩn thận để lọt ra ngoài, cô nói xem sẽ như thế nào? Còn có người mẹ kế đó của cô, tôi…”“Đủ rồi, sao chị có thể đê tiện, hèn hạ như vậy được chứ?” Nhan Mộc Tâm như thế nào cũng không ngờ tới, sự tình lại trở nên như vậy, cũng không có nghĩ đến, chị Diễm lại đáng sợ như vậy.

“Trong vòng 24 giờ, nếu như không trả tiền cho tôi, tôi sẽ lấy mạng của Châu Tố Cầm, bao gồm cả anh trai cô, cô có thể lựa chọn báo cảnh sát, trừ phi, cô chơi được.

” Chị Diễm căn bản là không sợ.

Nhan Mộc Tâm hận không thể tát cô vài bạt tai, nhưng, cô không dám làm ẩu!Sáu trăm vạn, trừ phi tìm Cố Hàn Đình, nếu không….

Aizz, cuộc đời cô, sao có thể biến thành như vậy? Càng nghĩ nội tâm càng khó chịu, đè nén, một cỗ tức giận cứ như vậy bùng phát, cảm xúc quá mức kích động, đột nhiên, trước mắt tối sầm, cô liền ngất đi.

Đợi cô tỉnh lại lần nữa, đã ở trong bệnh viện, Nhan Mộc Tâm chậm rãi ngồi dậy, đau đớn tột cùng!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 9: Chương 9


Bác sĩ Dương đi tới, nhìn vào cô nói: “Tâm Tâm, cơ thể cô quá mức yếu ớt, cứ tiếp tục như thế này không ổn, huống chi, bây giờ cô còn có đứa bé, cảm xúc không thể kích động như vậy nữa, cô biết mà, năng lực của tôi có hạn, chuyện của ba và anh trai cô, tôi rất lấy làm tiếc, tôi…”“Cái gì? Tôi mang thai?” Nhan Mộc Tâm kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, cô mang thai được bốn tuần rồi.

” Bác sĩ Dương đưa phiếu xét nghiệm mang thai cho cô.

Nhìn thấy nội dung ở bên trên, cô luống cuống, làm sao lại ở lúc này mang thai chứ? Bốn tuần trước, chính là cái đêm đó, cô… cô phải làm sao bây giờ?“Nói với Cố thiếu, cô đã mang thai con của anh ta, hổ dữ không ăn thịt con, tôi không tin anh ta sẽ không quan tâm, có đứa trẻ này ở bên cạnh, cô sẽ…”“Chị Dương, không được nói với anh ta, đáp ứng tôi, chuyện này, chỉ có chúng ta biết, chị cho tôi chút thời gian, tôi cần phải suy xét.

” Cô cầm lấy tay bác sĩ Dương, lo lắng nói.

“Nhưng, cô…”“Chị Dương, tôi xin chị đấy.

” Cô hèn mọn cầu xin.

“Haizz, được, đứa bé là con của cô, tôi tôn trọng cô, nhưng, thân thể cô rất yếu, cứ tiếp tục như thế này, e rằng không giữ lại được đứa bé này, ngày tháng bây giờ của cô, đích thực là rất khó sống, nhưng vì đứa bé, vì anh trai cô, cô phải kiên cường.

” Chị Dương kéo lấy tay cô, chỉ có như vậy mới có thể trấn an cô.

Nhan Mộc Tâm chua xót nở một nụ cười, một bàn tay nhỏ bé dừng ở phần bụng, cô vậy mà vào lúc này mang thai? Bây giờ không quan tâm được đến nhiều như vậy, sáu trăm vạn quan trọng hơn!Ở trong bệnh viện nghỉ ngơi nửa ngày, Nhan Mộc Tâm liền rời đi, kéo lê thân thể mỏi mệt, lảo đảo về đến nhà, đi đến phòng khách liền ngửi thấy mùi máu tươi.

Nhan Mộc Tâ vọt nhanh vào bên trong, liền thấy Châu Tố Cầm che tay máu chảy đầm đìa, ở bên đó kêu gào thảm thiết, còn ở trên sàn nhà, là một chiếc ngón tay út của bà ta.

“A!” Cô bịt miệng, vô cùng sợ hãi.

“Tâm Tâm, bọn họ muốn mạng của dì, cầu xin con, bọn họ còn dẫn anh trai của con đi rồi.

” Châu Tố Cầm vừa khóc vừa nói.

Thân thể Nhan Mộc Tâm mềm nhũn, co quắp ngồi dưới đất, lên giọng khóc nức nở!Cô biết, vào giờ khắc này, tất cả tự tôn của cô, tương lai, đều hung hăng bị đánh nát, ngay cả cô có không tình nguyện đi chăng nữa, cũng chỉ có thể đến cầu xin người đàn ông đó! Cô thua một cách triệt để!Khóc hơn nửa giờ, Nhan Mộc Tâm lau khô nước mắt, chậm rãi sửa lại tóc tai, thấp giọng nói: “Dì Châu, đây là lần cuối cùng, nếu có lần sau, sống chết của dì không liên quan gì tới tôi, còn có, đợi chuyện này giải quyết xong, dì rời khỏi đây đi, không thể bởi vì dì, liên lụy đến anh trai tôi.

”“Dì…”“Dì không có quyền lựa chọn, cứ theo lời tôi nói đi.

” Nói xong, cô bước nhanh rời khỏi.

Vẻ mặt Châu Tố Cầm đau khổ, trước mắt cũng không có cách nào khác.

…Nhan Mộc Tâm đến trước cửa Cố gia, ở bên ngoài do dự lưỡng lự một lúc, hai tay đặt ở trên bụng, cô đã từng nói rằng, tuyệt đối sẽ không làm t ình nhân của một người đàn ông như vậy, nhưng bây giờ, vì anh trai, cô ấn chuông cửa.

Chị Lâm mở cửa ra, dường như dự đoán được cô sẽ đến vậy, không có hỏi nhiều, liền dẫn cô đến thư phòng.

Cố Hàn Đình ngồi ở đó làm việc, đầu cũng không có ngẩng lên, Nhan Mộc Tâm bước từng bước đến: “Cố thiếu, tôi nguyện ý làm t ình nhân của anh!”.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 10: 10: Làm T ình Nhân Của Anh


Người đàn ông không có bất kì lời hồi đáp nào.

“Cố thiếu, tôi xin anh, để tôi được làm t ình nhân của anh, tôi cần tiền.

” Nhan Mộc Tâm xin xỏ lần nữa.

Cuối cùng, người đàn ông cũng có dấu hiệu đáp lại, ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn cô một cái: “Không phải cô đã từng nói, tuyệt đối sẽ không làm t ình nhân của tôi sao? Bây giờ thỏa hiệp rồi?”“Đúng vậy, tôi thỏa hiệp, tôi cam chịu số phận, Cố thiếu, xin anh, để tôi làm t ình nhân của anh đi, tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời.

” Cô cúi đầu khẩn cầu.

Tự tôn còn sót lại của cô, hết rồi!Cố Hàn Đình đứng dậy, đi tới trước mặt cô, nâng cằm cô lên, cười tà mị: “Cô cần bao nhiêu tiền?”“Sáu trăm vạn.

”“Cô đáng giá sáu trăm vạn?” Anh kiêu căng mà nhục nhã cô.

“Cố thiếu, xin anh, cũng xin anh gắng gượng mà mua lấy tôi.

” Ngoại trừ việc hèn mọn cầu xin như thế này, cô không có cách nào khác.

“Được, ba năm, làm người phụ nữ không thấy ánh hào quang của tôi.

” Nói xong, anh liền đưa cho cô một tờ chi phiếu, anh vẫn là dễ dàng đáp ứng.

“Một nghìn vạn?”“Được, nghỉ việc ở hội sở cho tôi, còn để tôi thấy cô xuất hiện ở nơi như thế một lần nào nữa, sẽ đánh gãy chân của cô.

” Anh vô cùng tức giận nói.

Nhan Mộc Tâm nhìn chi phiếu, nước mắt đột nhiên rơi xuống, mang theo ý cười hỏi: “Cố Hàn Đình, sao anh lại hận tôi như vậy? Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì?”Anh không có trả lời, mà là đặt cô ở trên ghế sô pha, động tác vô cùng l* m*ng, nhớ đến đứa bé ở trong bụng, cô nhanh chóng vươn tay ra, trực tiếp ngăn cản: “Hôm nay tôi không muốn.

”“Nhan Mộc Tâm, chỉ cần tôi muốn, bất kì chỗ nào cô đều phải cho.

” Bàn tay to lớn của anh một lần nữa xé rách q**n l*t của cô.

“Không cần, tôi sợ…”Bởi vì Nhan Mộc Tâm quá mức khẩn trương, thành công khêu gợi sự chú ý của anh, mặt anh đen lên: “Nhan Mộc Tâm, cô đang sợ cái gì? Cô mang thai rồi?”Độ nhạy bén của người đàn ông này có phần đáng sợ, sợ hãi gây nên phiền phức không đáng có, cô lắc đầu nói: “Không có, tôi chỉ lo lắng cho anh trai tôi, chị Diễm bắt anh ấy đi rồi, nếu tôi còn ở đây, tôi sợ anh tôi xảy ra bất trắc, đợi sự việc giải quyết ổn thỏa, tôi biết, tôi nên làm cái gì!”“Không có gạt tôi?”“Nếu anh không tin, bây giờ có thể dẫn tôi đến bệnh viện kiểm tra.

” Nhan Mộc Tâm nhìn thẳng vào mắt anh, nói từng câu từng chữ.

Bởi vì cô quá ư bình tĩnh, nỗi lo ngại trong lòng Cố Hàn Đình cũng biến mất, nắm chặt cằm cô, có thiện chí nhắc nhở: “Cô biết, nếu cô mang thai, sẽ có kết cục gì không?”“Không bằng Cố thiếu trực tiếp nói với tôi đi, nếu tôi mang thai, sẽ có kết cục gì? Lời anh nói, tôi không thể quên được.

”Nhan Mộc Tâm vừa hay nhân cơ hội này, nghe ngóng một chút, người đàn ông này có thể độc ác đến mức nào?“Tôi sẽ trực tiếp đưa cô lên bàn phẫu thuật.

”“Hổ dữ không ăn thịt con, đó cũng là con của anh mà.

”“Ở bên trong bụng của cô đều là nghiệt chủng, cô phải biết rằng, cô không xứng có con của tôi, ngàn vạn lần đừng mang thai, nếu không…” Lời của anh, như ma chú, làm cô ớn lạnh.

Tuyệt đối không thể để người đàn ông này biết, cô đã mang thai, nếu không… máu chảy thành sông! Thật độc ác, thật vô tình! Hận càng thêm sâu!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 11: Chương 11


“Cố thiếu, nếu anh không muốn tôi mang thai, phiền anh tránh thai!” Cô nuốt một ngụm nước bọt, cố nén sự chột dạ trong nội tâm nhắc nhở cô.

“Cô…”“Cố thiếu, ba năm sau, tôi vẫn muốn lập gia đình, không thể bởi vì anh, mà tôi không được làm mẹ, phiền anh tránh thai, đây là sự chịu trách nhiệm cơ bản nhất.

” Nhan Mộc Tâm nắm chặt đôi tay trắng như phấn, đanh thép nói.

Thái độ của người phụ nữ thật cứng rắn, trái lại Cố Hàn Đình không trả lời cô, trực tiếp đứng dậy, nói: “Giải quyết ổn thỏa mọi việc đi, sau này, cô sẽ ở đây.

”Nhan Mộc Tâm cầm chi phiếu, đi đến cửa, dừng bước chân, nhìn vào anh hỏi: “Cố thiếu, tại sao là tôi?”Đối phương không có đáp lại, trở về chỗ ngồi nghiêm túc làm việc.

Lời đã đến nước này, cô cũng không hỏi nhiều, cầm lấy chi phiếu, nhanh chóng đi đến chỗ chị Diễm, giải quyết tất cả mọi việc!Lúc cô giải quyết tất cả mọi chuyện ổn thỏa xong xuôi, đi ra bên ngoài, liền thấy màn hình lớn truyền phát tin tức Cố Hàn Đình và Chu Y Nhược sắp đính hôn, thân thể cô run lên, thiếu chút nữa không đứng vững.

Bọn họ sắp kết hôn, tại sao anh còn muốn cô trở thành người phụ nữ không thấy ánh hào quang? Nếu bụng cô ngày càng to lên, đến lúc đó không giấu được nữa, đứa bé chỉ có đường chết, cô không thể chấp nhận được, đứa bé nhất định phải sống!Nhan Mộc Tâm nhất định phải bình tĩnh lại, nhất định phải thoát khỏi người đàn ông đó, cất bước chân, lại lui về sau vài bước, như thế nào cũng không ngờ tới, sẽ gặp phải Chu Y Nhược?“Nhan tiểu thư, lâu rồi không gặp, cô có khỏe không?” Chu Y Nhược dịu dàng đến cực điểm.

“Cảm ơn.

” Cô xoay người liền muốn rời đi.

“Nhan tiểu thư, tôi sắp đính hôn rồi, cô có thể đến tham dự không?”Lời này, làm cho bước chân Nhan Mộc Tâm dừng lại, xoay người, ánh mắt đặt lên người cô ta, lạnh nhạt cười: “Thân phận của tôi, làm sao có thể đến tham dự buổi tiệc đính hôn của các người được? Tôi sẽ không quấy rầy các người nữa, anh ta đối xử với cô thật tốt.

”Ly hôn một tuần đã tay nắm tay tổ chức đính hôn, có biết bao yêu chiều Chu Y Nhược, có biết bao tàn nhẫn độc ác với cô!“Ừm, anh ấy đối xử rất tốt với tôi, chúng tôi đã định ngày kết hôn rồi, đúng rồi, bác sĩ nói tôi có cơ hội mang thai, lúc trước là chúng tôi xử oan cô, chắc cô sẽ không để trong lòng chứ?”Thảo nào, Cố Hàn Đình tuyệt đối không cho phép trong bụng cô có đứa bé, hóa ra, Chu Y Nhược cũng có thể mang thai, cô hoàn toàn bị oan uổng, một câu xin lỗi cũng không có! Thật đáng thương!Có lẽ, đây cũng không phải là một chuyện xấu, mà là một cơ hội, cơ hội rời khỏi người đàn ông này!Muốn đứa bé sống, bắt buộc phải lợi dụng Chu Y Nhược!“Nhan tiểu thư, chúng tôi có thể đền bù cho cô.

” Chu Y Nhược thấy cô không nói chuyện, áy náy giải thích.

“Không bằng, tối nay tôi đến nhà cô, nói chuyện đền bù.

” Nhan Mộc Tâm tiên phong hỏi.

Không nghĩ tới cô sẽ nói ra những lời này, Chu Y Nhược ngạc nhiên, một hồi lâu sau mới đáp lại: “Được, vậy tôi và anh ấy ở nhà đợi cô, tôi đi trước đây.

”Nhan Mộc Tâm gật gật đầu, đưa mắt nhìn cô ta rời đi.

Ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời xanh thẳm, bàn tay cô đặt lên bụng, vô cùng dịu dàng: “Bé cưng, con yên tâm, mẹ nhất định sẽ cố gắng để con được sống, chúng ta đều phải cố gắng.

”Rời khỏi Cố Hàn Đình, rời khỏi thành phố này, đây là nguyện vọng duy nhất của cô!Hoàng hôn buông xuống, Nhan Mộc Tâm đi tới cửa, Châu Tố Cầm băng bó xong trở lại, nhìn thấy cô vội vàng hỏi: “Tâm Tâm, xin lỗi, dì biết, sự việc đã được giải quyết, chúng ta nói chuyện chút được không?”“Dì Châu, tôi có thể cho dì chỉ được như vậy, rời khỏi đây đi.

” Cô cầm chi phiếu đưa cho dì Châu.

“Không phải, dì…”“Dì Châu, tôi nói rồi, chúng ta đều giống nhau, không được lựa chọn.

” Thái độ Nhan Mộc Tâm kiên quyết, không có dì Châu có cơ hội phản bác, cất bước đầu cũng không ngoảnh lại rời đi.

Châu Tố Cầm nhìn theo bóng lưng của cô, bất đắc dĩ thở dài một hơi, thấy tờ giấy Nhan Mộc Tâm bỏ quên ở bên chân, nhẹ nhàng nhặt lên, nhìn thấy rõ ràng nội dung ở bên trên, trên mặt lộ ra nụ cười đã lâu không thấy!Nhan gia được cứu rồi!.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 12: 12: Lần Đầu Tiên Uy Hiếp Cố Hàn Đình


Cố gia!Nhan Mộc Tâm ngồi trên ghế sô pha, Chu Y Nhược nhìn cô, vô cùng áy náy nói:“Nhan tiểu thư, chuyện lần trước là chúng tôi xử lý không tốt, đây là khoản tiền bồi thường cho cô, nếu như không hài lòng, chúng ta vẫn có thể thương lượng lại với nhau, mong cô có thể tha thứ cho chúng tôi, thật xin lỗi!”“Tôi muốn rời khỏi đây.

” Cô không muốn nói quá nhiều, trực tiếp vào vấn đề.

“Nhan tiểu thư, tôi không hiểu ý cô?” Chu Y Nhược nhíu mày nghi ngờ.

“Chu tiểu thư, Nhan gia đã hoàn toàn bị phá hủy rồi, tôi ở thành phố này thêm một giây một phút nữa là sẽ phải chịu đựng thêm một giây nữa, tôi mong rằng, Chu tiểu thư có thể giúp tôi rời khỏi đây, cô biết đấy, nếu như Cố tiên sinh không chịu buông tha cho tôi thì tôi cũng không chạy thoát được, những gì tôi có thể cho được thì tôi đã cho rồi, bây giờ chỉ còn lại mạng tàn của tôi và anh tôi! Mấy người chắc là không cần đâu nhỉ?” Nhan Mộc Tâm nhìn vào mắt cô ta, nói ra suy nghĩ của mình.

Chu Y Nhược suy nghĩ một lúc: “Vậy cô, muốn đi đâu?”“Đây là chuyện của tôi, nếu như tôi biến mất thật, với Chu tiểu thư đây, chẳng phải là sẽ yên tâm hơn sao?” Cô nhướn mày nói.

“Nhan tiểu thư, giữa chúng ta chắc có hiểu nhầm gì rồi, tôi không hề có ý gì với cô! ”Những lời đằng sau còn chưa nói hết thì cửa đã bị mở ra rồi.

Cố Hàn Đình đi vào trong, nhìn thấy Nhan Mộc Tâm, trong nháy mắt mặt hắn liền trầm lại, anh bước nhanh tới kéo cô dậy, siết lấy cổ tay cô, nói: “Ai cho phép cô tới đây làm phiền Nhược Nhược? Chán sống rồi à?”Trong mắt anh, cô vĩnh viễn đều độc ác như thế!“Đình, anh hiểu nhầm rồi, là em gọi Nhan tiểu thư tới đây để nói chuyện bồi thường, anh biết mà, mấy hôm nay em không ngủ yên được, em! ”“Tôi rất hài lòng với chuyện bồi thường này, Chu tiểu thư, cô đã đồng ý với chuyện của tôi rồi, tôi không làm phiền hai người nữa, tôi xin phép đi trước.

” Nhan Mộc Tâm cầm lấy tập tài liệu lên rồi xoay người rời đi, cô không muốn tiếp tục dây dưa với họ nữa!“Tôi tiễn cô.

” Lời vừa dứt, Cố Hàn Đình đã nắm lấy cổ tay cô kéo ra ngoài!Người đàn ông đẩy cô một cái thật mạnh, lưng của cô đập lên chiếc tường cứng rắn, đau vô cùng, cô cẩn thận cử động, cô tuyệt đối không thể để đứa bé có chuyện gì được!“Cố thiếu, là Chu tiểu thư hẹn tôi tới để nói chuyện bồi thường.

” Nhan Mộc Tâm đưa tập tài liệu cho anh xem.

Rất rõ ràng, anh không hề tin, đôi bàn tay to lớn siết lấy cổ cô, hắn dán sát vào môi cô, nhẫn nại đến cực điểm: “Cô đã nói gì với Nhược Nhược? Rốt cuộc cô có mục đích gì?”“Anh cho là tôi sẽ nói cái gì? Cố Hàn Đình, tôi không có mặt mũi nói cho người khác đâu, tôi là người phụ nữ không nhìn thấy ánh mặt trời của anh.

” Cô lạnh lùng phản kích.

“Rốt cuộc cô muốn cái gì?”Lần đầu tiên cô cảm thấy người đàn ông này hết cách với cô, anh chột dạ rồi! Tất cả đều là vì Chu Y Nhược!Nhan Mộc Tâm nắm lấy cơ hội này, nhìn vào mắt anh, nói từng câu từng chữ: “Thả tôi ra.

”“Cái gì?”“Thả tôi ra, tôi sẽ biến mất cùng anh trai tôi, đời này hai ta sẽ không gặp lại nữa, người vợ cũ là tôi không còn nữa, vĩnh viễn sẽ không còn ai nghi ngờ thân phận của Chu Y Nhược nữa!” Cô càng nói càng chắc chắn.

“Nhan Mộc Tâm, cô định qua cầu rút ván sao? Lấy được tiền rồi đi hả? Cô thấy tôi dễ bắt nạt thế ư?” Anh cười lạnh một tiếng, người phụ nữ này muốn chơi đùa với anh, anh tình nguyện chơi cùng.

“Cố thiếu, anh yêu Chu Y Nhược, nếu cô ta biết anh và tôi có quan hệ, cô ta liệu có! ”Sức mạnh siết cổ cô lại mạnh thêm.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 13: Chương 13


“Muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm, có một ngày sẽ bị cô ta phát hiện ra thôi, anh yêu cô ta như thế, nếu có một ngày sự thật lộ ra, cô ta chấp nhận được không? Cố thiếu, thả tôi ra là lựa chọn duy nhất của anh, dù gì anh cũng không yêu tôi!” Mấy chữ cuối Nhan Mộc Tâm nói rất bé! Tại sao cô lại cảm thấy đau lòng cơ chứ?“Phải, tôi không yêu cô, nhưng tôi sẽ không thả cô đi.

” Cố Hàn Đình cố tình làm thế.

“Nếu không thả tôi đi, tôi sẽ nói cho Chu Y Nhược biết quan hệ của chúng ta.

” Nói xong, cô vùng vẫy muốn đi vào trong.

“Nhan Mộc Tâm.

” Anh kích động rồi!“Cố Hàn Đình, Nhan gia đã bị anh hủy hoại rồi, nếu như hôm nay hai cái mạng là tôi và anh tôi ở lại, nếu anh muốn thì có thể lấy đi bất cứ lúc nào anh muốn, nếu tôi còn sống, tôi bắt buộc phải rời khỏi đây, bảo tôi hàng ngày đối diện với kẻ thù của mình, tôi không làm nổi! Đây là khoản bồi thường Chu Y Nhược cho tôi, vừa vặn một nghìn vạn, trả cho anh, chúng ta trở nên trong sạch rồi.

” Trong mắt Nhan Mộc Tâm không hề có ý định trốn tránh, cô trực tiếp đối mặt nói, pháo hoa tóe ra tứ phía.

Cố Hàn Đình không ngờ rằng cô lại có thái độ như vậy, nửa ngày anh cũng không có bất cứ phản ứng gì.

“Cố Hàn Đình, tôi không yêu anh nữa, cho dù tôi có làm người phụ nữ bí ẩn của anh thì tôi cũng hận anh, sự tồn tại của tôi, chỉ phá hoại tình cảm của anh và Chu Y Nhược mà thôi, đừng nói cho tôi, anh giữ tôi bên cạnh là không quên được tôi? Lẽ nào, anh yêu tôi?” Cô châm biếm hỏi.

Giây tiếp theo, người đàn ông buông lỏng tay ở cổ cô ra, đôi mắt lộ rõ vẻ trào phúng: “Cô cũng xứng à? Được thôi, tôi thả cô đi.

”Cố Hàn Đình đồng ý rồi!Nhan Mộc Tâm biết, anh nói được chắc chắn sẽ làm được, nhưng lo có chuyện gì xảy ra, cô nắm chặt tay lại: “Cố thiếu, một ngàn vạn này anh cứ cầm lấy, nhỡ anh! ”“Không có chuyện gì hết, Nhan Mộc Tâm, tôi nói được sẽ làm được.

” Cố Hàn Đình nói xong liền xoay người rời đi.

Một tiếng “rầm” vang lên, cánh cửa bị đóng lại, trong chớp mắt nước mắt Nhan Mộc Tâm liền rơi xuống, cuối cùng, cô cũng bình an rồi, đứa con của cô cũng an toàn rồi, cô đưa tay ôm lấy bụng, cứ rời đi như thế, cô cứ cười mãi cười mãi cuối cùng khóc lên.

Cố Hàn Đình, tạm biệt, sau này cũng không gặp lại nữa!Cố Hàn Đình ngồi trên ghế sô pha, anh kéo cà vạt ra, Chu Y Nhược đưa cho anh một cốc nước dịu dàng nói: “Sao thế? Cãi nhau với Nhan tiểu thư à? Thật ra, tất cả đều là lỗi của em, em áy náy quá, hay là tha cho cô ấy đi.

”“Được thôi.

” Anh nhanh chóng đồng ý.

Chu Y Nhược dựa vào lòng anh: “Đình, em biết anh đối xử với em tốt nhất, đúng rồi, mẹ em nói, tuần sau có một ngày tốt, chúng ta đính hôn vào ngày đó đi, tất nhiên, nếu như gấp quá, có thể thay đổi.

”“Không sao, chúng ta đính hôn đi.

” Anh đồng ý rồi.

Khóe miệng người phụ nữ giương lên, cô ta vẫn dựa trong lòng anh, hạnh phúc vô cùng, còn đôi mắt Cố Hàn Đình sâu không thấy đáy, nhìn không rõ anh có mục đích gì!! Một tuần sau đó, Nhan Mộc Tâm và bác sĩ Dương đã bí mật làm xong chuyện chuyển viện cho anh trai!Bận rộn suốt cả một ngày, cô kéo cơ thể mệt mỏi của mình, cô cảm giác có người đi theo mình, cô đột nhiên cảm thấy hoảng sợ, lẽ nào là người của Cố Hàn Đình? Anh nuốt lời rồi? Hay là, anh đã biết gì đó?Nhan Mộc Tâm càng hoảng sợ, bước chân cũng nhanh hơn, nhưng tiếng bước chân đằng sau càng ngày càng tiến lại gần.

Cô dừng lại, xoay người ra sau, hét lớn: “Tại sao lại theo dõi tôi, tôi! ”Khi nhìn rõ người trước mắt, Nhan Mộc Tâm ngây ra.

Là anh ta, sao lại là anh ta chứ?“Tâm Tâm, anh quay về rồi.

” Người đàn ông đưa tay ra, bày ra tư thế muốn ôm!Cuối cùng anh ta cũng quay về bên cạnh Nhan Mộc Tâm rồi.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 14-15: 14: Không Liên Quan Đến Anh - 15: Cô Lừa Tôi


<b>14: Không Liên Quan Đến Anh</b>

<b>“Tâm Tâm, anh đưa em rời khỏi đây.

”“Ha? Rời khỏi? Lục Tử Khiêm, anh quên rồi à, lúc đó là anh vứt bỏ tôi, anh cảm thấy một câu trở lại của anh hôm nay có thể bù đắp hết tất cả, vả lại trong mắt anh, tôi là người có thể tùy tiện bị vứt bỏ sao? Anh cho rằng tôi vẫn là con ngốc năm đó, anh nói gì tôi tin nấy?” Cô tự giễu cười lạnh.

“Anh không vứt bỏ em, giữa chúng ta có hiểu lầm, anh biết, em chỉ tin vào bằng chứng, lần này anh mang bằng chứng trở lại rồi, năm đó anh không xuất ngoại cùng em đến Anh quốc du học chính là vì mẹ anh đổ bệnh, anh…”“Không quan trọng nữa rồi, đã qua nhiều năm như thế, tôi không cho rằng giữa chúng ta còn điều gì để nói tiếp nữa.

” Nhan Mộc Tâm quay người rời đi.

Cô không quên, Lục Tử Khiên đã cùng cô ước hẹn những gì, đến Anh du học, kết quả, anh ta thất hẹn và đột nhiên biến mất giữa cuộc đời của cô, làm thế nào cũng không tìm thấy.

Mặc dù năm đó, bọn họ vẫn chưa xác thực quan hệ nam nữ, nhưng mà mọi người đều thầm cho là như vậy.

Kết quả… cảm giác bị vứt bỏ, thật là khó chịu!“Anh nghe nói, cuộc sống của em bây giờ cũng không tốt.

” Lục Tử Khiêm áy náy đến cực đỉnh.

Nhan Mộc Tâm không để ý đến anh ta, Lục Tử Khiêm đi đến phía trước cô, kéo cô ôm vào lòng: “Tâm Tâm, anh sai rồi, anh không cần em cho anh cơ hội, nhưng mà em có thể nghe anh giải thích không? Em không bị bất cứ ai bỏ rơi cả, từ trước đến này đều không phải, em nhất định là rất khó chịu, trong mắt cũng không có ánh sáng, anh đau lòng em.

”Lục Tử Khiêm dùng tốc độ nhanh nhất trở về bên cạnh Nhan Mộc Tâm nhưng đã muộn rồi, nhìn thấy cô bị tổn thương, anh ta càng kiên định, sẽ cho cô một đời vui vẻ.

“Thì ra là tìm được nhà tiếp theo rồi.

” Giọng Cố Hàn Đình từ phía sau truyền đến, châm chọc bọn họ.

Trách gì Nhan Mộc Tâm muốn rời đi, thì ra là thế!Như thế này mà cũng có thể gặp được, đúng là trùng hợp, Nhan Môc Tâm từ từ rời khỏi vòng tay của Lục Tử Khiêm, nhìn Cố Hàn Đình, miệng mấp máy, muốn nói lại thôi.

“Nhan Mộc Tâm.

” Anh thấp giọng kêu một tiếng.

“Cố thiếu, anh quên rồi sao, chúng ta không còn quan hệ gì nữa, chuyện của tôi, không liên quan đến anh.

” Thái độ không thèm để ý của cô làm cho cơn giận trong lòng Cố Hàn Đình sinh sôi.

Từ trước đến nay không nghĩ qua sẽ bị Nhan Mộc Tâm đùa bỡn trong lòng bàn tay, liền đi đến trước mặt cô, bóp lấy cằm của Nhan Mộc Tâm, Lục Tử Khiêm muốn ngăn cản, nhưng không kịp.

“Nhan Mộc Tâm, cô thật là giỏi, dám gài bẫy tôi.

” Anh cực kỳ tức giận.

“Cố thiếu, coi như anh trả mạng cho cha tôi, anh cũng sắp đính hôn với Chu tiểu thư rồi, nếu như bị người ta chụp được, anh cùng vợ cũ lôi lôi kéo kéo, đến lúc đó người tổn thương là cô ta, anh sẽ đau lòng.

” Nhan Mộc Tâm có ý tốt nhắc nhở.

“Hèn hạ.

”Hai chữ này, là lần thứ hai rơi trên người cô, đại khái là cũng quen rồi, cô không quan trọng nhún nhún vai: “Không liên quan đến anh!”.

<b>15: Cô Lừa Tôi
</b>

Cố Hàn Đình không phản bác, buông cằm cô ra, híp mắt lại, một hồi lâu sau: “Được, Nhan Mộc Tâm.”

Tô ngẩng đầu lên, ưỡn thẳng sống lưng, không thèm để ý.

Lục Tử Khiên rất nhanh đi lên canh trước mặt Nhan Mộc Tâm, nhìn Cố Hàn Đình: “Phụ nữ là để yêu thương, không phải để cho anh nhục mạ.”

Nhìn vẻ che chở của người đàn ông này, Cố Hàn Đình càng không muốn để ý đến bọn họ, lên xe trực tiếp rời đi, nhưng mà, ánh mắt khủng cố chăm chăm nhìn cô, cô không quên được!

Cô nhìn thấy ảnh mắt hiểm độc của người đàn ông này, cô không thể đợi một tháng sau được, trong vòng hai ngày phải nhanh chóng rời đi, nếu không, hậu quả khôn lường!

“Chính anh ta, yêu đến khiến cho gia đình em tan nát?” Lục Tử Khiêm nghi ngờ.

Nhan Mộc Tâm không muốn trả lời, giống như quả bóng xì hơi, bất lực thở dài, muốn đi nhưng tay lại bị kéo lại.

“Lục Tử Kiêm, anh rốt cuộc là muốn như thế nào?”

“Anh muốn đưa em rời khỏi đây, anh muốn ở bên cạnh em, anh muốn bảo vệ em, Nhan Mộc Tâm, anh muốn bù đắp lại những năm tháng kia của chúng ta, anh có thể nếu như em đồng ý.” Anh ta bày tỏ một cách thâm tình.

“Tôi không đồng ý.” Cô cự tuyệt.

“Em đã ly hôn với Cố Hàn Đình rồi, anh có thể theo đuổi em, anh…”

Nhan Mộc Tâm nhìn anh ta, đột nhiên cười, chầm chậm đến gần: “Tôi có thai rồi, anh có thể không?”

“Bùm…” sắc mặt Lục Tử Khiêm biến đổi, trong nháy mắt không biết làm sao, thế nào cũng không ngờ đến sẽ có kết cục như vậy, mấp máy miệng nửa ngày cũng không nói ra được một câu.

“Tôi mang thai con của Cố Hàn Đình, anh có thể không?” Cô lắc đầu cười, quay người rời đi, để lại một bóng lưng.

Nhan Mộc Tâm không đem chuyện này ra đùa, cô thật sự đang mang trong mình đứa con của Cố Hàn Đình, anh đến muộn rồi! cho dù chuẩn bị tốt mọi thứ, nhưng…

“Nhan Mộc Tâm, anh yêu em.” Nhưng, yêu có nhiều lúc, vừa rẻ mạt vừa vô dụng, lúc này Lục Tử Khiêm đã được lĩnh hội một cách sâu sắc!

Nhan Mộc Tâm về đến nhà, thu giọn giấy tờ xong xuôi, vừa ngồi xuống ghế sô pha thì nhìn thấy tin tức liên quan đến “Cố Hàn Đình đính hôn với người con gái trong lòng” thời gian vào ngày mai.

Ngày mai Cố Hàn Đình đính hôn, nhất định sẽ bận rất nhiều việc, đây đối với cô mà nói chính là một cơ hội ngàn năm hiếm có, cô nhìn xung quanh, cẩn thận nhẹ nhàng cầm điện thoại lên, gọi điện cho bác sĩ Dương!

“Cái gì? Ngày mai? Nhanh vậy?”

Bác sĩ Dương, tối nay cô trực ban, rạng sáng ngày mai sau khi tan ca, cô âm thầm đưa anh trai tôi đến, tôi sẽ ở bến tàu đợi cô, tôi một ngày cũng không thể chờ được nữa, cầu xin cô đó.” Nhan Mộc Tâm nhìn đồng hồ trên tường, nhanh chóng nói.

Đối phương do dự một lát, cuối cùng cũng đồng ý.

Sau khi cúp điện thoại, cô lo lắng chờ đợi, bước tiếp theo cực kỳ quan trọng, nhất định phải thuận lợi đưa anh trai rời khỏi đây.

Cuối cùng, dày vò cả đêm cũng đợi được đến rạng sáng, cô vừa mở cửa đã thấy Vương Siêu Quần đứng trước cửa, cô có chút hoảng, nhưng rất nhanh trấn định lại tinh thần: “Thư ký Vương, nửa đêm nửa hôm tìm tôi có chuyện gì?”

“Cô cũng nói là nửa đêm nửa hôm, không biết Nhan tiểu thư muốn đi đâu?” Vương Siêu Quần nhún vai nói.

“Không liên quan gì đến anh.” Cô khoá cửa, muốn rời đi.

“Anh trai của cô không ra được đâu.” Một câu này của anh ta, làm cho bước chân của Nhan Mộc Tuyết khựng lại.

Bị phải hiện rồi ư? Nhanh như vậy sao? Không, không thể nào!

“Cố thiếu đang đợi cô ở nhà, nhà của hai người.” Dương Siêu Quần nói xong, rời đi trước.

Nhan Mộc Tuyết nhanh chóng móc điện thoại ra, lúc điện thoại được kết nối, cô lập tức hỏi: “Bác sĩ Dương, anh tôi đâu? Anh ấy thế nào rồi?”



Đối phương không hề trả lời.

Cô ngây ra, rõ ràng là bắt máy rồi mà.

“Bác sĩ Dương.” Tôi nhẹ tiếng gọi.

“Anh trai cô rất an toàn.” Giọng nói lạnh lùng quen thuộc của Cố Hàn Đình truyền đến.

Nhan Mộc Tâm nổi da gà, cô chớp mắt mấy cái, mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được.

“Cô có thể lựa chọn để Vương Siêu Quần dẫn cô qua đây, cho anh cô thời gian, không lâu nữa đâu.” Giọng Anh uy h**p truyền đến.

“Anh đã nói, anh sẽ tha cho tôi.” Trong lòng Nhan Mộc Tâm hoảng loạn, ra sức chất vấn.

“Nhưng mà cô lừa tôi.” Lời vừa nói xong, anh liền cúp điện thoại, không thể gọi lại nữa.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 16: 16: Lấy Con Của Cô Ra


Nhan Mộc Tâm không có thời gian nghĩ lung tung, chỉ có thể cùng Vương Siêu Quần lên xe.

“Cố thiếu không phải ngày mai đính hôn sao? Tại sao còn quan tâm đến chuyện của tôi? Có phải có hiểu lầm gì không?” Cô phải tìm hiểu để còn chuẩn bị trước.

Vương Siêu Quần không trả lời, yên lặng cả đoạn đường.

Hai mươi phút sau, xe đã đến nơi, Nhan Mộc Tâm nhanh chóng đi vào bên trong, anh trai nằm dưới đất, mà bác sĩ Dương thì bị người khác chế trụ.

Cô chưa kịp tới gần đã bị Cố Hàn Đình kéo vào trong ngực, anh cười lạnh: “Tôi thật sự không biết, tâm tư của cô lại kín đáo như vậy.

”“Anh đã nói sẽ buông tha cho tôi, hôm nay lại lật lọng như thế thì tính là thứ đàn ông gì? Còn nữa, bác sĩ Dương vô tội, anh thả cô ấy ra.

” Cô cố áp chế nội tâm đang hoảng loạn, cố làm cho mình bình tĩnh lại.

“Đến bây giờ mà cô còn mạnh miệng? Nhan Mộc Tâm, cô có thai.

” Lời nói của anh như ma chú truyền vào tai cô, cảm giác như anh đang cầm một con dao, lúc nào cũng có thể lấy con của cô ra.

Nhan Mộc Tâm cười lạnh: “Không có.

”“Nhan Mộc Tâm.

”“Cố Hàn Đình, anh đối với tôi như vậy, tôi có thể mang thai con của anh sao? Không biết sao anh có thể hiểu lầm như vậy, tôi nói rồi, nếu như anh không tin, chúng ta có thể đến bệnh viện kiểm tra!” Cô vẫn kiên định như cũ.

“Tâm lý cô cũng trở nên mạnh hơn rồi, vì vậy, cô có chết cũng không nhận?”“Không có thai.

”“Tôi đã nói với cô rồi, nếu như cô mang thai, sẽ có kết cục như thế nào? Nhưng tôi quên nói với cô, nếu cô có thai, còn muốn mang con của tôi rời khỏi đây, sẽ có kết cục gì? Nhan Mộc Tâm, tôi hỏi cô lần cuối, cô rốt cuộc có mang thai hay không?” Anh vuốt cằm Nhan Mộc Tâm, đã khống chế đến cực điểm, đồ đàn bà mạnh miệng! Đáng chết!“Không có.

” Cô kiên định nói.

Cố Hàn Đình cười lạnh, nhìn Vương Siêu Quần đi đến bên cạnh anh trai cô, xốc chăn bông ra, giơ dao lên.

“Không được động đến anh ấy!” Cô hét đến tê tâm liệt phế.

Anh chế trụ gáy của cô, kéo cô đến trước mặt anh trai cô, âm trầm kh*ng b* nói: “Nhan Mộc Tâm, sự kiên nhẫn của tôi không nhiều, nếu cô không nói ra sự thật, tôi để cho anh cô máu chảy thành sông, không ai có thể lừa tôi, tôi không cho phép trong bụng cô có con tôi, người tiếp theo của cô đồng ý nuôi con của người khác? Cô thật giỏi, nhnh như vậy đã tìm được thằng khác rồi.

”“Cố thiếu, không thể đối với Nhan tiểu thư như thế, cô ấy, cô ấy…” Bác sĩ Dương kích động hét lớn, nhưng có một số lời, vẫn không nói ra miệng.

Nói.

” Cố Hàn Đình càng thô bạo!Nhan Mộc Tâm quay đầu lại, đôi môi run rẩy, nhìn anh, nước mắt rơi trên gò má, đột nhiên cười lên: “Không còn.

”Hai chữ không đầu không đuôi, anh nghi ngờ, cái gì mà không còn?Nhan Mộc Tâm cúi đầu, nhìn dòng máu đó tươi từ giữa hai ch ân chảy xuống: “Không còn, anh hài lòng chưa?”Cố Hàn Đình thuận theo ánh mắt của cô nhìn xuống, lúc nhìn thấy máu huyết anh cũng không nói gì! Vẫn như cũ không thể nhìn thấu lòng mình.

“Vì sao anh từ đầu đến cuối cứ khăng khăng không buông tha tôi?” Cô phát điên lên, cô đã đi rồi, vì sao vẫn không buông tha cô? Nhất định phải ép chết cô sao?“Là do cô tự chuốc lấy.

” Mặt anh không để ý.

“Cố thiếu, tôi xin anh, để tôi kiểm tra cho cô ấy, có lẽ còn giữ được đứa bé.

” Bác sĩ Dương hét lớn.

Người đàn ông không trả lời, vẫn cứ thờ ơ lạnh nhạt như vậy.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 17: Chương 17


Nhan Mộc Tâm cảm giác rất lạnh rất lạnh, chân đứng không vững, trong chớp mắt tê liệt mà ngồi thụp xuống đất, hai tay gắt gao nắm chặt tay anh trai, không còn nữa, cô trăm phương ngàn kế muốn bảo vệ con, nhưng bây giờ cũng không như ý nguyện.

Ánh mắt tràn ngập thù hận dừng lại trên khuôn mặt của Cố Hàn Đình: “Tôi hận anh.

”Nói xong ba chứ này, cô vô lực nằm xuống đất, dột mắt từ từ nhắm lại, thật mệt!Bên tai truyền đến tiếng của bác sĩ Dương, bụng của cô rất đau, cứu cô, ai có thể cứu cô với!Suốt một đường ngơ ngơ ngác ngác, bên tai truyền đến tiếng huyên náo không dứt, mùi cồn gay mũi truyền đến, Nhan Mộc Tâm yếu ớt mở mắt, ánh đèn cực sáng, làm cô thấy khó chịu.

“Theo sự dặn dò của Cố thiếu.

” Lời nói của bác sĩ làm cô đang suy yếu dần tỉnh tảo, cô nhanh chóng cầu xin: “Đừng, đừng động đến con tôi.

”“Nhan Mộc Tâm, chúng tôi chỉ nghe theo lời Cố thiếu, cô ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì chỉ có bản thân cô thiệt thòi thôi.

”“Không được, xin các người, đứa bé vô tội, tha cho nó đi, có được không?” Cô hoảng loạn níu tay bác sĩ, khóc lóc cầu cứu.

Bác sĩ hất tay cô ra, nói với y tá: “Tiêm thuốc gây mê đi, để cô ấy không làm loạn.

”“Đừng làm hại con tôi, Cố Hàn Đình, tên khốn nhà anh, tôi hận anh, tôi hận các người, cứu mạng, ai cứu tôi với!” Nhan Mộc Tâm hét lên cực kỳ bi thương, chỉ là bác sĩ căn bản không thèm để ý đến cô, lúc tiêm thuốc mê, bàn tay cô kích động dãy dụa nhưng cũng vô dụng.

Cứ như thế, Nhan Mộc Tâm cảm nhận được cảm giác đau đớn trước nay chư từng có, toàn thân túa đầy mồ hôi, đau đơn làm hô hấp của cô trở nên khó khăn, cô biết, con của cô thì ra có thể cứu nhưng lại bị Cố Hàn Đình g**t ch*t!Mỗi trận đau đớn bây giờ, chính là những nhát giao đâm lên trên người con cô, cả người cô đều là vẻ dữ tợn!Cố Hàn Đình đứng ngoài phòng phẫu thuật, từ khi cô hét đến khi không còn tiếng gì nữa, anh biết, đứa bé không còn nữa!Bác sĩ Dương bất bình tức giận: “Cố thiếu, hổ dữ không ăn thịt con, cậu sao có thể tàn nhẫn như vậy?”“Bác sĩ Dương, chỉ có lần này thôi.

” Cố Hàn Đình lạnh lùng cảnh cáo.

“Cố thiếu, cậu sẽ không tìm được người phụ nữ yêu cậu như Nhan tiểu thư nữa đâu, có một ngày cậu sẽ hối hận.

” Bác sĩ Dương tức giận, thật sự bất bình thay Nhan Mộc Tâm!Anh sẽ không hối hận!Hai mươi phút sau, cửa phòng phẫu thuật cuối cùng cũng mở ra, Nhan Mộc Tâm nằm trên giường bệnh, bất lực nhìn trần nhà, cả người mất hồn.

“Cố thiếu, đứa trẻ không còn nữa, nhưng trong quá trình phẫu thuật có bị một chút vấn đề, cô ấy còn phải kiểm tra một bước nữa, nếu không sau này rất khó mang thai lại.

” Bác sĩ báo cáo lại tình huống.

Cố Hàn Đình không nói gì, Dựa sát vào chóp mũi Nhan Mộc Tâm: “Bây giờ cô có thể cảm nhận được từng cơn đau đúng không?”Thì ra người đàn ông này ở đây đợi cô!“Anh sẽ không được chết tử tế.

” Nhan Mộc Tâm nguyền rủa.

“Anh sống không bằng chết!”Nhan Mộc Tâm nhìn dáng vẻ lạnh lùng của anh, đột nhiên giơ tay ra nắm chặt cổ của anh, kéo xuống tay bên kia là một con dao giải phẫu, cô cầm giao đâm xuống ngực anh, dùng hết sức lực, phát ti3t mọi thù hận!Sau khi bác sĩ phát hiện ra điểm không ổn, rất nhanh đỡ Cố Hàn Đình, Nhan Mộc Tâm nhìn ngực anh không ngừng chảy máu, nhếch miệng nói: “Cố Hàn Đình, anh nợ tôi một mạng, tôi sẽ nhớ thật kỹ, tôi sẽ tự tay g**t ch*t anh.

”Cố Hàn Đình được bác sĩ đẩy vào phòng cấp cứu, nhưng ánh mắt này của Nhan Mộc Tâm anh từ trước đến nay chưa từng thấy, anh bức người phụ nữ này đến điên rồi!Cửa phòng đóng lại, bác sĩ Dương Nhìn Nhan Mộc Tâm, khóc: “Tâm Tâm.

”“Tôi nhất định phải rời khỏi đây.

” Cô cắn răng nói.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 18: 18: Đối Mặt Với Anh


Nhan Mộc Tâm nghỉ ngơi ở bệnh viện nửa tháng, bác sĩ Dương mỗi ngày đều cùng cô, nhưng sau phẫu thuật cô một câu cũng không nói, không ai có thể nhìn rõ được tâm tình của cô.

Lục Tử Khiêm biết tin thì chạy đến phòng bệnh, nhìn bộ dạng của Nhan Mộc Tâm, trái tim tan nát, cuối cùng vẫn đến muộn rồi.

Nắm lấy tay Nhan Mộc Tâm, đặt lên ngực, cực kỳ đau lòng: “Tâm Tâm, xin lỗi, là anh đến muộn, em yên tâm, sau này anh sẽ bảo vệ em.

”Không nhận được bất kỳ cây trả lời nào của cô.

“Vì một tên Cố Hàn Đình, em biến bản thân thành cái dạng này à? Em còn muốn tiếp tục? Vì anh, mà em trừng phạt bản thân? Em xứng với ba mẹ đã mất sao? Em bày ra bộ dạng tàn phế này cho ai xem? Mạng của anh trai em đang nằm trong tay người khác, em muốn bỏ bê bản thân đến khi nào?” Lục Tử Khiêm hiểu tính của cô, chỉ có thể chọc đến điểm yếu trong lòng cô thì mới có thể vực cô sống lại.

Một lần nữa sống lại!Nhan Mộc Tâm nghe thấy hai chữ “anh trai”, mắt cuối cùng cũng sáng lên, cô nhìn Lục Tử Khiêm, hỏi: “Anh nói, anh sẽ đưa tôi rời khỏi đây.

”“Đúng, anh sẽ đưa em rời khỏi đây, cả anh trai em.

” Lục Tử Khiên trả lời từng câu từng chữ.

Nhan Mộc Tâm nháy mắt mấy cái, ngừng một chút: “Tôi không yêu anh.

”Trong lòng nhói một cái, nhưng mà, anh ta vẫn mỉm cười giải thích: “Anh biết, anh không cần em yêu anh, anh chỉ đơn giản là muốn đưa em rời khỏi đây.

”Trong lòng Nhan Mộc Tâm cũng đã rõ thực lực của bản thân, nếu Cố Hàn Đình không buông tay, cô trốn không thoát, bây giờ chỉ có thể dựa vào người khác, Lục Tử Khiêm là sự lựa chọn tốt nhất!“Xin lỗi, tôi chỉ có thể lợi dụng anh.

” Cô vẫn thẳng thắng nói.

“Không cần nói như thế, em biết, anh…”Lời còn chưa nói xong, Cố Hàn Đình đã đi vào, nhìn thấy động tác thân mật của bọn họ, thuận thế ngồi xuống đối diện, cười lạnh: “Không làm phiền hai người chứ?”“Cố thiếu, ở đây không hoan nghênh anh.

”“Anh lấy thân phận gì để nói câu này? Tôi tốt xấu gì cũng là chồng cũ của Nhan Mộc Tâm, anh là cái thá gì?” Anh châm chọc nói.

Càng nhìn Cố Hàn Đình càng thấy đáng ghét, Nhan Mộc Tâm quay mặt đi, không để ý đến anh nữa!“Nhan Mộc Tâm, chúng ta nói chuyện đi.

” Người đàn ông đi thẳng vào vấn đề.

Yên lặng.

“Đừng có ép tôi!” Cố Hàn Đình vẫn thái độ như cũ.

Lửa giận của Nhan Mộc Tâm lập tức bùng lên, hận thù nhìn anh: “Chúng ta có chuyện gì hay để nói, Nhan gia bị anh huỷ hoại rồi, con cũng không còn nữa, anh cảm thấy giữa chúng ta còn có thể nói chuyện? Cố Hàn Đình anh muốn thế nào mới chịu buông tha cho tôi? Không đúng, bây giờ anh có thân phận gì mà đòi giữ tôi? Anh không thể uy h**p tôi nữa rồi.

”Người đàn ông này chỗ nào cũng có mặt để uy h**p cô!“Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô.

” Thái độ của anh vĩnh viễn như thế, không, chỉ đối với cô như thế.

“Không có gì để nói.

” Cô cự tuyệt một lần nữa.

“Tôi có cách khiến anh trai cô không thể trị liệu, tôi…”“Vô dụng thôi, nếu anh tôi chết, tôi cũng sẽ không sống một mình, dù sao, Nhan gia cũng bị huỷ hoại rồi, còn để ý hai cái mạng này sao? Cố Hàn Đình anh thật sự cho rằng anh có thể uy h**p tôi ư?” Nhan Mộc Tâm đánh gãy lời của anh, ra sức phản kháng.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 19: Chương 19


Cố Hàn Đình đứng dậy, Lục Tử Khiên đứng canh trước mặt: “Cố thiếu, đừng có làm khó phụ nữ.

”“Nhan Mộc Tâm, tôi có thể cho anh cô phí trị liệu , cũng có thể mời bác sĩ nổi tiếng nước ngoài về trị liệu cho anh cô, đến khi anh ta tỉnh lại.

” Anh biết, Nhan Mộc Tâm sẽ động lòng.

Quả nhiên, cô có chút nghi ngờ: “Cố Hàn Đình, anh muốn làm gì? Anh sẽ tốt như thế sao?”“Tình trạng thân thể của cô bây giờ rất giống với Nhược Nhược, muốn khôi phục sức khoẻ, thì cần trị liệu cà dùng thuốc một cách cẩn thận, nếu như cô đồng ý…”“Cố Hàn Đình, anh có còn là người không?” Lục Tử Khiêm kích động nói.

Nhan Mộc Tâm ngược lại rất bình tĩnh, cười cười: “Anh muốn Chu Y Nhược bình an vô sự, muốn tôi thử thuốc?”“Đúng, cô có thể ra giá.

” Anh kéo Lục Tử Khiêm ra, nhìn thẳng vào mắt cô nói.

“Xin tôi đi, quỳ xuống cầu xin tôi đi!” Ánh mắt sắc bén của Nhan Mộc Tâm rơi trên người anh, trên mặt là ý cười, vì người con gái đó, anh có đồng ý không?“Nhan Mộc Tâm.

”“Tôi nói rồi, mạng tôi và anh tôi là trói cùng một chỗ, anh ấy chết, tôi chết, muốn tôi giúp anh, cả đời này cũng không có khả năng.

” Nhan Mộc Tâm lại cự tuyệt.

Cố Hàn Đình ngược lại không lo lắng, nhìn nhìn cô: “Nhan Mộc Tâm, cô biết đấy, nếu như tôi đây muốn giữ cô lại, thì có nhiều cách lắm, tôi cho cô thời gian một ngày, nghĩ kỹ rồi thì đến phòng 856 tìm tôi, Lục Tử Khiêm không thể chống lưng cho cô đâu, cô chỉ làm liên luỵ anh ta mà thôi, Nhan gia là ví dụ tốt nhất, cô chạy không thoát đâu!”Nói xong, nhìn Lục Tử Khiêm một cái: “Cô ta, anh không ngại chứ?”“Tôi yêu cô ấy, sẽ không để ý quá khứ của cô ấy, anh căn bản không xứng với tình yêu của cô ấy.

”“Vì vậy, các người rốt cuộc là quen biết khi nào? Nhan Mộc Tâm đừng để tôi biết được, trong thời gian hôn nhân, cô ngoại tình!” Nói xong, để lại một bóng lưng lạnh lùng.

Nhan Mộc Tâm khịt khịt mũi, anh sao lại không biết xấu hổ nhắc tới “ngoại tình trong thời gian kết hôn”, anh không xứng!“Tâm Tâm, em tin anh, anh có thể mang em đi, đừng có đổi ý được không?” Bàn tay to lớn của Lục Tử Khiêm nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cực kỳ ấm áp, làm chô cô trong nháy mắt thất thần.

“Lục Tử Khiêm, tôi không yêu anh, để anh đưa tôi đi, chính là tôi đã đi vào đường cùng rồi, tôi không thể báo đáp cho anh bất cứ thứ gì, anh nên suy nghĩ cho rõ ràng, anh như vậy, còn kết thù với Cố thiếu, tôi có đáng giá như vậy không?” Có một số lời, Nhan Mộc Tâm muốn nói rõ.

“Anh đồng ý, lúc nào thì đi với anh?”“Ngoài anh trai của tôi ra, tôi cũng không có thứ gì khác, lúc nào cũng được.

” Cô thấp giọng nói, ở thành phố này, đã không có thứ gì để cô lưu luyến nữa rồi.

“Được, ba ngày sau, anh đến đón em.

” Lục Tử Khiêm nói xong, quay người rời đi.

Nhan Mộc Tâm nhìn ngoài cửa sổ, tay nhỏ đặt xuống bụng, không ai có thể nhìn rõ ánh mắt của cô, ba ngày nữa, cô sẽ rời khỏi nơi quỷ quái này!Tiếng gõ cửa cộc cộc cộc khiến cô hồi phục tinh thần.

Bác sĩ Dương đem cơm trưa đến, nhìn dáng vẻ suy yếu của cô: “Tâm Tâm, cô nhất định phải hồi phục, tôi vừa từ chỗ phòng làm việc của chủ nhiệm về, anh cô được cứu rồi, trong vòng hai năm sẽ tỉnh lại.

Chậm chạp một chút, Nhan Mộc Tâm mới ngồi dậy được, vội vàng hỏi: “Tôi, anh tôi được cứu rồi?”“Đúng, là anh cô được cứu rồi, nhưng mà… bỏ đi, cô ăn cơm trước đi!” Bác sỹ Dương muốn nói lại thôi.

“Cô biết đấy, bây giờ anh tôi là nguồn sống của tôi, là trụ cột tinh thần, chỉ cần cứu được anh ấy, đến mạng tôi cũng không cần, nói với tôi, làm thế nào để cứu anh ấy?” Tôi lo lắng truy hỏi.

Bác sĩ Dương gật đầu, vẫn nói ra: “Phải dựa vào Cố thiếu, chủ nhiệm làm xét nghiệm cho cậu ấy, phát hiện máu của cậu ấy phù hợp với anh cô, nếu như cậu ấy đồng ý, mỗi tháng truyền cho anh cô một ít máu, cộng với việc chủ nhiệm từ mình dùng thuốc trị liệu, trong vòng hai năm, khả năng anh cô tỉnh lại có đến tám phần.

”“Bùm” một tiếng nổ mạnh!Tại sai đều phải dựa vào Cố Hàn Đình? Chạy không thoát khỏi lòng bàn tay anh sao?“Bác sĩ Dương, máu của anh ta có thể, thì người khác cũng có thể, hơn nữa…” Thế nào cũng được, chỉ là không muốn liên quan đến Cố Hàn Đình.

.
 
Thực Cốt Ngụy Tình Vợ Cũ Đừng Hòng Chạy
Chương 20: 20: Đạt Được Thoả Thuận


"Máu của anh ta thích hợp nhất.

Dùng của người khác cũng được.

Thế nhưng, cô cảm thấy ai sẽ đồng ý giúp cho cô đây? Ai có thực lực như vậy? Tâm Tâm, cô chỉ có thể dựa vào anh ta.

Đợi thêm hai năm nữa, đợi anh cô tỉnh lại đã, rồi sẽ… Dĩ nhiên, đây cũng sẽ cần mạng sống của cô đúng không? Bằng không, coi như hết." Bác sĩ Dương thở dài, vô cùng bất lực.Nhan Mộc Tâm trầm mặc một hồi, đột nhiên cầm đũa lên, nói: "Tôi đói rồi.

Tôi muốn ăn cơm!"Cái này..."Bác sĩ Dương, tôi biết, tôi phải làm thế nào rồi.

Tôi sẽ sống tiếp." Cô cứ như vậy há to miệng ăn cái gì đó.Nếu như nói, tương lai của cô, ắt phải có quan hệ với Cố Hàn Đình.

Vậy cô nhất định phải mạnh mẽ, nhất là trong lòng, không thể mặc cho người đàn ông đó tuỳ ý bắt nạt!Bác sĩ Dương nhịn không được cười rộ lên.

Cô cuối cùng cũng đã từ từ sống lại rồi!Ăn xong bữa trưa, Nhan Mộc Tâm đi tới phòng bệnh của Cố Hàn Đình.

Chu Y Nhược nhìn thấy cô, vội vàng đi tới đỡ lấy cánh tay của cô.

Cô trực tiếp hất ra."Nhan tiểu thư, tôi không biết cô mang thai, xin lỗi." Chu Y Nhược vội vàng nói xin lỗi!"Tôi không tha thứ." Cô lạnh lùng trả lời."Cô đối với Nhược Nhược bằng thái độ gì vậy?" Cô Hàn Đình trong nháy mắt đã tức giận!"Cô ta là ai? Tôi cần phải đối với cô ta bằng thái độ gì? Xin lỗi thì tôi liền tha thứ sao? Cố Hàn Đình, chúng ta nói chuyện đi!" Nhan Mộc Tâm ngồi đối diện anh.

Ánh mắt gay gắt chưa từng có!"Đình, bất kể như thế nào, thân thể Nhan tiểu thư không được khoẻ.

Anh nhất định phải thông cảm cho cô ấy nhiều hơn.

Tôi không làm phiền các người nữa.

Nhan tiểu thư, tôi vì anh ấy xin lỗi cô một tiếng." Chu Y Nhược nói xong, áy náy rời khỏi.Phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ."Cô đã đồng ý rồi?""Tôi có thể đồng ý.

Thế nhưng, tôi có điều kiện.""Cái gì?""Tôi muốn anh mỗi một tháng, truyền máu cho anh trai của tôi." m thanh của Nhan Mộc Tâm không lớn.

Nhưng mà, anh ta nghe rất rõ ràng, nhíu mày lại: "Sao cơ?""Tôi nói, tôi muốn máu của anh!"Cố Hàn Đình cười lạnh một tiếng: "Cô muốn tôi dùng máu của tôi, cứu anh trai của cô?""Phải, thời gian hai năm.

Anh yên tâm, sẽ không truyền máu vượt quá tiêu chuẩn cơ bản nhất, đối với cơ thể của anh cũng sẽ không có bất kỳ trở ngại lớn nào.

Nếu như anh đồng ý, tôi cũng đồng ý." Nhan Mộc Tâm hướng về đôi mắt của anh, chờ đợi câu trả lời."Cô đây là đang thương lượng với tôi!" Anh cười lên."Tôi có vốn liếng thương lượng với anh.

Cố Hàn Đình, anh đặc biệt tìm đến tôi, là bởi vì anh không có lựa chọn khác.

Tôi nghĩ, anh hẳn đã tìm qua người như vậy.

Nhưng mà, không ai so với tôi thích hợp hơn.

Anh vì Chu Y Nhược, chỉ có thể như vậy.

Tôi vì anh trai của tôi, tôi cũng đồng ý thỏa hiệp.

Anh phải nhớ kỹ, chúng ta là thương lượng, không phải là hết thảy tất cả, tuỳ anh quyết định.

Nếu như anh bằng lòng, chúng ta tiếp tục, giả sử không xong, thế thì...""Tiếp tục nói." Anh ta cắt ngang lời nói của cô."Anh phải chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí chữa bệnh của anh trai tôi.

Anh và tôi đã ly hôn.

Mọi người là cá thể độc lập, không được dính dáng vào cuộc sống của tôi.

Anh và tôi chỉ là dạng quan hệ này." Nhan Mộc Tâm nói từng câu từng chữ."Làm người tình của tôi." Cô Hàn Đình lại nói ra những lời này.Cô cười mỉa mai, nhún vai một cái: "Xem ra, anh và tôi không cần thiết phải tiếp tục nói chuyện nữa rồi.""Làm người tình của tôi, mỗi một tháng tôi sẽ truyền máu cho anh trai của cô, cũng sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ chi phí chữa bệnh của anh trai cô.

Hai năm, hai năm sau, cho dù kết quả như thế nào, tôi cũng sẽ trả tự do cho cô.

Điều kiện của tôi, thiếu một thứ cũng không được.

Nhan Mộc Tâm, tôi cũng có vốn liếng! Cô không có lựa chọn khác!" Cố Hàn Đình rất kiên định, không một chút đồng ý nhượng bộ nào.Nhan Mộc Tâm lặng im."Cô biết, chỉ cần một câu nói của tôi, sẽ không có ai truyền máu có anh trai của cô!" Anh ta lại bắt đầu đe dọa rồi!Nhan Mộc Tâm nhìn anh, rơi vào im lặng suy nghĩ.

Chịu đựng qua hai năm này là tốt rồi.

Hai năm đổi lấy mạng sống của anh trai, rất có lời rồi.

Thật sự, bây giờ cũng chỉ có thể như thế rồi!"Được, có điều, tôi muốn anh đồng ý với tôi.

Hai năm sau đưa cho tôi hai mươi triệu." Cô ra giá chẳng hề kiêng nể."Có thể!".
 
Back
Top Bottom