Cập nhật mới

Khác (Thuần Việt)( GL) Hoa Lệ Rụng Bến Sông

(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 20: Gió Thổi Qua Bến Sông


---

Chiều xuống, bầu trời nhuộm màu cam nhạt, gió thổi nhè nhẹ làm mặt nước sông lăn tăn gợn sóng.

Tô Vân đứng bên mé sông, tay khẽ chạm vào những cánh hoa lê rơi lả tả trên mặt nước.

Lòng nàng vẫn chưa yên.

Từ sau đêm hôm đó, ánh mắt bà vú cứ làm nàng bận tâm.

Dù mợ Chi không nói gì, nhưng Tô Vân biết… nàng và mợ vốn không nên quá thân cận.

— "Đang nghĩ gì đó?"

Giọng Giang Yến Chi vang lên sau lưng.

Tô Vân giật mình, quay lại thì thấy mợ Chi đứng ngay sau, tay cầm một chiếc khăn mỏng quấn hờ trên vai.

— "Mợ… sao lại ra đây?

Trời sắp tối rồi…"

— "Ta muốn hít thở chút gió."

Giang Yến Chi bước đến, đứng cạnh nàng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con sông.

— "Mợ vẫn còn mệt, đừng để nhiễm lạnh."

— "Tô Vân… con đang tránh ta sao?"

Tô Vân siết chặt vạt áo, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

— "Con nào dám… chỉ là… con sợ người khác bàn tán."

Giang Yến Chi khẽ cười, nhưng trong đôi mắt ấy có chút gì đó chua xót.

— "Bàn tán thì sao?

Chẳng lẽ ta không có quyền thân cận với người mà ta quý mến?"

Gió lại thổi qua, mang theo hương hoa lê thoảng nhẹ.

Tô Vân cúi đầu, lòng rối như tơ vò.

Nàng không biết… mình có thể đi được bao xa trên con đường này.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 21: Những Dự Cảm Từ Xa


---

Sáng hôm sau, Tô Vân vẫn thức dậy sớm như mọi khi.

Nàng vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho mợ Chi, nhưng trong lòng vẫn không thôi dằn vặt về lời nói của Giang Yến Chi đêm qua.

— “Chẳng lẽ ta không có quyền thân cận với người mà ta quý mến?”

Mỗi lần nghĩ đến những lời ấy, Tô Vân lại cảm thấy tim mình như thắt lại.

Nàng không thể phủ nhận sự thân thiết giữa nàng và mợ Chi, nhưng cũng không thể tránh khỏi những lo lắng, sợ hãi về những lời đàm tiếu trong xã hội.

Tối qua, Giang Yến Chi đã dần trở lại với dáng vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt nàng lại ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà Tô Vân không thể lý giải.

Tô Vân biết rằng dù có tránh xa, nàng vẫn không thể ngừng nghĩ về mợ Chi, dù cho sự thân cận giữa họ là một thứ nguy hiểm.

Khi nàng mang bữa sáng vào phòng, Giang Yến Chi đã ngồi sẵn trên giường, ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn không thiếu nét dịu dàng.

— “Con làm rồi sao?

Cảm ơn con.”

Giọng nàng nhẹ nhàng, nhưng vẫn có chút ngập ngừng.

Tô Vân cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

— “Mợ ăn sáng đi, rồi nghỉ ngơi thêm.”

Nàng đặt chén cháo xuống bàn, cố gắng giữ cho tay mình không run rẩy.

Giang Yến Chi nhìn nàng một lúc, rồi khẽ thở dài.

— “Tô Vân, con luôn trốn tránh ta sao?”

Lời hỏi thẳng của nàng khiến Tô Vân không thể giữ im lặng lâu hơn.

Nàng ngẩng lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt mợ Chi, và rồi lại vội vã cúi xuống.

— “Con không dám… chỉ là, con sợ người khác nói ra nói vào.”

— “Người khác sẽ nói gì?”

Giọng Giang Yến Chi có chút lạ, như thể đang cố kiềm chế cảm xúc của mình.

Tô Vân im lặng.

Nàng không thể trả lời, không thể thổ lộ những gì trong lòng mình, nhưng cảm giác lo sợ và xao xuyến thì ngày càng lớn dần lên.

Chỉ có điều, một khi nàng đã biết sợ, liệu có thể giữ được trái tim mình khỏi những con sóng ngầm đã dâng lên quá mạnh mẽ?

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 22: Những Lời Chưa Nói


---

Mặt trời vừa lặn, không gian trong vườn càng thêm tĩnh mịch.

Tô Vân đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Những cánh hoa lê rơi lả tả, ánh sáng mờ nhạt của đêm đem lại một cảm giác buồn man mác.

Giang Yến Chi bước vào, tay cầm chiếc áo choàng mỏng.

— “Vân, lại một mình ngồi ở đây sao?”

Tô Vân không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Yến Chi bước đến gần, ngồi xuống bên cạnh nàng, ánh mắt nhìn về phía xa.

— “Mợ vẫn còn mệt, đừng để nhiễm lạnh.”

— “Tô Vân… con đang tránh mợ sao?”

Tô Vân siết chặt vạt áo, không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

— “Con nào dám… chỉ là… con sợ người khác bàn tán.”

Giang Yến Chi khẽ cười, nhưng trong đôi mắt ấy có chút gì đó chua xót.

— “Bàn tán thì sao?

Chẳng lẽ mợ không có quyền thân cận với người mà mợ quý mến?”

Gió lại thổi qua, mang theo hương hoa lê thoảng nhẹ.

Tô Vân cúi đầu, lòng rối như tơ vò.

Nàng không biết… mình có thể đi được bao xa trên con đường này.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
Chương 23: Ánh Mắt Đã Thay Đổi


---

Chỉ còn vài ngày nữa là Tô Vân phải lên đường.

Tin chiến tranh đến gần khiến không khí trong phủ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Tô Vân vẫn lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ, dù trong lòng nàng không thể không cảm thấy xót xa.

Những ngày gần đây, Giang Yến Chi càng trở nên gầy đi, đôi mắt nàng trũng sâu, như thể nỗi lo âu cứ dồn nén trong đó.

Mỗi buổi tối, Tô Vân lại đến phòng mợ Chi, mang theo chén thuốc hay chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh nàng một lúc, để cả hai cùng chia sẻ những khoảnh khắc im lặng mà đậm sâu.

Không cần nói gì, chỉ cần nhìn vào mắt nhau, cả hai đều hiểu những điều chưa nói.

Một đêm, khi Tô Vân đang chuẩn bị đứng dậy để ra về, Giang Yến Chi bỗng kéo nàng lại.

— “Vân, đừng đi vội.

Mợ… mợ có điều muốn nói.”

Tô Vân quay lại, đôi mắt nàng lấp lánh những tia lo âu.

Giang Yến Chi đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay Tô Vân, ánh mắt vẫn không rời khỏi nàng.

— “Mợ biết, con có điều ngại ngùng.

Nhưng đừng lo, dù sao đi nữa, mợ cũng sẽ ở bên cạnh con.”

Tô Vân cảm nhận được sự ấm áp trong lòng bàn tay của Yến Chi, nhưng nàng không biết phải làm gì, chỉ có thể đứng im, để lòng mình tràn ngập những cảm xúc khó tả.

— “Con phải đi mợ Chi ạ…

Đó là nghĩa vụ.”

Giang Yến Chi nhìn nàng, đôi mắt đầy nỗi buồn, nhưng rồi nàng mỉm cười, chấp nhận điều đó.

— “Vậy thì… mợ sẽ đợi con trở về.

Mợ sẽ đợi.”

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 24: Khoảnh Khắc Dịu Dàng


---

Mỗi buổi tối, Tô Vân đều mang thuốc vào cho Giang Yến Chi.

Những buổi tối yên tĩnh trong phủ, ánh đèn mờ ảo chiếu qua cửa sổ, nàng bước vào phòng mợ, nhẹ nhàng đặt chén thuốc lên bàn.

— "Mợ, uống thuốc đi."

Yến Chi ngước lên, ánh mắt đong đầy cảm xúc khó tả.

Nàng mỉm cười nhẹ, rồi nhận lấy chén thuốc từ tay Tô Vân.

— "Cảm ơn con."

Cả hai không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ngồi gần nhau.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như dừng lại, chỉ còn lại sự im lặng và những ánh mắt trao nhau, đầy sự đồng cảm.

---

Ê nó ngắn nha má
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 25: Những Cảm Xúc Chưa Nói


---

Tô Vân làm việc trong Giang phủ, chăm sóc bà mợ, và giúp đỡ việc vặt trong nhà.

Nhưng mỗi khi gần mợ Chi, nàng lại cảm thấy một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng.

Dù cố gắng không để lộ ra ngoài, nhưng nàng không thể phủ nhận rằng, tình cảm dành cho Yến Chi ngày càng sâu đậm.

Hôm nay, sau bữa cơm tối, Yến Chi bước ra ngoài vườn hoa lê.

Tô Vân đi theo, theo thói quen đã thành, đứng lặng lẽ bên cạnh nàng.

Yến Chi ngồi xuống chiếc ghế dài trong vườn, thở dài một hơi, rồi nhìn về phía cánh hoa lê đang rơi xuống.

Một giây sau, nàng khẽ nói:

— "Con luôn bên cạnh ta, sao không nói gì?"

Tô Vân ngồi xuống bên cạnh mợ, đôi mắt nàng nhìn về phía xa, đôi môi mím chặt như che giấu điều gì đó trong lòng.

— "Con không muốn mợ phải lo lắng."

Yến Chi lặng lẽ nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm đầy tình cảm, như thể đang cố tìm hiểu tâm tư của Tô Vân.

Nhưng cuối cùng, nàng chỉ thở dài, nhẹ nhàng vỗ về vai nàng.

— "Đừng ngại.

Nếu con cần gì, cứ nói với ta."

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 26: Những Đêm Không Ngủ


---

Giang Yến Chi không biết rằng, mỗi đêm, Tô Vân lại thức rất khuya, lòng không yên.

Những đêm tối tĩnh lặng, nàng luôn suy nghĩ về những khoảnh khắc bên mợ Chi, về những ánh mắt, những lần chạm nhẹ tay vô tình hay những lời nói vô thức.

Tình cảm mà nàng dành cho mợ Chi dần dần không thể nào giữ được trong lòng.

Nó ngày càng lớn mạnh, như một ngọn lửa âm ỉ, mãi không thể dập tắt.

Tô Vân ngồi bên cửa sổ, đôi mắt đăm chiêu nhìn ra ngoài.

Trăng mờ nhạt vẽ lên bầu trời, ánh sáng bạc lấp lánh chiếu xuống mặt đất.

Những cánh hoa lê trong vườn rơi nhẹ nhàng, xoay tròn rồi lạc vào dòng nước.

Từng chiếc lá rơi chầm chậm trong đêm tĩnh mịch, giống như tâm trạng của nàng, không thể quên, không thể dừng lại.

Mỗi lần nhìn vào mắt Yến Chi, Tô Vân lại cảm thấy một sự bối rối, không biết phải làm gì để che giấu tình cảm ấy.

Nàng không thể nói ra, vì những rào cản xã hội, vì những gì mà nàng được dạy bảo từ nhỏ: tình cảm giữa nàng và mợ Chi là không thể.

Đêm đã khuya, mọi thứ im ắng đến lạ lùng.

Tô Vân cúi đầu, lòng nặng trĩu, nhưng nàng không thể ngủ.

Cứ như vậy, những suy nghĩ cứ lẩn quẩn trong đầu nàng.

Tình yêu ấy có phải là sai lầm?

Nàng có thể tiếp tục sống ở đây, trong căn phủ này, và chấp nhận tình cảm ấy mãi mãi, dù biết rằng nó sẽ chẳng bao giờ có một kết quả tốt đẹp?

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên phá vỡ sự yên tĩnh.

Tô Vân giật mình quay lại, đứng dậy ra mở cửa.

Lúc này, nàng nhìn thấy Giang Yến Chi đứng bên ngoài, trên tay cầm chiếc khăn lụa mỏng, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên.

— "Vân, sao con chưa ngủ?"

Giọng Yến Chi nhẹ nhàng, đầy quan tâm.

Tô Vân cảm thấy trái tim mình như nghẹn lại.

Những gì nàng cảm nhận trong lòng không thể nói ra bằng lời, chỉ có thể thể hiện qua những ánh mắt, những cái nhìn vội vã giữa hai người.

— "Con không ngủ được...

Chỉ nghĩ một chút về mọi chuyện."

Yến Chi nhìn nàng một lúc rồi khẽ bước vào phòng, tay vén một ít tóc mai ra sau tai nàng, ánh mắt như muốn dò xét, nhưng lại không muốn làm nàng khó xử.

— "Có phải con đang lo lắng về gì đó không?"

Tô Vân ngẩng lên, đôi mắt nàng chạm phải ánh nhìn của Yến Chi.

Dù cố gắng kiềm chế nhưng Tô Vân vẫn không thể che giấu sự xao xuyến trong lòng.

— "Con không biết nữa, mợ.

Mọi chuyện cứ làm con bối rối."

Yến Chi bước đến gần nàng hơn, khoảng cách giữa họ thu hẹp dần.

Tô Vân cảm nhận rõ hơi thở của mợ Chi gần bên, một sự gần gũi mà nàng không dám nghĩ đến.

Đôi tay nàng run run, không biết phải làm gì.

— "Đừng lo lắng quá, con.

Đôi khi chúng ta không thể hiểu hết mọi chuyện ngay lập tức.

Cứ sống cho ngày hôm nay thôi."

Tô Vân không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ.

Những lời mợ Chi nói như một liều thuốc an ủi cho tâm hồn nàng.

Nhưng sâu trong lòng, nàng biết, dù mợ Chi có nói thế nào, thì tình cảm của nàng đối với mợ vẫn không thể thay đổi.

Khi Yến Chi quay đi, Tô Vân lặng lẽ ngồi lại trên giường, mắt nhìn về phía cửa sổ.

Nàng không thể giải thích được cảm giác trong lòng mình.

Mọi thứ như một dòng chảy không thể ngừng lại, một tình cảm không thể dập tắt, dù có bao nhiêu lý trí cố gắng ngăn cản.

Mùa xuân ngoài cửa sổ vẫn rơi những cánh hoa lê, những cánh hoa nhẹ nhàng, lặng lẽ như trái tim của nàng.

Những điều chưa nói, những cảm xúc chưa thổ lộ, chỉ có thể lặng thinh chảy qua.

Tô Vân nhắm mắt lại, nhưng trái tim nàng không thể yên tĩnh.

Và nàng biết, dù nàng có ra sao, dù tình cảm có tiếp tục thế nào, thì mối quan hệ giữa nàng và Giang Yến Chi sẽ mãi là một bí mật không thể giải bày.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 27: Chút Cảm Xúc


---

Giữa những buổi sáng yên ả ở Giang phủ, không khí có chút gì đó bồn chồn, như một sự chuẩn bị cho một điều gì đó không thể tránh khỏi.

Mùa xuân dần đi qua, cây cối ngoài vườn cũng lác đác rụng lá, nhưng sự rối bời trong lòng Tô Vân vẫn không thể phai.

Nàng làm việc suốt ngày, lặng lẽ và chăm chỉ, nhưng những lúc không có công việc để làm, những cảm giác rối bời lại trở về.

Ánh mắt của Yến Chi vẫn luôn hiện hữu trong từng khoảnh khắc, những câu nói nhẹ nhàng ấy, đôi khi lại khiến nàng nghẹn ngào trong lòng.

Sáng hôm nay, Tô Vân lại thấy mình loay hoay trong bếp, làm những việc quen thuộc.

Nhưng đầu óc nàng lại không thể nào tập trung.

Một chút ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào, làm nàng mơ màng nghĩ về mợ Chi, về những khoảnh khắc gần gũi giữa hai người.

Chỉ cần nghĩ về những lần Yến Chi gọi tên nàng, đôi khi là "Vân" với một chút thân mật, những lúc đó tim nàng lại đập nhanh.

Tô Vân cúi đầu, vội vàng quay lưng đi để giấu đi sự bối rối trên khuôn mặt mình.

Yến Chi bước vào bếp, tay nâng chiếc mâm, rồi khẽ đặt xuống bàn.

— "Con sao vậy?

Trông có vẻ mệt mỏi."

Tô Vân không thể giấu được cảm xúc trong lòng.

Nàng cố gắng cười gượng, nhưng mọi thứ như một làn sóng vỡ òa trong lòng nàng.

— "Con không sao, mợ.

Chỉ là hơi mệt thôi."

Giọng Yến Chi khẽ cười, ánh mắt lại dò xét nàng.

— "Nói dối ta làm gì, Vân.

Nếu có gì thì nói ra đi."

Lần này, Tô Vân không thể kìm nén cảm xúc nữa.

Nàng lắc đầu, giọng nghẹn ngào.

— "Con chỉ sợ… mình không thể tiếp tục thế này nữa, mợ à."

Yến Chi nhìn nàng, đôi mắt có chút ngạc nhiên nhưng lại đầy quan tâm.

Lặng lẽ, mợ Chi bước lại gần nàng hơn, tay khẽ chạm vào vai nàng, như một cách an ủi.

— "Con không cần phải lo lắng quá.

Đôi khi tình cảm không thể kiểm soát được, nhưng con phải hiểu, mọi thứ sẽ qua thôi.

Chúng ta chỉ cần sống hết mình, không cần phải suy nghĩ quá nhiều."

Tô Vân nhìn vào đôi mắt ấm áp của mợ Chi, tim nàng đau đớn lạ lùng.

Mỗi lời mợ nói như một mũi dao đâm vào trái tim nàng, nhưng cũng như một lời an ủi.

Nàng biết, dù có yêu thương đến thế nào, mối quan hệ này vẫn không thể đi đến đâu.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 28: Đêm Dài Vắng Lặng


----

Tối hôm ấy, khi bóng đêm phủ xuống, Tô Vân không thể ngủ.

Nàng ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, ánh trăng mờ mờ chiếu vào qua cửa sổ.

Từng cánh hoa lê ngoài vườn nhẹ nhàng rơi xuống, như những giọt nước mắt vô hình mà nàng không thể ngừng rơi.

Nàng không biết mình đang làm gì nữa.

Dù đã cố gắng dặn lòng không nghĩ về Yến Chi, nhưng trái tim nàng lại không thể ngừng yêu mợ Chi.

Nàng thở dài, đôi tay siết chặt lấy chiếc chăn, cố gắng kìm nén sự xao xuyến trong lòng.

Bất ngờ, cửa phòng khẽ mở.

Một bóng người xuất hiện trong cửa.

Tô Vân quay lại, nhìn thấy Giang Yến Chi đang đứng đó, ánh mắt không rõ buồn vui.

Mợ Chi không nói gì, chỉ bước vào trong, rồi lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh nàng.

— "Con lại không ngủ sao?"

Tô Vân không trả lời, chỉ cúi đầu.

Cảm giác gần gũi này lại càng khiến trái tim nàng thêm rối bời.

— "Đừng lo, con sẽ ổn thôi."

Yến Chi nói nhẹ nhàng, như một lời an ủi.

Tô Vân muốn nói gì đó, nhưng lại không thể.

Những lời nàng muốn thốt ra lại nghẹn lại trong cổ họng.

Đó là sự đau đớn, là tình cảm mà nàng không thể chia sẻ.

Tô Vân cứ ngồi im, trong không gian lặng yên.

Một lúc sau, nàng cảm nhận được tay Yến Chi khẽ đặt lên vai mình.

Một cái chạm nhẹ, nhưng lại như một lời thừa nhận rằng, dù tình cảm có khó khăn thế nào, họ vẫn sẽ ở bên nhau.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 29: Cái Nhìn Cuối Cùng


----

Ngày qua ngày, tình cảm giữa Tô Vân và Yến Chi cứ lặng lẽ lớn lên.

Mặc dù không có lời nói, nhưng chỉ cần nhìn nhau là đủ để hiểu.

Những buổi sáng, những buổi tối, họ cùng nhau làm việc, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc nhỏ trong cuộc sống.

Dù không nói ra, nhưng Tô Vân cảm nhận được sự gần gũi, sự quan tâm mà mợ Chi dành cho nàng.

Tuy nhiên, trái tim Tô Vân vẫn không yên.

Nàng không thể tiếp tục sống trong sự giằng xé này.

Nàng biết tình cảm của mình dành cho mợ Chi là không thể nào có kết quả, nhưng nàng lại không thể ngừng yêu.

Một chiều, khi hoàng hôn buông xuống, Tô Vân đứng bên bờ sông, tay khẽ vuốt những cánh hoa lê rơi.

Đột nhiên, nàng nghe tiếng bước chân phía sau.

Mợ Chi đứng ngay sau nàng, không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng đó.

Tô Vân quay lại, ánh mắt đối diện với ánh mắt Yến Chi.

Lần này, không có lời nói nào.

Chỉ có những cảm xúc lặng lẽ trao nhau.

Tô Vân nhận ra, dù tình cảm có thể không có kết quả, nhưng trong tim nàng, Yến Chi mãi mãi là một phần quan trọng.

Khi Yến Chi rời đi, Tô Vân vẫn đứng đó, nhìn theo bóng mợ khuất dần trong đêm.

Lòng nàng trống rỗng, nhưng cũng đầy ắp những cảm xúc mà nàng không thể nào quên.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 30: Quyết Định Ra Đi


----

Mùa đông năm ấy, Giang phủ chìm trong không khí u ám.

Tuyết phủ dày trên từng cành cây, gió lạnh thổi qua từng ngõ vắng.

Tô Vân đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài.

Cảm giác trống vắng và lạ lẫm cứ quanh quẩn trong lòng nàng.

Những ngày qua, nàng không thể nguôi ngoai hình ảnh của Yến Chi vẫn lặng lẽ trong trái tim mình.

Nhưng cuộc sống phải tiếp tục, và nàng đã quyết định.

Một người đàn ông mặc bộ quân phục dừng chân trước cổng phủ, là người từ triều đình đến thông báo tin tức.

Đứng trên bậc cửa, hắn đưa tay chào hỏi bà Giang, rồi nói:

— "Bẩm mợ, có lệnh của triều đình, Tô Vân phải ra chiến trường bảo vệ đất nước.

Đây là nghĩa vụ của con, không thể từ chối."

Lời của người quân nhân vang lên như một cú sét đánh ngang tai.

Bà Giang đứng bất động, còn Tô Vân, nghe thấy tên mình, chỉ biết nhìn chằm chằm vào người truyền tin, không nói lời nào.

Yến Chi đứng cạnh cửa, ánh mắt không giấu được sự bất an.

Bà quay lại nhìn Tô Vân, nhẹ nhàng hỏi:

— "Vân, con có đồng ý không?

Con có muốn đi không?"

Tô Vân không đáp, chỉ gật đầu một cách chắc chắn, dù trong lòng nàng nặng trĩu.

Đây không phải là điều nàng muốn, nhưng trách nhiệm và nghĩa vụ không thể chối từ.

— "Con phải đi, mợ.

Đây là lệnh của triều đình.

Con không thể từ bỏ."

Mẹ Giang nhìn nàng với ánh mắt buồn bã.

— "Con đi rồi thì sao?

Ai sẽ chăm sóc ta?

Cả gia đình chúng ta đều phụ thuộc vào con…"

— "Con không thể làm gì khác, mợ.

Con sẽ luôn nhớ mợ, và không quên những tháng ngày bên mợ."

Ánh mắt của Tô Vân chạm vào ánh mắt của Yến Chi.

Trong giây phút ngắn ngủi đó, nàng cảm nhận được nỗi buồn, sự tiếc nuối, và cả tình cảm mà mợ dành cho nàng.

Mẹ Giang thở dài, rồi quay lưng đi vào trong.

Bà hiểu rằng, nếu đã là quyết định của Tô Vân, bà cũng không thể ngăn cản.

Tô Vân cúi đầu, đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định, nhưng cũng chứa đựng nỗi đau.

— "Mợ, con phải đi.

Con sẽ trở lại, chắc chắn sẽ trở lại."

Yến Chi chỉ đứng lặng im, mắt nhìn nàng, không nói lời nào.

Đó là lời tạm biệt, nhưng cũng là một lời hứa.

Dù nàng phải rời đi để bảo vệ đất nước, nhưng tình cảm giữa họ sẽ không bao giờ thay đổi.

Khi người quân nhân đến lấy Tô Vân, nàng không quay lại lần nữa.

Lần cuối cùng nhìn về phía Giang phủ, nơi nàng đã từng có những tháng ngày bình yên bên mợ Chi.

Nàng vội vã bước đi, không thể biết rằng cuộc sống của mình sẽ thay đổi mãi mãi từ giây phút này.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 31: Khoảng Cách Tình Cảm


----

Tô Vân ra đi, để lại một khoảng trống lớn trong lòng Giang Yến Chi.

Những ngày sau đó, nàng cố gắng làm việc, nhưng tâm trí luôn quay quắt nghĩ về Tô Vân.

Những buổi tối, Yến Chi không thể ngủ được, cứ nhìn lên trần nhà trống vắng, lòng đau nhói.

Dù biết rằng mình không thể giữ nàng lại, nhưng không thể ngừng lo lắng về nàng, về tương lai, về những gì nàng phải đối mặt trên chiến trường.

Những cơn gió mùa thu thổi qua, mang theo một nỗi cô đơn mênh mang.

Yến Chi không biết rằng, chính bản thân mình đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Tô Vân.

Và dù họ có cách biệt về không gian và thời gian, tình cảm giữa hai người vẫn luôn cháy bỏng.

---

Ngắn nữa ạ...xin lỗi rất nhiều vì ngắn quá nhiều chap
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 32: Đêm Không Ngủ


---

Một đêm khuya, khi màn đêm đã buông xuống và nhà Giang phủ chìm trong im lặng, Giang Yến Chi đứng bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm.

Trong lòng nàng, nỗi lo lắng không nguôi về Tô Vân.

Thời gian trôi qua như một dòng nước chảy, nhưng nàng không thể xua tan đi những hình ảnh của Tô Vân trong đầu.

Những đêm dài không ngủ, Yến Chi chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn bầu trời, mong rằng sẽ có một tin tức tốt lành từ chiến trường.

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên.

Yến Chi quay lại, là một người lính.

Hắn cúi đầu kính cẩn.

— "Mợ, có tin tức mới về Tô Vân."

Yến Chi lập tức bước tới gần.

Tim nàng đập mạnh, hồi hộp.

— "Có tin gì về nàng?"

Người lính nhìn vào đôi mắt lo âu của Yến Chi.

— "Mợ, Tô Vân vẫn ổn.

Nhưng nàng đang tham gia một trận chiến lớn, tình hình rất căng thẳng."

Yến Chi gật đầu, lòng lại chìm vào nỗi lo lắng.

Dù đã có tin tốt, nàng vẫn không thể yên tâm.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 33: Tin Dữ


---

Một tháng sau, tin tức lại đến.

Người lính trở lại, nhưng lần này khuôn mặt hắn không còn vẻ bình thản như trước.

Yến Chi cảm thấy có điều gì không ổn.

— "Có chuyện gì xảy ra?

Tô Vân sao rồi?"

Người lính thở dài, ánh mắt hắn đượm vẻ lo âu.

— "Mợ, nàng bị thương trong trận chiến.

Vết thương khá nghiêm trọng, nhưng nàng vẫn còn sống."

Yến Chi đứng bất động, không thể thốt lên lời.

Tim nàng như ngừng đập, nhưng nàng không thể mất hy vọng.

Vết thương, dù có nghiêm trọng đến đâu, nàng vẫn tin rằng Tô Vân sẽ vượt qua.

— "Em ấy… sẽ không sao chứ?"

Người lính gật đầu.

— "Vẫn còn hy vọng, mợ."

Yến Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Nàng không thể để Tô Vân một mình, nàng phải gặp nàng ngay lập tức.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 34: Cuộc Tái Ngộ


----

Yến Chi không thể ngồi yên trong phủ khi biết Tô Vân bị thương.

Nàng quyết định lên đường tìm nàng, dù phải đối mặt với mọi hiểm nguy.

Sự lo lắng khiến nàng không thể chần chừ.

Cuối cùng, sau nhiều ngày vất vả, Yến Chi cũng đến được chiến trường.

Những cảnh vật xung quanh nàng thật hoang tàn, những ngôi lều tạm bợ và không khí ngột ngạt làm Yến Chi cảm thấy nghẹt thở.

Khi nàng bước vào khu vực điều trị, thấy Tô Vân nằm trên giường, tay vẫn băng bó.

Khuôn mặt nàng tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên khi nhìn thấy Yến Chi.

— "Mợ… sao mợ lại đến đây?"

Yến Chi bước đến gần, đôi tay nàng run rẩy khi chạm vào tay Tô Vân.

— "Ta không thể sống thiếu em.

Tô Vân, em không biết ta đã lo lắng như thế nào không?"

Tô Vân nhìn nàng, môi hơi cong lên, dù sức lực không còn nhiều.

— "Em ổn mà, mợ.

Cảm ơn mợ đã đến."

Yến Chi ngồi xuống bên giường, nắm lấy tay nàng, cảm giác như trái tim mình đã được lấp đầy.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 35: Lời Hứa


---

Một ngày sau, khi Tô Vân được xuất viện, Yến Chi ở lại bên cạnh nàng, chăm sóc nàng tận tình.

Cảm giác ngọt ngào khi họ ở gần nhau lại làm Yến Chi không muốn rời đi.

Tô Vân vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng nụ cười trên môi nàng khiến Yến Chi cảm thấy yên lòng.

Khi họ đứng bên nhau, Yến Chi nắm chặt tay Tô Vân, ánh mắt đầy tình cảm.

- "Vân, dù em có phải đi đâu, làm gì, ta sẽ luôn bên em.

Ta không thể sống thiếu em."

Tô Vân nhìn nàng, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

- "Em cũng vậy, mợ."

Dù chiến tranh có thể chia lìa họ, nhưng tình yêu giữa họ là thứ không gì có thể phá vỡ.

Và trong khoảnh khắc đó, Yến Chi và Tô Vân đều hiểu rằng, họ sẽ mãi mãi bên nhau, dù trong hoàn cảnh nào.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 36: Chia Cách


----

Mùa đông lạnh lẽo phủ lên tất cả, trên chiến trường, máu và khói chiến tranh không ngừng đổ xuống.

Giang Yến Chi không thể đến bên Tô Vân.

Mỗi ngày trôi qua, nàng chỉ có thể đứng từ xa nhìn theo những đoàn quân ra trận, không thể làm gì để bảo vệ người mình yêu thương.

Tin tức từ chiến trường mỗi ngày đều làm nàng thêm lo lắng.

Một buổi chiều, khi một người lính trở về phủ Giang, nàng đã có một dự cảm không lành.

Người lính đó không nói nhiều, chỉ cúi đầu và trao cho Yến Chi một bức thư.

“Chị Giang, Tô Vân... cô ấy đã hy sinh trong một trận chiến lớn.

Mỗi lúc, cô ấy đều nghĩ về Giang mợ, nhưng rồi...”

Giọng người lính như nghẹn lại, không thể nói thêm được nữa.

Yến Chi run rẩy cầm lấy bức thư, đôi tay nàng như mất hết sức lực.

Tim nàng như ngừng đập, cả thế giới xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng và tuyệt vọng.

Tô Vân... nàng đã ra đi rồi sao?

Nàng đã hy sinh ở chiến trường, nơi mà Yến Chi không thể nào đến bên cạnh để che chở, để bảo vệ.

Cơn đau thắt lòng khiến Yến Chi không thể đứng vững.

Nàng gục xuống ngay tại chỗ, đôi mắt không thể rời khỏi bức thư, nơi chỉ còn lại những dòng chữ lạnh lẽo, báo tin buồn.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 37(End): Cây Hoa Lê


-----

Một tháng trôi qua kể từ ngày nhận được tin dữ.

Giang Yến Chi không thể chấp nhận sự thật rằng Tô Vân đã không còn nữa.

Nàng không ăn, không nói chuyện với ai, chỉ lặng lẽ ngồi trong phòng, những lúc buồn bã, nàng ra sau nhà, đứng bên những cây hoa lê, nơi mà lần đầu tiên nàng và Tô Vân gặp nhau.

Những cánh hoa trắng đã rụng dần theo thời gian, chỉ còn lại những cành khẳng khiu, nhưng trong lòng Yến Chi, hoa vẫn nở rộ, vẫn tươi thắm như những ngày đầu.

Mỗi lần đứng dưới tán cây hoa lê, Yến Chi lại nhớ về những khoảnh khắc ngọt ngào bên Tô Vân.

Nàng không thể quên được hình ảnh của nàng trong những đêm yên tĩnh, trong ánh mắt dịu dàng, trong những lời nói không thành lời mà cả hai người đều hiểu.

Yến Chi đã không thể chịu đựng được nỗi đau quá lớn.

Mỗi ngày trôi qua, nàng như lạc vào một thế giới khác, nơi chỉ có bóng dáng của Tô Vân vương vấn.

Đến một ngày, khi không còn kiên cường được nữa, Yến Chi bước ra ngoài, hướng về cây hoa lê, nơi nàng đã cùng Tô Vân chia sẻ những niềm vui, những đau buồn.

Giữa không gian tĩnh mịch, Yến Chi tựa vào gốc cây, đôi mắt mờ đi vì nước mắt.

Nàng ngước lên nhìn bầu trời, cảm giác như trong mỗi cơn gió thổi qua, có Tô Vân đang ở bên nàng.

Nàng khẽ thì thầm:

— "Em vẫn luôn bên ta, phải không, Vân?"

Một làn gió nhẹ thổi qua, những cánh hoa lê lại rơi xuống, như những lời nhắn nhủ, như một lời hứa không bao giờ quên.

Yến Chi cuối cùng cũng không thể tiếp tục đứng vững nữa.

Cảm giác mệt mỏi, đau đớn khiến nàng gục xuống dưới gốc cây.

Cây hoa lê chứng kiến tất cả, là nơi mà hai trái tim đã từng gặp nhau, và cũng là nơi chia lìa đôi tình nhân.

Một ngày, Giang Yến Chi cũng ra đi, giữa những cánh hoa lê rơi, như một giấc mơ đã kết thúc.

"Hoa lê rơi, lệ rơi bên bến sông,

Tình yêu đọng lại, đợi mãi người không."

-

--
 
Back
Top Bottom