---
Trời đổ mưa từ xế chiều, từng hạt nước lăn dài trên mái hiên, tí tách rơi xuống nền sân lót gạch.
Trong phủ Giang, ngọn đèn lồng trước nhà lắc lư theo từng đợt gió, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt giữa màn đêm u tịch.
Tô Vân bưng chén cháo còn ấm lên nhà trên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc bàn gỗ.
— "Mợ, ăn chút đi."
Giang Yến Chi ngồi bên giường, mắt lim dim, dường như vừa chợp mắt một lát.
Nghe giọng Tô Vân, nàng khẽ mở mắt ra, nhìn bát cháo trước mặt rồi lại nhìn sang người đang đứng bên cạnh.
— "Con nấu hả?"
— "Dạ, con thấy mợ ăn ít quá, sợ mợ đói."
Yến Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm muỗng lên, húp từng ngụm cháo nhỏ.
Nàng ăn rất chậm, như thể không hề vội vã.
Tô Vân đứng bên cạnh, không dám nhìn lâu, chỉ lặng lẽ quan sát qua khóe mắt.
Một lát sau, Yến Chi đặt chén xuống, nhẹ giọng:
— "Ấm bụng rồi.
Con xuống nghỉ đi."
— "Dạ."
Tô Vân cúi đầu, xoay người rời đi.
Đêm ấy, trời mưa không dứt.
Tô Vân nằm trong gian bếp nhỏ, chăn mỏng không đủ ấm, nghe tiếng gió lùa qua khe cửa mà không tài nào ngủ được.
Ngoài trời, sấm chớp thi thoảng lóe lên, rọi sáng cả một góc phủ Giang.
Giữa cơn mơ màng, nàng chợt nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng bên ngoài.
Rồi một giọng nói khe khẽ vang lên:
— "Tô Vân…"
Nàng giật mình ngồi bật dậy, tim đập mạnh.
— "Mợ?"
Cửa vừa mở, Yến Chi đã đứng đó, tay ôm chặt tấm áo khoác mỏng.
— "Sao mợ lại ra đây?
Gió lớn lắm!"
Yến Chi không đáp, chỉ khẽ nhíu mày.
— "Ta không ngủ được."
Tô Vân nhìn dáng vẻ mong manh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
— "Mợ lạnh không?
Để con lấy áo cho mợ."
— "Không cần."
Yến Chi lắc đầu, đôi mắt trầm lặng như có điều muốn nói.
— "Tô Vân, ta hỏi con một chuyện."
— "Dạ?"
— "Con… có ghét ta không?"
Tô Vân sững lại, không hiểu sao mợ lại hỏi vậy.
— "Con đâu dám."
— "Vậy sao con cứ né tránh ta hoài?"
Tô Vân cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo.
— "Con… con không có."
— "Vậy nhìn ta đi."
Giọng Yến Chi nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến tim Tô Vân chấn động.
Nàng mím môi, từ từ ngẩng đầu lên.
Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Tô Vân thấy rõ trong mắt Yến Chi có một thứ gì đó rất lạ.
Không phải sự xa cách, cũng không phải sự lạnh lùng như mọi khi… mà là một thứ gì đó dịu dàng hơn, mềm mại hơn.
Nhưng nàng không dám suy nghĩ nhiều.
— "Khuya rồi, mợ vào nhà nghỉ đi."
Yến Chi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.
— "Ừ, con cũng ngủ sớm đi."
Nói rồi, nàng xoay người rời đi, dáng vẻ có chút chậm rãi.
Tô Vân nhìn theo bóng lưng ấy, đứng lặng hồi lâu.
Bên ngoài, cơn mưa vẫn rơi mãi, như thể không bao giờ dừng lại…
---