Cập nhật mới

Khác (Thuần Việt)( GL) Hoa Lệ Rụng Bến Sông

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
391203777-256-k829645.jpg

(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
Tác giả: bojinasmin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tgiả: Bảo Trân(tớ) & Như Ý
Tóm tắt ngắn: Tô Vân là người Hầu mới cho phủ Giang, ở đó có mợ hai Yến Chi thương thầm Tô Vân và em cũng vậy...Nhưng tình duyên đứt đoạn chỉ vì hai chữ "chiến tranh"
‼️Truyện Không Có Thật, Lấy Cảm Hứng Từ Tình Yêu Chia Lìa Của Thời Chiến Tranh Khốc Liệt‼️



chiếntranh​
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 1: Bóng Hình Dưới Gốc Hoa Lê


....

Mùa xuân năm đó, nhà họ Giang có người ở mới.

Cô gái tên Tô Vân, nghe đâu là dân trôi dạt, không nhà không cửa, được bà Giang thương tình mà nhận vào phủ làm công.

Tính tình cô lầm lỳ ít nói, cứ cắm cúi làm việc suốt ngày, ai hỏi gì cũng chỉ dạ một tiếng rồi im ru.

Hôm ấy, trời còn sớm, sương mai phủ trắng cả vườn.

Giang Yến Chi mặc bộ áo lụa mỏng, chậm rãi bước ra sân.

Vườn hoa lê phía sau phủ rợp một màu trắng tinh khôi, gió nhẹ thoảng qua làm mấy cánh hoa rung rinh rơi lả tả.

Giữa khoảng sân vắng, một bóng người nhỏ nhắn đang lom khom quét lá.

Đó là Tô Vân.

Nàng mặc bộ áo bà ba màu nâu, tóc tết gọn phía sau, gương mặt thanh tú mà nhu mì.

Từng đường chổi lướt nhẹ, lá khô lác đác rụng xuống, hòa cùng mấy cánh hoa lê trắng muốt.

Giang Yến Chi đứng ngắm một lúc rồi cất giọng hỏi, giọng điệu pha chút tò mò:

— "Cô tên gì vậy?"

Tô Vân dừng tay, ngước nhìn lên.

Ánh mắt nàng trong veo, lặng thinh một chốc rồi đáp nhỏ:

— "Dạ, tôi tên Tô Vân."

— "Nhà cô ở đâu?"

Tô Vân cúi đầu, giọng nhỏ xíu như gió thoảng:

— "Tôi không nhớ nữa…"

Giang Yến Chi hơi nhíu mày.

Người gì mà không nhớ mình từ đâu tới?

Câu trả lời ấy càng khiến nàng thêm tò mò.

Nhưng lạ một điều, nhìn người con gái trước mặt, nàng lại thấy có chút gì đó thân quen, như thể đã từng gặp gỡ đâu rồi…
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 2: Bến Sông Ngày Nước Lớn


---

Mấy bữa nay, nước sông dâng cao, bến vắng hoe.

Nhà họ Giang nằm sát mé sông, mỗi lần nước lớn, con đường đất dẫn ra chợ lại hóa bùn lầy trơn trợt.

Sáng sớm, bà Giang sai người ra chợ mua ít cá tươi.

Đám người làm nghe nước lớn thì e ngại, chỉ có Tô Vân lặng lẽ xách rổ ra đi.

Giang Yến Chi đứng trong nhà nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy khuất dần sau rặng trâm bầu.

Tới gần trưa, Yến Chi bước ra vườn, lần theo con đường nhỏ dẫn xuống bến sông.

Nàng thích cái cảm giác đứng nhìn mặt nước mênh mông, từng con sóng nhỏ vỗ bờ nghe rì rào như kể chuyện ngày xưa.

Đang mải mê suy nghĩ, bỗng từ xa có tiếng gọi khẽ:

— "Mợ…"

Giang Yến Chi quay lại, thấy Tô Vân đang lội từ bờ bên kia qua.

Nước chỉ ngang đầu gối, nhưng bước chân cô chậm rãi, cẩn thận như sợ trượt té.

Trên tay, nàng ôm chặt cái rổ, trong đó có mấy con cá còn tươi roi rói.

— "Sao cô không đi đường vòng mà lội sông chi cho cực vậy?" – Yến Chi hỏi, giọng pha chút trách móc.

Tô Vân bước lên bờ, quần áo ướt sũng, chỉ cười nhẹ:

— "Đường xa quá, con sợ cá không còn tươi."

Nói rồi nàng xốc lại rổ, định đi lên nhà.

Giang Yến Chi nhìn theo, bất giác thấy lòng dậy lên một cảm giác kỳ lạ.

Người con gái này, cứ như sông nước miền Tây vậy, lặng lẽ mà sâu thẳm, chẳng biết đâu là bến bờ…

---

Tui viết văn yếu lắm nên vậy là vượt mức pickelball rồi á=))) Chương ngắn lắm nên thông cảm nheee
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 3: Đêm Mưa Trên Mái Lá


---

Chiều hôm đó, trời đổ cơn mưa lớn.

Gió quật từng hồi, lá rụng đầy sân.

Trong nhà, đèn dầu leo lét, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái lá nghe buồn não ruột.

Giang Yến Chi ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, mắt nhìn xa xăm ra khoảng sân ngoài kia.

Mưa thế này, chắc mai con sông lại dâng cao, nước đục ngầu, xuồng ghe khó bề qua lại.

Tiếng lách cách khe khẽ vang lên từ bếp.

Yến Chi quay sang, thấy Tô Vân đang lom khom nhóm lửa, nấu một nồi nước gừng.

Lửa bập bùng hắt bóng nàng lên vách, nhỏ bé mà trầm lặng.

Một lát sau, Tô Vân bưng chén nước gừng lại gần:

— "Mợ… uống miếng cho ấm bụng."

Giang Yến Chi nhìn chén nước bốc khói, hương gừng thơm nồng phả vào cánh mũi.

Nàng chậm rãi đón lấy, môi khẽ chạm vào mép chén.

— "Cô hay nấu nước gừng vậy à?"

Tô Vân gật nhẹ:

— "Dạ, hồi trước… má con cũng hay nấu vậy, mỗi lần trời mưa."

Yến Chi thoáng ngạc nhiên, đây là lần đầu nàng nghe Tô Vân nhắc đến người thân.

Nàng nhìn sang, thấy ánh mắt cô có chút xa xăm.

— "Má cô… giờ ở đâu?"

Tô Vân siết chặt vạt áo, giọng nhỏ lại:

— "Con cũng không biết nữa…"

Câu trả lời lửng lơ làm không gian thoáng chùng xuống.

Ngoài trời, mưa vẫn rơi, từng giọt nước chảy dài trên mái lá, rơi xuống thềm nghe tí tách.

Giang Yến Chi nhìn cô gái trước mặt, bỗng thấy lòng dâng lên một nỗi thương cảm lạ kỳ.

Một người không nhớ quê hương, không biết mẹ mình giờ nơi đâu… thì khác gì cánh lục bình trôi giữa dòng nước xiết?

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 4: Trăng Nước Lặng Lờ


---

Trăng mười sáu treo lơ lửng trên ngọn cau, tỏa ánh sáng dìu dịu xuống khoảng sân rộng.

Dưới gốc cây hoa lê, Giang Yến Chi khoác tấm áo mỏng, tay cầm quạt phe phẩy, ánh mắt xa xăm nhìn về mé sông.

Bữa nay khách khứa về trễ, trong phủ rộn ràng tới tận khuya.

Chỉ tới khi đèn đóm trong sảnh lần lượt tắt, nàng mới ra đây hít thở chút khí trời.

Ngoài kia, tiếng nước vỗ vào bờ nhè nhẹ.

Xa xa, vài chiếc xuồng nhỏ còn leo lét ánh đèn, trôi lững lờ trên mặt sông đen thẫm.

Tô Vân từ nhà dưới bước lên, trên tay cầm theo ấm trà còn nghi ngút khói.

Nàng đi chậm rãi, đặt ấm trà xuống chiếc bàn gỗ cạnh Yến Chi, rồi cúi đầu nói khẽ:

— "Mợ uống miếng trà cho ấm."

Yến Chi đưa mắt nhìn Tô Vân.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt nàng sáng lên, đôi mắt đen sâu thẳm, nhưng vẫn giữ vẻ dè dặt, xa cách như thường ngày.

— "Cô không ngủ sao?" – Yến Chi hỏi, giọng không chút cảm xúc.

Tô Vân cúi đầu:

— "Dạ, con mới dọn dẹp xong.

Thấy mợ còn ngồi đây nên con nấu ấm trà mang lên."

— "Ừm."

Yến Chi khẽ gật đầu, rồi cầm chén trà nhấp một ngụm.

Hương trà thanh nhẹ, ấm áp len vào cổ họng, nhưng lại không xua đi được cái lạnh trong lòng nàng.

Gió từ sông thổi vào, lay động những tán lá.

Yến Chi nhìn Tô Vân, chợt hỏi:

— "Cô theo má vào làm cho nhà ta bao lâu rồi?"

— "Dạ… mới hơn ba tháng."

— "Vậy trước đó, cô sống ở đâu?"

Tô Vân im lặng một lát, rồi mới đáp:

— "Dạ, con ở quê… với má."

Câu trả lời ngắn gọn, không chút dư thừa.

Giang Yến Chi khẽ cười, nhưng không hỏi thêm.

Nàng biết, Tô Vân không muốn nói nhiều về mình.

Hơn ba tháng nay, cô luôn giữ một khoảng cách nhất định, không quá gần cũng không quá xa, luôn giữ bổn phận của một người làm trong phủ.

Yến Chi hơi nghiêng đầu, nhìn xuống chén trà trong tay.

Ánh trăng phản chiếu trên mặt nước trà, chập chờn lay động.

Giữa nàng và người con gái kia, cũng như trăng dưới nước.

Gần trong gang tấc, mà chạm vào thì chẳng thể nào với tới…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 5: Lời Đồn Trong Phủ


---

Mấy hôm nay, trời cứ oi oi, mây kéo vần vũ mà chẳng chịu đổ mưa.

Không khí trong phủ Giang cứ nặng nề, bức bối lạ.

Tô Vân cột gọn tà áo, lặng lẽ quét sân.

Lá lê rụng đầy, phủ kín cả khoảng sân rộng.

Quét một hồi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nàng đưa tay quệt ngang rồi lại cúi đầu làm tiếp.

Mấy cô a hoàn trong nhà trên đi ngang qua, vừa cười vừa nói:

— "Bộ thấy không khí nhà mình kỳ kỳ hông?"

— "Sao kỳ?"

— "Thì dạo này mợ hay ra sân lê đó.

Trước giờ có thấy bả ra đó ngắm cảnh đâu?"

— "Ờ ha…

Nhưng mà liên quan gì?"

— "Ngốc ghê, chớ không thấy mỗi lần mợ ra đó là con nhỏ Tô Vân cũng có mặt hả?"

Nghe tới đây, tay Tô Vân khựng lại.

Nàng hơi nghiêng đầu, thấy mấy cô gái kia đang thì thầm, ánh mắt đầy ẩn ý.

— "Tao nói chớ, coi bộ mợ thương thương nó á."

— "Nói bậy!

Mợ là mợ hai nhà này, chồng bà hội đồng chớ phải ai!"

— "Thì ai hông biết!

Nhưng mà ánh mắt bả nhìn nó khác lắm…"

Lời nói cứ thế vang lên, len lỏi vào tai, làm tim Tô Vân bất giác đập mạnh.

Nàng siết chặt cán chổi, mím môi tiếp tục làm việc, nhưng đầu óc thì cứ rối bời.

Những chuyện đó… sao có thể chứ?

Xa xa, Giang Yến Chi bước ra từ nhà trên, dáng vẻ vẫn nhẹ nhàng, đoan trang như mọi ngày.

Khi ánh mắt nàng vô tình lướt qua Tô Vân, một nụ cười thoáng qua trong chớp mắt.

Tô Vân quay phắt đi, cúi gằm xuống, tay quét thật nhanh, như thể muốn cuốn trôi hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 7 : Cơn Mưa Đầu Mùa


---

Suốt hai ngày liền, mợ Yến Chi vẫn còn mệt mỏi, ăn uống chẳng được bao nhiêu.

Tuy thầy thuốc đã kê toa, nhưng bệnh cứ dầm dề hoài không dứt.

Chiều nay, trời kéo mây nặng trịch, gió rít qua mấy hàng cây, cuốn theo hơi nước lạnh lạnh.

Đám người trong phủ lật đật gom đồ vô nhà, ai cũng đoán chắc một cơn mưa lớn sắp trút xuống.

Tô Vân nhóm bếp trong gian bếp nhỏ.

Chén cháo trắng trên tay còn nóng hổi, hơi nghi ngút bốc lên.

Nàng cẩn thận múc vào tô, rồi đem lên nhà trên.

Đến trước cửa phòng, Tô Vân chần chừ một chút, rồi mới khẽ gõ cửa.

— "Mợ hai, con mang cháo lên cho mợ."

Bên trong, một giọng nói yếu ớt vọng ra:

— "Để đó đi."

Tô Vân đẩy cửa bước vào, thấy Giang Yến Chi đang tựa người vào gối, mắt lim dim, dáng vẻ tiều tụy hơn hẳn mấy hôm trước.

— "Mợ ăn miếng cho đỡ mệt."

— "Ta không đói."

— "Nhưng… cả ngày nay mợ có ăn gì đâu."

Tô Vân mím môi, rồi bưng chén cháo tới gần giường.

— "Mợ ăn chút nghen?"

Yến Chi mở mắt, nhìn Tô Vân, ánh mắt vẫn mang chút xa cách.

Nhưng khi bắt gặp ánh nhìn kiên định kia, nàng chợt im lặng.

Ngoài kia, cơn mưa bất ngờ đổ xuống.

Giọt nước rơi lộp độp trên mái hiên, mang theo hơi lạnh phả vào phòng.

Giang Yến Chi nhìn tô cháo trong tay Tô Vân, cuối cùng cũng khẽ gật đầu.

— "Được rồi."

Tô Vân thở phào, rồi múc từng muỗng cháo, nhẹ nhàng đưa đến cho Yến Chi.

Cả gian phòng chỉ còn lại tiếng muỗng chạm vào thành chén, cùng âm thanh lách tách của cơn mưa đầu mùa.

Có lẽ, giữa những xa cách, cũng có đôi lúc gần nhau như vậy…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 6: Mợ Hai Ngã Bệnh


---

Hôm nay trời oi bức hơn hẳn, mây đen kéo kín, nhưng chẳng có lấy một giọt mưa.

Không khí trong phủ Giang cứ âm u, hệt như báo trước điều gì đó chẳng lành.

Buổi chiều, khi Tô Vân đang lúi húi nhóm bếp trong nhà dưới, thì con Xuân – một a hoàn hầu cận mợ hai – hớt hải chạy vào, giọng lạc đi:

— "Mợ hai ngã bệnh rồi!"

Tô Vân khựng lại, quay sang nhìn Xuân.

Gương mặt con bé lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt đỏ hoe.

— "Mợ bị sao?" – Tô Vân hỏi, lòng hơi chộn rộn.

— "Từ trưa tới giờ mợ cứ nóng lạnh thất thường, ăn vô lại ói ra hết.

Bà Giang sai người đi rước thầy thuốc, nhưng chưa thấy về…"

Tô Vân đặt vội thanh củi xuống, vội vã rửa tay, rồi cùng Xuân chạy lên nhà trên.

Trong phòng, Giang Yến Chi nằm trên giường, gương mặt tái nhợt.

Mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở yếu ớt.

— "Mợ hai!" – Xuân chạy đến nắm lấy tay Yến Chi, lo lắng gọi.

Tô Vân đứng lặng bên cạnh, nhìn người phụ nữ trên giường, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả.

Mới hôm qua thôi, mợ hai vẫn còn đứng trên hành lang, đôi mắt sắc sảo, dáng vẻ đoan trang, vậy mà bây giờ lại yếu ớt đến thế này…

Giang Yến Chi khẽ mở mắt, ánh nhìn lờ mờ.

Thoáng thấy Tô Vân, nàng hơi cau mày, giọng khàn khàn:

— "Cô lên đây làm gì?"

Tô Vân cúi đầu, nhẹ giọng đáp:

— "Dạ… con nghe tin mợ bệnh, nên lên coi thử…"

Yến Chi cười nhạt, nhưng nụ cười chẳng còn sức lực.

— "Cô là người nhà dưới, đâu cần bận tâm tới chuyện của ta."

Nghe vậy, Tô Vân khẽ siết chặt bàn tay, nhưng rồi vẫn cúi đầu đáp nhỏ:

— "Dạ, mợ nghỉ ngơi đi.

Con không quấy rầy nữa."

Nói rồi, nàng xoay người rời đi, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu lạ lùng.
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 8: Đêm Mưa Ở Phủ Giang


---

Trời đổ mưa từ xế chiều, từng hạt nước lăn dài trên mái hiên, tí tách rơi xuống nền sân lót gạch.

Trong phủ Giang, ngọn đèn lồng trước nhà lắc lư theo từng đợt gió, hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt giữa màn đêm u tịch.

Tô Vân bưng chén cháo còn ấm lên nhà trên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc bàn gỗ.

— "Mợ, ăn chút đi."

Giang Yến Chi ngồi bên giường, mắt lim dim, dường như vừa chợp mắt một lát.

Nghe giọng Tô Vân, nàng khẽ mở mắt ra, nhìn bát cháo trước mặt rồi lại nhìn sang người đang đứng bên cạnh.

— "Con nấu hả?"

— "Dạ, con thấy mợ ăn ít quá, sợ mợ đói."

Yến Chi không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm muỗng lên, húp từng ngụm cháo nhỏ.

Nàng ăn rất chậm, như thể không hề vội vã.

Tô Vân đứng bên cạnh, không dám nhìn lâu, chỉ lặng lẽ quan sát qua khóe mắt.

Một lát sau, Yến Chi đặt chén xuống, nhẹ giọng:

— "Ấm bụng rồi.

Con xuống nghỉ đi."

— "Dạ."

Tô Vân cúi đầu, xoay người rời đi.

Đêm ấy, trời mưa không dứt.

Tô Vân nằm trong gian bếp nhỏ, chăn mỏng không đủ ấm, nghe tiếng gió lùa qua khe cửa mà không tài nào ngủ được.

Ngoài trời, sấm chớp thi thoảng lóe lên, rọi sáng cả một góc phủ Giang.

Giữa cơn mơ màng, nàng chợt nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng bên ngoài.

Rồi một giọng nói khe khẽ vang lên:

— "Tô Vân…"

Nàng giật mình ngồi bật dậy, tim đập mạnh.

— "Mợ?"

Cửa vừa mở, Yến Chi đã đứng đó, tay ôm chặt tấm áo khoác mỏng.

— "Sao mợ lại ra đây?

Gió lớn lắm!"

Yến Chi không đáp, chỉ khẽ nhíu mày.

— "Ta không ngủ được."

Tô Vân nhìn dáng vẻ mong manh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

— "Mợ lạnh không?

Để con lấy áo cho mợ."

— "Không cần."

Yến Chi lắc đầu, đôi mắt trầm lặng như có điều muốn nói.

— "Tô Vân, ta hỏi con một chuyện."

— "Dạ?"

— "Con… có ghét ta không?"

Tô Vân sững lại, không hiểu sao mợ lại hỏi vậy.

— "Con đâu dám."

— "Vậy sao con cứ né tránh ta hoài?"

Tô Vân cúi đầu, bàn tay siết chặt vạt áo.

— "Con… con không có."

— "Vậy nhìn ta đi."

Giọng Yến Chi nhẹ như gió thoảng, nhưng lại khiến tim Tô Vân chấn động.

Nàng mím môi, từ từ ngẩng đầu lên.

Trong khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Tô Vân thấy rõ trong mắt Yến Chi có một thứ gì đó rất lạ.

Không phải sự xa cách, cũng không phải sự lạnh lùng như mọi khi… mà là một thứ gì đó dịu dàng hơn, mềm mại hơn.

Nhưng nàng không dám suy nghĩ nhiều.

— "Khuya rồi, mợ vào nhà nghỉ đi."

Yến Chi im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu.

— "Ừ, con cũng ngủ sớm đi."

Nói rồi, nàng xoay người rời đi, dáng vẻ có chút chậm rãi.

Tô Vân nhìn theo bóng lưng ấy, đứng lặng hồi lâu.

Bên ngoài, cơn mưa vẫn rơi mãi, như thể không bao giờ dừng lại…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 9: Lời Đồn


---

Mưa dứt hẳn sau một đêm, để lại bầu trời trong vắt như vừa được gột rửa.

Nắng sớm rọi xuống phủ Giang, vẽ lên sân gạch những mảng sáng loang lổ.

Tô Vân dậy từ sớm, tranh thủ quét dọn sân trước.

Lúc nàng cầm chổi quét lá khô còn đọng nước mưa, bên tai vô tình nghe thấy tiếng thì thầm của mấy bà hầu trong phủ.

— "Bà có nghe chưa?

Hôm qua khuya lắm rồi, mợ hai còn đứng trước gian bếp, nói chuyện với con nhỏ ở đợ đó."

— "Ờ, tui cũng thấy!

Lại còn đứng lâu ơi là lâu, mà trời thì lạnh cắt da cắt thịt."

— "Thiệt hả?

Tui cứ tưởng mợ hai chỉ sai nó làm việc thôi chớ, ai dè còn thân cận dữ vậy!"

— "Chớ sao!

Nói không chừng…"/

Mấy giọng nói nhỏ dần, chỉ còn lại những tiếng cười đầy ẩn ý.

Tô Vân siết chặt cán chổi, không quay đầu lại, chỉ tiếp tục quét lá.

Nhưng trong lòng, nàng không tài nào bình tĩnh được.

Mấy ngày sau đó, trong phủ có thêm nhiều lời ra tiếng vào.

Người ta không nói thẳng, nhưng cái cách họ nhìn nàng – ánh mắt mang theo chút cười cợt, chút soi mói – khiến nàng thấy khó chịu vô cùng.

Lúc dọn trà lên phòng, Tô Vân chần chừ một lúc rồi mới khẽ lên tiếng:

— "Mợ…"

Giang Yến Chi đang ngồi thêu dưới cửa sổ, nghe nàng gọi thì hơi ngẩng đầu lên.

— "Gì vậy?"

— "Con… con muốn xin xuống bếp làm việc."

Yến Chi dừng kim thêu, đôi mắt thoáng xao động.

— "Tại sao?"

— "Con thấy việc trong bếp hợp với con hơn…"

— "Hay là con nghe được mấy lời đồn trong phủ?"

Giọng Yến Chi bình thản, nhưng lại khiến Tô Vân bối rối.

— "Con… không có."

Yến Chi im lặng một lúc, rồi nhẹ giọng:

— "Nếu con không có, vậy thì cứ làm công việc như trước.

Ta là chủ, không ai có quyền quyết định thay ta cả."

Tô Vân ngước lên nhìn nàng, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi.

Trong lòng, nàng không sợ cực khổ, chỉ sợ cái miệng thiên hạ.

Nhưng mợ hai… hình như chẳng hề bận tâm.

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 10: Một Cơn Sốt


---

Mùa hè đến mang theo những cơn nóng gay gắt.

Không khí trong phủ Giang lúc nào cũng oi bức, ngay cả nước giếng cũng ấm hơn bình thường.

Tô Vân vẫn làm việc như trước, không đề cập đến chuyện xin xuống bếp nữa.

Nhưng nàng cũng cố gắng giữ khoảng cách với Yến Chi hơn.

Chỉ là… có những chuyện không thể tránh.

Hôm ấy, trời nóng hầm hập.

Giang Yến Chi từ phòng bước ra sân, nhưng đi được nửa đường thì bất ngờ lảo đảo.

May mà Tô Vân đứng gần đó, nhanh tay đỡ lấy nàng.

— "Mợ!

Mợ không sao chứ?"

Yến Chi dựa vào người Tô Vân, cả người mềm nhũn, trán nóng hầm hập.

— "Hình như ta sốt rồi…"

Tô Vân hoảng hốt, không kịp nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ vội vàng dìu nàng vào phòng.

Đêm đó, Yến Chi sốt cao.

Tô Vân ngồi bên giường, lấy khăn ướt lau trán cho nàng, lòng không khỏi lo lắng.

Lúc nửa đêm, Yến Chi mê man gọi nhỏ:

— "Tô Vân…"

Nàng giật mình, cúi xuống gần hơn.

— "Mợ, con đây."

Yến Chi khẽ mở mắt, ánh nhìn mơ màng.

— "Đừng tránh ta nữa…"

Tô Vân sững lại.

Nhưng trước khi kịp phản ứng, Yến Chi đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở vẫn còn nóng rực.

Ngoài trời, ve sầu vẫn kêu ran, hòa cùng nhịp tim đang đập mạnh của một người…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 11: Một Chút Gần Gũi


---

Giang phủ những ngày đầu hè, tiếng ve râm ran ngoài vườn hoa lê, những tán lá xanh mướt rung rinh dưới nắng.

Giang Yến Chi đã khỏi sốt, nhưng người vẫn còn yếu.

Tô Vân ban ngày vẫn làm việc như cũ, tối đến lại mang theo chén thuốc vào phòng mợ hai.

— "Mợ, uống thuốc đi."

Yến Chi ngồi dựa lưng vào gối, ánh mắt khẽ nhìn nàng.

— "Con nấu đó hả?"

— "Dạ, con có nhờ bà Nhị trong bếp sắc giúp."

Yến Chi mỉm cười, đưa tay nhận lấy chén thuốc.

Tô Vân thấy vậy, vội lấy chiếc muỗng khuấy đều rồi thổi nhẹ, sau đó mới đưa cho nàng.

— "Nóng đó, mợ uống từ từ."

Yến Chi nhận lấy, vừa uống vừa để ý người trước mặt.

Mấy hôm nay, Tô Vân không còn lạnh nhạt như trước nữa.

Mặc dù vẫn giữ lễ nghĩa chủ - tớ, nhưng đôi khi, sự quan tâm lại lộ ra một cách rất tự nhiên.

Nàng uống hết chén thuốc, Tô Vân liền đặt xuống bàn, lấy khăn lau nhẹ mép chén.

— "Giờ mợ ngủ sớm đi, mai sẽ khỏe hẳn thôi."

Yến Chi không đáp, chỉ lặng lẽ quan sát nàng.

— "Con còn sợ lời đồn không?"

Tô Vân thoáng khựng lại.

— "Con không để ý nữa…"

— "Vậy tốt."

Yến Chi khẽ cười, đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của nàng.

— "Vân này, đến quạt cho ta một chút được không?"

Tô Vân hơi bối rối, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống bên giường, cầm lấy quạt giấy phe phẩy nhè nhẹ.

Khoảng cách giữa hai người gần lại, trong không gian chỉ còn tiếng quạt khẽ lay động.

Bất giác, Tô Vân ngửi thấy hương bạch đàn thoang thoảng trên người Yến Chi.

Một mùi hương nhẹ nhàng nhưng lại khiến lòng nàng xao động đến lạ…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 12: Gió Thổi Qua Hiên


---

Đêm hè mát mẻ, ánh trăng lặng lẽ đổ bóng xuống sân gạch.

Tô Vân ngồi bên hiên nhà, đôi tay thoăn thoắt đan lại mấy sợi dây tre đã được ngâm nước mềm ra.

Nàng học được chút ít từ bà Nhị trong bếp, mỗi tối rảnh lại lấy ra làm cho đỡ buồn tay.

— "Con đang làm gì đó?"

Giọng Giang Yến Chi vang lên, khiến Tô Vân giật mình.

Nàng vội đứng dậy, cúi đầu:

— "Mợ chưa ngủ ạ?"

— "Không ngủ được."

Yến Chi khoác hờ chiếc áo mỏng, tay ôm một chiếc quạt giấy, bước lại gần.

— "Đan gì đây?"

— "Dạ, con đang làm giỏ đựng trầu cau cho bà Nhị."

Yến Chi nhìn mấy sợi tre trên tay Tô Vân, rồi bất giác đưa tay cầm thử một đoạn.

— "Dạy ta đi."

— "Hả?"

— "Ta muốn học thử xem sao."

Tô Vân ngơ ngác, nhưng rồi vẫn ngồi xuống, chậm rãi hướng dẫn từng chút một.

Yến Chi vụng về hơn nàng nghĩ, cứ một lát lại làm rối cả lên.

— "Không được rồi!

Cái này khó quá."

— "Mợ...cứ từ từ, lần đầu tiên ai cũng vậy mà."

— "Hừm, ta thà cầm kim thêu còn hơn."

Nhìn vẻ mặt có chút dỗi hờn của Yến Chi, Tô Vân không nhịn được bật cười.

Giang Yến Chi ngẩn người, đây là lần đầu tiên nàng thấy Tô Vân cười thật lòng như vậy.

Đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng bỗng trở nên sinh động hẳn.

Bất giác, lòng nàng khẽ rung động…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 13: Mưa Rào Bất Chợt


---

Hôm ấy, trời oi bức lạ thường, đến chiều thì đổ mưa rào.

Mưa lớn quá, Tô Vân đang quét sân phải vội chạy vào mái hiên trú.

Nàng chưa kịp chỉnh lại tóc tai thì đã thấy Yến Chi bước đến.

- "Mợ!

Sao mợ lại ra đây?"

- "Ta thích ngửi mùi đất sau mưa."

Yến Chi mỉm cười, đưa tay hứng những giọt nước nhỏ từ mái hiên xuống lòng bàn tay.

Tô Vân đứng cạnh, im lặng nhìn mợ hai.

Ánh mắt Yến Chi lúc này dường như dịu dàng hơn cả cơn mưa ngoài kia.

Một cơn gió thoảng qua, Yến Chi bất giác khẽ tựa nhẹ vào người Tô Vân.

- "Mợ...?"

- "Một chút thôi..."

Giọng nàng nhỏ nhẹ, như hòa vào tiếng mưa tí tách.

Tô Vân không nhích ra, cũng không phản kháng, chỉ đứng yên, mặc cho hơi ấm của người bên cạnh lan dần...

---

Chương này ngắn lạ thường luôn á=)) tôi với chị Ý lười nên nhiêu đây là quá mệt rồi, còn học nữa nên xỉu
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 14: Gần Nhau Hơn Một Chút


---

Mưa suốt cả buổi chiều, mãi đến tối mới tạnh hẳn.

Tô Vân định đi thay bộ đồ khác, nhưng còn chưa kịp bước vào phòng đã bị gọi lại.

— "Con đến phòng ta một lát."

Nàng hơi sững lại, nhưng rồi cũng theo sau Yến Chi.

Lúc vào trong, Yến Chi đã ngồi sẵn bên bàn, nhìn nàng:

— "Con còn lạnh không?"

— "Dạ… con ổn rồi."

— "Lại đây."

Tô Vân tiến đến, chưa kịp hiểu gì thì đã thấy Yến Chi cầm lấy tay mình, dùng một chiếc khăn ấm lau nhẹ.

— "Từ nãy đến giờ tay con còn lạnh."

Tô Vân cúi đầu, cảm nhận rõ ràng sự ấm áp từ tay Yến Chi.

Tim nàng đập nhanh hơn, nhưng lại không dám rụt tay về.

Bên ngoài, cơn mưa vừa dứt, để lại mùi cỏ cây ngai ngái.

Trong phòng, không gian yên lặng, chỉ có nhịp thở của hai người hòa lẫn vào nhau…

---

Hihi vẫn ngắn=)))
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 15: Một Lời Hỏi Nhẹ Nhàng


---

Dạo gần đây, trong phủ ai cũng nhận ra mợ hai đối xử với Tô Vân đặc biệt hơn trước.

Những buổi trà chiều, nàng gọi Tô Vân đến hầu cận.

Những khi ra vườn ngắm hoa lê, nàng cũng bảo Tô Vân đi cùng.

Người ta bàn tán, nhưng Tô Vân không còn né tránh như trước nữa.

Một hôm, lúc đang cắt tỉa cành lê, Tô Vân nghe Yến Chi khẽ hỏi:

— "Con có từng nghĩ đến chuyện rời khỏi đây không?"

Tô Vân ngạc nhiên nhìn nàng.

— "Sao mợ lại hỏi vậy?"

— "Ta chỉ muốn biết, nếu một ngày ta không còn ở phủ Giang này nữa, con có đi cùng ta không?"

Câu hỏi nhẹ nhàng, nhưng lại khiến lòng Tô Vân dậy sóng.

Nàng không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ siết chặt chiếc kéo trong tay…

---

Có thể gọi bộ này là "tiểu thuyết ngắn"=)), vì thi á nên tớ viết ngắn có tgian học bài nè, thông cảm nha hụhụ
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 16: Tiếng Đàn Trong Đêm


---

Trời khuya tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió rì rào lùa qua hiên nhà.

Tô Vân không ngủ được.

Nàng lặng lẽ bước ra ngoài, ngồi trên bậc thềm nhìn lên bầu trời đen thẫm.

Chợt, từ đâu đó văng vẳng tiếng đàn tranh nhẹ nhàng, như một cơn gió thoảng qua trong đêm.

Nàng ngẩng đầu, nhận ra âm thanh phát ra từ phòng Giang Yến Chi.

Không kìm được tò mò, Tô Vân bước đến gần, đứng bên cửa sổ lắng nghe.

Tiếng đàn dịu dàng, đôi chỗ hơi ngập ngừng như mang tâm sự.

— "Con đứng ngoài đó làm gì vậy?"

Giọng nói trong trẻo cất lên, khiến Tô Vân hơi giật mình.

— "Mợ… chưa ngủ ạ?"

— "Ngủ không được."

Yến Chi đặt nhẹ tay lên dây đàn, rồi nhìn Tô Vân:

— "Vào đây đi."

Tô Vân hơi chần chừ, nhưng rồi cũng bước vào.

Nàng nhìn cây đàn tranh trước mặt, rồi lại nhìn Yến Chi.

— "Mợ đàn hay quá…"

— "Chỉ là gảy chơi thôi.

Con có muốn thử không?"

— "Con không biết đàn…"

— "Ta dạy cho."

Yến Chi khẽ mỉm cười, vỗ nhẹ lên chỗ ngồi bên cạnh.

Tô Vân do dự một lát, nhưng vẫn ngồi xuống.

Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm nhận được hơi ấm của bàn tay ai đó bao lấy tay mình, chậm rãi đặt lên dây đàn.

Tiếng đàn đêm ấy, dịu dàng như ánh trăng ngoài hiên…

---

Chap sau mợ hai bệnh típ=)) thấy bệnh là biết tụi tớ bí á=}}
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 17: Mợ Hai Bị Bệnh


---

Dạo gần đây, Giang Yến Chi hay mệt mỏi, ăn uống cũng không được ngon miệng.

Hôm đó, trời vừa hửng nắng, Yến Chi định ra ngoài nhưng vừa đứng dậy đã cảm thấy choáng váng.

— "Mợ!"

Tô Vân nhanh tay đỡ lấy nàng, lo lắng:

— "Mợ sao vậy?"

— "Ta không sao… chắc chỉ là hơi mệt thôi."

— "Để con đi gọi đại phu!"

— "Không cần đâu… chỉ là bệnh vặt thôi."

Nhưng nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Yến Chi, Tô Vân không yên lòng.

Nàng xuống bếp nấu một bát cháo, đem đến phòng Giang Yến Chi.

— "Mợ ăn chút gì đi, kẻo lại kiệt sức."

Yến Chi nhìn bát cháo, rồi khẽ bật cười:

— "Con cũng biết nấu cháo nữa à?"

— "Dạ… con học từ bà Nhị đó."

— "Thật ra, con chăm sóc ta như vậy, là vì lo cho ta, hay vì trách nhiệm?"

Tô Vân hơi khựng lại trước câu hỏi ấy.

Nàng cúi đầu, không biết nên trả lời thế nào…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 18: Hơi Ấm Xa Lạ


---

Tô Vân ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn Giang Yến Chi uống từng muỗng cháo.

Căn phòng yên ắng, chỉ có tiếng muỗng chạm nhẹ vào thành bát.

— "Cháo con nấu ngon lắm."

Yến Chi mỉm cười, ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết.

Tô Vân hơi cúi mặt, né tránh ánh mắt ấy.

— "Mợ nghỉ ngơi đi, con dọn bát rồi ra ngoài."

Nhưng khi nàng vừa định đứng dậy, bàn tay lạnh lẽo của Yến Chi khẽ nắm lấy cổ tay nàng.

— "Ở lại đây một lát được không?"

Tô Vân khựng lại, nhìn xuống bàn tay mềm mại ấy.

Nàng chưa từng thân cận với ai như thế này, cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày bị một người phụ nữ khác níu giữ.

— "Con…"

— "Ta chỉ muốn có người bên cạnh một chút thôi."

Giọng Yến Chi thoáng buồn.

Tô Vân nhìn nàng, rồi chậm rãi gật đầu.

Đêm ấy, nàng không rời đi.

Nàng ngồi bên cạnh, lắng nghe tiếng thở đều đều của Yến Chi, cảm nhận hơi ấm của người phụ nữ ấy đang gần trong gang tấc.

Một hơi ấm xa lạ, nhưng lại không hề khó chịu…

---
 
(Thuần Việt)( Gl) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
*Chương 19: Những Cơn Sóng Ngầm


---

Sáng sớm, Tô Vân dậy trước, nhẹ nhàng rời khỏi phòng để không làm Giang Yến Chi thức giấc.

Trời còn mờ sương, nàng bước ra sân, hít một hơi thật sâu.

Không khí lành lạnh buổi sớm làm đầu óc nàng tỉnh táo hơn.

Nhưng khi quay lại, nàng bắt gặp ánh mắt của một người.

Bà vú trong nhà, đứng ở hành lang, nhìn nàng bằng ánh mắt dò xét.

Tô Vân khẽ cau mày.

— "Mợ Chi khỏe hơn chưa?" – Bà vú hỏi, giọng không mang ý gì đặc biệt nhưng lại khiến nàng có chút căng thẳng.

— "Dạ… khỏe hơn nhiều rồi."

— "Vậy là tốt." – Bà vú gật đầu, ánh mắt vẫn không rời nàng.

Tô Vân cảm giác như có một cơn sóng ngầm đang cuộn trào.

Tối qua, nàng không rời đi.

Nàng ở lại, bên cạnh Giang Yến Chi.

Nhưng điều đó có thực sự đúng không?

Một người làm như nàng, một thân phận như nàng… có quyền ở gần mợ Chi đến vậy sao?

— "Con xin phép đi làm việc."

Nàng cúi đầu, nhanh chóng rời khỏi ánh nhìn soi mói kia.

Nhưng suốt cả ngày hôm đó, lòng nàng cứ bồn chồn không yên…

---
 
Back
Top Bottom