Khác (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ ơi, con thương mợ !

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
404111962-256-k151624.jpg

(Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
Tác giả: Lizie2609
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện lấy bối cảnh Pháp thuộc xưa.

Ở vùng quê Bạc Liêu thế kỉ XIX, có người phụ nữ nổi tiếng với sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, trai cháng ai gặp cũng phải xiêu lòng với vẻ đẹp ấy không ai khác chính là Mợ cả nhà hội đồng Phạm Nguyễn Hồng Nhung-người phụ nữ dịu dàng nết na đẹp người đẹp nết.

Trong một lần đi coi ruộng đất cho chồng đã gặp được người con gái nghèo tên Lê Huỳnh Nhi.

Không biết duyên số cả hai sẽ ra sao cùng đón xem nhé.
(Truyện không mang tính lịch sử viết chỉ được viết theo ý nghĩ của tác giả mong mọi người ủng hộ)



thuanviet​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một Nhà Dưới Chân Núi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM - Đang edit] Mỗi ngày nhân vật chính hộc máu ba lần
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [ĐM] Kẻ Thuần Hóa Chó Điên - Thanh Mỗi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Duyên gái) Dịu Dàng Ôm Lấy Em.
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Thuần Việt)( GL) Hoa Lệ Rụng Bến Sông
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • GIẢI PHẪU MỘT LINH HỒN (thuần việt)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 1: Giới thiệu


    Nguyễn Hồng Nhung là người con duy nhất của nhà ông Thống Đốc Nguyễn Văn Tú và bà Trần Thị Như.

    Do là người con duy nhất nên từ khi sinh ra mợ đã được cả nhà yêu quý, cha má nuông chiều.

    Nhưng không vì vậy mà mợ sinh hư, từ nhỏ mợ đã được cha má dạy cho biết phép tắc lễ nghĩa, từ khi lên 7 mợ đã được cha má cho học tiếng Pháp.

    Mợ là người luôn giữ lễ nghĩa và ăn nói dịu dàng nhã nhặn ai gặp mợ cũng phải tấm tắc khen, các chàng trai con nhà quyền quý luôn khát khao và mong ước có thể rước được mợ về nhưng mợ lại phải lòng và lên duyên vợ chồng với cậu cả nhà hội đồng Phạm-Phạm Văn Tùng.

    Lê Huỳnh Nhi người con gái nghèo mồ côi cha má khi vừa sinh ra, cha má cô bị giặc Pháp giết chết khi má cô vừa sinh cô ra được 2 ngày.

    Cô được một người phụ nữ tốt bụng nhận nuôi khi cô lên 10 thì má nuôi của cô cũng lâm bệnh nặng mà mất.

    Từ đó cô phải lang thang xin ăn ngoài đường.Tình cờ một hôm khi đang đi lang thang trên bờ ruộng dưới ánh nắng gay gắt của buổi trưa hè cô đã ngất xuống trước xe của mợ cả Hồng Nhung khi cô đang đi đem ruộng đất cho chồng mợ.Chính cuộc gặp gỡ định mệnh này đã thay đổi cả cuộc sống của cô.

    Phạm Văn Tùng-cậu cả nhà họ Phạm trong một lần cùng cha sang nhà ông Thống Đốc Tú bàn chuyện mần ăn thì gặp được Hồng Nhung và cậu đã thương mợ từ lần đầu gặp mặt nên từ ngày ấy cậu luôn tìm cớ sang nhà ông Tú đặng gặp gỡ và nói chuyện với mợ.

    Cậu là người nhã nhặn thư sinh lại mang nét đẹp mê người nên mợ Hồng Nhung cũng dần xiêu lòng và chấp nhận lời dặm hỏi của cậu Tú.Từ khi cưới mợ về cậu luôn yêu thương và chăm sóc mợ từng miếng ăn giấc ngủ bởi vậy mợ càng thương yêu cậu hơn.

    Nhưng Hồng Nhung đâu biết cuộc gặp gỡ giữa mợ và Huỳnh Nhi sẽ khiến cho cuộc hôn nhân của mợ thay đổi một cách nhanh chóng lung lắm.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 2: Gặp gỡ


    Trên con đường đất gập ghềnh chiếc xe hơi dáng vẻ cổ kính thời xưa đang chạy trên con đường đất gặp ghềnh.

    Trên xe người phụ nữ mặc bộ bà ba xanh ngọc lam đang ngồi điềm đạm nhìn ra ngoài đồng ruộng.

    Người phụ nữ ấy không ai khác chính là Nguyện Hồng Nhung mợ đang trên đường đi tới ruộng của chồng đặng kiểm kê lại công việc của tá điền.

    Không khí đang yên lặng bỗng 1 đứa gia đinh cất lời

    "Mợ ơi sao nay mợ lại đi xem ruộng vậy ạ cậu Tùng không đi sao mợ"

    Người vừa cất tiếng xóa tan bầu không khí im lặng đó là thằng Tí nó là gia đinh nhà ông hội đồng Phạm nó làm gia đinh ở nhà ông hội đồng từ nhỏ được cậu yêu quý dạy chữ và dạy cho lái xe đặng sau này cậu hay mợ có đi đâu thì nó chở cho tiện.

    "Mợ đi thay cậu đặng cậu đỡ vất, mấy nay cậu bận bịu giải quyết sổ sách tá điền nên không có thời gian"

    Hồng Nhung nhã nhặn trả lời giọng mợ dịu dàng ngọt ngào khiến cho tụi gia đinh ai cũng thích nghe giọng mợ.

    Sau một hồi chạy xe cuối cùng cũng tới ruộng nhà cậu.

    Thằng Tí nhanh nhảu xuống xe chạy vòng xuống sau mở cửa cho mợ, đồng thời con Linh cũng xuống xe chạy qua xuống mở ô ra che cho mợ đặng mợ không bị nắng.

    Con Linh:"Mợ mợ đi cẩn thận nha mợ đường đất xuống ruộng hơi khó đi, mợ mà bị làm sao về cậu rầy tụi con chết đó đa"

    "Mày cứ làm quá lên mợ đâu còn là con nít nữa đâu mà bay cứ lo cho mợ như vậy đa"

    "Con Linh nói đúng đó mợ, mợ mà có làm sao thì mười cái mạng tụi con cũng không đền nổi đâu đa"

    Thằng Tí thấy con Linh nói nó cũng lăng xăng nói vô, mợ nó có làm sao chắc mười cái mạng của tụi nó cũng không đền nổi đó đa.

    Mợ bước đi khoan thai trên con đường ruộng.

    Đi được một lúc cũng tới chỗ các tá điền đang mần ruộng, các tá điền thấy Hồng Nhung tới cũng ngạc nhiên nhưng rất nhanh niềm nở mà chào đón.

    "Ôi mợ cả sao nay mợ lại đích thân tới đây vậy đa"

    "Tôi thay cậu Tùng tới coi mọi người mần công chuyện tới đâu rồi ấy mà mọi người vẫn làm tốt chứ"

    "Dạ dạ, vẫn tốt thưa mợ, mợ uống miếng nước cho khỏi khát"

    Người đàn ông trung niên niềm nở mời mợ cốc nước mát, tá điền ở đây ai cũng yêu mến mợ và cậu bởi cậu mợ luôn đối xử tốt với họ.

    Hiếm có nhà chủ nào lại thương người làm như nhà cậu mợ.

    Cậu mợ không thu thuế cao đã vậy mỗi dịp lễ tết đều thưởng cho họ ít tiền đặng mua đồ mặc, mua đồ ăn.

    Tuy nhiều lúc cậu hơi nghiêm túc khắt khe với họ nhưng chung quy cũng chỉ vì cậu muốn họ không chểnh mảng trong công việc vì vậy họ cũng không có gì gọi là ác cảm với cậu.

    "Tốt là được rồi, thôi mọi người làm nốt rồi lên nghỉ đi đa cũng trưa rồi, thôi tôi cũng đi đây mọi người cố gắng làm tốt nha"

    Mợ thấy ruộng đồng xanh tốt cũng không có nói gì thêm chỉ dặn họ làm nốt rồi nghỉ, sau đó cũng đi lên đặng trở về nhà

    "Vâng tụi tôi biết rồi, mợ đi cẩn thận ạ"

    Tá điền nghe mợ nói vậy cũng chào tạm biệt mợ, rồi họ cũng bắt đầu dọn đồ đặng lên gốc cây lớn nghỉ mát rồi ăn trưa

    "Giờ mình về hả mợ?"

    "Ừh"

    "Vậy để con lên đánh xe tới"

    Thằng Tí nghe mợ muốn về nó cũng nhanh chóng chạy đi đánh xe tới gần đặng mợ nó không phải đi xa.

    "Mợ, mợ lau mồ hôi đi mợ"

    Con Linh thấy trán mở đổ mồ hôi nó cũng đưa cho mợ cái khăn tay trắng tinh đặng mợ nó lau mồ hôi.

    "Ừm"

    Mợ cũng không ngại thân phận mà lấy chiếc khăn tay của nó đưa mà lau mồ hôi trên trán.

    Cái nắng gay gắt của miền Tây làm mở trở nên nóng nực

    "Mợ lên xe đi ạ"

    Thằng Tí chạy xe tới chỗ mợ nó đang đứng, con Linh thấy vậy nó cũng nhanh chóng mở cửa xe cho mợ ngồi vào rồi nó cũng nhanh chóng cụp cây dù rồi lên xe ngồi cho thằng Tí chạy đi.

    Đăng băng băng trên con đường đất thì bỗng nó phải phanh gấp

    KÉT.....

    Hồng Nhung đang ngồi im thì bỗng ngã người về phía trước.

    Con Linh thấy vậy nó cuống cuồng đỡ mợ ngồi dậy

    "Trời ơi!

    Mợ mợ có sao không ạ, thằng Tí mày chạy xe cái kiểu gì thế đa?"

    Sau khi được con Linh đỡ dậy mợ cũng dần bình tĩnh rồi quay qua hỏi thằng Tí

    "Có chuyện chi vậy đa , sao mày thắng gấp vậy Tí?"

    "Dạ..dạ mợ ơi có con nhỏ nào ngã trước đầu xe mình á cô ơi.."

    Nghe Tí nói vậy mợ cũng kêu nó xuống coi sao thằng Tí vừa xuống thì mợ cũng xuống theo đặng coi có chuyện chi xảy ra

    "Này này sao mày nằm ở đây muốn chết hả con nhỏ này"

    Thằng Tí lay lay người con nhỏ nằm ở dưới đất thấy nó không có động tĩnh thằng Tí bèn quay qua hoảng hốt nói với mợ nó

    "Mợ...mợ ơi hình như nó chết rồi hay sao đó đa.."

    "Mày nói gì thấy ghê vậy để mợ coi nó thế nào đi đa"

    Mợ nhanh chóng bước tới coi con nhỏ nằm im lìm dưới đất kiểm tra hơi thở thấy nó còn thở mợ cũng thở phào

    "Nó chỉ bị ngất thôi thằng Tí đỡ nó lên ghế sau xe cho mợ"

    "Dạ..."

    Thằng Tí nó nhanh chóng bế con nhỏ mặt mày đen nhẻm quần áo rách rưới lên ghế sau mợ cũng đi lại rồi leo lên ghế sau ngồi rồi để đầu con nhỏ nằm lên đùi mình giữ đầu nó cho nó không bị té khi xe chạy.

    Thằng Tí với con Linh thấy vậy cũng vô cùng ngạc nhiên, mợ nó trước giờ chưa bao giờ đụng chạm hay tiếp xúc quá gần gũi với bất kì ai ngoại trừ người thân hay chồng mợ.

    Nhưng tụi nó là phận tôi tớ cũng không dám nhiều lời vì vậy thằng Tí cũng nổ máy rồi lái về nhà.

    Trên đường đi mợ liên tục nhìn xuống đứa nhỏ mặt mày lem luốc nằm trên đùi mình lâu lâu còn đưa tay xoa xoa đầu cho nó

    "Con Linh một lát về nhà thì mày chạy đi mời đốc tờ về cho mợ, còn thằng Tí mày đỡ đứa nhỏ vào nhà dưới cho nó nằm đó cho mợ"

    "Dạ"

    Hai đứa nó đồng thanh vâng lời nhưng trong đầu hai đứa vẫn luôn hoang mang không biết tại sao mợ lại tốt với con nhỏ mới gặp này như vậy.

    Nhưng tụi nó phận tôi tớ cũng không dám nhiều lời nên chỉ biết vâng dạ chứ không hỏi gì thêm.

    (Còn Tiếp)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 3: Em tên gì ?


    Sau khi thằng Tí lái xe tới trước cổng một dinh thự to lớn tráng lệ trước mắt thì con Linh và thằng Tí cũng nhanh chóng xuống xe.

    Linh thì mở cửa cho mợ còn thằng Tí thì ẵm Huỳnh Nhi lên rồi tiến vào sân nhà hướng tới nhà dưới của mấy đứa gia đinh

    "Linh đi mời đốc tờ cho mợ."

    Nghe mợ nó nói thì con nhỏ cũng nhanh chóng chạy đi đặng kêu đốc tờ.

    Về phía Tí kể từ lúc thằng nhỏ ẵm Huỳnh Nhi vào nhà dưới thì tụi gia đinh gồm con Bưởi thằng Vũ nhìn Huỳnh Nhi với một ánh mắt lạ lẫm.

    Con Bưởi bèn đi tới hỏi thằng Tí

    "Ai vậy mày sao mày lại bế nó vào đây cậu mợ mà biết rầy mày chết."

    Thấy tụi nó thắc mắc Tí bèn kể lại sự việc ngày hôm nay rằng nó đã gặp con nhỏ này ra sao và sự ân cần của mợ đối với nó thế nào.

    Nghe thằng Tí kể xong con Bưởi và thằng Vũ cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi mợ của tụi nó lại đối xử như vậy với một đứa xa lạ.

    Dù nó biết mợ nó hiền dịu thương người nhưng cũng không tới mức đụng chạm như vậy với một người xa lạ.

    Đang nói chuyện qua lại thì tụi nó nghe thấy tiếng guốc mộc vang lên cùng với tiếng giày đi dưới đất đang bước tới gần.

    Quay người lại thì tụi nó thấy mợ cả của tụi nó cùng với đốc tờ đã tới.

    "Mợ cả."

    cả bọn cùng đồng thanh chào mợ

    "Ừm, đứa nhỏ kia đâu rồi?"

    "Dạ nó nằm ở kia thưa mợ."

    Cả bọn nghe mợ hỏi bèn dạt qua 2 bên đặng chừa đường đi cho mợ tụi nó thấy con nhỏ đang nằm im lìm trên tấm phản gỗ cứng

    "Đốc tờ tới khám cho nó dùm tôi"

    "Vâng thưa mợ"

    Đốc tờ không nhanh không chậm đi tới khám cho đứa trẻ ốm nhom đang nằm bất động trên tấm phản kia.

    Sau một hồi thăm khám đốc tờ ôn tồn nói với mợ

    "Nó chỉ bị say nắng cộng với việc không ăn uống đầy đủ nên mới bị ngất thôi mợ cả đừng lo"

    "Vậy thì tốt quá."

    Nghe đốc tờ nói vậy mợ cũng thở phào

    "Giờ tôi sẽ kê thuốc bổ cho nó, chỉ cần đợi nó dậy cho nó ăn uống rồi uống thuốc là nó sẽ khỏe lại thôi thưa mợ."

    "Tôi cảm ơn đốc tờ, con Bưởi ra tiễn đốc tờ về đi đa."

    sau khi xong việc mợ cũng trả tiền cho đốc tờ rồi sai con Bưởi tiễn đốc tờ ra về.

    Sau đó mợ cũng bước lên nhà trên rồi sai gia đinh mang bữa trưa lên cho mợ đặng mợ ăn rồi còn nghỉ ngơi.

    Bữa nay mợ ăn cơm một mình vì chồng mợ hôm nay có việc ở xưởng vải tối mới về.

    Sau khi ngồi ở bộ bàn ghế gỗ khắc hình phượng đắt tiền thì mấy đứa gia đinh cũng thay nhau mang bữa trưa lên cho mợ.

    Nào là canh bầu, sườn xào, gà rang gừng, trứng xào cà chua,thịt kho tàu.

    Những món ăn xa xỉ mà người nghèo chỉ biết ước được một lần nếm thử.

    Đang ăn thì mợ nghe thấy nhà dưới ồn ào.Rồi lại thấy thằng Tí hớt hải chạy lên

    "Mợ ơi con nhỏ mình đem về nó tỉnh rồi mợ xuống coi nó đi mợ"

    Nghe thằng Tí nói vậy mợ cũng buông đũa rồi theo nó xuống nhà dưới vừa tới gần cửa đã nghe tiếng la của một đứa nào đó, không ai khác là Lê Huỳnh Như.

    "Mấy người là ai tại sao tui lại ở đây!?

    Mấy người bắt cóc tui đúng không !"

    "Có chuyện chi đó đa?"

    "Mợ ơi con nhỏ này cứ bảo là nhà mình bắt cóc nó nè mợ"

    Mợ nhìn tới nó con nhỏ thấy nó đang ngồi ở một góc của tấm phản dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn tới mấy người xa lạ trước mắt.

    Trong đầu nó nghĩ chắc nó bị mấy tên buôn người bắt rồi đem bán, đang trong suy nghĩ hỗn độn thì nó nghe thấy một giọng nói dịu dàng ngọt như mật ong kéo nó về thực tại.

    "Em đừng sợ không có ai ở đây bắt cóc em đâu đa.

    Tại mợ thấy em bị ngất giữa đường nên mới đưa em về đây thôi"

    Huỳnh Nhi dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn người phụ nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành trước mặt mình rồi cất giọng đáp.

    "Có thật là cô không bắt cóc tôi không đa"

    Thằng Tí nghe nó nói chuyện không phải phép với mợ nên liền gằn giọng lên tiếng.

    "Nè mày ăn nói kiểu chi đó, mày có biết đây là mợ cả nhà họ Phạm không mà mày ăn nói như vậy đa!?"

    "Tí không sao để yên cho mợ nói chuyện"

    Nghe mợ lên tiếng thằng Tí cũm im bặt.

    "Mợ không có bắt cóc em đâu, mà em con cái nhà ai tại sao lại lang thang rồi để bị ngất giữa đường như vậy"

    Nghe được giọng nói êm dịu của mợ Huỳnh Nhi cũng bớt đi sự đề phòng, nhưng khi nghe tới cha má nó bỗng cảm thấy buồn tủi rồi nghẹn giọng mà trả lời

    "Dạ..con không có cha má, con ở với má nuôi nhưng rồi má nuôi cũng bỏ con mà đi.."

    Nghe tới đây mợ chợt khựng lại rồi lại nhìn tới khóe mắt rưng rưng của Huỳnh Nhi biết mình đã nói lời không phải nên liền cất lời.

    "Mợ xin lỗi em..Mợ không biết nên lỡ lời làm em buồn"

    "Không sao đâu ạ con quen rồi.."

    Huỳnh Nhi cố gắng gồng mình cho nước mắt không rơi xuống.

    Nó đã phải sống lủi thủi 6 năm trời nhưng hễ nhắc tới cha má nó lại cảm thấy tủi thân.

    Thấy nó như thế mợ cũng cảm thấy thương xót.

    Không biết trời xui hay đất khiến mà mợ lại tiến tới ôm chầm lấy nó rồi an ủi.

    "Không biết em đã phải trải qua những gì nhưng em đừng buồn quá cái gì đã qua rồi thì cứ cho qua đi."

    Đám gia đinh ai cũng trợn mắt há hốc mồm với cảnh tượng trước mắt.

    Mợ nó là người quyền cao chức trọng, là con nhà danh giá mà lại đi ôm một đứa nghèo toàn thân dơ hầy như vậy coi sao mà đặng.

    Đã vậy ai trong chúng nó mà không biết mợ không thích đụng chạm quá thân thiết với người xa lạ.

    Chính bản thân mợ cũng không biết sao mình lại ôm một người xa lạ như vậy.

    Nhưng khi nghe nó nói nó mất cha mất má không hiểu sao mợ lại cảm thấy xót xa thay cho số phận của nó.

    Con nhỏ được mợ ôm cũng chợt cứng người, trước giờ ngoài má nuôi nó ra thì chưa ai dịu dàng với nó như vậy.

    Họ không xa lánh thì cũng chê nó là một đứa mồ côi cha má nghèo nàn rách rưới, giờ đây được mợ ôm nó cảm thấy rất ấm áp.

    Mợ sau khi an ủi cũng buông nó ra rồi cất lời

    "Em tên gì?"

    Nghe mợ hỏi nó mới rời suy nghĩ mà nhanh chóng trả lời.

    "Con tên Huỳnh Nhi, Lê Huỳnh Nhi".

    (Còn tiếp)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 4: Em có muốn làm hầu ở nhà họ Phạm không đa


    "Tên em đẹp quá đa"

    Khi nghe tới cái tên Lê Huỳnh Nhi mợ lại tự thấy rằng ai mà đặt tên khéo tới vậy.

    Nghe mợ khen Huỳnh Nhi cũng ngại ngùng đáp lại

    "Con..con cảm ơn mợ đã khen"

    "Con Bưởi"

    Nghe mợ nó gọi Bưởi cũng liền đi tới thưa

    "Thưa mợ gọi con"

    "Ừm mày đi lấy cho Nhi tô cháo nó ăn lại sức"

    "Dạ"

    Nghe mợ nói nó cũng nhanh chóng đi múc tô cháo thịt bằm trong nồi cho Nhi ăn

    "Mợ cho con ăn thật sao ạ"

    Nghe tới được ăn Huỳnh Nhi liền cảm thấy vui vẻ.

    Đã rất lâu rồi nó chưa được ăn một bữa đàng hoàng, không ăn đồ ôi thiu thì cũng chỉ là những nắm xôi thừa của người qua đường cho.

    Giờ nghe được ăn cháo mà lại còn là cháo thịt nó vui lung lắm đa.

    "Ừm em ăn cho lại sức còn uống thuốc nữa"

    Thấy nó hỏi mợ liền đáp lời với một giọng nói không thể dịu dàng hơn

    Mợ vừa dứt lời thì con Bưởi cũng mang tới một tô cháo thịt bằm nghi ngút khói rồi đưa cho Nhi.

    Nhi thấy vậy liền đưa tay bưng tô cháo từ tay Bưởi rồi liền quay qua cảm ơn mợ.

    "Con cảm ơn mợ lung lắm."

    "Ừm em ăn đi cho lại sức"

    Nghe mợ nói vậy nó liền ăn như hổ đói.

    Lâu lắm rồi nó mới được một bữa ăn ngon như vậy.

    Mợ thấy nó ăn nhanh liền lên tiếng

    "Em ăn từ từ thôi kẻo phỏng đó đa, muốn ăn nữa thì mợ kêu sấp nhỏ lấy cho em"

    sau một lúc nó cũng ăn xong.

    Vừa ăn xong nó đã thấy thằng Tí bưng một tô thuốc đen đen nghi ngút khói tới chỗ nó.

    "Uống đi mày, mày hên lắm mới được mợ cả đem về còn mời đốc tờ khám cho đó đa"

    Nghe Tí nói vậy nó liền ngước mặt lên nhìn mợ, thấy vậy mợ liền đáp

    "Em uống đi, đây là thuốc bổ mà đốc tờ kê đơn cho em đó đa"

    Nghe mợ nó vậy nó cũng từ từ đưa tay ra lấy chén thuốc từ tay thằng Tí.

    Vừa uống vô một ngụm nó liền nhăn mặt vì đắng, trần đời nó ghét nhất là uống thuốc.

    Nhớ hồi trước lúc nó bệnh má nuôi của nó mua thuốc Bắc về cho nó uống nhưng con nhỏ sợ cứ khóc lóc không chịu uống nên má nuôi đành dùng kẹo mà dỗ ngọt đặng nó uống hết chén thuốc.

    Thấy Nhi nhăn mặt Hồng Nhung cất lời

    "Em sao vậy đa?"

    "Con..con sợ uống thuốc, nó đắng lắm mợ ơi"

    Thấy con nhỏ sợ uống thuốc mợ phì cười mà lấy từ trong túi ra một cục kẹo mạch nha rồi nói

    "Em ráng uống đi cho khỏe uống xong mợ cho em kẹo ăn cho đỡ đắng nha đa"

    Nhi nghe mợ nói nó liền nhớ tới má nuôi của nó cũng từng dỗ dành nó như vậy, chợt nó cảm thấy trong lòng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết rồi một mạch uống hết chén thuốc đen ngòm kia.

    Thấy nó uống hết Hồng Nhung liền mỉm cười rồi đưa cục kẹo cho Nhi rồi lên tiếng.

    "Sau khi khỏe lại em tính đi đâu?"

    Nghe Hồng Nhung hỏi nó cũng suy nghĩ rồi đáp.

    "Con cũng không biết nữa chắc con lại lang thang như trước thôi ạ"

    Nghe nó nói vậy mợ không nhanh không chậm mà nói.

    "Em có muốn làm hầu ở nhà họ Phạm không đa?"

    "Làm hầu ở đây mợ sẽ cho em ăn, cho em đồ mặc, còn cho em cả chỗ ở không còn phải lang thang nữa em chịu không đa?"

    Nghe mợ nói vậy nó vui lung lắm, vậy là nó sẽ không phải chịu đói chịu rét nữa còn được làm hầu cho nhà có một mợ cả xinh đẹp hiền thục như vậy ngu gì mà không chịu chứ đa.

    Nó liền vui mừng mà đáp lời Hồng Nhung.

    "Dạ chịu ạ!"

    "Ừm được, vậy từ giờ em ở lại đây nha đa"

    "Dạ!"

    "À mà em bao nhiêu tuổi rồi đó đa, mợ vẫn chưa biết?"

    "Dạ năm nay con 16 tuổi ạ"

    Mợ như không tin vào tai mình, 16 ư!

    Nhìn nó ốm nhom nhỏ bé như 13 14 tuổi chứ đâu ra 16.

    "Em 16 thật ư ?"

    "Dạ sao vậy ạ?"

    Nhi thấy thắc mắc, nó 16 thì nó nói nó 16 sao mợ lại bày ra vẻ mặt không tin như vậy chứ đa?

    "À không mợ nhìn em gầy gò nhỏ bé như vậy nhưng em lại nói em 16 nên mợ hơi bất ngờ"

    Thì ra là do nó nhỏ bé.

    Cũng đúng thôi nó đâu được ăn uống đầy đủ như bao đứa trẻ khác đâu mà lớn cho nổi chứ đa

    "À vâng ạ"

    "Thôi em ở lại làm quen với mọi người đi nha mợ lên nhà trên nghỉ ngơi đây đa"

    "Mấy bay hướng dẫn Nhi làm việc đi đa,Nhi nó không hiểu gì thì bay chỉ đừng có nặng nhẹ mợ biết mợ rầy mấy bay đó đa"

    Nghe mợ dặn dò tụi gia đinh cũng nhanh chóng đáp lời.

    "Dạ mợ"

    "Ừm"

    Nói xong Hồng Nhung cũng đi lên nhà trên để Nhi ở lại với mấy đứa gia đinh cho nó làm quen dần với mọi người.

    Khi mợ vừa đi tụi nó cũng xúm lại chỗ Huỳnh Nhi mà bắt chuyện.

    "Mày sướng ghê đó đa, vừa về đã được mợ quan tâm như vậy rồi"

    Con Linh là đứa đầu tiên cất lời

    "Dạ..em chào mọi người"

    Nhi cũng lễ phép chào mọi người

    Bưởi:"Chào chi lễ nghĩa mày ơi tao với con Linh bằng tuổi mày mà không cần lễ phép vậy đâu"

    Tí:"Để tao giới thiệu, tao tên Tí 18 tuổi làm ở đây được 5 năm rồi, còn đây là thằng Vũ 17 tuổi làm sau tao 2 năm, còn kia là con Bưởi với con Linh 2 đứa nó bằng tuổi mày đó đa 2 đứa nó vào làm được 1 năm rưỡi rồi đa"

    Nhi nghe xong cũng vội tiếp lời.

    "Vâng em tên Lê Huỳnh Nhi năm nay em 16 tuổi mong mọi người giúp đỡ em ạ"

    Thằng Tí là người ở lâu năm nhất ở đây nên nó đứng ra chỉ bảo cho Huỳnh Nhi làm việc.

    "Nhi từ nay mày đảm nhận nhiệm vụ quét dọn sân vườn nha đa,mỗi ngày đều phải quét dọn không thôi cậu mợ rầy,mợ hiền nhưng cậu không hiền đâu đa, cậu thích sạch sẽ với cả không thích người lười biếng.

    Mày nên liệu việc mà làm đừng làm phật lòng cậu đó đa."

    " Dạ em biết rồi."

    "Ừm giờ mày nghỉ đi chiều quét dọn bọn tao lên dọn mâm cho mợ đây"

    Nói rồi thằng Tí với 3 đứa còn lại lên dọn lại mâm cơm mợ đang ăn dở hồi nãy.

    Con Linh với con Bưởi thì phụ trách rửa bát.

    Huỳnh Nhi ở đây nó cũng nghe theo nằm nghỉ đặng chiều còn làm việc.

    Vậy là từ giờ nó không còn phải lo miếng cơm manh áo rồi, nó đã có việc làm rồi.

    Nghĩ tới thôi là nó đã cảm thấy vui mừng rồi đó đa.

    (Còn tiếp)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 5


    Nhi ngủ được 1 giấc thì cũng tới chiều.

    Vừa thức dậy tụi gia đinh đã bảo nó đi tắm theo lời mợ cả dặn

    Tí:"Nhi mày đi tắm đi, mợ cả dặn mày đi tắm đi rồi hẵng làm việc đó đa"

    "Nhưng em không có đồ mặc..."

    Nghe tới đi tắm Nhi cũng muốn lắm nhưng khổ nỗi nó không có đồ thì tắm xong biết mặc cái chi đây đa.

    "Để tao kêu con Linh cho mày mượn bộ đồ, nó với mày chạc tuổi chắc cũng vừa đó đa"

    "Vậy thì tốt quá em cảm ơn mọi người"

    "Ơn nghĩa chi mày ơi đằng nào tao với mày cũng ở chung một nhà từ đây về, giờ mày đi theo tao tao xách nước cho mày tắm"

    Nói rồi thằng Tí dẫn Nhi ra một cái chòi nhỏ dựng đơn xơ nhìn còn có kẽ hở, phận gia đinh có chỗ che đã là tốt lắm rồi nên chúng không đòi hỏi được gì thêm.

    Chủ trong nhà thì tắm ở khu nhà riêng.

    Tí vừa xách nước tới thì con Linh cũng đem ra 1 bộ bà ba nâu sờn cũ vá lỗ chỗ cho Nhi mượn.

    "Nè Nhi mày cầm lấy rồi đi tắm đi."

    "Tao cảm ơn nghen, có gì tao giặt trả cho mày"

    "Khỏi mày ơi, mày cứ lấy mà mặc,thui mày vô tắm đi đa"

    "Ừm"

    Nói rồi Nhi cũng đi vô chòi rồi bắt đầu tắm.Sau khi tắm xong nó bước ra với một bộ dạng cực kì khác, Da nó trắng như trứng gà bóc, mũi nó cao mắt hai mí môi nó nhỏ còn đỏ hồng tự nhiên.Nếu không phải là hầu chắc nó cũng trở thành 1 tiểu thư khuê cát ở cái vùng Bạc Liêu này rồi đó đa.

    Tụi gia đinh khi nhìn thấy Nhi tắm xong cũng vô cùng ngạc nhiên.

    Trong đó thằng Tí thằng Vũ là 2 thằng ngạc nhiên nhất, 2 thằng đơ ra trước vẻ đẹp tuổi mới lớn của Nhi rồi tấm tắc khen.

    Tí:"Trời ơi Nhi mày ăn cái gì mà đẹp vậy đa"

    Vũ:"Đúng đúng mày ăn gì mà đẹp rứa,nếu diện đồ lên có khi người ta tưởng mày là con nhà quyền quý không đó đa"

    Nghe mọi người khen Nhi cũng ái ngại mà không biết đáp lại làm sao, mặt Huỳnh Nhi ánh lên phiếm hồng càng giúp cho khuôn mặt trở nên xinh đẹp hơn bao giờ hết.

    "Thôi mọi người đừng trêu em, em nào đẹp tới vậy mặt em xấu hoắc à"

    Linh:"Ai chê mày xấu chắc người đó mù rồi đó đa"

    Tí:"Thôi được rồi đừng nói nữa Nhi nó ngại rồi kìa, giải tán đi làm việc đi không mợ rầy từng đứa đó đa"

    Khi cả đám vừa bước vào sân nhà đã thấy mợ cả của tụi nó bước ra từ buồng, sự chú ý của mợ liền đổ dồn về phía Huỳnh Nhi.

    "Bay tới đây mợ biểu"

    Nghe mợ gọi tụi nó cũng nhanh chóng đi tới, thằng Tí là đứa lớn nhất lên đứng ra thưa chuyện.

    "Dạ mợ gọi tụi con có chi không đa"

    "Tối nay cậu bay về bay đi mần cơm thịnh soạn mấy món cậu bay thích đi đa"

    "Dạ tụi con đi làm ngay ạ"

    Nghe vậy bọn gia đinh cũng nhanh chóng đi chuẩn bị cơm cho cậu, Nhi cũng tính quay người đi theo nhưng bị một người gọi lại.

    "Nhi lại đây mợ biểu"

    "Dạ mợ gọi con có chi không đa"

    "Em mặc đồ của ai vậy đa"

    Mợ nhìn từ trên xuống dưới Nhi rồi khẽ dao động trước vẻ đẹp của nhỏ,tay nó dài mắt nó sáng, môi nhỏ còn hồng hồng, đã vậy nó còn trắng như trứng gà bóc nữa.Mợ thầm nghĩ ai mà đẻ khéo tới vậy đa.

    Nhưng mợ vẫn thắc mắc nó làm gì có đồ đâu mà đi tắm chứ đa.

    "Dạ con mặc đồ của con Linh cho mượn thưa mợ"

    "Mợ quên mất em chưa có đồ,thôi em cầm mấy đồng này rồi mai bảo thằng Tí dẫn ra chợ mua mấy bộ đồ mới mà bận"

    Thấy mợ cho tiền con nhỏ ái ngại không dám cầm, thấy Nhi như vậy Hồng Nhung cũng thừa biết là nó không dám nhận nên mới lên tiếng.

    "Này là mợ cho em, em không phải ngại cứ cầm đi đa"

    Nghe vậy Nhi cũng rụt rè đưa tay ra nhận.

    "C..con cảm ơn mợ"

    "Ngoan"

    Thấy nó nghe lời mợ liền nở một nụ cười hiền rồi đưa tay xoa đầu Nhi.Con nhỏ được mợ xoa đầu thì mặt bắt đầu đỏ lên.

    "Thôi em đi làm việc đi đa"

    "Dạ thưa mợ con đi"

    Nói rồi nó quay người xuống nhà dưới lấy chổi đặng đi quét lại sân,sân hôm nay nhiều lá rụng nó quét không ngơi tay luôn đó đa.

    Mợ ngồi trong nhà sai gia đinh hãm cho mợ bình trà rồi ngồi nhâm nhi vừa uống mợ vừa nhìn ra bóng người nhỏ nhắn đang quét sân.

    Mợ nghĩ chắc phải nuôi cho béo thui chứ nhìn nó ốm nhom như vậy không tôn lên vẻ đẹp của nó gì cả.

    Mợ nhìn nó một lúc cũng thôi không nhìn nữa quay trở lại tâm trạng nhàn nhã ngồi đọc sách,mợ học cao hiểu rộng trong phòng sách của mợ chất đầy cả tủ sách chứ chả đùa.

    Mợ đọc mà không chú ý thời gian, chả mấy chốc trời đã tối om bỗng ngoài cửa có một chiếc xe hơi trắng cổ kính chạy vào trước sân nhà, thằng Tí nhận ra là ai liền la lớn

    "Mợ ơi, cậu về mợ ơi!"

    Nghe thấy chồng mình về mợ liền vui vẻ đi nhanh ra ngoài đặng đón.

    Vừa thấy mợ cậu cả Phạm Văn Tùng đã nhanh chóng đi lại mà ôm mợ vào lòng còn đặt một nụ hôn lên trán của mợ.

    "Mình về rồi,mình đi đường có mệt không đa"

    "Tôi chỉ cần nhìn thấy mình thôi là đã hết mệt rồi đó đa"

    Nói rồi cậu lại hôn lên môi mợ một nụ hôn nhẹ,cậu yêu mợ nhiều lắm mợ cũng yêu cậu.Mợ nghĩ cả đời này sẽ ở bên mà chăm sóc nâng khăn sửa túi cho cậu, nhưng mợ đâu biết được cuộc tình của mợ lại bị chính con hầu mà mợ đem về làm cho thay đổi đâu đa.

    "Thôi mình vào tắm rửa đi rồi đặng em kêu sấp nhỏ dọn cơm ra cho mình ăn nghen mình"

    "Ừm tôi đi vào tắm rửa nghen mình lát tui ra rồi 2 vợ chồng mình cùng ăn"

    "Vâng"

    Mợ vừa nói vừa nở nụ cười hiền với người chồng đã bên mình hai năm.Mợ về làm dâu nhà họ Phạm từ năm mợ 18 bây giờ đã 20 rồi đó đa.

    Bên này Nhi vô cùng thắc mắc về người cậu này,nó quay qua hỏi nhỏ với thằng Tí.

    "Anh Tí cậu là người thế nào vậy anh"

    "Cậu cũng hiền nhưng không hiền như mợ, mày mà làm phật ý hay không nghe lời là cậu lôi ra đánh mềm người đó đa, nên là liệu mà ngoan ngoãn đừng làm phật ý j của cậu nghen hôn"

    "Vâng em biết rồi"

    Nghe nói tới đánh mềm người thì nó liền cảm thấy sợ người cậu này đôi chút rồi đó đa.

    Mợ quay qua thấy tụi nó xì xầm to nhỏ thì cũng kêu đi dọn mâm lên đặng cậu mợ dùng bữa.

    "Bay đi dọn mâm cho cậu mợ dùng bữa đi đa"

    Nghe mợ nói thì tụi nhỏ cũng quay người vào bếp bắt đầu dọn đồ ăn lên nhà trên cho cậu mợ dùng cơm.

    (Còn tiếp)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 6


    "Nhi mày phụ tụi tao cầm đĩa cá chiên đem lên cho cậu mợ dùng đi đa"

    "Vâng"

    Tụi gia đinh lần lượt đem đồ ăn lên để trên bàn gỗ nơi cậu mợ của tụi nó đang ngồi nói chuyện, từng món được đưa lên Nhi là đứa đi cuối cùng.

    Vừa tới đặt đĩa cá lên bàn nó đã bắt gặp một ánh mắt đang nhìn nó chằm chằm, không ai khác là mợ cả Hồng Nhung của nó, đang tính quay người đi xuống nhà dưới thì bị tiếng gọi của Hồng Nhung kéo nó trở lại.

    "Nhi em qua đây mợ biểu"

    Con nhỏ rụt rè quay lại thì mợ nắm tay nó kéo tới gần rồi lên tiếng

    "Mình tui muốn xin mình cho đứa nhỏ này làm hầu cho nhà ta, mình coi có được không đa"

    "Đây là con nhà ai thế mình?"

    "Đây là đứa nhỏ em nhặt về nó không có nhà nên em thấy thương cho nó ở lại làm hầu cho nhà ta đó đa"

    "Ừm, mình muốn thì cứ cho nó ở lại việc chi phải hỏi tui.Lời của mình cũng như của thui đa"

    Cậu vừa nói vừa nhìn mợ cười hiền, cậu yêu thích tính cách luôn theo lễ nghĩa của mợ dù không có việc chi nghiêm trọng nhưng mợ vẫn luôn hỏi trước khi quyết định mọi chuyện.

    "Nhi đây là cậu cả Tùng chồng của mợ em qua chào cậu đi đa"

    "D...dạ con chào cậu cả con mới vào làm có chi không phải cậu cứ nhắc nhở"

    "Ừm"

    Cậu chỉ nhìn lướt qua một chút rùi "ừm" một tiếng, ban đầu cậu có hơi bất ngờ về vẻ đẹp của Nhi nhưng rất nhanh cậu lấy lại tinh thần rùi quay lại dùng bữa.

    "Thui em xuống nhà dưới đi đa"

    Nghe được xuống nhà dưới nó mừng húm đứng đây nãy giờ nó cứ run run,nó chào cậu mợ một tiếng rồi cũng nhanh chóng chạy xuống nhà dưới.

    "Con thưa cậu mợ con đi"

    "Ừm, em đi đi"

    Hồng Nhung nhìn bóng con nhỏ chạy đi mà không khỏi buồn cười,môi mợ cong nhẹ, đến khi cậu Tùng gọi mợ mới hoàn hồn mà quay lại dùng bữa.

    "Mình nhìn cái chi mà nhìn dữ vậy đa"

    "À..,không có gì thôi mình dùng bữa đi đa"

    Sau khi dùng bữa xong cậu Tùng lên tiếng kêu tụi gia đinh lên dọn đồ.

    "BAY ĐÂU LÊN DỌN MÂM CHO CẬU MỢ"

    Tụi gia đinh nghe cậu gọi cũng nhanh chóng chạy lên mà dọn đồ,Nhi cũng lăng xăng lên phụ,đang dọn dẹp thì nó nghe tiếng mợ gọi.

    "Nhi một lát em xuống đó ăn uống xong thì lên phòng mợ biểu"

    Con nhỏ "dạ" một tiếng rồi cũng tập trung dọn, nhưng nó không khỏi thắc mắc lên phòng mợ để mần cái chi.

    Dọn dẹp xuống cũng là lúc tụi gia đinh quây quần lại ăn uống, phận tôi tớ nên phải đợi chủ ăn xong tụi nó mới được ăn.

    Hôm nay cơm của tụi nó có muối vừng cá khô chiên mắm còn có cả một bát canh bí, đối với tụi nó như vậy đã là quá tốt rồi, biết bao người ngoài kia còn không có cả cơm mà ăn đó đa.

    Sau khi ăn xong thì nó cũng lên phòng mợ theo con Linh,con Linh đi theo là bởi nó luôn là đứa hầu mợ mỗi tối trước khi mợ đi ngủ.

    Nay Linh thắc mắc không biết mợ kêu Nhi lên làm chi đa.

    Đến trước phòng mợ Linh bước tới gõ vào cửa 2 tiếng "cốc,cốc" vang lên.Bên trong liền có tiếng vọng ra.

    "Vào đi"

    Nghe vậy Linh mới dám mở cửa rồi bước vào theo sau còn có Huỳnh Nhi.

    "Dạ con lên hầu mợ ngủ"

    "Linh, từ nay bay ở nhà dưới đi để công việc hầu mợ cho con Nhi nó làm"

    Nghe mợ nó nói vậy nó cũng không dám cãi mà quay qua nói với Nhi

    "Giờ mày đi chuẩn bị đồ cho mợ thay đi đa,tao đi đun nước ấm cho mày rửa chân cho mợ"

    Nghe vậy Nhi đáp "dạ'' một tiếng rồi đi lấy cho mợ một bộ đồ bà ba lụa trắng mỏng ngắn tay,trời đang mùa hè nên lấy đồ như vậy mặc cho thoải mái.Nó thầm cảm thán đúng là nhà giàu tới bộ đồ sờ thôi là đã thích rồi.

    Nó quay lại với bộ đồ trên tay,rồi đưa cho mợ nó.Lúc đưa tay mợ vô tình chạm vào tay nó,con nhỏ ngại ngùng mà rụt tay lại nó thầm cảm thán sao mà tay mợ mịn màng quá đỗi.

    "Em ra ngoài đợi mợ một lát"

    "Dạ"

    Nó cũng biết ý ra ngoài đợi mợ thay đồ rồi mới vô lại.Lúc mợ vừa thay xong gọi nó vô thì con Linh đồng thời cũng bưng chậu nước ấm tới cho nó.

    "Mày đem dô rửa chân cho mợ đi đa, tao xuống nhà dưới đây"

    "Ừm tao biết rồi"

    Con Linh vừa đi thì mợ cũng lên tiếng.

    "Nhi vào đi em"

    Huỳnh Nhi nhanh chóng mợ cửa rồi bê chậu nước ấm vào đặt xuống dưới chỗ mợ nó đang ngồi trên giường đợi nó tới rửa chân cho.

    "Mợ muốn rửa chân"

    Nhi "dạ'' một tiếng rồi cúi xuống cầm chân mợ đặt vào chậu nước ấm.Vừa chạm vào nó đã cảm thấy chân mợ mịn quá đã thế còn trắng sáng không một vết chai sạm.

    Con nhỏ đang tập chung rửa chân cho mợ thì mợ nó lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.

    "Nhi trước đây em sống với má nuôi của em ra sao vậy đa"

    Nghe mợ nó nhắc tới má nuôi bỗng trong lòng nó lại buồn hiu.Má nuôi là người đã chăm sóc cho nó dạy nó chữ,cho nó theo thầy học võ nữa đó đa.

    "Dạ con..."

    "Đừng xưng con nghe già quá đa,mợ hơn em có 4 tuổi thôi đó đa"

    "Dạ..co..n...em sống với má nuôi vui lắm ạ,má là người đã nhặt em về và nuôi nấng em.Đã vậy má còn dạy em biết chữ, cho em đi học võ nữa đa"

    Mợ nghe nó biết chữ còn biết cả võ thì không khỏi bất ngờ.Hiếm có con nhà nghèo nào biết chữ bởi đến ăn còn không có huống chi bỏ tiền ra học chữ.

    "Em biết chữ sao đa?"

    "Dạ"

    Nhi ''dạ'' xong thì không khí lại trở lên im lặng nó rửa chân thêm một lúc thì cũng nhấc chân mợ ra rồi đi lấy một tấm khăn nhung lau chân cho mợ.

    Xong xuôi hết nó xin phép xuống nhà dưới đặng nghỉ ngơi.

    "Thưa mợ con xin phép xuống nhà dưới ạ"

    Mợ cũng gật đầu đồng ý cho nó xuống nhà dưới.

    "Ừm em xuống nghỉ ngơi đi đa"

    (Còn Tiếp)

    (Chap bù cho ngày mai tác giả bận nếu tối rảnh thì viết tiếp còn không thì thôi)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 7


    Xuống nhà dưới nó mới bắt đầu thắc mắc tại sao nó vào phòng mà không thấy cậu đâu, tính tò mò của nó từ đó mà trỗi dậy nhưng bây giờ tụi gia đinh ngủ hết rồi còn đâu nữa thôi đành mai dậy hỏi vậy.

    Sáng hôm sau khi trời vẫn còn nhá nhem tối thì mấy đứa gia đinh đã dậy rồi đa.Tụi nó phải dậy đặng mần việc không thôi bị cậu la rầy là toi lun đó đa.Nhi cũng không ngoại lệ nó đang mần công chuyện mà nó được giao đó là quét dọn sân vườn nhà cửa.

    Làm việc không để ý thì trời cũng đã sáng rõ rồi đa.

    Lúc này mợ bước từ trong buồng ra, hôm nay mợ mặc một bộ bà ba ngắn tay màu hồng phấn đẹp lắm đó đa.Không biết bây giờ nên áp dụng câu nói người đẹp vì lụa hay lụa đẹp vì người nữa bởi mợ đẹp lắm đa đẹp tới nổi ai nhìn vào cũng mê.

    Mợ bước đi khoan thai xuống nhà dưới đặng kêu gia đinh đem đồ ăn lên cho cậu mợ dùng bữa.

    "Mấy đứa"

    Tí:"Dạ mợ gọi tụi con"

    "Ừm,sắp mâm lên cho cậu mợ dùng bữa đi đa"

    "Dạ"

    "Mấy đứa bay phụ tao bưng món lên cho cậu mợ dùng bữa đi đa"

    Nghe thằng Tí "dạ'' thì mợ cũng quay người đi lên nhà trên.

    Còn thằng Tí thì nhanh chóng kêu mấy đứa còn lại bưng đồ lên cho cậu mợ dùng.

    Từng món từng món được bưng lên,vẫn như hôm qua Nhi là người đi cuối vừa tới nó đã bắt gặp ánh mắt mợ nhìn nó không rời, vừa đặt đĩa thức ăn xuống thì mợ gọi nó.

    "Nhi lại mợ biểu"

    "Dạ mợ gọi em"

    "Một lát em theo thằng Tí ra chợ mà mua đồ mới đi đa"

    "Dạ"

    Nghe mợ nói theo thằng Tí đi mua đồ mới nó vui lung lắm.

    Con nhỏ đã 6 năm rồi chưa biết mùi đồ mới ra sao quần áo cũ của nó không rách chỗ này thì cũng vá chỗ kia,tại nó nghèo mà đa có đồ mặc đã là may mắn lắm rồi.

    "Ừm,em xuống kêu thằng Tí kêu cậu ra ăn cơm đi đa"

    "Vâng ạ"

    Vừa nói xong nó liền xoay người chạy xuống nhà dưới, môi của nhỏ vẫn còn giữ nụ cười tươi rói.Mợ nhìn theo cũng nở một nụ cười hiền với sự dễ thương của Nhi.

    "Anh Tí mợ kêu anh đi kêu cậu cả ra dùng cơm kìa đa"

    "Ừ,để tao đi kêu"

    Thằng Tí đi tới trước cửa phòng cậu rồi dùng tay gõ 3 tiếng vào cửa phòng

    'Cốc cốc cốc'

    "Cậu ơi mợ kêu cậu ra dùng cơm"

    Không nghe được tiếng đáp lại Tí tính gõ tiếp thì bỗng cửa mở ra làm nó ngã nhào vào lòng cậu.Mặt thằng nhỏ chợt đỏ lên rồi vội rời vòng tay cậu mà rối rít xin lỗi.

    "Con xin lỗi, con xin lỗi cậu con không có cố ý"

    Cậu Tùng thấy nó rối rít xin lỗi cũng phì cười rồi đưa tay lên xoa đầu nó.

    "Không sao đâu đa,lần sau nhớ chú ý là được"

    "Dạ.."

    Thằng nhỏ ngại lắm tự nhiên cậu lại xoa đầu nó làm nó bối rối không biết phải mần sao.

    "Cậu ra ăn cơm đi ạ"

    "Ừm"

    Nói rồi cậu cũng bước ngang qua nó rồi ra dùng bữa cùng vợ mình.

    Bên thằng Tí nó đứng ngơ ra một hồi tới khi thằng Vũ vỗ vai nó nó mới hoàn hồn

    "Này!Anh làm cái chi mà ngơ ngơ ra rứa đa"

    "C..có..cái chi đâu thôi đi làm việc đi không bị la đó đa"

    Thằng Tí thẹn quá nó chạy nhanh xuống nhà dưới.Vũ vẫn đứng hoang mang nó có làm gì đâu mà Tí ấp úng dữ vậy đa.

    Sau khi cậu mợ ăn xong tụi nó cũng lên dọn, xong xuôi tất cả thằng Tí đang tính dẫn Huỳnh Nhi đi ra chợ làng thì từ trong nhà mợ bước ra.

    Tí:"Mợ mợ ra đây chi đó đa,mợ có chi sai bảo ạ"

    "Không mợ đi cùng bay đó đa"

    Nhi:"Dạ?Mợ đi cùng tụi em chi cho nắng đa"

    "Mợ đi may cho cậu bay vài cái áo Tây đặng cậu bay đi mần công chuyện"

    "À..Dạ"

    Nghe mợ nói vậy Nhi cũng thôi hỏi 3 người bước đi trên con đường đất đỏ thẳng bước tới chợ làng.Mợ là nói đi may áo cho cậu nhưng thật ra là mợ sợ Nhi nó lạc đó đa tại mợ biết tính thằng Tí cứ ra ngoài là la cà, mợ sợ nó làm lạc mất Nhi thì lại khổ.

    Trên đường đi tụi nó im ru, mợ đi phía trước 2 đứa tụi nó thì lẽo đẽo theo sau.

    Nhi đi cùng Tí nó mới bắt đầu hỏi chuyện tại sao cậu không ở cùng phòng với mợ.2 đứa nó cứ xì xầm vì nó sợ mợ sẽ nghe thấy

    "Anh Tí cho em hỏi cái này"

    "Mày hỏi cái chi"

    "Sao cậu mợ là vợ chồng mà không chung phòng vậy đa?"

    "À,thì tại mợ cả không thích ngủ chung với ai từ nhỏ nên khi lấy cậu Tùng mợ vẫn muốn ngủ một mình.

    Mà cậu Tùng thì lại chiều mợ nên cậu cũng không có ý kiến chi đó đa"

    "Thì ra là vậy"

    Con nhỏ gật gù như đã hiểu rồi lại trở lại dáng vẻ bình thường không thôi mợ biết.

    Tới chợ mợ dẫn tụi nó tới tiệm vải của cậu Tùng,mợ với 2 đứa nó bước zô từ trong có một người đàn ông trung niên bước ra với nụ cười niềm nở.

    "Ôi mợ cả sao nay mợ lại có nhã hứng ghé đây vậy ạ"

    "Tôi qua đây muốn may mấy bộ đồ Tây cho cậu Tùng"

    "Vậy ạ,vậy mợ qua đây đặng đọc số đo của cậu đi ạ"

    Mợ đi qua đọc thuần thục số đo của cậu làm vợ cậu 2 năm nên việc này mợ rành hơn ai hết.Nhi đang ngắm nghĩa thì bị mợ gọi lại.

    "Nhi lại đây"

    "Dạ"

    Con nhỏ chạy ton ton qua chỗ mợ đang đứng với người đàn ông kia.

    "Tiện ông đo số đo cho đứa nhỏ này dùm tôi đo xong thì may cho nó mấy bộ bà ba mới cho tôi nhớ phải dùng vải lụa tốt nghe chưa"

    Nghe mợ nói vậy nó như không tin vào tai mình, mợ may cho nó đồ còn may bằng vải xịn nữa, nó tu mấy kiếp mới được may mắn như vậy đây đa.

    "Vậy cô qua đây đặng tui đo đồ cho"

    Nghe vậy Nhi cũng tự giác đi qua cho ông kia đo người nó.Sau một hồi đo đạc thì cũng xong, nó tính trả mợ tiền vì mợ đã may đồ cho nó rồi còn đâu giữ tiền lại thì coi sao đặng.

    "Mợ em trả mợ tiền hôm qua ạ"

    "Em cứ giữ lấy mà mua bánh ăn, tiền này mợ cho em"

    Nghe vậy nó mừng lung lắm.Nó vội cảm ơn mợ rồi theo thằng Tí chạy đi mua đồ ăn, mợ thì ngồi lại tiệm uống trà chờ mấy đứa nít giặc đi mua bánh ăn rồi về.

    Sau một hồi lượn lờ quanh chợ tay Nhi với Tí đầy ắp bánh nào là bánh ú bánh da heo bánh ít, tụi nó mua nhiều đặng về chia cho mấy đứa gia đinh ăn chung đó đa.

    Tụi nó quay lại tiệm rồi theo mợ đi về.Hôm nay Nhi vui lung lắm lâu lắm rồi nó mới cảm thấy vui như vậy, niềm vui của nó lại được chính mợ tạo cho.Trong lòng con nhỏ cũng dần nảy mầm hạt giống tình yêu.Cứ thế 3 người nó mợ thằng Tí cùng nhau về lại nhà Hội Đồng Phạm sau một buổi dạo chơi đầy niềm vui.

    (Còn Tiếp)
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 8


    Về tới nhà Hội Đồng Phạm Huỳnh Nhi cùng thằng Tí liền xin phép mợ xuống nhà dưới.Mợ cũng không nói gì chỉ gật đầu đồng ý cho hai đứa nó đi còn bản thân thì đi về phòng đặng nghỉ ngơi.

    Vừa vào tới nhà dưới thì Huỳnh Nhi đã hớn hở kêu mọi người ra đặng nó chia bánh cho mấy đứa gia đinh còn lại.

    "Linh,Bưởi,anh Vũ ơi"

    Tụi gia đinh đang cặm cụi chuẩn bị cơm cho cậu mợ dùng nghe tiếng Nhi gọi cũng quay mặt ra coi nó gọi mần chi.

    Linh:"Mày gọi cái chi đó?"

    "Em có mua bánh về cho anh chị nè,mọi người lại đây em chia cho mọi người"

    Nghe tới có bánh mắt đứa nào đứa nấy sáng lên.Phận làm gia đinh tụi nó lâu lâu mới được ăn 1 ít bánh vào các dịp lễ mợ cúng đồ rồi chia cho mỗi đứa một cái chứ làm gì có tiền mà mua để ăn.

    Tụi gia đinh đi tới đứng trước mặt Huỳnh Nhi thấy trên tay nó nào là bánh ít bánh da heo bánh bò bánh tiêu.mỗi đứa tụi nó chọn một cái từ tay Nhi, con Linh thì chọn bánh tiêu, con Bưởi thì bánh ít còn thằng Vũ thì chọn bánh da heo.Thằng Tí thì đi cùng Nhi nên thằng nhỏ đã được Nhi mua cho một cái bánh da heo thằng nhỏ khoái món này lắm đó đa.

    Sau khi chia xong tụi nó cũng cất bánh đi để chuẩn bị nốt bữa cơm cho cậu mợ để còn kịp giờ dọn lên.

    "Tụi bay làm nhanh đi sắp tới giờ dọn cơm cho cậu mợ rồi"

    Thằng Tí vừa canh cơm vừa nói, nó sợ dọn lên muộn thì cậu sẽ rầy la tụi nó.Sau một hồi thì tụi nó cũng làm cơm xong, từng đứa bưng đồ ăn dọn lên bàn cho cậu mợ riêng Tí và Nhi thì được phân công đi gọi cậu mợ ra dùng cơm.

    Huỳnh Nhi đứng trước cửa phòng mợ, con nhỏ đưa tay mà gõ lên cánh cửa.

    "Cốc cốc"

    "Mợ ơi"

    Nghe tiếng Nhi ngoài cửa mợ từ tốn đáp lại, giọng mợ ngọt dịu mà lại nhẹ nhàng ai nghe mà không mê thì lạ đời lắm

    "Em vào đi"

    Nghe được tiếng mợ cho phép Nhi cũng từ từ mở cánh cửa một cách nhẹ nhàng.Vừa bước vào nó đã nhìn thấy mợ đang ngồi ở bàn đọc sách, khi nhìn thấy mợ con nhỏ đơ ra một lúc vì nhan sắc của mợ.Da mợ trắng như trứng gà bóc còn mềm mịn nữa,mũi cao mắt đẹp góc nghiêng của mợ khi đọc sách thì khỏi phải chê.

    Thấy cửa mở ra mà không thấy Nhi nói gì mợ liền quay mặt qua cửa thì thấy hình ảnh Nhi đứng đơ ra mắt thì cứ nhìn vào mợ,mợ phì cười mà lên tiếng

    "Nhi"

    "Nhi?"

    Thấy nó không đáp lại mà cứ đơ ra mợ mới đứng lên rồi đi tới đụng nhẹ vào trán con nhỏ

    "Huỳnh Nhi"

    Khi bị mợ đụng nhẹ ngón tay vào trán con nhỏ mới hoàn hồn mà ngại ngùng đáp.

    "Da..dạ"

    "Em làm gì mà nhìn mợ dữ vậy đa"

    Nghe mợ nói vậy mặt lẫn tay của Huỳnh Nhi dần đỏ lên, tim của con nhỏ hẫng đi một nhịp mà lắp bắp trả lời

    "D...dạ con mời mợ ra dùng bữa ạ"

    "Ừm mợ biết rồi, em ra trước đi đa"

    Hồng Nhung thấy con nhỏ trả lời lắp bắp thì cũng phì cười mà đáp lại Nhi.

    Nhi chỉ chờ có như vậy con nhỏ liền chạy tót ra ngoài, chắc nó bị bệnh tim rồi đó đa sao tim nó đập nhanh với mạnh thế không biết.

    Hồng Nhung bước đi khoan thai ra ngoài, vừa ra đã thấy chồng mình ngồi đó.

    "Mình chờ em lâu chưa ạ"

    "Không lâu tôi cũng chỉ vừa ra thôi, mình ngồi xuống dùng bữa đi mình"

    Mợ đi tới ngồi xuống ghế rồi nhìn sang Nhi đang đứng ở một góc thì kêu con nhỏ tới.

    "Nhi em tới quạt cho mợ"

    "Dạ.."

    Con nhỏ vẫn chưa hết ngại ngùng mà đi chầm chậm lại, vừa bước tới chỗ mợ thì mợ liền đưa cho nó một chiếc quạt đặng nó quạt cho mợ.

    Con nhỏ đứng quạt cho mợ, đứng gần như vậy Nhi mới có thể cảm nhận được người của Hồng Nhung có một hương thơm nhẹ nhàng dịu ngọt.Dù mợ không sài nước hoa nhưng lúc nào trên người cũng có một hương thơm mê người chính vì điều này mà các chàng trai con nhà hội đồng lẫn con tá điền đều mê muội mợ.

    "Mình dùng bữa tiếp đi nghen tui bận chút sổ sách,mình ăn xong sai tụi gia đinh dọn"

    "Vâng,mình đừng làm việc quá sức nghen mình"

    "Tui biết rồi"

    Cậu Tùng cười nhẹ rồi tiến bước về thư phòng để làm nốt công việc.

    Còn Hồng Nhung ở đây thấy chồng mình đã đi thì cũng bảo Nhi ngồi xuống ăn chung với mình vì mợ biết con nhỏ đi chơi chạy nhảy cả buổi cũng đói rồi đó đa.

    "Nhi em ngồi xuống ăn chung với mợ"

    Nghe mợ nói vậy Nhi cũng không khỏi hốt hoảng.Đời nào mà hầu lại được ngồi ăn chung với chủ đâu chứ.

    "Dạ không được đâu mợ, em là hầu ngồi ăn cùng mợ không phải phép đâu ạ"

    "Nhi"

    "Dạ...?"

    "Em là hầu của mợ đúng chứ?"

    "D..dạ đúng ạ"

    "Vậy em phải nghe lời ai"

    "Dạ nghe lời mợ ạ"

    "Vậy mợ kêu em ngồi xuống ăn cùng mợ em phải nghe theo đúng chứ?"

    "Dạ nhưng mà..."

    Huỳnh Nhi phân vân lắm bây giờ ngồi xuống ăn cùng mợ thì không phải phép nhưng không ngồi thì lại là cãi lời mợ Nhi biết phải làm sao đây.

    "Ngồi xuống đi đừng cãi mợ"

    Nghe mợ nói vậy nó cũng đành miễn cưỡng ngồi xuống.

    "Linh đi lấy cho mợ thêm cái chén với đôi đũa"

    Con Linh nãy giờ cũng bất ngờ không kém nó làm hầu cho mợ cũng lâu rồi mà chưa bao giờ thấy mợ cho gia đinh ngồi ăn cùng vậy mà Nhi mới chỉ vào được ít bữa mà đã được mợ cho ngồi ăn cùng rồi.

    Vì sao á hả?Vì Lê Huỳnh Nhi là ngoại lệ của Nguyễn Hồng Nhung đó đa.

    (Còn tiếp)

    Sorry các độc giả nghen nửa tháng nay tụi bận quá không ra chap cho mọi người đọc được mong mọi người thông cảm và vẫn tiếp tục ủng hộ tui
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 9: Môi chạm môi!?


    Huỳnh Nhi ngồi được 1 lúc thì Linh cũng đem lên cho Nhi một cái bát và một đôi đũa sạch.Nhi vừa cầm bát lên không biết nên gắp cái gì thì mợ cả Nguyễn Hồng Nhung đã gắp cho nó một miếng cá kho tiêu thơm phức nóng hổi, kèm theo đó là một miếng trứng cuộn chiên vàng ươm trông vô cùng bắt mắt.

    Thấy miếng trứng với miếng cá trong bát dù rất muốn ăn nhưng Nhi vẫn còn ái ngại vì còn mợ ở đây.Thấy vậy mợ đành lên tiếng.

    "Nhi sao em không ăn đi để lâu đồ ăn nguội sẽ không còn ngon nữa đó đa"

    "Dạ..Con mời mợ dùng bữa ạ."

    Nghe mợ nói vậy Nhi mới dám đụng đũa nó gắp một ít cá cho vào miệng.Vừa vào miệng miếng cá đã lan tỏa sức nóng, Nhi vì ăn mà không chịu thổi nên giờ phải mở miệng ra thở phì phò để cho bớt nóng.Mợ thấy vậy cũng lo lắng mà lên tiếng.

    "Em ăn từ từ thôi, trước khi ăn phải thổi kĩ chứ nhỡ đâu phỏng lưỡi thì rát lắm đó đa"

    Thở phì phò một hồi thì miếng cá cũng đã bớt nóng, Huỳnh Nhi nhai rồi nuốt mới đáp lại lời mợ vừa nhắc nhở nó.

    "Dạ con biết rồi ạ"

    "Ừm được rồi em ăn tiếp đi"

    "Dạ vâng"

    Trong suốt quá trình ăn Hồng Nhung chỉ chăm lo gắp thức ăn cho Nhi mà quên mất phần ăn của mình.

    Tới khi Huỳnh Nhi nhắc mợ mới bắt đầu dùng cơm

    "Mợ ăn đi ạ, con tự gắp được mà.Mợ ăn đi không thôi đồ ăn nguội mất"

    "Ừ, mợ biết rồi"

    Cứ thế cả hai ngồi đó mà dùng bữa với nhau, bữa cơm hôm nay mợ ăn ngon hơn mọi khi chắc là tại có ai kia nên ăn cơm cũng thêm phần vui vẻ và ấm cúng.

    Ăn xong Huỳnh Nhi định dọn dẹp bát đũa thì mợ lên tiếng.

    "Em cứ để đấy để tụi nhỏ nó dọn em đi chuẩn bị nước ấm rửa chân cho mợ"

    "Dạ..hay để em dọn xong rồi em rửa chân cho mợ được không ạ"

    "Em cãi lời mợ?"

    "D..dạ em không dám"

    "Vậy thì đi chuẩn bị nước rửa chân cho mợ,mợ không muốn nhắc lại đâu"

    Nói xong thì Huỳnh Nhi đi nấu nước để rửa chân cho mợ còn Hồng Nhung thì đi xuống nhà dưới kêu mấy đứa gia đinh lên để dọn dẹp.

    Hồng Nhung vốn là người nhẹ nhàng nết na nên không thể đứng ở trên nhà mà nói to xuống dưới được như vậy thì rất mất hình tượng.

    Sau một lúc thì Huỳnh Nhi tay bưng một chậu nước ấm tới trước cửa phòng mợ mà gõ cửa.

    "Mợ ơi em đem nước tới rửa chân cho mợ"

    "Em vào đi"

    Nghe giọng Nhi mợ liền đáp lại.

    Giọng mợ ngọt ngào như mật ong khiến ai nghe cũng phải say đắm.

    Huỳnh Nhi bước vào thấy mợ đã ngồi sẵn ở giường, không nhanh không chậm Nhi đóng cửa phòng rồi bưng chậu nước tới chỗ mợ rồi nhấc chân mợ thả vào chậu nước.Huỳnh Nhi bắt đầu xoa bóp mát xa cho bàn chân của mợ,Hồng Nhung cảm thấy rất thoải mái và gương mặt tỏ ra vẻ hưởng thụ,sự dễ chịu từ Huỳnh Nhi mang lại.

    Sau 5 phút xoa bóp thì Huỳnh Nhi đứng dậy để đi lấy khăn để lau khô chân cho mợ.Lúc quay lại thì lại bất cẩn đụng vào cạnh bàn ở gần giường mợ làm Huỳnh Nhi mất đà mà ngã thẳng lên người Nguyễn Hồng Nhung và rồi.

    "Ưm"

    Hồng Nhung và Huỳnh Nhi mở to mắt.

    Tình thế hiện tại có thể thấy 2 người thân trên thân dưới đè lên nhau môi chạm môi mợ thì ngã người ra giường còn Nhi thì đè lên mợ,cả 2 cứ thế mà đơ ra một lúc sau thì Huỳnh Nhi mới định hình lại mà chống tay lên giường rồi bật người dậy.

    "Em xin lỗi, em xin lỗi mợ..em không cố ý"

    Huỳnh Nhi vừa cúi đầu vừa xin lỗi rối rít.

    Về Phía Hồng Nhung thì bây giờ mới hoàn hồn mà ngồi dậy.Gương mặt và 2 bên tai đã đỏ tía tai giọng lắp bắp mà đáp lại.

    "Kh..không sao đâu chỉ là..chỉ là sự cố thôi mợ không trách em,thôi em lại đây lau chân cho mợ đi."

    "Dạ....dạ con tới liền"

    Nói rồi Nhi cũng nhanh chóng đi tới mà lau khô chân cho mợ cả của nó, lúc lau mà nó cứ cảm thấy xấu hổ mãi thôi mặt mày nó đỏ như quả cà chua.Lau xong thì nó cũng được mợ cho xuống dưới nhà dưới mà nghỉ ngơi.

    Xuống dưới nó cứ bứt rứt và xấu hổ khi nghĩ tới chuyện nó vô tình hôn mợ làm cho cả đêm mất ngủ.

    Bên phía Hồng Nhung cũng không khấm khá là bao khi mợ cứ nghĩ tới chuyện vừa rồi là lại bắt đầu đỏ mặt.

    "Môi em ấy mềm quá, còn ngọt nữa"

    Ây dô mợ cả lại suy nghĩ về nụ hôn vừa rồi một cách hưởng thụ như vậy thì không phải đâu đó đa.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 10


    Sáng sớm tinh mơ có hai con người uể oải bước chân xuống giường bắt đầu một ngày mới với 2 bên mắt thâm quầng, không ai khác là mợ cả Hồng Nhung và em hầu Huỳnh Nhi của mợ.Do lần chạm môi vô tình ngày hôm qua nên 2 người mất ngủ cả đêm.

    Huỳnh nhi thức dậy là do đồng hồ sinh học chạy bằng cơm mang tên Tí đánh thức dậy để làm việc nhà và chuẩn bị bữa sáng cho cậu mợ: "Dậy! dậy đi mấy con heo lười biếng kia"

    "Ưm..tụi em dậy liền đây"

    Mấy đứa gia đinh theo đó mà thức dậy để đi rửa mặt rồi bắt tay làm việc nhà.Huỳnh Nhi thì được giao cho nhiệm vụ quét lá ngoài sân, con Bưởi và Linh thì bắt tay vào chuẩn bị bữa sáng cho cậu mợ, thằng Tí với thằng Vũ thì đi gánh nước.

    Bận rộn từ 4 giờ sáng tới 6 giờ sáng thì cũng xong.Vẫn là nhiệm vụ cũ Nhi được phân công hầu mợ rửa mặt sáng và gọi mợ ra ăn cơm còn thằng Tí thì gọi cậu.Nhưng ai kia lại ngập ngừng không muốn vì còn xấu hộ vụ tối qua.

    "Anh Tí...anh cho người khác gọi mợ được không..e.em không gọi được."

    "Mắc cái chi mà mày không gọi được mợ có ăn thịt mày đâu mà mày sợ"

    "Nhưng...nhưng.."

    "Tao không nói nhiều đâu mày đi lên hầu mợ đi tao đi chuẩn bị nước cho cậu rửa mặt"

    Trốn tránh cũng không được nên Huỳnh Nhi đành phải đi pha một chậu nước ấm đem tới trước cửa phòng mợ.

    Nó cứ đứng trước cửa phòng mợ mà không dám gõ, sau một lúc đang định gõ thì cánh cửa đột ngột mở ra làm Huỳnh Nhi mất đà mà ngã về phía trước úp mặt vào lồng ngực ấm nóng của ai kia.

    Nhận thấy được sự việc Huỳnh Nhi liền gấp gáp đứng thẳng dậy rồi cúi đầu xin lỗi ríu rít:"Em xin lỗi,em xin lỗi mợ tại em định gõ cửa hầu sáng mợ mà mợ mở ra nên em mất đà"

    Hồng Nhung trên mặt xuất hiện phiếm hồng nhưng lại lấy lại bình tĩnh mà nhẹ giọng đáp:"Không sao,em tới hầu sáng mợ hả đa?"

    "Dạ...vâng"

    "Em vô đi"

    Nói rồi Hồng Nhung nép người sang một bên cho Nhi bưng chậu nước vô trong phòng rồi mợ cũng đóng cửa mà đi lại giường ngồi.

    Huỳnh Nhi vò một cái khăn mịn với nước ấm rồi đưa cho Hồng Nhung rửa mặt sau đó đưa cho mợ nó một cốc nước muối cho mợ súc miệng.

    "Mợ ra dùng bữa ạ"

    "Ừm mợ biết rồi em cầm chậu nước ra ngoài trước đi đa"

    Sau một lúc Huỳnh Nhi phải chịu đựng cảm giác ngại ngùng trong căn phòng của mợ cả nó thì cuối cùng nó cũng được đi ra ngoài.

    Mợ bước ra ngoài thì thấy chồng mình đang đứng ở trước bộ bàn ghế,mợ tiến tới bên cạnh trong mình:"Mình dậy rồi,đêm qua mình có ngủ ngon không đa"

    "Tối qua tôi ngủ ngon lắm cảm ơn mình đã quan tâm"

    Nói rồi cậu Tùng tiến tới ôm eo nàng rồi đặt lên trán mợ một nụ hôn nhẹ.Nhưng mợ lại cảm thấy nụ hôn từ cậu lại khác lạ hơn so với Huỳnh Nhi.Mợ cảm thấy lúc hôn Huỳnh Nhi tim mợ đập lên rộn ràng hơn là với chồng mình chính bản thân mợ cũng không biết mình bị gì.

    Mợ là người chủ động dứt khỏi nụ hôn với chồng mình:"Để em đi kêu mấy đứa dọn cơm lên cho mình"

    "Ừm"

    Cậu Tùng mỉm cười nhìn bóng lưng vợ mình đi xuống bếp.Cậu mê mẩn con người mợ mê tính cách dịu dàng đoan trang hiền thục của mợ.Nhưng cậu đâu biết rằng tình cảm cậu dành cho mợ sắp bị thay đổi bởi một người.

    Dùng bữa xong,lúc mấy đứa gia đinh đang dọn dẹp thì mợ lên tiếng.

    "Tí mày với Nhi lát nữa đi ra chợ với mợ,mợ đi lấy áo cho cậu bây"

    Nghe thế Tí cũng đáp:"Dạ để lát con đi gọi con Nhi"

    Nói là đi lấy áo cho chồng mình nhưng thật ra là đi lấy áo mợ may cho em hầu Huỳnh Nhi của mình là chính đó đa.

    Hiện tại mợ đang đứng ngoài cổng với hai đứa hầu của mình, cánh cửa được mở ra cả ba cùng nhau tiến bước ra chợ.

    Trên đường đi mợ thì đi trước còn thằng Tí và Huỳnh Nhi đi đằng sau, mợ thì im lặng mà lắng nghe mấy câu chuyện xàm xí của 2 đứa hầu của mình.

    "Anh Tí ở chợ có gì vui không anh"

    "Có nhiều là đằng khác, bữa nào rảnh tao dẫn mày đi ra chợ chơi cho biết"

    "Anh hứa rồi đó nghen"

    "Tao có phải trẻ con đâu mà nói dốc mày"

    "Dạ"

    Nghe được câu chuyện của 2 đứa hầu của mình mợ chỉ biết phì cười vì độ ham chơi và trẻ con của 2 đứa.

    Đi một lúc cả 2 cũng tới tiệm may mợ bước vào để lấy đồ cho chồng mình và em hầu quý báu của mình.

    "Mợ cả quý hóa quá, mợ tới đây có chuyện chi không đa"

    "Tôi tới lấy đồ tôi đặt may của ông, đồ của tôi xong chưa?"

    "Dạ dạ xong rồi đa đợi tôi đi lấy cho mợ"

    "Ừm"

    Người đàn ông đi vào lấy ra 2 túi đồ một bên là những bộ đồ cho nam còn một bên là những bộ bà ba dành cho nữ.

    "Đây thưa mợ"

    "Tôi gửi tiền"

    "Dạ tôi cảm ơn mợ"

    Mợ đi ra ngoài với 2 túi đồ đưa cho thằng Tí xách còn mình thì ngoắc Nhi lại:"Nhi lại mọe biểu"

    "Em cầm tiền mà mua bánh"

    "Sao lại cho em ạ?"

    "Không phải vừa rồi em bảo muốn đi chơi sao"

    "Dạ nhưng.."

    "Không sao em cứ cầm đi bảo thằng Tí dẫn đi chơi mợ đi ra quán trà chờ 2 đứa"

    "Dạ dạ em cảm ơn mợ nhiều ạ"

    Nhi cười tít mắt mà chìa 2 tay ra nhận 2 xâu tiền của mợ rồi chạy đi kêu thằng Tí dẫn đi chơi, Tí cũng bất ngờ vì sao mợ lại quan tâm Nhi như vậy nhưng rồi cũng vui vẻ đi chơi với Nhi.

    Mợ cả Hồng Nhung nhìn Nhi vui vẻ như vậy trong lòng cũng vui lây mà đi tìm quán trà ngồi lại chờ hai đứa hầu của mình.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 11


    Mới đấy thôi mà đã nửa năm Huỳnh Nhi về làm hầu ở nhà họ Phạm rồi,hạt giống tình cảm trong người mợ Nhung ngày một lớn nhưng mợ lại không nhận ra.Mợ chỉ nghĩ rằng bản thân mình coi Huỳnh Nhi như em gái mà đối đáp,nhưng mợ đâu biết đó lại là một tình cảm vượt xa với tình chị em.

    Hôm nay mới sáng ra Huỳnh Nhi thức dậy đã thấy trong nhà tụi gia đinh đang chạy đôn chạy đáo lên làm gì đó,con nhỏ thắc mắc đành kéo thằng Tí lại mà hỏi có chuyện gì.

    "Anh Tí có chuyện gì mà mọi người chạy lẹ dữ vậy đa?"

    "Mày không biết gì à?Cậu bảo hôm nay cô hai từ Pháp về nên mọi người đang chuẩn bị đồ để đón tiếp cô hai về chu đáo đó."

    "À..."

    "Mày còn ở đó mà à,mợ đang kiếm mày kìa lên mà gặp mợ đi."

    "Dạ em lên ngay."

    Sau đó Nhi cũng nhanh tay lẹ chân chạy lên đặng coi mợ kiếm nó có chuyện chi,vừa lên nó đã thấy mợ đang chỉ đạo mấy đứa gia đinh trong nhà làm việc.Thấy vậy con nhỏ đành đi lại thưa mợ.

    "Mợ gọi em có chuyện chi sai bảo ạ?"

    "Ừm,em cầm lấy túi tiền này ra chợ mua ít hoa quả với ít bánh tét về đặng cúng rằm."

    Ừ ha,nó quên mất hôm nay là ngày 15 âm là ngày rằm của tháng 12.Vậy là sắp tới năm mới rồi ư!?

    Nó cầm tiền mợ đưa rồi cũng nhanh chóng ra chợ,hơn 6 tháng ở đây thì nó đã nắm rõ đường đi nước bước ở đây rồi.

    Huỳnh Nhi đi tung tăng trên đường tới chợ,nhưng con nhỏ đâu biết là do nó không đúc túi tiền cẩn thận nên đã rơi khỏi túi quần của nó đâu.Đi tới chợ con nhỏ liền ghé vào một sạp hàng của một người phụ nữ trung niên,bà ấy có thân hình mập mạp trên mặt còn có cái nốt ruồi to đùng nhìn mặt bà ấy có vẻ hung dữ.

    Sạp hàng của bà ấy vừa có trái cây vừa có bưởi lẫn các loại bánh,Nhi chọn ra mấy quả bưởi da xanh lẫn 2 kí cam sanh và 2 kí quýt đường và vài cái bánh tét rồi tính tiền.

    "Bà ơi của con hết bao nhiêu ạ?"

    Bà ta nhìn lại đống đồ Huỳnh Nhi vừa mua thì bắt đầu tính.

    "Của mày hết 1 hào 8 xu."

    Bà ta nói với cái giọng cọc cằn không có tí nào gọi là tôn trọng người đối diện,bởi bà ta thấy Huỳnh Nhi đang mặc trên người 1 bộ đồ cũ sờn bạc màu nên chắc rằng Nhi chỉ là 1 người nghèo.

    Sau khi nghe giá tiền Nhi đưa tay vào túi để lấy túi tiền nhưng lục mãi cả 2 túi quần vẫn chẳng thấy đâu,bà chủ sạp thấy con nhỏ loay hoay 1 hồi vẫn không trả tiền nên trở nên bực tức mà nói.

    "Có trả tiền hay không đây!?"

    "Dạ..dạ bà chờ con 1 chút để con kiếm túi tiền."

    "Hừ...thứ nghèo hèn như mày mà cũng có đủ tiền để trả hả,giờ tao hỏi lại mày có trả tiền không thì bảo đừng để tao phải đánh mày."

    "Dạ...c..con trả mà bà đợi con một chút."

    Nhi hoảng quá lục lọi quanh người vẫn không thấy túi tiền đâu cả,có lẽ nó đã đánh rơi ở đâu trên đường đi rồi.

    "MỚI SÁNG SỚM CHƯA MỞ HÀNG ĐÃ GẶP LOẠI ÁM QUẺ NHƯ MÀY."

    Bà ta quát lớn giơ tay tính tát Huỳnh Nhi nhưng khi bàn tay sắp hạ xuống mặt Huỳnh Nhi thì đã có 1 bàn tay nắm lấy cổ tay bà ta.

    "Mày là ai mà xen vào chuyện của tao!?"

    "Tôi không là ai cả,sao bà lại đánh người giữa thanh thiên bạch nhật vậy đa?"

    Nghe được giọng nói ngọt bùi mà bản thân cũng không cảm thấy đau Huỳnh Nhi lúc này mới mở mắt ra,trước mắt nó là một người phụ nữ ăn mặc sang trọng theo phong cách Tây đang đứng chắn trước mặt nó,bên cạnh còn có 1 thằng nhìn có vẻ là hầu của người phụ nữ kia.

    "Nó mua đồ mà không có tiền trả sáng sớm ám quẻ nên tao đánh nó đấy thì sao!?"

    "Có vậy thôi mà bà cũng đánh nó?"

    "Ừ đấy thì sao nào,mày có ngon thì trả tiền thay nó đi."

    "Bao nhiêu?"

    "1 hào 8 xu có giỏi trả đi."

    "Quốc đưa túi tiền cho cô."

    "Dạ."

    Thằng đứng kế bên người phụ nữ ấy liền lấy một túi tiền ra đưa cho người phụ nữ cao lớn,xinh đẹp kia.

    "Đây là 2 hào khỏi thối."

    "Hừ...Loại nghèo hèn như nhau mà cũng bày đặt tỏ vẻ ta giàu có sĩ diện với ai?"

    Bà ta nhận tiền rồi lại mang cái giọng khinh người ra mà nói với người phụ nữ kia.

    "Nè,bà ăn nói cho nó cẩn thận bà có biết đây là cô hai nhà họ Phạm không?"

    "Cô hai gì chứ?Đừng có tưởng mặc được tí đồ sang trọng mà có thể giả danh người khác!"

    "Bà..."

    Mấy người hóng chuyện xung quanh có người liền nhận ra người phụ nữ kia là cô hai nhà họ Phạm nên liền lên tiếng.

    "Đó thật sự là cô hai nhà họ Phạm đó,tôi nghe nói hôm nay cô hai từ Pháp về thì phải."

    Nghe được câu đó bà ta liền bủn rủn tay chân mà không thốt lên lời.

    "C...cô hai tôi..tôi không biết là cô nên đã đắc tội,mong..mong cô rộng lượng bỏ qua."

    Bà ta liền quỳ rụp xuống dập đầu liên tục mà xin lỗi cô hai nhà họ Phạm-Phạm Ngọc Diệp.

    "Thôi được rồi từ giờ đừng có mà sống hống hách như vậy nữa,tôi hiền nên mới tha cho bà lần này."

    Huỳnh Nhi đứng bất động chứng kiến mọi chuyện xảy ra nãy giờ,cho tới khi người phụ nữ kia quay lại đưa cho nó giỏ đồ nó mới choàng tỉnh.

    "Dạ..dạ con cảm ơn cô hai."

    "Em tên gì đó đa?"

    "Dạ..con tên Huỳnh Nhi,Lê Huỳnh Nhi ạ."

    "Em còn cần mua gì nữa không?Cô mua cho em."

    "Dạ..dạ đủ rồi ạ."

    Nghe nó nói vậy cô cũng mỉm cười với nó,nó đơ ra nhìn cô hai cô cười xinh quá.Đã vậy người cô hai còn thơm ngát nữa.

    "Vậy nhà em ở đâu cô đưa em về."

    "Dạ con là hầu của nhà họ Phạm ạ."

    Nhà họ Phạm,chả phải đó cũng là nhà cô sao vậy thì tiện quá còn gì bằng.

    "Đi cô đưa em về."

    "Dạ vậy thì phiền cô quá ạ.."

    "Không phiền,cô cũng tiện đường tới đó."

    Cô tiện đường tới đó,cô tới đó làm chi?Trong đầu Nhi liền đưa ra hàng ngàn câu hỏi thôi thì đi.Lí do con nhỏ không biết là do hồi nãy nói chuyện con nhỏ đứng đơ ra nên cũng không nghe rõ mọi người nói gì nên không biết người trước mặt là người mà hôm nay cả nhà họ Phạm bận rộn để đón tiếp.

    "Dạ vậy cô đi theo con ạ."

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 12: Cảm giác lạ!?


    Trên đường đi về Huỳnh Nhi vẫn vui tươi tung tăng đi phía trước cô hai Ngọc Diệp, về phía cô hai khi nhìn thấy Huỳnh Nhi như vậy lại cảm thấy vui vẻ lạ thường.

    Cô cảm thấy đứa trẻ này sao mà đáng yêu quá đỗi.

    "Sắp tới chưa em?"

    "Dạ sắp tới rồi cô."

    Đang nhảy tung tăng thì Nhi không may vấp vào cục đá trên đường làm nó mất đà té về phía trước, cũng may có cô hai kịp thời nắm được tay nó nên nó mới không bị ngã ra đường.

    "Em có sao không!?"

    "D...dạ con không sao, con cảm ơn cô."

    Nhi tính rút tay lại thì Ngọc Diệp nắm chặt lấy tay Huỳnh Nhi không cho nó bỏ.

    "Để cô nắm tay em không em lại ngã thì sao?"

    Huỳnh Nhi dù ngại nhưng vẫn phải để cho cô hai nắm tay, lúc tay cô hai chạm vào tay nó nó cảm thấy tay cô hai sao mà mịn màng và ấm áp tới vậy.Đã vậy người cô hai còn thơm nữa chứ, ai không thích cô hai là quá lạ lùng nhưng có lẽ nó là người lạ lùng đầu tiên vì nó lỡ thích mợ Hồng Nhung mất rồi.

    Đi được một lúc thì cũng tới nơi, đứng trước cổng Huỳnh Nhi gọi to tên thằng Tí ra mở cổng.

    "Anh Tí ơi ra mở cổng!"

    Thằng Tí nghe được nó cũng bỏ vội 2 thùng nước đang vác trên cái đòn gánh để chạy ra mở cổng cho Huỳnh Nhi.

    Cùng lúc đó mợ Hồng Nhung nghe được tiếng người mà mợ trông ngóng sáng giờ cuối cùng cũng về, mợ sai nó đi mua có tí đồ mà nó đi lâu quá làm mợ cũng sốt ruột.

    Mợ đứng dậy đi ra cổng coi nó làm gì mà lâu thế vừa ra tới bậc thềm ngoài hiên mợ đã nhìn thấy cảnh tượng vô cùng chướng tai gai mắt,Nhi của mợ đang được một người phụ nữ ăn mặc sang trọng xoa đầu còn bẹo má làm cho mợ cảm thấy vô cùng khó chịu.

    Cùng lúc đó thằng Tí cũng nhận ra cô hai nhà nó nên vội vàng mở cửa, khi cánh cửa được mở ra nó vội cúi đầu với Ngọc Diệp.

    "Con chào cô hai, cô hai đi đường xa có mệt không ạ!"

    "Cậu mợ ơi cô hai về!"

    Nghe tới 2 chữ cô hai Hồng Nhung cũng nhận ra người phụ nữ kia là em chồng mình chứ không phải ai xa lạ, cũng lúc đó cậu cả Tùng cũng từ thư phòng mà bước nhanh ra.Cậu cùng Hồng Nhung đi ra cổng.Vừa ra tới cổng cậu liền ôm chầm lấy em gái cưng của mình vào lòng.

    "Mừng em gái của anh trở về nhà."

    "Em đi đường xa có mệt không đa?"

    "Dạ em không mệt anh đừng lo."

    "Bây đâu chuẩn bị trà cho cô hai"

    Trong khi 2 anh em họ đang nói chuyện thì Hồng Nhung chỉ chú ý tới Nhi, cứ nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi thì Hồng Nhung lại cảm thấy nóng máu.Trong lòng dâng lên 1 cảm xúc khó chịu mà chính mợ cũng không hiểu vì sao bản thân mình lại bị như vậy.

    Sau đó mợ quay ra nhìn em chồng của mình rồi cất lời.

    "Em đi đường chắc cũng mệt rồi, giờ cũng tới giờ trưa rồi em vào nhà đi để chị kêu mấy đứa dọn cơm lên cho em dùng bữa."

    "Dạ em cảm ơn chị,anh với chị cũng vào ăn cùng em đi ạ.Lâu lắm rồi em chưa được gặp anh chị em có nhiều chuyện muốn kể cho anh chị lắm đó đa."

    "Ừm,Nhi em vào kêu mấy đứa dọn mâm lên cho cậu mợ với cô hai dùng bữa."

    "Dạ em đi liền."

    Nói rồi cả 3 quay người đi vào nhà chính còn riêng Huỳnh Nhi thì chạy vào bếp kêu mấy đứa bưng mâm lên cho gia chủ dùng bữa.Tụi gia đinh cũng vui giữ lắm bởi cô hai là người rất tốt, cứ tới dịp tết là cô hai lại mua cho mỗi đứa 1 bộ quần áo mới rồi còn lì xì cho tụi nó nữa lên tụi nó quý cô hai dữ lắm.

    Từng món được bưng lên, hôm nay cô hai của tụi nó về nên nhiều món ngon hơn mọi khi.

    Nhi là đứa đi cuối nó bưng dĩa thịt gà rồi đặt xuống bàn một cách nhẹ nhàng.Nó vẫn sốc lắm, hóa ra người lúc nãy nó nắm tay lại là cô hai nhà nó đang hầu.

    "Anh cả."

    "Ơi,sao đó em?"

    "Đứa bé vừa rồi bưng dĩa thịt gà vào đây làm lâu chưa đa?"

    Nghe Ngọc Diệp nhắc tới Huỳnh Nhi mợ cũng dừng đũa mà lắng nghe coi em chồng mình muốn nói gì.

    "À,đó là con bé mà Hồng Nhung đem về nó cũng làm ở đây được hơn nửa năm rồi."

    "Ồ.."

    "À đúng rồi sao em lại về cùng với em ấy vậy?"

    Hồng Nhung lên tiếng, mợ thắc mắc tại sao em chồng mình lại về cùng em hầu của mợ lại còn tỏ ra thân mật như vậy mợ phải hỏi cho ra lẽ.

    Nghe mợ hỏi thì cô hai cũng kể ra sự tình rằng mình đã gặp em ấy thế nào đã bảo vệ em ấy ra sao, và còn nói ra việc bản thân cảm thấy Huỳnh Nhi rất dễ thương nữa.

    "Quầy hàng đó ở đâu!!?"

    Nghe tới việc Huỳnh Nhi bị người ta ức hiếp thì mợ cảm thấy rất bực tức chỉ muốn xé xác người đã ức hiếp em ấy.Mợ gằn giọng mà hỏi cô hai rằng quầy hàng của người đàn bà đó ở đâu.

    "Dạ...dạ ở đầu chợ á chị dâu."

    Cô hai với cậu Tùng cảm thấy sợ hãi khi nghe mợ gằn giọng như vậy.

    Bởi trước giờ mợ chưa bao giờ dùng giọng đó nói chuyện, thường ngày mợ ăn nói rất nhẹ nhàng và nết na hiếm khi nào thấy mợ nói chuyện gằn giọng như vậy việc đó hầu như chưa bao giờ xảy ra.

    Trong bữa cơm chỉ có 2 anh em cậu Tùng nói chuyện còn mợ chỉ tập trung ăn, trông mặt mợ có vẻ không được vui.

    Sau bữa cơm mợ vô phòng rồi gọi thằng Tí vô nói với nó cái gì đó, thằng nhỏ nghe xong cũng chạy đi làm ngay không chậm trễ.

    Hôm sau ở chợ mọi người thấy có 1 đám người tới đập hàng hóa và cảnh cáo người phụ nữ ấy rằng nếu còn hống hách thì họ sẽ không chỉ dừng ở việc đập hàng mà còn làm chuyện lớn hơn thế nữa.

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 13


    Tính đến nay cũng đã được 14 ngày kể từ ngày cô hai Phạm Ngọc Diệp trở về từ Pháp tức là hôm nay đã là 30 Tết, hôm nay nhà hội đồng Phạm trở nên rộn ràng đến lạ thường.Bởi hôm nay tụi gia đinh được cô hai và mợ cả của tụi nó thưởng cho mỗi đứa 2 bộ đồ mới để mặc trong năm mới.

    Riêng Huỳnh Nhi thì có vẻ như chất vải của quần áo mà mợ cả Hồng Nhung và cô hai Ngọc Diệp tặng cho nó có vẻ mềm và mịn hơn tụi gia đinh kia thì phải,nhưng tụi gia đinh cũng không để ý lắm, bởi tụi nó đang chìm đắm trong sự vui vẻ khi được cho quần áo mới để mặc.

    Huỳnh Nhi được đồ xịn hơn cũng là điều hiển nhiên vì trong nhà mợ cả cưng nó nhất mà,chưa kể cô hai cũng có chút cảm tình với Huỳnh Nhi vì vẻ đẹp và sự dễ thương của nó.

    Tí:"Con thay mặt tất cả cảm ơn mợ cả và cô hai ạ, tụi con rất vui vì nhận được 2 bộ quần áo này."

    Bưởi,Linh,Vũ:"Dạ đúng rồi đó ạ,tụi con cảm ơn mợ và cô nhiều lắm."

    Huỳnh Nhi:"Đây là lần đầu con được có đồ mới trong dịp Tết đó ạ, từ trước tới giờ con chưa bao giờ có đồ mới toanh như vậy.

    Con cảm ơn mợ và cô hai."

    Huỳnh Nhi có vẻ xúc động dữ lắm con bé rơm rớm nước mắt, cũng đúng thôi từ trước tới giờ nó có bao giờ được ai cho đồ mới để mặc vào dịp tết đâu.

    Trước giờ nó chỉ toàn mặc đồ cũ.

    Lúc này Hồng Nhung mới lên tiếng:"Được rồi, mấy đứa có đủ hết đồ rồi chứ hả?"

    5 đứa đồng thanh trả lời:"Dạ đủ rồi ạ!!"

    "Vậy thì xếp hàng vào để mợ với cô hai lì xì lấy may đầu năm đi đa."

    Nghe mợ cả nói vậy tụi nó cũng hớn hở mà xếp thành 1 hàng ngang, mợ với cô hai lì xì cho từng đứa một đầu tiên là Tí rồi sau đó tới Vũ, Bưởi,Linh và cuối cùng là Nhi.

    Mỗi bao lì xì nói là lấy may nhưng đều là mệnh giá lớn mỗi bao tới tận 2 hào, đối với gia đinh như tụi nó 2 hào cũng đã đủ tiêu sài thỏa thích rồi.

    "Đáng ra mợ tính mai mới lì xì cho mấy đứa nhưng mai mợ phải về nhà cha má mợ nên mợ lì xì sớm cho mấy đứa."

    Đúng là thế, đã rất lâu rồi Hồng Nhung chưa về nhà cha má ruột nên Tết năm nay mợ đã xin chồng cho mợ về nhà cha má ăn Tết, do cậu Tùng thương mợ phận làm dâu phải xa cha má nên cậu cũng đồng ý cho mợ đi.Đáng ra cậu sẽ đi cùng nhưng năm nay em gái cậu về nên cậu phải ở lại đặng còn ăn Tết với em gái.

    Ngọc Diệp:"Do hôm nay mợ cả của mấy đứa lì xì nên cô cũng lì xì luôn cho tiện để mai mấy đứa có tiền đi hội làng chơi."

    "Dạ tụi con cám ơn mợ và cô hai ạ."

    Hồng Nhung:"Ừm mấy đứa đi chuẩn bị trang trí nốt nhà đi tối nay cậu mợ cho mấy đứa nghỉ để đi chơi hội đêm đấy không cần hầu cơm cậu mợ đâu đa."

    5 đứa gia đinh cùng đồng thanh:"DẠ!"

    Xong hết thì mọi người cũng giải tán, tụi gia đinh thì đi trang hoàng nốt căn nhà còn riêng Huỳnh Nhi được Hồng Nhung kéo tay vô phòng để nói chuyện.

    "Mợ kéo em vô đây có chuyện chi vậy ạ?"

    "Em chuẩn bị đồ đi mai đi về nhà cha má với mợ."

    "Về nhà cha má của mợ ạ??"

    "Ừm."

    "Dạ vậy để em đi chuẩn bị đồ."

    "Ừm, nhớ chuẩn bị nhiều đồ một chút, chúng ta sẽ ở đó tới qua Tết đó đa."

    "Dạ em biết rồi ạ."

    "Vậy em đi chuẩn bị đi."

    "Dạ."

    Nói xong Huỳnh Nhi cũng rời khỏi phòng Hồng Nhung mà xuống nhà dưới chuẩn bị đồ đạc, dù có thắc mắc tại sao mợ lại kêu nó mà không phải là đứa khác.

    Nhưng phận là gia đinh nên nó không dám hỏi nhiều.

    Tất nhiên mợ cả phải dẫn Nhi theo rồi, vì mợ đã quen sự hiện diện của nó trong cuộc sống của mình nên phải dẫn nó theo.Nếu không có nó mợ cũng sẽ trở nên buồn chán mất.

    ***

    Tới đây thôi nay tác giả có việc bận nên mai sẽ bù cho các độc giả.

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 14


    Tối hôm đó lúc Nhi đang ngồi ở bậc thềm thì có tụi thằng Tí con Linh con Bưởi với thằng Vũ tới rủ đi chơi.

    Tí:"Ê Nhi, mày đi chơi với tụi tao đi làm gì mà mặt buồn hiu vậy."

    Nếu mọi người thắc mắc tại sao Nhi buồn thì là do hồi nãy Nhi thấy mợ Nhung của nó khoác tay cậu cả Tùng đi đâu đó, trông cậu mợ ăn mặc đẹp dữ lắm, chắc họ đi chơi để hâm nóng tình cảm với nhau rồi.

    Tuy đó là điều bình thường giữa những cặp vợ chồng, nhưng không hiểu sao Huỳnh Nhi lại thấy trong lòng cứ buồn buồn rồi khó chịu lung lắm.

    "Đi đâu thế anh?"

    "Thì đi chơi hội đêm ở chợ làng nè, ở đây đêm giao thừa năm nào cũng có hội đêm hết á.

    Chưa kể chờ tới 12 giờ đêm còn có bắn pháo bông nữa đó."

    "Mà cậu mợ nãy cũng ra chợ đêm rồi đó, có khi đi tụi mình đi loanh quanh cũng gặp cậu mợ à."

    Nghe tới mợ cũng ở đó tự nhiên Nhi lại hào hứng tới lạ, vội đứng dậy rồi đi với tụi thằng Tí.

    "Mình đi anh, em nghe đã thích rồi."

    Thích là đúng rồi tại có người thương của ai đó ở đấy mà.

    Cả bọn kéo nhau ra chợ đêm, hôm nay đường đi đông vui lạ thường.

    Ở đâu cũng thấy người, chưa kể họ còn ăn mặc đẹp hơn mọi ngày, trông đường xá nhộn nhịp lạ thường.

    Cả bọn vừa đi vừa ca hát, hôm nay tụi nó không phải hầu cơm cậu mợ nên tụi nó đã ăn uống tắm rửa từ sớm để tới tối đi chợ đêm.

    Bưởi:"Mọi người ơi lát nữa ra chợ đêm, mọi người tính làm gì để chờ tới 12 giờ khuya vậy."

    Linh:"Ừ, đúng rồi.

    Chúng ta nên làm gì đây chứ không làm gì mà chờ tới 12 giờ khuya thì chán lắm."

    Vũ:"Mấy đứa em không phải lo, hôm nay anh với anh Tí sẽ bao mấy em đi ăn uống thả ga luôn.

    Lâu lâu mới có dịp như vậy mà."

    Tí:"Ừ, đúng rồi tụi bay không cần lo ăn uống xong tụi tao bày trò cho bay chơi."

    Mấy đứa con gái nghe vậy thì lại trở nên hứng thú hơn, nay đi chơi được bao ăn thì tội gì phải buồn chán cơ chứ.

    Đi một hồi thì cả đám cũng tới chợ, chợ đêm hôm nay quá trời lộng lẫy.

    Khắp nơi teo lồng đèn, rồi bóng đèn nhiều màu trông vô cùng bắt mắt.

    Hôm nay quá trời sạp hàng bày bán, nào là đồ ăn, đồ uống, rồi tới cả những sạp hàng đồ chơi cũng được bày bán.

    Huỳnh Nhi đang đi cạnh Tí thì thấy một hàng tò he với đủ hình thù đáng yêu, Nhi bị hớp hồn bởi mấy hình thù ấy.

    Tí thấy Nhi đang đi mà dừng lại cũng quay lại nhìn, thấy Nhi đang nhìn mấy cái tò he thì thằng bé cũng biết Nhi thích.

    "Thích không anh mau cho."

    "Dạ...dạ thôi tốn tiền lắm ạ."

    "Không sao em cứ mua đi, hôm nay anh bao mà."

    "Dạ..vậy em cảm ơn."

    "Em thích con nào?"

    Nhi cứ nhìn chằm chằm vào con vịt vàng bé con nhỏ xinh kia, Tí nhìn là biết con nhỏ thích liền cầm lấy.

    "Cụ ơi con này bao nhiêu vậy ạ?"

    Ông cụ tóc bạc trắng đang ngồi nặn những con tò he mới, nghe Tí hỏi ông cũng trả lời.

    "Con đó 2 xu, mấy đứa mua ủng hộ cụ đi."

    Ông cụ cười hiền sau khi nói xong.

    Tí nghe giá tiền cũng lấy cái túi vải đựng tiền ra rồi trả cho ông cụ.

    Rồi nó quay qua Nhi.

    "Anh tặng em, hì hì."

    Thằng nhỏ vừa cười vừa đưa cho Nhi cái tò he mới mua, nói chứ mua cho ai chứ mua cho Nhi là thằng nhỏ sẵn sàng chi tiền.

    "Em cảm ơn anh!!"

    Nhi nhận được cái tò he hình con vịt thì miệng liền nở ra một nụ cười tươi.

    Tí:"..."

    Tí đơ ra khi thấy nụ cười của Huỳnh Nhi, thằng bé đã thích Huỳnh Nhi từ mấy tháng trước rồi.

    Sau này Tí muốn cưới Nhi về làm vợ.

    Nhi vừa đẹp vừa dễ thương lại còn chất phát.

    Tí bị mê con người lẫn tính cách của Nhi.

    ***

    Bưởi,Linh:"Anh Vũ mua cho tụi em bánh tét đi."

    "Rồi rồi, mua đi mà mua ít thui nha anh mà không đủ tiền trả là anh cắm mấy đứa ở đây đó đa."

    Bưởi,Linh:"Tụi em biết rồi ạ!!"

    Linh:"Bà ơi lấy cho tụi con 3 cái bánh tét."

    "3 cái hả, đây của tụi con 6 xu."

    Vũ:"Dạ con gửi tiền ạ."

    "Bà cảm ơn nào có bạn đưa tới ủng hộ mà tiếp nghen."

    Vũ:"Dạ nào tụi con tới ủng hộ bà tiếp ạ."

    "Nè mấy đứa."

    Bưởi nhận lấy từ tay Vũ rồi chia cho Linh một cái mình một cái, cái còn lại nó đưa cho Vũ.

    "Anh ăn đi, anh trả tiền mà bọn em ăn một mình cũng kì."

    "Ừm, anh cảm ơn.

    Mấy đứa bóc ra ăn đi."

    Bưởi với Linh cùng đồng thanh "dạ" một tiếng.

    ***

    "Mình muốn ăn gì không?"

    Cậu Tùng quay sang hỏi Hồng Nhung muốn ăn gì không đặng cậu mua cho mợ.

    "Ừm..., mình mua cho em cái kẹo mạch nha đi.

    "Hả?

    Kẹo mạch nha á?"

    "Vâng mình."

    "Ừm, vậy ta đi mua."

    Thật ra mợ không thích ăn kẹo mạch nha, chỉ là Huỳnh Nhi của mợ thích ăn nên mợ tính mua cho nó để nó ăn.

    Mợ nhớ cả sở thích của Huỳnh Nhi cơ mà coi bộ mợ khoái dữ lắm rồi đó đa.

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 15


    Cả 3 nhóm đang đi riêng thì lại chạm mặt nhau ở trung tâm của hội chợ đêm, thằng Tí thấy cậu mợ với nhóm thằng Vũ cũng nắm tay Huỳnh Nhi rồi kéo nó chạy tới chào cậu mợ.

    Tí,Nhi"Con chào cậu mợ."

    Cậu Tùng:"Ủa Tí với Nhi, trùng hợp ghê mấy đứa tới lâu chưa?"

    "Dạ tụi con mới tới thôi ạ."

    Cùng lúc đó nhóm thằng Vũ cũng tới và chào cậu mợ.

    "Tụi con chào cậu mợ."

    "Ừm."

    Dù cậu Tùng đáp lại tụi nó nhưng cậu lại không nhìn, thứ cậu nhìn bây giờ là cảnh tượng tay của Tí đang nắm chặt lấy đôi bàn tay trắng nõn của Huỳnh Nhi.

    Không chỉ có Văn Tùng nhìn tay của 2 đứa nó mà còn có cả mợ cả Nguyễn Hồng Nhung cũng đang nhìn chằm chằm vào tay của tụi nó.

    Mợ đang cảm thấy rất khó chịu nên vội lên tiếng để tách 2 người họ ra, nếu còn nắm thêm 1 hồi chắc mợ đánh thằng Tí mất.

    "Nhi qua đây với mợ."

    "Tí qua đây với cậu."

    Tự nhiên 2 đứa tụi nó đang nắm tay thì cậu mợ gọi nên Tí đành tiếc nuối buông đôi tay mềm mại ấm áp của Nhi ra mà đi tới chỗ cậu.

    "Dạ?Mợ gọi em."

    "Ừm, em đứng đây với mợ."

    "Dạ."

    Nếu đứng không thôi thì sẽ không có chuyện gì, nhưng đằng này mợ lại đan tay mợ với tay Huỳnh Nhi.

    Mợ rất là khó chịu khi thấy thằng Tí chạm vào hầu cưng của mợ.

    Huỳnh Nhi được mợ nắm tay, lúc đầu con nhỏ có hơi hoảng định rút tay ra nhưng mợ lại nắm chặt lấy tay nó nên nó cũng không làm được gì, đành để im cho mợ nắm vậy.

    "Tí mấy đứa đi coi bắn pháo bông với mợ và cậu đi."

    Cả bọn gia đinh đều đồng thanh:"Dạ."

    Lúc đang chờ tới giờ bắn pháo bông thì mợ để ý thấy Huỳnh Nhi cầm một con tò he hình con vịt vàng, nên mợ lên tiếng hỏi.

    "Nhi, em mua con đó ở đâu đó đa."

    Nghe mợ hỏi con nhỏ cười rạng rỡ mà trả lời.

    "Dạ, cái này là anh Tí mua cho em đấy mợ."

    Anh Tí???

    Em hầu của mợ vừa gọi một tiếng anh ngọt sớt trước mặt mợ đó đa.

    Rồi còn cái tò he nữa, sao nó không bảo mợ, mợ có thể mua cho nó cả trăm cái hay có thể là cả nghìn cái cơ mà, mợ đâu có thiếu tiền?

    Tại sao lại nhờ thằng Tí cơ chứ.

    Ủa mợ cả kì ghê đó đa.

    Nhi đi với thằng Tí thì thằng Tí mới mua được cho nó chứ, Nhi có đi với mợ đâu mà mợ mua được cho nó.

    "Ừm...vậy hả."

    Mợ trả lời thờ ơ lắm có vẻ mợ dỗi con nhỏ rồi cũng nên, nhưng dỗi thì dỗi mà kẹo mợ mua cho Nhi thì vẫn phải tặng cho nhỏ ăn.

    "Nãy mợ có mua mấy cái kẹo mạch nha mà em thích nè, em ăn đi."

    "Dạ con cảm ơn mợ, mợ là nhất!!"

    Nhi cười rạng rỡ mà lấy kẹo từ tay Hồng Nhung, con nhỏ vui lắm, ai cho nó kẹo này nó cũng mến hết á.

    Nhưng nếu là mợ thì không chỉ dừng ở mến đâu Nhi ạ.

    Mấy người kia nhìn thì cũng không nói gì, vì họ biết đó là chuyện thường xuyên xảy ra rồi, mợ cả cưng Nhi dữ lắm.

    Mấy người họ đứng đợi một lúc thì pháo hoa cũng được phóng lên trời, đây là pháo của những tên người Pháp mang sang buôn bán ở Việt Nam nên nó mới được phổ biến ở đây.Ngoài pháo bắn lên trời còn có pháo dây nổ.

    Tiếng pháo nổ hòa cùng tiếng cười vui nhộn của mọi người, tạo nên một khung cảnh vô cùng vui vẻ và nhộn nhịp đón chào một năm mới đã bắt đầu, đồng nghĩa với việc bản thân của mỗi người lại lớn thêm một tuổi rồi đó đa.

    Mấy người họ ngắm pháo hoa xong rồi trở về đến nhà hội đồng Phạm cũng đã là 1 giờ sáng, ai nấy chia nhau ra ngủ vì họ đã rất mệt mỏi sau một ngày bận rộn rồi.

    4 giờ sáng hôm sau.

    Đáng ra giờ này là lúc tụi gia đinh thức dậy làm việc rồi, nhưng do hôm qua về muộn nên đứa nào đứa nấy đều nằm ngủ li bì.

    Cho tới khi Hồng Nhung xuống đánh thức Nhi dậy để chuẩn bị đi thì tụi gia đinh mới dậy theo.

    Lúc này là 4 giờ 30 sáng Nhi cảm thấy uể oải vì nó mới chỉ ngủ được hơn 2 tiếng thôi, nó còn buồn ngủ lắm, nhưng nó phải theo mợ về nhà thống đốc nên nó vẫn phải cố gắng cho bản thân tỉnh táo.

    Đứng đợi được 5 phút thì cũng có một chiếc xe hơi mang hình dáng cổ kính chạy tới, tài xế là người lái xe cho nhà hội đồng Phạm, cậu Tùng đã sai tài xế tới để đưa rước mợ về nhà cha má.

    Tên tài xế cũng nhanh nhảu chạy xuống mở cốp để đồ của mợ và Huỳnh Nhi vào, sau đó tài xế mở cửa sau cho Hồng Nhung vào, mợ cũng kéo tay của Huỳnh Nhi vào cùng.

    Lần đầu con nhỏ đi xe hơi nên cũng không biết cài dây an toàn, mợ cả bỗng dưng chồm người qua cài cho con nhỏ, làm cho tình thế bây giờ cổ mợ đang sát gần mũi của Huỳnh Nhi, làm con nhỏ ngửi được mùi thơm của hoa hồng thoang thoảng ở cổ mợ.

    Con nhỏ mặt đỏ tía tai, mợ gần nó quá rồi đó đa.

    Sau khi cài xong mợ cũng trở lại vị trí và cài dây an toàn cho bản thân rồi nói với tài xế.

    "Cho xe chạy đi."

    "Dạ mợ cả."

    Mợ sau khi nói xong cũng không để ý tới Huỳnh Nhi bên cạnh mặt mày đỏ ửng như quả gấc chín, vậy càng tốt làm ơn đừng cho mợ thấy bộ dạng này của Huỳnh Nhi, không thì con nhỏ ngại chết mất.

    Xe đi được một lúc thì mợ cảm thấy có gì đó ở vai, hóa ra là Huỳnh Nhi, con nhỏ ngủ chưa đủ giấc nên cảm thấy buồn ngủ nên đã gục đầu vào vai mợ mà ngủ.

    Mợ cũng không có ý định đẩy nó ra, chỉ im lặng mà ngắm nhìn nét mặt đáng yêu của con hầu của mợ, càng nhìn mợ càng cảm thấy say đắm gương mặt ấy.

    Chiếc xe tiếp tục lăn bánh hướng tới nhà thống đốc.

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 16


    Tới trưa thì chiếc xe cũng đã dừng lại trước cổng của một biệt phủ to nguy nga tráng lệ, tụi gia đinh trong nhà đang làm việc thì thấy có chiếc xe đậu ở trước cửa nhà thì cũng chạy ra xem.

    Thằng Đăng vừa chạy ra cổng thì thấy người tài xế mở cửa cho Hồng Nhung, vừa thấy Hồng Nhung nó vội mở cửa rồi chạy ra đón mợ.

    "Cô hai, trời ơi con nhớ cô quá."

    "Ừm em xách đồ phụ mợ đem vô nhà đi đa."

    "DẠ!!"

    Hồng Nhung nói xong thì đi qua phía bên kia mở cửa cho con hầu của mợ, nói là để nó đi theo hầu mợ chứ thấy là mợ hầu nó thì đúng hơn.

    "Nhi ra ngoài đi em."

    Mợ nắm lấy tay Nhi rồi dìu nó ra ngoài, mợ còn sợ nó nắng mà lấy cái quạt cầm tay che nắng cho nó nữa đó đa.Chà mợ cả dễ dãi với con hầu của mợ quá rồi.

    Thằng Đăng thấy một màn như vậy cũng không khỏi thắc mắc, nó thiết nghĩ Nhi là ai mà lại được cô hai nhà nó quan tâm chăm sóc như vậy?

    "Mợ, ai vậy ạ?"

    "À, đây là Huỳnh Nhi là hầu riêng của mợ ở nhà cậu Tùng."

    "À...dạ."

    "Thôi con kêu mấy đứa còn lại ra xách đồ mợ vào đi đa."

    "Dạ."

    Thằng Đăng chạy vào kéo thêm con Hồng với thằng Hùng ra phụ xách đồ của mợ vào nhà, Huỳnh Nhi cũng nói để nó xách phụ nhưng mợ không cho.

    Đến việc che nắng cho Huỳnh Nhi còn là 1 tay Hồng Nhung làm thì sao mợ có thể để nó xách đồ vào cơ chứ.

    "Thồi ta vào nhà đi em, còn mấy đứa xách đồ vô phòng cho mợ đi."

    "Dạ mình đi mợ."

    Mợ vừa nói vừa nắm tay Huỳnh Nhi vào nhà, nói là nhà nhưng thật ra nó phải gọi là một cái biệt phủ, mọi thứ trong nhà đều là gỗ quý, đến cả cây cảnh ngoài sân cũng là những loại đắt tiền để thỏa thú vui chơi cây cảnh của ông Nguyễn.

    Thằng Đăng cầm đồ của mợ đi trước tiến tới phòng, vừa vào tới sân là nó đã hét to.

    "Ông bà ơi, cô hai về chơi nè ông bà!!"

    Ông bà Nguyễn đang ngồi trong mâm chuẩn bị ăn cơm trưa thì nghe thấy 2 chữ "cô hai", vừa nghe thấy ông bà liền đi nhanh ra trước thềm.

    Khi vừa nhìn thấy con gái bà Nguyễn liền bật khóc mà đi tới ôm cô con gái mấy năm không về này.

    Hồng Nhung cũng vì vậy mà buông tay Huỳnh Nhi ra để ôm trọn lấy bà Nguyễn.

    "Trời ơi con tui, sao lâu quá rồi mày mới về thăm cha má thế."

    "Má với ba bây nhớ bây lung lắm đó đa."

    "Dạ, con cũng nhớ cha má.

    Tại nhà chồng con lu bu công việc nên không về thăm ba má được, má cho con xin lỗi."

    "Lỗi lầm gì, bây về đây ăn Tết với cha má là cha má vui rồi."

    Ông nhìn thấy đứa con gái mình yêu thương cũng rưng rưng nước mắt, ông cưng con dữ lắm nên thấy nó lâu rồi mới về thăm nên ông cũng sắp khóc rồi.

    Ông Nguyễn đi tới ôm lấy con gái thật chặt.

    "Bây về đây cha với má bây mừng quá."

    "Dạ, ba má cực rồi ạ."

    "Thôi 2 cha con vô ăn đi không đồ ăn nguội mất."

    "Dạ mình đi thôi cha."

    Đợi cha với má đi vào nhà thì Hồng Nhung mới quay lại rồi dặn Huỳnh Nhi.

    "Em theo tụi thằng Đăng xuống bếp rồi mợ kêu tụi nó lấy thức ăn cho em."

    "Dạ em biết rồi ạ."

    Hồng Nhung cười rồi đặt tay lên má nó mà xoa xoa, cái má của nó mềm quá mợ mê chết mất đi thôi.

    Nói rồi mợ cũng quay người bước lên nhà trên rồi ngồi vào bàn ăn.

    "Bây ăn đi, đi đường xa chắc cũng mệt rồi phải không."

    "Ăn đi rồi chiều đi chơi đây đó cho khuây khỏa."

    "Dạ con mời cha, con mời má ăn cơm."

    "Ừm, bây ăn đi."

    Hồng Nhung không vội động đũa mà đợi cha má động đũa trước, mợ là vậy được dạy lí lẽ từ nhỏ nên mợ rất có phép tắc.

    Khi cha má động đũa rồi cô mới kêu thằng Đăng đi lại.

    "Đăng mày lại cô biểu."

    "Dạ, cô gọi con có chuyện chi?"

    "Mày lấy cho cô cái đĩa."

    "Dạ."

    Thấy mợ như vậy bà Nguyễn mới thắc mắc mà hỏi.

    "Bây lấy đĩa làm chi đó đa."

    "Dạ, con lấy ít thức ăn cho em hầu của con."

    "Sáng giờ nó phụ con chưa ăn gì nên con mới lấy cho nó ít thức ăn."

    "À..."

    Nhà thống đốc Nguyễn dù quyền cao chức lớn nhưng rất thương người, không chèn ép ai bao giờ.

    Khi nghe mợ nói lấy cho con hầu của mợ vì nó chưa ăn gì mà đã giúp mợ nhiều việc nên cũng thôi không hỏi nữa.

    Sau một hồi thì thằng Đăng cũng chạy lên mà đưa cho mợ cái đĩa, mợ lấy cái đĩa rồi gắp cho nó mấy miếng thịt gà , tôm , một ít xôi vò với vài miếng chả lụa rồi kêu thằng Đăng đem xuống cho Huỳnh Nhi.

    Thằng nhỏ dù thắc mắc sao mợ cưng nhỏ hầu đó tới vậy nhưng phận là gia đinh nó không dám hỏi nhiều nên thằng nhỏ đành mang xuống cho Huỳnh Nhi.

    Vừa xuống tới bếp đã thấy Huỳnh Nhi ngồi trên cái phản ngủ của tụi nó, thằng nhỏ đi tới đưa cho Nhi đĩa thức ăn rồi nói.

    "Mày ăn đi."

    "Sao lại đưa tao?"

    "Cô hai lấy cho mày đó ăn đi."

    "Mày sướng ghê đó, tụi tao hầu cơm cho ông bà còn chưa được ăn gì."

    "Mà mày vừa về đã được mợ chăm lo cho từ việc che nắng tới ăn trưa."

    "Mày chưa ăn hả?

    Hay ăn cùng tao nè."

    "Thôi mày ăn đi tao còn phải lên coi ông bà có sai gì tao còn làm."

    "Ừm vậy thôi."

    Thằng Đăng nói xong cũng quay người lên nhà trên, thằng nhỏ không khỏi ghen tị với Huỳnh Nhi.

    Nó hầu việc cho mợ lúc mợ chưa lấy cậu mấy năm mà nó có bao giờ được mợ quan tâm như vậy đâu.

    Lí do Huỳnh Nhi được quan tâm đâu khó để biết, vì mợ thích nó và vì nó là ngoại lệ của mợ nên mợ cưng thôi.

    Nếu Đăng muốn được mợ quan tâm thì phải thành ngoại lệ của mợ, nhưng có lẽ để việc đó xảy ra thì không bao giờ.

    Còn tiếp.
     
    (Thuần Việt-Duyên Gái) Mợ Ơi, Con Thương Mợ !
    Chương 17


    Sau giờ cơm trưa cũng là lúc cả nhà nghỉ ngơi, hôm nay là mùng 1 nên tụi gia đinh không nghỉ trưa mà tụ tập ngoài sân chơi đùa những trò chơi dân gian.

    Huỳnh Nhi cũng không ngoại lệ, với cái tính hướng ngoại của con nhỏ thì nó đã làm quen được hết tụi gia đinh trong nhà thống đốc rồi.

    Thằng Đăng bày đầu các trò chơi cho tụi gia đinh, thằng nhỏ dắt cả đám ra vườn của ông mà đổ dế để đá.

    Thằng Đăng với thằng Hùng là 2 thằng lên được dế nhanh nhất, tiếp theo là tới Nhi rồi con Hồng, con Phương.

    Cả đám kéo nhau ra giữa sân chơi, thằng Đăng lấy một cái hộp xốp to rồi đặt ở chính giữa.

    "Giờ tao với bây chơi đá dế, dế đứa nào mà đá thắng thì sẽ nhận được kẹo từ mấy đứa kia, chịu không?"

    Cả đám nghe vậy cũng đồng thanh đá "dạ".

    Trận đầu là dế của thằng Đăng đấu với thằng Hùng, dế của thằng Đăng nhìn là đã thấy to hơn dễ của thằng Hùng rồi nên kết quả tất nhiên là dế của Đăng thắng.

    Trận tiếp theo là dế của con Hồng với con Phương đấu với nhau, nhìn dế của con Phương có vẻ nhỏ hơn dế của con Hồng nhưng lại đá thắng dế của con Hồng mới hay.

    Trận đấu tiếp theo là sự đối đầu giữa dế của thằng Đăng với dế của con Phương, dế của thằng Đăng đã ăn đứt dế của Phương khi mới bắt đầu.

    Trận cuối cùng là thằng Đăng với Huỳnh Nhi, Nhìn dế của Huỳnh Nhi nhỏ con mà thằng Đăng cười khẩy nó thiết nghĩ nó thắng là cái chắc.

    Nhưng nó đâu ngờ được rằng dế của Huỳnh Nhi nhỏ mà có võ, mới bắt đầu trận đấu là dế của thằng Đăng đã bị dế của Huỳnh Nhi đạp ngã 1 cách đau đớn rồi.

    Người chiến thắng cuối cùng là Huỳnh Nhi, con nhỏ cầm nắm kẹo của tụi kia phải chung kèo đưa cho mà cười tít mắt.

    Lúc này nó thấy bóng dáng của mợ cả Hồng Nhung đang nhìn thì vội chạy lại khoe chiến tích mới đạt được.

    "Mợ, mợ ơi!

    Mợ nhìn nè con mới chơi đá dế thắng được kẹo của mấy anh chị đó đa."

    Hồng Nhung nhìn nó cười mà cũng vui theo, mợ cầm khăn lau mồ hôi cho nó, con nhỏ đi đổ dế rồi còn ngồi giữa cái nắng chói chang của miền Tây nên mặt đã đổ đầy mồ hôi rồi.

    Mợ đưa tay xoa đầu nó một cái rồi khen.

    "Em giỏi quá, nhìn kìa em đổ hết mồ hôi rồi đó đa.

    Vô phòng với mợ không một hồi lại say nắng thì khổ."

    Mợ nói xong thì liền nắm lấy tay nó mà dắt nó vô phòng rồi đóng cửa lại, nó với mợ ngồi trên giường.

    Bình thường là nó hầu mợ ngủ, nhưng hôm nay là mợ hầu nó ngủ.

    Mợ lấy một cái khăn nhúng vào nước ấm rồi lau mặt lau cổ cho nó rồi để nó nằm xuống giường.

    Mợ vừa chỉnh chăn xong cho nó thì cũng lên giường ôm nó vào lòng mà ngủ một cách ngon lành, mợ cho nó ngủ cùng là vì không muốn nó ngủ ở nơi tụi gia đinh nhà thống đốc ngủ, mợ sợ nó không quen mà mất ngủ nên mợ cho nó ngủ với mợ luôn cho lẹ.

    Huỳnh Nhi lúc đầu còn hơi ngại, nhưng được một lúc cơn buồn ngủ ập tới nên con nhỏ cũng ôm chặt lấy mợ rồi rúc vào cổ mợ ngửi hương thơm nhè nhẹ của mợ mà chìm vào giấc ngủ.

    Cả hai cứ như vậy mà ôm nhau ngủ một mạch tới chiều.

    Còn tiếp.
     
    Back
    Top Dưới