Ngôn Tình Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 300: 300: Con Sẽ Không Làm Dâu Nhà Họ Bạc Nữa Đâu


Hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh đang nói chuyện về ông cụ Bạc, bên phía ông cụ Bạc cũng đang nói về nhà họ Thẩm.

Xe từ từ lái vào biệt thự, nụ cười trên mặt ông cụ Bạc cũng dần dần biến mất, thay vào đó là vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng.

Bách Gia Tính ở bên cạnh liếc nhìn một cái, cũng không dám mở miệng nói gì.

Ngược lại là ông cụ Bạc, hôm nay bị tức quá mức, gõ mạnh cây ba toong trên tay: "Nhà họ Thẩm đang ra vẻ kiểu cách tới tôi đây mà, để tôi xem bọn họ có thể kiên trì được bao lâu!"
Bách Gia Tính nghe thấy lời này của ông cụ Bạc là biết ngay ông ta muốn làm gì.

Bách Gia Tính mấp máy môi, hỏi một câu thăm dò: "Ông chủ, ông muốn?"
"Chẳng phải bọn họ nói không quan tâm những lời nói khoác kia sao?"
"Chẳng phải nói người khác nói thế nào không quan trọng sao, nếu đã không thèm để ý như vậy, tôi muốn xem thử bọn họ có thể phớt lờ đến mức nào!"
Ông cụ Bạc vừa nói vừa hừ lạnh một tiếng: "Có phải hôm qua thằng nhóc nhà họ Phó ngủ lại một đêm ở chung cư của Thẩm Thanh Ngọc đúng không?"
Bách Gia Tính suy nghĩ một lát: "Năm giờ hơn lúc rạng sáng mới đi."
"Xem ra Thẩm Thanh Ngọc này cũng không phải loại đỡ lo! Nếu như cô ta không phải là con gái của Thẩm Quốc Vinh, tôi tuyệt đối không để Minh Thành cưới cô ta!"
"Ý của ông là?"
"Xem có thể tìm được cơ hội không, thả ít tin tức ra ngoài, cứ nói Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đứa bé là của Minh Thành."
Bách Gia Tính mím môi một cái, vẫn không nhịn được mà hỏi một câu: "Chuyện này ăn không nói có, chúng ta không có chứng cứ, cho dù có nói ra ngoài cũng không ai tin mà?"
Ông cụ Bạc thấy ông ta do dự, không hài lòng mà lườm ông ta một cái: "Chuyện này là thật hay giả không quan trọng, tôi cũng không bắt bọn họ phải tin hết, chỉ cần mười người có một người tin là được! Chẳng phải hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh nói bọn họ không thèm để ý đến những cái danh hão này sao?"
"Vậy tôi muốn xem thử xem, Thẩm Thanh Ngọc mang thai, bọn họ có sốt ruột hay không!"
Đến lúc đó tất cả mọi người đều biết Thẩm Thanh Ngọc mang thai, là con của nhà họ Bạc, cho dù Thẩm Thanh Ngọc không làm dâu nhà họ Bạc thì cô cũng khó mà làm dâu những nhà khác.

Còn Thẩm Thanh Ngọc có mang thai hay không, chuyện này không quan trọng.

Lời đồn đại, từ xưa đến nay đều là như vậy.

Chuyện truyền ra ngoài, cho dù người của nhà họ Thẩm có làm sáng tỏ, nói miệng không bằng chứng, mọi người cũng sẽ chỉ cảm thấy chẳng qua là nhà họ Thẩm bọn họ đang giấu đầu hở đuôi mà thôi.

Bách Gia Tính lập tức hiểu ra: "Tôi đã biết, thưa ông chủ."
Ông cụ Bạc nhắm mắt lại, tựa lưng vào ghế ngồi: "Làm kín kẽ một chút, đừng để người ta điều tra đến trên đầu nhà họ Bạc chúng ta."
Bách Gia Tính khẽ gật đầu, tuy ngoài miệng đáp rất nhanh nhưng quả thật chuyện này không dễ làm.

Ông cụ Bạc ở bên cạnh bổ sung thêm một câu: "Hai chị em nhà họ Lâm kia lấy nhiều tiền của tôi như vậy, cũng đã đến lúc để bọn họ làm chút chuyện rồi."
Mặc dù lúc nãy Bách Gia Tính có chút không kịp phản ứng, nhưng ông ta không ngốc, chuyện này đúng là không có lựa chọn nào phù hợp hơn hai chị em nhà họ Lâm.

Thẩm Quốc Vinh không hề biết Bạc Vĩnh Cơ lại hèn hạ như vậy, sau khi nguôi ngoai cơn giận, ông ấy vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại cho Thẩm Thanh Ngọc.

Buổi sáng Thẩm Thanh Ngọc đã biết Bạc Vĩnh Cơ đi Nam Thành, cô cũng đoán được sơ sơ Bạc Vĩnh Cơ muốn làm gì, nhưng không ngờ đối phương lại không biết liêm sỉ như vậy, cô và Bạc Minh Thành đã không còn liên quan đến nhau từ lâu, thế mà ông cụ Bạc còn có thể nói ra hai chữ "Cầu hôn" với bố mẹ cô.

Thẩm Thanh Ngọc nghe thấy lời nói mập mờ của Thẩm Quốc Vinh thì tức đến nỗi bật cười: "Bố, bố yên tâm đi, con sẽ không làm dâu nhà họ Bạc nữa đâu."
Chỉ riêng lão già họm hẹm Bạc Vĩnh Cơ đã đủ khiến người ta buồn nôn, còn chưa nói đến cô em chồng đáng ghét thích gây chuyện phiền phức Bạc Minh Tâm.

Ha, chắc cô nghĩ quẩn mới có thể làm dâu nhà đó lần nữa..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 301: 301: Đáng Tiếc Người Nhà Họ Bạc Không Xứng


Vốn dĩ Thẩm Quốc Vinh còn muốn hỏi khéo xem có phải hai người Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành lại ở bên nhau lần nữa hay không, dù sao lão già Bạc Vĩnh Cơ kia cũng ăn nói rất trôi chảy.

Cuối cùng ông ấy vẫn thương con gái, lo lắng Thẩm Thanh Ngọc vì thể diện nên giấu giếm ông ấy và vợ, lại giẫm lên vết xe đổ trước đó.

Không ngờ Thẩm Thanh Ngọc đã nghe ra, cũng trực tiếp mở miệng xác nhận cô sẽ không làm dâu nhà họ Bạc lần nữa.

Trước đây cũng vì chuyện Thẩm Thanh Ngọc lấy Bạc Minh Thành mà hai bố con từng mâu thuẫn với nhau, khi nghe thấy lời này của Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Quốc Vinh lại không phân biệt được thật giả: "Tiểu Ngũ, nếu như con thật sự thích cậu ta không buông bỏ được, bố mẹ cũng sẽ không phản đối, chỉ cần con vui vẻ hạnh phúc là được.

"
Phản ứng của Thẩm Cẩm Sinh khiến cho Thẩm Thanh Ngọc cảm thấy áy náy: "Bố, con thật sự không còn thích anh ta nữa.

"
"Được được được, mặc kệ con làm gì, Tiểu Ngũ hãy nhớ rằng bố mẹ luôn đứng sau con là được rồi!"
"Cảm ơn bố.

"

"Không còn sớm nữa, Tiểu Ngũ đi nghỉ ngơi sớm một chút đi, bố cũng nghỉ ngơi đây.

"
"Vâng, chúc bố ngủ ngon.

"
"Ngủ ngon, Tiểu Ngũ.

"
Sau khi cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc đứng ở trên ban công, một hồi lâu sau tâm trạng vẫn không bình phục lại được.

Không phải vì sự trơ tráo của Bạc Vĩnh Cơ, mà là vì sự thỏa hiệp trong lời nói của Thẩm Quốc Vinh lúc nãy.

Ba năm hôn nhân của cô và Bạc Minh Thành không chỉ sinh ra ám ảnh với cô, mà ngay cả bố mẹ cô cũng có ám ảnh.

Thẩm Quốc Vinh đã từng hết sức phản đối cô ở bên Bạc Minh Thành, thế mà tối nay lại nói ra câu "Chỉ cần cô thích là được, cô vui là được" như vậy.

Thẩm Thanh Ngọc à, mày cũng đã là người hai mươi sáu tuổi rồi, sao còn khiến bố mẹ lo lắng như vậy chứ?
Không nên đâu.

Thẩm Thanh Ngọc hít một hơi thật sâu, suy nghĩ lại chuyển đến nơi khác.

Hình như ông già họ Bạc rất cố chấp với việc để cô làm dâu nhà họ Bạc, quả nhiên tiền và thân phận là một thứ tốt.

Đáng tiếc, người nhà họ Bạc không xứng.

Thẩm Thanh Ngọc nhếch khóe miệng lên nở một nụ cười lạnh, sau đó quay người đi vào trong căn hộ.

Mới đi được hai bước, Thẩm Thanh Ngọc đột nhiên nghĩ đến một việc.

Trần Nguyên Thảo không muốn Phó Ngọc Hải ở bên cô, vậy cứ xuống tay với cô là được, tại sao phải kéo theo Bạc Minh Thành chứ?
Ở Lâm Thành này, ai cũng biết nhà họ Bạc không dễ trêu chọc.

Thẩm Thanh Ngọc cô không phải người Lâm Thành, Trần Nguyên Thảo không coi cô ra gì, ngược lại cũng có thể hiểu được.

Nhưng Bạc Minh Thành nổi tiếng là nhân vật không thể trêu chọc ở Lâm Thành, Trần Nguyên Thảo gan to vậy sao?
Thẩm Thanh Ngọc lại nghĩ đến những lời mà Trần Nguyên Thảo nói ở khách sạn tối hôm đó, cô luôn cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng lại không nói ra được đến cùng là sai ở đâu.

Nghĩ tới những chuyện này, Thẩm Thanh Ngọc nhíu mày một cái, lấy điện thoại di động ra gọi thẳng cho Phó Ngọc Lam.

Giờ này, bình thường thư ký Phó đều đang tăng ca.

Đối phương nghe điện thoại rất nhanh, Thẩm Thanh Ngọc nở một nụ cười, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: "Thư ký Phó, chào buổi tối, quấy rầy em rồi, chuyện Trần Nguyên Thảo, chị muốn em điều tra lại một lần nữa.

"
Phó Ngọc Lam hơi ngạc nhiên, nhưng cô ấy đã nhanh chóng phản ứng lại: "Cô Thẩm, chị cảm thấy em điều tra không đúng chỗ nào hay sao ạ?"
Thẩm Thanh Ngọc khẽ cười một tiếng: "Không biết, có thể là chị nghĩ nhiều, chỉ là đột nhiên cảm thấy, lá gan của Trần Nguyên Thảo không phải to dạng vừa đâu.

"
Phó Ngọc Lam nghe thấy lời này của Thẩm Thanh Ngọc thì không tiếp tục hỏi nữa: "Vâng ạ, em sẽ sắp xếp người đi tra lại chuyện này.

"
"Vất vả cho em rồi.

"
"Nên làm thôi ạ.

"
Cúp điện thoại, Thẩm Thanh Ngọc hơi nhíu mày lại.

Hy vọng chuyện này không liên quan đến người nhà họ Bạc, nếu không, cô thật sự không khách khí nữa đâu.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 302: 302: Tổng Giám Đốc Bạc Là Một Người Thoải Mái


Mặc dù Bạc Vĩnh Cơ đã đích thân đến Nam Thành một chuyến đưa ra đề nghị với hai vợ chồng Thẩm Quốc Vinh chuyện hỏi cưới Thẩm Thanh Ngọc cho Bạc Minh Thành, nhưng sau đó Bạc Vĩnh Cơ cũng không có thêm hành động gì nữa.
Thẩm Thanh Ngọc và bố mẹ choáng váng một trận, nhưng mà đối phương cũng không làm chuyện quá đáng cho nên Thẩm Thanh Ngọc cũng không làm gì cả.

Truyện Hot
Ngày đó sau khi say rượu, Thẩm Thanh Ngọc cũng chưa từng chạm mặt Bạc Minh Thành.
Có điều nghe nói Lâm Mai Phương đi đến Vi Quang tìm Bạc Minh Thành, nhưng còn cụ thể là chuyện gì thì Thẩm Thanh Ngọc không có hứng thú muốn biết.
Có lẽ là do lời nói tối hôm đó của cô đã đâm cho Bạc Minh Thành một nhát, cách nửa tháng, Thẩm Thanh Ngọc gặp lại Bạc Minh Thành nhưng đối phương lại giống như không nhìn thấy cô, dứt khoát đi lướt qua người cô.
Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày, cô cảm thấy như vậy cũng tốt, đỡ phải hao tâm tổn trí.

Dù sao tất cả mọi người ở Lâm Thành này cúi đầu không thấy ngẩng đầu gặp, không chừng hai người còn có thể chạm mặt ở bữa tiệc vào một ngày nào đó.
Thẩm Thanh Ngọc không ngờ tới bản thân có thể tiên tri được như vậy, cô quả thật là chạm mặt Bạc Minh Thành ở một bữa tiệc.
Người trong bữa tiệc cũng không phải là nhân vật đơn giản, Vạn Tượng đang triển khai phê duyệt rất nhiều hạng mục dự án ở Bắc Thành nhưng đều bị người ta gây khó dễ.

Cho dù Thẩm Thanh Ngọc có là thiên kim tiểu thư Vạn Tượng đi nữa, cũng phải khách sáo lễ phép với những người này.
Trên bàn cơm của người Trung Quốc rất chuộng uống rượu, Thẩm Thanh Ngọc là người con gái duy nhất trên bàn cơm tối nay, những "chú bác" khác đương nhiên không thể thiếu quan tâm đến cô.
Người này mời một ly này, người kia mời một ly, chưa tới nửa tiếng đồng hồ Thẩm Thanh Ngọc đã uống nửa cân rượu trắng vào bụng.
Có điều tửu lượng của cô cũng không đến nỗi kém như vậy, uống thì uống được nhưng mà cứ tiếp tục uống nữa thì dạ dày sẽ rất khó chịu, không chừng ngày mai thức dậy cả người cũng rã rời luôn.
Trên bàn cơm Thẩm Thanh Ngọc luôn dùng đạo lý để thuyết phục trước, sau đó mới sử dụng đến áp lực.

Nếu như không phải trên bàn cơm hôm nay có một nhân vật nắm trong tay phê duyệt hạng mục dự án của Vạn Tượng, thì chắc có lẽ Thẩm Thanh Ngọc đã bắt đầu từ chối lời mời rượu.
Vừa uống xong một ly, một người chú đối diện khen cô vài câu, nói xong thì chén rượu cũng đã bị ông ta rót đầy.
Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu nhìn thoáng qua ly rượu của mình, đôi mày xinh đẹp khẽ nhíu lại, cô không muốn uống.
Thẩm Thanh Ngọc đang nghĩ đến việc mình giả vờ nôn ra, dù sao cũng không ai dám làm khó cô.
Cô đã uống bốn ly rượu trắng, cũng đã đủ lễ phép với nể mặt.

Nghĩ như vậy, Thẩm Thanh Ngọc cúi đầu đang chuẩn bị "nôn", đột nhiên một giọng nói lạnh lùng truyền tới: "Tổng giám đốc Lương, tôi kính anh một ly."
Người nói lời vừa rồi là Bạc Minh Thành.

Từ khi anh vào cửa cho đến bây giờ chưa từng nhìn cô lấy một cái, vậy mà lúc này lại giải vây cho cô.
Thẩm Thanh Ngọc cúi thấp mặt xuống, cô nhìn chén rượu trên tay.

Câu chuyện lúc này đã chuyển sang một chiều hướng khác.
Sau khi Bạc Minh Thành mở miệng, có người trêu anh có phải là do anh không nỡ nhìn Thẩm Thanh Ngọc uống hay không.
"Ha ha ha, tổng giám đốc Bạc còn trẻ vậy mà lại rất có tình có nghĩa! Nói thế nào đi nữa thì cô Thẩm đây cũng là vợ cũ của tổng giám đốc Bạc, chúng ta vẫn phải nể mặt đấy chứ!"
"Đêm nay cô Thẩm cũng đã uống không ít, tất cả mọi người đều phải tận tình chứ, cứ để cho tổng giám đốc Bạc giúp, ha ha ha! Nào, tổng giám đốc Bạc, cạn ly!"
"Tổng giám đốc Bạc là một người thoải mái!"

Về sau gần như ai cũng đều kính rượu Bạc Minh Thành, Thẩm Thanh Ngọc cũng nhân cơ hội mà nói về chuyện phê duyệt.
Cả bữa tiệc kéo dài hai tiếng đồng hồ, lúc Thẩm Thanh Ngọc ra khỏi phòng, trên mặt cô đã đỏ bừng lộ ra vẻ ngà ngà say.
Phó Ngọc Lam vội vàng đưa tay muốn đỡ cô: "Cô Thẩm?"
Thẩm Thanh Ngọc lắc đầu: "Chị không sao."
Nói xong cô nhìn thoáng qua Bạc Minh Thành đang đi ở đằng trước.
Đêm nay Bạc Minh Thành uống không ít rượu, nếu như anh không mở miệng thì người phải uống những ly rượu kia chính là cô.
Thẩm Sơ đang suy nghĩ, Bạc Minh Thành ở đằng trước đột nhiên đẩy Lâm Nam Vũ đang đỡ anh ra, sải bước đi vào toilet..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 303: 303: Xem Như Cô Không Tồn Tại


Phó Ngọc Lam ở bên cạnh thấy Thẩm Thanh Ngọc dừng lại thì có chút khó hiểu: "Cô Thẩm?"
Nghe thấy giọng nói của Phó Ngọc Lam, Thẩm Thanh Ngọc lấy lại tinh thần, cô cười khẽ: "Không có gì, về thôi.

"
Nói xong, cô cầm túi xách đi về hướng ngược lại với Bạc Minh Thành.

Thẩm Thanh Ngọc không biết vì sao Bạc Minh Thành lại có lòng tốt mà cản rượu giúp cô, nhưng anh cho rằng anh làm như vậy thì cô sẽ cảm ơn anh sao?
Không đời nào, cô chỉ cảm thấy anh xen vào việc của người khác.

Cho dù lúc nãy anh không mở lời thì cô cũng có cách để thoát khỏi căn phòng kia.

Dù sao đi nữa thì cô cũng là đứa con gái duy nhất của Thẩm Quốc Vinh, thiên kim đại tiểu thư của Vạn Tượng, người bên trong cũng chỉ có thể rót rượu cho cô.

Nếu cô thực sự không muốn uống thì họ cũng chẳng dám rót cho cô.

Bạc Minh Thành vừa đi vào phòng vệ sinh đã lập tức nôn ra, Lâm Nam Vũ đi theo phía sau anh nghe thấy tiếng nôn mửa thì có chút khó hiểu: "Tổng giám đốc Bạc, anh uống rượu sao?"
Thông thường, mặc dù bữa tiệc hôm nay đều là những nhân vật lớn, nhưng nếu Bạc Minh Thành không uống rượu, cũng chẳng ai dám rót cho anh.

Nhưng với tình trạng này, rõ ràng đã uống không ít.

Hơn nữa, vừa rồi khi vừa ra khỏi cửa, Bạc Minh Thành đi đứng có chút lung lay.

Lâm Nam Vũ theo bên cạnh Bạc Minh thành nhiều năm như vậy, cậu ta biết tửu lượng của Bạc Minh Thành không kém, có thể làm cho anh uống đến mức đi đứng không vững như này thì ít nhất cũng đã uống một cân rưỡi rượu trắng.

Bạc Minh Thành nhận lấy khăn tay, không nói gì.

Sau khi nôn xong, cả người đã tỉnh táo hơn rất nhiều.

Lời nói tối hôm đó của Thẩm Thanh Ngọc khiến cho anh mất ngủ cả đêm, anh cảm thấy mình thật sự hèn hạ, cô vốn đã không còn thích anh nữa.

Thậm chí Bạc Minh Thành còn nghi ngờ, rốt cuộc trong điện thoại của Thẩm Thanh Ngọc có nhiều tin nhắn ghi lại tâm trạng cô thích anh như vậy là có thật hay không.

Cho dù là thật cũng tốt, mà giả cũng được, anh cũng không muốn để ý tới nữa.

Mấy ngày nay anh vẫn luôn nhắc nhở mình như vậy, mà anh cũng vẫn làm như vậy.

Mấy ngày trước bọn họ cũng đã chạm mặt một lần, anh dứt khoát lướt qua cô coi như không có cô.

Tối nay anh cũng nghĩ như vậy, xem như cô không tồn tại.

Cho nên từ lúc vào phòng anh không hề nhìn cô một lần, nhưng mà trên bàn rượu chỉ có một mình cô là nữ giới, những người đó mượn đủ các loại tên tuổi bắt cô uống rượu.

Rượu trắng có nồng độ cao như vậy, bữa tiệc mới bắt đầu hai mươi phút mà cô đã uống hơn nửa cân rượu trắng.

Lúc tổng giám đốc Lương rót rượu cho cô, anh không nhịn được mà nhìn sang.

Lúc đó Thẩm Thanh Ngọc đang cúi đầu, bởi vì cách hai người cho nên anh không thấy rõ vẻ mặt của cô, nhưng không cần nhìn rõ thì anh cũng có thể nghĩ tới cô đang khó chịu.

Thật ra anh không muốn quan tâm, cũng không nên quan tâm đến, hai người bọn họ cứ làm người lạ như vậy là tốt rồi.

Nhưng khi anh nhìn thấy cô cau mày ngẩng đầu lên, anh vẫn ma xui quỷ khiến thế nào mà mở lời, tự lôi kéo mấy lời mời rượu lên người.

Mà những ly rượu kia, vốn dĩ anh có thể uống hai ly lấy lệ rồi sẽ từ chối.

Thế nhưng anh lại không làm vậy, chỉ cần ly được rót đầy là anh sẽ uống, cứ uống như thể đang uống nước vậy.

Bạc Minh Thành cũng không biết bản thân anh muốn làm gì, anh nghĩ đến trong những đoạn tin nhắn kia của cô có một tin nhắn nói rằng: Hôm nay hình như anh uống rất nhiều rượu, anh ấy nhìn mình một cái, không biết là cố ý hay vô ý, nhưng tâm trạng không tệ.

Bên ngoài toilet, trong tầm mắt anh ngoại trừ Lâm Nam Vũ vẫn đi theo anh từ đầu tới cuối thì không có ai cả.

Trước kia Thẩm Thanh Ngọc thật sự thích anh, ngay cả anh chỉ vô tình nhìn lướt qua cô mà cũng có thể làm cho cô vui vẻ như vậy.

Bây giờ anh đã cản rượu giúp cô, có phải cô cũng vui vẻ như vậy không?
Nghĩ tới đây, Bạc Minh Thành khẽ nhíu mày, anh đi đến bồn rửa tay rồi rửa mặt và rửa tay, không hề nói gì, vẻ mặt không chút thay đổi đi ra ngoài.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 304: 304: Có Lẽ Anh Đến Để Làm Trò Cười Cho Thẩm Thanh Ngọc


Lâm Nam Vũ đi theo Bạc Minh Thành chạy ra khỏi toilet, thấy Bạc Minh Thành đứng ở đó sắc mặt ngày càng ảm đạm, vừa mở miệng đã lập tức ngậm lại.

Không thể đụng vào Bạch Minh Thành vào những lúc như thế này.

Bạc Minh Thành đứng ở đó hai giây, lạnh mặt thu hồi tầm mắt, nhấc chân ra khỏi khách sạn.

Anh đi rất nhanh, Lâm Nam Vũ cũng sắp không theo kịp, cậu ta chỉ có thể tăng tốc chạy theo mới miễn cưỡng đi theo bên cạnh Bạc Minh Thành.

Lâm Nam Vũ sửng sốt một chút khi nhìn thấy Bạc Minh Thành dứt khoát đi tới cầu thang, cậu ta muốn mở miệng nhắc nhở có thang máy ở bên cạnh, nhưng mà chờ Lâm Nam Vũ kịp lấy lại tinh thần thì Bạc Minh Thành đã biến mất ở góc cầu thang.

Cậu ta không biết Bạc Minh Thành bị làm sao cả, nhưng tối nay Bạc Minh Thành uống thành dáng vẻ này, Lâm Nam Vũ không dám để cho anh cứ rời đi một mình như vậy.

Lâm Nam Vũ vội vàng đuổi theo, may mà chạy đến lầu một đã nhìn thấy bóng dáng Bạc Minh Thành.

Lúc Bạc Minh Thành đi tới cửa, đúng lúc xe của Thẩm Ngọc Thanh chậm rãi chạy qua trước mặt anh.

Cách cửa sổ xe đang mở một nửa, tầm mắt hai người giao nhau giữa không trung.

Bạc Minh Thành nhìn cô thật sâu.

Giống như anh đang chờ cái gì đó, nhưng lại hình như không phải.

Thẩm Thanh Ngọc chỉ nhìn anh một cái sau đó lập tức thu hồi tầm mắt.

Cô tựa lưng vào ghế sau, khẽ nhắm hai mắt lại.

Anh còn chờ gì nữa?
Chờ cô cảm ơn, hay là chờ cô nói xin lỗi đây?
Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhếch miệng, lần đầu tiên cô cảm thấy Bạc Minh Thành tự kỷ như vậy.

Chiếc xe màu đen đã dần biến mất trong tầm mắt, Bạc Minh Thành không nghĩ tới Thẩm Thanh Ngọc thật sự không nói một lời mà rời đi như vậy.

Anh giúp cô đỡ rượu, uống một cân rưỡi rượu trắng, nhưng khi cô thấy anh khó chịu nôn mửa, ngay cả khách sáo đi theo quan tâm vài câu cũng không có.

Vừa rồi anh không đi thang máy mà một mạch đi thang bộ để đuổi theo, là vì anh muốn chờ cô nói với anh vài câu như vậy.

Nói cái gì cũng được, cảm ơn cũng được, nói anh ảo tưởng cũng được.

Nhưng cô lại không nói gì, cứ rời đi như vậy.

Bạc Minh Thành cảm thấy tối nay bản thân anh từ đầu tới cuối vẫn luôn là một trò đùa, anh không nên mở lời cũng không nên tới đây.

Anh đã sớm kêu Lâm Nam Vũ từ chối tham dự bữa tiệc này, nhưng cuối cùng anh vẫn tới đây, anh cũng không biết vì sao mình lại tới.

Bây giờ xem ra, có lẽ anh đến để làm trò cười cho Thẩm Thanh Ngọc.

Lâm Nam Vũ ở bên cạnh nhìn vẻ mặt Bạc Minh Thành càng ngày càng khó chịu đang đứng ở cửa khách sạn, cậu ta do dự một chút: "Tổng giám đốc Bạc, xe của chúng ta sẽ tới nhanh thôi.

"
Bạc Minh Thành nghe thấy lời của cậu ta, quay đầu lại nhìn cậu ta một cái: "Sau này tất cả bữa tiệc chỉ cần có Thẩm Ngọc Thanh, cứ từ chối tất cả cho tôi.

"
Lâm Nam Vũ nghe anh nói như vậy, lập tức hiểu được tại sao tối nay Bạc Minh Thành lại khác thường như vậy.

Nhưng cậu ta không phải Chu Du Dân, không có can đảm như Chu Du Dân để nói ra, cho nên Lâm Nam Vũ chỉ đành phải gật đầu đồng ý: "Tôi biết rồi, tổng giám đốc Bạc.

"
Bạc Minh Thành không nói gì, đứng ở đó giống như sát thần.

Thỉnh thoảng có người đi ra từ khách sạn nhìn thấy sắc mặt Bạc Minh Thành cũng đều bị dọa sợ đến mức mặt trắng bệch.

Thật may xe đến rất nhanh, Lâm Nam Vũ vội vàng mở cửa xe cho Bạc Minh Thành vào trong.

Trên xe còn có tài xế, cuối cùng cũng không phải có mình cậu ta đối mặt với lửa giận của Bạc Minh Thành.

Hai mươi phút sau, chiếc xe dừng trước đèn đỏ, qua con đường này rồi qua một cái rẽ nữa sẽ đến căn hộ của Bạc Minh Thành.

Bỗng nhiên Lâm Nam Vũ nhớ tới một chuyện rất quan trọng chưa nói với Bạc Minh Thành, cậu ta ngẩng đầu nhìn thoáng qua Bạc Minh Thành trong gương chiếu hậu.

Bạc Minh Thành ngồi ghế sau đang nhắm mắt nghỉ ngơi, cả người đều mang bầu không khí người lạ không được đến gần.

Lâm Nam Vũ khẽ nuốt nước bọt, vẫn kiên trì mở miệng: "Tổng giám đốc Bạc, có một chuyện, tôi còn chưa kịp nói cho anh biết.

"
Người đàn ông ngồi ghế sau không có bất kỳ động tĩnh gì, Lâm Nam Vũ lại nhìn thoáng qua gương chiếu hậu: "Thư ký của cô Thẩm hình như lại điều tra lại chuyện của Trần Nguyên Thảo.

”.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 305: 305: Có Phải Cô Đã Điều Tra Được Gì Rồi Không


Lâm Nam Vũ vừa dứt lời, Bạc Minh Thành đột nhiên mở mắt ra, con ngươi đen láy trong thùng xe u ám vô cùng dọa người, anh nói: "Chuyện xảy ra lúc nào?"
"Khoảng một tuần trước."
Vẻ mặt Bạc Minh Thành khẽ cứng đờ, lần đầu tiên anh cảm thấy trong lòng có chút chột dạ: "Mấy cô ấy đã tra ra được gì rồi?"
"Không có, tôi đã cho người ta quan sát thư ký Phó."
Lâm Nam Vũ đã theo Bạc Minh Thành nhiều năm như vậy, loại chuyện này không cần Bạc Minh Thành nói cậu ta cũng biết phải làm thế nào.
Chuyện tối hôm đó ngoài mặt thì có liên quan đến Bạc Minh Tâm, thế nhưng Bạc Minh Thành thông minh như vậy, sao có thể không nhìn ra được.

Chẳng qua Bạc Minh Tâm cũng là bị ông nội Bạc sai bảo mà thôi, dù sao Bạc Minh Tâm cũng đã đóng nhiều vai xấu, thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Thế nhưng mọi chuyện cũng đã xảy ra, nói thế nào đi nữa thì Bạc Minh Thành cũng mang họ Bạc, nếu như sự việc thật sự bị Thẩm Thanh Ngọc tra ra được, cho dù Bạc Minh Thành nói mình không biết chuyện gì thì Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể nào tin tưởng.

Cho nên lúc trước khi sự việc vừa được điều tra ra, Bạc Minh Thành lập tức bảo cậu ta che đậy chuyện chuyển tiền của Trần Nguyên Thảo với người bạn kia, cũng lau sạch sẽ đầu đuôi của Bạc Minh Tâm.
Nhưng trên thế giới này không có bức tường kín gió, những chuyện đã xảy ra sẽ luôn có dấu vết tồn tại.
Lâm Nam Vũ cũng không dám cam đoan 100%, thư ký Phó Ngọc Lam của Thẩm Thanh Ngọc thật sự chuyện gì cũng tương đối.
Đối phương điều tra lại gần nửa tháng, Lâm Nam Vũ vẫn không nói với Bạc Minh Thành.

Cậu ta cho rằng đối phương sẽ điều tra lại một lần nữa, tra không được sẽ bỏ cuộc.
Nhưng hôm nay đã hơn mười ngày mà đối phương vẫn còn đang điều tra, Lâm Nam Vũ cũng đành phải nói trước với Bạc Minh Thành.
Bạc Minh Thành không nói gì, anh nhớ tới khi anh với Thẩm Thanh Ngọc nhìn nhau lúc nãy.
Có phải cô đã điều tra được gì rồi không?
Nghĩ tới đây, trong lòng Bạc Minh Thành đột nhiên hoảng hốt: "Chuyện này, nếu như thư ký của Thẩm Thanh Ngọc điều tra ra thì cậu cũng khỏi phải làm thư ký nữa."
Lâm Nam Vũ gượng gạo: "Tôi sẽ không để thư ký Phó điều tra được đâu."
Bạc Minh Thành thu hồi tâm trạng, lạnh lùng nhìn Lâm Nam Vũ đang nghiêng đầu sang: "Như vậy là tốt nhất."
"Anh yên tâm, tổng giám đốc Bạc."
Lâm Nam Vũ nhìn Bạc Minh Thành, sau lưng đã thấm đầy mồ hôi lạnh.
Cùng lúc đó, Phó Ngọc Lam cũng đang báo cáo với Thẩm Thanh Ngọc về kết quả điều tra sự việc của Trần Nguyên Thảo: "...!Cô Thẩm, dựa theo lời chị nói, em đã kiểm tra lại toàn bộ sự việc một lần nữa.

Cho dù là nguồn gốc của thuốc, hay là người mà Trần Nguyên Thảo tiếp xúc đều không phát hiện manh mối khả nghi."
Nghe Phó Ngọc Lam nói, Thẩm Thanh Ngọc khẽ nhíu mày: "Điều tra không được thì thôi vậy."
Có lẽ cô đã nghi ngờ quá nhiều.
Thẩm Thanh Ngọc nói xong, dừng một chút rồi bổ sung một câu: "Cho người đi theo Trần Nguyên Thảo một thời gian, nếu như không thu hoạch được gì thì đừng tra nữa."
Phó Ngọc Lam gật đầu: "Vâng, cô Thẩm."
Thẩm Thanh Ngọc cười khẽ: "Không còn sớm nữa, chị lên đây, em nghỉ ngơi sớm một chút."
"Vâng, cô Thẩm ngủ ngon."
"Ngủ ngon."
Xuống xe, Thẩm Thanh Ngọc đi vào căn hộ.
Lúc về đến căn hộ cũng đã gần mười giờ, Thẩm Thanh Ngọc pha mật ong, uống xong cô mới thu dọn đồ đạc đi tắm rửa.
Có lẽ là do tối nay uống chút rượu trắng cho nên mới suy nghĩ nhiều.

Cả đêm, Thẩm Thanh Ngọc đều nửa mơ nửa tỉnh mơ về trước đây.
Cô lại mơ thấy ngày mình té xỉu kia, vòng tay ấm áp của thiếu niên, còn có nhịp tim vững vàng.
Thế nhưng cô vừa mới quay đầu, đã đổi thành Bạc Minh Thành mặt không chút thay đổi nhấn cô xuống: "Thẩm Thanh Ngọc, quỳ xuống!"
Giật mình tỉnh lại, Thẩm Thanh Ngọc mới phát hiện đây chỉ là một giấc mơ.
Cô thở hổn hển, nghiêng đầu nhìn ánh mặt trời qua khe hở rèm cửa sổ.

Qua một lúc lâu sau, Thẩm Thanh Ngọc mới lấy lại tinh thần đứng dậy kéo rèm cửa sổ ra.
Ánh nắng mặt trời thoải mái chiếu vào, thời tiết hôm nay rất đẹp, lại bắt đầu một ngày mới..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 306: 306: Chỉ Với Năm Mươi Triệu Mà Muốn Đuổi Chúng Ta Đi Sao


Chẳng mấy chốc đã đến giữa tháng mười.
Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương không ngờ rằng Bách Gia Tính lại đích thân tới đây.

Hai chị em thấy Bách Gia Tính đứng trước cửa, Lâm Mai Chi chủ động cười với Bách Gia Tính trước: "Chào thư ký Bách, đã lâu không gặp.”
Lâm Mai Chi vừa nói, vừa dẫn Bách Gia Tính đi vào căn hộ: “Mời thư ký Bách ngồi.”
Bách Gia Tính lấy ra tấm chi phiếu và lập tức nói thẳng vào vấn đề: “Cô Lâm, hôm nay tôi được lệnh của ông cụ Bạc tới đây.

Cô Lâm là người thông minh, nên tôi sẽ không nói mấy lời sáo rỗng làm gì.”
Dứt lời, ông ta đẩy tấm chi phiếu năm mươi triệu đến trước mặt Lâm Mai Chi: "Cô Lâm, cậu hai sắp sửa tái hôn với cô Thẩm.

Ông cụ Bạc nói, cô Lâm ở Lâm Thành sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa cậu hai và cô Thẩm.

Nếu cô Lâm không ngại, ông cụ Bạc hy vọng cô Lâm sẽ chuyển đến sống ở một thành phố khác.

Năm mươi triệu này coi như là chi phí đền bù cho cô Lâm từ nhà họ Bạc chúng tôi.”

Lúc nhìn thấy tấm chi phiếu, Lâm Mai Chi vô cùng mừng rỡ, nhưng nghe được những lời vừa rồi của Bách Gia Tính, sắc mặt của cô ta đột nhiên tái nhợt: “Bách Gia Tính, tôi không hiểu ông muốn nói gì?”
Bách Gia Tính đã gần năm mươi tuổi, nên đương nhiên từng trải và sõi đời hơn Lâm Mai Chi rất nhiều.

Ông ta bình thản nhìn Lâm Mai Chi đang giả vờ giả vịt: “Cô Lâm à, tôi nói rất rõ ràng rồi, nếu các cô vẫn cố tình ở lại Lâm Thành thì đừng trách nhà họ Bạc chúng tôi không khách sáo.”
Lâm Mai Phương ở bên cạnh không nhịn được nữa: “Bọn tôi thích ở đâu là quyền của bọn tôi.

Thư ký Bách, gia đình họ Bạc không để chúng tôi bước chân vào nhà của bọn họ cũng chả sao, nhưng cái đất Lâm Thành này không phải do mỗi mình nhà họ Bạc định đoạt.

Các ông làm thế này chẳng phải là đang ức h**p người quá đáng sao?”
“Cô Mai Phương, cô hiểu lầm ý của ông cụ Bạc rồi.

Lâu nay vốn dĩ cô và cô Mai Chi có thù hằn với cô Thẩm, đến lúc cậu hai và cô Thẩm tái hôn, các cô sẽ thường xuyên đụng mặt nhau.

Cô Mai Phương thử nghĩ xem, khi đó cậu hai và nhà họ Bạc chúng tôi sẽ bênh vực cô, hay là đứng về phía mợ hai?”
Chỉ qua dăm ba câu, Bách Gia Tính đã phun ra những lời chói tai khó nghe nhất để đánh một đòn chí mạng vào Lâm Mai Chi và Lâm Mai Phương.
Lần này Lâm Mai Chi đã tức giận đến cực hạn: “Thư ký Bách, ông yên tâm đi, chúng tôi tự biết giới hạn của mình.

Chỉ cần anh Minh Thành không gặp tôi, thì tôi cũng sẽ không chủ động chuốc thêm phiền phức vào người.

Còn năm mươi triệu này, thư ký Bách hãy cầm về trả cho ông cụ Bạc đi.

Tôi muốn vào nhà họ Bạc, chẳng qua là vì anh Minh Thành, chứ không phải vì tiền của nhà họ Bạc.”
Đã nói trắng ra như thế rồi mà Lâm Mai Chi vẫn ngoan cố diễn đến cùng.

Bách Gia Tính không nhiều lời nữa, ông ta để lại tấm chi phiếu, dù sao sau này hai chị em Lâm Mai Chi cũng phải cần tiền để trang trải.
“Dù gì tôi cũng đã đem nó đến đây rồi.

Tôi không quấy rầy cô Mai Chi và cô Mai Phương nữa.”
Bách Gia Tính vừa đi khỏi, Lâm Mai Phương đã cáu kỉnh đập đồ đạc: “Lão già đáng ghét này, chỉ bỏ ra năm mươi triệu mà muốn đuổi chúng ta đi ư?”
Lâm Mai Chi ở bên cạnh nhíu mày, mặt mũi cau có, nói: “Nhưng Thẩm Thanh Ngọc muốn tái hôn với anh Minh Thành rồi…”
Nghĩ đến đây, cơn giận của Lâm Mai Phương cũng dịu lại đôi chút: “Vậy chúng ta phải làm sao đây Mai Chi?”
Trước đây vì muốn tiền nên hai người đã an phận hơn nửa năm, nhưng điều đó không có nghĩa là chị em họ thật sự buông tha cho nhà họ Bạc.

Bước vào nhà họ Bạc, đâu chỉ dừng lại ở con số năm mươi triệu!
Lâm Mai Chi nhất thời không nghĩ ra được cách gì, cô ta nhìn tờ chi phiếu năm mươi triệu ở trên bàn, cũng cảm thấy không cam tâm bị nhà họ Bạc đuổi đi như thế.
Tuy nhiên, một cơ hội bất thình lình từ trên trời rơi xuống ngay trước mặt họ..
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 307: 307: Bản Thân Cô Không Biết Lòng Người


Lâm Mai Phương lại đến tòa nhà công nghệ Vi Quang tìm Bạc Minh Thành, lần trước cô ta cũng nói với Bạc Minh Thành, Lâm Mai Chi bị trầm cảm nặng, mặc dù Bạc Minh Thành không đến thăm Lâm Mai Chi, nhưng cũng cho cô ta một khoản tiền, để cô ta tìm cho Lâm Mai Chi một bác sĩ tâm lý uy tín.

Lần này Lâm Mai Phương lại đến là vì nghĩ đến sự cứng lòng của Bạc Minh Thành, lần trước đã gặp phải ở cửa hàng một lần, lần này Lâm Mai Chi “tự sát”, hẳn anh sẽ không tiếp tục thấy chết mà không cứu nhỉ?
Nhưng Lâm Mai Phương còn chưa gặp Bạc Minh Thành, đã nghe lén được một vài chuyện liên quan tới Thẩm Thanh Ngọc ngay trong nhà vệ sinh.

“Haiz, vợ cũ của tổng giám đốc Bạc của chúng ta, cô có biết bà chủ Bạc trước không?”
“Tôi nghe nói cô ta đang mang thai! Đứa bé lại không phải con của tổng giám đốc Bạc chúng ta! Đúng là biết chơi, rõ ràng nửa tháng trước Thẩm Thanh Ngọc vừa quay lại với tổng giám đốc Bạc, không ngờ lại một chân đạp hai thuyền!”
“Cô nói thật hay nói giỡn đấy?”
“Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thế thì đúng là đẹp mặt!”
“Dù sao việc Thẩm Thanh Ngọc mang thai là sự thật, còn về phần đứa trẻ có phải con của Phó Ngọc Hải hay không, khó mà nói được.

Điểm mấu chốt chính là người ta không thừa nhận, chúng ta cũng chẳng thể làm gì được!”
“Cũng không thể nói như thế! Cách đây không lâu, vào đêm khuya cậu Phó đã qua đêm ở căn hộ của Thẩm Thanh Ngọc đấy, hơn năm mươi phần trăm đứa bé này là con của cậu Phó! Nếu không ban đầu Thẩm Thanh Ngọc mặt dày mày dặn muốn kết hôn với tổng giám đốc Bạc, sau đó lại ly hôn vì thể diện, chẳng phải vẫn quay lại với tổng giám đốc Bạc sao?”
“Nếu như đứa bé là con của tổng giám đốc Bạc, Thẩm Thanh Ngọc còn không nói ra sớm, nói ra để nhà họ Bạc lập tức sắp xếp hôn sự!”
“Nói cũng phải! Nhưng chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai cũng vô cùng náo động, người có tiền đúng là biết chơi, bố của con mình là ai cũng không biết, ha ha ha!”
Tiếng hai người phụ nữ kia càng lúc càng xa, cuối cùng khi không còn nghe được nữa, Lâm Mai Phương mới bước ra khỏi phòng vệ sinh.

Cô ta nghĩ tới những lời hai người phụ nữ kia vừa nói, Lâm Mai Phương cảm thấy chuyện tìm Bạc Minh Thành cũng không còn quan trọng nữa.

Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đây đúng là một tin tức lớn!
Nói không chừng đây là cơ hội tốt đấy!
Lâm Mai Phương nghĩ như thế, vội vàng rời khỏi toà nhà công nghệ Vi Quang.

Nhưng cô ta quá hưng phấn, cả đường chỉ muốn trở về nói cho Lâm Mai Chi biết chuyện này, để Thẩm Thanh Ngọc không thể gả vào nhà họ Bạc, cũng không chú ý, khi cô ta vừa rời khỏi toà nhà công nghệ Vi Quang, hai người phụ nữ vừa nói chuyện ở phòng vệ sinh ban nãy đang nhìn cô ta.

Càng không ngờ, tất cả những chuyện này đều do Bạc Vĩnh Cơ bày cho bọn họ làm.

Biệt thự nhà họ Bạc!

Bách Gia Tính cúp máy, nhìn Bạc Vĩnh Cơ đang cho cá ăn cách đó không xa, nhấc chân đi tới: “Ông chủ.


Bạc Vĩnh Cơ vẫn nhìn hồ cá: ‘Sao?”
“Hai người kia trả lời, cô cả Lâm đã nghe được, tin chắc rằng hai cô Lâm hẳn sẽ có hành động nhanh thôi.


Nghe thấy lời này của ông ta, cuối cùng Bạc Vĩnh Cơ cũng cười lên: “Được, tốt, tốt lắm! Vậy chúng ta chờ xem, ngồi một chỗ ngư ông đắc lợi!”
Ông ta không tin lần này nhà họ Thẩm còn có thể nói với ông ta bọn họ không quan tâm đến danh tiếng.

Bách Gia Tính nhìn Bạc Vĩnh Cơ, chần chừ một lúc: “Chuyện này, nếu cậu hai biết…”
Bạc Vĩnh Cơ hơi híp mắt lại, nhìn con cá vàng đang đuổi theo thức ăn trong bể cá, cười lạnh một tiếng: “Vậy thì không nên để cho nó biết,”

“Vâng thưa ông chủ.


Bách Gia Tính nhìn Bạc Vĩnh Cơ, sau khi về hưu, Bạc Vĩnh Cơ đã tu thân dưỡng tính rất lâu.

Thế nhưng tính tình nhiều năm sao có thể không sinh sôi bởi vì nghỉ ngơi chứ?
Muốn trách cũng chỉ có thể trách, ban đầu chính bản thân Thẩm Thanh Ngọc không hiểu lòng người, vào cửa nhà họ Bạc lại hết lần này tới lần khách gánh nặng gia đình lớn như thế, bây giờ cô chỉ muốn thoải khỏi nhà họ Bạc thôi sao, vẫn thật sự có hơi khó khăn đấy.

.
 
Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn
Chương 308: 308: Thẩm Thanh Ngọc Mang Thai


Lâm Mai Phương cũng không biết bọn họ đã hoàn toàn bị Bạc Vĩnh Cơ tính kế, lúc Lâm Mai Chi biết tin Thẩm Thanh Ngọc mang thai, mặt cũng lộ vẻ vui mừng.

Thẩm Thanh Ngọc mang thai, đứa bé không phải của Bạc Minh Thành.

Còn về phần đứa bé là ai không quan trọng, chỉ cần không phải của Bạc Minh Thành là được.

Không phải Bách Gia Tính nói Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành sắp phục hôn sao?
Không phải nhà họ Bạc xem trọng thể diện nhất sao?
Trái lại cô ta muốn nhìn một chút, Thẩm Thanh Ngọc như thế, nhà họ Bạc còn dám cưới vào nhà hay không!
“Chị, chị phải mau chóng liên lạc với phía truyền thông, truyền tin tức Thẩm Thanh Ngọc mang thai ra ngoài đi, chuyện náo động càng lớn càng tốt!”
“Chỉ tung chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai thôi sao? Không tung chuyện đứa bé là con của Phó Ngọc Hải à?”

Lâm Mai Chi nhẹ nhàng nở nụ cười thâm hiểm: “Đúng, chỉ tung chuyện Thẩm Thanh Ngọc mang thai! Chúng ta không nói rõ việc đứa bé là ai, chì cần tung tin Thẩm Thanh Ngọc một chân đạp hai thuyền và việc không biết đứa bé của ai là được, người xem sẽ có suy nghĩ của riêng mình! Hơn nữa em không chỉ muốn Thẩm Thanh Ngọc không thể gả vào nhà họ Bạc, em còn phải khiến cô ta không thể gả vào nhà họ Phó! Ha ha ha!”
“Đây thật sự là một cơ hội lớn đấy chị! Chỉ cần lần này chúng ta bôi xấu Thẩm Thanh Ngọc, Thẩm Thanh Ngọc cũng không thể bước vào cửa nhà họ Bạc được!”
Lâm Mai Phương biết cô em gái này của mình luôn luôn thông minh, Lâm Mai Chi bảo cô ta làm gì, cô ta chỉ cần làm theo, chắc chắn kết quả sẽ tốt.

Mặc dù không hiểu, tại sao không nói thẳng Thẩm Thanh Ngọc mang thai con của Phó Ngọc Hải, như thế càng có thể khiến cơ hội được gả cho Bạc Minh Thành của Thẩm Thanh Ngọc bay mất, nhưng nếu Lâm Mai Chi đã nói như thế, Lâm Mai Phương cũng không nghĩ gì nữa.

Quản nhiều như thế, chỉ cần cuối cùng bọn họ có thể bước vào nhà họ Bạc làm mợ chủ hưởng phúc là được!
“Được, thế chị sẽ liên lạc ngay!”
Lâm Mai Chi kéo Lâm Mai Phương một cái, mở miệng nói thêm một câu: “Chờ một chút, phải làm bí mật một chút.


Mặc dù cô ta muốn kéo Thẩm Thanh Ngọc xuống bùn, nhưng không thể bắn tung toé cả người mình được.

“Yên tâm đi, lần này chị sẽ cho người khác đi tìm, không lộ mặt, sẽ không thể điều ra tra chúng ta.


Lâm Mai Chi gật đầu một cái: “Như thế cũng tốt, cực cho chị rồi.


“Mai Chi, sau này em trở thành vợ của cậu hai, đừng quên chị là được.


Lâm Mai Chi thích cách gọi vợ cậu hai này, nghe thấy thoả mãn: “Chị nói cái gì thế, chúng ta là hai chị em!”
Lâm Mai Phương tin tưởng Lâm Mai Chi, dù sao nếu ban đầu không nhờ Lâm Mai Chi nghĩ kế cho cô ta, cô ta cũng không thể hoà hợp với Bạc Minh Hoàng.

Không lâu sau, tin tức Thẩm Thanh Ngọc mang thai dần dần truyền ra ngoài.

Ban đầu chỉ tung ra trong vòng bạn bè của giới thượng lưu nào đó, ngay sau đó không biết vì sao chuyện này lại bị ai đó chụp màn hình đăng lên internet.

Có người tò mò cô chủ nào trong giới thượng lưu biết chơi như thế, lại lần lượt chơi hết mấy cậu chủ con nhà giàu, bây giờ mang thai còn không biết rốt cuộc đứa bé là con của ai.

Không lâu sau đó, có người lập tức đoán được là Thẩm Thanh Ngọc.

Bởi vì người vừa mới ly hôn một năm, con gái một, gia đình kinh doanh bất động sản, nhìn thấy ba thông tin này, người có thể như thế cũng chỉ có Thẩm Thanh Ngọc mà thôi.

Hai tháng trước chuyện Thẩm Thanh Ngọc và Bạc Minh Thành nối lại tình xưa vừa gây ồn ào náo nhiệt trên mạng, không ngờ hai tháng sau lại có tin tức náo động hơn: Thẩm Thanh Ngọc mang thai.

Còn về phần đứa bé là của ai, có người nói của Bạc Minh Thành, có người nói là của Phó Ngọc Hải, có người còn nói là của Lâm Thành, cũng có người nói là của Cao Ngọc.

Cuối cùng cư dân mạng phát hiện, rất tốt, người bố đáng nghi của con Thẩm Thanh Ngọc đều không phải người thường, hơn nữa Thẩm Thanh Ngọc tung hoành giữa bốn người đàn ông cũng vô cùng lợi hại.

Lúc Trần Ánh Nguyệt nhìn thấy hotsearch đã thấy bối rối.

Vì sao bạn thân của cô ấy mang thai mà cô ấy lại không hề biết?.
 
Back
Top Bottom