Cập nhật mới

Đam Mỹ Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp

Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 20


“Anh nói muốn tôi và Văn Khải Phong cùng nhau chuẩn bị hoạt động Trung Thu sao?”

Đinh Minh ra vẻ khó xử, nói: “Sao thế, cậu thấy không tiện? Tôi cũng thật sự nhiều việc quá nên không còn cách nào khác. Hơn nữa dị năng hiện thực hóa thực đơn của cậu thích hợp chuẩn bị thức ăn nhất.”

Dung Ngọc không muốn gây thêm phiền toái cho người khác, chỉ có thể đồng ý.

Dựa theo sắp xếp của Đinh Minh, Văn Khải Phong sớm đã chờ ở đại sảnh khách sạn, trong lòng anh lo sợ bất an, nghĩ sau khi Dung Ngọc tới thì mình nên nói như thế nào. Mấy tháng trước, nếu là có người nói anh sẽ yêu một người con trai, anh nhất định sẽ khịt mũi coi thường, cảm thấy nực cười. Nhưng hiện tại, tất cả việc này đã xảy ra.

Nếu muốn hỏi Văn Khải Phong, anh yêu Dung Ngọc từ khi nào, bản thân Văn Khải Phong cũng không thể nói rõ. Lúc ban đầu, bởi vì cậu có dị năng đặc thù, cho nên có hơi để ý. Sau đó, lại cùng nhau lên núi, cùng nhau trải qua chuyện ở thôn thú nhân, tiếp nữa lại cùng chiến đấu với tang thi, trong lúc hai người ở chung đã làm cho anh từng chút từng chút bắt đầu thưởng thức Dung Ngọc.

Dung Ngọc đối mặt với vấn đề cũng không trốn tránh, bị thú nhân đánh ngã trên mặt đất vô số lần vẫn kiên cường đứng lên. Nói muốn học dị năng với anh, luyện tập thể năng cũng không chậm trễ.

Đại khái bởi vì cậu kiên cường, phẩm cách dũng cảm, dần dần làm Văn Khải Phong trầm mê trong đó. Tình yêu của con người xuất hiện thần kỳ như vậy đấy, ở cuộc sống sinh hoạt thường ngày, vô thức rung động với đối phương.

Thời điểm Văn Khải Phong đang suy nghĩ miên man, Dung Ngọc đẩy cửa đi vào.

Văn Khải Phong hoàn hồn: “Dung Ngọc, cậu đã đến rồi!” “Vâng, là Đinh Minh bảo em đến đây, chúng ta bắt đầu đi.”

Dung Ngọc nỗ lực điều chỉnh tâm tình của mình, nghiêm túc bàn chuyện với Văn Khải Phong.

Nếu là Trung Thu, khẳng định phải ăn bánh Trung Thu, nhưng mà không có thực đơn bánh Trung Thu, chỉ có thể lấy bánh bí đỏ thay thế.

Dung Ngọc tính toán số lượng đồ ăn, hoàn toàn ở trong phạm vi dị năng của bản thân có thể thừa nhận: “Em đã đọc qua thực đơn trong điện thoại của mẹ em, có không ít thực đơn lẩu đặc sắc. Không bằng như này, ngoài bánh bí đỏ, lần này chuẩn bị năm món lẩu đặc sắc, cộng thêm 30 món chính, sau đó lại làm điểm tâm là trà sữa.”

Văn Khải Phong hơi lo lắng: “Nếu làm vậy liệu cậu có mệt mỏi quá hay không? Dùng nhiều dị năng, ngoài việc thể lực suy yếu, tinh thần cũng sẽ rất uể oải.”

“Yên tâm đi, đều nằm trong phạm vi em có thể chịu đựng.”

“Được được.” Văn Khải Phong hàm hồ lên tiếng, trong lòng lại nghĩ chuyện khác: “Dung Ngọc, anh muốn hỏi cậu một việc.”

“A?” Đầu óc Dung Ngọc còn đang suy nghĩ hoạt động Trung Thu, nhất thời không theo kịp đề tài của Văn Khải Phong: “Chuyện gì?”

Văn Khải Phong hít một hơi thật sâu, thập phần nghiêm túc hỏi: “Tại sao hôm đó cậu lại tức giận?”

Dung Ngọc không ngờ Văn Khải Phong sẽ nhắc lại chuyện đấy, nhưng làm sao cậu có thể nói nguyên nhân mình tức giận cho Văn Khải Phong? Tóm lại, không

thể nói cho anh ấy, thật sự quá ngượng ngùng, chẳng lẽ nói: tuy anh là thẳng nam, nhưng em thích anh?

Dung Ngọc chỉ cần tưởng tượng đến mình bị cự tuyệt, liền không chịu nổi.

Văn Khải Phong thấy Dung Ngọc thật lâu không lên tiếng, tiếp tục nói: “Cậu không nói lời nào, anh coi như cậu vẫn còn tức giận. Anh còn có một việc muốn nói cho cậu, anh không vì sao cậu lại tức giận. Nhưng từ khi mấy ngày nay cậu không đến tìm anh, anh mới nhận ra một điều.”

Dung Ngọc nghiêng nghiêng đầu: “?” “Anh thích em.”

Dung Ngọc hoảng hốt, cảm thấy có phải mình đang bị ảo giác hay không. Nhưng ánh mắt của Văn Khải Phong, chân thành tha thiết mà lại nghiêm túc, anh ấy không nói giỡn.

Nhưng, trên thế giới này, sao lại có chuyện may mắn như vậy? Văn Khải Phong nói anh ấy thích mình?

“Dung Ngọc, anh rất nghiêm túc, anh thích em, chúng ta ở bên nhau được không? Cho dù em nghĩ như thế nào, anh đều nhất định phải thổ lộ lòng mình với em. Em có thể không cần đưa ra đáp án ngay lúc này, anh không ép em, anh biết tự dưng có một người đàn ông tỏ tình với em thì có hơi kỳ quái, nhưng anh thật lòng, chỉ là anh không biết nên diễn đạt như nào.”

Văn Khải Phong nôn nóng gãi gãi đầu, cảm giác năng lực ngôn ngữ của chính mình thẳng tắp giảm xuống. Tuy Đinh Minh nói với anh, có vẻ Dung Ngọc cũng thích anh, nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán của Đinh Minh thôi. Nếu như bị cự tuyệt, bản thân Văn Khải Phong cũng không biết làm thế nào mới tốt.

Nhìn thấy bộ dáng vò đầu bứt tai của Văn Khải Phong, Dung Ngọc hẳn nên hoảng loạn theo, nhưng cậu lại không nhịn được, bật cười thành tiếng: “Em biết anh là nghiêm túc. Anh nói anh thích em đúng không?”

“Đúng đúng! Không sai!!!” Văn Khải Phong liên tục gật đầu.

Dung Ngọc cúi người, hôn lên môi Văn Khải Phong một cái, nhẹ nhàng nói: “Em cũng thích anh.”

‘Thình thịch, thình thịch’ Văn Khải Phong phảng phất nghe thấy tiếng nai con chạy loạn trong lòng, gương mặt đỏ lên bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Văn Khải Phong lắp bắp hỏi: “Thật…… Thật vậy sao?” Dung Ngọc gật đầu thật mạnh: “Vâng!”

Chuyện hạnh phúc nhất trong cuộc sống, không gì hơn người có tình trở nên thân thuộc.

***

Tết Trung Thu.

Chung quanh khách sạn đều treo lên đèn hoa đăng, tuy rằng kỹ thuật làm hoa đăng có hơi đơn sơ, nhưng không khí sôi nổi nhộn nhịp. Dung Ngọc chuẩn bị năm món lẩu đặc sắc, phân biệt là: nồi lẩu cà chua, lẩu gà, lẩu tứ xuyên, lẩu bún ốc, nồi lẩu canh xương hầm.

Tuy rằng trong đó nghe tới lẩu bún ốc cảm thấy hơi hắc ám, nhưng ngoài ý muốn chính là có người thích bún ốc, ăn một miếng lại muốn ăn miếng thứ hai. Còn 30 món chính lần lượt là tôm kho tộ, móng giò hầm, nạm bò (phần có nhiều nạc và gân) sốt cà chua, tôm hùm đất xào cay,...

Sau khi cơm no rượu đủ, mọi người chia thành ba nhóm ở đại sảnh khách sạn đánh bài, chơi mạt chược, nói chuyện phiếm.

“Dung Ngọc, em ra đây với anh một lát.” Văn Khải Phong thần thần bí bí lôi kéo Dung Ngọc đi ra bên ngoài.

Dung Ngọc buồn cười nói: “Làm sao vậy? Thần thần bí bí.”

Văn Khải Phong không nói, chỉ dẫn Dung Ngọc đi tới sân sau, lúc này tất cả mọi người đều ở đại sảnh, sân sau không có một bóng người.

Văn Khải Phong thả ra dị năng, hai dòng điện đôi điện giao lưu với nhau ở trong bóng đêm lập loè tạo thành pháo hoa, rực rỡ lóa mắt. Chúng vờn quanh Dung Ngọc, khi thì biến thành trái tim, khi thì biến thành hình dạng đóa hoa.

Dung Ngọc vui mừng: “Anh làm kiểu gì mà tuyệt thế!” Phải là người khống chế dị năng cực kỳ nhuần nhuyễn thì mới làm được.

Văn Khải Phong ngượng ngùng cười cười: “Muốn cho em một bất ngờ, cho nên mấy ngày nay vẫn luôn ở phòng luyện tập.”

Dung Ngọc cảm thán, nhỏ giọng nói: “Ngày thường cũng không thấy anh sẽ chơi hoa hòe loè loẹt như vậy.”

“Ha ha.”

‘Ầm ầm ầm ầm ——’

Trong lúc hai đang người nắm tay, ngượng ngùng xoắn xít nói chuyện yêu đương, trên bầu trời vang lên tiếng của cánh quạt.

Hai người ngẩng đầu nhìn lên, một đoàn máy bay trực thăng màu đen bay về phía khách sạn.

Dung Ngọc cùng Văn Khải Phong thu liễm sắc mặt, nghiêm túc liếc mắt nhìn nhau một cái, vội vàng chạy về khách sạn thông báo.

“Mọi người chú ý! Có máy bay trực thăng bay tới chỗ chúng ta.” Ngao Quý ngoáy ngoáy lỗ tai: “Hả?? Cái gì cơ???”

Dung Ngọc lặp lại một lần: “Máy bay trực thăng, là thật! Có lẽ đã hạ cánh ở cửa khách sạn của chúng ta rồi!”

“Hả???”

“Cái gì!!!”

Giống như nước đổ vào dầu, mọi người lập tức nhao nhao, không ai chú ý tới Ôn Hướng Dương ở trong góc, ánh mắt chớp động.

“Đi, đi ra ngoài nhìn xem.” Văn Khải Phong cùng Dung Ngọc đi ở đằng trước.

Máy bay trực thăng chậm rãi đáp xuống cửa khách sạn, cửa trực thăng mở ra, là 4 gương mặt xa lạ.

“Hướng Dương, tôi tới đón em.” Trong 4 người đó, người đàn ông mặc áo sơmi màu đen, ngũ quan rõ nét, mắt đen thâm thúy, thâm tình như nhìn người mình yêu lên tiếng.

Dung Ngọc cùng Văn Khải Phong đồng thời nhìn Ôn Hướng Dương: “Hai người quen nhau sao?”

Ôn Hướng Dương thở dài, từ trong đám người chậm rãi đi ra, nhẹ nhàng đến chỗ Dung Ngọc cùng Văn Khải Phong, gật gật đầu, sau đó đi tới trước mặt người đàn ông kia.

“Đã lâu không gặp, Tư Không Dật.”

“Anh rất sợ anh sẽ tới chậm, vẫn còn may, em không bị thương.”

Ôn Hướng Dương cười nhạo: “Kỳ thật anh cũng không cần đến đây, đầu năm nay có thể lái được máy bay trực thăng, tôi có thể nói, đúng thật không hổ là anh.”

Tư Không Dật thâm tình nhìn Ôn Hướng Dương, nói: “Em biết bên ngoài virus tàn sát bừa bãi rất lợi hại không? Tôi lái máy bay trực thăng tới tìm em, vô cùng lo lắng cho em, em đi theo anh nhé. Điều kiện ở đây quá đơn sơ, nếu tang thi đến đây, anh cũng không biết em có thể ngăn được không.”

Ôn Hướng Dương có chút ghê tởm, bạn trai cũ chia tay trong ầm ĩ bây giờ lại chạy tới giả bộ yêu say đắm.

“Không cần, anh chạy tới tìm tôi không sợ vợ anh tức giận sao?”

Tư Không Dật nhíu mày: “Nhiều năm như vậy em còn giận anh sao? Lúc ấy anh đã nói chỉ là liên hôn gia tộc, vì lợi ích nên anh mới kết hôn thôi. Anh không yêu cô ta, anh cũng không phát sinh quan hệ với cô ta. Huống hồ, hiện tại đã là lúc nào rồi, nhà bọn họ đã sớm sụp đổ, đoạn thời gian trước cô ta bị tang thi cắn, sau đó cũng bị giết rồi.”

Dung Ngọc cảm thấy mình vừa ăn một ngụm dưa lớn* (drama), hơi thở tra nam đập thẳng vào mặt, tuyệt cú mèo.
 
Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 21


Ngày hôm sau.

Tư Không Dật mặt dày mày dạn đứng ở cửa nói chuyện với Ôn Hướng Dương: “Hướng Dương, em mở cửa ra đi. Em xem anh ngàn dặm xa xôi, mặc kệ nguy hiểm của virus tang thi để đến tìm em, việc này còn không thể chứng minh sự chân thành của anh sao?”

Dung Ngọc đang tiện đường đi ngang qua: “……”

Tư Không Dật tìm tòi quét Dung Ngọc từ trên xuống dưới vài lần, nói: “Cậu tìm Hướng Dương của tôi có chuyện gì?”

“Khụ, có thư.”

“Đưa thư cho tôi, tôi chuyển thay cậu.” Tư Không Dật giống như gà mái giữ con, chặt chẽ bao bọc Ôn Hướng Dương ở dưới đôi cánh của chính mình, không cho những người khác tới gần.

Ôn Hướng Dương nghe thấy động tĩnh bên ngoài, không thể nhịn được nữa, mở cửa ra.

“Anh có bệnh sao? Dung Ngọc, tiến vào đi.”

Tư Không Dật vui vẻ: “Hướng Dương, anh……” ‘Ầm ——’

Ôn Hướng Dương kéo Dung Ngọc vào, hung hăng đóng sầm cửa lại, Tư Không Dật thiếu chút nữa bị đập vào mũi.

Hắn sờ sờ cái mũi, không hề nhụt chí mà tiếp tục gõ cửa: “Hướng Dương, Dương Dương, nam nhân khác đều có thể vào phòng em, vì sao anh không thể tiến vào. Dương Dương, Dương Dương yêu quý của anh.”

“Dương ~~~~~~~~~~~~”

“Xin chào, quấy rầy một chút, tôi tên là Mân Tiểu Thu.”

Bàn tay gõ cửa của Tư Không Dật khựng lại, nhướng mày nói: “Có việc gì sao?”

***

Dung Ngọc bị Tư Không Dật làm cho ghê tởm, nổi hết cả da gà.

Ôn Hướng Dương ngượng ngùng cười, nói: “Xin lỗi, để cậu chê cười rồi.”

“Không sao.” Dung Ngọc nghiêng tai cẩn thận lắng nghe: “Không còn tiếng nữa.”

Ôn Hướng Dương lắc đầu: “Mặc kệ hắn.”

Dung Ngọc nói: “Bất quá, nếu hắn tiếp tục canh giữ ở cửa phòng anh, anh định tiếp tục không ra khỏi cửa sao?”

Ôn Hướng Dương trầm mặc một lát, không biết nghĩ tới cái gì, ánh mắt trở nên kiên định: “Cậu yên tâm, tôi sẽ giải quyết tốt chuyện này, từng ấy năm tới nay là tôi quá do dự không quyết đoán.”

“Giữa các anh đã xảy ra chuyện gì sao?”

Ôn Hướng Dương thở dài, không khỏi nhớ lại mười mấy năm trước.

Mười mấy năm trước, Ôn Hướng Dương chỉ là thầy giáo dạy tiểu học bình thường, nếu không phải bởi vì trời xui đất khiến hắn quen Tư Không Dật, có lẽ cuộc đời hắn chính là làm bạn với học sinh ngày này qua tháng nọ, đơn giản mà lại hạnh phúc.

Nhưng hết thảy đều chỉ là nếu, Tư Không Dật đã đảo lộn sinh hoạt của hắn.

Một thầy giáo bị khui ra chuyện đồng tính luyến ai, ở hoàn cảnh xã hội mười mấy năm trước là chuyện tai họa ngập đầu đến cỡ nào.

Công việc, không có. Thanh danh, thối nát.

Khi đó hắn không hiểu, không hiểu vì sao mình chỉ nói chuyện yêu đương mà lại bị người khác tránh như tránh rắt rết. Hắn tận tâm dạy học trò, nhiệt huyết giúp người, bảo vệ người già yếu đuối và phụ nữ, trẻ em, cuối cùng lại đổi lấy sự cô lập của mọi người.

Hắn muốn tìm công việc lần nữa, nhưng sơ yếu lý lịch gửi đi đều như đá chìm đáy biển, không có tin tức.

Nhưng mà không sao, hắn không ngại, bởi vì hắn còn tình yêu, có một người yêu nguyện ý nắm tay hắn, cùng nhau đối mặt với tất cả.

Nhưng tình yêu nào có trân quý như cái tiền tài, không có kinh tế, người yêu của hắn chỉ có thể phụ thuộc vào vợ. Do hắn quá ngu ngốc, sống như một con chim hoàng yến bị nhốt trong lồng, vô tư giao tất cả mọi thứ mình có cho người khác mà không nhận ra người yêu của mình là người đàn ông có dã tâm nhiều như thế nào.

Đối với anh ta, tình yêu anh ta muốn, tiền tài anh ta cũng muốn. Liên hôn gia tộc, trai tài gái sắc, đạt được lợi ích tốt nhất.

Mà hắn, không biết mình vô tình trở thành tiểu tam xen vào hôn nhân của người khác, thẳng đến khi vợ của đối phương tìm tới cửa, hắn mới hoàn toàn tỉnh ngộ.

Có lẽ đối với Tư Không Dật mà nói, hôn nhân chỉ là vỏ bọc ngụy trang để thu hoạch lợi ích lớn nhất. Gã không yêu cô ấy, cô ấy không yêu gã, chỉ cần có giấy chứng nhận kết hôn của pháp luật là được, gã với vợ sẽ không can thiệp vào chuyện của nhau, ở bên ngoài ai chơi của người nấy.

Vợ Tư Không Dật là một người phụ nữ đoan trang khí chất, Ôn Hướng Dương nhớ loáng thoáng cô ta họ Lý. Khi Lý tiểu thư tìm tới cửa, không phải vì chia rẽ hai người, chỉ là muốn tham quan bảo bối mà người khác tỉ mỉ cất chứa.

Không thể không nói, Lý tiểu thư xác đúng là một kỳ tài thương nghiệp. Thương nghiệp với cô mà nói, có lẽ mới là tình yêu chân ái, tình cảm yêu đương chỉ là thứ vô dụng. Cô không chỉ không làm khó Ôn Hướng Dương, thậm chí còn mời Ôn Hướng Dương nói chuyện phiếm với mình.

Cho đến hiện tại, Ôn Hướng Dương nhớ tới chuyện này đều cảm thấy rất quá đáng. Đối với hắn, tình yêu là phải chung thủy với nhau, nếu một mối quan hệ muốn tiến sâu hơn thì cần được phát triển trên cơ sở tình yêu. Cho nên, hắn không thể hiểu hành vi phân cách tình cảm và thể xác.

Ôn Hướng Dương mệt mỏi, cho nên hắn chạy trốn. Mất mặt nhất chính là, hắn dựa vào sự giúp đỡ của Lý tiểu thư mới chạy trốn tới vùng ngoại thành của thành phố C.

Nói đến cùng, thậm chí Lý tiểu thư còn giúp hắn rất nhiều, cho nên sau khi Ôn Hướng Dương biết Lý tiểu thư đã chết. Đáy lòng ẩn ẩn có chút đáng tiếc, đáng tiếc cho một người phụ nữ tiêu sái như vậy, cuối cùng kết cục lại buồn như thế. Mà chồng của cô ấy, chỉ là nhẹ nhàng bâng quơ nói một câu cô đã bị tang thi cắn sau đó bị giết.

“Bị đàn ông bao dưỡng, đồng tính luyến ái, tiểu tam, những việc này đều là những việc tôi đã trải qua. Có lẽ cậu sẽ cho rằng Tư Không Dật là một người rất chung tình, ở thế giới mà virus tàn sát bừa bãi này vẫn còn kiên định đến tìm tôi, nhưng thật ra không phải. Hắn chỉ lười đi thích ứng với một người khác thôi.” Ôn Hướng Dương cười khổ nhìn Dung Ngọc.

Dung Ngọc: “Vậy từ khi nào hắn biết anh ở đây?”

“Mấy năm trước hắn đã biết tôi ở khách sạn này rồi, nhưng hắn chỉ liên hệ với tôi một lần, không còn đi tìm tôi nữa. Cậu biết là vì sao không? Là bởi vì khi đó hắn đang gặp được nhiều cơ hội lợi ích. Hắn chắc chắn tôi không có chỗ trốn, cho nên nóng vội kinh doanh, tranh giành lợi ích trước. Mà tôi, đã hơn 40 tuổi rồi, không chạy nổi nữa.”

Dung Ngọc đồng tình nhìn hắn, cũng không biết nên nói.

Ôn Hướng Dương xốc lại tinh thần, cười nói: “Lâu lắm rồi không tâm sự với người khác nên nhất thời nhịn không được nói hơi nhiều. Tôi không biết tại sao Tư Không Dật chạy tới đây, nhưng tôi sẽ không cho phép hắn xâm phạm đến lợi ích của chúng ta. Hôm nay đến đây thôi, thư tôi đã nhận rồi, cậu đi về trước, chút nữa tôi tìm hắn để chấm dứt.”

Dung Ngọc không biết kết cục cuối cùng giữa Ôn Hướng Dương cùng Tư Không Dật sẽ là gì, chỉ là lúc ở một chỗ cùng Văn Khải Phong, cậu không nhịn được lại nhắc tới chuyện này.

“Anh cảm thấy rốt cuộc Tư Không Dật còn yêu Ôn Hướng Dương hay không?”

Văn Khải Phong nhíu mày nói: “Việc này không phải vấn đề yêu hay không yêu, nếu theo như lời của Ôn Hướng Dương, Tư Không Dật cũng chỉ ham mê lợi ích, là đàn ông không có trách nhiệm thôi. Nếu việc yêu một người mà lại khiến hắn (Ôn Hướng Dương) mất đi công việc, bị xa lánh, thanh danh bê bối, vậy rốt cuộc là yêu hay hận? Anh chỉ nghe nói khi người ta hận một người thì sẽ làm đối phương thống khổ, chứ chưa nghe yêu một người cũng sẽ làm như vậy.”

Dung Ngọc đồng ý gật gật đầu: “Cũng đúng, có thể chúng ta không phải người trong cuộc nên không thể hiểu nổi tình yêu của bọn họ rốt cuộc là gì.”

Văn Khải Phong nghiêm túc nói: “Nhân tính vốn rất phức tạp, so với việc cố đi tìm hiểu chuyện của bọn họ thì chẳng bằng làm tốt việc của mình. Dù sao, nếu là anh, anh tuyệt đối không để em chịu hết mọi ủy khuất, yêu là phải dìu dắt lẫn nhau, tôn trọng lẫn nhau chứ không phải dựa vào việc tổn thương đối phương để níu giữ.”

Dung Ngọc đồng tình với quan điểm của Văn Khải Phong, một đoạn tình cảm, vui sướng nên chiếm phần lớn thời gian, nếu đoạn tình cảm này, có quá nhiều sự thống khổ thì không bằng kết thúc cho đỡ tổn thương thêm.

“Phải phải phải, vẫn là anh Phong của chúng ta là nam nhân tốt, nói chuyện yêu đương còn khai sạch 18 đời tổ tông nhà mình.” Dung Ngọc cùng Văn Khải Phong nhìn nhau cười, hết thảy đều không nói gì.

Nhưng bầu không khí giữa Ôn Hướng Dương và Tư Không Dật thì không hài hòa như vậy.

Ôn Hướng Dương lạnh lùng nhìn gã, nói: “Anh tới nơi này rốt cuộc có mục đích gì?”

Tư Không Dật bất đắc dĩ nói: “Anh đã nói rồi, anh đến để mang em đi.” “Nếu như tôi không đi thì sao?”

“Vì sao mà em không chịu đi? Căn cứ của tôi mạnh hơn nơi này nhiều, chỗ này ít người, xây nhà cũng chỉ xây nhà trệt, có gì đáng giá giữ chân em lại? Em có biết hay không, vừa rồi có một cô ả ở chỗ này của các em cầu xin anh mang cô ả rời khỏi đây. Em coi nơi này như bảo bối, nhưng người ta lại coi nó như cỏ rác, em có biết điều này nghĩa là gì không?” Tư Không Dật không thể hiểu Ôn Hướng Dương của hiện tại vì sao cứ cứng đầu như thế.

Ôn Hướng Dương nhìn người trước mắt này, đã từng quen thuộc như vậy, hiện tại lại xa lạ, hắn bình tĩnh nói: “Tư Không Dật, 10 năm, tôi đã ở cái khách sạn này suốt 10 năm. Người khác muốn chạy tôi mặc kệ, nhưng tôi sẽ không rời khỏi đây. Tôi đã hơn 40 tuổi rồi, tôi không còn tâm tư lại yêu đương cùng anh nữa. Anh biết không? Suốt 10 năm rời khỏi anh là khoảng thời gian tôi vui vẻ nhất. Không cần đối mặt với ánh mắt khinh miệt của cấp dưới anh, không cần phải nghe những lời bẩn thỉu, không cần chìa tay anh xin tiền, tôi không cần sống dựa vào anh.”

“Hướng Dương……”

Ôn Hướng Dương giơ tay ngăn không cho Tư Không Dật nói, tiếp tục: “Tôi còn chưa nói xong, cảm xúc của con người không phải là một trò chơi di động, nói bắt đầu là bắt đầu, nói chấm dứt là chấm dứt. Tôi không rõ tại sao anh còn muốn mạo hiểm đến đây dây dưa không rõ cùng tôi, nhưng tôi hy vọng anh có thể nghe rõ này, tôi đã không còn bất cứ cảm giác nào với anh nữa, thậm chí nói khó nghe là trước khi rời khỏi anh, tất cả tình yêu mà tôi dành cho anh đã bị anh

mài mòn hết rồi. Nhiều năm qua, thỉnh thoảng tôi sẽ nhớ Lý tiểu thư, nhưng không hề nhớ anh. Thật đấy, anh đi đi, chúng ta không còn trẻ nữa, buông tha cho tôi, cũng buông tha cho bản thân anh.”

Buông tha tôi, cũng buông tha bản thân anh?

Tư Không Dật dần dần nghiêm mặt, hắn nhớ mang máng thời điểm virus tang thi bùng nổ, phản ứng đầu tiên của hắn chính là nghĩ đến Ôn Hướng Dương lẻ loi một mình ở vùng ngoại thành. Hắn tựa như kẻ điên, liều mạng mượn sức dị năng giả, chỉ hy vọng có thể nhanh chóng đi tìm người, dẫn người trở về.

Lúc trước, hắn còn nghĩ Ôn Hướng Dương còn sống hay đã chết.

Nếu biến thành tang thi thì dù có trói cũng muốn mang về bên mình, chẳng sợ đấy chỉ là thi thể biết đi. Nếu còn khỏe mạnh, vậy nhất định Dương Dương đang đợi mình, nhất định Dương Dương đang sợ hãi lắm. Trong đầu hắn suy diễn vô số kết cục, nghĩ đến tương lai hạnh phúc, đồng tính luyến ái thì sao? Xã hội này ai còn để ý?

Chỉ duy nhất không nghĩ tới, Ôn Hướng Dương nói buông tha cho hắn.

Tình yêu hắn vững tin trong mười mấy năm, thì ra, đã sớm bị tiêu hao hết rồi……

Hắn làm sai rồi sao?

Cả người Tư Không Dật tựa như bị rút hết sức lực, kiệt quệ, mê mang, không biết làm gì. Thần kinh đóng băng một lúc lâu, lại trong nháy mắt đột nhiên hỗn loạn, lồng ngực ẩn ẩn co rút đau đớn, hình như hắn thấy Ôn Hướng Dương hoảng loạn vọt đến chỗ mình.

Sao thế? Hắn muốn nâng tay lên v**t v* khuôn mặt nhăn lại của đối phương, nhưng trước mắt chỉ một màu đen u ám.

“Tư Không Dật, anh làm sao vậy! Anh tỉnh dậy mau! Anh tỉnh dậy đi!” Ôn Hướng Dương không biết vì sao mình nói xong, người đàn ông này đột nhiên ngất xỉu.

Tư Không Dật mà hắn biết luôn mạnh mẽ như chim ưng trên bầu trời, nhưng hiện tại anh ta lại nhắm chặt hai mắt, đôi môi tái nhợt, suy yếu cực kỳ.
 
Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 22


Ý thức rơi vào hỗn độn, phảng phất như bị bủa vây trong bóng đêm, Tư Không Dật không biết mình đang đuổi theo cái gì, chỉ là không ngừng giãy giụa. Thẳng đến khi một tia sáng xuất hiện phía trước, Tư Không Dật mới tập tễnh chạy theo.

Hắn sắp sờ được rồi, gần thêm chút nữa, chỉ thiếu chút nữa……

“Tư Không Dật, tỉnh tỉnh.” Ôn Hướng Dương cau mày, quay đầu nhìn người đứng sau mình: “Đinh Minh, không phải hắn đã uống thuốc hạ sốt rồi sao? Vì sao còn chưa tỉnh?”

Đinh Minh: “Yên tâm, thuốc hạ sốt không phải thần dược uống phát là tỉnh, anh đừng khẩn trương như vậy.”

“Tôi sợ nếu hắn có mệnh hệ gì, người ở căn cứ của hắn có thể sẽ tới tìm chúng ta tính sổ, liệu chúng ta có thể đánh lại hay không. Hơn nữa, cậu nhìn dáng vẻ hiện tại của hắn đi, kỳ kỳ quái quái.” Ôn Hướng Dương có chút lo lắng, suy nghĩ miên man.

Đinh Minh không nghĩ tới Ôn Hướng Dương lo lắng ở điểm này, dở khóc dở cười nói: “Không khoa trương như vậy đâu, kiên nhẫn chờ là được.”

Dung Ngọc lặng lẽ chọc chọc Văn Khải Phong, nhỏ giọng nói: “Anh xem Ôn Hướng Dương gấp thành như vậy, bằng không anh trộm dùng dị năng đi trị liệu?”

Văn Khải Phong nhỏ giọng trả lời: “Thật ra cũng không cần, chỉ là phát sốt mà thôi, lại không phải bị thương gì lớn, có thuốc hạ sốt là đủ rồi.”

Dung Ngọc: “Vậy chờ thêm một lát, bất quá anh xem cái đồ vật phát sáng bên người hắn kia rốt cuộc là gì?”

Văn Khải Phong lắc đầu: “Không chắc lắm, nhưng rất giống được tạo thành từ dị năng hệ băng.”

Thật ra, sau khi Tư Không Dật té xỉu không bao lâu, bên người hắn lại đột nhiên xuất hiện một con băng xà cả người tỏa ra khí lạnh. Nó lười biếng nằm ở bên tay phải Tư Không Dật, thỉnh thoảng nhìn Ôn Hướng Dương.

Đúng lúc này, ngón tay Tư Không Dật cử động nhỏ gần như không nhìn thấy. Nhẹ đến nỗi ngoài băng xà ra, những người khác đều không hề cảm giác được.

“Ưm……” Tư Không Dật r*n r* một tiếng, đầu óc giống như là bị kim đâm, đau đớn khó nhịn.

Ôn Hướng Dương vội vàng nói: “Tỉnh tỉnh!”

Đôi mắt nhắm chặt của Tư Không Dật chậm rãi mở ra, tiếp đó là nhìn đến 4 người vây quanh mép giường.

“Hướng Dương, anh làm sao vậy?” Tư Không Dật suy yếu hỏi.

Ôn Hướng Dương nói: “Anh phát sốt, vừa mới cho anh uống thuốc hạ sốt cho nên hiện tại anh còn tương đối yếu.”

“Phát sốt?”

Đại khái lâu lắm không bị bệnh, đột nhiên nghe nói mình phát sốt, Tư Không Dật còn hơi kinh ngạc.

Ôn Hướng Dương tiếp tục nói: “Anh nghỉ ngơi cho khỏe đi đã, chờ khôi phục thì hãy cùng bảy tám thuộc hạ của anh trở về đi. Điều kiện nơi này của tôi không có tốt bằng nơi đó của anh, không thích hợp để anh dưỡng bệnh.”

Tư Không Dật giãy giụa muốn đứng dậy: “Hướng Dương, em vẫn không muốn trở về cùng tôi?”

Ôn Hướng Dương vội vàng giữ hắn, bất đắc dĩ nói: “Tư Không Dật, tôi coi anh như là một bệnh nhân vừa khỏi bệnh, hiện tại tôi không cãi nhau với anh.

Nhưng mà đoạn tình cảm của chúng ta thật sự đã kết thúc, anh không cần thiết cố chấp như vậy đâu. Hiện tại, anh thành thành thật thật nằm xuống nghỉ ngơi, tôi không nhiều lời nữa.”

“Chính là……”

“Nếu như anh rất muốn nói chuyện phiếm, không bằng nói với bọn tôi rốt cuộc con rắt trên tay anh từ đâu ra?” Ôn Hướng Dương thấy Tư Không Dật có sức lực nói chuyện như vậy, dứt khoát chuyển đề tài đến chuyện mọi người tò mò.

Tư Không Dật chua xót, nhưng vẫn kể cho Ôn Hướng Dương: “Trước mắt, đối ngoại nói là kết quả nghiên cứu cho thấy, phần lớn người sẽ có thể kích phát dị năng, mà dị năng lại bởi vì tinh thần lực mà chia thành cao và thấp. Dị năng của dị năng giả cấp cao sẽ xuất hiện dị biến, có được chỉ số thông minh nhất định, sẽ biến thành hình thù cụ thể (ví dụ con rắn băng của Tư Không Dật) ở thời điểm nhất định nào đó, dị năng giả có dị năng hóa hình thì sẽ có thể không ngừng tiến hóa dị năng. Về phần rốt cuộc hóa hình đó có tác dụng gì, có thể làm sủng vật cộng sinh để chiến đấu hay không thì các chuyên gia còn đang nghiên cứu sâu hơn.”

Ôn Hướng Dương nghi hoặc: “Vậy dị năng giả bình thường thì không thể tiến hóa sao?”

“Số liệu thu thập được trong giai đoạn hiện tại, số lượng dị năng giả bình thương tiến hóa không đến 2%. Chỉ có số ít dị năng giả bình thường mới có thể đột phá hạn chế, chuyển hóa sang dị năng giả cấp cao. Bởi vì thời gian quá ngắn, nhân tố cùng phương pháp chuyển hóa đều đang ở trong quá trình thử nghiệm. Nhưng có thể khẳng định trước mắt dị năng giả cấp cao vẫn rất ít.”

Ôn Hướng Dương ồ một tiếng sau, nói: “Được, chúng tôi đã biết sơ sơ rồi, vậy anh nghỉ ngơi trước đi, chúng tôi không quấy rầy.”

Ngữ điệu đầy vẻ dùng xong liền vứt, vô tình lạnh lùng. Tư Không Dật: “……”

Nhưng mà Ôn Hướng Dương không hề đồng tình, dù sao đây chính là do hắn tự tạo nghiệp.

Sau khi ra khỏi cửa phòng, bốn người quay đầu đi tới phòng của Ôn Hướng Dương mở cuộc họp nhỏ. Rốt cuộc thì người khác có thể lái máy bay trực thăng, tùy tùy tiện tiện liền bay đến trên đầu bọn họ, mà bọn họ lại hoàn toàn không biết gì cả.

Đinh Minh: “Có chuyện tôi nghĩ nên nói với mọi người, chính là mấy ngày nay tôi lục tục nhận được một ít yêu cầu nguyện đi đến căn cứ của Tư Không Dật. Sau đó, tôi cũng đã hỏi qua cấp dưới của Tư Không Dật, căn cứ bên kia của bọn họ đang thiếu người, đặc biệt là dị năng giả. Cho nên, nếu người bên chúng ta muốn đi, bọn họ hoan nghênh bất cứ lúc nào.”

“Tôi không có ý kiến, dưa hái xanh không ngọt, muốn chạy thì cho bọn họ đi thôi, không nhất thiết ngăn cản người khác đi tới chỗ tốt hơn để sinh tồn, nhưng bản nhân tôi sẽ không rời khỏi nơi này.” Ôn Hướng Dương cực kỳ kiên định nói.

Dung Ngọc yên lặng giơ tay nói: “Tôi cũng không ý kiến, tôi cũng sẽ không đi.”

Văn Khải Phong cũng gật đầu.

Đinh Minh gãi gãi đầu nói: “Tôi cũng chưa nói sẽ cho mấy người đi nha, nhưng đúng là nên để những người kia tư nguyện. Tôi chỉ báo với mọi người một tiếng, bây giờ tôi đi chỉnh sửa lại danh sách đây.”

“Được, vậy cậu đi đi. Dung Ngọc, chúng ta cũng đi thôi, không quấy rầy Ôn Hướng Dương nữa.” Hiện tại Văn Khải Phong chỉ nghĩ đến việc kéo Dung Ngọc về nhà để nghiên cứu dị năng.

Thật sự cũng không có gì hay để tám chuyện, 4 người giải tán, ai về nhà nấy.

Mới vừa đến nhà Văn Khải Phong, Văn Khải Phong đã gấp không chờ nổi đóng cửa lại, thúc giục Dung Ngọc sử dụng dị năng.

Thời điểm Dung Ngọc vừa mới thả ra dị năng hệ thủy, dị năng còn ngoan ngoãn không hiểu chuyện gì. Thẳng đến khi chủ nhân không có hạ mệnh lệnh, cộng thêm sau đó Văn Khải Phong cũng thả dị năng hệ điện ra, dòng nước liền hân hoan nhào đến chỗ hệ điện bên kia.

Hệ điện đứng yên một lát, hiểu biết chủ nhân của mình cũng không có bất cứ mệnh lệnh gì, lúc này mới ngượng ngùng cọ cọ xoắn xít cùng dòng nước.

Dung Ngọc đi quanh hai dị năng một vòng, nói: “Anh nói xem, về sau dị năng của đôi ta cũng sẽ hóa hình giống như Tư Không Dật sao?”

Văn Khải Phong: “Tám chín phần mười là thế.”

“Vậy anh nói xem dị năng của chúng ta sẽ là hình dạng gì nhỉ.” Dung Ngọc nghĩ tới mà hứng thú, bắt đầu ảo tưởng.

Văn Khải Phong nghiêm túc suy nghĩ tự hỏi: “Ít nhất phải uy phong một chút đi, hổ? Sư tử? Đều được.”

Dung Ngọc cười nói: “Nhỡ đâu là mèo thì sao?” “Vậy thì không có còn hơn.”

“Ha ha ha ha ha ha ha.” Thấy Văn Khải Phong rối rắm, Dung Ngọc bật cười ha ha: “Nhưng thật ra em hy vọng là mèo, như vậy thì có thể thỏa mãn niềm vui sướng muốn v**t v* mèo của em.”

Vừa dứt lời, dòng nước đột nhiên rung động tại chỗ, giống như là hiệu ứng bươm bướm, dòng điện cũng biến dị theo, hơn nữa không ngừng biến lớn.

Chẳng lẽ là muốn biến dị?

Dung Ngọc cùng Văn Khải Phong nhìn nhau liếc mắt một cái, khẩn trương quan sát.

Thực nhanh, dòng nước hoàn thành biến dị trước, nó từ một dòng nước mọc ra tứ chi, biến thành mèo con như tâm nguyện của Dung Ngọc.

Dung Ngọc vui mừng: “Lẽ nào việc biến hình là tùytheo ý tưởng của chủ nhân sao?”

Mèo nhỏ đạp lên không khí, ưu nhã bước tới chỗ Dung Ngọc.

Văn Khải Phong thấy thế, chờ mong nhìn dòng điện, dòng điện dần dần biến lớn, so sánh với dòng nước, thân hình lớn hơn.

Dung Ngọc: “Ai ui, sẽ không thật sự giống với suy nghĩ của anh mà biến thành hổ chứ? Nhưng mà độ to của cái này không tính là quá lớn.”

Dòng điện dần dần xuất hiện biến hóa, mọc ra tứ chi thon dài cùng lỗ tai nhòn nhọn, phía sau dần dần mọc ra cái đuôi đung đưa.

Hử? Cái đuôi đung đưa?

Dung Ngọc một trận cười ầm lên: “Ha ha ha ha ha ha, rõ ràng không phải hổ mà là chó lớn!”

Văn Khải Phong hóa đá.

Dung Ngọc nhìn Văn Khải Phong điếng người, cố nghẹn cười, an ủi nói: “Không phải hổ cũng không sao, chó cũng đáng yêu lắm nha. Anh xem, hiện tại chúng ta có ăn có uống, có mèo có chó, còn không cần đi làm, đúng là người thắng trong cuộc sống.”

Văn Khải Phong cũng không thấy mình được an ủi, vừa rồi chờ mong bao nhiêu, hiện tại bất đắc dĩ bấy nhiêu. Hình như chó nhỏ cảm nhận được chủ nhân ghét bỏ nó, thật cẩn thận tiến đến bên người Văn Khải Phong, vẫy vẫy cái đuôi làm nũng.

Văn Khải Phong chỉ là nhất thời thấy chênh lệch quá lớn, cộng thêm Dung Ngọc chê cười, tâm thái cũng nhanh chóng điều chỉnh lại. Tuy không phải vua của muôn loài nhưng chó nhỏ thân thiện trung thành cũng không có gì xấu.

“Em nói đúng, hiện tại chúng ta có mèo có chó, anh quyết định về sau nó sẽ tên là Tia Chớp.” Anh v**t v* chó nhỏ, xúc cảm thực đặc biệt, bởi vì nó được sinh ra từ dị năng của mình nên những tia điện xung quanh người nó sẽ không lạm hại chủ nhân, thậm chí khi sờ còn thấy ấm áp.

Tia Chớp thấy chủ nhân vuốt ve đáp lại mình, càng thêm kích động mà vẫy đuôi tại chỗ, thậm chí còn chạy đến cạnh mèo nhỏ của Dung Ngọc điên cuồng cọ cọ.

Dung Ngọc nhìn một mèo một chó, cảm thấy mỹ mãn, nếu hiện tại có thêm WiFi thì càng hoàn mỹ hơn.
 
Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 23


Ông Cẩm Cẩm phát hiện dạo gần đây Mân Tiểu Thu trở nên kỳ quái, luôn ở trong phòng thu dọn gì đó, hỏi cô ta đang làm cái gì, cô ta cũng chỉ là nói phòng quá bừa bộn nên dọn dẹp một chút. Nhưng Ông Cẩm Cẩm đã quen biết Mân Tiểu Thu nhiều năm rồi, sao không biết Mân Tiểu Thu lười bao nhiêu, làm gì có chuyện tự giác dọn phòng.

‘Cốc cốc——’ Đinh Minh đứng ngoài cửa lễ phép hỏi: “Ông Cẩm Cẩm, mân Tiểu Thu, hai người có rảnh không?”

Ông Cẩm Cẩm cùng Mân Tiểu Thu liếc mắt nhìn nhau một cái, có chút kinh ngạc, bởi đây vẫn là lần đầu tiên Đinh Minh tới cửa chào hỏi.

Ông Cẩm Cẩm mở cửa ra, tò mò hỏi: “Có rảnh, xin hỏi là có chuyện gì?”

Đinh Minh: “Ừ, là thế này, tôi đã cùng mấy người Tư Không Dật nói qua. Nếu hai người có ý nguyện muốn đi tới căn cứ của bọn họ thì tìm tôi đăng ký báo danh, hai ngày sau xuất phát.”

Ông Cẩm Cẩm kinh ngạc: “Đi căn cứ của bọn họ sao?”

Đinh Minh gật gật đầu xác nhận: “Đúng vậy, điều kiện chỗ bọn họ tốt hơn, cho nên muốn đi đều có thể đi, đều theo nguyên tắc tự nguyện, hai người suy xét đi, quyết định xong lại đến tìm tôi, tôi đi trước thông báo với nhà tiếp theo.”

“Vâng vâng.”

Đinh Minh đi rồi, Ông Cẩm Cẩm quay đầu, đang muốn bàn bạc với Mân Tiểu Thu thì phát hiện vẻ mặt của Mân Tiểu Thu khá kỳ lạ.

“Làm sao vậy? Tiểu Thu cậu không muốn đi sao?”

Sao Mân Tiểu Thu có thể nói lúc mình đi tìm Tư Không Dật xin đi theo, bởi vì Tư Không Dật nói muốn đi theo thì tìm cấp dưới của hắn mà nói, cho nên sau đó cô lại lặng lẽ đi tìm cấp dưới của đối phương. Vốn dĩ lúc trước nghĩ sẽ trộm đi theo, không nghĩ tới Đinh Minh đột nhiên đến thông báo nói có thể quang minh chính đại báo danh, thật là lãng phí lúc trước cô ta còn đi cầu người khác.

Ông Cẩm Cẩm là người thông minh, vừa thấy bộ dáng của Mân Tiểu Thu, lại liên tưởng đến hành động kỳ quái của cô ta gần đây, thực nhanh liên kết mọi chuyện với nhau. Bất quá, cô không tính vạch trần cô ả. Rốt cuộc, không có Mân Tiểu Thu ác độc, thì làm sao có thể làm nổi bật sự thiên lương đơn thuần của cô ta?

Cho nên, mặc dù duy trì tình chị em giả tạo, Ông Cẩm Cẩm vẫn sẽ coi như không có việc gì mà tiếp tục làm chị em ‘tốt’ với Mân Tiểu Thu.

Nghĩ thông suốt điều này, Ông Cẩm Cẩm ra vẻ thân mật lôi kéo Mân Tiểu Thu nói: “Tiểu Thu, thật tốt quá, chúng ta cùng nhau rời khỏi nơi này đi. Cậu xem cái người Tư Không Dật kia có thể có được máy bay trực thăng, chứng tỏ điều kiện căn cứ bọn họ rất tốt, chúng ta không cần ở đây chịu kỳ thị của người khác nữa. Đúng rồi, chúng ta thuận tiện đăng ký cho bọn Qua Quang Lượng đi, một đường này đều là chúng ta cùng nhau nâng đỡ tiến lên, về sau đổi nơi ở mới cũng càng phải dìu dắt nhau hơn.”

Mân Tiểu Thu nhìn Ông Cẩm Cẩm giống như nhìn một con ngốc, nghĩ đến có thể rời khỏi đây cũng mặc kệ cô ta. Cô cũng chẳng hề thấy thẹn với hành vi định trộm đi của mình. Cô ta muốn sinh tồn trong điều kiện tốt hơn thì đâu có sai, sai là sai ở chính Ông Cẩm Cẩm là đứa ngốc. Là một bình hoa não tàn có gương mặt đẹp mà thôi.

Mân Tiểu Thu yên tâm thoải mái tiếp tục duy trì tình chị em tốt, nói: “Được nha Cẩm Cẩm, tương lai chúng ta vẫn có thể tiếp tục ở bên nhau nha ~”

***

Tố chất thân thể của dị năng giả xác thật mạnh hơn người bình thường nhiều, không đến hai ngày Tư Không Dật đã khỏe như vâm. Đáng tiếc, cho dù hắn khuyên như thế nào, Ôn Hướng Dương vẫn không chịu rời khỏi nơi này, mà thời gian hắn rời khỏi căn cứ cũng khá dài rồi, nhất định phải đi về.

Hết cách, Tư Không Dật chỉ có thể tạm thời gác lại ý nghĩ khuyên Ôn Hướng Dương rời đi, chuẩn bị mang theo những người tự nguyện rời khách sạn đi về trước. Vốn dĩ hắn cho rằng nên điều thêm một cái máy bay trực thăng nữa thì mới chứa đủ người, kết quả, thành viên trong đội ngũ ban đầu của Văn Khải Phong có 2 người, cộng thêm Mân Tiểu Thu, Ông Cẩm Cẩm, Qua Quang Lượng, Vương Vân Đào, tổng cộng 6 người muốn rời đi.

Vì thế mà Tư Không Dật còn buồn bực hồi lâu, rõ ràng điều kiện căn cứ của hắn đều tốt hơn nơi này rất nhiều, vì cái gì chỉ có 6 cá nhân chịu đi. Nhưng nghi ngờ này hiện tại Tư Không Dật không có câu trả lời.

“Hướng Dương.” Tư Không Dật thâm tình nhìn Ôn Hướng Dương.

Chính xác là chỉ mình hắn tự cho rằng cái nhìn của mình rất thâm tình, còn Ôn Hướng Dương là cảm thấy đàn gảy tai trâu, nói không thông, da gà rớt đầy đất, nhắm mắt làm ngơ.

“Tạm biệt, đi cẩn thận, không tiễn.” Có thể nhìn ra Ôn Hướng Dương đã phiền chán lắm rồi.

Tư Không Dật nhìn sự chán ghét trên gương mặt Ôn Hướng Dương, chỉ có thể cô đơn rời đi.

Máy bay trực thăng chậm rãi cất cánh, theo khoảng cách kéo xa, biến thành một chấm đen nhỏ trên bầu trời. Ôn Hướng Dương yên lặng nhìn điểm đen rời đi, thẳng đến lúc biến mất, cảm giác cuối cùng mình cũng tiễn được một cái tổ tông đi rồi.

Ôn Hướng Dương nhẹ nhàng thở ra như trút được gánh nặng, giây tiếp theo liền thấy hắn hỏi Đinh Minh: “Đinh Minh, chúng ta có biện pháp nào làm tường phòng hộ trên không không? Bằng không người khác cứ muốn đến thì đến, không coi chúng ta ra gì.”

Tuy rằng Đinh Minh cũng rất phiền khi người khác coi chỗ của bọn họ như sân nhà, tùy ý ra vào. Nhưng hiện tại, tạm thời cũng không có biện pháp nào xây dựng tường phòng hộ trên không trung.

Ôn Hướng Dương thấy thế, chỉ có thể tiếc nuối chôn niệm tưởng xuống đáy lòng.

“Hai người đứng ở chỗ này làm gì? Không phải bọn họ đã đi rồi sao?” Dung Ngọc buồn bực đi tới hỏi.

Đinh Minh không chú ý nghe Dung Ngọc nói cái gì, hắn để ý chính là mèo con Dung Ngọc ôm trên tay.

Đinh Minh ngạc nhiên chỉ vào mèo con, nói: “Đây là cái gì? Dị năng của cậu hóa hình giống Tư Không Dật hả?”

Dung Ngọc gật gật đầu: “Đúng vậy, anh Phong cũng có.”

“!!!” Đinh Minh hâm mộ bắn ánh mắt về phía Văn Khải Phong, hiếu kỳ hỏi: “Ở đâu? Anh Phong, của anh ở đâu?”

Văn Khải Phong do dự một lát, cuối cùng vẫn thả ra tia chớp của mình.

Đinh Minh sửng sốt, ở trong lòng hắn, Văn Khải Phong chính là vương giả mạnh nhất, dị năng hệ điện vừa mạnh mẽ lại vừa phong cách. Cho nên, khi hắn nhìn thấy một con chó điện xuất hiện, phản ứng đầu tiên là hoài nghi mình nhìn lầm.

“Anh Phong, tri thức của em không phong phú lắm. Đây là loài động vật gì, vì sao em lại thấy dáng vẻ của nó giống con chó?”

Dung Ngọc có lòng tốt giải thích nói: “Chính là chó.”

Đinh Minh mong chờ nhìn Văn Khải Phong.

Văn Khải Phong trầm mặc gật gật đầu: “Không phải giống, nó chính là chó.” “À……” Đinh Minh xấu hổ gật gật đầu.

Ôn Hướng Dương không nghĩ quá nhiều, hỏi: “Vậy nó có ích lợi gì?”

Dung Ngọc lắc đầu: “Trước mắt không có tác dụng lớn, chỉ là biến hóa to nhỏ.” Ôn Hướng Dương: “Ách……”

Ở thời điểm bốn người đang đứng ở trên đường nói chuyện, nơi xa đột nhiên vang lên tiếng đánh nhau. Vương Quang Lâm từ xa chạy tới, thở hổn hển, nôn nóng nói: “Mấy người mau đi khuyên nhủ đi, Tuân Tử Tấn cùng Giản Lập Thành đánh nhau rồi!”

Dung Ngọc kinh ngạc, vì sao hai người này lại đánh nhau? Ngày thường Tuân Tử Tấn giống như gà mẹ quan tâm Giản Lập Thành, không lý nào lại đánh nhau nha.

Ôn Hướng Dương cũng nghĩ như vậy, “Chẳng phải quan hệ của bọn họ rất tốt sao? Như thế nào sẽ đánh nhau?”

Bản thân Vương Quang Lâm cũng buồn bực, không biết tình huống như thế nào, “Không biết, chính xác hơn là chỉ có Giản Lập Thành đánh Tuân Tử Tấn, Tuân Tử Tấn không đánh trả. Ai nha, tôi cũng nói không rõ, tôi không nói nữa, mấy người có dị năng thì nhanh qua khuyên can bọn họ đi.”

Khi mấy người Dung Ngọc vội vàng chạy tới nơi, đập vào mắt là cảnh Giản Lập Thành đuổi theo Tuân Tử Tấn, nhảy nhót lung tung đánh nhau không ngừng.

“Dừng tay dừng tay!” Ôn Hướng Dương cùng Đinh Minh vội vàng tiến lên khuyên can, bắt nửa ngày mới khống chế Giản Lập Thành đang nóng giận.

Tuân Tử Tấn thấy Giản Lập Thành không bạo động lại, chột dạ đi đến nói: “A Thành, đừng tức giận, mình sẽ phụ trách.”

“Cút đi!!!”

Giản Lập Thành tức banh cái lồng ngực, nhưng nhiều người vây xem như vậy, cậu cũng ngượng ngùng nói đã phát sinh chuyện gì. Dù sao hiện tại cũng đánh không được, Giản Lập Thành hừ một tiếng, xoay người tức giận trở về phòng.

Tuân Tử Tấn hoảng loạn đi theo, giây tiếp theo đã bị Giản Lập Thành đá ra ngoài cửa. Nếu Tuân Tử Tấn muốn đi vào thì cánh cửa này không thể ngăn cậu, nhưng nếu cậu phá cửa thì vĩnh viễn không thể dỗ dành Giản Lập Thành.

“Vì sao hai người đánh nhau?” Dung Ngọc khó hiểu.

Tuân Tử Tấn xua xua tay, nói: “Không sao không sao, việc tư thôi, cậu ấy chỉ cáu kỉnh ầm ĩ một lúc ấy mà.”

Đinh Minh: “Lần đầu tiên tôi thấy cáu kỉnh có thể ầm ĩ lớn như vậy, tình huống hai người như thế nào, muốn chúng tôi giúp hai người điều tiết hay không.”

“Không cần không cần, thật sự là việc tư, mọi người mau về đi, em tự đi dỗ.”

Thấy Tuân Tử Tấn không bật mí nửa lời, còn không ngừng tiễn khách, 4 người Dung Ngọc cũng hết cách, dù sao hiện tại không đánh nhau nữa, giải tán thôi.

Trước khi đi, Ôn Hướng Dương còn dặn dò: “Có mâu thuẫn thì cứ nói, đừng động thủ, dị năng không có mắt, bị thương sẽ không hay.”

Tuân Tử Tấn cười cười nói: “Yên tâm đi.”

Cuối cùng, mọi người mông lung bị gọi tới, lại mông lung đi về. Rốt cuộc giữa Tuân Tử Tấn cùng Giản Lập Thành đã xảy ra chuyện gì mà khiến Giản Lập

Thành phẫn nộ như thế, đến khi đi mọi người cũng không biết.
 
Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 24


Cuộc sống vẫn lặng lẽ trôi, bình thản mà chân thực. Mỗi ngày Dung Ngọc không nấu ăn, thì chính là phân loại lương thực, nếu không nữa thì chạy đi tìm Văn Khải Phong để hẹn hò. Muốn nói đến hẹn hò, hiện tại cũng không có rạp chiếu phim, KTV gì đó, cho nên cũng chỉ ở nhà Văn Khải Phong tán gẫu, vuốt ve mèo và chó.

“Dung Ngọc, chúng ta vẫn luôn trộm yêu đương, em muốn giấu tới khi nào? Vì sao anh còn không thể ra mắt ba mẹ em?”

Văn Khải Phong suy nghĩ, kỳ thật khoảng cách cũng không xa, mỗi ngày ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp. Ngay cả khoảng thời gian trước Tuân Tử Tấn cùng Giản Lập Thành cãi nhau, một đoạn thời gian sau đột nhiên tuyên bố ở bên nhau, đến nay tất cả mọi người đã biết. Còn anh, không danh không phận.

Dung Ngọc: “A việc này……” Ngay từ đầu trộm nói là sợ không ổn định, nhưng thấy đã qua vài tháng, còn không nói với ba mẹ chuyện của mình và Văn Khải Phong, đúng là không công bằng với Văn Khải Phong.

“Bằng không như vậy đi, vừa vặn hai ngày tới là sinh nhật mẹ em, em sẽ đưa anh về ra mắt ba mẹ vào ngày đó nhé?” Dung Ngọc suy nghĩ, dù sao An Phân cũng thúc giục mỗi ngày, đúng lúc có thể mang về cho ba mẹ xem.

Đôi mắt Văn Khải Phong bừng sáng: “Được! Anh muốn chuẩn bị một chút quà, em giúp anh nghĩ xem nên tặng gì thì tốt.”

“Không cần chuẩn bị gì đâu, đầu năm nay, vui vẻ sinh hoạt là tốt rồi.”

“Cái này không thể được.”

Lúc chưa được ra mắt ba mẹ đối phương, Văn Khải Phong vội vã muốn gặp. Hiện tại sắp đi gặp, Văn Khải Phong lại vội vã tìm quà. Nhưng hiện tại, muốn làm được món quà lên được mặt bàn thì rất khó. Văn Khải Phong vắt hết óc suy nghĩ, cuối cùng chỉ có thể khắc tượng gỗ tặng An Phân.

“Dung Ngọc, cái tượng này có quá đơn điệu không em?”

“Không hề, khá đẹp nha.” Dung Ngọc nhìn tượng gỗ, tuy rằng không dám nói sinh động như thật, nhưng cũng xem như ra dáng ra hình, một món quà có tâm.

Nhưng Văn Khải Phong vẫn là lo lắng không chịu được.

Dung Ngọc buồn cười trấn an: “Bình tĩnh đi, mẹ em thật sự không phải loại người đặt nặng lợi ích, đi thôi.”

Thời điểm sắp đến cửa nhà Dung Ngọc, trái tim của Văn Khải Phong đã nhảy tới cổ họng.

“Mẹ! Con mang Văn Khải Phong tới ăn sinh nhật mẹ đây.”

An Phân mở cửa, che miệng cười vài tiếng nói: “Nha ~ cuối cùng cũng chịu mang bạn trai về nhà.”

Dung Ngọc kinh ngạc: “Mẹ đã sớm biết?”

An Phân tức giận đánh nhẹ Dung Ngọc, nói: “Con nghĩ mẹ con ngốc sao? Nơi này chỉ lớn thế thôi, lúc nào cũng thấy con chạy đi tìm cậu ta là mẹ biết ngay con đang yêu đương, còn muốn gạt mẹ cơ đấy.”

Dung Ngọc ngượng ngùng gãi đầu, ngây ngô cười: “Hì hì.”

Văn Khải Phong lễ phép mỉm cười với An Phân: “Cháu chào dì!”

“Ai da, chỉ lo nói chuyện cùng Dung Ngọc, để hai đứa đều đứng ở cửa, tới tới tới, mau tiến vào, thật là đẹp đôi.” An Phân nhiệt tình tiếp đón.

“Dì ơi, con chúc dì sinh nhật vui vẻ, đây là món quà con tặng dì. Tới đây, Tia Chớp ~”

Quà không tốt, nên nghi thức phải hoàn hảo. Văn Khải Phong thả chó điện của mình ra, làm Tia Chớp ngậm lễ vật chạy đến trước mặt An Phân làm nũng. Quả nhiên, An Phân tức khắc cười như nở hoa.

“Con tới là tốt rồi, còn chuẩn bị quà riêng cho dì, thật là bé ngoan. Lớn lên vừa cao vừa tuấn tú, vóc người lại đẹp, không tồi, con trai, bạn trai của con không tồi đâu.” An Phân vừa lòng nhìn Văn Khải Phong.

Nhưng Dung Phong Văn lại khó chịu: “Vợ ơi, sao bà khen người khác đẹp mà không khen tôi?”

“Tôi khen mắt nhìn người của con trai tôi tốt, tôi khen cậu ấy không tồi, ông tham gia náo nhiệt cái gì, cầm, giúp tôi đặt tượng gỗ vào tủ đi.”

Dung Phong Văn rầu rĩ: “Được rồi.”

An Phân tiếp đón Văn Khải Phong vào nhà ngồi, chỉ huy Dung Ngọc: “Bánh đã làm xong rồi, chỉ chờ con hiện thực hóa mấy món chính thôi. Mau, 6 món này chính là thực đơn cho tối nay đấy.”

An Phân vừa nói vừa đặt thực đơn vào trong lòng Dung Ngọc, sau khi chỉ thực đơn xong, An Phân lại cười tủm tỉm tán gẫu cùng Văn Khải Phong.

Dung Ngọc cảm giác như mình đã bị thất sủng.

6 món ăn đêm nay có nộm nấm đùi gà, thịt heo chiên giòn sốt chua ngọt, bào ngư hấp miến tỏi, tôm xào chua cay, cá Quế hấp, canh sườn ngô.

Đầu tiên là nộm nấm đùi gà, xé nấm đùi gà thành sợi, thêm tỏi băm nhuyễn, muối, đường trắng, xì dầu, dấm, dầu mè cùng hành, cho đầy đủ nguyên liệu rồi trộn đều. Món ăn đầu tiên, nấm đùi gà vị bùi, dai dai, hơn nữa còn mọng nước, có thể nói đã thanh đạm lại khai vị.

Món tiếp theo là thịt lợn chiên sốt chua ngọt, ngoài giòn trong mềm, cắt đúng chỗ thịt lưng, căn một miếng, hương vị chua ngọt giòn ngon. Mà bào ngư hấp miến tỏi cũng tuyệt vời, không chỉ dai giòn ngon miệng mà giá trị dinh dưỡng cũng cực cao.

Còn có nồi tôm xào chua cay, Dung Ngọc còn tự mình hiện thực hóa thêm trà sữa, vị tôm cay rát, vị cay như đốt lửa trong cổ họng, khiến đầu óc muốn nổ tung. Sau đó, lại hung hăng mà hút một ngụm trà sữa, quả là tuyệt vời.

Cá Quế hấp là một mà món An Phân thích ăn, chất thịt tinh tế, cực dễ tiêu hóa, lại nấu cùng với cà rốt ngọt thanh; miếng ngô giòn gòn, canh sườn nấu với ngô thật hoàn hảo, có thể nói tất cả đều hoàn mỹ.

Văn Khải Phong cũng rất thông minh, dành rất nhiều lời có cánh cho An Phân, khiến Dung Ngọc xem mà sửng sốt. Từ lúc yêu nhau, cậu chưa thấy Văn Khải Phong miệng ngọt như này đâu.

Bữa cơm này, An Phân ăn cực kỳ thoải mái.

“Dì ơi, dì nghỉ đi, chỗ bát đũa này để hai chúng con rửa.” Văn Khải Phong tích cực thu dọn chén đũa, tỏ vẻ chăm chỉ.

Dung Ngọc cũng ở một bên hát đệm: “Mẹ, mẹ cùng ba đi ngồi đi, nơi này để hai chúng con dọn dẹp.”

Sau khi ba mẹ đi rồi, Dung Ngọc huých huých bả vai Văn Khải Phong, nhỏ giọng hỏi: “Anh học nói ngọt từ khi nào mà em cũng không biết? Hết khen trẻ tuổi lại khen xinh đẹp.”

Văn Khải Phong cũng nhỏ giọng trả lời: “Anh đi tìm Đinh Minh lấy kinh nghiệm, cậu ta khá có kinh nghiệm ở phương diện này.”

Dung Ngọc nổi lên hứng thú, tò mò hỏi: “Như thế nào? Trước kia Đinh Minh từng đi gặp mặt bố mẹ người yêu sao?”

“Không có, cậu ta chưa từng yêu đương.”

“A? Vậy sao lại tới lấy kinh nghiệm của anh ta?” Dung Ngọc buồn bực, chưa yêu đương sao lại có nhiều kinh nghiệm?

Văn Khải Phong: “Cậu ta đọc nhiều sách, trước kia cậu ta còn xem những thứ liên quan đến tình yêu đồng giới, nói là tương lai có chỗ dùng.”

“Đam mê của Đinh Minh thật không giống người thường, còn thích loại sách đấy.” Dung Ngọc kinh ngạc.

Sau khi dọn dẹp mọi thứ xong, An Phân cùng Dung Phong Văn muốn để cho hai người không gian riêng, Dung Ngọc và Văn Khải Phong cảm kích, biết điều đi ra ngoài tản bộ.

Dung Ngọc cẩn thận hỏi: “Anh Phong, em có thể mạo muội hỏi anh một câu, ba mẹ anh đâu không? Anh vẫn luôn ở lại nơi này, không muốn đi tìm ba mẹ anh sao?”

Văn Khải Phong cười nhẹ, nói: “Anh là cô nhi.” Dung Ngọc a một tiếng, có chút xấu hổ.

“Không sao, kỳ thật vận khí của anh rất tốt, các dì các thím ở cô nhi viện rất quan tâm bọn anh. Sau này, cô nhi viện hoạt động không tốt lắm, anh cũng không thể tiếp tục đi học, hơn nữa điều kiện phù hợp, anh liền đi báo danh tham gia quân ngũ. Có lẽ anh có thiên phú ở phương diện này nên cũng lăn lộn trong quân doanh không tồi.”

Dung Ngọc trầm mặc.

Văn Khải Phong nhìn thoáng qua Dung Ngọc, không nhịn được mà xoa xoa đầu của cậu: “Đừng như thế, thực ra anh sống rất vui vẻ. Sau khi xuất ngũ, lại gặp được em, cũng không còn cô đơn một mình nữa. Hơn hết, chẳng phải tương lai ba mẹ em cũng sẽ thành ba mẹ anh sao? Thế nào, không muốn?”

Dung Ngọc rầu rĩ mà nói: “Nào có! Ba mẹ em có thêm một đứa con, không biết bọn họ vui vẻ thế nào đâu! Em chỉ muốn hiểu anh hơn thôi, dù sao thế đạo này, em muốn quý trọng mỗi ngày chúng ta ở bên nhau.”

Văn Khải Phong cảm thán: “Cũng phải, quý trọng hiện tại, sống tốt mỗi ngày là đủ rồi. Em nhìn bên ngoài mà xem, căn cứ to to nhỏ nhỏ mọc lên như nấm, còn có tang thi, còn có thú nhân nữa. Ai biết tương lai sẽ thế nào, chẳng bằng sống vui vẻ, biết đủ thôi.”
 
Thu Thập Thực Đơn Hộ Chuyên Nghiệp
Chương 25: Hoàn


Từ sau khi ra mắt ba mẹ, Dung Ngọc và Văn Khải Phong càng thêm thể hiện, không hề ngầm trộm hẹn hò nữa. Mà thời gian cũng trôi qua quá nhanh, mấy tháng ngắn ngủi qua đi, sắp tới ăn tết rồi.

Trong quãng thời gian này, Tư Không Dật còn tới vài lần, nhưng đều bị Ôn Hướng Dương cự tuyệt. Sau khi bị cự tuyệt nhiều lần, Tư Không Dật mới chân chính nhận ra mình đã hoàn toàn bỏ lỡ Ôn Hướng Dương. Bất quá, đại khái nơi này thật sự quá an nhàn, cũng không chuyện lục đục tranh giành quyền lợi, dẫn tới Tư Không Dật coi nơi này trở thành điểm du lịch, một khi rảnh liền chạy tới ở vài ngày.

Hơn nữa hắn cũng không phải tới đây ăn không uống không, thỉnh thoảng còn mang theo hạt giống, hoặc đồ vật cần trong công trình phòng hộ tới đây. Cho nên dần dà, mọi người cũng để hắn tùy ý đến.

Trước khi gần tới đêm giao thừa, Tư Không Dật mang theo chút hàng tết lại đây, thuận tiện tìm Ôn Hướng Dương để nói chuyện. Thì ra 6 người lúc trước đi theo hắn, Tư Không Dật dựa theo lẽ thường an bài. Ba người không dị năng: Vương Vân Đào, Mân Tiểu Thu, Ông Cẩm Cẩm chỉ có thể vào tổ làm việc vặt, Vương Vân Đào làm còn tốt, có sức lực có thể làm dễ dàng. Nhưng Ông Cẩm Cẩm cùng Mân Tiểu Thu thì khác, hai cô ả được nuông chiều từ bé nên tâm tư quá nhiều, Ông Cẩm Cẩm còn thông minh, đến chào hỏi một tiểu đội trưởng, còn tính là ngoan.

Nhưng Mân Tiểu Thu dã tâm quá lớn, tiểu đội trưởng cô ta chướng mắt, muốn leo lên một người ở trong nhà cao tầng ở căn cứ cơ. Người nọ đã có vợ, vợ hắn cũng có dị năng, không biết đầu óc Mân Tiểu Thu nghĩ gì mà lại bày mưu đặt kế leo lên người ta. Kết quả bị vợ người kia phát hiện, hủy dung rồi quăng ra ngoài cho tang thi. Chờ Tư Không Dật biết việc này, kết cục đã định.

Nghe Tư Không Dật kể lại xong, Ôn Hướng Dương thở dài: “Ác giả ác báo, trước kia cái cô gái đấy ở chỗ tôi lúc nào cũng gây chuyện, đến lúc rời đi vẫn không yên ổn, có lẽ đây chính là số mệnh.”

Tư Không Dật: “Cho nên tôi muốn nói lời xin lỗi đến em, không có giúp em để ý đến người của em lúc trước.”

Ôn Hướng Dương lắc đầu: “Không cần, anh không cầnđể ý, bọn họ cũng không phải người của tôi. Nơi này của chúng tôi khác căn cứ của các người. Ở đây đều là người tự nguyện cùng chung sống với nhau, cũng không phân chia cấp bậc, muốn đi hay ở không liên quan đến chúng tôi.”

“Vậy là tốt rồi.” Lúc này Tư Không Dật mới yên tâm.

Ôn Hướng Dương buồn bực: “Sắp ăn Tết, anh còn chạy tới đây làm gì?”

“Không phải em nói chúng ta còn có thể là bạn bè sao? Thời điểm nghỉ ngơi chạy tới nơi này của bọn em chơi, khá là thư thái, trong căn cứ quá nhiều

chuyện lục đục.” Tư Không Dật là thật lòng, hắn coi nơi này trở thành một nơi rời xa thế tục phân tranh, thế ngoại đào nguyên.

“Vậy tùy anh, tôi muốn đi tìm Đinh Minh thảo luận một chút việc ăn Tết, đi trước.”

“Đi đi.”

Hiện tại Tư Không Dật cũng buông xuống, mất đi chính là mất đi. Hiện tại làm bạn bè, bình bình đạm đạm ở chung cũng không có gì không tốt. Ôn Hướng Dương có việc phải đi, hắn cũng có thể một mình thoải mái nằm trên ghế phơi nắng. Khó có được thời gian nghỉ ngơi, Tư Không Dật an tâm nhắm mắt lại ngủ gật.

Tư Không Dật ở bên này nghỉ ngơi, Văn Khải Phong cùng Dung Ngọc ở bên kia bận tối mày tối mặt. Năm nay Văn Khải Phong tính cùng Dung Ngọc ăn tết, tuy rằng vật tư có hạn, nhưng dù ít hay nhiều thì vẫn phải làm ít giấy đỏ, còn có thể viết chữ phúc, dán câu đối gì đó.

“Hai người các con đừng dính nhau nữa, câu đối dán lệch còn không có phát hiện kìa.” An Phân ghét bỏ cực kỳ.

Dung Ngọc còn đang ríu rít cùng Văn Khải Phong sửng sốt một chút, lui về phía sau vài bước để quan sát, hay lắm, thật đúng là bị lệch rồi.

“Anh Phong, anh dán dịch sang bên trái một chút.”

“Như vậy?” Văn Khải Phong dịch câu đối, lại quay đầu hỏi lại một lần: “Hay là như vậy?”

“Đúng đúng đúng, chính là như vậy.”

An Phân: “Tốt tốt, dán xong rồi, hai con xuống dưới đi.”

Vế trên: Vạn sự như ý, cả nhà yên vui

Vế dưới: Bốn mùa bình an, mọi việc suôn sẻ Hoành phi: Tân xuân vui vẻ

An Phân vừa lòng nhìn câu đối, bà không có chí hướng lớn gì, chỉ hy vọng cả nhà có thể mọi chuyện hài lòng, một năm bốn mùa đều khỏe mạnh và bình an.

“Dung Ngọc!” Ngao Quý ở ngoài cửa gọi to. “Cái gì đó!!!” Dung Ngọc cũng kêu trở về.

“Đinh Minh hỏi cậu: đồ ăn của bữa cơm đoàn viên giao thừa đã chuẩn bị tốt chưa đó!”

“Đều đã chuẩn bị xong rồi! Tôi đưa cho anh đây!”

Bởi vì trong khoảng thời gian này, Dung Ngọc dùng dị năng thí nghiệm không ít phân lượng lớn cùng tỉ lệ thực đơn mới, cho nên bữa cơm đoàn viên đều là do Dung Ngọc phụ trách. Mấy ngày hôm trước, Đinh Minh đi tìm cậu lên kế hoạch thực đơn cho bữa cơm đoàn viên, lúc sau còn muốn an bài người khác biểu diễn tiết mục, làm hoa hòe loè loẹt.

Sau khi Ngao Quý lấy được đồ ăn trong danh sách, vội vã chạy đến nhà tiếp theo hỏi tiết mục đã chuẩn bị thế nào, qua loa chào hỏi rồi vội vã chạy đi.

“Hiện tại Ngao Quý là đi như một cơn gió.”

Văn Khải Phong cười nói: “Cậu ta thích làm mấy chuyện náo nhiệt này đó nên phấn khích hơn người khác nhiều.”

“Khá tốt, hiện tại có thể vui vui vẻ vẻ ăn tết, tốt hơn là đánh chiến cùng tang thi.”

“Cũng phải.”

Hai người nhìn nhau cười.

Đến đêm giao thừa, theo truyền thống, ăn Tết phải ăn sủi cảo, cá, thịt gà, cái gì cần có đều có.

Dị năng giả hệ băng ở bên kia làm tượng băng, tuy rằng chưa nhìn ra hình thù của tượng băng. Còn có hệ mộc, hệ thổ đều làm nhiều thứ đa dạng. Tuy không có chương trình Xuân Vãn để xem, nhưng mọi người đều tận tâm tận lực chuẩn bị tiết mục, cũng mang đến không ít tiếng cười vui vẻ trong đêm giao thừa.

Ở thế giới hiện tại, có thể có ăn, có uống, có nơi sinh sống, không cần lo lắng hãi hùng và tắm máu chiến đấu đã là chuyện rất rất rất may mắn. Ai cũng không biết ngày mai sẽ thế nào, nhưng ít nhất hiện tại, tất cả mọi người đều vui sướng.

“Anh Phong, chúc anh năm mới tràn đầy niềm vui, mỗi năm có ngày này, mỗi tuổi có sáng nay.” Dung Ngọc cười tít mắt, chắp tay thi lễ nói.

“Anh cũng chúc em năm mới tràn đầy niềm vui, hàng năm có thừa, tuổi tuổi bình an. Còn một câu cuối cùng: bao lì xì của anh đâu!”

Dung Ngọc đánh một cái vào ngực Văn Khải Phong: “Gì chứ! Em lấy đâu ra bao lì xì cho anh.”

“Em đó! Em chính là đại hồng bao của anh!”

Dung Ngọc hô to: “Cứu mạng! Lại là Đinh Minh dạy anh sao? Đinh Minh anh mau lại đây cho tôi!!!!”

Đinh Minh ở nơi xa, vội vàng ném nồi: “Không phải tôi, không phải tôi!”

Văn Khải Phong tươi cười nhìn Dung Ngọc cùng Đinh Minh đùa giỡn, sau một lúc lâu, anh nắm tay Dung Ngọc, nghiêm túc nói: “Dung Ngọc, anh yêu em.”

Dung Ngọc tức khắc an tĩnh lại, đầy mặt đỏ bừng, lẩm bẩm nói: “Đã biết đã biết, làm gì đột nhiên nói những thứ buồn nôn như vậy.”

‘Bùm—— bùm ——’

Là dị năng hệ hỏa bắn pháo hoa giả, ngọn lửa thiêu đốt ở trên bầu trời, nở rộ, dường như giống với những đóa hoa lửa đầy mê hoặc. Vì cái năm đặc biệt này, tăng thêm một phần không khí.

Sau đó, mỗi ngày trôi qua, Dung Ngọc với Văn Khải Phong vẫn tựa như hiện tại giống nhau, an an ổn ổn, sinh hoạt vui sướng. Nghe Tư Không Dật nói, căn cứ phương Bắc xuất hiện tình huống thú nhân cùng con người tranh đoạt địa bàn và tài nguyên, sau nữa lại nghe nói tang thi cũng tiến hóa.

Thế giới này không ngừng biến hóa, tương lai sẽ thế nào, ai cũng không có câu trả lời.

Nguyện vọng duy nhất, quãng đời còn lại sau này: mãn nguyện, vui vẻ.
 
Back
Top Bottom