Khác THƯ QUỶ TRONG ĐÊM MƯA

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406700652-256-k617580.jpg

Thư Quỷ Trong Đêm Mưa
Tác giả: lihuyen0
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện kinh dị



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Có thể bạn cũng thích
  • THỊNH THẾ NỮ ĐẾ PHỤC THÙ
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Thường Châu Năm Ấy
  • Một Kiếp nhớ thương
  • Vô Đề Thư
  • Tiểu Thư Hầu Phủ
  • Thư Quỷ Trong Đêm Mưa
    THƯ QUỶ TRONG ĐÊM MƯA


    THƯ QUỶ TRONG ĐÊM MƯA

    Chương 1: Ngôi làng không có trên bản đồ

    Đêm đó, mưa rơi không ngớt.

    Lâm Dạ ngồi trên chuyến xe khách cuối cùng rời khỏi thành phố Tân Châu, cửa kính phủ một lớp sương mờ, phản chiếu gương mặt xanh xao của chính anh.

    Trên tay anh là một bức thư cũ kỹ, giấy đã ngả sang màu vàng sẫm, góc thư cháy xém như từng bị lửa liếm qua.

    Bức thư được gửi từ thôn Hắc Thủy.

    Điều kỳ lạ là… trên bất kỳ bản đồ hành chính nào, không hề tồn tại thôn Hắc Thủy.

    Ba ngày trước, Lâm Dạ nhận được bức thư này trong hòm thư chung cư.

    Không có tem, không dấu bưu điện, chỉ có nét chữ viết tay nguệch ngoạc:

    “Con trai, nếu con còn nhớ mình họ Lâm… hãy trở về.

    Oán đã đến, cửa đã mở.”

    Dưới cùng là một dấu tay đen sì, như bị nhúng trong tro than.

    Lâm Dạ mồ côi từ nhỏ.

    Anh được nhận nuôi, chưa từng biết cha mẹ ruột là ai.

    Nhưng bức thư này lại ghi đúng ngày sinh âm lịch của anh, thứ mà ngay cả bố mẹ nuôi cũng không biết.

    Xe dừng lại giữa đường núi.

    Tài xế không quay đầu, giọng khàn đặc: “Cậu xuống đây đi.

    Phía trước… không đi tiếp được.”

    “Nhưng vẫn chưa tới nơi.”

    Lâm Dạ nói.

    Tài xế im lặng vài giây, rồi chậm rãi đáp: “Người sống… không nên đi tiếp.”

    Chương 2: Đèn lồng đỏ và tiếng gọi ban đêm

    Con đường đất dẫn vào thôn Hắc Thủy phủ đầy bùn nhão.

    Hai bên là rừng tre rậm rạp, gió thổi phát ra tiếng rít như tiếng khóc nén lại trong cổ họng.

    Khi Lâm Dạ bước qua cổng làng, mưa đột ngột tạnh hẳn.

    Cả thôn chìm trong ánh sáng lờ mờ của đèn lồng đỏ treo trước mỗi nhà.

    Không một bóng người, nhưng cửa nhà nào cũng mở hé, như đang chờ đợi ai đó trở về.

    Anh nghe thấy tiếng nước chảy.

    Giữa làng có một cái giếng cổ, thành giếng phủ đầy rêu xanh.

    Bên giếng, đặt một tấm bia đá khắc bốn chữ:

    “ÂM THỦY QUY HỒN”

    (Nước âm gọi hồn)

    Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng trẻ con cười khúc khích.

    “Anh ơi… anh có thấy mẹ em không?”

    Lâm Dạ quay phắt lại.

    Một bé gái mặc áo bông cũ, tóc tết hai bên, gương mặt trắng bệch không có chút huyết sắc.

    Đôi chân bé… không chạm đất.

    “Em… em là ai?”

    Lâm Dạ lắp bắp.

    Bé gái nghiêng đầu, nụ cười kéo dài đến tận mang tai: “Em chết rồi mà.

    Anh cũng sắp chết rồi.”

    Tiếng cười vang lên, rồi bóng bé tan vào màn sương.

    Trên mặt đất, chỉ còn lại một đôi giày trẻ con ướt sũng máu.

    Chương 3: Gia phả bị nguyền rủa

    Lâm Dạ chạy vào căn nhà lớn nhất làng.

    Trên bàn thờ phủ đầy bụi là bài vị họ Lâm.

    Hàng trăm tấm bài vị.

    Tất cả…

    đều ghi ngày chết trùng với ngày sinh âm lịch của anh.

    Anh run rẩy mở quyển gia phả đặt bên cạnh.

    Trang cuối cùng viết:

    “Đời thứ mười ba, Lâm Trấn Sơn

    Lấy mạng đổi phúc, nuôi quỷ trấn thôn

    Hậu nhân đời đời, trả nợ bằng máu.”

    Bỗng nhiên, cửa nhà đóng sầm lại.

    Đèn lồng ngoài sân chuyển sang màu đen sẫm.

    Từ trong giếng, một giọng nói khàn đặc vang lên: “Đến rồi à… huyết mạch cuối cùng.”

    Chương 4: Sự thật dưới đáy giếng

    Năm xưa, thôn Hắc Thủy bị hạn hán triền miên.

    Trưởng thôn Lâm Trấn Sơn nghe theo tà sư, hiến tế 49 trẻ em ném xuống giếng, dùng oán khí nuôi Thủy Quỷ, đổi lấy mưa thuận gió hòa.

    Nhưng Thủy Quỷ không bao giờ thỏa mãn.

    Nó đòi hỏi huyết mạch họ Lâm, đời đời cúng tế.

    Những đứa trẻ mất tích trong làng…

    đều chết vào đêm mưa.

    Lâm Dạ chính là vật tế cuối cùng.

    Chương 5: Đêm mưa không có bình minh

    Giếng nứt ra.

    Một cánh tay đen sì, phủ đầy tóc ướt vươn lên, kéo theo một thân hình méo mó, đôi mắt trắng dã không có con ngươi.

    Cả thôn vang lên tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn trẻ nhỏ.

    “Xuống đây…”

    “Trả mạng cho chúng ta…”

    Lâm Dạ cười.

    Anh xé bức thư cũ, ném vào giếng.

    “Muốn mạng tao à?

    Vậy cùng chết.”

    Anh nhảy xuống.

    Chương cuối: Người đưa thư

    Sáng hôm sau, mưa tạnh.

    Thôn Hắc Thủy biến mất khỏi núi rừng, như chưa từng tồn tại.

    Một người đưa thư trẻ tuổi đứng trước một khu chung cư ở Tân Châu, bỏ vào hòm thư một phong bì cũ.

    Trên phong bì ghi:

    “Nếu con còn nhớ mình họ Lâm…”

    Người đưa thư ngẩng đầu.

    Gương mặt anh ta… giống hệt Lâm Dạ.

    Anh mỉm cười.
     
    Back
    Top Dưới