Ngôn Tình Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 499: Con Chó Trung Thành Nhất Khi Cắn Người Sẽ Đau Nhất


Bạch Việt đang uống hồng trà, suýt chút nữa thì phun ra ngoài, anh ta ho sặc sụa, vội đưa tay xoa cổ họng: “Giang Lăng, bình thường không phải anh cùng với anh trai anh vẫn hay mắng tôi đó sao?”
Giang Lăng vui vẻ đáp: “Thế nào? Vẫn hi vọng tôi sẽ khen anh sao?”
Bạch Việt trừng mắt nhìn: “Được lắm, cái miệng này của anh, đúng mà miệng chó không thể khạc ra được ngà voi.”
Bạch Việt là một người đàn ông có ngoại hình rất là thư sinh, yểu điệu, nhất là khi anh ta nở nụ cười, đôi mắt hoa đào sáng lấp lánh, khiến cho người khác cảm thấy giống như một yêu tinh.

Khi anh ta đứng bên cạnh Bạc Dạ, làm thành một cặp một tà một quỷ.

Những cô gái giúp việc của nhà họ Giang đều đỏ mặt nhìn về phía bốn người bọn họ ở trong phòng khách, âm thầm bàn luận vì sao bọn họ lại có thể đẹp trai đến như thế.

Sau đó, Giang Lăng mỉm cười hỏi Bạc Dạ tối nay có muốn đi ra ngoài uống rượu không, trước đây Bạc Dạ luôn sống một cách xa hoa, đồi trụy, nghe thấy lời này chắc chắn sẽ vui vẻ đồng ý, nhưng lần này lại đột nhiên lắc đầu từ chối.

Giang Lăng hỏi: “Tại sao?”
Bạc Dạ nói: “Tôi muốn đi tìm Đường Thi trước đã.

Lúc nãy trên máy bay nhìn thấy cô ấy cùng với Tô Kỳ nói chuyện với nhau suốt quãng đường, khi xuống máy bay rồi còn cùng nhau rời đi.

Tôi có chút không yên tâm.”
Mọi người: “” Chắc chắn đây là nghiệt duyên, mất đi trí nhớ rồi vẫn không quên theo đuổi vợ trước!
Trong lúc đó, ở một phía khác của thành phố, An Mật ngồi trên xe lăn, bị người ta đẩy đến cánh của của một phòng bệnh VIP, sắc mặt của cô gái trông có vẻ không được tốt lắm, sau khi nghe nói những người mà cô ta phái đi đều đã bị người ta chặn lại, và xử lý toàn bộ, sắc mặt của cô ta càng trở lên u ám.

Thật đáng chết, Đường Thi quả thực là mệnh lớn, vốn dĩ cô ta cho rằng Đường Thi ở nước ngoài chỉ có một mình, sẽ không có ai giúp đỡ cô, không ngờ rằng lần này vẫn có người giúp cô, quả thực là đột nhiên làm xáo trộn toàn bộ kế hoạch của An Mật!

Không được, Đường Thi nhất định phải chết! Hiện giờ không rõ tung tích của Bạc Dạ, chỉ có nắm lấy toàn bộ quyền lực của nhà họ Bạc thì cô ta mới có thể yên tâm được!
Nghĩ tới bà cụ nhà họ Bạc vẫn luôn coi thường mình đã chết rồi, trong lòng An Mật nở ra một nụ cười đắc ý.

Bà già nhiều chuyện lúc đầu không xem cô ta ra gì, bây giờ chết sớm như thế cũng đáng đời!
“Đến rồi.” An Mật ra hiệu cho người đẩy xe dừng lại, sau đó Thi Đường ở sau lưng cũng dừng lại theo, nhẹ giọng nói: “Cô chủ, cô đi đi.”
An Mật quay đầu nhìn Thi Đường một cái, mấy năm gần đây ở bên cạnh cô ta có quá nhiều người đến rồi đi, nhưng mỗi lần đền chỉ có cô gái này lựa chọn trung thành với cô ta, ở bên cạnh cô ta.

Vốn dĩ ngoại hình của Thi Đường không phải như bây giờ, cũng không được gọi là Thi Đường, nhưng bởi vì An Mật cần có một cô gái vô cùng giống với Đường Thi.

Khi đó, Thi Đường là thuộc hạ của cô ta đã bị đưa đến bệnh viện thẩm mỹ, và khuôn mặt đã bị chỉnh sửa thành vô cùng giống với khuôn mặt của Đường Thi, sau này, ngay cả tên cũng được đổi thành Thi Đường, là từ tên Đường Thi đọc ngược lại.

An Mật nhẹ giọng nói với Thi Đường: “Tại sao từ trước đến nay cô chưa bao giờ nghi ngờ tôi?”
Thi Đường mỉm cười: “Bởi vì cô chính là chủ nhân của tôi.”
An Mật nắm chặt bàn tay, con chó trung thành nhất, khi cắn người cũng sẽ đau đớn nhất.

Thi Đường luôn ủng hộ cô ta một cách vô điều kiện, ngược lại khiến cô ta có chút nghi ngờ, thế nên đã để ý đến cô gái này nhiều hơn, An Mật nói: “Cô đến cửa thang máy đợi tôi đi.”
“Vâng.” Thi Đường gật đầu: “Khi cảm thấy tốt hơn cô có thể gọi tôi bất cứ lúc nào.”
“Ừ.”
Nhìn theo bóng dáng của Thi Đường biến mất ở đầu hành lang, lúc này An Mật mới đứng dậy, vươn tay đẩy cửa phòng bệnh VIP ra.

Trong phòng bệnh, một cô gái có khuôn mặt gần giống với cô ta đang nằm trên giường, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ thở gắn liền với máy thở, máy móc ở bên cạnh phát ra âm thanh “tít tít”.

Cô gái đó đang chìm trong giấc ngủ say vừa dài vừa tối.

Cô gái đó là An Như, em gái ruột của cô ta, người đã chìm vào hôn mê từ một năm trước.”.
 
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 500: Bọ Ngựa Bắt Ve Chim Sẻ Chực Sẵn


An Mật nhìn An Như nằm trên giường giờ đã trở thành người thực vật, khóe miệng cô ta cong lên tạo thành một nụ cười lạnh lùng.

Người em gái này, năm đó tự cho mình là thông minh muốn loại bỏ cô ta, nhưng lại không ngờ rằng bị cô ta lợi dụng, đánh ngược lại một vố.

Cô ta tương kế tựu kế, vừa tiện tay loại bỏ Đường Thi, lại lựa chọn thời cơ thích hợp nhất để xuất hiện, khiến cho tội danh của An Như bị đưa ra ánh sáng, từ đó biến bản thân trở thành người bị hại một cách vô cùng hòa mỹ.

Vì thế, năm năm trước không phải An Mật vô tình bị An Như hại, mà là cô ta cố ý để bản thân bị thương.

Ở trước mặt mọi người cô ta luôn giả vờ mình cũng là người bị hại, khiến mọi người tin tưởng rằng lúc đó cô ta cũng bị An Như đẩy xuống cầu thang dẫn đến bị thương, cho nên những năm gần đây vẫn luôn phải trốn tránh An Như.

Trên thực tế, đằng sau đó đều là do cô ta dung túng cho thủ đoạn độc ác của An Như, và trở thành người chiến thắng cuối cùng!
Sau đó, An Như cũng chính là bị cô ta sai người đánh đến hôn mê, trở thành người thực vật, thứ cô ta muốn chính là An Như cả đời này cũng không thể lên tiếng nói chuyện, từ đó những tội danh kia đều sẽ rơi lên đầu An Như, khiến cho An Như trở thành người tội ác tày trời, tâm tư xảo quyệt.

Còn cô ta, An Mật trở thành một người yếu đuối, vô tội bị liên lụy.

An Mật đứng dậy khỏi xe lăn, đúng thế, là đứng dậy.

Lẽ ra cô ấy phải ngồi trên xe lăn, cả đời tàn phế mới đúng.

Nhưng mà, cô ta căn bản không hề tàn phế.

Chân bị gãy cũng là do cô ta bịa ra, để có thể có được sự áy náy của Bạc Dạ, khiến anh nhầm tưởng rằng chuyện xảy ra năm năm trước đã để lại hậu quả nghiêm trọng đến mức nào, khiến anh muốn được bồi thường cho cô ta, vì thế cô ta mới giả vờ làm người tàn phế!
An Mật vươn tay v**t v* khuôn mặt của An Như, cô ta biết hiện giờ An Như đã là người thực vật liền nở nụ cười đắc ý, điên cuồng nói:

“An Như à An Như, em dám tranh giành đàn ông với chị sao? Tính toán tất cả, cũng không thể ngờ rằng chị mới là chim sẻ chực sẵn có đúng không? Em thật là đáng thương, bị chị lợi dụng, lại bị chị tính kế, hiện giờ biến thành người thực vật, không thể mở miệng nói chuyện thêm một lần nào nữa, có phải đã cảm thấy hài lòng rồi không?”
Trong mắt An Mật lóe lên ánh sáng dữ tợn và xảo quyệt: “Em nên cảm ơn người chị ruột này của em đã yêu thương em mới đúng, nếu không phải như thế thì chị đã sớm khiến cho em không còn tồn tại trên thế giới này nữa rồi.

Vì là chị em một nhà, nên chị mới chỉ biến em thành người thực vật mà thôi.

Em nên vui mừng vì chị đã khoan dung với em, dù sao em cũng đã thay chị ra tay diệt trừ Đường Thi mà.

Ha ha ha.”
An Mật nói xong những lời này liền dừng lại một lúc.

Sau đó cô ta giơ tay bóp chặt lấy cổ của An Như, giống như là hận không thể g**t ch*t cô ấy ngay lúc này vậy.

“Vẫn là chị đã đánh giá cao bản lĩnh của em, vốn dĩ định để em và Đường Thi đấu đá nhau, đợi sau khi em đã g**t ch*t Đường Thi rồi chị mới xuất hiện, sau đó xử lý em một cách dễ dàng.

Dù sao thì vốn dĩ em cũng chỉ là vật thay thế của chị mà thôi, cũng chính vì khuôn mặt này của em gần giống với chị, Bạc Dạ mới khoan nhượng mà giữ em lại bên cạnh.”

An Mật đột nhiên cao giọng nói: “Nhưng mà chị không ngờ rằng, em lại vô dụng đến thế, chỉ một Đường Thi em cũng không g**t ch*t được, hại chị phải đích thân ra tay? Nhiều lần suýt chút nữa là bị điều tra ra địa chỉ ip ở nước ngoài rồi!”
Địa chỉ IP là ở nước ngoài….

Thì là người bí ẩn ở nước ngoài đó chính là An Mật!
“Thật là vô dụng, không g**t ch*t được Đường Thi, còn làm lộ ra bộ mặt thật của chính mình, khó trách Bạc Dạ lại đối xử tệ với em như vậy, em khiến chị cảm thấy rất xấu hổ.”
An Mật lắc đầu nói: “An Như à An Như, em gái ngoan của chị, quả thật là em vẫn còn thiếu chút khôn ngoan.

Vì vậy, chị gái của em đây chỉ đành tự mình ra tay, em vì chuyện bắt cóc Đường Thi mà bị bại lộ, nhân lúc Bạc Dạ chán ghét em nhất, chị đã bắt cóc em đi, sau đó biến em thành người thực vật.

Sau khi kiếm một lí do đổ hết mọi tội lỗi lên người em, chị đã trở lại một cách danh chính ngôn thuận.

Em nhìn xem chị hiện giờ thế nào? Ha ha ha, tất cả mọi thứ của nhà họ Bạc đều sẽ nằm trong tay chị!”.
 
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 501: Không Ai Có Thể Mang Anh Ấy Đi!


Lời nói của An Như thể hiện hết tham vọng của cô ta, hóa ra mọi người đều bị vẻ ngoài có vẻ ngây thơ của cô ta lừa gạt!
Cô ta nhìn An Như đang nằm trên giường bệnh như một người chết, liền chậm rãi cười.

“Không ai, có thể giật Bạc Dạ và đồ của anh ấy khỏi tay tôi...” An Mật chậm rãi nói với giọng điệu lạnh lùng và u ám: “Không ai...!Không ai có thể!”
Còn bao nhiêu tệ nạn tiềm ẩn trong thành phố hào nhoáng này?
Việc đầu tiên Đường Thi làm khi trở về nhà họ Bạc là kiểm tra bản báo cáo tóm tắt mới nhất.

Vì cô đã đi vắng hai ngày nên công việc của công ty không được đích thân mình kiểm tra.

Chính vì vậy cô có chút lo lắng không biết sẽ xảy ra chuyện gì nên cô không về nhà mà quay lại công ty trước, trực tiếp mở email để nhận các tài liệu khác nhau từ thư ký.

Nửa đêm, toàn bộ văn phòng của tập đoàn Bạc thị chìm trong bóng tối, chỉ có phòng làm việc của chủ tịch là sáng đèn.

Đường Thi chăm chỉ kiểm tra báo cáo và chuẩn bị cho lịch trình ngày mới.

Cô nhận ra mình phải đi nghỉ thư giãn.

Nhận ra khỏi tâm trạng của mình tuột dốc một cách nhanh chóng và cần phải điều chỉnh trạng thái để có thể đáp ứng những ngày bận rộn mới.

Lúc này, Đường Duy và R7CKY đang bàn bạc chuyện ở nhà, còn Khương Thích và Hàn Nhượng đang ngồi ngoài phòng khách và chơi game.

Ba người họ, bao gồm cả Ventus, vào phòng và đóng cửa lại và bắt đầu nói về sóng gió gần đây.

“Tôi nhìn thấy Bạc Dạ trên đường trở về.” Đường Duy nói trước: “Anh ấy ngồi sau lưng tôi và nói rằng anh ấy sẽ trở về Trung Quốc để tìm vài người bạn cũ.”
Bạn cũ.

Tin tức về cái chết của Bạc Dạ tất cả bạn bè thân thiết đều biết.

Bạn bè nào vẫn còn liên lạc?
Đường Duy dừng lại một chút và tiếp tục nói: “Vì vậy, tôi nghĩ người bạn cũ mà anh ấy gọi là anh Giang Lăng.”
“Ồ, đó là bác sĩ phải không?” R7CKY có ấn tượng về người này: “Anh ta là người đưa Bạc Dạ đến nước Úc, nên có vẻ như tin tức Bạc Dạ chưa chết có thể thực sự bị lộ.”
Đường Duy gật đầu: “Đúng vậy, hiện tại em nghĩ Bạc Dạ là ba em, nhưng ba bị mất trí nhớ nên tính tình cũng thay đổi.”
R7CKY cau mày: “ Em có thể có một cơ hội chắc chắn về những gì em đã nói, nhưng bọn thầy cần thêm bằng chứng thẳng thắn để chứng minh rằng Bạc Dạ chưa chết.”
Đường Duy dừng lại: “Bằng chứng gì?”
“Còn cần phải suy nghĩ lung tung sao?” R7CKY gõ vào trán Đường Thi: “Đương nhiên là xét nghiệm quan hệ cha con ADN! Em và Bạc Dạ là sinh vật sống, cho nên em chỉ cần lấy thứ mà Bạc Dạ có thể dùng để xác minh ADN, em liền có thể trực tiếp giải quyết hai vấn đề này.


Một, Bạc Dạ đã chết.

Thứ hai, đây có phải là Bạc Dạ là ba của cậu hay không.

Trong đầu Đường Duy chợt lóe một tia sáng: “Thầy nói đúng! Lần sau em nên nhổ trộm vài sợi tóc của anh ta.”

“Nhân tiện, lúc trước chúng ta đã kiểm tra mã nối tiếp IP đã tấn công tường lửa của chúng ta.” R7CKY ra hiệu cho Ventus lấy máy tính ra, sau đó Ventus một bên mở máy tính xách tay ra và nói cho Đường Duy thông báo trên.

“Quả thực, em đoán đúng rồi.

Đó là ở nước Úc, ngay cả lúc em đang ở Úc.” R7CKY đưa ra kết luận: “Vậy người này cũng là người ở Úc vào thời điểm đó, đúng vào thời điểm Bạc Dạ qua.


“Vậy ý thầy là, ba em đã tấn công bức tường lửa của chúng ta sao?” Đường Duy hơi bối rối về lý do Bạc Dạ làm điều này: “Tại sao ông ấy lại làm điều này? Có khi nào ông ấy đang nghi ngờ chúng ta không?”
“Không, còn có khả năng.”
Ventus, người từ nãy đến giờ không nói gì cả, đột nhiên nói: “Có lẽ Bạc Dạ muốn tìm ra manh mối nào đó về anh ấy từ phía sau cậu...!nên anh ấy đã chọn cố gắng tìm kiếm thông tin đằng sau cậu?”
“Cũng có thể.” R7CKY sờ cằm phân tích: “Kỹ năng hack của anh ta quả thực tốt hơn kẻ muốn tấn công tường lửa của chúng ta.

Có lẽ trước tiên anh ta nhờ ai đó kiểm tra lý lịch của chúng ta, sau đó lại không tìm ra nên anh ta tự mình thực hiện.

Ha.

Đó là lý do tại sao cảnh đó xảy ra trước đó.


Nhiều người gật đầu đồng ý, lúc này R7CKY có vẻ rất hào hứng: “Tôi đã nói cái gì, tôi đã nói ngay từ đầu rằng Bạc Dạ không dễ chết như vậy! Ha ha, tôi chắc chắn quá! Trong tương lai tôi có thể đi xem bói cho người ta rồi đó.

Ha ha!”
Đường Duy cười híp mắt, từ sau cái chết của Bạc Dạ, anh ta giống như một người lớn tuổi, ở công ty thường mặt lạnh lùng, chỉ có điều lần này anh ta đi Úc, sau khi trở về Chỉ bắt đầu nở nụ cười trở lại trên người khuôn mặt, trong mắt R7CKY trông rất hài lòng.

May mắn thay, Bạc Dạ chưa chết, nhưng Bạc Dạ cuối cùng đã trở lại.

Nếu không, gánh nặng trong lòng Đường Thi hẳn là nặng nề...!
“Nhân tiện, chúng ta hãy nói về những thứ khác.”
R7CKY từ phía sau lấy ra một tập tài liệu khác, đặt trước mặt Đường Duy: “Còn nhớ em gái của mình không?”.

Truyện Lịch Sử
“Ôi, Bạc Nhan.” Khi Đường Duy nghe được tin tức về cô, vẻ mặt của anh rõ ràng bị kéo xuống, trong mắt đầy vẻ chán ghét: “Nó bị sao vậy?”
“Chúng tôi đã tìm ra danh tính thực sự của cô bé.” R7CKY cáu kỉnh: “Chắc chắn đó là con của Tô Kỳ.

Nhưng An Mật dường như nói dối Bạc Dạ rằng đây là con của anh ấy nhưng bây giờ Bạc Dạ đang trong tình trạng như vậy, không ai có thể xác minh danh tính của Bạc Nhan, vì vậy thầy mới đến hỏi em xem em định xử lý như thế nào.”
Từ “xử lý” được sử dụng.

Đường Duy nheo mắt chế nhạo: “Thật sự ước gì mẹ con nhà bọn họ biến mất khỏi thế giới này.”
R7CKY ôm lấy chính mình giả bộ nói: “Ôi, tuổi còn trẻ làm sát nhân như vậy, làm cho thầy của em sợ chết khiếp!”
Ventus chế nhạo, sau đó lại nhìn Đường Duy: “Cậu thật sự nghĩ như vậy?”
Đường Duy nhe răng cười, tàn nhẫn mà nói: “Tôi chỉ nghĩ tới thôi.

Trên đời này chỉ có một cái, nếu không có, thật sự không có gì.”
Đây là một sự thật mà cậu đã nhận ra một cách thấu đáo sau khi nhảy khỏi vách đá ở chỗ Bạc Dạ.

Cũng giống như lúc đầu họ cực kỳ ghét Bạc Dạ, nhưng khi Bạc Dạ rơi xuống từ vách đá mà vẫn ôm Tùng Hi trong tay, bất cứ sự cố chấp nào cũng trở nên nực cười, bị tan vỡ ngay lập tức.

Trên đời này chỉ còn lại Bạc Nhan và An Mật, hai người phụ nữ gây ra mọi thủ phạm vẫn còn sống, Đường Duy còn ghét họ hơn cả Bạc Dạ.

Chính An Mật là người đã gây ra hiểu lầm giữa Bạc Dạ và Đường Thi sau lưng anh, để rồi giữa họ có bao nhiêu vực thẳm không thể vượt qua!
“Vậy, là để Tô Kỳ nuôi Bạc Nhan hoàn toàn và để họ nhận ra nhau, hay để Bạc Nhan tiếp tục ở nhà Bạc?”.
 
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 502: Không Ai Có Thể Thay Thế Vị Trí Của Anh Ta


Sau tai nạn của Bạc Dạ, Bạc Nhan đã đến sống trong nhà họ Bạc.

Sầm Tuệ Thu và Bạc Lương không biết rằng Bạc Nhan không phải là con ruột của Bạc Dạ.

Họ coi cô như cháu gái ruột của họ, nhưng An Mật đã chuyển ra ngoài và nói rằng anh Bạc Dạ đã đi rồi.

Cô ta không thể ở đây và còn không biết xấu hổ khi làm phiền hai người già, như thể họ đang thể hiện sự hào hiệp nhân đức của mình, họ chuyển ra ngoài sống một mình.

Đường Duy cảm thấy buồn nôn và ghê tởm khi nhớ tới Bạc Nhan, một đứa con hoang bên ngoài, hàng ngày vẫn sống trong nhà họ Bạc.

“Giữ nó lại trước.”
Đường Duy nhếch môi đầy ẩn ý, nụ cười khiến cả Ventus và R7CKY kinh ngạc.

Tại sao một đứa trẻ lại có thể có vẻ ngoài nguy hiểm như vậy?
“Nó vẫn còn có ích.

Em phải để nó nuôi hy vọng trước lúc tuyệt vọng nhất.”
Bởi vì chỉ khi hy vọng hoàn toàn tan vỡ, người ta mới có thể nhìn thấy sự sụp đổ của toàn bộ thế giới tâm hồn từ đôi mắt của một người.

Đây là những gì nó nợ cậu!
R7CKY cảm nhận được sự hung dữ của Đường Duy, nhưng không nói gì cả.

Học trò của anh ta có những ý tưởng hay hơn những người khác từ khi cậu còn nhỏ và không gì có thể thuyết phục cậu về những điều anh ta biết.

Vậy đó, có lẽ khi lớn lên cậu sẽ có khả năng nhìn trên người khác.

Nhưng R7CKY chưa bao giờ nghĩ rằng đợi đến khi Đường Duy lớn lên, mối quan hệ yêu ghét này lại bày ra trước mặt mọi người còn đau lòng hơn cả cảm xúc của Đường Thi.

Mấy người tán gẫu hồi lâu mới nói đến chuyện trong quá khứ, Đường Duy đột nhiên nghĩ đến người đàn ông tóc trắng bên cạnh Bạc Dạ, cảm thấy có chút tò mò hỏi: “Đúng rồi, lần này ngoài việc nhìn thấy Bạc Dạ, em còn thấy một người đàn ông khác rất bí ẩn.”.

Chap mới luôn có tại || ТRUМTRUYEN .м E ||
R7CKY và Ventus lại thêm chú ý.

Chia sẻ những câu chuyện mới mẻ mà Đường DUy gặp phải hàng ngày đã trở thành thói quen trong sở thích của họ.

Họ lập tức khoanh chân ngồi chờ Đường Duy kể chuyện, nên Đường Duy từ tốn nói...!
“Người đàn ông để tóc dài, tóc bạc trắng, trông rất đẹp.

Thực sự là rất đẹp, giống như một cô gái!” Đường Duy có lẽ đã mô tả đại khái bộ dạng của Bạch Việt, nhưng còn chưa nói hết, ngược lại và Ventus đột nhiên hét lên: “Envy!”
Envy? Đó có phải là Envy của Thất Tông Tội Lý?

Đường Duy cũng sững sờ: “Envy mà anh nhắc đến là Envy trong Thất Tông Tội Lý sao?”
R7CKU và Ventus liếc nhìn nhau, sau đó cả hai đồng loạt gật đầu: “Đúng vậy, khi lần đầu tiên cậu nói về một mái tóc trắng, tôi đã có hình ảnh của anh ấy trong đầu.”
“Anh đã từng tận mắt nhìn thấy anh ta chưa?”
Đường Duy hỏi ngay.

Nhưng đáp lại điều này, cả hai đều lắc đầu: “Chúng tôi thường trò chuyện và giao lưu.

Họ đều là avatar trên mạng, nhưng id của anh ta là “tóc trắng dài ba nghìn thước”, nên khi nói về việc người đàn ông với mái tóc dài màu trắng, chúng tôi liền nghĩ đó là anh ta.”
Tóc trắng dài ba nghìn thước nghe có vẻ vô cùng cổ quái.

Đường Duy nghiêng đầu bắt đầu suy nghĩ: “Có lẽ là anh ta, sau đó tại sao Envy lại xuất hiện ở bên cạnh Bạc Dạ?”
“Theo thầy được biết, trái tim của Envy rất hẹp hòi, giống như một đứa trẻ quan tâm đến mọi thứ, và thỉnh thoảng tỏ ra ngây thơ, nhưng kỹ năng y tế của anh ta quả thực tuyệt vời, có lẽ không có gì trên thế giới có thể cản trở hoạt động của anh ta.

Ví dụ, nếu muốn cứu một người, nhưng Envy mà nói không thể cứu được thì 99% là bất lực; nhưng ngược lại, Envy mà nói nếu cứu được thì nhất định có thể được cứu cho dù nguy cấp đến đâu.”
Sau khi R7CKY nói những lời này, anh ta vỗ mạnh vào đùi mình: “Chính là như vậy rồi! Điều này sẽ giải thích lý do tại sao Bạc Dạ còn sống, vì ngay từ lúc đầu chính Envy đã cứu anh ấy, kéo anh ấy lên từ cõi chết trở về!”
“Mạch suy nghĩ này của anh là đúng rồi.” Ventus lạnh lùng bình luận: “Envy cứu Bạc Dạ về từ cõi chết cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ.

Trước khi cậu ta còn có biệt danh là sứ giả kéo con người từ địa ngục, cho dù vết thương trên người có nghiêm trọng tới mức nào thì cậu ta cũng tìm được cách chữa lành.

Vì vậy, Bạc Dạ bị thương rất nặng nhưng không chết, điều đó chắc chắn là có thể.

Nhưng...”
Ventus dừng lại: “Nhưng còn một câu hỏi nữa, tại sao sự Envy lại cứu Bạc Dạ?”
Nhiều người đồng thời rơi vào tình trạng suy tư khó hiểu.

Mối quan hệ giữa Bạc Dạ và Envy là gì? Tại sao Envy lại chọn cứu Bạc Dạ?
Tuy nhiên, họ hoàn toàn không thể nghĩ ra câu trả lời cho những điều này, chỉ khi trí nhớ của Bạc Dạ được khôi phục, họ mới có thể hỏi sự thật từ miệng anh.

“Tôi thực sự không ngờ rằng Envy của chúng ta lại xuất hiện ra ngoài ánh sáng rồi.”
R7CKY hơi ngạc nhiên khi nói điều này: “Tôi tưởng mọi người đã “cá quay lại nước, quên chuyện trên bờ” rồi, nhưng không ngờ vẫn còn nghìn vạn mối liên hệ với nhau nữa.”
Tất cả các mối quan hệ đều liên quan ở các mức độ khác nhau và đây là điều khiến họ ngạc nhiên nhất.

Hóa ra ngay từ đầu, băng nhóm nhỏ này chưa bao giờ tách rời, chỉ là mỗi người đều chạy trốn vì tham vọng của riêng mình, nhưng những sợi dây liên kết đằng sau họ vẫn được duy trì chặt chẽ và không bao giờ phai nhạt.

“Bây giờ tôi là Ngạo Mạn, Ventus là Bạo Nộ, Tùng Sam là Lười Biếng, Envy là Đố Kỵ, chỉ còn lại Bạo Thực và Sắc Dục.” R7CKY nhìn lên trần nhà và lẩm bẩm: “Tham Lam đã… chết rồi.”
“Thầy đã bao giờ nghĩ tìm người thứ hai thay thế cho Tham Lam chưa?” Đường Duy hỏi thầy của mình, nhìn thấy trong mắt thầy của mình có cảm xúc buồn bực, tự nghĩ, Tham Lam hẳn là có chỗ đứng rất cao trong Thất Tông Tội Lý.

“Người thay thế?” R7CKY lặp lại cụm từ như thể anh ta nghe thấy một trò đùa: “Tìm người thay thế có dễ không?”
Tham Lam là thành viên quan trọng nhất trong Thất Tông Tội Lý.

Cũng giống như các thầy tu của Đạo Minh Hội đã coi Tham Lam là nguồn gốc chính khi họ tạo ra Thất Tông Tội Lý, Tham Lam cũng không thể thiếu trong nhóm nhỏ của Thất Tông Tội Lý.

Giống như R7CKY vốn dĩ rất kiêu ngạo, ngoại trừ anh ta ra, trên thế giới này không có hacker nào mạnh hơn, anh ta sẽ là người đầu tiên nếu muốn làm điều đó; giống như Ventus tuy thâm trầm nhưng rất nóng nảy, với một con dao găm trên tay, nhắm bắn, giết một người và không bao giờ lấy một giọt máu; giống như người đàn ông tóc trắng có mật danh là Envy, anh ta có kỹ năng y học ma thuật để hồi sinh, nhưng anh ta không thích bất kỳ ai trên thế giới này tốt đẹp hơn anh ta.

Anh ta ghen tị với tất cả những thứ đẹp đẽ...!
Tham Lam cũng là Tham Lam không thể thay đổi được trong lòng họ.

Vì vậy, việc tìm kiếm một Tham Lam khác thực sự là nói dễ hơn làm?
Ai có thể thay thế Tham Lam vốn đã hoàn hảo và mạnh mẽ, có thể chịu trách nhiệm cho mọi việc triển khai chiến lược, có thể đưa ra vô số chiến lược, và có thể hoạch định mọi việc như thần?.
 
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 503: Chờ Tôi Trở Lại Đầu Tiên Tôi Sẽ Giết Anh


Tham Lam có thể thông minh đến mức nào, anh thậm chí có thể dự đoán rằng một ngày nào đó trong tương lai, Thất Tông Tội Lý có thể sẽ bị Tùng Lâm và đội Phong Thần liên hợp lại để gạt bỏ, cho nên chuẩn bị dự tính xấu nhất, thế cho nên anh đã sớm định xong kết cục cho mình, đó chính là… hiến thân vì những người còn lại trong Thất Tông Tội Lý.

Mỗi một nước cờ đều phải tính toán, tính toán để tất cả đều sống sót, nhưng nó không bao gồm bản thân anh.

Cuối cùng, anh dùng tính mạng của mình để làm cái giác cho người nhà và bạn bè của anh có cơ hội sống, để bọn họ chạy thoát.

Mà sinh mạng của Tham Lam lại vĩnh viễn dừng lại ở trong cuộc bắn súng chém giết nhau máu me đầm đìa kia.

R7CKY nghĩ đến bạn tốt của mình, đôi mắt anh ta hơi đỏ lên: “Trên thế giới này còn có người thứ hai như Tham Lam sao?”
Ventus trầm mặc với ánh mắt u buồn, hiển nhiên anh ta cũng nhớ đến sự trả giá của Tham Lam, chuyện cũ không có nơi nào để đi, cuối cùng sẽ trở nên đẫm máu.

“Xin lỗi, em đã nhắc tới chuyện thương tâm của mấy người rồi”
Đường Duy thở dài: “Em vốn không có ý như thế”
“Thằng nhóc xấu xa, thầy biết em không cố ý”
R7CKY cười đưa tay sờ trán Đường Duy, để thể hiện mình cũng không đau lòng lầm: “Chỉ là bọn thầy vốn không quên được Tham Lam, cũng không tìm được người thứ hai để thay thế Tham Lam”
Thất Tông Tội Lý mãi mãi sẽ không không bao giờ tạo nên đủ bảy người năm đó.

Đường Duy nói: “Chờ em trưởng thành, em sẽ làm Tham Lam của mấy người”
R7CKY bật cười: “Thầy còn có thể chờ lớn lên à?”
“Đương nhiên có thể!” Đường Duy an ủi thầy của mình: “Thầy cũng có thể tìm được người kế thừa danh hiệu của thầy, như vậy thì Thất Tông Tội Lý sẽ không bị ngừng hoạt động”

R7CKY nhìn chăm chằm mặt của Đường Duy, lần đầu nghiêm túc anh ta nhìn chăm chú cậu như vậy: “Duy Duy, em không cần cố gắng trở thành ai.

Em chính là em, không phải thay thế cho bất cứ ai.

Đêm hôm ấy, Bạc Dạ ở tạm nhà Giang Lăng.

Bởi vì anh còn chưa nghĩ ra làm sao để trở về nhà họ Bạc, cho nên anh chỉ có thể ở trong nhà Giang Lăng, đến khi mình chuẩn bị sẵn sàng thì đi tìm ba mẹ nói chuyện.

Thậm chí Bạc Dạ còn suy nghĩ, đến lúc đó chắc sẽ thành một bộ phim đẫm nước mắt, anh biết thực ra mình nên về sớm gặp họ, nhưng trí nhớ của anh vẫn chưa khôi phục, và vẫn còn rất nhiều việc phải làm, anh luôn cảm thấy mình sống chẳng giống mình chút nào nên không còn mặt mũi mà quay lại.

Giang Lăng thúc giục anh xem anh công bố sự thật lúc nào, thế nhưng Bạc Dạ thấy anh cần phải cần cẩn thẩn, anh nghĩ một khi mình công bố, thì sẽ có rất nhiều mũi tên ngâm theo dõi anh, anh phải giải quyết tất cả buồn phiền ở nhà rồi mới công bố Giang Lăng suy nghĩ một chút, cái ý nghĩ này của anh cũng không sai, nên anh ta không thúc giục nữa anh, mà đi sửa sang lại một căn phòng khách cho Bạc Dạ.

Lúc tối về phòng chơi, thì khi đi tới cửa phòng của Bạc Dạ, một bóng người ở sát vách lao ra kéo anh lại.

“Anh.

.

” Giang Lăng bị cử động bất ngờ này của Bạch Việt dọa sợ hết hồn, sau khi hồi phục tinh thần, cô đóng cửa bịch một tiếng, sau đó anh bị kéo vào phòng đè lại, một giây tiếp theo người anh ta đã bị Bạch Việt đè trên tường ở bên trong phòng.

Anh ta ngẩng đầu lên thì thấy người đàn ông quyến rũ giống như phụ nữ ở trước mắt, mái tóc trắng xõa như thác nước chiếu nghiêng xuống, sợi tóc quấn lấy da thịt anh ta, nhìn có vẻ xinh đẹp không gì sánh được.

Trong sát khí nặng nề, người đàn ông đè ép Giang Lăng thấp giọng nói: “Tôi đã nói rồi tôi trở lại, tôi sẽ là người đầu tiên giải quyết anh”
 
Thu Phục Tổng Tài Cao Ngạo
Chương 504: Kẻ Địch Cũ Chém Giết Làm Người Ta Mơ Màng!


Giang Lăng buồn cười nheo mắt lại, như thể anh ta vốn không sợ: “Bây giờ anh đang ở nhà của tôi, giết tôi, anh đi ngủ ở hầm cầu à?”
Bạch Việt bị Giang Lăng khiêu khích, anh ta cần răng bóp cổ Giang Lăng: “Anh đừng có khích tôi!”
“Tôi khích anh chỗ nào?” Giang Lăng cười cười: “Ra tay đi, ngài Đố Ky tiếng tăm lẫy lừng”
“Anh.

.

” Envy siết chặt ngón tay: “Đời tôi hận nhất có người tốt hơn tôi”
“Thật đúng là một người nhỏ mọn, không thể so người khác tốt hơn có được không?”
Giang Lăng thờ ơ cười cười: “Thật ngại quá, đáng tiếc báo cáo y học lần kia tôi đứng thứ nhất cơ mà”
Bạch Việt sắp tức giận đến mức nổ tung, tại sao lại có thể có loại người tìm chết này, anh đang nổi nóng còn dám tới chọc tức anh ta.

“Anh đừng cho là tôi không phải dám ra tay!”
Bạch Việt không thể không thừa nhận, trong lòng của anh ta rất thưởng thức Giang Lăng, thưởng thức Giang Lăng ở phương diện thành tựu y học, cũng thưởng thức Giang Lăng vẫn thong dong mặt không đổi sắc vào giờ phút này, nhưng trời tính anh ta dễ đố kị, anh ta như thẳng bé con đều phải cạnh tranh thẳng thua mọi chuyện.

Nếu Giang Lăng không bằng lòng chịu thua, đời này anh ta sẽ rất hận.

“Bộ dáng này của anh thật sự rất giống một con con chuột lông trắng khoét kho thóc”
Giang Lăng nhìn biểu tình cản răng nghiến lợi của Bạch Việt cười cười: “Nhất là mái tóc trắng của anh, trông lại càng giống con chuột lông trắng hơn”
Người đàn ông chết tiệt này dám anh ta như cái gì? Con chuột? Có phải là loại chuột bạch được sử dụng cho các thí nghiệm sao!
Đây nhất định chính là đạp một cước tàn nhãn lên tôn nghiêm tràn ngập nguy cơ của anh ta!
Bạch Việt đẩy Giang Lăng ngã trên giường, cả người anh ta dùng sức đè Giang Lăng lại, sau đó tay trái rút súng từ thắt lưng ra, dí nó vào ngực Giang Lăng rồi nói: “Tôi cảnh cáo anh một lần cuối cùng, đừng tưởng rằng tôi không dám ra tay ở trong nước!”
Mái tóc mảnh mai của anh ta lúc này rũ xuống vì đang cúi đầu đè lên Giang Lăng, thậm chí còn có sợi rơi trên mặt của Giang Lăng.

Mái tóc mất trật tự trông rất mê người, trong chớp mắt kia khuôn mặt của Bạch Việt đẹp đến mức làm cho người ta kinh hãi…nhưng càng là thứ xinh đẹp, thì càng nguy hiểm.

Giang Lăng nhìn người đàn ông trước mắt, giọng nói anh ta trầm thấp: “Anh đè nặng tôi như vậy, không tốt à?”
Biểu tình Bạch Việt cứng đờ, anh ta phục hồi tình thần lại rồi tức giận gào: “Đừng có nói sang chuyện khác!”
“Tại sao anh còn ghi hận chuyện lần trước tôi giành hạng nhất của anh ở nước ngoài”
Giang Lăng cảm thấy hơi bất đắc dĩ: “Được rồi, tôi thật sự không cố ý, hiện tại tôi tặng lại cúp cho anh được chưa?”
“Tặng?” Bạch Việt tức giận đến mức phát run: “Tôi còn lạ gì cái lòng thương cảm của anh”
“Vậy anh nói xem anh muốn tôi thế nào”
Giang Lăng thẳng thần cũng không từ chối, anh ta năm thẳng một đống ở trên giường để mặc Bạch Việt đè nặng lên người, hai tay anh †a giơ lên trên đầu trông như tư thế giơ tay đầu hàng.

Anh ta đã hết cách với Bạch Việt, suy nghĩ kỹ một chút anh ta còn hơi buồn cười, tại sao có thể có người với y thuật cao siêu như vậy, lại có lòng dạ nhỏ như một đứa trẻ ba tuổi vậy.

“Giờ tôi đây chịu thua anh được chưa? Bác sĩ Bạch, bây giờ tôi không bằng anh, anh đừng nóng giận nữa có được không?”

Cái giọng nói lừa trẻ con ngây thơ này, thẳng khi gió nào sẽ cho là thật!
Càng tùy tiện chịu thua không coi anh ta là gì như vậy, Bạch Việt càng phẫn nộ!
Vừa định nói gì, kết quả phía ngoài cửa bỗng chốc bị ai đó mở ra, Bạc Dạ đứng ở cửa, trong miệng anh còn la hét: “Tôi vừa nghe thấy tiếng gì đó ở chỗ mấy người, đang làm gì đấy, đánh lộn…”
Chữ “à” cuối cùng còn chưa nói ra, Bạc Dạ đã nhìn thấy cảnh Bạch Việt cưỡi trên người Giang Lăng ở trong phòng.

Người đàn ông kinh ngạc đứng ở cửa mấy giây.

Giang Lăng chợt ý thức được cái gì, anh ta luôn cảm thấy hình tượng của mình có vẻ sụp đổ vào giờ khắc này, anh ta lập tức đẩy Bạch Việt từ trên người ra rồi lập tức gọi Bạc Dạ: “Đại ca! Anh nghe tôi giải thích, chúng tôi không phải như anh thấy đâu, vừa rồi không có gì xảy ra cải”
Nhưng Bạc Dạ chỉ nhìn anh tới tôi đi giữa bọn họ, mặc kệ Giang Lăng giải thích cái gì anh vẫn cho rằng giải thích chính là che giấu, anh còn cười xấu xa, đứng ở cửa mà huýt sáo hú hú.

“Bạch Việt trước đây anh phàn nàn rằng ánh mắt tôi dành cho vợ quá khó coi, kết quả chính anh con mẹ nó lại là một tên đồng tính!
“Anh mới là đồng tính, cả nhà anh đều đồng tính!” Bạch Việt hô lên: “Tôi đây là một người đẹp trai như vậy, không có người phụ nữ nào xứng với tôi, đàn ông cũng vậy!”
Nói xong anh ta quay đầu nhìn Giang Lăng, vừa rồi Giang Lăng còn bị anh ta đẩy ngã xuống giường, lúc này lại mới sờ sờ cổ đứng dậy từ trên giường, anh ta nghĩ vừa rồi Bạch Việt bóp cổ anh †a hơi mạnh rồi, Bạch Việt đột nhiên ngây ngẩn cả người, một lát sau như là có tật giật mình Bạch Việt nói: “Anh đột nhiên xông vào làm cái gì? Anh không biết chúng tôi đang chém giết với kẻ địch cũ sao!
“Chém giết kẻ địch cũ à.

.

” Bạc Dạ lặp lại cụm từ này một cách thú vị, sau đó anh huýt một tiếng sáo với dáng vẻ lưu manh, sự mờ.

ám trong mắt đầy ý cười: “Tôi không hiểu lắm cách chơi của người thành phố mấy người, thì ra mấy người chém giết đều chém giết ở trên giường à?”
Chém giết trên giường, cái từ ngữ này đúng là làm cho người ta mơ màng!
“Con mẹ nó anh không nói được một câu tiếng người à!” Bạch Việt tóm lấy cái gạt tàn thuốc bên cạnh giường của Giang Lăng rồi ném đi, Bạc Dạ phát hiện sớm, nên anh đã nhanh chóng lắc mình và tiện thể khép cửa phòng lại, một giây kế tiếp gạt tàn thuốc đập vào cánh cửa phát ra tiếng bộp, sau đó rơi trên thảm.

Từ bên ngoài truyền đến giọng nói lẫn tiếng cười của Bạc Dạ: “Tôi không quấy rầy mấy người nữa.

Mấy người cứ tiếp tục, giết, nhau, vui, vẻ.


Giang Lăng che mặt, hỏng rồi, thanh danh một đời của anh ta đã bị hủy… Lúc này anh ta nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không tẩy sạch…Truyện được cập nhật nhanh mỗi ngày, Bạn đang đọc tại truyen.

one
Bên này Giang Lăng và Bạch Việt còn đang đối đầu, bên kia sau khi Bạc Dạ đóng cửa anh đã nhìn thấy Giang Yết vừa mở cửa nhô đầu ra.

“Tôi mới vừa nghe thấy có vật gì va đập…”
Giang Yết hơi buồn bực: “Anh nghe thấy không?”
Bạc Dạ nghĩ chắc là tiếng Bạch Việt ném gạt tàn thuốc, nhưng anh vẫn là ra vẻ cái gì cũng không biết mà lắc đầu: “Không, chắc anh bị ảo giác”
Giang Yết hơi bối rối, sao ảo giác lại chân thật như vậy…
“Để tôi đi gọi Giang Lăng” Giang Yết vừa định đi ra, Bạc Dạ lập tức tiến lên, sập một tiếng anh đóng sầm cửa khi Giang Yết định mở cửa.

Giang Yết: Đây là sao vậy đại ca?
Bây giờ trong lòng anh như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, anh hỏi Bạc Dạ cách một cánh cửa: “Anh Bạc Dạ, sao anh không cho tôi đi ra?”
Bạc Dạ cười nói: “Hiện tại đừng đi tìm em anh”
Giang Yết nghe không hiểu: “Vì sao không thể? Lúc trước tôi nghe thấy âm thanh từ phòng nó mà, để tôi xem nó đang làm gì”
Bạc Dạ là một trợ thủ đắc lực như thần, anh nói đầy ẩn ý ở bên ngoài cửa: “Anh ta đang trao đổi chuyên môn và sâu sắc về y tế với Bạch Việt, anh cũng biết mà, những bác sĩ như họ thường như tẩu hỏa nhập ma với cách giải quyết những căn bệnh khó chữa, lúc này họ đang tham khảo kinh nghiệm, chúng ta chớ nên quấy rối bọn họ”
 
Back
Top Bottom