Cập nhật mới

Khác Thứ Nữ Mưu Lược

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
267783269-256-k590453.jpg

Thứ Nữ Mưu Lược
Tác giả: ThanhMai303
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Zậy đó



chanh​
 
Thứ Nữ Mưu Lược
Chap1 xuyên không


Vừa lấy lại ý thức thì cả một trận đau đớn đến kinh hoàng, thậm chí nó không dừng lại mà càng đánh càng đau

Không biết bị đánh đến bao lâu thì đám người đó đi, Ninh Du lê lết chống đỡ thân ngồi dậy, một cơn đau xé thịt ập đến kiến cô phun ra cả một ngụm máu, máu đỏ chảy từ cổ xuống ước cả cổ áo, cổ họng khô rát lại vừa nôn ra máu, cô như chết đi sống lại

"Chết tiệt, tôi tuyệt đối không tha cho mấy người " cô gằn từng chữ đầy khó khăn

Bỗng cả một mớ kí ức cùng phẫn uất ào vào đầu Ninh Du, đoạn kí ức làm cô như chết lặng

/" tôi chết rồi cơ mà, sao lại....?"/

Trực thăng nổ cả tổ đặc công nhảy xuống, riêng cô bị kẹt lại thế là ngủm, vậy mà bây giờ lại ở đây còn bị đánh một trận bán sống bán chết

Nhờ đoạn kí ức mà Ninh Du mới biết, thân thể này là thứ nữ của Hạ thừa tướng, chỉ là nương nàng mất khi nàng hai tuổi, cứ vậy dần bị quên lãng, sống tại biệt viện sau phủ cứ thế lẳng lặng mà sống

Nào ngờ người phụ thân trách nhiệm của nàng lại hồ đồ hứa hôn tỷ tỷ nàng cho thế tử Thuận Quốc Công, tên bất tài vô đụng thích chơi trò thú tính

Ai mà ngờ nàng ta không chịu gả, thế là đẩy lên đầu nàng, Ninh Du không chịu lại bị đánh đến chết, để cô đến đây mà trả thù cho nàng, mười ba năm nguyên chủ chả yên ấm gì cứ thế bị chà đạp, ức hiếp, còn bị nói là thứ xúi quẩy hại chết nương, cứ thế lời ra tiếng vào hành hạ đứa trẻ còn chưa lớn

Ninh Du ngẫm nghĩ một hồi cũng thật bi thương, từ từ bò lên chiếc giường gỗ nhỏ màu xám, cô cảm giác chỉ cần thở thì cả cơ thể đều đau đến nôn ra máu nằm trên giường dù đau thì cũng đỡ hơn dưới sàn rất nhiều, một lúc thì có một vị ma ma đi vào, Ninh Du biết bà ấy là ai người đã chăm sóc cho nguyên chủ, thật sự thương cho nàng

Dung ma ma bê vào một chậu nước bên trong có một chiếc khăn, vừa thấy Ninh Du nằm trên giường như chết bà liền lao đến mà khóc vừa kêu "tiểu thư, tiểu thư người tỉnh lại đừng làm lão nô sợ mà tiểu thư"

Bỏ qua cơn đau Ninh Du nói "ta không sao ma ma giúp ta lấy ít thuốc cầm máu khử trùng với vải sạch giúp ta" đến nói cũng làm cô đau đến sắp khóc rồi.

Ma ma nghe giọng đau đớn của cô thì liền đáp " được lão nô đi lấy cho tiểu thư "

Sau khi băng bó xong thì cô mệt mỏi ngã trên giường

/" mình đúng là xui xẻo vừa xuyên qua đã bị đánh còn mang lên đầu mối hôn sự chết tiệt kiểu này biết sống làm sao đây"/ cô suy nghĩ một lúc lại thật thương cho nguyên chủ

Nương mất sớm lại là thứ nữ đầu óc ngây thơ cứ thế bị hành hạ còn bị hai vị tỷ tỷ tình thâm kia trèo lên đầu, thứ gì của nàng cũng bị lấy đi, phụ thân lại không quan tâm bỏ mặc nàng sống chết cả Hạ gia từ trên dưới nàng nghèo hơn cả cung nữ hằng thắng có chút đỉnh tiền để sinh hoạt, cũng may vị ma ma đã theo nương nàng vẫn luôn chăm sóc nàng

"Ma ma có thể nói cho ta biết phủ Thuận Quốc Công ở đâu không " cô mệt nhọc hỏi

"Tiểu thư, phủ Thuận Quốc Công cách phủ của ta không xa đi xe ngựa thì khoảng một nến hương là đến, mà tiểu hỏi để làm gì " Dung ma ma vừa nói vừa hỏi cô

Ninh Du ngẫm nghĩ một lúc rồi lại nở nụ cười " tất nhiên là hủy hôn" cô nói với điệu bộ rất thản nhiên, vị nhị tỷ tỷ kia cùng tứ hoàng tử Cố Vĩnh Hoàng có tư tình muốn ép nàng ta chịu thì tứ hoàng tử cũng không chịu, Nhị tỷ tỷ của nàng là Hạ Nhược Oanh tuyệt sắc tài nữ xinh đẹp yêu kiều mà bao tên nam nhân thèm khác

Dung ma ma thấy cô đột nhiên cư xử lạ, lo lắng hỏi " tiểu thư, người không khỏe sao, lão nô mời đại phu cho người"

"Dung ma ma, ta nói ma ma nghe, việc của ma ma là báo lại hành vi của ta cho lão phu nhân canh chừng đừng để ta trốn thì cứ như vậy mà làm, chuyện của ta, tốt nhất đừng xen vào đao kiếm vô tình lúc đó nó cắt ở đâu trên người bà cũng không trách được ta, bà hiểu chưa"
 
Thứ Nữ Mưu Lược
chap 2 hôn sự


Đã một ngày một đêm Ninh Du đến với thế giới này, cô là một đứa rất lười nên việc nằm không mà vẫn có ăn này với cô còn còn gì tuyệt hơn

Chỉ là những điều cô biết về thế giới này quá ít quá xa lạ, cô suy nghĩ rất nhiều có lẽ muốn sống được thì cô lại phải mang bộ dạng đặc công ra mà cày cuốc với đám người này, vị Dung ma ma tưởng chừng rất thương cho nguyên chủ lại là nội gián của lão tổ mẫu giám sát cô để cô không chạy trốn được, nàng đã biết từ hai tháng trước chỉ là nàng vẫn luôn nhịn, còn cô thì không

.................

"Dung ma ma" cô ngồi xếp chân trên giường nói vọng ra, giọng nói mười phần thản nhiên

" tiểu thư có gì sai bảo" Dung ma ma bên ngoài vào khom người đáp

" mau lên ta phải chuẩn bị đi gặp tổ mẫu với phụ thân đáng kính của ta, ngươi đi cùng ta, trò hay này mà không có ngươi thì đâu có được " cô nở nụ cười đến tà mị, bước chân xuống giường rồi từ từ ra ngoài

Dung ma ma muốn nói gọi lại bị cô bỏ lại, nhanh chân đuổi theo

Ninh Du nghe được nhóm nô tỳ quét sân nói hôm nay gia chủ Thuận Quốc Công đến, nếu đã đến mà cô không tiếp thì sao phải phép được

Đúng như vậy khi cô xong vào thì Hạ thừa tướng đang cùng với Cố lão gia bàn về mối hôn sự

" sao lại đông đủ vậy, Ninh Du tham kiến tổ mẫu, tham kiến phụ thân " cô chỉ khom người chứ không nhúng thân, quay sang Cố thượng thư, làm vẻ mặt kinh ngạc " vị này là Cố thượng thư, ngại quá, tiểu nữ Hạ Ninh Du tham kiến Cố thượng thư"

Hạ thừa tướng thấy cô liền tức giận " làm càn, chỗ này là nơi ngươi có thể đến sao, người đâu lôi nó ra ngoài "

Còn chưa nói xong thì cô dơ tay lên ra hiệu dừng lại, thế éo nào đám tay sai lại dừng, có lẽ là phản xạ, cô từ từ đưa mắt lên nhìn đấm người ngồi bàn lớn kia giọng nói hơi trầm " hôm nay nhi nữ đến để làm rõ vài điều, khoan hả động tay chân, ở đây có người ngoài để người nghĩ Hạ gia ta bạo lực không nói lí cứ thế đánh nhi nữ là không được phải không tổ mẫu phụ thân " cô nói nhưng mặt lại mang vẻ trào phúng

"Ngươi...ngươi nghịch nữ, ngươi định làm phản sao" lão phu nhân tức đến mặt cũng đỏ bừng lên, ly trà đặc xuống nghe cả tiếng vang lớn

"Lão tổ mẫu à, Ninh Du nào dám chỉ là có vài chuyện phải nói rõ" cô quay người về phía Cố lão gia "Cố thượng thư ta biết ngài trước giờ việc gì cũng phải rõ ràng nên ta ở đây làm rõ với ngài, người hứa hôn với Thế tử Cố gia là nhị tỷ của ta Hạ Nhược Oanh, nhưng nhị tỷ ta lại có ý với Tứ hoàng tử điện hạ, nếu làm tứ điện hạ mất lòng người lỗ là cả Cố gia và Hạ gia, mối hôn sự liền đẩy lên người ta, nhưng ta mới mười ba tuổi, phải đợi rất lâu, làm lỡ việc của thế tử, ta còn chưa chính thức sang mười ba còn đến ba tháng nữa như vậy chả phải phá lâu rồi, thay vì vậy cứ coi như chưa có gì rồi tìm một nơi tốt hơn cho Thế tử"

Ha...cô thừa biết thừa tướng phủ này không muốn làm thân với lễ bộ thượng thư rõ ra là không môn đăng hộ đối, nay cô nói vậy khó tránh xấu hổ cùng tức giận, nhưng lại trúc được gánh nặng này, ít gì chỉ phạt cô cấm túc một hai ngày, khi đó cô lại có thời gian nghĩ ngơi với tìm tòiy
 
Thứ Nữ Mưu Lược
chap 3 ta sẽ trị các ngươi


Đúng như Ninh Du tính, nhờ cô mà Hạ gia bỏ được gánh nặng về hôn sự, Cố thượng thư thấu tình đạt lý cũng biết ý tứ của cô, mối hôn sự này mà cứ diễn ra người ngoài sẽ nói ông trèo cao, còn cô bị ép hôn, một khi truyền ra ngoài liền có việc Thuận Quốc Công bức ép tiểu thư nhà lành, vì vậy dĩ nhiên là ông ta không dám rồi

Cuộc hôn sự chỉ vài câu nói là chấm dứt, tuy vậy cái thời đại lễ nghi phép tắc lại không cho việc một cô nương thô lỗ như vậy bước vào chỗ trưởng bối bàn chuyện, cô bị phạt cấm túc một tuần

Cứ ngỡ được yên ai ngờ chứ gì giặc tìm tới rồi, nhị tỷ Hạ Nhược Oanh của đến thăm cô

Thiếu nữ mảnh mai một thân y tím, y phục thêu hoa, gương mặt thon cùng làn da trắng, trang điểm kỹ càng, mái tóc dài cài thêm bộ trăm ngọc bích, tư thái yêu kiều, ủy mị này mà còn không mê thì mới là chuyện lạ

"Tam muội, nghe nói muội gặp chuyện tỷ tỷ thật sự rất lo cho muội" Hạ Nhược Oanh giọng nói mền dịu hỏi thăm

Ninh Du chậm rãi nhìn, cô nhìn đến chân ghét, chả phải vị tỷ tỷ đâm chọc để cô mang mối hôn sự này sao, còn mang theo tính đố kị, thứ gì của àng mà chả vị Hạ Nhược Oanh lấy đi,chứa hai câu lại nói xấu nàng một câu, nói sau nàng sống cực khổ là nhờ vị tủ tỷ thân yêu này đây

"Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, muội có làm sao thì cũng không ảnh hưởng đến đại sự của tỷ và tứ điện hạ, tỷ đừng lo dù ta có bệnh mà được nhị tỷ cao quý nay đến thăm cũng sẽ khỏe lại rất nhiều " cô nói với giọng hơi khàn, miệng vẫn cười rất tươi, chỉ có đôi mắt là mang vẻ khiêu khích cùng mỉa mai

Bị chọt chúng vảy, Hạ Nhược Oanh lại đem cái trò giả mù sương mưa ra, mắt rơi lệ giọng điệu ủy khuất nói " ta đến là thật lòng lo cho mọi, hà cớ gì lại nặng lời như vậy, nếu muội không thích thì ta có thể rời đi mà, ta...ta..."

Còn chưa nói hết câu Hạ Nhược Oanh liền nhìn cô cười, lập tức xoay người, tay chụp lấy ly nước trà trên bàn tự hất vào chính mình

"Khoan đã....."

....

Có gì đó sai sai, lúc này tứ điện hạ cũng đã đến trước cửa "Oanh nhi...." nói chưa dứt lời liền chạy đến đỡ mỹ nhân, ở đây là Hạ Nhược Oanh chứ không phải cô vì cô nhìn cũng bình thường được cái dáng hơi nhỏ, da trắng mặt hơi tròn tổng thể rất bình thường

"Nhị tỷ đừng lo, đó là trà nguội, không làm tỷ phóng được đâu, không ảnh hưởng đến tỷ chúc nào đâu, tin ta đi" cô nói rồi chỉ nhìn đôi bướm hoa trước mắt, mặt đầu vẻ trào phúng cùng thản nhiên

/" để xem ta trị đôi lẳng lơ các ngơi ra sao, sống hơn hai mươi mấy tuổi còn chưa biết hơi tình yêu mà các người dám ôm ấp trước mặt ta"/
 
Thứ Nữ Mưu Lược
chap 4 ta liền chỉnh ngươi


Hạ Nhược Oanh tức đến đầu cũng xì cả khói quay sang Cố Vĩnh Tuyền khóc đến nghẹn ngào thương tâm " ta...ta là có ý tốt tam muội lại không nói, cứ thế phỉ báng ta...ta...ta thật đau lòng.....

"

Một màng độc thoại uyên thâm làm Ninh Du cũng khâm phục

Mà nói nữ tử cổ đại đều ủy mị đoan trang, giữ mình một nước ước thanh tao, thế cái quỷ này là gì, vừa ôm nam nhan vừa khóc đến thân mật, thật là chướng mắt ông đây

"Oanh Nhược Oanh tỷ tỷ, tỷ khóc vậy làm gì người khác không biết nói là ta ta bắt nạt tỷ, còn dành nam nhân với tỷ nên tỷ mới ôm tứ hoàng tử đến như đỉa nga" Ninh Du càng nói càng thâm liền đem hai tội bụng dạ còn lẳng lơ chét vào người nàng ta

"Hạ Ninh Du, cô đừng có phạm thượng, thứ lòng dạ rắn rết như cô thì hiểu đâu, tốt nhất đừng chọc bản hoàng tử, không thì liền đen ngươi đi nếm vị đau khổ" Cố Vĩnh Tuyền nảy giờ đã cay cú sến phát hỏa, liền một tràn thị uy

Nói hắn yêu chiều vị nhị tỷ này của cô cũng không phải không có lý do, nhìn đi nàng ta đẹp như vậy, yêu kiều, dáng vẻ đầy đặn nhẹ nhàng còn biết ăn diện lời nói thì như bướm, nếu không phải địch thì cô liền mê nàng ta

"Điện hạ thứ tội" Ninh Du chỉ theo lễ tạ tội, cô biết thân thể này đã yếu hôm trước còn bị đánh đến không còn mạng, tạm thời miệng lưỡi tú để dọa, sau liền bâm chết họ, chỉ là không dạy họ bài học thì tên cô liền viết ngược

"Điện hạ nói thế, thật sự làm tiểu nữ đau lòng, trước đó đã nói thích ta, bây giờ liền bên tỷ tỷ, ta ta...."

ông đây diễn chết các ngươi

"Ngươi còn nói bậy ta liền cắt lưỡi ngươi" Cố Vĩnh Tuyền tức giận đến giọng cũng run

"A ta biết rồi, chắc do ta không được ủy mị, mê người không biết cách hầu hạ như tỷ ấy, ta thật là...

Bỏ đi" một câu liền nói nàng ta lẳng lơ liền biết ngủ với nam nhân liên bôi cả ký tro vài cái thanh danh nàng ta, tiết là đây là trong phòng nàng nếu ngoài liền đẹp mặt Hạ Nhược Oanh

"Ngươi ......ngươi đồ không có giáo dưỡng, ta ...ta...aaaa huhu" nàng ta tức đến nói cũng lấp, và con người sẽ mất kiểm soát nhất lúc tức giận

"Tỷ!!!

Không được đâu để cha nghe được liền đánh chết tỷ" Không giáo dưỡng tức không gia liền trù ẻo cả gia đình chết

"Ta không có, ta ....ta...điện hạ ta không có ta...." như cần cầu cứu nàng ta nhìn Cố Vĩnh Tuyền

Thấy mỹ nhân ước ác liền động lòng nói " nàng không làm gì liền không làm gì " hắn nói rồi cố lôi Hạ Nhược Oanh đi để tránh lại bị tai ương gì vạ may, lúc đi còn dùng đôi con ngươi chừng nàng đến đáng sợ nga
 
Thứ Nữ Mưu Lược
chap 5 khóc


Thật sự hông hiểu được, Hạ Nhược Oanh vừa đi liền là đi méc phụ thân

Hạ lão gia chỉ vừa bước vào phòng liền mở mồm mắng " cái thứ ti tiện như mẹ ngươi, không yên phận liền làm mất mặt gia ta, còn đem tỷ tỷ ra phỉ báng, đồ bất hiếu "

Ninh Du thân thể lười biếng cùng đau liền không thèm đứng lên cứ ngồi ìn ra mở lời " phụ thân đại nhân, người cao cao sáng suốt sao lại thiếu thận trọng như thế đâu, tỷ tỷ ta liền hảo hảo kính trọng tất cớ gì phỉ báng, mà chuyện sáng liền do ta sai người cũng chửi rồi cũng phật ta rồi, hà cớ nặng lời đồn ra lại như trò cười"

Cô biết Hạ gia này là thừa tướng phủ Hạ lão gia quá cố lập công được ban đất phong danh, thứ coi trọng chính là danh tiếng liền đem ra mà thọt tất nhiên đều tốt

"Ngươi thứ không có tôn ti, bao nhiêu năm nay ngươi im sống qua ngày ta liền không nói, nay lại nháo thành ra thể thống gì" Hạ lão gia càng mắng càng to, cả đời đặc công Ninh Du cô còn chưa bị mắng đến thế nhưng đây là đâu là một nơi xa lạ, liền là quyền thế nắm giữ muôn vạn, tôn ti cũ xí, gia trưởng, lại là một cái xã hội rắc rối, mà mạng người chính như cỏ rác

Thân nàng hiện tại chính là một chim lạc đàn, người ta xuyên không liền có tỳ nữ hay một người quan tâm còn cô thì vừa đến bị đánh đến sắp chết, còn với được độ hiểu biết về nơi này đém lại trên đầu ngón tay

" phụ thân người bao năm bỏ quên ta, các người liền có chuyện lại đổ lên đâu ta, ta sao phải gã cho tên thú tính đó, ta một thân yếu ướt, phụ thân ta cũng là nhi nữ người, những thứ tỷ tỷ biết ta cũng có thể học, ta cũng biết chữ, cũng nghe lời, tuy không thể tuyệt sắc như tỷ tỷ, ta cũng không phải không coi được, người liền vì ta mất nương rẽ lạnh ta, ta dù gì là nhi nữ là máu mũ của người sao người lại...ta...hu...hu..hu" một loạt những câu nói bi thương một tràn nước mắt thống khổ, một cô bé chưa đầy mười ba ngây thơ với lời nói đầy ủy khuất liền được Ninh Du diễn tả

Dường như có tác dụng làm Hạ lão gia im lặng

Ninh Du cứ đứng đấy khóc nhẹ nhàng như viên ngọc trai vỡ vụn đến thương tâm

"Ta.....dù gì đi nữa ngươi cũng không thể vô phép tắc còn gây sự với tỷ tỷ ngươi" trong lời nói chính là thập phần xót xa

Ninh Du trong lòng lại cười thầm, chỉ vài lời liền gây được tình thương với phụ thân đây

Ninh Du dùng tay thô lỗ lao nước mắt nói " Ninh Du biết lỗi rồi nhưng chỉ là do nữ nhi thật sự sợ phải rã cho tên đó, mà tỷ tỷ lại đến chỗ ta nói khích ta...ta ....ta thật sự mất kiềm chế "

"Chuyện này cứ vậy qua đi, ngươi tốt nhất đừng gây sự ở yên trong phòng " nói rồi Hạ Thịnh liền vay tay bỏ đi
 
Thứ Nữ Mưu Lược
chap 6 dạo quanh


Hạ Thịnh vừa đi, Hạ Nhược Oanh liền ném cho Ninh Du một ánh mắt như muốn xiên chết cô

Ninh Du mang theo vẻ vui vẻ đầy bí hiểm cười thách thức với nàng ta, hại nàng ta tức đến nổ phổi

Cũng xế tà Ninh Du bước đến chiếc gương đồng, nhìn sơ qua thì nguyên chủ cũng bình thường, được cái là trắng, trước do luyện tập Ninh Du cứ như than nay có cái làn da trắng đến phơi không ăn thua này thật tốt, cơ thể còn chưa dậy thì, bé bé xinh xinh tạm được

Cô đi tắm

Chuẩn bị mặc y phục thì cô mới để ý, vết thương có lẽ sắp lành, cả người thì lưng có vài vét thương khá lớn, do lúc xuyên qua bị đánh mà thành, ngoài ra còn có tay nhưng mờ hơn, thôi thì cô nhanh chóng mặc một thân y phục màu lục nhạt, leo lên giường, cô thích mặc đồ mát một tí nhưng đây là đâu chứ, đề phòng vẫn hơn

Đến cả gần nữa đêm cô vẫn không ngủ được, nên quyết định đi thâm thú xung quanh, đến bên bàn mở ngăn kéo bên trong có vài tấm ngân phiếu cùng vài thổi vàng một chiếc hộp nhỏ, mở hộp nhỏ là mẫu giấy ghi bát tự ngày sinh của nguyên chủ, đậu xanh để bị lấy đi chắc bị bán cũng không hay, Ninh Du nghĩ đã sợ liền đem nó đi cất, rồi lấy theo ngân phiếu, dùng chiếc châm bạc dài nhọn đơn giản xỏ lên tóc đa được buộc lên kiểu đuôi ngựa

Cô phải đi ra bằng cửa sổ, rồi luồn theo các hòn đá giả đi ra phía sau viện rồi lại núp đi tiếp ra cửa sau, do phủ thừa tướng rất lớn đi rất lâu ướt chừng hai nén hương, lúc đi còn gập lính canh phải cố gắng lắm mới lết được ra ngoài, có lẽ nhờ đôi giày vãi đi khá em với tiếng nhỏ

Từ cửa sau Ninh Du đi ra ngoài, từ hướng các nô tỳ nhiều chuyện nói, cô đi thẳng ra thì đập vào mắt cô là một sự xa hoa đến bất ngờ, cả phố đèn lòng thắp sáng, mọi người nhọn nhịp trai tài gái sắc, có đều các cô nương đều là đeo mạng che mặt, cô nghĩ nghĩ một chút thì dùng tay áo che mặt đến tiệm may gần nhất

" bà chủ có thể cho ta xem mạng che được không" cô nhìn xung quanh một lúc liền hỏi

Nhanh chóng là một phụ nhân dáng cáp hơi tròn trịa, nhưng rất yêu kiều nhanh nhẹn đi đến " quý cô nương, mời mời, ở đây có rất nhiều loại cô nương cứ chọn tự nhiên"

Nhìn sơ lược thì toàn bộ là loại vải gen, lúc nảy cũng là thấy đeo loại lưới như vậy, cô quyết định chọn một tấm mạng trắng trơn vải mềm, trả tiền rồi cô đeo lên một lần nữa nhìn kỉ con đường này, dù không phải ngày lễ cũng rất náo nhiệt

Cô quyết định đi dạo một lúc

"Nào nào quan khách mời xem mời xem"

"Kẹo đường đây, xin mời xin mời"

"Rút vẻ bối tình duyên đây"

"Các cô nương mời xem đi đây là mẫu trang sức mới rất thịnh hành, rất đẹp đây"

.....đã lược bỏ rất nhiều lời rao.....

Ninh Du đi đến một tiệm thuốc "ông chủ ở đây có kim châm cứu không"

Một lão già hỏi cô "cô nương muốn loại nào"

Nghĩ một lúc " ừmmm.....loại nào có thể bền một tí, chịu được lực, kim tất cả phải có kích thước bằng nhau, đầu kim phải nhỏ, có độ bén lâu, khi đâm phải một nhát đâm đến mạch, như vậy đó ông chủ có không "

Ông chủ quay vào nói với tiểu bảng, rồi quay ra nhìn cô cười hỏi "cô nương mua loại như vậy để làm gì, châm cứu thì phải dùng cả bộ kích thước khác nhau chứ"

Cô nhìn ông chủ tiệm, khép mắt nói " để như này" cô dùng tay ám hiệu lên cổ một đường tay cứa ngang

Chủ quán âm trầm hơn nhìn cô đánh giá, tiểu cô trước mặt nhìn tầm mười hai mười ba, nói chuyện lại rất đáng sợ, nhìn rất bình thường nhưng xung quanh cô là một loại khí tức thần bí, thật kỳ lạ

Cô mua hai bộ châm thủ dùng lâu dài

Đi một vòng lại đến chổ rèn

Bước vào là rất nhiều loại búa hay diều, kiếm vẫn có nhưng ít, có lẽ dân không hay dùng thứ này, mà chỉ có quân lính, ở đây còn có dây thừng, có lẽ dùng làm roi, nhìn một chút liền thấy một cay dao dài tầm một rang tay lưỡi dao không quá lớn, vỏ bao còn có khắc họa tiết rất đẹp, không chần chừ phóng lại như gió

"Ông chủ tui muốn mua cây này " tay cầm dao nhìn lão bảng nói

"Loại này ít người dùng nếu thích cô nương cứ lấy đi " một nam nhân hơi cứng tuổi nhìn cô cười nói

"Nếu vậy...đa tạ ông chủ....

Ừm ta lấy thêm sợi nay này bao nhiêu"

Sau khi trả tiền cô vui đến phát điên, không chỉ một cây, mà ông chủ thấy cô thích liền đem cây còn lại cho cô, đúng là hời, chỉ là không định mua roi, nhưng dù gì thì một cô nương mang theo roi còn hơn dao

Nhanh chóng về phủ, theo lối cũ vào phòng, sắp xếp xong liền ngủ
 
Back
Top Bottom