Ngôn Tình Thứ Nữ Đương Gả: Nhất Đẳng Thế Tử Phi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thứ Nữ Đương Gả: Nhất Đẳng Thế Tử Phi
Chương 167


Quỳ viên, lúc này Nguyễn phu nhân đang ngồi ở bên giường, nhìn Nguyễn thị sắc mặt tái nhợt, khóc sướt mướt nói không muốn sống nữa.

“Mẫu thân, hiện thời nữ nhi thật sự chỉ muốn chết, hài tử đáng thương kia của con, chỉ mới hơn một tháng, lại bị người hại chết. Ô ô ô…”

Nguyễn thị càng nói càng thương tâm, nghẹn ngào đến hít thở không thông.

Nguyễn phu nhân sợ hãi vội vàng vỗ lưng cho nàng, tiếp nhận trà tỳ nữ bưng tới cho nàng uống, lúc này Nguyễn thị mới thở lại bình thường nhưng vẫn khóc không ngừng.

Nguyễn phu nhân đau lòng không thôi, lại chỉ có thể dùng lời mềm nhẹ an ủi:

“Được rồi, con của ta, con còn trẻ, về sau có rất nhiều cơ hội có hài tử.”

Hiện thời bà có chút hối hận vì đã chiều nữ nhi thành dáng vẻ hiện tại. Đương nhiên nếu học được một phần của bà cũng không đến mức vì sao hài tử mất đi cũng không biết.

Vốn bà còn trông mong nữ nhi có thể sinh hạ trưởng tôn cho Vương phủ, như vậy quan hệ hai nhà cũng thân hơn vài phần, chẳng những có lợi với Linh Nhi mà Nguyễn Thu Linh kia cũng không có cớ để đi làm thiếp cho Tĩnh Vương Thế tử nha.

Hiện tại hài tử vừa mất, lại không thể tra ra là Thế tử phi kia đã ra tay, bồ hòn này Linh Nhi chỉ có thể ngậm.

“Mẫu thân người nói cũng thật nhẹ nhàng, người không phải không biết nữ nhi đợi bao lâu mới có được hài tử này, chẳng lẽ muốn nữ nhi lại chờ thêm một năm nửa năm nữa sao.”

Nguyễn thị khóc gây không nghỉ.

“Được rồi được rồi, con của ta.”

Nguyễn phu nhân vội vàng an ủi:

“Con cũng không thể tiếp tục làm loạn, để ý thân mình. Hôm nay mẫu thân cho ngươi mang thứ tốt đến, để con bổ thân mình.”

Nói xong liền hướng tỳ nữ bên cạnh ra hiệu, nàng vội vàng cầm đồ tiến lên nói:

“Nhị tiểu thư, đây là phu nhân cố ý tìm cho người.”

Nguyễn thị tạm thời thu hồi nước mắt, nhìn về phía thứ kỳ lại trong hòm, không khỏi hỏi:

“Mẫu thân, đây là cái gì?”

Nguyễn phu nhân cười khẽ phất tay cho hạ nhân trong phòng lui ra, chỉ vào thứ trong hộp nói:

“Đây là nhau thai.”

“Nhau thai?”

Nguyễn thị nghe vậy lập tức ghét bỏ lui về phía sau nói:

“Mẫu thân, ngươi đây là ý gì, muốn dùng thứ này khiến nữ nhi ghê tởm sao.”

Biết rõ nàng vừa mất hài tử, còn mang thứ này tới.

Nguyễn phu nhân có chút không biết làm sao nhìn nữ nhi, ôn tồn giải thích:

“Hài tử con, sao lại không biết nổi khổ tâm của mẫu thân. Nhau thai nhưng là thứ tốt, con vừa mất hài tử, cái này là thứ bổ thân mình tốt nhất. Mẫu thân mất bao nhiêu công sức mới tìm được cho con.”

“Thật sự?”

Nguyễn thị nghe vậy không khỏi quay đầu lại nói:

“Thứ này thực sự tốt như vậy?”

“Mẫu thân còn có thể hại con hay sao.”

Nguyễn phu nhân nhìn Nguyễn thị, mặt nghiêm túc nói:

“Thứ này bổ khí huyết nhất, còn có thể trị vô sinh. Lúc trước con luôn luôn không hoài được, mẫu thân đã sớm muốn cho con ăn thứ này.”

Nói đến đây, Nguyễn phu nhân vừa cười vừa nói thêm một câu:

“Về sau mỗi ngày con để cho người ta hầm một cái, rất nhanh có thể lại hoài.”

Nguyễn thị nghe thế, nhất thời tinh thần phấn chấn, bắt lấy Nguyễn phu nhân nói:

“Thật vậy sao?”

“Đây là đương nhiên.”

Nguyễn phu nhân cười gật gật đầu.

Nguyễn thị nhào vào trong lòng Nguyễn phu nhân, nói:

“Mẫu thân, người đối với con thật tốt.”

“Hài tử ngốc, con là thịt từ trên người mẫu thân rơi xuống.”

Nguyễn phu nhân vỗ nhẹ phía sau lưng Nguyễn thị nói:

“Nhưng là con cũng cần nhớ kỹ, việc này đừng để người ngoài biết, dù sao truyền ra cũng không xuôi tai.”

“Con biết, mẫu thân.”

Nguyễn thị gật đầu đáp ứng.

Nguyễn phu nhân một tay vỗ về nữ nhi, lại nhẹ giọng hỏi:

“Hài tử của con lần này mất đi, có thể xác định được là ai đã ra tay?”

Nhắc tới chuyện này, Nguyễn thị lại không khỏi thương tâm, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Khẳng định là tiện nhân Hạ Thính Ngưng kia. Nữ nhi uống canh bổ kia xong liền thấy đau bụng, nhưng cố tình phủ y kiểm tra xong lại nói không có việc gì. Mẫu thân, người cần phải làm chủ cho nữ nhi nha.”

Vương phi luôn luôn thiên vị giúp đỡ tiện nhân kia, nàng một chút đều không làm gì người ta được.

Tuy rằng nghe Nguyễn thị nói lời này, nhưng trong lòng Nguyễn phu nhân cũng có suy nghĩ khác.

“Mẫu thân thấy việc này cũng chưa chắc là Hạ Thính Ngưng kia làm. Con cũng đừng quên, lần trước con khiến cho Quý di nương kia mất hài tử, ả có thể không oán hận con mới là lạ.”

“Chuyện này.”

Nguyễn thị nghe vậy có chút do dự.

“Nữ nhi cũng từng hoài nghi ả, nhưng hồ ly tinh kia luôn luôn ở trong phòng dưỡng thân mình, không có hành động gì đặc biệt. Ngược lại canh bổ nữ nhi uống đều là do trù phòng đưa tới.”

“Cũng chưa chắc là do uống canh bổ mới mất hài tử nha. Tóm lại, mặc kệ là ai làm, đều phải đề phòng cả Hạ Thính Ngưng và Quý di nương kia.”

Nguyễn phu nhân khẽ thở dài nói:

“Hiện tại, con mau chóng hoài hài tử trước mới là chuyện quan trọng.”

Nguyễn thị lại không thuận theo nói:

“Vậy việc này chẳng lẽ cứ thế cho qua sao?”

Hài tử đáng thương kia của nàng cứ thế mất đi sao?

“Nếu thật sự là Quý di nương kia làm, ta không lột da ả không được.”

Nguyễn thị hận đến cắn răng nói.

“Được rồi.”

Nguyễn phu nhân nghiêm mặt nói:

“Con không có bằng chứng, làm loạn lên cũng không được gì. Nghe lời mẫu thân, hiện tại con hảo hảo dưỡng thân mình, quan trọng nhất là giữ trái tim của nhị nữ tế ở bên phía con.”

Thấy nữ nhi không thông suốt, Nguyễn phu nhân thở dài tiếp tục dạy:

“Hiện tại con mất đi hài tử, lại không có chứng cứ. Cho dù hoài nghi Quý di nương kia cũng không thể nói ra miệng. Nghĩ cách, để nhị nữ tế tự hoài nghi lên người ả. Trong khoảng thời gian này con phục thấp, không cần luôn cãi lại, nhị nữ tế còn không phải là sẽ yêu thương con nhiều hơn sao. Đến lúc đó mẫu thân lại nghĩ cách, dạy con phế Quý di nương kia đi.”

Một di nương không thể sinh dục, đời này cũng coi như xong.

Nguyễn thị nghe được có chút ý động, lại nói:

“Hạ Thính Ngưng kia thì sao, ả cũng có hiềm nghi, chẳng lẽ liền cứ thế buông tha ả?”

Chân mắt Nguyễn phu nhân híp lại nói:

“Hiện tại con không làm gì được nó, nhưng không sao, nếu nó không hoài hài tử thì cũng thôi, chỉ cần hoài được. Hừ, mười tháng mang thai, sẽ luôn có chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Đến lúc một xác hai mạng trách được ai.”

Nguyễn phu nhân nói đến cực kì nhẹ nhàng, một chút cũng không coi mạng người ra gì.

Nguyễn thị nghe xong cuối cùng là lộ ra miệng cười, nói:

“Con đều nghe mẫu thân.”

Thời gian trôi qua mấy ngày, Nguyễn thị quả thật chỉ lo tu thân dưỡng tính, không tiếp tục khóc loạn không nghỉ.

Cũng không biết nàng sử dụng cách gì thật sự khiến Bách Lí Trần Hiên nghi ngờ Quý di nương.

Bách Lí Trần Hiên vốn là cực chờ đợi hài tử này, hiện thời hài tử mất, lại có manh mối chỉ về phía Quý di nương, lại thêm chuyện lần trước sinh non. Người đa nghi như hắn liền nổi lên lòng nghi ngờ, vài ngày liên tục đều vắng vẻ nàng, hàng đêm ở lại trong phòng Nguyễn thị.

Chuyện này khiến Nguyễn thị vui mừng hỏng rồi, thấy mẫu thân quả thực có cách hay, bởi vậy càng giả vờ hiền lành nghe lời hơn.

Dung mạo nàng vốn không kém, gia thế lại vô cùng tốt. Chỉ là tính nết không để cho người thích, hiện thời sửa lại điểm ấy, ngược lại khiến Bách Lí Trần Hiên càng sủng ái hơn.

Chiêu phản kích này của Nguyễn thị khiến Quý di nương trở tay không kịp, hận đến bẻ gãy cây lược gỗ trong tay.

Hoán Tô có chút sốt ruột nói:

“Tiểu thư, vậy phải làm sao bây giờ nha? Hiện tại Nhị thiếu gia ngày ngày đều nghỉ ở chỗ phu nhân.”

Không chịu đến Niệp Hương viện.

“Hừ.”

Sắc mặt Quý di nương lạnh băng:

“Ta là coi thường ả, không cần phải nghĩ, khẳng định là mẫu thân ả ở sau lưng ra chủ ý, khiến phu quân sinh hiềm khích với ta.”

Quý di nương phẫn hận ném lược gỗ đã gãy thành hai nửa trong tay, cắn răng nói:

“Ta ngược lại muốn nhìn, cuối cùng ai mới là người thắng.”

Hạ Thính Ngưng tất nhiên là không rảnh quan tâm chuyện tranh chấp ở Quỳ viên, trong khoảng thời gian này mỗi ngày nàng vẫn duy trì tâm tình tốt, tỉ mỉ điều dưỡng thân mình.

Thời gian gần tới lúc có quỳ thủy, Vãn Ngọc lại có vẻ khẩn trương hề hề, bắt lấy Lục Vu nói:

“Quỳ thủy tháng này của tiểu thư, hẳn là sẽ không đến đi.”

Nhìn thấy Quý di nương cùng Nhị thiếu phu nhân lần lượt mang thai, tiểu thư nhà mình hẳn là sẽ có tin tức mới đúng nha. Rõ ràng mỗi đêm nàng gác đêm đều nghe được…

Lục Vu có chút buồn cười đánh rớt móng vuốt của nàng ra, lại có chút nghiêm túc nói:

“Còn hai ngày là quỳ thủy của tiểu thư đến, đến lúc đó sẽ biết.”

Nói đến này, Lục Vu lại nói:

“Muội đừng ở trước mặt tiểu thư nhắc tới chuyện này, khỏi mắc công nàng sốt ruột.”

“Ta biết, ta biết.”

Vãn Ngọc gật đầu nói.

Sao Hạ Thính Ngưng có thể không biết động tác nhỏ của hai tỳ nữ kia, lúc này nàng khẽ tựa vào giường, tay đặt lên bụng.

Tuy rằng theo y học, nàng hẳn là hoài được, nhưng là một ngày chưa chắc chắn thì trong lòng nàng vẫn có chút không yên bất an, đành phải để chính mình tận lực không thèm nghĩ nữa.

Ngày này, Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần mới từ Thanh Lan viên đi ra, đang vô cùng vui mừng nhảy tung tăng, cái miệng nhỏ nhắn nhồi điểm tâm của ‘Mật Tâm phường’.

Tay béo mập cầm cái mâm, bên trong đặt điểm tâm mà bọn họ yêu thích.

Hai cái cục phì nhỏ biết Hạ Thính Ngưng muốn nghỉ ngơi, liền nghe lời không đi quấy rầy, bưng điểm tâm chạy đi chơi.

Bách Lí Dung Thần đi chậm một chút, hắn cắn điểm tâm mơ hồ không rõ nói:

“Ca ca, huynh chờ đệ.”

Bách Lí Dung Kỳ dừng bước chân lại, thúc giục:

“Đệ đệ, đệ đi nhanh chút, chúng ta đến phía trước chọc cá.”

Bách Lí Dung Thần nghe vậy vội vàng nhanh bước chân hơn, hướng ca ca song bào thai của mình chạy tới.

Hai người hi hi ha ha đi đến trên cầu, không ngờ đụng phải Nguyễn Kim Linh cũng đi ra giải buồn.

Mấy ngày qua có thể nói là Nguyễn Kim Linh cực kỳ buồn bực, Nguyễn Ngân Linh sợ nàng gây chuyện, bắt nàng ở trong viện, hôm nay nàng thật vất vả mới trộm đi ra. Vừa thấy Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần, nhất thời liền tức giận đến chống nạnh.

Ở trong lòng nàng, nếu không là vì hai đứa mập này dấu nàng ăn bánh trứng, sao nàng có thể bị tỷ tỷ nhà mình giam cầm.

Lại thấy trên tay hai người đều cầm điểm tâm, ăn đến vui quên trời đất, trong lòng nàng càng tức. Chính nàng cũng chưa được ăn, sao hai bé mập này có thể ăn.

Nghĩ vậy, mặt nàng biến hung dữ tiến lên ngang ngược nói:

“Hai người các ngươi, đưa điểm tâm cho ta.”

Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần được Hạ Thính Ngưng sủng ra tính cách, không sợ người như trước kia. Lúc này cũng biết che chở điểm tâm nói:

“Dựa vào cái gì cho ngươi.”

Đây là đại tẩu cho người đi mua cho bọn hắn.

Bách Lí Dung Thần cũng đáp theo:

“Không cho.”

Nguyễn Kim Linh ngang ngược đã quen, vừa nghe đối phương không chịu đưa điểm tâm cho nàng, nhất thời săn tay áo, muốn tiến lên cướp.

“Cho ta.”

Nguyễn Kim Linh tuổi còn nhỏ, nhưng lực trên tay cũng không nhỏ, cầm lấy đĩa điểm tâm. Thấy Bách Lí Dung Kỳ không chịu buông tay, liền lièu mạng đẩy hắn.

Bách Lí Dung Thần vội vàng đi lên hỗ trợ, hắn là chán ghét Nguyễn Kim Linh này.

Ba nhân đẩy đẩy lui lui, Nguyễn Kim Linh tức giận đến ngoan độc, đâm đầu qua.

Rào chắn trên cầu cũng không cao, hai tiểu gia hỏa song song từ trên thành cầu ngã xuống.

Tõm một tiếng vang lớn, hai nguời lọt xuống ao duới cầu.
 
Thứ Nữ Đương Gả: Nhất Đẳng Thế Tử Phi
Chương 168


Bọt nước nổi khắp ao, Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần đang ra sức giãy dụa.

Nhóm tỳ nữ nghe được tiếng động tới vừa thấy thì sợ hãi chết khiếp, vội vàng cao giọng nói:

“Mau, mau đi xuống cứu người, nhóm thiếu gia rơi xuống nước.”

Tam thiếu gia, Tứ thiếu gia này nếu có chuyện gì, Vương phi chắn chắn muốn mạng các nàng.

Nhóm tỳ nữ nghe xong vội vàng cao giọng la lên, gọi thị vệ tuần tra trong phủ, để cho bọn họ nhanh chóng xuống nước cứu người.

Nhìn thấy bên ao vây nhiều người, thị vệ đang vội vàng xuống nước cứu nhóm thiếu gia bị sặc ngất đi lên bờ.

Nguyễn Kim Linh đứng ở trên cầu bị dọa đến choáng váng, trong lòng vừa hoảng vưuà sợ, quay người lại liền chạy.

Tin tức Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần rơi xuống nước rất nhanh liền truyền khắp toàn bộ Tĩnh Vương phủ. Theo đó bừng tỉnh Hạ Thính Ngưng đang ngủ trưa.

Vừa nghe tỳ nữ báo lại tin tức này, Hạ Thính Ngưng vội đứng dậy xuống giường, mang giày liền đi ra ngoài, ngay cả tóc cũng chưa kịp búi lên, chỉ tùy ý nó rối tung.

Vãn Ngọc cùng Lục Vu thấy thế, cũng vội vàng đi theo.

Vội vàng đi thẳng tới Tố viên, chỉ thấy tỳ nữ nơi này bận thành một đoàn, Hạ Thính Ngưng cũng bất chấp chuyện cho người thông truyền, nhấc chân liền đi vào bên trong.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần trắng bệch hôn mê nằm ở trên giường, phủ y đang ở bên cạnh thi châm cho bọn họ.

Tĩnh Vương phi đứng ở bên cạnh gấp đến độ nước mắt rơi xuống, hai yêu nhi này nhưng là thịt trong lòng bà a.

Hạ Thính Ngưng đến gần Tĩnh Vương phi, quỳ gối hành lễ.

Lòng Tĩnh Vương phi vốn vừa vội vừa loạn, vừa thấy Hạ Thính Ngưng đến liền ph.át tiết ra, quay đầu dùng giọng điệu chỉ trích với nàng:

“Ngươi sao lại thế này? Kỳ Nhi cùng Thần Nhi không phải ở chỗ ngươi sao, êm đẹp sao bọn họ lại rơi vào trong nước?”

Kỳ Nhi cùng Thần Nhi thích đến Thanh Lan viên dùng bữa nghỉ trưa bà biết, trước kia nhi tức này cũng luôn làm tốt, không có chút sai lầm, không ngờ lúc này nhưng lại để nhi tử của bà rơi xuống nước đến nỗi hôn mê bất tỉnh.

Hạ Thính Ngưng hơi hơi hạ mắt, nhẹ giọng giải thích:

“Kính xin mẫu thân đừng giận, bọn đệ đệ ở Thanh Lan viên dùng xong bữa trưa, lại ăn một chút điểm tâm liền ra vườn chơi, lúc gần đi nhi tức đã cho nô tì đuổi theo. Về phần là chuyện gì xảy ra, gọi người tới hỏi một câu liền biết.”

Nói xong, liền hướng Vãn Ngọc ra hiệu, để nàng đi tìm hai nô tỳ kia tới.

Tĩnh Vương phi nghe vậy thoáng giảm cơn tức, lại thấy Hạ Thính Ngưng một thân mỏng manh, tóc đen cũng chưa búi, một chút trang sức cũng không mang, liền biết nó cũng là nóng lòng chạy tới.

Nghĩ vậy, Tĩnh Vương phi cũng liền giảm phân nửa cơn tức.

Đợi Vãn Ngọc đưa hai tỳ nữ đến, hai người ‘cộp’ một tiếng liền quỳ xuống đất.

Hạ Thính Ngưng híp mi hỏi:

“Không phải cho các ngươi đi theo Tam thiếu gia cùng Tứ thiếu gia sao, sao bọn họ lại rơi xuống nước?”

Nhóm tỳ nữ cuống quít ngẩng đầu giải thích:

“Thế tử phi để nô tỳ bẩm báo, nhóm nô tì vốn là theo ở phía sau thiếu gia, nhưng thiếu gia nói bọn họ muốn đi trong hoa viên cho cá trong ao ăn, không cho nhóm nô tì đi theo, quay người lại đuổi chúng ta đi.”

“Nói như vậy, các ngươi cũng không biết nhóm thiếu gia là vì sao rơi xuống nước.”

Hạ Thính Ngưng tiếp tục hỏi.

Nhóm tỳ nữ hoảng sợ đáp:

“Vâng, nô tì biết sai, mong Thế tử phi khai ân.”

“Đồ vô dụng.”

Tĩnh Vương phi tức giận đến vung tay một cái nói:

“Giáng bọn nó xuống sài phòng chẻ củi.”

Mắt Hạ Thính Ngưng hơi dừng, nhìn nhóm tỳ nữ bị giải ra ngoài, cũng không tiện mở miệng. Chỉ có thể gọi tỳ nữ phát hiện Dung Kỳ cùng Dung Thần rơi xuống nước hỏi:

“Các ngươi là làm sao phát hiện nhóm thiếu gia rơi xuống nước?”

Một tỳ nữ trong đó mở miệng:

“Hồi Thế tử phi, là nô tì nghe thấy bên ao truyền đến tiếng vang, chạy tới mới phát hiện là nhóm thiếu gia rơi xuống nước.”

“Vậy các ngươi có ai biết là sao lại thế này không?”

Hạ Thính Ngưng quét một vòng nói.

Nhóm tỳ nữ hai mặt nhìn nhau, ào ào lắc đầu nói:

“Nhóm nô tì không biết.”

“Chỉ là.”

Một tỳ nữ khác nhỏ giọng nói:

“Nô tì nhìn thấy Nguyễn Ngũ tiểu thư đứng ở trên cầu.”

Nguyễn Kim Linh?

Hạ Thính Ngưng nhíu mày nhìn phía Tĩnh Vương phi.

Sắc mặt Tĩnh Vương phi âm trầm, đáy lòng lại âm thầm ghim Nguyễn thị thêm một lỗi.

Lúc này, phủ y đã thi châm xong rồi, Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần tỉnh lại liền oa oa khóc lớn, xem ra là bị sợ hãi.

Tĩnh Vương phi đau lòng không thôi, đứng dậy hướng tới bên giường, ôm lấy bọn họ, thấp giọng an ủi.

Hạ Thính Ngưng lại căn dặn tỳ nữ:

“Đi để trù phòng hầm hai chén canh gừng đến, trừ hàn khí cho nhóm thiếu gia.”

Tuy rằng hiện tại là mùa hè, nhưng một chút cũng không thể sai sot.

Nhóm tỳ nữ nghe vậy vội vàng chạy đi trù phòng. Không bao lâu, Tĩnh Vương gia cùng Bách Lí Dung Cẩn nghe tin liền chạy lại.

Hạ Thính Ngưng vội vàng nghênh đón, hướng công công hành cái lễ. Tĩnh Vương gia phất tay, sốt ruột hỏi:

“Kỳ Nhi cùng Thần Nhi thế nào rồi?”

Nghe thấy nhóm con rơi xuống nước, thiếu chút nữa doa ông hồn bay phách lạc.

Hạ Thính Ngưng vội giải thích:

“Vừa để phủ y xem qua, bọn đệ đệ không có vấn đề gì, chỉ là bị dọa không nhẹ, lúc này mẫu thân đang an ủi bọn họ.”

Tĩnh Vương gia nghe vậy liền vội vàng đi qua nhìn một cái.

Biết đệ đệ không sao, đáy lòng Bách Lí Dung Cẩn cũng nhẹ nhàng thở ra, nhìn thấy Hạ Thính Ngưng một thân mỏng manh, đã biết nàng vội vàng chạy tới. Kéo tay Hạ Thính Ngưng qua, Bách Lí Dung Cẩn hòa nhã nói:

“Không có việc gì đi.”

Hạ Thính Ngưng nhẹ nhàng lắc lắc đầu.

Đợi nhóm nô tì bưng canh gừng tới, đút cho Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần xong, hai người liền ngủ lại.

Từ trong miệng bọn họ biết được, hóa ra là Nguyễn Kim Linh đẩy bọn họ vào trong ao, Tĩnh Vương phi tức giận không chịu không được, Tĩnh Vương gia cũng là tức giận vung tay áo, trầm giọng cho người gọi tỷ muội Nguyễn thị đến đại sảnh.

Những người có liên quan đều ngồi chờ trong đại sảnh, lúc này Nguyễn thị sớm biết muội muội của mình làm ra chuyện tốt, sợ không thôi. Lại nghe tin Tĩnh Vương gia phái người cho gọi, sợ tới mức không cẩn thận làm rơi nát chén trà.

Dù không tình nguyện, Tĩnh Vương gia gọi đến, nàng cũng không thể không mang theo Nguyễn Kim Linh đi.

Hai người mang theo tỳ nữ đi đến đại sảnh, có chút kinh hoảng hướng phu thê Tĩnh Vương gia hành lễ.

Nguyễn Kim Linh tự biết gây đại họa, cả người tránh ở phía sau lưng Nguyễn thị không chịu đi ra.

Vẻ mặt Tĩnh Vương phi giận dữ, cũng không mở miệng gọi các nàng đứng lên, xiết chặt khăn nói:

“Nguyễn thị, ngươi xem muội muội ngươi làm ra chuyện tốt, hai tỷ muội các ngươi là có mưu đồ gì, lại dám đẩy con của ta xuống nước.”

Nguyễn thị vội vàng biện giải:

“Mẫu thân, không phải như thế. Kim Linh cũng là vô ý, muội ấy xưa nay giao hảo với Kỳ Nhi cùng Thần Nhi, làm sao có thể nhẫn tâm đẩy bọn họ xuống nước.”

“Vô liêm sỉ.”

Tĩnh Vương phi giận đến vỗ cái bàn nói:

“Quả thực là nói bậy, ngươi cho là Bản cung không biết sao. Nhóm Kỳ Nhi đã nói cho Bản cung, là muội muội ngươi bá đạo muốn cướp điểm tâm của bọn họ, Kỳ Nhi không chịu, lúc này mới bị muội muội ngươi đẩy xuống nước.

Thật không ngờ nó còn nhỏ tuổi, lại ngoan độc như vậy, muội muội ngươi ở trong Vương phủ ở lâu như vậy, Bản cung chưa từng để cho nó thiếu ăn thiếu mặc.”

Nói chưa dứt lời, vừa nói bà liền tức.

Nguyễn Kim Linh này lấy danh phận thân thích, ở trong Vương phủ không tốn tiền ăn uống. Xưa này bà hào phóng, cũng chỉ thêm một miệng ăn, bà tùy theo nó.

Không ngờ lại nuôi một đứa vong ân phụ nghĩa, không biết cảm ơn, ngược lại còn hại nhi tử của bà. Bà cũng không phải thánh nhân, sao có thể nuốt được cơn tức này.

Nguyễn thị bị nói đến nhất thời không biết như thế nào cho phải, khóe mắt nhìn thoáng qua Hạ Thính Ngưng, hận từ trong lòng dâng lên. Mũi dùi đâm thẳng tới:

“Chuyện này còn không phải trách đại tẩu. Mỗi ngày Dung Kỳ cùng Dung thần đều được ăn điểm tâm do ả phái người đi Mật Tâm phường mua về, nhưng Kim Linh nhà chúng ta thì một miếng điểm tâm cũng không có, đại tẩu thiên vị như vậy, nếu không phải ả, sao Kim Linh có thể giành điểm tâm để ăn.”

Nàng càng nói càng hận, Hạ Thính Ngưng này là cái sao chổi, mỗi lần liên quan đến ả đều không có chuyện tốt.

Hạ Thính Ngưng nghe vậy chỉ cảm thấy buồn cười không thôi:

“Nhị đệ muội, lúc trước ta từng nói, điểm tâm này là bạc của ta, muội muội ngươi muốn ăn là chuyện của các ngươi, chỉ cần ngươi có bạc, muốn mua bao nhiêu điểm tâm cho nàng đều được. Ta lại không có nghĩa vụ này, cũng không có trách nhiệm thêm thức ăn cho muội muội ngươi. Ngươi nói ta bất công, xin hỏi muội muội ngươi có quan hệ gì với ta, ngươi là thân tỷ tỷ cũng chưa quan tâm nó, ta dựa vào cái gì nên bỏ tiền túi của ta ra.”

Nguyễn thị này quả thực là não tàn, cái gì cũng có thể trách đến nàng.

Nguyễn thị nghe vậy phẫn hận không thôi, lại chỉ có thể gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Thính Ngưng không mở miệng được, nàng cũng biết bản thân nói đến chỗ nào đều đứng không vững.

Bách Lí Dung Cẩn trong trẻo nhưng lạnh lùng nói:

“Cho người đuổi Nguyễn Ngũ tiểu thư về Thừa tướng phủ đi, miễn cho sau này có người lấy lý do quan hệ thân thích đều muốn vào ở trong phủ.”

Nguyễn thị nghe vậy kinh ngạc nói:

“Điều này sao có thể, Kim Linh nhưng là muội muội ta.”

Sao có thể đuổi nàng đi.

“Là muội muội ngươi thì sao.”

Bách Lí Dung Cẩn mở đôi mắt lạnh nhạt nói:

“Nó không liên quan gì tới Vương phủ.”

Tĩnh Vương gia cũng là gật đầu nói:

“Việc này liền quyết định như vậy, cho người lập tức đuổi nó về Thừa tướng phủ đi.”

Ông là một chút cũng không muốn gặp lại hài tử chọc người phiền này.

Nguyễn thị chưa từ bỏ ý định, nàng vội vàng nói:

“Phụ vương, đây rõ ràng là muốn đuổi Kim Linh đi, nếu truyền ra bên ngoài, người ta còn không biết sẽ nói người như thế nào nha.”

Tĩnh Vương gia trầm giọng cả giận nói:

“Đủ, Bản vương đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ, nó ở trong phủ lâu cỡ nào trong lòng ngươi biết rõ. Cũng không phải trong nhà phụ mẫu đều chết, gia cảnh suy tàm. Bản vương lúc nào muốn cho người đi về cũng là chuyện đương nhiên, ngươi cho là người bên ngoài đều là đầu heo như ngươi sao. Còn dám nói thêm câu nữa thì ngay cả ngươi Bản vương cũng đưa luôn về Thừa tướng phủ đi.”

Nguyễn thị bị cả kinh không dám mở miệng nói thêm nửa chữa.

Nữ tử xuất giá nếu bị đuổi về nhà thân mẫu, đó là loại chuyện cực kỳ mất mặt. Nếu Tĩnh Vương gia thật sự làm như vậy, không đến nửa ngày, toàn bộ Thừa tướng phủ sẽ thành trò cười của cả Kinh đô.

Sao nàng có thể để chuyện mất mặt như vậy xảy ra.

Tĩnh Vương gia hướng đến mạnh mẽ vang dội, nói được thì làm được. Không đến nửa canh giờ, bọn hạ nhân liền dọn sạch sẽ đồ của Nguyễn Kim Linh, đóng gói đuổi người về Thừa tướng phủ.

Ép buộc một buổi chiều, việc này cũng coi như đã kết thúc.

Buổi chiều đèn đuốc tắt đi, lúc mọi người đang yên giấc.

Đột nhiên lại có động tĩnh, lúc này Hạ Thính Ngưng buồn ngủ đến không được, vẫn bị tỳ nữ chạy vào làm bừng tỉnh.

Tỳ nữ vội vàng thông báo, hóa ra là Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần lại xảy ra chuyện.

Bách Lí Dung Cẩn nghe vậy lập tức đứng dậy xuống giường, Hạ Thính Ngưng cũng bị cả kinh tỉnh ngủ hẳn

Chỉnh sửa một phen liền cùng nhau ðến Tố viên.
 
Thứ Nữ Đương Gả: Nhất Đẳng Thế Tử Phi
Chương 169


Nhóm tỳ nữ cầm đèn lồng sàng chói đi ở phía trước mở đường. Bách Lí Dung Cẩn nắm tay Hạ Thính Ngưng đi xuyên qua hành lang, đình đài, đến Tố viên.

Lúc này Tố viên thắp sáng thật nhiều đèn lồng, thắp từ trong phòng ra tới ngoài cực kì sáng sủa.

Lúc này phu thê Tĩnh Vương gia đang sốt ruột canh giữ ở bên giường, nhóm tỳ nữ tới tới lui lui đổi nước, thay khăn gấm mới, đắp lên trán Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần.

Phủ y đang ngồi ở bên giường chỉ huy:

“Mau, cầm khăn mới đến.”

Bách Lí Dung Cẩn cùng Hạ Thính Ngưng vào tới bên này, thấy bọn đệ đệ trên giường rõ ràng không thanh tỉnh:

“Mẫu thân, đây là có chuyện gì?”

“Cẩn Nhi, con đã đến rồi.”

Tĩnh Vương phi vừa thấy Bách Lí Dung Cẩn đến, như người đang hoảng lại tìm được người tin cậy, níu chặt nói:

“Bọn Kỳ Nhi giữa trưa rơi xuống nước, uống thuốc rồi đó vốn đang êm đẹp nghỉ ngơi, không ngờ vừa rồi lại bắt đầu phát sốt, cực kỳ nóng.”

Khi tỳ nữ gác đêm vội vội vàng vàng chạy tới bẩm báo, sợ tới mức tim bà đập nhanh không ngừng.

Vương gia nghe vậy vội vàng cho người triệu phủ y đến, lúc này bà quả thực vội muốn chết.

“Mẫu thân, người đừng vội.”

Bách Lí Dung Cẩn lời nói ấm áp, an ủi:

“Bọn Kỳ Nhi sẽ không có chuyện gì.”

Nói xong lại nhìn bọn đệ đệ trên giường một cái, trong mắt mang theo vài phần sầu lo.

Hiện tại Tĩnh Vương phi cũng không có cách nào, được nhi tử an ủi xong cũng chỉ có thể yên lặng cầu nguyện dưới đáy lòng. Nhìn nhóm tỳ nữ lại thay chậu nước mới, thay hết cái khăn này tới cái khăn khác.

Bà lo lắng không thôi, lập tức cũng theo đó mà thống hận tỷ muội Nguyễn thị, Nguyễn phu nhân. Đều là đám yêu tinh hại người, bọn Kỳ Nhi nếu có chuyện gì không hay bà không liều mạng với

Nguyễn phủ mới lạ.

Hạ Thính Ngưng đứng ở bên cạnh Bách Lí Dung Cẩn, thấy nhóm tỳ nữ vội vàng chườm lạnh hạ nhiệt cho Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần. Cũng có phủ y ở, nàng hẳn là không cần lên tham gia vào. Hạ Thính Ngưng chỉ căn dặn Vãn Ngọc:

“Muội đi căn dặn trù phòng ép chút nước củ cải đường hoặc thức ăn lỏng đến.”

Sốt cao giải nhiệt trong cơ thể nên lượng nước luôn giảm mạnh, cần bổ sung dinh dưỡng bằng thức ăn lỏng mới tốt.

Vãn Ngọc gật gật đầu, xoay người liền ra khỏi phòng đi trù phòng.

Bách Lí Dung Cẩn nhìn Hạ Thính Ngưng, phát hiện sắc mặt nàng không tốt lắm, nhẹ nhíu mày nói:

“Mệt mỏi sao? Để Lục Vu đỡ nàng ra bên ngoài ngồi xuống nghỉ ngơi đi.”

Vừa rồi là hắn sơ sót, không ngờ lúc này thân thể nàng không khoẻ.

Hạ Thính Ngưng chịu đựng mệt mỏi, cố gắng lên tinh thần nói:

“Ta không sao, vẫn là ở bên cạnh bọn Kỳ Nhi quan trọng hơn.”

Cũng không hiểu vì sao nàng lại không có tinh thần như vậy nha.

“Có phủ y cùng nhóm tỳ nữ ở, cũng không cần nàng tự mình động thủ, vẫn là đi nghỉ tạm sẽ tốt hơn.”

Bách Lí Dung Cẩn vừa nói vừa nhìn Lục Vu một cái, ý bảo nàng đỡ Hạ Thính Ngưng đến bên ngoài nghỉ ngơi.

Nhìn thấy cãi không lại Bách Lí Dung Cẩn, Hạ Thính Ngưng đành phải gật đầu nói:

“Ừm, có việc nhớ gọi ta.”

Bách Lí Dung Cẩn cười khẽ gật gật đầu.

Lục Vu sớm nhận ra tinh thần Hạ Thính Ngưng không tốt, lúc này được căn dặn, vội vàng đỡ tiểu thư nhà mình đến bên ngoài đại sảnh ngồi xuống.

Hạ Thính Ngưng nhíu mày cố bỏ qua cơn buồn ngủ, ở lần thứ hai thiếu chút nữa nhịn không được ngủ mất, rốt cục ý thức ra như vậy là không được. Vội căn dặn Lục Vu:

“Đi bưng chén trà nhỏ đến.”

Nàng phải nâng cao tinh thần mới được.

Lục Vu nghe vậy vội vàng đi bưng trà tới, lại cầm thêm mâm điểm tâm tinh xảo.

Hạ Thính Ngưng nâng chén trà lên uống liền mấy ngụm, xoa xoa mi tâm.

Hiện tại cũng không thể ngủ, dù thế nào, cũng phải chờ đến lúc bọn Kỳ Nhi hạ sốt không có việc gì mới được.

Ngồi một hồi lâu, Hạ Thính Ngưng uống hai chén trà đặc lên tỉnh thần.

Mà trong buồng, lúc này phu thê Tĩnh Vương gia đang lòng như lửa đốt chờ bên cạnh.

Bách Lí Dung Cẩn cũng nhìn bọn đệ đệ thần sắc không rõ nằm ở trên giường, thấy bọn họ sắc mặt ửng hồng như trước, không khỏi nhíu mày hỏi:

“Phủ y, bọn Kỳ Nhi đến tột cùng như thế nào?”

Sao đắp khăn lâu như vậy vẫn chưa giảm sốt, sắc mặt vẫn như cũ.

Lúc này phủ y cũng đang sốt ruột, đắp khăn ẩm giảm nóng nửa ngày, nhưng thân mình hai vị thiếu gia vẫn nóng như vậy, ông vội vã căn dặn tỳ nữ:

“Nhanh đi lấy khối băng đến.”

Đã chườm lạnh không được, xem ra phải dùng tới băng để chườm.

Nhóm tỳ nữ vội vã mang khối băng tới, lấy khăn bao băng lại mà chườm cho hai vị thiếu gia.

Lại ép buộc một phen, phủ y cũng nóng nảy, chườm lạnh thế này nhưng cũng không thể giảm nhiệt độ xuống. Còn tiếp tục sốt như vậy, đó là đòi mạng a.

Nghĩ vậy, phủ y không khỏi vội vàng đứng dậy, căn dặn tỳ nữ tiếp tục chườm băng. Ông lại xoay người bẩm báo với Tĩnh Vương gia:

“Vương gia, tiểu nhân đã chườm lạnh cho nhóm thiếu gia lâu rồi, ngay cả băng cũng dùng tới nhưng nhiệt độ vẫn cao không giảm, sợ là …”

“Sợ là cái gì?”

Tĩnh Vương gia kinh hãi nói.

Thần sắc phủ y rối rắm, châm chước một chút nói:

“Nếu nhiệt độ cao không giảm, sợ là sẽ đốt đầu óc tới hồ đồ.”

Nếu nghiêm trọng còn có thể chết.

Đốt đến hồ đồ?

Tĩnh Vương phi nghe vậy nhất thời thân mình mềm nhũn, ngã qua bên cạnh.

Nếu đầu óc đốt đến hồ đồ, vậy không phải thành đứa ngốc sao.

Tĩnh Vương gia nghe xong cũng hoảng hốt, lại nghĩ tới tiểu nhi tử của Tôn đại nhân trong triều, cũng vì sốt cao không giảm nên cũng bị đốt đến thành kẻ ngốc.

“Phủ y, ngươi nhất định phải nghĩ cách, phải giảm nhiệt độ mới được.”

Tĩnh Vương gia sốt ruột nói, con ông sao có thể biến thành đứa ngốc. Đây không phải là muốn moi tim ông sao.

“Vương gia, không phải là tiểu nhân không nghĩ cách mà thực sự là bất lực.”

Ông đã chườm lạnh, ngay cả băng cũng dùng tới, nhưng nhiệt độ vẫn cao không giảm, ông cũng không còn cách nào khác nha.

Tĩnh Vương phi gấp đến độ thiếu chút nữa ngất đi, sắc mặt trắng bệch.

Mà lúc này Hạ Thính Ngưng đang ngồi ở ghế, thấy nhóm tỳ nữ vào vào ra ra chiếu cố không ngừng, trong giây lát, nàng bỗng nhiên nhận ra có gì đó không đúng.

Chỉ thấy nhóm tỳ nữ lại mang một chậu khối băng vào, chườm lạnh nửa ngày, theo lý thuyết nhiệt độ cơ thể hẳn là đã chậm rãi giảm, sao cuối cùng ngược lại còn dùng tới khối băng.

Thời gian cũng qua lâu như vậy, chẳng lẽ sốt còn chưa có giảm được sao.

Nghĩ vậy, Hạ Thính Ngưng cả kinh, nhất thời cũng ngồi không yên, vội vàng đứng dậy muốn đi vào trong phòng.

Đúng lúc Thanh Vũ nghe theo lời Bách Lí Dung Cẩn căn dặn, vội vã đi lại mời Hạ Thính Ngưng vào:

“Thế tử phi, tình huống nhóm thiếu gia có biến, Thế tử để thuộc hạ đến mời người đi qua.”

Hạ Thính Ngưng vừa nghe, vội vàng bước nhanh vào trong phòng, chạy tới bên người Bách Lí Dung Cẩn nói:

“Dung Cẩn, bọn Kỳ Nhi sao rồi?”

Bách Lí Dung Cẩn nói cực nhanh:

“Cơn sốt nhày luôn không giảm, nàng có cách nào không?”

Hạ Thính Ngưng nghe vậy vội vàng đi đến bên giường, xem xét tình huống Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần một phen, đưa tay sờ cái trán, phát giác nóng đến đòi mạng.

Lại không hạ sốt, cháy hỏng đầu óc thì nguy rồi.

Hạ Thính Ngưng vội vàng căn dặn nhóm tỳ nữ:

“Mau, đi hầm rượu mang rượu tới. Lục Vu, muội đi lấy băng gạc đến.”

Nàng vừa nói vừa vì cởi y phục của bọn Bách Lí Dung Kỳ.

Rất nhanh, nhóm tỳ nữ liền từ hầm rượu chuyển xrượu tình huống, Hạ Thính Ngưng cầm băng gạc tẩm rượu, chà lau lòng bàn tay, lòng bàn chân, nách, tứ chi cùng lưng bọn Bách Lí Dung Kỳ.

Vừa lau vừa căn dặn bọn tỳ nữ mát xa cho bọn nhỏ, thúc đẩy quá trình tuần hoàn máu, nhanh tan cơn nóng.

Hạ Thính Ngưng một lần lại một lần chà lau thân mình cho bọn họ, phu thê Tĩnh Vương gia sốt ruột không thôi đứng ở bên cạnh nhìn. Âm thầm cầu nguyện cách của nhi tức có tác dụng.

Nhưng là phủ y kinh ngạc đến cực điểm, dùng rượu để giảm nóng, cách này có thể được không?

Lúc này Vãn Ngọc cũng mang theo nước củ cải đường ép đến, nhìn thấy tình huống này vội vàng tiến lên xin chỉ thị của Hạ Thính Ngưng.

Hạ Thính Ngưng cũng không ngẩng đầu lên nói:

“Đút nước củ cải đường cho bọn nhỏ đi.”

Cồn tuy rằng có thể cấp tốc giảm nóng, nhưng sẽ làm tiêu tan hơi nước bên ngoài làn da, hiện tại bọn Kỳ Nhi cần bổ sung thật nhiều nước.

Vãn Ngọc nghe vậy vội vàng cùng Lục Vu mỗi người một chén đút cho bọn Bách Lí Dung Kỳ uống.

Hẳn là cồn có tác dụng, Bách Lí Dung Kỳ mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn Hạ Thính Ngưng lẩm bẩm kêu một tiếng:

“Đại tẩu.”

Hắn thật là khó chịu.

Hạ Thính Ngưng an ủi nói:

“Kỳ Nhi ngoan, uống nước củ cải đường, rất nhanh sẽ tốt.”

Bách Lí Dung Kỳ nghe lời uống hết nước củ cải đường, không bao lâu, Bách Lí Dung Thần cũng có chút tỉnh táo.

Hai người bổ sung lượng nước, Hạ Thính Ngưng kiên trì không ngừng chà lau thân mình cho bọn họ.

Rất nhanh, nhiệt độ cơ thể của Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần liền giảm xuống, Hạ Thính Ngưng đưa tay sờ trán của bọn họ, không còn sốt nữa.

Thấy độ ấm đã giảm, Hạ Thính Ngưng cũng không dám thả lỏng, thay trung y mới cho bọn nhỏ, tiếp tục để tỳ nữ bổ sung thêm nước.

Hơn nửa canh giờ sau, xác định bọn họ thực sự hạ sốt, nhiệt độ cơ thể khôi phục bình thường, Hạ Thính Ngưng mới nhẹ nhàng thở ra.

Ép buộc một hồi, nàng cảm giác tinh thần không đủ, nhấc chân đi xuống giường.

Bách Lí Dung Cẩn tiến lên giữ lấy nàng, chau mày.

Sắc mặt của nàng thoạt nhìn còn tệ hơn lúc nãy, sợ là mệt muốn chết rồi.

Phủ y tiến lên chẩn trị một phen, xác định nhiệt độ cao đã giảm.

Phu thê Tĩnh Vương gia cuối cùng cũng an tâm. Đêm nay, thực nguy hiểm.

Vẫn là nhi tức có cách, dễ dàng khiến cho nhiệt độ cao kia giảm xuống.

Tĩnh Vương phi nhào vào bên giường, lòng tràn đầy đều là hai tiểu nhi tử của bà.

Tĩnh Vương gia thì lại lạnh nhạt hơn chút, ông nhìn thoáng qua Hạ Thính Ngưng sắc mặt không tốt, vội căn dặn nhi tử:

“Cẩn Nhi, các con cũng mệt mỏi cả đêm, mau mang tức phụ con trở về nghỉ ngơi đi.”

Tĩnh Vương phi nghe vậy cũng vội vàng thu lại cảm xúc nói:

“Phụ vương con nói rất đúng, các con mau trở về nghỉ ngơi đi.”

“Vâng.”

Bách Lí Dung Cẩn nhẹ nhàng gật đầu, ôm Hạ Thính Ngưng đi ra ngoài.

Ra Tố viên, Hạ Thính Ngưng cực kỳ mệt mỏi tựa lên trên người Bách Lí Dung Cẩn, nàng rất muốn ngủ, mí mắt luôn nhịn không được muốn khép lại.

Bách Lí Dung Cẩn nhìn thấy dáng vẻ thèm ngủ này của nàng, cũng không để nàng tự đi nữa, công chúa ôm nàng lên. Để Hạ Thính Ngưng có thể thoải mái tựa vào trong lòng hắn nghỉ ngơi.

Lúc trở lại Thanh Lan viên, Hạ Thính Ngưng sớm tựa vào đầu vai Bách Lí Dung Cẩn ngủ say rồi.

Trong mắt Bách Lí Dung Cẩn mỉm cười nhìn dung nhan lúc ngủ của nàng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt v.e da thịt nõn nà của nàng. Tựa vào bên người nàng ôm nhau ngủ ngon một đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, lúc Bách Lí Dung Cẩn tỉnh dậy, Hạ Thính Ngưng còn đang ngủ say.

Hắn cũng không đánh thức nàng, căn dặn tỳ nữ để nàng nghỉ ngơi thêm. Hắn thì lại chỉnh sửa y quan tiến cung lâm triều.

Giấc ngủ này đến tận khi mặt trời lên cao, gần giữa trưa.

Lúc này Hạ Thính Ngưng mới có chút mông lung mở đôi mắt, ngủ lâu như vậy, tinh thần nàng cuối cùng cũng trở lại.

Vãn Ngọc vừa nghe thấy tiếng ðộng, vội vàng tiến lên hầu hạ Hạ Thính Ngung thay y phục rửa mặt.
 
Thứ Nữ Đương Gả: Nhất Đẳng Thế Tử Phi
Chương 170


Thay y phục, Hạ Thính Ngưng ung dung ngồi trước kính trang điểm. Đưa tay vuốt vuốt sợi tóc, không quên hỏi:

“Bọn Kỳ Nhi sao rồi?”

Tối hôm qua thật là nguy hiểm.

Lúc này Vãn Ngọc bận chọn lựa các loại trang sức, nghe Hạ Thính Ngưng hỏi, vội trả lời:

“Tam thiếu gia cùng Tứ thiếu gia đã ổn, sáng nay còn đứng dậy dùng bữa nha.”

“Phải không, vậy là tốt rồi.”

Hạ Thính Ngưng yên tâm gật gật đầu.

Vãn Ngọc mím môi cười cười, có chút vui vẻ nói:

“Hôm nay tiểu thư muốn mang trang sức nào? Nô tì nhìn trâm cài ngọc bích trân châu này không tệ, hoặc là kẹp khổng tước hiện rõ màu xanh biếc này cũng thật hợp tiểu thư.”

Hạ Thính Ngưng liếc một qua các loại trang sức trên đài, nói:

“Thanh lịch chút là được rồi, trang sức nhiều lắm ngược lại quá nặng nề.”

Vãn Ngọc nghe vậy gật gật đầu, nàng biết xưa nay tiểu thư không thích đầu đầy châu thoa, chọn trâm cài lịch sự tao nhã cao quý vẫn hơn. Nghĩ nghĩ, lại kéo hộc khác của bàn trang điểm, tính tìm loại trang sức nhỏ.

Bàn tay trắng nõn của Hạ Thính Ngưng cầm lược ngọc, nhìn thấy Vãn Ngọc tận tâm tận lực chọn lựa cho nàng, cũng liền cười tùy muội ấy đi.

Không ngờ, Vãn Ngọc đang ra sức tìm kiém đột nhiên nhíu mày khẽ ‘ủa’ một tiếng, lẩm bẩm nói:

“Kỳ quái, cài hoa sao lại thiếu một cái.”

Nàng nhớ rõ ràng là để ở trong mấy cái hộc này nha.

“Sao thế, thiếu đồ?”

Tay Hạ Thính Ngưng dừng một chút, đặt lược ngọc xuống nói.

“Đúng vậy.”

Vãn Ngọc rõ ràng kéo toàn bộ hộc ra nói:

“Tiểu thư, cài hoa này rõ ràng có ba mươi hai cái, mà hiện tại lại thiếu một cái.”

Hạ Thính Ngưng khẽ nhíu nói:

“Mau nhìn xem những châu hoa khác có thiếu hay không.”

Bên trong có không ít là Dung Cẩn tự chọn đưa cho nàng.

Vãn Ngọc nghe vậy vội vàng kéo hộc tủ ở phía khác ra, cẩn thận đếm số lượng rồi nhẹ nhàng thở ra nói:

“Tiểu thư, số châu hoa này không thiếu cái nào. Người xem.”

Hạ Thính Ngưng nhìn qua các loại châu hoa trong hộc, gật gật đầu nói:

“Vậy là được rồi, muội lại cẩn thận tìm xem, có phải cài hoa kia bị bỏ nhầm qua hộc khác hay không.”

Dù sao trang sức của nàng thực sự rất nhiều, nhất thời đặt sai chỗ cũng là chuyện bình thường.

Vãn Ngọc gật gật đầu, kéo hộc tủ ra bắt đầu kiểm tra. Nàng lôi hết các hộc ra tìm một lần, lại vẫn cứ không thấy bóng dáng của cái cài hoa kia.

Vừa vặn lúc này, Lục Vu đẩy cửa phòng trở lại.

Vãn Ngọc vội vàng hướng nàng vẫy tay nói:

“Lục Vu, tỷ tới thật đúng lúc. Cái cài hoa văn chuồn chuồn đính ngọc bích của tiểu thư tỷ có thấy ở đâu không? Ta tìm thế nào cũng không thấy nha.”

Lục Vu nghe vậy vội đi qua, nói:

“Cài hoa văn chuồn chuồn đính ngọc bích? Gần đây tiểu thư không hề dùng tới nó nha. Chẳng lẽ không đặt ở trong hộc đặt cài hoa sao?”

“Ta tìm từ trong ra ngoài mấy lần rồi, vẫn chưa nhìn thấy. Những thứ khác cũng không có thiếu, chỉ thiếu đùng cái cài hoa nay.”

Vãn Ngọc nghiêm mặt nói.

Tìm không thấy cài hoa này, nhưng nó cũng không thể mọc chân rồi tự chạy đi, cho nên là, chắc chắn bị người nào đó thuận tay cầm đi.

Vãn Ngọc căm giận không thôi:

“Đứa vô liêm sỉ có mắt không tròng, lại dám trộm đồ của chủ tử. Xem ta bắt được ngươi không đánh ngươi mấy bản tử là không được.”

Nói đến đây, nàng lại liên miên lải nhải:

“Có thể đi vào phòng này cũng chỉ có mấy người như vậy. Tiểu thư, có nên để nô tỳ mang các nàng đến để hỏi không?”

Cũng không biết là đứa nào ăn gan hùm mật gấu, dám dấu chủ tử. Nếu nàng biết là ai, chắc chắc không nhẹ nhàng bỏ qua.

Tuy rằng Lục Vu cũng đồng ý với ý kiến đồ đã bị trộm đi, nhưng suy nghĩ của nàng lại khác với Vãn Ngọc:

“Cũng không nhất định là mấy tỳ nữ thân cận kia làm, dù sao tiểu thư cũng không thường xuyên ở trong phòng, tỳ nữ thủ bên ngoài dù có cẩn thận cách mấy cũng không tránh khỏi có lúc sai sót. Nói không chừng là tỳ nữ phổ thông của viện nào đó trộm mất.”

Vãn Ngọc vừa nghe, cũng cảm thấy có lý, lập tức tức dâng tận não nói:

“Mặc kệ là ai, thật sự là lá gan che trời, cái cài hoa kia của tiểu thư quý giá biết bao nhiêu. Nàng ta thế mà cũng dám trộm.”

Lục Vu quay đầu nhẹ giọng hỏi Hạ Thính Ngưng:

“Tiểu thư, người thấy chuyện này nên xử lý như thế nào?”

Hạ Thính Ngưng quét mắt qua hộc cài hoa, thản nhiên nói:

“Trước tiên không cần lộ ra, tránh cho đánh rắng động cỏ. Các muội âm thầm điều tra xem, coi thử là bị ai lấy mất.”

Một cái cài hoa tuy rằng không quan trọng, nhưng là người không ngay thẳng thì không thể giữ lại được.

Vãn Ngọc vẫn giữ khuôn mặt hung dữ như trước, chọn cài hoa khác cho Hạ Thính Ngưng.

Lục Vu mở hộc tủ trên bàn ra, lấy son hộp nói:

“Tiểu thư có muốn trang điểm nhẹ nhàng không?”

Hạ Thính Ngưng khẽ lắc đầu nói:

“Không cần, như vậy là được rồi.”

Nàng xưa nay không thích trang điểm, này lại ở nhà, cũng cần chú ý nhiều như vậy.

Lục Vu nghe vậy cười cười, cũng cất hộp son đi:

Chuẩn bị xong, Hạ Thính Ngưng liền đứng dậy đi Tố viên thăm Bách Lí Dung Kỳ cùng Bách Lí Dung Thần. Mang theo bữa sáng khai vị ngon miệng.

Hai tiểu gia hỏa nhìn có chút yếu do bệnh, không còn dáng vẻ hoạt bát ngày xưa. Khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt khẽ gọi ‘Đại tẩu’.

Hạ Thính Ngưng nhìn mà có chút đau lòng, kiểm tra đi kiểm tra lại xác định bọn họ thực sự đã ổn mới mở thực hộp ra múc cho mỗi người một bát cháo gà xé, dùng chung với mấy món ăn kèm.

Bách Lí Dung Kỳ uống cháo gà xé ngon ơi là ngon, chu chu môi, làm nũng:

“Đại tẩu, Kỳ Nhi không muốn uống thuốc, thuốc kia đắng muốn chết.”

Hạ Thính Ngưng đưa tay gắp thêm món phụ vào trong bát cho hai người, cười cười nói:

“Các đệ ngoan ngoãn nghe lời uống thuốc. Đại tẩu sẽ cho người đưa mứt sen đến, ăn một viên sẽ không còn đắng nữa. Chờ các đệ khỏi bệnh, đại tẩu đưa các đệ đi Thiêu Khảo trường ở ngoại ô nướng thịt được không?”

“Thật sự?”

Bách Lí Dung Kỳ vừa nghe nhất thời tinh thần phấn chấn.

Bách Lí Dung Thần cũng là đôi mắt tỏa sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Hạ Thính Ngưng.

“Đương nhiên là thật, các đệ ngoan ngoãn uống thuốc, bệnh vừa khỏi, đại tẩu liền mang bọn đệ đi.”

Hạ Thính Ngưng đưa ra hứa hẹn.

“Vâng vâng.”

Hai tiểu gia hỏa liều mạng gật đầu. Lúc này cũng không oán hận thuốc đắng nữa.

Thấy hai người bọn họ ăn xong, tinh thần cũng khôi phục hơn chút, Hạ Thính Ngưng mới thu dọn đồ đạc trở về Thanh Lan viên.

Vừa ngồi trong phòng không bao lâu, Bách Quế liền vào bẩm báo:

“Thế tử phi, mới vừa rồi Thanh thị vệ báo lại, giữa trưa Thế tử có việc, không thể hồi phủ cùng người dùng bữa.”

Hạ Thính Ngưng nghe vậy nhẹ nhàng gật đầu.

Dung Cẩn sợ là cùng Tiêu Cảnh Uyên đi bận chuyện của viện Phúc Lợi.

Nàng phất phất tay ý bảo Bách Quế đi xuống.

Dùng bữa trưa một mình xong, Hạ Thính Ngưng liền ở trong phòng kiểm tra sổ sách của trù phòng, giết thời gian.

Mặt trời trên cao chậm rãi hạ xuống, chìm vào trong sơn cốc.

Dùng xong bữa tối, Hạ Thính Ngưng liền vào phòng trong tắm rửa.

Mặc một thân trung y xa tanh lên giường khắc hoa. Nàng có chút lười tựa vào giường, khẽ nhắm mắt. Không biết vì sao, một ngày trôi qua mà nàng lại có cảm giác kiệt sức như chạy marathon.

Thật sự là gặp quỷ.

Hạ Thính Ngưng ngáp một cái, lần này càng cảm thấy quá buồn ngủ.

Vãn Ngọc thấy thế, không khỏi nhẹ giọng nói:

“Tiểu thư muốn nghỉ trước?”

“Ừ.”

Hạ Thính Ngưng mang theo giọng mũi đáp một câu.

“Vậy nô tì tắt đèn.”

Hạ Thính Ngưng quá mức buồn ngủ, cũng không quên nói:

“Nhớ để lại một chiếc cho Dung Cẩn.”

Cũng không biết bao giờ hắn mới trở về.

Vãn Ngọc nhẹ nhàng gật đầu đáp.

Buổi chiều Thế tử gặp chuyện quấn thân, cũng không có trở về dùng bữa. Thấy dáng vẻ tiểu thư buồn ngủ đến mức này vẫn còn nhớ rõ để đèn lại cho Thế tử.

Vãn Ngọc vừa nghĩ vừa buông màn xuống, tắt bớt đèn trong phòng, liền nhẹ tay nhẹ chân lui ra ngoài.

Một đêm ngủ ngon, ngủ đến khi Hạ Thính Ngưng cảm thấy trên mặt có cảm giác ấm áp bao phủ, dường như có cái gì chạm vào. Nàng hơi hơi nhíu mi tránh ra sau, không ngờ thứ kia lại lần nữa tìm được mặt nàng.

Nàng phiền tới mức ngủ không được, mở mắt ra nhìn đến cùng là cái gì phá mộng đẹp của nàng. Không ngờ mở mắt đã thấy đôi mắt mỉm cười Bách Lí Dung Cẩn nằm nghiêng ở bên người nàng, tay thon dài trắng nõn đang nhẹ nhàng vẽ vòng tròn ở trên mặt nàng.

Hạ Thính Ngưng bắt tay hắn nói:

“Chàng đã trở lại?”

Tối hôm qua nàng dường như ngủ thật sâu, không biết hắn trở về từ lúc nào.

Bên môi Bách Lí Dung Cẩn mang theo nụ cười ôn hòa, nói:

“Vừa lâm triều trở về, thấy nàng ngủ thật sâu, mệt sao?”

Đã lâm triều trở về?

Hạ Thính Ngưng nghe vậy lúc này mới chậm chạp phát hiện Bách Lí Dung Cẩn đang mặc thường phục, rõ ràng là đã rửa mặt chải đầu xong.

Nàng lại từ tối hôm qua ngủ đến hiện tại?

Hạ Thính Ngưng nhất thời rối rắm, đẩy đẩy Bách Lí Dung Cẩn nói:

“Ta đứng dậy.”

Bách Lí Dung Cẩn khẽ cười cười, đứng dậy xuống giường, hướng cửa gọi một tiếng.

Vãn Ngọc liền mang theo tỳ nữ bưng dụng cụ rửa mặt tới, hầu hạ Hạ Thính Ngưng súc miệng rửa mặt.

Trả khăn cho Vãn Ngọc, Hạ Thính Ngưng không khỏi nói:

“Sao muội không chịu đánh thức ta.”

Vãn Ngọc cười híp mắt nói:

“Thế tử căn dặn không thể đánh thức người, nô tì lại thấy Thế tử phi ngủ ngon quá, nào dám đánh thức người nha.”

Nói xong liền cho nhóm tỳ nữ bưng đồ đi ra ngoài.

Bách Lí Dung Cẩn hòa nhã nói:

“Mẫu thân đã miễn nàng thỉnh an mỗi ngày, ngươi liền an tâm ngủ thêm một chút, dù sao trong viện cũng không có chuyện gì phải quan tâm.”

Vãn Ngọc nghe vậy cũng thấy đúng là như thế nên gật gật đầu.

Hạ Thính Ngưng không biết làm sao nhấp mím môi, hỏi:

“Hôm qua chàng cùng biểu đệ bận chuyện của viện Phúc Lợi?”

Bách Lí Dung Cẩn đưa tay vuốt áo xa lanh hơi có nếp gấp của nàng, nói:

“Ừ, viện Phúc Lợi đã sắp xây xong, vừa xong liền có thể cho người đăng ký vào ở.”

Hắn nghĩ nghĩ, lại tiếp tục nói:

“Mấy nhóc khất cái mà nàng luôn để ý, biểu đệ sẽ cho người an bày.”

Hạ Thính Ngưng nghe vậy mắt cong cong nói:

“Vậy là tốt rồi. Chờ xây xong, ta liền cho bên thôn trang bắt đầu cung cấp nguyên liệu nấu ăn mỗi ngày. Xiêm y thì Tuyết Đoán phường cũng đã chuẩn bị tốt.”

“Ừm.”

Bách Lí Dung Cẩn nhẹ nhàng gật đầu.

“Đúng rồi, buổi chiều hôm qua ta đã sửa sang xong kế hoạch về sòng bạc cùng thanh lâu, đợi lát nữa đưa cho chàng, chàng giúp ta giao cho Hoàng Thượng.”

Hạ Thính Ngưng nháy đôi mắt bổ sung thêm.

Lúc này cửa phòng nhẹ nhàng mở ra, Lục Vu bưng chung sứ vào.

Bách Lí Dung Cẩn nhìn lên, nói:

“Ta đã biết, uống chén canh trước đi, ta căn dặn trù phòng hầm cho nàng.”

Nói xong liền hướng Lục Vu ra hiệu.

Lục Vu vội vàng mở chung ra, múc một chén canh. Đem chén ngọc cho Bách Lí Dung Cẩn.

Bách Lí Dung Cẩn cầm muỗng bạc:

“Mấy ngày gần đây nàng dường như mệt mỏi, ăn chén canh gà ác đi, không phải nói thứ này thật bổ thân mình sao.”

Vừa nói vừa múc muỗng canh đưa tới bên môi Hạ Thính Ngưng.

Hương canh ngấy đập vào mũi, trong chén toàn là nước canh cùng mỡ béo, Hạ Thính Ngưng nhìn canh gà ác, không lý do thấy buồn nôn, nhịn không được nôn khan.
 
Back
Top Bottom