Khoảng 6 giờ sáng, trong quán ăn "World Wide" chưa mở cửa, các nhân viên vừa thay đồ đang dọn dẹp quán.
Trong lúc ấy, cậu trai với mái tóc nhuộm vàng chân đen mặc chiếc áo sơ mi trắng với quần âu, bên ngoài là áo gi-lê đen.
Cậu trai vừa quét xong sàn nhà, thì ngó vào căn bếp được làm theo kiểu quầy bar, thấy chàng trai mặc bộ đồ đầu bếp trắng tinh-Aki đang ngồi một chỗ xem tin tức.
"Thưa anh cả của chúng em ơi, em biết anh là một brocon nhưng có thể dừng xem và dọn dẹp bếp đi được không?"
"Ấy, nói thế oan cho anh đấy.
Anh dọn dẹp xong mới ngồi nghỉ chứ, với cả là brocon thì sao?
Thấy đứa em mình vất vả nuôi bao nhiêu năm bây giờ trưởng thành, cao ráo, đẹp trai như này ai mà chẳng vui!
Với cả thằng nhóc kia giờ cũng tìm được bố mẹ ruột rồi."
Cậu trai thấy vậy thì ngán ngẩm không muốn nói thêm gì nữa, mặc kệ Aki đang vừa cười, vừa ngồi xem tin tức họp báo về việc lộ mặt của chủ Công hội 'Akiryu'.
Nhân vật chính trong tin tức là Ryou, Aki thầm cảm khái rằng bây giờ cậu đã cao hơn trước, từ 1m83 nay đã lên 1m90, thậm chí đã xuất hiện cơ bắp ẩn hiện trên bộ vest, mặc dù gương mặt không thay đổi nhưng lại toát ra vẻ lạnh lùng như thể không muốn ai lại gần, trên cổ vẫn còn chiếc vòng tinh thể hình lăng trụ mà lúc trước anh tạo ra.
Vô tình lướt đến chiếc vòng cổ ấy, anh bất giác nhìn vào chiếc vòng tay dây đen, ở giữa vòng tay là một viên đá trông giống con mắt với đồng tử dọc màu đen và tròng mắt màu vàng.
Anh trầm ngâm một lúc rồi rời mắt đi.
Cô nàng có mái tóc nâu buộc đuôi ngựa đang lau bàn bên cạnh thấy cuộc đối thoại vừa rồi, cô nàng liền nói: "Nói thật đấy Mạnh à, em vẫn còn ngây thơ lắm.
Theo chị thấy thì có vẻ như là hơn cả brocon rồi ấy chứ."
Cậu nghĩ nghĩ một lúc, đáp: "Ừ, chị nói cũng đúng, chỉ sợ người trong cuộc không hiểu thôi."
Aki ở bên trong bếp đang không hiểu họ nói gì thì thấy trên tầng hai, hai cô gái một trước một sau đi xuống dưới tầng một.
Anh nghiêng người ra phía quầy bar, nói với hai cô gái:
"Trên kia 2 đứa lau kính với quét ngoài lan can chưa?"
"Em lau cửa sổ rồi, không dám để con bé Hương này lau kinh đâu nên để nó quét sàn với lan can và lau bàn rồi."
Cô gái với mái tóc vàng gợn sóng trả lời.
Cô nàng tóc đuôi ngựa nhắc nhở với ánh mắt lia đi lia lại giữa Mạnh và Hương: "Kìa Azu, đừng trêu em nó thế, không là một người ngại, một người nói đấy."
Mạnh đang tính mở miệng thì im bặt.
Aki trong bếp nhắc nhở cô nàng tóc đuôi ngựa: "Thôi Eve đừng trêu nữa, mau lau bàn ghế với cửa sổ đi kìa."
Trong khi năm bạn trẻ đang vừa tán gẫu vừa dọn dẹp quán, thì một người đàn ông trung niên từ cửa chính bước vào, làm chiếc chuông cửa kêu leng keng.
Trên hai tay ông là hai túi đựng những thực phẩm chưa chế biến, thấy ông bước vào quán, Aki liền đi ra khỏi bếp giúp ông cầm một túi.
Ngó vào trong túi anh thấy đều là những nguyên liệu để nấu lẩu.
Anh ngẩng đầu lên hỏi:
"Chú Hùng, tối nay chúng ta ăn lẩu phải không?"
Mọi người nghe vậy cũng tụ tập lại ngó vào túi.
Hùng từ tốn đáp với nụ cười hiền từ:
"Bởi vì hôm trước mấy đứa hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc nên tiền thưởng cũng nhiều thêm.
Nay ăn hoang như này cũng không hề gì, nhớ phải ăn đủ chất đấy nghe chưa."
"Nghe chưa Mạnh nhớ ăn đầy đủ vào đấy."
Hương nhìn cậu.
Cậu trai nhìn sang: "Tớ vẫn ăn đủ chất mà."
"Thế đứa nào thấy cà rốt là mặt nhăn mày nhó, xong rồi âm thầm bỏ đi hả."
Chú Hùng tàn nhẫn vạch trần sự thật.
"Khoan, sao bố biết được vậy?"
"Ông bố này thay tã cho cậu nhiều hơn cả bố mẹ ruột của cậu đấy nhé.
Cái thói kén ăn cũng không thay đổi từ thời đó đâu."
Lúc này, cậu trai chỉ biết đỏ mặt mà không giấu đi đâu được.
Sau khi cất những túi thực phẩm vào trong tủ lạnh trong nhà chính, chú Hùng thay bộ đồ đầu bếp màu trắng bước vào bếp và bảo mọi người bắt đầu mở cửa hàng.
Nghe theo, mọi người chia việc mở cửa sổ cả 2 tầng và đi ra trước cửa chính đề biển 'mở cửa'.
Sau một lúc mở cửa hàng, những thực khách bắt đầu bước vào.
Những vị khách đến vào buổi sáng thường là những người đến để ăn bữa sáng và có người mua mang đi, chủ yếu đều là những món ăn bình dân.
Những vị khách đến rồi đi cho đến 10 giờ đã bắt đầu giảm dần, chỉ còn lại những vị khách lẻ tẻ ở lại quán vì hẹn hò hoặc đang làm bài tập, soạn đồ án, làm việc máy tính.
Nhân lúc quán ăn đang rảnh rỗi, nhân viên quán chia ca cho nhau để nghỉ ngơi ăn trưa sớm.
Sau khi tất cả ăn xong thì đã đến gần 11 giờ, các vị khách trước đó có người đã đi, có người ở lại để tiện ăn trưa.
Và đến 11 rưỡi là khoảng thời gian ăn trưa cũng là khoảng thời gian nhiều khách trong ngày, mọi người đều tất bật phục vụ khách hàng.
Trong bếp luôn luôn vang lên tiếng cắt thái, xào nấu.
Những nhân viên phục vụ bàn liên tục nhân đơn, đi ra quầy bar nhận món đưa cho khách, dọn bàn.
*****
Mãi đến 1 rưỡi chiều các thực khách đã ăn xong, giờ chỉ còn lại sáu người chúng tôi.
Mạnh ngồi phịch xuống ghế ở quầy bar mà than thở:
"Sao cảm giác nay lắm khách vậy nhể?"
"Chắc do chúng ta đóng cửa 1 tuần nên mọi người mới đến đông như này."
Hương vừa lau bàn, vừa nói.
Khi Evelyn và Azure cùng đi ra khỏi phòng nghỉ cho nhân viên thì, tôi và chú Hùng đã hoàn thành xong những ly nước soda hoa quả khác nhau cho mỗi người.
Chúng tôi đưa cốc cho mỗi người và nói: "Cứ từ từ uống thôi, chắc tầm 3 giờ mới có khách nên cứ thoải mái đi."
Tất cả cầm lấy ly nước của mình uống, chỉ với ngụm đầu tiên đã cảm nhận được sự thanh mát cùng vị chua chua ngọt ngọt của trái cây và vị ga đặc trưng của soda.
Mọi người như thể được tái sinh sau buổi trưa làm việc liên tục, tất cả vừa từ từ thưởng thức ly soda hoa quả của mỗi người, vừa lướt mạng xã hội hoặc chơi game hoặc xem phim.
Khi tôi đang xem những bài báo liên quan Dungeon trên toàn thế giới thì thấy bài báo về một hòn đảo của Philippines đang bị chiếm đóng bởi Dungeon cấp S, hiện đang được những quốc gia lân cận hỗ trợ.
Ngay lập tức tôi quay sang hỏi chú Hùng:
"Chú ơi, hình như là Việt Nam có cử Công hội lớn để đi chi viện cho Philippines phải không?"
"Đúng rồi, sao vậy?"
"Cháu thấy trên báo có đăng bài về việc một hòn đảo Philippines bị Dungeon cấp A chiếm đóng.
Ngoài ra, hình như một số quốc gia khác cũng có tham gia, sao hiện tại vẫn chưa thấy họ quay lại vậy?"
Vừa hỏi tôi vừa đưa bài báo ấy cho chú Hùng xem.
Chú đọc một lúc rồi trầm ngâm nói:
"Bài báo vừa đăng lên hôm qua à....
Thật ra thì Việt Nam đã qua hỗ trợ vào khoảng 10 ngày trước rồi."
"Vậy là đi trước cả khi chúng ta đến hỗ trợ cho chính phủ ư?"
Cuộc nói chuyện của hai chúng tôi cũng không quá nhỏ nên bốn người ở bên ngoài bếp vẫn nghe được.
Nội dung về 'Công hội của Việt Nam đã ra hỗ trợ từ trước khi chúng tôi đến giải quyết một số Dungeon cho Chính phủ nhưng đến hôm qua vẫn trên báo' đã phải khiến cho Hương phải thốt lên.
"Đúng vậy, sau khi họ đi được 3 ngày thì Chính phủ đã gọi cho chúng ta để xin trợ giúp giải quyết những Dungeon mới mọc lên.
Nói mới để ý, có vẻ như đợt này chúng ta đi giải quyết Dungeon lâu hơn bình thường thật..."
"Ngoài ra, theo con thấy thì lũ quái ở Dungeon cấp A này nó có gì đó khác lắm.
Cảm giác trông dữ dằn hơn ấy, mặc dù không phải tất cả Dungeon nào cũng thế nhưng đa số là vậy."
"Đâu, nhóc thử nêu ví dụ cho chị nghe xem."
"Đợi em tí..."
Vừa nói thằng nhóc vừa kiểm tra lại thông tin ở trong chiếc điện thoại.
Màn hình điện thoại bỗng dưng sáng lên chiếu ra những trang thông tin đầy chữ và hình ảnh dưới dạng màn chiếu trên không chung.
Mạnh chỉ tay vào trang thông tin thứ hai, ba, năm, sáu theo chiều từ trái sang và nói:
"Đây là 4 Dungeon mà chúng ta đã giải quyết ở: động P.N tại Quảng Bình, đảo L.C tại Nghệ An, núi C.D ở Quảng Ngãi và khu vực S.O ở Đà Nẵng.
Cả 4 nơi này đều có điểm chung là lũ quái vật hung dữ hơn bình thường."
"Thật à?
Sao chị cảm giác chúng vẫn bình thường mà..."
"Thì chị chỉ chăm chăm tung phép vào chúng nó thôi chứ có để ý đến lũ quái hành động như nào đâu..."
"Thảo nào anh thấy lũ quái [Cây Dây Rối] ở núi C.D thay vì giữ khoảng cách để quấy nhiễu mà chúng lại lao vào để tấn công.
Cả lũ [Khỉ đột Khổng lồ] khu vực S.O nữa, bình thường chúng chỉ ở trên cây đùa giỡn với các Thợ săn, nhưng lần này chúng lại lao vào như bị điên vậy."
"Vâng, em cảm thấy chúng nó khá là bất thường, nên có ghi lại để kiểm tra.
Sau khi kiểm tra xong thì em nhận thấy rằng bọn chúng như thể bị kích động bởi gì đó nên mới có những hành động như vậy."
"Vậy có biết được thứ kích động chúng là gì không?"
"Không ạ, con có kiểm tra lại những thông tin được ghi lại khi anh Aki đi tuần tra xung quanh Dungeon nhưng không tìm thấy gì cả."
Ngay lúc mọi người đang trầm ngâm thì tiếng chuông cửa vang lên, tất cả ngay lập tức vào vị trí công việc để tiếp đón khách hàng, cả sáu người đều ngầm hiểu rằng câu chuyện vừa rồi sẽ được tiếp tục vào bữa tối.
Các vị khách lẻ tẻ từng người, từng nhóm đi vào hết cả buổi chiều.
Đến giờ cơm tối, những vị khách kéo đến từng đợt.
Đa số họ là khách quen của quán, có người đứng ở trước quầy bar để có thể nói chuyện được với chú Hùng.
Bây giờ quán đã đông nghịt, thậm chí phải kê thêm những chiếc bàn nhựa chân cao ở bên ngoài quán.
Các vị khách hàng ở lại ăn tối với những bữa tối theo nhiều phong cách quốc gia khác nhau giống với tên của quán ăn - "World Wide".
Cho đến mười giờ đêm - thời gian quán phải đóng cửa.
Các khách hàng đã về hết, còn chúng tôi nhanh chóng dọn dẹp quán ăn.
Sau đó mọi người thay trở lại bộ đồ bình thường và quay về căn nhà biệt thự cỡ vừa với ba tầng.
Bề ngoài của căn biệt thự mang đường nét tinh tế, sang trọng nhưng giản dị, cùng với ban công và cửa sổ kính ở những phòng có góc chính diện của căn nhà.
Ngoài sân của căn biệt thự có nhiều cây được trồng xung quanh đường đi và căn nhà cùng với chiếc ga-ra khá to tách riêng khỏi căn biệt thự.
Mở cửa vào căn nhà, đập vào mắt chúng tôi là hành lang dài rộng rãi liên thông với phòng khách và ở hai bên trái phái.
Tôi cùng chú Hùng cầm hai túi thực phẩm đã mua vào buổi sáng vào phòng bếp.
Những người còn lại lên phòng của họ ở trên tầng, cả bốn đứa thay nhau đi tắm ở phòng tắm tầng 1 và 2.
Tại phòng bếp, tôi cùng chú đang tất bật chuẩn bị những món ăn từ hai túi thực phẩm kia.
Sau khi chuẩn bị xong nước dùng của lẩu trên nồi, chúng tôi bày ra bàn ăn dài với sáu chiếc ghê xung quanh.
Trên bàn đã bày ra nồi lẩu hai ngăn.
Một bên màu đỏ của ớt, bên còn lại có màu nâu cam của lẩu Thái.
Cả hai ngăn nước lẩu đều sôi ùng ục, bày xung quanh là những món thả lẩu: thịt bò, thịt gà, thịt cá, váng đậu, xúc xích, chả cá viên,... và hai rổ rau cùng những món ăn giải ngấy.
Khi bày xong bát đũa ra bàn thì cả bốn đứa kia cũng đã vào phòng ăn.
Tất cả cùng ngồi ngay ngắn vào bàn, nam một bên và nữ một bên, mọi người đều cùng thưởng thức nồi lẩu.
Bữa tối này được xem là một buổi tự thưởng cho bọn họ vì đã làm việc vất vả trong 1 tuần kia.
Ăn được một lúc, chú đột nhiên mở miệng:
"Đúng rồi, chắc là bây giờ khá thích hợp cho việc nói tiếp câu chuyện chiều nay rồi nhỉ?"
"Ừ đúng rồi, về việc lũ quái bọn chúng bị kích động ấy, vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân à?"
"Vâng, theo những bản ghi được của anh khi điều tra xung quanh Dungeon thì em không thấy gì khác lạ so với môi trường xung quanh của nó.
Nhưng em có đối chiếu một số thông tin môi trường cũng như nồng độ 'áp lực' bên trong Dungeon thì có thấy sự khác biệt."
Nói rồi nhóc ấy lại dùng điện thoại của mình chiếu ra những trang thông tin lên không chung.
Mạnh chỉ vào biểu đồ cột ở giữa của các trang và nói:
"Mọi người nhìn đi, cột dọc là 'áp lực' trong Dungeon và cột ngang là những Dungeon có môi trường tương tự cũng như các Dungeon khác.
Theo biểu đồ thì lượng 'áp lực' mà 4 Dungeon chúng ta nói đến chiều nay cao hơn hẳn so với những Dungeon cùng môi trường khoảng gấp rưỡi đến gần gấp đôi."
"Nhưng mà những Dungeon này lại vẫn được đề là cấp A nhỉ?"
Azure hỏi.
"Họ đề cấp A là hợp lý bởi vì những quái vật chỉ xếp ở hạng A thôi và dù 'áp lực' tăng lên thì chúng cũng không quá mạnh để phân lên S.
Ngoài ra, lượng 'áp lực' của những Dungeon này vẫn ở mức cấp A thôi chị."
Evelyn trầm ngâm lúc rồi nói: "Nghe qua thì có vẻ như khá bình thường...
Nhưng mà nếu ta kết hợp thông tin việc Công hội Việt Nam và một số quốc gia khác để hỗ trợ Philippines chỉ với Dungeon cấp S thôi mà đến nay chưa về thì cảm giác hơi sai nhỉ?"
"Đúng vậy, theo như chú nhớ thì Philippines bọn họ cũng không phải là yếu, chẳng qua là khó khăn ở trang thiết bị thôi.
Nếu như để đối phó với Dungeon cấp S thì vẫn có thể được."
"Nhưng chẳng lẽ bên đăng bài báo này chỉ muốn có tin nóng thôi sao?"
Hương cảm thấy hơi mờ mịt về bài báo.
"Thật ra, bài báo mà anh thấy nó chỉ đề cập là một hòn đảo bị chiếm đóng bởi Dungeon cấp S, mà nhìn có vẻ như chỉ là bài báo đơn giản nói về Dungeon và quốc tế thôi.
Và có vẻ như Chính phủ của các Quốc gia đang nghĩ rằng các Công hội đang lười biếng nên mới đi lâu như vậy."
"Nhưng đối với những người để ý rằng các Dungeon có 'áp lực' tăng lên như chúng ta thì lại khác nhỉ."
"Hừm..."
Chú Hùng im lặng một lúc lâu, nói: "Mạnh, tí nữa con tổng hợp lại những thông tin này xong giúp bố gửi cho Đại đội trưởng Toàn thuộc Đội Phụ trách Quản lý Dungeon của Chính phủ và Tiến sĩ Hoa bên DHsMC thuộc Việt Nam..."
Sau khi Mạnh đáp dạ, chú nói với mọi người cứ tiếp tục ăn.
Tuy trong mỗi người đều có tâm tình khác nhau, nhưng không cưỡng lại được những nồi lẩu trên bàn.
Chẳng mấy chốc các món trên bàn đã hết sạch, bốn đứa kia vì không góp sức trong việc nấu ăn, nên đang chia nhau ra dọn dẹp bàn và rửa bát đĩa.
Tôi với chú Hùng lên phòng của mình lấy quần áo và chia nhau ra tắm ở hai phòng tắm trên tầng hai, dưới tầng một.
Mạnh cùng Hương lau dọn bàn ghế, sau đó cô đi vào bếp giúp đỡ Azure và Evelyn rửa bát đĩa.
Cùng lúc đó, Mạnh ra phòng khách vừa ngồi nghỉ vừa đợi chú tắm xong.
Sau khi chú bước ra khỏi phòng tắm, cả hai cùng lên phòng gửi liên lạc và gửi thông tin vừa phát hiện được cho vị Đại đội trưởng cùng vị Tiến sĩ được nhắc đến kia.
Ở trong phòng cùng chú Hùng một lúc, Mạnh bước ra khỏi phòng.
Vừa bước ra cửa, nhóc ấy đã thấy tôi ngay cạnh cửa.
Giật mình thằng nhóc hơi bực mình hỏi:
"Sao anh lại ở trước cửa phòng bố em vậy?"
"Anh tò mò không biết bên Chính phủ có phát hiện chưa thôi."
Tôi cười cười.
"Bên phía Chính phủ và DHsMC của Việt Nam cũng chỉ thấy các Dungeon hiện nay đang ngày càng nhiều thôi.
Còn về lũ quái vật bị kích động hay 'áp lực' từ Dungeon đang tăng lên thì họ đều không biết."
"Chắc là do những nhân viên hay Quân đội trực thuộc không kiểm tra hay quan tâm về những chi tiết ấy lắm nhỉ..."
"Khả năng là vì họ chỉ chăm chăm vào trong đấy đánh quái với xử con Boss như chị Eve thôi nên không quan tâm mấy cái ấy đâu."
Cô nàng nào đó đang xem phim trên phòng thì đột nhiên hắt xì một cái.
"Được rồi, thôi anh về phòng nghỉ đây.
Nhóc cũng đừng thức khuya quá đấy."
Nói rồi tôi quay về phòng của mình.
Đóng cửa phòng, dựa vào cánh cửa và nhìn chăm chăm vào chiếc vòng trên tay một lúc lâu.
Anh không nhịn được đành chạm viên đá tạo hình như mắt rồng ấy lên trán.
Sau một lúc anh đặt tay xuống rồi đi về phía giường và nằm phịch lên.
Dù trong lòng đang nhiều suy nghĩ chưa sắp xếp nhưng vì những ngày mệt mỏi do Dungeon nên anh đã ngủ thiếp đi.
*****
Tại một sân bay ở Philippines, chiếc máy bay tư nhân với logo thiết kế cách điệu màu đen nền trắng: chiếc lá phong nằm ở trung tâm với những gân lá màu trắng và đằng sau, con rồng phương Tây đang giữ chặt chiếc lá phong ấy.
Bên dưới, có vài người mặc vest cùng những người mặc trang phục quân đội đợi chiếc máy bay đáp đất.
Sau khi chiếc máy bay đáp xuống đất, cánh cửa của chiếc máy bay bắt đầu mở ra, người ở dưới bắt đầu di chuyển chiếc xe thang đến cửa máy bay.
Những người ở trên máy bay lần lượt đi xuống, bọn họ lần lượt chào hỏi và bắt tay nhau.
Khi vị khách cuối cùng trên máy bay bước xuống, mọi người đều im lặng.
Những người bước ra khỏi máy bay lúc nãy bắt đầu đứng phía sau vị khách ấy.
Người đứng đầu phía nhóm người mặc vest đứng ra, ông giơ tay về phía vị khách ấy và chào:
"Xin chào cậu, tôi là Leni Rodgor Chủ tịch của DHsMC trực thuộc Philippines."
Vị khách ấy mặc áo sơ mi trắng, gi-lê nâu, cùng chiếc quần âu và áo vest ngoài màu đen.
Chiếc vòng cổ của vị khách đặt ra bên ngoài lớp áo, chiếc vòng ấy có dây màu đen và điểm nhấn là viên tinh thể hình lăng trụ với màu xanh lục bảo đục màu.
Mái tóc đen tuyền cùng đôi mắt màu vàng gold kết hợp với gương mặt lạnh lùng nhưng không kiêu ngạo ấy khiến cho nhan sắc của những người khác bị lu mờ.
Vị khách ấy bắt tay với người trước mặt và nói:
"Xin chào ngài, tôi là Chủ hội Akiryu-Sasaki Ryou."