Ngôn Tình Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn
Chương 101: 101: Em Sẽ Ước Rằng


"Nếu em thích, sau hôm nay tôi sẽ cho em đeo."
Hắn trầm giọng đáp như vậy.
Hàm Ý Vị Băng cảm thấy mắt mình lại ươn ướt.
"Em là Băng Cốt, trời sinh đã vậy."
"Ừ."
"Cho nên từ nhỏ đến lớn, chỉ thích mỗi anh thôi."
"Nên vậy."
"Nếu có người giả mạo anh, em sẽ nhận ra."
"Tốt."
"Em thấy anh mặc quân phục là đẹp nhất, sau đó mới tới sơ mi trắng, cuối cùng là áo ngủ làm bằng tơ."
"Coi như em có mắt thẩm mỹ."1
"Hôm lễ trưởng thành của anh, anh mặc quân phục đẹp cực kỳ, em mới mười hai tuổi thôi mà đã muốn giấu anh đi, không cho người khác thấy rồi."
"Tốt."
"Từ nhỏ em đã quyết tâm phải làm một người mẹ tốt, thay anh thể hiện tình thương với con, anh lạnh lùng như vậy, nhất định không dịu dàng được với con đâu."
"Chưa chắc."
"Em-"
Mũi bị cắn nhẹ, cắt đứt lời nói dở dang của cô.
Hàm Ý Vị Băng nghe thấy một tiếng cười khẽ, dễ nghe cực kỳ.

"Còn lại nói sau, tôi với em còn có rất nhiều thời gian."
Có một bàn tay to ấm nóng xoa bụng cô.1
"Cái gì quan trọng thì phải làm trước."
Hắn trầm giọng nói.
"Phải có con, em mới biết tôi sẽ đối xử với nó như thế nào."
Câu nói và hành động của Bạc Thần Kiêu mang tính ám chỉ cực kỳ rõ ràng.
Không khí đang dần trở nên ái muội.
Bỗng, Hàm Ý Vị Băng to tiếng khóc nấc lên.
"Em nhớ mẹ."
Cô cầm chặt tay hắn, móng tay ghim sau vào lớp cơ cứng rắn.
"Nhớ lắm...!Hức...!Rất nhớ..."
Đang yên lặng ch** n**c mắt, nay lại đột nhiên khóc to đến mức thở hổn hển, như sắp hụt hơi rồi chết đi vì khó thở vậy.
"Mẹ...!Hức...!Mẹ của em...!Hức...!Mẹ..."1
Bạc Thần Kiêu bỗng nhiên ôm cả người cô, nhấc bổng lên như đang bế em bé, chỉnh lại tư thế dựa lưng của cô, để Hàm Ý Vị Băng tựa đầu vào vai hắn.
"Mai tôi dắt em đi tảo mộ."
Bên tai là tiếng nói trầm nhẹ của hắn, cô nhận thấy được, tóc mai ẩm ướt dính trên mặt bỗng được vén lên, cài ở sau tai.
Không có lời nói rót mật, dỗ ngọt bảo cô ngừng khóc, cũng không có hành động ân cần, vỗ về an ủi cô.
Chỉ có chậm rãi vén tóc mai, và hứa hẹn dắt cô đi tảo mộ mẹ.
Từ nhỏ, Hàm Ý Vị Băng đã cho rằng, không phải lời nói hoa mỹ, không phải vật chất hay tiền tài, thứ mà cô cần nhất, trước sau đều chỉ dừng lại ở hai chữ làm bạn.
Trong Bạc Thần Kiêu làm bạn cô.
Đó là thứ mà mấy năm nay mà cô dùng hết sức lực để tìm kiếm, chấp nhận mọi đau đớn, hòng mong có thể đổi lại được.
Chỉ là, dù có làm như thế nào, cũng không thể có được nó một lần nữa.
Cứ tưởng sẽ cứ như vậy mãi, lại không ngờ rằng, hôm nay Bạc Thần Kiêu thể nhưng lại đột nhiên nguyện ý làm bạn cô, theo cô đi tảo mộ mẹ, nhường nhịn một cách kỳ lạ.
Nhưng Hàm Ý Vị Băng đã không còn sức lực để truy tìm lý do nữa.
Dải lụa quấn quanh mắt như bị kéo ra, cô ngay lập tức đè tay hắn lại, không cho mở nút thắt.
"Hửm?"
Bạc Thần Kiêu dùng giọng mũi để tỏ vẻ nghi vấn.
Thế nhưng cũng không ép buộc, chỉ để tay yên ở vị trí cũ, đợi cô nói ra lý do.
Cô hơi nhấp môi, "Xấu."
Mắt cô giờ đã bị mù lòa tạm thời, đồng tử màu xanh băng đẹp đẽ của cô nhất định đang không còn sáng như trước.
Mà Hàm Ý Vị Băng, trước sau đều muốn dùng dáng vẻ xinh đẹp nhất để đối mặt với Bạc Thần Kiêu.
"Không xấu."
Hắn cười khẽ, "Em là phu nhân của tôi, đương nhiên là đẹp nhất."1
Sau đó, tay hắn hơi dùng lực, muốn mở bịt mắt ra.

Hàm Ý Vị Băng nức nở, "Em không muốn."
Sau đó giãy giụa, muốn rời khỏi lòng ngực của Bạc Thần Kiêu, không còn sự dịu ngoan của lúc nãy, phản ứng cực kỳ gay gắt.
Chưa được một giây, eo đã bị đè lại.
Giọng người ở sau hàm chứa ý tức giận, "Không thì thôi, tùy em."1
Nhận thấy được hắn không định gỡ bịt mắt của cô ra nữa, Hàm Ý Vị Băng mới chịu lí nhí nói:
"Có phải em phiền lắm không?"
"Ừ."
Bạc Thần Kiêu đáp rất nhanh, như là rất đồng ý với sự tự hiểu lấy mình của cô.
Hàm Ý Vị Băng hơi mỉm cười, thu chân lại, hơi nhắm mắt, nghe tiếng tim đập sau lồng ngực mà cô đang tựa vào.
"Thần Kiêu, nếu có một ngày em bỗng được ông trời ban cho một điều ước."
Hàm Ý Vị Băng nhỏ giọng nói được nửa câu, sau đó bỗng im lặng.
Mông bị vỗ nhẹ, giọng của Bạc Thần Kiêu có chút khàn khàn.
"Ước gì?"
Dừng một lát.
"Không cần ông trời, tôi sẽ cho em."
Câu này, lúc hắn nói ra, âm cuối có chút run.
Nghe vậy, cô hơi lắc đầu, sau đó bật cười.
"Anh xòe tay ra đi."
Cô tự cầm tay mình thật chặt, nâng lên, như đang có thứ gì trong lòng bàn tay.
"Em có thứ này cho anh."
Lòng bàn tay ấm áp của Bạc Thần Kiêu lập tức chạm vào tay cô, ý bảo hắn đang đợi cô thả vật trong tay xuống.
Hàm Ý Vị Băng nhanh chóng trao cho hắn thứ mình đang cầm.
Nghe tiếng hít thở hơi rối loạn của người đang ôm mình, cô nhắm mắt.

"Thần Kiêu, những lễ Tình Nhân sau này, vui sướng."
Sau khi trả lại khúc xương tủy mà Bạc Thần Kiêu đã trao cho cô vào lễ Tình Nhân năm đó, Hàm Ý Vị Băng cảm thấy bả vai của mình bỗng trở nên nhẹ hẳn đi.
"Em-"
Hắn lạnh giọng, muốn nói gì đó.
Nhưng lại bị nụ hôn của cô đánh gãy.
Hàm Ý Vị Băng ngửa đầu, hôn cằm hắn, nhẹ nhàng, có chút lâu dài.
"Em sẽ ước rằng-"
Trước mắt là bóng đêm vô tận, cô nghe thấy được, giọng nói thều thào, như đang hụt hơi của bản thân.
Nhẹ tênh.
"Bản thân có thể bị thiêu cháy, bởi ánh lửa năm anh đi xa ở biên giới."
"Mãi mãi."
Bùm.
Hàng ngàn không quân đang canh gác ở bên ngoài, bỗng bị vụ nổ đột ngột này làm cho chấn động đến mức run tay lái.
Thân máy bay hơi loạng choạng, lúc họ ổn định được tầm nhìn.
Giữa lòng mây trắng, ánh lửa cao ngút ngàn.
Chiếc máy bay riêng của Đại Đế, nay đã trở thành những mảnh kim loại vỡ bị cháy, như từng đốm lửa nhỏ, rơi lả tả trong không khí.1
Như pháo hoa cuối tiết đông lạnh lẽo, nổ tung ở trên cao, sau đó vụt tắt ngay lúc đẹp đẽ nhất.
Cuối cùng, là im lặng giữa hư không..
 
Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn
Chương 102: 102: Là Em Ép Tôi


Mattha từng trao cho Hàm Ý Vị Băng một vòng tay, bảo rằng: "Nara, một khi bị bắt lại, nếu cho rằng không thể chạy thoát được nữa, mà cô lại không muốn sống nữa.

Thì cứ tắt Băng Pháp, lấy thân trần mắt thịt mà kích hoạt vòng tay này, nó sẽ là một quả bom hiệu quả, có thể tước đoạt sinh mạng của cô.

"
Heaven không hổ là chuỗi cửa hàng nổi tiếng khắp thế giới, đến bước cuối cùng là giúp khách hàng tự tử, nó cũng có thể suy đoán trước và chuẩn bị kỹ càng.

1
Lúc ở ngoài, Hàm Ý Vị Băng nhận thấy được Bạc Thần Kiêu ôm cô gắt gao, không chịu rời đi nửa tấc, cho nên mới nghĩ cách tách hắn ra một lát.

Ám chỉ việc muốn l*m t*nh, khiến hắn ôm cô vào thân máy bay, sau đó rời đi để đóng cửa, là cách của cô.

Đương nhiên, khả năng thành công của hành động này không cao, nhưng may mắn rằng Bạc Thần Kiêu thế nhưng hành động theo đúng ý cô một cách hoàn toàn.

Ban đầu khi bị bắt được, Hàm Ý Vị Băng là khiếp sợ và bất lực, nhưng ít ra còn tí gì đó gọi là hy vọng, rằng hắn sẽ cảm thấy bị sỉ nhục khi cô dùng mọi cách để thoát khỏi hắn như vậy, sau đó sẽ buông tha cho cô.

Nhưng Bạc Thần Kiêu lại không hề như những gì Hàm Ý Vị Băng suy đoán.

Hắn sẽ không buông cô ra, vì một lý do nào đó.

Không nỡ tổn thương hắn, nhưng đồng thời lại không thể chịu đựng được việc bị Bạc Thần Kiêu ép buộc cô phải gần gũi và thân mật với hắn, từ ôm hôn cho đến lên giường.

Ở gần hắn, cứ được một lát, Hàm Ý Vị Băng lại có ảo giác rằng người hắn đang ôm không phải là cô, mà là Hàm Ý Vị Hoa.

Người cô thương nhất thế nhưng lại cướp đi sự tự do của cô, mà cô lại không thể can thiệp sự tự do của hắn.

Như một con chim bị nhốt trong chiếc lồng dát vàng bạc đầy hoa lệ, chủ nhân của nó lúc vui thì sẽ cưng nựng nó hết mực, lúc không vui! Thì sẽ cầm lấy cây dao sắc bén nhất, từ từ rạch đi đôi cánh của nó.

Đã không thể thoát khỏi lồng, cũng không còn đôi cánh.

Có lẽ là đã quen rồi, Hàm Ý Vị Băng thế nhưng có thể bình tĩnh mà biết được một điều.

Rằng, cô đã tuyệt vọng.

Con người một khi tuyệt vọng, cái gì cũng có thể làm được, hòng bắt lấy được tia ánh sáng duy nhất, thứ mà có thể cứu rỗi lấy họ.

Có người sẽ phát điên mà phản kháng, cũng có người sẽ yên lặng mà chết đi, cam nguyện biến mất khỏi một thế giới không thể đối xử một cách dịu dàng với họ.

Mà Hàm Ý Vị Băng là kiểu người phía trước, rằng sẽ cô sẽ lựa chọn phản kháng một cách điên cuồng.

Bởi vì mãi mãi không thể tổn thương Bạc Thần Kiêu, tổn thương hung thủ đã làm cho cô trở nên tuyệt vọng, cho nên sự phản kháng duy nhất của cô, là cho phép bản thân có thể chấp nhận việc ngưng bảo vệ hắn.

Bởi vì đã chết, cho nên không thể bảo vệ người mình yêu nữa.

Trước khi bom nổ, Hàm Ý Vị Băng có chút không yên tâm, muốn dặn dò Bạc Thần Kiêu nhiều một chút, mong hắn có thể yên vui mà sống cả một cuộc đời còn lại.

Không bệnh tật, không khổ đau, thật hạnh phúc.

Lúc mà cô hỏi rằng hắn có thấy cô phiền hay không, ý tứ mà Hàm Ý Vị Băng muốn hỏi không chỉ dừng lại ở việc không cho hắn tháo dải lụa quanh mắt.

Mà còn đang hỏi hắn, những năm vừa qua, em có phiền hay không?
Lúc Bạc Thần Kiêu trả lời có, cô cũng nhịn không được mà có chút tự trách bản thân.

Nếu! Nếu cô chịu buông tay sớm là được rồi, tự dưng lại đi hành hạ hắn và Hàm Ý Vị Hoa nhiều năm như vậy, không phiền cũng lạ.

Sau đó, Hàm Ý Vị Băng lại nhịn không được mà nghĩ rằng, nếu cô có thể chết trong vụ hỏa hoạn năm đó thì tốt rồi.

Nếu như vậy, cô sẽ không nhớ mẹ đến mức khóc lóc ướt hết cả cần cổ hắn, cũng sẽ không làm phiền Bạc Thần Kiêu đến tận bây giờ.

Lúc bom nổ, Hàm Ý Vị Băng cảm thấy, sau khi chết, cô nhất định sẽ đi thăm dì Diên và Chi Thủy, đợi họ cũng chết đi, cô sẽ theo họ cùng đi chuyển kiếp.

Nếu không chuyển kiếp được, cô cũng sẽ quyết tâm phải làm một con quỷ vui vui vẻ vẻ, tự do bay lượn khắp thế giới, có thể gặp lại mẹ, gặp lại người thương cô nhất.

Sau đó khóc thật to, sà vào lòng mẹ, kể hết những tủi thân mà cô phải chịu khi còn sống.

Khi sức nổ nóng rực của bom l**m lấy làn da yếu ớt của cô, Hàm Ý Vị Băng dù cho sắp chết, cũng hoàn toàn không nhận ra.

Rằng, kế hoạch của cô sau khi mất đi, thế nhưng hoàn toàn không có sự có mặt của Bạc Thần Kiêu.

Trong đầu của cô, hắn rất mạnh, vòng tay khi phát nổ, sẽ chỉ lấy đi mạng sống của một người thường như cô.

Bạc Thần Kiêu cũng đã bảo, từ đây rơi xuống dưới kia, hắn sẽ không bị sao cả.

Tiếng bom nổ đau nhức cả tai, Hàm Ý Vị Băng nhịn không được mà căng dây thần kinh, chuẩn bị đón nhận cảm giác cơ thể bị xé rách.

Qua một hồi lâu, thứ duy nhất mà cô nhận thấy được, là gió.

Cùng với, cảm giác thân thể bị siết chặt.

Bởi một đôi tay cứng rắn, siết mạnh như đang muốn bẻ gãy xương cốt của cô.

Ngoài ra, người cô không hề có chỗ nào bị đau rát hay bỏng cháy.

Hàm Ý Vị Băng há miệng, th* d*c.

"Muốn chết đến thế sao?"
Bên tai vang lên giọng nói quen thuộc.

Là Bạc Thần Kiêu.

Là người đáng lẽ ra phải bị cú nổ bom vừa rồi chấn đến mức phải buông tay cô ra, đáng lẽ ra phải bay về phía ngược với cô.

Rốt cuộc, vòng tay lúc được kích hoạt, Hàm Ý Vị Băng đã cố ý đặt nó vào giữa hai người, là vì muốn tách cả hai ra.

Thân trên bỗng bị siết mạnh hơn, đau đến mức cô theo bản năng nhỏ tiếng nức nở.

"Băng Băng.

"
Dây thanh của hắn như bị thứ gì đó đốt cháy, có chút mất tiếng.

Cũng không quan tâm là cô đang đau cỡ nào, chỉ một mực siết người cô ngày càng chặt.

1
Trước mắt một mảnh đen tối, Hàm Ý Vị Băng cảm thấy bản thân sắp phải thở không nổi.

Bỗng, Bạc Thần Kiêu bật cười, thả lỏng tay, từ siết chặt thành chỉ ôm cô một cách bình thường.

Âm thanh báo hiệu ý cứu trợ của một loạt máy bay quân đội đang lại gần.

Gió thổi mạnh, mang theo hơi nóng còn sót lại sau vụ nổ vừa rồi, thổi qua da thịt của những kẻ đang rơi giữa lòng mây.

Tiếng cười khẽ của hắn gợi cảm một cách khó tả, mang theo ý vui sướng.

"Là em ép tôi.

"1.
 
Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn
Chương 103: 103: Tốt Lắm Băng Băng


Hàm Ý Vị Băng nhận thấy được Bạc Thần Kiêu đã ôm cô lên một chiếc máy bay nào đó.
Môi mấp máy, chần chờ một lát, cuối cùng cô vẫn nhịn không được mà lên tiếng:
"Ngài có bị thương ở đâu không?"1
Bom nổ nhanh như vậy, Bạc Thần Kiêu lại không mặc đồ phòng hộ, chỉ đơn giản là dùng thân trần tay thịt mà ôm lấy Hàm Ý Vị Băng, bảo vệ cô khỏi vụ nổ chí mạng này.
Cô cảm nhận được thân thể không hề có một vết thương, mà để được như vậy, những vết thương đó sẽ chuyển dời lên người muốn che chở cô.
Không biết vì sao hắn lại làm như vậy, nhưng một khi nghĩ đến việc Bạc Thần Kiêu bị thương vì mình, Hàm Ý Vị Băng liền đau lòng tới mức không thở nổi.
Cũng, bắt đầu nghi ngờ về tính đúng sai của quyết định chạy trốn khỏi hắn.
Nếu cô không chạy trốn, mọi chuyện sẽ không trở nên như thế này, người cô thương sẽ không phải bị thương...
"Mong tôi chết lắm à?"1
Cánh tay bên eo lại bắt đầu siết chặt, bên tai vang lên một tiếng cười lạnh đầy châm chọc.
"Em không-"
Hàm Ý Vị Băng th* d*c, muốn bảo rằng là không phải, nhưng một khi nghĩ lại việc mình cho nổ bom ban nãy, lập tức theo bản năng mà im lặng không nói.
Tuy cô biết bom nổ khó mà tổn thương Bạc Thần Kiêu được nếu như hắn không cố bảo vệ cô, cho nên mới dám làm như thế.

Nhưng bây giờ đã khác, hắn không ngại việc bị thương mà ôm lấy cô, dẫn đến hành động của Hàm Ý Vị Băng không khác gì là đang ám sát hắn cả.
Cô không có mặt mũi nói hai chữ không phải.
"Áy náy?"1

Bạc Thần Kiêu chậm giọng hỏi, như đang tán gẫu.
Hàm Ý Vị Băng giờ phút này mới nhận thấy được rằng hắn chỉ đang ôm eo cô mà thôi.p
Như đang ôm một đồ vật bình thường, không có hôn, không có gần gũi, không có nhỏ giọng bên tai.
Nhấp môi, hơi gật đầu.
Cũng không đợi hắn nói tiếp, cô lặp lại câu hỏi:
"Ngài có bị sao không?"
Người bên cạnh lại như không nghe hiểu được câu hỏi vậy, không đáp, chỉ hơi thả lỏng tay ôm cô.
"Tội mưu sát Đệ Nhất phu nhân, theo luật pháp Prender, là phải xử tử hình."
Bạc Thần Kiêu đột nhiên đọc luật pháp cho cô nghe, "Băng Băng, em vừa có ý định tự tử, có ý định sát hại vợ của anh, theo luật là phải xử tử hình."
Dứt lời, thấy cô không đáp lại, hắn như một vị trưởng bối hiền lành, nhẹ giọng hỏi cô.
"Nghe hiểu không?"
Dịu dàng khó tả.
Đầu óc có chút mụ mị vì sự dịu dàng này, Hàm Ý Vị Băng cắn môi, hỏi hắn:
"Vậy rốt cuộc anh muốn em như thế nào?"
Là chết là sống, cứ nói một câu đi.
Tiếng gió có chút to, như là qua một lát, Bạc Thần Kiêu mới nói tiếp:
"Muốn rời khỏi tôi đến vậy?"
Hàm Ý Vị Băng gật đầu.
"Lý do?" - Giọng hắn vẫn dịu dàng như cũ.
"Anh đã có cô gái của anh, cũng đã có con, em muốn trả lại hạnh phúc cho anh..."
Cô đáp rất nhanh, hoàn toàn không né tránh.
Chần chờ một lát.
"...Vả lại, em cũng mệt rồi."1
Bạc Thần Kiêu nghe vậy, cười nhạt, xoa đầu cô.
"Có chết cũng phải rời khỏi tôi?"1
Hắn như là lơ đãng hỏi một câu như vậy.
Hàm Ý Vị Băng ngơ ngác.
Qua một lát, tim hơi thắt lại, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
"Tôi hiểu rồi."
Tiếng gió có chút to, lấn át đi ba chữ này Bạc Thần Kiêu, dẫn đến việc giọng hắn có chút kỳ lạ.

"Cảm ơn em đã trả lời tôi."
Đỉnh đầu lại một lần nữa bị xoa nhẹ, lực đạo không khác lúc nãy là bao.
Hàm Ý Vị Băng hơi thở ra.
Ban nãy, lúc hắn nói Là em ép tôi, cô cứ tưởng rằng sẽ có một hình phạt gì đó cực kỳ đáng sợ đang chờ cô chứ.
Nhịn không được suy đoán lung tung những cách mà Bạc Thần Kiêu sẽ dùng để trả thù cô, lại không ngờ rằng, hắn lại đột nhiên trở nên hiền lành như vậy sau khi cười lạnh và châm chọc cô.
Cứ như một người lớn đang đối thoại với trẻ con, còn thêm hành động xoa đầu và cảm ơn, vô cùng kiên nhẫn, khiến cô theo bản năng có chút thả lỏng.
"Bây giờ tôi cho em hai lựa chọn."
Trên trán bỗng cảm nhận được xúc cảm quen thuộc, mềm ấm, mắt Hàm Ý Vị Băng có chút ươn ướt.
Bạc Thần Kiêu thế nhưng hôn trán cô.
Nụ hôn ở trán thể hiện quá nhiều ý nghĩa, cho nên từ lúc trở về từ Allen, hắn chưa bao giờ hôn trán cô.
Bởi vì một khi hôn, tức đang thể hiện ý trân trọng đối với người được hôn, có chút nhạy cảm.

Bạc Thần Kiêu lại đâu có trân trọng cô, dẫn đến dù cho Hàm Ý Vị Băng bị người này hôn khắp mặt, trán cô lại luôn luôn là nơi bị chừa ra.
"Một là, ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi, những hành động thiếu suy nghĩ của em trong khoảng thời gian vừa rồi, tôi sẽ cho qua."
Lúc dứt hôn, Bạc Thần Kiêu lại hơi thơm nhẹ lên đó một lần nữa, sau đó mới thấp giọng nói với cô.
"Lựa chọn thứ hai là, tôi sẽ để em rời đi, sau đó sẽ mãi mãi không gặp lại em nữa, nếu như em đồng ý với tôi một việc."
Tay Hàm Ý Vị Băng run rẩy, đầu nhịn không được mà quay phắt về phía sau, run giọng hỏi:
"Việc gì?"
Bạc Thần Kiêu bật cười, "Băng Băng, nếu đã quyết tâm dù cho có chết cũng phải rời xa tôi, thì việc đó là gì, đối với em, có quan trọng sao?"
Nếu không phải bàn tay đang xoa đầu cô vẫn dịu dàng như cũ, Hàm Ý Vị Băng có lẽ đã nhịn không được mà lắc đầu.
Khả năng cảm nhận được tâm trạng của Bạc Thần Kiêu, giờ phút này...!Đã trở nên vô tác dụng.

Đây là lần đầu tiên cô không thể biết được cảm xúc thật của hắn.
Có chút bất an.
Nhưng mà, dù cho biết được có thứ gì đó không đúng, dù cho Bạc Thần Kiêu không chịu nói rõ ra việc hắn muốn là gì...!Cô có thể từ chối sao?
Lấy sự khống chế không một kẽ hở của hắn, thứ mà dù cho Hàm Ý Vị Băng tự tử cũng không thể thoát được.

Nếu Bạc Thần Kiêu không tự nguyện thả cô ra, thì có lẽ cả đời này, cô sẽ cứ mãi sống như vậy.
Sống mà nhìn hắn và Hàm Ý Vị Hoa hạnh phúc, cùng với đứa con của họ, cả một đời này, như vậy.
Sống mà chịu đựng sự lạnh lùng của hắn, sống mà chỉ có thể ở yên tại một nơi, chờ đợi có một ngày hắn đột nhiên thương hại cô, sau đó trao cho cô sự dịu dàng chớp nhoáng, rồi lại nhẫn tâm lấy nó đi, như vậy.
Trước mắt là một màu đen tối, Hàm Ý Vị Băng nghe thấy giọng nói khàn khàn của mình vang lên:
"Em đồng ý."
Không khí trong thoáng chốc như ngưng lại.
Cô cũng không biết vì sao tim mình lại đập nhanh như vậy nữa.
Rõ ràng...!Là cô đã lựa chọn đúng mà...
Trán lại bị hôn.
Bạc Thần Kiêu cười nhẹ, không che dấu ý tán thưởng trong giọng nói.
"Tốt lắm, Băng Băng."1.
 
Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn
Chương 104: 104: Đương Nhiên Là Vì


Trong lòng ngày càng bất an, trong đầu cứ lặp đi lặp lại câu nói Tốt lắm, Băng Băng vừa vang lên, Hàm Ý Vị Băng nhấp chặt môi mình.1
Nhịn không được mà ngửa đầu, nhìn người vừa hôn trán mình, nhỏ giọng hỏi:
"Anh...!Rốt cuộc là muốn em làm gì?"1
Đầu lại bị xoa nhẹ, bên tai là giọng nói chậm rãi của Bạc Thần Kiêu.
"Băng Băng, em có biết tôi và em đang đứng trên chiếc máy bay nào không?"
Nghe vậy, Hàm Ý Vị Băng ngơ ngẩn, phản ứng cực nhanh mà trả lời ngay:
"Là máy bay cứu hộ?"
Vừa nãy sau khi vụ nổ bom xảy ra, Bạc Thần Kiêu vì bảo vệ cô mà ôm lấy cô cùng rơi xuống phía dưới, sau đó lại nhanh chóng bế cô leo lên một chiếc máy bay trong âm thanh tượng trưng cho tín hiệu cứu hộ của máy bay quân dụng.
Cho nên, hắn vừa hỏi, Hàm Ý Vị Băng liền lập tức cho rằng máy bay mà hai người bọn họ đang đứng là máy bay quân đội của không quân tư nhân của Bạc Thần Kiêu.
Một điều hiển nhiên như vậy, nhưng lúc cô đáp lời xong, lại không có một ai trả lời cô.
Gió bỗng chốc cuốn mạnh hơn, tóc bị thổi bay, Hàm Ý Vị Băng lại không có tâm tư muốn chỉnh sửa lại dung nhan của mình sao cho chỉn chu, thấp thỏm nói:
"Sao vậy? Thần Kiêu? Em nói không đúng ư?"
Bạc Thần Kiêu vì cái gì không nói lời nào?
"Thật là không đúng."

Người trước mặt lười biếng đáp, ôm eo cô, ép cô phải ngồi xuống theo mình.
Hàm Ý Vị Băng hơi nhúc nhích người, chỉnh sửa lại tư thế ở trong lòng ngực hắn sao cho thoải mái nhất, cô đã từ bỏ ý định giãy giụa.
Tưởng Bạc Thần Kiêu sẽ nói tiếp, nhưng đợi mãi lại không nghe được câu nào, cô thúc giục:
"Vậy rốt cuộc là chiếc nào? Em muốn biết."
Thái độ và câu hỏi của hắn đều có chút kỳ quái, tuy không có một lý do nào rõ ràng, trong lòng Hàm Ý Vị Băng vẫn có một nỗi niềm thôi thúc rằng cô phải biết đáp án.
Tiếng cười khẽ quen thuộc lại vang lên bên tai.
Tuy không thấy được, nhưng cô vẫn biết Bạc Thần Kiêu hơi ngả lưng ra sau, một tay đỡ mông cô, một tay chống người.
Một tư thế cực kỳ nhàn nhã.
Qua một lát.
"Băng Băng, chiếc máy bay này là thứ đã tiếp tay cho em chạy trốn."
Giọng hắn không dấu vẻ châm chọc.

Vừa dứt lời, liền im lặng.
Hàm Ý Vị Băng ngơ ngác, "Anh đưa em lên đây để làm gì?"
Cô nghĩ mãi không ra được lý do vì sao Bạc Thần Kiêu lại ôm cô lên đây.
Lần này, hắn trả lời cô rất nhanh:
"Đương nhiên là vì-"
Bùm-
Thế giới xung quanh bỗng nhiên trở nên run rẩy, thân máy bay bị sức bom chấn mạnh đến mức rung lắc qua lại.
Ngồi không vững, Hàm Ý Vị Băng theo bản năng giữ chặt bả vai của người trước mắt.
Lúc đầu óc cô chưa kịp phân tích tình thế hiện tại, một tiếng Bùm thứ hai liền vang lên.
Thân máy bay rung mạnh hơn.
Môi mấp máy, muốn nói gì đó, lại bị tiếng Bùm thứ ba cực kỳ to cắt đứt.
To đến mức, màng nhĩ của Hàm Ý Vị Băng có chút đau.1
Chiếc phi cơ dưới thân vốn còn có thể ổn định sau hai cú đánh bom đầu, lại không thể kháng cự được quả bom thứ ba, bỗng dần nghiêng về phía bên phải.
Máy bay nếu bỗng dưng nghiêng thân.

Tức, một cánh đã bị hư.
Mà, chiếc phi cơ đã bị hư cánh này, đang chuyên chở hơn một ngàn du hành khách ở trên đó.
Hơn-Một-Ngàn.
Hàm Ý Vị Băng ngỡ ngàng, th* d*c, không thể tin được mà nói với người đang ôm mình, giọng run cực kỳ:
"Thần Kiêu...!Có người đang đánh bom máy bay đó...!Thần Kiêu..."
Người sau như là không nghe thấy, vẫn đang chậm rãi xoa bóp hông cô, như đang chơi đùa.
Bùm.
Thế giới lại một lần nữa chấn động, thay người trước mắt, dùng phương thức tàn ác nhất để trả lời cô.
Hàm Ý Vị Băng run tay, bấu lấy phần cơ bắp rắn chắc trong tay, dùng sức, muốn lắc bả vai của Bạc Thần Kiêu để hắn chú ý đến mình.
"Thần Kiêu! Anh có nghe thấy em không? Mau cho quân của anh bảo vệ chiếc máy bay này...!Thần Kiêu!"
Bùm.
Thân máy bay như là không chịu được nữa, rung mạnh cực kỳ.
Hàm Ý Vị Băng bật khóc, ngón tay vì dùng sức quá mức mà trở nên đau đớn, "Thần Kiêu! Thần Kiêu...!Anh có nghe thấy không?! Thần Kiêu!"
Bùm.
Bàn tay đặt trên eo cô bỗng bóp chặt, khớp gối bị đụng vào, thiên địa đảo lộn, Bạc Thần Kiêu nhấc bổng cô lên.
Trong âm thanh bom nổ liên tục không dứt, hòa lẫn với tiếng gió siết, hắn ôm cô chạy đi đâu đó.
Tốc độ cực nhanh, dù cho sàn kim loại dưới chân không hề ổn định, hai cánh tay nâng cô vẫn rất vững chắc.
Lách cách.
Tiếng bom như bị thứ gì đó ngăn lại, trở nên nhỏ hơn rất nhiều.

Nếu không phải thân thể của người đang bế cô cũng chấn động theo thân máy bay, Hàm Ý Vị Băng thật sự cho rằng vụ đánh bom này sắp ngừng lại.
Khóc nấc lên, nâng tay muốn ôm cổ Bạc Thần Kiêu, vừa khóc vừa nói:
"Hức...!Thần Kiêu...!Cho quân anh...!Hức...!Ngăn lại...!Hức...!Bom..."
"Bom...!Hức...!Ngăn Cản..."
Cứ lặp đi lặp lại, sợ vừa nấc cụt vừa nói hắn không nghe được.
Người sau lại như rằng nghe không hiểu lời của cô, mặc cho Hàm Ý Vị Băng ôm cổ mình, ngồi xuống, vuốt lưng cô.
Hàm Ý Vị Băng cảm nhận được Bạc Thần Kiêu đang ngồi trên một chiếc ghế.
"Đây là khoang phi công sau khi bị quân anh thanh trừ, chỉ có hai ta mà thôi."
Hắn chậm rãi nói, có chút lười nhác.
Thì ra tiếng lách cách ban nãy là tiếng cửa đóng lại.
Bùm.
Tiếng bom lại vang lên, cách một cánh cửa vẫn to một cách kỳ lạ, như đang nổ ở bên tai vậy.
Hàm Ý Vị Băng bỗng hét lên, "Thần Kiêu! Thần Kiêu! Thần Kiêu!".
 
Thống Quân Đại Đế Điên Rồi Cầm Tù Vợ Cũ Dám Chạy Trốn
Chương 105: 105: Băng Băng Nhớ Cho Kỹ Ngày Hôm Nay


Hàm Ý Vị Băng bỗng hét lên, "Thần Kiêu! Thần Kiêu! Thần Kiêu!"
Ở trong máy bay càng dễ cảm nhận được sự rung lắc khi bị bom thả trúng hơn lúc ở bên ngoài.

Nỗi sợ hãi hệt như một bàn tay vô hình đầy ác độc, tàn nhẫn bóp chặt lấy trái tim của cô.
Không thể thở nổi.
Một ngàn người...!Một ngàn người...
Vội ôm chặt cổ của người bên cạnh, cô gào khóc.
"Hức...!Cứu...!Hức...!Cứu mọi người..."
Như là bị tiếng hét của cô đánh thức, khiến hắn bỗng một lần nữa có được khả năng nghe, tay chân của Bạc Thần Kiêu có chút khựng lại.
Sau đó, hắn nhanh chóng ôm lấy cô.
"Băng Băng, sao lại khóc?"
Lưng bị vuốt, sau đó là vỗ nhẹ, ý an ủi cực kỳ rõ ràng.
"Ngoan...!Không khóc..

Không khóc..

Băng Băng ngoan nhất...!Ngoan nào..."1
Giọng Bạc Thần Kiêu có chút run, như đang bị sự thương tâm của cô dọa sợ, mồm miệng không rõ mà dỗ dành cô.
Như thiếu niên của mùa hè năm đó, vội vã ôm lấy và vỗ về cô, một lòng mong cô ngừng khóc, hoàn toàn không có bộ dáng giữ mình của một quý nhân ở tại trên đỉnh cao của quyền lực.
Hàm Ý Vị Băng cố nén xuống cảm giác kỳ quái ở trong lòng, thở hổn hển, vừa khóc vừa cố sức nói cho rõ chữ:
"Có người đánh bom máy bay...!Thần Kiêu, trong đây có hơn một ngàn người...!Cứu...!Hức...!Cứu họ..."
Nhận thấy tay đang vuốt lưng cô đang run rẩy, Hàm Ý Vị Băng cắn môi, sợ Bạc Thần Kiêu cũng hoảng sợ như mình mà không biết nên làm gì, vội nói tiếp:
"Sai quân của anh...!Hức...!Ngăn lại bọn họ...!Hức...!Không Quân...!Hức...!Cả Hùng Sư nữa...!Hức..."
Vì quá gấp gáp, lại nhịn không được mà nấc cụt, nhưng vẫn cực kỳ cố gắng để nói cho xong câu.
Dứt lời, Hàm Ý Vị Băng muốn thả lỏng tay đang ôm cổ Bạc Thần Kiêu ra, muốn mặt đối mặt mà kêu hắn hãy mau tỉnh táo lại đi, đừng có dỗ cô như vậy nữa.
Có...!Rất nhiều người đang chờ bọn họ tới cứu.
Nếu trễ thêm một giây hay một phút bất kỳ nào nữa, một ngàn người...!Một ngàn người có khả năng sẽ gặp nguy hiểm.
Nguy hiểm đến mức có thể lấy đi sinh mạng của họ.
Vô cùng nóng vội, cô muốn lập tức đi cứu người, nhưng mà...!Phải cứu sao đây?
Một mình cô không thể ngăn lại những quả bom kinh khủng này.

Dù cho có bật Băng Pháp, thì dù cho tới lúc bị hoàn toàn đông lạnh, cô cũng không thể cứu cả một chiếc máy bay lớn như vậy được.
Chỉ có chồng cô là có thể làm được, cho nên Hàm Ý Vị Băng mới liên tục cầu xin như vậy...
Bùm.
Thế giới rung chấn mạnh mẽ đến mức khiến người đầu váng mắt hoa.
Bởi vì vừa thả lỏng tay, cho nên lúc khoang phi công run rẩy, vì không đủ lực giữ lại cơ thể, cô sắp phải rơi ra khỏi người Bạc Thần Kiêu.
"Thần Kiêu!"
Trong giây phút đó, Hàm Ý Vị Băng theo bản năng gọi tên người cô tin tưởng nhất.
Chưa bật Băng Pháp, nếu rơi ra, cô thật sự sẽ bị thương...
Như bao lần tròn quá khứ, một cánh tay bỗng vòng lấy eo cô, trầm ổn giữ cả người cô ở tại chỗ cũ.

"Băng Băng...!Không cần sợ..."
Cả người bị ôm chặt lấy, lực đạo mạnh mẽ như thể chuẩn bị khảm cả thân thể nhỏ xinh của Hàm Ý Vị Băng vào người mình.

Giọng Bạc Thần Kiêu không dấu vẻ hoảng sợ, nhưng vẫn cố tỏ ra ổn định mà ôm lấy cô, thấp giọng vỗ về.
Hàm Ý Vị Băng bị ôm chặt đến khó thở, đến nấc cụt cũng khó khăn, nhưng vẫn cố nói:
"Cứu...!Cứu mọi người..."
Cô vừa dứt lời, cánh tay ôm cô hơi thả lỏng, sau đó lại nhanh chóng quay trở về lực cũ.

Truyện Đông Phương
"Em muốn cứu ai?"
Một giọng nam vang lên ở gần sát bên tai, mang theo ý tò mò.
Hàm Ý Vị Băng nhấp môi, tim đập nhanh như trống dậy.
Sau đó, dùng hết sức lực, trả lời câu hỏi này:
"Cứu...!Hức...!Cứu một ngàn người...!Hức...!Cứu..."
Muốn lặp lại câu lần thứ hai, lại bị hai cánh tay siết chặt tới mức không thở nổi.
Tới tiếng khóc cũng phải im bặt.
Sau lớp vải lụa đen, đôi đồng tử màu xanh băng co rụt.
Ngay sau khi, nghe được câu trả lời của Bạc Thần Kiêu.
Từng câu từng chữ nhẹ thật nhẹ, trong tiếng bom nổ ồn tai, như chỉ muốn mình cô nghe thấy được.

Hắn nói:
"Băng Băng, chớ có tự lừa bản thân em như vậy."
Cổ sau bị cắn mạnh, như một con thú dữ đang muốn cắn đứt cổ của con mồi yếu ớt ở trong tay nó.
"Hơn một ngàn người...!Em thật sự không biết ai là hung thủ sao?"1
Giọng hắn cực kỳ phấn khích, ngực phập phồng với biên độ lớn, ép cho hai đôi bồng đào đáng thương của cô phải dán sát vào người hắn.
"Băng Băng, là tự em đồng ý phương án thứ hai mà? Phải không?"1
Bạc Thần Kiêu dịu dàng vỗ lưng cô, như một người lớn đang cố dỗ cho em bé ngừng khóc.
"Em phải đủ lớn để biết được, việc rời xa tôi nguy hiểm như thế nào."
Hàm Ý Vị Băng dùng sức lắc đầu, như cá rời nước, há mồm, khóc không thành tiếng.
"Không ai dạy em, tôi sẽ dạy."
Trán lại bị hôn, giọng Bạc Thần Kiêu dịu dàng cực kỳ, mang theo ý trìu mến và bao dung vô hạn.
"Băng Băng, nhớ cho kỹ ngày hôm nay, có bao nhiêu sinh mạng phải mất đi-"1
"Chỉ vì sự tùy hứng của em."a.
 
Back
Top Bottom