Ngôn Tình Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 380: Chương 380: Doanh Nguyệt Chi Mê 1


CHƯƠNG 380: DOANH NGUYỆT CHI MÊ 1
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 381: Chương 381: Doanh Nguyệt Chi Mê 2


CHƯƠNG 381: DOANH NGUYỆT CHI MÊ 2
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 382: Chương 382: Doanh Nguyệt Chi Mê 3


CHƯƠNG 382: DOANH NGUYỆT CHI MÊ 3
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 383: Chương 383: Doanh Nguyệt Chi Mê 4


CHƯƠNG 383: DOANH NGUYỆT CHI MÊ 4
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 384: Chương 384: Tâm Tư Đế Vương


CHƯƠNG 384: TÂM TƯ ĐẾ VƯƠNG
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 385: Chương 385: Bỏ Trốn?


CHƯƠNG 385: BỎ TRỐN?
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 386: Chương 386: Tứ Hôn


CHƯƠNG 386: TỨ HÔN
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 387: Chương 387: Dụng Tâm Của Kính Vương


CHƯƠNG 387: DỤNG TÂM CỦA KÍNH VƯƠNG
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 388: Chương 388: Làm Thuyết Khách Cho Nhị Ca


CHƯƠNG 388: LÀM THUYẾT KHÁCH CHO NHỊ CA
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 389: Chương 389: Tâm Đúng Hướng


CHƯƠNG 389: TÂM ĐÚNG HƯỚNG
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 390: Chương 390: Đế Vương Tâm Đế Vương Giải


CHƯƠNG 390: ĐẾ VƯƠNG TÂM ĐẾ VƯƠNG GIẢI
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 391: Chương 391: Động Khẩu


CHƯƠNG 391: ĐỘNG KHẨU
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 392: Chương 392: Đánh Thái Cực


CHƯƠNG 392: ĐÁNH THÁI CỰC

Dịch giả: Luna Wong

Trường Lan?

Mạnh Thanh Hoan đột nhiên đánh một cơ linh, thần trí thanh tỉnh rất nhiều, nàng trừng một đôi con ngươi linh động chói mắt nhìn chằm chằm Dạ Quân Ly có chút không hiểu hỏi: “Trường Lan muốn giải quyết như thế nào?”

Dạ Quân Ly mỉm cười, thanh âm trầm thấp nói: “Ta thu được truyền tin của Trường Lan, hắn nói việc này Tiêu Tầm Dương sẽ giúp chúng ta xử lý, nếu như ta đoán không lầm, Tiêu Tầm Dương chắc là muốn dùng chuyện nhị ca và Tiêu Thủy Vân chỉ phúc vi hôn đại làm văn, bức bách phụ hoàng thu hồi ý chỉ tứ hôn.”

Ý nghĩ của Mạnh Thanh Hoan thiếu dưỡng, nhất thời không hiểu được ý trong lời này của Dạ Quân Ly.

Thấy trên mặt Mạnh Thanh Hoan có chút mờ mịt, Dạ Quân Ly thấp nhu cười, hôn đôi mắt xinh đẹp mắt của nàng giải thích: “Đế vương gia nói chữ tín nhất, nhị ca và Tiêu Thủy Vân vốn là chỉ phúc vi hôn, mà hôm nay phụ hoàng lại muốn bội bạc, chỉ nàng cho cho nhị ca, nàng cho rằng Tiêu Tầm Dương sẽ tính như vậy sao?”

Nghe lời này, trong nháy mắt Mạnh Thanh Hoan hiểu rõ ra, khóe môi nàng nổi lên một tia tiếu ý sáng rỡ, tấm tắc hai tiếng nói: “Nguyên lai là như vậy, vậy nếu như chuyện này thành, hôn sự của nhị ca và Tiêu Thủy Vân chẳng phải là danh chính ngôn thuận rồi sao?”

Dạ Quân Ly hừ nhẹ một tiếng, gương mặt ngạo nghễ: “Hắn vốn là nên thú Tiêu Thủy Vân.”

Khóe môi của Mạnh Thanh Hoan run lên, cố nén cười thầm than, yêu nghiệt này thật là đủ phúc hắc!

Bất quá nghĩ đến Tiêu Thủy Vân còn đang hiểu lầm Dạ Mạch Hàn, Mạnh Thanh Hoan cảm thấy vẫn nên đứng ra giải thích rõ tương đối khá.

“Ngày mai ta muốn đi gặp Tiêu Thủy Vân một chút, ngươi giúp ta an bài một chút đi. Nhị ca giúp chúng ta nhiều như vậy, ta cũng muốn tặng hắn một phần hảo nhân duyên hồi báo hắn.”

Đáy mắt của Mạnh Thanh Hoan hiện lên một tia giảo hoạt, mặc kệ thế nào, nàng đều phải kiệt lực thúc đẩy Tiêu Thủy Vân và Dạ Mạch Hàn, để một đôi oan gia vui mừng có một kết quả.

Dạ Quân Ly biết được dụng tâm của Mạnh Thanh Hoan, hắn hít một hơi thật sâu, ôm nàng chặt hơn nhu nhu thanh âm đáp: “Được, theo ý nàng!”

Mạnh Thanh Hoan an tĩnh tựa ở trong ngực của hắn, nghĩ từ sau khi hồi kinh phát sinh việc này, cùng với hôn sự của nàng và Dạ Quân Ly.

Có phải là bởi vì làm việc tốt thường gian nan, cho nên nàng và Dạ Quân Ly mới có thể có nhiều khốn cảnh như vậy hay không? Mặc kệ thế nào, nàng đều sẽ không khuất phục!

Ngày kế.

Mạnh Thanh Hoan dùng qua tảo thiện không lâu, Dạ Mạch Hàn xuất hiện ở Ngọc gia. Hắn bây giờ cùng Mạnh Thanh Hoan có hôn ước trong người, nên xuất nhập Ngọc phủ tùy tiện giống như xuất nhập vương phủ!

Bookwaves.com

Dạ Mạch Hàn tìm lý do, quang minh chính đại liền mang Mạnh Thanh Hoan từ trong phủ đi ra ngoài.

Ngồi trên xe ngựa, hai chân của Mạnh Thanh Hoan tréo nguẩy nhìn người đối diện cười nói: “Nhị ca thực sự là càng ngày càng có phong phạm nữ tế của Ngọc gia, nhìn ngươi cùng lão cha kia của ta “đánh thái cực” thật thoải mái.”

Mi tâm của Dạ Mạch Hàn nhíu lại, đáy mắt hiện lên chút nghi hoặc hỏi: “Cái gì gọi là đánh thái cực?”

Mạnh Thanh Hoan đột nhiên cười ha ha đứng lên, bắt đầu cố lộng huyền hư: “Nhị ca thông minh như vậy dĩ nhiên ngay cả điều này cũng không biết?”

Dạ Mạch Hàn có chút nghiêm túc, ba chữ đánh thái cực này hắn vẫn là lần đầu tiên nghe nói, trong lòng không khỏi hiếu kỳ.

Mạnh Thanh Hoan khó có được thấy Dạ Mạch Hàn nghiêm túc hỏi chuyện như vậy, nàng không chọc hắn nữa, hướng hắn giải thích: “Thái cực là một loại quyền pháp, chú ý lấy nhu thắng cương. Nếu dùng trên phương diện nói chuyện, ý của đánh thái cực đó là không tiết lộ tâm tư của mình, làm cho đối phương đoán không ra dụng ý của ngươi.”

“Giản đơn mà nói, chính là hai mặt, dụng tâm kín đáo!” Mạnh Thanh Hoan giơ mi lên, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Mi tâm Dạ Mạch Hàn thư triển ra, ánh mắt như hòa kia đột nhiên sinh ra vài phần ngưng trọng hỏi nàng: “Mấy thứ này, đều là ngươi từ chỗ của các ngươi học được sao?”
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 393: Chương 393: Hiểu Hết Tất Cả


CHƯƠNG 393: HIỂU HẾT TẤT CẢ

Dịch giả: Luna Wong

Sắc mặt của Mạnh Thanh Hoan nhất thời cứng đờ, ánh mắt thập phần khiếp sợ nhìn về phía Dạ Mạch Hàn, lời mới rồi của hắn phân minh có ám chỉ, lẽ nào hắn biết lai lịch của nàng?

Theo nàng biết, lai lịch của nàng chỉ có Thương Minh biết được, về phần Linh Hư còn là nhìn thấu một ít mánh khóe, nhưng biết không tỉ mỉ.

Nhưng Dạ Mạch Hàn làm sao biết được?

“Nhị ca, ngươi. . .” Lòng của Mạnh Thanh Hoan tràn đầy hiếu kỳ, chỉ là không đợi nàng dứt lời, Dạ Mạch Hàn lại thản nhiên cười nói: “Là mẫu hậu ta, nàng biết lai lịch của ngươi.”

Thần tình của Mạnh Thanh Hoan càng kinh ngạc, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: “Cố hoàng hậu? Nàng làm sao sẽ. . .”

Dạ Mạch Hàn mím môi, mâu quang nhợt nhạt ôn nhuận, thanh âm từ từ nói: “Có cơ hội, ta dẫn ngươi đi gặp nàng, nghi vấn trong lòng ngươi nàng sẽ giải cho ngươi.”

Mạnh Thanh Hoan gật đầu, cho tới nay nàng đều cảm thấy trên người Dạ Mạch Hàn còn cất giấu bí mật khác, quả nhiên, hắn còn thần bí khó lường hơn trong tưởng tượng của nàng.

Còn có Cố hoàng hậu, nữ nhân nàng chưa từng thấy qua, truyền kỳ như vậy, nàng đến tột cùng đều biết thứ gì rồi?

“Quỷ môn trận, ta đã giúp ngươi thu hồi lại.” Thanh âm của Dạ Mạch Hàn mang theo một tia bi thương nhàn nhạt, truyền vào trong tai của Mạnh Thanh Hoan.

Mạnh Thanh Hoan ngẩng đầu nhìn đáy mắt buồn rầu của Dạ Mạch Hàn, nàng nhíu mày hỏi: “Ngươi đều biết?”

Dạ Mạch Hàn than thở: “Quyển sách kia ở chỗ của ta hơn mười năm, nội dung bên trong ta có thể đọc làu làu, nhưng ngươi lại nói quyển sách kia có thể cứu tam đệ, lấy lại xong phát hiện một trang cuối cùng trống, mới hiểu được huyền cơ bên trong ám chỉ gì.”

Hắn nói chuyện cúi thấp đầu, thanh âm có chút buồn bã: “Trận kia pháp ta xem qua, chính là tử trận. Trên đó viết, âm dương g*** h*p, âm giả vong, dương giả sinh. Thông linh ngọc không cách nào để cho người khởi tử hồi sinh, chỉ có lấy mạng đổi mạng có phải hay không?”

Bookwaves.com

Lòng của Mạnh Thanh Hoan lộp bộp một chút, nàng không nghĩ tới Dạ Mạch Hàn lại thông minh như vậy, dễ dàng nhìn thấu huyền cơ trong trận pháp kia như thế.

“Nhị ca, nếu ngươi biết lai lịch của ta, phải biết, ta sẽ không chết!” Mạnh Thanh Hoan ngẩng đầu, trong con ngươi tràn đầy tự tin.

Linh Hư nói qua, chỉ có hoàn thành sứ mạng của mình, nàng mới có thể nắm giữ vận mạng của mình. Cho nên nàng kết luận, bản thân sẽ không chết, nhưng là có lẽ nàng cũng không về được nữa!

Dạ Mạch Hàn đột nhiên nhắm hai mắt lại quay đầu đi chỗ khác, thanh âm khẽ run: “Ngươi không ở nơi này, cùng đã chết có cái gì khác nhau?”

Lòng của Mạnh Thanh Hoan sáp, nàng vươn tay cầm cánh tay của Dạ Mạch Hàn thanh âm mang theo một tia đau xót: “Nhị ca, nếu như ngay cả ngươi đều như vậy, vậy Dạ Quân Ly phải làm sao? Ta còn trông cậy vào ngươi giúp ta trông nom hắn nữa.”

Dạ Mạch Hàn mở mắt, lắc đầu than thở: “Ta bất lực, ngươi biết rõ hắn quan tâm ngươi còn hơn tính mạng của mình, nếu như ngươi không ở, ta thực sự rất khó tưởng tượng tam đệ sẽ biến thành bộ dáng gì.”

“Nhị ca. . .” Trong lòng của Mạnh Thanh Hoan chua xót thanh âm thản nhiên run lên, mắt phủ một tầng sương mù dày đặc.

Dạ Mạch Hàn không đành lòng thấy nàng như vậy, hắn vỗ nhẹ vai của nàng ôn thanh nói: “Trước khi chưa có sách lược vẹn toàn, ngươi đừng hành động thiếu suy nghĩ. Việc này, sau này chúng ta thương lượng nghiêm túc!”

Mạnh Thanh Hoan cắn môi gật đầu, xe ngựa đột nhiên dừng lại, chợt nghe bên ngoài mành truyền đến thanh âm của Sở Tu Trần: “Chủ tử, đến rồi.”

Mạnh Thanh Hoan vội vội vàng vàng thu liễm sắc mặt úc sắc, không cho Dạ Quân Ly nhìn ra tâm tình của nàng.

Dạ Mạch Hàn thấy thần tình của nàng như lúc đầu, không khỏi có chút đau lòng, nàng chỉ là một nữ tử, nhưng thứ phải chịu lại là quá nhiều.

Nàng quả thực đáng giá Dạ Quân Ly liều lĩnh yêu.
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 394: Chương 394: Trà Lâu Hồ Ly


CHƯƠNG 394: TRÀ LÂU HỒ LY

Dịch giả: Luna Wong

Mạnh Thanh Hoan vén rèm lên, Dạ Quân Ly chờ ở trước xe ngựa liền đưa tay đưa tới, nàng khẽ ngẩng đầu nhìn dáng dấp phong thần tuấn lãng yêu nghiệt kia của Dạ Quân Ly, đáy lòng không khỏi khẽ động.

Nàng nhếch miệng hướng hắn cười, không chậm trễ chút nào đưa tay tới, nương lực đạo của hắn nhảy xuống xe.

Một bên Dạ Mạch Hàn có chút không vui tả oán nói: “Tam đệ, hôm nay Thanh Hoan là vị hôn thê của ta, ngươi như vậy có phải càn rỡ một ít hay không?”

Dạ Quân Ly mặc kệ hắn, chợt nghe cách đó không xa, thanh âm của Tiêu Thủy Vân tràn đầy tức giận mắng: “Ngụy quân tử, tiểu nhân vô sỉ!”

Mạnh Thanh Hoan ngẩng đầu đã thấy Mông Lung và Cố Ninh Tuyết đứng ở hai bên trái phải của Tiêu Thủy Vân, hai người như xem náo nhiệt nhìn chằm chằm bên này, mà Tiêu Thủy Vân còn đầy bụng oán khí, còn chưa hóa giải.

“Nhị ca, ngươi không đi giải thích một chút sao?” Mạnh Thanh Hoan cười hì hì hỏi Dạ Mạch Hàn.

Dạ Mạch Hàn hừ nhẹ một tiếng, thần tình nhàn nhạt hình dạng lơ đễnh, hắn ngẩng đầu đánh giá trà lâu Dạ Quân Ly tìm được, thẳng dời đi trọng tâm câu chuyện, hỏi nàng: “Nghĩ xong trà lâu này của ngươi đặt tên là gì chưa?”

Mạnh Thanh Hoan nhìn tiểu trà lâu trước mắt mái cong trọng đỉnh ba tầng này, đáy mắt hiện lên một tia sáng trả lời: “Đã sớm nghĩ xong, cư gọi là Hồ Ly trà lâu!”

Dạ Mạch Hàn và Dạ Quân Ly đồng thời ngẩn ra, khóe môi của hai người đều là không tự chủ run lên.

Hồ Ly trà lâu?

Tên này. . .

Qua nửa ngày, Dạ Quân Ly phục hồi lại tinh thần, khóe môi kéo ra một tia tiếu ý cưng chìu, trầm giọng nói: “Cứ gọi là Hồ Ly trà lâu. Đi, ta mang nàng vào nhìn một cái.” Lúc nói chuyện liền dắt tay của Mạnh Thanh Hoan vào trong quán trà.

Tiêu Thủy Vân không muốn để ý tới Dạ Mạch Hàn, nàng hừ lạnh một tiếng đi theo phía sau Mạnh Thanh Hoan và Dạ Quân Ly cũng vào trong quán trà, Cố Ninh Tuyết đuổi theo nàng.

Chỉ có Mông Lung đi tới phía của Dạ Mạch Hàn, lại là hỏi hắn: “Vì sao Thanh Hoan muốn lấy cái tên Hồ Ly trà lâu lạ như thế?”

Dạ Mạch Hàn ngước mắt quét Mông Lung một mắt, ôn thanh cười hỏi nàng: “Trong kinh thành còn có người phương nào bị gọi hồ ly?”

Mâu quang của Mông Lung vừa chuyển, nhất thời tỉnh ngộ, phá lên cười: “Ha ha ha, Thanh Hoan thực sự là quá thú vị, không biết Lâu Vũ Thần biết có thể tức giận thổ huyết hay không?”

Trong kinh thành có danh xưng hồ ly chỉ có Lâu Vũ Thần, nhưng mà Mạnh Thanh Hoan lại mở một gian Hồ Ly trà lâu, rõ ràng cho thấy rêu rao Lâu Vũ Thần!

Bookwaves.com

Chuyện Lâu Vũ Thần tặng trà cho Mạnh Thanh Hoan, nàng sớm có nghe thấy, để cho nàng hết ý là Mạnh Thanh Hoan dĩ nhiên biết dùng trà của Lâu Vũ Thần đưa tới mở ra trà lâu, còn lấy hồ ly làm tên nữa!

Có thể làm ra chuyện như vậy, dám làm ra chuyện như vậy, cũng chỉ có Mạnh Thanh Hoan không sợ trời không sợ đất này thôi!

Trong quán trà.

Mạnh Thanh Hoan thoả mãn với bố cục của trà lâu này, nàng đi vào một gian nhã gian, quan sát bốn phía một phen, quay Dạ Quân Ly bên cạnh nói: “Ta muốn ở trong từng nhã gian trang trí vật này.”

Nàng đưa bản vẽ nàng chuẩn bị tốt cho cho Dạ Quân Ly.

Sau khi Dạ Quân Ly nhận lấy mở ra, nhìn thứ Mạnh Thanh Hoan vẽ trên bảng vẽ, mi tâm của hắn không khỏi tụ lại hỏi nàng: “Đây là vật gì?”

“Ống loa, để ở chỗ này chính là đặt máy nghe lén!” Mạnh Thanh Hoan đắc ý, nói ra dụng ý nàng mở trà lâu này, thật sự là vì thu thập tin tức.

Nhã gian trà lâu xa hoa, bình thường đều là chỗ của bách quan đạt quan quý nhân mật hội đàm luận đại sự, nàng ở trong phòng lắp đặt ống loa này, có thể nghe trộm bọn họ nói chuyện, có được tình báo trọng dụng.

Dạ Quân Ly chưa từng nghe qua nàng nói ống loa và đặt máy nghe lén, nhưng hắn đại để hiểu tác dụng của thứ này, hắn có chút kinh diễm nhìn Mạnh Thanh Hoan.

Nghĩ từ khi hắn ở trong quan tài tỉnh lại nhìn thấy nàng, kinh hỉ nàng mang cho hắn có thể nói là chưa từng dứt.

Dạ Quân Ly thu bản vẽ vào, thấp giọng nói: “Tiểu cửu, vì sao nàng biết nhiều như vậy? Những thứ này đều là thiên thần dạy cho nàng sao?”

Mạnh Thanh Hoan biết Dạ Quân Ly có hoài nghi, nàng lôi kéo tay hắn mềm mại đáng yêu cười nói: “Dạ Quân Ly, đợi đêm tân hôn của chúng ta, ta sẽ nói hết tất cả bí mật của cho ngươi biết có được hay không?”

Dạ Quân Ly nhìn con ngươi linh động kia của nàng, đáy lòng hắn khẽ động, ôn nhu đáp: “Được, ta sẽ không để cho nàng chờ quá lâu.”

Mạnh Thanh Hoan gật đầu, nhớ tới chuyến này còn có mục đích, nàng vội nói: “Ngươi đi bồi nhị ca đi, ta còn có lời muốn nói với Tiêu Thủy Vân các nàng.”

Đuôi lông mày của Dạ Quân Ly giơ giơ lên, trầm giọng cười nói: “Được, hạnh phúc của nhị ca thắt ở trên người của nàng, nương tử cực khổ.” Hắn có chút không đứng đắn trêu đùa, xuất kỳ bất ý ở trên mặt nàng trộm một hương.

Mạnh Thanh Hoan hờn dỗi cười, đẩy hắn ly khai nhã gian.

Không bao lâu, Tiêu Thủy Vân và Mông Lung cùng với Cố Ninh Tuyết tìm tới.

Bốn người ngồi xuống ngoài cửa sổ, chợt nghe Mông Lung cười nói: “Thanh Hoan, kỳ thực ta đã sớm muốn tìm ngươi, tin tưởng ngày hôm nay ngươi thỉnh chúng ta tới đây mục đích cũng giống như ta, có phải hay không?”
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 395: Chương 395: Chinh Phục Nam Nhân


CHƯƠNG 395: CHINH PHỤC NAM NHÂN

Dịch giả: Luna Wong

Đôi mi thanh tú của Mạnh Thanh Hoan giương lên cười cười tính là cam chịu, nàng cầm

ấm trà rót trà cho bọn họ, đề cử nói: “Đều nếm thử, đây chính là trà vân vụ cực phẩm.”

Mông Lung rất không khách khí, nàng nâng chung trà lên khẽ ngửi trà hương khen: “Lá trà cua Lâu hồ ly đưa quả nhiên là cực phẩm.”

Mạnh Thanh Hoan từ chối cho ý kiến, ánh mắt của nàng hơi đổi, nhìn về phía Tiêu Thủy Vân có thanh âm ý tứ hàm xúc khác hỏi: “Công chúa, sao ngươi không uống trà?”

Tiêu Thủy Vân bĩu môi nói: “Trà có cái gì ngon để uống.” Theo nàng, trà trong thiên hạ đều là một vị, không có gì ngon để uống.

Mạnh Thanh Hoan lắc đầu nói: “Trà này tựa như nam nhân, phải tế tế thưởng thức, trên đời này trà loại hàng vạn hàng nghìn, luôn luôn khẩu vị ngươi thích. Nam nhân cũng thế, trên đời này cũng sẽ có một nam nhân làm ngươi động tâm, để ngươi nhớ mãi không quên!”

Tiêu Thủy Vân nghe lời này, trong óc liền hiện ra dung nhan bất cần đời, vĩnh viễn mang theo tiếu ý ôn hòa đạm nhiên tiêu sái của Dạ Mạch Hàn, nàng thất thần chỉ chốc lát, chợt nghe Mạnh Thanh Hoan hỏi nàng: “Công chúa nghĩ tới ai? có phải là Kính vương điện hạ không?”

“Mới không phải.” Tiêu Thủy Vân có loại cảm giác bị người rình ra tâm tư, nàng vội vội vàng vàng nâng chung trà lên đổ một ngụm lớn.

Mạnh Thanh Hoan lại than thở: “Công chúa, trà không phải uống như vậy, ngươi phải từ từ phẩm, thử tới, thử lui. Đối đãi nam nhân cũng là đạo lý đồng dạng!”

Tiêu Thủy Vân bưng chén trà trong tay, gương mặt kinh ngạc nhìn nàng.

Mạnh Thanh Hoan nghiêm túc, nói rằng: “Mượn lời của Kính vương điện hạ mà nói, công chúa cho rằng Kính vương là một người thế nào?”

Tiêu Thủy Vân cơ hồ là không chút nghĩ ngợi nói rằng: “Hỗn đản, vô sỉ, phúc hắc, miệng mồm ác độc!” Nàng dừng một chút, đột nhiên nhớ lại đêm hôm đó Dạ Mạch Hàn say rượu, thần tình không khỏi chần chờ chỉ chốc lát, trên mặt có chút mê man.

Mạnh Thanh Hoan không nghĩ tới, Dạ Mạch Hàn ở trong lòng Tiêu Thủy Vân có nhiều khuyết điểm như vậy, thật là làm cho người ngoài ý.

“Vậy có phải công chúa thường thường bị hắn tức giận đến giơ chân, đầy bụng lửa giận không thể phát tiết, hận không thể ăn hắn hay không?” Mạnh Thanh Hoan tiếu ý nhợt nhạt hỏi.

Tiêu Thủy Vân không ngừng gật đầu, coi như tìm được rồi tri kỷ.

Mạnh Thanh Hoan cười cười nói: “Nhưng ta cảm thấy, đối phó Kính vương điện hạ kỳ thực rất đơn giản, hắn hỗn đản ngươi hỗn đản hơn hắn, hắn vô sỉ ngươi càng vô sỉ hơn hắn. Ngươi phải học lấy nhu thắng cương, nếu như hắn chọc giận ngươi, ngươi chen mất giọt nước mắt giả yếu, xem hắn không tước vũ khí lệch sao?”

Tiêu Thủy Vân trừng một đôi mắt to, cả kinh nói: “Đây. . . Thực sự được sao?”

“Đó là tự nhiên, đối phó nam nhân ngươi có thể bắt được nhược điểm của hắn, treo đủ khẩu vị của hắn, thời điểm nên cường thế thì cường thế, nên mềm yếu thì mềm yếu. Phải có cá tính của mình, không thể làm ra vẻ kiều nhu như nữ tử trong khuê phòng, nhược tú xuất chân ngã, bày mặt tốt nhất của bản thân ra cho hắn xem, như vậy nam nhân mới có thể nhớ mãi không quên ngươi, ái mộ mộ chi!”

Bookwaves.com

Mạnh Thanh Hoan hướng các nàng truyền thụ kinh nghiệm quý báu của mình, hơi có chút dáng vẻ đắc ý.

Kỳ thực nàng muốn nói cho các nàng biết, yêu một người phải to gan, không nên nhát gan, phải hắn được nắm, không làm chuyển để bản thân hối hận.

Dù sao, ở trên đời này, tìm một người hữu duyên không dễ.

“Nhớ kỹ, nếu như một nam nhân yêu ngươi sẽ bao dung tất cả của ngươi, nếu như hắn không thương ngươi, đó là ngươi hao tổn tâm cơ cũng là uổng công! Ái tình, là thứ không thể cưỡng cầu nhất trên đời này.”

Mạnh Thanh Hoan nói chuyện thần sắc nhận chân vài phần, ánh mắt nàng chân thành nhìn Tiêu Thủy Vân nói: “Công chúa, Kính vương tuyệt đối sẽ là một nam nhân tốt, sau này cũng sẽ là một hảo phu quân, hy vọng ngươi không nên bỏ qua.”

Đáy lòng của Tiêu Thủy Vân khẽ động, đối mặt ánh mắt chân thành và ngôn ngữ của Mạnh Thanh Hoan như vậy, giờ khắc này nàng rốt cuộc minh bạch ca ca của mình tại sao lại nhớ mãi không quên nàng(MYH), Hiên vương sủng ái nàng(MTH)có thừa.

Mạnh Thanh Hoan không giống người thường, cái loại khí chất mê người này trên người nàng, là các nàng vọng trần mạc cập!

“Cám ơn ngươi, Thanh Hoan. Ta nhất định sẽ không để cho ngươi thất vọng.” Trong lòng của Tiêu Thủy Vân tràn đầy đấu trí, tuy rằng nàng còn không rõ ràng loại cảm giác này với Dạ Mạch Hàn cái có phải yêu hay không, nhưng sau này, nàng quyết không để Dạ Mạch Hàn khi dễ nàng.

Nàng trước đây bị ủy khuất, nàng nhất định phải đòi lại! Nàng phải kéo mặt nạ trên mặt Dạ Mạch Hàn xuống, xem hình d*ng ch*n thật nhất của hắn!

Nghe qua phen nhân ngôn luận làm sao đối đãi nam này của Mạnh Thanh Hoan xong, mọi người có thể nói là thụ ích lương đa.

Bốn người các nàng uống trà, trò chuyện với nhau thật vui thẳng đến mặt trời lặn mới tán đi.

Ra trà lâu, Mạnh Thanh Hoan duỗi người, một thân dễ dàng, chợt nghe thanh âm của Dạ Mạch Hàn u oán nói: “Ngươi và Tiêu Thủy Vân nói cái gì, sao ta cảm giác ánh mắt của nàng nhìn ta là lạ?”

Mạnh Thanh Hoan bày hình dạng không thể trả lời, chỉ thấy Dạ Quân Ly đi ra, hắn ôm Mạnh Thanh Hoan ở trong lòng quay Dạ Mạch Hàn nói: “Nhị ca, ta muốn dẫn tiểu cửu đi một chỗ, ngươi có muốn cùng đi hay không?”
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 396: Chương 396: Vấn Tội Ngọc Hương Cẩm


CHƯƠNG 396: VẤN TỘI NGỌC HƯƠNG CẨM

Dịch giả: Luna Wong

“Đi, tự nhiên phải đi. Còn nữa, Thanh Hoan là ta mang ra ngoài, cũng phải do ta đưa trở về mới phải.” Khóe môi của Dạ Mạch Hàn ôm tiếu ý, lời nói có lý!

Dạ Quân Ly khẽ suy một tiếng, nói ra chân tướng nói: “Nhị ca, ngươi là sợ trong Kính vương phủ có người chờ ngươi đi?”

Khóe môi của Dạ Mạch Hàn co rút, trên mặt có chút phẫn hận và bất đắc dĩ.

Hắn bây giờ thật không muốn hồi phủ, bởi vì hắn biết, Mạnh Thanh Hoan khẳng định dạy cho Tiêu Thủy Vân chiêu gì đang chờ hắn, bây giờ đi về khẳng định chính là tự chui đầu vào lưới!

Huống chi bản lĩnh của Mạnh Thanh Hoan, hắn là biết!

Mạnh Thanh Hoan nhìn dáng dấp có chút phẫn hận của Dạ Mạch Hàn, không khỏi cười nói: “Nguyên lai nhị ca cũng có thời gian sợ, ha ha ha ha.”

Dạ Mạch Hàn lắc đầu cười khổ, đầy mặt bất đắc dĩ, Mạnh Thanh Hoan này quả thực chính là khắc tinh của hắn!

“Được rồi, thời gian không còn sớm, chúng ta đi nhanh lên.” Dạ Quân Ly lôi kéo Mạnh Thanh Hoan lên xe ngựa của Kính vương phủ.

Ba người ngồi trong xe ngựa, Mạnh Thanh Hoan đẩy mành ra nhìn bên ngoài. Lúc này mặt trời chiều ngã về tây, xa xa một mảnh rặng mây đỏ vạn trượng, phá lệ đẹp.

“Chúng ta đi đâu a?” Mạnh Thanh Hoan thấy bọn họ đi phía ngoại ô, không khỏi nghi hoặc.

Mày kiếm của Dạ Quân Ly thu lại, trong thanh âm sinh ra một tia trầm thấp: “Dẫn nàng đi gặp Ngọc Hương Cẩm!”

Mạnh Thanh Hoan đánh một cơ linh, gần đây chuyện đã xảy ra quá nhiều, nàng lại quên mất Ngọc Hương Cẩm, không nghĩ tới Dạ Quân Ly dĩ nhiên còn băn khoăn.

Đối diện Dạ Mạch Hàn đại để đoán được ý đồ trong chuyến này của bọn họ, liền không có hỏi nhiều hơn. Nửa nén hương sau, bọn họ đi tới một khu nhà biệt viện ở ngoại ô.

Lúc đầu Ngọc Lăng Phong mang Ngọc Hương Cẩm ra khỏi phủ, liền dàn xếp ở bên trong biệt viện này, trong viện có thị vệ coi chừng, bất quá dưới mắt sớm bị người của Dạ Quân Ly giải quyết rồi.

Bookwaves.com

Dạ Quân Ly mang theo bọn họ đi về phía căn phòng của Ngọc Hương Cẩm ở, rất xa chợt nghe thanh âm của thị nữ Ngâm Thúy khuyên nhủ: “Tiểu thư, ngươi ăn một chút đi, công tử nói chờ tiếng gió thổi qua liền đón ngươi trở về.”

“Đây đều là những thứ gì, ta không ăn! Ta cũng không tin ta bây giờ về, cha có thể giết ta?” Thanh âm kiêu hoành bạt hỗ của Ngọc Hương Cẩm phá lệ chói tai.

Giữa hai lông mày của Dạ Quân Ly xẹt qua lệ khí, hắn đẩy cửa phòng ra sẳng giọng nói: “Ngọc Quy Trì sẽ không giết ngươi, nhưng bổn vương sẽ!”

Ngọc Hương Cẩm nhìn người đến, nhất thời run run, nàng nhất thời sững sờ ở tại chỗ, một bên Ngâm Thúy từ lâu sợ đến quỳ ở trên mặt đất.

“Vương, vương gia. . .” Ngọc Hương Cẩm từ trước đến nay e ngại Dạ Quân Ly, nàng vội vội vàng vàng đứng lên, quỳ gối hành lễ với Dạ Quân Ly.

Dạ Quân Ly lại không có ý để cho nàng đứng dậy.

Cái trán của Ngọc Hương Cẩm tràn đầy mồ hôi lạnh, không có phân phó của Dạ Quân Ly nàng cũng không dám thẳng lưng chỉ có thể chịu đựng, thẳng đến nghe được thanh âm u lãnh của Dạ Quân Ly: “Nói, vì sao muốn ám sát Thanh Hoan?”

“Ta. . . Ta. . .” Ngọc Hương Cẩm phù phù một tiếng quỳ ở trên mặt đất, cả người run, thanh âm có chút nói lắp.

Kinh thành ai chẳng biết người không nên đắc tội nhất đó là Dạ Quân Ly và Lâu Vũ Thần.

Trước ca ca đưa nàng tới nơi này đã từng nói qua, ám sát nhất thời nếu là bị Dạ Quân Ly biết, nàng chắc chắn khó giữ được cái mạng nhỏ này, nàng đương nhiên sợ.

Ngọc Hương Cẩm cúi đầu, thanh âm chiến run trả lời: “Vương gia, ta. . . Ta không phải cố ý muốn ám sát muội muội, ta chỉ nhớ rõ trong giấc mộng của bản thân, cũng không biết là xảy ra chuyện gì, liền. . . liền. . .”

Lúc đó nàng cũng không biết làm sao vậy, cả người đều không được khống chế, tựa hồ bị giấc mộng kia cho quấn lấy, không phải do bản thân nàng!

Sau đó, nàng tỉnh táo lại đến bản thân nàng đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 397: Chương 397: Mất Đi Tất Cả


CHƯƠNG 397: MẤT ĐI TẤT CẢ

Dịch giả: Luna Wong

Dạ Quân Ly nắm trọng điểm trong lời nói của nàng, mâu quang trầm xuống: “Mộng, cái gì mộng?”

Ngọc Hương Cẩm cúi đầu cắn môi, hồi tưởng lại giấc mộng kia, hôm nay nàng còn cảm thấy giống như chân thật, thậm chí nghĩ tới giấc mộng kia, hận ý trong lòng nàng liền không ngừng, nhưng lúc này bảo mệnh quan trọng hơn.

“Ta mộng thấy Lâu tướng, hắn nói cha ta muốn muội muội gả cho hắn, cho nên mới không thể thú ta, còn nói chỉ cần ta giết muội muội, ta có thể gả cho hắn!”

Trong mắt của Ngọc Hương Cẩm hàm chứa giọt nước mắt, nghĩ đến nam nhân phong tư kinh hoa, khí chất siêu quần kia, tâm nàng liền khó chịu.

Nàng đường đường là quận chúa, thân phận cao quý, kinh thành chẳng biết có bao nhiêu binh sĩ muốn thú nàng, nhưng là trong lòng nàng cũng chỉ có một người.

Nhưng là, vì sao hắn muốn thú một tiểu thư thứ xuất, cũng không nguyện thú nàng?

Mạnh Thanh Hoan nghe những lời này của Ngọc Hương Cẩm, đôi mi thanh tú không khỏi ninh ninh, nàng bình tĩnh mi hỏi nàng: “Ngày nào ngươi nằm mộng đẹp?”

Dáng dấp của Ngọc Hương Cẩm u oán , bĩu môi trả lời: “Chính là trước một đêm giết ngươi.”

Trước một đêm?

Mạnh Thanh Hoan nhớ tới đêm đó nàng và Dạ Quân Ly đều nhìn thấy có huyền linh thường lui tới Ngọc phủ, chẳng lẽ là liên quan đến việc này của Ngọc Hương Cẩm sao?

Nàng liễm tâm tư, cư cao lâm hạ liếc nhìn Ngọc Hương Cẩm cười khẩy nói: “Biết cái gì gọi là tự làm bậy không thể sống sao? Ngay một khắc trước khi ngươi ám sát ta, ta còn nói với cha để hắn gả ngươi cho Lâu Vũ Thần, là ngươi không công hủy đi cơ hội tốt này, chẳng trách người khác.”

Ngọc Hương Cẩm nghe lời này sắc mặt trắng nhợt, gương mặt kinh ngạc nhìn nàng.

Mạnh Thanh Hoan sái tiếu một tiếng, hỏi nàng: “Có phải cảm thấy ta không có lòng tốt như vậy hay không? Cảm thấy ta có âm mưu gì?”

Sắc mặt của Ngọc Hương Cẩm hơi đổi một chút, âm thầm cầm hai tay.

“Đều nói tương tư khổ, ta vốn là muốn thành toàn ngươi, là ngươi không công bỏ lỡ cơ hội lần này, chẳng trách người khác. Chuyện ngươi ám sát ta, ta chỉ cho là ngươi nhất thời rồ, lúc nào ngươi dưỡng xong bệnh điên thì hồi phủ đi! Về phần Lâu Vũ Thần sao? Ta khuyên ngươi vẫn là đoạn tưởng niệm với hắn đi, không thôi cứ chờ sau này thủ tiết đi!”

Mạnh Thanh Hoan khẽ suy một tiếng, không để ý tới nữa Ngọc Hương Cẩm, xoay người đi ra ngoài.

Ánh mắt của Dạ Quân Ly u lãnh nhìn nàng, thanh âm hàn lẫm nói: “Quận chúa ở nơi này dưỡng bệnh cho tốt đi, nếu như ngươi ở đây xảy ra chuyện thiêu thân gì, vậy thì đừng trách bổn vương không khách khí!”

Hắn vung tay áo lên, bỏ lại phen lời cảnh cáo này, cùng Dạ Mạch Hàn ly khai nói này.

Quỳ trên mặt đất Ngọc thân thể của Hương Cẩm bỗng mềm nhũn ngồi trên mặt đất, nàng cảm thấy bởi vì một mộng, bản thân mất đi tất cả trong chốc lát, bất ngờ không kịp đề phòng!

Mạnh Thanh Hoan ra biệt viện, nhìn bóng đêm yếu ớt tối lại, rơi vào trầm tư, chẳng lẽ là đã có người muốn xuống tay với nàng sao?

Nếu nàng chết, Dạ Quân Ly cũng không có thể sống, đến tột cùng là ai?

“Tiểu cửu.” Dạ Quân Ly ở sau người nhẹ giọng hô nàng.

Bookwaves.com

Mạnh Thanh Hoan xoay người ngẩng đầu, con ngươi hơi u ám kia nhìn Dạ Quân Ly nói: “Có người muốn giết ta, có phải bọn họ đã biết bí mật của thông linh ngọc hay không?”

Nàng có chút lo lắng, nếu quả thật là như vậy nàng phải mau chóng cứu sống Dạ Quân Ly mới được.

Theo sau lưng Dạ Quân Ly, Dạ Mạch Hà biết được tâm tư của nàng, vội nói: “Bí mật của thông linh ngọc không có khả năng tiết lộ ra ngoài, Thanh Hoan ngươi chớ suy nghĩ lung tung.”

Mạnh Thanh Hoan mím môi, chợt nghe Dạ Quân Ly nói: “Ta đi hỏi Linh Hư trước, từ chỗ hắn có được một ít tin tức, người sử dụng oán chú khôi lỗi thuật chính là một nữ tử, tên gọi Mị Nguyệt, đến từ Thiên Linh quốc. Rất nhiều năm trước, Linh Hư cùng nàng đã giao thủ.”

“Quả nhiên liên quan đến Thiên Linh quốc, các ngươi biết đến, mục tiêu của dư nghiệt Thiên Linh quốc chính là thông linh ngọc!” Mạnh Thanh Hoan cũng hy vọng là nàng suy nghĩ nhiều, nhưng lúc này các loại dấu hiệu cho thấy, việc này vẫn là liên quan đến Thiên Linh quốc.
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 398: Chương 398: Vào Đêm Ác Linh Đánh Lén


CHƯƠNG 398: VÀO ĐÊM ÁC LINH ĐÁNH LÉN

Dịch giả: Luna Wong

“Tiểu cửu, mặc kệ bọn họ là ai, chỉ cần có ta ở, ta tuyệt không cho phép bọn họ động một sợi lông của nàng.”

Thanh âm của Dạ Quân Ly kiên định mà lại khí phách thanh tản ra trong bóng đêm, hắn nắm thật chặt tay của Mạnh Thanh Hoan, ánh mắt kia hiện lên quang thải đặc hơn.

Mạnh Thanh Hoan hít sâu một hơi, gật đầu, cổ lực lượng này của dư nghiệt Thiên Linh quốc nguy hại lớn vô cùng với Dạ Quân Ly, nàng nhất định phải nghĩ biện pháp tìm được bọn họ, phá hủy bọn họ!

“Đi thôi, chúng ta cần phải trở về.” Dạ Mạch Hàn thấy sắc trời đã tối, Mạnh Thanh Hoan còn là hắn mang ra khỏi phủ, nếu như đêm không về, chỉ sợ vị hôn phu như hắn không dễ giải thích a.

Mạnh Thanh Hoan tản ra suy nghĩ đáy lòng cùng bọn họ lên xe ngựa chạy về phía kinh thành.

Lúc này đã qua giờ Tuất, trên đường cái an tĩnh có chút quỷ dị.

Mạnh Thanh Hoan đột nhiên cảm thấy thân thể có chút lạnh cả người, hình như có trận trận âm phong từ bên người kinh qua, đáy lòng có một loại cảm giác là lạ.

Xe ngựa đột nhiên ngừng lại, chợt nghe Sở Tu Trần giọng nghi ngờ nói: “Chủ tử, có sương mù.”

Dạ Mạch Hàn vén mành lên, liền thấy cả đường cái tràn ngập vụ khí thanh sắc, vụ sắc nồng hậu khiến cho bọn hắn thấy không rõ vị trí địa phương của bọn họ.

Dạ Quân Ly và Mạnh Thanh Hoan đồng thời phóng nhãn nhìn lại, chỉ là hai người lần lượt cả kinh.

Thanh âm của Mạnh Thanh Hoan khẽ run, nhìn một màn trước mắt này tràn đầy kinh sắc nói: “Tại sao có thể có nhiều huyền linh như vậy?”

Dạ Quân Ly cũng có ngoài ý muốn, liền thấy cả một con đường ác linh phiêu đãng một đoàn đoàn hiện lên hắc khí, đi về một phương hướng

Mà nơi ác linh đi qua, đó là thanh vụ tràn ngập, âm phong trận trận.

“Kia là địa phương nào?” Tay Mạnh Thanh Hoan chỉ nơi huyền linh bay đi, hỏi Dạ Quân Ly.

Bookwaves.com

Dạ Quân Ly híp mâu một cái, đột nhiên trầm giọng nói: “Quốc sư phủ.” Thanh âm hắn thản nhiên lạnh lẽo, lập tức phân phó nói: “Tu Trần, nhanh đi quốc sư phủ.”

Sở Tu Trần lập tức giơ mã tiên lên, vội vả đi về phương hướng quốc sư phủ.

Không bao lâu, bọn họ đi tới bên ngoài quốc sư phủ, liền thấy vô số ác linh bay về phía quốc sư phủ, còn kèm theo một chút kim quang lóe ra, nhưng chỉ có Mạnh Thanh Hoan và Dạ Quân Ly mới có thể thấy.

Hình ảnh kia lộ ra quỷ dị, cũng không lâu lắm, kim quang từ từ tiêu thất, ác linh còn sót lại xông phá trận pháp Linh Hư bày, xông vào.

“Đi, vào xem.” Dạ Quân Ly lôi kéo Mạnh Thanh Hoan đi vào trong quốc sư phủ, liền thấy chung quanh viện an tĩnh ác linh phiêu đãng.

Bất quá bởi vì thông linh ngọc trên người bọn họ, mấy thứ này không dám tới gần, thậm chí lẫn mất rất xa.

Dạ Quân Ly và Mạnh Thanh Hoan đi tới chính điện, liền thấy Thương Minh tay cầm kiếm gỗ đào, trên thân kiếm vết máu loang lổ, hắn đứng ở trước đình viện quơ mộc kiếm, ác linh chạm phải mộc kiếm nhuốm máu kia, liền tan chảy bay biến mất tán.

Không bao lâu ác linh trong phủ bị bắt không sai biệt lắm, chỉ có còn sót lại một con còn đang trong phủ phiêu đãng, huyền linh cùng khác ác linh khác, trên người nàng không có oán khí, còn hiện lên bạch quang u nhược.

Rất xa có thể thấy được, đó là một nữ tử.

Nữ tử kia lơ lửng trên không trung, đột nhiên lên tiếng phá lên cười, u oán khẩu khí hỏi: “Linh Hư, ta đưa cho ngươi phần lễ vật này, ngươi thích không?”

Mày kiếm của Linh Hư vặn một cái, tay hơi nắm chặt: “Mị Nguyệt?”

“Nguyên lai ngươi còn nhớ rõ ta! Sáu năm, ta vẫn luôn tìm ngươi, Linh Hư, thù giữa chúng ta cũng là thời gian thanh toán.” Nữ tử kia hiển nhiên là khôi lỗi bị Mị Nguyệt khống chế .

Con ngươi u lãnh của Linh Hư hơi lóe lên, trầm giọng nói: “Được, ta chờ ngươi!”

Lúc nói chuyện phù chú trong tay hắn vung tay lên, đánh tới phía nữ tử kia, liền thấy một đạo kỳ quang siếp nhiên tản ra, huyền linh trong nháy mắt biến mất vô tung.
 
Thông Linh Vương Phi: Hôn Tỉnh Yêu Nghiệt Vương Gia
Chương 399: Chương 399: Thời Cơ Đã Đến


CHƯƠNG 399: THỜI CƠ ĐÃ ĐẾN

Dịch giả: Luna Wong

Quốc sư phủ khôi phục sự yên lặng, ánh trăng u tĩnh bao phủ nơi này, coi như mới vừa rồi cái gì cũng không có xảy ra. Nhưng Dạ Quân Ly và Mạnh Thanh Hoan lại thiết thiết thật thật đều nhìn trong mắt.

Thương Minh thu hồi mộc kiếm trong tay, ngẩng đầu nhìn phương hướng của Dạ Quân Ly và Mạnh Thanh Hoan, trầm giọng nói: “Còn đứng đó làm cái gì, vào đi!”

Hắn xoay người vào chính điện, Linh Hư nhìn bọn họ một mắt, thần sắc lạnh nhạt cũng xoay người đi vào.

Tràng diện mới vừa rồi, Dạ Mạch Hàn chỉ nhìn thấy một đoàn đoàn hắc khí vờn quanh, nhưng đối thoại của Linh Hư cùng của nữ tử kia hắn lại là nghe thấy được.

Không nghĩ tới nữ tử gọi là Mị Nguyệt kia đã vậy còn quá lợi hại, có thể tùy ý điều khiển vong hồn tập kích quốc sư phủ!

“Đi thôi.” Dạ Quân Ly lôi kéo Mạnh Thanh Hoan đi đến phía chính điện, Dạ Mạch Hàn đuổi theo, ba người vào trong điện, liền thấy Linh Hư và Thương Minh đang ngồi ở trên ghế uống trà.

“Các ngươi là bị này ác linh dẫn tới?” Linh Hư ngẩng đầu nhìn Dạ Quân Ly và Mạnh Thanh Hoan, dò hỏi.

Mạnh Thanh Hoan gật đầu một cái nói: “Đây đến tột cùng là xảy ra chuyện gì? Ngươi và nữ tử tên là Mị Nguyệt có thù hận gì?”

Linh Hư nhướng nhướng mày, tựa hồ không muốn nhắc tới đoạn chuyện cũ kia, nhãn thần của hắn đen tối, thần sắc có chút âm trầm: “Nàng là người của Thiên Linh quốc cùng ta từng có chút va chạm, có lẽ là ngày ấy trên đại điển cầu phúc tế tự, nàng nhận ra ta, nên tặng cho ta một phần đại lễ như thế.”

Hắn khẽ suy một tiếng, ngữ khí có chút khinh miệt.

“Nếu Mị Nguyệt đã xuất hiện, như vậy muốn tìm dư nghiệt của Thiên Linh quốc cũng sẽ không khó, việc này giao cho chúng ta xử lý. Các ngươi không cần phải lo lắng!” Linh Hư nói chuyện, cúi đầu nhấp một ngụm trà.

Mạnh Thanh Hoan thấy thần tình kia của hắn tựa hồ là tình thế bắt buộc, trong lòng không khỏi an ổn vài phần.

Dạ Quân Ly cũng biết năng lực của Linh Hư, nếu hắn nói giao cho hắn, liền nhất định có thể xử lý tốt.

Hắn thấy lúc này canh giờ đã khuya, nhân tiện nói: “Nếu như vậy, chúng ta đây về trước.”

Linh Hư gật đầu, đột nhiên quay Dạ Mạch Hàn nói: “Kính vương, sư đệ thật vất vả đến Dạ Chiêu một chuyến, nếu ngươi ở không liền tới trong phủ ta ngồi một chút.”

Mi tâm của Dạ Mạch Hàn nhướng một cái, đáy mắt màu đậm thoáng một cái đã qua, hắn gật đầu một cái nói: “Được, ngày khác ba sư huynh đệ chúng ta chè chén một phen.”

Linh Hư cười cười, hơi gật đầu, đưa mắt nhìn ba người bọn họ rời đi.

Thẳng đến bọn họ đi xa, Linh Hư mới thu hồi nụ cười trên mặt, hắn đưa tay xoa xoa trán, nhắm mắt lại, liền nghe Thương Minh trầm giọng hỏi: “Ngươi dự định nói với Dạ Mạch Hàn?”

Linh Hư mở mắt, ngón tay gõ nhẹ bàn, thanh âm sâu kín nói: “Kính vương gặp chuyện trầm ổn lãnh tĩnh, hơn nữa rất có mưu lược và tài hoa, chuyện này nói cho hắn biết, vô phương! Lúc này quan trọng nhất là tìm được hạ lạc của thiếu chủ.”

Hắn nói chuyện nhìn về phía Thương Minh hỏi: “Thượng Quan Quyết sẽ tín nhiệm hạ lạc của thiếu chủ mà Doanh Nguyệt nói ra chứ?”

Bookwaves.com

Con ngươi màu u lam của Thương Minh thu lại, lại là lắc đầu: “Thân là long vệ hộ quốc của Thiên Linh quốc, ngươi cho răngd hắn há phải đơn giản liền nói ra hạ lạc của thiếu chủ như thế? Chỉ sợ thiếu chủ là ai, liền chỉ có bản thân hắn biết được, đó là Mị Nguyệt cũng không biết được!”

“Nếu như ta đoán không lầm, Thượng Quan Quyết nhất định là phải đợi lấy được thông linh ngọc, mới bằng lòng mang theo bọn họ đi gặp thiếu chủ! Nếu hắn biết thông linh ngọc ở trên người Dạ Quân Ly, nhất định sẽ nghĩ cách lấy cho bằng được!” Thương Minh chìm chìm mâu, thanh âm u lãnh vài phần.

Chỉ tiếc Thượng Quan Quyết xuất quỷ nhập thần, hạ lạc vô tung, hơn nữa lòng nghi ngờ rất nặng, ngay cả Doanh Nguyệt cũng vô pháp từ trên người hắn có được càng nhiều đầu mối hơn.

Đây thật khó làm!

“Hơn nữa, còn có một chuyện càng khó làm hơn!” Con ngươi u lam của Thương Minh buồn bã, hắn ngẩng đầu nhìn nhìn bóng đêm xa xa, sâu kín than thở: “Bất quá, cũng là thời gian để Trường Lan đến Dạ Chiêu, tranh thủ cơ hội thuộc về hắn.”
 
Back
Top Bottom