Ngôn Tình Thời Gian Như Hẹn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thời Gian Như Hẹn
Chương 79


Bởi vụ hỏa hoạn bất ngờ này, các chiến sĩ chuẩn bị giải ngũ lại phải lùi ngày giải ngũ thêm một lần nữa. Trong lúc mọi người đang cố gắng chuyển mình vượt qua mất mát, mặt trời vẫn tiếp tục mọc rồi lặn.

Tháng một cuối cùng cũng trôi qua…

Trong bệnh viện, nơi các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy đang nằm, lãnh đạo và người nhà đi lại không ngớt.

Cửa phòng bệnh Cận Thời Xuyên nằm cứ mở ra mở vào suốt, hiện giờ đằng sau cánh cửa đang diễn tiết mục cửu biệt trùng phùng, nhận người quen.

Từ Thừa Vận, cha Từ Lai, đến thăm Cận Thời Xuyên đúng lúc gặp ông nội và cha mẹ của Cận Thời Xuyên đều đang ở đây. Vừa trông thấy mặt nhau, cả hai bên đều giật nảy mình.

Hai đứa trẻ đã sắp kết hôn rồi mà người lớn hai nhà vẫn chưa kịp có dịp gặp mặt nhau.

Thế mà lại vô tình gặp nhau ở bệnh viện, đúng là vừa mừng vừa ngại.

“Chú Cận ạ?” Từ Thừa Vận trông thấy cụ Cận Học Nghĩa ngồi kế bên giường của Cận Thời Xuyên thì gọi thử một tiếng rồi đi cùng Từ Lai lại gần.

Cụ Cận Học Nghĩa quay đầu lại nhìn Từ Thừa Vận, quan sát từ trên xuống dưới mấy lượt, trông rất là quen, bèn phải hỏi thăm: “Cậu là?”

“Cháu là Từ Thừa Vận ạ, con trai của Từ Thanh Viễn.”

Cụ Cận Học Nghĩa ngước lên nhìn lại, đôi mắt bỗng sáng ngời, giọng nói tràn ngập vui mừng, cứ chỉ vào Từ Thừa Vận nhắc mãi: “Thừa Vận, cháu là Thừa Vận.”

“Vâng, thưa chú, là cháu ạ.” Từ Thừa Vận lại gần hơn, nở một nụ cười hiếm hoi lắm mới thấy xuất hiện trên mặt, “Không ngờ lại gặp chú ở đây, sức khỏe chú vẫn tốt chứ ạ?”

“Còn cường tráng lắm!” Cụ Cận Học Nghĩa cười ha hả, trông thấy Từ Lai đứng cùng Từ Thừa Vận, phán một câu chuẩn ngay, “Lai Lai là con gái cháu à?”

Từ Thừa Vận gật đầu: “Vâng ạ!”

Cụ Cận Học Nghĩa cười tươi roi rói: “Thằng bé này là cháu nội chú đấy, khà khà, đúng là không phải người một nhà không vào cùng một cửa nhỉ!”

Cận Thời Xuyên và Từ Lai liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều tỏ ra không biết gì. Người lớn hai nhà cùng ngồi xuống ghế sô pha bắt đầu ôn chuyện ngày xưa, nói thao thao bất tuyệt hồi đó thế này hồi đó thế nọ.

Nhắc chuyện cũ như vậy, Cận Thời Xuyên và Từ Lai đều lập tức hiểu ngay, cũng hiểu vì sao ông nội lại nói là “không phải người một nhà không vào cùng một cửa”.

Thì ra ông nội của Cận Thời Xuyên và ông nội của Từ Lai năm xưa từng là chiến hữu cùng tham gia viện trợ Triều Tiên kháng chiến chống Mỹ, từng đánh chung một trận, có giao tình sinh tử.

Hai người đã từng bàn nhau tương lai nếu sinh con một trai một gái thì sẽ kết thông gia. Không ngờ lại cùng sinh con trai cả. Sau này, vì điều động quân sự, hai người ở các quân khu khác nhau, cứ thế mất dần liên lạc.

Khi cụ Từ mất, cụ Cận cũng đang ốm nằm liệt giường sau khi vợ mất nên không thể đến dự được, vẫn cứ canh cánh ở trong lòng mãi.

Không ngờ, đúng là thật không ngờ, quả nhiên là ý trời. Ông trời trao lại duyên phận cho cháu trai cháu gái của họ.

“Ôi chao, Thừa Vận à, năm xưa gặp cháu, cháu mới học có tiểu học. Không ngờ chớp mắt một cái, con gái đã lớn thế này rồi, lại còn trở thành cháu dâu của chú nữa chứ, khà khà, duyên phận ơi là duyên phận!”

Cụ Cận cười không khép nổi miệng, chẳng trách lần đầu gặp Từ Lai đã thấy thân thiết thế, thì là là cháu gái của lão Từ.

Từ Thừa Vận cũng cười: “Đúng vậy đấy ạ, chớp mắt cái đã mấy chục năm trôi qua rồi. May là chú Cận gân cốt vẫn còn mạnh giỏi.”

“Ôi, bữa đám tang cha cháu, chú không thể đến nhìn ông ấy lần cuối, thật là đáng tiếc!” Cụ Cận Học Nghĩa nói xong liền thở dài, “Xem ra là được ông ấy ở dưới đó phù hộ. Phù hộ cho ông già này được trông thấy hai nhà chúng ta kết thông gia.”

“Vâng, vâng ạ. Chú nói phải.” Từ Thừa Vận gật đầu vâng dạ.

“…”

Người lớn hai nhà ngồi nói chuyện từ thời hạn tại ngũ của hai thủ trưởng, chuyện công việc rồi nói lan sang chuyện của hai đứa nhỏ, đề tài đúng là vô vàn, hoàn toàn bỏ rơi hai người trẻ tuổi ngồi với nhau.

Cận Thời Xuyên kéo tay Từ Lai cười dịu dàng: “Xem ra chúng ta đã được đính ước với nhau từ trong bụng mẹ rồi cơ.”

“Ai bảo, có ai đính ước từ trong bụng mẹ cho đời cháu chứ.” Từ Lai liếc Cận Thời Xuyện một cái rồi cười thật tươi, “Chúng ta thì gọi là… số mệnh đã định.”

“Số mệnh đã định nghe hay đấy.” Giọng cụ Cận Học Nghĩa nói sang sảng, nhìn đôi trẻ bên giường bệnh đang nắm tay nhau đầy mờ ám, phá lên cười ha hả, “Thừa Vận à, cái đám cưới này xem ra không thể đợi lâu thêm nữa rồi.”

Từ Thừa Vận gật đầu: “Vậy thì hết thảy nghe theo chú Cận sắp xếp ạ.”

“Được. Được.”

“Không được.” Từ Lai nhìn về phía mọi người.

Tất cả đều giật mình, ngay cả Cận Thời Xuyên cũng có vẻ ngỡ ngàng.

Từ Thừa Vận cảm thấy thật không hiểu nổi đứa con gái này, lúc đầu không phải chính nó cứ khăng khăng đòi gả sao, giờ bàn đến đám cưới lại bảo không được.

“Sao lại không được hả?” Từ Thừa Vận hỏi.

Từ Lai nhìn Cận Thời Xuyên: “Anh ấy đang như vậy, ít ra cũng phải tĩnh dưỡng một trăm tám mươi ngày. Con không thèm anh ấy vác cái người thế này đi làm đám cưới đâu. Khỏe hẳn đã rồi bàn tiếp.”

Mọi người cùng phá lên cười ha hả. Cái con bé này yêu cái đẹp, tất nhiên là muốn chồng mình phải phong độ cùng mình chụp ảnh dán lên giấy đăng ký kết hôn rồi. Hiểu, hiểu.

Cụ Cận Học Nghĩa vui vẻ bảo: “Chuyện của bọn trẻ, để chúng nó tự quyết vậy!”

“…”

Vừa tiễn người lớn hai nhà về thì Văn Khánh Quốc lại tới thăm. Từ Lai biết hai người có chuyện chính sự cần trao đổi nên kiếm cớ sang thăm Lục Phương Kỳ rồi đi ra ngoài, khép cửa lại.

Văn Khánh Quốc đợi Từ Lai đi rồi ngồi xuống đối diện Cận Thời Xuyên, tươi cười bảo: “Cháu tìm được cô vợ được đấy.”

Cận Thời Xuyên gật đầu, hỏi Văn Khánh Quốc: “Trung đoàn trưởng, ở trên nói sao rồi?”

“Đang điều tra.” Vẻ mặt Văn Khánh Quốc cũng trở nên nghiêm túc hẳn, “Chúng ta mất sáu chiến sĩ, hơn mười dân thường, số người bị thương thì nhiều không đếm xuể. Vụ việc này đem lại hậu quả nặng nề. Bất kể là bên trên hay phía truyền thông đều hết sức quan tâm.”

“Tòa nhà Cẩm Huy và Hy Thành đều do tập đoàn Hoa Nguyên làm nhà phát triển bất động sản. Nếu cháu nhớ không nhầm thì tòa nhà Du Bắc bị sập dạo trước cũng thuộc tập đoàn này. Lần lão Diệp hy sinh, bọn họ đã tìm người chịu tội thay rồi, lần này, cháu không tin có ai dám đứng sau giúp đỡ họ nữa. Còn nữa…” Cận Thời Xuyên dừng một chút, nhìn Văn Khánh Quốc, lời lẽ lạnh lùng, “Hệ thống phòng cháy chữa cháy và lối đi thoát hiểm của tòa nhà Cẩm Huy đều có vấn đề. Ai là người chịu trách nhiệm kiểm tra, ai là người ký giấy chứng nhận, cháu nghĩ, đến hôm nay thì không cần cháu phải nói nhiều nữa, chắc chú cũng đã nắm chắc hết rồi nhỉ?”

Văn Khánh Quốc gật đầu, hàng mày cau lại: “Ừ, chú nắm được rồi.”

Lúc này, trong lòng Cận Thời Xuyên vừa đau khổ vừa tức giận. Anh ngồi thẳng người lên nhìn Văn Khánh Quốc, hốc mắt đỏ hoe, nói rõ từng từ từng chữ: “Trung đoàn trưởng ơi, các anh em bọn cháu không phải hy sinh trên chiến trường mà là chết trong tay chính đồng đội của mình. Việc này có nên ghi sổ hay không ạ?”

Sắc mặt Văn Khánh Quốc càng ngày càng khó coi. Dăm ngày nay ông đã mở rất nhiều cuộc họp, tham dự đủ các loại điều tra và đi trấn an thân nhân các liệt sĩ. Mọi chuyện càng rõ ràng hơn thì lại càng thấy đau lòng. Điều tra ra ông mới hay người đã từng là đồng chí kề vai chiến đấu với mình lại bắt tay ăn hối lộ của người bên phía doanh nghiệp, làm chuyện bẩn thỉu. Ông tức đến nỗi lật bàn ngay tại trận rồi sau đó lại thấy vô cùng đau đớn.

Cảm giác của Cận Thời Xuyên càng nặng nề, càng đau khổ hơn ông nhiều.

Tuy nhiên, ngày nay là xã hội pháp trị. Tất cả đều phải tuân theo trình tự pháp luật. Những người phải chịu trách nhiệm cho vụ hỏa hoạn số 130 lần này vẫn đang nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật phải bị pháp luật trừng trị, nhất định phải đòi lại công bằng cho những người vô tội đã hy sinh.

“Thời Xuyên à, trên trung ương đã phái tổ điều tra đặc biệt xuống rồi. Các nhân viên nội bộ có liên quan đều tạm thời đình chỉ chức vụ để phục vụ điều tra. Chuyện này nghiêm trọng hơn so với chúng ta tưởng tượng nhiều. Tiếp đây, người của tổ điều tra đặc biệt cũng sẽ tìm cháu nói chuyện đấy.” Ánh mắt Văn Khánh Quốc nhìn Cận Thời Xuyên hết sức kiên định. “Chú đảm bảo với cháu, các anh em đã hy sinh của chúng ta sẽ không hy sinh vô ích.”

Cận Thời Xuyên gật đầu, thở dài: “Chú Văn ạ, cháu xin lỗi, chuyện này với chú cũng rất khó khăn.”

Văn Khánh Quốc cười khổ sở: “Đất nước bồi dưỡng được một chiến sĩ phòng cháy chữa cháy đâu có dễ. Các cậu đều là lính của chú, chú sẽ không để đứa nào phải chịu uất ức hết.”



Lúc Từ Lai trở lại phòng bệnh, Văn Khánh Quốc đã ra về. Cận Thời Xuyên đang lên mạng xem tin tức, nghe thấy tiếng Từ Lai trách móc: “Bảo anh nghỉ ngơi cho khỏe, anh đúng là đồ ngồi không một phút cũng không chịu được.”

Cận Thời Xuyên bỏ máy tính bảng trong tay xuống, vẫy tay gọi Từ Lai: “Lại đây nào.”

Từ Lai hừ một tiếng, đi lại chỗ anh, tay nắm bàn tay Cận Thời Xuyên, ngồi bên giường vạch từng ngón tay lên lòng bàn tay đầy vết chai và vết thương của anh.

“Còn đau không?” Cô hỏi.

“Có tí này thì nhằm nhò gì.”

Từ Lai nhìn Cận Thời Xuyên, đặt tay lên lồng ngực bên trái của anh hỏi: “Em hỏi chỗ trong này này.”

Cận Thời Xuyên ấn bàn tay Từ Lai đang đặt trên trái tim mình, nhìn cô chăm chú và hỏi: “Vừa nãy em cố ý nói với ông nội và bố mẹ như vậy phải không?”

“Cố ý gì chứ, nói thật mà.” Từ Lai lườm Cận Thời Xuyên, “Bị thương khắp cả người, thật là khó coi.”

“Tấm lòng của em anh hiểu.” Cận Thời Xuyên nhìn Từ Lai đầy tình cảm, “Cảm ơn em.”

Cảm ơn em, vào lúc này, đã gác tình cảm trai gái sang một bên. Cảm ơn em đã thông cảm cho anh không thể nào kết hôn với em trong tang kỳ của đồng đội. Cảm ơn em đã suy tính chu đáo thay anh.

Từ Lai nheo mắt cười: “Cận Thời Xuyên, cảm ơn anh đã bình an trở về.”

“À phải, có một chuyện anh vẫn chưa nói cho em biết.” Cận Thời Xuyên bảo.

Từ Lai chớp mắt: “Chuyện gì ạ?”

“Anh sắp chuyển công tác rồi, không ở tuyến đầu nữa.” Cận Thời Xuyên dừng một chút mới tiếp tục, “Sau này, ngày nào anh cũng có thể về nhà. Em không cần phải lúc nào cũng lo lắng, sợ hãi nữa.”

“Đối với em, đây đích thực là một tin tốt. Nhưng mà, em không muốn anh không vui. Rời khỏi đại đội đặc biệt, anh có vui không?” Từ Lai nghiêm túc hỏi.

“Thực ra, đến tuổi của anh rồi thì sớm muộn đều phải rút khỏi tuyến đầu thôi. Trước đây anh cảm thấy dẫn dắt tốt anh em trong đội, khi vào đám cháy thì bảo vệ được mọi người, đảm bảo không thiếu một ai là trách nhiệm lớn nhất của người đội trưởng. Tuy nhiên, sau này anh đã hiểu ra. Kỳ thực, công tác dự phòng còn quan trọng hơn làm cứu hỏa nhiều. Làm tốt công tác phòng cháy mới có thể thực sự bảo đảm bình yên của thành phố, mới có thể giúp các anh em liều mạng ở tuyến đầu được bình an.”

“Lình cứu hỏa đi dập lửa nhưng ngọn lửa trong lòng thì nhất định phải luôn luôn bùng cháy.”

“Cận Thời Xuyên à.” Từ Lai dịu dàng gọi.

“Hả?”

Từ Lai nhào lên người Cận Thời Xuyên, ôm cổ anh và bảo: “Anh thật là đẹp trai.”

Giây trước còn đang nghiêm túc nói chuyện công việc, giây sau đã ôm ôm ấp ấp. Cận Thời Xuyên ôm lại người con gái mềm mại và hỏi: “Như giờ đẹp hay c** đ* ra đẹp?”

“Đồ già rồi mà không đứng đắn.” Từ Lai vỗ lưng Cận Thời Xuyên một cái.

“Ối, mưu sát chồng kìa!”

Từ Lai ngồi bật dậy, nhìn về phía Cận Thời Xuyên: “Ôi, em quên mất anh đang bị thương đấy.”

Cận Thời Xuyên cười ngọt ngào, bảo với cô: “Còn một lời nói thật nữa, muốn nghe không?”

“Gì ạ?”

“Quả thực là anh vì em nên mới quyết định chuyển công tác đấy.”

Trái tim Từ Lai đong đầy vị ngọt, môi chạm nhẹ vào môi anh. Cận Thời Xuyên bị tập kích bất ngờ, sững ra mấy giây rồi giữ chắc gáy của cô nàng để cho nụ hôn này sâu hơn.



Thông tin vụ hỏa hoạn số 130 ở Du Giang lan tràn với tốc độ tên lửa. Các cuộc điều tra chính thức và phi chính thức, bản tin trên báo chí và truyền hình, các bài viết lên án công khai trên diễn đàn xã hội ngày ngày đều đập vào mắt công chúng.

Những hình ảnh chằng chịt vết thương bày rõ mồn một trước mắt.

Thân nhân của các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy hy sinh chạy từ quên lên gặp di thể của con, của cha, nhận được phong di thư mãi mãi hy vọng chăng bao giờ tới tay.

Có người nhà khóc rồi ngất, tỉnh dậy lại khóc tiếp, cũng có người nước mắt đã cạn khô, ngồi đờ ra như pho tượng gỗ.

Nghe rất đau lòng, rất cảm động.

Ngày mồng 5, Du Giang cử hành “Đại lễ truy điệu các anh hùng liệt sĩ hy sinh trong vụ hỏa hoạn số 130 tại Du Giang”. Lễ truy điệu được tổ chức tại quảng trường nhân dân thành phố Du Giang. Lãnh đạo trung ương, lãnh đạo cấp tỉnh, thành phố, ban ngành lực lượng vũ trang, chiến sĩ các đại đội phòng cháy chữa cháy và hơn ba mươi nghìn người dân thành phố Du Giang đã tới tham dự.

Quang cảnh hoành tráng mà bi thương, trang nghiêm mà đau lòng.

Băng rôn, hoa trắng, toàn thể các chiến sĩ ngả mũ mặc niệm cho đồng đội mình yên nghỉ. Bầu không khí khiến người ta nghẹn ngào, khiến người ta rơi lệ.

Tối đến, nhân dân thành phố Du Giang tự phát tổ chức lễ cúng bảy ngày, đi tặng hoa cúc trắng cho các anh hùng liệt sĩ đã dũng cảm cứu người.

Ở bên ngoài đống đổ nát, từng đóa hoa cúc trắng được đặt xuống tượng trưng cho tấm lòng kính trọng trước những người lính cứu hỏa.

Mọi người không đốt nến, không hóa vàng bởi vì chính ngọn lửa đã đưa những anh hùng trẻ tuổi ấy đi.

Ngày hôm đó, LAI có viết mấy chữ giản dị trên blog: Những anh hùng tuyến đầu, tạm biệt!

Nó nhanh chóng được chia sẻ lại hơn một vạn lần. Cư dân mạng cũng tự làm hoạt động tưởng niệm riêng.

Ngày hôm đó, mưa phùn lất phất bay. Ông trời dường như cũng có ý thương khóc cho những con người anh dũng đã hy sinh.

Sau khi lễ truy điệu kết thúc, người nhà các liệt sĩ quyết định cùng ký tên vào đơn kiện lên cấp trên yêu cầu khởi tố đơn vị phát triển các tòa nhà không đảm bảo chất lượng, yêu cầu trả lại công bằng cho thân nhân người đã khuất.

Đây là một câu chuyện về lòng kiên định, không lùi bước vì lời thề quyết không thất hứa.

Họ nói: “Đời này của chúng tôi chỉ làm một chuyện. Đấy là bắt những kẻ phát triển bất động sản vô lương tâm hại chết người nhà chúng tôi phải bị pháp luật trừng trị.”
 
Thời Gian Như Hẹn
Chương 80


Năm mới sắp tới, nhà nhà náo nức, hân hoan.

Thứ ngày tháng năm, các đồng chí chính thức giải ngũ.

Lá cờ đỏ với năm ngôi sao đang bay trong không trung. Dưới cờ Tổ quốc, các anh em giải ngũ ngày hôm nay mặc quân phục phẳng phiu, đứng trang nghiêm.

Lục Phương Kỳ tuyên đọc quyết định. Khoảnh khắc mỗi người nghe thấy tên mình được xướng lên, đôi mắt đều đỏ hoe.

Rưng rưng đứng chào trước cờ Tổ quốc, quay lại chào doanh trại, chào các chiến hữu.

Giây phút tháo quân hàm xuống, nhìn bộ quân trang thân thuộc, nhớ lại đủ kỷ niệm đã từng trải qua, nước mắt tuôn rơi.

Biết bao lâu nay, trước những bài tập huấn luyện thể lực cường độ cao, mồ hôi tuôn như suối tắm, họ không khóc.

Biết bao lâu nay, trước ngọn lửa cháy rừng rực, trước những vụ nổ và sóng xung kích, trước hết thảy những gian khó hiểm nguy, họ không khóc.

Biết bao lâu nay, trước dòng nước lũ chảy cuồn cuộn, đất đá trôi ầm ầm, động đất khủng khiếp, họ phải làm việc liên tục suốt ngày đêm, bàn tay bàn chân bị chà rách, họ không khóc.

Đến hôm nay, họ sắp phải vẫy tay chào tạm biệt, tạm biệt nơi đã tôi luyện họ thành những nam tử hán, tạm biệt những đồng chí đồng đội từng kề vai chiến đấu thì lại khóc không thành tiếng.

Đàn ông không phải không biết đổ lệ, chỉ là vì chưa đủ đau lòng.

Hôm nay, họ cởi bộ quân phục này ra, bước vào một hành trình cuộc đời mới, nước mắt chảy mãi không ngừng, là vì hạnh phúc, cũng là thay cho một lời chào tạm biệt.

Cận Thời Xuyên nhìn họ, sống mũi cay cay, cố gắng kiềm lòng để nói: “Các anh em, cởi áo lính rồi, máu lính vẫn còn chảy xuôi trong huyết quản, linh hồn người lính vẫn mãi mãi nơi đây.”

“Ngày hôm nay chia ly là để gặp lại nhau vào ngày mai tươi đẹp. Tôi tin tưởng các đồng chí sẽ đem theo phẩm chất của người lính tới nơi chốn mới, tiếp tục kiến công lập nghiệp.”

“Cố gắng làm cho tốt. Chúng tôi chờ tin vui của các đồng chí. Chớ quên năng về thăm chỗ này, nơi đây cũng là nhà của các đồng chí.”

Nói xong, Cận Thời Xuyên hô to: “Tất cả đội viên đại đội đặc biệt. Nghiêm. Chào các cựu chiến binh, chào.”

Giây phút ấy, ánh mặt trời bỗng xuất hiện. Tất cả mọi người đều giơ tay phải lên. Những chú chó cứu hộ ngồi ngay ngắn, nâng chân trước lên chào.

Cận Thời Xuyên hô: “Người anh em, bảo trọng.”

Các chiến sĩ cùng đồng thanh hô: “Người anh em, bảo trọng.”

Lưu Húc chào lại họ theo quân lễ, nén nước mắt lại nói: “Báo cáo.”

“Nói đi.”

“Chúng tôi có thể tuyên thệ lần cuối dưới quốc kỳ không?”

Cận Thời Xuyên gật đầu: “Được.”

Năm người cựu chiến binh đã tháo quân hàm cùng quay mặt hướng về cờ Tổ quốc, giơ tay tuyên thệ.

“Tôi, là cảnh sát phòng cháy chữa cháy. Nguyện vọng của tôi là…”

Những câu chữ này đưa họ trở về rất nhiều năm trước, lúc ấy họ là những tân binh tràn ngập hoài bão, nhiệt huyết, nghiêm trang lập lời thề dưới cờ Tổ quốc.

“Khi gặp tai nạn, quyết không chùn bước, vượt qua vụ nổ, đi xuyên qua lửa, nay xin tuyên thệ, dâng hiến cả đời tuyệt đối trung thành.”

“Người tuyên thệ, Lưu Húc.”

“Người tuyên thệ, Uông Bác.”

“Người tuyên thệ, Trần Đại Bân.”

“Người tuyên thệ, Đổng Minh Toàn.”

“Người tuyên thệ, Vương Lượng.”

Nhìn sống lưng thẳng tắp của họ, nhìn đôi vai run rẩy của họ, nhìn họ mãi không hạ tay xuống, không khí đằng sau họ hết sức im lặng.

Đến lúc phải đi, Lục Phương Kỳ định tiễn họ ra bến xe, Cận Thời Xuyên vỗ vai anh ta bảo là: “Chân ông đi lại không tiện, để tôi với Giang Đường đi cho.”

“Cũng được, tôi mau nước mắt lắm.” Lục Phương Kỳ cười méo xẹo rồi chạy đi chào tạm biệt các anh em.

Cận Thời Xuyên liếc nhìn Đậu Đậu ở bên Lưu Húc, dặn Lục Phương Kỳ: “Lát nữa xe chạy, nhớ giữ Đậu Đậu đấy.”

Lục Phương Kỳ gật đầu: “Tôi biết rồi.”

Hai chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Các cựu binh vẫy tay chào.

Trong khoảnh khắc chiếc xe đi qua cổng lớn, tiếng chó sủa từng tràng ắng lên theo đuôi xe, Đậu Đậu đang đuổi theo xe.

Lục Phương Kỳ đuổi theo sau. Lưu Húc xuống xe, dừng ở đó. Vừa rồi Đậu Đậu giằng được dây ra liền chạy bạt mạng.

Đậu Đậu biết Lưu Húc sắp phải đi thật. Nó cắn ống quần không cho anh ta đi, rên lên ư ử nghe như đang khóc.

Lưu Húc ngồi xổm xuống ôm Đậu Đậu khóc sụt sùi rồi cuối cùng vẫn phải chùi nước mắt, đứng dậy, nhìn Đậu Đậu, ra mệnh lệnh cho nó lần cuối cùng.

“Đậu Đậu, ngồi yên.”

Đậu Đậu ngồi dưới đất ngoe nguẩy cái đuôi, há mõm thè lè lưỡi nhìn Lưu Húc.

Lưu Húc tiếp tục quát: “Đậu Đậu, ngồi yên.”

Sau đó, anh ta dứt khoát quay lại lên xe. Xe chạy ra khỏi cổng. Đậu Đậu ngồi dưới đất nhìn theo xe, khóc tru lên.

Cận Thời Xuyên vừa lái xe vừa liếc nhìn thử gương trong xe. Lưu Húc ngồi đằng sau đang bịt mắt lại khóc.



Ở bến xe, Cận Thời Xuyên nhìn Lưu Húc và mọi người, cố nở một nụ cười: “Chúc trước mọi người một năm mới hạnh phúc nhé. Về nhà đón Tết vui vẻ. Cho tôi gửi lời hỏi thăm sức khỏe cả nhà.”

“Vâng.” Mọi người gật đầu, “Đội trưởng Cận với Giang Đường về đi ạ.”

Chia tay ở bến xe lúc nào cũng khiến người ta cảm thấy bùi ngùi không dứt. Đôi bên ăn ý xoay người đi, năm người đi vào trong, hai người đi ra ngoài.

Lần này từ biệt, chẳng biết lúc nào mới có thể gặp lại nhau.

Các anh em, chúc mọi người thuận buồm xuôi gió!

Chúng tôi chỉ tiễn mọi người đến đây thôi.



Quay về đơn vị, Cận Thời Xuyên trông thấy Dương Dương đang chạy trên sân tập. Lục Phương Kỳ đứng xem ở một bên. Anh đi lại đó.

“Sao thế?” Cận Thời Xuyên hất cắm hỏi.

Lục Phương Kỳ thở dài: “Sau bữa Tiểu Hổ bị thương, cái thằng này hôm nào cũng đi tập thêm, không ai ngăn nổi.”

Cận Thời Xuyên nhìn về phía Dương Dương. Hôm đó, lúc Dương Dương cứu đứa trẻ kia, không để ý xà ngang trên đầu, Tiểu Hổ phát hiện, đẩy cậu ta ra nhưng xà ngang lại nện trúng chân nó. Vấn đề là chân Tiểu Hổ trước đây đã từng bị thương cho nên sức khỏe hiện tại của nó không cho phép nó tiếp tục công việc nữa.

Nói cách khác, Tiểu Hổ cần xuất ngũ sớm.

Dương Dương vẫn luôn cảm thấy tự trách, mặc dù cậu ta không nói gì cả nhưng ai tinh ý thì đều thấy cả.

Trong khoảng thời gian này, ngày nào cậu ta cũng đi chăm Tiểu Hổ, con người cũng ít nói đi hẳn.

“Ông đi nghỉ đi, để tôi nói chuyện với cậu ta.” Cận Thời Xuyên nói xong liền đi qua đó.

Dương Dương đã chạy được mười vòng nhưng vẫn chưa định dừng. Cận Thời Xuyên gọi: “Dương Dương, lại đây.”

“Rõ.” Dương Dương ngừng chạy, đi đến trước mặt Cận Thời Xuyên, “Đội trưởng Cận có dặn dò gì ạ?”

Cận Thời Xuyên phẩy tay: “Tâm sự một chút.”

Sau đó hai người đi dạo trên sân tập.

“Tiểu Hổ phải xuất ngũ sớm, cậu biết rồi chứ?”

“Vâng ạ.” Dương Dương đã biết chuyện này đã chắc chắn rồi nên mới cảm thấy rất khó chịu.

Cận Thời Xuyên nói: “Trước kia tôi có huấn luyện một con giống Bình An y như đúc, tính cách cũng y vậy, tên nó là Truy Phong.”

“Tôi từng nghe chị dâu nhắc đến rồi.”

“Chuyện hồi đó cũng không khác chuyện của cậu bây giờ lắm. Hồi ấy tôi quá ham việc, Truy Phong vì cứu tôi nên mới hy sinh.” Cận Thời Xuyên nhìn Dương Dương, tiếp tục, “Mấy năm sau đó, tôi hoàn toàn không động đến chó cứu hộ. Cho đến khi chị dâu cậu xuất hiện, Bình An xuất hiện, cho đến khi trung đoàn trưởng muốn tôi gây dựng đội chó tìm kiếm cứu hộ, dần dần tôi đã suy nghĩ lại.”

“…” Dương Dương im lặng, không nói gì hết.

Cận Thời Xuyên tiếp tục nói: “Chó là người bạn trung thành nhất của con người, đặc biệt là chó cảnh sát, chó quân đội. Cuộc đời ngắn ngủi của chúng đều dành để hiến dâng, phục vụ con người. Thông minh, dũng cảm, không sợ khó khăn, hiểm nguy, không sợ hy sinh. Tinh thần ấy, chưa chắc con người đã có nổi. Thế mà chúng làm được và còn làm suốt đời.”

“Chó tìm kiếm cứu hộ là những chiến hữu không thể thiếu trong công tác phòng cháy chữa cháy của chúng ta. Vai trò của chúng trong hoạt động cứu nạn cứu hộ hết sức quan trọng. Chúng ta không thể vì những sai lầm mình từng phạm phải mà lựa chọn trốn tránh, tự trách hay thậm chí từ bỏ. Dù thế nào thì chuyện như thế cũng đã xảy ra rồi. Chúng ta là con người chứ không phải thần thánh. Có rất nhiều việc mà chúng ta phải bất lực. Tuy nhiên, cậu phải hiểu rằng, là một người lính, với những chuyện không thể cứu chữa được nữa thì chỉ còn cách là phải dũng cảm đối diện, tự điều chỉnh tâm tính của bản thân. Hiểu chưa?”

“Tôi hiểu chứ.” Dương Dương nhìn Cận Thời Xuyên, “Nhưng tôi quả thực không phải một huấn luyện viên tốt.”

“Biết bản thân như thế nào là cậu đã tiến bộ rồi. Còn cậu có phải một huấn luyện viên tốt hay không không do cậu tự đánh giá được, hãy để cho mọi người nói.” Cận Thời Xuyên vỗ bả vai Dương Dương, “Tiểu Hổ thực sự đã được cậu huấn luyện rất tốt. Chuyện này quá rõ ràng rồi. Còn vấn đề về sức khỏe thì ai có thể làm gì được chứ.”

“Nó là chó tìm kiếm cứu hộ, xuất ngũ sẽ khiến nó sốc lắm.’

“Cái này thì cậu cứ yên tâm. Tiểu Hổ không làm chó tìm kiếm cứu hộ nữa thì vẫn còn công việc khác thích hợp với nó.”

Dương Dương không rõ: “Là sao ạ?”

Cận Thời Xuyên nhìn về phía Dương Dương: “Chừng nào Tiểu Hổ xuất ngũ, tôi định nhận nuôi nó. Không làm chó cứu nạn xuất sắc nữa thì làm thử cái khác vậy.”

Dương Dương mở to mắt ngạc nhiên nhưng câu tiếp theo còn làm cậu ta á khẩu luôn.

Cận Thời Xuyên nói: “Không phải cậu vẫn thích Bình An à? Nếu Bình An đồng ý đi với cậu, tôi có thể nghĩ cách.”



Đêm 30, nhà nhà sáng ánh đèn, người người đoàn viên.

Với những người làm phòng cháy chữa cháy, đây lại có thể là một ngày không tốt đẹp cho lắm. Càng những ngày này thì lại càng lo lắng. Tuy đã cấm đốt pháo nhưng lượng công việc vẫn rất lớn.

Đêm 30, số lượt xuất quân của mỗi trung đội tăng vọt hơn hẳn ngày thường.

Đêm 30, Cận Thời Xuyên đi trực, không về nhà được. Từ Úc cũng không về được. Từ Thừa Vận đi thăm hỏi cấp dưới. Từ Lai đến đơn vị, không chỉ đi mình cô mà còn cùng với các chị vợ lính và cha mẹ họ nữa. Mọi người ngồi quây quần với nhau làm vằn thắn, chờ xem Xuân Vãn.

Giang Đường và vài cậu lính trẻ tranh thủ cười đùa, hát hò trong nhà ăn nhân lúc chương trình Xuân Vãn chưa bắt đầu đầu khiến các anh em cười rộ lên.

Tết nhất, người đi lính rất khó về được nhà. Doanh trại cũng chính là một gia đình lớn, trong những ngày thế này mới nghe thấy tiếng cười nói rộn ràng, không khí vui vẻ, thoải mái.

Ngồi chơi một lúc, không biết ai là người đầu têu kể chuyện đi cứu hỏa đêm giao thừa trước.

Có người nói: “Tôi nhớ năm đầu tiên đón giao thừa ở đây, nhớ chứ? Năm đó chúng ta ăn cỗ tất niên mì ăn liền trên xe cứu hỏa đấy.”

“Ha ha, nhớ chứ, nhớ chứ! Chuẩn bị cả bàn tiệc trong nhà ăn, chưa kịp cầm đũa thì chuông báo động đã reo rồi.”

Có người nói: “Tôi nhớ năm ngoái chúng ta phải làm nhiệm vụ ở trên chùa. Thấy có một cô gái không với tới chỗ thắp hương tôi mới lại cắm giúp, thế mà giờ đã thành bà xã rồi.”

Có người nói: “Tôi không nhớ là năm nào, đi cứu hỏa gặp một người đồng hương bị pháo hoa rơi trúng nhà. Dập lửa xong rồi, gã đó túm tôi lại không cho đi, ngồi khóc lóc kể lể mấy tiếng đồng hồ, cứ như tôi là cái thùng rác ấy, đến nhà có mấy cái nồi cũng kể.”

“Sao người ta không kể cho ông biết mật mã tài khoản tiền gửi là bao nhiêu nhỉ?”

“Biến đi…”

Có người nói: “Năm ngoái, viên dưỡng lão ở ngoại ô phía Tây bị cháy. Tôi với đội trưởng Cận đi vụ đó, thấy các ông cụ, bà cụ ngồi thui thủi với nhau, bỗng dưng cảm thấy cuộc đời thật là tàn nhẫn.”

Có người phụ họa: “Đúng. Đúng. Lần đó tôi cũng có đi. Một bà cụ kéo tôi lại, tưởng tôi là cháu của cụ. Nghĩ thấy thương quá.”

Mọi người thở dài, những cảnh đau lòng thế này họ đã từng gặp rất nhiều rồi.

“Tôi kể một chuyện ấm lòng người nhé.” Một người khác lên tiếng, “Giao thừa năm ngoái có tuyết rơi. Cứu hỏa xong xuôi, bọn tôi mới thấy lành lạnh, ngồi quây lại với nhau. Một đôi vợ chồng cụ già bê ra cho hai mâm sủi cảo nóng hổi, nhất định phải ăn xong mới cho đi. Lúc đó cảm động lắm! Ai được ăn sủi cảo của dân rồi giơ tay xem.”

Cận Thời Xuyên cũng giơ tay. Từ Lai vừa nặn sủi cảo vừa quay sang hỏi: “Sao cảm giác như năm nào cũng có anh cả thế?”

“Trai độc thân, rảnh mà.” Cận Thời Xuyên trả lời trôi tuồn tuột.

“Thế á hả? Chứ không phải là đội trưởng tốt bụng nhường cho anh em về nhà à?”

Cận Thời Xuyên chỉ ngồi cười.

Ngồi một lát, thấy cái sủi cảo Từ Lai gói bị hở miệng, anh đành phải trực tiếp ra tay hướng dẫn, vừa dạy vừa trách: “Không phải con gái có năng khiếu nấu nướng à? Sao em đến cái bánh chẻo cũng không gói được thế?”

“Em không gói được đấy, làm sao?” Từ Lai tỏ ý không vui, nhét luôn cái sủi cảo đang làm dở vào tay Cận Thời Xuyên, phủi sạch bột mì trên tay, mặc kệ luôn.

Cận Thời Xuyên vội vàng sán mặt lại cười: “Được, được. Để anh làm. Sau này chuyện bếp núc cứ giao hết cho anh.”

“Ồ…” Cả lũ ồ lên đầy hâm mộ và ganh tị.

“Đội trưởng Cận với chị dâu công khai phát thức ăn cho chó chúng mày kìa!”

“Năm mới đã không được về nhà lại còn phải xem mấy đứa có người nhà đến bày trò tình cảm, khỏi phải ăn sủi cảo nữa cũng thấy no rồi.”

“Chà chà, đội trưởng Cận của chúng ta hóa ra bị vợ quản hả?”

“Đội trưởng Cận vẫn chưa rước chị dâu về nhà cơ mà? Sau này làm sao mà lập uy được chứ?”

“Ha ha, phải đấy, phải đấy…”

“Cút đi, cút đi, đừng có mà chọc gậy bánh xe.” Cận Thời Xuyên chỉ vào cả đám vừa mới nhao nhao lên, tỏ vẻ cực kỳ đắc ý mà rằng, “Sau này có vợ rồi thì hiểu.”

“Xùy… ha ha ha…”

Lục Phương Kỳ từ bên ngoài vào, thấy mọi người đang cười vui vẻ bèn hỏi: “Cười gì thế?”

Giang Đường nhanh nhảu hớt lẻo với Lục Phương Kỳ: “Chính trị viên, đội trưởng Cận và chị dâu khoe tình cảm.”

Lục Phương Kỳ lập tức ra bộ sẽ đòi lại công bằng cho đám chó độc thân, phi thẳng đến chỗ Cận Thời Xuyên, vừa đi vừa nói: “Đội trưởng Cận, ông thật là quá phận.” Bỗng dưng ngoắt cái đổi giọng, cười hề hề, “May mà vừa rôi tôi không có ở đây.”

“Chính trị viên! Ông…” Giang Đường chỉ tay vào Lục Phương Kỳ, liên tục đi giật lùi về sau như diễn tuồng.

“Tôi sao hả?” Lục Phương Kỳ tỏ vẻ vô tội ra mặt, “Chính trị viên của các ông bình thường còn thảm hại hơn các ông nhiều. Hai cái người này, bất kể lúc nào cũng có thể khoe tình cảm trước mặt tôi luôn. Hôm nay cho các ông nếm mùi một chút cho biết, đau lòng không nói nên lời phải không?”

Giang Đường đại diện mọi người giơ ngón tay cái like cho chính trị viên rồi thì thà thì thụt nói với nhau câu gì đó rồi đứng dậy dõng dạc nói với Lục Phương Kỳ: “Chính trị viên ơi, cô giáo Tang không tới ạ?”

Lục Phương Kỳ vừa mới nhúng tay vào bột mì, nghe câu này cái, tiện tay ném luôn bột mì tới: “Cút đi.”

“Ha ha ha…” Lại rộ lên một tràng cười.

Xuân Vãn bắt đầu. Màn múa uyển chuyển hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Tất cả đều dừng tay lại xem. Tiếp đó người dẫn chương trình lên sân khấu nói lời dạo đầu. Mặc dù nội dung các năm đều không khác nhau mấy nhưng năm nào cũng cảm thấy không giống năm trước.

Cận Thời Xuyên trông mọi người chăm chú ngồi xem Xuân Vãn, lặng lẽ cười một tiếng, ước gì giây phút bình yên, hạnh phúc này có thể là mãi mãi.

Tiểu phẩm về người lính, ban đầu thì khôi hài, sau đó lại sâu sắc.

Đều là những người lính, họ không khỏi xúc động lây. Từ Lai trông thấy có người lặng lẽ quệt nước mắt, trong lòng đong đầy cảm động.

Cô nhìn sang Cận Thời Xuyên, lặng lẽ thả bàn tay mình vào lòng bàn tay anh. Anh vốn đang xem ti vi, bị giật mình một chút rồi nhanh chóng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

“Ra ngoài đi dạo nhé?” Từ Lai đề nghị.

Cận Thời Xuyên kéo cô đứng dậy, chuồn êm khỏi nhà ăn.

Hai người đi rửa tay. Sau đó, Cận Thời Xuyên dắt tay Từ Lai dạo bước trên thao trường. Bàn tay khô và ấm của anh nắm bàn tay bé nhỏ của cô khiến cho người sợ lạnh như cô không còn cảm thấy rét nữa.

“Hôm nay, Dương Dương hỏi em chuyện của Bình An, anh nói với cậu ta rồi à?” Từ Lai hỏi Cận Thời Xuyên.

Cận Thời Xuyên gật đầu: “Nói rồi, bảo là ý của em.”

Từ Lai bĩu môi: “Hồi đó em chỉ định giao nó cho anh thôi chứ đâu có muốn nó vào quân đội rồi ở lại luôn đó đâu. Anh sắp chuyển công tác rồi, không thể dẫn nó theo, thật hối hận chết mất.”

“Bình An là chó tìm kiếm cứu hộ chuyên nghiệp, khả năng thích ứng cao. Nó sẽ nhanh chóng làm quen với huấn luyện viên mới thôi. Với lại, có phải là vĩnh viễn không được gặp nữa đâu.” Cận Thời Xuyên cười, “Khả năng của Dương Dương rất tốt, Bình An cũng không có vẻ chống đối. Đợi đến lúc đấy xem c* cậu chọn thế nào.”

“Việc đã đến nước này, em còn biết nói gì được.” Từ Lai thở dài.

“Chuyện nhận nuôi Tiểu Hổ anh đã làm đơn gửi lên trên rồi. Người bạn làm bác sĩ thú y của em bảo sao hả?” Nói đến Bình An lại nhớ tới Tiểu Hổ.

“Với tuổi tác và tính tình của Tiểu Hổ thì xuất ngũ sau có thể thử làm chó bác sĩ xem sao.” Từ Lai nhìn sang Cận Thời Xuyên, “Nói với tư cách là huấn luyện viên thì đều là đi giúp người cả, nó sẽ thích thôi.”

“Ừ, em là chuyên gia mà, em quyết đi.”

“Ôi mà chẳng lẽ ngày trước Tết năm nào anh cũng ở đơn vị hả?” Từ Lai hỏi.

“Hầu như thế, có điều…” Cận Thời Xuyên dừng bước chân, ôm Từ Lai vào lòng, cúi xuống nhìn cô, “Năm nay anh có em rồi.”

Từ Lai cũng ôm lại thắt lưng của Cận Thời Xuyên, ngẩng đầu lên nhìn anh. Trong mắt anh dường như có hai ngôi sao sáng ngời, trong mắt cô là ngọn lửa sáng: “Em cũng thế.”

“Lúc nào mới gả đây?”

“Lúc nào cũng được.”

Nói xong cô chìm vào trong vòng tay anh. Anh bật cười khe khẽ rồi xiết chặt hơn cái ôm.

Họ cứ thêm ôm nhau thật chặt, ngập tràn hạnh phúc, ngọt ngào.

Không lâu sau, chuông báo động réo lên. Cận Thời Xuyên buông Từ Lai ra, cực kỳ bất đắc dĩ, cũng rất là xin lỗi: “Đi nhé.”

“Nấu sủi cảo xong sẽ chờ anh, bình an nhé.”

“Ừ.”

Trong một đêm đặc biệt như vậy, chiếc xe cứu hỏa lại tiếp tục hành trình của mình.”



Chương trình Xuân Vãn bắt đầu đếm ngược. Người nhà của các chiến sĩ ngồi trong nhà ăn quây quần lại với nhau. Trên mặt bàn bày sủi cảo vừa nấu xong.

“10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1…”

Tiếng chuông mừng năm mới vang lên.

“Chúc mừng năm mới…”

Tiếng người dẫn chương trình trong ti vi vang lên cùng lúc với tiếng mở cửa. Mọi người lập tức đứng dậy, quay lại nhìn. Nụ cười tươi rói dần hiện trên gương mặt.

Các chiến sĩ trở về, chưa kịp thay quần áo, chưa rửa sạch bụi đất bám trên người đã vội vàng chạy về với những người họ yêu thương.

Chồng ôm vợ, cha mẹ ôm con trai…

Cận Thời Xuyên cười dịu dàng, chìa tay ra nhìn Từ Lai.

Từ Lai vui vẻ đi từng bước một về phía Cận Thời Xuyên.

Cô đặt tay anh trong tay mình, nắm thật chặt, dịu dàng nói với anh: “Chúc mừng năm mới.”

Anh kéo cô vào lòng, thơm lên mái tóc mềm, thì thầm khe khẽ: “Chúc mừng năm mới.”



Năm mười tám tuổi, anh duỗi tay về phía cô, bộ đồ màu cam cũng như hôm nay.

Năm mười lăm tuổi, cô nằm dưới đống đổ nát, nắm chặt tay anh, tấm lòng kiên định cũng như hôm nay.

Thời gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa nhòa.

Điều duy nhất không thay đổi là em vĩnh viễn luôn nhớ rằng, khi em tuyệt vọng nhất, anh đã đem ánh sáng và hy vọng đến, đưa tay cho em, để cho chúng ta từ đấy… Số mệnh đã định.



“Thế em tên là gì?”

“Em là Từ Lai, “từ lai” trong “thanh phong từ lai” ạ…”

“Anh là Cận Thời Xuyên…”
 
Thời Gian Như Hẹn
Chương 81: Ngoại truyện


Tối trước hôm đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn, đáng lẽ Cận Thời Xuyên sẽ xin nghỉ phép để về nhưng lại bất ngờ có còi báo động, thế là anh liền đi theo xe cứu hỏa luôn. Trên đường đi, anh nhắn tin báo rõ lại tình hình cho Từ Lai biết. Từ Lai dặn anh đừng phân tâm, chú ý an toàn, chuyện đi lĩnh giấy không có gì phải vội.

Sáng hôm sau, xong nhiệm vụ quay về đơn vị, xe vừa mới vào ga-ra, còn chưa kịp xuống, nhìn qua kính chắn gió đã trông thấy cụ Cận Học Nghĩa đứng chờ sẵn, đứng bên cạnh cụ là Văn Khánh Quốc và Lục Phương Kỳ không biết đã chờ từ lúc nào.

Lục Phương Kỳ ra sức nháy mắt ra hiệu cho anh ta nhưng Cận Thời Xuyên không đoán được ý, nhảy xuống xe, chạy đến chỗ cụ Cận Học Nghĩa chào hỏi: “Ông nội sao lại đến đây thế ạ?”

Cụ Cận Học Nghĩa trông thấy Cận Thời Xuyên bụi bặm đen sì từ đầu đến chân thì tức mình không biết nói sao cho bớt tức, vung luôn cái gậy chống lên đánh, vừa đánh vừa quát: “Đi cứu hỏa này, cứu hỏa này, làm như đội phòng cháy chữa cháy thiếu mày thì không làm được gì không bằng. Mày không đi thì không ai dám đi cứu hỏa có phải không hả? Cái ngày này rồi mà còn muốn người ta phải lo lắng cho mày hả, thằng quỷ, mày làm ông tức chết mất…”

“Ông ơi, cuối cùng là sao vậy ạ?” Cận Thời Xuyên bỗng dưng bị đánh mà chẳng rõ đầu cua tai nheo gì.

“Mày còn hỏi ông là sao à?” Cụ Cận Học Nghĩa lại càng tức hơn, đập càng đau, “Hôm nay ngày bao nhiêu rồi hả? Tối qua ông mà không phát hiện ra Lai Lai đi tản bộ với ông mà lại cứ sốt ruột, bồn chồn, ông mà không mò ra được cái sự tình này thì đúng là không biết mày gan to thế nào đấy. Trước hôm kết hôn một ngày mà còn dám đi cứu hỏa… Ai bắt mày dọa cháu dâu của ông lo lắng, sợ hãi thế hả, cái thằng ranh con này…”

“Ông ơi, chúng ta vào văn phòng rồi cả nói nhé.” Cận Thời Xuyên lườm Lục Phương Kỳ, cái thằng kia, mau giúp với.

Lục Phương Kỳ cười hề hề, nói với cụ Cận Học Nghĩa: “Ông ơi ông, ông chớ có đánh thằng cháu này trước mặt lính của cậu ta chứ. Sau này không ai chịu phục uy của cậu ta nữa thì sao ạ?”

Các anh em trong đội đứng sau lưng hóng chuyện tập thể đáng sốc muốn rớt cả cằm xuống đất, đội trưởng Cận oai phong, bất khuất của họ bỗng dưng lại bị một ông cụ đánh.

“Tiểu đội trưởng ơi, chuyện gì thế?” Có người hỏi, “Trung đoàn trưởng cũng đến cùng kìa, ông cụ kia là ai thế?”

Tiểu đội trưởng vừa cởi áo bảo hộ vừa cười: “Đó là ông nội của đội trưởng Cận, lão tướng chiến công lừng lẫy lắm đấy, muốn đánh ai chẳng được.”

“Chẳng trách. Chẳng trách.”

“Đừng có hóng chuyện linh tinh nữa, lát về coi chừng đội trưởng Cận gô cổ mấy cậu lại đấy.”

“…”

Cụ Cận Học Nghĩa nghe Lục Phương Kỳ nói vậy thì dừng lại nhìn. Quả nhiên mấy thằng nhóc mới đi về đang đứng nhìn thật. Cụ bỏ cái gậy chống xuống, thở phì phò: “Về văn phòng làm cái gì. Mau về tắm rửa rồi đi lĩnh giấy đi cho ông. Tối nay ông mà không nhìn thấy giấy đăng ký kết hôn thì sau này đừng có gọi ông là ông nội nữa.”

“Rõ.” Cận Thời Xuyên giơ tay chào theo quân lễ rồi cười hì gì.

“Còn chưa cút đi à?” Cụ Cận Học Nghĩa trợn mắt lên quát.

“Cút ngay đây ạ.” Cận Thời Xuyên vừa nói vừa nhanh chóng rút lui.

Văn Khánh Quốc nhìn Cận Thời Xuyên bằng ánh mắt tội nghiệp rồi dìu cụ Cận Học Nghĩa, cười cười nói nói: “Chú Cận ạ, thôi, để cháu đứa chú về ạ.”

“Ừ.” Cụ Cận Học Nghĩa vừa đi vừa nói chuyện với Văn Khánh Quốc, “Khánh Quốc à, chú còn chưa nói cháu đấy, không phải Thời Xuyên đáng lẽ phải lên trung đoàn rồi hay sao? Sao vẫn còn ở đây hả?”

“Quyết định chính thức vẫn chưa thấy xuống ạ. Thế nên vẫn tạm thời ở lại đơn vị chờ.” Văn Khánh Quốc giải thích.

“Chú thấy giờ hiệu suất làm việc của bọn cháu thật sự là không so được với hồi bọn chú đánh trận.”

“Vâng ạ.”

Cận Thời Xuyên về đến nhà, mở cửa phòng ngủ trông thấy cô nàng đang nằm trên giường thở đều đều bèn hí hửng c** q**n áo, chui vào trong chăn, vươn cánh tay dài ôm người vào lòng.

Một tiếng trước, Từ Lai nhận được tin nhắn báo xong việc, đang chuẩn bị về của Cận Thời Xuyên nên mới yên tâm nằm ngủ, ngủ không say.

Mơ mơ màng màng cảm giác có hơi thở của đàn ông, cô hé mắt ra chớp chớp mấy cái cho đỡ mệt rồi nũng nịu hỏi: “Về rồi ạ?”

“Ừ.” Cận Thời Xuyên hôn môi Từ Lai một cái rồi dịu dàng hỏi, “Mới ngủ à?”

Từ Lai cựa người nằm trong lòng Cận Thời Xuyên sao cho thoải mái rồi ừ khẽ một tiếng: “Anh cũng không ngủ cả đêm rồi, ngủ một lát nhé?”

“Ừ, lát dậy chúng ta đi lĩnh giấy.”

Cận Thời Xuyên cựa người, ôm Từ Lai chặt hơn, thơm lên trán cô rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cùng cô gái trong lòng chìm vào mộng đẹp.

Họ ngủ một mạch đến trưa. Từ Lai bị sờ tỉnh cả ngủ, mắt nhắm mắt mở bảo: “Đừng sờ linh tinh nữa.”

Bên tai, tiếng đàn ông khàn khàn: “Vợ ơi, làm một lần thôi.”

“Không làm, dậy đánh răng rửa mặt đi rồi ăn cơm còn đi cục dân chính nữa, đừng có lộn xộn.”

“Làm thì tinh thần mới tốt, chụp ảnh mới đẹp.” Cận Thời Xuyên tiếp tục trêu chọc món đồ ngủ trên người Từ Lai.

Từ Lai mở mắt ra, giữ tay Cận Thời Xuyên lại, lườm anh: “Cái kiểu lý luận ở đâu ra thế hả?”

Cận Thời Xuyên lật người đè Từ Lai xuống rồi cười: “Lý luận ông xã em tự nghĩ ra đấy.”

“Lưu manh.”



Hai người kết thúc một cuộc ác chiến rồi rời giường đi rửa mặt.

Trong phòng tắm, Từ Lai sờ thử cằm của Cận Thời Xuyên rồi bảo: “Cạo sạch sẽ một chút nhé, ngứa lắm.”

Cận Thời Xuyên cười cười, bế Từ Lai ngồi lên thành bệ rửa mặt, đưa dao cạo cho cô, hất cao cằm bảo: “Em cạo cho anh đi.”

Từ Lai đành phải cầm lấy dao cạo cạo râu giúp Cận Thời Xuyên. Vậy mà gã đàn ông này còn cứ sờ soạn, máy mó lung tung.

“Anh đừng có vớ vẩn nhé!” Từ Lai cạo rất cẩn thận, chỉ sợ làm xước da.

“Em làm việc của em, anh làm việc cả anh. Chúng ta không làm phiền nhau.”

“Lưu manh.”



Hai người là cặp đôi cuối cùng trong cục dân chính ngày hôm nay. Sau khi nhận được lời chúc phúc của nhân viên trao giấy, họ đi ra cổng chính.

Từ Lai vui vẻ ngắm nhìn quyển sổ đỏ. Cận Thời Xuyên ôm cô nàng, tươi cười bảo: “Giờ thì chính thức nhận chức rồi!”

“Còn nói nữa hả?” Từ Lai ngẩng đầu lên nhìn Cận Thời Xuyên, “Tại anh cứ làm bậy ở nhà mà thiếu chút nữa là không làm được rồi.”

“Vợ à, chồng em là lính đấy nhé.” Cận Thời Xuyên dừng một chút rồi tiếp tục nói, “Người lính coi trọng nhất điều gì nào? Chính là đúng giờ.”

“Vâng, em thì coi trọng nhất ông chồng coi trọng đúng giờ này đấy.”

Cận Thời Xuyên cười đắc ý rồi dắt Từ Lai ra bãi đỗ xe: “Đi nào, báo cáo kết quả với ông nội thôi.”

Trên đường đi, Từ Lai đăng một bài trên weibo.

LAI: Giấy chứng nhận nhậm chức vợ lính, cần cố gắng. Kèm theo hình hai quyển sổ đỏ.

Người hâm mộ lập tức nhảy vào bình luận, tới tấp chúc mừng.

LAI Nữ thần của tôi: Quào quào, hâm mộ, ghen tị quá, chúc nữ thần hạnh phúc [hoa hồng] [hoa hồng]

Tôi là mèo đen: Chúc mừng cô giáo xinh đẹp tìm được hạnh phúc, trăm năm hòa hợp [vỗ tay]

Tiểu nhị lang tính hào sảng: Cô giáo xinh đẹp của tui lấy chồng rồi, vì sao tui không biết gì hết vậy [khóc lớn] có điều vẫn phải chúc mừng ạ ❤

quserty: Vợ lính á! Muốn xem anh rể ghê!

Bái bái bai bai: @quserty tôi từng thấy anh rể rồi này, đẹp trai chất ngất luôn nhé, cực kỳ nam tính, đội trưởng siêu ngầu, tiểu tỷ tỷ nhất định rất có phúc chuyện chăn gối nha [thịt] [thịt]

Diễn đàn sinh viên Đại học Du Giang: @LAI cô giáo đẹp nhất của chúng ta, cô vợ lính đẹp nhất, chúc cô và đội trưởng trăm năm hòa hợp, trọn đời gắn bó ❤ [hoa hồng]



Lại một lần nữa, LAI lên hot search, những người yêu quý cô đều chân thành gửi lời chúc phúc.



Tiết thanh minh đi tảo mộ các anh em xong, Cận Thời Xuyên dắt Bình An đi đón Từ Lai cùng đi thăm Truy Phong.

Vẫn là con đường đó, vẫn gặp cậu bé mãi chẳng thấy thuộc bài thơ nọ.

Lần này, cậu nhóc không học thuộc thơ mà đứng đực ra nhìn hai anh chị và hai con chó đứng đối diện.

“Không nhận ra anh chị à?” Từ Lai vẫn nở nụ cười trong sáng như ngày nào.

Cậu nhóc gật đầu: “Nhận ra chứ ạ. Chị là chị gái lần nào cũng nhắc thơ giúp em còn anh là anh lính lần nào cũng cho em kẹo.”

Cận Thời Xuyên cười: “Trí nhớ của nhóc con được đấy.”

“Hai người đã quen nhau sao lần nào cũng đi riêng thế ạ?” Cậu bé thắc mắc.

Từ Lai cười, liếc xéo Cận Thời Xuyên một cái: “Vì hồi đó bọn chị chưa chung đường!”

Thằng bé hiểu ra, đầu gật gù: “Thế nên thầy giáo mới hay bảo với bọn em là phải đi đúng giờ, nếu không sẽ không đi cùng nhau được!”

Hai người lớn nhìn nhau, lặng lẽ cười một tiếng, chắc thằng bé chưa hiểu rồi.

Từ Lai móc viên kẹo trong túi ra cho c* cậu: “Đọc thuộc lại bài thơ đấy chị nghe thử xem nào.”

Cậu nhóc nhận viên kẹo rồi thở dài y như người lớn: “Tưởng em vẫn chưa thuộc à! Thanh minh thời tiết vũ phân phân, Lộ thượng hành nhân dục đoạn hồn…”

Cùng với tiếng đọc lanh lảnh của con trẻ, Cận Thời Xuyên dắt Tiểu Hổ, Từ Lai dắt Bình An đi lên núi.

Truy Phong, anh chị cùng đến thăm mày đây.



Tháng Năm, chó tìm kiếm cứu hộ cả nước mở hội thi đua. Dưới sự chỉ đạo của phó tham mưu trưởng, trung đoàn trưởng Văn Khánh Quốc, Cận Thời Xuyên chịu trách nhiệm dẫn đội, chọn lựa sáu chú chó cứu hộ từ đội chó cứu hộ của đại đội đặc biệt để đại diện cho ngành phòng cháy chữa cháy Du Giang tham gia cuộc thi.

150 huấn luyện viên và chó tìm kiếm cứu nạn của mình đến từ khắp các tỉnh thành trên cả nước tham gia các nội dung thi bao gồm đánh hơi vết máu, tìm kiếm thi thể, vượt chướng ngại vật, truy tìm dấu vết trong thực tế và tìm kiếm cứu nạn dưới đống đổ nát.

Trải qua bốn ngày thi đấu căng thẳng, các chú chó xuất sắc đến từ các tỉnh thành khác nhau dựa vào sự phối hợp ăn ý giữa chó tìm kiếm cứu hộ và huấn luyện viên, ý chí chiến đấu, bản lĩnh kiên cường, bạo dạn, cầu tiến đã có những màn thể hiện xuất sắc.

Không phụ sự tin tưởng, Bình An đạt tổng điểm cao nhất, giành ngôi quán quân và danh hiệu vua chó.

Cận Thời Xuyên đứng bên dưới nhìn Dương Dương dắt Bình An lên bục nhận giải, trông Bình An đứng thẳng, oai vệ, khí thế coi trời bằng vung, dường như anh lại trở về nhiều năm trước đây.

Khi đó, anh dắt Truy Phong cũng hăng hái y như vậy đấy.

Trời xanh, mây trắng, gió nhẹ, một cọng cỏ đuôi chó được gió mang đến thả xuống bên chân anh.

Anh nhìn về phía Bình An rồi lại cúi xuống nhìn cọng cỏ đuôi chó bên chân. Trong nháy mắt, dường như anh lại trông thấy Truy Phong ngồi bên chân anh, thè lè lưỡi, hếch mõm lên nhìn, đôi mắt sáng trong.



Hôn lễ cuối cùng được chọn tổ chức vào dịp nghỉ Quốc khánh và chụp ảnh cưới ở doanh trại đại đội đặc biệt.

Cận Thời Xuyên mặc lễ phục cảnh sát đẹp ngời ngời. Từ Lai mặc váy cô dâu màu trắng trông như tiên nữ giáng trần.

Hai người lượn qua lượn lại chụp ảnh trước mặt mọi người. Đám anh em đến để giúp đỡ nhân thể hóng chuyện bị tống cho ăn một đống thức ăn cho chó.

Từ Lai ngồi trên xe cứu hỏa, cửa xe để mở, cô cúi đầu, mỉm cười nhìn Cận Thời Xuyên.

Cận Thời Xuyên đứng bên cạnh xe, đưa tay nắm tay Từ Lai, nhìn cô đầy trìu mến như đang ngắm nhìn người con gái mình yêu thương nhất.

Cả hai nhìn nhau, vứt bỏ biển người, vượt qua nhưng bụi cây, cuối cùng trong mắt chỉ còn có đối phương.

Thợ ảnh nhấn nút bấm, bắt được đúng cảnh đẹp xuất thần ấy.

Thứ đẹp nhất trên đời này là quân phục và váy cưới.

Trong cảnh tượng rực rỡ này thì chính là lấy nó để thề, sẽ có nhau trọn đời.



Cuối tháng Chín, trước hôn lễ vài ngày.

Cận Thời Xuyên đưa Từ Lai về khu tập thể. Xe vừa dừng thì gặp Hoắc Nham Tông mới đánh xe đi tới đầu đường.

Từ Lai vui vẻ vẫy tay chào, chờ xe tới gần, Cận Thời Xuyên đứng bên khịt mũi khinh khỉnh.

“Này, sao anh hẹp hòi thế?” Từ Lai trêu Cận Thời Xuyên.

“Thôi đi.” Cận Thời Xuyên cười gằn một tiếng, “Em tưởng anh hẹp hòi như vậy sao?”

Từ Lai nghiêm túc gật đầu, cười khúc khích rồi lại tiếp tục ngóng.

Hoắc Nham Tông ra khỏi ghế lái, sau đó cửa ghế trước mở ra, chiếc quần màu xanh lá cây đập ngay vào mắt, một đôi chân dài xuất hiện, tiếp đấy là một khuôn mặt anh tuấn xuất hiện trước mặt họ.

Người đàn ông mặc thường phục của cảnh sát vũ trang làm nổi bật dáng người cao ráo, đẹp tuyệt đối, độc nhất vô nhị, đến Cận Thời Xuyên cũng muốn nhìn kĩ thêm mấy lần.

Người đàn ông trở tay đóng cửa ghế trước lại, mỉm cười nhìn về phía Từ Lai, tiện tay đưa mũ bộ đội cho Hoắc Nham Tông cầm, nện từng bước chân rắn rỏi đi về phía Từ Lai.

“Ai đây?” Cận Thời Xuyên hỏi.

Từ Lai cười vui vẻ, bỏ mặc ông chồng nhà mình, chạy qua đó, ôm chặt đối phương: “Cuối cùng anh cũng chịu về rồi.”

Người đàn ông dịu dàng xoa đầu Từ Lai, nhìn Cận Thời Xuyên rồi bật cười, thả cô ra.

“Xin chào.” Người đàn ông chìa tay về phía Cận Thời Xuyên, “Tôi là Từ Úc, anh của Lai Lai.”

Cận Thời Xuyên nở nụ cười, đưa tay ra bắt: “Xin chào, tôi là Cận Thời Xuyên.”

“Xem ra hôm nay có thể làm một trận bóng rổ rồi đây.” Hoắc Nham Tông đi lại trêu.

“Đi thôi.” Từ Úc nở nụ cười tươi, “Xem xem em rể anh có đủ tư cách không nào.”

Ba người đàn ông nhìn nhau cười, không cần nói nhiều đã tự hiểu rõ trong lòng.

Từ Lai nhìn ba người đàn ông, trời xanh thật là ưu ái cho ba người.

Có điều nghĩ kĩ thì không phải vậy, là trời xanh ưu ái cô.

Ba người, một người là chồng, hai người là anh, còn ai có phúc hơn được nữa?



Sáng sớm ngày mồng Một tháng Mười, xung quanh quảng trường Thiên An môn tụ tập rất đông người. Gần một trăm nghìn người dân đang chờ đợi lễ kéo cờ ở quảng trường.

6h10, lá cờ đỏ với năm ngôi sao từ từ bay lên cùng ánh nắng mặt trời. Một vạn chú chim tượng trưng cho hòa bình cùng cất cánh thay cho những lời chúc mừng tốt đẹp nhất.

Chúc mừng sinh nhật của Tổ quốc, chúc đất nước phồn vinh, nhân dân hạnh phúc!

Cận Thời Xuyên thấy Từ Lai cứ vui mãi cũng cảm thấy công chờ đợi từ tối qua tới giờ thật đáng giá.

Người dân đứng xem xung quanh đều thi nhau hoan hô. Từ Lai áp lại gần Cận Thời Xuyên thì thầm một câu.

Cận Thời Xuyên sững người, một tấc da tấc thịt toàn thân đều run lên, anh nhìn Từ Lai, đôi mắt sâu thẳm ngập tràn niềm vui.

Từ Lai kéo tay Cận Thời Xuyên đặt lên bụng mình rồi gật đầu khẳng định.

Cận Thời Xuyên kích động ôm nghiến Từ Lai vào lòng, nói bên tai cô: “Anh yêu hai người.”

Anh yêu hai người, xin thề trước lòng trung thành và tín ngưỡng của anh.

[Bonus]

Hôm làm lễ cưới, hoa Từ Lai ném bị Bình An đón được. Mọi người đều dùng ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa quái dị nhìn Bình An công bó hoa chạy tới chỗ một con béc giê khác, đặt bó hoa trước mặt nó như tặng thứ gì đó ghê gớm lắm rồi chăm chú nhìn đối phương.

Từ Úc cười đểu một tiếng, bảo với Cận Thời Xuyên: “Cậu cướp em gái tôi giờ chó cậu lại trêu ghẹo chó tôi nữa hả?”

“Anh chớ có đổ oan cho em chứ, Bình An là em gái anh cho em đấy. Giờ nó là chó của đồng đội em, nói kiểu gì thì kiểu cũng không thể đổ thừa cho em được phải không?” Cận Thời Xuyên lý luận đâu ra đấy.

“Ờ.” Từ Úc cong môi cười, vỗ tay gọi, “Hỷ lạc, đến đây.”

Cận Thời Xuyên đứng cười một chỗ, đây đúng là duyên định mệnh rồi.

Bình an hỷ lạc, cả đời vô lo.
 
Back
Top Bottom