Ngôn Tình Thời Gian Cùng Anh Triền Miên

Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 560: 560: Đeo Vòng Cổ Thủy Tinh Câu Dẫn Anh



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 561: 561: Chuẩn Bị Hạ Dược Lục Dục Thần



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 562: 562: Người Bị Phái Đi Bắt Cóc Đều Bị Choáng



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 563: 563: Gọi Điện Thoại Bức Thoái Vị



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 564: 564: Phốc Nói Lỡ Miệng



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 565: 565: Cắt Đến Rời Giường Manh Cũng Không Biết



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 566: 566: Dây Chuyền Thủy Tinh Vàng Này Ở Đâu



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 567: 567: Mang Lên Dây Chuyền Qua Yến Hội



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 568: 568: Thần Thiếu Hiện Thân



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 569: 569: Cố Huyên Nhi Mang Theo Dây Chuyền Xuất Hiện



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 570: 570: Em Chính Là Tiểu Thiên Sứ Đây Là Tín Vật Đính Ước



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 571: 571: Anh Ấy Muốn Tự Mình Nghiệm Chứng


“Tiểu thiên sứ”、“Dây chuyền thủy tinh vàng”, tuy Cố Huyên Nhi không biết cụ thể là đang chỉ cái gì, nhưng chỉ cần liên tưởng đến thần sắc của Lục Dục Thần khi tìm thấy cô ta hôm đó.

Cô ta đã đoán ra, cái được gọi là tiểu thiên sứ, nhất định là chỉ cô ‘công chúa nhỏ’ được nuông chiều giống như con búp bê vậy.

Sở dĩ, sợi ‘Dây chuyền thủy tinh vàng’ này quan trọng đối với Lục Dục Thần đến vậy.

Nhất định là vì, đây chính là vật định tình của hai người họ.

Lục Dục Thần nghe thấy Cố Huyên Nhi nhắc đến ‘Tiểu thiên sứ’, đã bắt đầu tin lời của Cố Huyên Nhi.

Anh ấy híp mắt lại, dò xét cách ăn mặc của Cố Huyên Nhi từ trên xuống dưới.

Bộ lễ phục màu hồng phấn, dây cột tóc hình con bướm màu hồng, tóc dài đến vai…… Cách ăn mặc thế này, lại rất giống với tiểu thiên sứ trong kí ức của buổi tối hôm đó.

Nếu như, thêm chiếc áo khoác bằng len màu hồng nhạt nữa, hiển nhiên, rất giống với cách ăn mặc của người đã ở cùng anh ngày hôm đó.

Cách ăn mặc hôm nay của Cố Huyên Nhi, phối thêm sợi dây chuyền thủy tinh vàng.

Rất rõ ràng, là đang cố ý tái hiện lại tình hình của ngày hôm đó.

Chỉ là, sự ‘cố ý’ này, lại khiến Lục Dục Thần cảm thấy khó chịu.

Anh ấy thậm chí còn cảm thấy, tiểu thiên sứ ở trong lòng của anh, đã bị người khác chà đạp lên vậy.

Lục Dục Thần lạnh nhạt nhíu mày lại, cuối cùng quyết định, kiểm nghiệm lần cuối cùng.

Nếu như có thể chứng minh, những sự nghi ngờ trước đây của mình là sai.

Cố Huyên Nhi đích thực là cô gái của năm đó.

Vậy thì, anh sẽ nể tình của năm xưa, tha cho cô ta lần này.

Ít nhất là, sẽ không đẩy cô ta ra ngoài nộp mạng.

“Em đi theo anh……” Lục Dục Thần nắm lấy cổ tay của Cố Huyên Nhi, đi lên lầu.

Cố Huyên Nhi giả bộ bối rối, nhẹ nhàng giãy giụa, “Dục Thần, anh muốn dắt em đi đâu……”“Tìm căn phòng nghỉ, anh có chuyện muốn hỏi em.

” Anh ấy nói một cách lạnh nhạt, ánh mắt bức người.

Cố Huyên Nhi nghe thấy, rất đúng ý của cô ta.

Nhưng trên mặt thì, vẫn giả bộ làm vẻ ngại ngùng, đỏ mặt nói, “Ở đây, mọi người đang nhìn đấy…… Dục Thần, có cái gì đi về mới làm đi.

”Câu nói này, âm lượng không hề nhỏ.

Các khách mời xung quanh đều nghe thấy rất là rõ, dựa vào âm thanh này, hoàn toàn không hề cảm thấy, Cố Huyên Nhi có cảm giác thẹn thùng gì.

Lục Dục Thần lạnh nhạt liếc nhìn cô ta, dựa vào sự quan sát của anh, đã dễ dàng nhận thấy sự giả dối của Cố Huyên Nhi.

Nhưng bây giờ anh ấy không có rảnh để ý những việc này, anh ấy chỉ muốn đưa cô ta đến một chỗ không người.

Kêu cô ta ở trước mặt của anh, mở sợi dây chuyền ra.

Đứa con gái trong kí ức đã từng nói, đó là bí mật nhỏ của cô ấy, là một bí mật không thể mở ra trước mặt của mọi người.

Lần đó, sở dĩ cô ấy cho ‘tiểu ca ca’ xem, chỉ là muốn cổ vũ ‘tiểu ca ca’.

Khiến anh ấy có thể tiếp tục kiên trì, bởi vì ‘tiểu thiên sứ’, luôn ở bên cạnh bảo vệ họ.

Nghĩ đến cô gái ấm áp của hồi ức cũ, vẻ mặt lạnh nhạt của Lục Dục Thần có chút ấm áp lại.

Anh cúi đầu xuống, dùng giọng nói có chút lạnh nhạt, nói với Cố Huyên Nhi, “Anh không có ý gì khác, cùng anh đến phòng nghỉ, anh có chuyện muốn bàn với em.

”Giọng nói của người đàn ông, trầm lặng êm tai, vả lại còn có chút ung dung tự nhiên.

Các khách mời xung quanh, mới nghe thấy lời của Cố Huyên Nhi.

Còn tưởng là, Thần Thiếu đang huyết khí phương cương, nhịn không nổi nên phải lên lầu làm gì đó.

Lúc này, lại một lần nữa nghe thấy giọng nói của Lục Dục Thần.

Thái độ phóng khoáng, thần sắc ung dung tự tại, chẳng giống ‘con quỷ đói háo sắc’ chút nào.

Đột nhiên chợt cảm thấy, trước đó là tại họ nghĩ bậy rồi.

Nói không chừng chỉ là Thần Thiếu cảm thấy, thân phận của Cố Huyên Nhi xuất hiện ở chỗ này không thích hợp.

Cho nên mới đưa cô ta đến chỗ không người, nói riêng với cô ta mà thôi.

Cố Huyên Nhi có chút không cam lòng.

Không khí ân ái mà mình mới vừa tạo ra, bị phá hủy một cách dễ dàng đến vậy.

.
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 572: 572: Đã Tìm Thấy Sợi Dây Chuyền Đó


Nhưng cô ta hiểu rõ về Lục Dục Thần.

Bây giờ, đối phương bởi vì cô đeo sợi dây chuyền này, cho nên mới chủ động như vậy.

Nhưng nếu như không có sợi dây chuyền này, còn không biết là kết quả sẽ như thế nào.

Cố Huyên Nhi biết rõ về đạo lý được rồi thì dừng.

Lúc này, chợt hạ thấp giọng, nhẹ nhàng mà nói: “Vâng, đều nghe theo anh cả.

Vậy chúng ta lên phòng nghỉ ở trên lầu đi……”Lúc nói chuyện, Cố Huyên Nhi không để lại dấu vết gì mà đưa mắt ám hiệu cho người phục vụ nào đó.

Ánh mắt của Lục Dục Thần tối sầm lại, nhưng không từ chối mà lại gật đầu.

Không quan tâm đến các khách mời xung quanh, anh ấy nắm lấy cổ tay của Cố Huyên Nhi, tiến đến phòng nghỉ ở trên lầu.

“Đợi một chút……” Đúng vào lúc này, một giọng nói nữ, truyền đến từ cánh cửa lớn.

Không có ai ngờ là lại có người, dám ở một chỗ như vậy, trường hợp như vậy, mới vào cửa đã cao giọng hét lớn.

Chỉ thấy người phụ nữ bước vào, có một khuôn mặt tính tế thanh tú, ăn mặc xinh đẹp phiêu dật.

Nhưng lúc này chợt trợn tròn mắt, hướng về phía cầu thang, trừng mắt nhìn Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi.

Cô đạp trên chiếc giày cao gót, hất váy lên, giận dữ mà đi qua đó.

“Lục Dục Thần…… Rốt cuộc anh muốn giở trò gì! Tôi ở ngoài đã nghe nói, anh và Cố Huyên Nhi đang ở đây ân ái cùng nhau!”Tô Tình tức giận vô cùng, đến bên cạnh Lục Dục Thần chất vấn.

Cô ấy liếc nhìn Cố Huyên Nhi một cách chê bai, sau đó hạ giọng xuống, nói với Lục Dục Thần, “Dù cho anh đóng kịch, cũng chú ý một chút chứ, nhiều người nhìn như vậy, đến lúc diễn quá đà, Tâm Lạc sẽ thế nào đây?”Tô Tình thường ngày cũng thường khuyên Đường Tâm Lạc, thả lỏng một chút, những thứ đó cũng đâu phải là thật đâu.

Nhưng vào tối hôm nay, đích thân cô đến tham gia buổi tiệc, tận mắt nhìn thấy chồng của bạn thân mình, đang cùng với người phụ nữ khác anh anh em em.

Nói thật, dù biết đó là đóng kịch, suýt chút cô cũng giận đến nổi ói máu.

Tô Tình mới dặn dò xong, Lục Dục Thần còn chưa trả lời.

Thì nghe thấy một âm thanh giống như con muỗi vậy, li ti li ti, từ sau lưng của Lục Dục Thần truyền tới.

“Dục Thần, em sợ……”Lúc này mình của Cố Huyên Nhi đang run rẩy, giống như là sợ hãi vô cùng, trốn ở sau lưng Lục Dục Thần.

Không chỉ như vậy, cô ta còn giơ tay ra, ôm lấy cái eo thon gầy của người đàn ông.

Chao ôi……!Nhìn thấy Cố Huyên Nhi cố ý tạo ra tư thế đó, giả tạo vô cùng.

Cố Huyên Nhi suýt chút nữa kiềm chế không được, muốn nắm lấy cô ta, đánh cho một trận.

Ánh mắt của Lục Dục Thần tối sầm lại, gạt đôi tay của Cố Huyên Nhi vòng ở trên eo của mình xuống.

Nghiêm mặt nói, “Cô Tô, xin cô yên tâm, tôi biết cân nhắc…… Tôi có chút việc, cần nói riêng với cô ta.

”Nhìn thấy là Tô Tình, sự lạnh nhạt trên mặt của Lục Dục Thần mới bớt đi một chút.

Tô Tình là bạn của Tâm Lạc, cho nên, anh ấy nguyện ý giải thích thêm vài lời nữa.

Tô Tình còn muốn nói thêm gì nữa, Kiều Mạc Hàn đã bước đến, nhẹ nhàng vòng lấy eo của cô, nhẹ giọng trấn an, “Em đừng có lo lắng, hãy tin Dục Thần, anh ta biết cân nhắc mà.

”“Nhưng mà……” Tô Tình còn muốn nói thêm gì nữa, ánh mắt của Kiều Mạc Hàn đúng lúc dừng lại trên người của Cố Huyên Nhi.

Sợi dây chuyền thủy tinh vàng, đang đeo trên cổ của cô ta.

“Cô…… Sợi dây chuyền đó, tìm thấy rồi sao?”Sợi dây chuyền thủy tinh vàng mà Lục Dục Thần bấy lâu tìm kiếm, năm đó, anh ta đã từng nói với anh ấy.

Sau này khi tìm thấy ảnh chụp, còn từng đưa cho anh ấy xem.

Chính vì sợi dây chuyền này, Lục Dục Thần mới phát sinh gút mắc với Cố Huyên Nhi.

Cũng chính vì Cố Huyên Nhi không thể đưa ra được sợi dây chuyền này, Kiều Mạc Hàn mới luôn nghi ngờ rằng, cô ta chỉ là một bạch liên hoa mạo danh mà thôi.

Thế nhưng bây giờ…….
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 573: 573: Tô Tình Cảm Thấy Sợi Dây Chuyền Có Chút Quen


“Dây chuyền, dây chuyền gì……?” Tô Tình cảm thấy kì lạ nên ngẩng đầu lên, hỏi Kiều Mạc Hàn.

Cô ấy nghe thấy Kiều Mạc Hàn, đột nhiên nhắc đến dây chuyền.

Nhưng lại không biết là, cái mà anh ấy nói, chính là sợi dây chuyền trên cổ của Cố Huyên Nhi.

“Được rồi Dục Thần, không phải anh có chuyện muốn nói với em sao……” Cố Huyên Nhi không muốn làm chậm trễ thời gian, cố tình bước lên khoác lấy cánh tay của Lục Dục Thần.

Cô ta lúc nãy nhận được tín hiệu của người phục vụ phòng tổng thống.

Đúng lúc, những người này phá rối xong thì căn phòng ở trên lầu cũng đã bố trí xong.

“Chúng ta mau lên lầu đi Dục Thần, đúng lúc em cũng có chuyện muốn nói với anh.

”Tô Tình còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng bị Kiều Mạc Hàn ngăn lại.

Tâm tư của Lục Dục Thần lúc này đều là sợi dây chuyền trên người của tiểu thiên sứ.

Chỉ gật đầu với Kiều Mạc Hàn, liền cùng với Cố Huyên Nhi đi lên lầu.

“Kiều Mạc Hàn, rốt cuộc hai người đang giở trò gì vậy?” Tô Tình tức giận vô cùng, trừng mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, “Dù cho họ đang đóng kịch, nhưng cũng không cần diễn thật đến vậy chứ.

”“Trước mặt mọi người, còn ở trong buổi tiệc của Tổng Thống, hai người họ đã vội vàng muốn ở riêng cùng nhau rồi sao? Kiều Mạc Hàn, em thấy anh chỉ là đang cố tình che chở cho anh em của mình mà thôi! Chuyện của hai người họ, càng truyền sẽ càng trở nên thật, sau này Tâm Lạc sẽ phải làm sao đây?”Cô ấy đúng là không hiểu, Lục Dục Thần rốt cuộc đang có dự tính gìNhưng mà còn tiếp tục cho hai người này diễn tiếp nữa, dù cho sau này sự thật được phơi bày, mặt mũi của Đường Tâm Lạc, cũng sẽ không còn nữa.

Bởi vì tất cả mọi người, đều sẽ biết hết.

Chồng của Tâm Lạc và người tình Cố Huyên Nhi đó, từng “phóng túng” đến mức nào.

Trên buổi tiệc, đã kiềm chế không nổi nữa, mà làm liền luôn.

“Tình Tình, em khoan giận đã, anh tất nhiên là đứng bên phía của em rồi.

”Kiều Mạc Hàn nhẹ nhàng ôm lấy Tô Tình, dỗ dành cô ấy đi sang một bên.

Anh ấy nhìn lên, đúng lúc nhìn thấy Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi đang ở trên hành lang lầu hai.

“Em hãy nhìn……sợi dây chuyền của Cố Huyên Nhi đang đeo trên cổ.

Chính là vì cái này, Dục Thần mới gấp gáp, đưa cô ta đến chỗ không người nói riêng chuyện này.

Tuy là anh cũng không rõ cho lắm, nhưng mà anh biết……”“Đợi chút……”Tô Tình chợt kéo lấy cánh tay của anh ấy, “Sợi dây chuyền của Cố Huyên Nhi đang đeo trên cổ…… Sao em cảm thấy, trông có vẻ rất là quen đấy……”Tô Tình vừa nói, vừa ngẩng cổ, nhìn lên trên.

Chỉ đáng tiếc, lúc này họ đã bước vào phòng nghỉ đã được sắp xếp sẵn từ trước.

Hành lang trên lầu, hoàn toàn không thể nhìn thấy hình bóng của Cố Huyên Nhi và Lục Dục Thần.

Kiều Mạc Hàn liếc nhìn Tô Tình vẫn đang ngẩng cổ nhìn lên lầu.

Nhịn không được mà xoay đầu của cô lại, cười mà nói, “Đừng nhìn nữa, người cũng không thấy rồi.

”“Nhưng mà……”Nhưng sợi dây chuyền đó, trông có vẻ quen lắm.

Nếu như cho cô ấy xem thêm lần nữa, cô ấy nhất định sẽ nhớ ra.

“Được rồi, bảo bối…… Chúng ta vào đây lâu như vậy, còn chưa đi chào hỏi ngài Tổng Thống nữa.

” Kiều Mạc Hàn nhéo mặt của Tô Tình một cách cưng chiều, ôm cô tiến về phía của Thạch Vĩ Chính.

Chính vào lúc này, Kiều Nhân Nhân cũng đi theo qua đó.

Ba người cùng qua đó, khiến Tô Tình cũng quên mất đi chuyện dây chuyền.

Phòng nghỉ ở trên lầu, Cố Huyên Nhi theo sau Lục Dục Thần bước vào trong.

Đây là một phòng nghỉ được trang trí rất xa xỉ, nhưng lại rất là bình thường.

Nhưng diện tích khoảng năm chục mét, sau khi bước vào, bên phải đặt ba chiếc ghế sofa da thật thoải mái dễ chịu.

Bên trái có một quầy bar nhỏ và những tủ trưng bày rượu.

Bàn trà thủy tinh được đặt ở giữa ghế sofa, đang để đĩa trái cây, điểm tâm đã chuẩn bị sẵn từ trước.

Phía ngoài cùng, là một miếng thủy tinh lớn.

Thế nhưng mới chỉ liếc nhìn vài cái, anh ấy đã nhìn thấu toàn bộ căn phòng này.

Hai ly rượu đang để trên bàn khá là đáng nghi, trong đó đã đổ nửa ly rượu nho.

.
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 574: 574: Dục Thần Chúng Ta Vừa Uống Vừa Nói


Còn những chỗ dị thường khác.

Ngoài máy lạnh ở trong phòng có chút khiếp người ra, cũng không có điểm gì đặc biệt.

Lục Dục Thần đưa mắt nhìn sang sợi dây chuyền thủy tinh vàng trên cổ của Cố Huyên Nhi.

“Sao thế Dục Thần, sao lại nhìn người ta như vậy?” Cố Huyên Nhi cố tình nghiêng đầu, chớp mắt với anh ấy.

Thật ra vào lúc này, trong lòng của cô đã loạn tung tùng phèo.

Cố Huyên Nhi không biết là, rốt cuộc thuốc đến khi nào sẽ phát huy tác dụng……Lúc này, vừa mong đợi, vừa thấp thỏm, đợi phản ứng của Lục Dục Thần.

Ánh mắt điểm tĩnh lạnh nhạt của Lục Dục Thần, vì lời nói của Cố Huyên Nhi, từ cổ của cô ta nhìn lên trên.

Nhìn tới khuôn mặt trông có vẻ trong sáng vô tư.

“Huyên Nhi……” Anh ấy nhìn cô ta, ánh mắt đen láy ấy, có chút co rút lại, “Anh có chuyện muốn hỏi em, em phải trả lời đúng sự thật với anh, nếu như em ngoan ngoãn phối hợp, anh sẽ nể tình của lúc trước, tha cho em một lần.

”Người của anh, đã tra ra những sắp xếp tiếp theo của phía Lục Ái Đồng.

Anh biết là Lục Ái Đồng đã phái người liên lạc với một đám du côn lưu manh.

Dựa vào thủ đoạn của bọn chúng có thể thấy rằng, đám du côn lưu manh này, rất có khả năng là vì Cố Huyên Nhi mà chuẩn bị.

Đối với hai mẹ con Lâm Đồng mà nói, Cố Huyên Nhi là người phụ nữ mà Lục Dục Thần yêu thương nhất.

Dù cho bây giờ, họ tạm thời liên kết với Cố Huyên Nhi, hợp tác cùng nhau.

Nhưng mà cuối cùng, vì đả kích anh ấy.

Họ nhất định sẽ chọn, hại luôn Cố Huyên Nhi.

Còn Cố Huyên Nhi thì, hoàn toàn lại không biết gì cả.

Chắc cô ta còn đang mơ đến giấc mộng đẹp được ngồi lên ngai vàng Lục phu nhân.

Ôi, đấy chính là cái kết của việc tranh ăn với hổ.

“Dục Thần, anh đang nói cái gì, sao em nghe không hiểu gì cả?” Cố Huyên Nhi giả vờ nghe không hiểu lời của Lục Dục Thần.

Không chỉ như thế, còn chủ động giơ tay ra, nắm lấy bàn tay của Lục Dục Thần.

Cô ta vừa nói, vừa lấy lòng bàn tay của anh ấy, nhẹ nhàng đặt lên trái tim bên trái của mình.

“Người ta…… cả con người đều là của anh đấy.

” Cố Huyên Nhi có chút nhút nhát mà nói, sau đó lấy lòng bàn tay của Lục Dục Thần, dùng lực đè lên trái tim bên trái của mình.

“Chỗ này của em, tất nhiên cũng là của anh…… Anh có vấn đề gì, cứ hỏi em.

Chỉ cần là em biết, em cũng sẽ nói với anh.

Hai người chúng ta, không cần tính toán đến thế.

”Lông mày đen của Lục Dục Thần có chút nhíu lại, trong lòng nhịn không nổi mà có chút muốn ói.

Anh ấy kiềm chế hành động muốn đá lăn Cố Huyên Nhi đi của mình, từ trong tay của cô ta, rút bàn tay phải của mình ra.

Cố Huyên Nhi thấy vậy, cũng không tức giận, đi thẳng đến bên cạnh bàn, cầm hai ly rượu đỏ đã để sẵn ở trên đó lên.

“Dục Thần…… Anh có vấn đề gì, cứ việc hỏi.

Thế nhưng nói thôi cũng có chút chán, chúng ta vừa uống vừa nói có được không?”Cố Huyên Nhi chủ động, đưa một ly rượu đỏ cho Lục Dục Thần.

Lục Dục Thần liếc nhìn ly rượu mà cô ta đưa tới, bình tĩnh mà nhận lấy.

Trước khi tới đây, anh đã tiêm kháng thể ‘ka-82-ti’ ngay từ trước.

Nếu như Cố Huyên Nhi cho rằng, đem ‘ka-82-ti’ bỏ vào ly rượu này, thì có thể khiến anh ấy trúng chiêu.

Vậy thì đúng là, khá là ngây thơ.

Thấy Lục Dục Thần nhận lấy ly rượu đỏ, Cố Huyên Nhi cười một cách ngọt ngào: “Lại đây nào, Dục Thần, đừng đứng nữa.

Có cái gì, chúng ta ngồi mà nói.

”Cô ta lôi kéo Lục Dục Thần ngồi trên ghế sofa.

Còn mình thì, rất là thoải mái mà ngồi ở một cạnh.

Trên tay của cô, cũng cầm ly rượu đỏ, giống như là, chỉ muốn trò chuyện với Lục Dục Thần mà thôi.

Bên trên của sofa, đúng lúc là chỗ của máy điều hòa đang thổi gió ra.

Lúc này, đang chầm chậm thổi gió lạnh vào căn phòng này.

Lục Dục Thần ung dung mà dựa lên ghế sofa, ngón tay có chút lạnh, nhẹ nhàng ma sát lên mép của ly rượu đỏ.

.
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 575: 575: Đợi Thuốc Phát Huy Tác Dụng


Anh ấy liếc nhìn Cố Huyên Nhi một cái, giọng nói trầm lãnh vang lên, “Bây giờ, nói cho anh biết, em còn biết gì về sợi dây chuyền này.”“Tất nhiên là biết.” Cố Huyên Nhi nghĩ cũng không nghĩ, đã trả lời một cách khẳng định, “Sợi dây chuyền này, thật ra, còn có một bí mật nữa……”“Ồ, bí mật gì?” Lục Dục Thần cố gắng giấu đi, ánh sáng lóe lên trong đáy mắt.“Đó chính là……” Cố Huyên Nhi nói tới đây, đột nhiên dừng lại.Cô ta nghiêng đầu mỉm cười, cầm ly rượu lên, “Ôi, anh đừng có lo nói chuyện nữa.

Đến đây, chúng ta cùng nâng ly nào, cheers!”Hai ly rượu đỏ nhẹ nhàng đụng vào nhau, Cố Huyên Nhi chủ động, ngẩng đầu uống lấy rượu đỏ trong ly.Tiếp đó, để ly rượu xuống.Ung dung nhìn Lục Dục Thần, đợi anh ấy uống.“Dục Thần, sao anh không uống?” Cô ta cố ý bĩu môi, điệu đà mà nói, “Người ta cũng cạn hết rồi, anh còn không chịu uống…… Nếu anh còn như vậy, vậy em đi đây, không nói với anh bí mật của em nữa!”Nói xong, còn làm vẻ muốn đứng dậy.“Đợi chút.” Lục Dục Thần chủ động, nắm lấy cổ tay của Cố Huyên Nhi.Đôi mắt đen láy, chăm chú nhìn vào mặt của cô ta.Anh ấy lạnh nhạt nói, “Nhớ kĩ lời của em, anh uống hết, phải nói với anh.”Sau đó, Lục Dục Thần ngẩng đầu, trước mặt của Cố Huyên Nhi, uống cạn hết nửa ly rượu đỏ.Nhìn thấy người đàn ông đang ngẩng đầu, lộ ra hàm dưới có đường cong tuyệt đẹp và hầu kết gợi cảm, Cố Huyên Nhi nhịn không nổi, nuốt nước bọt vào trong.Tốt quá rồi……Rất nhanh, người đàn ông này, sẽ là của cô.Ánh mắt của Cố Huyên Nhi, nương theo hầu kết đang chuyển động của Lục Dục Thần, tưởng tượng, sau khi bộ đồ vest trên người của anh ấy được cởi ra, sẽ lộ ra, cơ thể rắn chắc mạnh mẽ đến thế nà😵h, cô ta sắp đợi không được nữa!“Phịch”, Lục Dục Thần để ly rượu không đặt lên bàn.“Được rồi, bây giờ em có thể nói với anh, bí mật của sợi dây chuyền này, rốt cuộc là gì rồi.”Lúc nói chuyện, ánh mắt của Lục Dục Thần, như là con báo đen đang truy đuổi con mồi.Đôi mắt đen láy ấy, vẫn cứ nhìn chằm chằm mặt của Cố Huyên Nhi.Giống như là muốn nhìn thấu cả con người của cô ta vậy, lại giống như là vì, có thể dễ dàng từ trên mặt của cô ta, túm lấy những hành động biểu cảm nhỏ nào đó.Nhịp đập của con tim Cố Huyên Nhi, nhanh đến nỗi giống như là đánh trống vậy.Bây giờ cô ta, còn hồi hộp hơn cả lúc nãy nữa.Tác dụng của thuốc......!Tác dụng của thuốc......Sao thuốc còn chưa phát huy tác dụng nữa!Thấy vẻ mặt căng thẳng của Cố Huyên Nhi, cả nửa ngày cũng không nói ra được từ gì, người đàn ông không khỏi híp mắt lại.Trong ngữ khí của anh ấy, vừa có sự hoài nghi và lạnh lùng, “Cố Huyên Nhi, em tuyệt đối đừng có nói với anh là......!Vốn dĩ em không biết, bí mật của sợi dây chuyền này.”“A, sao có thể......!Em, em biết mà.

Em, em chỉ là......” Cố Huyên Nhi sốt ruột vô cùng, trên trán, đã thấm đầy mồ hôi lạnh.Tất nhiên là cô không biết bí mật của sợi dây chuyền này.Thậm chí cô còn không biết, sợi dây chuyền này, rốt cuộc có bí mật hay không.Lúc nãy cô ấy, chỉ là sợ Lục Dục Thần bỏ đi, mới nhanh miệng nói bừa mà thôi.Bí mật......!Bí mật, rốt cuộc phải nói bí mật gì mới có thể lừa được Lục Dục Thần.Nhìn thấy con ngươi của Cố Huyên Nhi đang xoay chuyển lung tung, đôi mắt phượng hẹp và dài của Lục Dục Thần, đột nhiên híp lại.Một giây sau.“A......!Dục Thần, anh làm gì thế!?” Cố Huyên Nhi chỉ cảm thấy phía sau cổ bị siết chặt, đau vô cùng.Đợi cô ta nhận thấy là có chuyện gì đang xảy ra, sợi dây chuyền thủy tinh vàng trên cổ của cô đã bị tháo xuống, đang ở trong tay của Lục Dục Thần.Cố Huyên Nhi thấy vậy, liền luống cuống, “Dục Thần, sao anh lại giật dây chuyền của em?”.
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 576: 576: Cởi Bỏ Quần Áo Của Lục Dục Thần


Cô ta nghĩ cũng không hề nghĩ, liền vồ tới, giả vờ muốn giật lại dây chuyền.Thật ra, cô ta đang khao khát, có thể thuận thế nhào vô lòng của Lục Dục Thần, tăng thêm hiệu quả k*ch th*ch cho anh ấy.Tiết là, phản ứng của Lục Dục Thần nhanh hơn cô ta.Chỉ thấy anh ấy hơi hơi nghiêng người qua, đã né được sự “tập kích” của Cố Huyên Nhi.Sau đó, bước một bước dài, đứng dậy ngay, kéo dài khoảng cách với Cố Huyên Nhi đang ngồi trên ghế sofa.Chỉ là.Lúc Lục Dục Thần đang định cúi đầu xuống, thử xem có thể mở dây chuyền ra không.Đột nhiên, một cảm giác nóng rang lạ kì, từ dưới bụng của anh ấy, đột nhiên vọt lên.Cảm giác kì lạ ấy, rất giống với buổi tiệc rượu lần trước khi bị Tô Chính bỏ thuốc.Nhưng, lại có chút không giống.Anh ấy thậm chí còn cảm thấy, lý trí ở trong đầu đang dần bị hút ra.“Dục Thần......!Anh làm sao thế......!Anh không sao chứ?”Cố Huyên Nhi nhìn thấy Lục Dục Thần đang đứng ở đó, đột nhiên không nhúc nhích gì cả.Vừa vui mừng vừa hoảng sợ mà lập tức ngồi dậy.Cô ta nhào tới, đỡ lấy Lục Dục Thần.Phát hiện anh ấy không có cự tuyệt, cơ thể, thậm chí còn có chút run rẩy.Cố Huyên Nhi chợt nhận ra......Chẳng lẽ thuốc đã phát huy tác dụng!Có chút mừng thầm, nhanh chóng lóe qua đáy mắt của cô ta.Cố Huyên Nhi thận trọng, dìu Lục Dục Thần ngồi lại trên ghế sofa.“Dục Thần, anh sao thế......!Anh đừng có dọa em......” Cô ta làm bộ ân cần mà hỏi, sau đó thừa lúc Lục Dục Thần thần trí mơ hồ, từ trong tay của anh ấy, lấy lại sợi dây chuyền thủy tinh vàng.Cố Huyên Nhi biết rằng, nếu như thuốc phát huy tác dụng thành công, rất nhanh, Lục Dục Thần sẽ xuất hiện ảo giác.Cô ta phải nhanh chóng, đeo lại dây chuyền.Vài giây sau, Cố Huyên Nhi đã cải trang xong, trên đầu của cô đã buộc đồ cột tóc con bướm màu hồng, trên cổ, là sợi dây chuyền thủy tinh vàng đó.Mái tóc dài khoác lên sau ót, còn cố ý, kéo bộ lễ phục lộ vai màu hồng xuống thêm tí nữa.Tiếp đó, cô chủ động, trèo lên sofa, tựa lên vai của Lục Dục Thần.Thấy anh ấy chưa có phản ứng gì, lại bạo gan, trực tiếp ngồi lên chân của anh ấy.“Dục Thần, Dục Thần......!Anh đừng có dọa em, anh rốt cuộc sao thế......” Cố Huyên Nhi làm bộ đáng thương, nhõng nhẽo trên vai của Lục Dục Thần, lắc nhẹ người của anh ấy.Nhưng Lục Dục Thần vẫn không hề nhúc nhích gì.Anh ấy chỉ có nhíu mày lại, tuy nhiệt độ cơ thể nóng đến khiếp người, nhưng ánh mắt lại đờ đẫn nhìn về phía trước.Thấy vậy, gan của Cố Huyên Nhi còn to hơn nữa.Cô ta bắt đầu giúp Lục Dục Thần, cởi bỏ áo khoác của bộ đồ vest.Tiếp đó, lại bắt đầu giúp anh ấy tháo cà vạt.Một nút một nút, mở hết tất cả các nút trên áo sơ mi của anh ấyCòn chưa kịp cởi bỏ chiếc áo sơ mi trên người của anh ấy, Cố Huyên Nhi kiềm chế không được sự thán phục mà hít vào một hơi.Cơ thể của người đàn ông, đúng là tuyệt quá đi.Chiếc áo sơ mi hé mở, căn bản không thể che được, xương quai xanh quyến rũ và đường cơ bắp mạnh mẽ căng đầy.Cơ ngực rộng lớn, còn có cơ bụng căng đầy, còn có đường nhân ngư gợi cảm ấy nữa......Cố Huyên Nhi cảm thấy nhịp tim của mình, đang đập với tốc độ thần tốc.Cô ấy nuốt nước bọt, không nhịn được đưa tay ra, sờ lên cơ ngực mạnh mẽ căng đầy của Lục Dục Thần.“Dục Thần ca ca......!Là em, em là tiểu thiên sứ của anh......!Dục Thần ca ca, anh mau tỉnh đi......”*Lục Dục Thần giống như là tỉnh dậy từ trong giấc mộng sâu.“Ca ca, anh mau tỉnh dậy......!Anh đừng có ngủ, mau tỉnh dậy......”“Ca ca, anh đừng có bỏ cuộc! Em bí mật nói với anh này, trên thế giới này, có thiên sứ thật đấy......!Em cho anh xem một bí mật......!Thật ra, luôn có một tiểu thiên sứ, luôn âm thầm bảo vệ cho chúng ta......”“Hu hu......!Ca ca, anh đừng có không để ý đến em, anh mau tỉnh dậy......”A, sao cô ấy lại khóc?Ai lại khiến cô ấy khóc rồi......Lục Dục Thần cảm thấy não của mình rất là đau.Những kí ức mơ hồ ấy, giống như, sắp được liên kết lại với nhau.Cũng giống như, tất cả trở nên xa vời vô cùng..
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 577: 577: Dục Thần Ca Ca Có Phải Cảm Thấy Như Vậy Dễ Chịu Lắm Không


Khi anh ấy muốn nhìn rõ, bóng người nhỏ bé hồng phấn ấy rốt cuộc là ai.Chỗ bụng dưới, bỗng nhiên, cảm thấy nóng rang, rối loạn.Có một bàn tay bé nhỏ mỏng manh, đang di chuyển khắp nơi trên người của anh ấy.Từ ngực đến bụng, tiếp tục đi xuống nữa......Lục Dục Thần chợt mở trần mắt, hung hăng cầm lấy cánh tay phóng túng này.“A......!Dục Thần ca ca, anh làm gì vậy, anh làm người ta đau rồi này!”“Em......” Lục Dục Thần nhìn người phụ nữ trước mặt một cách nghi ngờ.Đồ buộc tóc màu hồng、chiếc đầm màu hồng, trên cổ có đeo một sợi dây chuyền thủy tinh vàng, đang làm bộ đáng thương, nhìn anh với một khuôn mặt đầy nước mắt.“Dục Thần ca ca, anh làm sao thế......!Anh không nhận ra người ta rồi ư?” Người phụ nữ bé nhỏ c*n m** d***, nũng nĩu mà nói.Hình dáng đó, hoàn toàn giống với hình bóng hồng phấn ở trong kí ức của anh.“Em là......” Trên khuôn mặt tuấn tú khôi ngô của Lục Dục Thần, lần đầu tiên, lộ ra vẻ mặt hoang mang.Anh ấy không tự chủ, buông ngón tay ra.Cụp mắt xuống, nhìn người phụ nữ bé nhỏ đang ở trong lòng.Đây rõ ràng, là thiên sứ nhỏ trong kí ức của anh ấy.Anh ấy có thể cảm nhận được, cơ thể của mình đang kêu gào vì người phụ nữ này.Khắp người của anh, đều là cảm giác nóng rang không thể đè nén được.Nhưng đồng thời, nội tâm lại trào dâng một cảm giác chán ghét.Muốn người phụ nữ này, xéo khỏi người của anh ấy.Muốn người phụ nữ này im miệng, không được khóc nữa.Đó là sự chán ghét, trào ra từ trong nội tâm sâu thẩm.Giống như là con quái thú đang điên cuồng gào thét!“Dục Thần ca ca, em là Huyên Nhi......!Là Huyên Nhi mà anh thích nhất, là thiên sứ nhỏ của anh.”“Huhu......!Dục Thần ca ca, người của anh nóng quá đi......!Có phải là nóng lắm không? Anh đừng sợ, Huyên Nhi giúp anh cởi hết quần áo ra nha, cởi ra sẽ không nóng nữa.”Cố Huyên Nhi tiếp tục cởi áo của Lục Dục Thần ra, nhưng vẫn chưa cởi xong chiếc áo trên người ra.Đã thấy anh ấy đang trừng mắt nhìn, nhưng cũng không hề ngăn cản.Cố Huyên Nhi càng trắng trợn hơn nữa, dời tay xuống, muốn thay anh ấy cởi dây nịt.Ai biết, tay mới chạm vào khóa dây nịt, lại bị người đàn ông nắm chặt cánh tay.“Cô làm gì?” Anh ấy lạnh lùng hỏi.Trên thực tế, đang cố gắng kiềm chế hành động xé nát bộ lễ phục người phụ nữ đang mặc ở trên người.“Em......!Dục Thần ca ca, em thấy anh toàn thân nóng rang, em sợ anh nóng......!Anh xem, cơ thể của anh nóng lắm đấy, cứ tiếp tục như vậy em sợ anh sốt đến hư não.”“Nóng?”“Đúng vậy.

Chẳng lẽ anh không cảm thấy sao? Cơ thể của anh đang nóng rang, nhưng mà da của em, lại rất là lạnh......!Anh cầm chặt tay của em không buông, có phải cảm thấy dễ chịu lắm phải không?”Cố Huyên Nhi không nói thì không sao, cô ta mới nhắc đến, Lục Dục Thần cũng cảm thấy, ngón tay của mình, đang truyền đến cảm giác mát lạnh thoải mái.Đúng vậy......Rất nóng.Lòng ngực, giống như là có một con quái thú nóng rang, đang gào thét điên cuồng.Nếu như còn không cho anh ấy dễ chịu, còn không cho anh ấy hạ nhiệt, anh ấy sẽ bị xé tan nát đấy.Lục Dục Thần nhìn bàn tay phải của mình một cách ngẩn ngơ.Bàn tay phải ấy, đang nắm chặt cánh tay trắng nõn mềm mại của Cố Huyên Nhi.“Dục Thần ca ca, có phải cảm thấy, nắm chặt tay của em, rất là dễ chịu?” Cố Huyên Nhi từng bước cám dỗ người đàn ông trước mặt.Đúng vậy.Lục Dục Thần không nhịn được trả lời ở trong lòng.Cảm giác này, rất là thoải mái, rất là thoải mái......Nhìn thấy biểu cảm trên khuôn mặt của Lục Dục Thần có chút thay đổi, trên khóe miệng của Cố Huyên Nhi lộ ra một nụ cười đắc ý.Cô ta đúng là may mắn vô cùng, trong giây phút mấu chốt, đổi đi ka-82-ti của Lục Ái Đồng cho cô.Lục Dục Thần là chỗ dựa của cô ta, cô ta không dám đem loại thuốc mạnh đến vậy cho Lục Dục Thần uống..
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 578: 578: Lục Dục Thần Cứ Việc Giãy Giụa Đi


Cái mà cô ta muốn, là danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí Lục phu nhân.Chỉ cần để Lục Dục Thần, cùng cô phát sinh quan hệ, ở trong phòng này.Sau khi thành công, bị phóng viên chụp được, chọc tức Đường Tâm Lạc, thêm nữa để nhà họ Cố tạo áp lực......!Những điều này đã đủ rồi.Cho nên, cô ta lén lút vứt đi thuốc mà Lục Ái Đồng cho.Ngược lại kêu chú Trung, chuẩn bị giúp cô mê hương của lần này.Đây là đồ tốt lấy được từ chỗ của bà ngoại, không màu không vị.Không giống như những loại thuốc bình thường kia sẽ làm tổn hại đến cơ thể, nhưng lại khiến người ta nảy sinh ảo giác, sẽ dấy lên thứ đầu tiên trong lòng của người đàn ông muốn đạt được nhất.Thuốc mê, sớm đã bị dấu ở chỗ miệng thông gió của máy lạnh.Điều đặc biệt là ở chỗ, thuốc mê này, đối với phụ nữ, hoàn toàn không có tác dụng gì.Cho nên, cô ta không cần lo lắng mình sẽ bị mất đi lý trí.Cô ta chỉ cần mặc lên bộ quần áo giống với ‘tiểu công chúa’ đó vậy, sau đó ở trong phòng này cùng với Lục Dục Thần.Dùng lời của chú Trung mà nói, vượt quá 20 phút, người đàn ông này sẽ vì cô mà điên cuồng triệt để.Cố Huyên Nhi vốn còn lo lắng, thuốc mà chú Trung cho cô, sẽ không có tác dụng.Không ngờ, nhà họ Thẩm đúng là xuất thân từ hắc đạo, trên phương diện này, còn lợi hại hơn cả Tổng Thống phu nhân nữa.Thuốc mê không màu không vị, để ở miệng thông gió......Ha ha ha......!Chỉ sợ Lục Dục Thần cũng sẽ không chú ý đến chi tiết nhỏ này đâu.Cố Huyên Nhi nhìn thấy sắc mặt của Lục Dục Thần vẫn rất là lạnh lùng, trong đáy mắt còn lộ ra vẻ giãy giụa và đau khổ nào đó, nụ cười ở khóe miệng, càng sâu thêm.Lục Dục Thần, anh cứ việc giãy giụa đi......Đợi đến khi thuốc hoàn toàn ăn mòn não của anh.Đến lúc đó, dù cho ý chí của anh có kiên cường đến đâu, cuối cùng cũng sẽ tự động, đem em đè ở dưới mà thôi!*Trong phòng tiệc, Tô Tình đã là lần thứ 33, hỏi Kiều Mạc Hàn rồi.“Bọn họ đã vào trong đó bao lâu rồi, thời gian cũng dài lắm rồi đó......!Không được, em phải đi gõ cửa.”“Tình Tình, anh đã giải thích với em rồi.

Dục Thần không có suy nghĩ nào khác đối với Cố Huyên Nhi đâu, cậu ta cùng cô ta vào trong, chắc là muốn làm rõ chuyện của sợi dây chuyền đó.

Em đừng có lo nữa, yên tâm, anh sẽ không gạt em đâu.”Kiều Mạc Hàn biết là, sợi dây chuyền đó có ý nghĩa phi phàm đối với Lục Dục Thần.Nó không chỉ, là hồi ức và là niềm tin của Lục Dục Thần.Càng là......!điểm mấu chốt để tìm cách áp chế ‘con người đó’.Cho nên lần này, dù cho có chọc giận Tiểu Tình, anh ấy cũng sẽ không chùn bước mà đứng về phía anh em của mình.“Kiều Mạc Hàn, em thấy anh đang bao che cho Lục Dục Thần thì có! Ánh mắt của Cố Huyên Nhi nhìn Lục Dục Thần lúc nãy, hận là không thể nuốt luôn anh ta.

Đàn ông tụi anh đều là dùng th*n d*** để suy nghĩ, anh còn cảm thấy, hai người họ vào trong đó lâu như vậy sẽ không có chuyện gì xảy ra?”“Tiểu Tình, em nói cậu ta thì được, chứ không được công kích anh.”“Anh......!Tốt, anh không đi có phải không? Anh không đi, em đi!”Tô Tình không thèm để ý đến Kiều Mạc Hàn nữa, quay lưng đi về phía cầu thang.Kiều Nhân Nhân cũng cảm thấy Tô Tình phân tích rất là đúng, từ khi Cố Huyên Nhi trở về, cô phát hiện trong kí ức của mình, Cố Huyên Nhi dịu dàng lương thiện đã biến thành một con người khác.“Chị Tiểu Tình, lần này em ủng hộ chị, em sẽ cùng đi với chị!”Hai người cùng nhau bước lên lầu hai.Ai ngờ, mới vừa đi tới cầu thang, đã bị ba nhân viên phục vụ của phủ Tổng Thống, ngăn lại.“Xin lỗi hai vị tiểu thư, phòng nghỉ ở trên lầu, tạm thời không cho người ngoài dùng.”Kiều Mạc Hàn chạy tới, đúng lúc nghe thấy hai người đang cãi nhau với nhân viên phục vụ.“Có chuyện gì vậy?”Nhìn thấy cậu Kiều đến, thái độ của mấy nhân viên phục vụ, tốt hơn lúc nãy nhiều.“Cậu Kiều, không phải là chúng tôi làm khó hai vị tiểu thư.

Ngài Tổng Thống đang ở trên đó, đón tiếp khách quý quan trọng.

Đang nói về chuyện quốc gia đại sự.

Cho nên sau khi chúng tôi nhận được lệnh, tạm thời phong tỏa phòng nghỉ ở trên lầu, không cho người ngoài dùng.

Hai vị tiểu thư này, nhất định phải xông vào.

Thứ lỗi cho chúng tôi, không còn cách nào nữa.”.
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 579: 579: Ngăn Cản Bọn Họ Vào Trong


“Anh trai, anh đừng nghe lời của bọn họ......!Em tham gia nhiều buổi tiệc như vậy, mới lần đầu tiên nghe thấy quy định này.

Dù cho ngài Tổng Thống đang ở phòng nghỉ ở trên lầu hai đón tiếp khách quý, nhưng chúng tôi cũng không đến làm phiền ngài ấy.“Chúng tôi chỉ là lên trên đó tìm người, đang ở trong phòng nghỉ đầu tiên, lại không phải đi dạo lung tung ở các phòng nghỉ khác, dựa vào đâu không cho chúng tôi lên đó!”Kiều Nhân Nhân lúc này còn giận hơn cả Tô Tình nữa.Cô ấy là tiểu thư của nhà họ Kiều, có khi nào, bị đối xử như vậy đâu.Kiều Mạc Hàn liếc nhìn nhân viên phục vụ đứng ở hàng đầu.Nếu như nói lúc nãy, anh còn cảm thấy lời của Tô Tình và Kiều Nhân Nhân có chút phóng đại.Vậy thì bây giờ, anh ấy đã có đủ lý do để nghi ngờ, suy đoán của Tô Tình và Kiều Nhân Nhân là đúng.Dục Thần ở trên lầu, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó!“Được rồi, tránh ra đi.” Đôi mắt phượng của Kiều Mạc Hàn, lạnh lùng nhìn ba nhân viên phục vụ.“Chúng tôi đang bận, nếu như không muốn buổi tiệc rượu của ngài Tổng Thống trở nên khó coi, mấy người tốt nhất là đừng có cản đường.”“Cậu Kiều......” nhân viên phục vụ đó không hề ngờ đến, Kiều Mạc Hàn không hề khách sáo chút nào, không chỉ không tôn trọng ngài Tổng Thống, vả lại còn dám trực tiếp uy h**p bọn họ.Thế nhưng, họ đúng là không thể nhượng bộ.Mệnh lệnh của Tổng Thống và Tổng Thống phu nhân, bọ họ sao dám......“Nói nhiều với họ làm gì, còn nói nhảm nữa, Tâm Lạc sẽ mất chồng đấy......” Tính cách của Tô Tình là gấp gáp nhất, trực tiếp đánh gụt người nhân viên phục vụ ở trước mặt của cô.Phòng tiệc đang chuyện trò vui vẻ, đột nhiên truyền đến một tiếng vang.Tất cả mọi người, đều bị tiếng vang này làm cho kinh hoàng.Mọi người liền vây lại, đúng lúc nhìn thấy ba nhân viên phục vụ, đang nằm trên đất r*n r* một cách đau khổ.Kiều Mạc Hàn, dẫn theo hai người phụ nữ, vội vàng xông lên lầu.“Đã có chuyện gì xảy ra? Bọn người của cậu Kiều đang làm gì vậy......”“Không biết nữa, lúc nãy không phải còn rất là bình thường sao?”Mọi người, người này một câu, người kia một câu, còn chưa làm rõ đã có chuyện gì xảy ra.Đã thấy ngài Tổng Thống sau khi nghe tin vội vàng chạy tới, chặn lại đám người của Kiều Mạc Hàn.“Mấy người đang làm gì vậy? Ai cho phép mấy người lên đây!” Thạch Vi Chính nghe xong tin báo của thủ hạ, lập tức dẫn người đến ngăn cản.Hên là mấy người này chưa lên đến lầu hai, bây giờ, chính là thời khắc quan trọng nhất.Tuyệt đối không thể để cho mấy người này phá hoại!“Ngài Tổng Thống, không phải là chuyện gì lớn, tôi muốn lên lầu tìm bạn của mình, mong ngài tránh ra.”Dù cho đối diện với Tổng Thống nhiệm kì mới, mí mắt của Kiều Mạc Hàn cũng không hề run rẩy.“Cậu Kiều tuổi còn trẻ, đúng là rất sung sức.

Những thủ hạ ở dưới lầu, đã cư xử thất lễ với cậu Kiều, ta ở đây thay họ xin lỗi cậu.

Thế nhưng thứ lỗi cho, trên lầu có khách quý, tạm thời không tiện cho người ngoài sử dụng.”Thạch Vi Chính hận không thể cho người, trực tiếp ném bọn người Kiều Mạc Hàn ra ngoài.Nhưng ông ấy không thể.Ông ấy chỉ còn cách áp lại sự tức giận ở trong lòng, ông ấy mới lên nhậm chức, còn chưa đến lúc phát sinh tranh đấu với gia tộc lâu năm nhà họ Kiều.“Ngài Tổng Thống không cần dùng chiêu này với chúng tôi đâu, người tôi muốn tìm là bạn của mình, chủ của nhà họ Lục Lục Dục Thần.

Chính là ở trong phòng nghỉ gian đầu tiên, công vụ của Ngài Tổng Thống bận rộn, tôi tự đi tìm là được rồi, không phiền ông tiếp đãi ‘khách quý’ nữa.”Kiều Mạc Hàn nói xong, chuẩn bị lách qua Thạch Vi Chính.Thạch Vi Chính cũng không hề ngờ đến, Kiều Mạc Hàn lại to gan đến vậy.Hành lang chật hẹp, người của ông đều ở đằng sau.Nếu như Kiều Mạc Hàn lách qua ông như vậy, người phía sau, càng không dám ngăn lại nữa.Thạch Vi Chính đang muốn cản lại, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng “xoạt xoạt”.Đó là tiếng của nạp đạn lên nòng.Tiếp đó, một nòng súng đen bóng, duỗi ra từ sau vai trái của Thạch Vi Chính , trực tiếp hướng tới trán của Kiều Mạc Hàn.“Cậu Kiều, nòng súng không có mắt.

Tôi khuyên cậu, tốt nhất là nên dừng bước.”.
 
Back
Top Dưới