Ngôn Tình Thời Gian Cùng Anh Triền Miên

Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 540: 540: Tâm Lạc Cô Đều Là Vì Muốn Tốt Cho Con 1


"Tâm Lạc..."Tô Tình không biết nên trả lời thế nào.Đường Tâm Lạc nếu như không hỏi, cô ta vẫn còn có thể cố hết sức an ủi bản thân, đây chẳng qua là đang giúp Tâm Lạc và Lục Dục Thần.Nhưng Tâm Lạc vừa rồi đã hỏi cô ta một cách rất nghiêm túc, với tư cách là một người bạn, cô ta không thể nào lừa dối Tâm Lạc."Được rồi, Tiểu Tình cậu không cần phải nói.

Cho Đường Nhược Lan và Đường Mật vào đi, mình sẽ tự nói chuyện với bọn họ.""Như vậy sao được, Tâm Lạc, cậu đừng gặp bọn họ!""Vì cái gì không thể?"Đường Tâm Lạc cười cười:"Mình có người không muốn gặp sao?""Đương nhiên không phải vậy, mình không có ý đó..."Đường Tâm Lạc thấy Tô Tình khổ tâm, liền nhận ra câu nói của mình vừa rồi hơi quá.

Trong lòng cũng lập tức cảm thấy hối hận."Thật có lỗi, Tiểu Tình.

Mình quá lời rồi.

Nhưng mà, cậu yên tâm, mình muốn gặp bọn họ một chút, sẽ không có vấn đề gì, mình sẽ để bảo vệ theo."Tô Tình biết rõ, nếu không để Đường Tâm Lạc hỏi cho rõ ràng, cô sẽ không nghe lời của mình.

Vì vậy chỉ có thể thôi ngăn cảm:"Vậy cậu cẩn thận nhé."Rất nhanh, Đường Nhược Lan và Đường Mật đã được dẫn vào biệt thự Đường gia.Biệt thự này đã từng bị hai mẹ con cô ta chiếm hữu trong thời gian ngắn.Nhưng hiện tại, lại một lần nữa bước vào đây, hai người đến một chỗ dung thân cũng không có.Hai người nhanh chóng được vệ sĩ áo đen dẫn đến thư phòng.Trong thư phòng, Đường Tâm Lạc lười biếng ngồi một bên ghế sô pha.

Hai bên ghế là hai bảo vệ mặc đồ đen dáng người lực lưỡng đứng đó.Ánh mắt Đường Nhược Lan và Đường Mật đều bị chiếc bụng nhô lên của Đường Tâm Lạc làm chú ý."Cô...Cô mang thai! ?"Đường Nhược Lan thậm chí trực tiếp thốt lên.Đường Tâm Lạc liếc bà ta một cái, không nói gì, cũng chẳng muốn trả lời rõ ràng câu hỏi này."Ngồi đi."Bà ta nhẹ nhàng ngồi xuống một chiếc ghế đối diện.

Đường Nhược Lan phát hiện mình đụng phải một chiếc đinh mềm, cũng chỉ dám nhăn mặt mà không nói năng gì, đành phải dẫn theo Đường Mật, hậm hực ngồi xuống phía đối diện Đường Tâm Lạc.Nhưng cũng may, bà ta đã nghĩ ra kế hoạch mới.Trước khi đến, không biết Đường Tâm Lạc mang thai.Nhưng hiện tại...Ánh mắt Đường Nhược Lan lần nữa rơi xuống bụng Đường Tâm Lạc.

Trong nội tâm lại có một ý tưởng hay hơn."Nói đi, mấy người hôm nay tới đây, rốt cuộc muốn nói điều gì?"Đường Tâm Lạc thần sắc rất lãnh đạm, hầu như nhìn không ra vui buồn gì.Có lẽ là bởi vì đã sớm sinh nghi, vừa rồi đột nhiên nghe được lời Đường Mật, rõ ràng đến một chút cảm giác tức giận cũng không có.Không chỉ không tức giận, cô ngược lại còn bắt đầu cân nhắc, Lục Dục Thần làm như vậy, rốt cuộc là muốn làm cái gì?Đường Tâm Lạc bất đắc dĩ phát hiện, dường như bởi vì mối quan hệ với Lục Dục Thần.Cô hiện tại gặp một chuyện.Cuối cùng vẫn thích tìm hiểu xem, sau lưng chuyện này là nguyên nhân sâu xa gì.Không cần phải vội vã tức giận, ảo não.Ngay tại lúc cô đang thất thần, miệng Đường Nhược Lan đã thêm mắm thêm muối đem tin đồn bên ngoài về Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi nói cho Đường Tâm Lạc nghe."Tóm lại, sự tình chính là như vậy...!Tâm Lạc, con phải tin tưởng cô, cô làm sao hại con được? Chúng ta vẫn mãi là người một nhà, Lục Dục Thần anh ta..."Đường Nhược Lan có chút kiêng kị nhìn người vệ sĩ áo đen bên cạnh, phát hiện sắc mặt bọn họ vẫn không chút biến đổi mới yên tâm nói tiếp:"Lục Dục Thần anh ta, coi như là lúc trước đối tốt với con, nhưng cuối cùng anh ta cũng chỉ là người ngoài.

Huống chi, anh ta còn là một người đàn ông...Mà trái tim người đàn ông này rất khó nắm bắt lấy.

Tâm Lạc, cô biết rõ hôm nay tới đây nói cho con biết những chuyện này, sẽ khiến con mất hứng.".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 541: 541: Tâm Lạc Dì Đều Là Vì Muốn Tốt Cho Cháu 2


"Nhưng mà...!Nhưng dù sao chuyện này biết sớm cũng tốt.

Cô trước khi đến, còn không biết cháu đang đang mang thai.

Bây giờ nhìn thấy cháu như vậy, cô muốn đứng về phía cháu, giúp đỡ cho cháu."Đường Tâm Lạc nghe xong lời Đường Nhược Lan nói, cười mà như không cười nói:"A, tôi hiện tại mới biết được, dì đối với tôi còn có ý tốt như vậy đấy.""Đó là đương nhiên."Đường Nhược Lan không chút nào chột dạ gật đầu."Mặc kệ nói sao thì nói, chung ta dù sao cũng là người thân.

Tâm Lạc, kỳ thật dì cũng đã nghĩ cách giúp cháu, chỉ cần cháu đồng ý, dì sẽ thay cháu ra mặt.""Vậy sao, dì đã nghĩ được cách gì tốt chưa?"Đường Tâm Lạc ngược lại bị lời Đường Nhược Lan gây hứng thú.Cô không thể nào ngu xuẩn lại đi tin tưởng một người đã từng hại cô.Hai mẹ con Đường Nhược Lan và Đường Mật hai đột nhiên lương tâm trỗi dậy muốn đến giúp cô?A, trừ phi mặt trời mọc ở hướng tây!Đường Nhược Lan thấy Đường Tâm Lạc có dấu hiệu cắn câu, đáy mắt lập tức sáng lên:"Đương nhiên, dì đã nghĩ ra hai cách giúp cháu rất hay.

Bất luận cháu chọn cách nào, dì vẫn có thể giúp cháu.""Hai cách?"Đường Tâm Lạc nở nụ cười, Đường Nhược Lan chuẩn bị rất chu đáo, còn rất đầy đủ đấy."Vậy nói xem dì có cách gì hay."Đường Tâm Lạc khóe miệng cười nhạt, thoạt nhìn dường như cũng không kháng cự Đường Nhược Lan.Điều này làm cho Đường Nhược Lan rất phấn khởi, lập tức kích động nói :"Cách thứ nhất, chính là dứt khoát trực tiếp ly hôn với Lục Dục Thần.

Bây giờ cháu đang mang thai, Lục Dục Thần cho dù thích cái cô Cố Huyên Nhi kia, cũng không thể không muốn có con.

Trong bụng cháu lúc này chính là người thừa kế Lục gia.

Đến lúc đó, vì muốn cháu giữ lại đứa con, cho dù cháu có bảo Lục gia muốn núi vàng núi bạc, bọn họ cũng sẽ cho cháu"."Ý của dì là, bảo tôi đem con đi đổi chác với Lục gia?"Hừ, cho dù có núi vàng núi bạc, cô cũng sẽ không hai tay dâng bảo bối của mình cho người khác."Sao lại nói mua bán đổi chác gì khó nghe thế."Đường Nhược Lan bĩu môi:"Tâm Lạc, cháu nghe dì nói, dì là người từng trải.

Cháu đem con cho Lục gia, dù sao cũng sẽ tốt hơn.

Lục gia muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, đứa trẻ theo Lục Dục Thần, tương lai toàn bộ Lục gia đều là của nó đấy.

Huống chi, cháu tuổi cũng không nhỏ, còn đã qua hai lần hôn nhân.

Nếu lại mang theo đứa bé, chẳng lẽ cháu còn trông chờ sang cuộc hôn nhân thứ ba, người ta không ngại cháu đèo bòng sao? Tâm Lạc, nghe dì đi, bắt Lục gia chi một khoản, khiến cho Lục Dục Thần đã phụ lòng cháu phải đau xót!"Đường Nhược Lan tính toán, Đường Tâm Lạc nếu quả thật cãi nhau rồi trở mặt với Lục Dục Thần, đám người vệ sĩ và người hầu này chỉ sợ phải quay về Lục gia.Đến lúc đó, bà ta có thể lập lại chiêu cũ, một lần nữa chiếm lấy tài sản trong tay Đường Tâm Lạc.Sản nghiệp nguyên bản của Đường thị, cộng với dưỡng phí mà Lục Dục Thần bồi thường cho Đường Tâm Lạc, chỉ cần nghĩ vậy thôi, Đường Nhược lan đã kích động đến nỗi cười nửa mê nửa tỉnh rồi.Ai ngờ, một giây sau, bà ta lại nghe Đường Tâm Lạc lạnh lùng nói."Nói như dì vậy cũng có lí.

Chỉ là có một chút, tôi không rõ.

Nếu như một người phụ nữ mang theo một đứa trẻ là phiền phức.

Vậy năm đó, dì tại sao lại muốn mang theo Đường Mật và Đường Thiên Lãng trở về đây? Dù sao khi đó, Lý gia vẫn chưa sụp đổ.

Ở lại Lý gia cũng tốt hơn so với ở với dì mà?"Đường Nhược Lan không ngờ Đường Tâm Lạc sẽ hỏi như thế, lập tức có chút á khẩu không trả lời được."Dì...!Dì lúc ấy cũng là bị bất đắc dĩ.

Lý gia khi đó, đã đến bước đường cùng rồi.

Tuy rằng bên ngoài không biết, nhưng tự chúng ta biết rõ.

Lưu lại Lý gia, không phải là hưởng phúc, mà là chịu tội...".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 542: 542: Tâm Lạc Dì Đều Là Vì Muốn Tốt Cho Cháu3


"A, thì ra là thế.

Nếu nói như vậy, lời Lục Dục Thần nói lần trước đều là sự thật.

Dì biết Lý gia sắp phá sản rồi cho nên mới mang con theo đòi li hôn hay sao?""Dì —— ""Được rồi, không nói cái này nữa."Đường Tâm Lạc trực tiếp cắt lời Đường Nhược Lan, không muốn nghe bà ta tiếp tục giải thích:"Cách này của dì, tôi không thích.

Dì còn có cách nào thì nói nghe xem."Đường Nhược Lan bị Đường Tâm Lạc cắt lời, lập tức có chút không chắc chắn.Nhìn qua, Đường Tâm Lạc dường như không thích bà ta.Nhưng thực tế, lại đang nghe ý kiến của bà ta.Đường Nhược Lan suy nghĩ một chút, vẫn cảm thấy nên nói theo kế hoạch.Bà ta cũng là phụ nữ, hoàn toàn hiểu được phụ nữ lúc mang thai, nghe được cồng mình bên ngoài có nhân tình, tâm lí sẽ khủng hoảng đến thế nào chứ?Bà ta cũng không tin, Đường Tâm Lạc có thể trấn định, không nghe ý kiến của bà ta!Vì vậy, Đường Nhược Lan lại tiếp tục nói:"Nếu như cách vừa rồi không ổn, thật ra dì còn có một cách khác hay hơn."Đường Nhược Lan bỗng nhiên nghiêng người, hai tay phóng tới sâu vai Đường Mật, đẩy cô ta về phía trước."Tâm Lạc cháu xem...Cháu thấy Mật Mật nhà chúng ta thế nào?"Đường Tâm Lạc giả bộ không hiểu:"Ở phương diện nào?""Thì...dáng người, tướng mạo đấy, cháu cảm thấy như thế nào?"Đường Tâm Lạc nghe được Đường Nhược Lan nói vậy, cố ý dùng ánh mắt kĩ lượng nhìn Đường Mật từ đầu xuống chân một lần.Tiếp theo, có chút cảm thán lắc đầu:"Nói thật, không ra làm sao cả.""Đường Tâm Lạc, cô —— "Đường Mật bị Đường Tâm Lạc làm tức giận không hề nhẹ, cô ta như vậy mà nói không ra làm sao là thế nào!Cô ta tuy rằng không phải là đại mỹ nhân, nhưng dáng người so với phụ nữ phương Đông thì có lồi có lõm hơn nhiều.Khuôn mặt tuy rằng cũng không phải là tuyệt mỹ, nhưng lại có nét sắc sảo, tuổi trẻ đáng yêu đầy sức sống, quả thực chính là khuôn mặt của thiên sứ, dáng người của ma quỷ.Đường Tâm Lạc nói "Không ra làm sao " căn bản chính là đang cố ý làm nhục cô ta."Mật mật, đừng ồn ào ..."Đường Nhược Lan cưỡng ép ngăn chặn Đường Mật."Chị họ con là đại mỹ nhân, nhìn những người khác hiển nhiên thấy bình thường.

Nó nói như thế là phải đấy."Vì Đường Tâm Lạc vỗ mông ngựa, coi như trong nội tâm đang rỉ máu, Đường Nhược Lan cũng chỉ có thể kiên trì nói tiếp."Nhưng mà Tâm Lạc, cháu xem Mật Mật...!Tuy rằng sắc nước hương trời kém cháu nhiều, nhưng so với con hồ li bên cạnh Lục Dục Thần, là dư xài đấy.

Dì nghe ngóng được, người kia tên là Cố Huyên Nhi.

Ngoại trừ xuất thân gia thế tốt thì không có thứ gì cả.

Dì trước khi đến, còn đang tự hỏi, một người như Cố Huyên Nhi tại sao lại có khả năng vượt qua cháu.

Lục Dục Thần có lẽ mù mới có thể làm như vậy.

Nhưng mà sau khi đến đây nhìn thấy cháu, dì đã hiểu.

Nói cho cùng, người đàn ông này thật không đáng tien cậy.

Dì cũng thấy nhiều trường hợp rồi, vợ đang mang thai liền ra ngoài nuôi tiểu tam.

Đàn ông cũng như động vật chỉ suy nghĩ bằng th*n d***, cháu bây giờ, không có cách nào thỏa mãn được anh ta...Tâm Lạc, nghe dì khuyên một câu, nếu như người phụ nữ kia dám cướp chồng cháu, vậy cháu hãy tìm người cướp chồng trở về.

Làm cho người phụ nữ kia, người mới biến thành người cũ!"Nói cả buổi, rốt cuộc cũng nói đến câu chốt.Đường Tâm Lạc bất động thanh sắc liếc mắt nhìn Đường Mật, cố ý hỏi:"Người mới biến thành người cũ, nói dễ vậy sao.

Lèm nhèm bảo tôi đi tìm người đem Dục Thần cướp về, còn phải đề phòng sự uy h**p của người kia sau khi lên chức đối với mẹ con tôi.

Thật quá khó khăn...""Không, tuyệt không khó!"Thấy Đường Tâm Lạc cắn câu, Đường Nhược Lan kích động mà nói:"Mật Mật vẫn luôn rất tôn kính chị họ là cháu, cũng vẫn muốn thay cháu phân ưu giải nạn.

Mật Mật, con nói có đúng hay không?".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 543: 543: Kết Cục Cho Việc Làm Thân Tùy Tiện


"Đúng vậy a, chị họ....Để em giúp chị đi?"Đường Mật nói với giọng dịu dàng hiếm thấy, vẻ mặt thành kính nói."Ha ha —— "Đường Tâm Lạc chứng kiến hai người kẻ xướng người hoạ, lại đột nhiên nở nụ cười.Cô vừa cười vừa vỗ tay, coi như đang xem màn trình diễn ảo thuật vô cùng đẹp mắt."Ha ha, Đường Nhược Lan, Đường Mật...!Tôi hỏi hai người, tôi lớn như vậy rồi mà mấy người vẫn nghĩ tôi ngu dốt mà lừa gạt sao? Hay mấy người vẫn vốn là đồ óc heo, cho rằng mọi người đều ngu xuẩn giống mình? Một lần còn chưa tính, đây đã là lần thứ mấy rồi.

Muốn tôi giúp đỡ Đường Mật bò lên giường Lục Dục Thần? Mấy người cũng không tự nhìn lại xem, từ đầu tới cuối đều tự thò đuôi ra rồi sao.

Còn tưởng rằng, ai cũng ngu xuẩn giống mấy người, không nhìn ra được hả? !""Cô...!Tâm Lạc, dì đây có lòng tốt nghĩ cách cho cháu.

Cháu không muốn nghe cũng được, nhưng sao còn không phân biệt được tốt xấu, không nhìn ra được người tốt!""Người tốt?"Đường Tâm Lạc lại Xùy một tiếng, bật cười:"Hai người bà, cũng được coi là người tốt? Tôi thấy da mặt hơi dày đấy, nhưng mấy người ấy, chắc đến da mặt cũng không có, thật đúng là chưa từng thấy qua.""Đường Tâm Lạc, cô đừng nên quá đáng!"Đường Mật trong phút chốc đứng lên."Sao vậy, không giả bộ nữa à?"Đường Tâm Lạc dù bận vẫn ung dung thay đổi tư thế:"Vừa rồi không phải cứ luôn mồm trước chị họ sau chị họ rất thân mật sao.

Sao tôi mới nói có hai câu mà mấy người trở mặt nhanh thế?""Cô...""Được rồi, Mật Mật được rồi."Đường Nhược Lan không dám xung đột với Đường Tâm Lạc ở chỗ này, đành phải giữ chặt Đường Mật."Tâm Lạc, ài...!Dì cũng không biết, tại sao cháu lại nghĩ dì như vậy.

Nhưng mà dì và Mật Mật thật sự vì muốn tốt cho cháu thôi, phía ngoài cái cô Cố Huyên Nhi kia cũng không phải là đèn đã cạn dầu.

Cháu không tìm người trợ giúp, dì sợ là cháu sẽ không ứng phó nổi.""Chuyện của tôi, cũng không cần Đường phu nhân bà phí tâm.

Còn nữa, nhắc lại mấy người một lần, bà không phải dì tôi, cô ta cũng không phải là em họ tôi, đừng suốt ngày nhận thân thích tùy tiện!"Đường Tâm Lạc nói đến đây, đột nhiên chớp chớp đôi mắt hoa đào."A, thiếu chút nữa quên mất, vừa rồi ở cửa ra vào tôi cũng đã nói.

Nếu lần sau tôi còn nghe thấy mấy người nhận thân thích tùy tiện, kết cục sẽ rất thê thảm đấy!"Cô bỗng nhiên đứng lên.Đường Nhược Lan và Đường Mật không hiểu cô muốn làm gì, chỉ có thể vẻ mặt cảnh giác nhìn theo.Đường Tâm Lạc thấy hai mẹ con cô ta sắc mặt căng thẳng, khóe miệng cười vui vẻ.Cô từ trên cao nhìn xuống hai người đó, lạnh lùng nói với hai người vệ sĩ áo đen:"Cho hai người này, một người một chút giáo huấn cho chừa thật lâu đi.

Lần thứ nhất không cần quá nặng, một người tát mấy cái là được rồi."Nói xong, Đường Tâm Lạc cũng không quay đầu lại mà đi ra phía cửa."Cô —— Đường Tâm Lạc, cô không thể đối xử với chúng tôi như vậy, chúng tôi cố ý qua đây giúp cô —— ""Tiện nhân, cô trở lại cho tôi...!A...!Đừng, buông tay ra!"Tiếng kêu thảm thiết trong thư phòng bị cửa phòng cách ly.Đường Tâm Lạc đứng ở ngoài cửa thư phòng, khóe môi khẽ cười, sau đó rời đi.Đường Tâm Lạc đi vào một căn phòng khác, gặp được Tô Tình đã sớm ngồi chờ bên trong.Cô ngồi xuống, tâm bình khí hòa mở miệng:"Tiểu Tình, hiện tại, mình muốn nghe lời giải thích của cậu."Tô Tình biết rõ, sự tình trở thành như vậy, rút cuộc không thể gạt được Đường Tâm Lạc.Cô ta thoáng sắp xếp lại ý nghĩ trong đầu, đem chuyện mà mình biết được, từ đầu chí cuối nói ra.Một lát sau."Nói như thế, Lục Dục Thần cố ý cho ba người cùng nhau gạt mình.

Chính là vì, để cho người ngoài nghĩ rằng, Cố Huyên Nhi mới là người phụ nữ anh ấy yêu?""Ừ, đại khái chính là như vậy."Tô Tình gật đầu.Đôi mắt hoa đào xinh đẹp của Đường Tâm Lạc không khỏi nhíu lại."Lục Dục Thần có nói với các cậu là tại sao lại muốn cho người ngoài nghĩ rằng, người anh ấy yêu là Cố Huyên Nhi không?""Cái này...!Chưa nói.

Anh ấy chỉ nói là vì muốn tốt cho cậu.".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 544: 544: Cởi Sạch Quần Áo Leo Lên Giường Lục Dục Thần


"Vì muốn tốt cho mình ư?"Đường Tâm Lạc thiếu chút nữa bật cười ra tiếng."Vì muốn tốt cho mình, cho nên mới lừa gạt mình không muốn gặp mình, rồi ngược lại muốn sống cùng với Cố Huyên Nhi?"Tô Tình bị cô hỏi dồn dập, hơi thở trì trệ nói:"Tâm Lạc...!Mình cũng không thể hiểu được cái cách Lục Dục Thần làm.

Nhưng mà, Kiều Mạc Hàn nói, anh ta là đàn ông nên có thể hiểu được nguyên nhân của Lục Dục Thần.

Bọn họ lúc ấy, đều rất nghiêm túc, không giống như nói dối.

Hơn nữa khi đó, cậu vừa mới bị bắt cóc.

Mình nghĩ bọn họ làm như vậy, có lẽ là sợ cậu lại bị bắt cóc lần nữa.

Dù sao, sau khi cậu trở thành Lục phu nhân, có lẽ sẽ có thêm người chú ý đến cậu.

Cậu bây giờ lại đang mang thai, mình nghĩ, không biết có phải vì nguyên nhân như vậy mà bọn họ cho Cố Huyên Nhi ra mặt."Tô Tình cũng không biết nguyên nhân thật, chỉ căn cứ những gì mình biết mà đưa ra phỏng đoán.Nghe xong giải thích của cô ta, Đường Tâm Lạc nhíu mày suy nghĩ một chút.Tuy nhiên sắc mặt cô không buồn rầu, cũng không xúc động như trong dự tính của Tô Tình.Tô Tình không khỏi nhẹ nhàng thở ra.May quá, ít nhất Tâm Lạc vẫn còn lí trí.Cô ta đang nghĩ như vậy, chợt nghe Đường Tâm Lạc mở miệng."Thế nhưng mà Tiểu Tình, chẳng lẽ cậu không cảm thấy được, chuyện này rất kỳ quái sao? Ít nhất thì mình đã thấy được hai điểm đáng ngờ.""Hai điểm đáng ngờ?""Ừ, hai điểm."Cô gật đầu."Thứ nhất, địa vị của Lục Dục Thần ở thành phố A, thậm chí ở cả Trung Quốc này, cậu nghĩ sao lại có người mà anh ấy vẫn phải kiêng dè đến vậy? Anh ấy muốn mình ở ẩn, đẩy Cố Huyên Nhi đi ra ngoài, chuyện này tất nhiền là vì anh ấy phải đề phòng một đối thủ mà anh ấy đang phải kiêng dè rồi đúng không."Tô Tình nghe Đường Tâm Lạc vừa phân tích như thế, lúc này mới phát hiện chuyện này có lẽ còn nguy hiểm hơn trong tưởng tượng của cô rất nhiều."Điểm thứ hai...!Cố Huyên Nhi, là ân nhân cứu mạng của Lục Dục Thần.

Nhưng mà, nếu như Lục Dục Thần không gạt chúng ta, anh ấy làm như vậy khác nào đem Cố Huyên Nhi đặt vào một vị trí vô cùng nguy hiểm.

Thế nhưng mà, Cố Huyên Nhi là ân nhân cứu mạng của anh ấy, tại sao anh ấy lại làm như vậy? Vì vậy cho nên mình mới hoài nghi...có khi nào chính Lục Dục Thần đang lừa chúng ta hay không..."Có khi nào, đó cũng chỉ là cái cớ để anh có thể sống cùng với Cố Huyên Nhi."Cũng có lẽ, chỗ Cố Huyên Nhi đang xảy ra vấn đề..."Nếu như Cố Huyên Nhi thật sự là ân nhân cứu mạng của Lục Dục Thần, Lục Dục Thần không thể đối xử với cô ta như vậy được.Đường Tâm Lạc trong nội tâm đột nhiên phát ra một ý nghĩ kì quái.Có lẽ, là vì, Cố Huyên Nhi cũng không phải là ân nhân cứu mạng của Lục Dục Thần, vì vậy anh mới có thể...Cái ý nghĩ này chưa thành hình, cô đã bị Tô Tình kích động kêu to cắt đứt mạch suy nghĩ."Mình, mình biết rồi!"Tô Tình nhìn qua rất kích động:"Mình đột nhiên nhớ tới, Kiều Mạc Hàn từng đề cập qua với mình.

Anh ấy nói Cố Huyên Nhi là một người tham lam dối trá...!Hình như còn vô số lần dùng danh nghĩa ân nhân cứu mạng mà gây áp lực cho Lục Dục Thần.

MÌnh cũng nghe nói, trước khi cô ta được đưa sang nước M, thậm chí đã có lần l*t s*ch quần áo, leo lên giường Lục Dục Thần.

Kiều Mạc Hàn đã nói với mình...!Ừ..."Tô Tình vừa nói vừa nhìn Đường Tâm Lạc, quan sát phản ứng của cô, thấy vẻ mặt cô vẫn như thường, mới dám nói tiếp."Khi đó thái độ của Lục Dục Thần đối với Cố Huyên Nhi còn dịu dàng hơn giờ rất nhiều.

Anh ấy đã đáp ứng một số yêu cầu vô lí của cô ta, thậm chí đã có lần nữa nhượng bộ.

Thế nhưng lần đó Lục Dục Thần rất tức giận, ngày hôm sau liền trực tiếp đem Cố Huyên Nhi tiễn sang nước M."Tô Tình cẩn thận từng li từng tí hỏi:"Cậu nghĩ xem, có phải Cố Huyên Nhi quá dồn ép Lục Dục Thần quá mức nên anh ấy mới nổi giận với cô ta đến như vậy?".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 545: 545: Việt Trạch Kì Lạ


"Đặc biệt bây giờ còn có sự hiện hữu của cậu, Cố Huyên Nhi có thể cảm thấy địa vị của mình bị uy h**p.

Ừ...!Tâm Lạc, cậu hiểu mình muốn nói gì mà? Ý của mình là, Cố Huyên Nhi có phải đang làm chuyện Được một tấc lại muốn tiến một thước, chọc giận Lục Dục Thần?"Được một tấc lại muốn tiến một thước " được Tô Tình nói đến, có phải chuyện Cố Huyên Nhi lại đột nhiên c** q**n áo leo lên giường Lục Dục Thần."Cái này..."Đối với vấn đề này của Tô Tình, Đường Tâm Lạc đột nhiên cũng không biết nên trả lời như thế nào.Nhưng trong đầu óc cô lúc này bất giác xuất hiện cảnh tượng Cố Huyên không mảnh vải che thân, rúc vào trong vòng tay Lục Dục Thần."Không, không biết..."Đường Tâm Lạc dùng sức lắc đầu.Cô quả thực không dám tưởng tượng ra hình ảnh như vậy."Ài, Tâm Lạc, mình chỉ đang thuận miệng nêu ví dụ thôi, cậu đừng có nghĩ lung tung!"Tô Tình bỗng nhiên muốn cho mình một cái tát, hận mình tại sao trong lúc nhất thời nói ra sự thật."Cậu yên tâm, Lục Dục Thần chắc chắn sẽ không bị dụ dỗ đâu! Thì ra lúc chưa có cậu, anh ấy đã không bị Cố Huyên Nhi mê hoặc...!Bây giờ còn có cậu ở đây, chắc chắn anh ấy lại càng không rồi.

Cậu đừng suy nghĩ bậy bạ đấy!"Tô Tình cố gắng an ủi Đường Tâm Lạc.Mà Đường Tâm Lạc lúc này thì đang gồng mình đấu tranh với cảm giác không an toàn trong lòng.Cô cố gắng tự nói với mình, phải tin tưởng Lục Dục Thần.

Mãi đến một lúc sau, cô mới hoàn toàn tỉnh táo lại."Tiểu Tình..."Đường Tâm Lạc nhìn về phía Tô Tình, trên mặt lộ ra vẻ mỏi mệt."Hãy để mình yên tĩnh một chút.""Tâm Lạc..."Tô Tình lo lắng nhìn cô."Cậu yên tâm, mình không sao.

Mình muốn yên tĩnh một chút, sau khi cảm thấy đỡ hơn, mình sẽ đích thân đến hỏi Lục Dục Thần."Ngồi đây suy đoán, không bằng trực tiếp đi hỏi rõ ràng.Cô tin rằng không có chuyện gì mà hai người thành thật với nhau lại không thể giải quyết được!*Sau khi Đường Tâm Lạc tỉnh táo, kết quả, không phải là gọi cho Lục Dục Thần, mà là trực tiếp gọi cho Bạch Vũ."Luật sư Bạch, lần trước khi tôi yêu cầu hủy vụ ly hôn ấy, anh nói để tôi suy nghĩ rõ ràng...!Là không phải là bởi vì, anh đã sớm nghe nói về chuyện của Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi chuyện đấy chứ?"Bạch Vũ đầu bên kia điện thoại nghe Đường Tâm Lạc nói vậy liền nhíu mày.Anh ta còn tưởng rằng, người phụ nữ này sẽ ngu ngốc đến sau khi sinh con xong mới biết được chuyện này."Đúng."Bạch Vũ không chút giấu giếm trả lời."Tôi đã sớm biết, nhưng vậy thì sao? Cô đã không làm như vậy, hủy bỏ vụ ly hôn.

Dù sao, lời nói của tôi, cô cũng sẽ không nghe."Đường Tâm Lạc nghe vậy, nhận ra Bạch Vũ dường như vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước.Cô đang nghĩ xem nên nói cái gì để anh ta có thể nguôi giận.Bạch Vũ lại lạnh lùng nói :"Được rồi, cô không cần để tâm đến suy nghĩ của tôi.

Tuy rằng đến bây giờ tôi vẫn ủng hộ cô ly hôn, nhưng...!Ai kêu Thiếu chủ đột nhiên đổi chủ ý, không cho tôi để cô biết được chuyện này.

Cô gọi điện thoại tới đây, nếu như là muốn hưng sư vấn tội, hỏi tôi tại sao không nói cho cô biết chuyện Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi, vậy tốt nhất cô nên đến hỏi Thiếu chủ, dù sao cũng là anh ấy hạ lệnh muốn tôi im lặng."Bạch Vũ không vui nói, nếu không phải Việt Trạch ngăn cản, nói không chừng anh ta đã sớm thu xếp tuyên chiến Đường Tâm Lạc và Lục Dục Thần.Đến lúc đó cũng sẽ thừa dịp phân cao thấp với Phạm Tần Nghị."Chờ một chút, anh mới vừa nói...!Thiếu chủ không cho anh nói? Ý của anh là, là Việt Trạch không cho anh nói cho tôi biết hay sao?"Bạch Vũ bực mình gật đầu:"Đúng vậy đúng vậy, chuyện chồng cô và Cố Huyên Nhi đã sớm huyên náo xôn xao cả cái thành phố A này rồi, cũng cũng chỉ có cô là không biết mà thôi.".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 546: 546: Sự Ấm Áp Mà Việt Trạch Dành Cho


"Đây là cơ hội tốt, chỉ tiếc, Thiếu chủ chẳng những không cho tôi mượn đề tài để nói chuyện của mình, thậm chí còn không cho tôi nói cho cô biết, thật không hiểu là Thiếu chủ đang băn khoăn chuyện gì..."Đường Tâm Lạc cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.Việt Trạch anh ta, không phải là rất muốn cô cùng Lục Dục Thần chia tay sao?Tuy rằng không hiền hậu gì, nhưng đây chính là một cơ hội tốt, tại sao Việt Trạch lại không cho Bạch Vũ nói cho cô biết?Cúp điện thoại, Đường Tâm Lạc trăm mối vẫn không có cách giải.Nhịn không được cô lại lấy điện thoại gọi cho Việt Trạch.Cuộc gọi được kết nối, sau khi Việt Trạch nghe được ý đồ từ cô mới trả lời, giọng nói sang sảng mang thoe chút lo lắng của anh ta từ đầu bên kia điện thoại truyền đến."Những tin đồn bên ngoài cô đừng dễ tin như vậy...!Tâm Lạc, cô nhất định phải chăm sóc bản thân cẩn thận, đừng để mấy lời đồn nhảm kia làm mình thêm lo lắng."Đường Tâm Lạc cho rằng mình nghe lầm những lời Việt Trạch nói?"Việt Trạch...!Có phải anh nghe không hiểu hay không.

Vừa rồi tôi hỏi là, chuyện Lục Dục Thần và tiểu thư Cố Gia, tôi nghe nói tin đồn mối quan hệ giữa hai người họ đã xôn xao khắp thành phố A? Hơn nữa, Lục Dục Thần quả thực đang gạt tôi.

Anh ấy nói mình ở nước ngoài, nhưng hiện tại rõ ràng là vẫn đang ở thành phố A.

Tôi nghe Bạch luật sư nói là chuyện này anh cũng biết, nhưng anh lại không cho anh ta nói cho tôi biết.

Tôi không rõ, mấy người rốt cuộc đang muốn làm cái gì?"Việt Trạch và Lục Dục Thần, mối quan hệ giữa hai người đó rất không hòa hợp mới đúng.Nhưng hiện tại cô gọi điện thoại cho Việt Trạch, anh ta lại bảo cô đừng tin những lời đồn bên ngoài.Thế nhưng ít nhất lời đồn đại từ bên ngoài nhìn vào cũng là sự thật!"Tâm Lạc..."Đầu bên kia điện thoại giọng Việt Trạch có chút căng thẳng.Anh ta cố gắng điều chỉnh hơi thở, làm cho giọng nói của mình nghe vào ôn hòa tin cậy."Cô hãy nghe tôi nói, Lục Dục Thần làm như thế, nhất định là có nguyên nhân.

Cô không cần để ý Cố Huyên Nhi, thân thể của cô ta không thể phát sinh chuyện gì với Lục Dục Thần...Nhưng quan trọng là ở chỗ, hai người họ sẽ không có bất cứ cái gì gọi là mối quan hệ thực sự!"Đường Tâm Lạc có chút tức giận, thứ cô đang suy nghĩ hoàn toàn không phải chuyện đó."Quan trọng là, tuy rằng tôi tin tưởng Lục Dục Thần sẽ không có chuyện gì với Cố Huyên Nhi.

Nhưng tôi vẫn đang thắc mắc tại sao Lục Dục Thần lại cố ý gạt tôi chuyện này!"Cô cũng không biết tại sao, rõ ràng lúc trước còn có thể gắng giữ tỉnh táo, nhưng hiện tại, cảm xúc dường như không thể kiềm chế được sự kích động."Đường Tâm Lạc, tôi mặc kệ bây giờ cô nghĩ thế nào."Việt Trạch nghe được cô đột nhiên lên giọng, biết rõ nàng tâm tình bất ổn, lập tức nghiêm mặt nói :"Nhưng tôi chỉ muốn nói cho cô biết, cô bây giờ là một người mẹ, cái thai trong bụng là con của cô.

Nếu như cô không muốn con mình có chuyện gì thì tốt nhất hãy tỉnh táo!"Việt Trạch bực bội bới bới tóc, anh ta hiện tại thậm chí muốn lập tức đến bên cạnh trông coi Đường Tâm Lạc."Phù —— Tâm Lạc, cô hãy nghe cho kỹ.

Thứ mà cô nên để tâm bây giờ, không phải là Lục Dục Thần.

Cô hiểu tôi đang nói gì mà phải không? Bây giờ cô chỉ cần quan tâm đến bụng của cô, con của cô, chỉ thế thôi!"Lời Việt Trạch nói giống như một chậu nước lạnh dội từ đỉnh đầu cô xuống.Vừa rồi những thứ phập phồng không yên, kích động phẫn nộ, tất cả đều bị chậu nước lạnh này dập tắt xuống.Đường Tâm Lạc bỗng nhiên tỉnh ngộ.Đúng vậy a, cô là một người mẹ, tại sao có thể bỏ mặc bản thân nghĩ ngợi lung tung, nhiễu loạn tâm tình.Đối với cô mà nói, hiện tại, tất cả đều không quan trọng, chỉ có đứa trẻ trong bụng là quan trọng nhất.Đường Tâm Lạc hít sâu một hơi, làm cho mình bình tĩnh trở lại.Mãi cho đến một lát sau giọng của cô mới một lần nữa vang lên trong điện thoại."Việt Trạch...!Tôi tỉnh táo lại rồi.

Anh nói rất đúng...!Vừa rồi, cám ơn anh.".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 547: 547: Mối Thù Giữa Việt Trạch Và Cố Gia 1


"Đừng khách khí."Ở một nơi Đường Tâm Lạc không thể thấy, Việt Trạch cũng thở dài một hơi."Tôi biết rõ, trong lòng cô đang để tâm chuyện gì.

Nếu ở góc độ của tôi thì tất cả những chuyện hiện tại không cần để cô phải lo lắng sốt ruột như vậy đâu.

Nếu như cô còn để tâm chuêện Lục Dục Thần và Cố Huyên Nhi, tôi có thể phái người theo dõi thay cô.

Có vấn đề, tôi sẽ báo tin cho cô ngay.

Nhưng điều kiện tiên quyết là, cô phải nghe lời tôi chăm sóc tốt cho mình và đứa bé.

Nếu như có thể, tôi hy vọng cô không cần lo lắng mấy lời đồn đại bên ngoài...!Tôi nghĩ, đây cũng là kế hoạch Lục Dục Thần đã sắp xếp mà thôi."Sự quan tâm đến đứa bé, có thể nói anh ta và Lục Dục Thần đã đạt mức độ ngang nhau.Đường Tâm Lạc không ngờ Việt Trạch sẽ nói ra như vậy.Trong nháy mắt, cô có một loại ảo giác rất ấm áp.Việt Trạch rõ ràng rất chán ghét Lục Dục Thần, giờ khắc này lại có thể an ủi cô như vậy....Sau một hồi trầm mặc, Việt Trạch rốt cuộc đã nghe được câu trả lời của Đường Tâm Lạc."Việt Trạch, anh nói rất đúng...!Tôi tin tưởng anh, tôi sẽ chăm sóc đứa bé thật tốt...!Những chuyện khác, tôi không thèm nghĩ tới nữa, nhưng nếu quả thật phát hiện chuyện gì thì nói cho tôi biết đấy nhé."Việt Trạch nghe vậy, đôi lông mày nhíu chặt rốt cuộc cũng buông lỏng ra."Được, tôi hứa."*Chờ Việt Trạch cúp điện thoại, Blanco ngồi bên cạnh trong lòng đã tràn đầy sự nghi hoặc.Do dự vài giây, anh ta nhịn không được hỏi:"Thiếu chủ, tôi thật không rõ.

Trước không phải anh rất hận Cố Gia sao? Tại sao thời điểm này lại phải giúp Đường Tâm Lạc?"Blanco đã biết rõ thân phận Đường Tâm Lạc, cũng hiểu rõ nguyên nhân Thiếu chủ làm như vậy.Việt Trạch cùng Cố Gia, mối thù hận giữa Thẩm Uyển...Ài, chỉ có thể nói...Mối thù hận đó không phải tiêu tan một cách đơn giản được.Việt Trạch không trả lời.Nghe được câu hỏi của Blanco, anh ta chỉ lạnh lùng ngồi ở trên ghế sa lon, tiện tay mở TV.Màn hình TV hiện lên, ánh mắt lạnh băng của anh ta dán chặt màn hình nhưng TV đang chiếu cái gì anh ta cũng chẳng biết.Trong phòng, bầu không khí yên tĩnh nhưng lại mang sự áp lực quái dị.Mãi đến khi Blanco cho rằng câu hỏi của mình quá mức cho phép nên Thiếu chủ không có trả lời thì giọng Việt Trạch lại âm u lành lạnh vang lên."Blanco, anh biết tôi tại sao lúc đầu lại mắc bệnh trầm cảm không?"Giọng nói Việt Trạch thanh đạm, giống như không phải đang nói đến chuyện của mìn vậy.

Tầm mắt của anh vẫn hướng thẳng như cũ.

Thậm chí cũng không liếc Blanco lấy một cái.Nhưng Blanco lại cảm thấy câu hỏi này quá sức nặng nề, đến nỗi khiến anh ta không dám ngẩng đầu.Blanco ảo não, không thôi hối hận về việc mình đã đề cập đến chuyện không nên nói đến.Anh ta chỉ có thể rủ đôi mắt xuống, khó khăn nói :"Hình như là bởi vì...!Công Tước và phu nhân...!Bận quá, không có thời gian cho Cố thiếu chủ?""A ——" \Việt Trạch bỗng nhiên cười khẩy, khóe môi nở cụ cười châm biếm."Không có thời gian chăm sóc tôi ư? Không, Blanco, anh hoàn toàn nghĩ sai rồi.

Bọn họ không thể không có thời gian chăm sóc, bọn họ chỉ là quá ích kỷ, chỉ lo cho bản thân mà thôi.

Một người bởi vì con gái chết yểu, vì vậy tâm tình tan vỡ, đem tất cả sai lầm đều đổ lên người nhà.

Mà một người khác, chỉ vì dỗ dành người vợ quay về mà liền vứt bỏ con út, chẳng quan tâm."Nói đến đây, hơi thở Việt Trạch như ngừng lại, bỗng nhiên tròng mắt màu lam lạnh như băng trở nên nguy hiểm.Một lát sau, Blanco mới nghe được giọng anh ta khàn khàn vang lên lần nữa."Hai người bọn họ, đều không chịu trách nhiệm bậc cha mẹ."Anh nói lạnh nhạt, không mang theo một chút cảm tình..
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 548: 548: Mối Hận Giữa Việt Trạch Và Cố Gia 2


Blanco không dám nhiều lời, nhưng cũng muốn thay Công Tước và phu nhân giải thích vài câu.Sau khi cân nhắc, anh ta chuẩn bị đem cái nồi đang nấu này đổ trên thân Cố Gia."Thiếu chủ, kỳ thật...!Phu nhân và Công Tước, bọn họ lúc trước cũng rất khổ tâm.

Muốn trách, chỉ có thể trách Cố Gia...Nếu không phải Cố Gia, tiểu thư cũng sẽ không vừa được sinh hạ đã liền chết non rồi.

Còn cái bà Thẩm Uyển làm những chuyện bẩn thỉu xấu xa, rõ ràng còn cầu xin người khác, đem tính mạng tiểu thư cho con gái của mình, thật sự là...""Đủ rồi --"Việt Trạch đột nhiên khẽ quát một tiếng, cắt ngang lời Blanco nói.Những kí ức thống khổ ấy, anh ta không muốn lại nhớ đến.Khi đó, anh ta cũng chỉ mới mấy tuổi.Cha mẹ cãi nhau, mẹ tức giận trốn đi, chạy tới nhà dì ở nhờ.

Kết quả mới sang thì phát hiện mang thai.Lúc Thẩm Tư ở nhà Cố Gia, vừa vặn Thẩm Uyển cũng đang mang thai, hai người cùng đi khám, cùng chờ đến ngày sinh.Tất cả vốn rất tốt.Rốt cuộc khi sinh ra, đứa con của Thẩm Tư, cũng chính là em gái của anh ta, vì khó sinh mà chết.

Còn đứa con của Thẩm Uyển lại bình an, sau trở thành Đường Tâm Lạc.Bởi vì sự đả kích này, Thẩm Tư thiếu chút nữa phát điên.Càng vì vậy nên sinh oán hận chồng của mình, Công Tước Lôi Đinh Đốn.Mà Công Tước Lôi Đinh Đốn, vì muốn tìm vợ về nên vứt bỏ Việt Trạch sống ở châu Âu từ lúc còn bé.

Ông ấy khi đó đã theo vợ mình đến vài năm.

Mãi cho đến vài năm sau, khi hai vợ chồng bọn họ yên ổn liền điều tra chuyện năm đó mới biết được, thì ra trong lúc Thẩm Uyển mang thai, lúc kiểm tra đã phát hiện vị trí bào thai bất thường, có thể sẽ gặp nguy hiểm.Khi đó, Thẩm Uyển đã tự mình mời cao tăng nước T về làm phép, đem phúc khí của đứa bé trong bụng Thẩm Tư chuyển đến cho con gái của mình.Loại chuyện mê tín này, vốn không thể tin được.Nhưng đến hai đứa trẻ được sinh ra, một đứa bé vốn khỏe mạnh rồi lại chết trẻ, còn một đứa bé ốm yếu lại được sinh ra khỏe mạnh.Cho dù đổi lại người nào chứng kiến việc như vậy đều không thể không tin tưởng tác dụng của việc cúng bái hành lễ kia.Bởi vì chuyện này, gia tộc Lôi Đinh Đốn từ nay về sau đã trở nên xa lạ với Cố Gia.Mà bởi vì em gái chết trẻ, từ nhỏ mất đi sự yêu thương của cha mẹ, Việc Trạch đã mắc chứng bệnh trầm cảm.

Từ đó lại càng thống hận cha mẹ của mình, thống hận Cố Gia, còn có cả thủ phạm đã gây nên tất cả những chuyện này."Blanco..."Việt Trạch miễn cưỡng thoát ra khỏi những đau khổ.Ánh mắt của anh ta vẫn dán vào trên TV, nhưng nó hoàn toàn trống rỗng đấy, không có chút nào tiêu cự.Giọng người đàn ông khàn khàn, trầm thấp vang lên:"Bất luận như thế nào, đứa trẻ đều vô tội.

Bất kể thế giới người lớn phức tạp đến thế nào, đứa bé trong bụng Tâm Lạc vẫn vô tội...!Đứa bé kia, nhất định phải bảo vệ."Đứa em gái chết yểu.Từ nhỏ bản thân đã cô đơn một mình, Việt Trạch trong tâm thức đã khắc sâu cảm giác u ám.Bởi vì vậy, sau khi biết được Đường Tâm Lạc mang thai, anh ta mới tạm thời buông nỗi thù hận.Bất kể như thế nào, anh ta đều che chở Đường Tâm Lạc, để con cô được bình an sinh ra.Về phần những thứ khác, chờ sau khi đứa trẻ được sinh ra, anh ta sẽ đích thân tính toán rõ ràng với người Cố gia.Ngày hôm sau, một người không tưởng đã xuất hiện ở Đường gia.Đường Tâm Lạc đang ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên cảm giác trên mặt có cảm giác ngứa ngáy, không khỏi hơi hé mắt ra."Anh..."Cô thiếu chút nữa cho rằng bản thân đã nhìn lầm rồi..
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 549: 549: Vợ Yêu Nhỏ Ngon Thịt


"Lục Dục Thần, sao anh lại..."Trong nháy mắt, trước mắt xuất hiện người đàn ông thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của cô.Anh đi vào chỉ yên lặng ngồi ở mép giường, đang cúi đầu nhìn cô.Đường Tâm Lạc thiếu chút nữa kích động, thở không nổi.

Cô nhanh chóng ngồi dậy, rồi lại quên bản thân bây giờ là phụ nữ có thai.May mắn Lục Dục Thần phản ứng kịp thời, bàn tay ôm eo cô, đỡ cô sắp ngã đem dựa vào lòng mình."Nhớ anh đến vậy sao? Không thể chờ đợi thêm mà bổ nhào vào lòng như vậy...!A..., hai tháng không gặp, Tiểu Lạc của anh đã biến thành Tiểu Trư rồi."Lục Dục Thần thân mật ôm lấy cô, anh tựa ở đầu giường, để đầu cô nằm sấp lên ngực mình.Đường Tâm Lạc lúc này còn chưa phục hồi lại tinh thần.

Đợi vài giây mới chậm chạp nhéo lên tay anh một cái."Á——"Anh không khỏi kêu lên một tiếng buồn bực"Sao lại nhéo chồng mình như thế, hả?""Em...!Em muốn thử xem có phải mình đang mơ hay không."Nghe vậy, đôi mắt anh cong lên cười khẽ:"Đồ ngốc, không phải là đang nằm mơ.""Thế nhưng mà...tại sao anh lại đến? Còn gạt em anh đang ở nước ngoài.

Không phải anh đang ở cùng cái cô Cố ...""Anh cái gì? Em muốn hỏi, không phải anh ở cùng Cố Huyên Nhi à có đúng không?"Bàn tay anh ôm sau eo cô, thừa dịp cô không chú ý mà dời xuống, vỗ nhè nhẹ trên lớp thịt đẫy đà của cô."Anh ——"Đường Tâm Lạc thật sự bị chọc tức.Anh làm nhiều chuyện khuất tất như vậy, cô còn chưa trách anh.Vậy mà anh còn động thủ trước!"Đây là phạt vì em không tin tưởng anh đấy."Cằm Lục Dục Thần chống l*n đ*nh đầu cô.Đã rất lâu anh chưa ôm cô.Ôm Tiểu Lạc quả thực tốt hơn so với tưởng tượng của anh rất nhiều.Đường Tâm Lạc không vui cong miệng:"Em không tin anh lúc nào...!Em rõ ràng còn không tìm anh nói chuyện."Nếu quả thực không tin anh thì sau khi biết chuyện từ miệng hai mẹ con Đường Nhược Lan, cô đã đến tìm anh làm huyên náo một trận rồi.Nghe được cô yếu ớt, mang theo chút phàn nàn nói, Lục Dục Thần bất giác mím môi.

Khóe môi vốn lạnh như băng bởi vì nụ cười này mà trở nên ấm áp."Xem ra Tiểu Lạc của anh quả nhiên rất hiểu chuyện..."Anh nhẹ nhàng vuốt vuốt sau lưng cô, giống như là đang trấn an con thú cưng nhỏ.Đường Tâm Lạc được hắn vỗ về rất thoải mái, nhưng vẫn nhịn không được ngẩng đầu.Cô giương mắt nhìn anh, chớp chớp đôi mắt hoa đào:"Vậy anh và Cố Huyên Nhi đã có chuyện gì? Tại sao anh lại gạt em nói anh ra nước ngoài..."Cô hỏi ngốc nghếch, chắc chỉ thiếu việc vạch đầu ngón tay lên tính bao lâu nữa anh mới về thôi.Lục Dục Thần nghe được cô chất vấn, ánh mắt vui vẻ trở nên sâu lắng hơn.Tiểu chút chít, quả nhiên vẫn còn ý đấy.Dường như cô quan tâm anh hơn anh nghĩ.

Bởi vì suy nghĩ này, ánh mắt tĩnh mịch của anh lại nổi lên sự h*m m**n.Năm ngón tay thon dài vốn đang vỗ về trên lưng cô đang từ từ dời xuống.

Cảm giác được tay của anh bắt đầu trở nên xấu tính, Đường Tâm Lạc chịu đựng cảm giác tê dại nửa người, hai tay bỗng ôm bụng mình ngồi dậy."Anh chớ làm loạn, trả lời vấn đề em hỏi trước đã!"Thái độ của cô nhìn qua thập phần kiên quyết, chỉ gương mặt nhỏ nhắn ửng đỏ đã bán rẻ cô.Rất lâu hai người chưa thân mật như thế.Mới vừa rồi bị anh "dụ dỗ" vài cái, thiếu chút nữa đã không kiềm chế được.Lục Dục Thần thấy thế, khóe môi khẽ cười, gương mặt tuấn tú cứ như vậy làm cho Đường Tâm Lạc hoa mắt lần nữa.Anh tự tay dịu dàng nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lẩm bẩm:"Ngon thịt.".
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 550: 550: Đồng Ý Vô Điều Kiện Tin Tưởng Anh Không


Cái gì vậy...!Nói cả buổi nói không đến được chuyện quan trọng!"Lúc trước anh đã nói là, anh sẽ khiến cho em tin tưởng, vậy anh cũng phải thành thật với em mới đúng.

Mau thành thật khai báo, những tin đồn của anh và Cố Huyên Nhi, rút cuộc là sao?"Hôm qua đột nhiên biết được việc này, nói thật, mặc dù trước mặt mẹ con Đường Nhược Lan cô ra vẻ rất bình tĩnh, nhưng sau đó gọi điện thoại cho Việt Trạch, kì thật cũng cũng đã sắp đến giới hạn chịu đựng rồi.Nếu không phải được Việt Trạch trấn an, nói không chừng tối hôm qua vì tâm trạng bị kích động mà cả đêm khó ngủ rồi.Nghĩ đến bản thân tối hôm qua bị tủi thân, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Tâm Lạc ngẩng lên:"Lục Dục Thần, rốt cuộc anh có nói hay không? !"Đôi mắt hoa đào của cô trừng anh, nghiêm mặt nói, lại không biết bộ dạng mình như thế đã khiến Lục Dục Thần mê đắm đến nhường nào.Anh bỗng nhiên ngồi dậy, thò tay nâng lấy cằm cô, giọng nói trầm thấp vang lên:"Đừng dùng ánh mắt ấy nhìn anh...""Anh...""Nó khiến người ta, rất muốn ăn tươi em."Sau tất cả, anh vẫn còn đang suy nghĩ những chuyện kia.Đường Tâm Lạc thật sự là bị anh làm cho khóc không ra nước mắt."Lục Dục Thần, có phải anh không dám nói thật với em, cho nên mới liên tục chuyển chủ đề? Em hỏi tin đồn của anh và Cố Huyên Nhi là sao, tại sao anh không nói cho em!"Lúc này đây, Đường Tâm Lạc giận thật, cô tức giận trừng mắt nhìn anh, không hề hòa nhã chút nào.Trông thấy khuôn mặt tròn trịa của Đường Tâm Lạc, sâu trong đôi mắt đen láy của Lục Dục Thần hiện lên một tia dị sắc, nhưng rất nhanh lại bị anh áp chế đi.Anh không dám nói.Tâm Lạc nói đúng, thật sự là anh đang cố ý chuyển chủ đề.Từ tối hôm qua, sau khi biết được Tâm Lạc biết được hết tất cả, anh như phát điên muốn chạy đến gặp cô, nhưng lý trí lại làm cho tất cả những cảm xúc của anh bị áp chế.Mãi cho đến buổi sáng hôm nay, sau khi anh sắp xếp ổn thỏa, cắt đứt cái đuôi theo dõi mới tranh thủ thời gian ngắn đến đây.Thấy mọi chuyện đều tốt, anh mới phát hiện, tâm thế lơ lửng trên bầu trời, rốt cuộc đã có manh mối."Tiểu Lạc..."Lục Dục Thần biết rõ, Đường Tâm Lạc đang đợi đáp án của anh.Nhưng thật có lỗi, vì tương lai của hai người, anh không thể nói ra chuyện đó."Nói cho anh biết, em có đồng ý tin tưởng anh vô điều kiện?"Anh biết rõ, yêu cầu của mình rất vô lý, thậm chí có chút không hợp đạo lí.Đối với Tâm Lạc mà nói, hôm nay đúng là thời điểm mà cô dễ bàng hoàng bất an nhất, vậy nhưng anh lại không đưa ra được lí do để cô có thể tin tưởng vô điều kiện.Anh cảm thấy bản thân thật tệ.Đường Tâm Lạc không ngờ Lục Dục Thần sẽ như thế, trong đầu cô có một chỗ trống, nhưng nhanh chóng lại đã hiện lên vô số hình ảnh hai người đã từng cùng nhau trải qua.Đường Tâm Lạc hít sâu một hơi, làm cho mình tỉnh táo lại.Cô nhẹ nhàng đem đầu một lần nữa lại dựa vào trong lòng ngực anh.

Lỗ tai cô áp trên ngực anh, có thể thấy tiếng trái tim anh mạnh mẽ nhảy từng nhịp."Bịch —— bịch —— "Trái tim người đàn ông đập, vững vàng, mạnh mẽ vang lên bên tai cô, mang theo ma lực trấn an lòng người.Cô vòng tay ôm hông anh, nhẹ nhàng nói:"Mặc kệ chuyện gì xảy ra...!Em đều lựa chọn tin tưởng anh.

Chỉ cần anh nói cho em biết, anh và Cố Huyên Nhi không có quan hệ, những lời bên ngoài đều là lừa gạt...!Em tin anh."Cô đã từng cho rằng anh phản bội cô.Cô đã từng, dễ dàng, cũng bởi vì một câu, không thừa nhận anh.Nhưng mà lúc này đây, cô muốn thử toàn tâm toàn ý, không giữ lại một chút, lại tin anh thêm một lần nữa..
 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 551: 551: Người Một Nhà Chúng Ta Vĩnh Viễn Ở Cùng Một Chỗ



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 552: 552: Phu Nhân Tổng Thống Tân Nhiệm Nhìn Có Chút Quen Mắt



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 553: 553: Người Khiến Mẹ Chịu Ủy Khuất



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 554: 554: Lại Bị Trác Nhã Dung Vả Mặt 1



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 555: 555: Lại Bị Trác Nhã Dung Vả Mặt2



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 556: 556: Một Con Gà Rừng Lại Muốn Biến Thành Phượng Hoàng



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 557: 557: Đùa Bỡn Cố Huyên Nhi



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 558: 558: Ác Nhân Cáo Trạng Trước



 
Thời Gian Cùng Anh Triền Miên
Chương 559: 559: Cấu Kết Với Nhau Làm Việc Xấu



 
Back
Top Dưới