Hơi thở của căn hộ từ từ nặng trĩu theo thời gian.
Những con quái vật dù vẫn đứng bên ngoài, nhưng cảm giác chúng có thể xông vào bất cứ lúc nào khiến không khí trong phòng căng cứng đến nghẹt thở.
Có một người đàn ông tiến lại gần Seong Hyun.
Anh ta giơ tay ra trước.
"Xin chào.
Tôi tên Song Ji Woo, ở căn hộ bên cạnh.
Hân hạnh được làm quen."
Seong Hyun hơi khựng lại, nhưng vẫn đưa tay ra đáp lễ.
"Chào... tôi là Cha Seong Hyun.
Tôi ở căn hộ 901."
Ji Woo không buông tay ngay.
Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua Seong Hyun, như đang quan sát thứ gì đó không nằm trên bề mặt.
"Có lẽ cậu đang cảm thấy không ổn lắm, đúng không?"
"Không hiểu sao... tôi có thể cảm nhận được."
Tim Seong Hyun hẫng đi một nhịp.
"Đúng là vậy... nhưng sao cậu biết?"
Ji Woo nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên rất nhẹ.
"Hành động, biểu cảm.
Nhìn là nhận ra thôi mà."
Anh ta tiến thêm một bước, hạ thấp giọng, nói sát bên tai Seong Hyun.
"Hoặc... cậu là người nhiễm bệnh."
Câu nói khiến sống lưng Seong Hyun lạnh toát.
Ji Woo buông tay, lùi lại nửa bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh.
Seong Hyun có cảm giác như toàn bộ cơ thể mình đang bị soi thấu.
Từng nhịp tim đập mạnh hơn, lồng ngực lại âm ỉ đau.
Anh cố giữ bình tĩnh, lùi lại một chút.
"Nhiễm bệnh... là sao?"
Ji Woo không trả lời ngay.
Anh ta quay đầu nhìn về phía cửa sắt, nơi tiếng động bên ngoài đã im bặt từ lúc nào.
"Thế giới này đang thay đổi."
"Không phải ai cũng biến thành quái vật ngay lập tức."
Seong Hyun nuốt khan.
Hình ảnh đôi mắt đỏ trên lồng ngực con quái vật lại hiện lên trong đầu anh, chồng chéo với hình ảnh đôi mắt của chính mình trong gương.
"Có người bị ăn mòn từ từ."
"Có người... tỉnh dậy."
Ji Woo quay lại nhìn Seong Hyun, ánh mắt lần này trầm xuống.
"Cậu đã thấy mắt mình thay đổi rồi, đúng không?"
Seong Hyun siết chặt tay.
Anh không trả lời, nhưng sự im lặng đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Ji Woo khẽ thở ra, như thể đã xác nhận được điều mình đoán.
"Yên tâm."
"Nếu cậu còn nói chuyện được như thế này, thì cậu vẫn là người."
Bên ngoài hành lang, một tiếng gào khác vang lên, xa nhưng rõ.
Lần này không chỉ một.
Seong Hyun rùng mình.
"Vậy... tôi phải làm gì?"
Ji Woo nhìn thẳng vào anh, giọng nói trầm và dứt khoát.
"Sống sót."
"Và học cách kiểm soát thứ đang thức tỉnh trong cậu."
Ánh đèn trong phòng chớp tắt lần nữa.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Seong Hyun thoáng thấy bóng mình phản chiếu trên mặt kính — tròng đen lại lan ra thêm một chút.
Một tiếng rầm vang lên từ hành lang khiến cả căn phòng giật nảy mình.
Cánh cửa sắt rung nhẹ, bụi rơi lả tả.
Một con quái vật khác đã tới.
Nó đứng bên ngoài, thân hình cao lớn, toàn thân bao phủ bởi những vệt cháy sém đen kịt.
Hai cánh tay nó bốc lửa dữ dội, ngọn lửa cuộn lên cao như muốn nuốt trọn cả hành lang.
Những người trong phòng bắt đầu hoảng loạn, tiếng khóc nghẹn vang lên khắp nơi.
"Nó... nó không sợ lửa..."
Ai đó run rẩy thì thào.
Con quái vật đập mạnh vào cửa, kim loại cong vênh, hơi nóng xuyên qua cả lớp thép.
Seong Hyun lùi lại theo phản xạ, tim đập dồn dập.
Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ: chạy cũng vô ích.
Ji Woo bước lên phía trước.
"Đừng ngu ngốc."
Giọng anh ta lạnh và rõ.
"Nó không phải không sợ lửa."
Seong Hyun quay phắt lại nhìn Ji Woo.
"Cái gì...?"
Ji Woo cúi xuống, nhặt lấy một can xăng nằm lăn lóc gần đó — có lẽ của đội bảo trì để lại.
Anh ta lắc nhẹ, chất lỏng bên trong sóng sánh.
"Ngoại hình này chỉ là trò thị uy."
"Chúng cố tình để lửa bao phủ cơ thể."
Ji Woo nhìn thẳng vào con quái vật qua khe cửa.
"Để con người nghĩ rằng lửa không giết được chúng."
Cánh cửa sắt bị đập móp thêm một lần nữa.
Tiếng kim loại rên rỉ vang lên chói tai.
"Nhưng sự thật thì ngược lại."
Giọng Ji Woo trầm xuống.
"Chúng chỉ chết khi bị thiêu rụi hoàn toàn."
Anh ta quay sang Seong Hyun.
"Cậu muốn sống không?"
Seong Hyun chưa kịp trả lời, Ji Woo đã ném mạnh can xăng qua khe cửa vừa hở ra.
Chất lỏng bắn tung tóe, phủ lên thân thể con quái vật.
Trong khoảnh khắc, đôi mắt đỏ trên lồng ngực nó mở to, gầm lên dữ dội.
Ji Woo châm lửa.
Ngọn lửa bùng phát.
Không giống ngọn lửa trên cơ thể nó lúc trước — lần này là lửa thật.
Con quái vật gào rú điên loạn, thân thể co giật, lớp da cháy sém bong tróc từng mảng.
Nó đập loạn xạ vào cửa, tiếng gào vỡ vụn dần theo từng nhịp cháy.
Rồi im bặt.
Chỉ còn mùi khét nồng nặc và một đống tro đen nằm rải rác ngoài hành lang.
Không ai nói được lời nào.
Seong Hyun đứng chết lặng.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra... mình không hề ngất xỉu, không hoảng loạn như đáng lẽ phải có.
Trái lại, trong lồng ngực anh là một cảm giác nóng rực quen thuộc, như có thứ gì đó đang đồng điệu với cảnh tượng trước mắt.
Ji Woo nắm lấy cổ tay anh.
"Đi theo tôi."
Không cho Seong Hyun cơ hội từ chối, JiWoo kéo anh rời khỏi căn phòng, chạy lên cầu thang bộ.
Tiếng gào khác vang lên từ xa, nhưng Ji-Woo không hề chậm lại.
Cánh cửa sân thượng bật mở.
Gió đêm quất mạnh vào mặt.
Thành phố phía dưới tối đen, từng cột khói bốc lên rải rác, tiếng còi báo động vang vọng xa xôi.
Ji-Woo buông tay Seong Hyun.
"Nhìn cho kỹ."
Anh ta đứng thẳng người.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, một âm thanh khô rợn vang lên từ sau lưng.
Rắc— rắc—
Xương bị kéo giãn.
Từ lưng Ji-Woo, bốn chiếc cánh mọc ra, dài và nhọn, sắc như lưỡi dao.
Chúng xé toạc không khí, bóng cánh đổ dài trên nền bê tông.
Cơ thể anh ta tỏa ra một cảm giác áp lực nặng nề, khiến Seong Hyun gần như không thở nổi.
"Đây là hình dạng thật của tôi."
Ji-Woo nói chậm rãi.
"Tân nhân loại."
Seong Hyun lùi lại một bước, cổ họng khô khốc.
"Chỉ... chỉ mình tôi biết?"
Ji-Woo gật đầu.
"Chỉ mình cậu."
"Vì cậu đang đứng ngay ranh giới."
Anh ta nhìn thẳng vào Seong Hyun.
"Hoặc cậu sẽ chết như con người."
"Hoặc cậu sẽ sống sót... như chúng tôi."
Trong gió đêm, tiếng gào mới lại vang lên từ xa.
Seong Hyun siết chặt tay.
Lần đầu tiên, anh hiểu rõ —
thứ đang thức tỉnh trong mình không phải bệnh.
Seong Hyun đứng bất động giữa sân thượng, gió đêm quất mạnh làm áo anh dính sát vào người.
Trước mắt anh, bốn chiếc cánh sau lưng Ji Woo khẽ rung lên, sắc cạnh và lạnh lẽo, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ cắt rách da thịt.
"Vậy..."
Giọng Seong Hyun khàn đi.
"Những thứ ngoài kia là gì?"
Ji Woo thu cánh lại.
Chúng rút vào lưng anh một cách tự nhiên, để lại lớp da bình thường như chưa từng có gì xảy ra.
"Thất bại."
"Hoặc là những kẻ không chịu nổi quá trình biến đổi."
Anh quay mặt nhìn về phía thành phố.
Ở xa xa, những đốm lửa nhỏ vẫn lập lòe giữa các tòa nhà, tiếng gào thỉnh thoảng vang lên, mơ hồ nhưng dai dẳng.
"Thế giới này đang đào thải con người."
"Nhưng không phải ai cũng bị loại bỏ."
Seong Hyun nắm chặt lan can sân thượng.
Kim loại lạnh ngắt dưới tay anh, nhưng trong lồng ngực lại nóng dần lên, nhịp tim không còn loạn nữa mà chậm lại, đều đặn đến lạ.
"Còn tôi thì sao?"
"Nếu tôi không muốn trở thành quái vật..."
"... cũng không muốn trở thành thứ giống cậu?"
Ji Woo nhìn anh, ánh mắt không hề châm biếm, cũng không thương hại.
"Không có lựa chọn hoàn hảo."
"Chỉ có lựa chọn để sống."
Một tiếng động mạnh vang lên từ cầu thang phía dưới — rầm.
Cửa kim loại rung lên dữ dội.
Có thứ gì đó đang lao lên.
Ji Woo nghiêng đầu lắng nghe.
"Hai con."
"Một con bị thương nặng."
Seong Hyun quay phắt lại.
"Trong chung cư còn rất nhiều người—"
"Tôi biết."
Ji Woo cắt ngang.
"Nhưng nếu cậu không thử..."
"Thì tất cả đều chết."
Seong Hyun cứng người.
"Thử cái gì?"
Ji Woo tiến lên một bước, đứng đối diện anh.
"Ra tay."
"Không phải như lúc nãy ném xăng."
"Mà là trực tiếp."
Seong Hyun lắc đầu theo phản xạ.
"Tôi chưa từng giết—"
"Cậu không cần giết."
Ji Woo nói dứt khoát.
"Chỉ cần làm chúng ngã xuống."
Anh đặt tay lên ngực Seong Hyun.
"Thứ trong cậu sẽ biết phải làm gì."
Ngay khoảnh khắc đó, cơn đau ập đến.
Không dữ dội, không bùng nổ — mà là cảm giác nóng rát lan rộng từ lồng ngực, chạy dọc theo cánh tay, tràn xuống từng đầu ngón tay.
Trước mắt Seong Hyun, màu sắc của thế giới như đậm hơn, rõ hơn.
Anh nghe được cả tiếng tim mình đập, và... tiếng chuyển động bên dưới cầu thang.
Cửa bật tung.
Một con quái vật lao lên sân thượng.
Không phải dạng lửa — cơ thể nó vặn vẹo, da thịt xám ngoét, miệng há to đến mức không giống con người.
Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.
Những người bên dưới hét lên.
Seong Hyun lùi lại một bước.
Rồi dừng lại.
Anh nhận ra... mình không còn run nữa.
Con quái vật lao tới.
Ji Woo đứng yên, không hề ra tay.
"Bây giờ."
"Đừng nghĩ."
"Cảm nhận."
Seong Hyun nghiến răng.
Trong khoảnh khắc con quái vật vươn tay chụp lấy anh, cơ thể anh tự động chuyển động.
Không theo bản năng con người, mà như thứ gì đó đã được lập trình sẵn.
Anh tránh sang một bên.
Cú vồ trượt qua trong gang tấc.
Seong Hyun xoay người, bàn tay siết chặt — và đập thẳng vào ngực con quái vật.
Không có ánh sáng, không có hiệu ứng.
Chỉ là một cú đánh khô khốc.
Rắc.
Âm thanh xương vỡ vang lên rõ ràng.
Con quái vật bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường, nằm bất động.
Nó chưa chết.
Nhưng không đứng dậy được nữa.
Seong Hyun đứng thở dốc, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.
"Đây là... tôi?"
Ji Woo khẽ gật đầu.
"Phiên bản vừa mới thức tỉnh."
Từ cầu thang, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Những người trong chung cư bắt đầu dồn lên sân thượng, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn hy vọng khi thấy con quái vật nằm gục.
Ji Woo bước lên trước, che Seong Hyun lại sau lưng.
"Từ giờ trở đi."
"Cậu vẫn sẽ sống như con người."
Anh quay đầu, nói nhỏ, chỉ đủ cho Seong Hyun nghe.
"Nhưng mỗi lần cậu ra tay..."
"Cậu sẽ tiến thêm một bước về phía bên này."
Seong Hyun nhìn xuống bàn tay mình lần nữa.
Trong lồng ngực, thứ gì đó đang dần thức dậy.
-huhu hơi ít tại tui lườiii🥲🥲🥲-