Khác Thời đại mới của loài người | 인류를 위한 새로운 시대

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406563550-256-k326588.jpg

Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
Tác giả: wvhpss_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một anh chàng cấp 3 được báo mộng trong 3 ngày tới sẽ có tận thế,...



인류를위한새로운시대​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Một khúc ca thời Lê
  • [Cảm hứng lịch sử] Gió Thổi Sếu Bay
  • Bạch Mai Ký : Hành Trình Xuyên Thời Gian
  • [Mastersol]Tình yêu thời chiến tranh!?!?
  • Thanh Niên IT thời Âu Lạc
  • Một thời để nhớ, Một người để thương
  • Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
    lời tuss muốn nói-)))))


    Hello, tui là Monn chủ acc này.

    Câu nàu quen thuộc ha-))) tại có nói bên truyện kia rồi, à mà có lẽ truyện này sẽ ra chap nhanh hơn nha tại tui có sự trợ giúp của bạn cùng bàn của tui và 2 bạn khác nữa nên tiến độ của truyện này sẽ nhanh hơn mấy lần truyện kia ❗️Cả hai truyện mình đều lấy ý tưởng từ phim Sweethome và Bloodhounds nha❗️
     
    Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
    Chương 1


    Tiếng kèn xe cảnh sát kêu in ỏi dưới làn đường đông đúc, họ đang thúc dục một chàng trai trẻ đang đứng trên lầu của một toà chung cư "chết tiệt!

    Cậu chỉ mới là một học học sinh trung học mà đã có ý định muốn tự kết liễu đời mình rồi à?".

    Anh nhìn xuống mặt đất, đầu ốc chỉ hiện lên hai từ, "kết thúc".

    Rầm !

    Anh nhảy xuống máu loan ra khắp mặt đường nhiều người dân chứng kiến được cũng đã tất bật gọi cho xe cứu thương.

    Sau 2 phút hơn xe cứu thương đã đến, anh được đội cứu hộ nhanh chóng đưa anh vào viện.

    Một tiếng hơn anh tỉnh dậy trong bệnh viện, thân người uể ải đầu anh vẫn còn nhức nhói vì mất quá nhiều máu, nhưng với người bình thường nhảy từ độ cao đó nhảy xuống đáng lẽ sẽ chết còn anh thì lại không chết? anh cũng đang tự thắc mắc về chính bản thân mình.

    Tiếng bước chân từ ngoài hành lang từ từ tiến gần lại trước cửa phòng, Cạch tiếng cửa phòng vang lên một bóng hình cao lớn đứng trước cửa với chiếc áo che mặt chỉ để lộ cặp mắt, hắn ta đi tới bên cạnh giường của anh "Cậu là Cha Seong Hyun đó à?

    Tàn hơn tôi nghĩ nhiều đấy."

    Hắn khẽ cười.

    Seong Hyun đáp lại "Anh là ai?

    Sao lại biết tên tôi?." anh vừa thắc mắc vừa lo vì bỗng dưng một tên xa lạ lại biết cả họ tên mình?.

    Tên kia cười rồi hắn ngước lên nhìn anh với đôi mắt bị tròng đen bao phủ "Lee Ji Woon, tên tôi đấy, nhớ cho kĩ vào có khi mai này chúng ta sẽ gặp lại nhau."

    Ji Woon đưa tay ra nắm chặt cổ tay Seong Hyun "Cậu sẽ là truyền nhân Tân Nhân Loại Đặc Biệt đầu tiên, đếm ngược 3 ngày nữa sẽ có tận thế lũ quái vật sẽ xâm chiến cả thành phố này.".

    Anh bừng tỉnh mồ hôi ướt đẫm cả lưng, Seong Hyun giơ tay lên sờ vào đầu mình nhưng lạ thây chả có một miếng băng đầu nào cả vậy tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mơ tuy nhiên từng cơn đau nhức từng cái chạm lại chân thực đến từng chi tiết nhỏ.

    Seong Hyun ngồi bật dậy trên giường, tim đập dồn dập như sắp nhảy khỏi lồng ngực.

    Căn phòng tối om, chỉ có ánh đèn đường hắt qua khe cửa sổ, chiếu lên bức tường loang lổ quen thuộc.

    Đây là căn phòng trọ chật hẹp của anh, không phải bệnh viện, không có mùi thuốc sát trùng, cũng không có tiếng máy móc kêu đều đều bên tai.

    "Chỉ là mơ thôi..." anh lẩm bẩm, cố trấn an bản thân.

    Nhưng khi cúi xuống nhìn cổ tay, nơi Ji Woon đã nắm chặt trong giấc mơ, da thịt vẫn còn ê ẩm như vừa bị bóp mạnh.

    Seong Hyun nhíu mày, cảm giác này quá thật để có thể xem nhẹ.

    Anh đứng dậy, kéo rèm cửa sổ sang một bên.

    Bầu trời bên ngoài tối sầm, mây đen dày đặc dù mới chỉ hơn sáu giờ sáng.

    Không khí nặng nề, ngột ngạt đến khó thở.

    Ba ngày nữa.

    Lời nói của Ji Woon lại vang lên trong đầu anh, rõ ràng từng chữ.

    Seong Hyun lắc mạnh đầu, tự nhủ mình đang suy nghĩ quá nhiều.

    Anh vốn đã bỏ học từ lâu, ngày ngày làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi gần nhà để kiếm sống, đầu óc lúc nào cũng mệt mỏi.

    Có lẽ vì áp lực mà anh mới mơ ra những thứ kỳ quái như vậy.

    Nghĩ vậy, anh quyết định không ra ngoài, xin nghỉ làm và ru rú trong phòng suốt cả ngày.

    Thế nhưng đến chiều, Seong Hyun bắt đầu nhận ra có gì đó không ổn.

    Bầu trời vẫn tối như sắp mưa bão, nhưng lại không hề có lấy một giọt mưa rơi xuống.

    Gió thổi mạnh hơn bình thường, mang theo mùi tanh khó chịu.

    Dưới đường, tiếng xe cộ thưa dần, thay vào đó là những tiếng la hét ngắt quãng, rồi im bặt.

    Đến đêm, anh nghe thấy tiếng đập mạnh vọng lên từ tầng dưới, từng tiếng, từng tiếng một, như có ai đó đang dùng thứ gì rất cứng để đập vào cửa kim loại.

    Seong Hyun nuốt khan, tim bắt đầu đập nhanh hơn.

    Anh tiến lại gần cửa phòng, áp tai nghe ngóng.

    Xen lẫn trong tiếng đập là tiếng thở hổn hển, khàn đặc, không giống người bình thường.

    Seong Hyun lùi lại một bước, lưng dán chặt vào tường.

    Trong đầu anh bất chợt hiện lên đôi mắt bị tròng đen bao phủ của Ji Woon.

    "Không thể nào..." anh thì thầm, nhưng bàn tay đã run rẩy không kiểm soát được.

    Bên ngoài, tiếng đập cửa dừng lại.

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi một tiếng gào khàn khàn vang lên, kéo dài đến rợn người.

    Seong Hyun biết, giấc mơ đó... có lẽ không chỉ là mơ.

    Seong Hyun ngồi im rất lâu trên giường, mồ hôi đã khô dần nhưng cảm giác lạnh thì vẫn bám lấy sống lưng.

    Căn hộ nhỏ im ắng đến mức anh nghe rõ cả tiếng đồng hồ treo tường tích tắc từng nhịp chậm chạp.

    Anh đứng dậy, kéo rèm cửa sang một bên, bên dưới là con đường quen thuộc trước chung cư nhưng hôm nay trông khác hẳn, ít xe hơn, ánh đèn vàng vọt, vài người đứng tụm lại nói chuyện gì đó rồi nhanh chóng tản ra.

    Ti vi bật lên chỉ toàn là nhiễu sóng, kèm theo giọng phát thanh viên đứt quãng, nói về những vụ mất tích không rõ nguyên nhân, những ca bạo lực bất thường xảy ra trong thành phố.

    Seong Hyun tắt vội, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác khó chịu không rõ lý do.

    Anh nhớ lại ánh mắt của Ji Woon trong giấc mơ, tròng đen bao phủ gần như toàn bộ nhãn cầu, lạnh lẽo đến mức chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta nghẹt thở.

    Ba ngày.

    Chỉ là mơ thôi, anh tự nhủ như vậy.

    Ngày hôm sau, Seong Hyun không đi làm.

    Anh ở lì trong căn hộ, kéo cửa sổ lại, khoá trái cửa chính, kiểm tra ổ khoá nhiều lần như sợ có thứ gì đó sẽ xông vào bất cứ lúc nào.

    Thời gian trôi qua chậm chạp, bầu trời bên ngoài chuyển sang màu xám đục, nặng nề như sắp đổ sập xuống thành phố.

    Đến tối, hành lang chung cư vang lên tiếng bước chân dồn dập, tiếng người cãi vã xen lẫn tiếng khóc.

    Seong Hyun áp tai vào cửa, tim đập nhanh.

    Một người đàn ông gào lên, giọng khàn đặc, nói rằng có ai đó "không còn giống con người nữa".

    Tiếng la hét chợt tắt ngấm, thay vào đó là một âm thanh nặng nề như thứ gì đó bị kéo lê trên sàn.

    Seong Hyun lùi lại, lưng chạm vào tường, cổ họng khô khốc.

    Trong đầu anh thoáng hiện lên câu hỏi mà anh không muốn nghĩ tới.

    Nếu đó không phải mơ thì sao.

    Đêm đó, anh không ngủ.

    Anh ngồi dựa vào tường, tay ôm chặt đầu gối, mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa căn hộ như thể chỉ cần chớp mắt thôi, thứ gì đó sẽ xuất hiện ở phía bên kia.

    Ngoài kia, tiếng động ngày càng nhiều, hỗn loạn, nhưng tuyệt nhiên không có tiếng còi cảnh sát, không có cứu trợ, chỉ có sự im lặng kéo dài sau mỗi tiếng hét.

    Seong Hyun chợt nhận ra một điều rất rõ ràng.

    Thành phố này đang thay đổi.

    Và anh đang bị kẹt lại ngay giữa tâm điểm của nó.
     
    Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
    Chương 2


    Từng ngày một trôi qua, bầu trời không còn xanh như trước, không khí cũng dần trở nên nặng trĩu hơn.

    Seong Hyun vẫn ngồi lì ở góc nhà, cứ mỗi ngày trôi qua anh lại bước ra bên cửa sổ để nhìn ra thế giới bên ngoài.

    Mọi thứ bên ngoài vẫn vậy nhưng lại mang đến cho anh một cảm giác bất an khó tả.

    Đột nhiên, Seong Hyun ho liên tục, cổ họng khô rát như bị thiêu đốt.

    Anh vội chạy vào nhà vệ sinh, chống tay lên bồn rửa rồi nhìn thẳng vào tấm gương trước mặt.

    Là một thằng nhát cáy, khi nhìn thấy những vệt máu loang ra từ khóe miệng, nỗi sợ hãi và bàng hoàng lập tức ập đến.

    Tim anh đập loạn nhịp.

    Seong Hyun ngẩng đầu lên nhìn kỹ hơn vào gương thì chết lặng.

    Tròng đen trong mắt anh đang dần bao phủ gần hết lòng trắng, giống hệt đôi mắt của Ji Woon mà anh đã từng gặp trong giấc mơ hôm đó.

    Bất chợt, lòng anh đau nhói như có thứ gì đó cào xé từ bên trong.

    Seong Hyun ôm lấy người, thở dốc.

    Một lúc sau, cơn đau dần dịu xuống, đôi mắt anh cũng trở lại bình thường.

    Anh đứng lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi rời khỏi nhà vệ sinh.

    Sau vụ việc đó, Seong Hyun không dám nghĩ nhiều.

    Anh cố tự trấn an bản thân rằng tất cả chỉ là do căng thẳng.

    Cuối cùng, anh vẫn quay lại phòng, bật máy lên và tiếp tục mải mê chơi game như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Vào lúc đó căn phòng bỗng dưng run lên như thể có động đất, anh cởi chiếc tai nghe xuống rồi đặt lên bàn một cách nhẹ nhàng sau đó anh từ tiền ra cửa phòng rồi nhìn qua chiếc lỗ trên cửa, căn phòng cùng từ từ trở lại bình thường.

    Tíng tong.

    Tiếng chuông cửa vang lên một cô gái từ trước cửa la lên, "Xin hãy cứu tôi !"

    Seong Hyun nhìn thấy nửa muốn nữa không nhưng vì anh quá hèn hạ để có thể đối diện, "Này cậu gì đó ơi hãy giúp tôi !

    Tôi xin cậu !"

    Tiếng la càng ngày càng thảm thiết và rồi bên ngoài cánh cửa đột nhiên im bặt.

    Cạch.

    Anh mở cửa ra và chẳng có một ai ở bên ngoài chỉ còn những vết máu, bất chợt có một bóng hình lướt qua với tốc độ không thê nhìn bằng mắt thường.

    Rầm !

    Seong Hyun bị đá văng vào vách tường, một con quái vật không đầu với hai bàn tay lửa trên ngực nó là một đôi mắt.

    Con quái vật không đầu đứng sừng sững giữa hành lang, hơi nóng từ hai bàn tay lửa của nó làm không khí méo mó hẳn đi.

    Trên lồng ngực cháy xém, đôi mắt đỏ ngầu đảo liên tục, khóa chặt lấy Seong Hyun.

    Anh đau đến tê dại, lưng áp sát vào vách tường lạnh ngắt.

    Chưa kịp định thần thì con quái vật đã lao tới.

    Seong Hyun hoảng loạn, tay vớ được thứ gì gần đó liền ném thẳng về phía nó.

    Chai thủy tinh vỡ tan, mảnh kính cắm vào thân thể cháy đen nhưng con quái vật chỉ khựng lại trong thoáng chốc.

    Nó gầm lên, âm thanh khàn đặc vang vọng khắp tầng.

    Ngọn lửa trên tay bùng lên dữ dội hơn, sàn nhà bắt đầu cháy xém.

    Seong Hyun không còn nghĩ được gì nữa, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất "chạy".

    Anh bật dậy, ném hết mọi thứ trong tầm tay về phía con quái vật, mặc kệ có trúng hay không.

    Một chiếc ghế nhựa bị hất bay, một bình chữa cháy đập mạnh vào ngực nó, phun ra lớp bọt trắng xóa.

    Ngọn lửa bị dập đi trong chốc lát, con quái vật gào lên điên loạn.

    Seong Hyun nhân cơ hội đó quay đầu bỏ chạy, lao thẳng về phía cầu thang bộ.

    Tiếng bước chân nặng nề phía sau đuổi sát không buông.

    Anh trượt chân, suýt ngã nhưng vẫn cố bò dậy, tim đập như muốn nổ tung.

    Tầng một hiện ra trước mắt.

    "Cứu với—!"

    Cánh cửa kim loại bật mở, vài người đàn ông kéo mạnh anh vào trong.

    Rầm.

    Cửa đóng sập lại, tiếng gầm của con quái vật vang lên bên ngoài, kèm theo tiếng va đập điên cuồng.

    Seong Hyun ngã quỵ xuống sàn, toàn thân run bần bật, hơi thở đứt quãng.

    Anh nghe loáng thoáng ai đó nói rằng những thứ đó không chết dễ dàng, phải mất máu gấp hàng chục lần con người, hoặc bị thiêu rụi hoàn toàn mới chịu gục xuống.

    Anh cúi đầu, hai tay siết chặt đến bật máu.

    Trong đầu Seong Hyun, hình ảnh đôi mắt đỏ trên lồng ngực con quái vật lại hiện lên rõ mồn một.

    Và sâu trong lồng ngực anh, một cảm giác âm ỉ quen thuộc bắt đầu cựa quậy.

    Căn phòng bảo vệ tầng một chìm trong im lặng nặng nề.

    Chỉ còn tiếng thở gấp gáp xen lẫn tiếng tim đập loạn nhịp của những người đang chen chúc bên trong.

    Seong Hyun dựa lưng vào tường, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, cổ họng khô rát đến mức nuốt nước bọt cũng đau.

    Bên ngoài, tiếng va đập vào cửa sắt vang lên từng nhịp trầm đục.

    Mỗi lần như vậy, bản lề cửa lại rung lên bần bật, bụi rơi lả tả từ trần nhà xuống.

    Có người bật khóc, có người ôm đầu lẩm bẩm cầu nguyện, ánh mắt ai cũng tràn ngập tuyệt vọng.

    "Nó... nó vẫn còn ở ngoài đó..."

    Một người đàn ông thì thào, giọng run đến mức gần như vỡ ra.

    Seong Hyun không đáp.

    Anh cúi đầu nhìn đôi tay mình, chúng đang run rẩy không kiểm soát được.

    Lồng ngực lại nhói lên, cảm giác đau âm ỉ ban nãy quay trở lại, mạnh hơn, sâu hơn, như có thứ gì đó đang cào cấu từ bên trong muốn thoát ra ngoài.

    Anh cắn chặt răng, cố nén lại.

    "Bình tĩnh... chỉ là sợ thôi..."

    Seong Hyun tự nhủ, nhưng giọng nói đó nghe chính anh cũng không tin nổi.

    Một người phụ nữ trẻ đứng gần cửa liếc nhìn anh, ánh mắt đầy nghi hoặc.

    "Cậu... lúc nãy cậu có thấy mắt của con quái vật không?

    Seong Hyun khẽ gật đầu.

    "Có... nó ở trên ngực."

    Căn phòng chợt xôn xao.

    Một người khác lắc đầu, giọng khàn đặc.

    "Tôi thấy một con khác ở tầng ba... nó không giống cái đó.

    Chúng... không giống nhau."

    Câu nói ấy khiến không khí càng trở nên ngột ngạt.

    Không ai nói thêm lời nào nữa, nhưng tất cả đều hiểu một điều: những thứ ngoài kia không phải chỉ có một.

    Đột nhiên, tiếng va đập dừng lại.

    Sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào rú.

    Seong Hyun nín thở, tim đập mạnh đến mức đau nhói.

    Cảm giác nóng rát lan dần khắp cơ thể, từ lồng ngực tràn ra tay chân.

    Trước mắt anh, mọi thứ bỗng nhòe đi trong thoáng chốc.

    "Cậu ổn không?"

    Có người đưa tay đỡ lấy anh.

    Seong Hyun ngẩng đầu lên, cố tập trung ánh nhìn.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, anh thoáng thấy hình ảnh phản chiếu trên mặt kính tủ cứu hỏa.

    Đôi mắt mình... tròng đen lại đang lan ra, chậm rãi nhưng rõ ràng.

    Anh giật mình quay mặt đi, tim như rơi xuống vực.

    Ở đâu đó ngoài kia, một tiếng gào khác vang lên, xa hơn nhưng dữ dội không kém.

    Seong Hyun siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào da thịt.

    Anh mơ hồ nhận ra, tận thế mà Ji Woon nói đến... có lẽ mới chỉ bắt đầu.

    -thấy chap này viết ok không mọi ngườii🥲-
     
    Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
    chương 3


    Hơi thở của căn hộ từ từ nặng trĩu theo thời gian.

    Những con quái vật dù vẫn đứng bên ngoài, nhưng cảm giác chúng có thể xông vào bất cứ lúc nào khiến không khí trong phòng căng cứng đến nghẹt thở.

    Có một người đàn ông tiến lại gần Seong Hyun.

    Anh ta giơ tay ra trước.

    "Xin chào.

    Tôi tên Song Ji Woo, ở căn hộ bên cạnh.

    Hân hạnh được làm quen."

    Seong Hyun hơi khựng lại, nhưng vẫn đưa tay ra đáp lễ.

    "Chào... tôi là Cha Seong Hyun.

    Tôi ở căn hộ 901."

    Ji Woo không buông tay ngay.

    Ánh mắt anh ta lướt nhanh qua Seong Hyun, như đang quan sát thứ gì đó không nằm trên bề mặt.

    "Có lẽ cậu đang cảm thấy không ổn lắm, đúng không?"

    "Không hiểu sao... tôi có thể cảm nhận được."

    Tim Seong Hyun hẫng đi một nhịp.

    "Đúng là vậy... nhưng sao cậu biết?"

    Ji Woo nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên rất nhẹ.

    "Hành động, biểu cảm.

    Nhìn là nhận ra thôi mà."

    Anh ta tiến thêm một bước, hạ thấp giọng, nói sát bên tai Seong Hyun.

    "Hoặc... cậu là người nhiễm bệnh."

    Câu nói khiến sống lưng Seong Hyun lạnh toát.

    Ji Woo buông tay, lùi lại nửa bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi anh.

    Seong Hyun có cảm giác như toàn bộ cơ thể mình đang bị soi thấu.

    Từng nhịp tim đập mạnh hơn, lồng ngực lại âm ỉ đau.

    Anh cố giữ bình tĩnh, lùi lại một chút.

    "Nhiễm bệnh... là sao?"

    Ji Woo không trả lời ngay.

    Anh ta quay đầu nhìn về phía cửa sắt, nơi tiếng động bên ngoài đã im bặt từ lúc nào.

    "Thế giới này đang thay đổi."

    "Không phải ai cũng biến thành quái vật ngay lập tức."

    Seong Hyun nuốt khan.

    Hình ảnh đôi mắt đỏ trên lồng ngực con quái vật lại hiện lên trong đầu anh, chồng chéo với hình ảnh đôi mắt của chính mình trong gương.

    "Có người bị ăn mòn từ từ."

    "Có người... tỉnh dậy."

    Ji Woo quay lại nhìn Seong Hyun, ánh mắt lần này trầm xuống.

    "Cậu đã thấy mắt mình thay đổi rồi, đúng không?"

    Seong Hyun siết chặt tay.

    Anh không trả lời, nhưng sự im lặng đã là câu trả lời rõ ràng nhất.

    Ji Woo khẽ thở ra, như thể đã xác nhận được điều mình đoán.

    "Yên tâm."

    "Nếu cậu còn nói chuyện được như thế này, thì cậu vẫn là người."

    Bên ngoài hành lang, một tiếng gào khác vang lên, xa nhưng rõ.

    Lần này không chỉ một.

    Seong Hyun rùng mình.

    "Vậy... tôi phải làm gì?"

    Ji Woo nhìn thẳng vào anh, giọng nói trầm và dứt khoát.

    "Sống sót."

    "Và học cách kiểm soát thứ đang thức tỉnh trong cậu."

    Ánh đèn trong phòng chớp tắt lần nữa.

    Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Seong Hyun thoáng thấy bóng mình phản chiếu trên mặt kính — tròng đen lại lan ra thêm một chút.

    Một tiếng rầm vang lên từ hành lang khiến cả căn phòng giật nảy mình.

    Cánh cửa sắt rung nhẹ, bụi rơi lả tả.

    Một con quái vật khác đã tới.

    Nó đứng bên ngoài, thân hình cao lớn, toàn thân bao phủ bởi những vệt cháy sém đen kịt.

    Hai cánh tay nó bốc lửa dữ dội, ngọn lửa cuộn lên cao như muốn nuốt trọn cả hành lang.

    Những người trong phòng bắt đầu hoảng loạn, tiếng khóc nghẹn vang lên khắp nơi.

    "Nó... nó không sợ lửa..."

    Ai đó run rẩy thì thào.

    Con quái vật đập mạnh vào cửa, kim loại cong vênh, hơi nóng xuyên qua cả lớp thép.

    Seong Hyun lùi lại theo phản xạ, tim đập dồn dập.

    Trong đầu anh chỉ còn một ý nghĩ: chạy cũng vô ích.

    Ji Woo bước lên phía trước.

    "Đừng ngu ngốc."

    Giọng anh ta lạnh và rõ.

    "Nó không phải không sợ lửa."

    Seong Hyun quay phắt lại nhìn Ji Woo.

    "Cái gì...?"

    Ji Woo cúi xuống, nhặt lấy một can xăng nằm lăn lóc gần đó — có lẽ của đội bảo trì để lại.

    Anh ta lắc nhẹ, chất lỏng bên trong sóng sánh.

    "Ngoại hình này chỉ là trò thị uy."

    "Chúng cố tình để lửa bao phủ cơ thể."

    Ji Woo nhìn thẳng vào con quái vật qua khe cửa.

    "Để con người nghĩ rằng lửa không giết được chúng."

    Cánh cửa sắt bị đập móp thêm một lần nữa.

    Tiếng kim loại rên rỉ vang lên chói tai.

    "Nhưng sự thật thì ngược lại."

    Giọng Ji Woo trầm xuống.

    "Chúng chỉ chết khi bị thiêu rụi hoàn toàn."

    Anh ta quay sang Seong Hyun.

    "Cậu muốn sống không?"

    Seong Hyun chưa kịp trả lời, Ji Woo đã ném mạnh can xăng qua khe cửa vừa hở ra.

    Chất lỏng bắn tung tóe, phủ lên thân thể con quái vật.

    Trong khoảnh khắc, đôi mắt đỏ trên lồng ngực nó mở to, gầm lên dữ dội.

    Ji Woo châm lửa.

    Ngọn lửa bùng phát.

    Không giống ngọn lửa trên cơ thể nó lúc trước — lần này là lửa thật.

    Con quái vật gào rú điên loạn, thân thể co giật, lớp da cháy sém bong tróc từng mảng.

    Nó đập loạn xạ vào cửa, tiếng gào vỡ vụn dần theo từng nhịp cháy.

    Rồi im bặt.

    Chỉ còn mùi khét nồng nặc và một đống tro đen nằm rải rác ngoài hành lang.

    Không ai nói được lời nào.

    Seong Hyun đứng chết lặng.

    Trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra... mình không hề ngất xỉu, không hoảng loạn như đáng lẽ phải có.

    Trái lại, trong lồng ngực anh là một cảm giác nóng rực quen thuộc, như có thứ gì đó đang đồng điệu với cảnh tượng trước mắt.

    Ji Woo nắm lấy cổ tay anh.

    "Đi theo tôi."

    Không cho Seong Hyun cơ hội từ chối, JiWoo kéo anh rời khỏi căn phòng, chạy lên cầu thang bộ.

    Tiếng gào khác vang lên từ xa, nhưng Ji-Woo không hề chậm lại.

    Cánh cửa sân thượng bật mở.

    Gió đêm quất mạnh vào mặt.

    Thành phố phía dưới tối đen, từng cột khói bốc lên rải rác, tiếng còi báo động vang vọng xa xôi.

    Ji-Woo buông tay Seong Hyun.

    "Nhìn cho kỹ."

    Anh ta đứng thẳng người.

    Trong khoảnh khắc tiếp theo, một âm thanh khô rợn vang lên từ sau lưng.

    Rắc— rắc—

    Xương bị kéo giãn.

    Từ lưng Ji-Woo, bốn chiếc cánh mọc ra, dài và nhọn, sắc như lưỡi dao.

    Chúng xé toạc không khí, bóng cánh đổ dài trên nền bê tông.

    Cơ thể anh ta tỏa ra một cảm giác áp lực nặng nề, khiến Seong Hyun gần như không thở nổi.

    "Đây là hình dạng thật của tôi."

    Ji-Woo nói chậm rãi.

    "Tân nhân loại."

    Seong Hyun lùi lại một bước, cổ họng khô khốc.

    "Chỉ... chỉ mình tôi biết?"

    Ji-Woo gật đầu.

    "Chỉ mình cậu."

    "Vì cậu đang đứng ngay ranh giới."

    Anh ta nhìn thẳng vào Seong Hyun.

    "Hoặc cậu sẽ chết như con người."

    "Hoặc cậu sẽ sống sót... như chúng tôi."

    Trong gió đêm, tiếng gào mới lại vang lên từ xa.

    Seong Hyun siết chặt tay.

    Lần đầu tiên, anh hiểu rõ —

    thứ đang thức tỉnh trong mình không phải bệnh.

    Seong Hyun đứng bất động giữa sân thượng, gió đêm quất mạnh làm áo anh dính sát vào người.

    Trước mắt anh, bốn chiếc cánh sau lưng Ji Woo khẽ rung lên, sắc cạnh và lạnh lẽo, như thể chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ cắt rách da thịt.

    "Vậy..."

    Giọng Seong Hyun khàn đi.

    "Những thứ ngoài kia là gì?"

    Ji Woo thu cánh lại.

    Chúng rút vào lưng anh một cách tự nhiên, để lại lớp da bình thường như chưa từng có gì xảy ra.

    "Thất bại."

    "Hoặc là những kẻ không chịu nổi quá trình biến đổi."

    Anh quay mặt nhìn về phía thành phố.

    Ở xa xa, những đốm lửa nhỏ vẫn lập lòe giữa các tòa nhà, tiếng gào thỉnh thoảng vang lên, mơ hồ nhưng dai dẳng.

    "Thế giới này đang đào thải con người."

    "Nhưng không phải ai cũng bị loại bỏ."

    Seong Hyun nắm chặt lan can sân thượng.

    Kim loại lạnh ngắt dưới tay anh, nhưng trong lồng ngực lại nóng dần lên, nhịp tim không còn loạn nữa mà chậm lại, đều đặn đến lạ.

    "Còn tôi thì sao?"

    "Nếu tôi không muốn trở thành quái vật..."

    "... cũng không muốn trở thành thứ giống cậu?"

    Ji Woo nhìn anh, ánh mắt không hề châm biếm, cũng không thương hại.

    "Không có lựa chọn hoàn hảo."

    "Chỉ có lựa chọn để sống."

    Một tiếng động mạnh vang lên từ cầu thang phía dưới — rầm.

    Cửa kim loại rung lên dữ dội.

    Có thứ gì đó đang lao lên.

    Ji Woo nghiêng đầu lắng nghe.

    "Hai con."

    "Một con bị thương nặng."

    Seong Hyun quay phắt lại.

    "Trong chung cư còn rất nhiều người—"

    "Tôi biết."

    Ji Woo cắt ngang.

    "Nhưng nếu cậu không thử..."

    "Thì tất cả đều chết."

    Seong Hyun cứng người.

    "Thử cái gì?"

    Ji Woo tiến lên một bước, đứng đối diện anh.

    "Ra tay."

    "Không phải như lúc nãy ném xăng."

    "Mà là trực tiếp."

    Seong Hyun lắc đầu theo phản xạ.

    "Tôi chưa từng giết—"

    "Cậu không cần giết."

    Ji Woo nói dứt khoát.

    "Chỉ cần làm chúng ngã xuống."

    Anh đặt tay lên ngực Seong Hyun.

    "Thứ trong cậu sẽ biết phải làm gì."

    Ngay khoảnh khắc đó, cơn đau ập đến.

    Không dữ dội, không bùng nổ — mà là cảm giác nóng rát lan rộng từ lồng ngực, chạy dọc theo cánh tay, tràn xuống từng đầu ngón tay.

    Trước mắt Seong Hyun, màu sắc của thế giới như đậm hơn, rõ hơn.

    Anh nghe được cả tiếng tim mình đập, và... tiếng chuyển động bên dưới cầu thang.

    Cửa bật tung.

    Một con quái vật lao lên sân thượng.

    Không phải dạng lửa — cơ thể nó vặn vẹo, da thịt xám ngoét, miệng há to đến mức không giống con người.

    Mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi.

    Những người bên dưới hét lên.

    Seong Hyun lùi lại một bước.

    Rồi dừng lại.

    Anh nhận ra... mình không còn run nữa.

    Con quái vật lao tới.

    Ji Woo đứng yên, không hề ra tay.

    "Bây giờ."

    "Đừng nghĩ."

    "Cảm nhận."

    Seong Hyun nghiến răng.

    Trong khoảnh khắc con quái vật vươn tay chụp lấy anh, cơ thể anh tự động chuyển động.

    Không theo bản năng con người, mà như thứ gì đó đã được lập trình sẵn.

    Anh tránh sang một bên.

    Cú vồ trượt qua trong gang tấc.

    Seong Hyun xoay người, bàn tay siết chặt — và đập thẳng vào ngực con quái vật.

    Không có ánh sáng, không có hiệu ứng.

    Chỉ là một cú đánh khô khốc.

    Rắc.

    Âm thanh xương vỡ vang lên rõ ràng.

    Con quái vật bay ngược ra sau, đập mạnh vào tường, nằm bất động.

    Nó chưa chết.

    Nhưng không đứng dậy được nữa.

    Seong Hyun đứng thở dốc, nhìn chằm chằm vào bàn tay mình.

    "Đây là... tôi?"

    Ji Woo khẽ gật đầu.

    "Phiên bản vừa mới thức tỉnh."

    Từ cầu thang, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.

    Những người trong chung cư bắt đầu dồn lên sân thượng, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn hy vọng khi thấy con quái vật nằm gục.

    Ji Woo bước lên trước, che Seong Hyun lại sau lưng.

    "Từ giờ trở đi."

    "Cậu vẫn sẽ sống như con người."

    Anh quay đầu, nói nhỏ, chỉ đủ cho Seong Hyun nghe.

    "Nhưng mỗi lần cậu ra tay..."

    "Cậu sẽ tiến thêm một bước về phía bên này."

    Seong Hyun nhìn xuống bàn tay mình lần nữa.

    Trong lồng ngực, thứ gì đó đang dần thức dậy.

    -huhu hơi ít tại tui lườiii🥲🥲🥲-
     
    Thời Đại Mới Của Loài Người | 인류를 위한 새로운 시대
    Chương 4


    Căng thẳng không tan đi sau chuyện con quái vật.

    Nó chỉ chuyển hướng.

    Trên sân thượng, mọi người bắt đầu tụ lại thành từng nhóm nhỏ.

    Ai cũng mệt mỏi, đói và hoảng loạn.

    Khi một thùng nhựa được kéo ra giữa sân — bên trong là lương thực gom vội từ mấy căn hộ — không khí lập tức đổi khác.

    Một người đàn ông trung niên đứng cạnh thùng.

    Ánh mắt sắc và tính toán.

    Trên tay ông ta là một cuốn sổ nhỏ.

    "Nghe cho rõ."

    "Từ giờ lương thực sẽ được phân phối tập trung."

    "Tránh lãng phí."

    Tên ông ta là Han Myung Seok.

    Ông ta cúi xuống, chia từng phần mì gói, nước uống, bánh khô.

    Mỗi người nhận một phần gần như giống nhau.

    Đến lượt Seong Hyun.

    Myung Seok khựng lại một nhịp.

    Ánh mắt ông ta lướt qua gương mặt tái nhợt, bờ môi khô nứt, bàn tay vẫn còn run nhẹ của Seong Hyun.

    Ông ta im lặng một giây, rồi đặt thêm một gói bánh vào phần của anh.

    "...Cậu trông không ổn."

    "Ăn thêm chút đi."

    Seong Hyun sững lại.

    "À... cảm ơn—"

    "Cái gì cơ?"

    Một giọng gắt lên từ phía sau.

    Một người đàn ông cao mập bước ra, ánh mắt dán chặt vào phần lương thực trên tay Seong Hyun.

    "Sao nó lại nhiều hơn?"

    "Mỗi người một phần cơ mà?"

    Không khí lập tức rộ lên.

    "Đúng đó."

    "Tại sao cậu ta được ưu tiên?"

    "Chúng ta ai cũng đói."

    Seong Hyun cảm thấy dạ dày mình thắt lại.

    Anh vội đưa gói bánh ra.

    "Nếu mọi người thấy không ổn thì—"

    "Khoan."

    Một giọng nữ cắt ngang.

    Kang Soo Jin bước lên một bước.

    Áo khoác của cô dính bụi và máu khô, tóc búi có hơi rối, ánh mắt tỉnh táo đến lạ giữa đám đông hỗn loạn.

    "Ông cho thêm là vì cậu ấy ốm."

    "Có gì sai?"

    Người đàn ông kia cau mày.

    "Sai chứ!"

    "Lương thực có hạn!"

    "Ai cũng mệt, ai cũng sợ chết!"

    Soo Jin khoanh tay.

    "Nhưng không phải ai cũng sắp ngã quỵ."

    "Cậu ấy vừa đứng còn không vững."

    Một tiếng hừ lạnh vang lên.

    "Hay là vì cậu ta đặc biệt?"

    "Vừa nãy còn—"

    "Câm miệng."

    Lần này là giọng nam.

    Park Jin Woo bước ra từ bên hông sân thượng.

    Trên trán anh còn vết trầy dài, nhưng ánh mắt thì không né tránh ai.

    "Cậu ta làm gì thì cũng là để sống sót."

    "Giờ thì đói quá nên quay sang cắn người khác à?"

    "Anh nói cái gì—"

    Jin Woo tiến thêm nửa bước.

    "Tôi nói là."

    "Nếu không có cậu ấy."

    "Thì cái sân thượng này có khi đã thiếu người rồi."

    Một vài người im lặng.

    Nhưng người đàn ông tham lam kia không chịu lùi.

    "Đừng có đánh tráo khái niệm!"

    "Giết quái vật là chuyện khác!"

    "Lương thực là chuyện sống còn!"

    Han Myung Seok lúc này mới lên tiếng, giọng hơi gắt.

    "Đủ rồi."

    "Tôi là người quản lý lương thực."

    "Tôi có quyền quyết định."

    Ông ta nhìn quanh.

    "Cậu ta yếu."

    "Nếu ngã xuống thì chỉ tổ tốn thêm phần của người khác."

    Một câu nói rất hợp lý.

    Và rất lạnh.

    Seong Hyun cúi đầu.

    Anh cảm thấy rõ ràng ánh mắt của những người không nói gì — họ không đứng về phía anh, nhưng cũng không phản đối.

    Chỉ là chấp nhận.

    Soo Jin bật cười khẽ.

    "Nghe như thể."

    "Cậu ấy không còn là người nữa."

    Cô nhìn thẳng vào Myung Seok.

    "Nếu hôm nay là cậu."

    "Ngày mai là ai?"

    Jin Woo tiếp lời.

    "Ốm thì bị cắt phần."

    "Yếu thì bị đẩy ra."

    "Vậy mấy người già, trẻ con thì sao?"

    Không ai trả lời.

    Gió đêm thổi mạnh hơn.

    Ở xa xa, tiếng gào lại vang lên, mơ hồ nhưng đủ để nhắc nhở rằng bên ngoài vẫn chưa an toàn.

    Myung Seok siết chặt cuốn sổ.

    "Đây không phải lúc để nói đạo đức."

    "Không."

    Soo Jin đáp.

    "Đây chính là lúc đó."

    Cô quay sang Seong Hyun.

    "Ăn đi, không ai có quyền quyết định cậu đáng sống ít hơn người khác."

    Seong Hyun ngẩng lên.

    Trong khoảnh khắc đó, anh không còn thấy mình đơn độc nữa.

    Không phải vì Ji Woo.

    Mà vì vẫn còn người xem anh là con người.

    Ở một góc sân thượng, Ji Woo đứng tựa vào lan can, im lặng quan sát.

    Ánh mắt anh dừng lại trên Soo Jin, rồi Jin Woo, rồi Seong Hyun.

    Anh không bước tới ngay.

    Chỉ đứng đó, nhìn cách Soo Jin vẫn chưa hạ vai xuống, Jin Woo chưa quay lưng đi, còn Seong Hyun thì cúi đầu, nhưng không còn co rúm như trước.

    Gió thổi mạnh, làm tấm bạt che cầu thang khẽ phập phồng.

    Ji Woo rời lan can sau đó vài giây.

    Anh bước tới, dừng lại ở khoảng cách vừa đủ để không chen vào không gian của ai.

    "Ăn đi."

    Giọng anh không lớn, nhưng Seong Hyun nghe thấy.

    Seong Hyun ngẩng lên, hơi sững lại, rồi gật đầu.

    "Cảm ơn..."

    Anh bóc gói bánh, tay vẫn run nhẹ, nhưng lần này không giấu nữa.

    Soo Jin liếc sang Ji Woo.

    "Anh vẫn còn sống à?"

    Ji Woo nhìn cô.

    "Cô cũng vậy."

    Một câu nói đơn giản, không cảm xúc dư thừa.

    Jin Woo nhìn qua hai người, nhíu mày.

    "Hai người quen nhau?"

    "Gặp qua."

    Soo Jin đáp.

    "Không thân."

    Ji Woo không phản bác.

    Anh quay sang Jin Woo, gật đầu một cái.

    "Ji Woo."

    "Park Jin Woo."

    Jin Woo đáp lại.

    Seong Hyun do dự một chút, rồi lên tiếng.

    "Tôi là Cha Seong Hyun."

    Không ai nói gì thêm.

    Một khoảng im lặng ngắn rơi xuống giữa bốn người, không khó chịu, cũng không thoải mái.

    Ở phía xa, Han Myung Seok tiếp tục ghi chép gì đó vào cuốn sổ.

    Ánh mắt ông ta liếc qua chỗ họ đứng, rồi nhanh chóng rời đi.

    Seong Hyun siết chặt gói bánh trong tay.

    Anh không nói gì, nhưng không lùi lại nữa.

    Gió đêm lại thổi qua sân thượng.

    Bốn người đứng gần nhau hơn một chút.

    Không phải vì tin tưởng.

    Chỉ vì không còn lựa chọn nào khác.

    Tầng B1 yên tĩnh đến mức khó chịu.

    Cửa kính cửa hàng tiện lợi nứt một đường dài, bên trong tối om.

    Một vài kệ hàng đổ nghiêng, đồ rơi vãi khắp sàn.

    Ji Woo ra hiệu dừng lại.

    Anh cúi xuống, nhặt một lon nước bị móp.

    "Còn dùng được."

    Soo Jin bước vào trước, giày dẫm lên mảnh kính vỡ kêu khẽ.

    "Chia khu."

    Cô chỉ tay.

    "Tôi bên trái.

    Jin Woo bên phải.

    Seong Hyun theo Ji Woo."

    Seong Hyun hơi khựng lại, nhưng vẫn gật đầu.

    "...Ừ."

    Ji Woo không nói gì, chỉ bước chậm lại để Seong Hyun đi sát phía trong.

    Ở dãy kệ đồ khô, Jin Woo kéo một thùng mì gói ra khỏi gầm kệ.

    Anh quay đầu định gọi thì chợt khựng lại.

    Một tiếng cào nhẹ vang lên từ phía sau quầy thu ngân.

    Soo Jin cũng nghe thấy.

    Cô dừng tay.

    "Có nghe không?"

    Ji Woo đặt tay lên vai Seong Hyun, ép anh đứng yên.

    "Đừng di chuyển."

    Tiếng thở gấp.

    Không đều.

    Như ai đó đang cố kìm lại.

    Một bóng người lảo đảo bước ra khỏi sau quầy.

    Da xám ngoét, mắt trợn ngược, miệng méo mó, hai tay cào vào cổ mình liên tục.

    "Đói..."

    Soo Jin siết chặt thanh sắt trong tay.

    Jin Woo nuốt khan.

    "Không giống... mấy con trước."

    Ji Woo bước lên nửa bước, chắn trước Seong Hyun.

    "Đừng để nó nghe thấy."

    Nhưng đã muộn.

    Cái đầu giật mạnh về phía họ.

    "Chạy!"

    Soo Jin hét lên.

    Jin Woo ôm thùng mì, xoay người chạy về phía cầu thang.

    Soo Jin quăng một chai nước về phía kệ bên cạnh, tạo tiếng động lớn.

    Con quái quay ngoắt lại, gào lên, lao theo âm thanh.

    Ji Woo kéo mạnh tay Seong Hyun.

    "Này—nhìn tao."

    Seong Hyun thở dốc.

    "Tôi... tôi không chạy kịp."

    "Không sao."

    Ji Woo nói nhanh, giọng thấp.

    "Tao ở đây."

    Anh đẩy Seong Hyun vào một góc khuất, quay người đá mạnh vào kệ hàng.

    Lon, chai rơi xuống loảng xoảng.

    Con quái quay phắt lại.

    Soo Jin từ xa la lên.

    "Ji Woo!"

    "Đi trước!"

    Ji Woo đáp.

    Con quái lao tới.

    Ji Woo né sang bên, đập mạnh cây gậy vào đầu nó.

    Nó không ngã, chỉ lùi lại vài bước, gào lên dữ dội hơn.

    Seong Hyun cắn răng, nhặt chai thủy tinh dưới đất, ném hết sức vào mặt nó.

    "Đi chết đi!"

    Chai vỡ.

    Con quái khựng lại một giây.

    Ji Woo không bỏ lỡ.

    Anh kéo Seong Hyun chạy.

    Cửa cầu thang sập lại phía sau họ.

    Cả bốn người thở hồng hộc trong bóng tối.

    Jin Woo đặt thùng mì xuống, ngồi bệt ra đất.

    "Suýt nữa là xong."

    Soo Jin dựa lưng vào tường.

    "Nhưng vẫn sống."

    Seong Hyun cúi đầu, tay run bần bật.

    "...Xin lỗi."

    Ji Woo nhìn anh.

    "Không cần."

    Anh cúi xuống nhặt balo.

    "Còn đủ đồ.

    Về thôi."

    Xác con quái nằm bất động giữa hành lang.

    Mùi tanh chưa kịp tan.

    Mọi người đứng dạt ra, không ai dám lại gần.

    Seong Hyun bị kéo lùi về phía sau, lưng đụng tường.

    Anh thở gấp.

    Myung Seok vừa định mở miệng.

    "Cách ly—"

    "Không."

    Soo Jin cắt ngang.

    Giọng cô thấp nhưng gắt.

    Jin Woo quay sang nhìn cô.

    "Không cách ly thì để làm gì?"

    "Anh thấy rõ rồi đó."

    "Cậu ấy chưa có dấu hiệu biến đổi."

    Jin Woo siết chặt con dao trong tay.

    "Chưa?

    Nhưng vừa nãy cô không thấy cổ cậu ta à?"

    Seong Hyun giật mình, vô thức đưa tay che cổ.

    "Tôi không—"

    "Im đi."

    Jin Woo nói nhanh.

    "Giờ không phải lúc để cậu nói."

    Soo Jin tiến lên một bước.

    "Anh vừa nói cái gì?"

    Jin Woo quay hẳn lại.

    "Tôi nói là."

    "Nếu có rủi ro."

    "Thì phải cắt từ đầu."

    "Cắt?"

    "Anh đang nói về con người đấy."

    "Và tôi đang nói về sống sót."

    Không khí chùng xuống.

    Soo Jin cười khẽ, nhưng ánh mắt lạnh.

    "Sống sót bằng cách đẩy người yếu hơn ra trước?"

    "Nghe quen quá nhỉ."

    Jin Woo cau mày.

    "Cô nghĩ tôi muốn vậy à?"

    "Nhìn cách anh phản ứng thì giống lắm."

    Anh bước tới.

    "Cô có chắc."

    "Nếu lát nữa cậu ta biến."

    "Cô sẽ là người giết không?"

    Soo Jin không lùi.

    "Nếu cần."

    "Nhưng không phải bây giờ."

    "Không phải kiểu nhắm mắt làm ngơ như anh."

    Jin Woo bật cười ngắn.

    "Đạo đức trong tận thế?"

    "Cô vẫn tin mấy thứ đó à?"

    "Tôi tin."

    "Nếu bỏ nó."

    "Thì chúng ta khác gì đám kia?"

    Cô liếc về phía xác quái vật.

    Jin Woo im lặng vài giây, rồi anh quay đi.

    "Tùy."

    "Nhưng nếu có chuyện."

    "Tôi không chịu trách nhiệm."

    Soo Jin đáp ngay.

    "Tôi chịu."

    Một câu nói dứt khoát.

    Seong Hyun đứng giữa hai người, cảm giác như không khí quanh mình bị bóp nghẹt.

    Ji Woo đứng ở cuối hành lang.

    Tựa vai vào tường.

    Từ đầu đến cuối không chen vào.

    Nhưng ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cuộc đối thoại đó.

    Nhất là khoảnh khắc Soo Jin đứng ra.

    Và khoảnh khắc Jin Woo quay lưng đi.

    -ây dô, hổm rài lặng hơi lâu anh em ạ😔😔😔-
     
    Back
    Top Dưới