Bầu trời ban đêm tối đen, một bóng người nhếch nhác chạy như bay trên khu vực đồng bằng trống trải, bóng dáng chạy gần như chối chết, đằng sau lưng là một đàn dài những bóng dáng to lớn kì dị lao nhanh trong bóng tối, nhảy vồ lên đè lên người kia.
“Ahhhh!!”
Tiếng thét chói tai vang vọng, Tây Uyên bật dậy khỏi chiếc ghế làm việc trong văn phòng, anh chớp chớp mắt, mặt chảy đầy mồ hôi, chân tay luống cuống sờ soạng khắp cơ thể mình để kiểm tra.
‘Không có vết thương nào.’
Anh ta sững sờ khi chạm vào làn da mịn màng, không có bất cứ vết sẹo hay vết thương nào, cơn đau bị xé xác vốn dĩ anh đang cảm nhận được giống như biến mất không một dấu vết.
Lúc này anh mới nhận ra, mình đang đứng trong một văn phòng quen thuộc, không phải đồng bằng hẻo lánh đầy rẫy xác chết và khô nóng, ở đây không khí mát mẻ xộc thẳng vào mũi.
Tây Uyên nhanh chóng bình tĩnh lại, cầm cuốn lịch trên bàn lên xem ngày tháng.
‘Ngày 13 tháng 7 năm 3478 Tịch Nguyệt.’
Tây Uyên lại một lần nữa sững người khi nhận ra, anh đã được trọng sinh trở lại hai ngày trước khi tận thế xảy ra.
Vào ngày 15 tháng 7 năm 3478 Tịch Nguyệt là ngày tết Trung Thu, ngày mà âm lịch và dương lịch trùng khớp với nhau.
Từ nơi vốn gọi là bầu trời đột nhiên sụp đổ từng mảng xuống, lộ ra bóng tối ngút ngàn, mặt trăng hóa đỏ rực và rơi xuống đất.
Giữa những người đi tham dự lễ tết Trung Thu đột nhiên xuất hiện những người gần như nổi điên lao vào đám đông mà cắn xé họ, đám đông nhanh chóng tản đi để lộ hình dáng thật sự của những người đang cắn xé mọi người.
Hình dạng dị hợm, làn da thâm đen chuyển thành màu đen đúa, sần sùi như da của cóc ghẻ, gai nhọn nổi lên giữa những vùng da sần sùi đó.
Đám đông sợ hãi bỏ chạy khi những con quái vật đó bắt đầu xuất hiện ở khắp mọi nơi, tấn công mọi người không phân biệt bất cứ ai.
Từ ngày hôm đó, thế giới bước vào tận thế, con người trở thành con mồi của những con quái vật đó, những người sống sót gọi chúng là “Metaron”.
Tây Uyên sống sót chật vật qua năm năm dài, bị truy đuổi, cố gắng chống trọi với Metaron để giành giật sự sống, cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận.
Mà hiện tại, Tây Uyên đã quay trở lại trước tận thế, anh đi qua đi lại trong văn phòng, cố gắng suy nghĩ giải pháp.
Thời gian hai ngày là quá ít, không đủ thời gian để chạy trốn, suy nghĩ đến phương án cảnh báo mọi người, Tây Uyên nhanh chóng lắc đầu thở dài, nếu anh làm như vậy sẽ bị coi là làm bác sĩ cho Bạch Miễu mà bị lây bệnh tâm thần từ người đó.
Tây Uyên vốn là một người kế nghiệp một gia đình truyền thống làm nghề bác sĩ lâu năm, anh cũng được hướng đến ngành nghề này, vì vậy anh ta chọn khoa tâm thần vì suy nghĩ không muốn phải chịu đựng quá nhiều áp lực.
Mà Bạch Miễu là bệnh nhân tâm thần mà Tây Uyên phụ trách chính, nói ra thì Bạch Miễu là một bệnh nhân của khoa tâm thần đã lâu năm, một người mắc chứng hoang tưởng luôn tưởng tượng bản thân là siêu anh hùng và mọi người đều là quái vật.
Ban đầu không ai có thể lại gần Bạch Miễu, Tây Uyên cũng mất một thời gian dài mới có thể tiếp cận vị bệnh nhân này được, lý do chọn anh ấy đơn giản là bởi vì Bạch Miễu rất đẹp.
Trong số những bệnh nhận tâm thần trong bệnh viện, hay thậm chí so sánh với những nhân viên công tác tại đây.
Bạch Miễu giống như một bạch thiếu mĩ thanh thuần, vẻ đẹp như thể được đúc từ khuôn mẫu chuẩn chỉnh nhất, so với những người phải trải qua chỉnh hình, Bạch Miễu vẫn có phần khiến bọn họ phải ghen tị.
Ban đầu Bạch Miễu vốn dĩ không có tên, nghe lời đồn một ngày anh ấy đột nhiên xuất hiện trước cửa khoa bệnh viện với hồ sơ bệnh án.
Anh ấy không có tên, nhưng lại sở hữu gương mặt tuyệt đẹp với làn da trắng trẻo như con gái, đó là lý do mọi người trong bệnh viện mới gọi anh ấy là Bạch Miễu.
Cũng bởi vì có gương mặt như vậy, rất nhiều người đã thương tiếc cho một người như anh, thật đáng tiếc khi bị mắc căn bệnh quái gở này.
Khi vẫn đang suy nghĩ vu vơ một giọng nói nam âm trầm thốt lên bên ngoài cánh cửa, anh ngước nhìn từ cửa sổ thấy một người đang ôm một hộp đồ đặc chất nhiều giấy tờ.
Người đó, vừa đi vừa bê đồ, lại huýt sáo đi lượn qua, mà khóe mắt liếc thấy anh nên lùi lại cười chào hỏi Tây Uyên.
“Ây dô bác sĩ bốn mắt, anh đang lo sốt vó gì hả?”
Tây Uyên nhíu mày, thả lỏng người không muốn bị người bên ngoài nhìn ra khác thường, anh cất giọng tỏ vẻ hơi khó chịu khi bị cắt ngang.
“Im đi, Mạc Lăng Tĩnh.”
Anh suy nghĩ một chút, lại thu liễm sự khó chịu, cố gắng tỏ vẻ vui tươi đùa bỡn lại, dù sao anh cũng quen biết người này, có thể nói là khá thân thiết.
Tên nhóc vẻ ngoài trông có vẻ suồng sã xấc láo này là Mạc Lặng Tĩnh.
Cậu ta năm nay 19 tuổi, hiện đang theo học tại một trường thục tư gần đây, học lực không thể gọi là quá tốt, thậm chí bị lưu ban mất một năm.
Thế nhưng tâm địa tên nhóc này lại khá tốt bụng đơn thuần, mặc dù ngoại hình cao ráo đậm chất hắc bang dọa người.
Bất cứ khi nào rảnh rỗi ngoài việc học và làm thêm, Lăng Tĩnh luôn lui tới bệnh viện, vô cùng nhiệt tình với công việc tình nguyện viên của mình.
Hỏi ra nguyên do thì cậu ta bảo do hoàn cảnh bố mẹ mất sớm nên sống cùng bà, mà trước khi bà mất đã căn dặn sau này nhất phải trở thành một thanh niên có ích cho xã hội.
‘À, nhưng nếu gặp đám ác ôn ỷ mạnh hiếp yếu ngoài đường thì tôi sao có thể nhắm mắt làm ngơ không tẩn cho bọn chúng một trận ra trò được chứ!’
Tên nhóc này cũng có lần cười hề hề với Tây Uyên như vậy đấy.
“Nếu không có việc gì tôi đi trước đây!
Y tá Mịch nhờ tôi đưa đồ cho bác sĩ Lâm!”
Nói rồi Mạc Lăng Tĩnh cười tươi, quay mặt bước đi tiếp, không cho rằng thái độ của Tây Uyên là tức giận, dù sao họ cũng đã làm bạn với nhau một thời gian dài kể từ khi cậu ta làm tình nguyện viên ở bệnh viện này.
Tây Uyên bước ra mở cửa, nhìn theo bóng lưng cậu ta, muốn gọi với lại nhưng anh lại lắc đầu thở dài.
Nghĩ đến viễn cảnh kiếp trước, anh tận mắt chứng kiến Lăng Tĩnh trẻ tuổi cứ thế chết đi, vì mở ra một con đường máu cho những người khác có thể sống sót, đến cuối cùng ngay cả xác cũng chẳng còn.
‘Lần này được sống lại, Tây Uyên tôi nhất định sẽ thay đổi số phận của mọi người, đặc biệt là Bạch Miễu.’
Anh thầm tự nhủ trong lòng, hạ quyết tâm thay đổi kết cục cái chết thảm của những người thân xung quanh anh.
Ông trời cho anh sống lại chắc chắn là để anh có thể bảo vệ họ, Tây Uyên cũng sở hữu những kí ức đến từ kiếp trước, nhất định có thể thay đổi kết cục.
Mà người anh muốn thay đổi kết cục nhất chính là Bạch Miễu, người từng vì cứu Tây Uyên mà chết vào kiếp trước.