Đô Thị  Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,523,058
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thieu-tuong-phu-nhan-la-phuc-than.jpg

Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Tác giả: Cửu Vĩ Yêu Hồ
Thể loại: Đô Thị, Huyền Huyễn, Đam Mỹ, Xuyên Không
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Thiếu tướng phu nhân thị phúc thần
Editor: ShiibaReiki
Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (528 chương)
Thời gian: 9/9/2019 -......
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Xuyên việt, Sinh con, Mỹ thực, Tinh tế, Hào môn thế gia, Cưới trước yêu sau, Chủ thụ, Nhẹ nhàng, Phát sóng trực tiếp, Ấm áp, Nghịch tập, Vả mặt, 1v1.

Cẩm Lý là biểu tượng của may mắn, cầu gì được đó.

Tưởng tượng một con cá chép Cẩm Lý tu luyện ngàn năm, công lực sẽ mạnh đến chừng nào.

Du Cẩn Lật không chỉ có thể biến hình, mà còn có khả năng nhìn thấy vận thế của một người.

Và Du Cẩn Lật quyết tâm muốn giúp đỡ mọi người đổi vận...

Có điều, rõ ràng là phúc thần, đáng lẽ phải được mọi người hoan nghênh, ai ngờ......

"Anh gì đó ơi, tôi thấy ấn đường của anh biến thành màu đen, chỉ sợ sẽ có tai nạn đổ máu......" Du Cẩn Lật nghiêm trang nói.

Bỗng nhiên một cái chậu hoa lớn từ trên trời rơi xuống đầu người đối diện.

"Người anh em, tôi thấy trên đầu anh toàn màu xanh, chỉ sợ......"

Du Cẩn Lật còn chưa nói xong, người đối diện nhận được một tin nhắn, lập tức chạy qua khách sạn bên cạnh bắt gian.

"Anh gì kia à, tôi thấy anh......"

Mọi người khóc lớn: Thiếu tướng đại nhân, phiền ngài đem tiểu phu nhân mà ngài xem trọng mang đi đi, không nên dẫn theo nguyền rủa người khác TAT.

Du Cẩn Lật rất ủy khuất: Rõ ràng là tôi hảo tâm nhắc nhở bọn họ.

Thiếu tướng nam thần quốc dân: Ngoan, không nên cùng những người thiếu kiến thức so đo, về nhà làm hạt dẻ rang đường cho em.

Những người thiếu kiến thức:......​
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 1-1: Hố lôi của tác giả, đọc để né lôi!!


Sau đây là một vài hố lôi tui vừa mới biết, báo trước để tránh cho mọi người đạp phải nổ tung lon luôn á uwu

1. Bà tác giả thuộc về loại người nghĩ Trung Quốc là number one, nên có vài chi tiết bả đi sân si người phương tây, chửi người ta kinh tởm này nọ.

Trích một đoạn nhỏ: "Dung mạo người châu Âu trong nước tương đối lập thể, mũi cao thẳng, lỗ mũi thô to, cao hơn một chút so với người Liên Bang, hơn nữa đưa cái mũi lên không phải muốn người ta xem rõ bên trong à, thậm chí thấy rõ ràng những thứ trong đó, thật là ghê tởm."

2. Nói không với logic nha nha nha, truyền thừa từ xa xưa chỉ biết nấu ăn bằng nước thôi nha, không biết mùi vị mặn, ngọt ra sao hết nha =)) Đọc đến tầm chương 9, 10 gì đó sẽ biết nha.

3. Nhầm lẫn vài chi tiết của nhân vật, chẳng hạn như Du Cẩn Sinh, lúc thì là nàng, lúc thì là hắn, nhưng tui sẽ cố gắng sửa hết nha. Vài chương đầu đã thấy bị như vậy rồi.

Tui cũng chỉ mới biết mấy cái lôi này thôi à, thấy hơi sợ nhưng lỡ làm rồi thì làm luôn vậy, tui sẽ cố lết hết mặc dù chặng đường vô cùng gian nan. Nếu có thêm lôi nào mới, tui sẽ update thêm, và sẽ thông báo trước những chương có lôi nha.

Ngoài ra, nếu bạn đọc giải trí thì chắc sẽ ổn thôi, đây là bộ đầu tiên tui edit mà thấy cũng cuốn theo đó, nên hãy suy nghĩ coi nên đọc không.

MỌI NGƯỜI CÂN NHẮC TRƯỚC KHI ĐỌC TRUYỆN NHA!!!
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 1-2: Mộng bức xuyên qua


Bầu trời xanh thẳm mây đen giăng đầy hệt như tâm tình của nhóm người Liên Bang Tinh ngay lúc này.

Anh hùng thần tượng trong lòng mọi người ở Liên Bang, Giang Mặc Thịnh đã cùng Trùng tộc chiến đấu vào đoạn thời gian trước, liều tính mạng mình giết nữ hoàng Trùng tộc g**t ch*t nhưng đồng thời cũng phải trả giá lớn.

Lúc này, tất cả mọi người ở Liên Bang đều yên lặng vì anh hùng của bọn họ mà cầu nguyện, hi vọng anh sớm ngày hồi phục.

Thế nhưng không khí bên trong một ngôi biệt thự xa hoa ở Thủ Đô Tinh phía Tây Bắc hoàn toàn khác với dân chúng.

"Con không gả đâu! Hắn là một phế nhân sắp chết, chẳng lẽ muốn hại con cả đời phải thủ tiết sống một mình sao?"

Một âm thanh bén nhọn vang lên, vì cảm xúc kích động mà trong giọng nói tràn đầy ác ý làm âm thanh càng thêm chói tai.

Đây là một thiếu niên ăn mặc thời thượng thiên về trung tính, biểu tình lúc này hơi vặn vẹo, mắt mang theo sự phẫn hận.

Cách đó không xa có một thiếu niên khác, hai mắt nhắm nghiền, rõ ràng bị mất đi ý thức.

Bất quá bây giờ thiếu niên nhíu mày, mí mắt khẽ nhúc nhích có dấu hiệu tỉnh lại.

"Tiểu Sinh, con đừng lo lắng, ba mẹ sẽ không gả con qua, dù sao lúc ký kết hôn ước với Giang gia cũng chưa nói nhất định là Tiểu Sinh, như vậy không phải có thể thay thế sao?" Một thiếu phụ với tầm mắt ác ý nhìn chằm chằm vào thiếu niên nằm trên mặt đất.

Cậu rõ ràng cảm nhận được ác ý từ bên ngoài nhưng hiện tại lại không có thời gian để ý tới vì...... Mọi thứ xung quanh làm cậu có chút mê mang khó hiểu.

Sư phụ đâu? Sư huynh đâu?

Du Cẩn Lật vừa có một chút thanh tỉnh liền phát hiện mọi thứ xung quanh đều xa lạ.

Hoàn cảnh lạ lẫm, thanh âm xa lạ, người cũng không quen.

Không đợi cậu kịp phản ứng thì trong đầu đột nhiên mãnh liệt xuất hiện một lượng lớn ký ức.

Những ký ức đó giống như bộ phim nhựa ở trong đầu cậu cưỡi ngựa xem hoa một lần, không đau cũng không ngứa nhưng làm hắn xác nhận một việc.

Cậu, đã không còn là cậu.

Du Cẩn Lật có chút mộng bức*, vài năm trước cậu vốn là một con cá chép may mắn tu hành được ngàn năm vừa mới hóa hình thành công, còn chưa kịp hưởng thụ nhân gian lạc thú làm sao liền đoạt xá thân thể người khác thế này?

(*): Kinh ngạc, chấn động, đứng hình, chết lặng, hay có thế nói là trợn mắt há mồm.

Cậu nhớ rõ lúc đó còn đang ở trong phòng chơi trò chơi với sư huynh sau đó liền nghe "Phanh" một cái, sau đó liền xuất hiện ở đây.

Vậy nên là cậu đã chết sao?

Du Cẩn Lật chau mày, đắm chìm trong suy nghĩ của mình mà không chú ý tới ba người khác trong phòng đã phát hiện cậu tỉnh lại.

"Du Cẩn Lật, mày tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời, thay thế Sinh Nhi gả đi, về sau mày còn có thể áo cơm không lo, nếu không......" Tôn Đỗ Mai nhìn về phía Du Cẩn Lật tràn ngập ác ý, ngữ khĩ mang theo sự uy h**p.

"Mẹ, đương nhiên nó sẽ gả đi, là gả đến Giang gia đó, gả qua còn có thế ăn mặc không lo, cái loại hèn hạ như nó chắc chắn là cầu còn không được." Du Cẩn San tràn ngập ác ý nói.

Cơ thể Du Cẩn Lật theo bản năng run rẩy một chút, một sự sợ hãi từ đáy lòng tràn lên, cậu biết đó là do nguyên chủ sợ hãi.

Rõ ràng là hai mẹ con này đã tạo cho nguyên chủ bóng ma không thể xóa nhòa, cho dù linh hồn đã rời đi nhưng cơ thể vẫn để lại phản ứng.

Chủ nhân của cơ thể này trùng tên trùng họ với cậu, đều gọi là Du Cẩn Lật, có điều là con riêng của một trong tam đại nguyên soái Liên Bang Du Hoành Thụy, hơn nữa là cái loại con riêng cực kỳ không được yêu thương, thường xuyên bị khi dễ.

Tuy rằng Du Cẩn Lật vừa hóa hình không lâu nhưng sư phụ và sư huynh đều rất thương yêu cậu, chưa từng trải qua tình huống giống nguyên chủ bao giờ, nhất thời tràn ngập đồng tình với nguyên chủ.

So sánh với nguyên chủ, sinh hoạt của cậu như ở Tiên giới mà nguyên chủ thì ở Địa ngục.

Từ trong trí nhớ của nguyên chủ biết được người vừa mới nói chuyện là vợ và con trai của Du Hoành Thụy, cũng là anh và mẹ kế của nguyên chủ.

Mà hầu như tất cả sự bi thảm của nguyên chủ đều do hai người này gây ra.

Đương nhiên trước mắt cái này còn chưa phải quan trọng nhất, điều khiến người ta mộng bức chính là hai mẹ con ngoan độc này lại tính để cho cậu gả đi!

<i>(Heyyy, lại là tui đâyyyy, lần này đào một cái siêu sâu luôn nha, hơn 500 chương, chắc 10 năm mới lết xong hahaha. Sau một thời gian ngưng edit vì lười thì tui cũng đi dạo và học được rất nhiều kinh nghiệm giúp edit tốt hơn trước. Tuy nhiên tui vẫn không có beta, edit xong sẽ đăng lên liền nên không kiểm tra lỗi, chính vì vậy hi vọng mọi người sẽ giúp tui soát lỗi để giúp truyện hoàn thiện thêm nha! Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ ^^)</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 2: Khổ bức gả thay


Du gia cùng Nguyên soái Liên Bang Giang gia đã định hôn ước từ khi con nhỏ, vốn định chờ hai người lớn lên liền kết hôn, ai ngờ bên phía Giang Mặc Thịnh trong quá trình đối chiến với Trùng tộc thì tinh hạch dị năng bị vỡ nát, hoàn toàn trở thành phế nhân, hơn nữa sinh mệnh cũng vô cùng nguy hiểm.

Dưới tình huống như thế, gả đi đúng là không khác gì phải sống một mình cả, cho dù lúc trước Du Cẩn Sinh có thích Giang Mặc Thịnh nhưng cũng không muốn gả cho một người không có tiền đồ như vậy.

Mà Du gia cũng không muốn con trai bảo bối đi chịu khổ, thế nhưng Giang gia là gia tộc đệ nhất, nếu như công khai hủy hôn thì không ổn nên mới xài đến biện pháp gả thế này.

Dù sao năm đó Du Gia và Giang gia định ra hôn ước cũng không có nói nhất định là hai người nào, Du Cẩn Lật cũng xem như là người của Du gia, vậy nên cũng có thể cùng Giang gia đáp ứng hôn ước.

Vì thế, dưới tình huống Du gia và Giang gia không xé rách mặt thì tính để cho Du Cẩn Lật gả thế đi.

Sau khi Du Cẩn Lật xem xong ký ức của nguyên chủ liền hiểu rõ những việc đã xảy ra, cậu cảm thấy Du gia thật chướng mắt.

Đặc biệt là đối với tên Du Cẩn Sinh này, lúc Giang gia và Du gia định hôn ước rất điệu thấp thế nhưng Du Cẩn Sinh lại truyền đi cho mọi người đều biết, ngày thường cũng làm dáng Thiếu phu nhân Giang gia, làm như chỉ cần chờ đến khi hắn lớn lên là có thể gả đến Giang gia.

Kết quả bây giờ Giang gia vừa xảy ra chuyện hắn đã bỏ chạy còn nhanh hơn bé thỏ, còn nghĩ ra phương pháp gả thế nữa, đúng thật là lừa gạt người của Giang gia, hành vi như vậy trong mắt Du Cẩn Lật là lật lọng, ở tu chân giới chắc chắn sẽ không có kết quả tốt.

Người tu luyện đều chú ý đến nhân quả duyên phận, bây giờ cậu xuyên vào cơ thể của Du Cẩn Lật thì coi như cậu với nguyên chủ là có nhân quả, tất nhiên là cậu còn phải trả phần nhân quả này cho nguyên chủ thì về sau mới có khả năng thật sự tu thành đại đạo.

Mà thật ra nguyên chủ cũng đồng ý thay Du Cẩn Sinh gả đến Giang gia.

Ở Du gia, nguyên chủ sống còn đáng thương hơn so với người hầu nữa, tuy không biết sau khi gả đến Giang gia sống như thế nào nhưng ít nhất có thể thoát khỏi Du gia là nguyên chủ đã rất thỏa mãn rồi.

Nếu đây là nguyên vọng lưu lại của nguyên chủ thì Du Cẩn Lật sẽ không phản đối, đương nhiên là lấy thực lực hiện tại của cậu mà muốn phản đối cũng sợ không dễ dàng.

Sau khi xuyên qua, cậu lặng lẽ tra xét bên trong cơ thể một chút, tuy nội đan cũng theo cậu tới nhưng bên trong lại chẳng có gì, một chút linh lực cũng không có, mà trên tinh cầu này cậu lại cảm giác được linh khí rất loãng, chỉ sợ nếu muốn khôi phục lại tu vi kiếp trước thì cần phải có khoảng thời gian rất lớn.

Trước mắt để tự bảo vệ mình thì cậu cũng chỉ đành thay Du Cẩn Sinh gả cho một tên đàn ông không quen biết kia.

Có điều từ trong trí nhớ của nguyên chủ mới biết Giang Mặc Thịnh là một Thiếu tướng quân vô cùng giỏi và rất được quần chúng kính yêu, bị thương lần này cũng là do phải bảo vệ Liên Bang, một vị quân nhân như vậy nhất định trên người chính khí bao quanh, tuyệt đối sẽ thoải mái hơn so với khí đen lượn lờ của Du gia.

Sau khi nghĩ thông suốt việc này, Du Cẩn Lật không còn muốn phản đối nữa.

Cậu chính là một con cá chép thành tinh, làm những việc có lợi, tránh những việc có hại là bản năng của cậu.

"Mẹ, làm vậy có được không?" Du Cẩn Sinh vẫn còn chút sợ hãi nói.

"Có gì mà không được, bây giờ có người nguyện ý gả cho tên phế vật đó đã khiến hắn cảm động rơi nước mắt rồi, còn đến phiên hắn lựa chọn sao?" Tôn Đỗ Mai khinh thường nói.

Chờ đến khi Giang Chấn Đào xuất ngũ, Giang gia liền hoàn toàn xuống dốc, lúc đó Du gia của bọn họ chính là đại gia tộc đệ nhất rồi, còn ai dám đối nghịch với bọn họ?

"Mẹ, Giang gia bên kia sẽ nhanh phái người tới, chúng ta cần phải cho tên kia dọn đồ một chút, đợi lát nữa thấy người của Giang gia, mày hãy ngoan ngoãn đi theo bọn họ đi, nếu dám nói bậy cái gì tao sẽ đánh gãy chân mày!" Du Cẩn Sinh hung tợn trừng mắt nhìn Du Cẩn Lật mang theo uy h**p nói.

Du Cẩn Lật theo bản năng co rúm một chút, nhìn đám sương màu đen xoay quanh trên đầu Du Cẩn Sinh ngày càng đậm mà nhịn không được rời mắt.

Người đang làm, trời đang nhìn, ngày thường không làm việc tốt, luôn ỷ thế h**p người thì sẽ có ngày nếm đau khổ.

<i>[Tác giả cứ lúc thì Du Cẩn San, lúc thì Du Cẩn Sinh, rồi lúc thì hắn, lúc thì nàng, loạn hết chỗ chê]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 3: Người Giang gia tới


Quả nhiên không bao lâu người Giang gia đã tới, hơn nữa còn đưa tới rất nhiều sính lễ, nhiều hơn rất rất nhiều so với người thường, nhìn Du gia vui mừng cười không ngậm miệng được rồi sau đó lại cố ra vẻ bình tĩnh lấy lại khí độ.

Cùng ngày hôm đó, Du Cẩn Lật theo người Giang gia trở về.

Mà lúc người Giang gia nhìn tới Du Cẩn Lật liền theo bản năng liếc liếc Du Cẩn Sinh, cũng không nói gì, vẫn mang Du Cẩn Lật đi.

Nhìn người Giang gia rời đi, Tôn Đỗ Mai và Du Cẩn Sinh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vì mình thoát khỏi một kiếp mà cảm thấy may mắn.

Du Cẩn Lật đi theo người của Giang gia cũng không có bao nhiêu cảm giác, dù sao vừa đến thế giới này mọi thứ đều xa lạ, với cậu mà nói đầu tiên phải thích ứng với thế giới này mới là chủ yếu.

Tuy Du Cẩn Lật đã tiếp nhận ký ức của nguyên chủ nhưng vì lúc trước cuộc sống của nguyên chủ luôn bị Du gia bức h**p và giày vò nên cũng không được học nhiều, cái biết cái không về thế giới bên ngoài, thế nên Du Cẩn Lật mới nói hiểu biết về thế giới này vẫn còn quá ít.

Giang gia phái tới là lão quản gia, ở Giang gia cũng xem như có địa vị, nhìn Du Cẩn Lật luôn yên tĩnh và bộ dáng nhát gan suốt đường đi làm ông không khỏi nở nụ cười ôn hòa.

Tuy việc Du gia làm lần này thật không có đạo đức nhưng nghĩ đến tình huống hiện tại của Giang gia, rồi lại nhớ đến thiếu gia mà mình đã chăm sóc từ nhỏ đến lớn bây giờ đang ốm đau trên giường, ông liền không nhịn được mà thở dài trong lòng.

Cũng bởi vì nguyên nhân cơ thể của Giang Mặc Thịnh nên hôn lễ tạm thời không thể thực hiện, vì vậy Giang gia cảm thấy áy náy mới chịu cho phép Du gia gả con riêng lại đây, cuối cùng......

"Ta là quản gia của Giang gia, cháu cứ gọi ta Giang bá là được rồi, cháu không phải lo lắng, phu nhân và lão gia đều là người tốt, cháu ở Giang gia sẽ không bị khi dễ." Lão quản gia ôn hòa nói.

Tuy tính cách của thiếu niên có hơi nhát gan yếu đuối nhưng đôi mắt kia lại hết sức thuần khiết, lúc nhìn thẳng vào một người sẽ khiến họ không khỏi trở nên mềm lòng, giọng điệu trò chuyện cũng trở nên ôn hòa hơn, cứ như sợ nói lớn một chút sẽ dọa đối phương vậy.

"Dạ, cảm ơn Giang bá." Du Cẩn Lật cười ngượng ngùng, nụ cười tươi nhỏ bé kia làm nhan sắc thanh tú vốn có trở nên hấp dẫn hơn.

Du Cẩn Lật đương nhiên không lo lắng về hoàn cảnh của mình, trên người lão quản gia này có rất nhiều làn sương màu đỏ xoay xung quanh, điều đó đại diện cho phúc vận.

Trên người một quản gia đã mang theo nhiều phúc vận của gia tộc như vậy thì nhất định đây là một gia tộc giàu có và xa hoa, ở trong một ngôi nhà như vậy làm cậu vui vẻ còn không kịp sao có thể sợ hãi được.

Thật ra lúc vừa mới xuyên qua, Du Cẩn Lật phát hiện bản lĩnh có thể thấy rõ ràng số phận của một người cũng theo mình qua đây nên rất là vui vẻ.

Cậu là một con cá chép may mắn, trời sinh đã có bản lĩnh nhìn thấy được số phận của đối phương và đương nhiên cũng có bản lĩnh giúp đỡ người khác đổi vận.

Chẳng qua loại chuyện đổi vận này, cậu rất ít giúp người người khác làm, suy cho cùng loại vận khí này là có giới hạn.

Ví dụ như vận khí cả đời của một người là có hạn chế, nếu cậu giúp người đó đổi vận khiến hắn trở nên may mắn hơn, như vậy tất nhiên sẽ tiêu hao vận khí quá mức làm tương lai của người này có khả năng sẽ nghèo khổ và vất vả trải qua quá trình tuổi già sức yếu.

Đương nhiên, nếu không lấy vận khí tương lai của mình thì nhất định phải mượn dùng vận khí của người khác, nhưng cách đổi vận này trái với lẽ trời, nếu nghiêm trọng sẽ làm tổn hại đến tính mạng, Du Cẩn Lật là một yêu tinh thuận theo Thiên Đạo mà tu luyện, không muốn làm chuyện như vậy.

<i>[Cứ mỗi tuần khoảng 2 chương nha.]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 4: Tới Giang gia


Vốn dĩ Du Cẩn Lật cảm thấy bản thân làm đại yêu ngàn năm thì kiến thức kiểu gì cũng phải nhiều hơn so với nhân loại, nhưng lúc cậu ra khỏi Du gia, sau khi nhìn thấy xe bay đầy trời, vẻ mặt đều là kinh ngạc mộng bức.

Cậu cứ tưởng mình không cẩn thận đoạt xá cơ thể của người khác, chờ cậu trả hết nhân quả cho cơ thể này là có thể đi tìm sự phụ và sư huynh, nhưng bây giờ nhìn cuộc sống nơi đây hoàn toàn khác xa so với thế giới bên kia khiến cả người có chút phản ứng không kịp.

Cuộc sống lúc trước của cậu ở địa cầu, tu giả ngày càng ít đi, sau lúc xuất hiện đất nước đã có quy tắc không thể thành tinh, mặc dù cậu thành tinh sau khi đất nước xuất hiện nhưng vì có sư phụ rất lợi hại nên cậu vẫn không bị sao cả.*

(*): Đoạn này tui cũng không hiểu rõ, theo tui nghĩ thì bạn Du Cẩn Lật đã sống trước khi đất nước xuất hiện, thời gian sau khi có đất nước thì có quy tắc không thể tu luyện thành tinh được, nhưng cậu nhờ có sư phụ mà vẫn có thể thành tinh và không bị gì hết.

Hơn nữa, linh khí trên địa cầu cũng ngày càng thưa thớt, không ít yêu tinh phải đi vô nhân gian, bắt đầu học cách sinh sống giống con người.

Thế giới con người thật sự rất kỳ diệu, tuy con người không có linh lực, không có phép thuật nhưng lại có có nhiều đồ vật mà yêu tinh không biết, với lại không dựa vào linh lực lại có thể bay được lên trời, chẳng qua đó chỉ là tình huống ít thấy thôi.

Nhưng bây giờ, cậu vậy mà thấy được các loại xe bay đầy trời, hình dáng gì cũng có, kể cả ở địa cầu lúc trước thì xe cũng chỉ chạy được trên mặt đất chứ không có bay lên trời như vậy.

Nếu không phải đã sống trong thế giới con người ở địa cầu được mấy năm, cộng thêm nơi này linh khí gần như không có, nói không chừng bây giờ Du Cẩn Lật cho rằng cậu đi tới một thế giới tu chân lợi hại, tất cả nhũng thứ đó đều là pháp bảo phi hành.

Nhưng nghĩ như vậy vẫn làm tên yêu tinh nhà quê này mở rộng tầm mắt.

Lão quản gia thấy bộ dáng Du Cẩn Lật giật mình đáng yêu, tươi cười bên môi càng sâu, có lẽ Giang gia có một vị Thiếu phu nhân như vậy cũng coi như là một chuyện tốt đây.

Thật ra, Giang bá không quá thích người như Du Cẩn Sinh, quá phách lối cũng quá nóng nảy, nhưng nếu không phải vì không biết thiếu gia có thể kiên trì được bao lâu, Giang gia mới gấp gáp muốn một người... đứa nhỏ để kế thừa và kéo dài huyết mạch Giang gia, thì bọn họ cũng sẽ không hi vọng Giang Mặc Thịnh và Du Cẩn Sinh thành hôn sớm như vậy.

Kết quả không ngờ rằng Du gia lại dám can đảm đem đứa nhỏ khác làm thế thân, có điều bây giờ cũng coi như được một chuyện tốt với Du gia.

Tuy không có nhiều căn cứ nhưng trong lòng lão quản gia có cảm giác như vậy.

"Thiếu phu nhân, xe bay của chúng ta tới rồi, chúng ta sẽ đi về nhà." Giang bá cười nói với Du Cẩn Lật.

Thiếu phu nhân? Du Cẩn Lật bị xưng hô này kéo lại suy nghĩ, cậu biết một ít về việc đối tượng kết hôn của một số thiếu gia của gia tộc sẽ bị gọi là Thiếu phu nhân, mà bây giờ cậu là đi gả chồng nên Giang bá gọi vậy cũng không có sai.

Sau khi Du Cẩn Lật nghĩ kĩ điều này liền vui vẻ tiếp nhận, hoàn toàn không chú ý lúc ở địa cầu, những người gọi là Thiếu phu nhân cơ bản đều là phụ nữ, ngay cả đàn ông có thể gả chồng hay không cậu cũng không thèm nghĩ tới.

"Cái này là xe bay của chúng ta ạ? Cháu có thể ngồi sao?" Du Cẩn Lật nhìn vào chiếc xe bay đầy huyễn khốc mà đôi mắt lấp lánh ánh sáng, hận không thể dính lên xe luôn.

"Đương nhiên." Giang bá thấy Du Cẩn Lật ngoan ngoãn nghe lời như vậy, trong lòng thấy yêu thích cậu thêm một phần.

Sau khi Du Cẩn Lật ngồi lên xe bay, cái đầu nhỏ xoay qua xoay lại không ngừng đánh giá bên trong chiếc xe, hơn nữa khá giống với ô tô hiện đại.

Mặc dù Du Cẩn Lật mới vừa biến hình mới mấy năm nhưng cũng sinh sống ở nhân gian được nhiều năm rồi, đối với cách sử dụng công cụ của con người, cậu mới miễn cưỡng học được, ai ngờ lại bị xuyên đến một vị diện có công nghệ khoa học kĩ thuật còn cao siêu hơn, những thứ học tập được trước đó đều không dùng được.

Có điều Du Cẩn Lật lại không cảm thấy lo lắng, ngược lại tràn đầy tò mò với tất cả những đồ vật ở thế giới mới này, uốn éo rục rịch muốn tìm hiểu hết.

<i>[Xem xong nhớ cho tui một vote + comment để tạo động lực nha UwU]

[À mọi người thích gọi là xe bay hay là xe huyền phù cho sang?]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 5: Thiếu phu nhân tới nơi


Giang gia ở phía đông nam Thủ Đô Tinh gần như cách Du gia cả một thành phố, bất quá vì ngồi xe bay nên cũng không tốn thời nhiều lắm.

"Phía dưới là chỗ ở của Giang gia chúng ta, về sau cháu cứ an tâm sinh hoạt ở đây." Giang bá cười giải thích cho Du Cẩn Lật một chút việc của Giang gia.

Du Cẩn Lật vì nghĩ đến tương lai có khả năng sẽ phải ở Giang gia một thời gian rất dài nên cũng đặc biệt nghe cẩn thận.

Hiện tại toàn bộ linh lực của cậu bị mất hết, không khác gì người bình thường, trước khi tu vi khôi phục, cậu có khả năng phải sống ở Giang gia, ít nhất nơi này làm cậu cảm thấy thật thoải mái, so với Du gia thì thoải mái hơn nhiều, cậu vẫn rất là thích nơi này.

Trong phòng khách của Giang gia lúc này, có một người phụ nữ trang điểm xinh đẹp ưu nhã lâu lâu liền đưa mắt nhìn ra bên ngoài như đang chờ điều gì đó, kế bên cô là một người đàn ông trung niên anh tuấn soái khí.

"Lam nhi, bây giờ để A Thịnh kết hôn thật sự ổn sao?" Người đàn ông trung niên nhíu mày, giữa mày mang theo một chút ưu sầu nói.

"Giang gia chúng ta cũng chỉ có một đứa nhỏ như vậy, bác sĩ nói A Thịnh không còn nhiều thời gian lắm......" Kiều Mục Lam nghĩ đến lời bác sĩ nói, hai tròng mắt xinh đẹp nhất thời đọng hơi nước.

Người ngoài chỉ biết Giang Mặc Thịnh chiến đấu với nữ vương Trùng tộc nên dị năng hạch tan nát trở thành người bình thường, nhưng thật ra tình huống của anh còn nghiêm trọng hơn so với bên ngoài nói.

Nếu chuyện thật sự không ổn, bà cũng không bất đắc dĩ mà đưa ra hôn ước với Du gia ngay lúc này.

Thế hệ này của Giang gia cũng chỉ có Giang Mặc Thịnh là một tiểu bối, nếu thật không có con thì Giang gia có khả năng sẽ phải tuyệt hậu, bà thân là nữ chủ nhân của Giang gia, không thể trơ mắt nhìn Giang gia cứ vậy mà biến mất.

Dù bà biết chờ con mình không còn nữa, sau khi chồng xuất ngũ, địa vị của Giang gia sẽ xuống dốc không phanh, từ nhất đẳng gia tộc hạ thấp xuống dưới, nhưng so với việc Giang gia hoàn toàn biến mất ở Thủ Đô Tinh vẫn tốt hơn.

Người đàn ông trung niên hiển nhiên cũng nhớ tới lời bác sĩ nói, trong mắt tức thì có một chút bi thương, đem Kiều Mục Làm ôm vào lòng an ủi.

"Anh biết, anh đều biết." Giang Chấn Đào vỗ nhẹ lưng Kiều Mục Lam, thương tiếc nói.

"Nghe nói lần này không phải Du Cẩn Sinh tới mà là một đứa con khác của Du gia." Kiều Mục Lam đột nhiên nói.

Bà từ quản gia biết được lần này tới đây liên hôn không phải Du Cẩn Sinh mà là con riêng của Du gia Du Cẩn Lật.

Thật ra bà cũng đủ hiểu ý tưởng của Du gia, dáng vẻ hiện tại của Giang Mặc Thịnh kia, mặc kệ là ai gả tới trên cơ bản cũng không khác gì phải sống một mình, Du Cẩn Sinh được Du gia yêu thương mà lớn lên, không muốn gả lại đây, bọn họ cũng đủ hiểu được.

Nhưng lý trí có thể hiểu được là một việc, nhưng cảm tình vẫn là tức giận, việc này không phải nói rõ rằng đối phương ghét bỏ con trai bà sao?

Kiều Mục Lam mỗi lần nhớ tới việc Du Cẩn Sinh hận không thể tuyên bố cho cả thế giới biết hắn là vị hôn phu của Giang Mặc Thịnh hồi trước, khác với hiện tại, bà đối với người này không có một chút hảo cảm nào.

"Ừm, đứa con trai này của hắn, anh cũng không hiểu rõ lắm, nếu phẩm hạnh của nó không tồi, đồng ý gả cho A Thịnh thì chúng ta liền coi nó như con trai ruột mà đối đãi, nếu không muốn gả cho A Thịnh vậy chúng ta tôn trọng ý muốn của nó, để nó rời đi." Giang Chấn Đào nói.

Tuy hiện tại bọn họ thật sự hi vọng có thể giúp con trai lưu lại con nối dõi nhưng cũng sẽ không ép buộc bất kỳ ai cả.

Đúng lúc này, một người hầu vội vã chạy tới đưa tin nói: "Lão gia, phu nhân, quản gia đã đưa Thiếu phu nhân tới."

<i>[Vì hôm nay vui nên có thêm một chương, vui thì vui nhưng bài thì đầy đầu vẫn lười cho được...]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 6: Giúp chú dễ chịu chút


Du Cẩn Lật vừa đến Giang gia thì khá tò mò với mọi thứ xung quanh, đặc biệt là hơi thở ở nơi này làm cậu đặc biệt thích.

Quản gia Giang bá dẫn đường ở phía trước, Du Cẩn Lật liền ở phía sau đánh giá khắp nơi, làn sương khắp xung quanh cơ bản đều là màu trắng, cho thấy một nhà không có ai làm việc ác.

Điều làm Du Cẩn Lật kinh ngạc chính là làn sương màu trắng còn xuất hiện một tầng kim sắc vô cùng lóa mắt, lúc vừa mới đi xuống từ xe bay là có thể thấy rõ ràng.

Cũng không phải trước kia Du Cẩn Lật chưa gặp nhà có kim sắc, nhưng là lần đầu tiên nhìn thấy kim quang nồng đậm đến vậy.

Điều này cho thấy người nhà này đã bắt đầu từ thời tổ tiên vẫn luôn có đại công đức, vậy nên tổ trạch mới được công đức kim quang bảo hộ.

Du Cẩn Lật cao hứng cực kì, có thể sống ở nơi có công đức kim quang phù hộ với cậu mà nói là vô cùng có lợi.

Đồng thời cậu cũng rất tò mò muốn biết người ở đây cuối cùng là sống như thế nào.

Trong quá khứ cậu thấy trong nhà có kim quang phù hộ trên cơ bản đều là một ít người hoàng gia hoặc tướng quân bảo vệ tổ quốc, nhưng nơi này thoạt nhìn cũng trong thời kỳ hòa bình giống ở địa cầu nha.

"Lão gia, phu nhân, tôi đã đưa Thiếu phu nhân trở lại." Giang bá cung kính đứng một bên, báo lại với Giang Chấn Đào và Kiều Mục Lam.

Du Cẩn Lật tò mò đánh giá hai người trước mặt, một người tràn ngập làn sương màu đỏ nhạt, nhưng bên trong xen lẫn một tia kim quang, mà số phận một người khác lại có chút kỳ lạ.

Xung quanh người ông cũng xuất hiện kim quang, hơn nữa so với người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh còn nhiều hơn, nhưng làn sương màu đen còn hơn thế nữa.

Lúc này, kim quang trên người đàn ông trung niên đang tiến hành vật lộn với làn sương màu đen, không cái nào nhường cái nào, nếu không phải được kim quang bảo hộ, chỉ sợ người này đã kiên trì không nổi.

Nhưng mà, theo lý mà nói, trong một gia tộc được công đức kim quang phù hộ như vậy, người được phù hộ rất ít khi xuất hiện ngoài ý muốn, đều sẽ giống nhau mạnh mẽ sống thọ và mất ngay tại nhà, trừ khi là bị kẻ gian hãm hại.

"Chú ơi, về sau chú cố gắng đừng ra khỏi nơi này." Du Cẩn Lật hảo tâm nhắc nhỡ.

Vì tương lai cậu có thể sẽ ở Giang gia một khoảng thời gian, được Giang gia phù hộ, đây là cậu mắc ơn của người Giang gia, vì vậy nên tất nhiên cậu phải trả phần ân tình này.

Vừa nghe Giang bá gọi ông ấy là lão gia, vậy chắc chắn người này là chủ nhân Giang gia, có thể giúp được chủ nhân của Giang gia, cho dù chỉ là một câu nhắc nhỡ đơn giản cũng coi là một phần trả ơn nho nhỏ của cậu.

Mà sư phụ cũng đã nói qua, nhất định phải làm nhiều việc tốt thì đối với tu luyện có rất nhiều lợi ích, đặc biệt là giúp đỡ những người tốt.

"Vì sao vậy?" Giang Chấn Đào rất tò mò về Du Cẩn Lật, cười hỏi.

Lúc Du Cẩn Lật đánh giá họ, vợ chồng Giang Chấn Đào đồng thời cũng quan sát cậu.

Thiếu niên nhỏ nhỏ gầy gầy trước mặt thoạt nhìn còn chưa đến tuổi trưởng thành, vì thiếu chất dinh dưỡng và ăn uống không đủ no nên sắc mặt có chút vàng nến, vừa thấy liền biết cậu ở Du gia cũng không quá ổn, Kiều Mục Lam ngay lập tức cảm thấy hơi đau lòng.

Đại khái là bởi vì con trai duy nhất của mình bây giờ đang đau bệnh nằm trên giường nên làm lòng bà cảm thấy thêm mềm mại, lúc vừa thấy thiếu niên xanh xao vàng vọt làm trào dâng tình thương của mẹ trong bà.

"Trong cơ thể của chú có một loại độc rất lợi hại, ở đây sẽ giúp chú dễ chịu chút." Du Cẩn Lật nhìn Giang Chấn Đào nói.

<i>[Xưng hô với ba mẹ chồng tạm thời để chú với dì nha, nếu sau có gì sẽ thay đổi lại]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 7: Gả chồng thì có thể ở lại


Giang Chấn Đào và Kiều Mục Lam nghe vậy thì cực kì khiếp sợ, hai mắt nhìn chằm chằm Du Cẩn Lật, trong mắt ẩn chứa sự cảnh giác nồng đậm.

Chuyện Giang Chấn Đào bị trúng độc, trừ vợ chồng hai người và con trai biết thì cũng chỉ có bác sĩ đã chẩn bệnh qua mới rõ, người bên ngoài chỉ cho rằng dị năng bị hao tổn nên có thể ông trở nên suy yếu, nhưng thiếu niên trước mặt làm sao mà biết được?

"Sao... con biết được?" Giang Chấn Đào không thể tin được hỏi.

Nếu không phải đôi mắt thiếu niên trước mặt vô cùng thuần khiết, ông và Kiều Mục Lam nghĩ rằng cậu là địch nhân phái tới làm gian tế.

Nhưng cũng bởi vậy, ông ngược lại càng thêm khiếp sợ, đương nhiên câu nói kia của thiếu niên còn làm ông khiếp sợ hơn nữa.

Ở đây, chú sẽ dễ chịu chút.

Lúc trước, mỗi lần về nhà ông đúng thật có cảm giác nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng ông vẫn cho rằng khi mình về đến nhà thì cơ thể sẽ tự thả lỏng ra, chẳng lẽ không phải sao?

Sau đó trong đầu xuất hiện một câu hỏi, Giang Chấn Đào không khỏi tự giễu cười cười.

Làm gì còn nguyên nhân nào khác, mọi thứ trong nhà đều giống nhau như trước, mà thời gian ông trúng độc cũng không còn ngắn, đã nhiều năm như vậy cơ thể ông ngày càng sa sút, nếu thật sự trong nhà có đồ vật có thể chữa khỏi thì ông đã sớm khỏe rồi.

Du Cẩn Lật có chút rối rắm nhíu mày, cậu nhớ sư phụ đã từng dặn dò mãi là nhất định không được nói ra việc mình có thể nhìn thấy vận thế của một người.

Vì con người không có những cái sức mạnh kì lạ đó, bọn họ sẽ bài trừ tất cả những thứ không giống với bọn họ, cho dù đó là một người vô cùng thiện lương thì họ cũng sẽ sinh ra sợ hãi với chúng ta.

Mà từ nhỏ cậu đã không giống với con người, nếu cậu nói ra thì những người này chắc chắn sẽ biết cậu là yêu tinh rồi giết cậu sao?

Du Cẩn Lật rối rắm ngẩng đầu nhìn Giang Chấn Đào và Kiều Mục Lam, cậu định nói nhưng trong đầu lại vang lên giọng sư phụ nhắc nhở, mà cậu lại không có khả năng nói dối với những người này.

"Con có thể không nói được không?" Du Cẩn Lật lo sợ hỏi, đôi mắt to lớn đặt trên khuôn mặt nhỏ gầy có cảm giác tròn hơn, bên trong còn đọng một lớp nước trơn bóng làm người ta càng thêm mềm lòng.

"Giờ không nói đến việc này, hôm nay là lần đầu tiên con ở đây, để dì mang con đi tham quan một chút." Kiều Mục Lam là người đầu tiên chịu không nổi, mở miệng nói.

Tuy không biết vì sao thiếu niên này có thể nhìn ra trong cơ thể chồng mình có độc, nhưng thiếu niên cũng không có ác ý với bọn họ, cách xem ánh mắt của người khác này bọn họ vẫn phải biết.

Đồng thời, trong lòng bà cũng dâng lên một hi vọng nho nhỏ.

Nếu Du Cẩn Lật có thể biết trong cơ thể chồng bà có độc, nếu vậy không biết cậu nhóc có biết cách trị không?

Bác sĩ tốt nhất trên toàn cầu cũng đã từng chẩn bệnh cho Giang Chấn Đào, nhưng đáng tiếc chỉ có thể tạm thời áp chế độc phát tác thôi, chứ không có biện pháp trị tận gốc, mà bà cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn chồng mình từng ngày trở nên suy yếu.

Vốn dĩ bà cảm thấy chuyện này đã rất khó tiếp thu, lại không ngờ cùng lúc nhận được tin dữ của con trai.

Kiều Mục Lam cảm thấy mình có khả năng không chống đỡ nổi nữa rồi.

"Được ạ, Giang bá nói lần này con phải gả cho thiếu gia nhà cô chú, nếu con gả cho anh ấy thì có thể ở lại nơi này không?" Du Cẩn Lật hai mắt sáng long lanh hỏi.

Giang Chấn Đào và Kiều Mục Lam nghe vậy lại sửng sốt, bọn họ cảm thấy số lần ngây người hôm nay còn nhiều lần hơn trong quá khứ, chủ yếu là những điều thiếu niên này nói thật sự quá kinh người.

"Con muốn gả cho A Thịnh?" Kiều Mục Lam không chắc lắm hỏi.

Chẳng lẽ Du Cẩn Lật là người ái mộ A Thịnh, trước đó những người ái mộ A Thịnh đúng thật là có rất nhiều, người muốn gả cho Giang gia cũng rất nhiều, nhưng không phải từ khi xảy ra chuyện thì những kẻ đó đều chạy rất xa sao?

Lại nói Du Cẩn Sinh đã từng tuyên bố là vợ của Giang Mặc Thịnh cũng càng không chịu gả đó sao? Dưới tình huống như vậy, thật sự có người nguyện ý gả cho con trai của bà à?

"Dạ." Du Cẩn Lật nghe vậy dùng sức gật đầu, hai mắt cười thành một đường cong.
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 8: Học cách ôm đùi


Thấy hành động của Du Cẩn Lật đáng yêu như thế, Kiều Mục Lam nhịn không được mỉm cười. Chắc hẳn đứa nhỏ rất yêu con trai mình đi? Bằng không đợi đến lúc này mà còn đồng ý gả đến nhà bọn họ.

"Con muốn nhanh đến thăm A Thịnh sao?" Kiều Mục Lam hỏi.

Tuy rằng dị năng hạch của con trai bị tan nát, cơ thể cũng rất suy yếu nhưng cũng may là không gây ảnh hưởng gì đến người khác nên vẫn có thể đi thăm.

"Được ạ." Du Cẩn Lật vui sướng gật đầu đáp. Cậu cũng muốn đi xem người cậu sắp ôm đùi trông thế nào.

Sư huynh từng nói, nếu bản thân không cẩn thận bị rơi vào đường cùng thì nhất định phải học cách ôm đùi, vì chỉ có vậy mới bảo đảm được an toàn của mình, sau đó hãy tìm cách thoát khỏi.

Năm đó, nhờ sư huynh nhanh chóng ôm được đùi sư phụ mà bọn họ mới có thể tu luyện thành người nhanh như vậy.

Cho nên, đối với Du Cẩn Lật, lời của sư huynh nói đặc biệt có đạo lý.

Mà trước mắt cậu phải ở lại Giang gia đều dựa theo ý muốn của vị đại thiếu gia này, nên cậu cần phải ôm chặt đùi đại thiếu gia này mới được.

Vốn Kiều Mục Lam tính để Du Cẩn Lật thích ứng một thời gian rồi mới nói mục đích để cậu và Giang Mặc Thịnh ở chung ra, sau đó xem cậu có đồng ý ở lại không.

Ai ngờ vừa rồi Du Cẩn Lật đã cho bà một niềm vui siêu to khổng lồ, dưới tình huống như thế mà vẫn còn người đồng ý gả cho con của bà, còn thâm tình với con mình như vậy khiến bà không khỏi cảm động.

Vì vậy mà kế hoạch lúc trước đã bị gián đoạn, thế nhưng bà lại rất vui vẻ.

Được câu trả lời chắc chắn từ Du Cẩn Lật, Kiều Mục Lam vui vẻ dẫn cậu lên lầu.

Từ khi Giang Mặc Thịnh xảy chuyện đến nay, tâm tình Kiều Mục Lam thật lâu rồi chưa vui vẻ được như bây giờ.

"A Thịnh ở trong phòng này, nó bị thương phải nằm trên giường, có khả năng không thể làm hôn lễ sớm cho hai đứa được." Kiều Mục Lam nói đến đây thì có chút áy náy.

"Không sao, chỉ cần để con ở lại đây là được rồi ạ." Du Cẩn Lật cười nói.

Cậu đối với việc có hôn lễ hay không cũng chả hiểu lắm, nhưng chỉ cần cậu có thể gả cho đại thiếu gia nhà này và được ở lại đây là đủ rồi.

Nhưng những lời này vào tai của Kiều Mục Lam liền biến thành Du Cẩn Lật thích Giang Mặc Thịnh đến nổi dù không có hôn lễ cũng không sao cả, chỉ cần ở lại đây để chăm sóc anh là tốt rồi.

Kiều Mục Lam ngay lập tức cảm thấy Du gia đã làm được một chuyện tốt, đó chính là đem Du Cẩn Lật đưa tới đây.

Về sau, tất nhiên bà sẽ xem Du Cẩn Lật như con trai ruột của mình, cho cậu ăn ngon mặc đẹp, cho cậu tất cả những gì tốt nhất.

"Tiểu Lật, cũng sắp đến giờ ăn cơm rồi, hay chúng ta cơm nước xong rồi tới xem A Thịnh đi? Không phải vội đâu, dì kêu người làm rất nhiều món ngon, con xem thử coi thích không." Kiều Mục Lam xưng hô với Du Cẩn Lật cũng trở nên thân mật, hơn nữa lo cậu bị đói bụng nên đề nghị đi ăn cơm trước rồi mới tới xem con trai, dù sao con trai luôn ở chỗ này, sẽ không xuống giường chạy đi mất được.

Kiểu tình huống này trước đây tuyệt đối không xảy ra, nếu lúc này Giang Mặc Thịnh biết việc làm và lời nói của mẹ, anh chắc chắn sẽ hoài nghi ai mới thật sự là con trai ruột của bà.

Du Cẩn Lật cảm thấy rất động tâm với đề nghị của Kiều Mục Lam, cậu cực kỳ hứng thú với việc ăn uống, lúc trước sư huynh mang theo cậu vào nhân gian đều ăn toàn thức ăn ngon, không biết thế giới này đồ ăn có ngon như trên địa cầu không ta.

Có điều nhìn phòng của Giang Mặc Thịnh, Du Cẩn Lật lại có chút rối rắm.

Bên trong phòng là một cái đùi vàng về sau của cậu, cậu có thể ở lại Giang gia hay không chỉ có thể theo ý anh, giờ mà đi ăn cơm trước, đùi vàng có tức giận không ha.
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 9: Chọn đúng đùi vàng rồi


Cuối cùng Du Cẩn Lật vẫn quyết định trước hết cứ lấy lòng đùi vàng mới là quan trọng, nói cho cùng thì chỉ cần có thể ở lại đây thì sao phải xoắn việc không ăn được đồ ngon nha?

Hơn nữa, hiện tại cậu có một cơ hội vô cùng tốt để kiếm độ hảo cảm của đùi vàng đó.

"Chị ơi, có phải thiếu gia cũng chưa ăn cơm không, hay chúng ta cứ mang vào* cho anh ấy đi." Du Cẩn Lật cười nói với Kiều Mục Lam.

(*): Chỗ này tui edit đại:

Sư huynh từng nói, phụ nữ xinh đẹp thì kêu chị là được, các cô rất thích xưng hô như vậy.

Kiều Mục Lam nghe Du Cẩn Lật xưng hô mà sửng sốt, bây giờ bà mới chợt nhớ hình như mình chưa tự giới thiệu với cậu bao giờ liền cảm thấy có chút phiền muộn nói: "Tiểu Lật, bây giờ chúng ta là người một nhà, con có thể trực tiếp gọi dì là mẹ hoặc chờ con thành hôn với A Thịnh rồi sửa lại cũng được."

Kiều Mục Lam nói xong có chút chờ mong nhìn Du Cẩn Lật.

Du Cẩn Lật hơi hơi nghiêng đầu, tựa như đang tự hỏi điều gì đó, rồi một giây tiếp theo lập tức nở một nụ cười ngọt ngào kèm theo một tiếng kêu to trong trẻo: "Mẹ."

Mẹ? Đây là lần đầu cậu gọi cái xưng hô này, lúc trước trên đường cái thường thấy những đứa trẻ kêu ba gọi mẹ, nhưng ba mẹ cậu là ai chứ?

Từ khi cậu có ý thức chưa từng được gặp qua ba mẹ của mình, cũng không có cơ hội kêu hai cái xưng hô này.

Nhưng giờ không nghĩ tới thế mà có cơ hội gọi ra, cảm giác rất mới lạ.

"Ui! Ngoan quá, ngày mai mẹ mang con lên phố mua đồ vặt, thích cái gì mẹ cũng mua cho con hết." Kiều Mục Lam vui vẻ nói.

"Dạ." Du Cẩn Lật vui sướng đáp, cũng thúc giục nói: "Mẹ ơi, bây giờ chúng ta có thể vào thăm thiếu gia được chưa?"

"Gọi thiếu gia gì chứ, về sau nó là chồng con rồi, con cứ gọi tên là được." Kiều Mục Lam vội nói, hiện tại bà có ấn tượng đặc biệt tốt với Du Cẩn Lật.

Du Cẩn Lật lặng lẽ nhìn nơi khác, vì cậu lại rối rắm nữa rồi, cậu đúng là không biết thiếu gia kia tên gọi là gì hết, cậu chỉ nghe Giang bá gọi là thiếu gia mới kêu theo, ai ngờ thiếu gia cũng không phải tên của anh ấy nha.

Vậy tên anh ấy là gì đây?

Du Cẩn Lật cố nghĩ nghĩ, đem các cuộc nói chuyện từ trước đến giờ lục lại trong đầu một lần, sau đó phát hiện một cái tên có tỉ lệ xuất hiện rất cao, đó chắc là tên của thiếu gia đi.

Có điều để đảm bảo an toàn, tạm thời cậu không cần kêu tên người kia, chờ chắc chắn rồi lại nói, cậu đây chính là một con cá chép thông minh đó nha.

"Dạ." Du Cẩn Lật cười đồng ý với Kiều Mục Lam, sau đó đi theo đối phương mở cửa phòng Giang Mặc Thịnh ra.

Căn phòng được trang trí rất gọn gàng đơn giản, chủ yếu phối trắng và đen lại với nhau, có thể nhìn thấy chủ nhân căn phòng có tính cách sạch sẽ lưu loát như nơi này vậy.

Bên trong đó, ở giữa có một cái giường lớn, hiện trên giường có một người đang nằm, sắc mặt tái nhợt, vừa thấy là biết suy yếu ngay, nhưng cái này không phải là thứ đầu tiên Du Cẩn Lật để ý tới.

Đầu tiên cậu để ý tới là toàn thân người này đều được kim quang bao quanh, bên cạnh đó cũng có rất nhiều làn sương đen hỗn loạn trong đó.

Làn sương màu đen này có chút tương tự với làn sương trên người Giang ba, nhưng nó còn nghiêm trọng hơn nữa.

Làn sương màu đen và công đức kim quang trên người này gần như ngang nhau, bao phủ hết toàn bộ cơ thể lại, nếu không phải người này có kim quang mạnh mẽ trên người thì giờ phút này chắc chắn đã mất mạng rồi.

Du Cẩn Lật kiểu gì cũng không nghĩ tới ở thế giới này lại có thể nhìn thấy một người có công đức kim quang lớn như vậy.

Nếu nói lúc đầu cậu đi vào Giang gia, giật mình khi nhìn thấy Giang gia và Giang ba thì bây giờ chính là khiếp sợ và chấn động.

Này cũng không chỉ tổ tiên phù hộ là có được nhiều công đức kim quang như vậy đâu, tất nhiên là do bản thân người kia làm rất nhiều việc tốt mới có được kim quang nồng đậm quanh thân đó.

Người như vậy, từ nhỏ đã là đại phú đại quý thiên chi kiêu tử, là đối tượng được mọi người hâm mộ và ghen tị, đi theo người như vậy đối với việc tu luyện của cậu vô cùng có ích, theo lý mà nói thì không phải bị tai nạn như thế mới đúng.

Nhưng mà, nếu anh ấy có thể vượt qua được kiếp nạn lớn này thì về sau chắc chắn sẽ bình an cả đời.

Quả nhiên, cái đùi vàng này cậu chọn đúng rồi!
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 10: Bị chiếm tiện nghi


Có điều tình hình đùi vàng bây giờ không được ổn lắm, nhìn như bất cứ lúc nào cũng có thể chết queo.

Vất vả lắm mới tìm được một cái đùi vàng ở dị thế, Du Cẩn Lật cực kì không hi vọng đùi vàng này chết, nếu không sau này không biết sẽ sống sao đây.

Nếu là trước đây, việc cậu cứu cái đùi vàng này chỉ là chuyện nhỏ.

Nhưng bây giờ cậu đang sử dụng cơ thể của người khác, không có tu vi cộng thêm linh khí nơi đây loãng như không có vậy, nếu cậu muốn cứu người, cũng phải có bột mới gột nên hồ*.

(*): Thành ngữ nói việc muốn làm gì đó phải có những điều kiện cần thiết mới có thể làm được.

"Con có thể chạm vào anh ấy không?" Du Cẩn Lật ngẩng đầu nhìn Kiều Mục Lam hỏi.

"Đương nhiên là được." Kiều Mục Lam cười đáp.

Giang Mặc Thịnh lúc này đang nằm trên giường không nhúc nhích được:.......

Từ lúc hai người vào cửa anh đã tỉnh lại, nhưng vì cơ thể suy yếu nên chỉ có thể nằm trên giường.

Anh nhìn mẹ cùng một thiếu niên nhỏ gầy đi đến, dáng vẻ thiếu niên thật ra cũng không tốt hơn anh chút nào, khuôn mặt nhỏ nhắn vàng như cây nến vì dinh dưỡng không đầy đủ, nhưng trên đó lại có một đôi mắt to sáng ngời thuần khiết như trên một khối đất hoang bỗng nở một đóa hoa cực kì xinh đẹp, làm người ta không nhịn được mà bị hấp dẫn.

Cứ như vậy trong một khoảnh khắc, Giang Mặc Thịnh liền cảm thấy có một bàn tay đang đặt lên cổ tay mình, nhưng kì lạ là không có thấy ghê tởm hay chán ghét.

Giang Mặc Thịnh là một người lạnh nhạt ít nói, cực kì không thích bị người khác đụng chạm, ở chung với người ta cũng phải duy trì khoảng cách từ hai mét trở lên để giữ một khoảng an toàn.

Điều này, tất cả những người biết Giang Mặc Thịnh đều hiểu rõ, Kiều Mục Lam cũng vậy.

Nhưng vì mục đích chính Du Cẩn Lật tới đây là gả cho Giang Mặc Thịnh, giúp Giang Mặc Thịnh lưu lại một người con nối dõi, tuy rằng có khả năng hai người sẽ không tiếp xúc quá nhiều, vấn đề con nối dõi cũng có thể thông qua phương tiện khoa học kĩ thuật tạo ra, nhưng sẵn có cơ hội thì nên cố để hai người ở chung với nhau bồi dưỡng tình cảm, đặc biệt là dưới tình huống Du Cẩn Lật thích Giang Mặc Thịnh.

Vì vậy, Kiều Mục Lam tạm thời làm lơ đặc điểm ghét bị người ta tiếp xúc của con trai.

Nhưng kỳ lạ là vào lúc Du Cẩn Lật đặt tay lên, Kiều Mục Lam cũng không thấy sự chán ghét và tránh né trong mắt của con trai, thật là hiếm lạ.

Mà lúc Du Cẩn Lật đụng vào Giang Mặc Thịnh, nhân cơ hội điều động một lượng linh lực không nhiều lắm bên trong mình để tra xét toàn thân Giang Mặc Thịnh một lần, tìm rõ nguyên nhân xảy ra bệnh.

Đôi mắt của cậu có thể nhìn thấy vận thế trên người người khác, cậu có thể xuyên qua làn sương đen mà biết được Giang Mặc Thịnh đang bị thương, trúng độc, nhưng cụ thể thế nào lại nhìn không tới, chỉ có thể tiến hành tra xét mới được.

Nhưng linh lực của Du Cẩn Lật bây giờ đang thiếu thốn nên đành bó tay bó chân với nhiều chuyện, phải chi mà thế giới này cũng có linh khí giống như trái đất thì tốt rồi, như vậy chắc chắn chỉ cần một giây là có thể trị xong cái đùi vàng này.

Sau khi tra xét rõ ràng tình huống cụ thể của Giang Mặc Thịnh, trên mặt Du Cẩn Lật lộ ra sự nghi hoặc và kinh ngạc.

Trong cơ thể người sau sao lại có một viên "nội đan", có điều viên "nội đan" đầy vết nứt như bị nát luôn rồi, chẳng lẽ cái đùi vàng này cũng là yêu tinh tu luyện thành người giống như cậu?

Nhưng mà cậu cũng không cảm nhận được hơi thở của đồng loại trên người này.

Du Cẩn Lật không nhịn được đặt tầm mắt lên người Giang Mặc Thịnh, nhìn chằm chằm vào đối phương như muốn cẩn thận nghiên cứu, không ngừng đến gần Giang Mặc Thịnh, khoảng cách của hai người ngày càng gần hơn.

Trong cái nhìn của người khác, tư thế của hai người lúc này ái muội cực kỳ.

Giang Mặc Thịnh không hiểu sao bị chiếm tiện nghi:......

[2 tuần trước phải bận ôn thi giữa kì, xin lỗi vì không có chương mới:
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 11: Thâm tình nhìn nhau


Giang Mặc Thịnh sâu sắc nhìn nhận việc cơ thể Du Cẩn Lật đang áp sát vào mình, không biết anh có ảo giác hay không chứ trong nháy mắt thiếu niên vừa chạm vào người mình, anh cảm thấy một lực lượng kì lạ đang chạy khắp nơi trong cơ thể mình.

Đúng là do cơ thể anh trở nên vô cùng suy yếu nên rất mẫn cảm với ngoại lực.

Nhưng cũng vì cơ thể trở nên suy yếu mà anh mới không tự phòng vệ được. Nếu là bình thường, anh sẽ không mặc kệ việc có người đưa lực lượng vào người mình, vì nó sẽ tạo nên hậu quả rất nghiêm trọng.

Nếu một người đưa lực lượng của mình vào cơ thể người khác, chỉ cần một ý muốn nhỏ là có thể khiến người đó trở thành phế nhân dễ như trở bàn tay.

Nhưng mà Giang Mặc Thịnh lại không cảm thấy cổ lực lượng kia có ác ý, chỉ như một sự bướng bỉnh đi dạo một vòng trong cơ thể anh rồi biến mất.

Hai người cứ đối mặt "thâm tình" nhìn nhau hồi lâu, Du Cẩn Lật cuối cùng cũng ngồi dậy, còn Kiều Mục Lam thấy con trai mình thế mà không có chút chán ghét hay ghê tởm nào cả, trong lòng không khỏi nhẹ nhàng thở ra, cũng thật sự cảm thấy cao hứng.

Vẫn như cũ, Du Cẩn Lật không thể nhận thấy yêu khí từ người Giang Mặc Thịnh, cũng không chắc chắn được đối phương có phải là yêu tinh giống mình không.

Chắc là do "nội đan" của đối phương bị vỡ nát nên mới không phát ra yêu khí đi, mặc kệ thế nào, Du Cẩn Lật vẫn muốn giúp chữa trị tốt nội đan bị vỡ nát của Giang Mặc Thịnh, có điều quá trình có thể sẽ rất phức tạp.

Nhưng Du Cẩn Lật cũng không nói ra việc này, suy cho cùng thì cậu không giống với người thường.

Nếu đùi vàng thật sự là yêu tinh mà nói, sinh hoạt về sau của cậu ở đây càng tốt hơn, dù sao gia đình của đùi vàng sau khi "xuyên qua" thoạt nhìn rất lợi hại.

"Tiểu Lật, cơm trưa đã làm xong, chúng ta đi xuống ăn cơm trước rồi lại đi xem A Thịnh sau." Kiều Mục Lam từ ái nói với Du Cẩn Lật.

"Dạ được." Du Cẩn Lật vừa nghe đến đồ ăn, hai mắt ngay lập tức sáng lên, ngay cả việc nghiên cứu về thân phận của Giang Mặc Thịnh cũng vứt ra sau đầu, đủ đế thấy mị lực của đồ ăn ngon rồi.

Kiều Mục Lam nhìn Du Cẩn Lật đáng yêu như vậy, trong lòng càng yêu thích hơn.

Giang Mặc Thịnh trơ mắt nhìn người mẹ của mình ra ngoài cùng thiếu niên, nửa phần ánh mắt cũng không cho mình một cái, điều này làm anh vô cùng kinh ngạc.

Phải biết là, lúc trước mỗi lần mẹ vào đây đều sẽ đem toàn bộ lực chú ý đặt hết trên người mình, thậm chí khóc không thành tiếng, mỗi lần anh và ba đều phải cùng nhau khuyên mới có thể khiến mẹ ra ngoài.

Ai ngờ lần này vậy mà liếc anh một cái cũng không thèm, Giang Mặc Thịnh đột nhiên có cảm giác như con trai ruột đã quay về, còn mình chỉ là con trai nuôi thôi.

Giang Mặc Thịnh tự giễu lắc lắc đầu, đã lâu rồi anh không nhìn thấy mẹ cười, từ sau khi anh xảy ra chuyện, gần như mỗi ngày mẹ sẽ lấy nước mắt rửa mặt, bây giờ có thể cười vui vẻ như vậy, anh hẳn phải cám ơn thiếu niên kia.

Mà thiếu niên Du Cẩn Lật được Giang Mặc Thịnh cám ơn đó, bây giờ đang ngồi trên bàn, lòng đầy vui mừng chờ mong với việc đồ ăn ngon của thế giới này ra sao, có phải còn ngon hơn so với địa cầu không.

"Đem đồ ăn lên đi." Giang Chấn Đào nhìn ánh mắt như hận không thể dính vô nhà bếp của Du Cẩn Lật, cười dặn nói.

Đám người hầu bưng một mâm đồ ăn ra, bày hết lên bàn, còn Du Cẩn Lật mặt mày tươi cười sau khi nhìn thấy mâm đồ ăn thì trong nháy mắt cứng mặt.
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 12: Tất cả đều nấu bằng nước


Một khối thịt nhợt nhạt được nấu bằng nước.

Nhìn không ra đống rau dưa hỗn hợp được nấu bằng nước.

Trong nồi toàn những loại rau xanh không biết tên được nấu bằng nước.

Trước mặt có một bàn đồ ăn nhưng toàn bộ đều nấu bằng nước, Du Cẩn Lật sau khi ăn qua đồ ăn ngon ở Hoa Hạ không thể nào nghĩ tới một thế giới có khoa học kĩ thuật tiên tiến hơn Hoa Hạ vậy mà phương diện ăn uống lại như người nguyên thủy.

Thử hỏi như này thì sao mà cậu tiếp thu được?

"Tiểu Lật, con nếm thử loại thịt long tích* này xem, nó chứa rất nhiều năng lượng, giúp cho cơ thể con người trở nên tốt hơn, con gầy như vậy, cứ ăn nhiều một chút, ăn cho mập lên mới tốt." Kiều Mục Lam đau lòng nói, sau đó gắp một miếng thịt long tích to bỏ vào chén của Du Cẩn Lật.

(*): một là thịt phần xương sống của con rồng, hai là loại thịt này của con Long Tích. Mọi người tự bổ não giúp tui chứ tui nghĩ nó là cái đầu tiên á.

Du Cẩn Lật nhìn cái cách sử dụng phương pháp nấu thịt của người nguyên thủy mà thật sự không biết nói gì luôn, nhưng nhìn đến ánh mắt mong chờ của Kiều Mục Lam, cậu không đành lòng khiến mẹ thất vọng, chỉ có thể cầu nguyện đầu bếp của Giang gia có tay nghề xuất chúng, cho dù là nấu bằng nước cũng có thể ăn ngon cực kỳ.

Nhưng hiển nhiên Du Cẩn Lật rất nhanh liền nhận rõ hiện thực, thịt này đúng là nấu bằng nước, nước, cũng chỉ là nước nấu, không thêm một tí gia vị gì hết, hoàn toàn chỉ là vị của nước.

Thật sự là rất khó ăn, cái này khiến Du Cẩn Lật là một người đã ăn qua các món ngon có đầy đủ gia vị ở Hoa Hạ cảm thấy nhạt như nước ốc.

Mà ngay cả nhạt như nước ốc, cậu cũng không đành lòng khiến Kiều Mục Lam thương tâm, chỉ có thể căng da đầu nuốt hết vào.

Cũng may thịt long tích rất mềm, vị cũng không tệ, chỉ là không có mùi mà thôi, Du Cẩn Lật không ngừng thôi miên chính mình trong lòng, sau đó mới nuốt thịt vào.

Ngay thời điểm này, Du Cẩn Lật cảm giác được một loại năng lượng tinh thuần quen thuộc xuyên qua thực quản tiến vào trong kinh mạch, gian nan đi theo con đường cố định ban đầu.

Sau đó cả người liền sửng sốt.

"Tiểu Lật sao vậy? Không ăn được sao?" Kiều Mục Lam vẫn luôn chú ý Du Cẩn Lật thấy cậu ngây ngẩn cả người, vội vàng hỏi.

"Không, không có gì ạ, ăn ngon lắm." Du Cẩn Lật ngơ ngác trả lời.

Cậu cắn một miếng thịt long tích nữa, gấp rút nuốt xuống, quả nhiên một loại năng lượng quen thuộc lần nữa chảy vào kinh mạch, cơ thể dễ chịu, cuối cùng hội tụ ở nội đan trong đan điền.

Du Cẩn Lật vì phát hiện điều này mà mừng như điên, nhìn thịt long tích trên tay mà như thấy được linh đan diệu dược.

Cậu như thế nào cũng không ngờ tới, trên thế giới này thế mà còn tồn tại linh vật.

Lúc cậu nghe sư phụ nói tới linh vật thì nó đã là vật tồn tại trong truyền thuyết.

Bản thân linh vực ẩn chứa một lượng linh lực nhất định, được tu luyện giả dùng để ăn, đối với bọn họ sẽ có chỗ tốt rất lớn, đặc biệt là có thể bổ sung linh lực.

Chẳng qua theo việc nhân loại phát triển, linh khí ngày càng ít đi, linh vật lại gần như mất sạch, bọn họ muốn tu luyện, muốn có linh lực thì cũng chỉ có thể theo con đường hấp thu luyện hóa linh khí.

Kết quả không nghĩ rằng, thế giới này gần như không có linh khí, vậy mà có linh vật tồn tại, vận khí của cậu quả nhiên rất tốt.

Tuy rằng dùng nước nấu thịt không có mùi vị nhưng quan trọng nó là linh vật.

Du Cẩn Lật nào còn ghét bỏ, giờ cậu hận không thể ăn hết toàn bộ thịt long tích trên bàn.

Có điều cậu là một cá chép hiểu lễ phép, thịt long tích là dành cho đại gia, dù cậu có thích cũng không thể độc chiếm, bởi vì như vậy không phải là một cá chép tốt.

Sau khi Du Cẩn Lật ăn xong phần thịt long tích của mình, quả nhiên không có chạm phần còn lại, chẳng qua đôi mắt nhỏ lại thỉnh thoảng nhìn qua, đúng là khiến người ta cảm thấy dễ thương.

"Tiểu Lật thích thịt long tích à? Vậy về sau lại kêu phòng bếp làm nhiều lên, thịt long tích đối với cơ thể có nhiều chỗ lợi." Kiều Mục Lam từ ái nói.

<i>[Mọi người thấy có lỗi chính tả thì nhắc tui nhé </i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 13: Đồng tình với đùi vàng


"Cái này cho Tiểu Lật ăn." Giang Chấn Đào cười đem phần thịt Long Tích của mình để trước mắt Du Cẩn Lật.

Du Cẩn Lật nhìn thịt Long Tích trước mặt mình, lại nhìn về phía Giang Chấn Đào, lòng đầy rối rắm.

Cậu rất muốn ăn thịt Long Tích đó, dù sao chút linh lực vừa hấp thu thật sự quá ít, ngay cả việc sử dụng linh lực để kiểm tra Giang Mặc Thịnh cũng không bằng.

Những miếng thịt Long Tích này tất nhiên là thuộc về người khác, nếu cậu độc chiếm thì có phải như vậy không phải là một cá chép tốt không? Như vậy có thể ảnh hưởng đến việc tu luyện không nha?

"Cơ thể ba ba không chịu nổi năng lượng nhiều như vậy được, Tiểu Lật có thể ăn giúp ba ba một ít được không?" Giang Chấn Đào nói.

Lúc này, Du Cẩn Lật liền không hề rối rắm, giúp người đối với việc tu luyện là việc rất hữu ích, cậu vô cùng vui sướng, đặc biệt là dưới tình huống giúp người còn có thể ăn được linh lực, đúng là quá tuyệt vời.

Nhìn Du Cẩn Lật ăn vui vẻ, Giang Chấn Đào và Kiều Mục Lam cũng rất cao hứng.

Vốn dĩ bọn họ đã tính toán tốt, nếu Du Cẩn Lật không muốn gả cho Giang Mặc Thịnh, tính cách của ông cũng không tệ lắm nói, nếu nó nguyện ý thì bọn họ liền thu cậu làm con nuôi.

Kết quả không ngờ đứa nhỏ này lại thích con trai của mình như thế, điều này khiến họ rất ngoài ý muốn và kinh hỉ, càng cực kỳ yêu thích Du Cẩn Lật hơn, bất tri bất giác liền đem cậu trở thành một thành viên của Giang gia, xem như là con trai của mình.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Du Cẩn Lật cảm giác được đan điền vốn trống rỗng nay chứa một tia linh lực, tuy rằng không thể so sánh với kiếp trước nhưng tìm được biện pháp có thể gia tăng linh lực vẫn khiến cậu rất kích động.

Đặc biệt là lợi dụng việc ăn linh vật để bổ sung linh lực, loại này không cần phải tu luyện khô khan mà lại còn có thể thỏa mãn việc ăn uống và là biện pháp gia tăng linh lực, đúng thật là rất thích hợp với cậu.

Cũng không biết số lượng linh vật trên thế giới này còn nhiều không, nếu có thể ở bất kỳ đâu cũng có thể tìm thấy, mỗi bữa đều đủ ăn thì tốt rồi.

Du Cẩn Lật hiện tại cần tới rất nhiều linh vật để bổ sung linh lực, không chỉ vì muốn nhanh chóng khôi phục tu vi kiếp trước, quan trọng hơn là cậu muốn trị liệu cho đùi vàng vừa bám được.

Tình huống của đùi vàng thật không ổn, nội bộ cơ thể hư hao rất nghiêm trọng, nếu không được linh lực uẩn dưỡng thì không chừng tùy thời đều sẽ chết đi, đến lúc đó chẳng phải là cậu liền mất đi phù hộ?

Hơn nữa, trơ mắt nhìn một người có công đức như thế chết ngay trước mắt, đời này cậu đừng hòng tu thành đại đạo để phi thăng.

Cho nên việc cấp bách vẫn là trị liệu đùi vàng cho tốt mới được.

"Mẹ, con ăn xong rồi, con có thể lên thăm đùi...... A Thịnh được không?" Du Cẩn Lật theo thói quen định gọi đùi vàng, đột ngột phản ứng lại, cứng rắn sửa miệng lại.

"Đương nhiên là được." Kiều Mục Lam thấy Du Cẩn Lật để bụng với con trai của mình như thế, đương nhiên là vui vẻ.

"Con mang đồ lên cho anh ấy ăn." Du Cẩn Lật nói xong liền đem khay đồ ăn lên, vì cậu xem ra đùi vàng được ăn linh vật thì đối với cơ thể sẽ càng tốt.

Nhưng hành động kế tiếp của Du Cẩn Lật bị cản trở.

"Tiểu Lật, hiện tại cơ thể A Thịnh suy yếu, mấy thứ này nó ăn không hết, mẹ gọi người chuẩn bị thuốc dinh dưỡng, cho nó uống thuốc dinh dưỡng là tốt rồi." Kiều Mục Lam nói.

Thuốc dinh dưỡng? Du Cẩn Lật tìm tòi một chút ký ức của nguyên chủ, sau khi biết là thứ gì, lập tức cực kỳ ghét bỏ.

Một chút tư vị cũng không có, còn giống như cháo vậy, vật như thế thật sự có người thích ăn à?

Việc uống thuốc dinh dưỡng dưới ánh mắt của Du Cẩn Lật thì chính là tự ngược.

Nhưng nếu mẹ đã nói như vậy, Du Cẩn Lật tự nhiên không có phản đối, chỉ là trong lòng đồng tình với đùi vàng vài giây.
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 14: Đưa đồ Ăn


Bình thường thức ăn của Giang Mặc Thịnh đều tự Kiều Mục Lam đến đưa, có điều nếu Du Cẩn Lật tiếp nhận việc này, vì để hai người có nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm, Kiều Mục Lam tự nhiên sẽ nhường cơ hội đưa đồ ăn cho Du Cẩn Lật.

Du Cẩn Lật cũng không làm như cậu tưởng tượng, mang thuốc dinh dưỡng và nước rồi lên lầu.

Cậu cũng rất thích ở cùng với Giang Mặc Thịnh, dù sao kim quang trên người đối phương nồng đậm như thật sự tồn tại vậy, ở bên cạnh người như thế, cậu cũng sẽ cảm thấy thật thoải mái.

Đương nhiên, nếu những làn sương màu đen có thể biến mất luôn vậy càng khỏe.

Du Cẩn Lật đi vào phòng Giang Mặc Thịnh, gõ gõ cửa, sau đó thật cẩn thận mở cửa phòng, đầu tiên đưa cái đầu với mái tóc mượt mà vào thăm dò, đôi mắt to tròn nhìn nhìn khắp nơi trông như một con hamster nhát gan, trước khi kiếm ăn phải cẩn thận quan sát bốn phía xem coi có nguy hiểm không.

Phòng Giang Mặc Thịnh rất lớn, Du Cẩn Lật nhìn trái nhìn phải, lúc này mới đưa mắt đặt vào chính giữa cái giường lớn kia, sau đó tầm mắt của hai người liền giao nhau ở trên không.

Du Cẩn Lật liếc Giang Mặc Thịnh một cái rồi vội vàng thu tầm mắt lại, trên cặp má trắng nõn xuất hiện một lớp đỏ ửng thần bí.

Du Cẩn Lật thân là yêu tinh theo lý mà nói không nên không có tiền đồ như vậy, nhìn thấy trai đẹp còn ngượng ngùng.

Phải biết rằng trên thế giới này, lớn lên đẹp nhất chính là yêu tinh, mặc kệ là cá yêu, heo yêu hay là yêu tinh gì khác, sau khi hóa hình sẽ không khó coi.

Du Cẩn Lật tuy không gặp được nhiều yêu tinh lắm nhưng bên người sư huynh và sư phụ đều là những tuyệt thế đại soái ca và đại mỹ nhân, dù là theo con mắt của yêu tinh thì vẻ ngoài vẫn là xuất sắc.

Du Cẩn Lật từ nhỏ nhìn quen sư huynh và sư phụ nên đối với vẻ ngoài của nhân loại hẳn phải miễn dịch.

Nhưng mà không thể không thừa nhận, vẻ ngoài Giang Mặc Thịnh cũng cực kỳ xuất sắc, thậm chí dù so với sư huynh cũng không hề kém cỏi.

Đường nét cương ngạnh, mắt ưng sắc bén có màu đen nhánh, chỉ liếc một cái sẽ có loại cảm giác khiến người ta không nhịn được bị hút vào ảo giác.

Cái mũi cao thẳng, bờ môi mỏng nhuận, một khuôn mặt như được thượng đế tỉ mỉ điêu khắc ra.

Vẻ ngoài như thế ở trong nhân loại chính là phượng mao lân giác*, dù ở giữa yêu tinh cũng là loại hiếm có khó tìm.

(*): lông phượng sừng lân, ý nói vô cùng hiếm có.

Vì đa số yêu tinh sau khi hóa hình thì vẻ ngoài đều là tuấn mỹ âm nhu*, loại dương cương kiên nghị* thì rất ít.

(*): Xem như, một cái là mỹ thụ và một cái là cường công.

Nhưng không thể không nói, cái vẻ ngoài này thật sự rất hấp dẫn người khác.

Du Cẩn Lật một lần nữa tin tưởng đùi vàng trước mặt chắc chắn là yêu tinh, chỉ có yêu tinh mới có thể lớn lên mà tuấn mỹ như vậy.

"Không vào sao?" âm thanh trầm thấp của Giang Mặc Thịnh vang lên bên trong, có lẽ lâu rồi không mở miệng nói chuyện nên có hơi khàn khàn.

Du Cẩn Lật bị một tiếng gọi này hoàn hồn lại suy nghĩ, vội vàng bưng mâm vào.

"Tôi tới đưa đồ ăn cho anh." Du Cẩn Lật nhìn trên mâm để đầy thuốc dinh dưỡng và ly nước, lần nữa đồng tình vài giây với đùi vàng.

Cái loại đồ ăn này, đời này cậu không tính sẽ nếm thử, vì trong trí nhớ của nguyên chủ, Du Cẩn Lật cũng coi như đã nếm qua.

Lúc nguyên chủ ở Du gia, mỗi ngày trôi qua đều không thấy ánh mặt trời, đừng nói chi là đồ ăn, ngay cả thuốc dinh dưỡng cũng là uống một bữa đói một bữa, hơn nữa mỗi lần Du Cẩn Lật hồi tưởng lại vị thuốc dinh dưỡng đều muốn phun ra một lần.

Người ở thế giới này thật sự rất đáng thương, ngay cả ăn cũng không xong.

Chờ có thời gian rảnh, cậu sẽ tự mình làm đồ ăn ngon, cho bọn họ thấy cái gì gọi là mỹ thực Hoa Hạ.

Thịt sườn chua ngọt, vịt quay xào khoai môn, cá kho, lát thịt luộc, mao huyết vượng*...... đó đều là những món ăn ngon làm người ta ch** n**c miếng ròng ròng, nếu có thể ăn một lần thì tốt rồi.

(*): Vì tui không biết tên tiếng việt là gì nên để nguyên QT- (Mao Xue Wang) là món nổi tiếng và đặc trưng bởi hương vị cay và thơm. Mao Xue Wang được chế biến từ Tiết vịt tươi, Lươn, dạ dày bò, xúc xích heo, giá đỗ.....

Du Cẩn Lật bất tri bất giác như lạc vào cõi thần tiên, đầu đầy mỹ thực nổi danh ở Hoa Hạ, cậu phảng phất thấy được những món ngon ấy đang vẫy tay với cậu.
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 15: Tự mình đút anh ăn


Giang Mặc Thịnh nhìn tiểu thiếu niên trước mặt một lúc thì lộ ra ánh mắt đồng tình với anh, một hồi lại lộ ra vẻ mặt đau khổ, một lát thì cười ngây ngô như nghĩ tới việc gì vui vẻ, biểu cảm trên mặt đổi tới đổi lui vô cùng phong phú.

Giang Mặc Thịnh là lần đầu tiên gặp một người có biểu cảm phong phú đến thế, nhìn Du Cẩn Lật như vậy, anh khó có khi không cắt ngang cậu, cứ lẳng lặng nhìn như vậy.

Đột nhiên trong nhà lòi ra một tiểu thiếu niên, tuy rằng ba mẹ nói với anh đây là người họ hàng xa của họ lại đây ở mấy ngày, nhưng anh vẫn nhạy bén nhận ra có gì đó không thích hợp, chẳng qua vẫn không rõ cuối cùng là cái gì.

Nhưng bản năng của anh trước tiểu thiếu niên này không cảm thấy không vui, nếu ba mẹ đồng ý cho cậu tiến vào đây vậy nghĩa là tiểu thiếu nên có thể tin tưởng được, ít nhất bối cảnh không có vấn đề.

"Tên cậu là gì?" Giang Mặc Thịnh đột nhiên hỏi.

"Hả? Tui gọi là Du Cẩn Lật." Cuối cùng Du Cẩn Lật cũng hồi phục tinh thần, ngây ngốc trả lời.

Hình như bây giờ mới nhớ mình là người đi đưa cơm trưa, kết quả thuốc dinh dưỡng vẫn còn trong tay mình đây, bộ dáng kia quả thật như tra tấn người ta vậy, sẽ khiến anh ta ăn uống không ngon đó.

Nhất thời khuôn mặt của Du Cẩn Lật đỏ lên, mang theo một chút chột dạ vội vàng đưa Giang Mặc Thịnh thuốc dinh dưỡng trong tay mình.

"Cơm trưa của anh đây." Du Cẩn Lật nhỏ giọng nói.

Giang Mặc Thịnh nhìn ống thuốc dinh dưỡng trước mặt cũng rất muốn giơ tay lấy, nhưng mà thương xác của anh thật quá nghiêm trọng, nghiêm trọng đến mức toàn bộ cơ thể đều tê liệt, hoàn toàn không thể cử động như ý muốn.

Du Cẩn Lật như đã nhận ra đối phương gặp khó khăn, trực tiếp ngồi xuống mép giường, sau đó mở nắp thuốc dinh dưỡng, đưa thẳng tới bên miệng đối phương.

Tuy cậu không biết nội đan nát đau như thế nào nhưng lại biết nội đan nát sẽ tạo nên thương tổn.

Nội đan đối với yêu tinh chính là sinh mệnh cội nguồn, cùng một loại với trái tim của nhân loại, yêu tinh mà mất đi nội đan thì trong một thời gian ngắn sẽ nhanh chóng chết đi.

"Nội đan" của đùi vàng tuy không hoàn toàn biến mất nhưng lại đầy vết rách, muốn chữa trị cũng cần một khoảng thời gian dài.

Nếu bây giờ cậu được sư phụ đưa cho linh đan diệu dược thì có thể nhẹ nhàng hơn một tí rồi, đáng tiếc sau khi xuyên qua, cậu từ tu giả giàu có trở thành kẻ nghèo rớt mồng tơi chỉ có hai bàn tay trắng, đúng thật là không thể nào đau khổ hơn nữa.

Có điều cũng may vì không phải không có khả năng chuyển biến, chẳng phải bây giờ cậu đã tìm được linh vật sao, chỉ cần cậu ăn nhiều linh vật một chút, bổ sung nhiều linh lực một chút thì tuy không có biện pháp chữa khỏi, nhưng khiến đùi vàng thoải mái thả lỏng một ít vẫn là có thể.

Du Cẩn Lật tưởng tượng đến đây liền vội vàng đưa ngón tay mảnh khảnh để lên cổ tay Giang Mặc Thịnh, sau đó đem một chút linh lực vừa mới hấp thu đưa vào cơ thể đối phương, trấn an phần bị thương và áp chế độc tố trong đó.

Vào lúc Du Cẩn Lật đặt ngón tay lên người Giang Mặc Thịnh, đôi mắt anh bỗng nhiên trừng lớn, cái cảm giác có một loại lực lượng kì lạ đi khắp nơi trong cơ thể mình lại xuất hiện, nhưng lần này có chút khác với lần trước.

Trước đó anh chỉ cảm thấy lực lượng ấy đi khắp cơ thể mình một lần thôi, nhưng lần này sau khi cái lực lượng đó tiến sâu vào trong cơ thể liền đi thẳng đến tâm mạch, mục đích hết sức rõ ràng.

Nếu không phải cảm thấy được năng lượng đó không có ác ý, Giang Mặc Thịnh đã cho rằng cổ lực lượng này tính trực tiếp cắt tâm mạch, tới ám sát anh.

Càng khiến anh ngạc nhiên là cổ lực lượng này đi xung quanh tâm mạch, ban đầu vì trúng độc nên đau đớn không thôi vậy mà giờ lại thư thản hơn nhiều, như được ngâm vào một loại chất lỏng ấm áp, nhu hòa rất thoải mái.

Có điều cổ lực lượng này rất nhanh liền biến mất, ngay sau đó cảm giác đau đớn lần nữa xuất hiện nhưng so với trước kia thì đỡ hơn rất nhiều.

<i>[Sắp tới ăn mừng thi HK xong, tui sẽ thả boom 10 chương nhé ^^]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 16: Chữa trị cho đùi vàng


Giang Mặc Thịnh ánh mắt phức tạp nhìn Du Cẩn Lật, tuy rằng không có chứng cứ xác thực nhưng anh đã cảm thấy hai lần lực lượng khi nãy là do thiếu niên trước mặt tạo ra, vì mỗi lần lực lượng đều xuất hiện sau khi thiếu niên để lên cổ tay anh, hơn nữa lực lượng cũng là xuất hiện ở cổ tay.

Anh không biết thiếu niên này rốt cuộc là người nào, vì cái gì lại có năng lực để chữa khỏi như vậy, nhưng anh có thể tin tưởng thiếu niên trước mặt không có ác ý, thậm chí là muốn cứu anh.

Ngay cả những bác sĩ nổi danh nhất Liên Bang đối với độc tố trong người anh cũng phải bó tay không có cách, thiếu niên này...... là cái hi vọng kia sao?

Tuy rằng từ khoảnh khắc bước chân vào quân đội, Giang Mặc Thịnh đã làm tốt chuẩn bị tùy thời hi sinh, anh cũng không sợ hãi cái chết, nhưng nếu có cơ hội để sống, anh đương nhiên vẫn hi vọng được sống tốt.

Anh còn có quốc gia mình muốn bảo vệ, anh còn có nhân dân phải được bảo vệ, anh còn có cha mẹ mình muốn phụng dưỡng, nếu mạng anh không cùng, anh tự nhiên hi vọng có thể sống tốt.

Nhưng mà đồng thời anh cũng hiểu rõ, thiếu niên trước mặt có loại lực lượng này chỉ sợ là năng lực chưa từng được phát hiện ra, nếu khả năng có thể chữa trị này bị người ngoài biết, chỉ sợ thiếu niên...... sẽ gặp nguy hiểm.

Nhìn biểu cảm ngây thơ mờ mịt của Du Cẩn Lật, anh liền biết chắc chắn cậu ấy chưa ý thức được việc này, còn đem năng lực này giúp anh chữa trị, loại cảm giác...... chua chua ngọt ngọt này, anh vẫn lần đầu cảm nhận được.

"Độc trong cơ thể anh quá bá đạo, hiện tại năng lực của tui còn quá yếu, không có cách chữa khỏi cho anh, nếu có sư phụ thì tốt rồi, chắc chắn có thể chữa tốt cho anh." Du Cẩn Lật nghiêng đầu nhỏ, bất tri bất giác đem suy nghĩ trong lòng nói ra.

"Về sau tui nhất định sẽ ăn nhiều thịt Long Tích một chút, tích góp lực lượng sau, còn bây giờ anh cảm thấy đỡ chút nào không?" Du Cẩn Lật nháy mắt hỏi.

"Đỡ hơn nhiều rồi, cám ơn cậu." Giang Mặc Thịnh hơi hơi nhếch khóe môi tạo nên một độ cung "thật thú dzị", nhìn Du Cẩn Lật như vậy, lần đầu tiên trong lòng anh dâng lên một loại tư tâm.

Anh phải bảo vệ thiếu niên này, là bí mật bảo hộ, không cho bất kỳ kẻ nào biết.

"Vậy là tốt rồi." Du Cẩn Lật nghe vậy, biết việc mình làm có tác dụng nên vô cùng vui vẻ, nụ cười thật to nở trên mặt, "Mỗi ngày về sau tui sẽ đều lại đây giúp anh chải chuốt, tuy không giải được độc của anh nhưng có thể giúp anh thoải mái một tí."

Như vậy trong khoảng thời gian ngắn đùi vàng hẳn sẽ không chết đi?

Hơn nữa giúp đỡ đùi vàng đối với cậu chỗ tốt cũng cực kỳ rõ ràng, vừa mới đó thôi, Du Cẩn Lật nhận thấy công đức trên người mình có vẻ tăng thêm một chút, thật sự không thể nào vui hơn được nữa, lúc đối xử với đùi vàng hiển nhiên càng thêm dụng tâm.

Anh mắt của Du Cẩn Lật nhìn Giang Mặc Thịnh sáng lên lấp lánh như nhìn thấy một kho báu lớn.

Đương nhiên lúc này Giang Mặc Thịnh đúng thật có loại ánh sáng lấp lánh của kho báu, công đức kim quang trên người vô cùng nồng đậm.

Giang Mặc Thịnh* thân là anh hùng quốc dân, cũng là thần tượng anh hùng được quân đội tạo ra, đối mặt với những ánh mắt của fan, anh đã sớm tập mãi thành thói quen, mặt không đổi sắc, nhưng lúc này bị Du Cẩn Lật nhìn chằm chằm lại có chút không được tự nhiên.

(*): Gốc ghi là Mặc Tĩnh Thần, mà tui lại không rõ đây là tục danh hay là tác giả nhầm lẫn hoặc là một từ gì đó miêu tả... Ai biết nó là gì thì giúp tui, hoặc sau này tui edit tới nếu có nói thì tui sẽ thông báo cho.

Giang Mặc Thịnh yên lặng đem tầm mắt chuyển dời sang một bên, nhìn phần trang trí bên trong phòng, nhưng cái ánh mắt nhìn mình kia lại y như một ngọn lửa thiêu đốt khiến anh hận không thể từ trên giường mà bò dậy đi tới phòng ngủ.

Cũng may là Du Cẩn Lật không có nhìn chằm chằm Giang Mặc Thịnh lâu quá, nếu không Giang Mặc Thịnh thật sự không biết bản thân có thể "bùng cháy" hay không.

Du Cẩn Lật tò mò đi tới đi lui trong phòng Giang Mặc Thịnh, nhìn thấy những đồ vật hiếm lạ cũng sẽ hỏi đối phương, hai người ở chung hết sức hòa hợp.

<i>[Hôm nay nổ 5 chương trước nhé, cho tui nợ 5 chương còn lại nghe huhu:"</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 17: Thiếu gia rất lợi hại


Đối với yêu tinh bản xứ từ Trái Đất xuyên qua bên đây, Du Cẩn Lật ở chỗ này là một đồ nhà quê không hơn không kém, nhìn thấy cái gì cũng rất hiếm lạ.

Mà trong phòng Giang Mặc Thịnh đều là công nghệ cao, đối với Du Cẩn Lật mà nói thì cái này giống như Già Lưu vào Đại Quan Viên*, tự nhiên là nhìn cái gì cũng thấy hết sức mới lại.

(*): Già Lưu: nhân vật trong Hồng Lâu Mộng, là bà một nông dân, quê mùa chất phác nhưng tốt bụng, sáng sủa, do có quan hệ xa lắc xa lơ với Giả phủ nên 3 lần đến Giả phủ, Đại Quan Viên là một khuôn viên xa hoa, lộng lẫy của Giả phủ, điển tích Già Lưu đến Đại Quan Viên tương đương với "nhà quê lên tỉnh" của Việt Nam ạ. (Mượn lời giải thích trên của một truyện bên sachvui)

Ở lại phòng Giang Mặc Thịnh một buổi trưa khiến Du Cẩn Lật có thu hoạch thật lớn, càng có nhiều hiểu biết hơn về đồ vật trong thế giới này, ít nhất trước mặt người ngoài không đến mức chọc người ta chê cười, về phần ở trước mặt Giang Mặc Thịnh làm ra chuyện đáng chê cười, cậu cũng không có để ý quá.

Hoặc Du Cẩn Lật theo bản năng tin tưởng mình ngu ngốc đến cỡ nào, Giang Mặc Thịnh cũng sẽ không chê cười cậu*.

(*): Ngáo cmnr huhu, không hiểu gì hết trên, cả đoạn trên và đoạn dưới nói cái gì á không hiểu nên tui edit đại nha, mọi người cũng lướt lướt qua hén.

Đúng thật là Giang Mặc Thịnh tuy thấy Du Cẩn Lật hoàn toàn không biết rất nhiều những thường thức, nhưng cũng không có lệch hướng suy nghĩ, nhiều lắm là cảm thấy thiếu niên này trước kia hoàn cảnh sinh sống không dễ dàng, không được gặp qua này nọ đó kia cho nên mới có nhiều vấn đề như vậy.

Trái tim Giang Mặc Thịnh truyền đến sự đau đớn như bị bóp chặt, như bị một dây gai đâm vào, so với đau đớn do độc tố gây ra ngày thường lại không giống nhau.

Anh không biết sự đau lòng này đến như thế nào nhưng lại rất thương tiếc thiếu niên nhỏ gầy trước mặt mình đây.

Du Cẩn Lật ở phòng Giang Mặc Thịnh vẫn luôn đợi có người lên kêu cậu đi ăn tối.

Vừa nghe đến bữa tối, cặp mắt to tròn của Du Cẩn Lật lập tức lộ ra những ánh sáng lấp lánh, vui sướng nói với Giang Mặc Thịnh: "Anh chờ tui, tui đi xuống ăn cơm trước, chờ tui ăn xong sẽ mang lên cho anh, sau đó giúp anh thoải mái."

Giang Mặc Thịnh và Du Cẩn Lật đều hiểu "thoải mái" có nghĩa là gì, nhưng người hầu tới gọi lại không rõ, sau khi nghe xong lời này liền trừng lớn hai mắt, trên mặt nhanh chóng hiện lên một chút xấu hổ.

Giang Mặc Thịnh không biết Du Cẩn Lật tới Giang gia vì cái gì, nhưng đám người giúp việc Giang gia lại biết hết.

Những người giúp việc này cơ bản đều là những đầy tớ có bậc cha chú thậm chí là tổ tông vẫn luôn sinh hoạt ở Giang gia, bọn họ đối với Giang gia cực kỳ trung thành, rất nhiều người đều đã nhìn Giang Mặc Thịnh lớn lên, biết được thiếu gia nhà mình phải thành gia lập nghiệp cũng khiến đáy lòng bọn họ cảm thấy cao hứng.

Chỉ là hắn cũng không nghĩ tới, thiếu gia với thiếu phu nhân lại tiến triển nhanh như vậy, đã đến một bước này rồi, hắn có thể nói không hổ là Giang gia thiếu gia của bọn họ sao, cho dù thân bị trọng thương nhưng năng lực của anh thì các dị năng giả khác không thể nào sánh bằng được.

Trong đầu người giúp việc đang nghĩ gì, lúc này Giang Mặc Thịnh cũng Du Cẩn Lật tự nhiên không thể hiểu hết, vì thế hậu quả chính là sớm thôi toàn bộ người Giang gia đều biết thiếu gia "Công tích vĩ đại".

"Ừm, đi thôi." Khóe miệng Giang Mặc Thịnh mang theo một chút tươi cười thật nhỏ, nói với Du Cẩn Lật.

Thiếu niên thật sự quá gầy, hẳn nên ăn nhiều một chút, béo một chút mới tốt.

Thấy thiếu gia nhà mình ôn nhu nhìn thiếu phu nhân như thế, người giúp việc càng cảm thấy suy đoán của mình là chính xác, hiện tại gấp không chờ nổi muốn chia sẻ với những người khác.

Thiếu gia nhất định là rất thích thiếu phu nhân, bằng không khuôn mặt thiếu gia luôn luôn lãnh khốc vô biểu cảm thì cười ôn nhu như thế nào được, thiếu phu nhân của bọn họ quả nhiên rất lợi hại.

Một quả cầu trắng sáng mà mọi người không thấy từ trong cơ thể người giúp việc bay ra, chậm rãi đến chỗ Du Cẩn Lật, cuối cùng hoàn toàn đi vào cơ thể Du Cẩn Lật.

Duy nhất mình Du Cẩn Lật có thể thấy được quả cầu trắng sáng nhưng vì toàn bộ lực chú ý đều đặt lên bữa tối sắp có, nên liền bỏ lỡ một phương pháp khôi phục linh lực có hiệu quả khác.

- --

Tác giả nhàn thoại:

Tiểu Lật Tử: Chờ tui cơm nước xong sẽ khiến anh thoải mái.

Đùi vàng: Ừm? Tiểu Lật Tử muốn anh thoải mái như thế nào?

Tiểu Lật Tử: Thì là cái màu đỏ tím màu đỏ tím ý, dưỡng tím dưỡng tím ý, sau đó anh liền thoải mái, (dồn sức gật đầu nhỏ) ừa, không sai.

Đùi vàng: (Mày hơi sụt xuống, ánh mắt thâm thúy) Màu đỏ tím dưỡng tím là màu đỏ tím dưỡng tím như thế nào?

Tiểu Lật Tử: Yêu Yêu nói phải dấu mọi người, đề nghị thả vote, Tiểu Lật Tử mới được nói cho mọi người trình tự cụ thể.

Đùi vàng: (Ánh mắt sắc bén) Đã nghe được Tiểu Lật Tử nói, vậy...... hẳn là biết nên làm thế nào đi.

<i>[Tui edit xong cái nhàn thoại mà đíu hiểu gì hết trơn luôn á, nhưng đại loại là mụ tác giả đòi thả vote đi, vậy mọi người cũng nhớ thả vote cho tui nghennn để biết sớm sớm tẹo:>]</i>
 
Thiếu Tướng Phu Nhân Là Phúc Thần
Chương 18: Không có gia vị


Đại khái vì bữa trưa thấy Du Cẩn Lật yêu sâu sắc thịt Long Tích nên buổi tối trên bàn cơm, thịt Long Tích nhiều hơn cả bữa trưa.

Du Cẩn Lật thấy thế, hai mắt quả nhiên càng phát sáng.

"Thấy con thích nên kêu phòng bếp làm nhiều chút, nếu con muốn ăn gì cứ nói mẹ nghe, mẹ dặn phòng bếp làm cho." Kiều Mục Lam từ ái nói với Du Cẩn Lật, còn gắp cho cậu rất nhiều thịt Long Tích, chất đầy trong chén.

"Cảm ơn mẹ." Du Cẩn Lật vui vẻ cười cảm ơn nói.

Kiều Mục Lam làm cậu cảm nhận được tình yêu thương như sư phụ dành cho cậu, xem ra quyết định đến nơi này là đúng đắn.

Du Cẩn Lật vì mình có vận khí tốt mà cảm thấy cao hứng và may mắn.

"Mẹ mà con còn khách khí cái gì." Kiều Mục Lam vừa nói vừa tiếp tục gắp đồ ăn cho Du Cẩn Lật, cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác làm mẹ.

Chuyện này kể ra cũng rất đắng lòng.

Kiều Mục Lam cũng chỉ có một đứa con là Giang Mặc Thịnh, mà cố tình đứa này từ khi ba tuổi đã như một tiểu đại nhân, ăn cơm mặc quần đều tự mình làm, hoàn toàn không cần Kiều Mục Lam nhọc lòng một chút nào, khiến cho bà làm mẹ mà không hề có một chút cảm giác thành tựu gì cả, hơn nữa cũng không có cảm giác được nuôi con.

Bà vẫn luôn muốn một đứa nhỏ dính bà, đứa nhỏ sẽ làm nũng với bà, cho nên vẫn luôn hi vọng có thể sinh ra con gái, chẳng qua nhiều năm rồi vẫn không mang thai được nên bà cũng không còn hi vọng xa vời nữa.

Nhưng bây giờ Du Cẩn Lật xuất hiện khiến hi vọng này của bà thấy được tia sáng mặt trời.

Tuy Du Cẩn Lật không phải con gái nhưng tính cách đối phương và dáng vẻ thật sự rất hợp khẩu vị của bà, mỗi lần nhìn thấy Du Cẩn Lật đều hận không thể đem cậu thành một tiểu bảo bảo mà nuôi, ăn mặc ngủ nghỉ đều sẽ sắp xếp thỏa đáng.

Và cuối cùng bà cũng có cảm giác thành tựu khi được làm mẹ.

Du Cẩn Lật vừa cần linh vật để bổ sung linh lực, vừa đối với thịt được nấu hoàn toàn bằng nước đắng lòng không thôi.

Nếu thịt Long Tích không phải linh vật mà nói, cậu chắc chắn sẽ không ăn lại lần thứ hai, hoàn toàn không có mùi vị, ăn vào chả ra cái vị chó gì hết.*

(*): Đây là một câu chửi của Lý Quỳ trong truyện Thủy Hử.

"Mẹ ơi, ở đây không có gia vị sao?" Du Cẩn Lật cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi.

Nếu có gia vị thì thịt Long Tích này xử lí một chút chắc chắn là vô cùng ngon, đến lúc đó vừa được ăn món ngon vừa có thể hấp thu linh lực, đúng thật là một công đôi việc.

"Gia vị là cái gì?" Kiều Mục Lam nghi hoặc hỏi.

Du Cẩn Lật:......

Đột nhiên càng đồng tình hơn với người của thế giới này.

"Nó là thứ có thể khiến thức ăn có thêm mùi vị." Du Cẩn Lật tận lực miêu tả gia vị, đó là thứ không thể thiếu để làm nên một món ngon.

Không có gia vị, đồ ăn sẽ mất đi rất nhiều thứ.

Đáng tiếc, Kiều Mục Lam như cũ vẫn không quá hiểu được, vì mỗi ngày bọn họ đều ăn loại đồ ăn như này, phương pháp xử lý cũng vậy mà thôi.

Thật ra, hiện tại mỗi ngày Du Cẩn Lật đều có thể ăn đồ của tự nhiên đã là một chuyện cực kỳ hiếm thấy, chỉ có những nhân tài của các đại gia tộc mới được ăn mà thôi, bình dân như cũ chỉ có thể dùng dịch dinh dưỡng để no bụng.

Dưới tình huống như thể, có thể ăn đồ của tự nhiên đối với bọn họ cũng đã là món ngon khó mà có được rồi, hiển nhiên sẽ không có người đi tìm thử cái gia vị gì kia.

Nhưng thông tin này đối với Du Cẩn Lật không thể nghi ngờ là sét đánh giữa ban ngày.

Là người chưa được ăn qua món ngon chân chính có lẽ sẽ cảm thấy đồ ăn của tự nhiên ăn rất ngon, dù sao dịch dinh dưỡng cũng không phải dành cho người ăn*, nhưng đối với Du Cẩn Lật đã ăn qua mỹ thực Hoa Hạ mà nói thì cách nấu ăn nguyên thủy ở nơi này đúng là tai họa.

(*): Ủa? Là sao má? Một là tui edit không đúng, hai là tui không hiểu =((

Quả nhiên, không có sự đối lập thì cũng sẽ không có những thứ làm người ta đau đầu như thế.
 
Back
Top Bottom