Ngôn Tình Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,508,153
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thieu-tuong-cung-chieu-vo-yeu-1.jpg

Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Tác giả: Triệu Thị Mai Sim
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Triệu Thị Mai Sim

Thể loại: Ngôn Tình

Trích đoạn:

Trong nhà vệ sinh cô vừa rửa mặt xong quay ra đến cửa thì bị một người đàn ông cao khoảng 1m90, có bờ vai rộng,đó hơi tối nên nhìn qua vẻ mặt người đàn ông có phần lạnh lùng tay ghì chặt cô vào tường động tác rất gấp gáp, rồi nhìn lại phía sau ánh mắt như thăm dò, cô có ý định hét lên nhưng bị anh ta lấy tay chặn miệng lại

" Ừm....m" cô đấm liên tục vào người anh ta, sau đó cô thấy một đám côn đồ từ phía sau quay mặt lại thì anh nhắm trúng đôi môi cô mà hôn xuống, đôi tay rắn chắc giữ chặt đầu cô....Đám người kia thấy để mất dấu người mình tìm kiếm thì chửi thề

" mẹ kiếp, bọn mày chia nhau ra tìm đi, có mỗi kế hoạch này khả thi mà bị phát hiện thì coi như xong...nhanh chân đi tìm nhanh lên...thấy hắn ở đâu g.i.ế.t không tha nghe chưa"

lúc đám người kia chạy qua anh và cô thì anh buông đôi môi của cô ra, cô bị rút cạn hơi liền hít thở sâu để lấy lại hơi thở...

" Tên bi3n thái nhà anh, anh là muốn dở trò sàm sỡ tôi có phải không?"

" Tôi xin lỗi cô, tôi có nhiệm vụ ở đây không may bị phát hiện may gặp cô,...lần sau có gặp tôi sẽ trả ơn được chứ?"

Nói xong anh rất nhanh quay mặt đi để cho cô đứng đơ ở đấy, anh ta giọng hay đấy nhưng vẫn pha chút lạnh lùng....chưa gì đã mất nụ hôn đầu rồi! Chết tiệt thật...​
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 1: 1: Trở Về


Tại sân bay Thành phố K, một thân ảnh người thiếu nữ cao khoảng 1m70 , có mái tóc màu đỏ rượu, đeo kính đen, trên người cô khoác chiếc áo măng tô dài màu be kết hợp cùng đôi bốt cao cổ cùng màu, bên trong là chiếc áo len nữ trắng,! nhìn qua thôi cô cũng thu hút bao nhiêu ánh nhìn!.

trên tay cô xách chiếc vali tiến gần ra giữa sảnh để đợi ai đó đến đón.

10 phút trôi qua, có một chàng trai tuấn tú, cao ráo, ở anh toát lên vẻ đẹp của người trưởng thành đang đi đến gần cô gái đó!
" Tiểu Kiều em đợi anh lâu chưa?"cô gái kia nghe thấy có người gọi mình thì liền quay người lại, cô ôm chầm lấy anh.

" Anh trai yêu dấu của em, nhớ anh chết mất!!!" sau đó cô nhớ đến chuyện gì đó buông anh hai ra rồi trở giọng
" Em đợi anh muốn hết cả thanh xuân rồi đấy anh trai ạ! Cái người gì đâu mà chậm chạp, nếu em mà không về chắc người anh trai này quên mất sự hiện diện của người em gái yêu quý này luôn có phải không?" Lục Tịnh Kiều vừa gặp anh hai đã lên tiếng trách móc!.

anh cũng hiểu tính của cô em gái này rồi nên không để bụng cho lắm
"Anh đây phải lo bao nhiêu là việc, rất may còn nhớ đến hôm nay em về, không thì anh cũng chịu "
" Anh Nghị anh được lắm, tý về em mách mẹ " Cô khoanh tay dở tính hờn dỗi với anh trai
" Thôi thôi, anh xin lỗi tại nay thứ 2 nên đường nhiều xe cộ nên bị tắc cho nên mới đến muộn mong em gái xinh đẹp của anh tha lỗi cho anh được chứ"
Thấy anh trai nói như vậy thì liền chấp thuận theo sau anh lên xe rồi về nhà!
____Biệt thự Lục Gia____
Chiếc xe ô tô màu đen rẽ vào cổng biệt thự rồi tiến vào trong sân dừng lại chưa gì Tịnh Kiều cô đã nhảy vọt xuống rồi, Thành Nghị thấy vậy cũng lắc đầu bất lực nhìn cô em gái, cái tính loăng quăng này bao năm vẫn chưa sửa được!.

haizz
Nghe thấy tiếng động cơ quản gia chạy ra thấy đại thiếu gia đón nhị tiểu thư về rồi thì liền đi đến
"Đại thiếu gia,nhị tiểu thư đã trở về "
cô nhìn bà mỉm cười rồi gật nhẹ đầu đi thẳng vào trong
"Dì Trương, dì cho người cầm đồ đạc của nhị tiểu thư lên lầu cho tôi"
" Vâng thưa thiếu gia "
Cô tiến vào phòng khách
" Ba!.

mẹ.

.

con gái yêu của hai người về rồi đây!!"
Hai người đang ở trên lầu chuẩn bị đi xuống thì nghe thấy tiếng con gái nói vọng lên
"cái con bé này chưa thấy người mà đã thấy tiếng rồi thật là"
Cô chạy đến ôm lấy hai người
" ba mẹ con nhớ hai người nhiều lắm!!!!"
ba cô nói
" Ba mẹ cũng nhớ con !.

bây giờ con lên phòng vệ sinh cá nhân rồi nghỉ ngơi đi, chắc con cũng mệt lắm rồi phải không? bay một đoạn đường xa như vậy mà! "
" Con không mệt tý nào, con vui lắm ạ!!"
" không mệt sao?"anh hai ở đằng sau bây giờ mới lên tiếng
" Anh trai, em thấy gia đình là mọi mệt mỏi coi như tan biến hết "
" Vậy sao, thế thì đến Lục Thị làm việc cùng anh, ngay và luôn " anh vừa cười vừa nói với giọng đầy ý trêu cô.

" anh hai là đang định bóc lột sức lao động của người em gái này hay sao?"cô vẻ mặt đáng thương nhìn về phía mẹ
" Mẹ thấy chưa con mới về nước thôi mà , anh Nghị bắt đầu dở thói bắt nạt con như ngày trước rồi đó mẹ ,già đầu rồi mà còn!.

hừ"
" tiểu Kiều em nói ai già hả? em có tin anh!.

"
chưa kịp nói tiếp Doãn Vân mẹ của hai người nói xen vào
" Hai cái đứa này xa nhau vài năm bây giờ gặp lại nhau thì như chó với mèo.

Hai đứa đấy lớn đầu cả rồi, không tìm kiếm người yêu về đây cho mẹ đi cứ ở đó mà cãi nhau thôi, chỉ có vậy là giỏi"
cô thấy mẹ nhắc đến người yêu thì phản bác nói
" mẹ yêu à con còn nhỏ, mới 23 tuổi à.

Mẹ phải nói điều này với anh hai á anh ấy lấy vợ thì lúc đó con mới tìm người yêu "
Nói xong cô xin phép ba mẹ rồi chạy nhanh lên phòng nghỉ ngơi sợ bị anh trai đánh.

_____
Tối đến tại biệt thự Lục gia náo nhiệt hẳn lên chỉ vì cái miệng nói nhiều của Tịnh Kiều khiến ai cũng vui vẻ và đầy ấm áp.

Trong bữa cơm, ba cô Lục Khải hỏi
" Ở bên Nga việc học hành của con cảm thấy thế nào??"
Thấy ba hỏi cô liền nhai hết thức ăn vẫn còn trong miêngj mình rồi trả lời

" Đương nhiên là ổn rồi ba, bây giờ con về Thành phố K rồi con sẽ ở lại luôn không quay lại Nga du học nữa, dù dì còn cũng học xong tất cả rồi !"
" Vậy cũng được, con như nào ba cũng đồng ý"
" À mà mọi người không biết bên đó con được rất nhiều người theo đuổi đó"
anh thấy cô em gái mình lại bắt đầu khoe khoang lắm lời nói
" Người như em mà cũng có người theo đuổi á, có đùa không? "
" anh là đang coi thường em sao, anh Thành Nghị"
cô tức muốn xì khói đầu lên mất, anh đang coi thường cô sao, đáng ghét mà
"Thành Nghị con đừng trêu em nữa để em nó tự luyến một chút đi" mẹ cô vừa cười vừa nói!.

Cô thấy mẹ cũng không tin cô liền nói với mẹ
" Mẹ cũng không tin con sao, con đẹp vậy mà!!! "
Cô vừa nói mà tay cứ khua khua như để diễn tả, bổ sung thêm cho những lời nói của mình, cả nhà nhìn cô mà bật cười ha hả!.

.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 2: 2: Đi Chơi


Ngày hôm sau
"Reng!.

reng!.

"
người con gái đang ngủ nướng trong chăn thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.

Cô lười biếng vươn tay ra sờ s0ạng tìm chiếc điện thoại, cô nhấc máy
" Alo!.

"
nghe thấy đối phương trả lời, đầu dây bên kia đáp
" Lục Tịnh Kiều cậu về nước hôm nào mà tớ không hay biết vậy??"
giọng cô gái như đang chất vấn, người này là bạn thân của cô Triệu Mạc Vy
" Ây za mới sáng sớm cậu lớn tiếng cái gì, tớ đang ngủ "
" Giờ này cậu vẫn đang ngủ sao 10 giờ trưa rồi đó, mặt trời mọc lên tận đỉnh đầu rồi, đúng là heo lười mà"
" Thôi được rồi!.

tối đi chơi không ? Coi như bù chuyện tớ về không báo trước cho cậu ok chưa!.

"
" vậy cũng được,!.

cho xin cái địa điểm coi "
" Tiểu Vy à tớ mới về nước không biết chỗ nào hết, giao cho cậu bây giờ tớ còn buồn ngủ, cứ vậy nhá!!!"
" Tút !.

.

" tiếng tút tút ! Kéo dài mặc kệ cho đối phương bên kia.

________
19h30
Tối đến cô sửa soạn chuẩn bị đi chơi, địa điểm là quán bar Thịnh Cầu !
Cô từ trên lầu bước xuống thấy ba mẹ đang xem tivi thì liền lại gần, thấy con gái sửa soạn đẹp như này chắc lại xin đi chơi đây mà
" Con lại xin xỏ đi đâu phải không??"
" Mẹ nói chuẩn vậy, đúng ý con định nói, mẹ cho con đi chơi với Tiểu Vy nhá, lâu rồi bọn con mới gặp nhau!.

con hứa sẽ về sớm ạ!!"
" Được rồi đi đi, cẩn thận một chút, nhớ về sớm"
Cô hôn chụt vào má mẹ một cái thật kêu
" aw!.

.

yêu mẹ quá!!"
" chỉ yêu mỗi mẹ thôi sao?" ông từ nãy không lên tiếng bây giờ mới nói
"à con quên mất, con cũng yêu ba !!!!!.

Vậy nha thưa ba mẹ con đi "sau đó cô sải bước ra cửa
bà uống một ngụm trà rồi nhìn theo bóng lưng cô lắc đầu nhẹ
" cái con bé này thật là"
________
Bước đến cổng thì cũng đúng lúc Triệu Mạc Vy lái con xe thể thao của mình đến đón cô.

Triệu Mạc Vy hạ cửa kính thò đầu ra cửa nói.

" lên xe nào cô nương "

" oke thôi" cô bước lên xe ngồi vào ghế phụ lúc này người đằng sau xe mới lên tiếng
" Chết thôi có mấy năm không gặp mà tiểu Kiều đã bơ tôi mất tiêu rồi, buồn thật đó nha "
cô nghe thấy giọng nói ở sau có nhắc đến tôi liền quay lại
" Ây!.

Mỹ Hoa cậu lên xe lúc nào vậy?"
" Tớ lên trước cậu đó, nãy Mạc Vy đón tớ trước mà "
" Vậy sao, xin lỗi mình không để ý "
Ba người nói chuyện phiếm với nhau trên xe một lúc rồi cũng đến nơi
Tại quán Bar Thịnh Cầu
ba cô gái bước xuống xe thu hút bao nhiêu ánh nhìn, mỗi người đẹp một vẻ, vì cô nhuộm máu tóc màu đỏ rượu nên nhìn nổi hơn hai người bạn kia, chính vì thế cũng thu hút nhiều ánh nhìn về cô hơn
Cô quay sang Mạc Vy nói nhẹ
" Sao người ta cứ nhìn chằm chằm bọn mình vậy, cứ kiểu như mình là người ngoài hành tinh á"
" Chắc tại chúng ta đẹp đến động lòng người đó haha"
Vừa đi vừa nói, vào đến trong ba người cùng chọn bàn rồi gọi đồ, nói chuyện với nhau rôm rả,ánh đèn sắc màu khiến ba cô gái nhìn càng đẹp mê người luôn
Triệu Mạc Vy
" Tiểu Kiều, cậu bây giờ về đây luôn hay còn quay lại bên Liên Bang Nga học tiếp á"
Triệu Mạc Vy vừa nhai đồ vừa quay sang hỏi Tịnh Kiều
"Tớ à, tớ về đây luôn không sang đấy nhớ các cậu chết mất không chịu được"
cô vừa trả lời vừa cười
" Thôi thôi sến quá đi mất " Mỹ Hoa.

!.

" Nào cụng ly! "
"Hai cậu cứ tự nhiên tớ vào nhà vệ sinh một chút nhá"
_______
Trong nhà vệ sinh cô vừa rửa mặt xong quay ra đến cửa thì bị một người đàn ông cao khoảng 1m90, có bờ vai rộng ,đó hơi tối nên nhìn qua vẻ mặt người đàn ông có phần lạnh lùng tay ghì chặt cô vào tường động tác rất gấp gáp, rồi nhìn lại phía sau ánh mắt như thăm dò, cô có ý định hét lên nhưng bị anh ta lấy tay chặn miệng lại

" Ừm!.

m" cô đấm liên tục vào người anh ta, sau đó cô thấy một đám côn đồ từ phía sau quay mặt lại thì anh nhắm trúng đôi môi cô mà hôn xuống, đôi tay rắn chắc giữ chặt đầu cô!.

Đám người kia thấy để mất dấu người mình tìm kiếm thì chửi thề
" mẹ kiếp, bọn mày chia nhau ra tìm đi, có mỗi kế hoạch này khả thi mà bị phát hiện thì coi như xong! nhanh chân đi tìm nhanh lên! thấy hắn ở đâu g.

i.

ế.

t không tha nghe chưa"
lúc đám người kia chạy qua anh và cô thì anh buông đôi môi của cô ra, cô bị rút cạn hơi liền hít thở sâu để lấy lại hơi thở!
" Tên bi3n thái nhà anh, anh là muốn dở trò sàm sỡ tôi có phải không?"
" Tôi xin lỗi cô, tôi có nhiệm vụ ở đây không may bị phát hiện may gặp cô,! lần sau có gặp tôi sẽ trả ơn được chứ?"
Nói xong anh rất nhanh quay mặt đi để cho cô đứng đơ ở đấy, anh ta giọng hay đấy nhưng vẫn pha chút lạnh lùng!.

chưa gì đã mất nụ hôn đầu rồi! Chết tiệt thật!
Người đàn ông kia bước đi cứ có cảm giác khuôn mặt đó có chút quen thuộc nhưng vì hơi tối nên không thể nhìn rõ! nhưng sau đó liền lấy điện thọai gọi điện cho trợ lý
" Tiểu Giang lái xe đến đón tôi tại quán Bar Thịnh Cầu"
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 3: 3: Nhiệm Vụ


Một lúc lâu mới thấy Lục Tịnh Kiều quay lại
" ê cậu làm gì mà lâu vậy, chờ cậu mãi! có chuyện gì à?"Mỹ Hoa.

" Ừ!.

không có gì, nào chúng ta ngồi lại một tý rồi về cũng khá muộn rồi đó "
" Nhất trí!.

"
Sau đó ba người cùng nhau về nhà an toàn.

Tối đó, không biết sao nữa, cô trằn trọc không ngủ được! nghĩ về chuyện xảy ra lúc ở quán bar, nụ hôn đó, sao trong đầu mình những hình ảnh đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí, không thoát ra được.

Cô vò đầu
" Haizz! chết tiệt mình nghĩ gì vậy, mà anh ta dám cướp nụ hôn đầu của mình, cái gì mà làm nhiệm vụ, nói lừa! chắc chắn là lừa mình! hừ đừng để tôi gặp lại tên bi3n thái nhà anh! không tôi chắc chắn sẽ không tha đâu.

"

_______
Hôm sau tại quân khu Tây Đô
Tại cuộc họp mặt chàng trai vẻ mặt lạnh lùng đầy uy nghiêm khoác trên mình bộ quân phục màu xanh thẳng tắp cùng với những chiếc quân hàm cài hai bên ,! làm tôn lên vẻ nghiêm nghị khi làm việc của anh , anh ở trên chỉ huy mọi người ở dưới đang chăm chú lắng nghe
"Tối nay đúng 0h tại cảng biển Chợ Hải đám dơi đen sẽ giao hàng ở đấy , đều là những loại vũ khí, cùng những loại chất cấm nguy hiểm khác nhau! tại đó rất nhiều người có máu mặt trên thế giới, những loại vũ khí đó không hề được cấp cho phép sử dụng trên thị trường hay trong quân trường cũng vậy,cho nên chúng ta phải bao vây, phục kích ở đó trước, xác định ở đó có bao nhiêu tổ chức, sau đó báo cho tôi để tôi lên kế hoạch huy động lực lượng"
anh ngưng một lúc rồi nói tiếp
" Triệu Mạc Lâm đồng chí huy động lực lượng của mình mai phục sẵn ở Chợ Hải từ lúc 21h30 đến lúc họ đến giao là 0h, có gì thay đổi hãy báo cho tôi qua bộ đàm "
Người đàn ông ở dưới chăm chú nghe từng lời dặn dò của anh rồi gật đầu
" Đã rõ thưa Thiếu Tướng "
"Tốt!.

còn đồng chí Trần Bá , huy động lực lượng chặn mọi cửa khẩu đường biên giới về các quốc gia khác.

"
" Đồng chí đã rõ"
" Rồi tất cả các đồng chí về phòng làm việc của mình đi"
Tất cả đứng dậy uy nghiêm
" Đã rõ, thưa Thiếu Tướng Bắc "
Chàng trai với vẻ mặt chuẩn soái ca nhưng rất nghiêm nghị và đầy lạnh lùng, không ai khác đó chính là Thiếu Tướng Bắc Thượng Nam con trai thứ ba của Bắc Thượng Đình, Bắc Thượng là gia tộc nổi tiếng , có tiếng tăm ở trong lẫn ngoài nước,anh nổi tiếng trên khắp cả nước là người tài giỏi , được vạn thiếu nữ mê mẩn nhưng chưa ai từng lọt vào mắt xanh của anh cả!.

.

__________
23h30
Tại cảng biển Chợ hải đội của Triệu Mạc Lâm đã mai phục sẵn ở đó được khoảng hai tiếng rồi lúc này anh ta báo tin cho Bắc Thượng Nam qua bộ đàm
" Thiếu Tướng! hiện tại ở đây có 3 tên phe dơi đen đại diện giao hàng đang đứng ở đó còn những anh em của chúng đang nấp sau những chiếc thuyền bè ạ! Báo cáo hết "
23h58
" Đồng chí Mạc Lâm nghe rõ trả lời "nghe được tín hiệu bên bộ đàm của thiếu tướng Mạc Lâm trả lời
" Tôi nghe! "
" đã có người xuất hiện chưa"
" Vẫn chưa,!.

à đây rồi "
vừa nói xong hai người hai người mặc bộ vets đen tay cầm chiếc vali đi cùng nhau, chắc hẳn đây cùng một tổ chức! theo sau là 3 tổ chức khác đều đi hai người một.

Nhưng đó đều là những người đại diện, chỉ cần có tín hiệu bọn họ đều đã chốn ở dưới những vẹn biển, bụi rậm hai bên để bảo vệ thân chủ của mình.

" Ở đó có bao nhiêu người, nói rõ , tôi đang trên đường đến"
" Có khoảng 4 tổ chức đều có 2 người đại diện đến nhận , tuy những người theo sau bảo vệ không xuất hiện nhưng tôi đã cho người điều tra mỗi tổ chức khoảng 20 tên , bọn họ nấp ở những bụi cây cỏ ven bờ và ở những chiếc thuyền bè đậu gần đó ạ"
" được, khi nào có tín hiệu thông báo từ tôi thì thực hiện kế hoạch, đừng lo tôi sẽ cho người sang hỗ trợ cậu "
Ở đây chỉ còn nghe thấy những tiếng côn trùng, con vật kêu.

Đồng hồ điểm 0h00 cũng đến lúc giao hàng hai bên
" Chào các đối tác cũng đến giờ giao hàng rồi ha.

Trên những chiếc xe này đều là những hàng mà các ngài cần, theo số đã bàn trước, các ngài xem số xe hàng của mình mà vào tự mắt kiểm tra "
10 phút sau
Thấy đối phương gật đầu với nhau thì có nghĩa hàng không có gì sai xót đều đúng như thoả thuận.

Các tổ chức lần lượt đưa vali tiền rồi nói
" Đây là chi phí chi trả cho lô vũ khí, chất cấm kia! mời đại diên dơi đen kiểm tra lại"
ông ta nhìn qua số tiền trong vali
" Được thành giao "

bên này Bắc Thượng Nam đã đến nơi ra lệnh cho Mạc Lâm nổ súng
" Pằng!.

"
một viên đạn được bắn vào tay tên cầm đầu bên dơi đen khiến chiếc vali tiền rơi xuống.

Anh ta chửi thâm chết tiệt!.

còn lại các tên đàn em nghe tiếng súng thì từ những chỗ ẩn nấp bắt đầu nhảy ra chĩa súng về phía anh,bên các tổ chức bọn họ nháy mắt với nhau ý là cho người lái các xe hàng đi trước nhưng nào ngờ đều bị quân của Bắc Thượng Nam mai phục sẵn ở xung quanh 8 chiếc xe tải vũ khí, chất cấm đó!.

" Tất cả đứng im! "
bên kia không chịu khuất phục liền chạy đến tiếp trợ bắn dồn dập khiến Bắc Thượng Nam và các quân nhân phải liên tục đáp trả lại
" Bắt sống các tên cầm đầu"
giọng anh lạnh lùng vang lên , đôi mắt hiện lên những tơ máu, liên tục nổ súng.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 4: 4: Đến Chơi


Những tên đàn em được lệnh lái xe hàng đi liền tới đó trèo lên xe nhưng bị đội quân của Mạc Lâm mai phục sẵn ở đó bắn bị thương và trói lại đưa ra xe của mình.

Sau đó quay trở lại trợ giúp Bắc Thượng Nam
Không lâu sau đã bắt được bọn chúng.

Một số bị thương cũng đều bị tóm gọn,vài tên nhát gan bỏ chạy thì cũng đều bị Trần Bác bắt lại, vì các lực lượng quân đội đi theo anh được huấn luyện kĩ càng nên không bị sao cả có người thì bị thương sơ qua chút thôi, không hề hấn gì.

Bọn dơi đen bị bắn thương và được trói lại.

Tên cầm đâu nhận ra đây là Bắc Thượng Nam thì liền mở miệng nói
" Ồ thì ra đây là Thiếu tướng Bắc tiếng tăm lừng lẫy đây sao? Hiếm khi được ngài bắt đó ha! đúng là tuổi trẻ tài cao"
" Ông còn lắm lời sao"
Mạc Lâm không nhịn được mấy lời khiêu khích của hắn ta với Thiếu tướng của mình.

" Chuẩn bị xong chưa, cho bọn họ lên xe đưa về trụ sở "
anh đanh mặt dặn dò
" dạ"
__________
Một tuần sau
Lục Tịnh Kiều cứ ăn xong rồi lại ngủ, thỉnh thoảng thì được Mỹ Hoa cùng Triệu Mạc Vy rủ đi chơi.

Còn Bắc Thượng Nam thì sáng đến quân khu tối về nhà, anh rất bận rộn bởi công việc khiến ba mẹ anh lo lắng cho thằng con trai này.

Hôm nay được buổi đẹp trời Bắc Thượng Đình cùng vợ là Khê Y đến chơi Lục Gia, bởi hai gia đình có quen biết với nhau từ trước, Lục Thị tuy không mạnh như Bắc Thượng nhưng cũng gọi là có tiếng, còn quyền thế ở thành phố K cũng như trên cả nước.

Thấy có khách quý dì Trương liền chạy báo tin cho lão gia và phu nhân hay biết.

" Xin chào ông bà, quý hoá quá nay lại được hai người ghé chơi "
Lục Khải vừa bắt tay vừa vui vẻ nói.

" Hai người dùng trà đi ha, dì Trương vừa pha xong !.

còn nóng hổi luôn đó"
" vâng,cảm ơn ông"
Bắc Thượng Đình nhìn ông rồi cười.

" Doãn Vân nghe nói Tiểu Kiềừ đi du học bên Nga về rồi đúng không bà"
Khê Y quay sang nói chuyện với Doãn Vân kệ hai ông nói chuyện với nhau.

Thấy bà nhắc đến con gái mình thì liền trả lời:
" À,con bé nó về được một tuần rồi đó bây giờ chắc đi chơi đâu đó rồi á"
" Thế sao! chắc giờ con bé lớn lắm rồi nhỉ, trưởng thành nhiều hơn rồi.

"
"Vẫn vậy thôi bà! vẫn tính ngang bướng ấy, không biết sau này có ai rước nữa không đây"Doãn Vân than thở nói.

" Haha! Doãn Vân bà không nhớ hai nhà Bắc - Lục có hôn ước từ nhỏ với nhau sao, thằng con trai út nhà tôi với tiểu Kiều nhà bà đó"
bà như nhớ điều gì đó nở nụ cười, rồi gật đầu
" phải ha! bà không nhắc tôi quên mất đấy, mà tôi sợ Tiểu Nam nhà bà không chịu được tính tình của con bé.

"
" Cái thằng đó suốt ngày chỉ biết công việc không biết một tuần về dinh thự Bắc Gia bao nhiêu lần nữa, hầu như toàn ở biệt thự riêng còn dinh thự có tuần về 1 đến 2 lần có tuần không về lần nào, chỉ có Thượng Kiêu với Thượng Hàn là hay lui về nhà thôi.

"
" Đấy tính tình đối lập nhau thế, chẳng biết sao nữa! thôi hôm nào cho hai đứa gặp mặt nhau! lâu lắm rồi chắc khoảng gần chục năm rồi ha, hai đứa nó chưa gặp nhau rồi " Doãn Vân.

" Đúng đấy!.

tôi là thích Tịnh Kiều từ nhỏ rồi, dù tính con bé có hay bướng bỉnh trẻ con nhưng tôi vẫn thích haha"

" ồ! cảm ơn bà đã không chê.

.

"
__________
Cô đang đi dạo với Mạc Vy trong lúc đợi Mạc Vy thì cô bị đứa trẻ con chạy không nhìn đường va vào cô khiến cô ngã, thấy người con gái trước mặt ngã Bắc Thượng Hàn chạy đến đỡ cô dậy
" Cô có sao không?"
" Ừm! tôi chắc chật gân rồi tôi đau quá!"
anh đỡ cô tiến đến ghế đá bên cạnh ngồi xuống.

Lúc ngước mắt lên thì đập vào khuôn mặt cô là người đàn ông rất ư đẹp trai, cô mê chết rồi.

Anh cũng nhìn lại cô
" Tiểu Kiều phải em không ?"
" anh là.

.

" cô ngơ ngác hỏi
" Haha Tiểu Kiều không nhớ anh Hàn đây sao"
" À thì ra là anh Bắc Thượng Hàn đó à!!"
" phải phải!.

em vừa về nước sao"
" Vâng ạ, thưa anh trai thứ hai của em"
chết cười với cô gái nhí nhảnh này thôi, cái tính này anh cũng quên rồi.

" Chân của em để anh xem"
anh xoa bóp một lúc chân cô cũng đỡ đau hơn.

Lhcs này Mạc Vy mua nước xong liền chạy đến
" cậu sao vậy Tiểu Kiều"
" tớ không sao, chỉ sơ ý chật chân tý thôi"
" Vậy cho tớ biết soái ca này từ đâu ra vậy ?"
" Hả! anh ấy sao?"
cô vừa nói vừa chỉ vào Thượng Hàn
" Anh trai thứ hai của tớ đấy Bắc Thượng Hàn "
Thấy soái ca trước mắt Mạc Vy mê quá liền dơ tay ra bắt tay với anh
" chào anh tôi là Triệu Mạc Vy bạn thân của Tịnh Kiều "
" Ồ! chào cô rất vui khi được làm quen với quý cô "
nói xong anh quay sang hỏi Lục Tịnh Kiều
" em thấy đỡ chưa ?"
" Em đỡ rồi ạ! Đúng là bác sĩ Hàn có khác, vừa đẹp trai lại tài giỏi hihi "
" Được rồi cô nương ạ! Cần anh đưa hai người về không?"
Cô thấy Mạc Vy lúc này nhìn chằm chằm Bắc Thượng Hàn không rời mắt, muốn cho bạn thân mình đã mắt nên liền đồng ý
" Có ạ! hiếm khi được anh ngỏ lời haha"
" vậy đi thôi"
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 5: 5: Không Chịu Lấy Chồng


Trên xe
" Anh Hàn mọi người trong nhà vẫn khoẻ cả chứ?"
"Ừm vẫn khoẻ! em không phải lo.

À mà hình như hôm nay ba mẹ anh đến nhà em chơi hay sao á"
" Vậy ạ!!"
Thượng Hàn đưa cô về trước rồi đưa Mạc Vy về sau
" Anh trai thứ hai!.

nhớ đưa Triệu Mạc Vy bạn của em về đến tận nhà đó "
" được rồi yên tâm "
" oke ! bye bye! " cô vẫy tay chào rồi nháy mắt với Mạc Vy.

Tịnh Kiều hiểu mình quá cũng khổ.

_______
Tối đến.

" Tiểu Kiều xuống ăn cơm con ơi !!"
" Dạ mẹ!"
giọng người con gái thánh thót nói vọng xuống.

" con gái con đứa đến giờ không biết xuống ăn cơm còn phải để mẹ gọi"
" Này anh hai đừng có mà bắt bẻ em nhiều có ngày em đấm anh thâm mắt"
" ghê ha! võ có biết đâu mà đòi đánh với chẳng đấm, nhìn cái tay kìa! bằng que củi đấm anh khác bào gãi ngứa"
anh dở giọng chế giễu em gái
" này nhá cái đồ anh trai đáng ghét, anh dám chê em! mai em đi học võ hứ! về em đấm cho anh xem"
cô vênh mặt trợn mắt, rồi dơ nắm đấm về phía anh, mọi người nhìn mà bật cười, cái con bé này haha.

" Thôi nào ăn cơm đi, Thành Nghị đừng chêu em nữa "
thấy anh bị ba nhắc nhở cô đắc ý lè lưỡi ra khinh thường anh trai haha!.

" còn cả con nữa, cứ loăng quăng ai lấy mày vào chắc khổ mất" Lục Khải.

"À ông nói tôi mới nhớ.

Chủ nhật tuần này bên Bắc Gia muốn mời mình đi ăn, và bàn chuyện hôn sự "
Cô nghe xong thì liền sặc cơm hôn sự" cái gì, anh mình lấy ai bên đó sao, à mà có gì đó sai sai à nha.

" Mẹ à anh Nghị lấy ai bên đó hay sao mẹ.

Hay là!.

"
cô nghĩ có lẽ nào anh hai mình bị bóng hay sao, chết toi vậy sau này ai kế nghiệp Lục Gia đây.

Biết cô nghĩ bậy bạ về anh trai mình bên anh liền thẳng tay đập nhẹ vào đầu em gái
" Ha!.

em nghĩ đi đâu vậy "
" ui da!.

anh đánh em đau chết được"
cô xoa xoa nhẹ lên chỗ đau.

" Là con đó.

Con và tiểu Nam con trai út bên kia có hôn sự.

Là thanh mai trúc mã từ nhỏ với nhau"
" Cái gì mẹ à!.

con còn nhỏ mà!! chưa gì đã muốn gả con đi!.

huhu con còn chưa chơi đủ nữa, con không muốn đâu huhu!.

"
" Không muốn cũng phải muốn,! muốn ba mẹ khoá thẻ vào không hả"
anh hai cô tiếp lời
" Nghe nói là Bắc Thượng Nam rất lạnh lùng nếu em lấy anh ta thì chắc chắn ngày nào em cũng vị dạy dỗ một bài học.

Một bài là còn ít đó em biết không"
Người anh này lại chêu cô nữa rồi!
" Đấy mẹ à anh hai nói vậy con sợ lắm, hồi nhỏ thâý anh ấy dịu dàng, bây giờ lạnh lùng như vậy.

"
" Cái con bé này sợ cái gì người ta thiếu tướng vạn người mê , tài sắc vẹn toàn không nhanh thì mất thế thôi "
" Mẹ à!.

con không muốn là không muốn "

" được thôi!.

tiểu Nghị từ mai khoá thẻ ngân hàng của Tiểu Kiều cho mẹ.

"
" Dạ ! ok mẹ
" mẹ à đừng như vậy! đừng khoá mà.

"
cô quay sang ba
" ba Khải ca yêu dấu nói giúp con đi mà"
ông lắc đầu rồi nói
" Mẹ con là nóc nhà nên ba phải nghe theo, mong con hiểu cho ba"
" Hức hức!.

mẹ à con nghe theo mẹ, chủ nhật con cùng đi với cả nhà"
" Con nói phải giữ lời,nghe chưa"
" vâng mẹ"
" nín đi rồi lên phòng ngủ! mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi"
" Vâng ạ! con xin lỗi"
" Được rồi lên phòng nghỉ ngơi đi con"
________
Bên Dinh thự Bắc Gia
" Reng! reng.

.

"
anh lúc này đang ở trụ sở thống kê danh sách thủ phạm lần trước bị bắt thì nghe thấy tiếng chuông reo.

Nhìn thấy hai chữ mẹ yêu đã thấy có điềm rồi, anh bắt máy
" Dạ mẹ! con nghe"
" Cong việc chưa về nhà mẹ có chuyện muốn nói"
" Có chuyện gì vậy ạ! mẹ nói qua đây cũng được mà"
"ừ.

Vậy chủ nhật tuần này con rảnh chứ??"

" con chẳng lúc nào rảnh cả, nếu mẹ có việc gì thì con thu sếp để nghỉ"
" mẹ và ba muốn cùng con đến gặp mặt gia đình họ Lục cùng nhau ăn một bữa lâu rồi chưa có gặp nhau, với lại còn gái của họ cũng hay mới về nước.

Con xem thu sếp ổn thỏa công việc để đến nhá con.

Mà con làm vừa vặn công việc thôi không ba mẹ lo lắng nghe chưa "
" Vâng cứ như vậy đi, mẹ nghỉ ngơi con làm việc đây.

Tạm biệt "
Anh cúp máy, chắc mình sắp bị mẹ bắt kết hôn đây mà.

Lục Tịnh Kiều cô ấy về rồi sao
_________
Chủ nhật
Tại nhà hàng Hoa Tiếu
Ở đây người ra kẻ vào tấp nập, đây là nhà hàng thượng hạng cao cấp dành cho các quý tộc có tiếng đến dùng bữa.

tiếng nhạc du dương vang lên nhè nhẹ đầy dịu êm bên tai.

Hôm nay là ngày hẹn rồi, cô bị mẹ thức dậy sớm, chưa gì 7h đã gọi dậy rồi, cô ngủ một lúc nữa đến 7h30 , anh trai phải báo là mẹ khoá tài khoản rồi thì lúc đó cô mới tỉnh
" Em không dậy là mẹ khoá tài khoản ngân hàng đó, em có nghe không tiểu Kiều"
" Anh trai thối tha,!.

cái gì mẹ khoá thẻ sao, không được em dậy ngay đây! " cô chạy một mạch vào phòng vệ sinh cá nhân.

Haha cái cô em gái này cuối cùng cũng tìm thấy điểm yếu.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 6: 6: Gặp Gỡ


Trở về hiện tại
Bên gia đình Bắc Gia , Bắc Thượng Đình, Bắc Thượng Nam, Khê Y đều có mặt!.

bọn họ đang đợi gia đình Lục Gia đến thôi.

Một lúc sau Lục Gia lúc nãy cũng đã đến.

" Ây da thứ lỗi cho chúng tôi đến muộn, tại tắc đường quá mà"
" Không sao , không sao mời ngồi"
Hôm nay cô mặc bộ sườn xám màu trắng có đính vài hạt ngọc trai ở trên, mái tóc được bụi nhẹ phía sau gáy, rất ư là xinh đẹp nha.

Khê Y ( mẹ của Bắc Thượng Nam) thấy con dâu tương lai lâu không gặp thì bảo
" Tiểu Kiều con lại đây ngồi gần Thượng Nam"
" Tịnh Kiều chào Bắc Lão, chào Khê Y phu nhân! chào anh Thượng Nam ạ! dạ vâng"
Cô thấy Bác gái nói vậy thì có hơi ngại ngùng.

Thành Nghị thấy em gái ngại ngùng, e thẹn ,sao không như ở nhà đi đúng là.

" Tiểu Kiều em cứ ngồi gần Thượng Nam đi bên này hết chỗ rồi còn cái ghế bên cậu ấy thôi "
" Cái con bé này ngồi xuống đi không phải ngại "Doãn Vân.

" Dạ"
cô kéo ghế ngồi xuống, a anh Thượng Nam bây giờ khác ghê, nhìn chẳng nhận ra nữa, trưởng thành hơn trước rồi nhưng mà lạnh lùng quá.

Cô ngồi gần anh mà hơi sợ.

" Tiểu Kiều càng ngày càng xinh đẹp, trưởng thành hơn rồi đó nha, nhanh thật đó! "Khê Y.

" Dạ con cảm ơn bác ạ".

" Thôi nào mọi người ăn đi " Bắc Thượng Đình gắp thức ăn vào bát cho hai ông Lục, Bà Lục!.

.

" Tiểu Nam con không biết gắp thức ăn cho tiểu Kiều sao"
" Dạ"
anh gắp cho cô con tôm, cận thận lột s@ch vỏ và bỏ đầu đi để nhẹ vào bát cho cô
" Em ăn đi"
" Vâng ạ"
sao cô run vậy, có lạnh lắm đâu!.

Thấy người con gái có vẻ như sợ anh, anh liền nhấc môi cười, à mà giờ anh mới để ý, tiểu Kiều sao nhìn có vẻ giống cô gái mình gặp ở quán Bar Thịnh Cầu vậy nhỉ.

Ha thì ra là em!.

Ăn được một lúc rồi Khê Y nói đôi lời.

" Hôm nay thì tôi cũng muốn gặp mặt Lục Gia để hàn huyên lại tình cảm mật thiết lâu năm, với lại muốn bàn chuyện hôn sự của hai đứa.

Con trai tôi Tiểu Nam nó có hơi lạnh lùng nhưng mà trong thâm tâm nó giàu tình cảm lắm nên hai người đừng lo gì cả nha.

Vả lại tôi thích con bé lắm tôi rất muốn rước con bé về liền kẻo người này người kia cướp mất thì chết dở haha!.

"
Bà nói xong khiến ai cũng phải bật cười.

Cả anh cũng phải mở miệng cười!.

mẹ anh biết nói khéo như vậy từ lúc nào thế.

" Tôi mong có ai hốt nó đi liền đi nhanh luôn á! "Doãn Vân.

" Hay là như vậy đi!.

cho con bé Tiểu Kiều ở chung cùng với tiểu Nam nhà tôi một thời gian để bồi dưỡng tình cảm, cho hai đứa bù đắp cùng nhau đi.

Kiểu sống thử trước khi cưới á.

Ý hai người thế nào?"Khê Y.

" Bà nói như vậy thì đương nhiên chúng tôi đồng ý rồi.

Dù gì cũng là bạn bè lâu năm mà haha.

" Lục Khải.

" Cứ như vậy ha.

Ngày mai Tịnh Kiều sang biệt thự riêng của Thượng Nam ở nha! mai Bác Gái sang đón cháu"Khê Y.

"À từ lúc nãy quên mất chưa hỏi ý kiến của hai đứa.

Thượng Nam cháu thấy thế nào?" Doãn Vân
" Dạ con nhất trí thôi ạ! trước sau gì cũng là vợ chồng mà!"
cô nghe anh nói xong, cái gì chưa gì đã vợ chồng có mà vợ chồng cái con khỉ gió thì có, haizz.

Doãn Vân thấy con gái thở dài thì muốn nhắc nhở
" con gái, sao thở dài vậy"
" à !.

không sao ạ,con hơi mệt chút thôi"
" Mệt sao, vậy tiểu Nam đưa cháu về nghỉ ngơi ha!!"Bắc Thượng Đình.

"vâng cha! con xin phép mọi người "
" cháu xin phép ạ !!!"
Rồi hai đứa đi đi.

anh bước đi trước, cô bước theo sau.

ra đến chỗ để xe cô nói:
" Thượng Nam tôi tự bắt xe về được không cần anh đưa tôi về đâu"
" Tôi nhận lời với ba tôi rồi, không thể không làm,lên xe"
anh nghiêm túc trả lời, cô đành ngồi lên ghế phụ thắt dây an toàn vào!.

________
Hôm sau, đúng như lời hôm qua nói anh trở mẹ anh sang đây đón cô về biệt thự riêng của anh ở.

" Chào ông bà Lục"
" Cháu chào hai bác!"
" Rồi mời hai người ngồi xuống dùng trà uống nước ha" Doãn Vân.

" Tôi với Thượng Nam đến đây đón Tiểu Kiều sang bên kia ở cùng với Thượng Nam hôm qua chúng tôi cũng nói rồi đó"
" Haha! con bé nó đang sửa soạn đồ ý mà! có lẽ phải đợi nó thêm chút.

"
_______
Trên lầu
"Anh hai ơi! anh hai yêu dấu, nói với mẹ một tiếng đi mà! bảo với họ đi,em không muốn ở cùng tên lạnh lùng đó đâu, xin anh huhu! "
cô cầm lấy tay anh trai khóc lóc ỉ ôi toàn là giả vờ đáng thương để anh giúp, anh biết thừa nên dặn lòng mình không được mềm lòng.

" Không được, mẹ quyết rồi! em đi mà xin mẹ"
" Anh không thương em sao?"
" Không thương "anh thẳng thừng trả lời!
" Cái đồ anh trai thối tha này! ghét anh! ghét anh em đi đây không thèm ở lại một giây nào nữa! "
cô tức giận kéo vali xuống nhà vừa đi vừa lẩm bẩm anh trai thối tha hức! hức
ở dưới Khê Y bà thấy cô kéo vali xuống rồi thì nói
" Tiểu Kiều xuống rồi!"
Gì vậy đến sớm vậy sao? cô lau nhẹ đôi má lấm lem.

Rồi tạm biệt cha mẹ, đi theo hai người!.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 7: 7: Đến Ở Cùng


Cô theo anh và Bắc phu nhân về biệt thự riêng của anh.

Bà có việc nên dặn dò cô và con trai đôi điều.

" Tiểu Nam, sau này Tiểu Kiều còn ở đây lâu ngày nên con lo mà chăm sóc cho con bé cẩn thận, không đừng trách ta"
Nói xong bà quay sang nói với cô
" Tiểu Kiều, con ở đây cứ thoải mái tự nhiên như ở nhà, nếu tiểu Nam bắt nạt con thì cứ bảo với bác!.

nha con.

"
vừa nói bà vừa vỗ nhẹ vào tay cô, nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến.

" Dạ cháu biết rồi ạ!"
" Ừ vậy hai đứa lên phòng cất đồ đạc rồi nghỉ ngơi ha "
" Vâng, bác đi cẩn thận ạ!"
Sau đó bà quay đi, đanh mắt sang anh như cảnh cáo!.

________
Khi bà đi khuất anh nghiêm giọng quay sang nói với cô
" Cô ở nhà mà dọn đồ của cô ra đi, bây giờ tôi phải đến quân khu không rảnh ở nhà bồi dưỡng tình cảm khỉ gió gì với cô đâu"
" Tôi cần anh nhắc chắc.

Mà phòng tôi đâu "
cô cũng nhanh nhảu đáp lại.

" Lầu 2, phòng đầu tiên bên trái"
Nói xong anh quay người soải bước đi luôn.

Cái người gì đâu! sau này phải đối mặt với tên này dài dài! chắc già sớm mất thôi.

Lúc này quản gia Lan thấy thiếu gia và phu nhân đưa cô gái này về đây và một phần cũng được dặn dò nên cũng biết thân phận của cô.

" Tiểu Thư Lục cô có cần tôi giúp gì không?"
" À! cháu chào dì, dì là! "
" À tôi là quản gia ở đây tên Lan, 50 tuổi thưa tiểu thư "
" Vâng cháu là Lục Tịnh Kiều sau này bác cứ gọi cháu là tiểu Kiều là được "
" Vậy bây giờ tôi đem đồ đạc lên nhà hộ cô ha"
________
19h Tối
" Tiểu Kiều xuống ăn cơm đi cháu!"
Cô đang nghịch điện thoại, nhắn tin cùng với Mạc Vy rủ nhau đi chơi khuya thấy quản gia gọi thì liền đi xuống
Bước xuống cô thấy một bàn ăn thịnh soạn đã được bày lên sẵn
" Tiểu Kiều xuống rồi! Ngồi xuống ăn tối đi "
Cũng đến giờ ăn tối rồi mà anh ấy vẫn chưa về sao?
" Dì Lan, Thượng Nam anh ấy không về ăn tối sao dì??"
" À thiếu gia lúc nãy gọi điện dặn không về ăn cơm kêu cô ăn trước đi á"
" Ồ!.

.

vậy sao!.

mà anh ấy thường xuyên không về dùng bữa như này à"
" Đúng rồi!.

thiếu gia có hôm ăn ở đấy, thỉnh thoảng mới về đây ăn, chủ yếu là lúc ngủ nghỉ thôi.

Nên cháu thấy đấy ở đây không có nhiều người giúp việc một phần là như vậy đó"
" Vâng dì!.

dì ngồi xuống ăn cơm cùng cháu, dù dì cháu cũng ăn có một mình thôi "
Bà khéo léo từ chối
" không được đâu, tôi là người làm thuê không thể vậy được "
" Dì à cứ ngồi xuống đi không sao hết á!"
Vừa nói cô vừa kéo bà khẽ ngồi xuống! vậy là hai người cùng nhau nói chuyện với ăn chung luôn.

!.

.

21h00
Cô sửa soạn quần áo để chuẩn bị đi chơi đêm cùng Triệu Mạc Vy,Cô mặc trên người bộ váy xoè màu trắng khoác bên ngoài là chiếc áo vets màu kem xinh đẹp!.

" Dì Lan cháu đi chơi cùng bạn một chút, tý anh Thượng Nam về thì nói với anh ấy hộ cháu ạ!"
Nói xong cô bước ra cổng bắt taxi đi đến điểm hẹn với Mạc Vy
Tới cửa hàng đồ nướng, cô bước vào.

Từ xa cô có thể thấy được người bạn yêu dấu của mình ở chỗ nào, mái tóc màu xanh rêu vừa mới nhuộm kia chắc chắn là Mạc Vy rồi cô lại gần
" Hey! "
cô lén đập nhẹ vào vai Mạc Vy khiến cô ấy có chút giật mình.

" Ui!.

"
Mạc Vy đưa ta vuốt nhẹ ngực để lấy lại hơi thở.

" Cậu muốn hù tôi chết hay sao vậy Tiểu Kiều "
" haha xin lỗi nha người chị em! đến lâu chưa "
" Vừa mới đến đó!.

cậu gọi đồ đi !"
" Phục vụ, cho tôi 2 phần thịt bò combo này đi, với một ly nước Coca, một ly nước cam ha"
"Ê tiểu Kiều!.

nghe nói gia đình nhà cậu đang bàn hôn sự với gia đình Bắc Gia gì đó à? kể nghe coi"
" ừm!.

đúng đó, tớ đang muộn phiền chỗ đó đây!.

đang yên đang lành thì cái gì mà thanh mai trúc mã!.

bắt tớ về nhà riêng anh ấy ở chung nữa chứ !!"
Mạc Vy tò mò hỏi tiếp:
" Sao lại bắt ở chung? tớ không hiểu??"
" Là để bồi đắp tình cảm thân thiết mặn nồng đó ? chết mệt với phụ huynh luôn! "
cô vừa nói cùng với vẻ mặt buồn chán.

" Haha! thế là từ hôm nay cậu không được tự do nữa rồi!"
" Hứ!.

vẫn như thế thôi! Thượng Nam anh ấy không quan tâ m đến tôi cho lắm! không như hồi nhỏ nữa rồi!.

mà kệ tớ vẫn cứ như trước ăn chơi thoải mái ,thế thôi "
" Không nói chuyện của tớ nữa, cậu với anh trai thứ hai của tớ thế nào rồi, anh ấy là anh trai ruột của Bắc Thượng Nam vị hôn phu của mình đó.

Mà nếu cậu với anh ấy nên duyên thì tớ phải gọi cậu bằng một tiếng chị dâu đó ha"
" Chị dâu cái gì.

Ai thèm thích anh ta"
" Thôi thôi cậu đừng nói điêu nữa! mắt cậu hiện rõ chữ mê người ta gần chết mà còn làm giá haha"
Hai người cứ nói chuyện ,cô chêu cho Triệu Mạc Vy đỏ hết cả mặt luôn.

" Thôi đồ lên rồi ăn đi, tớ không chêu cậu nữa,! tý tớ trả tiền! thấy thế nào?"
" Úi giời! Lục Tịnh Kiều tiểu thư hào phóng quá ha! "
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 8: 8: Khó Ưa


Ở biệt thự riêng của Thượng Nam anh đi làm về là 22h00 kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, anh đang định bước lên lầu thì quản gia Lan đi ra
" Thiếu gia ngài đã về....ừm Tiểu thư Lục đi chơi được một lúc rồi ạ!"
" tôi biết rồi dì đi nghỉ ngơi sớm đi"
anh bước lên lầu vào phòng vệ sinh cá nhân, anh cởi áo vets, sau đó cởi từng cúc áo sơ mi ra,...!bước vào nhà tắm, đưa tay bật vòi nước, từng giọt nước dần chảy xuống làn da săn chắc màu đồng.....
_______
Nửa đêm cô lần mò về nhà, định đi chơi có một xíu thôi mà mải quá quên mất nên về hơi muộn, cô rón rén bước lên từng chiếc bậc thang, cô ý thức được là bây giờ Thượng Nam anh ấy đã về để anh biết chắc chết mất....do tối quá cô va phải thứ gì đó
" uiiii da....đau chết mất"
cô lấy tay xoa xoa lên chán, đau quá cái gì vậy
" Tịnh Kiều cô đi đâu bây giờ mới về, biết mấy giờ rồi không?"
anh vơ lấy tay bật công tắc điện.
Thì ra là anh ta,cô hết hồn mất...cô ấp úng trả lời

" Tôi đi chơi với bạn, cần anh quản sao"
dù biết đi chơi về muộn là sai, ảnh hưởng đến anh ấy dù dì đây cũng là nhà của anh.Nhưng vẫn to miệng cãi lại....
" Hừ...mới hôm đầu ở đây đã không ra phép tắc gì rồi! Ngày mai cấm cô đi chơi "
anh lạnh lùng toát ra những lời nói, cô gái này bây giờ sao lại ương bướng như này rồi! Phải dạy lại mới được.
" anh...còn lâu tôi mới nghe anh, hứ..."
cô không chịu khuất phục hất mặt đi nhanh lên phòng của mình đóng rầm cửa lại
_______
Hôm sau
Tự nhiên hôm nay anh lại không đi đến trụ sở làm việc, anh ngồi nhâm nhi trà rồi đọc vài tệp văn kiện ở sofa dưới phòng khách.
Mãi một hồi lâu sau mới thấy Tịnh Kiều loay hoay bước xuống nhà với bộ đồ ngủ màu hồng con gấu vừa đi vừa ngáp.Cô không biết Thượng Nam đã bắt chọn mọi khoảnh khắc từ lúc cô đi xuống rồi.Anh nhếch mép cười...
" Cô còn biết đường dậy sao? Người ta chuẩn bị ăn trưa luôn rồi đó"
Tịnh Kiều giật mình, chết tiệt anh ta ngồi đó lúc nào mà mình không biết nhỉ? Đáng lẽ giờ này anh phải đi làm rồi chứ!!!!
ây quên mất mình mặc như này chết dở thật.....ở nhà mặc vậy quen rồi nên bây giờ anh ta thấy mình trong bộ dạng này chắc cười chết mình mất.Không được phải đi thay....
Nghĩ là làm cô chạy lên phòng thay bộ quần áo khác....
Hình ảnh người con gái có đôi phần xấu hổ đó đã lọt vào mắt của người đàn ông đang ngồi sofa, có chút gì đó đáng yêu.Sau đó anh thu vẻ mặt mình lại.
Mọi việc cứ vậy trôi qua được tầm một tháng.Anh cũng quen với sự lười biếng khó bảo của cô.Cô cũng quen sự lạnh lùng phũ phàng của anh.Hễ thấy nhau là hai người lại như chó với mèo
ở phòng khách
" Tôi nói cho cô biết mang ngay con mèo này ra ngoài cho tôi trước khi tôi bóp ch3t nó"
anh quát lên vẻ mặt đầy tức giận, Thượng Phong rất ghét mèo và các con vật có lông bởi vì lông nó rũ ra hết nhà nhất là cái sofa của anh nó làm rơi đầy lông ra đó thật bẩn khiến anh ngứa hết người...Hôm nay dở hơi lại nhặt được con mèo ở đâu đem về...haizz chết mệt với cô ấy.

" Ruby sang đây với chị...Này Thượng Nam anh thử bóp nó xem tôi có bóp lại anh không, không thích thì thôi mắc gì bóp nó...đã thế tôi cứ nuôi nó đấy xem anh làm được gì"

Nói xong cô ôm con mèo đi ra vườn.Mình phải chọc tức anh ta mới được...!lúc nào cũng dám bắt bẻ mình.
Tức chết anh rồi! được thôi xem ngày mai con mèo đó còn lông không.Cô thích thì cứ nuôi đi...
anh rút điện thoại ra gọi Tiểu Giang....
________
Tại Trụ sở Tây Đô
" Chào Thiếu tướng Bắc..."
" Chào Thiếu tướng.."
Anh kết thúc giờ làm việc chuẩn bị đi về thì Triệu Mạc Lâm và Trần Bác đi đến gần khoác tay lên vai anh
" Thượng Nam đi chơi không?"
" đi đâu"
anh trả lời ngắn gọn.
" Đi uống rượu tụ tập một chút lâu rồi cũng chưa tụ họp...tối đi nhá, tôi tí rủ thêm Nghiêm Thần Phong"
thấy Mạc Lâm nhắc đến Thần Phong thì anh ngạc nhiên hỏi
" Thần Phong cậu ấy về rồi sao?"
" Ừ vừa về hôm qua thì phải...à mà cậu có phải có bạn gái tên là Lục Tịnh Kiều gì đó phải không"

Nghe Mạc Lâm nhắc đến cái cô bé khó ưa thì khẽ nhíu mày
" Bạn gái cái gì, thanh mai trúc mã, hứa hôn từ nhỏ bây giờ mẹ tôi bắt cô ấy về ở cùng tôi vun vén tình cảm...mệt"
" thôi Thượng Nam à bớt mệt....!bớt mệt...ây mà nhìn kìa fan nữ của cậu đến giờ lại vây quanh tại trụ sở để được thấy cậu kìa"Trần Bác.
Nghĩ đến cô ấy thôi cũng thấy đau đầu...!không biết là bây giờ ở nhà có phá hoại cái gì không nữa...
Trời ạ! là còn fan nữ bao vây nữa.Đúng đẹp quá cũng khổ
" Thiếu tướng Bắc soái ca quá đi....."
" Mê anh Bắc quá mất!!!!"
" Đẹp trai thiệt đó..."
" Thiếu tướng Bắc Thượng Nam em yêu anh...."
....
bên ngoài được cánh cổng ngăn lại nên mấy fan nữ không thể vào được, bọn họ thấy anh đang đứng ở giữa sân thì liền reo hò,....
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 9: 9: Trọc Lông


Cô đi chơi về tìm Ruby không thấy đâu
" Ruby ơi em ở đâu!.

"
" Ruby ơi"
Bỗng cô nghe thấy tiếng con Ruby của cô kêu
" Meo meo!.

"
Cô tiến đến chỗ còn mèo kêu thấy một con bốn chân đang liên tục kêu meo meo! nhưng mà sao Ruby của cô hôm nay nó lạ lắm! Trời ạ lông nó đâu hết rồi còn mỗi đầu nó là có lông thôi còn toàn thân thì bị trụi hết rồi!!
" Aw!.

.

tại sao con Ruby của mình lại chọc hết lông rồi, tại sao!.

"
sau đó cô thấy đằng sau chiếc lưng con Ruby có chiếc giấy nhớ ghi là
" Đây chỉ là cảnh cáo cô dám nuôi mèo khiến tôi bị viêm mũi 3 ngày, hôm nay cô xem hậu quả đi!.

sau đó có hình icon nhếch mép! "
Chắc chắn tên mặt lạnh kia làm rồi.

Được lắm anh dám chơi tôi tý về cho anh biết tay tôi.

Sau đó cô bế con Ruby đáng thương đi tắm lại rồi đến tiệm thú cưng mua thuốc k1ch thích mọc lông nhanh cho nó.

Hôm qua sau lúc cô đi khỏi thì anh đã gọi điện thoại cho trợ lý Giang lấy máy cạo hết lông con mèo Ruby kia của cô cho chừa tội khiêu khích anh
__________
Cô đợi anh về để tính sổ mà lâu quá, anh ta không biết làm gì về muộn vậy.

Haizz mắc mớ gì mà mình phải đợi anh ta nhỉ, nếu không phải tra thù chuyện con mèo thì cũng không đến lượt mình chờ anh ấy đâu! Đợi mãi chán quá cô lên phòng đánh răng rồi đi ngủ
!.

Bên này anh cùng Trần Bác , Triệu Mạc Lâm đang ở cửa hàng ăn nổi tiếng ở thành phố K với những món ăn đầy hấp dẫn, cùng những loại rượu nổi tiếng được xếp ngay ngắn trên kệ từng ngăn một!.

Xung quanh là những lọ đồ cổ trông rất sang trọng!
Ba người đàn ông cực phẩm bước đến bàn đã đặt trước ngồi xuống,hôm nay vì là đi từ trụ sở đến đây luôn nên ba người họ vẫn mặc trên mình bộ quân trang phẳng phiu khiến những người xung quanh ai nấy cũng phải đắm chìm vào nhan sắc lẫn vóc dáng của ba anh.

Từ xa có một người đàn ông điển trai mặc trên mình bộ vets màu xanh đen cởi khuy ở giữa, mái tóc màu đen được vuốt gọn lên trông rất mê người nhưng có phần vẫn kém Thiếu tướng Bắc của nhà ta à nha!!!
" Xin chào các cậu!.

.

chào Thượng Nam "
Anh ta đến gần bên anh mỉm cười, lâu rồi anh với Thần Phong mới gặp lại nhau nên rất quý mến , tôn trọng lẫn nhau
" ừ! xin chào! Cậu ngồi xuống đây đi"
Anh chỉ xuống chỗ trống bên cạnh anh,sau đó anh ta gật đầu và ngồi xuống
"Phục vụ cho chúng tôi gọi đồ! "Trần Bác vẫy tay nhân viên gọi lại gần
" Mấy cậu ăn gì?"
"Cho Thần Phong chọn đi " Anh lên tiếng.

Thần Phong:

" Vậy cho món thịt bò tái, Cá hồi hấp,sốt cua cay , tôm chiên, mực ống lăn, cùng với hàu nướng đủ cho 4 người ha,!.

cùng hai trai rượu nào ngon nhất ở đây thì mang ra"
" Nghe nói là Thượng Nam câu sắp lấy vợ đúng không? Sướng nhá!!!"
Nghiêm Thần Phong cố ý chêu tên mặt lạnh này một tý
" Biết nhanh ghê,! "
" Sao như nào rồi?"Thần Phong tò mò hỏi tiếp
" Sao là sao, cậu lắm lời từ khi nào vậy?"
anh nhíu mày trả lời.

Dám hỏi anh nhiều, muốn moi móc chuyện riêng tư của người ta ra kĩ quá đi thôi.

" Haha, vợ sắp cưới của cậu ấy quen biết từ nhỏ với nhau rồi, chắc sau này cưới nhau về chắc hiếm khi rủ được ngài thiếu tướng mặt lạnh này đi chơi hay gì đó lắm " Triệu Mạc Lâm chen vào cuộc trò chuyện của hai người.

!.

.

nói linh tinh chêu trọc anh một chút xíu thì đồ ăn và rượu ngon đã được đem ra, bày ra trước mắt
" Này rót rượu đi Trần Bác"
Từng giọt rượu được rót ra sóng sánh trong ly, sau đó tất cả cụng ly uống
" Nào cụng ly ha, hôm nay phải cho thiếu tướng Bắc say mới được về haha"
Nghiêm Thần Phong to miệng thách thức, lẫn khiêu khích để cho không khí thêm phần vui vẻ.

" Cậu mới về mà mạnh miệng nhỉ"
Anh thản nhiên đáp lại.

Nhưng sau đó cùng nhau uống, hoà vào bữa ăn.

_______
Anh về đến nhà là 22h00 anh đi hơi loạng choạng do men rượu bởi loại đó là loại rượu mạnh, anh là người có tửu lượng rất giỏi nhưng vẫn cảm thấy có chút choáng váng ở đầu, anh từng bước bước lên phòng nhưng không hiểu sao anh lại dừng ở phòng cô, bất giác tay anh cầm lấy tay nắm cửa vặn ngược lại
Cạch rồi đi vào trong.

Trong căn phòng với tông nên màu trắng đen nâu cổ điển, anh ngửi thấy thoang thoảng mùi hương của hoa dạ lý hương nhè nhẹ ở sống mũi, nhìn lên giường với garap giường màu trắng người con gái trong bộ váy ngủ màu hồng phấn đang nhắm mắt ngủ mê say, chắc do mùi hương từ trong căn phòng khiến anh mê đắm tiến gần lên giường nằm bên cạnh cô tham lam hít lấy mùi hương trên mái tíc mượt mà màu đo đỏ rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

_________
Sáng hôm sau,
Cô tham lam chui vào lồ ng ngực anh dụi dụi như con mèo lười biếng vậy.

Nhưng sao hôm nay gối ôm của cô lại có cảm giác cứng cứng vậy, chợt cô mở mắt ra thấy thân hình người đàn ông tuyệt mĩ đang nằm bên cạnh cô, còn ôm cô nữa chứ, chắc chắn tối qua anh ấy đi về rất mệt thì phải.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 10: 10: Cô Phải Chịu Trách Nhiệm Với Tôi!


Cái tên mặt lạnh này dám nhân cơ hội nửa đêm lén trèo lên giường của cô ngủ giỏi lắm,cô nhìn xuống cơ thể mình xen anh ta có làm gì quá đáng hay dở trò đồi bại với mình không.

May Tịnh Nghi đây còn có lòng cảm thông sâu sắc đấy! không anh đừng hòng mà được ngủ ngon như này nhá!
Tý dậy tôi xử anh sau.

Nghĩ thầm xong cô bước xuống giường rồi vệ sinh cá nhân sau đó xuống nhà.

_____
Một lúc sau không thấy anh dậy cũng 7h30 sáng rồi phải gọi anh ta dậy mới được, còn phải đi làm chứ, sao hôm nay ngủ muộn vậy, phiền phức quá mất.

Bước vào thấy anh dậy rồi đang ngồi ở thành giường tay cởi từng nút áo quân phục ra.

" cô không biết gõ cửa sao?"
" Tôi không biết đấy! anh biết anh đang ở phòng ai không? ở đấy mà lớn tiếng với ai hả?"
Cô khoanh tay dựa lưng vào cánh cửa trả lời anh.

" Phòng của tôi, đấy là cô ở nhà mà thôi"
"Này nhá anh đừng có mà trả treo, nửa đêm nửa hôm lén lút vào phòng tôi, anh định có ý đồ gì phải không?"
" hừ! tối hôm qua tôi chỉ nhớ cô ngủ còn ôm tôi thì phải, cô là phải chịu trách nhiệm, cô mới là người có ý định dở trò với tôi thì có"
" Anh! chết tiệt anh dám lật ngược lại đổ hết lên tôi là sao, anh được lắm ! giờ anh cút ra ngoài cho tôi "
Cô hét lên rồi tiến đến kéo anh ra nhưng anh khoẻ quá kéo cô ngước lại ôm chọn vào lồ ng ngực sắn chắc của người con trai.

Hai người gần sát lại nhau, cô cảm nhận đuoc hơi thở của anh và anh cũng vậy.

Sau một hồi cô mới dãy dụa thoát ra
" á! cái đồ bi3n thái nhà anh "
Cô quay người chạy một mạch ra phòng.

Mặt cô lúc này đỏ ửng, cô chạy ra nấp sau tường, cô đưa tay vuốt nhẹ ở ngực ,sao vậy tim cô đập nhanh quá! mặt nóng nữa!.

.

Anh vẫn ở trong phòng cô vẫn ngồi ở đó nhìn theo bóng cô chạy đi thì nhếch mép cười!
__________
Ngày hôm sau
anh đã đi làm từ sớm, cô hôm nay ở nhà rước thêm ba con mèo với ba màu khác nhau về nhà, một con màu trắng, con thì màu vàng , con thì màu đen đều được cô bế trên tay rồi dẫn vào chỗ ngủ mới của chúng cùng với cái con bị trọc lông kia.

" Melu chúng mày ở yên đây ha! Tao đi lấy thức ăn cho nhé"
cô xoa xoa, vuốt nhẹ đầu mấy con mèo đáng yêu.

Dì Trương ở bên trong thấy cô lại mang mèo về thì lắc đầu, cái.

cô gái này có gì đó rất đặc biệt, dù có kiêu căng hay khích tướng thiếu gia nhưng mà khi đối với bà thì hoàn toàn lễ phép biết trên dưới, không cậy mình là tiểu thư mà phân biệt đối xử coi thường những người có thân phận thấp kép với bà!.

.

, nhưng nhìn lại thấy những con mèo kia Chắc trước sau cũng bị thiếu gia cạo mất lông thôi
Bà nghĩ trong bụng vậy, rồi ra bên cạnh cô.

_______
Bây giờ trời bắt đầu vào mùa nóng bức, chói chang bởi những tia nắng mang một màu sắc bảo trùm toàn bộ không gian, ngước lên nhìn bầu trời xanh biếc không có một chút mây nào, lúc này là 15h chiều trời bắt đầu nắng nhẹ đi, giảm bớt nhiệt độ.

Sau những lần dòm ngó xung quanh, có hôm bởi vì chán nên cô đã lên sân thượng hóng mát , sau đó cô phát hiện ra có cái hồ bơi ở trên tầng 3 gần sân thượng, hôm nay mới có dịp nắng to lên để tắm.

May thay nay anh chưa đ làm về, cô tranh thủ thay quần áo xuống bơi.

Một lúc sau người con gái thay trên mình bộ áo bơi màu đen ôm trọn thân hình chuẩn đẹp mê người của người con gái, vì cô cao đến tận 1m7 lận nên tôn lên đôi chân dài của cô khiến cô càng thêm phần quyến rũ.

Tịnh Kiều khởi động vài động tác cơ bản rồi nhảy xuống hồ bơi, từng đợt nước tạt vào làn da thêm mát lạnh, cô di chuyển nhẹ nhàng dưới nước mà không biết anh đang bắt gặp cảnh tượng của cô lúc này.

mấy phút trước.

" Dì Trương, tiểu Kiều cô ấy đâu ạ?"
" hình như cô ấy trên tầng ba sân thượng hóng gió hay sao ấy thưa thiếu gia"
Anh bước nhanh lên xem cô ở đâu, hôm nay anh về sớm là vì mẹ anh gọi điện bắt anh đưa cô đến dinh thự chính Bắc Gia chơi với bà, cả hai đứa nên anh bắt buộc phải về
Thực tại ai ngờ anh lại bắt gặp cảnh tượng này, người con gái vẫn hăng say bơi mà không hề để ý đến anh, anh thì cứ nhìn cô mãi thôi! Chắc tại bị cô quấn mất hồn rồi!
Ở dưới bể bơi, cô ngoi lên mặt nước thấy Thượng Nam ở trên kia đang nhìn chằm chằm vào mình.

Sao anh ta về lúc này vậy?
Cô nhanh bước lên bờ, lấy chiếc khăn tắm quàng lên người
" Thiếu tướng Bắc lạnh lùng anh mê tôi rồi à, nhìn muốn rớt hai con mắt rồi kìa!"
anh nghe thấy giọng cô nói rồi mới chớp mắt nhìn lên cô
" Cho tôi cũng chẳng thèm"
" Vậy sao? Câu trả lời này của anh khiến tôi nghi ngờ giới tính thật sự của anh đấy.

Cái gì mà thiếu tướng lạnh lùng bị!.

haha"
" Cô không cắn lại tôi một hôm thì cô chết à"
" hơ! nói chuyện của anh đi.

Tìm tôi có việc gì sao"
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 11: 11: Đi Công Tác


" Mẹ tôi bảo cô và tôi về dinh thự Bắc Gia chơi, đưa cô về đấy chơi vài hôm, bà rất nhớ cô"
" Vậy à! đợi tôi thay quần áo đã, à anh không thay đi, mặc bộ quân phục này đi luôn à"
" ừ! tôi đưa cô sang đó rồi đi công tác luôn"
" Ồ, vậy sao"
" Không vui khi tôi đi công tác sao?"
" hứ anh ở đấy mà suy diễn linh tinh, tôi đi thay quần áo đây"
_________
"Triệu Mạc Lâm cậu sắp xếp ai đi cùng tôi đến thành phố S công tác rồi!"
Anh gọi điện cho Mạc Lâm nói chuyện về công việc để chuẩn bị mai đi công tác
" Ừm! Khương Châu người phụ trách tổng hợp danh sách của những phi vụ có liên quan đến bên đấy nên lần này tôi điều cô ấy đi, ý cậu thế nào?"
" ừm! cứ vậy đi bảo cô ta mai 5h sáng khởi hành, đi trong vòng 3 ngày"
_____
Tại dinh thự Bắc Gia
Đây là hôm sau khi anh đưa cô đến đây rồi về để chuẩn bị đồ đạc để đi công tác ở thành phố S.

Cô với Khê Y mẹ của anh đi dạo ở khu vừa đầy hoa hồng đỏ khắp một khu, toả hương thơm nhè nhẹ, Bắc Gia nơi đây rất đỗi rộng lớn ngoài vườn hoa ra còn có bể nước phun trào, có vài con cá coi đủ loại màu sắc đang bơi tung tăng dưới nước, bên phải là hàng cây cảnh thẳng tắp được tỉa táp thường xuyên trông rất đẹp.

" Bác Bắc ở đây nhiều hoa quá ha, rất thơm nữa!"
Cô nâng nhẹ bông hồng lên cúi xuống ngửi nhẹ nó mùi hương nhè nhẹ lan vào bên trong mũi!.

" đúng rồi cháu! Cái này tự tay anh Kiêu với anh Hàn trồng đó, ở bên đằng kia còn có hoa oải hương nữa cháu nhìn xem"
cô đánh mắt nhìn sang
" Uầy đẹp quá bác ạ!!"
cô ngắm nhìn say mê những cây hoa, vừa đi bên bà vừa ngắm, mắt nhìn mũi ngửi, chân cứ thuận theo mà bước đi!
Đi một lúc mỏi chân rồi, hai người cùng ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi một chút, sẵn tiện bà muốn nói với cô chút chuyện quan trọng.

" Tiểu Kiều này , chuyện cháu và Thượng Nam đó.

Cháu cảm thấy như nào rồi! Hai bác và cha mẹ cháu đã bàn ngày cử hành hôn lễ rồi đó!!"
" Cái gì? bác! bác đã xem ngày luôn rồi sao"
Cô hỏi ngược lại bà, bà cười trả lời.

" Đúng vậy! là tháng sau ấn định đám cưới đó, hai đứa sẵn sàng chuẩn bị tâm lý đi ha,đấy là bác muốn báo trước cho cháu biết để chuẩn bị tinh thần mà thôi!"
" Vâng bác!"
Ui da chưa gì mà hai bên đã tính nhanh vậy rồi, ôi trời chết mất!.

haizzz
lúc này điện thoại của bà vang lên
" Reng! reng"
" Xin lỗi cháu ta nghe điện thoại"
bà bật loa ngoài lên
" Tôi nghe,.

.

"
" Thưa Bác, cháu Mạc Lâm đây ạ!"
" Ừ rồi, cháu nói đi! chuyện bác nhờ cháu"
" À về anh Thượng Nam à bác, cậu ấy đi công tác ở thành phố S 3 ngày mới về ạ!"
" Đi cùng ai nữa không hay một mình"
" Đi cùng một cô gái cùng làm trong trụ sở với nhau ạ"
"Tên"
giọng nói đầy uy lực của một bà mẹ
" Dạ Bác, là Khương Châu"
" Được rồi!"
nói xong bà cúp máy.

Triệu Mạc Lâm thở phào nhẹ nhõm, nghe giọng thôi cũng biết bà quyền lực thế nào rồi,haizzz!
Bà bật nghe loa ngoài nên Tịnh Kiều cô đã nghe hết được mọi chuyện rồi, anh ta đi công tác, còn có người đi cùng là phụ nữ.

À mà sao vậy? tại sao mình lại phải nghĩ đến anh ta,anh ta đi với ai là chuyện của anh ấy.

Tịnh Kiều ơi là Tịnh Kiều.

Thấy Tịnh Kiều đang thơ thẩn biết trong tâm trí cô đang nghĩ gì bà nói.

" Đang lo lắng cho Thượng Nam phải không?"
" Dạ cháu,! "
" Bác biết cháu đã nghe hết rồi, cháu có ghen không?"
thấy mặt cô đỏ ửng như quả cà chua nên bà không hỏi nữa.

" Thôi không phải trả lời ta,ta biết cháu đang nghĩ gì mà!"
cô im bặt, ngại chết mất thôi!.

.

__________
Sau khi ở Bắc Gia được 2 ngày,cô muốn về nhà mẹ chơi một chút đến cổng nhà chưa gì cô đã gọi
" Phu nhân với Lão gia Lục có nhà không ạ"
giọng cô gái thánh thót vang lên khiến hai ông bà đang ở trong vườn cùng nhau tỉa cây cũng nghe thấy rõ.

bà chạy ra
" Có nhà, mời tiểu thư vào nhà ạ!"

" Haha.

.

mẹ yêu nhớ mẹ quá, cả ba nữa! hai người khoẻ chứ"
" Vẫn khoẻ, vẫn khoẻ con không phải lo quá đâu haha"
"À mẹ ơi anh Nghị đâu? Lâu không gặp con muốn đấm anh ấy vài nhát quá! "
" Con bé này con gái sắp lấy chồng đến nơi rồi mà suốt ngày đấm đánh cái gì, tha cho anh nó"
" Con biết rồi hihi, con chêu xíu thôi mà mẹ yêu! mà rõ ràng ba mẹ tự ý đi xem ngày cưới còn chưa hỏi qua ý kiến của con nữa"
" Như nào con dám phản bác sai hả,?"
" Dạ không ạ! con hỏi vậy thui hì hì"
Cô thấy mẹ hơi nghiêm giọng thôi là đã thấy rén rồi.

Cùng lúc đó
" reng ! reng"
" Alo mẹ ơi, con quên tập văn kiện ở trên thư phòng rồi mẹ lên lấy cho con với, rồi bảo tiểu Phúc mang đến cho con với"
Thành Nghị.

" Tiểu Phúc đi mua đồ hộ cha mẹ rồi, bây giờ còn mỗi Tiểu Kiều thôi, nó vừa mới về"
" Thế à mẹ! bảo em ấy mang lên đây hộ con, tý con mua bánh bông lan trứng muối nó thích nhất cho mà ăn bảo với em ấy vậy "
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 12: 12: Trở Lại


Bên thành phố S đây là ngày cuối cùng anh ở đây, những ngày trước anh đến hợp tác liên kết với các cục trưởng hải quân, quân đội,!.

biên giới để tăng thêm phòng vệ ,bảo vệ an ninh Tổ Quốc
Hôm nay anh có lịch kiểm soát kho ở đây Thượng Nam mặc bộ tây trang màu xanh theo sau là Khương Châu đi kiểm tra từng khu vực một, nơi để vũ khí, bom, đạn dược,! súng xem có như đúng yêu cầu, kế hoạch mà đã được cấp trên đưa ra hay không.

Khương Châu đi bên cạnh anh là cô gái có thân hình nóng bỏng, sau bộ đồng phục gọn gàng kia, vẻ đẹp ma mị đầy quyến rũ nhưng có đôi phần nào đó mưu mô không ai biết được!.

Khi nghe tin được điều đi công tác cùng anh, cô ta rẫy nẩy lên vì sung sướng, với cái tính tình của Khương Châu chưa gì ở cái trụ sở này đều được giọng điệu khoe khoang của cô ta phun ra hết!.

bởi mọi người cũng quen với tính cô rồi nên cũng kệ.

Đến công việc.

" Tôi đọc, cô ghi đi "
" Dạ"

" kho số 1, đạt yêu cầu, kho 2 đạt! "
" cô ghi lại hết cả chưa?"
" Rồi, Thiếu tướng"
Người chỉ huy canh gác những nhà kho ở đây tiến lại gần phí anh
" chào Thiếu tướng Bắc, các nhà kho như nào rồi ạ!"
" Tốt! đúng quy định "
" Vậy tôi dẫn ngài và đồng chí Khương đây đi ăn trưa, dù sao bây giờ cũng đã đến giờ ăn trưa rồi, Thủ trưởng Long, và đội trưởng Cao đang đợi ngài! Ăn xong ngài còn phải nghỉ ngơi sớm để trở về thành phố K nữa "
"Ừ! thế đi"
Sau đó ba người cùng bước đi đến nhà hàng ở thành phố S sầm uất này.

Hai người trung niên khoảng trừng 50tuổi mặc trên mình bộ quân trang màu xanh như anh nhưng đậm hơn một chút, chiếc mũ đội trên đầu được tháo xuống để gọn ở mặt bàn.

Anh sải bước đến gần hai người họ
" Xin chào Thủ trưởng Long, đội trưởng Cao lâu không gặp!"
Anh thể hiện cách giao tiếp lịch sự tối thiểu trong quân sự.

Khương Châu cô ta nhìn thấy thì khẽ gật đầu với hai người họ.

" Ồ chào Thiếu tướng Bắc trẻ tuổi, Cậu đừng khách sáo, mời ngồi "Thủ trưởng Cao.

" Hiếm khi gặp nhau không bàn về công việc ha! không biết Thiếu tướng Bắc đã có ý trung nhân của mình chưa? Người tài giỏi như ngài đây chắc nhiều cô gái trẻ theo đuổi lắm nhỉ"
" Thủ trưởng Cao cứ nói quá, tôi cũng bình thường thôi à!"
" Tôi là đang định giới thiệu con gái tôi cho cậu đấy? Mà không biết ý cậu thế nào"
" Haha, xin lỗi ngài tôi có người định hôn ước với nhau từ nhỏ rồi? Mong ngài thông cảm cho tôi "
" Vậy sao! không có gì to tác để cậu xin lỗi cả ha"
Ông ta nói xong rồi cười ha hả tính ông rất phóng khoáng, vẻ ngoài đầy phong độ.

Khương Châu bên cạnh nghe hết mọi chuyện, Bắc Thượng Nam anh ấy có thanh mai trúc mã sao,tại sao mình không biết, không được rồi, mình thích Thượng Nam từ lâu phải cố gắng chiếm được tình cảm của anh ấy mới được!.

.

______
Bữa ăn kết thúc anh và cô ta trở về khách sạn Thượng Nam không nói với cô ta một câu gì mặt đầy lạnh lùng bước đi, lúc này có người đi ngược chiều với cô ta, như nảy sinh ra ý nghĩ gì đó cô giả vờ va vào người của đối phương đi ngược chiều kia, ngã vào anh.

Thượng Nam theo phản xạ đỡ cô ta lại, không cô ta ngã sấp mặt rồi!!
" Cô đi đứng kiểu gì vậy ?"
" Xin lỗi Thiếu tướng tôi sơ ý quá!"
Cô ta giả vờ mình thật sự bị người ta vô tình va vào bị ngã đúng là người đàn bà tâm cơ mà
Anh không nói gì lặng lẽ bước đi để cô ta ảo tưởng nghĩ lại cảnh lúc nãy Bắc Thượng Nam đỡ cô ta.

Đây không phải mơ đúng không? Chắc chắn mình sẽ có cơ hội
________
Bắc Thượng Nam trở về nhà sau ba ngày đi công tác, lúc trước lần nào đi công tác về anh cũng vào trụ sở trước nhưng lần này thì không, anh cũng không biết biết sao nữa, anh muốn về biệt thự riêng của mình ngay, anh muốn gặp Tịnh Kiều ngay lúc này.

" Thiếu gia ngài đi công tác đã về, ngài uống nước đi cho mát"
Bà vội vàng rót cho anh một ly nước, anh bỏ cặp tài liệu và chiếc mũ của mình, ngồi xuống ghế sofa ngả lưng ra sau nhắm hờ mắt
"À Dì Trương,Tịnh Kiều cô ấy đâu?"
"Tịnh Kiều tiểu thư ở Bắc gia được 2 ngày rồi trở về Lục ra chơi rồi ạ!.

Ngoài ra Bắc phu nhân bảo tôi nói lại với cậu là tuần sau đưa cô Kiều đi thử váy cưới, và chụp hình cưới để chuẩn bị cho hôn lễ được cử hành và đầu tháng sau"
"Ừm "
anh hơi mệt một chút nhắm mắt rồi ngủ thiếp đi không hay.

Hôm qua cô vừa mới về Lục Gia chơi được một tý thì lại bị ảnh trai nhờ mang tài liệu đến cho anh.

Cô chọn một con xe ô tô màu bạc rồi lấy chìa khóa bước lên xe khởi động rồi phóng đi!
Tại công ty Lục Thị
cô ngước lên nhìn toà nhà cao vút trước mắt rồi tiến vào trong sảnh, cô tiến đền quầy tiếp tân
" cho tôi hỏi phòng của giám đốc Lục Thành Nghị ở tầng nào nhỉ"
" Cô là gì của giám đốc"
" Cứ gọi cho giám đốc bảo là tôi Lục Tịnh Kiều em gái của hắn đến đem tài liệu hộ "
người nhân viên nghe cô nói là em gái giám đốc thì liền khẩn trương cho cô lên
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 13: 13: Gặp Nghiêm Thần Phong


" Thưa cô phòng giám đốc là phòng 180 tầng số 20 ạ!"
" ừ "
Tịnh Kiều cầm tệp tài liệu quay ra thì bị người đàn ông đụng trúng là tệp tài liệu bị rơi xuống, cô lúng túng cúi xuống nhặt
" Xin lỗi cô tôi vội quá nên va phải cô, cô không sao chứ"
Cô ngước mắt lên nhìn anh.Ui da cực phẩm đây rồi, người gì đâu mà đẹp vậy nè, ngũ quan sắc sảo điển trai, đầy phong độ,anh đang khom lưng xuống nhặt tờ văn kiện rơi lung tung lại hộ cô.
Nhìn thấy Tịnh Kiều anh ta ngây người một lúc, cô gái này có đôi mắt đẹp thật,...!nhưng lúc sau anh ý thức lại ,cả hai cùng đứng dậy....anh hỏi
" Xin hỏi cô tên gì?"
anh hỏi thẳng danh tính của cô ,cô không suy nghĩ mà trả lời luôn
" Tôi sao...!tôi họ Lục tên Kiều"
" Ồ, cô là em gái của Thành Nghị sao?.....!tôi tên Nghiêm Thần Phong 25 tuổi chủ khách sạn, resot, nhà hàng ở thành phố K này, rất vui được gặp cô "

anh đưa tay định bắt tay cô nhưng cô cười trừ rồi xoay người đi.Cô kệ anh ta phải nhanh đưa tài liệu cho anh không tý bị mắng chết mất,cái tên Thần Phong kia định tiếp cận cô à? nhìn cũng đẹp trai đấy nhưng không bằng tên mặt lạnh ở nhà .....ơ mà sao mình lại nghĩ đến Nam mặt lạnh đáng ghét là sao?
Nghiêm Thần Phong nhìn theo bóng dáng cô gái khuất dần sau bức tường thì khẽ nhếch môi cười,cô gái này có chút thú vị đây!!
_______
Cô ở Lục Gia một hôm, hôm sau cô mới về lại biệt thự riêng của Thượng Nam.Lúc này anh đã về , cô thấy anh dựa người vào sofa nhắm nghiền mắt ngủ, cô định nói gì nhưng quản gia ngăn lại
" Thiếu gia vừa về được một lúc, chắc cậu ấy đang rất mệt nên Tiểu Kiều cháu lên lầu nghỉ ngơi đi, để cậu ấy ngủ một chút, rồi một lúc dậy ăn trưa,...."
Đến giờ ăn trưa, cô bước xuống nhà thì không thấy anh nữa, chắc tại anh lên phòng nghỉ ngơi rồi!
Cô vừa suy nghĩ xong thì cô nghe được tiếng bước chân đang lại gần, cô quay lại thấy anh không mặc bộ quân phục hồi nãy nữa mà thay vào đó là bộ đồ ngủ lụa mềm mại màu đen, mái tóc rũ xuống trông khác hẳn với giáng vẻ đi làm của anh .
Thấy Tịnh Kiều nhìn mình không chớp mắt anh nói:
" Có tin tôi móc mắt cô ra không?"
Cô nghe thấy tiếng a thì giật mình thu lại ánh nhìn, tại đây là lần đầu tiền cô thấy anh mặc đồ như vậy nên hỏi ngạc nhiên.
" Hứ,....Móc hộ tôi cái!"
" Ha ha ha....chêu cô chút thôi! "
ngưng lại một chút anh nói tiếp.
" Ngày mai là đầu tuần, tôi đưa cô đi thử váy cưới"
" Anh biết rồi sao?"
" Ừ....dì Trương bảo với tôi là mẹ tôi dặn vậy.Cô có đi không để tôi còn biết "
" Đương nhiên là có rồi.Đời người chỉ có một lần cưới thôi.Tuy chúng ta không có tình yêu với nhau nhưng Tịnh Kiều này vẫn muốn là một cô dâu đẹp nhất trong lễ cưới "
" Không tình yêu sao?"
Anh nói với nhịp điệu chầm chậm rồi tiến sát mặt mình vào gần cô hơn, khiến cô có chút hốt hoảng.Thấy Tịnh Kiều rụt cổ lại thì anh nhếch môi cười rồi lại trở về tư thế cũ

" Có điều này tôi muốn nói với cô điều này "
" anh nói đi"
" khi tổ chức hôn lễ tôi không muốn mời nhiều khách mời có tiếng, chỉ có người thân trong hai gia đình chúng ta, bởi lẽ tôi làm trong quân đội như này ắt hẳn nhiều người sẽ rất muốn nắm lấy được điểm yếu để đối phó với tôi, tôi muốn như vậy chỉ muốn cô và gia đình an toàn không ý gì khác, cô hiểu ý tôi nói chứ ?"
" Ừ...!được đều anh quyết định, mà anh nhớ thông qua gia đình một chút "
" Chuyện này cần cô nhắc à"
" Tôi nói thế, không thừa đâu Nam mặt lạnh ạ!"
" Cô nói ai mặt lạnh "
" Cô giỏi lắm !"
" Meo meo ....."
Cắt ngang cuộc cãi vã của hai người là 4 con mèo cô thường nuôi một con bị trọc lông kia cũng đi theo ra, cái đuôi ngoe nguẩy trông rất đáng yêu.
Nghe tiếng mèo kêu anh nhìn xuống chân
" Tịnh Kiều !!!! Mấy con mèo này đâu ra nhiều vậy, đừng nói là....".
" Anh bình tĩnh đây là tôi mua về đó! anh thấy thế nào"

" lúc trước cô chưa thấy tôi cảnh cáo rồi sao? bây giờ mang nhiều con về thêm nữa là muốn tôi tức chết à, cô nói tôi nghe coi"
anh nghiến răng gằn từng chữ, rồi lại nhìn xuống con mèo, muốn đấm quá đi,cả cái con lần trước anh bảo trợ lý Giang cạo lông nữa, bây giờ nó vẫn còn sống,béo hơn trước, xuất hiện với các thành viên mới nữa chứ ! Tức chết Bắc Thượng Nam này rồi.
" Vậy tôi đem nó vào chuồng, không cho nó đi lại lung tung ở trong nhà nữa, tôi hứa sẽ vệ sinh lông ở sofa ở phòng khách thường xuyên cho anh! Tôi thực sự rất thích mèo"
" ha...!tôi đợi xem những lời coi nói có thực hiện được hay không ? Nếu không được tôi sẵn sàng cho mấy cái con này biến mất khỏi đây không dấu vết cô nghe chưa"
" Biết rồi"
Cái tên này lắm điều thật đó.Tôi chỉ nhượng bộ anh lần này thôi.
" Biết thì bế nó đi đi"
" Được,...ruby, ....đi theo chị nào !"
sau đó mấy con này được cô bế đi.Dì Trương cùng lúc đó bê thức ăn lên...
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 14: 14: Thử Váy Đám Cưới


8h00
Tại biệt thự riêng của Bắc Thượng Nam, anh đến bên phòng cô gõ cửa.

" cốc cốc!.

Tịnh Kiều, cô có dậy không hả!"
một lời, hai lời, ba lời!.

.

không nghe, không trả lời được lắm!
cửa thì khoá trong, anh đi lấy chìa khoá dự phòng ở dưới lầu rồi bước lên mở cửa vào, thấy cô gái kia vẫn đang chùm chăn ngủ không biết trời đất gì,anh đến bên cửa sổ kéo rèm ra rồi anh tiến lại bên giường kéo chăn ra
" Tịnh Kiều cô ngủ đủ chưa?"
" Ừm!.

"
do ánh sáng lọt vào phòng cho nên cô nheo mắt lại
" Anh làm cái gì thế, tôi đang ngủ "
" Cô có đi thử váy không thì bảo ?"
" thử váy, ôi trời tôi ngủ quên mất, tôi có đi anh đợi 15 phút nhá! "
Nói xong cô bước xuống giường chạy vào phòng vệ sinh cá nhân.

" 30 phút rồi vẫn không thấy xuống, cô ta lại ngủ tiếp ở đó sao?"
anh đưa tay lên nhìn đồng hồ rồi than vãn.

Đây rồi cô xuống rồi.

" Cô làm tôi đợi hơi bị lâu đấy"
" Tôi còn phải trang điểm các thứ, anh có là con gái đâu mà biết được"
Anh không muốn đôi co với cô nữa,
" Đi thôi"
hai người cùng sánh vai bên nhau rồi bước lên xe
__________
Tại Cửa hàng váy cưới Phú Quý
"Xin chào quý khách!Hai vị đến là chọn trang phục lễ cưới"
Nhân viên ở cửa hàng lễ phép cúi đầu chào hỏi hai người.

" ừm,!.

đưa cô ấy đi chọn bộ nào đẹp nhất ở đây, thử hết"
" Vâng,!.

vậy mời tiểu thư đi theo tôi"
" Đây là những bộ trang phục mẫu mới năm nay, tiểu thư cứ thử vào xem sao?"
" Ừ! để tôi xem đã"
sau đó Tịnh Kiều quyết định chọn một cái váy cô ưng nhất rồi thử vào
Cô thay xong bước ra, ngắm nhìn mình trong gương
" Cũng được nha rất đẹp, đúng là mình đẹp sẵn rồi mặc gì cũng đẹp"
Cô bước ra khỏi rèm
" Thượng Nam anh thấy thế nào"
Anh đang đọc tin tức trên điện thoại thì nghe cô gọi liền ngẩng đầu nhìn về phía cô, cô đẹp lắm, bộ váy này tôn lên làn da đẹp trắng ngần của cô, anh lấy lại tập trung.

" Được, lấy tôi bộ này"
Nhân viên cũng suýt xoa khen đẹp!.

" tiểu thư đẹp quá! bộ này rất hợp với cô luôn đó!!"
_______
Sau khi chọn váy cưới xong thì chụp ảnh cưới , chọn nhẫn để tý về chọn sau.

" nào chú rể cười lên nào, đúng rồi cười như thế"
" cô dâu cười tươi lên, ôm chặt chú rể"
!.

" Ok!.

đã xong, rất đẹp đôi"
đó là những tiếng nói của thợ chụp ảnh cưới cho cô và anh!.

.

__________
Ngày cưới

" Hôm nay là lễ cưới của cô dâu Lục Tịnh Kiều và Bắc Thượng Nam"
Tiếng MC vang lên ở dưới liền vỗ tay.

Hôm nay cũng như đã nói, không có ai nhiều chỉ có người thân thiết với gia đình hai bên, cũng không có nhà báo đến để đưa tin hay chụp ảnh gì cả.

Chỉ vì anh là Thiếu tướng không đơn giản chút nào, nếu kẻ địch biết được thì không hay.

!.

"Tôi hỏi lần cuối Cô dâu và chú rể có đồng ý lấy nhau không ạ!"
Cô và anh đồng thanh đáp
" tôi nguyện ý"
" Vậy hai người cùng chao nhẫn cho nhau , sau đó chú rể có thể hôn cô dâu rồi!"
Chết rồi phải hôn thật sao, cô cảm thấy hồi hộp.

Thấy tay cô run rẩy anh nói khẽ với cô
" Cô là đang hồi hộp à?"
" hồi hộp cái đầu anh đó"
" nhìn lên tôi đi, xấu hổ gì chứ"
anh cúi khẽ người xuống hôn lấy đôi môi mỏng của cô khiến tim Tịnh Kiều rạo rực.

Anh dứt môi ra Tịnh Kiều cảm giác nuối tiếc sau đó lại hết!.

.

Hôm nay cô mặc trên bộ váy cưới trắng tinh dài bồng bềnh bên trên đính vài viên ngọc , trên mái tóc màu đỏ rượu đã được nhuộm lại có chiếc vương miện lấp lánh như công chúa trong cung điện vậy,! rất xinh đẹp, vẻ đẹp sang trọng quý phái, thu hút đến mê người! còn anh mặc trên mình bộ vets đen kết hợp cùng áo sơ-mi trắng,quần cùng bộ, giày tây,! bên ngoài nhìn vào thì như vậy ,
nhưng có ai biết bên trong trái tim của hai người có nhau hay không chỉ người trong cuộc mới rõ được!
____
Hai bên ra đình lần lượt lên chúc mừng
Bắc Gia
" Ba mẹ chúc hai đứa trăm năm hạnh phúc, sớm sinh cho ba mẹ vài ba đứa cháu nội ha"
Bắc Thượng Đình và Khê Y bước đến vừa chúc vừa trao quà cho 2 vợ chồng son.

Hai anh trai ruột của Thượng Nam là Thượng Kiêu và Thượng Hàn đến chúc mừng em mình và tặng quà
" Chúc hai em trăm năm hạnh phúc " Thượng Kiêu rất ít xuất hiện ở những nơi có đông người, nhưng hôm nay ngoại lệ, là đám cưới của em trai anh nên anh phải đến.

" Thượng Nam em khá lắm! lấy vợ trước anh"
Thượng Hàn vỗ lên vai Thượng Nam với lời nói đầy trêu chọc.

" em vẫn còn thua anh nhiều haha"
Đến Lục Gia
" Con gái yêu của mẹ bây giờ lấy chồng thật rồi! nhớ là bớt cái tính hay ăn nói xà lơ của con đi, bớt bướng bỉnh cứng đầu một xíu đi nghe chưa!.

Thượng Nam à con bé tính tình nó chắc hẳn con cũng biết nên đôi lúc thông cảm cho nó ha.

Cuối cùng thì chúc hai đứa hạnh phúc "
" Con cảm ơn ba, cảm ơn mẹ"
Thấy anh trai đến gần
" Anh trai "
" Thành Nghị không ngờ bây giờ tôi phải gọi cậu là anh rể luôn "
" haha!.

phải gọi vậy là đúng, cậu kêu cái gì"
" Chúc em gái của anh hạnh phúc bớt nói nhiều đi không Thượng Nam đuổi về nhà thì anh không nhận đâu"
" hứ !.

em biết rồi, anh ta mà dám đuổi em "
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 15: 15: Anh


Kết thúc hôn lễ mọi người ra về cô mệt mỏi nằm xuống giường, tay lần mò cởi khoá ra mà không được, đúng lúc anh mở cửa vào
" cạch"
" Thượng Nam anh vào đúng lúc quá , cởi khoá hộ tôi với!.

.

"
" Ừ"
anh uống rượu vào nên hơi say anh trả lời xong tiến gần đến kéo hộ cô.

Thấy kéo xong rồi cô đi vào phòng thay đồ ngủ mặc vào
" Thượng Nam, anh ngủ đây sao?"
" Ừ! "
" thế thì tôi sang bên phòng cũ ngủ"
" Không được, bây giờ cô và tôi là vợ chồng nên phải ngủ cùng phòng, Tịnh Kiều ngủ trên giường đi, tôi ngủ ở sofa, Thượng Nam này không làm gì cô đâu, đừng lo"
anh mệt mỏi nói với cô!.

" ừm vậy được"
Vì cả ngày phải loay hoay nên giờ người cũng thấm mệt hai người cũng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

_________
Sáng hôm sau, mặt trời đưa ánh sáng len lỏi vào khe cửa sổ, nhưng hai người kia vẫn nhắm mắt ngủ ngon lành, lúc này mi tâm của Tịnh Kiều khẽ nhíu lại.

Cô mở mắt mơ màng, thấy có gì đó nặng đè lên bụng cô, quay sang thì thấy Thượng Nam,anh ấy đang ôm cô ngủ một cách yên lành,Tịnh Kiều mải nhìn ngắm anh, nhìn anh thật đẹp, nhưng sau đó cô lắc đầu, không được,tại sao lại khen anh ấy đẹp được,hồi nhỏ đẹp thôi!!!!.

.

điều đó khiến cô giật mình hiểu nhầm anh muốn chiếm tiện nghi cô.

" A!.

Thượng Nam tại sao anh lại ngủ trên giường"
Anh nghe thấy tiếng hét thì giấc ngủ ngon bị đánh thức.

Anh mở mắt ra nhìn cô!.

" Tôi thích!!!"
anh trả lời ngắn gọn, như mình không hề sai vậy, có gì đâu mà lớn tiếng lên ghê vậy.

.

" rõ ràng là chỗ anh ngủ ở sofa mà,anh còn hứa không làm gì tôi"
" Thì tôi có làm gì cô đâu!hay trong đầu cô toàn suy nghĩ cái bậy bạ gì đâu đúng không?"
cô ấp a ấp úng phản bác!.

" Tôi đâu! đâu có!!!"
" Đáng lẽ ra cô tối qua phải thực hiện nghĩa vụ của một người vợ đối với chồng, tôi không đòi hỏi cô thì thôi, cô còn làm giá cái gì?"
" Anh!.

"
Cổ họng cô không thể phát ra tiếng nổi, anh nói đúng quá rồi, không cãi được.

Thượng Nam lần này tôi nhịn, Tịnh Kiều tôi nhịn.

Không nói với anh câu nào nữa cô nằm lại xuống kéo chăn trùm qua đầu.

Chỉ vì cô kéo chăn nhiều quá nên người anh lộ hết ra!.

thấy điều gì đó không ổn,cô thò đâu ra khỏi chăn nhìn anh.

"Thượng Nam,anh!.

anh không mặc gì sao? anh là tên bi3n thái!.

"
Cơ bụng 6 múi nhìn rõ mồn một,đẹp quá đi thôi,mê giữ!.

cô vừa che mắt vừa quát anh,đôi tai vì ngại ngùng mà dẫn đến ửng đỏ.

Anh thấy cô như vậy thì có ý định trêu chọc cô một chút!.

.

không để cô kịp loát nữa anh nhanh chóng giữ lấy cô, cúi xuống hôn ngấu nghiến,sau đó một lúc thì dứt môi ra
" Sao? em là vợ tôi, tôi là chồng em!.

mấy chuyện này là điều đương nhiên có thể xảy ra "
anh lúc này đổi cách xưng hô với cô thành em !.

hơi lạ ha.

"Anh!.

.

anh rõ bản chất bi3n thái ra rồi đấy,dám cưỡng ép lấy nụ hôn của tôi! anh được lắm!!!"
" Chẳng phải em cũng thích đó ư"
Anh nói xong thì cười cười!.

lúc đó không biết tại sao anh lại hôn cô nữa, nhưng mà kệ ,mùi vị cũng không tồi,rất thơm và mềm nữa!
" Tôi! không thèm nói chuyện với anh nữa "
Xem em không nói chuyện với tôi được bao lâu, hay cho Tịnh Kiều cô ấy vào quân trường tập luyện thể chất vài ngày nhỉ? chắc sửa được cái tính này của cô ta cũng nên.

Ý tưởng này tự nhiên loé trong đầu của anh hay đấy haha!.

_______
Hôm nay diễn ra buổi tiệc hồ bơi tại dinh thự Bắc Giá, rất nhiều người đến tham dự! !
" Tịnh Kiều, hôm nay đi theo tôi đến Bắc Gia diễn ra tiệc hồ bơi mẹ bảo hai ta cùng về tham gia cùng cho vui "
" được! để tôi chuẩn bị áo tắm "
sau đấy cô loay hoay tìm bộ đồ bơi siêu s3xy.

Trong đầu cô xuất hiện ý nghĩ liệu anh ta thấy mình mặc như này ở đám đông sẽ như thế nào nhỉ?nghĩ thôi cũng thấy hay ho rồi đó!.
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 16: 16: Tiệc Hồ Bơi


Anh tự lái xe đưa cô đến dinh thự Bắc Gia, từ chỗ nhà riêng của anh đến đấy cũng chỉ mất 10 phút thôi.

Trong xe Tịnh Kiều ngồi yên vị ở bên ghế lái phụ, thì thoảng đánh mắt sang nhìn anh một cái.

Không biết từ khi nào cô bị mê cái bản mặt cứng ngắc đầy lạnh lùng này của anh rồi
"Em ngắm tôi đủ chưa?"
giọng nói lạnh lùng phát ra tiếng từ cổ họng anh, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng về phía trước!.

.

" Chưa"
Cô tự nhiên trả lời sau đó mới thấy không đúng lắm liền nói lại
" Ai thèm ngắm anh"
cô gái này ngắm anh chán chê rồi mà không nhận, giỏi lắm!!!!

" Tôi biết em ngắm tôi, tôi đẹp như vậy mà"
" Đẹp cái đầu anh đó!.

lo mà lái xe đi "
_______
Dinh thự Bắc Gia
Bấy giờ ở đây đã đầy người đến dự, anh và cô cũng đến nơi được một lúc rồi, Bắc Gia thật sự rất rộng, nhiều chỗ mới được tu sửa lại thêm phần khang trang hơn
" Con chào ba mẹ,!.

.

"
Cô thấy Ông Bà tiến đến tới gần chỗ hai vợ chồng mình thì lễ phép cúi đầu chào ba mẹ chồng
bà nở nụ cười thân thiện với con dâu! !
"Chào con dâu yêu quý của ta, hôm nay con thoải mái bơi nhá! Mẹ biết từ lúc con mới bé tý tẹo đã học bơi rồi thích bơi rồi? Hôm nay mẹ là người có chủ ý tạo ra bữa tiệc này là để làm quà cho con dâu cực phẩm của ta mới về đó"
" Con cảm ơn mẹ! Không ngờ mẹ vẫn nhớ đến từng chuyện nhỏ nhặt về con như vậy! "
" tại con chiếm vị trí trong lòng ta rất quan trọng "
" Mẹ,con cảm ơn ạ"
"Thượng Nam,con với hai anh đi tiếp khách giúp ba, còn Tịnh Kiều để con bé xuống bơi trước đi,cứ để con bé thoải mái "Thượng Đình.

"Con đi vào trong thay đồ bơi đi,để mẹ ngồi đây tán gẫu với mấy bà rồi đợi xem con dâu của mẹ bơi"
" Mẹ à!!! con thấy đông quá! "
" ha ha không phải ngại,con cứ tự nhiên đi chứ, đây là do nhà mình tổ chức mà"
" Vâng ạ!con xin phép"
Cô quay bước đi lên lầu, phòng riêng của anh rồi thay đồ

_________
Ở dưới ba anh em siêu nhân,bạn thân của Thượng Nam sánh vai cùng nhau đi vào, tuyệt vời toàn cực phẩm thế này!.

trên người họ là bộ vets đắt tiền , Nghiêm Thần Phong diện trên bộ vets màu đen tuyền, Trần Bác là bộ vets trắng, Triệu Mạc Lâm mặc trên mình bộ màu be!.

Triệu Mạc Lâm.

" Chào anh Thượng Kiêu,Thượng Hàn,Thượng Nam! lâu rồi mới gặp hai anh trai này ha"
Mạc Lâm dơ tay bắt tay với ba người đứng đối diện mình.

Sau đó hai người kia cũng lần lượt chào!.

Thượng Kiêu
" Chào mọi người, rất vui được gặp lại các cậu đấy"
6 người trò chuyện với nhau vừa uống rượu,toàn cực phẩm trai đẹp thế này,lại toàn độc thân nữa,các tiểu thư đài cát mắt sáng lên nhìn về phía đám người của Thượng Nam kia họ chỉ là đi cùng cha mẹ đến đa số là gặp mặt gia đình Bắc Thượng để làm quen,tạo mối quan hệ mật thiết với lại đem con gái đi theo để xem có lọt vào mắt xanh của mấy thiếu gia của Bắc Gia hay không!.

Nếu may lọt vào thì như một bước lên tiên vậy!
Nghiêm Thần Phong lúc nãy không để ý nên bị rượu đổ vào áo vets nên nhanh chóng xin phép đi vào nhà vệ sinh

Trong lúc đi vào anh đi ngược chiều với một cô gái mặc trên mình bộ đồ bơi màu đen đầy quyến rũ!.

nhìn có chút quen thuộc ,anh ngoảnh mặt lại nhìn lần nữa thì cô ấy đã đi khuất rồi.

Anh từ bỏ sự tò mò của mình,đi xử lý chiếc áo vets này trước đã!
_______
Cô thân hình nóng bỏng với bộ đồ bơi màu đen s3xy, bước ra cùng với một số người cũng đã thay đồ để chuẩn bị xuống bơi rồi.

Một bên hồ dành cho nữ, một bên cho nam rất rộng rãi!.

Thượng Nam lúc này mới đảo mắt xem cô ở đâu thì thấy phía hồ bơi rất nhiều người kéo sang bên đó để xem, đánh mắt sang mới thấy cô đang ở bên đó khởi động chuẩn bị nhảy xuống bơi.

Anh bên này mặt đen xì,nhìn xuống bộ đồ bơi,sao hở hang ghê vậy! đây là đang khi3u gợi trai đẹp ở đây sao? Anh không biết làm sao nữa cái tâm tình lúc này gọi là gì đây!
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 17: 17: Ghen


Mặc kệ cô bơi bên đó,tuy trong lòng đầy bức bối.Anh cùng đám bạn và anh trai thay đồ xuống bơi bên này....
Khê Y nhìn cô bơi chăm chú, rồi quay sang nhìn những người bạn của bà nói
" Mấy bà xem kìa,con dâu tôi bơi có giỏi không?"
" Cô gái mặc bộ đồ bơi đen kia sao? xinh quá,bơi khéo nữa....xin vía con dâu xinh đẹp tài giỏi như bà nhá"
" bà này...quá khen rồi!!"
_______
Cô bơi một lúc cảm thấy lạnh lạnh thì liền rời hồ bơi, không ở đây mấy công tử cậu ấm kia nhìn mình như muốn nuốt cả người mất...
Tịnh Kiều choàng khăn tắm đi lên, Nghiêm Thần Phong không muốn bơi nên ngồi ở một góc tay cầm ly rượu nhìn ngắm cô nãy giờ,thì ra là Lục Tịnh Kiều em gái Lục Thành Nghị lúc đó anh mới nhớ ra,....thấy cô rời đi thì liền đi theo vào trong
Thấy cô anh mở miệng nói
" Tiểu thư Lục ,chào cô...hôm nay lại gặp cô rồi!"

Thần Phong đảo mắt nhìn cô một lượt, bộ đồ bơi đang ướt sũng bởi lẽ do cô vừa mới bơi xong.
Thượng Nam loay hoay không thấy cô đâu,rõ ràng nãy vừa mới ở đây mà.Anh lên bờ tìm xem cô ở đâu....vào trong thì thấy coi và Thần Phong đang ở cùng nhau nói chuyện gì đó, anh tiến đến gần
" Thần Phong cậu đi đâu vậy, ra ngoài kia với Mạc Lâm đi, cậu ta đang tìm cậu "
anh nhanh chóng nhìn sang cô,nhẹ nhàng nói
" Em lên phòng thay đồ đi, mặc đồ ướt lâu dễ bị cảm đó"
Tôi biết rồi,xin phép hai người
Cô đi khuất lên lầu thì
Thần Phong nhìn sang bên anh hỏi
" hai người quen nhau sao?"
"Tịnh Kiều là vợ tôi"
"Cái gì....!thật"
Nghiêm Thần Phong ngạc nhiên tròn xoe mắt nhìn anh mà hơi ngạc nhiên
" Cậu có ý gì với vợ tôi"
Ánh mắt anh nhìn Thần Phong như muốn ăn tươi nuốt sống,anh cười sau đó trả lời
" Tên mặt lạnh nhà anh toàn nghĩ gì đâu, nếu anh đồng ý thì tôi cũng muốn có ý....haha"
Cái tên này thật sự có ý với Tịnh Kiều ư.Chắc với cái tính của cô ấy thì cậu ta muốn tiếp cận e là khó, còn bày tỏ tình cảm thì còn khó hơn.Thượng Nam thầm nghĩ 😀o anh coi thường bản lĩnh của Thần Phong hay là độ tự đắc của anh quá cao đây!
Anh chậc lưỡi khoác vai Thần Phong ra ngoài....!mặc cho tâm trạng anh bây giờ không được dễ chịu tý nào.
________
Tịnh Kiều thay quần áo khô xong thì liền xuống dưới với mẹ chồng cùng mẹ đi gặp gỡ mấy phu nhân khác cùng tuổi với bà, được một lúc thì Thượng Phong tìm cô, hai người cùng trở về biệt thự
Trên xe cô thấy sắc mặt anh không được ổn cho lắm! Mình làm việc gì sai sao? Hay anh ấy bị bệnh,...!khuôn mặt như tạc tượng, mày nhíu lại,....cô định hỏi anh làm sao không nhưng lại thôi.

Đến nhà anh đi xồng xộc lên lầu, cô đi theo sau mà bó tay, cái tên này sao thế nhỉ?
Vào trong phòng anh cởi áo vứt phăng lên giường, cởi hở từng nút sơ mi trắng mà đã được thay vào trước đó...Tịnh Kiều nhìn mà không chấp nhận được, trong đầu lại nghĩ đến chuyện gì đó đôi phần bất lợi về cô
" Này Anh làm sao vậy?"
"..."
Anh liếc lên nhìn cô, nghĩ đến cảnh tượng cô cười nói vui vẻ bên nam nhân khác, anh thấy thật khó chịu mà!
Bắt gặp ánh mắt như lưỡi dao của anh, cô cảm thấy có chút lạnh sống lưng, rén một chút...
" Sao anh không trả lời? Tôi làm gì sai sao?"
" Em và Nghiêm Thần Phong có mối quan hệ gì"
Hoá ra là vì chuyện này,bó tay thật.Mà sao lại quan tâm về mình như này ta...!chẳng lẽ Thiếu tướng Bắc là đang ghen!
nhân tiện trêu đùa anh ta tý cho vui nhỉ?Sự tinh ranh, bướng bỉnh này của cô ăn sâu vào máu rồi mà...
" Ừ thì có quan hệ gì thì liên quan gì tới anh.Dù gì anh ấy cũng ưa nhìn hơn anh,nhìn vào là có cảm tình luôn...con trai nhìn vào là còn thấy vậy...huống hồ là nữ giới như tôi.Ai như anh ngày nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh tanh như pho tượng ấy...!nhìn còn thêm ngứa mắt"
Cô vừa khiêu khích thêm chút chất giọng truyền cảm, tay chân thì khua khua để thêm phần chứng minh cho lời nói của mình.Nhìn thôi cũng thấy buồn cười.Mà Thượng Nam đang ngồi trên giường lúc này không vui thêm nổi mà còn thấy tức tối hơn.Nghe cô nói có phần dấu diếm mập mờ anh càng điên hơn nữa....chưa bao giờ Bắc Thượng Nam này phải tức đến như vậy!!
" vậy sao không đi ở bên cậu ta luôn đi, khen hết chỗ chê rồi ha"

" Hứ, không cần anh phải nói...có ngày tôi bỏ anh đi theo cậu ta"
" Em giỏi lắm! Tịnh Kiều có tin tôi phạt em không hả?"
Anh gắt lên.
Cái tên này còn nghĩ phạt thêm mình cái gì nữa đây.Xem anh ta làm gì mình, Tịnh Kiều này chờ...
" Tôi đợi hình phạt của anh"
Cô khoanh tay trả lời anh.
" Nằm lên giường "
Ba từ phát ra từ cổ họng anh, khiến đầu óc cô lại nghĩ đến thứ không mấy trong sáng, cô nhanh ý đến gần lại anh.
" Thượng Nam, xin lỗi anh...tôi không nên nói những lời như vậy, tôi không muốn bị phạt anh tha cho tôi lần này đi ha....Lần sau Tịnh Kiều này hứa không dám tái phạm"
Cô gái này là đang dở thói thỏ con với anh sao? nhưng nghe xong có đôi phần tức giận giảm xuống.Từ trước những lời ngon ngọt này của những người phụ nữ ngoài kia anh đều bỏ ngoài tai....còn Lục Tịnh Kiều là ngoại lệ.....
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 18: 18: Tốt Nhất Là Đừng Cho Cô Ấy Vào Bếp


Vì chuyện hôm qua hình như anh ghét cô hơn thì phải, lúc dậy cô sờ sang bên cạnh đã lạnh nguội không còn hơi ấm ,chắc hẳn anh đã dậy và đi làm rồi.

Cô với chiếc điện thoại 7h30 rồi còn gì nữa.

Cô vệ sinh cá nhân rồi bước xuống nhà ăn sáng, đến trưa cũng chỉ có cô và quản gia ăn trưa, còn anh ăn ở cơ quan tối mới về.

Đầu cô lại nảy ra ý tưởng, cô thấy quản gia chuẩn bị đi chợ thì tiến lại gần
" dì Trương, dì đi chợ sao ạ?
" đúng rồi, Tiểu Kiều sao vậy cháu?"
" Dạ cháu muốn đi cùng dì đi chợ, cháu muốn nấu cho anh ấy bữa cơm, bác biết anh ấy thích ăn gì đúng không ạ?"
Cái con bé này hôm nay uống có lộn thuốc không vậy! Nghe nói tiểu thư nhà họ lúc có chút bướng bỉnh thật nhưng biết yêu trẻ kính già, được cưng chiều từ nhỏ ,làm gì biết nấu ăn.

" Dì biết, mà cháu có biết chế biến không đó"
" Cháu!.

"
Cô gãi nhẹ đầu e thẹn.

Cô chưa từng nấu ăn bao giờ, rửa bát cũng chưa,chỉ biết ăn thôi, e rằng là khó làm lắm, nhưng cô muốn thử thách bản thân một lần.

Bà quản gia cũng hiểu nên không hỏi nữa, không muốn làm khó cô.

Nhìn Tịnh Kiều e thẹn vậy có chút đáng yêu!.

.

" Không sao, bà biết! học dần sẽ làm tốt thôi, chuyện gì cũng vậy, không phải tự nhiên một phát là làm được luôn đâu, phải có sự học hỏi ,rèn luyện thường xuyên!.

.

mới có thể thành công được.

Thôi không nói nhiều nữa ha, đi thôi"
" vâng"
Cô gật đầu rồi đi theo bà
1 Tiếng sau , cũng là gần 17h chiều rồi, hai người đi chợ chiều về, nguyên liệu đã đầy đủ.

" bây giờ dì chỉ cho cháu biết chúng ta sẽ làm những món gì đi ạ"
"Những món gì nói bây giờ toàn là những món Thượng Nam thích, ví dụ như là : cá kho với cà chua,dì đã mua cả con cá về rồi đây, súp lơ luộc, gà chiên, trứng rán mỡ hành!.

"
" Những món anh ấy thích như vậy thì bây giờ nấu món gì trước ạ?"
" Giờ cháu đi rửa cà chua, súp lơ cho dì, để dì thái cho"
" Không được, dì chỉ cần đứng một bên chỉ cho cháu làm thôi được không? Cháu muốn thử sức"
" thôi được rồi! dì không làm ,dì đứng chỉ cho ha"
Sau đó cô nghe bà chỉ từng tý một, nhưng mà nó lạ lắm ,sao cô không thấy giống trong giấy ghi hướng dẫn dì Trương đưa cho nhỉ.

Tại nãy quên mua nước mắm nên dì Trương đã đi mua rồi.

Giờ căn bếp này còn tồn tại đến ngày mai nữa là do cô cả.

Chết tiệt sao cà chua này mình tách mãi hạt vẫn chưa hết nhỉ, còn cả cái súp lơ gì mà già thế cứng như này.

" he he, Cá kho chắc chín lâu nên mình kho cá trước"
" Cô cho nồi lên, đổ nước vào cho cà chua vào lẫn, đun sôi!.

thấy nước sôi cô thả cá vào.

Con cá chưa được qua mổ sẻ nên khi cho vào nồi nóng nó vẫn còn bơi bơi vùng vẫy.

Nhưng gì mà làm khó được cô.

Tịnh Kiều lấy nắp đậy lại.

" Yes,chắc chắn là như này rồi, mình quá thông minh"
Mặc kệ cái nồi cá kia, con cá bơi văng nước tứ tung, do đậy nắp nên giẫy đành đạch.

Cô chuyển sang rán trứng.

Cô nghĩ: món này nhìn đơn giảm, game này dễ!
Cô mải mê rán trứng mà lửa để to đùng đùng, cô mặc kệ chạy lên lầu lấy điện thoại xuống gọi dì Trương đến đâu rồi.

Còn nồi cá trên kia thì do sôi quá lâu nên cạn nước, cá thì cũng hết dãy rồi, nói chung là ngẻo rồi!.

.

khói nghi ngút bốc lên kèm theo mùi khét, cô cứ tưởng như vậy là cá đang dần chín nên có mùi thơm như vậy,không mảy quan tâm.

Lấy điện thoại xuống nhà gọi cho bà thì bà bảo đang trên đường về rồi.

cô ngửi thấy mùi khét đắng, khét cháy.

Tịnh Kiều ngớ người, chết rồi ,cá kho!.

trứng!
Tịnh Kiều chạy vào,trứng ốp chảo đen sì sì, bốc khói nghi ngút, cô nhanh tay tắt bếp.

Nhìn sang nồi cá, không ổn rồi, mở vung ra, do quá bỏng nên cô làm rơi nắp xuống nền
" xoảng!.

.

"
Âm thanh chói tai của cái vung và nền nhà.

Chẳng mấy chốc căn bếp đẹp đẽ, trang trọng, giờ đen sì, đầy khói khét lẹt.

Cùng lúc này cũng là lúc anh trở về.

Vừa vào đến nhà thấy khói toả ra từ bên trong,còn kèm theo mùi cháy khét lẹt.

Anh đến gần thấy Tịnh Kiều đang loay hoay ở bếp kia anh cũng đoán được phần nào rồi!
" Tịnh Kiều,em làm gì vậy hả"
anh trừng mắt nhìn cô
" em! em "
Cô vừa hoảng loạn vừa sợ, chỉ muốn nấu ăn cho anh một bữa thôi mà! Thảm hại vậy sao!.

.

" Em làm cái bếp ra cái dạng gì rồi,nào trứng thì cháy khét ,con này là cá bóng đêm hay gì"
" Em xin lỗi!!!"
" Lần sau, tôi cấm em vào trong bếp nấu ăn, không tôi cắt tay.

Hôm nay mà cháy hết chỗ này thì cô cũng bị thiêu theo luôn đấy, tôi không kịp về cứu em đâu"
" Dạ! "
"Dì Trương đâu"
bà từ ngoài đi vào
" Thiếu gia ngài về"
"dì lần sau đừng cho Tiểu Kiều vào bếp nữa,dì xem cô ta làm ra cái dạng gì rồi,còn phải bếp nữa không?"
" Xin lỗi thiếu gia, là do tôi! "
"Thôi, không truy cứu nữa,dì vào dọn dẹp rồi nấu gì đó qua loa thôi là được rồi "
"Vâng"
 
Thiếu Tướng Cưng Chiều Vợ Yêu!
Chương 19: 19: Quan Tâm


" Tiểu Kiều em lên lầu cùng tôi một lúc"
Toi đời rồi, liệu anh ấy có trói mình vào đánh không nhỉ.

Sợ quá,anh ấy chắc mai phải sửa lại nhà bếp rồi! Làm thiệt hại cơ sở vật chất của anh ta như vậy bảo ai không tức mà được.

" Em đi nhanh lên không"
"Dạ"
Cô lúc này nhìn như con rùa rụt cổ, nhát gan,ngày thường ghê lắm cơ mà,sao giờ lại khúm núm như vậy! Khó hiểu, thật khó hiểu!!
Anh đến tủ mở ra lấy hộp sơ cứu có dấu cộng màu đỏ nhỏ ở bên ngoài xuống!.

" Lên giường ngồi"
Cô không biết anh định làm gì nhưng Tịnh Kiều vẫn nghe theo, bước đến giường ngồi xuống.

" Đưa tay đây!"
Cô nhẹ đưa tay ra, bàn tay bị phỏng đỏ ửng cả hai bên,cô gái này không biết đau sao? Anh mà không tinh ý chắc cũng không hề biết cô bị phỏng đâu
" Bị bỏng như này lần sau cẩn thận hơn"
vừa nói anh vừa xoa thuốc làm dịu mát phần phỏng đôi chút.

Cô lúc này chỉ biết tròn xoe mắt nhìn anh.

Thiếu Tướng lạnh lùng ngày thường đâu rồi,câu vừa nãy dùng giọng điệu cũng khác hẩn.

Anh là bị cái gì nhập rồi à? Ai nói cho tôi biết đi.

" Ui da!!!"
Cô giờ mới biết đau, kêu khẽ lên, nhíu mày
"Ở yên, giờ mới biết đau"

Thuốc ngấm vào phần da bị thương kia hơi hơi xót, khiến Tịnh Kiều cứ ngọ nguậy như con sâu,!.

.

nhẹ nhẹ chút coi, đau chết được!!!
"lần sau tôi cấm em vào bếp, không đừng trách tôi chặt đứt tay em, xem còn quậy phá, nghịch ngợm lung tung gây hậu quả ra thành như này nữa không"
Anh nghiêm giọng dặn cô, cái tính tình này không sửa không được , không biết làm thì thôi đi, ra vẻ quá đi Tịnh Kiều à.

" Em biết rồi!"
" xong rồi, xuống nhà xem dì Trương nấu xong chưa thì ăn tối ,tôi đi tắm,tý xuống sau"
" ok!.

"
Cô dơ bàn tay được quấn băng lên, rồi ra ngoài luôn,đói chết cô rồi, !.

________
Sáng sớm anh dậy đi làm , Tịnh Kiều thì ở nhà ngủ như heo lười vẫn chưa dậy,dì Trương lên thức cô
" Tiểu Kiều, phu nhân đến tìm cháu kìa"
Dì Trương ở ngoài cửa nói vọng vào!.

" Dạ, bảo mẹ đợi cháu xíu!.

cháu vệ sinh cá nhân cái đã rồi cháu xuống liền ạ!"
Giọng vẫn còn ngáp ngủ nhưng vẫn đáp lại!.

Lẽ ra cô vẫn lười nhát ngủ thêm vài phút nữa nhưng nghe là mẹ chồng đến nên bật dậy.

Cô phải giữ hình tượng chứ, không thể thế được! nói là làm Tịnh Kiều chạy vào phòng vệ sinh cá nhân rồi xuống nhà.

Bây giờ đã 8h sáng rồi!.

" Mẹ ạ!!! chào buổi sáng mẹ "
Khê Y mặc trên người bộ váy nhung len màu đen trung niên dài đến đầu gối, ngồi tao nhã ở sofa ,uống trà.

" Tiểu Kiều con về ngồi đây bên cạnh mẹ"
" Dạ.

Mẹ này con xin lỗi con dậy hơi muộn xíu!"
" không sao, không sao!.

tại tiểu Nam bắt nạt con nên đêm qua không ngủ được có phải không?"
" Mẹ à con!.

"
cô nghe lời bà nói theo nghĩa khác nên khiến tai Tịnh Kiều đỏ cả lên.

Thấy cô nói ấp a ấp úng, nhìn thấy đôi tai đỏ như ớt kia thì hiểu rồi!
" Mẹ biết rồi!.

mẹ hiểu, không trách con"
"Mẹ nay muốn đến chơi cùng con một chút, tiện làm đồ ăn cho Thượng Nam luôn"
" Vậy à mẹ, con không biết nấu ăn!.

.

"
cô nói khẽ, rồi cúi đầu xuống.

Nhìn con dâu mình kìa đáng yêu thế cơ chứ!.

Nghĩ lại cảnh tượng hôm qua cô thấy sợ rồi, sợ lại làm thành như vậy, tất cả đều bóng đêm!.

_______
"Bây giờ con mang đến cơ quan cho Thượng Nam đi "
" Mà con không biết trụ sở anh ấy ở đâu ạ?"
"Đường F , Tây Đô!.

con cứ nói với a Cửu lái xe đưa con đi"
" Dạ vâng mẹ,con đi ạ!"
_______
Trụ sở Tây Đô
Chiếc xe màu trắng đến nơi thì dừng lại.

Cô bước xuống trên người mặc chiếc áo sơ mi xanh nước biển mát mẻ, kết hợp cùng với chân váy màu trắng dài đến đầu gối sơ vin, đầu đội chiếc mũ rộng vành màu kem, đeo kính râm đen do trời khá nắng!.

.

tay cầm chiếc lồ ng màu đen đựng cơm! !
" Thiếu Phu nhân Thiếu gia ở trong , tôi chờ cô ở ngoài này ạ!"
A Cửu.

"ừ!"

Tịnh Kiều bước vào sảnh ở đây rất khang trang,sạch sẽ, toàn poster của những quân đội trẻ,bên phải là sân vận động,và khu tập bắn,bên trái là nhà để xe , cô bước vào.

" Chào tiểu thư,cô đến tìm ai ạ"
Cô gái đón khách ở sảnh chờ thấy cô liền hỏi.

" Tôi muốn gặp Thiếu tướng Bắc"
"cô có hẹn với ngài ấy trước không ạ!"
" không"
" Vậy không được đâu, Thiếu tướng chỉ gặp những người có lịch hẹn trước thôi mong tiểu thư thông cảm.

Với lại ngài ấy đang ở thao trường nên 11h30 trưa mới về lại đây ạ"
" Thao trường ở đằng sau trụ sở này sao?"
" đúng rồi ạ.

Mà cô là gì của ngài ấy "
" Tôi!.

"
Chưa kịp trả lời thì Khương Châu cô ta từ đâu đến đi lại gần.

Cô thấy tiếng của người phụ nữ nói thì quay mặt sang, ăn mặc như này có quá lộ liễu không vậy, trang điểm thì loè loẹt, nhìn mà ghê.

" Cô đây tìm Thiếu tướng Bắc sao"
Khương Châu vẻ mặt đầy oai diện, khoanh tay hỏi cô, đôi mắt khoét sâu nhìn lên người cô
" đúng,có việc gì sao"
"thì ra là lại thêm một vị tiểu thư đến để theo đuổi Thiếu tướng Bắc à?"
 
Back
Top Bottom