Ngôn Tình Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 60: 60: Cô Gái Thích Lảm Nhảm


Hôm sau.
Ngoại ô phía Nam ở Bình Dương có một khu biệt thự nổi tiếng chỉ có những người không giàu thì quý mới mua nổi, hai bên con đường thẳng tắp bằng phản là những ngôi biệt thự đan xen lẫn nhau.
Khi mặt trời dần dần dâng lên, ánh nắng như vụn vàng lóe lên soi sáng khắp nơi, nhuộm một lớp ánh sáng vàng nhạt như ánh vàng lên trên những căn biệt thự như bầy bạch hạc trên núi.
Tô Minh Tuyết từng mua một căn biệt thự ở khu vườn này, hiện tại đã trang trí xong, nhưng cô vẫn còn ở Hàn Quốc chưa về.
Cuối con đường nhựa này là một khu vực cấm tư nhân.
Cửa vào bên ngoài là một cánh cửa sắt lớn màu đen, hai bên cột cửa là hàng rào sát leo đầy dây tường vi toàn là gai, nơi này nhìn rất đẹp, thật ra dây thép phòng trộm giấu dưới những cành lá hoa tường vi vô cùng nguy hiểm.
Lúc này, một cô gái đi đến, phá vỡ sự yên tĩnh nơi này.
“Ting –”
Cô gái nhấn nút điện thoại video intercom trước cửa.
Người nghe điện thoại của cô là một người phụ nữ trung niên.
Điền Duy Hoàng chạy bộ tập thể dục buổi sáng trong sân về vừa mới tắm rửa xong, nữ quản gia thím Lưu lập tức gõ cửa nói: “Cậu cả, bên ngoài có một cô gái tên là Quý Nhã San, tự xưng là được cậu cứu, muốn được trực tiếp cảm ơn cậu.”
Quý Nhã San?!
Điền Duy Hoàng nhíu đôi mày kiếm lại.

Anh cứu vô số người, sao anh có thể nhớ nổi cô gái tên “Quý Nhã San” này là ai chứ.
“Không quen, đuổi cô ta đi.” Điền Duy Hoàng tắt vòi sen, cầm khen tắm vây quanh eo.
Anh mở cửa phòng tắm, bước ra ngoài.
Thím Lưu nhìn nửa thân trên để trần của anh, vội vàng lấy cho anh một cái áo tắm dài đưa qua.
Điền Duy Hoàng có dáng người cao ráo, trên làn da màu tiểu mạch đầy vết thương, làm người khác rất đau lòng.
Rõ ràng là một cậu chủ cao quý ngậm thìa vàng từ khi sinh ra, nhưng lại dùng chính cơ thể của anh để bảo vệ sự an toàn cho người khác.
Thím Lưu vừa cảm khái lại vừa cảm động.
“Cậu cả, bây giờ cậu đã xuất ngũ, nếu có rảnh thì về thành phố Lâm Hải thăm ông cụ đi.” Thím Lưu lải nhải như một người mẹ hiền: “Còn bà cụ nữa, bà ấy ngày nhớ đêm mong, ngóng trông cậu con trai là cậu có thể bình an trở về.”
“Tôi biết rồi thím Lưu.”
Bên cạnh cơ bụng của anh là đường nhân ngư vô cùng gợi cảm, khăn tắm quấn lỏng lẻo ở bên hông, loáng thoáng hiện ra đường công, thiếu chút nữa đã là cho thím Lưu, người đáng tuổi mẹ anh, có cảm giác đỏ mặt tim đập nhanh.
Thím Lưu nhìn thấy có hơi xấu hổ, vội vàng xoay người rời khỏi phòng Điền Duy Hoàng.
Điền Duy Hoàng ăn sáng xong, thay áo vest giày da đi ra ngoài, ngay trước khi anh lên xe, thím Lưu chạy theo đưa túi đi làm cho anh.
Anh là quân nhân suốt ngày sờ súng đạn, trong khoảng thời gian ngắn thật sự không thể quen được với cuộc sống mỗi ngày cầm cặp táp đúng giờ đến công ty “điểm danh” như thế này.
Điền Duy Hoàng ngồi vào chiếc siêu xe tư nhân của gia đình, ngồi xuống vị trí đằng sau ghế lại, anh đang định nhắm mắt dưỡng thần, nào ngờ tài xế lại đột ngột đạp phanh, anh theo quán tỉnh mà đổ người về phía trước, thiếu chút nữa đã đụng trúng lưng ghế.
“Chuyện gì thế?” Điền Duy Hoàng hơi nhíu đôi mày kiếm, nghiêm túc hỏi.
Bây giờ chỉ vừa mới ra khỏi cổng lớn đã gặp phải một khởi đầu không may rồi.
Tài xế Trần áy náy trả lời: “Xin lỗi cậu cả.

Có một cô gái cản đầu xe chúng ta!”
Ngay lúc tài xế vừa nói xong, có một người gõ cửa sổ xe ngay bên cạnh Điền Duy Hoàng.
Điền Duy Hoàng hơi quay đầu sang.
Chỉ thấy có một cô gái cao gầy thon thả đứng bên cạnh cửa sổ xe, cô mặc một cái áo sơ mi màu trắng, váy carô màu xanh biển, sau lưng còn đeo một cái balo hơi to so với khổ người của cô.
Cô gái cột tóc đuôi ngựa sạch sẽ gọn gàng, mày liễu xinh đẹp, đôi mắt trong suốt nước nước suối, mũi cao cao, miệng như anh đào, làm cho gương mặt bé xíu của cô trông có vẻ càng phấn chấn bồng bột hơn.
Điền Duy Hoàng vốn không định để ý đến cô, nhưng khi cô nâng tay lên, hai ngón tay cầm một cái lắc tay màu đen quơ quơ trước mắt anh, lập tức làm đầu óc và cơ thể của anh đều ngẩn ra, vội vàng nhấn nút trên cửa sổ, hạ cửa sổ xuống.

“Ân nhân cứu mạng, tôi biết anh không muốn gặp tôi.

Nhưng tôi vẫn muốn trả lại thứ quan trọng mà anh làm rơi trong lúc cứu tôi lại cho anh.

Tôi còn tìm một chuyên gia thủ công có kỹ thuật cao để tết lại lắc tay giúp tôi.

Hơn nữa tôi còn nhờ chuyên gia bện thêm chỉ vàng vào, rất chắc chắn! Cho nên tôi chúc anh và người anh yêu hạnh phúc mỹ mãn, sống lâu trăm tuổi!” Quý Nhã San hơi khom lưng, vói bàn tay vào trong xe.
Điền Duy Hoàng nhìn cái lắc tay tóc đen mà cô gái đưa qua, vừa vui sướng lại vui mừng.
Đây là tóc của “Minh Tuyết” được anh bện thành lắc tay, vào cái hôm ở tòa cao ốc bị dừng xây dựng, vì cứu anh và cô gái kia trong thời khắc sống chết đầy nguy hiểm mà bị đứt.
Cho nên...
Cô gái đang đứng trước mặt chính là cô gái mà anh cứu hôm đó sao?!
Điền Duy Hoàng nhận lấy lắc tay bằng tóc đen, mở cửa xe ra, nhích người vào trong, giọng điệu vẫn vô cùng lạnh lùng nói: “Vào đi! Trần, đưa cô gái này đến Nhất Trung Tân Giang trước.”
“Vâng!” Tài xế Trần lập tức cung kính trả lời.
“Vậy tôi cũng không khách sáo nha!” Quý Nhã San cười tươi như hoa, lập tức chui vào trong xe, nghiêng người nhìn Điền Duy Hoàng, tò mò hỏi: “Sao anh biết được tôi đang học ở Nhất Trung Tân Giang thế? Tôi đâu có đeo thẻ học sinh đâu.”
“Tôi từng học cấp ba ở Nhất Trung Tân Giang.” Điền Duy Hoàng ngồi ở ghế phía sau ghế phó lái, lạnh nhạt trả lời.
Anh nhường vị trí đằng sau ghế lái an toàn nhất cho cô gái.
Quý Nhã San rất biết điều lễ phép nói: “Cảm ơn.”
Điền Duy Hoàng cũng không nhìn cô nữa, lại dời lực chú ý tập trung vào cái lắc tay làm bằng tóc đen này, hơi ngẩn ngơ nói: “Sao cô lại biết được?”

Cái hôm anh nghĩ cách cứu con tin, mặt có bôi thuốc màu để hóa trang.
Cho dù anh bị trọng thương, người nhà của con tin muốn cảm ơn thì cũng chỉ có thể tặng cờ thưởng ở chỗ lãnh đạo, không được đến bệnh viện thăm anh, tránh việc để lộ gương mặt thật.
Quý Nhã San cười nhe răng: “Cô của tôi là bác sĩ điều trị chính cho anh, tôi quấn lấy cô tôi, năn nỉ cô nói cho tôi biết.

Còn địa chỉ của anh sao! Hì hì...!Tôi bỏ tiền thuê người điều tra đó!”
“Nói tóm lại, cảm ơn cô đã giúp tôi lấy lại và bện lại sợi lắc tay tóc đen này.

Sau này, hy vọng cô có thể giữ bí mật về thân phận của tôi với người ngoài.” Điền Duy Hoàng nhíu chặt đôi mày kiếm, cũng cất sợi lắc tay tóc đen này vào túi trong trước ngực của áo vest.
Quý Nhã San vô cùng ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc: “Ân nhân cứu mạng, anh yên tâm đi! Tôi sẽ không bán đứng anh! Nếu không nhờ có anh, chỉ sợ năm nay tôi không thể thi đại học được rồi!”
“...” Điền Duy Hoàng không nói chuyện cùng cô nữa.
Mà cô gái trẻ này đúng là một người lảm nhảm.
Đề tài nói chuyện phiếm của cô ta có thể hỏi thăm hết mười tám đời tổ tông nhà anh!
 
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 61: 61: Cô Gái Ồn Ào


Trong suốt đoạn đường đến cổng trường Nhất Trung Tân Giang, Quý Nhã San luôn ríu rít nói không ngừng bên tai Điền Duy Hoàng.
Cho dù anh không để ý đến cô, cô vẫn có thể nói vô cùng hăng say.
Sau khi xe dừng lại, Quý Nhã San bước xuống xe, đột nhiên nghiêng người lại, mặt đầy buồn bã phức tạp nhìn Điền Duy Hoàng: “Anh à, anh là người đầu tiên xem trọng mạng sống của tôi hơn cả mạng sống của chính anh đó.

Anh biết không? Khi đám bắt cóc đó bắt cóc tôi, gọi điện thoại cho ba tôi bảo ba tôi giao tiền chuộc, nhưng ba tôi không chịu bỏ tiền ra mà lại đi báo cảnh sát! Tuy rằng tôi có anh và chị, nhưng bọn họ chưa bao giờ quan tâm tôi.

Thì ra, cảm giác được người khác quan tâm lại ấm áp như thế.

Cho nên anh à, sau này anh nhất định phải yêu quý mạng sống của anh, yêu quý cơ thể của anh.

Đừng để chị gái yêu anh phải đau lòng rơi lệ vì anh đó!”
Điền Duy Hoàng chỉ nhắm mắt lại, không hé răng.
Quý Nhã San không biết anh có nghe cô nói hay không, nhưng nói tóm lại, cô biết ơn anh từ sâu tận trong đáy lòng.
Ân cứu mạng, suốt đời khó quên.
Quý Nhã San mím môi, sau khi xuống xe thì đóng cửa lại.
Lúc này Điền Duy Hoàng mới từ từ mở bừng mắt.

Thật ra trước khi làm nhiệm vụ anh cũng từng nói với chính anh, vì “Minh Tuyết”, anh nhất định phải quý trọng mạng sống của anh, nhất định phải còn sống trở về, cho “Minh Tuyết” hạnh phúc suốt một đời.
Nhưng mỗi khi đối mặt với sống chết, anh cứ luôn không quan tâm đến mạng sống của anh mà đi cứu người khác trước, đây giống như một phản ứng theo bản năng.
Bắt đầu từ khi nào mà anh đã biến trách nhiệm bảo vệ quốc gia, bảo vệ người dân thành một phần trong cơ thể anh rồi?
Bình Dương, chung cư Địa Lợi.
Đồng Đồng Tâm nấu bữa ăn sáng xong, chờ Điền Trung Quân thức dậy.
Đợi đến khi Điền Trung Quân còn ngái ngủ ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Đồng Đồng Tâm đang bận rộn bên cạnh bàn ăn, không khỏi hơi kinh ngạc.
Thiếu chút nữa anh đã quên mất, ngày hôm qua anh đã đăng ký kết hôn cùng cô.
“Chào buổi sáng!” Đồng Đồng Tâm hơi mỉm cười.
Điền Trung Quân cũng mỉm cười gật đầu, sau đó đi vào phòng tăm stắm.
Lại cùng nhau ngồi vào bàn ăn, bầu không khí giữa hai người đã không còn xấu hổ như khi nãy.
Hai người bọn họ xem như kết hôn vội vàng đi!
Cho nên, vào ngày đầu tiên trở thành vợ chồng, Điền Trung Quân cảm thấy anh cần phải nói rõ ràng một vài việc vặt và cách thức chung sống với Đồng Tâm thì tốt hơn.
“Đồng Tâm.”
“Hả?”
“Dạo gần đây tôi hơn bận, có lẽ tạm thời không thể cho em một bữa lễ cưới được.”
“Không sao.”
“Còn nữa, có lẽ tôi sẽ hơi gia trưởng một chút.”
“Ừm, tôi có thể bao dung được.”
“Cho nên tôi sẽ chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình, em chỉ cần chịu trách nhiệm xử lý cái nhà này là được.” Điền Trung Quân nói tiếp.
Đồng Đồng Tâm hơi ngẩn ra một chút, sau đó bất đắc dĩ gật đầu.
Anh đã nói quá rõ ràng rồi, anh không muốn cô đi ra ngoài làm việc.
Nếu cô không đi ra ngoài làm việc thì đào đâu ra một tỷ năm mươi triệu trả anh đây?
Đồng Đồng Tâm nghĩ thầm trong lòng.
Cô đã quên rằng, anh từng nói cô không cần phải trả một tỷ năm mươi triệu kia.
“Vậy...!Tôi có thể đi học tiếp không? Tuy tôi chỉ học một chuyên ngành bình thường ở đại học, nhưng tôi vẫn muốn học cho xong.” Ngay sau đó, Đồng Đồng Tâm dùng vẻ mặt thành khẩn hỏi Điền Trung Quân.
Điền Trung Quân thấy dáng vẻ vô cùng tích cực của cô, buồn cười trả lời: “Đương nhiên là được rồi! Đồ ngốc!”
Lúc này Đồng Đồng Tâm mới yên lòng, mặt mày hớn hở mà ăn sáng cùng Điền Trung Quân.
“Bữa sáng ngon lắm, tôi đi làm đây.” Điền Trung Quân ăn sáng xong, cầm khăn lau miệng sau đó quăng vào thùng rác.
Đồng Đồng Tâm giống hệt như một cô vợ nhỏ, cầm cặp táp đưa sang cho anh.
Trước khi Điền Trung Quân đi ra ngoài, đột nhiên dừng lại, nghiêng người nhìn Đồng Đồng Tâm hỏi: “Tối hôm qua em ngủ ở đâu thế?”

Tối hôm qua anh vừa về đến nhà đã ngã đầu ngủ ngay, thức dậy mới phát hiện quần áo trên người đã được thay, nhưng trên giường chỉ có dấu vết của một mình anh từng ngủ.”
Đồng Đồng Tâm cong môi cười: “Phòng dành cho khách...”
“Bây giờ chúng ta là vợ chồng, em nên ngủ cùng tôi.” Điền Trung Quân nói một cách đương nhiên.
Đồng Đồng Tâm lại nghe thấy tim đột nhiên đập lên thình thích, sau đó ngẩn ngơ gật đầu, mặt lập tức đỏ bừng như táo chín cây.
Điền Trung Quân hiểu ý mỉm cười, thuận thế hôn nhẹ lên đôi má đỏ bừng của Đồng Đồng Tâm.
“Tôi đi làm đây.”
“Ừ...”
Cảm giác mềm ấm của đôi môi kia làm tim Đồng Đồng Tâm lại đập hẫng đi hai nhịp, cô ngước mắt lên, vừa lúc nhìn thấy Điền Trung Quân xoay người đi ra cửa, để lại cho cô một bóng lưng ấm áp.
Cuối cùng cô cũng đã có được một gia đình thuộc về cô!
Trong nhà có chồng, không bao lâu sau sẽ có một đứa nhỏ đáng yêu...
Đồng Đồng Tâm đột nhiên cảm thấy cuộc sống sau này, chỉ mới nghĩ thôi đã vô cùng ngọt ngào hạnh phúc.
Bên này, Điền Trung Quân vừa mới đóng cửa lại, điện thoại trong túi đã reo lên.
Anh lấy điện thoại ra nhìn thông báo cuộc gọi đến, bên trên là một dãy số chưa được lưu, nhưng dãy số này chẳng có gì lạ đối với anh.

Rõ ràng biết được người gọi đến là ai, rõ ràng biết được không nên để ý thì tốt hơn.
Nhưng Điền Trung Quân vẫn nhấn nút nghe máy.
Trong ống nghe truyền đến giọng nói dịu dàng: “Quân, em về rồi.”
Cách năm năm, cố tình vào đúng lúc này, mối tình đầu của anh đã quay về.
Trong ống nghe, bạn gái cũ mối tình đầu Quý Tư Nghiên nói: “Mười một giờ rưỡi đến sân bay, em biết anh chắc chắn sẽ đến đón em.”
Điền Trung Quân không nói tiếng nào, mím chặt đôi môi mỏng, hơi nhíu mày.
Lúc anh im lặng, người bên kia cũng yên lặng.

Sau đó, anh trực tiếp cúp máy.
Sau khi Điền Trung Quân đi làm, Đồng Đồng Tâm bắt đầu nhập vai “bà chủ gia đình”, lấy khăn che đầu, mang tạp dề, đeo bao tay, cuốn ống quần lên, sau đó bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Tuy rẳng đã trải qua những chuyện khi trước, nhưng Đồng Đồng Tâm sau khi kết hôn rồi vẫn đầy hy vọng đối với tương lai.
Bây giờ cô đã có gia đình, cô yêu gia đình vậy, vậy cô có yêu Điền Trung Quân không?
Đồng Đồng Tâm vừa lau dọn nhà cửa, trong đầu đột nhiên xuất hiện câu hỏi này.
Điền Trung Quân rất điển trai, tình cách ấm áp, dịu dàng nho nhã, phong độ, lại là một thiết kế sư, cũng coi như là bạn cùng nghề với cô!
Hơn nữa anh đã xuất hiện vào đúng lúc cô bất lực nhất, cứu cô khỏi tình cảnh nước sôi lửa bỏng.
Cho nên cô không có lý do gì mà không thích anh cả.
Đồng Đồng Tâm cầm ảnh chân dung Điền Trung Quân trưng trên tủ đầu giường ôm vào lòng, bắt đầu mê trai.
Giống như.
Có cảm giác như hạt giống tình yêu đang nảy mầm, tim đang đập nhanh vì anh.
Sau khi dọn dẹp nhà cửa xong, Đồng Đồng Tâm định ra ngoài đi siêu thị, lại gặp được chị dâu Đường Thanh Hà ngay ngoài thang máy.
“Tâm Tâm?!”
Cửa thang máy vừa mở ra, Đường Thanh Hà lập tức giật mình nhìn Đồng Đồng Tâm, sau đó cô vội vàng đi vào thang máy, đứng cạnh Đồng Đồng Tâm.
“Chị dâu...” Đồng Đồng Tâm thân thiết chào hỏi.
 
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 62: 62: Anh Đối Mặt Như Thế Nào


Đường Thanh Hà không khỏi buồn bực hỏi: “Sao em lại từ trên lầu đi xuống? Hơn nữa không phải mấy ngày hôm trước anh của em vừa về quê mới lên sao! Hôm nay không nói tiếng nào lại đột nhiên chạy về quê nữa!”
“Em...” Đồng Đồng Tâm muốn nói lại thôi, đến tận bây giờ cô vẫn chưa chính thức giới thiệu Điền Trung Quân cho Đường Thanh Hà làm quen, nếu như lại đột ngột thông báo cô đã kết hôn, đang ở trên tầng cao nhất cùng chồng mới cưới thì hình như không được hay lắm thì phải?
“Anh của em đã nói hết cho chị biết chuyện của em rồi.” Đường Thanh Hà vô cùng thương hại nhìn Đồng Đồng Tâm, sau đó lại bất đắc dĩ nói: “Chị nghĩ chúng ta vẫn nên ở riêng thì tốt hơn.

Dù sao...!Em và Đồng Đức cũng không có quan hệ máu mủ nữa.”
Thì ra chuyện Đường Thanh Hà để ý là chuyện này.
Đồng Đồng Tâm cười gượng gật đầu.
Lúc trước Đường Thanh Hà đối xử với cô rât tốt, hoàn toàn là vì cô là “em gái ruột” của Lương Đồng Đức.
Nếu cô và Lương Đồng Đức không có bất cứ mối quan hệ gì mà vẫn sống cùng với bọn họ thì đúng là không tốt lắm.
Nghĩ đến đây, Đồng Đồng Tâm vội vàng lấy chùm chìa khóa của cô ra, lấy cái chìa khóa khi thuê chung nhà với Đường Thanh Hà và Lương Đồng Đức xuống, trả cho Đường Thanh Hà.
“Đồ đạc của em...” Đường Thanh Hà lại hỏi.
Đồng Đồng Tâm mỉm cười ngắt lời nói: “Em cũng không để gì trong phòng cả.”

“Chăn mền dép lê này nọ thì sao?”
“Chị quăng giúp em đi!”
“Oh!”
“Keng -”
Sau khi cửa thang máy mở ra, Đồng Đồng Tâm và Đường Thanh Hà đường ai nấy đi.
Sau này cũng không thể gọi Đường Thanh Hà là “chị dâu” nữa.
Trong thành phố này, trừ Điền Trung Quân ra, từ nay về sao, Đồng Đồng Tâm cảm thấy cô không còn ai để dựa vào nữa.
Tòa cao ốc bất động sản Địa Lợi, văn phòng tổng giám đốc.
“Tổng giám đốc Điền, trà Phổ Nhị của anh.” Trợ lý Triệu Bình nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc Điền Trung Quân.
Lúc này Điền Trung Quân đang nghiêm túc phê duyệt hồ sơ, hoàn toàn không để ý đến tách trà trong tầm tay, anh theo bản năng lật tài liệu sang một trang khác, tách trà bị anh đụng ngã, đổ đầy ra bàn.
Triệu Bình thấy thế, vội vàng rút khăn giấy, nhanh chóng chạy lên đi lau, đồng thời cũng xin lỗi: “Tôi không nên đặt trà ở đây.”
“Không sao, tôi không cần uống trà.

Sau khi phê xong đống tài liệu này, tôi phải đi đến trụ sở chính.” Điền Trung Quân khép hồ sơ lại, đứng dậy.
“Đi ngay bây giờ sao?” Triệu Bình vừa mới lau khô bàn, không khỏi buồn bực nói: “Nửa tiếng sau anh phải mở một cuộc họp.”
“Dời cuộc họp nội bộ xuống buổi chiều!” Điền Trung Quân lạnh nhạt nói, bây giờ trong lòng anh đang nghĩ đến anh cả Điền Duy Hoàng.
Hôm nay anh cả sẽ đến trụ sở chính kiểm tra theo thông lệ, có phải anh cũng phải đi gặp anh cả không?
Điền Trung Quân đứng dậy, ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.
Khi anh bước ra khỏi thang máy dành riêng cho anh, nhìn thấy có một bóng người quen thuốc đang đứng ở đằng trước cổng lớn.
Có lẽ là cảm ứng tâm linh nào đó, bóng người kia xoay lưng lại.
Cô không còn mảnh mai như trước nữa, mà đã yểu điệu đẫy đà hơn.

Cô có làn da trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời, nụ cười trong veo, mái tóc xinh đẹp dày mượt uốn cong, hai tay đan trước người cầm một túi xách LV.
Điền Trung Quân không khỏi hơi nhíu mày lại, lúc suy nghĩ của anh còn đang lơ lửng ngoài vũ trị thì Quý Tư Nghiên đã mang đôi giày cao gót màu bạc, mặt mày mỉm cười bước đến trước mặt anh: “Quân.”
Quý Tư Nghiên tiện tay tự nhiên nâng tay lên, kéo tay Điền Trung Quân lắc lư nhẹ giữa không trung giống như một cô gái trẻ.
Cô chỉ cảm thấy lòng bàn tay của anh vẫn ấm áp như trước đây, là cô quyến luyến mãi không quên.
Từ khi công ty có cô trưởng phòng phòng tài vụ Diêu Minh Na luôn quấn lấy bên cạnh Điền Trung Quân đến giờ, các cô gái khác đều vô cùng tự giác mà chùn bước.
Lần đó Đồng Đồng Tâm bị Diêu Minh Na hiểu lầm, đã bị Diêu Minh Na âm thầm chơi xấu không được yên.
Bây giờ đột nhiên lại có một cô gái không sợ chết khác xuất hiện, mấy nữ nhân viên đi ngang qua trong đại sảnh đều nhịn không được nhìn chằm chằm Quý Tư Nghiên với vẻ mặt kỳ lạ, cẩn thận quan sát cô từ trên xuống dưới.
Quý Tư Nghiên bị mấy người phụ nữ đi qua đi lại nhìn chằm chằm cảm thấy rất mất tự nhiên, nhưng lòng ham hư vinh lại được thỏa mãn, nhịn không được hơi cong khóe môi, mở to đôi mắt được trang điểm kỹ càng, nhìn Điền Trung Quân, có hơi oán giận nói: “Quân, sao anh không đến đón em? Em ở...”
Điền Trung Quân nhíu mày, rút tay ra khỏi tay của Quý Tư Nghiên, dùng giọng điệu vô cùng lạnh nhạt, không chút lưu tình mà ngắt lời cô: “Cô Quý, xin cô tự trọng!”
Quý Tư Nghiên lập tức trợn mắt há mồm, cô nhìn chằm chằm gương mặt không chút biểu tình thậm chí hình như còn có chút hờ hững đối với cô của Điền Trung Quân, nghĩ đến những chuyện có lỗi cô từng làm với anh, vì vậy đành lui ra sau, buồn bả ỉu xìu mà rũ mắt, vừa khách sáo lại có chút xa cách nói nhỏ: “Tổng giám đốc Điền, xin hỏi buổi trưa anh có thời gian ăn cơm cùng tôi không? Tôi có vài lời muốn nói với anh!”
“Không rảnh!” Điền Trung Quân từ chối Quý Tư Nghiên một cách thẳng thừng, sau đó vòng qua người cô, đi ra ngoài.
Quý Tư Nghiên không muốn buông ta bám riết theo sau, lại nắm tay Điền Trung Quân lần nữa, trong lòng vô cùng tủi thân, ánh mắt rưng rưng, giọng của cô hơi thấp xuống, cũng hạ thấp thái độ bản thân: “Quân...!xin anh.”
Điền Trung Quân vẫn không thèm để ý đến những lời Quý Tư Nghiên nói, híp mắt lại, nhìn thấy cô đang nắm chặt tay anh, ánh mắt hơi ngưng lại.
Anh không vẫy ra nữa, Quý Tư Nghiên vui sướng nhướng mày: “Quân, em thật sự có chuyện muốn nói với anh, thật ra em...”
“Không có hứng thú.” Điền Trung Quân lập tức hoàn hồn, không đợi Quý Tư Nghiên nói hết câu, lập tức lạnh lùng ngắt lời.

Sau đó anh lại nhìn xuống cánh tay đang bị cô nắm lấy, hơi mím môi mỏng, sau đó vẫy mạnh tay cô ra.
Điền Trung Quân dùng sức hơi mạnh, trong lúc vẫy tay vô tình đẩy nhẹ cô.
Quý Tư Nghiên lảo đảo, lại đang mang giày cao gót nên không đứng vững, ngã ngửa ra sau theo lực đẩy của anh.
Có lẽ là vì không nỡ, anh nhanh tay lẹ mắt vươn tay ôm lấy bả vai của cô, cô mới không bị ngã.
Quý Tư Nghiên rất vui sướng, thuận thế dựa vào lòng Điền Trung Quân, ngẩng đầu yếu đuối đáng thương nhìn chằm chằm vào ánh mắt có hơi khó hiểu của anh.
Năm năm không gặp, anh lại càng tài giỏi hơn trước kia rất nhiều.
Không chỉ trở thành tổng giám đốc của bất động sản Địa Lợi, hơn nữa còn là một kiến trúc sư nổi tiếng trong nước.
Quý Tư Nghiên nhớ mang máng, khi còn học cấp ba, gương mặt đẹp trai của Quân đã làm không ít nữ sinh trong trường mê đắm, mà bây giờ anh lại càng đẹp trai thoát tục làm người ta điên đảo đầu óc, gần như chỉ cần nhìn lướt qua đã đủ khiến cô sa vào anh lần nữa.
“Quân, xin anh...!Anh nghe em nói hết được không? Năm đó em rời khỏi anh cũng là có nỗi khổ riêng.

Không lẽ anh không muốn biết nguyên nhân vì sao em rời khỏi anh sao” Thừa dịp Điền Trung Quân mất tập trung, Quý Tư Nghiên vội vàng nói hết những lời cô muốn nói.
 
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 63: 63: Chuyện Khi Còn Nhỏ


Quý Tư Nghiên chui vào trong lòng ngực Điền Trung Quân, hai tay ôm chặt lấy eo anh, ngẩng mặt lên, gương mặt thoa một lớp phấn mỏng sáng lên dưới ánh đèn đại sảnh.

So với dáng vẻ mặt mộc thuần khiết khi xưa, bây giờ cô đã quyến rũ hơn nhiều.

“Tôi không có hứng thú gì với sự thật đó” Điền Trung Quân lại đẩy Quý Tư Nghiên ra lầ nữa, vô cùng dứt khoát rút tay về.

Giọng nói của anh vẫn vô cùng lạnh nhạt giống như hoàn toàn không nhớ tình cũ với cô.

Quý Tư Nghiên ngẩn người, trừng mắt, hơi khó tin nhìn Điền Trung Quân.

Cô nắm chặt tay lại, rũ xuống dán chặt vào hai bên đùi trắng như tuyết, mà bộ móng tay được làm cẩn thận cũng đâm sâu vào lòng bàn tay cô.

Cảm giác đau đớn khi bị móng tay đâm vào lòng bàn tay còn thua xa cảm giác đau lòng khi bị anh đối xử lạnh nhạt như bây giờ, đau đến mức cô không thở nổi.

Điền Trung Quân không nói thêm gì với Quý Tư Nghiên nữa, thậm chí cũng không muốn nhìn cô thêm lần nào, lại vòng qua người cô lần nữa, đi thẳng về phía trước, một mình rời khỏi cửa chính đại sảnh.

Hôm nay là ngày đầu tiên mà người thừa kế tập đoàn Điền thị tương lai Điền Duy Hoàng tiến đến kiểm tra theo thường lệ, những người phụ trách các bộ môn ở công ty con đều đến trụ sở chính, cũng chính là cao ốc của tập đoàn Điền thị để điểm danh vào vị trí.

Tuy Điền Duy Hoàng còn chưa chính thức nhận chức quản lý tập đoàn Điền thị, nhưng mọi người đều a dua nịnh hót, cung phụng anh như Thái Tử.

Cao ốc tập đoàn Điền thị, những nơi anh đi qua đều liên tục vang lên những câu chào hỏi vô cùng cung kính: “Chào tổng giám đốc Điền.


Thậm chí mọi người cũng đã thầm đổi tên Điền Trung Quân thành “tiểu tổng giám đốc Điền”.

Trong lòng mọi người cũng đã ước lượng rõ ràng ai nặng ai nhẹ rồi.

Mà Diêu Minh Na đang ở cao ốc trụ sở chính của tập đoàn Điền thị chờ cuộc họp cũng đã biết được chuyện của Điền Trung Quân và Quý Tư Nghiên ở đại sảnh cao ốc bất động sản Địa Lợi, cô ghen tị đến mức giống hệt như một bình dấm cũ bị đổ.

Ai cũng đều biết Diêu Minh Na cô là gì của Điền Trung Quân.

Diêu Minh Na không chỉ là thanh mai trúc mã với Điền Trung Quân, hơn nữa cũng đã quen biết với người thừa kế tương lai của tập đoàn Điền thị Điền Duy Hoàng từ khi còn bé.

Trong công ty luôn có một gruop chat tám chuyện dành riêng cho các đồng nghiệp nữ, Điền Trung Quân và Quý Tư Nghiên dây dưa với nhau vài phút ở đại sảnh lầu một như thế, đã bị vài đồng nghiệp nữ đi ngang qua nhìn thấy, cũng quay video lại gửi vào gruop chat.

Diêu Minh Na nhớ rất rõ, người phụ nữ trong video không phải ai khác, mà chính là mối tình đầu của Trung Quân, từng vứt bỏ anh vào năm năm trươc – Quý Tư Nghiên.

Cô thật sự không ngờ cái cô Quý Tư Nghiên này còn có mặt mũi quay về tìm Trung Quân.

Ngay lúc Diêu Minh Na vừa xem xong video cất điện thoại vào túi, cửa thang máy ở bên kia mở ra, “ting” một tiếng, hấp dẫn lực chú ý của cô, khi ngước mắt lên, lập tức nhìn thấy Điền Trung Quân và một nhóm ban quản lý cấp cao của công ty bước ra khỏi thang máy.

Diêu Minh Na không thèm để ý đến ánh mắt của người khác, lập tức đi đến trước mặt Điền Trung Quân, ngẩng đầu ưỡn ngực, vô cùng ghen tuông mà hỏi thẳng: “Trung quân, anh và cái cô Quý Tư Nghiên kia có chuyện gì thế?”
Cô thật sự nghĩ không ra, lúc trước khi cô gái tên Đồng Tâm kia dây dưa không rõ cùng anh, là do cô hiểu lầm, cô không có gì để nói, nhưng bây giờ thì sao?
Cái cô Quý Tư Nghiên này lại dám lôi lôi kéo kéo anh ở ngay trước mặt mọi người, ngay tại công ty, đây là có ý gì?
Điền Trung Quân nhíu chặt đôi mày kiếm, hoàn toàn ngó lơ Diêu Minh Na, đi vào trong phòng hợp cũng các ban quản lý cấp cao.

Vì Diêu Minh Na có quan hệ mật thiết lâu đời với nhà họ Điền, cho nên ông nội Điền Vĩnh Đình mới đồng ý để cô vào công ty nhà bọn họ làm việc.

Bây gờ cô đã leo lên đến vị trí phó bộ trưởng bộ tài vụ cũng là ý của ông nội, nhưng cô cứ luôn ảo tưởng, hiểu lầm rằng Điền Trung Quân đang âm thầm nâng đỡ dìu dắt cô, cô cứ đơn phương quấn lấy anh không bỏ.

Bắt đầu từ nhỏ cho đến tận bây giờ, cô đã quấn anh suốt mười lăm năm.

Một năm trước thiếu chút nữa cô đã quậy đến chỗ của ông nội, la hét muốn để ông nội anh làm hai nhà Điền Diêu liên hôn, để Điền Trung Quân anh cưới Diêu Minh Na.

Cũng may ông nội Điền Vĩnh Đình cũng phải thuộc loại người cổ hũ quan trọng hóa việc môn đăng hộ đối, anh chỉ nói anh không có tình cảm gì với Diêu Minh Na, ông nội lập tức từ bỏ.

Nhưng Diêu Minh Na vẫn chưa chịu hết hy vọng với anh.

Sâu trong nội tâm Điền Trung Quân cực kỳ không thích loại phụ nữ thích làm ầm làm ĩ như Diêu Minh Na, anh thích loại yên lặng một chút, ngoan ngoãn một chút, chẳng hạn như loại phụ nữa giống Đồng Tâm.

Diêu Minh Na vẫn kiên quyết không chịu bỏ cuộc đi theo sau lưng Điền Trung Quân, ngay cả lúc họp, cô cũng ngồi cạnh Điền Trung Quân.

Điền Trung Quân ngồi trong phòng họp, nghĩ đến một lúc nữa sẽ trốn về, mãi đến khi Điền Duy Hoàng đi vào cùng với Điền Vinh Đình và “lão trung thần” Trịnh Trung Uy, anh cùng với mọi người mới rối rít tự giác đứng dậy.

Ở nơi này, tất cả các phụ nữ lần đầu tiên nhìn thấy Điền Duy Hoàng, chỉ trong chớp mắt mọi người đã đổi từ trạng thái kinh ngạc trước sắc đẹp của anh đến líu lưỡi.

Điền Duy Hoàng mặc một bộ vest màu xám bạc được đặt may riêng, cắt may vừa người, làm nổi bật đôi chân thon dài của anh.

Làn da rám nắng làm anh trông có vẻ càng chín chắn phong độ, lại có vẻ đẹp đến thoát tục, khí chất mạnh mẽ như ánh mặt trời, trên người còn toát ra một loại sức hút độc đáo của một người đàn ông.

Ngay cả Diêu Minh Na cũng nhìn đến ngẩn người.

Anh Duy Hoàng đẹp trai quá!
Đây là lời cảm thán phát ra từ sâu trong nội tâm của cô.

Diêu Minh Na nhớ mang máng hình như đã bảy tám năm rồi cô chưa nhìn thấy Điền Duy Hoàng.

Không ngờ Điền Duy Hoàng lại thay đổi lớn đến thế.

Nói nữa thì hai anh em nhà họ Điền đều có tiềm chất làm trai đẹp bẩm sinh.

Nhưng nếu chỉ nhìn gương mặt thì Điền Duy Hoàng đúng là đẹp trai hơn Điền Trung Quân một chút.

Nhưng Điền Trung Quân sẽ được nhiều cô gái yêu thích hơn Điền Duy Hoàng.

Bởi vì dường như Điền Trung Quân càng hiểu suy nghĩ của chị em phụ nữ hơn, không giống như Điền Duy Hoàng, luôn lạnh lùng từ chối các cô gái từ xa.

Chuyện làm Diêu Minh Na ấn tượng sâu sắc nhất, cũng chính là điểm khác biệt rõ ràng nhất giữa hai anh em này, chính là!
Vào năm bọn họ mười ba tuổi, bạn thân của cô, cũng là hot girl ở trường cấp hai Lý Ức Toa, vào ngày lễ tình nhân đã vô cùng tự tin cầm bức thư tình màu hồng phấn và chocolate tình yêu cản đường đi của hai anh em bọn ho ở trong trường ngay trước mặt mọi người.

Toa Toa đỏ mặt, gom hết can đam, thẹn thùng xinh đẹp mà tỏ tình với Điền Duy Hoàng lớn hơn bọn họ một lớp.

Kết quả Điền Duy Hoàng làm lơ sự tồn tại của Toa Toa, lướt qua người cô.

Là Điền Trung Quân đã mỉm cười ấm áp như trong gió xuân nhận lấy lá thư tình màu hồng phấn và chocolate tình yêu trong tay Toa Toa, để Toa Toa không bị xấu hổ khi bị từ chối.

Người ngoài đều đồn rằng Toa Toa tỏ tình với Điền Trung Quân, trên thật tế là Toa Toa tỏ tình với Điền Duy Hoàng nhưng lại bị từ chối.

Trừ ba người bọn họ ra, cũng chỉ có Diêu Minh Na mới biết được sự thật.

Bởi vì khi đó cô cũng có mặt, cô đi cùng Toa Toa tặng quà ngày lễ tình nhân cho Điền Duy Hoàng.

Cho nên bình thường các cô gái luôn giữ thái độ “nhìn thấy nhưng không với tới” đối với Điền Duy Hoàng, so sánh ra thì đương nhiên lại càng thân thiết với Điền Trung Quân hơn.
 
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 64: 64: Chuyện Rời Đi Năm Đó


Ví dụ như Diêu Minh Na cô là một trong số đó, cô luôn theo đuổi Điền Trung Quân, nhưng chẳng bao giờ đuổi kịp.

Giờ trưởng thành rồi, Diêu Minh Na vẫn cảm thấy, Điền Trung Quân là mẫu người đàn ông “khó với tới”, sự lạnh lùng đó khiến cô không có chút thiện cảm với anh.

Sau khi hội nghị kết thúc, Điền Duy Hoàng chủ động đi tới trò chuyện với Điền Trung Quân, thấy hai anh em hàn huyên với nhau, mấy người không phận sự ở bên cạnh rất thức thời lần lượt rời khỏi phòng hội nghị.

Chỉ có Diêu Minh Na, dựa vào thân phận thanh mai trúc mã với hai người, nên cứ ở cạnh Điền Trung Quân không chịu rời đi.

Đã mấy năm rồi Điền Duy Hoàng không gặp Diêu Minh Na, hơn nữa cô dậy thì thành công, nên lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh không nhận ra người phụ nữ trước mặt là Diêu Minh Na, mà chỉ cười nói với Điền Trung Quân: “Quân, bạn gái em rất xinh.


“Anh cả, cô ta không phải bạn gái em, cô ta là Diêu Minh Na.

” Sắc mặt Điền Trung Quân nhất thời trở nên khó coi.

Khuôn mặt điển trai của Điền Duy Hoàng hờ hững, giọng điệu không lạnh lùng, nhưng có thể nghe ra anh chẳng để tâm đến người phụ nữ trước mặt: “Diêu Minh Na?”
“Là cô gái luôn bám theo chúng ta hồi cấp hai đấy.

” Điền Trung Quân gượng cười, anh cả mau quên thật.

Nhưng Điền Duy Hoàng lại bình tĩnh cười nói: “Ồ, anh cũng không nhớ nữa.


Bản thân anh vốn đã không ấn tượng gì với cô, cộng thêm bảy tám năm không gặp, làm sao nhớ ra cô là ai?

Diêu Minh Na nhất thời lúng túng, Điền Duy Hoàng không được phụ nữ thích là đáng.

Để mình khỏi lúng túng, Diêu Minh Na nhất thời không biết nên đặt hai tay vào đâu, nên dứt khoát ôm lấy cánh tay Điền Trung Quân, ra vẻ rất thân mật với anh, rồi nói với Điền Duy Hoàng bằng giọng điệu quen thuộc: “Anh Duy Hoàng, anh không nhớ ra em cũng không sao, chỉ cần em nhớ ra anh là được, hay là, anh Duy Hoàng nhận em làm em dâu, được không?”
Điền Duy Hoàng khẽ cười, ngước mắt nhìn Điền Trung Quân, thấy vẻ mặt không vui của anh ta thì lạnh nhạt đáp: “Chuyện này để Quân nói mới được.


“Tôi và anh cả vẫn còn chuyện quan trọng phải nói, cô không còn việc gì khác thì về Bất động sản Địa Lợi trước đi!” Điền Trung Quân rút tay mình ra khỏi tay Diêu Minh Na.

Diêu Minh Na thức thời mím môi, lễ phép vẫy tay chào Điền Duy Hoàng, õng ẹo nói: “Vậy anh Duy Hoàng, hẹn hôm khác chúng ta gặp lại!”
Điền Duy Hoàng gật đầu, chẳng thèm liếc nhìn Diêu Minh Na, mà đặt toàn bộ tâm tư của mình lên người Điền Trung Quân.

“Em muốn nói với anh chuyện chú họ à?”
“Anh cả đoán rất đúng, gần đây, chú họ đã giở chút mánh khóe, có năm sáu nhân tài tinh anh trong Bất động sản Địa Lợi đã từ chức rồi!” Điền Trung Quân thâm trầm nói.

Từ khi anh tranh cử làm tổng giám đốc Bất động sản Địa Lợi, thì chú họ Điền Nhuận luôn không yên tĩnh.

Điền Nhuận không thể hành động công khai với anh, nên luôn âm thầm giở trò.

“Em định làm gì chú họ?” Điền Duy Hoàng nhìn Điền Trung Quân hỏi.

Điền Trung Quân gượng cười đáp: “Em không thể làm gì chú họ, nên muốn nghe ý kiến anh cả trước.


“Giờ anh vẫn chưa quen thuộc với công việc nội bộ trong công ty, nên không định xuống tay với nhân viên.

” Điền Duy Hoàng ẩn ý nói.

Điền Trung Quân liền hiểu ẩn ý trong câu nói của anh cả, đành phải cười bất lực: “Vậy em sẽ nghe theo ý kiến của anh cả.


Nhưng trong lòng anh thật sự hơi không phục.

Trong hai năm từ lúc anh tốt nghiệp đại học đến khi làm việc ở Bất động sản Địa Lợi, chú họ Điền Nhuận đã nhiều lần ức h**p anh.

Sở dĩ anh có thể ngồi lên vị trí tổng giám đốc Bất động sản Địa Lợi trong hai năm ngắn ngủi, hoàn toàn là dựa vào thực lực của mình, từng bước thu phục lòng người.

Nên anh luôn muốn “sa thải” hòn đá ngán đường Điền Nhuận này.

Nhưng anh không có quyền đó.

Tuy nhiên, từ nay về sau, chỉ cần một câu nói của anh cả là có thể sa thải chú họ Điền Nhuận này, nhưng anh cả lại không chịu.

Điền Trung Quân cảm thấy anh cả đang từ chối mình, nên tâm trạng tuột dốc không phanh.

Ngay cả khi anh cả Điền Duy Hoàng định mời anh đi ăn cùng anh ấy, anh cũng kiếm cớ từ chối.

Điền Duy Hoàng nhìn ra Điền Trung Quân vì chuyện chú họ Điền Nhuận mà không vui với anh.

Từ nhỏ Điền Trung Quân đã như thế, dù anh ta không biểu hiện ra mặt lúc mình không vui, nhưng lời nói và hành động lại rất xa lạ với anh.

Nhưng, dù em trai không vui, thì người làm anh cả như anh cũng phải bình tĩnh.

Chuyện chú họ Điền Nhuận, không phải chỉ một câu nói của anh là có thể giải quyết.

Dù gì, giờ chú họ Điền Nhuận cũng là “nhân vật trung tâm” trong tập đoàn Điền Thị, nên tập đoàn vẫn cần ông ta.

Nếu muốn anh đứng ra giải quyết, trừ phi chú họ phạm sai lầm, bằng không, ông ta không thể rời khỏi tập đoàn Điền Thị.

Nên suy nghĩ của anh hoàn toàn khác với Quân.

Dù Quân nóng lòng cầu xin chuyện chú họ Điền Nhuận, nhưng anh vẫn cảm thấy “Muốn đốn củi nhanh thì phải mài dao bén trước”.

Cuộc sống ngọt ngào của cặp vợ chồng son trôi qua thế nào, thì Đồng Đồng Tâm và Điền Trung Quân trôi qua thế đó.

Sáng nay, Đồng Đồng Tâm hơi vụng về thắt caravat cho Điền Trung Quân, còn bất cẩn siết chặt, suýt làm anh nghẹt thở.

“Cô gái ngốc, em định mưu sát chồng mình à!” Điền Trung Quân vội giơ tay lên nắm đôi bàn tay nhỏ nhắn của Đồng Đồng Tâm, rồi nới lỏng caravat.

Đồng Đồng Tâm ngửa đầu nhìn Điền Trung Quân với vẻ mặt hối lỗi, như cô gái nhỏ đang làm nũng: “Em xin lỗi! Đây là lần đầu tiên em học thắt cái này! ”
Điền Trung Quân không khỏi bật cười: “Em đừng vội, cứ từ từ mà học, sáng nào anh cũng rảnh để dạy em mà.


“Vâng!” Đồng Đồng Tâm gật đầu, cười ngọt ngào.

Tối qua hai người không ngủ chung, mà chia phòng ngủ, đây là yêu cầu của Điền Trung Quân.

Anh không phải thánh nhân, cũng có thất tình lục dục, nếu ôm vợ đẹp trong lòng, anh không thể làm quân tử không làm loạn gì được.

Vì muốn cho Đồng Đồng Tâm có một ký ức đẹp, anh đã nói với cô rằng, đợi đến khi anh tổ chức hôn lễ cho cô, thì anh và cô sẽ chính thức ngủ chung vào đêm động phòng hoa chúc.

Đồng Đồng Tâm ngầm chấp nhận, đáy lòng đã nghe theo sự sắp xếp của Điền Trung Quân.

Có lẽ, nếu để người ngoài biết chuyện này, chắc chắc sẽ chê cười hai người cổ hủ.

Nhưng Điền Trung Quân làm thế là vì tôn trọng ước nguyện ban đầu trong lòng vợ mình.

Ăn sáng xong, Điền Trung Quần mang giày, hôn lên trán Đồng Đồng Tâm, rồi dịu dàng nói: “Anh đi làm đây, nếu em ở nhà nhàm chán thì cứ ra ngoài dạo phố.

Trưa nay anh phải tăng ca, nên sẽ không về ăn cơm với em.


“Dạ vâng.

” Đồng Đồng Tâm cười dịu dàng, rồi lặng lẽ đứng ngay cửa, nhìn bóng lưng chồng mình đi vào trong thang máy.
 
Thiếu Soái, Vợ Anh Bỏ Trốn Rồi
Chương 65: 65: Không Hề Có Bối Cảnh Gia Thế


Điền Trung Quân đứng ngay cửa chung cư đơn nguyên, lúc nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, anh giả vờ như không nhìn thấy, rồi đi thẳng ra ngoài.

Nhưng người đó đuổi theo anh ngay.

“Quân! ” Quý Tư Nghiên dịu dàng gọi anh.

Điền Trung Quân không vì tiếng gọi của cô ta mà ngừng bước.

Quý Tư Nghiên đuổi theo sau, buộc phải chạy tới trước mặt anh, rồi hai tay dang ngang để chặn anh lại.

Dáng người cô mảnh khảnh, cơ thể cân đối, sườn xám màu trắng bạc ôm sát người, càng làm nổi bật vóc dáng yêu kiều thướt tha của cô, dây quai mảnh của đôi giày cao gót trắng vòng qua cổ chân nhỏ nhắn xinh đẹp của cô, trông cô vừa đơn giản lại vừa thanh lịch.

“Quân, chúng ta tìm nơi nào đó ngồi xuống nói chuyện một lát, được không?” Đôi mắt to của Quý Tư Nghiên đã ngấn nước, mang theo vẻ cầu xin, giọng nói hơi nghẹn ngào, như thể rất uất ức, muốn giãi bày hết với anh.

“Năm năm trước, chẳng phải chúng ta đã kết thúc rồi à? Nên giữa chúng ta chẳng còn gì để nói nữa.

” Điền Trung Quân lạnh nhạt nói, rồi vòng qua người Quý Tư Nghiên, tiếp tục đi về phía trước.

Quý Tư Nghiên mím môi, xoay người, nức nở hét lên: “Năm năm trước, là do ông nội anh ép em rời đi, thật ra em vẫn luôn yêu anh!”
Cả người Điền Trung Quân nhất thời sửng sốt, ngừng bước, đứng im không nhúc nhích.

Nhưng Điền Trung Quân chỉ ngẩn người hai giây, rồi khôi phục lại vẻ mặt bình tĩnh.

“Vậy thì sao? Giờ chuyện này đã không còn quan trọng nữa rồi!” Giọng điệu Điền Trung Quân vẫn lạnh nhạt, anh ngừng một lúc, rồi trả lời với hàm ý sâu xa: “Chúng ta không thể quay lại được nữa!”
Nói xong, anh rời đi ngay.

Để một mình Quý Tư Nghiên đứng đó với dáng vẻ đáng thương, mặt đầy nước mắt.

Không thể quay lại được nữa?
Bọn họ thật sự không thể quay lại được nữa ư?
Trong lòng Quý Tư Nghiên không ngừng chất vấn mình, rõ ràng cô không muốn vậy, sao anh lại rời bỏ cô sớm như thế?
Cô đã nhớ nhung anh suốt năm năm!
Chẳng lẽ trong tình yêu, chỉ có mình cô là người đau khổ nhất sau khi chia tay thôi ư?
Quý Tư Nghiên một mình đi trên đường phố như người mất hồn, cô nhớ lại quá khứ giữa cô và anh, rồi bất giác, cô đã đi tới Trường Trung học phổ thông Bình Dương – nơi hai người đã yêu nhau.

Năm đó, Điền Trung Quân là học sinh mới chuyển tới từ thành phố Lâm Hải, vì vẻ ngoài điển trai, cộng với thành tích học tập xuất sắc, tính tình lại dịu dàng, nên được rất nhiều nữ sinh yêu thích.

Từ lúc anh bước vào lớp, Quý Tư Nghiên đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

Chính cô đã theo đuổi anh, đồng thời cũng là người vứt bỏ anh trước.

Nhớ lại những chuyện đã qua, Quý Tư Nghiên đứng trước cổng Trường Trung học phổ thông Bình Dương, trong lòng vô cùng buồn bã.

“Reng reng reng! ”
Tiếng chuông tan học vào buổi trưa như tiếng sáo dọc du dương uyển chuyển, nhưng lại mang theo chút u buồn.

Quý Tư Nghiên buồn bã đứng trước cổng trường, không biết qua bao lâu, đến khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ra khỏi cổng trường, cô mới không nhịn được hô lên: “Nhã San.


Quý Nhã San cũng không ngờ, mình lại tình cờ gặp mặt Quý Tư Nghiên – người chị cùng cha khác mẹ với mình.

Quý Tư Nghiên vô tình nhìn thấy chiếc balo đang đeo sau lưng Quý Nhã San, làm cô không khỏi nhíu mày.

“Chị.

” Quý Nhã San mím môi, nắm chặt quai balo đang đeo trên vai, do dự một lát, mới đi tới chỗ Quý Tư Nghiên.

Trên danh nghĩa, cô phải gọi cô ta một tiếng “chị”, nhưng thật ra hai người không phải chị em ruột.

Trong mắt Quý Tư Nghiên, Quý Nhã San cô chỉ là con hoang trong bóng tối, do người tình mà ba cô ta bao nuôi ở bên ngoài sinh ra thôi.

Bằng không, lần đó Quý Nhã San bị kẻ xấu bắt cóc, ba ruột cô sẽ không chọn cách vô tâm là đi báo cảnh sát, vì sợ mất tiền, gia đình tan vỡ.

“Lần trước cô bị bắt cóc, không để lại bóng ma nào chứ?” Quý Tư Nghiên chỉ thuận miệng hỏi.

Tất nhiên Quý Nhã San nghe ra sự vô tâm từ người “chị” của mình, nên cũng thuận miệng đáp: “Chắc là không.


Ngay cả người có ơn cứu mạng cô, cũng chẳng có ai trong nhà họ Quý tới hỏi han anh một câu, dù thân phận anh ấy đặc thù, nhưng ít ra cũng phải tới chỗ cấp trên anh ấy tặng cờ thi đua chứ?
Kết quả, người nhà họ Quý chẳng làm gì cả.

Thậm chí, bọn họ còn ước gì cô chết trong tay kẻ xấu đó luôn đi!
Đúng, người nhà cô đối xử với cô bằng thái độ “không quá quan trọng đó”.

Ngay từ đầu, sở dĩ cô tới với thế giới này, là vì mẹ cô muốn dùng cái thai để đánh cược, ép ba cô ly hôn với vợ trước.

Nhưng tiếc rằng, mẹ cô đã tính sai, vợ trước của ba cô đã có một trai một gái, lại có bối cảnh vững chắc, nên ông ta đâu cần đứa bé trong bụng mẹ cô.

Nên cô là người dư thừa!
Cũng may là ba cô chưa cặn bã đến mức hết thuốc chữa, chí ít là từ khi mẹ cô sinh cô ra, ba cô đã đặt tên cho cô, còn nhập cô vào hộ khẩu, hàng tháng cũng gửi tiền sinh hoạt cho mẹ con cô.

Quý Tư Nghiên lại nhìn balo sau lưng Quý Nhã San, rồi trầm tư hỏi: “Balo của cô có giá 90 triệu, hơn nữa còn là phiên bản giới hạn quốc tế.

Cô lấy đâu ra nhiều tiền để mua một chiếc balo đắt như thế?”
Quý Nhã San vô thức liếc nhìn balo sau lưng mình, rồi cười khinh bỉ: “Ôi chao, không hổ là người ở nước ngoài năm năm mới về, vừa nhìn đã biết được hàng.


“Hả?” Quý Tư Nghiên càng khinh thường cười mỉa mai: “Nhã San, cô đang nối gót bước chân của mẹ cô à?”
Quý Nhã San nhất thời bị cô ta nói trúng tim đen, nên trong lòng nhói đau, khẽ nhíu mày, môi mím chặt.

Dù là vậy, Quý Nhã San cô cũng phải ngẩng cao đầu, hùng hổ đáp: “Hóa ra chị là người có ánh mắt tinh tường! Balo này là do một chàng trai theo đuổi em gái tặng, chẳng lẽ chị đang ngưỡng mộ đố kỵ em à?”
“Rốt cuộc có phải người theo đuổi cô tặng hay không, thì trong lòng cô biết rõ, cần gì phải nói nhiều với tôi.

Nhã San, tôi chỉ khuyên cô một câu, làm Tuesday, chẳng có kết cục gì tốt đẹp, nhất là con gái đang học cấp ba sắp bước vào cổng đại học như cô! Cô đừng hủy hoại, lãng phí thanh xuân của mình nữa!” Quý Tư Nghiên ưỡn ngực ngẩng cao đầu, rất có khí phách của nữ cường, như đang miệt thị nhìn Quý Nhã San từ trên cao, giọng điệu rất hùng hổ dọa người.

Quý Nhã San không muốn tốn nước bọt với Quý Tư Nghiên, nên chỉ lườm cô ta, rồi im lặng, xoay người rời đi.

Lúc cô xoay người với tốc độ nhanh, mái tóc dài buộc đuôi ngựa như một chiếc roi, quất mạnh vào mặt Quý Tư Nghiên.

Quý Tư Nghiên đau đớn ôm mặt, tiến lên một bước rồi ngừng lại.

Cô cần gì phải quản chuyện không đâu?
Người phụ nữ là con gái của Tuesday suýt làm ba mẹ cô ly dị, hơn nữa hàng tháng còn không biết xấu hổ tới nhà cô đòi mẹ cô tiền sinh hoạt, cô ta bị đàn ông bao nuôi, hay chơi đùa gì cũng được, dù gì cũng chẳng liên quan đến cô.
 
Back
Top Bottom