Ngôn Tình Thiếu Soái Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1260


Chương 1260:

Ông ta nhặt điều khiển từ xa rồi tắt TV.

Mà đúng lúc này, một người đàn ông gầy gò da bọc xương, toàn thân bao phủ trong áo choàng màu đen, quỷ mị lặng lẽ xuất hiện trước mặt ông ta, cúi đầu cung kính nói: “Hạng lão!”

Người này, chính là gia thần trung thành nhát, người hầu tín nhiệm nhát, thủ hạ thần bí nhất của Hạng Thành.

Quỷ Nôi!

Hạng Thành bình tĩnh nói: “Xảy ra chuyện gì?”

Quỷ Nô nói: “Chủ nhân bảo tôi theo dõi chặt chẽ nhất cử nhất động của Diệp gia và Trần Ninh, thuộc hạ về báo cáo tình hình mới nhất cho chủ nhân.”

1260-1-chien-long.jpg


Quỷ Nô nói: “Trần Ninh đại khái là bị Diệp gia gây phiền toái nhiều ần, bị chọc giận, trong cơn giận dữ, giết sạch Độc Cô Hành cùng Diệp Sâm.”

“Buỏi trưa hôm nay, thi thể của nhóm người Độc Cô Hành và Diệp Sâm đã được đưa về Thủ đô.”

Hạng Thành rất bất ngờ: “Sau khi Trần Ninh bị cách chức, không phải bôn tẩu khắp nơi, muốn mưu cầu đường ra, cá muối xoay người.”

“Cậu ta cầu cứu ân sư Tần Hằng, Tần Hằng không có cách nào giúp cậu ta.”

“Cậu ta muốn đầu nhập vào Đại đô đốc, nhưng sau khi chiến sự Bắc Cảnh chấm dứt, Đại đô đốc cũng không có bất kỳ ý thưởng cho cậu ta hoặc là trọng dụng cậu ta.”

“Theo lý mà nói, bây giờ cậu ta là hỗ xuống đồng bằng, sao lại ngang tàng như vậy, ngay cả người của Tiêu Diêu vương cũng dám giết?”

“Chỗ dựa cậu ta ở đâu ra?”

Quỷ Nô nói: “Chắc là trước kia làm thống soái Bắc Cảnh, ngang tàng quen rồi.”

Hạng Thành cười lạnh: “Bây giờ Tiêu Diêu vương phản ứng như thế nào?”

Quỷ Nô nói: “Nghe nói tức giận không thể kiềm chế, Diệp Tiêu Dao lui ẳn núi rừng hai mươi năm, đã tuyên bố xuống núi, mà chuyện đầu tiên xuất hiện, chính là triệu tập thủ hạ ngày xưa, còn có môn đồ môn tôn, cùng với các cao thủ Diệp gia, chuẩn bị đi Giang Nam, huyết tẩy Trung Hải, tàn sát cửu tộc Trần Ninh, báo thù cho con trai ông ta.”

Hạng Thành nghe vậy, trầm mặc trong chốc lát, sau đó mới từ từ nói: “Tuy tôi là thủ phủ Nội các, quyền khuynh triều đình và dân chúng, nhưng luận phân biệt ân thù rõ ràng, còn kém Diệp Tiêu Dao.”

*Tôi thật hâm mộ ông ta!”

Quỷ Nô hiểu được, Hạng lão hâm mộ Diệp Tiêu Dao có thể khoái ý ân oán, có thể tự mình đi Trung Hải, tự tay mình giết Trần Ninh.

Hắn cung kính nói: “Chủ nhân không cần hâm mộ, thân phận của ngài tôn quý, đức cao vọng trọng, không thích hợp đích thân xuất mã trả thù Trần Ninh, hiện tại Diệp Tiêu Dao lại làm thay, không gì tốt hơn.”

Hạng Thành gật đầu: “Cậu đi theo một chút, tiếp tục theo dõi Diệp Tiêu Dao cùng Trần Ninh.”

“Chờ Diệp Tiêu Dao tàn sát cửu tộc Trần Ninh, lại báo hỉ cho tôi.”

Quỷ Nô nói: “Vâng!”

Tiêu Diêu vương xuống núi, Thủ đô chắn động.

Ngay cả Hoàng Càn của phủ Quốc chủ cũng biết được chuyện này.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1261


Chương 1261:

Điền Vệ Long, người phụ trách bộ đội vệ binh Thủ đô, đến xin chỉ thị: “Quốc chủ, Tiêu Diêu vương xuống núi, triệu tập rất nhiều bộ hạ cũ ngày xưa, muốn đi Trung Hải giết cửu tộc Trần Ninh, chuyện này có phải can thiệp một chút hay không?”

Hoàng Càn nghe vậy, mỉm cười nói: “Không cần, tôi tin những chuyện nhỏ nhặt này Trần Ninh ứng phó được, chức Đại đô đốc của cậu ấy không phải là hư danh.”

Điền Vệ Long gật đầu nói: “Vâng, thuộc hạ lo lắng quá rồi.”

Hoàng Càn thản nhiên nói: “Những thế gia môn phiệt này, kéo bang kết phái, càng ngày càng làm càn, tôi đã sớm nhìn bọn họ không vừa mắt, đúng lúc để Trần Ninh gõ bọn họ.”

“Những chuyện này các vị không cần quản, mặc lên men là được.”

Điền Vệ Long nói: “Vâng, thuộc hạ cáo lui.”

Ngày hôm sau!

Huynh đệ năm đó kết bái Tiêu Diêu vương, còn có bộ hạ cũ ngày xưa, cùng với rất nhiều môn đồ môn tôn, còn có vô số thành viên Diệp gia, nhao nhao tụ tập trước sơn trang Tiêu Dao.

Hiện trường người tấp nập, vô số người đồng loạt hô to: “Cung nghênh Tiêu Diêu vương xuống núi!”

Hơn năm mươi tuổi, hai tóc mai trắng bệch, mắt ưng mũi câu, khí phách Diệp Tiêu Dao phá lệ uy nghiêm ngang ngược, mang theo Tàn Kiếm và thủ hạ tám đại Thiên Vương, xuất hiện trước sơn trang.

Mọi người nhìn thấy Tiêu Diêu vương, tiếng hoan hô càng thêm nhiệt liệt, tình thế oai nghiêm.

Diệp Tiêu Dao giơ tay lên, hiện trường rất nhanh yên tĩnh lại.

Ông ta nhìn xung quanh một vòng toàn, từ từ nói: “Chắc hẳn tất cả mọi người đã biết lý do tại sao tôi xuống núi, tôi sẽ không nhiều lời hơn nữa.”

“Hiện tại, tôi chỉ có một câu.”

“Đó chính là huyết tẩy Trung Hải, báo thù cho con trai tôi.”

Mọi người ở hiện trường, đồng loạt gầm lên giận dữ: “Giết! Giết! Giết…”

Diệp Tiêu Dao nhìn các thủ hạ với tiếng hô “giết” vang trời, lộ ra vẻ mặt hài lòng, quay đầu nói với Tàn Kiếm: “Phân phó xuống, mang theo tro cốt của Sâm Nhi, đi đến Trung Hải, báo thù rửa hận.”

Tàn kiếm nói: “Vâng!”

Không lâu!

Tiêu Diêu vương tự mình dẫn đầu đại quân báo thù, liền chia làm mắy đường, đi đến tỉnh Giang Nam.

Tất cả các con đường!

Sau khi vào tỉnh Giang Nam, hội tụ tại thành phố Thiên Hải.

Sau đó, Diệp Tiêu Dao trước mặt hơn nghìn thủ hạ, ở Thiên Hải bao vô số thuyền, sau đó dọc theo sông xuống, lao thẳng tới Trung Hải.

Thuyền lớn nhỏ, trải đầy mặt sông, mênh mông thuận buồm xuôi gió xuống.

Cờ theo chiều gió phát phới, đao kiếm chiếu rọi hàn mang.

Trận thế này, khiến cho vô số người đứng ở bên sông dừng chân nhìn ra, kêu hô liên tục.

Khi mọi người biết được là Tiêu Diêu vương dẫn người đến tìm Trần Ninh báo thù, mỗi người đều nói, Trần Ninh đã không còn là thống soái Bắc Cảnh, hiện tại đối mặt với báo thù của Tiêu Diêu vương, đoán chừng là gặp xui xẻo.

Tin tức Diệp Tiêu Dao sát khí đằng đằng tới Trung Hải báo thù.

Nó nhanh chóng lan rộng đến Trung Hải.

Nhà Tống Sính Đình biết được tin tức này, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.

Tống Thanh Tùng và Trần Ninh có quan hệ họ hàng, mỗi người đều cảm thấy bất an, thậm chí còn nhát gan, suốt đêm thu dọn đồ đạc, chạy trốn khỏi Trung Hải, chạy đến nơi khác trốn.

Hai người Điển Chử cùng Tần Tước, vội vàng đi tới thư phòng Trần Ninh cầu kiến.

Đem tin tức Tiêu Diêu vương sắp tới Trung Hải, bẩm báo với Trần Ninh.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1262


Chương 1262:

Trần Ninh nghe vậy cười lạnh: “Tôi đang định két thúc với Diệp gia, không ngờ Diệp Tiêu Dao lại chủ động tới.”

“Diệp Tiêu Dao bọn họ, bây giờ đã tới đâu rồi?”

Điển Chử nói: “Tin tức mới nhất, Diệp Tiêu Dao dẫn đầu hơn vạn thủ hạ, ở tỉnh thành bao vô số đội thuyền, lúc này.

đang đi xuôi dòng, đến Trung Hải.”

“Dự tính tối mai, Diệp Tiêu Dao sẽ đến Trung Hải.”

Tần Tước nói thêm: “Nghe nói, Diệp Tiêu Dao mang theo tro cốt của con trai mình đến, dự định tổ chức chôn cất biển vịnh Mặt Trăng ở thành phó Trung Hải, muốn rải tro cốt của con trai mình xuống biển.”

“Diệp Tiêu Dao còn nói rõ tối mai cử hành nghi thức hải táng long trọng, tuyên bố muốn giết cửu tộc Thiếu soái ngài.”

1262-1-chien-long.jpg


“Hai người truyền lệnh của tôi, bí mật điều động ba ngàn huynh đệ Dũng Sĩ Doanh Bắc Cảnh, hỏa tốc đến Trung Hải chờ đợi.”

Điển Chử đùng chào: “Tuân lệnh!”

Thủ đô!

Viện quân cơ, vừa mới thành lập phủ Đại đô đốc không lâu.

Phủ Đại đô đốc nhận được lệnh khẩn cấp điều lệnh bí mật của Đại đô đốc, đội vệ Đại đô đốc, ba nghìn chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh suốt đêm tập kết, lên máy bay đặc biệt, chạy tới Trung Hải.

Tổng cộng có 10 máy bay vận tải lớn, rất nhiều giờ, cuối cùng đã đến Trung Hải, hạ cánh thành công tại căn cứ quân sự Trung Hải.

Những người lính trong khu vực hải quân Hoa Hạ đang ngủ.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng máy bay vận tải lớn ầm ầm hạ cánh, động tác rất lớn.

Không ít binh sĩ kinh hãi ngồi dậy, từ cửa sổ nhìn ra ngoài, sau đó liền khiếp sợ nhìn thấy, bên sân bay, lại lập tức hạ cánh một số lượng lớn máy bay vận tải lớn.

Hơn nữal Một đội mặc quần áo tác chiến màu đen, các chiến sĩ khôi ngô được trang bị vũ khí hạng nặng, động tác nhanh chóng từ trên máy bay vận tải xuống, nhanh chóng tập kết tại chỗ.

Những chiến sĩ mặc đồng phục tác chiến màu đen này đều được trang bị đầy đủ vũ khí mới nhất.

Càng làm cho người ta chắn động chính là, trên mặt những người này, toàn bộ đều đeo mặt nạ.

Có một kí hiệu mãnh hỗ trên mặt nạ!

Những người lính trong khu hải quân Trung Hải, nhìn thấy cảnh này, tất cả đều thì thầm: “Trời ạ, những người này là ai, chẳng lẽ là một trung đoàn đặc chủng mới được thành lập?”“

Có những người hiểu biết rộng rãi, ngay lập tức nói: “Anh thật sự là kém hiểu biết!”

“Các người không xem tin tức quân sự gần nhát sao?”

“Những người này nhất định là đội cảnh vệ Đại đô đốc vừa mới thành lập ở phủ Đại đô đốc, cũng chính là Dũng Sĩ Doanh tin tức quân sự có nói.”

Mọi người đều choáng váng Thì ra đây chính là cảnh vệ của Đại đô đốc, Dũng Sĩ Doanh sao!

Mấy ngày trước liền nghe thấy tin tiểu đội nói Đại đô đốc muốn tới khu hải quân Trung Hải thị sát, hiện tại ngay cả đội cảnh vệ Dũng Sĩ Doanh của Đại đô đốc cũng xuất hiện, xem ra tin tức là thật.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1263


Chương 1263:

Các tướng sĩ trong căn cứ, mỗi người đều chấn động, đều muốn có cơ hội tận mắt nhìn thấy bản tôn của trưởng quan tối cao nhát Đại đô đốc.

Đêm khuya!

Nhà Tống Sính Đình ngủ thiếp đi.

Nhưng Trần Ninh không ngủ, đang đọc sách trong thư: phòng.

Bỗng nhiên, Tần Tước gõ cửa tiến vào, hạ giọng nói: “Thiếu soái, ba ngàn chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, toàn bộ đã đến căn cứ Trung Hải.”

“Bọn họ vừa mới chỉnh trang xong, đang chờ chỉ thị tiếp theo của Thiếu soái ngài.”

Trần Ninh thản nhiên nói: “Nói cho Điển Chử, xuất lĩnh ba ngàn chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh xuất phát, ở cửa sông Uyên Giang, ngăn chặn Diệp Tiêu Dao.”

Tần Tước nói: “Vâng!”

Trần Ninh nói thêm: “Còn nữa, bảo Bát Hổ Vệ chuẩn bị xe, tôi muốn đích thân đến cửa sông Uyên Giang, cùng Diệp gia kết thúc.”

Tần Tước nói: “Tuân lệnh!”

Nủa tiếng sau!

Căn cứ Trung Hải, Điển Chử dẫn đầu ba ngàn chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, chủ động xuất kích, đi tới cửa sông Uyên Giang, ngăn chặn Diệp Tiêu Dao.

Điển Chử vừa mới xuất phát.

Trần Ninh mang theo Tần Tước, cũng từ hoa viên tiểu khu đi ra.

Ở cửa tiểu khu, có máy chiếc xe việt dã quân sự.

Bát Hỗ Vệ đã sớm chờ lâu.

Trần Ninh lên xe, dặn: “Xuất phát, đi đến cửa sông Uyên Giang, giải quyết Tiêu Diêu vương, sau đó trước khi bình minh chạy về Trung Hải ăn sáng.”

“Vâng, Thiếu soái!”

Bóng đêm như nước!

Trong sông xa vời, vô só đội thuyền, đang đi xuông dòng.

Trên tàu soái hạm.

Diệp Tiêu Dao còn chưa ngủ, ông ta nhìn hũ tro cốt của con trai, lắm bẩm nói: “Sâm Nhi, cha sắp tới Trung Hải, con cứ chờ cha báo thù cho con.”

Vừa dứt lời!

Diệp Tiêu Dao bỗng nhiên phát hiện, tốc độ thuyền dưới chân chậm lại, không bao lâu lại dừng lại.

Bên ngoài, giống như truyền đến từng đọt tiếng mắng chửi giận dữ.

Diệp Tiêu Dao nhíu mày, đang định gọi người đi theo hỏi chuyện gì đang xảy ra.

Lúc này, thủ hạ Tàn Kiêm đã bước nhanh từ bên ngoài tiền vào: “Chủ nhân, tình hình có chút không đúng.”

Diệp Tiêu Dao nói: “Có gì không đúng?”

Tàn Kiếm nói: “Phía trước là cửa sông Uyên Giang, trên sông sắp đặt trạm kiểm soát, hải quan địa phương kiểm tra tàu thuyền đi qua, kiểm tra nghiêm ngặt tội phạm buôn lậu.”

Diệp Tiêu Dao nghe vậy lạnh lùng nói: “Hải quan khu Giang Nam, một cửa khẩu nhỏ cũng dám ngăn thuyền của tôi, bọn họ chán sống sao?”

Tàn Kiếm nói: “Thuộc hạ cũng khó hiểu!”

“Theo lý mà nói, không ai dám quản Diệp gia chúng ta, không ai dám quản chuyện của chủ nhân ngài mới đúng.”

“Nhưng trạm kiểm soát trước mặt, dám buông xuống thiết bị ngăn sông, ngăn cản đường, ngăn cản chúng ta tiến lên.”

“Chủ nhân, nếu không thuộc hạ tự mình dẫn người lên bờ, tàn sát sạch toàn bộ nhân viên công tác trạm kiểm soát này. Đang trong thời gian chuyển nguồn nên nhóm lên hơi ít chương mong cả nhà thông cảm nhé! Chúc cả nhà vui khỏe!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1264


Chương 1264:

Diệp Tiêu Diêu trầm giọng nói: “Trước tôi tới Giang Nam, đã cùng tỉnh tôn Giang Nam chào hỏi, một đám lãnh đạo Giang Nam, đều cam đoan với tôi, ở Giang Nam tôi sẽ không suốt có không trở ngại, không ai cản được tôi.”

“Trạm kiểm soát nhỏ này, dám ngăn lối đi của hạm đội của chúng ta, chỉ sợ không đơn giản như vậy.”

Tàn Kiếm nghe vậy kinh nghỉ nói: “Chủ nhân, ý của ngài là, là Trần Ninh ra lệnh, Trần Ninh bảo người ngăn cản đường đi của hạm đội chúng ta, không cho chúng ta tiến vào Trung Hải?”

Diệp Tiêu Dao cười lạnh: “Tôi nghi ngờ, có thể cậu ta đã đến rồi.”

Tàn Kiếm nghe vậy giật mình, chợt nở nụ cười: “Chủ nhân, hiện tại Trần Ninh không còn là thống soái Bắc Cảnh, chỉ còn lại cái chức suông, ngài dẫn đầu hơn vạn thủ hạ, mang theo thế lôi đình, đến tìm anh ta báo thù.”

“Anh ta không sợ tới mức chạy trốn mắt dép tốt rồi, còn dám chủ động đến ngăn cản chúng ta ư?”

“Chủ nhân ngài cũng quá coi trọng Trần Ninh rồi?”

Tiếng cười nhạo của Tàn Kiếm vừa dứt!

Bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài bờ sông truyền đến một trận vang dội cường tráng hô to: “Đám rận Diệp gia trên sông nghe, Thiếu soái chúng tôi đích thân đến, bảo người dẫn đầu Diệp Tiêu Dao của các người lên bờ lãnh cái chết.”

Tàn Kiếm nghe thấy tiếng kêu trên bờ sông bên ngoài, sắc mặt hắn biến đổi, ánh mắt trợn to, thất thanh nói: “Chủ nhân, tiểu tử Trần Ninh thật đúng là đến ngăn cản chúng ta Diệp Tiêu Dao cười lạnh: “Cậu ta chủ động đến nhận chết, không phải đúng lúc sao?”

1264-1-chien-long.jpg


Dưới ánh trăng Tàn Kiếm nhìn thoáng qua những nhân mã trên bờ sông nói: “Dù sao trước kia Trần Ninh cũng là đại tướng trắn cương, mặc dù hiện tại đã rớt đài, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, anh ta muốn triệu tập một nhóm người hỗ trợ, vẫn làm được.”

“Ba ngàn người này, đoán chừng cũng là Trần Ninh dốc hết sức lực, mới gom lại được.”

Diệp Tiêu Dao cười lạnh: “Chúng ta có hơn vạn người, Trần Ninh chỉ có ba ngàn trợ thủ, cậu ta dựa vào cái gì chống lại tôi?”

“Dặn mọi người, bỏ thuyền lên bờ.”

Tàn kiếm nói: “Vâng!”

Một tiếng ra lệnh, đại quân Diệp gia lập tức bắt đầu động, lần lượt bắt đầu lên bờ.

Bờ biển, ba ngàn Dũng Sĩ Doanh đứng tại chỗ, không nhúc nhích, cũng không có ngăn cản đại quân Diệp gia lên bờ.

Không lâu!

Toàn bộ đại quân Diệp gia lên bờ, bày ra trận thế ở bên bờ sông, nhân số chừng gáp máy lần Dũng Sĩ Doanh.

Diệp Tiêu Dao nhìn phía sau mình, quân Diệp gia thanh thế to lớn, sau đó lại nhìn đám thủ hạ của Trần Ninh đối diện, trầm giọng nói: “Tiểu tử Trần Ninh, đã biết tôi tới, cậu còn không nhanh chóng đi ra chịu chết?”

Giọng nói Diệp Tiêu Dao không lớn, nhưng lực xuyên thấu mười phần, toàn trường có thể nghe thấy.

Lời nói của ông ta vừa dứt, sau đó liền nhìn thấy Trần Ninh mang theo Điển Chử, Tần Tước, còn có Bát Hỗ Vệ xuất hiện.

Khóe miệng Trần Ninh khẽ nhếch lên, cười như không cười nhìn Diệp Tiêu Dao, thản nhiên nói: “Diệp Tiêu Dao, Diệp gia các người là gia tộc tìm đường chết nhất mà tôi từng gặp.”

“Hiện tại tôi cho ông một cơ hội cuối cùng.”

“Ông dẫn đầu Diệp gia, hoàn toàn ẩn lui, trong vòng ba mươi năm tới, con cháu Diệp gia các người, không được kinh doanh, không được làm chính, chỉnh đốn gia phong thật tốt, học tập đạo lý làm người.”

“Đây là con đường sống duy nhất của Diệp gia các người.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1265


Chương 1265:

Diệp Tiêu Dao vô cùng tức giận cười: “Ha ha, cậu chết đên nơi rôi mà còn dám nói ra cuông ngôn, lại dám nói bảo Diệp gia chúng tôi hoàn toàn ẩn lui.”

“Tối nay, tôi muốn cậu trả giá đắt cho lời nói và hành động của cậu.”

“Tôi sẽ giết cậu trước, rồi diệt cửu tộc cậu.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Xem ra, tôi cho ông cơ hội, ông không ý định quý trọng.”

“Đã như vậy, vậy thì không còn gì đề nói.”

“Đến chiến đi!”

Khóe miệng Diệp Tiêu Dao khẽ nhếch lên, mỉm cười nói: “Ò, thay tôi chém đầu chó của cậu ta?”

Vừa dứt lời!

Lập tức có một người đàn ông trung niên dáng người khôi ngô đứng ra trước, trầm giọng nói: “Đại ca, tiểu tử này giết cháu trai, nhiệm vụ báo thù cho cháu trai này, liền giao cho Nhị đệ em hoàn thành đi.”

Người đàn ông trung niên khôi ngô này, chính là một trong những huynh đệ kết nghĩa của Diệp Tiêu Dao – Tần Trường An.

Năm đó Tần Trường An cũng là một người làm mưa làm gió ở Thủ đô, 20 năm trước từng là huấn luyện viên trưởng võ thuật của 20 vạn chiến sĩ của bộ đội vệ binh Thủ đô.

Sau đó, ông ta phạm sai lầm và bị đuổi khỏi quân đội.

Mấy năm nay Tần Trường An sống tự do tự tại, hoàn toàn dựa vào sự cứu trợ của đại ca Diệp Tiêu Dao.

Bởi vậy, ông ta biết Diệp Sâm bị giết, lập tức cáp tốc chạy.

tới, liên kết với Diệp Tiêu Dao báo thù.

Hiện tại, ông ta cũng là người đầu tiên nhảy ra, muốn giết Trần Ninh.

Nhưng không đợi Diệp Tiêu Dao đồng ý, lập tức lại có một người đàn ông trung niên dáng người thấp bé, làn da ngăm đen, vẻ mặt ngang tàng, bước nhanh đi ra, cao giọng nói: “Đại ca Nhị ca, báo thù cho cháu trai, vẫn là giao cho tiểu đệ em đi!”

Người đàn ông thấp bé này vẻ mặt ngang tàng, tuy rằng tướng mạo xấu xí, nhưng địa vị cũng không nhỏ.

Ông ta chính là một huynh đệ kết nghĩa khác của Diệp Tiêu Dao – Trần Tranh.

Trần Tranh xuất thân từ thế gia cổ võ, từ nhỏ yêu cổ võ, một thân kim chung cháo Thiết Bố sam vô cùng được, hai mươi năm trước nghe nói đã đạt tới cảnh giới đạn không vào, đánh khắp võ giới cổ vô, được người xưng là Trần tông sư.

Diệp Tiêu Dao nhìn tháy hai huynh đệ kết nghĩa, đều tranh giành muốn thay con trai ông ta báo thù.

Ông ta không thể không mỉm cười mãn nguyện: “Hai anh em có lòng.”

“Nhưng giết gà sao phải dùng tới dao mỏ trâu?”

“Tru sát người này, để cho hạ nhân làm là được.”

Diệp Tiêu Dao nói xong, ánh mắt nhìn về phía tám cường giả như Tàn Kiếm, thản nhiên nói: “Tàn Kiếm, tám người các cậu đều là cánh tay đắc lực của tôi, các cậu ai có dũng khí, giúp tôi giết Trần Ninh, báo thù cho con trai tôi?”

Mấy người Tàn Kiếm nghe vậy có chút khó xử!

Bọn họ thân là một trong Thập Nhị Thiên Vương dưới trướng Tiêu Diêu vương, ngày thường trời không sợ đất không sợ, có thể nói là cuồng đồ ngoài vòng pháp luật.

Nhưng đối thủ tối nay là Trần Ninh!

Đầu tiên không nói thời gian trước bốn thiên vương Tà Tăng, Ma Nhãn, Thiên Cơ, Tửu Thần bị chết ở Trung Hải, liền nói hai ngày trước Độc Cô Hành chết, bèn tạo thành chấn động không nhỏ cho bọn họ.

Ngày thường bọn họ tự cho mình siêu phàm, nhưng đối mặt với Độc Cô Hành, bọn họ vẫn hỗ thẹn không bằng.

Ngay cả Độc Cô Hành cũng không phải đối thủ của Trần Ninh, hiện tại Tiêu Diêu vương gọi bọn họ, để cho bọn họ đi đơn đầu với Trần Ninh, thật sự là có chút khó xử.

Tàn Kiếm cùng các vị thiên vương còn lại, ấp úng, trong lúc nhất thời không ai dám xuắt chiến.

Diệp Tiêu Dao tự mình điểm thất bại, trong mắt ông ta không khỏi dâng lên lửa giận hùng hùng, hoàn toàn tức giận.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1266


Chương 1266:

Ông ta đang muốn nỗi giận!

Trần Ninh đối diện, đã cười khẽ nói: “Diệp Tiêu Dao, ông cần gì phải làm khó thủ hạ ông?”

Chủ buồn thần nhục, chủ nhục thần chết.

Tàn Kiếm cùng các vị thiên vương, nhìn thấy chủ nhân nỗi giận, bọn họ đều vội.

Hơn nữa, lời nói của Trần Ninh cũng chọc giận bọn họ, khơi dậy ý chí chiến đấu của bọn họ.

Tàn Kiếm là người đầu tiên đi ra, lạnh lùng nói: “Nô bộc dưới trướng Tiêu Diêu vương – Tàn Kiếm, điểm danh khiêu chiến Thiếu soái, mời Thiếu soái vui lòng chỉ giáo.”

Một người đàn ông sắc mặt trắng bệch, gầy đến da bọc xương, nhưng ánh mắt lại rất sắc bén, cũng đi theo đứng ra, kiệt kiệt nói: “Nô bộc dưới trướng Tiêu Diêu vương – Bạch Cốt, khiêu chiến Thiếu soái.”

“Chu Yếm, khiêu chiến Thiếu soái!”

“Thanh Ngưu, khiêu chiến Thiếu soái!”

Tám đại thiên vương dưới trướng Tiêu Diêu vương nhao nhao đứng ra khiêu chiến Trần Ninh.

Đại quân Diệp gia thấy thé, ai nấy đều hò hét trợ uy, thanh thế to lớn.

Ngược lại, Trần Ninh bên này.

Ba ngàn dũng sĩ cường tráng, mỗi người đều là trang phục màu đen, mặt đeo mặt nạ, tối nay tất cả mọi người chỉ đeo một chiến đao.

Lúc này ba ngàn người, đen thùi lùi đứng tại chỗ, không ai phát ra một chút âm thanh, giống như một đám mãnh thú trầm mặc, vô hình trung tạo cho người ta một loại áp lực mạnh mẽ.

1266-1-chien-long.jpg


Điển Chử nhíu mày, nhìn Tần Tước một cái: “Đánh cuộc gì?”

Tần Tước nhìn thanh chiến đao tinh xảo bên hông Điển Chử, cười như không cười: “Thanh chiến đao này, là trước kia cấp trên ban cho Thiếu soái sao?”

Điển Chử nói: “Đúng vậy, sao?”

Tần Tước nhíu mày: “Chiến đao này của Thiếu soái, tôi muốn, tối nay chúng ta sẽ đánh cược cái đao này của anh.”

Điển Chử tức giận: “Được, đánh cược thì đánh cược, Tam Lăng Quân Thứ kia của cô, cũng là cực phẩm. Nếu cô thua, Tam Lăng Quân Thứ của cô chính là của tôi.”

Tần Tước nói: “Được, một lời đã định.”

Vừa dút lời, thân hình cô chọt động, hóa thành một đạo tật ảnh, như tia chớp xông về phía Tàn Kiếm.

Tám người Tàn Kiếm, vốn là bất cứ giá nào khiêu chiến Trần Ninh, nhưng không ngờ Trần Ninh căn bản khinh thường động thủ với bọn họ, chỉ có hai vệ sĩ của Trần Ninh đi ra nghênh chiến.

Hai vệ sĩ đi ra nghênh chiến, bọn họ cảm thấy bị xem thường.

Càng đáng ghét hơn chính là, hai người Điển Chử cùng Tần Tướ, nói một người đánh bốn người bọn họ, thậm chí đánh cược ai có thể đánh bại bọn họ trước.

Việc này khiến cho đám Tàn Kiếm tức giận quá mức!

Tàn Kiếm đang muốn tức giận.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1267


Chương 1267:

Không ngờ, Tần Tước đã động thủ, như tia chớp lao về phía hắn.

Tốc độ của Tần Tước nhanh đến cực hạn, nhanh đến mức hoàn toàn ngoài dự tính của Tàn Kiếm.

Tốc độ thật là khủng khiếp!

Tàn Kiếm kinh hãi, tức giận vừa rồi bị khinh thường, sớm đã không còn thấy bóng dáng tăm hơi, hắn cuống quít trở tay rút kiếm.

Răng rắc!

Trường kiếm trong tay ra khỏi vỏ, ngăn cản Tam Lăng Quân Thứ của Tần Tước.

Keng…

Tam Lăng Quân Thứ của Tần Tước va chạm với trường kiếm của Tàn Kiếm.

Cơ thể Tàn Kiếm run rẫy một chút như bị điện giật, tuy rằng Tần Tước là phụ nữ, nhưng lực Tam Lăng Quân Thứ truyền đến, lại lớn đến khủng bó.

Đáy lòng Tàn Kiếm dâng lên một dự cảm không tốt.

Giống như là đồng thời, Tam Lăng Quân Thứ của Tần Tước, dán vào kiếm phong của đối thủ lướt xuống.

Thoáng một chút, Tam Lăng Quân Thứ xuyên thủng cổ họng Tàn Kiếm.

Đồng tử Tàn Kiếm mở to, vẻ mặt không dám tin, hắn lại bị một người phụ nữ, đối mặt chỉ giây lát giết chét.

Tần Tước cũng không ngờ thuận lợi như vậy, lại trực tiếp một giây.

Nhưng, động tác của cô không hề dừng lại chút nào, một cước đá bay Tàn Kiếm chết không nhắm mắt, sau đó né tránh nhào về phía ba đối thủ khác…

Điển Chử vừa kinh hãi vừa giận dữ: “Sao cô đột nhiên bắt đầu, cô giở trò lừa bịp.”

Anh nói xong, rút chiến đao ra, giống như mãnh hồ ra khỏi rừng, nhào về phía bốn đối thủ khác.

Bạch Cốt đứng mũi chịu sào!

Bạch Cốt kêu một tiếng, hai tay nắm hai đoản kích (*), ý đồ ngăn cản Điển Chử.

(*) là một loại vũ khí, như vũ khí mà Lữ Bồ hay dùng, trên thân lao có gắn một hoặc hai dao hình lưỡi liềm.

Keng…

Điển Chử nhanh chóng ra một đao, như sắm như điện, liền chém đứt cả người của Bạch Cốt cùng đoản kích.

Chọt, Điển Chử giống như ma thần, nhào về phía máy đối thủ khác.

Diệp Tiêu Dao sợ ngây người.

Tần Trường An và Trần Tranh cũng sợ ngây người.

Toàn bộ đại quân Diệp gia ở hiện trường cũng sợ ngây người.

Hai thủ hạ của Trần Ninh, sao lại lợi hại như vậy?

Trong chốc lát!

Tần Tước cùng Điển Chử đã đem tám đại Thiên Vương dưới trướng Diệp Tiêu Dao chém giệt.

Cho đến khi Tần Tước dương dương đắc ý nói với Điển Chử: “Tôi thắng, chiến đao của anh thuộc về tôi.

Nhóm người Diệp Tiêu Dao mới lấy lại tinh thần trong khiếp sợ.

Ông ta hít một hơi thật sâu, từ từ nói: “Tất cả mọi người cùng lên cho tôi, giết tất cả bọn họ!”

Diệp Tiêu Dao ra lệnh một tiếng, hiện trường gần vạn đại quân Diệp gia, trong nháy mắt liền giống như thủy triều động, cuốn tới phía Trần Ninh.

Nhìn thấy một màn này!

Trần Ninh tùy ý phát tay, phân phó: “Đánh bại bọn họ!”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1268


Chương 1268:

“Giết!”

Ba ngàn Dũng Sĩ Doanh vẫn trầm mặc không tiếng động, đồng loạt bộc phát ra một tiếng rồng giận.

Một tiếng sát khí xông lên, làm đại quân Diệp gia đối diện hoảng sợ.

Ba ngàn người bộc phát ra khí thế, so với đại quân vạn thành viên Diệp gia tạo thành còn mạnh hơn nhiều.

Ngay sau đó, ba ngàn Dũng Sĩ Doanh, dưới sự dẫn dắt của Điển Chử Tần Tước, đồng loạt tuôn ra, nghênh đón quân địch.

Nhân mã song phương, giống như hai đạo nước lũ, hung hăng va chạm với nhau.

Trong nháy mắt!

Tiếng đánh nhau, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp toàn sân.

Mùi máu tràn ngập vùng hoang dã.

Hiện trường giống như địa ngục Tu La.

Dũng Sĩ Doanh, ban đầu chính là thân vệ doanh của Trần Ninh khi đảm nhiệm thống soái quân Bắc Cảnh, ba ngàn Dũng Sĩ Doanh, toàn bộ đều là tinh nhuệ trong quân ngàn chọn vạn chọn.

Chiến lực quân Bắc Cảnh ở trong máy quân khu Hoa Hạ thuộc về tồn tại mạnh nhát, mà Dũng Sĩ Doanh là dũng sĩ độc lập mạnh nhất trong quân Bắc Cảnh.

Mỗi chiến sĩ ở Dũng Sĩ Doanh đều là lão binh bách chiến.

Đại quân Diệp gia, tuy rằng nhân số nhiều, nhưng luận sức chiến đấu, làm sao có thể so được với chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh chứ?

Chỉ thấy hai bên đánh giáp lá cà, mạnh yếu đã phân.

Chiến sĩ của Dũng Sĩ Doanh thế mạnh áp đảo, mà quân Diệp gia thì ngã xuống thành từng mảnh…

Ba ngàn chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, giống như một cỗ máy giết chóc khổng lồ mà tinh vi, hung hăng ngăn cản địch nhân trước mặt bọn họ, toàn bộ nghiền nát!

Diệp Tiêu Dao nhìn thấy một màn này, không thể không thở ra một ngụm khí lạnh.

Tràn Ninh không phải đã bị bãi nhiệm chức vụ thống soái Bắc Cảnh sao?

Cậu ta là từ nơi nào tìm đến nhiều người mạnh trợ giúp như vậy?

Theo lý mà nói, Trân Ninh đã không còn đảm nhiệm chức vụ trong quân đội, không thể điều động binh sĩ mới đúng.

Mà binh sĩ không có quân lệnh, cũng tuyệt đối không dám tự tiện hành động, néu không binh sĩ tự tiện động, sẽ luận tội theo mưu phản.

Diệp Tiêu Dao thế nào cũng không nghĩ ra được, sao Trần Ninh có được nhiều người tinh nhuệ trợ giúp như vậy?

Ông ta nhìn đà này, liền biết, cứ tiếp tục như vậy, không bao lâu nữa, quân Diệp gia sẽ hoàn toàn thát bại.

Ông ta trầm giọng nói: “Nhị đệ Tam đệ, hai người các cậu, đối phó với hai thủ hạ siêu cấp của Trần Ninh.”

“Còn Trần Ninh, tôi sẽ tự tay giải quyết.”

Hai người Tần Trường An cùng Trần Tranh, lớn tiếng nói: “Vâng, đại cal”

Nói xong, hai người liền chia nhau nhào tới phía Điển Chử cùng Tần Tước, cùng Điển Chử, Tần Tước, kích chiến cùng một lúc.

Diệp Tiêu Dao không để ý tới chém giết chung quanh, trong mắt ông ta chỉ có Trần Ninh, bước nhanh về phía Trần Ninh.

Người chắn đường ông ta, là thủ hạ của Diệp gia liền kéo ra, là thủ hạ của Trần Ninh liền một quyền đánh bay.

Không ít chiến sĩ của Dũng Sĩ Doanh nhận tháy Diệp Tiêu Dao cường hãn, lập tức hơn mười người, đồng thời xông về phía Diệp Tiêu Dao.

Diệp Tiêu Dao hừ lạnh: “Ai cho phép các người chặn đường đi của tôi?”

Nói xong, ông ta nhắc chân lên, hung hăng đạp một cước trên mặt đất.

Cả nhà tham gia Group Facebook bên em để báo lỗi và nếu như web em có sập thì bên em sẽ thông báo nhé. Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ! Group FaceBook
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1269


Chương 1269:

Àm àm!

Một tiếng nổ lớn, mặt đất dưới chân ông ta, giống như nước sôi cuồn cuộn lên, người trong vòng mười mét chung quanh, toàn bộ bị ảnh hưởng.

Mười mấy chiến sĩ của Dũng Sĩ Doanh, toàn bộ bị xốc bay, nặng nề ngã xuống đất, hoặc là gãy tay hoặc gãy chân, đều bị trọng thương.

Trần Ninh nhìn thấy một màn này, hơi nhíu mày.

Hai mươi năm trước Tiêu Diêu vương đã danh chấn Thủ đô, xem ra quả thật có chút năng lực.

Anh bình tĩnh nói: “Diệp Tiêu Dao giao cho tôi, mọi người không cần ngăn ông ta.”

Giọng nói của Trần Ninh không lớn, nhưng toàn hiện trường có thể nghe thấy.

Các chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh liền không ngăn cản Diệp Tiêu Dao nữa, tiếp tục toàn lực công kích đại quân Diệp gia.

Diệp Tiêu Dao trầm mặt, bước nhanh về phía Trần Ninh.

Trên người ông ta tản mát ra một cỗ khí thế vô cùng cường đại, mỗi một bước đi ra, mặt đất giống như đều run rẫy.

Tốc độ của ông ta nhìn như chậm nhưng thực sự thì rất nhanh, rất nhanh đã đi tới trước mặt Trần Ninh.

“Chiến thần Hoa Hạ, hôm nay Diệp mỗ tôi, muốn sát thần.”

Âm thanh Diệp Tiêu Dao tràn ngập sát ý, quần áo không gió mà lay.

Trần Ninh thản nhiên nói: “Đừng nói nhảm nhiều!”

Diệp Tiêu Dao giận dữ nói: “Nếu cậu vội vàng đi đầu thai, vậy tôi thành toàn cho cậu.”

Nói xong!

Dưới chân ông ta ầm ầm một tiếng lớn, mặt đất sụp đỏ, cả người ông ta giống như đạn pháo xẹt tới Trần Ninh, một quyền đánh về phía Trần Ninh.

Trần Ninh giơ tay lên, cũng là một quyền, cứng rắn tiếp nhận nắm đắm của đối phương.

Bịch!

1269-1-chien-long.jpg


Nắm đắm mang theo gió lạnh, không khí chung quanh đều trở nên vặn vẹo, đủ thấy uy lực khủ.ng bố của một quyền này.

Đồng tử Diệp Tiêu Dao phóng đại, chuông báo động trong lòng vang lên.

Nắm đắm của Trần Ninh còn chưa tới, quyền phong cũng đã đến trước.

Quyền phong vô cùng cường đại, thỏi đến mặt Diệp Tiêu Dao giống như nước sôi cuồn cuộn.

Trong đầu Diệp Tiêu Dao hiện lên một ý nghĩ: Cậu ta thật sự là người sao?

Nắm đắm của Trần Ninh, giống như sao rơi phá không mà đến, ở trước mắt ông ta, không ngừng tới gần…

Ông ta bỗng nhiên hét lên quái dị, hai tay hợp lại xuất ra, cứng rắn ngăn một quyền này của Trần Ninh.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1270


Chương 1270:

Răng rắc…

Diệp Tiêu Dao giống như bọ ngựa chắn xe, trong nháy mắt hai tay dưới nắm đắm Trần Ninh, đồng loạt bị gãy.

Hai tiếng xương cốt vỡ vụn trộn lẫn với nhau, tạo thành một tiếng răng rắc dài.

Cuối cùng!

Nắm đắm của Trần Ninh đánh trúng lồng ngự.c Diệp Tiêu Dao.

Diệp Tiêu Dao giống như bị xe lửa đâm trúng, cả người giống như diều đứt dây bay ra ngoài, sau đó nặng nề ngã xuống đắt.

Trận chiến ở hiện trường, giờ khắc này cũng dừng lại.

Toàn trường hoàn toàn tĩnh mịch, có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Các chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, vẻ mặt đều sùng bái nhìn Trần Ninh.

Trần Ninh chính là thần trong lòng bọn họ, tối nay Trần Ninh thể hiện ra chiến lực cường đại, cũng không làm bọn họ thất vọng.

Đại quân Diệp gia, đã có không ít người ngã xuống vũng máu, trong đó có Tần Trường An và Trần Tranh.

Những người còn lại, lúc này nhìn Tiêu Diêu vương bị Trần Ninh một quyền đánh bay, toàn bộ đều ngây ngốc.

Niềm tin chống đỡ họ tiếp tục chiến đấu gian khổ cũng sụp đỗ.

Tiêu Diêu vương ngày thường bọn họ ngưỡng mộ, đã bại rồi, hơn nữa còn bại đến rồi tinh rối mù.

Tiêu Diêu vương hoàn toàn không phải là đối thủ của chiến thần Tràn Ninh!

Tối nay, thất bại của Diệp gia đã định.

Keng!

Vũ khí trong tay một gã thành viên Diệp gia rơi xuống đắt.

Keng keng…

Hiệu ứng quân bài, vô số thủ hạ của Diệp gia, nhao nhao vứt bỏ vũ khí, đầu hàng.

Tiêu Diêu vương bị Trần Ninh đánh bại, trở thành cọng cỏ cuối cùng đè bẹp phòng tuyến tâm lý của bọn họ.

“Đầu hàng!”

“Chúng tôi đầu hàng!”

Người của Diệp gia, nhao nhao vứt bỏ vũ khí, bắt đầu đầu hàng.

Thân bị trọng thương, hấp hối, cả người Diệp Tiêu Dao đầy máu tươi, khẽ run rẩy giãy dụa, nhìn thấy thủ hạ đều đầu hàng.

Ông ta nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, giống như con bạc thua đỏ mắt nhưng không chịu thừa nhận thất bại, dữ tợn kêu lên: “Đừng đầu hàng, chúng ta còn có cơ hội, còn có cơ hội…”

Người của Diệp gia đều thờ ơ.

Đều như vậy rồi, nào còn có cơ hội?

Sức chiến đấu của Trần Ninh vô song, thủ hạ của Trần Ninh lại mạnh đến đáng sợ, người của Diệp gia lại cậy mạnh chiến đấu tiếp, cũng là tăng thêm thương vong mà thôi.

Diệp Tiêu Dao lại không cam lòng, bắt chấp thân bị trọng thương, sắc mặt dữ tợn xông vào gầm gừ nói: “Tôi bảo các người tiếp tục giết, tôi bảo các người giết…”

Tất cả mọi người trong Diệp gia đều cúi đầu, không có động tĩnh.

Điển Chử cùng Tần Tước, Bát Hổ Vệ, còn có chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh thì lạnh lùng nhìn Diệp Tiêu Dao cuồng loạn.

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Diệp Tiêu Dao, ông thua rồi.”

Ông thua rồi!

Lời của Trần Ninh nói ra, thân thể Diệp Tiêu Dao kịch liệt run rẩy.

Ông ta nhìn các chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh chung quanh nhìn chằm chằm, lại nhìn đám thủ hạ của mình đã sớm vứt bỏ toàn bộ vũ khí đầu hàng, cuối cùng, ánh mắt dừng lại trên người Trần Ninh.

Ông ta phảng phát lập tức già mười máy tuổi. CẢ nhà thông cảm cho nguồn lên ít chương trong thời gian chuyển nguồn chờ các bạn quay lại đọc mình sẽ lên chương tốt nhé!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1271


Chương 1271:

Rốt cuộc ông ta nhận ra thực tế, không còn cuồng loạn như vừa rồi.

Không đủ, ánh mắt ông ta nhìn Trần Ninh vẫn tràn ngập oán hận như trước.

“Trần Ninh, cậu thật tàn nhẫn, tôi đánh giá thấp thật rồi, dẫn đến tối nay lật thuyền trong mương.”

“Nhưng thật không nên đắc ý, Diệp gia chúng ta sẽ không bỏ qua như vậy, mặt khác Hạng lão cũng sẽ không tha cho thật.”

“Cậu cứ chờ trả giá đắt đi!”

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhéch lên, thản nhiên nói: “Ông không nói tôi còn thiếu chút nữa quên mắt Hạng gia, ông đừng lo, sau khi tôi thu dọn Diệp gia các người, quay đầu lại sẽ cùng Hạng gia tính sổ thật tốt.”

1271-1-chien-long.jpg


Diệp Tiêu Dao thẳng ngực, ngẳng lên vét máu loang lỗ khuôn mặt, ngạo nghễ nói: “Trần Ninh, tối nay tôi sơ suất mắt Kinh Châu, tôi ngã tôi nhận.”

“Tôi đi trước một bước, nhưng tôi sẽ đợi cậu trên đường Hoàng Tuyền.”

*So với cậu đắc tội Hạng lão, lần này lại động đến Diệp gia chúng tôi, Hạng lão tuyệt đối không thể để cậu tùy ý tiếp tục càn rỡ, thời kỳ chét của cậu cũng chỉ mấy ngày nay.”

Diệp Tiêu Dao vừa nói xong.

Bỗng nhiên, xa xa chiếu tới một chùm ánh sáng rực rỡ, còn kèm theo tiếng động cơ xe ầm ầm truyền đến.

Giống như có vô số phương tiện, đang lao thẳng về phía này.

Diệp Tiêu Dao vốn đã chuẩn bị thản nhiên chịu chết, nhìn thấy xa xa xuất hiện rất nhiều xe cộ, ánh mắt không khỏi sáng ngời, giống như người chết đuối nhìn thấy rơm rạ cứu mạng, đáy lòng cũng có một tia hy vọng.

Chẳng lẽ, có viện quân tới?

Những thủ hạ của ông ta, còn có Trần Ninh và chiến sĩ Dũng Sĩ Doanh, toàn bộ đều nhìn về phía “đội ngũ thần bí”

xuất hiện xa xa .

Rất nhanh, tất cả mọi người thấy rõ.

Xa xa ầm ầm đi tới, vậy mà đều là chiếc xe quân sự, có xe jeep, có xe bọc thép việt dã, càng nhiều hơn là xe tải vận chuyển quân sự.

Đó là quân đội!

Sắc mặt Diệp Tiêu Dao trở nên hưng phấn, kích động nghĩ: “Chẳng lẽ là Hạng lão phái binh sĩ đến trợ giúp mình?

Ừm!

Có khả năng!

Bởi vì Trần Ninh sớm đã bị loại khỏi chức vụ tổng chỉ huy quân Bắc Cảnh, theo đạo lý mà nói hiện tại ngay cả một binh sĩ Trần Ninh cũng không điều động được.

Bởi vậy, những quân đội trùng trùng điệp điệp này, nhất định là phụng mệnh của Hạng lão, trợ giúp ông ta tru diệt Trần Ninh.

Vừa nghĩ đến đây, Diệp Tiêu Dao thay đổi trạng thái suy sụp của kẻ thua cuộc vừa rồi, mà trở nên hưng phần.

Ông ta cười dữ tợn nói: “Ha ha, Trần Ninh, tôi vừa nói Hạng lão sẽ không mặc cho cậu càn rỡ, nhất định sẽ động thủ giế.t ch.ết cậu.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1272


Chương 1272:

“Nhưng tôi tuyệt đối không nghĩ tới, người của Hạng lão đến nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi.”

“Đêm nay chỉ sợ không phải thời kỳ chết của tôi, mà là ngày giỗ của cậu, ha ha ha…”

Những thủ hạ của Diệp Tiêu Dao nghe thấy những lời này.

của Diệp Tiêu Dao, ai nấy đều lộ ra vẻ kinh ngạc, chợt mừng rỡ hỏi nhau: “Thật sự là viện quân của chúng ta tới?”

Lúc này!

Một số lượng lớn xe quân sự, tất cả dừng lại, xuống vô số binh sĩ mang súng trường.

Lộc cộc…

Tiếng giẫm đạp của giày quân đội vang lên không ngừng, Sau khi những binh sĩ xuống xe tự đông bưng súng, nhanh chóng tập kết.

“Phong tỏa hiện trường cho tôi!”

“Rõ, trưởng quan!”

Rất nhanh, quân đội cũng đã phong tỏa hiện trường.

Đồng thời, trên bầu trời truyền đến âm thanh ầm ầm, một vài máy bay trực thăng vũ trang đến.

Sau khi máy bay trực thăng hạ cánh, một vị tướng quân nhảy xuống, theo sau là một đội cảnh vệ.

Diệp Tiêu Dao cũng nhìn thấy cảnh này, liền biết tướng quân này nhát định là chỉ huy hành động lần này.

Vì thế, ông ta không để ý đến thương thế, mang theo máy thủ hạ trung thành tận tâm, bước nhanh tới nghênh đón, chủ động chào hỏi: “Vị thủ trưởng này xin chào, tôi là Diệp Tiêu Dao của Diệp gia, cùng Hạng lão các ngừơi là thân gia, là Hạng lão phái các người tới sao?”

Mấy người Diệp Tiêu Dao còn chưa tới gần.

Roet roẹt, liền có hơn mười khẩu súng tiểu liên, chỉ vào bọn họ.

Diệp Tiêu Dao vội vàng dừng bước, lớn tiếng giải thích: “Đừng hiểu lầm, đừng hiểu lầm, tôi là Diệp Tiêu Dao, trước kia tôi và Hạng lão là thân gia, người một nhà, chúng ta là người một nhà.”

Thiếu tướng trước mắt này, không phải người khác, chính là Vương Đạo Phương, tổng chỉ huy quân khu thành phố Trung Hải.

Vương Đạo Phương nhìn tên vết máu loang lỗ trước mắt, kinh ngạc nói: “Ông chính là Tiêu Diêu vương, Diệp Tiêu Dao?”

Diệp Tiêu Dao nghe vậy gật đầu không ngừng: “Đúng vậy, chính là Diệp mỗ, thủ trưởng, chúng ta là người một nhà.”

Người một nhà?

Ánh mắt Vương Đạo Phương hiện lên một nụ cười lạnh: “Diệp Tiêu Dao, mẹ kiếp ai là người một nhà với ông?”

Đội trưởng cảnh vệ của Vương Đạo Phương – Chiêm Thiết Quân, đột nhiên tiến lên, giương tay lên, hung hăng tát về phía Diệp Tiêu Dao, mắng: “Ông tính là cái thá gì, dám cùng tướng quân chúng tôi bầu víu quan hệ!”

Nếu như là bình thường, lấy thực lực của Diệp Tiêu Dao, Chiêm Thiết Quân dám động thủ với ông ta, ông ta tùy tiện một chiêu là có thể giết chét Chiêm Thiết Quân.

Nhưng vừa rồi ông ta bị Trần Ninh khiến cho thương nặng, hiện tại vết thương từng đợt đau nhức, ngay cả hô hấp cũng khó khăn, nào còn có năng lực ngăn cản bàn tay của Chiêm Thiết Quân?

Huống hồ, hiện trường còn có vô số khẩu súng tiểu liên đang nhắm vào ông ta.

Ông ta chỉ có thể trơ mắt nhìn vào bàn tay Chiêm Thiết Quân rơi xuống.

Chát!

Chiêm Thiết Quân tát Diệp Tiêu Dao một cái, phi một tiếng, phỉ nhổ nói: “Ông cũng muốn cùng Vương tướng quân chúng tôi là người một nhà, ông có xứng không?”

Cái tát này!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1273


Chương 1273:

Chẳng những làm Diệp Tiêu Dao ngây ngốc, còn làm cho những người Diệp gia ở hiện trường, cũng đều trợn tròn mắt.

Người của Diệp gia vốn tưởng rằng quân đội đến trợ giúp họ, nhưng bây giờ nhìn qua, hình như không phải như vậy!

Diệp Tiêu Dao ôm mặt bị đánh, giãy dụa ngẳng đầu, xấu hổ muốn tuyệt nhìn Vương Đạo Phương, run giọng nói: “Chẳng lẽ các người không phải Hạng Các lão phái tới, giúp tôi giết Trần Ninh?”

Vương Đạo Phương hừ lạnh nói: “Hiện tại quân – chính tách ra, tuy rằng Hạng lão là thủ lĩnh Nội các, nhưng ông ta không có quyền điều động quân đội chúng tôi, hiện tại quân đội chúng tôi chỉ nghe theo mệnh lệnh của trưởng quan quân sự tối cao, cũng chính là chỉ nghe theo Đại đô đốc sai khiến.”

Đại đô đốc!

Diệp Tiêu Dao cùng các thủ hạ của ông ta đều trợn tròn mắt.

“Đại đô đốc phái các người tới?”

“Đại đô đốc phái các người tới làm gì?”

1273-1-chien-long.jpg


Nếu Đại đô đốc có mặt tại hiện trường, thì Đại đô đốc là ai2 Ánh mắt Diệp Tiêu Dao lơ đãng nhìn thấy Trần Ninh cách đó không xa.

Lúc này vẻ mặt Trần Ninh thoải mái như trước, thong dong bình tĩnh.

Chẳng lẽ, Trần Ninh chính là Đại đô đốc?

Vương Đạo Phương nhìn thấy Diệp Tiêu Dao kinh hãi muốn chết nhìn Trần Ninh, liền đoán được suy nghĩ trong lòng Diệp Tiêu Dao.

Vương Đạo Phương mang theo cảnh vệ, không nhanh không chậm đi tới trước mặt Diệp Tiêu Dao, sau đó một đầu gối ngồi xổm xuống, ông nhìn Diệp Tiêu Dao, cười như không cười, nhỏ giọng nói: “Vốn đây là bí mật, nhưng bây giờ ông đều sắp là người chết, để cho ông biết cũng không sao.”

“Kỳ thật, kỳ thật tôi không phải phụng mệnh lệnh của Đại đô đốc tới nơi này, tôi dẫn theo binh sĩ tới nơi này, là bảo vệ Đại đô đốc mà thôi.”

Bảo vệ Đại đô đốc!

Vẻ mặt Diệp Tiêu Dao khiếp sợ, đồng thời trong mắt càng thêm mê mang.

Bảo vệ Đại đô đốc, chẳng lẽ bản thân Đại đô đốc ở hiện trường này?

Nếu Đại đô đốc có mặt tại hiện trường, thì Đại đô đốc là ai2 Ánh mắt Diệp Tiêu Dao lơ đãng nhìn thấy Trần Ninh cách đó không xa.

Lúc này vẻ mặt Trần Ninh thoải mái như trước, thong dong bình tĩnh.

Chẳng lẽ, Trần Ninh chính là Đại đô đốc?

Vương Đạo Phương nhìn thấy Diệp Tiêu Dao kinh hãi muốn chết nhìn Trần Ninh, liền đoán được suy nghĩ trong lòng Diệp Tiêu Dao.

Ông cười cười, nhỏ giọng ở bên tai Diệp Tiêu Dao nói: “Ông đoán không sai, Thiếu soái, chính là chỉ huy trưởng quân bộ, Đại đô đốc Hoa Hạ.”

Ầm ầm!

Lời nói của Vương Đạo Phương giống như một đạo sắm sét, nỗ tung bên tai Diệp Tiêu Dao.

Diệp Tiêu Dao hoảng sợ nhìn Trần Ninh cách đó không xa, miệng không ngừng nói: “Không thể nào, không thể nào, điều này tuyệt đối không thẻ…”

Quả thực!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1274


Chương 1274:

Trước kia chẳng qua Trần Ninh cũng chỉ là tổng chỉ huy quân Bắc Cảnh, huống hồ khoảng thời gian trước, Trần Ninh đã bị Nội các bãi bỏ chức vụ tổng chỉ huy quân Bắc Cảnh.

Trần Ninh đã không đảm nhiệm bắt kỳ chức vụ nào, mọi người đều nói Trần Ninh gần đất xa trời, sớm muộn gì cũng sẽ bị Hạng lão giế.t c.hết.

Hiện tại, lại kinh hãi nghe nói Trần Ninh là Đại đô đốc, điều này làm cho Diệp Tiêu Dao sao có thể tiếp nhận?

Hơn nữa!

Nếu Trần Ninh thật sự là Đại đô đốc, như vậy thất bại tối nay của Diệp Tiêu Dao không chỉ đơn giản là ông ta mắt mạng.

Cả Diệp gia đều phải gánh chịu tai họa ngập đầu.

Nếu Trần Ninh là Đại đô đốc, như vậy Trần Ninh quay đầu lại hoàn toàn có thể quét sạch Diệp gia.

Vương Đạo Phương vỗ vỗ bả vai Diệp Tiêu Dao: “Hiện tại, rốt cuộc ông cũng biết hành vi của Diệp gia các người ngu xuẩn cỡ nào rồi sao?”

“Bây giờ, cuối cùng ông cũng biết hành vi tối nay của ông ngu xuẩn cỡ nào rồi sao?”

1274-1-chien-long.jpg


Trần Ninh thản nhiên nói: “Vương Đạo Phương, sao ông lại tới đây?”

Vương Đạo Phương vội vàng nói: “Thuộc hạ lo lắng Thiếu soái có sơ suất gì, cho nên liền triệu tập binh sĩ, chạy tới trợ giúp Thiếu soái ngài.”

Trần Ninh lắc đầu, anh thấy không cần phải làm điều thừa như thế.

Ánh mắt Trần Ninh nhìn về phía Diệp Tiêu Dao, hờ hững nói: “Ông còn có trăn trối gì nữa?”

Diệp Tiêu Dao vừa nghe Trần Ninh nói vậy, bỗng nhiên ào ào đứng dậy, sau đó quỳ gối trước mặt Trần Ninh, run giọng nói: “Tiểu nhân biết tiểu nhân tội ác tày trời, không dám cầu Thiếu soái ngài tha thứ, chỉ cầu Thiếu soái có thể mở ra một con đường, cho Diệp gia một cơ hội để cho hương hỏa Diệp gia có thể truyền thừa, tiểu nhân liền chết nhắm mắt rồi.”

Diệp Tiêu Dao tự biết mình sẽ chết, không dám cầu Trần Ninh tha mạng.

Bây giờ ông ta sợ nhất chính là Trần Ninh tức giận, tiêu diệt Diệp gia bọn họ, trực tiếp khiến cho Diệp gia hoàn toàn biến mắt khỏi thế gian.

Cho nên, hiện tại ông ta cũng bát chấp tôn nghiêm, cầu xin Trần Ninh cho Diệp gia một cơ hội, cầu Trần Ninh không nên chém tận giết tuyệt.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Cho Diệp gia các người một cơ’ hội, không phải là không thể.”

“Hơn nữa lúc trước tôi cũng nhẫn nhịn Diệp gia các ông, cho các ông không ít cơ hội.”

“Nhưng mà, tôi cho Diệp gia các ông cơ hội, ông làm sao có thể bảo đảm Diệp gia các ông sẽ thành thành thật thật sửa đổi, chứ không phải tiếp tục đến tìm tôi phiền toái2”

Diệp Tiêu Dao cuống quít nói: “Xin Thiếu soái cho phép trước khi tôi tự sát tạ tội, gọi điện thoại cho Diệp gia.”

“Tôi sẽ để Diệp gia triệt để thoái ẩn, trong vòng ba mươi năm không được kinh doanh, không được tham chánh, không được tòng quân.”

“Tôi cam kết sau này Diệp gia đóng cửa từ chối tiếp khách, đệ tử trong nhà chỉ có thể dành tâm ý nghiên cứu học tập, tuyệt đối sẽ không gây thêm phiền toái cho Thiếu soái.”

Trần Ninh thản nhiên nói: “Nghe không tệ!”

“Nhưng…”

Diệp Tiêu Dao nghe thấy câu đầu tiên của Trần Ninh, mặt không thể không lộ vẻ vui mừng, cho rằng Trần Ninh muốn đáp ứng.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1275


Chương 1275:

Nhưng nghe thấy câu nhưng thứ hai của Trần Ninh, nụ cười trên mặt ông ta liền ngưng tụ lại, run giọng nói: “Thiếu soái, nhưng cái gì?”

Trần Ninh nói: “Nhưng tôi sợ sau khi ông chết, Diệp gia càng kích động, càng điên cuồng đến tìm tôi gây khó dễ, như vậy đến lúc đó, tôi chỉ có thể tiêu diệt Diệp gia các ông.”

Sắc mặt Diệp Tiêu Dao biến động, vừa định cam kết với Trần Ninh.

Thế nhưng, Trần Ninh đã tiếp tục nói: “Tôi thấy như vậy đi!”

“Tôi thấy ông bằng lòng tự sát tạ tội, có thể thấy được ông biết sai rồi.”

“Tôi có thể không giết ông, ông có thể không chết.”

“Tôi cũng có thể cho Diệp gia các ông một cơ hội cuối cùng!”

“Nhưng ông trở về nhất định phải mang theo Diệp gia triệt để lui ẩn, nếu như ông không làm được, hoặc là chơi mờ ám, như vậy Diệp gia các ông chờ tai họa ngập đầu phủ xuống!”

Diệp Tiêu Dao nghe vậy đầu tiên là sửng sốt.

Trần Ninh tha cho ông ta không chết?

Chọt, ông ta mừng như điên đứng lên, dập đầu Trần Ninh, run giọng nói: “Đa tạ Thiếu soái, đa tạ ân không giết của Thiếu soái, đa tạ Thiếu soái cho Diệp gia chúng tôi cơ hội.”

Giờ khắc này!

Tình cảm nội tâm của Diệp Tiêu Dao khó có thể diễn tả được, rõ ràng Trần Ninh có thể giết ông ta, rõ ràng có thể tiêu diệt Diệp gia.

Nhưng Trần Ninh không làm điều đó!

Trong lòng Diệp Tiêu Dao, coi như là hoàn toàn vui vẻ phục tùng đối với Trần Ninh.

Trần Ninh bình tĩnh nói: “Ông không nên quá vui mừng, nếu như ông không dựa theo yêu cầu của tôi dẫn dắt Diệp gia ẩn lui, như vậy tôi sẽ cùng ông tính sổ.”

*Còn nữa, vừa rồi Vương Đạo Phương nói cho ông biết thân phận của tôi?”

Trần Ninh nói, nhìn thoáng qua Vương Đạo Phương bên cạnh.

Trán Vương Đạo Phương trong nháy mắt đổ mồ hôi.

Trần Ninh dặn dò ông không nên tiết lộ bí mật, nhưng vừa rồi ông cho rằng Diệp Tiêu Dao chắc chắn sẽ chết, cho nên thuận miệng liền nói cho Diệp Tiêu Dao biết, muốn Diệp Tiêu Dao chết được nhắm mắt.

Nhưng không nghĩ tới, cuối cùng Thiếu soái lại thay đổi chủ ý, không giết Diệp Tiêu Dao.

Điều này làm cho Vương Đạo Phương rất xấu hồ.

Ông nghĩ sau này không dám bát cẩn như vậy nữa.

Diệp Tiêu Dao thì nhỏ giọng nói: “Vâng, Vương tướng quân vừa rồi đã báo cho tiểu nhân biết, thân phận chân chính của Thiếu soái ngài.”

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Quên nó đi!”

“Nếu như ông tiết lộ cho bất luận kẻ nào biết, vậy ông cùng Diệp gia, liền xong rồi.”

Diệp Tiêu Dao nghe vậy kinh hãi, vội vàng thề: “Thiếu soái, tiểu nhân cam đoan, cho dù chết cũng sẽ không nói lung tung nửa câu.”

Trần Ninh hờ hững nói: “Dẫn theo người của ông, cút đi!”

“Vâng!”

Diệp Tiêu Dao như được đại xá, dặn dò thủ hạ của ông ta, đồng thời dẫn theo đồng bạn tử thương trên mặt đất, giếng như một đám chó nhà có tang, chật vật chạy trốn.

Trần Ninh nói với Vương Đạo Phương, còn có Điển Chử Tần Tước: “Thu đội đi!”

Vương Đạo Phương cùng Điển Chử, Tần Tước nói: “Vâng!”

Ngày hôm sau!

Tin tức quân Diệp gia ở cửa sông Uyên Giang ở thành phố Trung Hải, bị Trần Ninh đánh bại không ngừng lan nhanh.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1276


Chương 1276:

Trên phố nghe đồn, quân Diệp gia tử thương thảm trọng, Tiêu Diêu vương Diệp Tiêu Dao cũng bị Trần Ninh đánh đến thân trọng thương, thiếu chút nữa mạng cũng không còn.

Mặt khác còn nghe nói, Diệp Tiêu Dao bị Trần Ninh làm Sợ, mang theo thủ hạ suốt đêm trốn trở lại Thủ đô, sau đó ra lệnh cho Diệp gia toàn diện thoái ẩn.

Sau khi tin tức này lan truyền, các đại thế gia hào môn, còn có mọi người từ mọi tầng lớp xã hội đều sợ ngây người.

Hạng Thành biết được tin tức này, càng là vừa kinh ngạc vừa tức giận.

Ông ta phái người triệu Quỷ Nô tới hỏi: “Tôi không phải bảo cậu nhìn chằm chằm nhất cử nhát động của Trần Ninh và Diệp Tiêu Dao sao?”

“Rốt cuộc tối hôm qua xảy ra chuyện gì, sao Diệp Tiêu Dao suất lĩnh hơn vạn thủ hạ, lại ở Trung Hải bị Trần Ninh đánh bại?”

“Trần Ninh ở đâu ra người giúp đỡ, sao có thể đánh bại hơn một vạn thủ hạ của Diệp Tiêu Dao?”

Quỷ Nô nói: “Thuộc hạ đang muốn báo cáo với chủ nhân ngài.”

*Theo lý mà nói, Trần Ninh tuyệt đối không có khả năng chống cự được Diệp Tiêu Dao dốc toàn bộ ra báo thù.”

“Nhưng mà, tối hôm qua hình như binh sĩ quân khu Trung Hải xuất động, Vương Đạo Phương xuất động binh sĩ hỗ trợ Trần Ninh, lúc này Trần Ninhmới đánh bại quân Diệp gia.”

Hạng Thành giận dữ nói: ương Đạo Phương!”

“Ông ta vậy mà dám xen vào việc của người khác!”

Quỷ Nô nói: “Vương Đạo Phương từng phục vụ trong quân Bắc Cảnh, từng là thuộc hạ của Trần Ninh, được Trần Ninh mang theo. Nhưng tôi không nghĩ tới ông ta sẽ không để ý đắc tội Diệp gia, không để ý đắc tội Hạng lão, không để ý trái với quy định, cũng muốn xuất quân trợ giúp Trần Ninh.”

Hạng Thành lạnh lùng nói: “Ông ta đây là đang tự hủy hoại tương lai!”

Quỷ Nô nói: “Còn có một chuyện nữa, hình như Diệp gia bị Trần Ninh đánh sợ.”

“Diệp Tiêu Dao lại bảo Diệp gia bán tài sản thương mại, còn tuyên bố Diệp gia triệt để lui ẳn, trong vòng ba mươi năm, con cháu Diệp gia không được kinh doanh, không được tham chánh, không được tòng quân.”

Hạng Thành mở to hai mắt: “Diệp Tiêu Dao bị Trần Ninh đánh ngốc rồi sao?”

“Không phải là bị Trần Ninh đánh bại một lần mà thôi, còn sợ tới mức bán sản nghiệp, còn sợ tới mức trốn đi?”

Quỷ Nô nói: “Xem ra Diệp Tiêu Dao quy ẩn sơn lâm hai mươi năm, chẳng những làm cho thực lực của ông ta giảm đi rất nhiều, cũng làm cho ông ta trở nên nhát gan như chuột.”

Hạng Thành gật gật đầu: “Xem ra, muốn giết Trần Ninh, còn phải tự mình làm!”

Nô do dự một chút, nhịn không được nói: “Chủ nhân, có một chuyện không biết có nên nói hay không?”

Hạng Thành hơi ngắn ra, chợt nói: “Nói!”

Quỷ Nô nói: “Cách đây không lâu, hình như nghe thấy tin tức, nói là Đại đô đốc khiêm tốn thị sát quân khu Giang Nam Trung Hải, nghe nói người phụ trách tiếp đãi là ‘Vương Đạo Phương.”

“Thuộc hạ không biết, Vương Đạo Phương này, có thể có quan hệ gì với Đại đô đốc hay không?”

“Mặt khác, thuộc hạ còn lo lắng, Đại đô đốc có thể có quan hệ thân mật gì đó với Trần Ninh?”

Hạng Thành nghe vậy, nhíu mày thật sâu.

Đây không phải là tin tốt.

Hiện tại Đại đô đốc phụ trách quân đội quốc gia, địa vị thân phận có thể nói là như cực kì hưng thịnh.

Thủ phủ Nội các như ông ta, cũng khó có thể chống lại Đại đô đốc.

Ông ta là quan văn đứng đầu, Đại đô đốc là người đứng đầu võ quan, nhìn như địa vị hai bên có thể ngang nhau, nhưng trên thực tế cầm bút mãi mãi không hơn súng, hiện tại ông ta cũng phải kiêng ky Đại đô đốc ba phần.

Nếu Đại đô đốc cùng Trần Ninh có quan hệ gì, hoặc là Đại đô đốc bảo vệ Trần Ninh, như vậy ông ta muốn động Trần Ninh, liền khó làm.

Ông ta trầm tư rất lâu, từ từ mở miệng nói: “Đại đô đốc cùng Trần Ninh, giữa hai người, hẳn là không có quan hệ thân mật gì.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1277


Chương 1277:

“Điểm này, từ trần Ninh tham gia chiến dịch Bắc Cảnh, lại không nhận được bắt kỳ phần thưởng nào liền có thể nhìn ra được, Đại đô đốc không quan tâm cậu ta, thậm chí ngay cả phần thưởng cơ bản cũng không có.”

Quỷ Nô gật đầu: “Cũng đúng!”

“Nếu Đại đô đốc coi trọng Trần Ninh, trong chiến dịch Bắc Cảnh khẳng định trọng dụng Trần Ninh, sau khi chiến dịch đại thắng cũng nhất định sẽ trọng thưởng Trần Ninh.”

“Nhưng thời gian trước Trần Ninh bị triệu hồi về quân Bắc Cảnh, giống như chỉ đi cho có lệ, cuối cùng cái gì cũng không vớt được, sau đó liền lặng lẽ trở về quê hương Trung Hải.”

“Như vậy mà xem, quan hệ giữa Đại đô đốc cùng Trần Ninh thực sự bình thường, cũng không có đề bạt Trần Ninh.”

Hạng Thành nói: “Tuy rằng Đại đô đốc không có quan hệ gì với Trần Ninh, nhưng mấy năm tới khẳng định là thời đại thuộc về Đại đô đốc, thậm chí lúc Đại đô đốc rực rỡ, đều lần át cả Quốc chủ tầm thường Hoàng Càn kia.”

“Xem ra, tôi phải nghĩ biện pháp làm tốt quan hệ với Đại đô đốc mới được.”

Quỷ Nô nghe vậy giật mình.

Lúc trước, tân quân Hoàng Càn bác bỏ tât cả tiên cử Đại đô đốc.

Chính là Hạng Thành dẫn đầu một đám Các lão Nội các, tập thể phản đối.

Thậm chí, Hạng Thành bọn họ còn hai lần ba lần ngăn cản Đại đô đốc thượng vị.

Cuối cùng vẫn là Đại đô đốc thể hiện thực lực cường đại, mới chặn miệng mọi người, thành công đảm nhiệm chức vụ quân sự tối cao toàn quốc.

Hiện tại, vậy mà Hạng lão phải ngược lại, trèo kéo quan hệ với Đại đô đốc?

Trong lòng Quỷ Nô nói: Quả nhiên, trong vòng tròn quyền quý, không có kẻ thù mãi mãi, tất cả đều lấy lợi ích làm điểm khởi đầu.

Quỷ Nô cúi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Chủ nhân, lúc Đại đô đốc lên chức, từng bị Nội các khảo nghiệm, hiện tại có thể anh ta sẽ không có ấn tượng tốt với Nội các, ngài định làm sao cải thiện quan hệ với anh ta?”

1277-1-chien-long.jpg


“Ngày thường tuy rằng Đại đô đốc mặc chiến bào Chu Tước, đeo mặt nạ Kỳ Lân, nhưng tôi từ thân hình và dáng người của cậu ta, có thể phán đoán ra, cậu ta khẳng định rất trẻ.”

“Đại khái chắc chưa kết hôn, em hai tôi – Hạng Sơn, có một hòn ngọc quý trên tay, tên là Hạng Thủy Nghiên, dáng dấp xinh đẹp.”

“Tôi dự định mời người làm mai mối, định gả Hạng Thủy Nghiên cho Đại đô đốc, hai nhà kết liên hôn, hỗ trợ với nhau, cùng nhau đi lên.”

Quỷ Nô kinh hỉ nói: “Chủ nhân ngài là thủ phụ Nội các, Đại đô đốc là quan trưởng quân sự tối cao toàn quốc, hai người cường cường liên minh, về sau Hoa Hạ chính là do hai người định đoạt!”

Hạng Thành nghe vậy, vuốt râu cười to, đồng thời phân phó: “Mau, gọi em hai tôi – Hạng Sơn tới, tôi muốn thương lượng đại sự cả đời của con gái cậu ta với cậu ta.”

Quỷ Nô nói: “Được, thuộc hạ lập tức đi mời Nhị gia.”

Tỉnh Giang Nam, thành phó Trung Hải.

Tiểu khu hoa viên Giang Tân, trong nhà.

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, Đồng Kha, Tống Trọng Bân, Mã Hiểu Lệ, còn có con gái Tống Thanh Thanh, cả nhà đang ăn cơm.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1278


Chương 1278:

Trần Ninh cười mỉm hỏi con gái: “Thanh Thanh, con ở trường mới thích nghi như thế nào, đã quen chưa?”

Hóa ral Trần Ninh cùng Tống Sinh Đình, gần đây đã chuyển Tống Thanh Thanh sang trường tiểu học tên là Úc Kim Hương.

Lý do chuyển trường là trường tiểu học ban đầu, những hiệu trưởng, giáo viên, học sinh, thậm chí cả phụ huynh học sinh, đều biết thân phận của Tống Thanh Thanh.

Các giáo viên và học sinh đều biết là cha của Thanh Thanh là một thống đốc quân đội Bắc Cảnh trước đây, mẹ của Thanh Thanh là chủ tịch của doanh nghiệp dược phẩm hàng đầu của cả nước.

Vì vậy, trong mắt các giáo viên và học sinh, Thanh Thanh là một công chúa nhỏ trong gia đình giàu có.

Vì vậy, tất cả hiệu trưởng và giáo viên đều thiên vị Thanh Thanh, học sinh cũng láy lòng Thanh Thanh.

Thậm chí ngay cả phụ huynh học sinh ngày thường đến trường, cũng liên tiếp lấy lòng Tống Thanh Thanh, thậm chí, còn nhét các loại quà như thuốc lá ngon rượu ngon vào cặp sách của Tống Thanh Thanh, bảo Thanh Thanh mang về nhà cho cha mẹ, mượn cơ hội này leo lên quan hệ cùng Trần Ninh Tống Sinh Đình.

Môi trường như vậy, bầu không khí như vậy, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển của trẻ em, không chỉ ảnh hưởng đến Thanh Thanh, mà còn ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác.

Vì vậy, sau khi thảo luận với Tống Sính Đình, Trần Ninh quyết định chuyển trường cho con gái mình.

Chuyển đến một trường tiểu học bình thường ở thành phố Trung Hải, trường Úc Kim Hương.

Tại trường Úc Kim Hương, ngoại trừ hiệu trưởng biết lai lịch của Tống Thanh Thanh không đơn giản, còn lại giáo viên và học sinh, đều không biết bối cảnh gia đình của Tống Thanh Thanh.

Thậm chí, Trần Ninh còn cố tình điền vào thông tin gia đình của Tống Thanh Thanh rằng cha là người gác cổng an ninh, mẹ là công nhân sản xuất dây chuyền nhà máy, Thanh Thanh thuộc về học sinh nghèo.

Ngoài ra!

Trần Ninh bọn họ đưa con đi học, cũng đều chọn lái một chiếc xe máy, mục đích chính là cho Thanh Thanh thân phận một đứa trẻ bình thường nhát.

Để cho cô giống như tất cả các trẻ em bình thường an tâm học, nên học tập thì học tập, nên chơi đùa thì chơi đùa, làm sai thì bị phê bình, không có đặc quyên gì.

Tống Thanh Thanh nghe thấy câu hỏi của cha mình, cô cười khanh khách nói: “Ngoại trừ các bạn cùng lớp cười nhạo Thanh Thanh là đứa trẻ nghèo, mọi người đều rất nhiệt tình với Thanh Thanh, Thanh Thanh rất thích trường mới.”

Trần Ninh sờ sờ đầu con gái, cười nói: “Vậy thì tốt, các bạn cùng lớp cười nhạo con là đứa trẻ nghèo, liền để cho bọn họ cười nhạo là được rồi.”

Tống Thanh Thanh nghiêm túc hỏi: “Nhưng mà, cha, lần sau bọn họ còn cười nhạo con là một đứa trẻ nghèo thì sao?”

Đồng Kha kêu lên: “Lần sau bọn họ còn dám cười nhạo cháu đứa bé nghèo, dì lái chiếc siêu xe giá trị 20 triệu, đến cổng trường đón Thanh Thanh cháu, xem ai còn dám nói cháu là đứa trẻ nghèo?”

Lời nói của Đồng Kha vừa dứt, đã bị Trần Ninh nghiêm khắc trừng mắt một cái, sợ tới mức cô vội vàng câm miệng.

Tống Sinh Đình và Tống Trọng Bân, Mã Hiểu Lệ cũng chỉ trích: “Tiểu Kha, cháu đang dạy hư đứa trẻ.”

Đồng Kha không sợ chị họ, nhưng cô sợ Trần Ninh, cô nhỏ giọng lắm bẩm: “Cháu đùa thôi!”

Trần Ninh không để ý tới Đồng Kha, mà buông đũa xuống, đối mặt với con gái, nghiêm túc nói: “Thanh Thanh, ba dạy con làm thế nào.”

ha, ác sguyêi Đánh /#ận-H99ià bỏ quảng cáo “Nêu như lân sau trường học còn có người khoe giàu, còn cười nhạo con là đứa trẻ nghèo.”

“Con liền nói với bạn đó, trường học là nơi học tập, so đấu thành tích học tập, không phải trong nhà có tiền hay không!”

“Con nói với bạn đó, không phục thì mọi người thi đấu, xem lúc thi thành tích ai tốt hơn!”

Từ nhỏ Tống Thanh Thanh đã nghiêm túc học tập, thành tích luôn rất tốt.

Bé nghe thấy lời của Trần Ninh, ánh mắt không khỏi sáng ngời, kinh hỉ nói: “Cha thật lợi hại, lần sau Thanh Thanh cứ làm như vậy.”

Nhóm người Tống Sính Đình đều mỉm cười nhìn Trần Ninh, cảm thấy Trần Ninh dạy con gái thật sự là quá ưu tú.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1279


Chương 1279:

Nhưng!

Điều khiến gia đình Trần Ninh không ngờ tới chính là, sáng hôm sau, giáo viên nhà trường liền gọi điện thoại cho Trần Ninh.

Giáo viên nói, trong trường có người cười nhạo Tống Thanh Thanh là một đứa trẻ nghèo, Tống Thanh Thanh một quyền đánh đối phương khóc, hiện tại cha mẹ đối phương đang nỗi trận lôi đình.

Giáo viên yêu cầu Trần Ninh và Tống Sính Đình vội vàng đến trường xử lý!

Trần Ninh và Tống Sính Đình nghe xong, hai vợ chồng hai mặt nhìn nhau, nói so thành tích học tập mà?

Hai người Trần Ninh và Tống Sính Đình vội vàng đến trường tiểu học Úc Kim Hương.

Trong khuôn viên trường, các học sinh đang tham dự các lớp học, không ngừng có âm thanh đọc sách lang lảng truyền đến.

Sau khi Trần Ninh và Tống Sính Đình bước vào khuôn viên trường, đi thẳng đến tòa nhà văn phòng, còn chưa tới gần phòng đào tạo, liền nghe thấy từng đợt tiếng mắng chửi của phụ nữ.

“Các người đừng ngăn cản tôi, tiểu tiện nhân này dám đánh con trai tôi, hôm nay tôi nhất định phải xé nó.”

Còn mơ hồ nghe thấy có người khuyên can: “Hoàng phu nhân, bà đừng kích động, có chuyện thì nên nói rõ ràng.”

Trần Ninh và Tống Sính Đình ý thức được tình huống so với tưởng tượng của bọn họ còn nghiêm trọng hơn, vội vàng đi vào phòng đào tạo.

Trong phòng đào tạo, một người phụ nữ trung niên dáng người cồng kènh, ăn mặc đẹp đẽ, toàn thân người phụ nữ trung niên là hàng hiệu, tức giận muốn đánh Tống Thanh Thanh.

Thầy tổng giám thị Chung Đại Kỳ, còn có chủ nhiệm lớp Chương Mẫn, vẻ mặt hai ngườilo lắng ngăn cản phụ nữ trung niên đánh Tống Thanh Thanh.

Tống Thanh Thanh sợ tới mức khuôn mặt nhỏ bé trắng bệt, đôi môi nhỏ mím chặt.

Cách đó không xa, còn có một nam sinh trắng nõn, đang hận nhìn Tống Thanh Thanh, trong miệng kêu lên: “Mẹ, đánh nó cho con, đánh chết con nhỏ nghèo này!”

Hoàng phu nhân tháy thầy tổng giám thị và giáo viên chủ nhiệm, tất cả đều ngăn cản bà ta trả thù cho con trai mình.

Bà ta tức giận, ra lệnh cho hai vệ sĩ phía sau: “A Ngưu A Hồ, kéo giáo viên cùng chủ nhiệm ra, đừng ngăn cản tôi đánh con nhỏ này.”

“Vâng, phu nhân!”

Lập tức, hai vệ sĩ đeo kính râm, dáng người cao lớn, một người túm một người, trực tiếp kéo thầy tổng giám thị, còn có giáo viên chủ nhiệm ra.

Hoàng phu nhân nhìn Tống Thanh Thanh run rẩy, cười dữ tợn nói: “Tiểu tiện nhân, mày dám đánh con trai tao, hôm nay tao phải cắt đứt tay mày.”

Nói xong!

Bà ta nâng tay phải mập mạp lên, hung hăng tát về phía Tống Thanh Thanh.

Tống Sính Đình vừa mới vào cửa, nhìn thấy một màn này, thất thanh thét chói tai: “Thanh Thanh!”

Trần Ninh thì một cái bước xa, nhanh như chớp xông lên, trước khi tay Hoàng phu nhân rơi xuống, kịp thời nắm lấy cổ tay Hoàng phu nhân.

Tay Hoàng phu nhân cách mặt Tống Thanh Thanh vài cm, nhưng lại cứng rắn dừng lại, không có cách nào tiến thêm chút nào nữa.

Tống Thanh Thanh sợ tới mức nhắm mắt lại, chờ đợi cái tát giáng xuống, chậm chạp không đợi đến khi bàn tay đối phương rơi xuống, bé rụt rè mở mắt ra, sau đó liền nhìn thấy Trần Ninh bảo vệ trước bé.

Bé không thể không kích động: “Cha, cha đến rồi!”

Tay Hoàng phu nhân bị Trần Ninh nắm lấy, hơn nữa nắm lấy cổ tay bà ta đau nhức.

Bà ta đang kinh nghi bất định, khó hiểu người đàn ông trước mắt là ai đây, vừa lúc nghe thấy lời này của Tống Thanh Thanh, bà ta lập tức tức giận lên, nhìn về phía Trần Ninh giận dữ mắng: “Thì ra cậu chính là cha của tiểu tiện nhân này, cậu đến đúng lúc lắm, tôi đang muốn tìm cậu tính sổ.”

Trần Ninh vứt bỏ tay đối phương, lạnh lùng nói: “Xin bà nói chuyện khách khí một chút, có chuyện gì thì nên xử lý đàng hoàng, nếu như bà lằng nhằng vô lý, vậy tôi sẽ không khách khí với bà.”
 
Back
Top Bottom