Ngôn Tình Thiếu Soái Trở Về

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1136


Chương 1136:

Tống Sinh Đình đi chuẩn bị xong nước nóng, vừa định bảo Trần Ninh đi tắm.

Nhưng vào lúc này, chuông cửa đột nhiên vang lên.

Tống Sính Đình vừa muốn ra mở cửa thì Tần Tước đã vội vàng nói: “Thiếu phu nhân, để tôi mở cho.”

Tần Tước đi tới mở cửa, vừa nhìn thấy người bên ngoài thì cô liền sững sờ.

Hóa ra ngoài cửa là một nhóm cảnh sát mang theo vũ khí, người dẫn đầu là Triệu Nguyên Canh, người đứng thứ hai trong cục cảnh sát thành phố Trung Hải.

Tần Tước nghỉ ngờ hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

Triệu Nguyên Canh trưng ra một số bằng chứng, vẻ mặt âm trầm, tỏ vẻ đang xử lý việc công nói: “Tối hôm nay, ở nhà hàng Mạn Bộ Vân Đoan, Trần tiên sinh bị nghi ngờ.

đánh chết người. Chúng tôi đến yêu cầu Trần tiên sinh đến đồn cảnh sát đề hỗ trợ điều tra.”

Tần Tước tức giận nói: “Anh đã uống bao nhiêu rượu giả rồi hả, sao dám tới bắt thiếu gia chúng tôi về điều tra?”

Triệu Nguyên Canh ra vẻ vô cùng nghiêm nghị, âm trầm nói: “Chúng tôi biết Trần tiên sinh từng là thống soái Bắc Cảnh, nhưng mà bây giờ anh ta ấy đã không phải nữa rồi.

Anh ta ấy đánh chết người ở khu vực quản lý của chúng tôi, chúng tôi đương nhiên phải bắt anh ta về tra án.”

Tần Tước tức giận nói: “Gan anh lớn đấy, cấp trên của .

anh Vương Tri Hàng đâu?”

Triệu Nguyên Canh giễu cọt: “Thị tôn đích thân ra lệnh cho .

tôi phụ trách vụ án này. Hiện tại đã không phải cục trưởng của chúng tôi quản lý nữa. Cô tìm cục trưởng Vương cũng vô dụng. Cô vẫn nên bảo Trần Ninh ra đây, ngoan ngoãn đi theo chúng tôi đi.”

Tần Tước nghe vậy thì sắp phát điên tại chỗ.

Nhưng ngay lúc này, Trần Ninh và Tống Sính Đình lại bước ra.

Trần Ninh đã nghe được cuộc nói chuyện giữa Tần Tước và Triệu Nguyên Canh, anh thờ ơ nhìn đám người Triệu Nguyên Canh: “Vương Dụ bảo các người đến đây kiếm chuyện với tôi?”

Triệu Nguyên Canh không trả lời Trần Ninh mà chỉ nghiêm mặt nói: “Trần tiên sinh, tôi chỉ đang thi hành công vụ thôi, xin hãy hợp tác, theo chúng tôi về đồn điều tra.”

Trần Ninh nhìn Triệu Nguyên Canh.

Triệu Nguyên Canh bị Trần Ninh nhìn chằm chằm, không hiểu sao lại có chút sợ hãi.

Cuối cùng Trần Ninh vẫn quyết định đi cùng Triệu Nguyên Canh một chuyền!

Thị tôn thành phố Trung Hải, Vương Dụ là môn sinh của Hạng Thành.

Vương Dụ lúc này rõ là đang muốn gây chuyện với anh, nếu Trần Ninh không giải quyết cho xong, không ra quân cho Vương Dụ một bài học thì sau này tuỳ tiện con chó con mèo nào cũng dám nhảy ra kiếm chuyện với anh.

Rất nhanh sau đó!

Trần Ninh theo người của Triệu Nguyên Canh đến đồn cảnh sát.

Triệu Nguyên Canh mời Trần Ninh vào phòng thẩm vắn, sau đó anh ta dẫn theo một vài người của mình vào thẩm vấn Trần Ninh.

Triệu Nguyên Canh ra lệnh cho thuộc hạ của mình phải ghi chép lại buổi thẩm vắn, anh ta lạnh lùng nhìn Trần Ninh, trầm giọng nói: “Chúng ta bắt đầu ghi chép. Bây giờ, xin hãy cho chúng tôi biết tên, giới tính, tuổi và địa chỉ cư trú của anh.”

Trần Ninh cười: “Ha ha, các người thật sự coi tôi là tội phạm đấy ư?”

Triệu Nguyên Dương gõ bàn hét lớn: “Trần Ninh, tôi biết anh từng có địa vị rất cao, nhưng mà bây giờ anh đã bị cách chức.”

“Anh có biết tối nay ở nhà hàng Mạn Bộ Vân Đoan anh đã đánh chết người rồi không? Tình trạng của anh bây giờ rất tồi tệ, rất nghiêm trọng. Có thể anh sẽ phải ngồi tù hoặc thậm chí là bị kết án tử hình.”

Trần Ninh cười khẽ: “Tuy rằng tôi không còn là thống soái Bắc Cảnh nữa, nhưng mà cũng đâu đến lượt ông quản tôi, đúng không?”

Triệu Nguyên Canh chế nhạo: “Anh đã giết người trong khu vực quản lý của tôi, bây giờ thị tôn của chúng ta đích thân ra lệnh cho tôi giám sát vụ án này. Anh nói tôi không thể quản được anh á?”

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhéch lên: “Tuy rằng hiện tại tôi không còn giữ chức thống soái Bắc Cảnh, cũng không có bất kỳ chức vụ cụ thể nào, nhưng quân hàm của tôi vẫn còn đó. Tôi vẫn là quân nhân, vẫn là một chỉ huy cấp bậc.

Thiếu soái.”

“Cục phó Triệu, tôi rất tò mò, khi nào thì đến lượt cảnh sát các anh lo chuyện của quân nhân chúng tôi thế?”

Triệu Nguyên Canh sững sờ.

Đám thuộc hạ bên cạnh anh ta cũng chết lặng.

Đúng vậy!

Tuy Trần Ninh bị cách chức thống soái Bắc Cảnh, Trần Ninh lúc này đã không còn chức vụ gì.

Nhưng, quân hàm của Trần Ninh vẫn còn đó!
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1137


Chương 1137:

Trần Ninh vẫn là một quân nhân, cấp bậc vẫn là Thiếu soái, cùng lắm là một Thiếu soái không có binh quyền mà thôi.

Nhưng vẫn không đến lượt cảnh sát bọn họ xử lý anh!

Quân nhân có vấn đề gì thì vẫn có cơ quan an ninh của quân đội chịu trách nhiệm.

Sau khi phát hiện ra trình tự này không phù hợp với quy tắc, nhận ra rằng mình không có quyền can thiệp vào thì Triệu Nguyên Canh có chút lúng túng không biết làm sao.

Mà đúng vào lúc này, cánh cửa phòng thẳm vấn “lách cách” một tiếng được mở ra.

Sau đó, bọn họ nhìn thấy một người đàn ông trung niên chỉ cao tầm 1m65, nhưng dáng vẻ vô cùng uy nghiêm và đôi mắt đặc biệt sắc bén, dẫn theo một nhóm tuỳ tùng rất đông bước vào.

Triệu Nguyên Canh nhìn thấy người đàn ông trung niên thì | hắn ta và đám thủ hạ của hắn ta vội vàng đứng lên, đồng thanh nói: “Vương thị tôn!”

Người bước vào không phải ai khác mà chính là Vương Dụ, thị tôn mới nhậm chức chưa lâu của thành phố Trung Hải.

Thì ra vừa rồi Vương Dụ ở ngay bên cạnh phòng thẩm vấn.

Người ở phòng bên cạnh không chỉ có thể nhìn thấy tình hình trong phòng thẩm vấn qua gương, mà còn có thể nghe thấy cuộc đối thoại trong phòng thẩm vấn qua tai nghe.

Vương Dụ vốn muốn nhìn thấy dáng vẻ khó xử của Trần Ninh.

Thế mà không ngờ Triệu Nguyên Canh lại không thể đối phó được với một người đã bị cách chức như Trần Ninh.

Vậy nên, ông ta đã đích thân xuất hiện.

Vương Dụ cũng không thèm nhìn đến Triệu Nguyên Canh, ông ta chỉ nheo mắt nhìn Trần Ninh, ngoài cười trong không cười nói: “Thiếu soái, tôi đã hâm mộ ngài rất lâu rồi, vẫn luôn muốn được gặp ngài, thế nhưng vẫn chưa có cơ: hội, không ngờ hôm nay lại có cơ hội gặp được ở đây.”

Trần Ninh cười: “Tôi rất hay gặp thầy của ông.”

Sắc mặt Vương Dụ hơi thay đổi khi nghe thấy anh nói vậy, lời của Trần Ninh rõ ràng có nghĩa là anh rất thường đấu .

với thầy của ông ta, Hạng Các lão, còn ông ta thì không .

xứng để đấu với anh.

Vương Dụ không nói chuyện với Trần Ninh nữa, quay đầu nhìn về phía Triệu Nguyên Canh: “Có chuyện gì vậy, sao lại mời Thiếu soái tới đây?”

Triệu Nguyên Canh sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ, không phải ngài bảo tôi làm vậy hay sao?

Tắt nhiên, lời này anh ta không dám nói ra thành tiếng.

Hắn ta căng da đầu nói: “Tối nay trong nhà hàng Mạn Bộ Vân Đoan xảy ra chuyện, có người chết, hơn nữa còn là bị Thiếu soái đánh chết. Vậy nên tôi mới tuân theo quy tắc mời Thiếu soái về hỗ trợ điều tra.”

Vương Dụ gật đầu: “Nếu đã như vậy, vậy thì cậu tiếp tục thẩm vần đi, tôi nghĩ Thiếu soái nhát định sẽ phối hợp với cậu.”

Triệu Nguyên Canh nghe vậy thì do dự nói: “Việc này…”

Vương Dụ không hài lòng nói: “Có vấn đề gì sao?”

Triệu Nguyên Canh cúi đầu nói: “Tuy rằng Thiếu soái không còn giữ chức thống soái Bắc Cảnh, nhưng vẫn còn có quân hàm của mình, vẫn là quân nhân, hơn nữa cấp bậc quân hàm rất cao. Theo quy tắc của quân đội, chúng tôi không được quản việc của quân nhân, việc này phải giao cho bên quân đội xử lý.”

Vương Dụ mặt không chút biểu tình, nhàn nhạt nói: “Đúng là có quy định như vậy.”

“Vậy cậu cứ thẩm vấn Thiếu soái trước đi, tra hỏi cho rõ ràng sự tình rồi sau đó chuyển Thiếu soái cho quân đội xử ý”

Triệu Nguyên Canh nghe vậy thì mắt sáng rực lên.

Chuyện của quân nhân, anh ta quả thực không có quyền can thiệp vào.

Nhưng Vương thị tôn nói đúng, bây giờ anh ta có thẻ thẳm vấn Trần Ninh trước, hỏi cho rõ ràng rồi hẳn còng tay Trần Ninh lại, áp giải đến quân đội, giao cho bên quân đội xử lý.

Nếu anh ta làm như vậy thì cho dù là phía quân đội cũng không thể nào bắt bẻ được.

Nhận được chỉ thị của thị tôn, thị tôn còn đến hiện trường để hỗ trợ cho anh ta, hơn nữa phía sau thị tôn còn có Hạng Các lão chống lưng cho.

Lúc này, Triệu Nguyên Canh lại lần nữa vực dậy tinh thần.

Anh ta lại ngồi xuống, cầm máy ghi âm lên, lạnh lùng nhìn Trần Ninh nói: “Trần Ninh, anh đã nghe lời thị tôn nói rồi đấy. Xin hãy hợp tác điều tra với chúng tôi, để tránh cho anh khỏi tự mình khó xử.”

“Tên tuổi, giới tính, địa chỉ nhà, vui lòng khai báo từng cái một.”

Trần Ninh không để ý tới Triệu Nguyên Canh mà chỉ nhìn Vương Dụ, mỉm cười nói: “Nếu như ông muốn làm khó tôi, .

lấy lòng chủ của ông Hạng Thành, vậy thì tôi chỉ có thể nói là ông đã chọn nhằm người rồi. Ông với tôi không cùng đẳng cấp. Với tính cách trước đây của tôi, tôi vốn sẽ không thèm đặt ông vào mắt.” | “Sở dĩ tôi tới đây lần này là muốn nói cho ông biết, sau này nếu không có việc gì thì đừng làm phiền tôi nữa, nếu không tôi đánh chó cũng không cần nhìn mặt chủ của ông đâu.”

Vương Dụ giận đến run người: “Cậu!”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1138


Chương 1138:

Ông ta sớm đã biết Trần Ninh rất điên cuồng, nếu không phải biết Trần Ninh đã bị cách chức thì ông ta cũng không dám kiếm chuyện với Trần Ninh.

Ông ta vốn cho rằng bây giờ Trần Ninh không có địa vị gì, lại còn phạm tội ngay trên địa bàn của mình thì ông ta có thể bắt nạt Trần Ninh, xả giận cho thầy của mình.

Thế nhưng ông ta không ngờ tới Trần Ninh không có chức vị nhưng lại vẫn điên cuồng như vậy, hoàn toàn không xem ông ta ra cái thá gì.

Ông ta bị Trần Ninh coi thường như vậy ngay trước mặt một đám thủ hạ Vương Dụ không nhịn được nữa, mặt mày xanh mét nói: “Cậu đã phạm phải tội còn không hợp tác. Tôi có cách khiến cho cậu phải ngoan ngoãn phối hợp với chúng tôi.”

Nói dứt với, ông ta nói với Triệu Nguyên Canh: “Cậu không cần khách sáo với cậu ta, cứ coi cậu ta là tội phạm giết người mà đối đãi, phãi “chăm sóc” cậu ta cho thật tốt.”

Triệu Nguyên Canh hiểu ý của ông ta, anh ta quay sang nói với đám cảnh sát gần đó: “Người đâu, còng tay anh ta lại, khoá anh ta vào ghế thẩm vần.”

“Rõ”

Lập tức có vài tên cảnh sát tiền lên để khóa Trần Ninh lại.

Đúng ngay lúc này, cánh cửa phòng thẩm vấn “rằm” một tiếng bị người ta mở toang.

Động tĩnh quá lớn khiến Vương Dụ, Triệu Nguyên Canh và những người khác giật hét cả hồn.

Chỉ thấy một người đàn ông có đôi mắt ưng từ bên ngoài bước vào, theo sau còn có một vài chiến binh.

Vương Dụ không quen biết những người này, vừa kinh ngạc vừa tức giận hết: “Các người là ai, tôi đã ra lệnh không ai được vào đây quấy rầy cơ mà?”

Người đàn ông mắt chim ưng lạnh lùng nói: “Chúng tôi là người của cục an ninh quân đội, chúng tôi tới đây để đón Thiếu soái.”

Vương Dụ và Triệu Nguyên Canh sửng sốt.

Lúc này, người đàn ông mắt chim ưng đã bước nhanh tới chỗ Trần Ninh, cung kính giơ tay chào Trần Ninh, sau đó nói: “Thiếu soái, chúng ta đi thôi.”

Trần Ninh ngạc nhiên nhìn người đàn ông có đôi mắt chim ưng trước mặt, người đàn ông này là Cục trưởng Cục An ninh Thủ đô, tên là Lương Ưng.

Tất cả binh sĩ ở các quân khu khác nhau trên khắp cả nước, nếu như phạm lỗi đều sẽ do Lương Ưng chịu trách nhiệm xử lý.

Lương Ưng là người có chức vị cao nhất trong quân đội, cũng là người chịu trách nhiệm bên cạnh Quốc chủ.

Tại sao Lương Ưng lại xuất hiện ở đây?

Trần Ninh nhận ra, có lẽ Quốc chủ nhiệm kỳ mới Hoàng Càn đã phái Lương Ưng đến đây, có lẽ ngài ấy chuẩn bị giao cho anh chức vị và nhiệm vụ gì đây.

Anh gật đầu: “Được!”

Vương Dụ nhìn thấy đám người Lương Ưng tự nhiên từ đâu xông vào rồi muốn đưa Trần Ninh đi thì không vui.

Ông ta lớn tiếng quát: “Chờ đã, các người là cái thá gì, tôi đã cho phép các người mang Trần Ninh đi chưa?”

Lương Ưng lạnh lùng liếc nhìn Vương Dụ, gật gù, sau đó lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc: “Tôi thấy nên thay vị trí của thị tôn thành phố Trung HảiVương Dụ.”

Nói xong liền cúp điện thoại.

Đám người Vương Dụ nghe vậy thì sửng sốt, mặt đầy nghỉ ngờ.

Ngay sau đó, điện thoại di động của Vương Dụ đổ chuông, hóa ra là cuộc gọi do Bộ trưởng tổ chức Hoàng Hà Sơn gọi đến.

Ông ta bị doạ sợ, vội vàng bắt máy: “Bộ trưởng Hoàng, chào ngài, sao ngài lại đích thân gọi cho tôi…”

“Tiểu Vương à, vị trí công việc của ông cần phải được điều _ động một chút. Trấn Hắc Tử gần đây đang thiếu trưởng trần. Hay ông xuống dưới trần rèn luyện một chút đi.”

Đoàng!

Vương Dụ nghe vậy thì như nghe thấy sét đánh ngang tai, cả người ông ta đờ ra.

Ông ta nhìn Trần Ninh và Lương Ưng với vẻ mặt tái mét.

Một cuộc điện thoại đã trực tiếp biến ông ta từ thị tôn thành trưởng trần.

Ông ta lắp bắp nói: “Bộ trưởng Hoàng, tôi “Không cần nói gì nữa, cứ như vậy đi.”

Hoàng Hà Sơn không để Vương Dụ nói thêm gì đã cúp.

điện thoại.

Vương Dụ cằm điện thoại trong tay, sắc mặt xám xịt, ánh mắt tuyệt vọng.

Lương Ưng lúc này nhếch mép cười lạnh hỏi: “Bây giờ, tôi và nguyên soái đã có thể đi được chưa, hả trưởng trấn Vương?”

Vương Dụ nghe vậy thì như bị đâm xuyên tim.

Bây giờ sao ông ta dám ngăn bọn họ lại nữa, ông ta mà tiếp tục ngăn bọn họ thì e là sẽ thành trưởng thôn luôn mắt.

Vẻ mặt ông ta đau buồn như cha mắt mẹ chết, khổ sở nói: .

“Có thể, có thể, hai vị thủ trưởng có thể đi được rồi.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1139-1142


Chương này nguồn bị chập chương chứ không phải lỗi nhé cả nhà!

Trần Ninh và Lương Ưng bước ra khỏi đồn cảnh sát, đã có vài chiếc ô tô màu đen có biển số của quân đội đang chờ sẵn trước của.

Lương Ưng cung kính nói với Trần Ninh: “Thiếu soái, mời lên xe.”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Mời!”

Trần Ninh và Lương Ưng ngòi lên ghế sau của chiếc xe có rèm che cờ đỏ ở đầu, Lương Ưng phân phó cho tài xế lái xe đưa Trần Ninh đến tiểu khu hoa viên Giang Bân .

Trên đường đi, Trần Ninh không khỏi tò mò nhìn Lương Ứng, hứng thú nói: “Lão Lương, anh không ở yên trong Cục An ninh Thủ đô đi, sao lại chạy tới đây làm gì?”

Lương Ưng kính cẩn nói: “Báo cáo thiếu gia, kỳ thực tôi được lệnh đến đây tìm ngài.”

Trần Ninh kinh ngạc: “Được lệnh sao? Lệnh của ai, đến tìm tôi có việc gì?”

Lương Ưng thành thật trả lời: “Là Quốc chủ đã lệnh cho tôi đến đây tìm ngài, ngài ấy bảo ngài chuẩn bị tinh thần, tiếp nhận công việc và thử thách mới.”

Quốc chủ?

Hoàng Càn!

Trần Ninh cười nói: “Tôi đoán được Quốc chủ sẽ không vứt bỏ tôi, sẽ để tôi phát huy đúng tác dụng của mình.”

*Nói đi, Quốc chủ đã sắp xếp chức vị và công việc gì cho tôi?”

“Lẽ nào ngài ấy định khôi phục chức thống soái Bắc Cảnh như cũ cho tôi, để cho tôi tiếp tục trấn giữ biên giới Bắc Cảnh?”

Lương Ưng lắc đầu: “Quốc chủ không có ý định để Thiếu soái tiếp tục làm thống soái Bắc Cảnh!”

Trần Ninh sửng sốt một chút, sau đó lập tức cười khổ nói: “Đúng vậy, Quốc chủ vừa mới nhậm chức không lâu, còn nhiều việc phải cùng Nội các bàn bạc mới quyết định được.”

“Hạng lão dẫn đầu Nội các chỉ vừa mới cách chức chỉ huy.

quân đội Bắc Cảnh của tôi. Quốc chủ mới nhậm chức, cũng không tiện đối đầu với Hạng lão.”

Lương Ưng cười nói: “Thiếu soái, tuy rằng Quốc chủ của chúng ta ngày thường rất khiêm tốn, nhưng không có nghĩa là ngài ấy yếu đuối, cũng không có nghĩa là ngài ấy không có chính kiến riêng của mình.”

“Nếu ngài ấy đã quyết định một điều gì đó thì cho dù có bị Hạng lão phản đối, Nội các phản đối, ngài ấy cũng sẽ chống lại mọi ý kiến và kiên định đến cùng.”

Trần Ninh không khỏi lộ ra một chút hứng thú: “Quốc chủ không chọn để cho tôi hồi phục chức vị cũ vậy thì không biết, ngài ấy định cho tôi làm công việc gì vậy?”

Lương Ưng nở một nụ cười thần bí nói: “Thiếu soái, tôi không biết ngài đã nghe bài phát biểu nhậm chức của Quốc chủ hay chưa. Trong bài phát biểu nhậm chức, ngài ấy nói rằng ngài ấy sẽ chủ yếu quản lý các vấn đề kinh tế và chính trị, còn các vấn đề quốc phòng và quân sự sẽ do Đại đô đốc chịu trách nhịu.”

Đại đô đốc!

Trần Ninh nghe vậy thì không khỏi kinh ngạc.

Anh nghi ngờ không chắc nhìn Lương Ưng: “Anh nói với tôi vậy nghĩa là…”

Lương Ưng vẻ mặt đầy ý cười, đè thấp giọng nói: “Thiếu soái, ngài vẫn không hiểu sao?”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1143


Chương 1143:

“Quốc chủ rất tin tưởng ngài, hơn nữa từ lâu ngài đã là Thiếu soái Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ, võ tướng số một Hoa Hạ hiện nay. Vị trí Đại đô đốc này đương nhiên thuộc về ngài.”

Trần Ninh không khỏi lộ ra vẻ xúc động: “Anh nói gì cơ?”

“Quốc chủ thật sự có ý định lập lại chức Đại đô đốc, còn định cho tôi đảm nhận chức Đại đô đốc sao?”

Lương Ưng vô cùng nghiêm túc, gật đầu nói: “Đúng vậy!”

“Quốc chủ đã nói, trong số các tướng lĩnh quân đội thì người ngài ấy tán thưởng nhất chính là ngài. Sau này ngài ấy phụ trách kinh tế, chính trị, còn ngài đảm đương quốc phòng, quân sự.”

Trần Ninh đã bước qua độ tuổi bốc đồng nhiệt huyết rồi, đã đến độ tuổi ngày càng thành thục ổn trọng.

Thế nhưng, khi nghe thấy những lời này của Lương Ưng, biết rằng Hoàng Càn trọng dụng mình đến vậy, anh vẫn không kìm được mà sục sôi nhiệt huyết.

Anh chậm rãi nói: “Không ngờ Quốc chủ lại xem trọng tôi như vậy. Từ nay về sau, Trần Ninh tôi nhất định sẽ chăm chỉ, gách vác trọng trách tiến lên, hy vọng sẽ không phụ lòng mong đợi của quốc gia và Quốc chủ.”

Lương Ưng cười nói: “Thiếu soái là ngài tài trời phú, thống lĩnh tam quân, trong nước lại vô cùng có uy danh, ngài và Quốc chủ hợp lại có thể nói là bức tường thành kép của đế quốc, nhất định sẽ đưa Hoa Hạ chúng ta trở lại đỉnh cao thế giới.

Trần Ninh nở nụ cười: “Tôi cũng hy vọng như vậy!”

Chẳng bao lâu sau!

Đoàn xe đã đến cổng tiểu khu hoa viên Giang Tân.

Trần Ninh mời Lương Ưng vào nhà ngồi một lát.

Nhưng Lương Ưng đã từ chối.

Lương Ưng nói: “Thiếu soái, chuyện ngài nhậm chức Đại đô đốc là điều không cần bàn cãi. Ngài phải chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón những nhiệm vụ và thử thách mới.”

“Nhưng mà, trước khi công bố chính thức, chuyện ngài nhậm chức Đại đô đốc vẫn phải giữ bí mật, đừng để lộ ra ngoài, kẻo có người lại tung tin đồn bậy bạ, gây phiền phức cho ngài và Quốc chủ.”

Trần Ninh nói: “Được!”

Lương Ưng cười nói: “Tôi tới đây lần này chính là để thay mặt Quốc chủ chuyền lời cho ngài. Bây giờ tôi cũng nên trở về rồi.

Trần Ninh biết Lương Ưng rất bận bịu nên cũng không giữ: anh ta lại, cười nói: “Được rồi, tạm biệt.”

Bởi vì Trần Ninh chủ động đến đồn cảnh sát cùng Triệu Nguyên Canh nên lúc này Tống Sính Đình, Tống Trọng Bân, Mã Hiểu Lệ, Đồng Kha và Tần Tước như ngồi trên đống lửa, lo lắng không ngừng đi qua đi đi lại.

Tần Tước kìm không được nói: “Thị tôn thành phố Trung ải – Vương Dụ quá kiêu ngạo, còn dám chọc đến Thiếu “Tôi phải liên lạc với tướng quân Tham Lang tổng chỉ huy tạm thời của Bắc Cảnh mới được. Tôi không tin tướng quân Tham Lang đích thân lên tiếng mà Vương Dụ còn dám kiêu ngạo.”

Vừa nói dứt lời, cô liền lấy di động ra gọi cho quân Bắc Cảnh.

Nhưng vào lúc này, cửa phòng khách lại đột ngột mở ra, Trần Ninh đã quay về.

Tống Thanh Thanh nhìn thấy Trần Ninh thì vui mừng kêu lên: “Cha!”

Trần Ninh bề con gái lên cười nói: “Bảo bối!”

Tông Sính Đình và những người khác cũng vây lại quanh anh.

Khuôn mặt xinh xắn của Tống Sính Đình đầy vẻ vui mừng, cô nói: “Trần Ninh, anh về rồi, bọn họ có làm khó anh không?”

Trần Ninh cười nói: “Bọn họ muốn làm khó anh nhưng mà không đủ tư cách.”

Tần Tước không khỏi nói: “Triệu Nguyên Canh là cái thá gì? Sở dĩ anh ta dám vô lễ với Thiếu soái chắc chắn là do gã thị tôn Vương Dụ đã chỉ thị cho anh ta. Thiếu soái, sau này chúng ta phải tính sổ với Vương Dụ cho bằng hét.”

Trần Ninh cười nói: “Không cần đâu, ông ta đã được điều đến trấn Hắc Tử làm trưởng trấn rồi.”

Cái gì?

Tống Sính Đình, Tần Tước và những người khác nghe vậy thì ngây cả ra Tống Sính Đình tò mò hỏi anh đã xảy ra chuyện gì?

Trần Ninh kể lại sự xuất hiện của Lương Ưng và một cú điện thoại của Lương Ưng đã khiến Vương Dụ bị giáng chức từ thị tôn xuống trưởng trấn.

Đồng thời, anh cũng giải thích lý do vì sao Lương Ưng lại tìm đến mình, nhưng không đề cập đến việc anh được chúa bổ nhiệm làm Đại đô đốc mà chỉ nói rằng không bao lâu nữa Quốc chủ sẽ giao nhiệm vụ mới cho anh.

Cả nhà Tống Sính Đình nghe vậy thì rất vui mừng.

Họ thật lòng vui thay cho. Trần Ninh.

Trong lòng bọn họ, Trần Ninh là một vị anh hùng vĩ đại.

Lần này Trần Ninh bị cách chức thống soái Bắc Cảnh, rất nhiều người đều đã thay đổi thái độ với Trần Ninh và cả nhà họ, làm cho họ hiểu rõ được tình người là như thế nào.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1144


Chương 1144:

Cả nhà Tống Sính Đình không quan tâm đến thái độ của người ngoài, nhưng họ lo lắng cho Trần Ninh.

Họ lo lắng rằng Trần Ninh sẽ không thể chấp nhận việc bị giáng chức từ thủ trưởng xuống làm thường dân, họ càng lo lắng Trần Ninh sẽ vì vậy mà bị trầm cảm.

Giờ đây, biết được quốc gia sẽ sắp xếp cho Trần Ninh một công việc mới, họ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, cả nhà tụ tập lại ngồi trong phòng khách trò chuyện rôm rả.

Thời sự buổi tối được chiếu trên TV.

Đột nhiên, một tin tức khiến cả nhà chú ý đến.

Hóa ra, người dẫn chương trình thời sự truyền hình đã trò chuyện với khách mời về chủ đề đang được bàn luận sôi nổi trong nước thời gian gần đây.

Đó là, Quốc chủ có ý định lập lại chức vụ Đại đô đốc.

Đại đô đốc chính là chức quan quân sự cao nhất của cả nước!

Người dẫn chương trình đang bàn luận với khách mời, liệu Quốc chủ Hoàng Càn sẽ bổ nhiệm ai nhận chức Đại đô đốc?

Những ứng cử viên mà người dẫn chương trình với khách mời đề ra về cơ bản đều là những vị tướng chói sáng nhất trong quân đội.

Ví dụ như Thượng tướng Nguy Lâm của Đông Hải, ví dụ như người được mệnh danh là con rồng trong quân đội Triệu Nhược Long, ví dụ như tổng chỉ huy quân khu Giang Nam Lưu Chấn Bình…

Nhưng cả người dẫn chương trình và khách mời đều không đề cập đến Trần Ninh.

Trong tiềm thức của mọi người, ân sư của Trần Ninh là Tần Hằng đã thoái vị, hậu thuẫn của Trần Ninh cũng không còn nữa.

Hơn nữa Trần Ninh còn đắc tội với Hạng Các lão, Các lão đứng đầu Nội các, nay đã bị cách chức tổng chỉ huy Bắc Cảnh.

Nhiều sự việc như vậy khiến cho mọi người cảm thấy rằng Trần Ninh đã hoàn toàn tiêu rồi.

Vậy nên đương nhiên cũng không ai nghĩ rằng Trần Ninh có thể trở thành Đại đô đốc.

Gia đình Tông Sính Đình cũng rât tò mò ai sẽ là Đại đô đốc?

Tần Tước xem cuộc thảo luận giữa người dẫn chương trình và khách mời trên màn hình TV, không khỏi lắm bẩm nói: “Nếu Thiếu soái không đắc tội với tên tiểu nhân kia rồi bị cách chức, thì chức Đại đô đốc chắc chắn là của Thiếu soái. Làm gì đến phiên đám người Triệu Nhược Long tranh giành chứ.”

Trần Ninh nghe vậy, cười cười, không nói gì.

Một tuần tiếp theo, sóng yên biển lặng.

Cuối cùng, Trần Ninh nhận được một văn bản từ Quốc chủ Hoàng Càn, lệnh cho anh quay trở lại Thủ đô để nhận sắp xếp công việc mới.

Trần Ninh chia tay gia đình, rồi tự mình ngồi chuyên cơ, bay đến Thủ đô.

Chiều hôm đó, Trần Ninh đã đến Thủ đô.

Sau khi Trần Ninh đến Thủ đô, việc đầu tiên anh làm là đến phủ Quốc chủ gặp Quốc chủ Hoàng Càn. Cả hai nói chuyện với nhau suốt hai giờ đồng hồ, sau đó Trần Ninh mới rời khỏi phủ Quốc chủ.

Sau đó, Trần Ninh đến nhà họ Tần ở Thủ đô để thăm ân sư của mình là Tần Hằng và sư nương Vương Uần.

Tần Hằng đã thoái vị, bây giờ ông đã trở lại cuộc sống yên bình hằng ngày.

Lúc Trần Ninh đến, ông đang loay hoay với hòn non bộ và đám hoa lạ sau vườn, biết Trần Ninh đến thì ông rất vui, tự tay pha trà chiêu đãi Trần Ninh.

Tần Hằng cười nói với Trần Ninh: “Thế nào rồi, thầy của cậu trước khi lui về cách chức tổng tư lệnh Bắc Cảnh của cậu, cậu có giận thầy không?”

Trần Ninh cười nói: “Học sinh làm sao dám ạ?”

Tần Hằng nói: “Còn có cái gì mà cậu không dám làm, lúc đâu tôi bảo cậu đi theo La lão vậy mà cậu lại không nghe, cứ đòi phải ủng hộ Hoàng Càn.”

Trần Ninh cười tủm tỉm: “Tôi nghe ra rồi đấy nhé, ngài vẫn trách tôi vì hỗ trợ Hoàng Càn mà không phải La lão chứ gì.”

Tần Hằng cười ha hả nói: “Cũng không phải như vậy!”

“Lúc đầu tôi cũng đã đoán trước được rằng lão La không thể cạnh tranh lại với Hạng Thành, nhưng tôi không muốn nhận thua như vậy.”

“Nhưng mà mắt nhìn của cậu không tệ. Hoàng Càn là một người có thực lực lại can đảm. Việc cậu ủng hộ ông ấy là rất đúng đắn. Càng đáng nói hơn là cậu lại ủng hộ ông ấy.

thành công, đưa được ông ấy lên làm Quốc chủ.”

Tần Hằng dừng lại nói: “Chuyện cậu bị cách chức, cậu không hỏi tôi, tôi cũng chưa từng giải thích với cậu.”

“Thực ra, để Hoàng Càn trở thành Quốc chủ, tôi phải đạt được thỏa hiệp hoặc trao đổi quyền lợi gì đó với đám người với Hạng Thành.”

“Vậy nên cậu mới trở thành nạn nhân vô tội.”

“Sau khi Hạng Thành biết mình không còn hy vọng làm Quốc chủ, thì đã yêu cầu giữ vựng chức vị của ông ấy, còn muốn cách chức của cậu. Ông ta đang làm công tác chuẩn bị để trả thù cậu trong tương lai đáy.”

Trần Ninh nói: “Ngài lấy đại cục làm trọng, tôi có thể hiểu được.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1145


Chương 1145:

Tân Hãng xua tay: “Tôi cũng không phải hoàn toàn lây đại cục làm trọng, kỳ thật tôi làm vậy là vì cậu.”

Trần Ninh kinh ngạc.

Tần Hằng cười nói: “Một đời thiên tử một đời thần, năm đó là một tay tôi nâng đỡ cậu. Bây giờ tôi thoái vị rồi, cách chức cậu đi cũng là để cho Hoàng Càn có cơ hội nâng đỡ.

cậu lại từ đầu.”

“Cậu bị giáng chức làm thường dân, Hoàng Càn lại thăng chức cho cậu. Vậy thì trong mắt ông ấy, cậu là do một tay ông ấy kéo dậy, như vậy cậu mới thật sự là người của ông ấy, ông ấy mới hoàn toàn tin tưởng cậu.”

“Cậu đã hiểu chưa?”

Trần Ninh tỉnh táo lại: “Ngài đã nhọc lòng rồi ạ!”

Tần Hằng cười nói: “Trước khi thầy thoái vị, Hoàng Càn đã hứa với tôi sẽ đề bạt cậu lên vị trí Đại đô đốc. Bây giờ xem ra, ông ấy không hề thất hứa.”

Trần Ninh nói: “Lần này Quốc chủ triệu tôi đến Thủ đô chính là để sắp xếp cho tôi nhận chức Đại đô đốc.”

“Nhưng mà…”

Tần Hằng lấy làm lạ hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

Trần Ninh cười khổ nói: “Tuy rằng Quốc chủ cho phép tôi giữ chức Đại đô đốc, nhưng ngài ấy vẫn muốn che giấu thân phận của con.”

Tần Hằng sững sờ: “Ý của cậu là?”

Trần Ninh giải thích: “Hôm nay tôi đã đến gặp Quốc chủ, ông ấy nói với tôi rằng nếu tôi lấy thân phận thật đảm nhiệm chức vụ Đại đô đốc thì e rằng phe của Hạng Thành sẽ phản đối kịch liệt. Hơn nữa, tôi vẫn còn khá trẻ, những thủ trưởng lâu đời trong quân đội cũng sẽ không đồng ý.”

“Vậy nên ông ấy bảo tôi đeo mặt nạ, lấy thân phận bí ẩn để nhận chức Đại đô đốc.”

“Theo ý của ông ấy, sau này mọi người đều biết đến Đại đô đốc, nhưng bọn họ sẽ không biết Đại đô đốc thực sự là ai.”

Tần Hằng trừng to hai mắt: “Cái gì?”

ậu không để lộ thân phận của mình thì làm Đại đô đốc kiểu gì?”

Trần Ninh lấy ra một chiếc mặt nạ hình Kỳ Lân hung dữ, cười khổ nói: “Quốc chủ nói, sau này tôi lầy thân phận Đại đô đốc chỉ thị thì cứ đeo cái mặt nạ Kỳ Lân này. Tư liệu về thân phận Đại đô đốc sẽ là bí mật cao nhất quốc gia, thậm chí các vị đại thần trong Nội các cũng không có thẩm quyền để xem.”

Tần Hằng nghe vậy thì cau mày, ông không biết chuyện này là tốt hay xấu.

Ưu điểm của chuyện này là nếu mọi người không biết Đại đô đốc chính là Trần Ninh, thì đám người Hạng Thành sẽ không phản đối kịch liệt, quá trình Trần Ninh trở thành làm Đại đô đốc sẽ suôn sẻ hơn rất nhiều.

Khuyết điểm là sau này, mọi người đều chỉ biết có Đại đô đốc, mà không biết Đại đô đốc chính là Trần Ninh, uy danh của Trần Ninh sẽ không thẻ truyền ra.

Tần Hằng cuối cùng nói: “Quốc chủ quyết định như vậy chắc cũng đã suy xét cả rồi. Cậu cứ làm theo yêu cầu của ông ấy là được.”

Trần Ninh gật đầu: “Ừm, cũng chỉ có thể như vậy.”

Tối hôm đó, Trần Ninh ở lại nhà họ Tần ăn cơm, sau khi ăn xong mới rời đi.

Vừa ra khỏi nhà Tần, anh lại tình cờ đụng phải cháu trai trước đây của Hạng Thành và cũng là con kế hiện tại của Hạng Thành, Hạng Vân Phi.

Hạng Vân Phi lái một chiếc Land Rover, theo sau là đám bạn và thủ hạ của anh ta.

Vừa nhìn thấy Trần Ninh, anh ta lập tức dừng lại, ánh mắt lạnh lùng nói: “Chậc chậc, mày không phải là tên khốn đã hại chết anh tao đấy sao?”

“Tao nhớ hình như mày đã bị cách chức, lủi thủi cuốn gói về Trung Hải rồi cơ mà?”

“Sao lại về Thủ đô lại thế này?”

“Mày về Thủ đô sao không báo với người họ Hạng chúng tao một tiếng, để người họ Hạng chúng tao tiếp đãi mày.

cho tốt chứ?”

Một nhóm bạn bè và tùy tùng của Tương Vân Phi đã vây quanh tất cả, nhìn chằm chằm vào Trần Ninh một cách hung dữ.

Trần Ninh dửng dưng nhìn đám người của Hạng Vân Phi, lạnh lùng nói: “Tôi không muốn làm quen với các người.

Tốt hơn hết anh nên cút đi trước khi tôi tức giận.”

Tương Vân Phi mở to hai mắt: “Ái chà, bị cách chức rồi mà vẫn còn kiêu ngạo vậy cơ à?”

Trong đám bạn bè phía sau, có người chế nhạo nói: “Có lẽ anh ta tưởng mình vẫn còn là Thiếu soái Bắc Cảnh, nhất thời chưa chấp nhận được hiện thực ấy mà.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1146


Chương 1146:

Hạng Vân Phi cười gần nói: “Ha ha, đã vậy thì hôm nay tao sẽ cho anh ta thấy rõ hiện thực tàn khốc. Tao muốn anh ta biết sau này ta không còn là Thiếu soái nữa, trước mặt Hạng gia anh ta cũng không bằng một con chó.”

Nói xong, anh ta vẫy tay, ra lệnh cho thuộc hạ: “Người đâu, đánh anh ta cho tao.”

Các vệ sĩ đứng xung quanh Hạng Vân Phi cũng lập tức chuẩn bị nhào lên tấn công Trần Ninh.

Mà vào lúc này, Tần Hằng cùng Vương Uần và đám người hầu, thủ hạ từ trong nhà đi ra.

Tần Hằng lạnh lùng quát: “Dừng tay!”

Tuy rằng Tàn Hằng đã thoái vị nhưng dù sao ông cũng là cựu Quốc chủ, uy nghiêm vẫn còn đó.

Hạng Vân Phi nhìn thấy Tần Hằng thì có chút e dè.

Anh ta nhanh chóng bảo thuộc hạ của mình khoan hãy động thủ, sau đó quay sang nói với Tần Hằng: “Tần lão, tôi không phải nhắm vào ngài, chỉ là Trần Ninh có thù không đội trời chung với Hạng gia chúng tôi, vậy nên tôi…

Tần Hằng lạnh lùng nói: “Trần Ninh là học trò của tôi. Đây là cửa nhà họ Tần của tôi. Tôi cho cậu một phút, cút khỏi đây ngay.”

Hạng Vân Phi không cam lòng: “Việc này…”

Tần Hằng lạnh lùng nói: “Có cần tôi gọi điện cho Hạng Thành không?”

Tương Vân Phi nói nhanh: “Không cần, đừng gọi cho cha tôi, tôi đi ngay đây.”

Anh ta nói xong liền hô hào, lôi kéo nhóm bạn bè, thủ hạ của mình rời đi.

Nhưng mà, khi đi ngang qua Trần Ninh, anh ta thấp giọng hung ác nói với Trần Ninh: “Trần Ninh, lần nay coi như: mày gặp may.”

“Tần lão đã thoái vị rồi, ông ta cứu được mày một lần này nhưng không thể cứu mày cả đời được.”

“Mày chờ đó mà xem, Hạng gia tụi tao sẽ sớm tính số với mày thôi.”

Dứt lời, anh ta dẫn theo người của mình rời đi.

Tần Hằng cười, nói với Trần Ninh: “Tên này là con kế của Hạng Thành, một tên tiểu nhân mà thôi, đừng quan tâm đến cậu ta. Nhưng mà cậu phải để để ý đến người Hạng gia đấy, nhất là Hạng Thành, ông ta còn đang ghi thù cậu đấy.”

Trần Ninh nhàn nhạt nói: “Nếu Hạng gia không chọc tôi nữa thì thôi, nhưng nếu thật sự chọc tức tôi thì tôi không ngại khiến cho Hạng gia bị loại khỏi danh sách các thế phiệt quyền quý đâu!”

Tần Hằng nghe vậy thì sửng sót!

Hạng Thành là Các lão đứng đầu trong Nội các, có quyền lực rất lớn, có thể nói là một quan chức tận trách.

Hạng gia bây giờ có thể nói là cực kỳ hưng thịnh.

Nếu như người khác nói rằng sẽ khiến cho Hạng gia bị loại khỏi danh sách thế phiệt quyền quý thì Tần Hằng nhất định sẽ cười phá lên.

Nhưng mà, câu nói này lại do Trần Ninh nói.

Tần Hằng cảm tháy, Trần Ninh trở thành Đại đô đốc, về sau thực sự có khả năng sẽ san bằng Hạng gia.

Tần Hằng thầm nghĩ: Có vẻ như Trần Ninh bị bọn họ chọc giận rồi, nếu nhà họ Hạng tiếp tục tùy tiện động đến anh nữa thì e là Hạng gia sẽ gặp nguy rồi.

Buổi tối, tại Hạng gia.

Trong phòng ăn, Hạng Thành đang ăn cơm, trên bàn chỉ có Hạng Vân Phi con kế của ông ta ngồi cùng.

Các món ăn trên bàn cũng rất đơn giản.

Một đĩa củ sen xào, một đĩa bắp cải luộc và ba miếng đậu khuôn.

Trong khoảng thời gian này, Hạng Thành ăn uống rất đơn giản, như thể đang ăn chay vậy.

Hạng Vân Phi ngoan ngoãn ngồi ăn tối cùng ông ta.

Hạng Vân Phi nhìn thấy cha đã ăn xong cơm trong chén của mình, liền nhanh chóng đặt bát đũa xuống, kính cẩn nói: “Cha, để con xới cho cha thêm một chén cơm nữa.”

Hạng Thành bình tĩnh nói: “Không cần đâu, cha ăn no rồi.”

“Dạt”

Hạng Vân Phi ngoan hiền múc cho Hạng Thành một chén cháo Giang Nam.

Anh ta vừa cẩn thận đặt chén cháo đến trước mặt Hạng Thành, vừa nói: “Cha, hôm nay con đã gặp một người.”

Hạng Thành nhàn nhạt hỏi: “Gặp ai?”

Hạng Vân Phi nói: “Trần Ninh!”

Động tác uống cháo của Hạng Thành hơi khựng lại một chút nhưng rất nhanh lại trở lại bình thường.

Ông ta bình tĩnh nói: “Không phải Trần Ninh đã chạy về Giang Nam Trung Hải rồi sao? Sao lại xuất hiện ở Thủ đô?”

Hạng Vân Phi nói: “Con cũng không biết!”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1147


Chương 1147:

“Lúc đó con định làm cho anh ta xấu mặt, nhưng lại bị cựu Quốc chủ Tần Hằng ngăn lại.”

“Nếu như con không đoán sai, Trần Ninh hẳn là không cam lòng việc bị cách chức. Anh ta biết Hạng gia chúng ta sẽ không tha cho anh ta, vậy nên anh ta mới chạy đến Thủ đô thăm hỏi ân sư Tần Hằng, hy vọng Tần Hằng có thể giúp đỡ anh ta chuyển mình.”

Chuyển mình sao?

Đôi mắt của Hạng Thành lóe lên một tia giễu cợt khó nhận ra.

Ông ta lạnh lùng nói: “Tần Hằng đã thoái vị, tầm ảnh hưởng của ông ta đã không còn như trước nữa.”

“Trần Ninh muốn chuyển mình, có mà đang nằm mơ.”

Hạng Vân Phi cười, hùa theo nói: “Đúng vậy đấy ạ, tên khốn Trần Ninh đã hại chết chị gái và hai anh của con. Anh ta có thù với Hạng gia chúng ta. Anh ta muốn chuyển mình thì phải xem Hạng gia chúng ta có đồng ý không đã.”

Tuy Hạng Thành không nói gì, nhưng trong đôi mắt già nua của ông ta hiện lên một tia hận ý cùng sát khí.

Hai đứa con trai và con gái của ông đã chết vì Trần Ninh.

Thậm chí, ông ta còn đổ nguyên nhân khiến ông ta thất cử trong cuộc bầu cử Quốc chủ lên đầu Trần Ninh.

Trong lòng ông ta hận đến nỗi muốn ăn tưoi nuốt sống Trần Ninh Hạng Vân Phi thấp giọng nói: “Cha, tên khồn Trần Ninh kia biết sớm muộn gì cũng sẽ chết trong tay Hạng gia chúng ta nên không thể ngồi yên được nữa. Anh ta chạy đến Thủ đô thăm ân sư Tần Hằng, muốn tìm đường sống khác.”

“Mặc dù bây giờ anh ta đã hoàn toàn không thể cứu vãn, nhưng chúng ta phải nhân lúc thép còn nóng giải quyết triệt để anh ta, kẻo lại đêm dài lắm mộng.”

Hạng Thành nói: “Quốc chủ nhiệm kỳ mới Hoàng Càn muốn lập lại chức Đại đô đốc. Ngày mai, ửng cử cho vị trí Đại đô đốc do Quốc chủ chỉ định sẽ lộ diện ở Nội các.”

“Bây giờ trong triều mọi người đều đang đoán già đoán non người được chọn làm Đại đô đốc là ai?”

“Mọi người đều quan tâm đến vị Đại đô đốc thần bí này, dẫn đến các thế lực trong chiều không ngừng xào xáo.”

“Trong khoảng thời gian này, cha cũng rất chú ý tới chuyện này, việc tìm Trần Ninh báo thù tạm thời gác lại, sau này lại tìm cậu ta tính sổ sau.”

Hạng Vân Phi cười nói: “Việc ai sẽ được chọn làm Đại đô đốc quả thật rất gây chú ý.”

“Cha, cha đừng lo lắng, tên khốn Trần Ninh kia cứ để cho con lo liệu.”

Hạng Thành ngưng động tác ăn cháo lại, nhìn về phía Hạng Vân Phi: “Con có làm được không đáy?”

Hạng Vân Phi là con trai của em trai Hạng Thành, vì tất cả các con của Hạng Thành đều đã mắt mà Hạng Thành thì không thể không có người kế vị, nên gia đình quyết định để Hạng Vân Phi làm con trai kế của Hạng Thành. Đến lúc Hạng Thành tuổi già sức yếu thì vẫn còn có người chăm sóc, lo ma chay cho ông ta.

Hạng Thành không hài lòng lắm với Hạng Vân Phi, nhưng nghĩ đến việc tuổi ông ta đã cao, chỉ có thể đồng ý.

Sau khi Hạng Vân Phi trở thành con trai của ông ta, cũng rất kính trọng ông ta, sớm chiều đều đến thăm ông, làm việc lúc nào cũng đều muốn lấy lòng ông.

Nhưng mà, bây giờ Hạng Vân Phi đề nghị muốn đi đối phó với Trần Ninh.

Hạng Thành có chút lo lắng, tuy rằng Trần Ninh không còn là tổng chỉ huy Bắc Cảnh, tuy rằng lúc này anh đã mắt đi khí thế lúc trước, nhưng mà lạc đà gầy vẫn còn to hơn ngựa, ông ta lo Hạng Vân Phi không phải là đối thủ của Trần Ninh.

Hạng Vân Phi thấy cha nghỉ ngờ năng lực của mình thì không phục nói: “Cha, tuy rằng con trai cha không phải anh tài xuất chúng gì, nhưng con cũng không tệ như vậy.”

“Thủ đô là địa bàn của Hạng gia chúng ta, hậu thuẫn của Trần Ninh cũng đã không còn, anh ta còn bị cách chức nữa.”

“Bây giờ anh ta đâu phải cái rắm gì nữa, con muốn xử lý anh ta không phải dễ như bỡn hay sao?”

“Cha cứ chờ mà xem con báo thù cho chị và hai anh trai của con như thế nào!”

Hạng Thành nghĩ thấy cũng đúng.

Trần Ninh lúc này đã mắt đi tất cả rồi, còn có thể tung ra thủ đoạn gì nữa?

Ông ta đồng ý: “Thôi được, Trần Ninh giao cho con xử lý đấy. Cha sẽ giao chiến đội Ma Quỷ của Hạng gia cho con tạm thời chỉ huy. Con có việc gì thì cứ ra lệnh cho Thiên Khải là được.”

Chiến đội Ma Quỷ!

Đây là đội quân riêng bí mật của Hạng gia, còn hùng mạnh hơn cả những đội quân đặc chủng thông thường.

Đặc biệt là đội trưởng của chiến đội Ma Quỷ – Thiên Khải, sức mạnh của anh ta có thể nói là sâu không lường được.

Hạng Vân Phi nghe cha nói tạm thời giao đội quân Ma Quỷ cho mình chỉ huy thì trong lòng không khỏi kích động.

Anh ta cười nhếch mép nói: “He he, cha yên tâm, con sẽ sớm chặt đầu của Trần Ninh, dùng đầu của Trần Ninh để tế cho linh hồn trên trời của chị và hai anh của con.”

Hạng Thành nhẹ giọng nói: “Cha mỏi mắt chờ xem.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1148


Chương 1148:

Ngày hôm sau!

Vào buổi sáng, Hạng Thành đúng giờ cùng nhóm tuỳ tùng Định Thanh đi đến Nội các.

Trong sảnh hội nghị Nội các.

La Trí Tuyền và các bộ trưởng Nội các khác đều đã có mặt đông đủ, mọi người ngồi với nhau thành từng tốp, nhỏ giọng thảo luận.

Hôm nay, Quốc chủ sẽ dẫn theo người được chọn làm Đại đô đốc đến Nội các gặp bọn họ.

Bây giờ ai nấy cũng đều rất tò mò, người được Quốc chủ chỉ định làm Đại đô đốc, chức quan cao nhát để quản lý quân đội Hoa Hạ trong vài năm nữa rốt cuộc là ai?

La Trí Tuyền và những người khác nhìn thấy Hạng Thành đi vào thì đồng loạt đứng dậy chào.

“Chào thủ phụ đại nhân!”

Hạng Thành khẽ gật đầu đáp lại: “Chào các vị đại nhân.”

Hạng Thành nhìn xung quanh, nhàn nhạt hỏi: “Quốc chủ còn chưa tới sao? Không biết vị Đại đô đốc thần bí kia đã đến hay chưa?”

Trong số các bộ trưởng Nội các, người có quan hệ gần gũi nhất với Hạng Thành, lúc nào cũng làm theo lời của Hạng Thành là Thành Đức lập tức mở miệng nói: “Báo cáo thủ phụ đại nhân, Quốc chủ và người được xem là Đại đô đốc kia vẫn chưa xuất hiện.”

Hạng Thành gật đầu: “Ừm, còn một lúc nữa mới tới giờ họp. Chắc chúng ta đợi chút nữa thì Quốc chủ và Đại đô đốc sẽ đến thôi.”

Đinh Thanh kéo ghế của thủ phụ ra, Hạng Thành chậm rãi ngồi xuống.

Một nhân viên Nội các khác lập tức tiền lên rót trà.

Hạng Thành nhấc tách trà lên, chậm rãi thưởng thức, không nói thêm gì.

Các đại thần Nội các khác cũng không dám xì xào nữa, mọi người đều yên lặng chờ đợi.

Đột nhiên, bên ngoài truyền đến từng loạt tiếng bước chân đi đều.

Hóa ra là một lượng lớn binh lính được trang bị vũ khí đến, tất cả những người lính này đều là vệ binh thuộc bộ đội phòng vệ Thủ đô.

Nhóm vệ binh lần lượt xếp hàng ngay ngắn bên ngoài phòng họp Nội các!

Sau đó, mọi người nhìn thấy tướng quân Điền Vệ Long, tổng chỉ huy quân phòng vệ Thủ đô xuất hiện ở cửa Nội các và nói lớn: “Báo cáo thủ phụ đại nhân, báo cáo với các vị Các lão, Quốc chủ và Đại đô đốc đến.”

Đôi mắt vốn đang bình tĩnh Hạng Thành chọt lóe lên.

Ông ta đặt chén trà xuống, đứng lên, nói với các vị Các lão khác: “Đi thôi, ra ngoài đón bọn họ.”

Thông thường thì không cần phải làm long trọng như vậy.

Nhưng hôm nay là lần đầu tiên Đại đô đốc xuất hiện, Hạng Thành và những người khác không thể không làm một chút.

Xét cho cùng, Đại đô đốc sẽ là người đứng đầu quân đội, là trưởng quan cao nhát trong nước, địa vị của người đó vượt xa đám Các lão tụi ông. Quả thật là dưới một người trên vạn người!

Nhóm đại thần Nội các Hạng Thành vừa bước ra khỏi sảnh họp Nội các thì liền nhìn thấy Quốc chủ Hoàng Càn dẫn theo một đám thủ hạ, bên cạnh còn có một bóng dáng rắn rỏi đang đi về phía bên này.

Hoàng Càn mặc bộ áo trung sơn màu đen xám, trang nhã mà uy nghiêm.

Nhưng người đàn ông cao lớn bên cạnh đã thu hút sự chú ý của mọi người tại hiện trường.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn người đàn ông cao lớn này.

Người đàn ông này mặc một chiếc chiến bào màu đen có viền vàng. Chiếc chiến bào này được thêu bằng chỉ màu vàng và tím, bên trên có thêu hình Chu Tước sống động như thật Chu Tước đang nhe răng múa vuốt, tức giận nuốt chửng mặt trời và mặt trăng.

Chiến bào Chu Tước!

Người đàn ông cao lớn này không chỉ mặc chiến bào Chu Tước mà còn đeo một chiếc mặt nạ Kỳ Lân vàng trên mặt.

Mặc dù không thể nhìn thấy ngũ quan của người đàn ông này, nhưng khí chất toát ra từ cơ thể anh ta lại có khí thế thống trị thiên hạ, làm lu mờ vô số những đại thần ở đó.

Mà người mặc chiến bào Chu Tước và đeo mặt nạ Kỳ Lân này, không ai khác chính là Trần Ninh.

Đám người Hạng Thành nào biết người trước mặt là Trần Ninh, tất cả đều kinh ngạc nghĩ: Vị này, chính là Đại đô đốc do chính Quốc chủ cần thận lựa chọn sao?
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1149


Chương 1149:

Hạng Thành và những người khác đồng thanh hô: “Tham kiến Quốc chủ!”

Hoàng Càn cười nói: “Chào các vị đại nhân!”

“Nào, để tôi giới thiệu với mọi người, đây là Đại đô đốc do tôi mới bổ nhiệm.”

Trần Ninh trầm giọng nói: “Chào các vị Các lão, các vị tướng sĩ!”

Điền Vệ Long và nhóm vệ binh ở đó đồng loạt giơ tay chào: “Tham kiến Đại đô đốc!”

Hạng Thành, Trình Đức, La Trí Tuyền và các đại thần Nội các khác nhìn nhau, họ không chào Trần Ninh như Điền Vệ Long và nhóm vệ binh.

Các đại thần trong Nội các đều nhìn về phía Hạng Thành.

Hạng Thành hiểu ý, tiến lên trước hai bước, kính cẩn nói với Hoàng Càn: “Quốc chủ, đây chính là người được ngài chọn cho vị trí Đại đô đốc sao?”

Hoàng Càn cười nói “Đúng vậy, thủ phụ đại nhân có ý kiến gì sao?”

Đường Hạng Thành: “Không dám!”

“Tôi không dám có ý kiến gì. Nhưng Đại đô đốc là chức quan lo liệu quân sự, dưới một người trên vạn người.”

“Chức vị này có trọng trách vô cùng lớn lao, không hề tầm thường.”

“Đối với một chức vị quan trọng như vậy, cho dù là đã được Quốc chủ chọn lựa thì cũng nên thông qua sự đồng ý của Nội các chúng tôi mới được.”

Hạng Thành vừa nói ra những lời này, Hoàng Càn liền cau chặt mày.

Hoàng Càn biết mình chỉ là Quốc chủ mới kế vị, muốn trọng dụng nhân tài thì nhất định sẽ gặp phải sự phản đối của đám lão thần Hạng Thành.

hía đám người La Trí Tuyền và Trình Đức, “ý của các vị cũng giống ý của thủ phụ đại Ông nhìn chậm rãi n nhân sao?”

La Trí Tuyền, Trình Đức và những người khác không dám nhìn thẳng vào Hoàng Càn.

Tắt cả đều cúi đầu nói: “Đúng vậy, đây là ý của thủ phụ đại nhân và cũng là ý của Nội các chúng tôi.”

“Chúng tôi đều cảm thấy chức vụ Đại đô đốc rất quan trọng, người đảm nhận chức Đại đô đốc phải được lựa chọn cần thận, không nên làm qua loa.”

“Xin Quốc chủ nghĩ kĩ rồi hẳn quyết!”

Trong mắt Hoàng Càn loé lên sự tức giận!

Lúc này Hạng Thành mới liếc nhìn Trần Ninh một cái, sau đó nói: “Quốc chủ, Nội các cũng chỉ là vì quốc gia của chúng ta nên mới thận trọng như vậy. Thật ra, chúng tôi cũng không muốn làm trái ý ngài.”

“Ví dụ như, bây giờ chúng tôi không hề biết bất cứ điều gì về người được chọn làm Đại đô đốc, chúng tôi thậm chí còn không biết cậu ta trông như thế nào.”

“Ngài nói xem, sao mà chúng tôi có thể yên tâm để cho cậu ta đảm đương tất cả việc quốc phòng quân sự được chứ?”

Trong lòng Hoàng Càn lúc này ngập tràn lửa giận.

Thực ra, ông sớm đã biết ông tiến hành chế độ chính trị mới, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến quyền lực và địa vị của nhóm đại thần trong Nội các, nên bọn họ sẽ phản đối.

Chính vì vậy nên ông mới cố ý để Trần Ninh che giấu thân phận thật của mình, đeo mặt nạ Kỳ Lân vàng lên, xuất hiện trước mặt mọi người.

Mục đích là để tránh sự phản đối của Hạng Thành!

Thật không ngờ, đám đại thần Hạng Thành vẫn kiên quyết phản đối như vậy.

Bây giờ bọn họ vẫn không chịu thừa nhận Đại đô đốc này, thậm chí họ còn chặn cửa Nội các, không có ý định cho Đại đô tốc tiến vào.

Ông nheo mắt lại, lạnh lùng nói: “Thân phận của Đại đô đốc là tối mật. Cậu ấy chỉ nghe lệnh của tôi, cho nên mọi người không cần biết Đại đô đốc là ai.”

“Về phần các vị đang lo lắng rằng việc tiền cử Đại đô đốc quá qua loa, như trò đùa trẻ con.”

“Vậy tôi sẽ cho các vị cơ hội, các vị có thể đánh giá Đại đô đốc tại chỗ, nếu cậu ấy không có thực lực thực sự, không thể thông qua thử thách của các vị, năng lực của cậu ấy không thuyết phục được các vị, vậy thì tôi có thể đồng ý chọn lại người khác cho chức Đại đô đóc.”

Đánh giá tại chỗ!

Không chỉ mì.nh Trần Ninh sửng sốt.

Mà đám các Hạng lão Thành, La Trí Tuyền và Trình Đức đều sững sờ.

Hạng Thành, Thành Đức và những người khác nhìn nhau, trong mắt đều là ý cười.

Nếu như Quốc chủ đã cho phép họ tiền hành đánh giá Đại đô đốc tại chỗ, vậy thì đây rõ là cơ hội tốt cho bọn họ!

Bọn họ đều là những con cáo già.

Mọi người đều có vô số cách để gây khó dễ cho Đại đô đốc.

Nếu chẳng may Đại đô đốc không cẩn thận trúng kế của bọn họ hoặc là không ứng phó lại được thì sẽ thành trò cười cho họ, vị Đại đô đốc này cũng chấm dứt ở đây.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1150


Chương 1150:

Đến lúc đó, Đại đô đốc sẽ được chọn lại lần nữa, đám người Hạng Thành có thể cùng liên minh lại, tiền cử ứng cử viên có lợi cho họ.

Lúc này đây, nếu người của họ ngồi lên được vị trí Đại đô đốc thì họ sẽ có thêm quyền kiểm soát triều cục, chuyện trong cả nước đều sẽ do họ quyết định.

Trong mắt Hạng Thành lộ ra sự hưng phấn khó mà nhận ra.

Ông ta nói lớn: “Quốc chủ anh minh!”

“Quốc chủ đã lên tiếng, vậy thì Nội các của chúng tôi chỉ có thể nghe theo.”

“Hôm nay chúng ta sẽ cho Đại đô đốc một bài khảo nghiệm ngay tại chỗ. Nếu Đại đô đốc có thể vượt qua khảo nghiệm, thực lực khiến cho người ta tin phục thì chúng tôi đương nhiên không có gì để nói nữa.”

“Nếu thực lực của Đại đô đốc không đủ mạnh, thì đến lúc đó nhiệm vụ chọn lại Đại đô đốc phải giao lại cho Nội các của chúng tôi.”

Hoàng Càn nhìn Trần Ninh và hỏi: “Đại đô đốc, thủ phụ đại nhân và nhóm đại thân Nội các muốn kiểm tra năng lực của cậu. Chỉ sau khi cậu vượt qua bài kiểm tra này thì mới có thể thuyết phục được mọi người, bọn họ mới chính thức công nhận cậu là Đại đô đốc.”

“Cậu có đồng ý nhận bài kiểm tra này của họ không?”

Khóe miệng Trần Ninh khẽ nhéch lên, anh nhàn nhạt nói: “Các vị Các lão lo lắng cho việc nước, lo rằng người đảm nhận chức Đại đô đốc không có năng lực, làm hỏng việc nước việc quân cũng là chuyện bình thường. Tôi đồng ý tiếp nhận thử thách của các vị Các lão để chứng minh khả năng của mình.”

Hoàng Càn gật đầu: “Tốt lắm!”

“Thủ phụ đại nhân, các vị muón thử thách Đại đô đốc như thế nào, từng người ra đề đi.”

Hạng Thành không vội ra chiêu, ông ta nhìn về phía Trình Đức.

Trình Đức hiểu ý, đứng dậy nói: “Tôi trước!”

Trình Đức xuất thân đại học Quốc phòng, có những hiểu biết riêng về kiến thức và lý luận quốc phòng, là người thường xuyên tham sự việc kiến thiết quân sự quốc phòng trong Nội các.

Ông ta nhìn Trần Ninh, người đang khoác chiến bào Chu Tước và đeo mặt nạ Kỳ Lân, cười lạnh nói: “Từ xưa đến nay, lý thuyết là trên hết rồi mới đến thực hành. Thực hành kiểm chứng lý thuyết, mà lý thuyết chính là nền tảng của thực hành.”

“Hôm nay tôi sẽ kiểm tra kiến thức cơ bản về quốc phòng Và quân sự của anh!”

Trần Ninh cười nói: “Xin Các lão Trình Đức chỉ bảo.”

Trình Đức không chút do dự, đặt ra cho Trần Ninh một loạt các câu hỏi rất sắc bén, đây đều là những vấn đề nghiêm trọng mà quân đội quốc phòng Hoa Hạ đang phải đối mặt hiện nay.

Mà những câu hỏi này, nếu trả lời không tố thì sẽ khiến cho người khác anh chỉ đang nói lý luận suông.

Đây cũng chính là ý đồ của Trình Đức!

Ông ta nghĩ tên Đại đô đốc trước mặt không biết từ đâu tới, cho dù học được nhiều kiến thức quân sự quốc phòng thì cũng chỉ biết lý thuyết, không thể nào so được với các thủ trưởng thật sự trong quân đội.

Ông ta chỉ muốn dụ đối phương nói ba hoa chích choè, sau đó ông ta sẽ vạch trần khuyết điểm lý luận suông, không có kinh nghiệm thực chiến của đối phương.

Thế nhưng điều mà ông ta và đám người Hạng Thành không nghĩ đến chính là!

Trần Ninh suy nghĩ một lúc, rồi ung dung, bình tĩnh trả lời các câu hỏi của Trình Đức, hơn nữa mỗi câu trả lời của anh đều gắn liền với thực tế, hợp lý hợp tình, vô cùng hoàn hảo.

Trình Đức chết lặng!

Đám người Hạng Thành cũng bị sốc.

Trong lòng đột nhiên nảy ra một suy nghĩ: Tên này từ đâu đến, người không có kinh nghiệm của thủ trưởng quân đội nhiều năm chắc chắn sẽ không thẻ đưa ra câu trả lời hoàn hảo như vậy!

Hoàng Càn rất tin tưởng vào năng lực của Trần Ninh, nhưng ông cũng rất vui khi đám người Nội các kiểm tra Trần Ninh.

Dù sao ông cũng muốn biết thêm về thực lực của Trần Ninh, nếu Trần Ninh có thể gây khó dễ cho đám đại thàn trong Nội các thì càng chứng tỏ thực lực của Trần Ninh rất xuất sắc, ông cũng sẽ yên tâm hơn khi phong cho Trần Ninh làm Đại đô đóc.

Lúc này, nhìn thấy Trần Ninh ung dung trả lời hoàn hảo các câu hỏi của Trình Đức, ông không khỏi để lộ ý cười trên mặt.

Ông cười nói với Trình Đức: “Trình Các lão, ông có hài lòng với câu trả lời của Đại đô đốc không?”

Mặt Trình Đức đỏ bừng nói: “Câu trả lời của Đại đô đóc rất phù hợp với điều kiện thực tế quốc gia, rất hợp tình hợp lý.

Tôi không có gì để nói.”

Hoàng Càn nghe vậy thì bật cười ha hả.

Trình Đức nhìn Trần Ninh đang khoác chiến bào Chu Tước và đeo mặt nạ Kỳ Lân, không khỏi tò mò hỏi: “Tôi mạo muội hỏi một câu, có phải Đại đô đốc đã nhập ngũ lâu năm rồi hay không? Nếu không thì sao cậu lại có thể nắm chắc tình hình quân sự như vậy? Làm sao cậu có thể bình tĩnh ứng phó với các câu hỏi của tôi như thế?”

Mọi người đều nhìn về phía Trần Ninh.

Trần Ninh cười nói: “Xin lỗi, thân phận của tôi là bí mật quân sự. Cho dù là trước mặt các vị Các lão, tôi cũng không thể tiết lộ.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1151


Chương 1151:

Hạng Thành cau mày!

Sau đó, ông ta ra hiệu cho những vị Các lão khác đi ra để gây khó dễ cho Trần Ninh.

Vì vậy, rất nhiều Các lão lần lượt tiền lên ra đề.

Thế nhưng Trần Ninh lại rất bình tĩnh điềm đạm, thấy chiêu tiếp chiêu, nhẹ nhàng ứng phó lại với đống đề khó của đám Các lão, không hề làm cho bản thân trở nên ngốc.

nghếch.

Mà mọi người cũng dần dần nhận ra Đại đô đốc trước mặt thật sự rất có tài, hoàn toàn không phải chỉ là một con bù nhìn!

Cuối cùng, Hạng Thành không thể nhịn được nữa.

Ông ta đứng lên, lớn tiếng nói: “Xem ra kinh nghiệm lý thuyết, Đại đô đốc đều đã thông qua, nhưng Đại đô đốc là chức vụ cao nhất trong quân đội, cho nên tôi muốn kiểm tra thực lực đấu võ cá nhân của Đại đô đốc.”

Trần Ninh cười nói: “Không biết thủ phụ đại nhân muốn kiểm tra thế nào?”

Hạng Thành trầm giọng nói: “Triệu tập tất cả các cao thủ trong bốn quân khu Đông Hải, Tây Cảnh, Giang Nam, Bắc Cảnh và trong bộ đội phòng vệ Thủ đô đến đây.”

“Nếu Đại đô đốc có thể đánh thắng tất cả các cao thủ trong quân đội vây thì tôi không còn gì để nói nữa.”

Hoàng Càn không nhịn được nói: “Tại sao làm Đại đô đốc lại cần phải thống lĩnh tam quân mới được cơ chứ?”

Hạng Thành lớn tiếng nói: “Quốc chủ, là chính ngài cho phép chúng tôi kiểm tra Đại đô đốc. Còn về phần kiểm tra như thế nào thì do chúng tôi tự mình quyết định.”

Hoàng Càn vẫn còn muốn nói lại.

Trần Ninh đã nói: “Quốc chủ, Hạng Các lão muốn kiểm tra sức mạnh cá nhân của tôi, vậy thì chấp nhận thử thách của ông áy. Tôi sẵn sàng chấp nhận thách thức của bắt kỳ cao thủ nào trong quân đội cả nước.”

Hạng Thành nghe vậy thì giễu cọt: “Tốt lắm, cứ quyết định như vậy đi.”

Hôm nay là ngày mà Quốc chủ đề bạt Đại đô đốc, tất cả những người mạnh nhất trong quân đội đã sớm nhận được lệnh, tập trung về Thủ đô.

Thủ phụ đại nhân đang chuẩn bị kiểm tra sức mạnh cá nhân của Đại đô đốc. Ngay sau đó, tổng chỉ huy quân khu Đông Hải – Nguy Lâm, tổng chỉ huy quân khu Tây Cảnh – Triệu Nhược Long, tổng chỉ huy quân khu Giang Nam – Lưu Chấn Bình, tổng chỉ huy tạm thời quân khu Bắc Cảnh Tham Lang và cả tổng chỉ huy đội vệ binh quốc phòng Thủ đô Điền Vệ Long, các thủ trưởng cao nhát của các quân khu khác nhau, cùng với những người người lính ưu tú nhất nhận được lệnh đến Nội các và tập trung đông đủ tại võ đài đấu trường Nội các.

Đấu trường của Nội các có thể chứa cùng lúc năm vạn binh sĩ.

Ngay lúc này đây, Quốc chủ và các đại thần Nội các, lượng lớn các vệ sĩ bảo vệ Nội các cùng với hàng chục nghìn binh sĩ từ các quân khu khác nhau đều đã tập trung tại đây.

Hoàng Càn mặc một bộ trung sơn dài, tranh nhã nhưng lại đầy vẻ uy nghiêm.

Hạng Thành, La Trí Tuyền, Trình Đức và những Các lão Nội các khác ngồi xung quanh Hoàng Càn.

Trước mặt họ là những binh lính đến từ các quân khu khác nhau, xếp hàng ngay ngắn chỉnh tè.

Nguy Lâm, Triệu Nhược Long, Lưu Chấn Bình, Tham Lang, Điền Vệ Long và những người khác đều không khỏi dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Trần Ninh.

Trần Ninh khoác chiến bào Chu Tước và đeo mặt nạ Kỳ Lân, vừa uy nghiêm lại vừa bí ẩn.

Ngụy Lâm và những người khác đều suy đoán trong lòng rằng người đàn ông bí ẩn trước mặt có lẽ chính là Đại đô đốc do Quốc chủ mới bổ nhiệm.

Ngay sau đó, khi mọi người biết rằng bọn họ sẽ phải kiểm tra thực lực chiến đấu của Đại đô đốc thì ai nấy đều không khỏi trừng lớn mắt.

Nhưng mà đồng thời, đám người Nguy Lâm cũng rất mong muốn được thử sức.

Nguyên tắc trong quân đội là lấy sức mạnh làm trọng, kẻ mạnh được làm vua.

Hơn nữa, văn thì không thể tìm ra người giỏi nhất, nhưng võ thì có thể. Máy người Ngụy Lâm ai lại không phải là lính nhập ngũ nhiều năm, ai cũng là những cao thủ đi ra từ trong núi xác biển máu, đột nhiên lại có người có người nhảy ra làm tổng chỉ huy của bọn họ, đám người tâm cao khí ngạo như bọn họ sao có thể phục được kia chứ?

Hiện tại, đúng lúc tất cả mọi người có thể so tài, gi.ết c.hết uy phong của người được cho là Đại đô đốc này.

Lúc này Hạng Thành ngoài cười trong không cười nói: “Các vị tướng quân, các vị chiến sĩ, hôm nay tôi triệu tập mọi người đến đây là muốn mọi người cùng so tài với Đại đô đốc, không biết có ai có dũng khí lên đầu tiên không?”

“Báo cáo, Thiếu tướng Vương Chính Hổ của quân khu Tây Cảnh bạo gan xin được cùng so tài với Đại đô đốc.”

Trong hàng binh lính quân khu Tây Cảnh, có một người đàn ông vạm vỡ mặc quân trang thiếu tướng nghênh ngang bước ra, lớn giọng xin được đấu.

Mọi người ở hiện trường nhìn thấy Vương Chính Hồ, đều thấp giọng kinh hô.

Xuất thân của Vương Chính Hổ này không hề đơn giản, hắn ta là một vị tướng dũng mãnh nỗi tiếng của quân khu Tây Cảnh, nghe nói trong quân khu Tây Cảnh sức chiến đấu của Vương Chính Hỗ chỉ kém Triệu Nhược Long.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1152


Chương 1152:

Ai cũng không ngờ Vương Chính Hổ của quân khu Tây Cảnh sẽ là người đầu tiên khiêu chiến Đại đô đốc.

Hạng Thành, La Trí Tuyền và những người khác nhìn nhau, mặt ai nấy đều lộ ra biểu cảm xem kịch vui.

Thực lực của Vương Chính Hỗ này rất mạnh, cũng là một viên đá thử vàng rất tốt, thực lực của Đại đô đốc thần bí trước mặt như thế nào, Vương Chính Hỗ thử một chút sẽ biết ngay.

Hạng Thành nhìn Trần Ninh, cười như không cười nói: “Đại đô đốc, Thiếu tướng Vương Chính Hỗ quân khu Tây Cảnh muốn cùng ngài so tài, ngài có dám ứng chiến không?”

Hoàng Càn và những người khác đều nhìn chằm chằm vào Trần Ninh.

Giọng nói của Trần Ninh, xuyên qua tấm mặt nạ Kỳ Lân, trầm tĩnh có lực truyền ra: “Tại sao lại không dám?”

Vừa nói, anh vừa sải bước đi đến phía trước đội ngũ xếp hàng của các quân khu, ra hiệu với Vương Chính Hẻ: “Vương tướng quân, ra đây chiến.”

Vương Chính Hỗ không hề khách sáo với Trần Ninh, trực tiếp sải bước đi tới, trầm giọng nói: “Đại đô đốc, đắc tội rôi.”

Tốc độ của Vương Chính Hồ có vẻ chậm mà nhanh.

Trong nháy mắt, hắn ta đã đến trước mặt Trần Ninh, chân bước tay tung quyền, rõ là kỹ thuật chiến đấu cơ bản nhất trong quân đội.

Thế nhưng!

Cú đắm này là do Vương Chính Hỗ tung ra, sức mạnh của nó vô cùng đáng sợ.

Nắm đắm của Vương Chính Hỗ mang theo một trận cuồng phong tà ác, giống như một thiên thạch xẹt qua bầu trời, nổ tung về phía Trần Ninh.

Cao thủ vừa ra tay, thực lực liền biết ngay.

Binh lính của các quân khu khác nhau có mặt tại hiện trường, nhìn thấy cú đấm vô cùng dũng mãnh của Vương Chính Hồ đều không thể không vỗ tay: “Tốt!”

Đám các Hạng lão Thành cũng mỉm cười, họ nóng lòng muốn thấy Đại đô đốc bị nhục mặt.

Hoàng Càn cũng không khỏi khen ngợi: “Vương Chính Hỗ này khí lực phi pàm, dũng mãnh như hồ tướng.”

Trần Ninh vẫn đứng yên không nhúc nhích, cho đến khi nắm đắm của Vương Chính Hổ đến gần, anh mới ra tay.

Anh giơ tay, nhẹ nhàng tung ra một cú đắm.

Tất cả mọi người tại hiện trường đều nhìn Trần Ninh gắt gao, nhìn thấy Trần Ninh tung ra một cú đấm trông có vẻ nhẹ tựa lông hồng thì mọi người đều có chút kinh ngạc.

Chẳng lẽ Đại đô đốc chưa ăn cơm sao?

Khoảnh khắc Trần Ninh giơ tay đấm ra, sắc mặt Vương Chính Hồ thế nhưng lại biến sắc.

Bởi vì nắm đắm của Trần Ninh còn chưa tới gần, hắn ta đã có thể cảm thấy một luồng gió rất mạnh, đánh thẳng vào mặt, khiến cho gò má hắn ta đau rát.

Từ đáy lòng hắn ta dâng lên một dự cảm xáu, hắn ta gầm lên, vận động toàn bộ khí lực cả người, mãnh mẽ tung nắm đắm quật qua.

Rằm!

Hai nắm đắm va chạm vào nhau, vang lên một âm thanh kinh thiên động địa.

Vương Chính Hỗ trực tiếp bị cú đấm của Trần Ninh đẩy lùi lại liên tiếp mấy bước, những nơi bị hắn ta giẫm lên, đá xanh và gạch lát nền trên mặt đất đều bị vỡ ra từng thành từng mảnh.

Vào thời điểm hắn ta đẩy lùi lại bởi cú đấm của Trần Ninh thì Trần Ninh đã như một cái bóng đuổi theo hắn ta.

Trần Ninh tung một cú đá, nhanh như chớp đá về phía Vương Chính Hồ.

Cú đá này phá không mà tung đến, tạo ra một luồng khí sắc bén, sức lực vô cùng kinh người.

Đồng tử Vương Chính Hỗ giãn to ra, trên mặt hắn ta lộ ra vẻ kinh hãi, lúc này hắn ta hoàn toàn không có sức phản kháng, chỉ có thể trơ mắt nhìn chân của Trần Ninh ngày càng gần.

Toi rồi!

Vương Chính Hỗ nhìn thấy lực chân của Trần Ninh khủng khiếp như vậy thì không chút nghi ngờ rằng chân của Trần Ninh có thể đá văng hết xương sườn trong lồng ng.ực của hắn ta, thậm chí còn có thể đá nát nội tạng của hắn ta.

Cả đầu trường vang vọng tiếng kinh ho!

Ngay lúc mọi người đang lo lắng rằng Vương Chính Hồ sẽ bị Đại đô đốc đá chết.

Thì Trần Ninh đột nhiên thu lực chân lại, cuối cùng anh đá vào bụng Vương Chính Hồ một cú không nhẹ cũng không nặng.

Bóp!

Cơ bụng dưới của Vương Chính Hỗ nhận lấy cú đá của Trần Ninh, mặc dù Trần Ninh giữa chừng đã thu lại rất nhiều lực, nhưng cú đá vẫn khiến cho Vương Chính Hồ phải nghẹn lại như cũ.

Vương Chính Hỗ ôm chặt bụng dưới, yếu ớt quỳ trên mặt đất, nôn ra hết bữa cơm tối hôm qua.

Cả khán đài vô cùng yên ắng, đến nỗi có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

Ngoại trừ Hoàng Càn và một vài người, đa số mọi người đều nhìn về phía Trần Ninh với vẻ mặt kinh ngạc.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1153


Chương 1153:

Vị Đại đô đốc bí ẩn và khó đoán này, vừa gặp mặt đã có thể dễ dàng hạ gục mãnh hỗ Vương Chính Hồ của quân khu Tây Cảnh.

Trời má, thực lực này cũng quá mạnh rồi!

Ngụy Lâm, Triệu Nhược Long, Lưu Chấn Bình và những cao thủ trong quân đội đều khỏi quay sang nhìn nhau. Cái khác chưa nói đến, chỉ một cú đá đã thu lực của Đại đô đốc cũng đã đủ để cho thấy sức mạnh của Đại đô đốc đã đạt đến cảnh giới của sự hoàn hảo.

Đám người Ngụy Lâm sửng sốt, đồng thời bọn họ cũng rất khó hiểu, Quốc chủ tìm vị Đại đô đốc bí ẳn này ở đâu ra vậy, tại sao lại lợi hại như vậy?

Chỉ có mình Tham Lang nhìn chằm chằm Trần Ninh!

Tuy rằng Trần Ninh mặc chiến bào Chu Tước, trên mặt đeo mặt nạ Kỳ Lân, khiến cho người khác không thể nhìn thấy rõ tướng mạo của anh, nhưng Tham Lang lại mơ hồ cảm thấy Đại đô đốc này có vẻ gì đó rất quen mắt.

Đặc biệt là phong cách chiến đấu của Đại đô đốc đánh bại Vương Chính Hỗ vừa rồi cũng rất giống người mà Tham Lam kính mộ nhát.

Lúc này trong lòng anh cũng nảy ra sự nghi ngờ, anh thầm đoán: Trời ạ, vị Đại đô đốc thần bí trước mặt này lẽ nào chính là Thiếu soái Bắc Cảnh của chúng ta, chiến thần Hoa Hạ?

Đám Hạng Thành, La Trí Tuyền và đại thần trong Nội các lúc này đều vô cùng hoảng hốt.

Bọn họ muốn khiến cho Đại đô đốc phải nhục mặt, thế nhưng không ngờ Đại đô đốc lại dễ dàng đánh bại Vương Chính Hồ, người mạnh thứ hai trong quân khu Tây Cảnh.

Hạng Thành và những người khác có dự cảm xấu trong lòng.

Hoàng Càn lại cười rất tươi, ông rất hài lòng với biểu hiện của Trần Ninh, ông biết rằng Chiến thần Hoa Hạ sẽ không để ông thất vọng mà.

Lúc này, ông hô lên một tiếng: “Tốt lắm!”

Sau đó dẫn đầu vỗ tay.

Các đại thần Nội các ở xung quanh, các vệ sĩ Nội các có mặt tại hiện trường và các tướng sĩ thấy vậy cũng vỗ tay theo trong hoang mang.

Trần Ninh khẽ gật đầu với Quốc chủ và các tướng sĩ có mặt ở đó Hoàng Càn nhìn Hạng Thành, cười như không cười nói: “Thủ phụ đại nhân, sức mạnh chiến đấu của Đại đô đốc như thế nào, các vị đã hài lòng hay chưa?”

Đường Hạng Thành: “Một trận đấu thôi thì không thể nói rõ điều gì được, tôi muốn xem tiếp.”

Hoàng Càn gật đầu, nhìn về phía các binh sĩ của các quân khu ở cách đó không xa, bình tĩnh nói: “Còn có ai muốn khiêu chiến Đại đô đốc không?”

Triệu Nhược Long của Tây Cảnh, Lưu Chấn Bình của Giang Nam, Nguy Lâm của Đông Hải và những người khác vừa định lên tiếng thì tổng chỉ huy tạm thời của Bắc Cảnh, Tham Lang đã nói trước: “Tổng chỉ huy tạm thời của quân khu Bắc Cảnh – Tham Lang xin được ra trận, xin Đại đô đốc chỉ dạy.”

Tổng chỉ huy tạm thời của Quân Bắc Cảnh, hơn nữa sau khi Trần Ninh bị cách chức, anh cũng là tồn tại thực lực mạnh nhất trong Quân Bắc Cảnh hiện nay.

Ngay cả Ngụy Lâm của quân khu Đông Hải, Lưu Chấn Bình của quân khu Giang Nam, còn có Triệu Nhược Long của quân khu Tây Cảnh, cũng chưa chắc dám nói hơn Tham Lang.

Vốn đám người Ngụy Lâm, tính toán tự mình ra tay cân nhắc thực lực của Đại đô đốc rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Lúc này bọn họ nhìn thấy Tham Lang giành trước đứng ra, bọn họ liền không tranh giành nữa.

Đại đô đốc chiến thắng Vương Chính Hổ, còn có thể nói có thể tồn tại may mắn, nhưng muốn chiến thắng Tham Lang, may mắn tuyệt đối là không đủ.

Hạng Thành nhìn thấy Tham Lang ra khỏi hàng, ánh mắt ông ta cũng sáng lên.

Ông ta cười như không cười nhìn Trần Ninh: “Tham Lang chính là mãnh tương nổi danh trong quân Bắc Cảnh, từng giết nhiều cường giả quốc gia không ngốc đầu lên được, không biết Đại đô đốc có dám đáp ứng thách thức Tham Lang không?”

Trần Ninh thấu qua mặt nạ Kỳ Lân, nhìn Tham Lang, khóe miệng hơi nhéch lên: “Tôi rất vui khi so tài một chút với tướng quân Tham Lang.”

Tham Lang chào kiểu quân đội với Trần Ninh một cái, sau đó đứng ra tư thế chiến đấu, bình tĩnh nói: “Đại đô đốc, xin chỉ giáo.”

Trần Ninh ngoắc ngoắc ngón tay của mình: “Đến chiến!”

“Mạt tướng đắc tội!”

Tham Lang nói, cơ hình chợt động, tốc độ nhanh đến cực hạn, cơ thể hóa thành một đường tàn ảnh, xẹt về phía Trần Ninh.

Vô số tướng sĩ tại hiện trường nhìn thấy cảnh này, đều nhìn thấy tâm huyết dâng trào, vẻ mặt phần khởi.

Tham Lang quả nhiên không hỗổ là cường giả số một của Quân Bắc Cảnh, chỉ riêng tốc độ bộc phát ra là có thể làm cho vô số tinh nhuệ trong quân thần phục.

Vùt!

Tham Lang trong nháy mắt xẹt qua Trần Ninh, đấm về phía mặt Trần Ninh.

Trần Ninh lui về phía sau một bước cực nhỏ, đầu hơi ngửa ra sau, vừa lúc tránh được một quyền Tham Lang này.

Tham Lang đắm trượt, động tác lại không dừng lại chút nào, khuỷu tay như đao, nhanh như tia chớp đập về phía hai má Trần Ninh.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1154


Chương 1154:

Lực khuỷu tay này, đủ để hợp kim nứt ra.

Hoàng Càn nhìn thấy cảnh này, cũng không khỏi vì Trần Ninh lén lút lau mồ hôi.

Nhưng, Trần Ninh vẫn thoải mái tránh khỏi khuỷu tay của Tham Lang.

Toàn bộ hai chiêu Tham Lang thất bại, lại khơi dậy lòng háo thắng của anh, động tác của anh càng thêm nhanh, lực càng lớn, triển khai thế tiền công với Trần Ninh mưa to gió lớn.

Tham Lang một hơi tấn công Trần Ninh hơn mười chiêu, nhưng toàn bộ đều bị Trần Ninh tránh qua.

Trong nháy mắt tất cả công kích của Tham Lang thất bại, anh và Trần Ninh đan vào nhau trong nháy mắt, Trần Ninh ra tay.

Trần Ninh lúc đan qua người Tham Lang, không nhẹ không nặng đắm một quyền sau lưng Tham Lang.

Rằm!

Thân hình Tham Lang chắn động mãnh liệt một chút, một quyền này đánh cho nội tạng anh thế mạnh như nước, do Trần Ninh thủ hạ lưu tình, cho nên anh ta cũng không bị thương.

Trần Ninh quay người lại, nhìn về phía bóng lưng Tham Lang, thản nhiên nói: “Tướng quân Tham Lang, tiếp tục.”

Tham Lang đi theo bên cạnh Trần Ninh nhiều năm, lần giao chiến vừa rồi, anh ta đã biết, Đại đô đốc mặc chiến bào Chu Tước, đeo mặt nạ Kỳ Lântrước mắt, thật ra chính là Thiếu soái Trần Ninh.

Trong mắt anh ta hiện lên một sự chấn động không dễ phát hiện, mạnh mẽ lấy lại tâm trạng, bình tĩnh chắp tay nói: “Đại đô đốc thực lực hơn người, mạt tướng thật lòng khâm phục.”

Tham Lang cũng thua!

Tất cả mọi người ở hiện trường đều bị sốc.

Sắc mặt Hạng Thành lúc trắng lúc xanh, Quốc chủ không biết từ đâu tìm được Đại đô đốc thần bí này, không chỉ giải thích đặc sắc kiến thức quân sự quốc phòng, hơn nữa sức chiến đấu lại mạnh như vậy.

Chẳng lẽ, thật sự phải đồng ý người này đảm nhiệm Đại đô đốc sao?

Ngay khi trong lòng Hạng Thành đang giao chiến, Trình Đức ở bên tai ông ta, nhỏ giọng nói: “Thủ phụ đại nhân, tôi cảm thấy chuyện kỳ lạ.”

“Đại đô đốc này cũng không biết từ đâuxuất hiện, ngay cả Vương Chính Hồ và Tham Lang cũng không phải đối thủ của cậu ta.”

“Tôi nghi ngờ trong đó có mờ ám!”

Mờ ám?

Hạng Thành sửng sốt, khó hiểu nhìn về phía Trình Đức.

Trình Đức hạ giọng nói: “Đại đô đốc là do Quốc chủ đề bạt, có thể Quốc chủ đã sớm chào hỏi các tướng lĩnh trong quân, yêu cầu những tướng lĩnh này không được thắng Đại đô đốc, cho nên Đại đô đốc mới có thể dễ dàng đánh bại những mãnh tướng Vương Chính Hổ cùng Tham Lang này hay không?”

Hạng Thành nghe vậy, vừa kinh vừa giận.

Ông ta liền nói Đại đô đốc trước mắt này cũng không biết từ đâu xuất hiện, sao lại lợi hại như vậy?

Hóa ra, tất cả mọi thứ đã được Quốc chủ sắp xép xong!

Hạng Thành cười lạnh!

Lúc này, Hoàng Càn lần nữa khen ngợi Đại đô đốc trước công chúng, sau đó đi tới, hỏi Hạng Thành: “Thủ phụ đại nhân, còn các vị Các lão khác, lần này hẳn là các vị không có dị nghị chứ?”

Hạng Thành cười nói: “Đại đô đốc thể hiện ra thực lực bất phàm, nhưng tôi muốn tự mình chọn một người để thử thách cậu ta một chút.”

Hoàng Càn khẽ nhíu mày.

Lương Ưng bên cạnh Hoàng Càn, không vui nói: “Thủ phụ đại nhân ngài là có ý gì, không phải là ngài nghi ngờ: những cao thủ trong quân đội giao thủ với Đại đô đốc là có ý phóng nước chứ?”

Hạng Thành cười cười: “Đây là Lương bộ trưởng ông nói, tôi cũng không nói như vậy.”

Trình Đức mở miệng nói: “Lương bộ trưởng, nếu Đại đô đốc dựa vào thực lực thắng, cao thủ trong quân không phóng nước, như vậy thủ phụ đại nhân tự mình chọn một cao thủ, so tài cùng Đại đô đốc, Đại đô đốc cũng nên không sợ mới đúng, Lương bộ trưởng ông gấp cái gì?”

Lương Ưng giận dữ nói: “Tôi đâu phải sốt ruột, mà là rõ ràng các vị không tín nhiệm Quốc chủ cùng các chư vị tướng lĩnh trong quân.”

Hoàng Càn từ từ mở miệng nói: “Nếu thủ phụ đại nhân cùng các vị Các lão, vẫn nghỉ ngờ đối với thực lực của Đại đô đốc, vậy để thủ phụ đại nhân tự mình phân công một cường giả, so đấu với Đại đô đốc là được rồi.”

Hạng Thành nghe vậy, ánh mắt hiện lên một nụ cười lạnh không dễ phát hiện.

Ông ta chắp tay nói: “Quốc chủ anh minh!”

Ông ta nói xong, nhìn đám cao thủ vệ sĩ bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên người một lão giả chỉ mới 50 tuổi.

“Lý Bão Thạch, ông tới chào hỏi Đại đô đốc.”

Lý Bão Thạch!

Bên cạnh Hạng Thành một đám vệ sĩ một tắc không rời, hai mươi năm trước đã nổi danh Hoa Hạ.

Nhưng sau khi Lý Bão Thạch làm vệ sĩ thế thân của Hạng Thành, liền rất ít khi ra tay, hơn nữa tính cách của ông ta khiêm tốn, bởi vậy rất nhiều người sẽ không chú ý tới cao thủ khủ.ng bố bên cạnh Hạng lão.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1155


Chương 1155:

Lúc này mọi người thấy Hạng lão phân Lý Bão Thạch khiêu chiến Trần Ninh, mới đột nhiên nhớ tới vị đại sư này.

Lý Bão Thạch vóc người cao lớn, không thấy hình thái của người già, ánh mắt thâm thúy, khí tức nội liễm.

Ông ta trầm giọng nói: “Vâng, Hạng lão!”

Hạng Thành vỗ bả vai Lý Bão Thạch, cực kỳ nhỏ giọng nói: “Không cần thủ hạ lưu tình, tốt nhát là có thể đánh gục cậu ta.”

Lý Bão Thạch không nói gì, đi thẳng về phía Trần Ninh trên võ trường.

“Đại đô đốc, lão hủ Lý Bão Thạch, xin chỉ giáo.”

Trần Ninh thản nhiên nói: “Vào!”

Lý Bão Thạch không có chút khách khí nào, chân kế tiếp bước lướt, thân hình nhanh tiến lên, trong nháy mắt xông tới trước mặt Trần Ninh, hung hăng ra một quyền hướng ngực Trần Ninh.

Trần Ninh giơ tay lên, nắm lấy nắm đấm của Lý Bão Thạch.

Lý Bão Thạch chớp nhoáng ra một cước, quất về phía đầu Trần Ninh.

Trần Ninh ngửa đầu tránh qua, Lý Bão Thạch lập tức tiến hành tiền công điên cuồng với Trần Ninh.

Đây không phải là so tài, mà là chiến đấu ngươi chết ta sống.

Từng chiêu của Lý Bão Thạch thẳng đến chỗ hiểm Trần Ninh, Trần Ninh hơi không cần thận, liền có thể mắt mạng dưới quyền cước của Lý Bão Thạch.

Àm àm!

Ăm ầm ầm ầm ầm ầm ầm…

Quyền cước của Lý Bão Thạch mãnh liệt, trên mặt đất trải gạch đá xanh, không ngừng bị nát bầy.

Trần Ninh nhận ra luồng sát ý của Lý Bão Thạch!

Anh biết Lý Bão Thạch đang có ý giết anh, điều này đã vượt ra ngoài phạm vỉ so tài.

Anh không khỏi hơi tức giận.

Hồ không phát uy, thực sự coi là một con mèo bệnh sao.

Trần Ninh hừ lạnh một tiếng, nắm lấy cơ hội, bay lên một cước, hung hăng đánh về phía Lý Bão Thạch.

Trần Ninh đá ra một cước, trong không khí đều vang lên tiếng nổ nhẹ, uy lực cực kỳ kh.ủng bó.

Lý Bão Thạch ý thức được không tốt, sắc mặt biến đổi kịch biến, hú lên một tiếng, hai tay giao nhau, vọng tưởng chống đỡ một cước Trần Ninh.

Àm!

Một cước Trần Ninh đạp xuống!

Vừa lúc đánh ở chỗ hai tay Lý Ô Thạch giao nhau.

Lý Bão Thạch cảm giác một cước này của Trần Ninh giống như một ngọn núi lớn nặng vậy.

Răng rắc!

Trong nháy mắt xương cánh tay của ông ta đã bị gãy!

Ông ta nặng nề quỳ trên mặt đất, hai đầu gối đập xuống mắy viên đá trên mặt đất vỡ ầm ầm.

Đồng thời vỡ vụn, còn có xương đầu gối của ông ta.

“AI”

Lý Bão Thạch quỳ trên mặt đất, hai tay hai chân xương cốt đều gãy đoạn, phát ra tiếng kêu thê thảm.

Trần Ninh đứng trước mặt ông ta, giống như quân lâm thiên hạ.

Tất cả mọi người ở hiện trường nhìn Lý Bão Thạch tay chân đều gãy đoạn quỳ trước mặt Trần Ninh thê thảm r.ên rỉ, toàn bộ đều trợn tròn mắt.

Lần này, ai còn dám nói Đại đô đốc không phải dựa vào thực lực thắng?

Ngụy Lâm, Lưu Chấn Bình, Triệu Nhược Long và các cường giả trong quân đội, ai nấy đều mở to con mắt, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Trần Ninh.

Bọn họ chẳng những khiếp sợ thực lực của vị Đại đô đốc thần bí trước mắt này, đồng thời tự hỏi Quốc chủ tìm được một vị cao thủ khủ.ng bố như vậy từ đâu?

Trong lòng mọi người đều suy đoán rốt cuộc vị Đại đô đốc trước mắt này là ai2 Ánh mắt Tham Lang nhìn Trần Ninh tràn ngập sùng bái cùng kích động.

Người khác đoán không ra Đại đô đốc là ai, nhưng anh ta giống như đã có thể xác nhận vị Đại đô đốc thần bí trước mắt này, quả thật chính là Thiếu soái.

Lúc Thiếu soái bị hủy bỏ chức tổng chỉ huy quân Bắc Cảnh, anh ta vẫn lo lắng cho Trần Ninh, nhưng không ngờ, Thiếu soái lại biến thân, biến thành Đại đô đốc Hoa Hạ.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1156


Chương 1156:

So với sự vui mừng của Tham Lang, một đám đại thần Nội các Hạng Thành hoàn toàn ngược lại.

Vẻ mặt bọn họ thát lạc!

Vị Đại đô đốc Quốc chủ bổ nhiệm này, có thể nói là toàn năng, bọn họ cũng không thể nào nghi ngờ năng lực của Đại đô đốc nữa.

Hoàng Càn cười mỉm nhìn đám người Hạng Thành, ha ha cười nói: “Thủ phụ đại nhân, ông tự mình chọn, cũng hoàn toàn không phải là đối thủ của Đại đô đốc, lần này ông tâm phục khẩu phục chứ?”

Tất cả mọi người ở hiện trường đều nhìn Hạng Thành.

Sắc mặt Hạng Thành có chút khó coi, nhưng ông ta giống như không cam lòng nhận thua.

Ông ta trầm giọng nói: “Đại đô đốc biểu hiện quả thật không tầm thường, có thể nói là thông qua kiểm tra của một nhóm đại thần Nội các chúng ta.”

“Nhưng…”

Hoàng Càn khẽ nhíu mày: “Nhưng cái gì?”

Hạng Thành nói: “Nhưng việc quân trọng đại này, chỉ dựa vào kiểm tra này liền quyết định lựa chọn Đại đô đốc, tôi vẫn cảm thấy có chút khinh suất.”

Hoàng Càn không vui nói: “Thủ phụ đại nhân, ngay từ đầu các vị đã nghỉ ngờ năng lực Đại đô đốc, hiện tại Đại đô đốc thông qua kiểm tra của các vị, ông còn có gì bất mãn?”

Hạng Thành nói: “Quốc chủ hẳn là biết Triệu Quát(*) của Quốc Đại chứ?”

() là đại tướng nước Triệu thời Chiến Quốc, con trai Mã Phục Quân Triệu Xa, người đời gọi là Mã Phục Tử.

“Cái gọi là nếu chỉ nhìn thấy những gì viết trên giấy thì chỉ là sự nông cạn, cái thâm sâu mình phải tự mình thể hội và thực hành.”

“Hiện tại Đại đô đốc cậu ta đối đáp với sát hạch của chúng ta, biểu của cậu ta không tệ, nhưng không thể loại trừ cậu ta chỉ biết lý luận suông.”

Hoàng Càn vừa mới tức giận!

Hạng Thành đã tiếp tục nói: “Quốc chủ, thực chiến là bằng chứng tốt nhất, gần đây sau khi Tu La quốc biết được Tổng chỉ huy Bắc Cảnh Trần Ninh bị cách chức, bọn họ lần nữa rục rịch.”

“Tôi đề nghị Đại đô đốc chỉ huy quân Bắc Cảnh, cùng Tu La quốc đánh một trận chiến tranh cục bộ.”

“Nếu trong vòng một tháng Đại đô đốc có thể đánh tới Tu La quốc đầu hàng thần phục, như vậy chúng thần sẽ không còn lời nào để nói.”

Đại thần Nội các ở hiện trường, còn có các tướng sĩ của các quân khu, nghe được lời của Hạng lão, ai náy đều mở to hai mắt.

Thực lực của Tu La quốc không kém, hơn nữa Tu La quốc tự xưng là truyền nhân của Voi, đối với truyền nhân của Rồng vẫn không phục, có tâm tình tranh giành nghiêm trọng.

Trên dưới cả Tu La quốc, đều vọng tưởng có một ngày có thể đánh bại Hoa Hạ, nồi danh thế giới.

Muốn đánh tới bọn họ thần phục, điều này vô cùng không dễ dàng.

Muốn trong vòng một tháng đánh tới bọn họ đầu hàng thần phục, đây càng thêm khó khăn.

Mấy vị thượng tướng ở hiện trường, đều không có lòng tin có thể làm được.

Hoàng Càn nhíu mày, ông cũng biết tình hình Tu La quốc gần đây ở biên giới liều mạng tăng binh, mặt khác ông cũng nghĩ tới cùng Tu La quốc đánh một trận chiến tranh cục bộ, dùng cái giá của một trận chiến tranh, đổi lại máy chục năm hòa bình ở Bắc Cảnh.

Tuy nhiên, Trần Ninh có tự tin giành chiến thắng trong cuộc chiến này không?

Ông nhìn về phía Trần Ninh, từ từ nói: “Đại đô đốc, thủ phụ đại nhân còn nghi ngờ đối với thực lực của cậu, thủ phụ đại nhân muốn cậu chỉ huy quân Bắc Cảnh, cùng Tu La quốc đánh một trận chiến tranh cục bộ, giải quyết tranh chấp đất đai giữa chúng ta và Tu La quốc, ý cậu thế nào?”

Nếu như là khu vực phòng thủ khác, vậy thì nhát thời Trần Ninh còn không tiện quyết định.

Nhưng Bắc Cảnh, đây chính là nơi anh trần thủ máy năm nay.

Về phần Tu La quốc, càng là đối thủ cũ của quân Bắc Cảnh.

Có thể đánh hay không, đánh có thể thắng hay không, nên đánh như thế nào?

Trong lòng Trần Ninh đều có một cái cân đòn, đã rõ ràng!

Trần Ninh mỉm cười nói: “Bẩm Quốc chủ, chó Tu La quốc không đổi được ăn cứt, luôn muốn xảy ra xung đột cùng Hoa Hạ chúng ta.”

“Tôi tin quân Bắc Cảnh đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, đánh một trận chiến tranh cục bộ đẹp.”

“Chó chỉ có khi làm nó sợ, thì nó sẽ không sủa cả ngày về phía chúng ta.”

Tất cả mọi người ở hiện trường đều trợn to hai mắt nhìn Trần Ninh.

Mọi người kinh nghi bất định, Đại đô đốc đây là thật sự: muốn tiếp nhận đề nghị của Hạng lão, muốn cùng Tu La quốc đánh một trận chiến tranh cục bộ, chứng minh thực lực của mình sao!

Hoàng Càn cười mỉm nói: “Nếu Đại đô đốc hả lòng hả dạ, vậy cứ định như vậy, Đại đô đốc cậu tiếp quản quân Bắc Cảnh trước, chờ cậu giải quyết vấn đề Tu La quốc, đánh thắng trận chiến tranh cục bộ này, như vậy đến lúc đó cậu thực sự tiếp quản tất cả bộ đội quân khu!”

Trần Ninh trầm giọng nói: “Tuân lệnh!”

Lúc này Hạng Thành bỗng nhiên mở miệng: “Quốc chủ, có thưởng thì phải có phạt, nếu trong thực chiến Đại đô đốc đánh bại Tu La quốc, chứng minh bản thân, như vậy sau này cậu ta chính là Đại đô đốc chân chính của Hoa Hạ chúng ta.”
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1157


Chương 1157:

“Nhưng nều như cậu ta thất bại, tang quân nhục quốc, vậy.

thì trừng phạt như thế nào?”

Tắt cả mọi người ở hiện trường nghe vậy đều kinh hãi, đồng loạt nhìn về phía Hoàng Càn và Trần Ninh.

Sắc mặt Hoàng Càn khó coi, lạnh lùng nói: “Thủ phụ đại nhân cho rằng nên xử phạt như thế nào?”

Hạng Thành bình tĩnh nói: “Trận chiến này chỉ có thể thắng không thể thua, hơn nữa phải trong vòng một tháng kết thúc chiến đấu, tuyệt đối không thể kéo dài, để tránh các quốc gia đói địch khác nhân cơ hội can thiệp.”

“Nếu Đại đô đốc thất bại, hoặc là không thể giải quyết chiến đấu trong vòng một tháng, trước tiên cậu ta không thể đảm nhiệm Đại đô đốc nữa, hơn nữa còn phải bị đưa ra tòa án quân sự, tiếp nhận hình phạt nghiêm khắc.”

“Mặt khác…”

Hoàng Càn trầm mặt: “Còn có cái khác?”

Hạng Thành nói: “Mặt khác Quốc chủ ngài tiến cử lựa chọn sai làm Đại đô đốc, dẫn đến tang quân nhục quốc, ngài cũng phải gánh vác trách nhiệm tương ứng?”

Hoàng Càn lạnh lùng nói: “Có phải nếu Đại đô đốc chiến bại, ngay cả vị trí Quốc chủ tôi cũng phải giao ra đây, tự nhận lỗi từ chức?”

Hạng Thành cúi đầu nói: “Không dám!”

“Nhưng néu Đại đô đốc chiến bại, liền nói rõ Quốc chủ tiền cử chọn Đại đô đốc không đáng tin cậy.”

“Đến lúc đó tuyển cử Đại đô đốc mới, hẳn là giao cho Nội các chúng ta đề cử người đảm nhiệm.”

Hoàng Càn giận dữ cười: “Được, được!”

“Các vị không chỉ không tin tưởng Đại đô đốc, hơn nữa ngay cả tôi cũng không tin.”

“Được, cứ quyết định như vậy.”

“Nếu Đại đô đốc có thể chỉ huy quân Bắc Cảnh đánh bại Tu La quốc, như vậy Đại đô đốc chính thức tiếp quản quân đội quốc gia, néu Đại đô đốc thắt bại, lựa chọn Đại đô đốc mới, Nội các các vị quyết định.”

Hạng Thành cúi đầu, trong mắt lại có ý cười, lớn tiếng nói: “Vâng, Quốc chủ!”

Hoàng Càn nhìn cũng không nhìn Hạng Thành một cái, quay người nhìn về phía các tướng lĩnh tinh nhuệ của các quân khu trên võ trường.

Ông ta trầm giọng nói: “Tổng chỉ huy tạm thời của quân Bắc Cảnh – Tham Lang!”

Tham Lang xuất hiện, lớn tiếng nói: “Có!”

Hoàng Càn nói: “Từ giờ trở đi, quân Bắc Cảnh tạm thời do Đại đô đốc tiếp quản, các vị phải toàn tâm toàn ý nghe theo lệnh của Đại đô đốc, đánh bại giặc địch Tu La quốc, còn trị an biên cương Bắc Cảnh, có vấn đề gì không?”

Tham Lang lớn tiếng nói: “Báo cáo Quốc chủ, quân Bắc Cảnh nhất định nghe Đại đô đốc chỉ huy, thắng trận chiến này.

Hoàng Càn gật đầu.

Ông quay xoay người lại nhìn về phía Trần Ninh, trầm giọng nói: “Đại đô đốc, cậu cũng thấy, tình hình nghiêm trọng, cậu nhất định phải thắng đẹp trận chiến này cho tôi, tuyệt đối đừng để tôi thất vọng.”

Trần Ninh nói: “Vâng, Quốc chủ!”

Hoàng Càn khẽ gật đầu: “Được rồi, cậu cùng tướng quân Tham Lang hiểu rõ thật tốt tình hình của Quân Bắc Cảnh cùng Tu La quốc đi, chuẩn bị cho chiến tranh sắp tới.”

Nói xong, Hoàng Càn liền phân phó mọi người trở về các phòng ban, các chức vụ khác nhau.

Trần Ninh rời đi với một đám thủ lĩnh quân Bắc Cảnh như Tham Lang.

Rất nhanh, đám người Trần Ninh cùng Tham Lang đi tới văn phòng quân Bắc Cảnh ở Thủ đô.

Quân Bắc Cảnh đóng quân ở Thủ đô, nơi này toàn bộ đều là người của quân Bắc Cảnh, ngày thường chuyên tiếp đãi quân Bắc Cảnh đền Thủ đô làm việc.

Tham Lang mang theo máy vị tướng lĩnh Phá Quân, Thất Sát, cùng Trần Ninh đi tới phòng khách.

Chờ thủ hạ đưa trà thơm tới, Tham Lang dặn binh sĩ đều rời đi, trong phòng chỉ còn lại máy tướng lĩnh Tham Lang cùng với Trần Ninh.

Tham Lang ho khan một tiếng, cung kính nói với Trần Ninh: “Đại đô đốc, cho phép tôi nghĩ báo cáo tình hình của quân Bắc Cảnh với ngài một chút, còn có tình hình biên quân Tu La quốc…”

“Tham Lang, không cần báo cáo, quân Bắc Cảnh cùng địch nhân Tu La quốc, tôi đều rất quen thuộc!”

Cảnh này khiến các tướng lĩnh quân Bắc Cảnh như Tham Lang, Phá Quân, Thát Sát trợn mắt há hốc miệng.

Trần Ninh ngồi trên ghé, tiện tay tháo mặt nạ Kỳ Lân ra, lộ ra dung mạo thật sự của anh.

“Thiếu soái! Là ngài!”

Tuy Tham Lang sớm nghi ngờ Đại đô đốc là Trần Ninh, nhưng vẻ mặt vẫn không khỏi kinh ngạc.

Đám người Phá Quân cùng Thất Sát, càng vui mừng kinh ngạc ra tiếng.
 
Thiếu Soái Trở Về
Chương 1158


Chương 1158:

Trần Ninh mỉm cười nói: “Các huynh đệ, biệt lai vô dạng(‘).”

(*) câu hỏi thăm sức khỏe (từ lúc xa nhau đến bây giờ vẫn khỏe chứ) chương 913: Đừng Nói Lời Xin Lỗi Với Tôi *Thiếu soái!”

“Trời ơi, Thiếu soái, thật sự là ngài!”

“Thiếu soái, ngài lại làm Đại đô đốc, các anh em còn có thể dốc sức dưới trướng ngài, đây thật sự là quá tốt rồi!”

Đám người Tham Lang, vẻ mặt ai nấy đều kích động.

Trần Ninh mỉm cười nói: “Ha ha, đây là Quốc chủ tín nhiệm, lực bài chúng nghị(*) đề bạt tôi mà thôi.”

(*) có nghĩa là sau khi đã cân nhắc và loại trừ tất cả các ý kiên.

Tham Lang cười nói: “Ở trên võ trường Nội các, tôi liền nghi ngờ rồi, nhưng không ngờ thật sự là Thiếu soái ngài.”

Phá Quân ồm ồm hỏi: “Thiếu soái, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, Quốc chủ đã chọn ngài làm Đại đô đốc, vì sao không để cho ngài lầy mặt thật hiện người?”

Thất Sát cũng là câu hỏi đó với một khuôn mặt khó hiểu: “Đúng vậy, đây là vì sao?”

Trần Ninh khẽ cười nói: “Sức cản quá lớn.”

“Quốc chủ là tân quân thượng vị, muốn tại vị vốn không dễ dàng.”

“Hơn nữa tôi cùng một ít Các lão Nội các có thù hận, nếu như tôi lầy mặt thật xuất hiện, đoán là âm thanh phản đối tôi làm Đại đô đốc sẽ càng lớn hơn.”

“Quốc chủ cũng không có cách, cho nên để cho tôi ra vẻ thần bí, không thể để cho người khác biết tôi chính là Đại đô đóc.”

Đám người Tham Lang nghe vậy bừng tỉnh đại ngộ.

Chợt, Tham Lang lại không khỏi nhỏ giọng nói: “Nếu Quốc chủ không cho Thiếu soái ngài tiết lộ bí mật, vậy vì sao Thiếu soái ngài còn cho chúng thuộc hạ biết…”

Trần Ninh cười nói: “Các vị đều là huynh đệ theo tôi vào sinh ra tử nhiều năm, không phải người ngoài.”

“Huống hồ, quân Bắc Cảnh chúng ta lập tức phải khai chiến với Tu La quốc, anh em đồng bào chúng ta, tất nhiên phải thản nhiên gặp mặt, trên dưới một lòng mới có thể đánh bại kẻ địch.”

Đám người Tham Lang đều rất xúc động, có thể được Thiếu soái cho phép là huynh đệ, đây là vinh dự cỡ nào!

Tham Lang cam đoan: “Thiếu soái ngài yên tâm, thân phận của ngài bí mật, coi như là có người dùng đao đặt trên cổ chúng tôi, chúng tôi thà chết cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài.”

Trần Ninh cười nói: “Vậy cũng không cần, nếu thật sự có người đe dọa các anh bằng dao, vậy các anh có thể nói ra, tôi cũng không muốn vì việc này mà mắt đi nhóm huynh đệ các anh.”

Đám người Tham Lang, đều cười ha ha.

Sau đó, Trân Ninh lại cùng nhóm Tham Lang nói chuyện một chút về tình hình quân Bắc Cảnh và Tu La quốc.

Sau khi anh phân phó Tham Lang trở về quân Bắc Cảnh, quân Bắc Cảnh tiến vào trạng thái chuẩn bị chiến tranh, chờ anh trở về quân Bắc Cảnh, liền khai chiến với quân Tu La quốc.

Tham Lang nói: “Thuộc hạ rõ.”

“Thiếu soái, còn có chuyện gì cần chúng tôi làm không?”

Trần Ninh cười nói: “Trong khoảng thời gian này, Điển Chử không ở bên cạnh tôi, tôi có chút không quen, anh phân phó anh ấy dẫn theo Bát Hỗ Vệ, đến gặp tôi.”

Tham Lang nói: “Vâng!”

Trần Ninh ở quân trú của quân Bắc Cảnh0020ở Thủ đô, thay đổi thường phục, sau đó mới rời khỏi quân trú ở Thủ đô.

Màn đêm buông xuống, mới vừa lên đèn.

Nhà hàng Mộc Phong.

Tần Hằng cùng vợ Vương Uẩn, thiết yến chiêu đãi Trần Ninh, coi như là tiệc tiễn biệt Trần Ninh sắp ra biên quan tác chiến.

Vợ chồng Tần Hằng cũng không mời người khác, chỉ có hai người bọn họ, mặt khác còn mang theo vệ sĩ.

Tần Hằng cười mỉm nói: “Trần Ninh, vịt quay của nhà hàng Mộc Phong này không tồi, tôi cảm thấy so với Toàn Tụ Đức (*) ngon hơn, nơi này còn rượu tự ủ là ngon nhát, đến đây, chúng ta uống một ly.”

(*) là một trong những nơi bán vịt quay Bắc Kinh trứ danh nhất Trần Ninh vội vàng bưng ly rượu lên: “Tôi kính ngài, sư nương!”

Ba người uống một ly.

Vương Uần nhìn đại sảnh náo nhiệt của nhà hàng, mỉm cười nói: “Món ăn và rượu của nhà hàng Mộc Phong này đều không tệ, chỉ có chỗ không tốt chính là không có phòng riêng, người tới đây ăn cơm đều đang ăn ở đại sảnh, Trần Ninh cậu sẽ không để ý chứ?”

Trần Ninh cười nói: “Làm sao có thể, tôi thích náo nhiệt.”

Tần Hằng biết Trần Ninh đã sơ bộ làm Đại đô đốc, hiện tại đã tiếp quản quân Bắc Cảnh, nhưng muốn thực sự tiếp quản toàn quân, còn phải dùng một trận thực chiến để chứng minh thực lực của mình.

Ông khuyến khích nói: “Trần Ninh, Hoàng Càn sức dẹp nghị luận(*) của mọi người, bổ nhiệm cậu làm Đại đô đốc, chịu áp lực rất lớn.”
 
Back
Top Bottom