Ngôn Tình Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,295,147
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
thieu-soai-lanh-lung-sung-ba-xa-len-den-tan-troi.jpg

Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Tác giả: Harriee
Thể loại: Ngôn Tình, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời của tác giả Harriee. Lam Nhược Hy phải sang thành phố A chuẩn bị cho ca khúc mới, sau khi kết thúc, cô định trở về bất ngờ để chồng sắp cưới - Thiếu Đình bất ngờ, nhưng không ngờ lúc trở về cô đứng trước cửa nhà nhìn thấy đứa em gái mà mình yêu thương nhất - Lam Giai Ninh và Thiếu Đình đang dang díu với nhau. Quá đau lòng, tối đó cô vào quán bar uống rượu, nhưng sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô lại nằm cạnh một người đàn ông điển trai, anh ta tỉnh dậy nói với cô:

"- Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em. Gia đình tôi đang ép tôi phải lấy vợ, chỉ cần em đồng ý làm vợ của Mặc thiếu tôi, em muốn cái gì tôi cũng đều cho em!"

Đang vòng vo suy nghĩ, thì cô nhận điện thoại của Thiếu Đình bảo là ca khúc mới của cô sẽ do Lam Giai Ninh trình bày, lúc này trong đầu cô nghĩ rằng có lẽ người đàn ông trước mặt sẽ giúp ích cho việc trả thù của cô, cô nhìn anh rồi trả lời ngay:

"- Được, tôi đồng ý!"

Cô đã hạ quyết tâm sẽ không yêu ai nữa, nhưng người chồng này của cô quá sức là nuông chiều, yêu thương cô, quan tâm, chăm sóc cô nên Lam Nhược Hy đã yêu anh từ lúc nào không hay.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 1: 1: Tôi Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Em


"Alo, Nhược Hy, em đang ở đâu vậy?"
Thiếu Đình ở phía đầu dây bên này giả vờ lo lắng hỏi Lam Nhược Hy, chứ thật ra anh ta biết là hôm nay cô đến thành phố A để thu âm ca khúc mới.

Lam Nhược Hy là ca sĩ nổi tiếng, giọng hát cô rất ấm và ngọt ngào nên mới được rất nhiều fan hâm mộ yêu thích, Thiếu Đình là giám đốc công ty giải trí Vũ Đình, vì cô nổi tiếng nên anh ta mới lợi dụng cơ hội này đồng ý cưới cô.

Chứ người anh ta yêu chỉ có Lam Giai Ninh - em gái của Lam Nhược Hy, vì Giai Ninh chỉ mới nổi nên anh ta mới lợi dụng cô nhằm để cho cô ta trở nên nổi tiếng.
Lam Nhược Hy vừa bước xuống máy bay đến thành phố A, thì nhấc máy lên trả lời Thiếu Đình:
"Em đến thành phố A để thu âm ca khúc mới, có lẽ đến ngày mai em mới về kịp! Sao, nhớ em rồi à?"
Thiếu Đình một tay ôm lấy Lam Giai Ninh, một tay cầm điện thoại giả vờ nói với cô:
"- Đúng rồi, anh nhớ em rồi, bảo bối à! Nhanh thu âm ca khúc mới rồi mau về với anh nha!"
"Được rồi, anh ở công ty thu xếp lịch trình giúp em nha! Em phải đi rồi, tạm biệt anh!"

Lam Nhược Hy vừa cúp máy, anh ta cũng quăng điện thoại xuống rồi tình tứ với Lam Giai Ninh đến chiều.

Ở thành phố A, cô thu âm xong ca khúc mới sớm hơn dự tính nên đã bay về thành phố C trong buổi chiều.
Vì để cho Thiếu Đình bất ngờ, nên cô đã âm thầm đi đến chung cư Lạc Viên - nơi Thiếu Đình sống, không ngờ, vừa đến gần cửa định mở vào thì cô nghe được cuộc nói chuyện giữa Thiếu Đình và Lam Giai Ninh
"A Đình, anh định cưới chị ta thật sao? Không định cưới em à?"
Thiếu Đình vui vẻ ôm lấy Lam Giai Ninh, tay anh ta khẽ chạm vào gương mặt giả tạo của cô ta:
" Hừ, cưới cô ta chỉ là cái cớ để cho người anh yêu được nổi tiếng thôi! Đợi sau khi em nổi tiếng, anh sẽ tự tay hủy diệt cô ta, đuổi cô ta khỏi làng giải trí!"
Xoảng!
"Ai ở ngoài đó vậy?"
Món quà cô mua ở thành phố A định lát tặng cho anh ta nhưng đã vô tình bị cô làm rơi xuống đất.

Sợ hai người sẽ đi ra ngoài, cô đã nhanh chóng chạy thật nhanh đến thang máy rồi đi xuống.

Quá đau lòng, cô đã đến quán bar gần đó uống rượu cho đỡ buồn, nhưng lại càng không nguôi được tình yêu mà cô đã dành cho Thiếu Đình.

Lam Nhược Hy uống đến say mèm, rồi vô tình đụng trúng một người đàn ông...
Sáng hôm sau, tại biệt thự riêng của Cố gia
Tối qua, do uống rượu quá nhiều nên khi tỉnh dậy đầu cô có vẻ đau, điều bất ngờ là khi tỉnh lại, trên người cô đều không mặc gì cả, cả người lại còn đau nhức, nhìn mọi thứ xung quanh thì có vẻ rất xa hoa, sang trọng, cô khẽ nhìn sang bên cạnh, thì bất ngờ nhìn thấy một người đàn ông nằm bên cạnh mình, cô đã vô tình la lên khiến cho anh cũng tỉnh giấc:
"Em la cái gì? Tôi đã đưa em về đây, tối qua em uống say quá!"
Lam Nhược Hy nhìn kĩ gương mặt của người đàn ông có chút quen mắt, sau đó cô gạt bỏ hết những suy nghĩ rồi hỏi anh:

"Anh là ai? Đây là đâu? Tối qua, anh đã..."
Nhược Hy chưa kịp nói hết câu, thì anh đã cắt ngang lời cô:
"Chuyện tối qua tôi sẽ chịu trách nhiệm với em.

Gia đình tôi đang ép tôi phải lấy vợ, chỉ cần em đồng ý, em muốn gì tôi cũng đều cho em!"
Nhược Hy giật mình vì lời đề nghị của anh, đang đắn đo suy nghĩ thì có điện thoại của Thiếu Đình gọi đến, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nhấc máy lên:
"Em về chưa?"
Cô khẽ cười lạnh rồi trả lời Thiếu Đình:
"Em vẫn còn ở thành phố A, sao vậy? Nhớ em à?"
"À ca khúc mà hôm qua em mới thu âm, em nhường lại cho Lam Giai Ninh nhé!"
Nhược Hy chưa kịp trả lời lại, thì bên kia Thiếu Đình đã tắt máy.

Thiết nghĩ, có lẽ người đàn ông này có thể giúp sức cho cô, nhìn thẳng vào mắt anh, cô trả lời ngay:
" Được, tôi đồng ý với anh! Nhưng mà có thể cho tôi biết anh là ai được không? Tôi sắp làm vợ anh mà đến tên của chồng còn không biết!"
Anh khẽ bước xuống giường, với tay lấy áo sơ mi mặc lên rồi quay lại trả lời cô:

"Chắc em cũng đã nghe nói về Cố thiếu soái lạnh lùng rồi nhỉ?"
Nhược Hy suy nghĩ một hồi lâu rồi giật mình hỏi anh:
"Không lẽ anh là..."
"Suy nghĩ của em đúng rồi, tôi là Cố Duật Hành - Cố thiếu soái của trụ sở lớn nhất Trung Quốc, hiện tại tôi đang làm việc ở trụ sở tại thành phố C!"
Nhược Hy gật đầu, định mặc lại quần áo nhưng anh vẫn còn ở trong phòng, làm cho cô có chút ngượng, Cố Duật Hành hình như hiểu ra được gì đó, anh cúi người xuống, ghé sát vào tai cô nói nhỏ:
"Nhìn cũng đã nhìn hết rồi, em còn xấu hổ gì nữa chứ!"
Gương mặt cô bắt đầu đỏ lên, cô chùm kín người lại rồi nói:
"Không phải tối qua là tôi uống say sao? Anh mau ra ngoài đi để tôi còn thay đồ!"
Cố Duật Hành mỉm cười nhìn cô, hình như đây là lần đầu tiên anh cười với một cô gái, anh đi lại lấy bộ váy để trên ghế sô - pha trong phòng ném cho cô rồi nói:
"- Đồ của em tối qua bẩn rồi, một lát tối sẽ cho người đem giặc! Em mặc bộ váy này đi rồi xuống lầu ăn sáng cùng tôi, sau đó chúng ta đi đến cục dân chính để đăng ký kết hôn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 2: 2: Đăng Kí Kết Hôn


Nhược Hy gật đầu rồi nhanh chóng cầm lấy bộ váy chạy nhanh vào phòng tắm.

Sau khi thay đồ xong, cô đi xuống lầu thì nhìn thấy anh đã thay bộ quân phục của trụ sở rồi, trong bộ trang phục này, anh lại càng thêm điển trai hơn, cô đứng nhìn anh rõ lâu cho đến khi anh lên tiếng:
"Lam Nhược Hy, em bị sao vậy? Mau xuống đây ăn sáng cùng tôi!"
Cô giật mình khi nghe anh gọi tên mình, cô bước nhanh xuống lầu rồi ngồi đối diện anh, hỏi rõ anh:
"Tôi còn chưa nói tên mình mà, sao anh lại biết?"
Cố Duật Hành ngồi gắp miếng thịt vào bát cho cô rồi nói:
Muốn biết thông tin về vợ của mình, đối với tôi đâu có gì khó! Tôi còn biết em là ca sĩ nổi tiếng nữa mà, năm 19 tuổi debut, lúc mới vào nghề em còn nhiều sơ sót lắm nên mới nghe lời của Thiếu Đình vào công ty giải trí Vũ Đình nên mới được nổi tiếng như hôm nay.

Chắc hẳn cũng đã biết, hắn ta đâu có yêu em, hắn yêu em gái Lam Giai Ninh của em, tôi nói có đúng không?"
Lam Nhược Hy đôi mắt khẽ đượm buồn, cô khẽ buông đũa xuống, gật đầu anh nhưng cô im lặng không hề nói gì cả.

Cố Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô rồi an ủi:
"Em đừng lo, làm vợ của tôi, tôi sẽ giúp em đòi lại công bằng! Em muốn khi nào thì chúng ta tổ chức hôn lễ!"
Lam Nhược Hy ngước lên, mỉm cười nhìn anh:
"Hôn lễ thì để từ từ chúng ta tổ chức được không? Bây giờ lưu lượng của tôi khá nổi, nếu mọi người đều biết tôi kết hôn với Cố thiếu soái nổi tiếng như anh thì họ sẽ bảo tôi nhờ anh mới nổi tiếng như vậy!"
"Được! Chúng ta cũng nên đổi xưng hô đi nhỉ!"
Lam Nhược Hy cầm nhẹ đũa lên, khẽ gắp thức ăn vào bát cho anh rồi nhẹ nhàng nói:
"- Anh ăn món này đi, muốn ăn gì cứ nói tôi...à em gắp cho anh!"
"- Em ăn đi, để anh tự gắp!"
Sau khi cả hai dùng bữa sáng xong, anh đưa cô đến cục dân chính để đăng ký kết hôn, sau khi bước ra khỏi cục dân chính, cô ngồi trong xe anh, ngắm tờ giấy kết hôn rất lâu, vẫn không tin được là cô đã kết hôn rồi.

Cố Duật Hành khẽ cười thầm, rồi đưa tay xoa đầu cô:
"Được rồi, đừng ngắm nữa.

Anh đưa em đến công ty giải trí Vũ Đình, em cứ xem như là em chưa từng kết hôn đi, cứ như là em chưa biết chuyện gì xảy ra đi nhé! Còn lại cứ để anh lo cho!"
Lam Nhược Hy gật đầu, ban đầu vốn dĩ cô cũng nghĩ giống như anh.

Không ngờ là anh đã đoán trước mà dặn dò cô như vậy, gương mặt cô bắt đầu đỏ lên, khẽ quay qua hôn nhẹ vào má anh rồi nói:
"Cảm ơn anh!"
"Không cần cảm ơn đâu, em là vợ anh mà.

Đưa em đến công ty xong, anh sẽ lái xe về trụ sở, có chuyện gì em cứ gọi anh, anh sẽ đến liền!"
Cô gật đầu, mỉm cười thật tươi với anh.

Chiếc xe của anh dừng trước cửa công tu giải trí Vũ Đình, cô chào tạm biệt anh rồi bước vào công ty.

Lam Nhược Hy hít thở một hơi thật lâu rồi đi đến gõ cửa phòng giám đốc.

Bên trong phòng, Lam Giai Ninh và Thiếu Đình đang tình tứ thì nghe tiếng gõ cửa phòng, anh ta nghiêm túc chỉnh lại quần áo rồi trả lời:
"Vào đi!"
Cô cười lạnh rồi mở cửa phòng bước vào.

Thiếu Đình giả vờ vui vẻ khi thấy cô rồi nói:
" Em về rồi à?"
" Đúng vậy.

A, Ninh Ninh, em cũng đang ở đây sao?"
Lam Giai Ninh với gương mặt giả tạo nhìn cô mỉm cười khẽ gật đầu, Lam Nhược Hy đi đến sô - pha ngồi xuống vắt chéo chân rồi nói:
"Em đồng ý bản thu âm ca khúc mới hôm qua sẽ nhường lại cho Ninh Ninh!"

"Thật sao? Em cảm ơn chị nhiều lắm!"
Lam Giai Ninh mừng rỡ khi nghe cô nói nhường lại bài hát mới của cô,
Nhìn thấy gương mặt giả tạo của Lam Giai Ninh khiến cô không chịu nổi nữa mà đứng lên nói:
"Không có chuyện gì nữa thì em đi đây!"
Nói xong, cô bước thẳng ra ngoài, kèm theo đó là nụ cười lạnh.

Còn Cố Duật Hành sau khi đưa cô đến công ty đã lái xe đến trụ sở, trên đường đi anh gọi cho Thiếu Minh - cấp dưới của anh:
"Cậu giúp tôi điều tra về Thiếu Đình - giám đốc công ty giải trí Vũ Đình đi!"
"- Vâng, thưa sếp!"
Nói rồi, anh cúp máy, khẽ nhìn vào tấm ảnh lúc nhỏ của cô rồi nói:
"Nhược Hy, cuối cùng anh cũng đã tìm thấy em rồi! Lần này, anh nhất quyết sẽ không để cho ai ức h**p em nữa đâu!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 3: 3: Lấy Cớ Để Được Gặp Em


Thật ra, hồi nhỏ anh và cô đã từng quen nhau, chỉ là Nhược Hy không nhận ra thôi, lúc anh 13 tuổi, cô 12 tuổi thì Duật Hành bất ngờ theo gia đình sang Mỹ sinh sống, cô và anh cũng mất liên lạc từ đây.

Khi trở về nước, anh bắt đầu cho người tìm kiếm cô nhưng đều không có tung tích gì cả, cho đến khi nghe tin cô đang trên đà nổi tiếng, anh mới biết về những thông tin của cô bây giờ.
Đang ngồi trong trụ sở, chỉ mới xa cô vài tiếng thôi mà anh đã cảm thấy nhớ rồi.

Duật Hành lập tức lấy điện thoại để trên bàn, bấm vào số máy cô rồi gọi.

Tưởng cô đang bận nên không bắt máy, một lát sau cô gọi lại cho anh:
"Duật Hành, anh vừa gọi cho em hả? Xin lỗi nha, điện thoại em tắt âm nên không nghe anh gọi đến!"
Nhìn thấy Nhược Hy gọi lại, ngoài mặt lạnh lùng trả lời cô chứ trong lòng thật ra đang rất vui mừng:
"À, bây giờ em rảnh không? Nếu rảnh thì em bắt xe về nhà lấy giúp anh tài liệu có liên quan đến tội phạm đang truy nã nha!"
Duật Hành nhìn lên đồng hồ thấy lúc này chỉ mới 9 giờ, mà trưa 14 giờ, công ty mới có cuộc họp cho MV mới.

Thấy cũng không có việc gì cần làm, cô nhanh chóng trả lời anh ngay:

"14 giờ chiều em mới họp nên bây giờ em cũng rảnh, anh ở trụ sở đợi em, em về nhà lấy tài liệu giúp anh!"
"Được, anh đợi em!"
Nói rồi, cô cúp máy.

Trước khi đi, Nhược Hy tiến lại gần cửa phòng giám đốc, gõ cửa phòng rồi mới tiến vào nhìn Thiếu Đình với cặp mắt lạnh lùng, sau đó cô lên tiếng:
" Thiếu Đình, em có việc cần đi gấp bây giờ! Dù gì bây giờ trong công ty cũng đâu có việc gì làm, ca khúc em thu âm mới hôm qua cũng đã nhường lại cho Ninh Ninh rồi!"
Không để cho anh ta trả lời, Nhược Hy sau khi nói xong đã tiến thẳng ra cửa rồi đi ra ngoài.

Giai Ninh nãy giờ cũng ở trong phòng giám đốc, cô ta núp sau tấm rèm cửa nghe hai người nói chuyện.

Sau khi cô đi, cô ta lại gần Thiếu Đình choàng tay lên vai anh ta rồi nói:
"Chị ta ỷ mình đang nổi tiếng nên mới kiêu ngạo như thế, muốn đi thì đi! Chị ta nghĩ mình nổi tiếng lắm sao?"
Thiếu Đình môi nhếch lên, khẽ chạm vào gương mặt của Thiên Ninh rồi nói:
"Kệ cô ta đi, công ty chúng ta còn phải nhờ đến cô ta mà nổi tiếng đấy! Em đấy, cẩn thận lời nói của mình bị người khác nghe thấy rồi nói lại với cô ta!"

Vừa nãy, vào phòng giám đốc, cô đã lén đặt một thiết bị nghe lén ở một nơi khó nhìn thấy trong phòng.

Những lời nói vừa rồi của đôi tra nam tiện nữ, cô đã nghe thấy hết, ngồi trong xe taxi để về nhà lấy tài liệu cho anh, đôi môi của Nhược Hy khẽ cong lên khinh bỉ, lời nói nhỏ nhẹ hẳn đi nhưng chứa sự tức giận rất nhiều:
"Tôi cho hai người vui được bao lâu!"
Nhược Hy lấy điện thoại ra gọi cho Như Hạ - quản lý của cô:
"Hạ tỷ, hôm qua em thu âm đến tận hai ca khúc, chị giúp em chuyển bài khó nhất cho Giai Ninh nha!"
Như Hạ từ lâu cũng đã biết rõ chuyện giữa Giai Ninh và Thiếu Đình, chị sợ cô sẽ buồn nên không dám nói ra, cho đến khi hôm qua cô gọi đến, chị mới nói hết ra sự thật.

Bây giờ, chị rất ủng hộ đến những quyết định mà Nhược Hy đang làm:
"Được, em cứ giao cho chị!"
Chiếc xe taxi dừng trước cửa biệt thự riêng của Cố Duật Hành, Nhược Hy cúi người xuống bảo tài xế đậu xe ở đây đợi cô, cô vào trong lấy tài liệu sẽ ra liền.

Nhưng khi vừa mở cửa biệt thự, quản gia cầm một túi tiền đưa cho tài xế taxi rồi bảo:
"Anh cứ lái xe đón khách khác đi, đây là số tiền mà cô gái này vừa đi!"
Cô ngạc nhiên đứng nhìn quản gia rồi hỏi:
"Quản gia Lý, chú kêu tài xế taxi đi rồi lát sao con đem tài liệu đến cho Duật Hành!"
" Cố thiếu vừa gọi đến nói là lát sẽ có tài xế riêng đến đưa Cố thiếu phu nhân đến trụ sở an toàn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 4: 4: Tội Phạm Truy Nã Là Sasaeng Fan


Nhược Hy cười cười nhìn quản gia, cuộc sống giàu sang như thế này khiến cô có chút không quen.

Kể từ khi cô rời khỏi Lam gia, trên người không một xu dính túi do gia đình không ai theo con đường này cả, vậy mà Lam Giai Ninh lại được họ ủng hộ hết mình, cô cũng không vì thế mà ganh tỵ, ngược lại cô còn rất thương yêu Giai Ninh.

Cho đến nay, cô vẫn không liên lạc gì với Lam gia cả.
Hít thở một hơi thật sâu, cô bước lên căn phòng lúc sáng, tìm kiếm tài liệu ở trên bàn thì nhìn thấy có tài liệu liên quan đến tội phạm đang bị truy nã, nhìn gương mặt người này, Nhược Hy có chút quen mắt, không biết là đã gặp hắn ở đâu.

Không suy nghĩ nữa, cô sắp xếp lại tài liệu rồi bước xuống lầu, ra khỏi cửa nhà, cô ngạc nhiên khi nhìn thấy chiếc xe hiệu BWW đang đậu trước cổng biệt thự, tài xế đứng dựa vào xe, nhìn thấy cô, cậu ấy liền nói:
"- Chào Cố thiếu phu nhân, tôi nhận lệnh của Cố thiếu đưa cô đến trụ sở!"
Nhược Hy khẽ gật đầu, tài xế mở cửa xe cho cô rồi lái xe đưa cô đến trụ sở rất nhanh chóng.

Nhìn thấy trụ sở rất là lớn, cô hít thở một hơi thật sâu rồi mở cửa xe bước ra ngoài, vừa đến trước cửa trụ sở, Nhược Hy ngạc nhiên nhìn thấy rất nhiều người đứng trước trụ sở rồi hô lên:
"Chào chị dâu!"
Nhược Hy gượng cười nhìn bọn họ, lúc sau, anh từ trong bước ra, hạ lệnh cho mọi người vào trong làm việc.

Duật Hành quay qua cầm lấy tài liệu mà cô đang cầm rồi nói:
"Trưa nay em rảnh không?"
"Rảnh ạ, 14 giờ chiều em mới họp mà!"
Nhược Hy đưa tay khoác lên vai cô, mỉm cười nhìn cô nói:
Vậy trưa nay tôi đây có thể mời Cố thiếu phu nhân dùng bữa cùng tôi không?"
Nhược Hy thở dài, khẽ cười trộm khi nghe anh dùng ngữ khí như vậy, dù gì trưa nay cũng không ai cùng cô ăn trưa nên nhìn và đôi mắt anh, cô trả lời ngay:
"Được chứ, Cố thiếu!"
"Vào trụ sở cùng với anh nào!"
Duật Hành nắm lấy tay cô đưa cô bước vào trong, lại một lần nữa, tất cả mọi người bên trong cùng nhau lên tiếng:
"Chào sếp, chào chị dâu!"
Thấy mọi người gọi như thế, cô khẽ nhón chân lên nói nhỏ vào tai anh:
"Trụ sở anh cũng khoa trương quá nhỉ?"
Duật Hành sờ trán mệt mỏi, lấy ra trong túi một xấp hình của cô, anh sẵn tiện lấy luôn cây bút để ở trên bàn sau lưng anh, đưa cho cô rồi nói:
"Bọn nhóc này nghe anh vừa mới kết hôn với ca sĩ Lam Nhược Hy, chúng nó đều mừng háo hức lên, nói là tất cả đều là fan của em, muốn em kí tên cho bọn nó!"
"Ra là vậy! Cho nên, vừa rồi em mới đến đây, họ đã chờ sẵn ở đây gọi em là chị dâu rồi à!"

Mọi người trong trụ sở đều đang nghe cả hai nói chuyện, có một người lấy hết lòng can đảm chạy đến nắm lấy tay cô rồi nói chuyện với cô:
"Chị dâu, em là A Thành, là fan siêu cứng của chị!"
Đôi mắt tràn đầy sát khí của ai kia nhìn thẳng vào tay của A Thành đang nắm lấy tay cô, cậu ta cũng cảm nhận được có một luồng sát khí rất mạnh, nên đã nhanh chóng buông tay cô ra.

Duật Hành một tay ôm lấy cô vào lòng rồi quay lại dặn dò với cấp dưới của mình:
"Mấy cậu chăm chỉ làm việc cho tôi, có vụ án gì mới cần giải quyết cứ đến tìm tôi!"
Tất cả mọi người đều đồng thanh trả lời:
"Vâng, thưa sếp!"
Nói rồi, anh đưa cô đi vào phòng làm việc của anh.

Duật Hành dặn cô ngồi trên sofa an nhàn, còn anh thì chăm chú vào công việc.

Dáng vẻ của anh làm việc chú tâm rất là đẹp trai, khiến cô nhìn hoài không thể rời mắt.
"Em nhìn anh cảm thấy chồng em có đẹp trai không?"
Nhược Hy giật mình khi nghe anh gọi, gương mặt cô bắt đầu đỏ lên.

Cô đứng lên tiến lại gần anh, khẽ nhìn sang tài liệu đang điều tra về tội phạm lúc nãy, càng nhìn hắn ta cô lại càng cảm thấy quen mắt, suy nghĩ một hồi cô mới nhận ra người này:
"- Em nhớ rồi!"
Duật Hành cầm tài liệu lên rồi ngước lên nhìn cô, khó hiểu hỏi:.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 5: 5: Kẻ Phá Đám


"Em nhớ gì?"
Tay cô chỉ thẳng vào gương mặt của tên tội phạm tên là Hàng Nhất, nghĩ lại hắn cô có chút sợ hãi rồi ấp úng trả lời anh:
"Hắn...hắn ta là sasaeng fan lúc trước đã từng theo dõi em! Em nhớ cách đây 2 tháng trước, em đi đâu cũng bị hắn đi theo, đến nỗi sinh hoạt thường ngày của em, số điện thoại, số nhà em ở hắn cũng biết, em đi thu âm hắn cũng biết lịch trình của em.

Nhưng mà dạo gần đây, em không còn thấy hắn ta theo dõi em nữa! Hắn ta bị truy nã vì tội gì vậy?"
Gương mặt của Duật Hành lập tức tối sầm lại, anh trả lời cô:
"Hắn phạm tội giết người, người mà hắn giết là một nữ nghệ sĩ mới nổi gần đây! Em ngồi đây đợi anh chút, anh ra ngoài dặn dò với cấp dưới!"
Nói rồi, anh cấp tốc mở cửa phòng ra rồi chạy thật nhanh ra ngoài dặn dò với mọi người.

Anh cầm xấp tài liệu về tội phạm lúc nãy đưa cho A Thành rồi bảo:
Tôi lệnh cho tất cả mọi người trong ngày hôm nay bằng mọi giá phải bắt được tên tội phạm Hàng Nhất này, ai là người bắt được hắn, tôi sẽ trọng thưởng lớn cho người đó!"
"Rõ, thưa sếp! Cứ giao cho tụi em!"
Hạ lệnh xong, anh quay trở lại phòng làm việc với sắc thái mệt mỏi, tức giận.

Nhược Hy lo lắng chạy đến hỏi anh:
"Anh sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Anh thở dài, khẽ sờ trán rồi ngước lên nhìn cô mỉm cười:
"Không sao, trưa rồi để anh đưa em đi ăn!"
"Vâng!"
Duật Hành lái xe đưa cô đến nhà hàng vip 5 sao trong thành phố mà anh đã đặt chỗ trước đó.

Sợ cô sẽ bị người khác nhìn thấy rồi lộ chuyện cô kết hôn rồi nên anh đã nhanh chóng với tay lấy chiếc áo khoác màu đen phía sau chỗ anh ngồi trùm kín lên cho cô, nói nhỏ:
"Như vậy em sẽ không sợ bị lộ trước công chúng rồi!"
Nhược Hy gật đầu cảm thấy an tâm, có lẽ lựa chọn lấy người đàn ông này đối với cô có lẽ là không sai.

Anh xuống xe trước cô, nhanh chóng chạy đến mở cửa cho cô rồi nắm lấy tay cô đưa cô vào trong.

Vừa mới ngồi xuống chỗ ngồi, từ đằng xa có một người phụ nữ đi đến đẩy cô ra rồi ngồi gần anh:
"Châu ca ca, hôm nay anh cũng đến nhà hàng này ăn à?"
Duật Hành không quan tâm đến cô gái đó, anh nhẹ nhàng kéo ghế cho cô ngồi xuống đối diện anh rồi cho người gọi món lên.

Cô gái đó biết anh đang bơ mình nên đã tiếp tục lên tiếng:
"Duật Hành ca ca, anh có còn nhớ em không? Em là Tống Yên, là con gái của Hàn Sơ - bạn thân của mẹ anh này!"
Duật Hành khó chịu với Tống Yên, quay qua lạnh lùng trả lời cô ta:
"Rồi sao? Liên quan gì đến tôi à? Mà tôi nhớ đến cô để làm gì nhỉ?"
Nhược Hy cảm thấy tội cho cô gái bị anh phũ, lạnh lùng, cô bất cẩn cười ra tiếng khiến cho Tống Yên nhìn cô với cặp mắt chán ghét, sau đó cô ta nhích lại gần anh rồi hỏi:
" Duật Hành ca ca, cô gái bên cạnh anh là ai vậy?"
Duật Hành không nhìn cô ta nữa mà quay lại nhìn cô, cười ngọt ngào với cô rồi trả lời cô ta:
"Cô ấy là Lam Nhược Hy, là vợ của Cố thiếu tôi! Bây giờ tôi là người đã có gia đình, mong cô đừng gọi tôi là Duật Hành ca ca nữa, tôi nghe cô gọi như vậy, sợ nuốt thức ăn sẽ không trôi nữa!"
"- Anh..."
Tống Yên vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tiếp tục nhìn cô rồi châm chọc:
"Nhan sắc của chị ta đẹp là nhờ vào trang điểm, phẫu thuật thẩm mỹ thôi mà! Có đẹp gì đâu mà anh thích chị ta!"
Nếu xét về phương diện, Tống Yên nói ai cũng được nhưng xúc phạm đến cô là anh không thể chấp nhận được, anh lạnh lùng đập tay xuống bàn một cái rồi nhìn cô ta với cặp mắt đầy tức giận:
"Này, cô nói đủ chưa? Nhan sắc vợ tôi là tự nhiên, cô nói vợ tôi trang điểm, chứ trên mặt cô không phải là bôi phấn toàn mặt à, nhìn cứ như quỷ vậy! Nếu cô nói đủ rồi thì mau cút đi trước khi tôi cho người tống cổ cô ra ngoài!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 6: 6: Hạt Đậu


Tống Yên không can tâm, cô ta nhanh chóng với tay lấy ly nước hất vào gương mặt cô nhưng anh nhanh trí chạy tới che chắn cho cô, nên cô ta đã vô tình hất ướt cả áo của anh, Duật Hành tức giận quay lại quát cô ta:
"Cô đủ rồi đó, Tống Yên!"
"Thì sao? Anh nói với mẹ em à, anh nghĩ em sợ chắc?"
Duật Hành định nói nhưng Nhược Hy đã chắn tay trước mặt anh, lắc đầu ám hiệu với anh rằng chuyện này cô giải quyết được.

Cô cười lạnh nhìn thẳng vào mắt của cô ta rồi nói:
"Tống tiểu thư chắc hẳn biết rất rõ về chồng của tôi nhỉ? Lại còn biết tôi phẫu thuật thẩm mỹ nữa, xin lỗi chứ cô sai rồi, gương mặt tôi từ trước đến giờ chưa từng động đến dao kéo, nói không phải là tôi tự đề cao bản thân, gương mặt của tôi 100% là xinh đẹp hơn cô!"
Tống Yên vẫn chưa buông bỏ suy nghĩ rằng cô không hề động đến dao kéo, cô ta tiến lên đằng trước bóp mạnh vào mũi rồi đến mặt cô khiến cô đau đớn, anh nhanh chóng đẩy cô ta té xuống đất, cặp mắt giương lên lạnh lùng nhìn cô ta:

"Tôi nói này, cô mà còn làm như thế nữa là tôi cho người đưa cô thẳng đến trụ sở để làm việc với cô nha!"
Nhược Hy lần này tức giận thật rồi, cô tiến lên phía trước, kê sát gương mặt cô để cho cô ta nhìn rõ, sau đó cô nở một nụ cười khinh bỉ rồi nói:
"Chạm vào mặt tôi rồi, chắc Tống tiểu thư tin là tôi không động đến dao kéo rồi chứ! Nhưng mà hình như mặt của Tống tiểu thư có gì đó không đúng nha!"
Tống Yên giật mình, nhanh chóng đưa tay lên sờ vào mặt cô ta rồi quay qua hỏi cô:
"Mặt tôi bình thường mà, không đúng chỗ nào?"
Nhược Hy đưa tay lên sờ vào mũi của Tống Yên rồi nói:
"Mũi của Tống tiểu thư bị lệch rồi!"
Tống Yên giật mình sờ lại mũi rồi chỉnh nó lại, Nhược Hy khoanh tay đứng nhìn, nhướng mày lên rồi lên tiếng:
"Vậy Tống tiểu thư đã từng phẫu thuật thẩm mỹ à?"
Tống Yên xấu hổ, ôm mặt nhanh chóng chạy ra ngoài.

Nhược Hy thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống ghế thì thấy anh đã nhìn cô từ nãy giờ rồi, đồ ăn lúc này cũng đã được phục vụ đem lên, anh gọi khá là nhiều món khiến cô cũng ngạc nhiên:
"Anh gọi nhiều món như thế làm sao chúng ta ăn hết được!"
Duật Hành cầm đũa lên gắp cho cô miếng cá, anh khẽ cầm chén canh lên đưa cho cô rồi bảo:
Em ốm quá nên anh bồi bổ cho em, nếu ăn không hết thì chúng ta đem về cho Hạt Đậu ăn!"
"Hả? Hạt Đậu?"

Trong biệt thự, anh có nuôi một bé mèo có tên là Hạt Đậu nhưng vẫn chưa nói cho cô biết, Duật Hành mỉm cười rồi lấy điện thoại ra mở hình Hạt Đậu cho cô xem:
"Đây là Hạt Đậu của chúng ta! Nó đáng yêu giống như em vậy!"
Nhược Hy chăm chú nhìn ảnh Hạt Đậu mà không để ý đến lời nói của anh, biết mình bị bơ, anh ghé sát vào tai cô nói nhỏ:
"Hạt Đậu đáng yêu giống như lão bà của anh vậy!"
Vành tai của Nhược Hy bắt đầu đỏ lên, ngước mặt lên nhìn anh thì khẽ vô tình chạm nhẹ vào môi anh khiến cô lại càng xấu hổ hơn, được cô vô tình hôn trúng, Duật Hành l**m môi rồi nhìn cô lưu manh nói:
"Vợ hôn anh nên anh lại thưởng cho em một cái hôn nữa nha!"
"Không! không cần đâu!"
Đang định chọc cô nữa, thì anh nhận được điện thoại của Cố phu nhân - mẹ của anh gọi đến, anh đưa tay lên ám hiệu cô đừng lên tiếng rồi bắt máy lên hỏi bà:
"Mẹ gọi con có chuyện gì sao?"
Cố phu nhân đầu dây bên kia đang nhâm nhi uống tách trà, bà khẽ đặt tách trà xuống rồi hỏi anh:
"Nghe nói con kết hôn rồi!"

Anh khó hiểu hỏi lại bà:
" Sao mẹ biết?"
" Có chuyện gì mà mẹ không biết được! Tống Yên nó mới gọi điện bảo mẹ là con với vợ con ức h**p nó kìa!"
Duật Hành sờ trán, rồi ngước lên nhìn cô, sau đó lên tiếng bảo:
"Tụi con chỉ mới đăng kí kết hôn hôm nay thôi! Mà mẹ nói tụi con ức h**p Tống Yên à, là cô ta gây chuyện trước nói là vợ con phẫu thuật thẩm mỹ nên tụi con mới tìm cách dạy dỗ cô ta!"
Cố phu nhân với Cố lão gia trước nay tưởng anh sẽ không lập gia đình, bà thấy anh quan tâm đến cô nên cũng yên tâm hẳn ra, bà lên tiếng bảo anh:
"Được rồi, không nói chuyện của Tống Yên nữa! Chiều nay con dẫn con dâu mẹ về biệt thự chính của Cố gia ra mắt đi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 7: 7: Chuẩn Bị Gia Mắt Gia Đình Nhà Chồng


"Sao lại gấp thế mẹ?"
Bà lên tiếng mắng nhẹ nhàng anh:
"Con còn dám nói, nếu Tống Yên không nói, mẹ cũng không biết là con đã kết hôn đâu! Không nói nhiều nữa, bằng mọi giá chiều nay mẹ phải thấy mặt hai đứa!"
Nói rồi, bà nhanh chóng cúp máy.

Duật Hành nhìn cô ủy khuất, Nhược Hy bỏ đũa xuống khi thấy vẻ mặt anh như thế, cô lo lắng hỏi anh:
"Có chuyện gì thế?"
Duật Hành khẽ nắm lấy tay cô rồi nói:
"Mẹ bảo anh chiều nay đưa em về biệt thự chính để ra mắt với mọi người!"
"Em còn tưởng chuyện gì quan trọng lắm, được rồi, chiều nay 17 giờ anh đến đón em ở quán cà phê đối diện công ty em nha!"
Duật Hành mừng rỡ gật đầu đồng ý với cô.

Sau đó, cả hai dùng cơm rất vui vẻ.

Dùng bữa trưa xong, anh lái xe đưa cô về công ty, còn anh quay trở lại trụ sở.
"Chị, ai mới vừa đưa chị đến công ty vậy?"
Vừa mới bước vào công ty, Giai Ninh đã đứng trước cửa rồi hỏi cô.

Nhược Hy nghe thấy giọng nói của cô ta, quay lại mỉm cười nói:
"Chỉ là một người bạn mà thôi, hôm nay anh ấy mới về nước!"
Giai Ninh tiến lại gần Nhược Hy, gương mặt cô ta kề sát lại gương mặt cô, nở nụ cười khinh bỉ rồi nói:
"Chị nên nhớ, chị và anh Thiếu Đình sắp kết hôn rồi, đừng làm gì có lỗi với anh ấy!""
"Chị biết rồi, không cần em phải nhắc!"
Nói rồi, cô một mạch bước vào trong phòng họp.

Cuộc họp bắt đầu nói về việc làm MV mới cho các ca sĩ của công ty, trong MV này, Thiếu Đình muốn đưa Giai Ninh lên làm ca sĩ chính nhưng đến trưa đột nhiên phía bên đầu tư muốn Nhược Hy làm ca sĩ chính, buộc lòng Thiếu Đình phải cho Giai Ninh xuống làm ca sĩ phụ trong MV lần này.
Sau cuộc họp, cô mệt mỏi đi ra khỏi phòng họp.

Thấy trong công ty không còn gì để làm nữa, cô mở bluetooth kết nối với thiết bị nghe lén đặt trong phòng giám đốc, khẽ đeo lên tai mình nghe thử xem đôi tra nam tiện nữ đó đang nói gì.
" Thiếu Đình, sao anh hứa với em MV lần này cho em làm ca sĩ chính mà!"
Giọng nói õng ẹo của Giai Ninh khiến cho cô nghe thấy mà phát tởm.

Cô cố gắng nghe thử xem Thiếu Đình nói gì, Thiếu Đình bên đó đang vòng tay qua eo của Giai Ninh, giọng cưng chiều nói:
"Không phải anh không cho em lên làm ca sĩ chính mà vừa nãy, bên phía đầu tư MV lần này muốn Nhược Hy lên làm ca sĩ chính, em nghĩ anh muốn đưa cô ta lên làm ca sĩ chính lắm à!"
Nhược Hy nhẹ nhàng tháo tai nghe bluetooth ra, cô cầm điện thoại đứng lên đi vào phòng vệ sinh gọi điện thoại cho anh:
"Chuyện MV lần này là anh nhờ bên phía đầu tư giúp em à!"

Duật Hành cầm xấp tài liệu sắp xếp lại, để điện thoại ở chế độ mở loa rồi trả lời cô:
"Đúng rồi! Cho em biết, nhà đầu tư cho MV của em lần này là Cố Ngụy Niên - em trai của anh, nó nói nó cũng muốn giúp sức cho chị dâu của nó!"
Cô ngạc nhiên khi biết nhà đầu tư lần này là Cố Ngụy Niên, cậu ấy nổi tiếng là nhà đầu tư cho các MV khác rất là hào phóng, chỉ cần cậu ấy muốn ai lên làm ca sĩ chính thì không ai dám cãi lại.

Nhược Hy đầu dây bên đây khẽ gượng cười, bảo lại anh:
"Hả? Vậy em cũng cần phải cảm ơn cậu ấy rồi!"
"Không cần đâu, anh chuyển lời giúp em rồi! Dù gì chiều nay em cũng gặp cậu ấy mà!"
"Vâng, cũng gần 5 giờ rồi! Em đi chuẩn bị trước rồi đợi anh nha!"
Nói rồi, cô cúp máy.

Anh cũng chỉnh chu lại quần áo thì A Thành đứng trước cửa phòng làm việc của anh gõ cửa, anh cho gọi cậu ấy vào, A Thành hấp tấp chạy vào báo:
"Sếp, bên phía Trịnh Thiên vừa báo đã bắt được tên tội phạm Hàng Nhất rồi!"
"Được rồi, cậu theo lệnh tôi ra lệnh mọi người bên đó nhốt hắn ta vào phòng tra khảo đặc biệt, hắn không khai đúng sự thật cứ việc dùng cực hình với hắn ta!"
A Thành đưa tay để lên đầu nghiêm chỉnh, chấp hành lệnh của anh rồi cậu ấy đi ra ngoài gọi điện thoại cho Trịnh Thiên.

Anh cũng thở phào nhẹ nhõm rồi cầm theo áo khoác chạy ra ngoài, quên mất trên người anh vẫn còn bộ quân phục, Duật Hành ghé vào trung tâm thương mại tùy tiện chọn lấy một bộ vest, nói là tùy tiện chứ anh chọn bộ vest đẹp nhất trung tâm.

Trong bộ vest này, anh lại càng toát lên vẻ đẹp trai của mình, anh khẽ nhìn sang bộ váy trắng treo bên cạnh trông rất hợp với khí chất cho cô, nên đã mua luôn bộ đó.
Mua đồ xong, anh lái xe thẳng đến quán cà phê đối diện công ty giải trí Vũ Đình.

Vừa nhìn thấy cô bước vào xe, anh đã ngả người ra phía sau lấy bộ váy cho cô rồi nói:
"Em ra ngoài sau thay bộ váy này đi!"
Cô đang định cầm lấy bộ váy để thay nhưng ngập ngừng nói với anh:
"Anh...anh ra ngoài che chắn giúp em được không?"
Biết là cô đang xấu hổ, anh chấp thuận nhanh chóng đi ra ngoài xe để cô thay đồ.
Một lát sau, bên trong xe, cô bắt đầu lên tiếng:
"Em thay xong rồi, anh vào đi!"
Anh dựa cửa xe hơi lâu đến nỗi tê chân luôn, nghe giọng nói của cô, anh bắt đầu đứng chỉnh lại quần áo rồi bước vào xe, nhìn thấy cô trong bộ váy này quá xinh đẹp, khóe môi anh khẽ cong lên rồi nhìn cô nói:
"Tiêu rồi, bộ váy này làm vợ anh xinh đẹp quá! Làm sao đây, tự nhiên không muốn đưa em về biệt thự chính nữa!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 8: 8: Gia Mắt


Nhược Hy nhìn anh chăm chú, khó hiểu rồi hỏi:
"Hả? Sao lại không muốn đưa em về?"
Duật Hành đưa tay lên xoa đầu cô, khẽ nâng cằm cô lên, môi nhếch lên nở nụ cười lưu manh rồi nói:
"Chỉ là anh không muốn để anh cả và em trai anh nhìn thấy vợ anh với bộ dạng xinh đẹp này thôi!"
Đang có ý định đưa cô trở về biệt thự riêng thì anh có điện thoại gọi đến từ Cố Ngụy Trạch - anh cả của Cố Duật Hành, anh mở loa ngoài rồi bắt máy lên trả lời:
"Anh cả, bọn em sẽ về nhà ngay mà!"
Cố Ngụy Trạch ngoài mặt là con trai trưởng của Cố gia, anh ấy còn có thân phận khác là một tài phiệt vô cùng nổi tiếng tại thế giới.

Thường ngày, Ngụy Trạch rất là bận, nhưng hôm nay là tiệc gia đình, anh ấy đã sắp xếp bay về nước một chuyến sẵn tiện muốn biết mặt em dâu của mình.

Ngụy Trạch nâng gọng kính của mình lên rồi nói:
"Trong nhà chỉ còn chờ hai đứa thôi đấy, nhanh lên!"
"Em biết rồi!"
Vừa dứt lời, anh đã cúp máy ngay.

Xoay qua nhìn thấy cô đang nghịch điện thoại, không chịu được anh đã tiến sát vào gương mặt cô rồi khẽ hôn nhẹ lên má cô một cái, hôn xong anh còn lấy tay lên khẽ l**m môi một cái rồi ngang nhiên nói:
"Được rồi, bây giờ anh đưa em về biệt thự chính!"
Nhược Hy vẫn đứng hình nhìn anh hồi lâu vì đột nhiên anh lại hôn cô, sau đó cô quay qua đánh vào tay anh một cái, lại còn mắng nữa:
"Đồ lưu manh nhà anh, đột nhiên quay qua hôn vào má của em làm gì?"
Duật Hành lái xe được một đoạn thì dừng lại nhìn cô trả lời:
"Thì không nhịn được nên muốn hôn em thôi!"
"Anh..."
Không để cho cô tiếp lời, anh ngang nhiên cắt lời cô:
"Em đừng nháo nữa, biệt thự chính chỉ còn hai chúng ta là chưa về thôi, nếu đến trễ là mẹ sẽ mắng anh mất!"
Duật Hành vừa dứt lời thì Nhược Hy cũng im lặng luôn.

Chiếc xe Porsche màu trắng của anh lái thẳng đến biệt thự chính của Cố gia, tại đây biệt thự bên ngoài nhìn rất giống một tòa lâu đài, bên trong lại còn khang trang hơn, tất cả đồ dùng trong nhà đều rất là cao cấp.
Anh lái xe đi vào cổng biệt thự, đến trước hoa viên của biệt thự, anh nhanh chóng bước xuống xe, chạy sang bên kia mở cửa cho cô bước ra, cô nắm lấy tay anh đi vào trong, trước cửa chính, tất cả người hầu và quản gia trong nhà đều bắt đầu lên tiếng:

"Mừng nhị thiếu gia, nhị thiếu phu nhân trở về nhà!"
Bên trong nhà, tất cả mọi người trong nhà đều đi ngoài, bao gồm Cố lão gia, Cố phu nhân, Cố Ngụy Trạch, Cố Ngụy Niên và Cố Tuyết Anh - em út của Duật Hành.

Cố phu nhân tiến lên đằng trước nắm lấy tay cô, bà vui mừng nói:
Con là Nhược Hy có phải không? Thằng nhóc Duật Hành nó giấu con kĩ quá nên mẹ cũng không biết chuyện hai đứa kết hôn gấp như vậy đâu!"
Nhược Hy mỉm cười, cung kính khẽ gật đầu bà rồi lễ phép nói:
"Vâng mẹ!"
"Con thật lễ phép.

Nào lại đây mẹ giới thiệu với con, đây là cha, anh cả, em ba và em út của con!"
Cố phu nhân đưa tay chỉ từng người trong gia đình, tất cả mọi người đều mỉm cười chào cô.

Duật Hành thấy mọi người ai cũng để ý đến cô mà không để ý đến anh, anh bắt đầu lên tiếng:
"Được rồi, chào nhau như thế là đủ rồi, chúng ta vào trong thôi!"
Cố lão gia khẽ liếc mắt nhìn anh một cái rồi ông lên tiếng:
"Cái thằng nhóc này, con cũng phải để cho con dâu cha làm quen với cả nhà một chút chứ! Con gấp cái gì!"
Duật Hành thở dài một cái, khẽ nhìn bên ngoài bây giờ cũng khá lạnh, anh không muốn cô bị cảm nên đã đưa ra đề nghị:
"Bên ngoài đang lạnh nên con muốn mọi người vào trong rồi nói chuyện! Hơn nữa, Nhược Hy cô ấy vẫn chưa ăn gì cả, con muốn vào trong lấy chút gì cho cô ấy ăn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 9: 9: Ngượng Ngùng


Cố Tuyết Anh nhìn anh chăm chú, cô ấy nở nụ cười tươi rồi bảo:
"Anh hai à, em và mẹ đã tự tay xuống bếp làm một bàn thức ăn để chờ anh và chị dâu về kìa!"
Nói xong, Tuyết Anh đi lại nắm lấy tay cô, dẫn cô đi vào trong vừa đi vừa nói với cô:
"Chị dâu, anh hai em nổi tiếng là cực kì lạnh lùng, làm thế nào mà anh ấy lại chịu khuất phục trước mặt chị vậy?"
Nhược Hy đang do dự không biết phải trả lời sao thì từ xa xuất hiện một giọng nói quen thuộc:
"Hai người đang nói gì về anh đấy?"
Cả hai đều giật mình vì anh xuất hiện từ đằng sau từ lúc nào, Ngụy Trạch phía sau đi đến cũng lên tiếng:
"Được rồi, đông đủ cả rồi, chúng ta cùng nhập tiệc thôi!"
Mặc dù đã làm quen hết với mọi người trong gia đình nhưng cô vẫn cảm thấy ngượng ngùng khi ngồi ăn cùng bàn với họ, Cố gia là đại gia tộc lớn nhất thành phố C, ngoài thế giới gia tộc này đứng thứ sáu trong tất cả các đại gia tộc quốc tế.

Duật Hành kéo ghế cho cô rồi bảo cô:
"Em ngồi cạnh anh sẽ đỡ ngượng ngùng hơn đấy!"
Cố phu nhân thấy anh biết quan tâm đến cô, bà cũng yên tâm, bà nhanh chóng gắp thức ăn vào chén cho cô đến nỗi thức ăn cao như núi, bà mỉm cười nhìn cô nói:
"Nhược Hy, con gầy quá! Ăn nhiều chút đi con!"
Cô cười gượng nhìn bà rồi khẽ liếc nhìn anh cầu cứu, Duật Hành hiểu ám hiệu của cô liền nói với bà:
"Mẹ à, nhiều như thế sao cô ấy ăn hết được! Hơn nữa, cô ấy là người của công chúng, ăn nhiều quá sẽ mất hình tượng!"
Nhược Hy nhìn anh cảm kích, khẽ nhìn qua Cố Ngụy Niên đang ngồi ăn rất tao nhã, cô hít một hơi thật sâu rồi lên tiếng nói:
"Cố Ngụy Niên, cảm ơn cậu vì chuyện lúc trưa, nhờ cậu mà tôi mới được làm ca sĩ chính trong MV lần này!"

Ngụy Niên với tay lấy khăn giấy lau miệng, rồi nhìn cô mỉm cười, cậu ấy hoạt bát trả lời cô:
"Chuyện nên làm mà, với lại chị là chị dâu em, giúp chị là chuyện đương nhiên rồi!"
Nhìn cô nói chuyện vui vẻ với Ngụy Niên, anh đưa chân qua khẽ cọ vào chân cô, cô vì bị anh cọ như thế có chút nhột nên giật chân lại khiến cho cái bàn ăn rung lên khá mạnh, xấu hổ Nhược Hy ngượng ngùng cúi đầu xuống xin lỗi mọi người, sau đó liếc xéo anh.

Duâth Hành ngồi đó ngang nhiên uống trà, vẻ mặt anh như không có chuyện gì xảy ra.
Ăn tối với gia đình anh xong, Cố lão gia đột nhiên đề nghị:
Bây giờ cũng đã trễ rồi, Ngụy Trạch, Duật Hành, Nhược Hy, Ngụy Niên, bốn đứa ở đây đi, sáng mai rồi về!"
Cố phu nhân cũng tiếp lời:
"Phải đó, mẹ đã cho người dọn xong phòng rồi, vợ chồng Duật Hành lên tầng một ngủ đi, hai phòng dưới đất cứ để cho Ngụy Trạch và Ngụy Niên!"
Duật Hành cũng đang định nói chào tạm biệt mọi người rồi đưa cô về biệt thự riêng, nhưng anh thấy trời cũng đã tối nên cúi người nói nhỏ với cô:
"Hay tối nay chúng ta ở lại đây một đêm đi, sáng mai anh đưa em đến công ty!"
"Hả? Như vậy có bất tiện không?"
Duật Hành lắc đầu bảo không sao, anh ra sức thuyết phục mãi cô mới đồng ý ở lại đây một đêm.
Duật Hành nắm lấy tay của Nhược Hy đi lên phòng, vừa mở cửa phòng ra, cô ngạc nhiên khi thấy cái giường trong phòng cực lớn, lại còn là hãng cao cấp của hoàng gia nữa.

Cô lại gần tủ quần áo thử mở bên trong xem có gì, thì ngạc nhiên nhìn thấy bên trong toàn là đồ hàng hiệu.

Anh đi lại gần cô với tay lấy chiếc khăn tắm rồi bảo cô:
"Cũng mệt cả ngày rồi, bây giờ em tắm trước hay là anh tắm trước!"
Nhược Hy vươn vai rồi tùy tiện chọn lấy một bộ váy rồi nói:
"Hay để em tắm trước cho!"
"Ừm, vậy em tắm đi! Anh gọi điện thoại đã!"
Đợi cô vừa bước vào phòng tắm, anh đã nhanh chóng gọi điện thoại cho A Thành:
"A Thành, Hàng Nhất có khai ra được gì không?"
A Thành phía đầu dây bên kia tay cầm chặt lấy dây trói, lắc đầu bảo anh:
"Hắn ta không chịu khai ra sự thật, giờ tính sao đây sếp!"
Bàn tay của anh nắm chặt lại, anh ra lệnh cho A Thành:
"Được rồi, tạm thời cậu cứ nhốt hắn ở phòng tra khảo đặc biệt đi, sáng mai đích thân tôi sẽ đến tra khảo hắn!"
"Vâng, em sẽ làm ngay!"
Vừa cúp máy xong, cô cũng từ phòng tắm bước ra.

Nhược Hy quay ra đằng sau thấy cô mặc bộ váy màu hồng trông rất xinh khiến anh không thể rời mắt, cô quơ tay trước mặt anh rồi nói:

"Duật Hành, anh mau đi tắm đi, tắm muộn sẽ không tốt đâu!"
Nghe giọng cô, anh mới giật mình cầm lấy khăn tắm rồi quần áo bước vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong, anh bước ra ngoài thì thấy cô vợ nhỏ của mình đã ngủ rồi do quá mệt.

Dù gì thì giường cũng lớn, anh thở dài rồi khẽ bước lên giường ngủ cùng cô, nhẹ nhàng nói phía sau cô:
"Nhược Hy, em ngủ chưa?"
Thấy cô không lên tiếng, nhân lúc cô ngủ anh khẽ nhích lại gần hôn nhẹ lên trán cô rồi mỉm cười hạnh phúc.

Bất ngờ, cô xoay người lại ôm lấy anh, nói mớ:
"- Ưm\~ đùi gà a\~ngươi đừng hòng chạy thoát!"
Nghe cô nhắc đến đùi gà, Duật Hành cũng thật hết cách với cô luôn, đến mơ cũng có thể mơ thấy đồ ăn.

Cô ngủ say tựa như là thiên thần khiến anh không nhịn được mà ôm cô ngủ một mạch đến sáng.
Sáng hôm sau, anh dậy trước cô, sợ sẽ đánh thức cô dậy nên đã âm thầm đi xuống lầu dặn dò người hầu mang thức ăn lên cho cô.
"Anh cả, chào buổi sáng!"
Ngụy Trạch đang ngồi sắp xếp lại tài liệu chuẩn bị cho chuyến bay về Mỹ để kịp dự định cho cuộc họp ngày mai thì nghe thấy tiếng anh gọi, anh ấy khẽ đặt kính xuống rồi nhìn anh trả lời:
"Tưởng em lấy vợ là quên luôn người anh cả này rồi!"
"Đâu có! Em bây giờ có vợ rồi, anh cũng nên tìm một người rồi yêu đương đi, anh cũng đâu còn trẻ nữa, gần 30 tuổi rồi cơ mà!"
Ngụy Trạch trầm ngâm một hồi lâu rồi mới nói với anh:
"Bên Mỹ anh có để ý một cô gái tên là Lưu Vân, chỉ là anh sợ cô ấy sẽ không thích người đàn ông cổ hủ như anh đâu!"
Nhược Hy đặt tên lên vai anh, mỉm cười rồi nói:

"Nếu anh thích cô ấy thì cứ mạnh dạn mà đi tỏ tình người ta đi, để lâu là người ta bị người khác cướp đi mất đấy!"
"Ừm, về bên đó anh sẽ tỏ tình với cô ấy!"
Tuyết Anh hôm nay cũng phải bay sang Mỹ cho kịp lần nhập học vào hai ngày tới ở trường đại học Harvard nên mới sáng sớm cô ấy đã đi rồi, cô ấy nhờ Mặc phu nhân nhắn lại với mọi người giữ gìn sức khỏe, đợi cô ấy trở về.
Cô ngủ trong phòng cũng đã gần 7 giờ rồi, Nhược Hy khẽ mở mắt tỉnh dây, với tay lấy điện thoại xem giờ thì thấy chỉ mới 7 giờ, cô thở dài rồi đi lại tủ quần áo lấy bộ váy màu xanh đai tới đầu gối, rồi bước vào phòng tắm thay đồ, vệ sinh cá nhân.

Sau khi xong xuôi, chỉnh chu lại cách ăn mặc, cô mở cửa phòng rồi bước xuống lầu, người hầu bên dưới đang định mang thức ăn lên phòng cho cô nhưng cô đã dậy rồi, họ cũng nhau lên tiếng:
"Chào nhị thiếu phu nhân!"
"Em dậy rồi à? Sao không ngủ thêm đi?"
Nghe tiếng anh từ phía sau, cô quay lại mỉm cười trả lời lại anh:
"Dậy sớm là thói quen của em rồi!"
"Vậy được, chúng ta vào ăn sáng với cả nhà thôi nào!"
Cô gật đầu rồi cùng anh bước vào phòng ăn.

Ăn sáng xong, cô và anh chào tạm biệt mọi người rồi Duật Hành lái xe đưa cô đến công ty.

Trên đường đến công ty, cô nhận được cuộc điện thoại, nhìn thấy số máy lạ, cô tò mò nhấc máy lên nghe thử:
"Tiểu Hy Hy, con và cha gặp nhau nói chuyện một chút đi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 10: 10: Cố Tình Làm Khó Lam Giai Ninh


Gương mặt của Nhược Hy bắt đầu tối sầm lại, khẽ giọng trả lời Lam lão gia:
"- Được, chiều nay 17 giờ cha đến quán cà phê XX đi, chúng ta sẽ nói chuyện ở đó! Vậy nha, con cúp máy trước!"
Mặc dù Nhược Hy và Lam lão gia đã làm lành với nhau cách đây một năm trước nhưng cô vẫn không quên được chuyện ông vì người mẹ kế mà lại đuổi cô ra khỏi nhà.

Duật Hành đang lái xe, nhìn thấy cô sắc mặt không tốt nên đã lập tức dừng xe, quay sang lo lắng hỏi cô:
"Sao thế? Có chuyện gì à?"
Nhược Hy nghe giọng nói ấm áp của anh hỏi mình, ấm ức cô nói với anh:
"Cha gọi em chiều nay gặp cha có chút chuyện! Dù em và ông ấy đã làm lành rồi nhưng em vẫn mãi không quên được cái ngày mà cha vì mẹ kế đuổi em ra khỏi nhà!"
Thấy cô đau lòng, anh vươn bàn tay ấm áp ôm lấy cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô rồi bảo:
"Chuyện đã qua lâu rồi, có thể ông ấy có nỗi khổ tâm gì đó hay sao!"
Nhược Hy khẽ gật đầu, anh an ủi cô được một lúc thì lái xe đưa cô đến công ty.

Cô chào tạm biệt anh rồi bước vào công ty, hôm nay là ngày quay MV mới, có cả Ngụy Niên đến để xem thử, vừa vào công ty, Ngụy Niên đã nháy mắt cô rồi nói nhỏ:
"Chị dâu, chào buổi sáng!"
Nhìn thấy khẩu hình miệng của Ngụy Niên quá rõ ràng, Nhược Hy đưa tay lên bảo cậu ấy im lặng bởi vì lúc sáng, Duật Hành có nói với Ngụy Niên cô muốn trả đũa Thiếu Đình nên đã giấu chuyện cô đã kết hôn.

Ngụy Niên lập tức hiểu ra liền gật đầu chấp thuận yêu cầu của cô.
Lúc sau, Thiếu Đình và Nhược Hy bước ra từ phòng giám đốc, anh ta cho người chuẩn bị xe đưa cô và Giai Ninh đến bờ hồ ở ngoại thành để chuẩn bị quay MV mới.
"Tất cả mọi người chuẩn bị xong rồi, chúng ta bắt đầu thôi!"
Giọng nói của đạo diễn quay MV lần này lên tiếng.

Cô và Giai Ninh vào trong thay đồ cũng vừa ra, Ngụy Niên đứng cạnh đạo diễn, giơ tay ra hiệu cho cô phải làm thật tốt, cô nhìn thấy cũng mỉm cười gật đầu.
MV cuối cùng cũng đã quay xong, Ngụy Niên và đạo diễn ngồi xem lại đoạn MV, giọng hát của cô và kĩ năng diễn xuất rất tốt.

Khi đến đoạn của Giai Ninh, cô ta rứa nhiều cảnh lỗi bao gồm giọng hát và diễn xuất, Ngụy Niên tay nắm chặt lại rồi lên tiếng:

"Lam Giai Ninh, cô lại đây cho tôi!"
Giai Ninh đang ngồi gần đó nghỉ mệt thì bỗng nghe tiếng của Ngụy Niên gọi mình, cô ta tức tốc chạy đến chỗ của đạo diễn rồi hỏi:
"Cố lão sư và đạo diễn gọi tôi có gì không ạ?"
Đạo diễn kéo tay cô ta lại, chỉ trên màn hình rất nhiều cảnh lỗi của cô ta, Ngụy Niên tức giận nói:
"Cô là ca sĩ hạng A mà, tại sao lại diễn và hát tệ đến như thế, không lẽ giọng hát của cô trước đây là giả?"
Giai Ninh đang định nói thì Thiếu Đình từ đằng xa đi đến lên tiếng:
"Xin lỗi Cố tiên sinh, hôm nay Giai Ninh có chút không khỏe nên mới không hoàn thành tốt cảnh quay hôm nay!"
Ngụy Niên tiếp tục đập bàn, giương mắt lạnh lùng nhìn Thiếu Đình và Giai Ninh:
"Nếu cô ta không khỏe tại sao lại không nói với tôi để tôi thay người hả?"
Thiếu Đình tiếp tục giải thích với cậu ấy:
"Cố tiên sinh, anh bớt giận! Hay là bây giờ chúng ta cho Giai Ninh một cơ hội đi được không?"
Ngụy Niên suy nghĩ một hồi lâu, lúc sáng Duật Hành có nói với cậu ấy Giai Ninh là em gái của Thiên Ngọc, anh còn nhờ Ngụy Niên giúp anh cố hết sức làm khó với Giai Ninh, cậu ấy nở một nụ cười lạnh lùng rồi trả lời:
"Được, tôi cho cô đến 14 giờ chiều nay để chuẩn bị, chiều nay cô phải làm tốt cho tôi!"
Giai Ninh vui mừng, cúi đầu xuống cảm ơn Ngụy Niên:
"Cảm ơn Cố lão sư!"
"Không cần cảm ơn, cô vào trong chuẩn bị đi!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 11: 11: Tâm Trạng Vui Vẻ


Nhược Hy ngồi đó vừa nhâm nhi tách trà vừa xem kịch hay thì vô tình nhìn thấy ánh mắt của Ngụy Niên nháy mắt với cô, sau đó cậu ấy dùng khẩu ngữ nói chuyện với cô:
"Chị dâu, em làm tốt chứ!"
Cô khẽ gật đầu rồi giơ ngón cái lên ám hiệu cậu ấy đã làm rất tốt.

Ngụy Niên âm thầm cầm lấy điện thoại nhắn tin cho Duật Hành:
"Anh hai, hôm nay chị dâu xinh đẹp lắm, lại còn hát hay, diễn xuất giỏi nữa!"
Duật Hành đang sắp xếp lại tài liệu, chuẩn bị xuống phòng tra khảo đặc biệt để lấy lời khai từ Hàng Nhất thì nhận được tin nhắn của Ngụy Niên khen ngợi cô, anh nhắn tin trả lời lại cậu ấy:
"Có xinh đẹp, giỏi giang cách mấy cũng là vợ của anh nha! Anh nhờ em làm khó Lam Giai Ninh, em đã làm chưa?"
Cậu ấy cầm lấy ly nước uống một hơi rồi nhắn tin lại:
"Em đang cố gắng làm khó cô ta đây, anh yên tâm!"
Cậu ấy nhắn tin xong thì cất điện thoại.

Sau đó đứng lên nói muốn mời mọi người trong tổ ăn trưa, mọi người ai nấy cũng đều đồng ý.

Ngụy Niên đưa mọi người đến nhà hàng lần trước anh dẫn cô đi ăn rồi cho gọi rất nhiều món.
Sau khi mọi người dùng bữa trưa xong thì cũng đã gần 14 giờ chiều rồi, tất cả đều nhanh chóng quay trở về bờ hồ.

Lúc sau, Giai Ninh từ phòng thay đồ bước ra, đi ngang qua chỗ cô, cô ta còn trừng mắt lên, cô cũng không thèm nhìn đến.
"Lam Giai Ninh, cô đang làm cái quái gì vậy hả? Đạo cụ cũng cầm không xong!"
Ngụy Niên tức giận quát mắng Giai Ninh vì đạo cụ của tổ đã bị cô ta làm hỏng.

Giai Ninh cúi đầu xuống xin lỗi cậu ấy rất thành thật:
"Xin lỗi, Cố lão sư! Đạo cụ em làm hỏng rồi, hay để em tìm cái khác để trả cho anh!"
Cậu ấy xua tay bảo không cần, đổi cảnh quay khác, cảnh này là lúc Giai Ninh rất tuyệt vọng vì sao không được sống hạnh phúc với nam chính, cô ta diễn cảnh này cố gắng hết sức mới chảy xuống một giọt nước mắt, Ngụy Niên thấy cảnh này cô ta khóc quá giả tạo nên tiếp tục quát cô ta:
"Nước mắt của cô là cái gì thế kia, khóc phải giống thật cho tôi!
Sau đó, Ngụy Niên kéo cô ta lại chỉ vào cảnh quay vừa nãy Nhược Hy cũng có cảnh khóc, đoạn này cô khóc mà người xem nhìn vào cũng sẽ rơi nước mắt theo cô, Ngụy Niên nhìn thẳng vào Giai Ninh rồi nói:
"Cô khóc cũng phải giống một phần Lam Nhược Hy cho tôi!"
Vì MV lần này nên Giai Ninh và Thiếu Đình đều cắn răng chịu đựng, cảnh quay của Giai Ninh quay cũng gần 17 giờ, Nhược Hy thấy kịch hay cũng sắp tàn nên đã đứng lên chào tạm biệt mọi người, cô có việc gấp phải về trước, rồi khẽ nhìn sang Ngụy Niên ra khẩu hình miệng:
"Em đừng làm khó cô ta nữa, dù gì cô ta cũng là em gái chị!"
Ngụy Niên hiểu ám hiệu của cô nên đã gật đầu, cô cũng quay lại bảo Như Hạ:

"Chị ở đây giải quyết giúp em chuyện MV, có gì cần gặp em thì chị hãy đến địa chỉ này tìm em, em vừa mới chuyển nhà!"
Nhược Hy lấy ra mảnh giấy trong túi xách đưa cho Như Hạ, là địa chỉ biệt thự riêng của cô và anh.

Dặn dò Như Hạ xong, cô cũng tiến ra bên ngoài thì đã có một chiếc xe hơi hiệu Maserati đậu ngoài đó, tài xế bước xuống xe, cung kính chào cô rồi nói:
"Chào Cố thiếu phu nhân, tôi nhận lệnh của Mặc thiếu đưa cô đến gặp Lam lão gia!"
Nhược Hy cười gượng rồi khom người xuống hỏi nhỏ tài xế:
"Rốt cuộc Duật Hành có bao nhiêu chiếc xe vậy, mỗi ngày tôi đều thấy anh ấy lái một chiếc!"
Tài xế mỉm cười đáp lại lời cô:
"Chuyện này nên để Cố thiếu nói lại với cô, tôi không tiện nói!"
Nhược Hy khẽ nhìn đồng hồ trên tay thì cũng gần tới giờ hẹn rồi, cô nhanh chóng tiến lại gần xe mở cửa rồi tài xế lái xe đưa cô đến quán cà phê XX.
Đến nơi, cô tự mình bước vào trong.

Từ xa, cô nhìn thấy bóng lưng quen thuộc nên đã đi lại chào:
"- Cha, đợi con có lâu không?"

Lam lão gia ngồi uống tách cà phê, nghe giọng nói của cô, ông lập tức đứng lên chào lại rồi bảo:
"Không sao, con ngồi xuống trước đi! Cha gọi giúp con ly nước cam rồi!"
Nhược Hy mỉm cười ngồi xuống đối diện ông.
Lam lão gia hít một hơi thật sâu rồi hỏi cô
"Dạo này con sống ổn không?"
"Con ổn!"
Lam lão gia đặt tách cà phê xuống rồi tiếp tục hỏi cô:
"Nghe nói con kết hôn rồi, Thiếu Đình không tốt sao mà con lại vội vàng kết hôn vậy?"
Nhược Hy cầm ly nước cam lên, gương mặt ủy mị xinh đẹp nhìn ông trả lời:
"Chuyện con kết hôn thì chắc mẹ chồng con đã nói với cha, còn về Thiếu Đình, anh ta với đứa em gái con yêu thương nhất lại có gian tình với nhau!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 12: 12: Trở Về Lam Gia


Ông lại tiếp tục hỏi:
"Em gái con và Thiếu Đình có biết chuyện này không?"
"Tất nhiên là không, cha biết chuyện con kết hôn thì đừng nói cho ai biết, đợi mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa thì con sẽ tự mình nói với mọi người! Không có chuyện gì nữa thì con về đây!"
Nhược Hy vừa đứng lên, thì Lam lão gia nắm lấy tay cô, ánh mắt của ông ta nhìn cô có chút thương xót rồi nói:
"Ngày mai là sinh nhật của em gái con, con sẽ về nhà chứ?"
Nhược Hy im lặng một hồi lâu rồi khẽ gật đầu đồng ý với ông, ông mới buông tay để cô về.

Vừa ra ngoài, cô nhìn thấy Duật Hành đã đứng đó chờ cô rồi, không hiểu sao đôi chân cô lại chạy tới ôm chầm lấy anh, nước mắt cô cũng bắt đầu tuôn ra, anh cũng hiểu ra được chuyện gì nên để cho cô ôm một lúc rồi an ủi:
"Được rồi, không sao rồi! Chúng ta về thôi!"
Nhìn thấy cô vẫn còn nức nở, Duật Hành thở dài rồi khom người bế cô vào lòng khiến cho cô xấu hổ mà nói nhỏ:
"Anh làm gì vậy? Em có thể tự đi mà!"
"Đồ ngốc, nước mắt nước mũi tèm lem như vậy mà anh nỡ để em tự đi hả?"

Nhược Hy quàng tay qua ôm lấy cổ anh rồi anh đưa cô vào trong xe, lái xe đưa cô về biệt thự riêng.

Về đến nhà, chưa kịp ăn tối thì cô đã ngủ mất rồi, có lẽ là hôm nay làm việc quá mệt.

Duật Hành mở cửa xe ra, đưa chìa khóa cho tài xế bảo anh ấy giúp anh lái xe vào hầm, sau đó anh ôm lấy cô đi thẳng lên phòng, đặt cô nhẹ nhàng xuống giường.
Lo lắng cô chưa ăn gì, anh đã nhỏ giọng đánh thức cô dậy:
"Nhược Hy, em dậy đi! Em chưa ăn tối mà ngủ là sẽ bị đau dạ dày đó!"
Mặc dù anh nhỏ giọng nhưng cô vẫn có thể nghe thấy giọng nói của anh gọi cô dậy rất rõ.

Nhược Hy khẽ mở mắt ra nhìn anh, thấy trên bàn có để một một ít thức ăn, cô định với tay lấy để ăn thì anh đã nhanh tay chụp lấy rồi nói:
"Em còn mệt đấy, để anh đút cho em ăn!"
"Nhưng mà em tự ăn được mà!"
Duật Hành đưa tay lên gõ nhẹ lên trán của cô rồi nói:
"Em mà còn không cho anh đút em ăn, tin là anh thực hiện chuyện giống đêm hôm đó không?"
Nhắc tới chuyện anh vừa nói khiến cả vành tai và gương mặt cô bắt đầu đỏ ửng lên, Nhược Hy gật đầu để cho anh đút ăn.

Sau khi ăn xong, anh khẽ nhìn trên miệng cô có dính thức ăn, nhịn không được anh đã tiến sát lại gần mặt cô, l**m nhẹ thức ăn còn dính trên miệng cô rồi nói:
"Trên miệng của em có dính thức ăn, anh đã giúp em lau rồi!"
Gương mặt cô càng lúc càng đỏ, cầm lấy gối ôm ném thẳng vào mặt anh, tức giậm nói:
"Đồ lưu manh nhà anh!"
Anh nở một nụ cười gian manh, tiến sát vào tai cô nói nhỏ:

"Chỉ lưu manh với em thôi!"
Cô lại tiếp tục cầm lấy gối ôm định ném vào mặt anh lần nữa nhưng anh đã kịp thời bắt lấy rồi nở một nụ cười tươi với cô:
"Được rồi, không trêu em nữa, mau đi tắm rồi ngủ sớm đi!"
Dứt lời, anh đứng lên cầm theo chén của cô vừa ăn đi ra ngoài, sẵn tiện anh gọi điện thoại luôn:
"A Thành, việc Hàng Nhất tôi giao cho cậu xử lí, nếu hắn ta vẫn không chịu khai ra thì cứ việc giam hắn ta ở đó đi! Đợi lệnh của cậu tôi rồi xử lí hắn!"
"Vâng, thưa sếp!"
Gọi cho A Thành xong, anh bấm số máy của Cố Thanh - cậu của anh để gọi cho ông:
"Cậu, vụ của tội phạm Hàng Nhất chúng ta sẽ giải quyết sao ạ?"
Cố Thanh đầu dây bên kia trầm ngâm một hồi lâu rồi trả lời anh:
"Tùy con xử lí hắn đi, cậu còn nhiều vụ án phải giải quyết lắm!"
"Vâng, thưa cậu!"
Nói chuyện điện thoại xong, anh cũng trở về phòng thì nhìn thấy cô đã ngủ say rồi, Duật Hành thở dài rồi vào phòng tắm, lúc sau anh đi ra leo lên giường, ôm lấy cô ngủ đến sáng.
Mới sáng sớm, cô đã bắt đầu dậy để trang điểm, anh thì hôm nay ngủ trễ hơn cô, mở mắt ra nhìn thấy cô đang chuẩn bị, anh bước xuống giường ôm lấy eo cô từ đằng sau, giọng ngáy ngủ:
"Vợ, hôm nay là chủ nhật, em đâu có đi làm! Sao hôm nay dậy sớm vậy?"
Bị anh ôm bất ngờ, nhưng Nhược Hy vẫn không giật mình, quay lại đằng sau trả lời anh:

"Hôm nay là sinh nhật của Giai Ninh, em phải về Trần gia một chuyến!"
Duật Hành cũng quên mất là anh cũng có thiệp mời đến dự sinh nhật của Giai Ninh, anh cúi người xuống hôn nhẹ lên trán cô rồi nói:
"Anh cũng có thiệp mời dự sinh nhật của Lam Giai Ninh, hay một chút nữa anh đưa em đến đó nha!"
"Không cần đâu, anh cho tài xế đưa em đến là được rồi! Chuyện chúng ta kết hôn chỉ có cha em biết, nếu để lộ chuyện này thì kế hoạch của em sẽ không hoàn thành mất!"
"Được, đều nghe em!"
Duật Hành gật đầu chấp thuận theo ý của cô.

Tài xế đưa cô đến trước cổng biệt thự Lam gia, Nhược Hy hít thở một hơi thật sâu rồi bước vào trong biệt thự, mẹ kế của cô - Trịnh Nhạc Sơ nhìn thấy cô, bà ta liền quát:
"Đứa tiện nhân này, ai cho mày về đây hả? Mày đã bị đuổi khỏi đây từ lâu rồi!"
Nhược Hy khẽ nhếch môi lên cười, cặp mặt lạnh lùng của cô nhìn bà ta rồi nói:
"Sao? Tôi về mà bà không hoan nghênh tôi à? Hừ, tiện nhân, hai từ này tôi thấy bà nên dùng với đứa con gái cưng của bà kìa!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 13: 13: Đưa Em Đến Khu Vui Chơi


Nhạc Sơ tức giận vung tay lên định đánh cô nhưng cô đã kịp thời nắm chặt tay của bà ta, giương mắt lạnh lùng nhìn bà ta:
"Bà định đánh tôi sao? Xin lỗi nha, lúc xưa bà đánh tôi được, nhưng bây giờ bà thử đánh tôi xem, tin là tôi bẻ gãy luôn tay của bà không?"
Nhược Hy nghĩ lại mình vẫn còn là người của công chúng nên đã nương tay với Nhạc Sơ, cô buông tay bà ta ra rồi tiến lại chỗ của Lam lão gia, mỉm cười vui vẻ với ông:
"Cha, ở đây có cần con phụ giúp gì nữa không?"
Lam lão gia lắc đầu bảo với cô là mọi chuyện ở đây đều có người hầu làm hết rồi, cô đến đây là ông đã vui lắm rồi.

Nhạc Sơ tiến lại gần chỗ của Nhược Hy và Lam lão gia, bà ta quát ông:
"Là ông đã cho phép đứa tiện nhân này về đây à?"
"Tiện nhân gì chứ, bà cẩn thận cái miệng của bà, Nhược Hy cũng là con gái của tôi, tất nhiên nó có quyền về đây rồi!"
"Ông! "

Từ bên ngoài cổng biệt thự Lam gia, mọi người đều tập trung rất đông ở ngoài, chiếc xe Porsche màu đen trông rất sang trọng đang từ từ tiến vào trong, từ trong xe, một người đàn ông điển trai với bộ vest trắng trông rất lịch lãm, mọi người trong bữa tiệc đều không biết đây là ai, anh bước xuống xe tiến lại gần chỗ của Lam lão gia, cung kính chào ông:
"Lam lão gia, tôi là Cố Duật Hành, rất vui vì được ông mời đến dự sinh nhật của Lam nhị tiểu thư!"
Ông khẽ gật đầu rồi nói:
"Ra là Cố thiếu à, gia đình tôi phải hân hạnh lắm khi mà Cố thiếu đã chịu bỏ ra thời gian để đến đây dự sinh nhật của Giai Ninh!"
Duật Hành khẽ nhìn sang Nhược Hy đang đứng cạnh Lam lão gia, anh nháy mắt một cái với cô, gật đầu với Lam lão gia rồi lướt qua cô nói nhỏ:
"Anh sẽ chờ xem biểu hiện của em!"
Nhược Hy gật đầu với anh rồi cũng nói nhỏ:
"Anh cứ yên tâm!"
Đến giờ tổ chức tiệc sinh nhật của Giai Ninh, mọi người tại buổi tiệc đều hân hoan chúc mừng Giai Ninh đã 23 tuổi rồi, Nhược Hy nhìn thấy mọi người đều hân hoan cô ta như vậy, cô có chút nực cười, khi trước cô chưa bị đuổi ra khỏi nhà cũng được mọi người hân hoan như thế, bây giờ thì mọi người ở đây đều trở mặt với cô.

"Nè, hình như hôm nay Lam đại tiểu thư cũng về nhà đó!"
"Hừ, cô ta còn dám vác mặt về đây à!"
"Mấy cô đừng nói như thế chứ? Bây giờ người ta là ca sĩ nổi tiếng rồi, còn cần Lam gia làm gì nữa chứ!"
Mấy cô gái đứng gần chỗ anh ngồi bàn chuyện của cô, những lời nói của mấy cô gái khiến cho Duật Hành nghe không lọt tai thay vào đó là sự tức giận, đứng cạnh anh là A Thành, hôm nay đi chung với anh để bảo vệ sự an toàn cho anh, anh ghé sát vào tai A Thành, nói nhỏ:
"Cậu giúp tôi đuổi hết mấy người phụ nữ này đi ra ngoài đi! Ồn quá!"
A Thành chấp hành lệnh của anh, đi đến gần những cô gái đó rồi nói:
"Mấy cô ồn quá làm ảnh hưởng đến Cố thiếu rồi, cảm phiền mấy cô rời khỏi đây trước khi Cố thiếu đích thân đi đến đuổi mấy cô!"
Mấy cô gái nghe đến danh của Cố thiếu đều hoảng sợ, đành im lặng mà âm thầm rời khỏi bữa tiệc.

Từ nãy giờ, Giai Ninh không nhìn thấy Thiếu Đình nên đã đi đến nói nhỏ vào tai cô:
"Chị, anh Thiếu Đình đâu rồi? Anh ấy không đến cùng với chị à!"
Nhược Hy nhếch môi lên cười rồi lạnh lùng nói:
" Anh ta có đến hay không, cái này em phải hiểu rõ hơn chị chứ!"
Giai Ninh giật mình khi nghe cô nói như vậy, giữ trạng thái bình tĩnh rồi cô ta mỉm cười trả lời cô:
"Chị nói gì thế? Chuyện anh Thiếu Đình có đến hay không, sao em là người hiểu rõ hơn chị chứ!"
Nhược Hy cố ý làm lơ cô ta, đi đến sảnh thức ăn cầm lấy ly rượu, Giai Ninh tức giận đi đến xô ngã cô rồi nói:
"Chị làm vậy là có ý gì? Tôi đang nói chuyện với chị đấy, chị bỏ đi là sao?"
Nhược Hy còn đang định chờ Thiếu Đình đến để tạo bất ngờ cho cả Goai Ninh và Thiếu Đình, nhưng bây giờ cô đã có cớ để trả đũa Giai Ninh rồi.

Cô đứng lên, nước mắt bắt đầu chảy xuống, ra vẻ ấm ức rồi cô nói:

"Sao em lại đẩy ngã chị? Chị có làm gì khiến em không vừa lòng sao?"
"Có chuyện gì thế? Bên đó có chuyện gì đang xảy ra?"
Tất cả mọi người trong bữa tiệc nghe tiếng cãi nhau của hai tiểu thư Trần gia liền đi đến xem thử, thấy mọi người đều tập trung đến đây hết, cô giả vờ đáng thương tội nghiệp:
"Em gái à, chị biết em thích Thiếu Đình, em cứ đến với anh ấy đi, đừng lo cho chị!"
Giai Ninh bắt đầu xanh mặt vì mọi người trong bữa tiệc đều bắt đầu bàn tán, cô ta lên tiếng nói:
"Chị! chị nói gì thế? Anh Thiếu Đình dù gì cũng là anh rể tương lai của em mà, sao mà em thích anh ấy được!"
Thiên Ngọc nở một nụ cười lạnh, ra hiệu cho Như Hạ lấy USB gắn vào máy tính đặt ngay sân khấu rồi mở lớn cho mọi người nghe, bên trong đoạn ghi âm là lời nói của Giai Ninh và Thiếu Đình nghe rõ từng chữ một.

.
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 14: 14: Khu Vui Chơi


A Thành và Duật Hành đứng gần đó xem kịch hay, sau đó A Thành nói nhỏ vào tai anh:
"Sếp, chị dâu tính kế hay thật!"
"Vợ tôi mà, dĩ nhiên kế sách của cô ấy phải hay rồi!"
Thiếu Đình bây giờ mới đến nơi, nhìn thấy mọi người đều tập trung rất đông về một phía, anh ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra đành chạy vào xem thử thì vô tình nghe được đoạn ghi âm trong phòng làm việc của anh ta, Thiếu Đình nhanh chóng chạy đến giải thích với cô:
"Nhược Hy, mọi chuyện không như em nghĩ đâu? Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi mà!"
"Hừ, hiểu lầm sao? Nếu tôi nghĩ đây chỉ là hiểu lầm, vậy thì mọi người trong bữa tiệc có xem đây là hiểu lầm không?"
Tất cả mọi người trong bữa tiệc đều bắt đầu bàn tán rằng đây rõ ràng là giọng nói của Giai Ninh và Thiếu Đình, không thể nào là hiểu lầm được.

Nhược Hy nghĩ mọi chuyện cũng đã xong, cô nhìn Thiếu Đình với cặp mắt lạnh lùng rồi nói:
"Chúng ta chia tay đi!"
Thiếu Đình giật thót, chạy theo nắm lấy tay cô rồi năn nỉ:
"Cho anh một cơ hội đi mà, anh sẽ không thích một người như Giai Ninh đâu!"
Nhược Hy cười lạnh, giật mạnh tay của anh ta ra rồi nói:
"Anh đừng nghĩ nói như thế là tôi sẽ tin, công ty tôi vẫn sẽ đi đến đó, nhưng anh nên nhớ chúng ta đã kết thúc rồi, không có chuyện sẽ tái hợp lại đâu!"

Dứt lời, cô đi đến nói nhỏ vào tai của Lam lão gia:
"Cha, con hơi mệt nên về trước đây!"
"Ừm, đi đường cẩn thận! Nhớ thường xuyên liên lạc với cha!"
Nhược Hy khẽ gật đầu rồi chào tạm biệt ông.

Tài xế mở cửa cho cô rồi bắt đầu lái xe đưa cô về nhà, đi được nửa đường tài xế đột nhiên dừng lại quay lại bảo cô:
"Cô thiếu phu nhân, phía trước là xe của Cố thiếu ra hiệu muốn gọi phu nhân xuống!"
Cô khẽ thở dài không biết anh đang định làm trò gì, cô vừa mở cửa bước xuống xe thì có một bàn tay ôm lấy cô vào lòng rồi nói:
"Bữa tiệc chán quá hay là anh đưa em đến chỗ này!"
Nhược Hy ngước lên nhìn anh ngạc nhiên hỏi:
"Hả? Chỗ nào thế?"
"Em cứ đi theo là biết!"
Nói xong, anh cúi người xuống bế cô lên rồi ra hiệu cho tài xế lái xe về biệt thự, còn anh tự mình lái chiếc Porsche màu đen để đưa cô đi chơi.

Nơi anh muốn đưa cô đến là khu vui chơi, Nhược Hy quay sang nhìn anh ngạc nhiên:

"Nơi anh muốn đưa em đến là khu vui chơi hả? Sao anh lại biết em thích chỗ này vậy?"
"Ài, tự nhiên anh biết thôi! Được rồi, em đứng ở đây đợi anh, anh đi đỗ xe!"
Nhược Hy gật đầu mở cửa xe bước ra ngoài.

Một lúc sau, anh bước ra từ bãi đỗ xe đi đến nắm lấy tay cô đi vào trong, bước vào cổng, anh cầm lấy tấm thẻ đen không giới hạn rồi nói với quản lí ở đó:
"Hôm nay Cố thiếu tôi muốn bao hết chỗ này!"
Nhìn thấy tấm thẻ đen không giới hạn, quản lí gật đầu chấp nhận rồi thông báo cho mọi người ở khu vui chơi là chỗ này có người bao rồi, phiền mọi người đi ra ngoài hết, hôm khác quay lại.

Nhược Hy kéo tay anh rồi nói nhỏ:
"Sao tự nhiên anh lại bao hết chỗ này vậy? Mọi người đang chơi ở đây đều buồn bã ra về rồi!"
Duật Hành mỉm cười, xoa lấy đầu cô rồi ôn nhu nói:
" Anh không thích nơi đông người, hơn nữa anh còn muốn em giải tỏa căng thẳng nên mới bao hết chỗ này!"
"Được rồi, chịu thua anh luôn!"
Nói chuyện với anh nãy giờ, cô không nhìn thấy A Thành đâu liền hỏi anh:
"A Thành cậu ấy đâu rồi?"
"Anh cho người đưa cậu ấy về trụ sở rồi, chúng ta đi chơi dẫn cậu ấy theo làm gì!"
Nhược Hu gật đầu mỉm cười rồi cùng anh chơi trò chơi đầu tiên là tàu lượn siêu tốc, đây là trò mà hồi nhỏ cô và anh đã từng chơi, bao năm rồi anh vẫn sợ cái trò này, kết thúc trò chơi anh liền chạy xuống, gương mặt trở nên xanh hẳn, cô lo lắng chạy lại hỏi anh:
"- Sao thế? Anh không khỏe à?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 15: 15: Hạ Tỷ Bất Ngờ


Lo lắng cô sẽ biết được anh sợ trò này nên anh đã nói dối cô:
"À không sao! Chúng ta chơi tiếp đi!"
Hai người tiếp tục chơi đến trưa rồi cùng nhau dùng bữa trưa ở nhà hàng trong khu vui chơi.

Khi đang ăn thì anh bỗng nhước lên nhìn cô và thấy trên mặt cô đang dính đồ ăn anh liền nói
"Trên miệng em dính thức ăn nữa kìa!"
Duật Hành lên tiếng nhắc nhở cô, nhưng cô lại không biết vị trí dính thức ăn là ở vị trí nào, anh liền đứng lên đi đến l**m nhẹ vào má của cô đang dính hột cơm rồi khẽ l**m nhẹ môi của mình, cất giọng nói với cô:
"Cơm ở nhà hàng này ngon nhỉ?"
Lúc này gương mặt của Nhược Hy bắt đầu đỏ ửng lên vì vừa ngại vừa xấu hổ, cô bắt giở thói trẻ con ra đầu mắng anh:
"Đồ lưu manh nhà anh, sao cứ thích chiếm tiện nghi của em vậy?"
"Em là vợ anh đâu có được gọi là chiếm tiện nghi đâu nhỉ?"
Cô đang định mắng anh lần nữa nhưng anh đã lên tiếng:
"Được rồi, chúng ta dùng bữa tiếp nào!"
Không khí của hai người khi ăn bỗng trở nên rất ngượng ngùng, bỗng có tin nhắn đến từ Như Hạ nhắn cho cô:

"Nhược Hy, em được Tiết đạo diễn mời đóng một bộ phim ca nhạc, trong đó em vào vai nữ chính, chiều nay chị sẽ đến nhà em đưa kịch bản cho em!"
Cô buông đũa xuống, cầm lấy điện thoại nhắn tin lại cho Như Hạ:
"Được, chị đến địa chỉ lần trước mà em đưa nha!"
"Có chuyện gì thế?"
Duật Hành nhìn thấy cô cứ liên tục nhìn vào điện thoại nhắn tin nên đã hỏi cô.

Nhược Hy cất điện thoại vào túi rồi nhìn anh trả lời:
"Em được Tiết đạo diễn mời đóng một bộ phim ca nhạc, trong đó em vào vai nữ chính! Chiều nay Hạ tỷ sẽ đến biệt thự để đưa em kịch bản! Anh sẽ không phản đối việc Hạ tỷ đến biệt thự chứ?"
Duật Hành khẽ lắc đầu, vươn tay ra xoa lấy đầu cô mỉm cười:
"Em yên tâm, anh sẽ không phản đối đâu!"
Sau khi dùng bữa xong, anh lái xe đưa cô về nhà.

Vừa về đến biệt thự, Như Hạ đã đến lúc nào rồi, cô bước xuống xe mỉm cười với chị rồi nói:
"Hạ tỷ, chị đến rồi!"
"Em sống ở biệt thự này à?"

Cô vừa bước xuống thì Duật Hành cũng xuống theo luôn, Như Hạ bất ngờ chỉ tay vào anh rồi nói:
"Anh! anh là Cố thiếu!"
Duật Hành nhìn sang Như Hạ rồi mỉm cười nói:
"Chào chị, tôi có nghe Nhược Hy nhắc về chị rồi!"
Như Hạ lại tiếp tục hỏi:
"Hai người có quan hệ gì? Sao lại sống cùng nhau ở đây?"
Nhược Hy mỉm cười nhìn chị, đi đến nắm lấy tay của Duật Hành rồi giới thiệu:
"Anh ấy là chồng của em, bọn em kết hôn chỉ mới được 2 ngày thôi!"
Như Hạ nhìn cô giật mình, chị vẫn không tin được những gì mà mình nghe thấy.

Cùng lúc này, anh cũng có điện thoại đến từ A Thành, anh cúi người xuống hôn nhẹ lên trán của cô rồi nói nhỏ:
"Anh đi nghe điện thoại, em mời Hạ tỷ vào trong trước đi!"
"Vâng!"
Vừa dứt lời cô, anh đã nhanh chóng chạy vào hoa viên nghe điện thoại:
"Sao rồi? Hàng Nhất khai ra được gì chưa?"
A Thành đầu dây bên kia, nghiêm nghị trả lời anh:
"Hắn ta khai hồi đó hắn ta theo dõi chị dâu nhưng chị dâu cứ né tránh hắn, hắn còn khai nhiều lúc hắn còn có ý định giết luôn chị dâu để chiếm lấy chị ấy!"
Đôi mắt anh tràn đầy sát khí, tức giận đập tay vào thân cây đào trong hoa viên rồi nói với A Thành:
"Cậu cứ nhốt hắn ta đi, chút nữa, đích thân tôi sẽ đến xét tội hắn!".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 16: 16: Duật Hành Sợ


"Vâng, tuân lệnh sếp!""
Về phía bên Nhược Hy, cô đưa Như Hạ vào bên trong biệt thự, chị nhìn xung quanh trong nhà toàn là đồ đắt tiền, bên trong biệt thự lại còn khá rộng, chị tiến lên phía trước nói nhỏ vào tai cô:
"Hai ngày trước em kết hôn với Cố thiếu, sao chị lại không biết?"
Nhược Hy cho gọi người làm đem nước lên cho Như Hạ, sau đó mời chị ngồi xuống ghế rồi cô mới nghiêm túc trả lời:
"Em giấu chuyện kết hôn cũng là có lý do cả, nếu Thiếu Đình biết em kết hôn thì kế hoạch của em sẽ không hoàn thành mất! Cho nên, chuyện em kết hôn với Duật Hành, chị đừng nói với ai nha!"
Người làm trong nhà cùng lúc này đem ra ly nước cho Như Hạ, chị cầm lấy ly nước uống một ngụm rồi gật đầu nói với cô:
"Em yên tâm, chị sẽ giúp em giữ bí mật!"
"Được rồi chị, kịch bản của em đâu?"
Nói chuyện với cô nãy giờ, chị cũng quên mất là mình đến đây đưa kịch bản cho cô.

Như Hạ lấy trong túi xách một tập kịch bản dày, đưa nó cho cô rồi chị nói:
"Trong phim ca nhạc này, em sẽ vào vai chính đồng thời cũng là ca sĩ hát chính! Còn vai nữ phụ sẽ do Lam Giai Ninh đóng!"
Nhược Hy nhận lấy tập kịch bản, khẽ lật từng trang xem thì nhìn thấy tên đạo diễn lần này là Cố Ngụy Niên, cô ngước lên ngạc nhiên hỏi Như Hạ:

"Cố Ngụy Niên là đạo diễn à? Em nhớ cậu ấy chỉ là nhà đầu tư thôi mà!"
Như Hạ mỉm cười, cầm lấy điện thoại tra cho cô xem về thông tin của Cố Ngụy Niên rồi chị nói:
"Tối qua cậu ấy mới sửa lại thông tin cá nhân của mình trên baidu, nói rằng nhà đầu tư với đạo diễn đều là nghề nghiệp của cậu ấy!""
Nhắc đến đây, Như Hạ mới nhớ hình như Ngụy Niên là em trai của Ngụy Châu, chị liền hỏi cô ngay:
" Hình như Cố Ngụy Niên là em trai ruột của Cố thiếu thì phải?"
Nhược Hy cầm lấy tách trà lên uống rồi khẽ gật đầu chị:
"Đúng, cậu ấy là em trai của Duật Hành! Đó là lý do lần trước quay MV cậy ấy cố tình làm khó Giai Ninh!"
"Ra là vậy! Vậy thì phim ca nhạc lần này, Lam Giai Ninh lại bị làm khó rồi!"
Duật Hành nói chuyện điện thoại xong cũng từ hoa viên bước vào trong, nhìn thấy cô đang nói chuyện vui vẻ với Như Hạ, anh cũng vui lây, Duật Hành tiến tới lại gần Nhược Hy rồi nói nhỏ:
"Lát nữa anh còn có công việc ở trụ sở phải giải quyết, em ở nhà ngoan được không?"
Nhược Hu ngước lên nhìn anh, khẽ nhìn sang Như Hạ rồi trả lời anh:
"Anh yên tâm, lát nữa em và Hạ tỷ còn phải đi mua sắm!"
"Vậy tôi nhờ Hạ tỷ chăm sóc cho vợ tôi giùm nha!"

Như Hạ gật đầu đáp lại anh.

Sau đó, anh đi lên phòng thay quân phục để chuẩn bị đến trụ sở.

Anh vừa lên phòng, cô đã nhanh chóng nói với Như Hạ:
"Chị ở đây chờ em nha, em lên phòng xem Duật Hành có cần em giúp gì không?"
Như Hạ khẽ đặt ly nước xuống rồi bảo cô:
"Ừ, em lên phòng đi! Chị đi dạo ở ngoài hoa viên!"
Nhược Hy gật đầu rồi cho người hầu đưa chị tham quan hoa viên trong biệt thự, sau đó cô đi lên phòng xem anh cần giúp gì.

Vừa mới mở cửa phòng ra, một bàn tay rắn chắc vươn ra ôm lấy cô vào lòng khiến cô giật mình mà hỏi anh:
"Anh làm gì vậy? Tự nhiên ôm em vậy!"
Duật Hành khẽ vỗ nhẹ lên lưng cô, đôi mắt anh đượm buồn rồi nói:
"Anh không ngờ tên Hàng Nhất đó lúc trước có ý định giết em nhưng lại không thành! Xin lỗi, là anh biết em quá muộn, nếu không em cũng sẽ không bị hn để mắt đến mà muốn làm hại em!"
Thấy vai anh đang run run tự trách mình, cô trấn an anh:
"Không sao rồi, chẳng phải bây giờ em vẫn còn lành lặn sao?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 17: 17: Hàng Nhất Bị Duật Hành Đánh


Duật Hành gật đầu, thấy cô lúc này quá đáng yêu nên anh đã không kìm lòng được, mạnh tay đóng chặt cửa lại, ép cô vào tường rồi cưỡng hôn cô, Nhược Hy bất ngờ bị hôn mà nhanh chóng đẩy anh ra còn quát:
"Anh định lợi dụng cơ hội để hôn em sao? Đồ lưu manh nhà anh!"
Duật Hành khẽ l**m môi rồi dùng tay chạm nhẹ lên môi của anh, nở nụ cười gian manh nhìn cô:
"Anh nói rồi anh chỉ lưu manh với em thôi!"
Nhược Hy xấu hổ đi đến mở cửa phòng rồi chạy thật nhanh xuống phòng khách, Duật Hành thấy dáng vẻ xấu hổ của cô quá đáng yêu mà khẽ cong môi lên cười một cái, anh chỉnh chu lại bộ quân phục, sau đó đi xuống lầu.

Như Hạ lúc này cũng đi vào trong chuẩn bị đi mua sắm với cô, anh đi đến lại gần cô hôn nhẹ lên trán cô rồi bảo:
"Anh đi đây, em đi mua sắm cẩn thận!"
Nhược Hy khẽ gật đầu rồi anh quay sang dặn Như Hạ:
"Chị đưa vợ tôi đi chơi nhớ phải bảo đảm an toàn cho cô ấy!"
"Tôi biết rồi! Cố thiếu yên tâm!"
Dặn dò xong, anh cho người chuẩn bị xe rồi nhanh chóng đi đến trụ sở.

Còn Nhược Hy sau khi chào tạm biệt Duật Hành xong, cô cũng đi lên phòng thay đồ.

Thay đồ xong, cô cùng với Như Hạ đi ra ngoài thì đã có một chiếc xe hiệu Porsche màu vàng đậu trước cổng biệt thự, tàu xế cung kính chào cô rồi nói:
" Chào Cố thiếu phu nhân, Như tiểu thư! Tôi nhận lệnh của Cố thiếu đưa hai người đến trung tâm mua sắm!"
"Được, anh vất vả rồi!"
Nhược Hy khẽ gật đầu rồi mời Như Hạ vào trong xe để cả hai cùng đi đến trung tâm mua sắm đi dạo.

Về phía anh, anh vừa đến trụ sở đã nhanh chóng chạy xuống phòng tra khảo đặc biệt, xuống đó nhìn thấy A Thành, Duật Hành đã nhanh chóng hỏi:
"Cậu đã sắp xếp cho Hàng Nhất gặp tôi chưa, tôi muốn tra khảo hắn ngay bây giờ!"
A Thành cảm nhận được một luồng sát khí xung quanh anh nên cậu ấy đã mỉm cười, tay run run chỉ vào phòng tra khảo đặc biệt rồi nói:
"Hắn ta đang ở bên trong, nhận lệnh của sếp rồi sao mà em không sắp xếp được chứ!"
A Thành vừa dứt lời, Duật Hành đã nhanh chóng tiến vào phòng tra khảo, nhìn thấy Hàng Nhất đang ngồi ung dung không biết sợ nhà giam là gì, tay của anh nắm chặt lại rồi ra sức đánh mạnh vào mặt hắn, đôi mắt giương lên lạnh lùng nói:

"Đã bị bắt rồi mà anh vẫn còn không biết sợ à?"
Hàng Nhất bị anh đánh đến sưng cả mặt, hắn ta xoa mặt rồi nói:
"Tôi đã bị như vậy rồi mà Cố thiếu còn đánh tôi được à?"
Duật Hành cố gắng kìm nén cơn giận của mình, cầm xấp tài liệu về thông tin của Hàng Nhất rồi đặt xuống bàn, anh khẽ ngồi xuống, hai tay đan xen lại đặt trước cằm rồi bắt đầu tra khảo hắn ta:
"Nắm đấm vừa nãy tôi thay vợ tôi đánh anh!"
Hàng Nhất khó hiểu nhìn anh rồi hỏi:
"Vợ cậu là ai? Tôi có làm gì cô ấy đâu?"
Duật Hành nở một nụ cười lạnh, giọng nói của anh lạnh như băng bao trùm cả không khí trong phòng:
"Anh biết ca sĩ Lam Nhược Hy đúng chứ? Theo như tôi biết, anh còn đang định giết cô ấy nữa kìa!"
Hàng Nhất vẫn chưa hiểu ra Nhược Hy chính là vợ của Duật Hành, hắn ta khẽ rung vai rồi ung dung trả lời anh:
"Tôi làm fan của cô ta mà cô ta không biết điều, cứ cự tuyệt tôi! Vì thế, tôi mới định giết cô ấy để chiếm cô ấy làm của riêng nhưng không ngờ lại bị Như Hạ phát hiện!"
Duật Hành không thể kìm nén cơn giận của mình nữa, anh nói vọng ra ngoài để A Thành nghe:
"A Thành, cậu đem vào cho tôi dây roi đi, phải là chọn loại chắc nhất!"
A Thành chấp hành lệnh của anh, nhanh chóng chạy xuống hầm nơi cất rất nhiều vũ khí quân dụng, cậu ấy chọn đúng cây roi được làm bằng da thú, dây roi này quất vào khiến cho tội phạm bị tra khảo đau đớn không ngừng mà chịu khai ra tất cả.

A Thành cầm lấy dây roi đưa cho anh, sau đó anh bảo cậu ấy đi ra ngoài để anh tra khảo hắn ta..
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 18: 18: Người Của Tôi Cũng Đến Phiên Cô Bắt Nạt


Duật Hành cầm lấy dây roi, đứng lên đi đến chỗ của Hàng Nhất, dùng sức đánh mạnh vào lưng của hắn khiến hắn ta la lên:
"Này, tôi đã khai ra tất cả rồi mà, sao Cố thiếu lại còn đánh tôi, cậu không sợ cấp trên của cậu biết được sẽ sa thải cậu à!"
Duật Hành lại tiếp tục vung dây roi lên quất mạnh vào bả vai hắn khiến vai hắn bị thương khá nặng, anh nở một nụ cười lạnh rồi nhìn Hàng Nhất nói:
"Anh không biết rồi, cấp trên giao cho tôi tùy ý xử lí anh! Sỡ dĩ tôi đánh anh là vì anh dám có ý định làm hại đến người phụ nữ của tôi!"
Hàng Nhất ngước mặt lên nhìn anh trong đau đớn, hắn ta ra sức hỏi:
"Người phụ nữ của cậu? Không lẽ là Lam Nhược Hu à?"
Chát! Âm thanh của dây roi quất vào người Hàng Nhất nghe rất chói tai, đôi mắt lạnh lùng của anh nhìn hắn ta khiêu khích:
"Phải đó thì sao?"
Hàng Nhất vừa nãy còn ung dung nhưng bây giờ hắn ta lại cảm thấy rất sợ vì những hành động này của anh, hắn ta lên tiếng nói:
"Nhưng mà chuyện đã qua lâu rồi mà, ý định giết cô ấy tôi cũng đã buông bỏ rồi!"
Duật Hành cầm lấy dây roi quất vào người của Hàng Nhất thêm một lần nữa, lần này anh lại tức giận hơn mà quát:

"Anh nghĩ chuyện qua lâu thì nó sẽ qua lâu à? Đối với tôi, chuyện anh theo dõi từng cử chỉ, hành động của cô ấy hay là có ý định giết cô ấy thì như chỉ mới hôm qua mà thôi!"
Hàng Nhất ngước lên nhìn anh, hắn ta sợ hãi nói:
"Đúng là khi trước tôi sai rồi, mong Cố thiếu lượng sức đừng đánh tôi nữa!"
Duật Hành cong môi lên nhìn hắn cười khinh bỉ, tay cầm lấy dây roi quất thật mạnh vào người hắn ta khiến hắn ta ngã xuống, trên người của hắn ta đầy những vết roi, anh lạnh lùng nhìn hắn rồi nói:
"Nãy giờ là dây roi nó quất anh mà chứ tôi chưa đánh anh!"
Thấy hắn nằm im nghe lời anh nói, Duật Hành quỳ xuống nói nhỏ vào tai hắn:
"Anh giết tận hai mạng người thì cứ việc ngồi đây chờ tôi xử cho anh tội tử hình!"
Nghe đến hai từ tử hình, hắn ta ngạc nhiên cảm thấy sợ hãi.

Duật Hành thở phào nhẹ nhõm, chỉnh đốn lại quân phục rồi đi ra ngoài đưa dây roi cho A Thành rồi dặn cậu ấy:
"Cậu đưa hắn đi xử lí vết thương rồi giam hắn lại vào phòng giam, chưa có lệnh của tôi thì đừng tùy tiện làm gì hắn!"
"Tuân lệnh sếp!"

A Thành để tay lên đầu, chấp hành lệnh của anh rồi tiến vào phòng tra khảo xem tình hình của Hàng Nhất như thế nào, cậu ấy ngạc nhiên khi thấy trên người hắn ta rất nhiều vết thương lớn nhỏ khác nhau, A Thành chầm chậm đi đến đỡ Hàng Nhất lên ghế rồi khẽ nói:
"Ai bảo khi trước anh dám làm vậy với chị dâu, giờ hậu quả tự chịu thôi chứ sao!"
Duật Hành vừa đi ra khỏi phòng tra khảo đặc biệt thì cũng nhận được điện thoại từ vệ sĩ mà anh thuê đi theo bảo vệ cô:
"Cố thiếu, Cố thiếu phu nhân đang gặp chuyện, ngài đến đây đi!"
"Được, cậu ở đó xem tình hình cho tôi, tôi sẽ đến liền!"
Về phía Nhược Hy, cô và Như Hạ đi mua sắm thì tình cờ chạm mặt Ái Tư Lộ - bạn cấp 3 của cô, cô ta bây giờ giàu nên vênh váo lắm, cứ liên tục làm khó cô, Nhược Hy chọn bộ váy nào, cô ta cũng bon chen chọn giống như cô.

"Này, Lam Nhược Hy, chỉ cần cô cúi người xuống lau giày cho tôi, bộ váy tôi sẽ miễn phí cho cô!"
Như Hạ tức giận đứng chắn trước mặt cô rồi nói:
"Ái Tư Lộ, cô đừng có mà quá đáng!"
Nhược Hy cười lạnh đẩy Như Hạ đứng phía sau cô, đôi mắt cô lạnh lùng nhìn cô ta:
"Cô nghĩ tôi sẽ giống như năm đó luôn bị cô chèn ép, chà đạp à?"
"Hừ thanh cao ghê nhỉ? Mày nghĩ mày nổi tiếng rồi thì tao không dám làm gì mày à?"
Ái Tư Lộ giơ tay lên định đánh cô, cô chưa kịp bắt lại thì đã có một bàn tay nắm chặt lấy tay của cô ta đến nỗi tay cô Tư Lộ trở nên đỏ ửng, đôi mắt giương lên lạnh lùng nhìn cô ta:
"Người của tôi đến lượt cô đánh khi nào vậy?".
 
Thiếu Soái Lạnh Lùng: Sủng Bà Xã Lên Đến Tận Trời
Chương 19: 19: Tôi Là Chồng Của Cô Ấy


Ái Tư Lộ ngước lên nhìn xem ai vừa cầm tay cô ta, thật sự cô ta không biết anh là ai nên đã vênh váo giật tay anh ra, trừng mắt lên nhìn anh rồi nói:
"Anh là ai?"
Duật Hành cười lạnh liếc nhìn cô ta, đi đến nắm lấy tay cô giơ lên rồi nói:
"Tôi là chồng của cô ấy!"
Như Hạ nhìn thấy anh, chị không ngạc nhiên gì cả, hơn thế nữa còn nghĩ thầm trong đầu:
"Thôi rồi, Ái Tư Lộ này chết chắc rồi, đụng tới phu nhân của Cố thiếu là không xong rồi!"
Tư Lộ nhìn anh từ trên xuống dưới, cô ta đi đến khẽ nâng cằm anh lên rồi nói:
"Kể ra nhìn anh cũng đẹp trai lắm chứ, hay anh ly hôn với Nhược Hy rồi kết hôn với tôi đi, tôi nhất định sẽ lo cho cuộc sống của anh chu toàn!"
Không hiểu sao nhìn Tư Lộ tán tỉnh anh, trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu, Nhược Hy cũng không biết đây là cảm giác gì nữa chỉ biết hành động theo bản năng giật tay của cô ta ra khỏi anh, trừng mắt lên nhìn Tư Lộ, tức giận:
"Cô đủ rồi đó, người đàn ông của tôi, ai cho phép cô đụng vào!"
"Người đàn ông của cô sớm muộn gì cũng sẽ là của tôi"
Nhược Hy tức giận mắng Tư Lộ:
"Cô...cái đồ không biết liêm sỉ!"

Duật Hành dự định sẽ tự giật tay của cô ta ra rồi, nhưng cô lại nhanh tay hơn anh khiến anh yên tâm đi nhiều.

Duật Hành đưa tay lên ra hiệu cho nhân viên ở đó gọi giám đốc ra để nói chuyện với anh.

Một lúc sau, giám đốc của trung tâm thương mại đi ra, anh ấy khẽ nhìn anh rồi chạy lại nói:
"Duật Hành, sao cậu lại đến đây vậy? Đến mua quần áo cho vợ sao?"
Duật Hành gật đầu giới thiệu Nhược Hy với anh ấy, anh khẽ liếc qua nhìn Tư Lộ rồi nghiêm túc nói với giám đốc:
"Lạc Nhất, sao loại người nào cậu cũng cho vào đây hết vậy?"
Lạc Nhất nhìn anh khó hiểu hỏi lại:
"Sao? Cậu nói gì thế?"
Duật Hành đưa tay ôm lấy cô, anh chỉ thẳng vào mặt Tư Lộ, lộ nụ cười lạnh rồi nói:
"Ái tiểu thư đây đã ức h**p vợ tớ, còn khiến cho danh dự của tớ bị ảnh hưởng cũng khá nghiêm trọng!"
Tư Lộ ngang nhiên cắt lời của Lạc Nhật, cô ta vênh váo đứng trước mặt anh rồi nói:

"Này, danh dự của anh nghiêm trọng thì có là gì đối với tôi, còn nữa, chuyện của tôi và Lam Nhược Hy cần anh lo chuyện bao đồng à! Anh nghĩ anh là ai mà tôi phải sợ chắc!"
Lạc Nhất nhanh chóng gọi bảo vệ vào rồi nói với cô ta:
"Ái tiểu thư, đây là Cố thiếu của thành phố C, cô dám đắc tội với cậu ấy thì xem chừng ra Ái gia của cô sẽ sống không yên ổn đâu!"
Nhược Hy níu lấy tay áo anh, khẽ nhón chân lên rồi hỏi nhỏ anh:
"Ái Tư Lộ biết thân phận của anh rồi, sẽ không sao chứ?"
Duật Hành khẽ lắc đầu, xoa đầu cô rồi để tay lên miệng cô ngầm bảo cô giữ im lặng, chuyện này anh có thể giải quyết được.

Tư Lộ sau khi nghe thân phận thật sự của anh, cô ta vẫn không biết điều nà tiếp tục nói:
"Cố thiếu thì sao? Ái gia tôi là đại gia tộc lớn thứ tư thành phố C đây này!"
Duật Hành chưa kịp nói gì, thì cô đã đứng chắn đằng trước anh, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng nhìn cô ta, Nhược Hy cười nửa miệng rồi nói:
"Ái Tư Lộ, vậy là cô không biết rồi! Cố gia là đại gia tộc lớn nhất thành phố C, lớn thứ 6 trong các đại gia tộc quốc tế! Tôi nói cô nghe, đắc tội với Duật Hành e rằng cô sẽ sống không nổi đâu!"
Nhìn cách xử sự của cô khiến anh rất hài lòng.

Duật Hành đưa tay ra hiệu Lạc Nhất không cần gọi bảo vệ nữa, đích thân anh sẽ gọi cho Ái lão gia và Ái phu nhân, Lạc Nhất hiểu ra ý của anh nên đã gọi cho bảo vệ không cần lên nữa.

Sau đó, anh lấy điện thoại ra gọi cho Ái lão gia:.
 
Back
Top Bottom