Cập nhật mới

Khác Thiếu Phu Nhân Của Lê Gia

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
324917860-256-k89438.jpg

Thiếu Phu Nhân Của Lê Gia
Tác giả: tylahiiii
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

LƯU Ý : Tất cả các nhân vật, tình tiết truyện đều không có thật trong lịch sử.

Tất cả đều là trí tưởng tượng của tác giả ạ, đọc cho vui đừng công kích 🙏🏻



vietnam​
 
Thiếu Phu Nhân Của Lê Gia
1.


- Tiểu thư à !

Tiểu thư

- Nè nè ngươi đừng đi theo ta nữa được không Gia Nhi !

Có một cô gái đang đi thật nhanh với vẻ bực mình, cô tên là Hiên Ý nhìn cách ăn mặc là biết cô là một tiểu thư cành vàng lá ngọc là con của một gia đình giàu có tiếng.

Còn có 2 người đang đi theo đằng sau Hiên Ý là nô bộc của tiểu thư tên là Gia Nhi và Nam Khánh.

- Tiểu thư à nếu người vấp ngã thì tôi biết ăn nói làm sao với ông bà chủ đây.

Bước thật nhanh vào phòng mình, Hiên Ý bực dọc ngồi xuống võng.

Giao Nhi và Nam Khánh mệt dọc cố điều hoà lại nhịp thở.

- Người có cần đi nhanh vậy không mệt chết tôi rồi.

- Aiss tức chết ta mà.

- Tiểu thư, Nam Khánh à hai người cứ nhắc đến từ "chết"... không may đâu.

- Ngươi thử nói xem bọn họ ép hôn ta, bắt ta phải gả với ngươi mình còn chưa gặp mặt bao giờ.

Hiên Ý bực tức nằm ườn lên võng, mặt nàng nhăn lại vì bực tức.

- "Trai khôn lấy vợ, gái lớn gả chồng" mà tiểu thư, người đừng bực mình nữa.

- Câu đó do ai nghĩ vậy chứ, tức quá đi.

Giao Nhi và Nam Khánh nhìn nhau bịt miệng cười, tiểu thư không biết sợ trời sợ đất của hai người bây giờ lại sợ lấy chồng.

Hai người đã theo hầu Hiên Ý nhỏ nên nếu mà nói Hiên Ý không coi hai người là nô bộc mà là một người tri kỷ.

Sống ở một xã hội phong kiến hà khắc với người phụ nữ thì có tri kỷ là một may mắn đối với họ.

- Hai ngươi cười gì chứ, tiểu thư của hai ngươi sắp gả cho người ta rồi đấy.

- Dạ tiểu thư yên tâm, ông bà chủ cho phép chúng tôi qua nhà chồng cùng với tiểu thư.

- Bó tay.

Hiên Ý đảo mắt một vòng rồi xua tay bảo hai người ra khỏi phòng.

- Dạ vậy tiểu thư có cần gì thì cứ nói lớn, tôi đứng ở ngoài sẽ vô ngay.

Sau đó hai người cúi đầu ra khỏi phòng, Hiên Ý thở dài đung đưa võng.

Nếu thật tâm thì nàng không muốn gả cho người mình không yêu nhưng trong xã hội phong kiến này không cho nàng quyết định tình yêu của chính mình.

Ngẫm nghĩ một hồi nàng chìm vào giấc ngủ.

- Tiểu thư ! người dậy đi, tướng quân Lê Trọng Quang và phu nhân của ông ấy đợi người ở dưới kìa tiểu thư.

- Hả...hả sao, hai người đó thì liên quan gì tới ta ngươi đừng làm phiền cho ta ngủ.

Gia Nhi thở dài nói :

- Bọn họ đến là coi con dâu của họ ra sao đó.

- Thì liên quan gì tới ta chứ.

Nam Khánh phì cười.

- Con dâu là người đó.

Nói thẳng ra là bọn họ đến bàn về chuyện kết hôn của người và con trai họ.

- Ừm...Ừm...SAO ?

Hiên Ý bật dậy miệng há hốc không tin sự thật đang diễn ra trước mắt mình.

- Người đi chuẩn bị đi, để tôi đi lấy đồ giúp người.

- Trời ơi cứu con với trời ơi, con chưa muốn lấy chồng đâu mà.

- Người đừng than nữa, ai cũng đợi người hết đó mau chuẩn bị nhanh đi.

- Ta biết rồi.

Nam Khánh, ngươi mau đi ra nói với bọn họ đợi ta một chút.

- Dạ.

Hiên Ý mặc một bộ áo dài ngũ thân trắng đơn giản phối với trang sức vàng.

- Tiểu thư đẹp quá !

Hiên Ý quay lại cười với Gia Nhi.

- Ngươi khen làm ta ngại quá.

Mà thôi bỏ qua đi mau mau bọn họ đang chờ.

- Ấy ấy tiểu thư ra rồi kìa.

Nam Khánh mừng gỡ, cứ tưởng cậu sẽ bị ông bà chủ trách mắng vì tiểu thư làm mọi người đợi lâu.

- Con xin lỗi vì đã để mọi người đợi lâu.

Hiên Ý cúi nhẹ đầu, bây giờ trông nàng thật ra dáng một người con gái thuỳ mị khiến Gia Nhi cũng thấy lạ lạ.

- Thôi không sao ! con mau ngồi xuống đi.

Đây chẳng phải là tướng quân Lê Trọng Quang sao ?

Đúng như lời đồn nhỉ, gương mặt ông rất phúc hậu, thương dân như con và rất tài giỏi.

Kế bên là phu nhân của ông, do ông luôn bận việc nước nên những việc trong Lê gia đều do bà quản.

- Nè Hiên Ý con mau chào tướng quân và phu nhân đi.

Hiên Ý đứng dậy cúi đầu chào.

- Dạ con chào tướng quân và phu nhân ạ.

Phu nhân mỉm cười nhìn Hiên Ý.

- Ừm con đúng như mọi người xung đây miêu tả nhỉ.

Đẹp thật.

- Dạ con cảm ơn phu nhân đã khen.

Cha của Hiên Ý rót trà.

- Cho tôi hỏi thiếu gia đâu rồi ?

Tại sao lại không thấy đâu ?

Tướng quân bật cười.

- À haha thật ngại quá chuyện là con trai tôi nó rất tham chơi, hồi nãy có đi cùng chúng tôi nhưng hiện giờ nó đi đâu mất rồi.

- À à không sao.

Tướng quân kêu người hầu lại.

- Ngươi mau đi tìm thiếu gia cho ta.

Một lúc sau người hầu đó quay về.

- Thiếu gia đâu ?

- Con đây.

Bỗng một giọng nam vang lên, tất cả mọi người đều hướng ra cửa xem.

Một người con trai cao lớn bước vô.

- Con chào mọi người.

Hiên Ý to mắt bất ngờ, hắn ta đẹp trai hơn những gì nàng nghĩ.

- Xin hỏi thiếu gia đây tên là ?

- Ta tên là Bình Nguyên.

Lê Bình Nguyên.

Bình Nguyên đi lại hướng Hiên Ý.

- Mọi người cứ bàn bạc tiếp đi.

Con có chuyện muốn nói với nàng.

Sau đó Bình Nguyên kéo mạnh tay Hiên Ý đi ra vườn.

- Ngươi buông ta ra !

Hiên Ý hất mạnh tay Bình Nguyên ra.

- Nói chuyện với ngươi là phải đi ra vườn sao ?

Muốn đi nhanh thì cứ bảo ta mắc gì lại kéo tay mạnh thế ?

Đỏ hết rồi.

- T...Ta xin lỗi nhưng mà mong cô hãy nghe ta nói.

- Có gì nói mau đi.

- Thật ra ta có người mình thích rồi.

Hiên Ý tức giận la lớn.

- Sao ?

Ngươi tính lấy ta về bắt ta làm thiếp sao ?

Đừng hòng.
 
Thiếu Phu Nhân Của Lê Gia
2.


- Sao ?

Ngươi tính lấy ta về làm thiếp sao ?

Đừng hòng.

Nói rồi Hiên Ý bỏ đi, bỗng có một bàn tay to lớn kéo nàng lại.

Mất đà, Hiên Ý ngã xuống cứ tưởng nàng sẽ hôn đất rồi nhưng...1...2...3.

Mở mắt ra thì Hiên Ý mới biết nãy giờ mình ngã vào lòng của Bình Nguyên.

Nàng đỏ mặt vội xô Bình Nguyên ra.

Sau đó quay mặt sang hướng khác.

- Ngươi kéo ta lại làm gì chứ ?

- Cô hiểu nhầm ý ta rồi.

Hiên Ý quay mặt lại liếc nhìn Bình Nguyên.

- Thế thì ý của ngươi là gì ?

Bình Nguyên ấp úng nói :

- Thật ra nếu ta và cô cùng không chấp nhận mối hôn sự này thì chúng ta sẽ thoát.

Cô nghĩ sao ?

Ờ ha sao nàng không nghĩ ra ý này sớm hơn.

Nhưng mà Bình Nguyên đẹp trai thế này bỏ qua có uổng không nhỉ thêm vào đó nếu gả cho hắn nàng sẽ là thiếu phu nhân của Lê gia mà.

Hiên ý đứng nghĩ mặt thì lúc vui lúc buồn.

Bình Nguyên gương mặt khó hiểu nhìn nàng.

- Cô nghĩ xong chưa thế ?

Ta còn nhiều việc lắm đó.

- Hả...Hả ?

Thì ngươi cho ta thời gian suy nghĩ đi.

Được chưa giờ đi vô đây.

Hiên Ý nhanh chóng đi vô bỏ lại Bình Nguyên gương mặt đầy khó hiểu.

Hiên Ý chạy đi thật nhanh vào phòng mình.

Gia Nhi thấy Hiên Ý mừng rỡ chạy lại.

- Tiểu thư !

Người vô rồi.

Thiếu gia nói gì với người vậy ? kể cho tôi nghe được không ?

Nam Khánh mặt hớn hở đi lại.

- Tôi !

Tôi nữa tiểu thư.

Hiên Ý mặt ủ rũ đi lại bàn ngồi.

Gia Nhi thấy mặt nàng không vui nên lại an ủi nàng.

- Thôi tiểu thư đừng buồn.

Tôi thấy thiếu gia cũng đẹp trai mà, người gả cho chàng ấy cũng có sao đâu.

Nam Khánh cũng lại an ủi nàng.

- Đúng rồi đó tiểu thư người đừng buồn nữa.

Hiên Ý mếu máo quay qua nói với Gia Nhi.

- Hắn ta có ý định từ hôn ta.

- SAO ?

Hai người đồng thanh la lớn.

Gia Nhi to mắt bất ngờ nhìn Nam Khánh.

- S...Sao cơ ?

Ủa nhìn mà nếu thiếu gia từ hôn đúng như ước nguyện của tiểu thư còn gì tiểu thư đâu chịu gả đi đâu.

Nam Khánh xen vào.

- Ờ...ờ đúng rồi.

Người phải mừng chứ.

- Ta suy nghĩ lại rồi.

Nếu ta gả cho hắn ta sẽ là thiếu phu nhân của Lê gia đó.

Quyền và tiền bạc sẽ còn hơn bây giờ nữa.

Nói xong Hiên Ý úp mặt xuống bàn.

Gia Nhi và Nam Khánh nhìn nhau lắc đầu.

Buổi sáng hôm sau.

- Haaaaa...Hôm nay ngủ ngon thật.

Hiên Ý dang tay ra chào đón một ngày mới.

- Tiểu thư !

Người dậy rồi.

Gia Nhi mở cửa bước vào trên tay cầm một thao nước.

Gia Nhi lấy khăn lau xung quanh mặt cho nàng.

- Hôm nay, nhà văn hoá ở chợ Tâm Liêu có mở kịch cải lương.

Người đi coi không ?

- Hmmmm...

Cũng được.

- Được vậy để tôi đi chuẩn bị cho người.

- Ới...Ới khoan đã.

- Tiểu thư cần gì nữa sao ?

- Ta sẽ giả làm nam nhân.

- HẢ NỮA SAO ?

- Đúng vậy hì hì.

Gia Nhi nhăn mặt lắc đầu.

- Không được đâu tiểu thư à.

Lỡ lần này lại bị phát hiện thì sao ?

Hiên Ý liếc mắt nhìn Gia Nhi.

- Ta không nói, ngươi không nói thì ai mà biết được.

- Nhưng..

- Không cần nói nhiều ta quyết định rồi.

- Haizz...

Chuyển cảnh qua Lê gia.

- Ngươi đi điều tra được gì cho ta chưa ?

Bình Nguyên đang ngồi trên ghế đá ở vườn đọc sách, kế bên là người hầu thân cận của hắn tên là Lâm Thiện.

- Dạ thưa thiếu gia.

Tiểu thư Hiên Ý tuy rất hống hách nhưng tiểu thư lại rất thông minh, có tình thương người và tiểu thư cực kỳ được mến mộ vì nhan sắc của mình.

- Ngươi là người của Hiên Ý sao ?

Toàn kể những cái tốt về cô ta.

- Tôi không có ý đó đây là những lời nói của người hầu trong phủ của tiểu thư.

- Ngươi mau đi điều tra tiếp đi.

- Dạ.

Tối hôm đó.

- Được rồi.

Nam Khánh, ngươi ở lại trong phủ nếu cha mẹ có kiếm ta thì bảo ta đi ra ngoài mua ít đồ.

Nếu ngươi nói ta giả làm nam nhân ra ngoài, ta sẽ đánh ngươi nhừ tử.

Nghe chưa ?

- Dạ...Dạ.

- Được rồi chúng ta đi thôi Gia Nhi.

Hiên Ý cùng Gia Nhi rời khỏi phủ.

- Ngươi mau kêu người hầu ra kéo xe cho ta.

- Dạ.

- Này ngươi lên xe cẩn thận.

Hiên Ý lên xe ngồi chỉnh lại trang phục, phía trước là người hầu kéo xe, bên cạnh là Gia Nhi luôn đi kế bên xe.

- Được rồi, đi thôi.

Xe kéo bắt đầu lăn bánh chở nàng đến chợ Tâm Liêu.

Tuy Hiên Ý ra ngoài phủ rất nhiều lần nhưng mỗi lần nàng đi đều trầm trồ trước vẻ đẹp của đất nước Đại Nam đó là lý do nàng rất thích ra ngoài và để tránh bị đồn rằng mình ăn chơi thường xuyên ra ngoài nên Hiên Ý luôn cải trang làm nam nhân.

- Tới rồi tiểu thư, mau xuống thôi.

Hiên Ý chậm rãi bước xuống xe.

Gia Nhi chỉnh lại trang phục dùm nàng.

- Nè kể từ giờ cho đến khi về nhà người phải gọi ta là thiếu gia đó.

- Dạ...Thiếu gia.

Hiên Ý và Gia Nhi đi vào chợ. xung quanh hai bên đều bán những trang sức, thức ăn và nhiều những thứ khác.

Đông đúc người qua lại trông rất nhộn nhịp.

- Tiểu thư...À không...Thiếu gia người ăn chè trôi nước không ?

- Ta rất thích chè trôi nước nhưng giờ thì không có thời gian ăn đâu.

Mau vô nhà văn hoá coi kịch xong về lẹ.

- Dạ thiếu gia.

Hiên Ý và Gia Nhi đi vô nhà văn hoá ngó xung quanh kiếm chỗ ngồi.

- Thiếu gia qua chỗ kia ngồi đi.

Gia Nhi chỉ vào một chỗ ít người ngồi và dễ quan sát hết sân khấu kịch.

- Được.

Hai người đến chỗ ngồi kịch cũng đã bắt đầu.

Nàng đang say sưa nghe thì bàn tay của Gia Nhi kéo mạnh nàng đi.

- Nè có chuyện gì sao ?

- Tiểu thư, lúc nãy tôi thấy người của ông bà chủ vô đây nhìn xung quanh.

Chắc à đang đi kiếm người, chúng ta mau trốn lẹ.

Hai người chạy ra khỏi nhà văn hoá sau đó chạy thẳng vào chợ.

Do chợ khá đông người nên hai người đã lạc mất nhau hồi nào không hay.

Hiên Ý nhìn ngó xung quanh để kiếm Gia Nhi.

Chưa kịp thấy Gia Nhi đâu thì đã thấy đám người đó tiến tới chỗ nàng.

Không suy nghĩ nhiều, Hiên Ý chen vào đám đông bỏ chạy.

Chạy được một lát thì nàng bị lạc luôn trong chợ không biết đường ra, đám đông thì vẫn cứ chen chúc khiến nàng xém nữa mất thăng bằng mà ngã.

Nàng ngó lại lần sau vẫn đám người đó đang đi kiếm nàng, chắc phải chịu thôi do số phận sắp đặt cả bất quá thì bị bắt về la mắng cấm không cho ra ngoài thôi huhu...

Hiên Ý hết hy vọng đành đứng chôn chân ở đó chờ bọn họ đến bắt.

Bỗng một bàn tay nắm lấy nàng kéo vào một con hẻm rất nhỏ.

Nàng giật mình định la lớn thì bị người đó bịt miệng, chờ khi đám người đi qua rồi thì người đó mới thả nàng ra.

- Xin lỗi cô có sao không ?

- T...Ta không sao.

Mà ta l...Là nam nhân mà cô gì ở đây chứ ?

- Hahhahahaha...cô đó nhìn xem cô chạy quá khiến cho khăn quấn trên đã bị mất tóc cũng đã xoã ra bây giờ là nữ nhân mặc đồ của nam nhân thôi.

- S...Sao ?

Nàng lấy tay quơ lên đầu tìm cái khăn quấn trên đầu...Haizz đúng là mất rồi.

- Thì sao chứ...Mà nè ta với anh có quen biết sao ?

Tại sao lại giúp ta chứ ?

- Đâu phải cứ quen biết mới được ra tay giúp.

Ta thấy cô bị đám người đó bám sợ cô đây thân là nữ nhân không chống trả được nên ta đã đi theo cô nãy giờ.

Hiên Ý bĩu môi.

- Vâng cảm ơn anh đã giúp.

- Mà cô tên là gì ?

- Ta tên là Hiên Ý.

Còn anh ?

- Ta tên là Nhật Phong.

- Nhật Phong ? anh là Trần Nhật Phong thiếu gia của Trần gia sao ?
 
Thiếu Phu Nhân Của Lê Gia
3.


- Chaaa...Ta cũng nổi tiếng quá nhể.

Nhật Phong mỉm cười nhẹ nhìn nàng.

Hắn ta cũng đẹp trai không kém Bình Nguyên nhỉ ?

Đúng là hai thiếu gia xuất thân từ dòng dõi quý tộc.

- Trời cũng tối rồi.

Để ta đưa cô về nhà.

- Um...Ờ cũng được...Cảm ơn anh rất nhiều.

Nhật Phong và Hiên Ý cùng nhau đi ra khỏi chợ.

Vừa ra tới cổng chợ liền có người chạy đến Nhật Phong.

- Cậu chủ ra rồi...Còn đây là ?

Người đó chỉ tay về hướng Hiên Ý thắc mắc.

- À...Cô gái này đi lạc, trời tối rồi nên ta cho cô ấy quá giang về.

- À dạ...Nhưng mà giờ chỉ có một con ngựa không có xe kéo.

Vậy thì ?

- Không sao.

Nhật Phong quay qua nhìn Hiên Ý.

- Cô có chịu đi chung ngựa với ta không ?

Hiên Ý trố mắt ngạc nhiên.

- Ta sao ?

- Nhìn cách ăn mặc của cô cho dù là nam hay nữ ta cũng đoán được cô xuất thân từ nhà giàu có rồi.

Cô không chịu được đi bộ quãng đường từ đây về đến nhà mình đâu, cô cứ đi chung ngựa với ta đi.

- Không được.

Nam nữ thụ thụ bất thân, ta đi bộ được.

- Được thôi nếu cô muốn.

Nhật Phong leo lên ngựa bắt đầu đi.

Hiên Ý cũng từ từ đi theo phía sau.

Nàng đúng là không nghĩ sẽ có một ngày mình phải đi bộ một quãng đường xa đến vậy, từ nhỏ đến lớn nàng luôn được nuông chiều, đi đến đâu cũng có người hầu kẻ hạ.

Không ngoài dự đoán, Hiên Ý đi chưa được nửa đường là mệt không chịu nổi.

Nàng dừng lại ngồi bệt xuống thở, bỗng nhiên cơ thể nàng bị nhấc bổng lên.

Hiên Ý giật mình la lên, Thì ra Nhật Phong đang bổng nàng.

- Anh làm gì vậy chứ ?

Mau bỏ ta xuống đi người hầu của anh đang nhìn kìa.

Nhật Phong không nói gì, tiến tới và ẩm nàng lên ngựa.

- Này anh làm gì vậy ?

- Ta nghe theo lời cô "Nam nữ thụ thụ bất thân" cô cứ ngồi yên trên ngựa tao đi ở dưới cho.

- Nhưng ta không biết cưỡi ngựa.

Nhật Phong thở dài.

- Cô yên tâm.

Ta sẽ dắt ngựa đi cô cứ ngồi yên là được.

Bắt đầu đi tiếp.

Nàng đó giờ đã nghe đến danh tính của thiếu gia Trần gia nhưng không nghĩ hắn ta lại tốt đến vậy.

Vừa về tới phủ.

Hiên Ý loay hoay không biết đường xuống thì Nhật Phong tiến lại bồng nàng xuống.

Nàng đứng hình mở to mắt nhìn Nhật Phong.

- TIỂU THƯ...TIỂU THƯ...Người về rồi làm tôi sợ muốn khóc đây này.

Gia Nhi chạy lại nắm lấy tay nàng, nước mắt rưng rưng.

Hiên Ý lấy tay lau đi giọt nước mắt của Gia Nhi.

- Được rồi ta về rồi.

Ngươi khóc làm gì ?

Gia Nhi lấy tay quơ đi những giọt nước mắt mỉm cười nhìn nàng.

- À đúng rồi, Nam Khánh đâu ?

- Dạ...Dạ Nam Khánh bị ông bà chủ bắt phạt quỳ ạ.

- SAO...Để ta vô coi xem sao.

Hiên Ý định đi vô thì khựng lại nhìn về phía Nhật Phong nhẹ gật đầu.

- Cảm ơn anh.

Nhật Phong mỉm cười gật đầu tạm biệt nàng.

Đợi đến khi cửa phủ đóng lại Nhật Phong mới quay lại lên ngựa đi về.

Người hầu cười hỏi Nhật Phong.

- Người có phải là đang thích tiểu thư đó sao ?

- Thích cái đầu ngươi.

- Tôi cũng đã theo hầu người từ nhỏ đến lớn rồi.

Người đừng dối lòng nữa.

Nếu người thật sự thích vị tiểu thư đó thì mau làm thân sau đó hỏi cưới đi nếu trễ lại mất người thương như chơi.

- Ngươi mà nói nữa ta sẽ phạt roi mây ngươi đấy.

-...

Phủ của Hiên Ý.

Hiên Ý và Gia Nhi đang dìu Nam Khánh lại ghế ngồi.

- Ta xin lỗi ngươi rất nhiều.

Nam Khánh uất ức nói.

- Đã dặn tiểu thư mau về đi mà.

- Rồi rồi ta xin lỗi.

Đầu gối người bị bầm rồi để ta thoa muối cho.

Gia Nhi cản Hiên Ý lại.

- Người là tiểu thư mà làm sao có thể thoa thuốc cho người hầu cứ để tôi làm.

- Ta có lỗi với Nam Khánh trước mà cứ để cho ta làm đi.

- Không tôi làm cho tiểu thư đừng làm.

- Không để ta làm.

Hai người cứ thế mà giành giật nhau hộp muối môt hồi khiến cho muối bên trong văng ra tứ tung bay trúng mắt của Nam Khánh.

- Áaaaaa...Rát quá

Nam Khánh quằn quại mắt nhắm mắt mở đi lại lấy nước lau mắt.

- Ta xin lỗi ngươi.

- Tôi cũng xin lỗi anh, Nam Khánh à.

Sáng hôm sau.

- Hôm nay người có muốn đi đâu không tiểu thư ?

Gia Nhi vừa chải tóc cho Hiên Ý vừa hỏi.

- Hay là ta với ngươi cùng đi xem thầy Thiên ở làng bên cạnh kể chuyện đi.

- Dạ.

Mà trước khi đi người nên đi qua phòng ông bà chủ xin lỗi đi, hôm qua tôi về thấy mặt của ông bà chủ có vẻ không vui đâu.

- Ờ...Ta biết rồi.

Sau khi nàng thay đồ xong, liền chạy qua phong của ông bà chủ.

- Cha mẹ à, con xin lỗi.

Cha của Hiên Ý đập tay mạnh vào bàn.

- Lần nào cũng vậy.

Con trốn đi cải trang thành nam nhân sau đó lại quay về đây xin lỗi.

Ta chưa thấy đứa con gái nào như con cả.

Mẹ của Hiên Ý nhẹ nhàng nói.

- Thôi mà ông, con nó cũng chỉ vì tham chơi thôi.

Đừng trách nó làm gì.

Sau đó quay lại nhìn Hiên Ý.

- Nhưng mà con đó, làm gì cũng phải có chừng mực.

Trong phủ này có thể bao dung cho con nhưng ở ngoài thì không đâu.

Hiên Ý cúi đầu xin lỗi.

- Con hứa sẽ không làm những trò đó nữa.

Cha mẹ tha lỗi cho con nhaaa.

Mẹ của Hiên Ý phì cười.

- Được rồi giờ con đi về phòng mình đi.

- Dạ.

Hiên Ý cúi đầu sau đó đi ra.

- Nàng có chắc là nó sẽ bỏ được không ?

- Chắc chứ.

Con của thiếp, đương nhiên thiếp biết.

- Haizz

Cha của Hiên Ý thở dài lắc đầu.

Chiều hôm đó.

- Tiểu thư à, làng bên cạnh rất nhiều tên sở khanh hay là chúng ta cũng nên dắt theo Nam Khánh đi.

- Được, Nam Khánh ngươi mau chuẩn bị đi.

Nam Khánh mừng rỡ.

- Dạ, cảm ơn tiểu thư rất nhiều.

- Rồi.

Hiên Ý phì cười.

Đúng là nàng rất ít khi dắt Nam Khánh ra ngoài nhưng mà nếu Nam Khánh mừng vậy chắc cũng nên dắt đi nhiều hơn.

- Được rồi. chúng ta mau đi thôi tiểu thư.
 
Back
Top Bottom