Ngôn Tình Thiếu Nữ Hai Mươi Tám Tuổi

Thiếu Nữ Hai Mươi Tám Tuổi
Chương 100: Ngoại truyện 7


“Chị ơi, Thước Thước ăn no chưa?” Cố Tiểu Đồng ghé vào chân Giản Nhất hỏi.

“Chưa đâu.”

“Bé ăn no sẽ ngủ luôn ạ.”

“Đúng rồi.”

Cố Tiểu Đồng không hỏi nữa, chuyên tâm nhìn ngắm em bé, Thước Thước sinh được sáu cân bảy lạng, là thể trọng bình thường của một đứa trẻ. Lúc sinh đỏ hỏn nhăn nheo, sau một tháng tiểu gia hỏa bắt đầu phổng lên, non nớt, nhìn qua có chút giống Cố Tiểu Đồng.

“Chị ơi, Thước Thước nhìn rất giống em.”

“Ai nói vậy?” Giản Nhất cười.

“Mẹ đẹp nói, Thước Thước giống dì.”

“Em có vui không?”

“Vui ạ.” Cố Tiểu Đồng cười toe, nhịn không được ghé đến gần hôn lên mặt em bé một cái, Thước Thước rì rầm nho nhỏ, Cố Tiểu Đồng còn muốn hôn tiếp thì Giản Nhất ngăn lại: “Đừng hôn đừng hôn, để em bé ăn sữa đã.”

“Dạ.” Cô bé đứng một bên quan sát.

Thước Thước ăn no rồi, ợ nhỏ một cái, hai bàn tay nhỏ nắm thành nắm đấm, vung vẩy hai cái rồi nhắm mắt lại.

“Ngủ rồi.” Cố Tiểu Đồng tròn mắt nhìn em bé.

“Ừ, ngủ rồi, để chị đặt lên giường nào.”

“Chị chậm thôi.” Cố Tiểu Đồng lo lắng khiến Giản Nhất buồn cười, đặt Thước Thước xuống lại nựng mặt Cố Tiểu Đồng một cái nói: “Em đừng ngày nào cũng Thước Thước Thước Thước như vậy, phải chăm chỉ học tập đó.”

“Em học rất tốt mà.”

“Tốt thật không?”

“Em đứng thứ hai đó.”

“Đứng nhất là ai?”

“Thôi Dương.”

Thôi Dương? Cô nghĩ một chút, Thôi Dương chẳng phải là cậu bé cùng nhà trẻ hay quấn lấy Tiểu Đồng, muốn cùng Tiểu Đồng làm bạn tốt kia sao?

“Cậu bé học giỏi vậy sao?”

“Dạ, nhưng mà em cũng sẽ đứng nhất.”

“Giỏi quá! Tiếp tục nỗ lực.”

“Dạ.”

Giản Nhất nắm tay Cố Tiểu Đồng ra khỏi phòng ngủ, để Lạc Nham trông Thước Thước, còn cô đưa Tiểu Đồng về nhà.

“Bà xã, về sớm nhé.”

“Vâng.”

Sau khi cô đưa Cố Tiểu Đồng về Cố gia xong, lại đến trung tâm mà mẹ Chúc giới thiệu để khôi phục dáng người. Ở chỗ này có rất nhiều bài tập khôi phục cơ thể sau khi sinh nở, Giản Nhất luyện tập một tiếng rưỡi mới về nhà. Nghỉ ngơi một lúc, cho Thước Thước ăn sữa, cơm tối cô ăn ít nhưng rất bổ dưỡng. Trước khi ngủ nằm trên giường trêu chọc Thước Thước đang ngủ bên cạnh mình, Thước Thước còn nhỏ, ánh mắt đen láy chuyển động hai cái lại ngủ.

Lạc Nham đi đến ôm Thước Thước đặt vào nôi em bé.

“Em không buồn ngủ à?” Anh trở lại hỏi cô.

“Mấy bữa nay ngủ nhiều quá.” Giản Nhất nửa ngồi nửa nằm dựa vào đầu giường, nhìn vào máy tính bảng.

“Anh đi tắm một cái.”

“Vâng.” Giản Nhất cũng không ngẩng đầu mà đáp, lướt máy tính bảng. Trên màn hình là một đường link Nguyên Lị gửi cho cô, cô nói sau khi sinh con, cô béo lên có nhiều mỡ bụng, Nguyên Lị lập tức chia sẻ cho cô một bài tập hồi phục sau sinh, cái này kết hợp với chữa trị hậu sản rất hữu ích.

Giản Nhất không chắc có tác dụng hay không, nhưng trong bài đăng nói rất hữu ích.

“Bà xã.” Lạc Nham tắm xong đi ra, vừa lau tóc vừa bò lên giường.

Giản Nhất ừ một tiếng.

“Bà xã.” Lạc Nham lại gọi.

Giản Nhất nghiêng đầu nhìn anh, anh nhẹ nhàng rút máy tính bảng trên tay cô ra, đặt trên đầu giường rồi nói: “Đi ngủ chưa.”

Cô liếc qua thời gian trên máy tính bảng thấy cũng không còn sớm, chuyển mắt sang Lạc Nham thì thấy tay anh đã trực tiếp ph* l*n ng*c cô: “Chỗ này lớn hơn rồi.” Dường như rất vui sướng.

“Đừng sờ loạn.” Cô đẩy tay anh ra.

Lạc Nham da mặt dày ôm lấy hôn lên môi cô, từ khi Giản Nhất mang thai, mặc dù sau ba tháng bọn họ cũng làm nhiều lần, nhưng vì cố kỵ đứa nhỏ nên anh không dám tận hứng. Sau đó bụng Giản Nhất dần lớn, anh lấy Giản Nhất và con làm trọng, đợi cô sinh con xong và ở cử hết bốn lăm ngày thì đã nghẹn muốn hỏng.

Lúc này ngửi thấy mùi hương nhạt nhàn trên người Giản Nhất, anh đột nhiên xoay người, đè cô dưới thân.

“Em béo lắm.” Giản Nhất cự nự.

“Không có.” Lạc Nham hôn lên cổ cô, thở hổn hển.

“Có, em béo lắm rồi, trên eo toàn là thịt thừa.”

“Anh nhìn xem.” Lạc Nham duỗi tay sờ thử, lập tức chạm vào phần thịt mềm mại trơn trượt, chỉ cần chạm nhẹ một cơn rùng mình mạnh mẽ từ sống lưng truyền đến khiến cho Lạc Nham không thể kiềm chế mà tăng thêm lực độ, x** n*n eo cô, đôi môi m*t hôn trên ngực Giản Nhất.

“Anh thích, bà xã, anh rất thích.”

Lúc đầu Giản Nhất còn kháng cự, nhưng dưới sự nhiệt tình cùng kỹ thuật thuần thục của Lạc Nham, hơn nữa hiện tại thân thể cô rất mẫn cảm, một chút cũng không thể chống đỡ được dụ hoặc của anh, chỉ sau mấy giây đã bắt đầu đáp lại.

“Bà xã, ôm anh đi.”

“Lạc Nham.”

“Ôm chặt anh.”

“Ông xã.”

“Bảo bối, anh đến.”

“…”

Hai người quấn lấy nhau vui vẻ một hồi, rất nhanh Lạc Nham lại đứng thẳng một lần nữa, nhấc một bên chân thon dài của Giản Nhất lên rồi tiến vào, mạnh mẽ lao tới, nhưng vẫn cảm thấy chưa đã ghiền, liền nâng nốt một bên chân khác lên mà va chạm, ép Giản Nhất vào đầu giường, dựa lưng vào tường tiếp nhận tình yêu của anh.

“Bà xã, anh thích em như thế này, rất thích.”

Giản Nhất thoải mái đến choáng váng, tiếng rên lúc to lúc nhỏ khiến Lạc Nham căng thẳng, dùng toàn lực tấn công, sau một hồi đại chiến Lạc Nham mới dừng lại nằm trên giường nghỉ lấy hơi.

Anh v**t v* eo Giản Nhất, môi dán lên môi cô nhẹ nhàng mổ mấy cái, Giản Nhất nhắm mắt lại, tùy ý để anh xong việc lại nghịch ngợm triền miên.

“Bà xã.”

Giản Nhất híp mắt ừ một cái, nghe thấy anh nói: “Anh thích em như bây giờ.”

Ngay khi lời của Lạc Nham vừa rơi xuống, cô cảm giác được anh đột nhiên cúi xuống hôn lên môi rồi trượt dần xuống eo cô.

“Lạc Nham!”

“Bà xã…”

Mặc dù Lạc Nham lần nữa dùng hành động chứng minh anh rất thích dáng vẻ của cô, như thế nào cũng thích, nhưng Giản Nhất vẫn kiên trì tập thể hình như cũ, thêm phần mẹ Chúc hỗ trợ, cô không chỉ lấy lại dáng người mà nét mặt càng thêm tỏa sáng mỹ lệ. Thế cho nên, sau kỳ nghỉ sinh quay lại trường dạy học, các thầy cô trong trường đều tán thưởng, Giản Nhất sinh con xong càng thêm xinh đẹp, thục nữ hơn rất nhiều.

Rất nhiều thầy cô tới hỏi bí quyết để xinh đẹp của Giản Nhất.

Cô cười đáp: “Bí quyết nằm ở chỗ vận động.”

Cô giải thích rằng bí quyết ở chỗ vận động, thì con trai cô, Thước Thước cũng đang biểu diễn sự hiếu động của mình.

Thước Thước bây giờ đã biết bò, ngày nào cũng bò tới bò lui, cảm thấy rất tươi mới và tò mò về mọi thứ trên đời, muốn chạm vào mọi thứ, hết cắn, giật lại quăng. Chẳng hạn như đôi dép trong nhà của ba mẹ đều bị ném lung tung rối loạn.

Chẳng hạn như thước Thước rất thích ôm cầu cầu, dọa cầu cầu sợ hãi bỏ chạy.

Lại chẳng hạn như bé nghĩ dưới gầm giường rất vui liền chui vào, nhưng vì quá béo mà kẹt cứng không thể thoát ra, khóc lớn nức nở, ba ba phải nâng giường lên để bà nội bế ra mới được.

Vân vân và mây mây, Lạc gia vì có thêm Thước Thước nên cả nhà trở nên rất náo nhiệt, sự náo nhiệt cũng không thiếu Cố gia.

Ba Cố rất thích Thước Thước, bởi vì bé rất thích ăn uống, còn có khí chất bình tĩnh đặc biệt giống Cố Tiểu Đồng.

Khác ở chỗ là Cố Tiểu Đồng mặt lạnh từ đầu đến cuối, nhưng Thước Thước rất thích cười, trước đó còn làm mặt lạnh, nhưng chỉ cần trêu đùa một tí đã cười khanh khách vang dội.

Giản Nhất tan tầm chưa vào nhà đã nhớ con trai, cô bước nhanh đi vào sân, gặp ba Lạc đang tưới hoa.

“Ba.” Giản Nhất cười chào một tiếng.

“Giản Nhất con về rồi à.”

“Dạ, Lạc Nham về chưa ạ? Thước Thước đâu ba?”

“Lạc Nham còn chưa về, Thước Thước đang trong nhà uống sữa.”

Cô bước nhanh vào nhà, trong phòng khách truyền đến giọng kể truyện thiếu nhi, nhất định là mẹ Chúc đang mở truyện cổ tích cho Thước Thước nghe mà không phải xem, mẹ Chúc nói, TV, máy tính gì đó đều hại cho mắt đứa nhỏ.

Giản Nhất gấp không chờ nổi muốn gặp con trai, chạy chậm đi vào đã nhìn thấy bé con mập mạp ngồi trên thảm, quần áo ngắn nhỏ xinh, tay nhỏ ôm bình sữa chuyên tâm bú, dáng vẻ nho nhỏ cực kỳ đáng yêu.

“Thước Thước.” Cô gọi một tiếng.

Thước Thước quay đầu lại thấy cô, vội ném bình sữa sang một bên, vươn hai tay ra uốn éo thân mình, chạy đến trước mặt cô.

“Mẹ, mẹ…”

“Con trai.” Giản Nhất thả túi xách xuống, khom lưng bế bé lên hôn.

Thước Thước ôm mẹ vui vẻ hai mắt tỏa sáng.

“Thước Thước ơi!” Ngoài cửa truyền đến thanh âm.

Thước Thước liền hưng phấn, nhảy lên trong ngực Giản Nhất: “Dì, dì…” là Cố Tiểu Đồng tới.

Giản Nhất bất đắc dĩ, tiểu gia hỏa vô lương tâm, thân với dì hơn mẹ, nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng cô vẫn giao Thước Thước cho Cố Tiểu Đồng. Có lẽ cậu nhóc đã thích dì bắt đầu từ những cái hôn lên bụng Giản Nhất lúc mang thai, mới vừa được Cố Tiểu Đồng ôm, cậu bé đã vòng tay ôm cổ dì thật chặt.

“Được rồi, buông dì ra nào.” Giản Nhất khuyên.

Thước Thước vẫn ôm chặt không nhả.

“Thước Thước, con ôm dì chặt quá.” Cố Tiểu Đồng nói.

Thước Thước mặc kệ, vẫn ôm chặt dì.

“Thước Thước.” Giản Nhất kiên quyết gỡ cậu nhóc từ trên người Cố Tiểu Đồng xuống, khiến Cố Tiểu Đồng lảo đảo hai cái vẫn không gỡ ra được, cậu nhóc cũng thực có lực.

“Thước Thước thả ra nào.”

“Thước thước.”

“A a a.” Cậu nhóc kêu a a không thả.

“Thước Thước! Thả ra!” Trong sân truyền đến giọng quát của Lạc Nham, cậu nhóc chưa nhìn đã lập tức thả tay ra bò vào ngực Giản Nhất, cậu biết, ba ba về rồi.

Giản Nhất: “…”

Cố Tiểu Đồng: “…”

Lạc Nham đi vào nhà, Thước Thước liền ghé vào bả vai mẹ thành thành thật thật, chẳng qua vẫn bị Lạc Nham ôm đến thư phòng giáo huấn một trận, sau này ôm Cố Tiểu Đồng cũng không bao giờ siết chặt không bỏ.

Giản Nhất hỏi: “Làm sau anh dạy được Thước Thước vậy?”

Lạc Nham: “Lấy phương pháp của đàn ông để dạy.”

Giản Nhất: “…”

Theo thời gian trưởng thành của thước thước, tình cảm của cậu và Cố Tiểu Đồng ngày càng tốt. Hầu như ngày nào Cố tiểu Đồng cũng chạy đến nhà chị gái ôm cậu bé, kể chuyện cổ tích cho cậu nghe, nói chuyện cùng Thước Thước, giúp Thước Thước cắt móng chân.

“Thước Thước, đừng nhúc nhích, dì cắt cái móng cuối cùng nữa là xong rồi.”

Thước Thước ngồi trên giường, tay nhỏ nâng bình sữa lên, đôi chân nhỏ trắng trẻo mập mạp duỗi đến tầm tay Cố Tiểu Đồng, ánh mắt đen láy nhìn cô bé.

“Răng rắc” một tiếng, móng tay út bị cắt rớt.

Cố Tiểu Đồng cất bấm móng tay nói: “Xong.”

Thước Thước nhả n*m v* cao ru sa, ánh mắt đen láy nhìn xuống chân nhỏ nhìn một cái, bò đến hôn chụt một cái lên mặt Cố Tiểu Đồng, sau đó cười rộ lên hắc hắc.
 
Thiếu Nữ Hai Mươi Tám Tuổi
Chương 101: Ngoại truyện 8


“Miệng cháu toàn là sữa.” Cố Tiểu Đồng đưa tay lau má và lau miệng cho Thước Thước.

Thước Thước cười khúc khích.

“Đừng nhúc nhích.”

“Dạ.”

“Xong rồi, lại đây đeo giày nào.”

“Không đeo.”

“Không đeo thì cháu muốn làm gì?”

Cố Tiểu Đồng vừa hỏi xong thì Thước Thước đã bò dậy, vừa bò vừa chơi, cô bé không quản nữa mà cúi đầu thu dọn đồ chơi và sách truyện cổ tích của cậu nhóc, sau đó ngồi trên thảm đọc sách.

“Tiểu Đồng.” Giản Nhất gọi từ phòng bên cạnh.

“Chị ơi, em đang trông Thước Thước.” Cố Tiểu Đồng đáp.

“Ừ, em vất vả rồi, chị còn mấy bài thi chưa chấm xong, em trông Thước Thước một lát nhé.”

“Cảm ơn bé con.”

“Không có gì ạ.”

Giản Nhất ngừng nói chuyện, Cố Tiểu Đồng buông sách xuống trông chừng Thước Thước bò quanh phòng. Đôi mắt đen láy của cô bé đảo một vòng quanh phòng thấy không có gì nguy hiểm mới không quản cậu nhóc nữa. Nhớ tới chuyện mình đã học được của bạn học đan sợi tơ hồng, bây giờ đã được một nửa, cái này làm xong sẽ cho Thước Thước mang, nên lập tức lấy trong cặp sách ra tiếp tục đan móc.

Thước Thước vốn đang bò quanh, nghe thấy tiếng dì lục cặp sách, lập tức bò tới đưa tay túm lấy cặp của Cố Tiểu Đồng.

“Đừng kéo.” Cố Tiểu Đồng nói.

“Kéo.” Thước Thước giật mạnh.

“Đừng giật mạnh!” Cố Tiểu Đồng lấy lại cặp sách đặt lên đầu tủ, ngoài tầm với của Thước Thước.

“Dì, lấy.”

“Không cho.”

“Lấy.” Thước Thước đã rất nặng, bò lên người Cố Tiểu Đồng muốn nắm lấy sợi len của cô bé.

Cố Tiểu Đồng bị cả người đầy sữa và thịt mum múp của Thước Thước bò lên, phải quỳ rạp xuống đất cười khanh khách không ngừng.

“Dì, dì, lấy, lấy.” Thân hình béo múp của Thước Thước áp hết vào người Cố Tiểu Đồng, tay nhỏ với lên tay áo cô bé.

“Cho con, cho con, người trèo lên người dì nữa được không?”

“Được.”

Giản Nhất chấm xong bài thi cuối cùng, duỗi người, không nghe thấy động tĩnh phòng bên cạnh, cô nghi hoặc đứng dậy đi sang, trước cửa phòng đã trông thấy một lớn một nhỏ ngồi quay lưng lại với cô.

“Duỗi tay ra nào.” Cố Tiểu Đồng nói.

“Đây ạ.” Thước Thước vươn cánh tay đầy thịt sang.

“Dì buộc sợi tơ hồng cho con, không được cử động.

“Dạ.”

“Thước Thước thật ngoan.” Cố Tiểu Đồng hôn lên mặt cậu nhóc một cái, tiếp tục buộc dây.

“Hi hi.”

Giản Nhất đứng dựa vào cửa theo dõi, cô không biết bắt đầu từ lúc nào, có lẽ vì cô yêu thương Cố Tiểu Đồng, cô bé không những phản hồi cho cô mà còn dành tình cảm cho con trai cô, Thước Thước.

Khiến người ta vừa vui sướng vừa cảm động!

Giản Nhất mỉm cười đến gần hai đứa nhỏ.

“Em gái, làm gì vậy?”

“Em đan sợi tơ hồng cho Thước Thước.”

“Em gái tôi giỏi quá!” Giản Nhất hôn lên mặt cô bé.

Đôi mắt đen bóng của cô bé tỏa sáng lấp lánh, cười hì hì với Giản Nhất, hết sức sáng ngời.

Giản Nhất duỗi tay xoa đầu bé.

Thước Thước tròn mắt hết nhìn Cố Tiểu Đồng lại nhìn sang Giản Nhất, đảo đi đảo lại mấy chục bận, sau đó nâng mặt nhỏ lại gần Giản Nhất gọi: “Ma ma.”

“Sao vậy?”

Thước Thước lại nâng mặt đến trước mặt Giản Nhất.”

“Thước Thước muốn chị hôn đó.” Cố tiểu Đồng giải thích hộ.

Giản Nhất hỏi: “Con trai, có đúng không?”

“Dạ.” Thước Thước gật đầu.

Giản Nhất vui vẻ bế Thước Thước, hung hăng hôn lên mặt nhỏ của nhóc khiến cậu bé cười khanh khách không ngừng, tiếng cười trong sáng đặc mùi sữa non, ngay cả mẹ Chúc và Lạc Nham đi làm về cũng nghe thấy.

Khóe miệng Lạc Nham bất giác cong lên.

Mẹ Chúc liếc sang con trai, cười nói: “Thước Thước lại cười rồi.”

“Ừm.” Trong mắt Lạc Nham đều là vui sướng: “Tiểu tử này chỉ cần trêu chọc liền cười.”

“Chắc nhờ gen của con dâu.”

“Tất nhiên rồi.” Lạc Nham vẫn luôn nội liễm, lúc này cũng không nhịn được kiêu ngạo.

Mẹ Chúc từng cho rằng con trai bà quá mức lạnh lùng, nhưng hiện tại xem ra không phải không hoạt bát, mà có lẽ vì chưa gặp đúng người.

“A, xem này, bà nội và ba về rồi.” Giản Nhất ôm Thước Thước ra khỏi phòng, trông thấy mẹ Chúc và Lạc Nham đã về.

“Ba ba, bà nội!” Thước Thước reo lên.

“Ơi, Thước Thước~ lại đây bà nội bế nào.”

“Bế.”

Mẹ Chúc tiếp được Thước Thước, cậu bé lập tức chỉ tay vào phòng nói: “Dì đang ở trong kia.”

“Dì cũng tới sao?”

“Dạ dạ.” Thước Thước gật đầu.

“Đi nào, chúng ta đi tìm dì.”

“Dạ.” Thước Thước sợ mẹ Chúc không biết đường, vẫn luôn chỉ vị trí của Cố Tiểu Đồng, mẹ Chúc cũng đi theo bế nhóc vào phòng.

Lạc Nham bước đến nắm lấy tay Giản Nhất: “Hôm nay có mệt không?”

“Không mệt.”

“Em làm việc xong chưa?”

“Xong rồi, may có Tiểu Đồng giúp em canh Thước Thước cả buổi mới có thể chấm thi xong.”

“Cô giáo Giản thật chuyên nghiệp.”

“Cảm ơn đã khen.”

Lạc Nham thâm tình nhìn cô, nhịn không được hôn lên má Giản Nhất một cái.

“Khụ!” Tiếng ho khan của ba Lạc từ phía sau, hai người lập tức đứng thẳng lên.

“Ba, mẹ mang Thước Thước vào phòng em bé tìm Tiểu Đồng rồi.” Lạc Nham chỉ dẫn.

“Được, ba đi xem.” Ba Lạc lập tức bước vào phòng.

Ba Lạc đi rồi, Lạc Nham lại hôn Giản Nhất một cái.

Giản Nhất: “…”

Kết hôn rồi sự gắn bó của Giản Nhất và Lạc Nham không hề giảm nhiệt mà còn tăng lên từng ngày. Giản Nhất được nghỉ hè, lạc Nham liền nghỉ phép một tháng đưa cô đi du lịch, tất nhiên không mang theo Thước Thước.

Cậu nhóc được Cố Tiểu Đồng đưa về Cố gia.

“Dì ơi, ma ma của con đâu?” Thước Thước đuổi theo Cố Tiểu Đồng hỏi, hiện giờ cậu nhóc đã đi được, trở thành một tiểu soái ca khỏe mạnh rắn chắc, mặc dù đi chưa vững nhưng cũng đủ để đuổi theo Cố Tiểu Đồng.

“Ma ma đi du lịch rồi.”

“Ba ba con đâu?”

“Cũng đi du lịch.”

“Đi du lịch chỗ nào ạ?”

Cố Tiểu Đồng đã thu dọn gấu bông trên giường, ngồi lên nói: “Đi ngủ thôi.”

“Không ngủ đâu.”

“Con không ngủ thì dì ngủ.”

Cố Tiểu Đồng nói xong thì chui vào chăn, quay đầu nhìn Thước Thước, cậu nhóc tức giận ngoảnh mặt đi.

“Thế dì ngủ nhé, lát nữa con sang ngủ với bà ngoại.”

“Không cần.”

“Vậy thì ngủ cùng dì.”

“Không cần.”

“Con muốn gì nào?”

“Ba ba của con đâu?”

“Đi du lịch rồi.”

“Con đi tìm ba ba.”

“Con thật vô lại, đã nói có thể để ba mẹ đi du lịch, bây giờ lại muốn đi tìm, muốn tìm thì tự đi mà tìm, dì muốn ngủ.” Sau đó, Cố Tiểu Đồng khoan thai chui vào chăn, bịt kín đầu, phòng nhỏ màu hồng phấn lập tức yên tĩnh.

“Dì.” Thước Thước gọi.

Cố Tiểu Đồng trốn trong chăn, cố tình không lên tiếng.

“Dì ơi.”

Cô bé lén vén chăn lên một chút quan sát Thước Thước. Cậu nhóc chớp mắt hai cái, nhìn thấy dì của nhóc vẫn bất động trên giường, cửa đã đóng kín, cửa sổ bên ngoài tối đen rất đáng sợ.

“Dì ơi.” Thước thước lại gọi.

“Dì, dì.” Thước Thước vừa gọi vừa lại gần mép giường, đưa tay đẩy Cố Tiểu Đồng: “Dì, dì.”

Cố Tiểu Đồng bịt kín từ đầu đến chân, kiên quyết không để ý tới Thước Thước.

“Dì! Con muốn ngủ!” Thước Thước lớn tiếng gọi.

Cố Tiểu Đồng lập tức xốc chăn lên: “Lại đây.”

Mẹ Giản tắm xong đi ra không nhìn thấy Thước thước đâu, hỏi ba Cố: “Thước Thước đâu?”

“Đi theo Tiểu Đồng về phòng rồi.”

“Nó không ngủ cùng em à?”

“Chắc là vậy.”

“Thế sao được, lỡ đến khuya Tiểu Đồng để thằng bé bị lạnh thì sao?” Mẹ Giản không yên tâm: “Em sang bế Thước Thước lại đây.”

Mẹ Giản đi vào phòng ngủ phụ, trông thấy hai đứa nhỏ đã nằm trong chăn mặt đối mặt với nhau, nhìn qua còn có vài phần giống nhau.

“Mấy ngày nữa ba mẹ sẽ về, con không được làm loạn.” Cố Tiểu Đồng dạy.

“Không loạn.”

“Đúng vậy, Thước Thước giỏi lắm.” Cố Tiểu Đồng dựng ngón cái cho cậu nhóc.

Thước Thước cũng học theo đưa nắm tay ra.

“Không đúng, phải dựng ngón cái lên mới có ý khen ngợi.” Cố Tiểu Đồng nắm tay chỉ dẫn cho Thước Thước làm đúng.

Thước thước dựng ngón cái lên nói: “Dì giỏi quá.”

“Thước Thước.” Mẹ Giản đẩy cửa phòng, dịu dàng gọi một tiếng.

“Bà ngoại.”

Mẹ Giản bật cười: “Sang ngủ với bà ngoại nhé?”

Thước Thước bỗng ôm cổ Cố Tiểu Đồng: “Không muốn.”

Mẹ Giản: “…”

Mặc cho mẹ Giản dỗ thế nào Thước thước cũng ôm Cố Tiểu Đồng không buông, nói muốn ngủ cùng dì. Mẹ Giản bất đắc dĩ đành mặc thêm một cái yếm cho cậu bé, dặn Tiểu Đồng không để nhóc bị lạnh.

Cố Tiểu Đồng gật đầu đồng ý.

Cả một đêm ba Cố và mẹ Giản đi vệ sinh nhiều lần ghé sang phòng ngủ phụ nhìn hai đứa nhỏ, Thước Thước và Cố Tiểu Đồng ngủ rất ngoan, một mạch đến sáng.

Ngày hôm sau, ba Cố dẫn hai đứa đến công viên giải trí chơi, toàn bộ hành trình Cố Tiểu Đồng đều nắm tay Thước Thước dẫn đi chơi các trò chạm xe, vòng quay ngựa gỗ, trượt thang, chèo thuyền, dỗ Thước Thước cười không ngừng.

“Dì ơi, chơi cái kia, chơi cái kia.” Thước Thước kéo tay Cố Tiểu Đồng ngón tay chỉ lên tàu siêu tốc.

“Cái đó không được, đợi lớn lên mới chơi. Con đói không, ông ngoại đang đợi, chúng ta về ăn cơm nhé?”

Thước Thước nghĩ nghĩ, gật đầu đồng ý.

Cố Tiểu Đồng vì Thước Thước nghe lời, cúi xuống hôn lên mặt nhóc một cái: “Đi thôi.”

“Đi thôi!”

“Cố Tiểu Đồng!”

Nghe thấy tiếng gọi, hai đứa nhỏ quay đầu lại.

“Cố Tiểu Đồng.” Một cậu bé ăn mặc sạch sẽ thời thượng, lớn lên khá đẹp trai thấy Cố Tiểu Đồng liền vui vẻ chạy tới.

“Thôi Dương.” Cố Tiểu Đồng hỏi: “Cậu cũng tới chơi à?”

“Ừ, tớ đi cùng ba.” Thôi Dương vì thấy Cố Tiểu Đồng mà vui sướng, sự kích động trong mắt không giấu được: “Cậu đến bằng gì?”

“Tớ đi với ba.”

Thôi Dương nhìn bàn tay nhỏ trong tay Cố Tiểu Đồng thì hỏi: “Ai đây?”

“Tớ là dì của nó.”

“Đáng yêu quá.” Thôi Dương muốn sờ đầu Thước Thước, Thước Thước lập tức chui vào ngực Cố Tiểu Đồng, không cho Thôi Dương sờ.

Thôi Dương vò đầu cười.

“Tiểu Đồng!” Ba Cố cách đó không xa gọi lại.

Cố Tiểu Đồng đáp một tiếng, nói với Thôi Dương: “Ba tớ gọi rồi, đi đây, tạm biệt.”

“Đi nhanh vậy!”

“Ừ.”

“Cậu chỉ chơi một lần thôi à?” Thôi Dương vội vàng hỏi.

“Ừ.”

“Chơi chèo thuyền chưa?’

“Chơi rồi.”

“Chạm xe thì sao?”

“Cũng chơi rồi.”

Thôi Dương không biết làm sao để giữ Cố Tiểu Đồng ở lại cùng chơi.

“Dì, đi thôi.” Thước Thước kéo Cố Tiểu Đồng đi.

Cố Tiểu Đồng vẫy tay tạm biệt với Thôi Dương.

“Tạm biệt.” Thôi Dương lưu luyến vẫy tay, nhìn Cố Tiểu Đồng nắm tay Thước Thước đi, cậu vẫn còn đứng tại chỗ.

“Thôi Dương, chúng ta về thôi.” Một người đàn ông đi tới.

Không còn nhìn thấy thân ảnh của Cố Tiểu Đồng nữa, Thôi Dương ảm đạm cúi đầu.
 
Thiếu Nữ Hai Mươi Tám Tuổi
Chương 102: Phiên ngoại Cố Tiểu Đồng Thôi Dương


Phiên ngoại Cố Tiểu Đồng – Thôi Dương

Tháng 5 ở Nam Châu, bầu thời trong xanh, nhiệt độ khá dễ chịu.

Thôi Dương hạ cửa kính xe xuống, hít một hơi thật sâu: “Hương vị quê hương.”

“Thấy sao?” Kim Thành hỏi.

“Rất thơm.”

“Thơm vậy sao nhiều năm không trở lại?”

“Không phải anh về rồi đây sao?” Thôi Dương không chút để ý hỏi lại.

“Đấy cũng vì ba em, cậu anh gọi về.” Kim Thành cười cười.

Thôi Dương ngửa đầu, ngoài cửa sổ là những tòa nhà cao vút, mười lăm năm trước ba mẹ anh ly hôn, anh theo ba ra nước ngoài đến hôm nay mới trở lại. Nam Châu đã có các tòa nhà cao tầng chót vót, mặt đường rộng lớn, cửa hàng nối tiếp nhau, trong đó có một cửa hàng tên Like.Giản đập vào mắt, anh vô thức nhìn hai lần.

“Anh.”

“Ừ?” Thôi Dương lười biếng đáp.

“Anh có đối tượng chưa?’

“Không có ai.”

“Chưa từng có sao?”

“Chia tay rồi.”

“Tại sao?”

“Không thú vị.” Thôi Dương ngả người tựa vào ghế, xoay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Kim Thành q*** t** lái, liếc nhìn Thôi Dương. Thôi Dương là anh họ của hắn, khi còn nhỏ là một cậu ấm chính hiệu, nhưng từ khi cô và chú ly hôn, Thôi Dương theo chú ra nước ngoài, mỗi lần nghe thấy tin của anh đều là những tin không hay.

Dường như khi bắt đầu có ký ức, Thôi Dương đã như vậy, bộ dáng cà lơ phất phơ, ngay cả yêu đương cũng như thế, thích thì yêu không thích thì chia tay, không biết đã bao nhiêu lần.

“Anh, chúng ta ở dưới lầu chờ ba em một lát, lúc nãy ông ấy nói đã làm việc với luật sư xong rồi.” Kim Thành nói.

“Được.” Thôi Dương hút thuốc.

Kim Thành nhìn qua.

Thôi Dương vừa hút thuốc vừa nhìn ra ngoài cửa sổ, trong xe rất yên tĩnh. Kim Thành muốn làm dịu bầu không khí nhưng không biết anh sẽ hứng thú với điều gì, tìm kiếm trong đầu một hồi, cuối cùng cũng tìm ra được một chủ đề đáng nói: “Anh, nữ luật sư ba em gặp hôm nay rất giỏi.”

“Đẹp không?” Thôi Dương hỏi xong thì phun một vòng khói.

Kim Thành lập tức không muốn nói nữa, trong mắt Thôi Dương có lẽ phụ nữ ngực nở mông to mới là mỹ nữ, chưa bao giờ nhìn đến tâm hồn. Thôi Dương nghiêng mắt liếc Kim Thành một cái, cười hỏi: “Sao không nói nữa?”

“Cố luật sư là thần tượng của em.”

“Cố luật sư?” Thôi Dương cười cười: “Nói nghe xem, sao cô ấy lại thành thần tượng của em?”

“Vì rất giỏi nên em ngưỡng mộ.” Kim Thành đáp một câu, không nói nữa.

Vốn dĩ Thôi Dương cũng không có hứng thú với vị Cố luật sư kia, nên không hỏi nhiều, đặt khuỷu tay lên cửa sổ xe hút thuốc, cho đến khi cậu anh từ xa gọi: “Dương Dương trở lại rồi à?”

Lúc này Thôi Dương mới vứt điếu thuốc vào gạt tàn, cùng Kim Thành xuống xe.

“Chị Cố.” Kim Thành tươi cười nhìn cô gái đứng bên cạnh Kim Mỹ, cô gái mặc một bộ tây trang vừa vặn với dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài hơi xoăn tới thắt lưng, đường nét thanh tú tinh xảo, khí chất lạnh lùng, cô gật đầu với Kim Thành: “Chào cậu.”

“Chị Cố, chị làm việc xong rồi à.” Kim Thành săn đón.

“Ừm.”

“Vậy cùng nhau ăn bữa cơm đi.”

“Cảm ơn, nhưng tôi đã có hẹn với chị gái, để lần sau đi.”

“Vậy được rồi.” Kim Thành cũng không thất vọng.

Cố Tiểu Đồng chuyển mắt qua Kim Mỹ nói: “Kim tổng, tôi sẽ đem tài liệu về xem kỹ, có vấn đều gì chúng ta sẽ liên hệ sau.”

“Được được được.”

“Vậy tạm biệt.”

“Tạm biệt.”

Lúc Thôi Dương đi tới, vừa lúc Cố Tiểu Đồng ôm tư liệu ra khỏi khu đậu xe, nghênh diện Thôi Dương.

Cô cũng không nhìn anh.

Nhưng Thôi Dương lại quan sát cô, thật là một mỹ nữ lạnh lùng, sự kết hợp hiếm có giữa nét lạnh lùng cùng vẻ đẹp trong sáng, hơn nữa anh còn thấy cô có vẻ quen mắt.

“Cậu.” Thôi Dương bước tới chào Kim Mỹ.

Ông cười nói: “Vừa nãy Cố luật sư ở đây sao cháu không qua? Cậu còn định giới thiệu hai người với nhau.

“À, cháu bị tuột dây giày.’

Kim Mỹ hiểu rõ, Thôi Dương có gia thế tốt cùng vẻ ngoài đẹp trai nên phụ nữ đều muốn quấn lên người anh, vì vậy mới đánh đồng cố luật sư cũng là loại phụ nữ như vậy.

“Không sao, lần sau còn nhiều cơ hội.”

“Dạ.” Thôi Dương gật đầu, Cố luật sư xinh đẹp như vậy, anh tình nguyện làm quen.

Một lần nữa gặp lại Cố luật sư đã là ba ngày sau.

Chị gái Kim Mi và anh rể của Kim Thành chuẩn bị công chứng tài sản trước khi kết hôn, Cố Tiểu Đồng làm luật sư hỗ trợ, xong việc, Kim Mi mời Cố Tiểu Đồng ăn cơm.

Cố Tiểu Đồng từ chối không được, đi theo Kim Mi đến nhà hàng, vừa lúc gặp Thôi Dương và bạn gái nên Kim Mi kéo hai người đi chung.

Thôi Dương nhìn qua Cố Tiểu Đồng, cô cũng gật đầu với anh.

“Chào cô, tôi là Thôi Dương.

Đáy mắt Cố Tiểu Đồng hơi lóe, Thôi Dương không hiểu ý tứ của cô, vẻ mặt hơi đổi, nhưng khi nghe cô nói ba chữ “Cố Tiểu Đồng” anh liền mỉm cười, chẳng trách lần trước gặp mặt anh lại thấy quen thuộc: “Còn nhớ tôi không?”

Cố Tiểu Đồng gật đầu: “Bây giờ mới nhận ra.”

“Vẻ ngoài thay đổi, nhưng tính cách vẫn không đổi?” Thôi Dương nói.

“Phải không?”

“Vẫn luôn vinh nhục không kinh.”

Mặt mày Cố Tiểu Đồng cong cong: “Cảm ơn đã khen.”

“Hai người biết nhau sao.” Kim Mi giật mình hỏi.

“Vâng.” Cố Tiểu Đồng đáp.

“Mẫu giáo cộng thêm ba năm rưỡi tiểu học.” Thôi Dương giải thích.

“Nhớ rõ quá ha.” Bạn gái mở miệng chế giễu.

Thôi Dương nghiêng đầu liếc qua, bạn gái lập tức ngậm miệng, Thôi Dương nhìn về phía Cố Tiểu Đồng, trên mặt cô không có bất kỳ gợn sóng nào. Lúc ăn cơm Cố Tiểu Đồng ăn rất nhẹ nhàng yên tĩnh, giống như khi còn nhỏ ăn từng miếng nhỏ, có thể ăn rất nhiều rất nhiều, mặc dù bình thường rất lãnh đạm nhưng lúc ăn là đáng yêu nhất.

Thôi Dương chăm chú quan sát, chợt thấy hối hận khi đưa bạn gái theo, cô nàng này còn cứ dính lấy anh.

“Tiểu Đồng.” Lúc này một giọng nói trầm thấp truyền tới.

Cố Tiểu Đồng ngước mắt lên.

Lạc Nham đứng thẳng gần đó, tuấn nhã phi phàm, ôn nhu nhìn cô.

“Đẹp trai quá.” Kim Mi cảm thán ra tiếng.

Thôi Dương nhìn qua.

Lạc Nham gật đầu chào mọi người, Cố Tiểu Đồng đứng dậy cáo biệt Kim Mi và Thôi Dương.

Kim Mi làm mặt quỷ với cô, Cố Tiểu Đồng xách túi cầm áo khoác chạy chậm đến chỗ Lạc Nham: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Lạc Nham gật đầu.

Đám Kim Mi và Thôi Dương nhìn theo.

“Chẳng trách Cố luật sư nhìn ai cũng chướng mắt, hóa ra vì có bạn trai ưu tú như vậy.” Kim Mi cảm thán.

Thôi Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, vừa vặn trông thấy Cố Tiểu Đồng và Lạc Nham, đôi mắt anh bất giác nheo lại.

“Anh, sao anh lại đến đây?” Cố Tiểu Đồng kéo cửa xe ra ngồi vào.

Lạc Nham cười: “Đúng lúc anh cũng gần đây, chị em gọi điện bảo anh đón em về ăn bánh ngọt cùng cô ấy và Thước Thước.”

“Mẹ đẹp về rồi sao?”

“Về rồi, đang nhớ em đấy.”

Cố Tiểu Đồng bật cười.

Thì ra cô cũng biết cười.

Thôi Dương ngồi bên cạnh cửa sổ nghĩ thầm, mười lăm năm rồi, cô ấy đã không còn là Cố Tiểu Đồng trong điện thoại của anh nữa, mặc quần yếm, đầu dưa hấu, trên tay cầm bánh quy sô cô la ăn từng miếng nhỏ, mà là một Cố Tiểu Đồng rất rất xinh đẹp.

Thôi Dương dùng hai từ “rất” khi trở về chung cư, nằm xuống sô pha móc điện thoại ra mở xem bốn năm cái video, mỗi cái đều là hình ảnh ăn cơm của Cố Tiểu Đồng lúc bốn tuổi. Lúc đó anh rất kén ăn, ba mẹ nghĩ mọi cách để anh ăn cơm nhưng đều không được. Sau khi đến nhà trẻ, chung lớp cùng Cố Tiểu Đồng cùng ăn cùng ngủ, anh chưa từng gặp ai thích ăn, lại ăn đến ngon miệng như vậy, rất đáng yêu. Mỗi ngày nhìn Cố Tiểu Đồng cầm muỗng, thong thả ung dung ăn hết sạch đồ ăn, anh cũng có cảm giác thèm ăn.

Có lần anh nói: “Cố Tiểu Đồng, chúng ta có phải bạn tốt không?”

Cố Tiểu Đồng cầm bánh quy, chuyên tâm ăn, gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Tớ chụp ảnh của cậu được không?”

“Không được.”

“Tại sao?”

“Bởi vì người trong ảnh là tớ, không phải cậu, cho nên tớ có thể nói không được.”

“Vậy làm sao cậu mới đồng ý?”

Cái miệng nhỏ nhai bánh quy nói: “Hai ngày nữa hãy chụp.”

Sau đó phải đợi chị gái Cố Tiểu Đồng là Giản Nhất đồng ý, anh mới chụp được hình ảnh Cố Tiểu Đồng đang ăn uống, kỳ nghỉ đông và nghỉ hè không gặp được Cố Tiểu Đồng, ba mẹ sẽ cho anh xem video Cố Tiểu Đồng ăn cơm, xem một lúc anh cũng muốn ăn.

Sau này tha hương nơi xứ người, những lúc thất tình, bốn năm cái video của Cố Tiểu Đồng chính là liều thuốc để anh trị thương.

Chỉ trong nháy mắt, Cố Tiểu Đồng đã trưởng thành, hơn nữa còn rất xinh đẹp, Thôi Dương thích mỹ nữ như vậy, anh bắt đầu cố ý hay vô tình dấy lý do bạn học để tiếp cận Cố Tiểu Đồng.

Cô cũng không bài xích anh, thậm chí vì ấn tượng lúc còn nhỏ, cô không quá lạnh lùng khi tiếp xúc với anh.

“Người đàn ông hôm đó là anh rể cậu?” Thôi Dương đã điều tra ra thân phận của Lạc Nham.

Cố Tiểu Đồng nói: “Không phải.”

“Không phải?”

“Đó là anh trai tôi.”

Thôi Dương bật cười.

Cố Tiểu Đồng nâng cổ tay nhìn đồng hồ: “Khuya rồi, tôi phải về đây.”

“Tôi đưa cậu về.”

“Không cần, tôi lái xe đến.”

“Được rồi.”

Nhìn theo Cố tiểu Đồng rời đi, tâm tình của Thôi Dương không tồi, vẫn là dáng vẻ thờ ơ không quan tâm đó, thổi hai hơi đậm mùi rượu ra, về nhà. Ngày hôm sau, anh lại hẹn Cố Tiểu Đồng ăn cơm, ngày thứ ba, thứ tư, thứ năm, ước chừng một tuần, lớn lên đều sẽ hiểu, một người đàn ông độc thân hẹn một nữ sĩ độc thân có nghĩa là gì.

Đến ngày thứ bảy, Thôi Dương và Cố Tiểu Đồng ngồi trong phòng ăn, tiếng nhạc chậm rãi vang lên cùng với ánh đèn dịu nhẹ nhu hòa chiếu lên hai người, khiến bọn họ càng thêm tinh xảo.

Cố Tiểu Đồng cúi đầu ăn uống vô tư, dáng vẻ tốt đẹp.

Thôi Dương nhìn cô ướm lời: “Tiểu Đồng, hay chúng ta thử xem?”

Cố Tiểu Đồng ngước mắt nhìn anh, khóe miệng mang theo ý cười, trong mắt hiện lên một tia trong veo, gật đầu: “Có thể thử xem.”

“Nếu không hợp thì sao?”

“Dễ đến dễ đi.” Cố Tiểu Đồng đáp.

Thôi Dương thật sự vui mừng khi nghe cô nói vậy, cái anh muốn là như thế.

“Anh, anh đang theo đuổi chị Cố?” Kim Thành hỏi.

Thôi Dương nhìn hắn hỏi: “Có vấn đề gì không?”

“Anh đừng đùa giỡn cô ấy!”

“Làm sao?” Thôi Dương híp mắt hỏi.

“Anh, chị Cố không giống những người khác, nếu anh không lấy kết hôn làm tiền đề thì đừng trêu chọc cô ấy!” Kim Thành kích động.

“Thằng ngốc, ai nói cho em yêu đương là phải kết hôn?”

“Không phải yêu vì kết hôn, thì anh chính là đồ lưu manh.”

Thôi Dương vỗ vai Kim Thành: “Em trai à, yêu là yêu, kết hôn là kết hôn, không giống nhau.”

“Anh không thể đối với chị Cố như vậy!”

“Em nên nói với chị Cố của em, để chị Cố của em đừng như vậy với anh!” Thôi Dương lắc đầu.

Kim Thành không hiểu, hỏi Thôi Dương đã xảy ra chuyện gì nhưng thôi Dương không thèm để ý. Lớn thế này, Cố Tiểu Đồng kia mới chính là người hưởng thụ tình cảm của anh mà không muốn kết hôn! Cố Tiểu Đồng mới chính là lưu manh!
 
Thiếu Nữ Hai Mươi Tám Tuổi
Chương 103: Ngoại truyện 10


Tháng 10 Nam Châu, không khí tươi mát, sắc trời xanh thẳm.

Thôi Dương mặc đồ giản dị tuấn nhã, ngồi trên lầu hai quán cà phê, nâng cổ tay xem thời gian sau đó mở danh bạ điện thoại, nhấn vào tên “nho nhỏ”, đầu bên kia đổ chuông một lúc lâu.

“Xin chào.” Cố Tiểu Đồng ở đầu dây bên kia trả lời.

“Là anh, Thôi Dương.”

“À, Thôi Dương, em đang bận.”

“Đã đến giờ tan làm.”

“Hôm nay em phải tăng ca.”

Sắc mặt Thôi Dương không tốt lắm, nén lại cảm giác không vui hỏi: “Khi nào thì tan làm?”

“Ừm…vẫn chưa rõ.”

Cúp máy, Thôi Dương rất không vui, tại sao Cố tiểu Đồng lại bận như vậy, quá bận rộn. Chẳng lẽ không thể dành ra một chút thời gian cho bạn trai?

Anh rất phiền muộn, chán nản, không sao, anh đợi được, anh ngồi trong quán cà phê đợi, lúc ngẩng đầu lần nữa trời đã tối, nghiêng đầu nhìn văn phòng luật sư Cố gia phía đối diện, tất cả các cửa sổ đã tối đen.

Thôi Dương lập tức gọi cho Cố Tiểu Đồng hỏi: “Em ở đâu?”

“Đang ăn cơm cùng đồng nghiệp.”

“Tại sao không báo trước cho anh một tiếng?”

“Anh cũng đâu có hỏi.”

Thôi Dương bị Cố Tiểu Đồng làm cho á khẩu, duỗi tay đè mi tâm, hỏi lại: “Bây giờ em đang ở đâu? Anh đi đón em.”

“Không cần đâu, em ăn xong đi rồi.”

“…”

Thôi Dương cố nén bực bội cúp máy, ra khỏi quán cà phê lái xe đến thẳng chung cư Cố Tiểu Đồng.

Cố Tiểu Đồng tốt nghiệp khoa luật đại học đế đô, là thủ khoa ban tự nhiên toàn tỉnh, danh khí rất tốt, thời điểm tốt nghiệp đã giúp một nữ minh tinh có hoàn cảnh khó khăn thắng một vụ kiện ly hôn, giành tài sản, nhận được một khoản phí luật sư rất lớn. Lại vì danh tiếng lấy nghĩa không vì tiền tài, sấm rền gió cuốn, bách chiến bách thắng mà trong nghiệp giới rất có tiếng nói. Người khác cho rằng cô sẽ ở lại đế đô phát triển sự nghiệp, nhưng không ngờ cô vì lưu luyến gia đình mà trở lại Nam Châu cùng bạn bè mở văn phòng luật sự, bình thường nếu không tăng ca sẽ trở về Cố gia, nếu tăng ca sẽ ở lại căn hộ đã tự mua trước đó.

Thôi Dương gõ cửa gọi lớn: “Cố Tiểu Đồng.”

Cố Tiểu Đồng mặc bộ đồ ở nhà màu hồng nhạt, tóc búi gọn gàng trên đỉnh đầu, cố định bằng một cái kẹp hình con bướm. Hoàn toàn khách với vẻ tây trang thẳng thớm, nhưng càng thêm xinh đẹp mềm mại, Thôi Dương lập tức không có cốt khi nhẹ giọng gọi: “Tiểu Đồng.”

“Vào đi.” Cố Tiểu Đồng xoay người đi vào thư phòng.

“Tiểu Đồng.” Thôi Dương giữ chặt tay cô.

Cố Tiểu Đồng quay đầu lại.

Thôi Dương: “Anh chưa ăn cơm.”

“Trễ thế này rồi, sao chưa ăn?”

Thôi Dương cảm thấy mình xong đời rồi, Cố Tiểu Đồng gần như chỉ đơn giản hỏi một câu, anh đã cảm thấy cô rất quan tâm anh, khiến anh không còn thuốc cứu chữa.

“Anh đợi ăn cùng em mà.” Thôi Dương bất mãn.

Đáy mắt Cố Tiểu Đồng hơi lóe: “Tủ lạnh còn mì gói, không cần nấu, ngâm nước là có thể ăn.”

Thôi Dương: “…”

Cô tiếp tục vào thư phòng xem tài liệu, để mặc Thôi Dương đứng nghiến răng tại chỗ, nghiến răng một hồi lại đi đến ngồi xuống trước mặt Cố Tiểu Đồng.

Cô làm như không thấy, phân tích các mối quan hệ phức tạp trong tài liệu.

Thôi Dương yên tĩnh ngồi một bên, nhìn cô không chớp mắt. truyện kiếm hiệp hay

Mãi cho đến khuya.

Cố Tiểu Đồng đọc xong tài liệu, nghiêng đầu nhìn sang, Thôi Dương đáng thương nói: “Tiểu Đồng, em úp mì cho anh đi.”

Cố Tiểu Đồng lẳng lặng nhìn anh.

“Em úp cho anh đi mà.” Hai bàn tay to nắm tay nhỏ của cô làm nũng.

Cố Tiểu Đồng cúi đầu nhìn thoáng qua, lại ngước lên nhìn vào mắt Thôi Dương, gật đầu: Được.”

Cố Tiểu Đồng vừa mới đứng lên, Thôi Dương đã ôm lấy cô từ phía sau, anh cao 1m84, ôm siết Cố Tiểu Đồng vào lòng.

“Làm gì vậy?” Cố Tiểu Đồng bật cười.

“Cùng nấu mì.”

Cố Tiểu Đồng đứng cạnh kệ bếp, úp mì cho Thôi Dương.

Anh ôm chặt vòng eo cô, hơi khom lưng tì cằm lên cổ cô, mặt dán mặt nhẹ giọng nói: “Tiểu Đồng.”

“Ừ.”

“Em tốt với anh một chút được không?”

“Được.”

“Đừng giữ mặt lạnh băng nữa.”

“Được.”

“Đừng để anh gọi điện cho em mãi, thỉnh thoảng em cũng gọi anh một lần.”

“Sau này có thời gian sẽ gọi.”

“Thật ngoan.” Thôi Dương cọ cọ vào mặt cô, dường như rất cao hứng, ngay cả ăn mì gói cùng phải để Cố Tiểu Đồng nhìn anh ăn xong, nhưng sau khi tắm, anh đẩy cửa phòng Cố Tiểu Đồng mới phát hiện cô đã khóa trái từ bên trong.

“…” Thôi Dương nghiến răng nghiến lợi, ngoan? Nói hươu nói vượn! Cố Tiểu Đồng chỉ là bề ngoài nghe lời anh, thật ra đều có ý đồ!

Thôi Dương thở phì phì ngủ phòng bên cạnh, sáng hôm sau tỉnh lại, Cố Tiểu Đồng đã đi làm, để lại cho anh một tờ ghi chú nói đã gọi cơm giúp anh.

Cô đã gọi cơm cho anh?

Trong lòng Thôi Dương mềm mại hẳn, xem ra Cố Tiểu Đồng càng ngày càng thích anh.

Kiểu “thích” này kéo dài không đến một tuần, Thôi Dương phát hiện cô rất hờ hững với mình, liền tỏ ý muốn đưa cô đi gặp người lớn, cô từ chối. Anh muốn sống chung, cô vẫn từ chối, vì vậy hai người liền cãi nhau, đây là lần đầu tiên anh và cô cãi nhau. Thật ra là anh cãi còn Cố Tiểu Đồng ngồi xem tin pháp luật, anh tức giận về nhà mình không thèm liên lạc với cô một tuần, Cố Tiểu Đồng cũng rất ăn ý mà không liên lạc với anh.

Một tuần sau, anh tự đi tìm Cố Tiểu Đồng cầu hòa, sau đó lại nghiễm nhiên ma sát trước mặt Cố Tiểu Đồng, thậm chí đem cái ly, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, dép lê, tây trang dần dần nhét vào nhà Cố Tiểu Đồng, anh cho rằng như vậy cuộc sống của cô không còn chỗ nào thiếu hơi thở của anh.

Nhưng mà, Cố Tiểu Đồng vẫn đối xử với anh như cũ.

“Tiểu Đồng ~” Thôi Dương ngồi trên sô pha ôm Cố Tiểu Đồng, xem thế giới động vật cùng cô.

Cố Tiểu Đồng ừ một tiếng.

“Trước anh em có yêu đương với ai không?”

“Có.”

“Trước kia em cũng yêu đương kiểu này à?”

“Kiểu nào?”

“Không có một độ ấm.”

“Không phải.”

“Vậy là kiểu gì?”

“Trước kia có độ ấm.”

“Vậy tại sao em đối với anh lạnh nhạt như vậy?”

“Vì anh khác.”

Tức khắc Thôi Dương vui sướng hỏi: “Anh khác chỗ nào?”

“Hẹn hò với anh, em cảm thấy rất nhẹ nhàng.”

“Nhẹ nhàng chỗ nào?”

“Bởi vì anh có thể tự tiêu khiển.”

Thôi Dương: “…”

Thôi Dương không thể nhìn thấu Cố Tiểu Đồng, càng nhìn càng không hiểu, càng nhìn càng trầm mê trong đó. Anh từng cho rằng đó chỉ là hứng thú nhất thời, lại phát hiện ra mình đã bị hãm sâu không thể rút ra. Anh từng nghĩ chỉ nói chuyện yêu đương với Cố Tiểu Đồng mà không kết hôn, nhưng hiện tại không thể khống chế được mà muốn ở bên cạnh Cố Tiểu Đồng, mỗi ngày mỗi giây không tách rời. Đây không phải ước nguyện ban đầu của anh, ba mẹ ly hôn để lại bóng ma rất sâu trong lòng anh, anh không thể thích Cố Tiểu Đồng như vậy nữa, cảm giác không thể khống chế này quá đáng sợ.

Thôi Dương bắt đầu xa cách Cố Tiểu Đồng, xin đi công tác nơi khác, một tháng liền không liên lạc cùng cô, Cố Tiểu Đồng cũng không liên lạc, khiến Kim Thành cho rằng hai người đã chia tay.

“Anh, hai người chia tay rồi?”

“Không có.”

“Vậy sao anh ở nơi khác không về? Lại tìm bạn gái mới?”

Trước kia Kim Thành luôn nói anh đào hoa, anh cảm thấy chẳng sao cả, nhưng hiện tại đột nhiên phát hỏa: “Kim Thành, chuyện đồn đại vớ vẩn này anh không muốn nghe từ trong miệng em lần thứ hai.”

Kim Thành bị dọa ngậm miệng, thầm nghĩ, chẳng lẽ tin đồn xấu trước kia đều là anh trai cùng cha khác mẹ của anh truyền ra?

Thôi Dương tức giận cúp máy, tâm phiền ý loạn.

Lại thêm một tháng qua đi, Cố Tiểu Đồng vẫn không liên lạc với anh, anh cầm điện thoại nhấn vào thoát ra số của cô, cuối cùng mở video của Cố Tiểu Đồng ra xem, xem một lúc đột nhiên anh phát hiện rất nhớ cô, thực sự, anh thực sự đã yêu Cố Tiểu Đồng mất rồi.

Đúng lúc này, Kim Thành gọi đến, Thôi Dương tiếp máy.

“Anh, chị Cố bị thương.”

Thôi Dương đứng bật dậy, vừa trở lại Nam Châu đã vội vã chạy đến chung cư của Cố Tiểu Đồng, dùng sức gõ cửa, nhìn thấy cánh tay bị thương của cô đột nhiên bước về phía trước ôm Cố Tiểu Đồng vào ngực.

Có Tiểu Đồng kinh ngạc một lúc, cô hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Thôi Dương cúi đầu xem xét cánh tay của cô: “Bị cáo là ai? Anh sẽ đánh chết hắn!”

Cố Tiểu Đồng ngước mắt nhìn anh, anh tức giận xoay người: “Ai đi tra.”

Cố Tiểu Đồng giữ chặt tay anh: “Không sao đâu.”

Khí thế của Thôi Dương xìu xuống, nhìn Cố Tiểu Đồng nghiêm túc nói: “Tiểu Đồng, chúng ta kết hôn đi.”

Cố Tiểu Đồng sửng sốt.

“Chúng ta kết hôn đi.” Thôi Dương nhấn mạnh.

Cố Tiểu Đồng bình tĩnh lại: “Em không muốn.”

“Tại sao?”

“Chúng ta không thích hợp để kết hôn.”

Thôi Dương ngẩn người, rồi thú nhận với cô rằng ban đầu anh mang tâm thái yêu đương không kết hôn với cô, bởi vì từ trước đến nay anh không thích bị không chế, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc trong quá tình yêu đương bọn họ có ý định kết hôn, ngược lại anh muốn kết hôn, muốn mãi mãi ở bên cạnh Cố Tiểu Đồng. Lúc nghe tin cô bị thương, anh gần như phát điên, vội vàng trở về, thấy cánh tay cô buộc băng gạc trắng xóa, anh thực sự có ý định muốn giết người.

Nhưng Cố Tiểu Đồng không muốn kết hôn, anh hỏi cô vì đã thích người khác hay sao, cô trả lời đó là người nhà của cô. Thôi Dương hài lòng với đáp án này, lại nhịn không được mà mất mát, nhưng anh không từ bỏ, cũng không bỏ Cố Tiểu Đồng xuống được, anh hy vọng thời gian sẽ tẩy đi những vết nhơ của anh, có thể khiến cô nhìn thấy chân tình của mình.

Sau đó anh vẫn qua lại với Cố Tiểu Đồng như bình thường, khác biệt ở chỗ anh sẽ yêu đương theo từng bước đi của cô.

Cố Tiểu Đồng làm việc, anh cũng bận việc của mình.

Trong lúc Cố Tiểu Đồng bộc lộ tài năng trong nghiệp luật sư thì anh cũng dần thoát ly khỏi sự khống chế của gia tộc, lúc Cố Tiểu Đồng đã có danh tiếng trong ngành, anh cũng thành công thoát khỏi sự khống chế, có tự do.

Mà lúc này, đã là 5 năm sau.

5 năm qua đi, Cố Tiểu Đồng càng thêm mỹ lệ, giơ tay nhấc chân đều là hơi thở câu người, cũng không còn lạnh lùng với Thôi Dương như trước.

Anh ngồi trên sô pha xem TV, quay đầu lại nhìn Cố Tiểu Đồng, cô đang nói chuyện với mẹ mình qua điện thoại ở gần đó.

Thôi Dương nâng môi cười cười, chắc là người nhà thúc giục kết hôn, đợi cô lại gần, anh cười hỏi: “Có muốn anh chắn cho không?”

“Chắn cái gì?”

“Kết hôn.”

Cố Tiểu Đồng hiếm khi cười: “Chắc anh không biết gia đình em tiến bộ cỡ nào, em cũng không cần người dưỡng lão, đã có Thước Thước rồi.”

Thôi Dương bị Cố Tiểu Đồng làm cho nghẹn họng, lặng thinh.

Cố Tiểu Đồng đi vào thư phòng dọn dẹp tài liệu, đi ra nói với Thôi Dương: “Em đi làm đây, ra ngoài nhớ khóa cửa.”

Thôi Dương vươn hai tay ra.

Cố Tiểu Đồng bước tới ôm anh, Thôi Dương vòng qua eo cô, dùng chút lực kéo cô ngồi lên đùi mình, ngẩng đầu hôn lên môi cô nói: “Anh đi công tác hai ngày, ngày kia sẽ về.”

“Được, thuận buồm xuôi gió.”

“Ừm.”

Thôi Dương nhìn Cố tiểu Đồng rời đi, đã 25 năm, anh đã quen biết Cố Tiểu Đồng 25 năm, thật sự rất nhanh, anh dựa lưng vào sô pha nghiêm túc suy nghĩ, vẫn muốn kết hôn với cô. Sau đó đứng dậy thu dọn, đóng cửa đi ra ngoài.

Ba ngày sau, Thôi Dương đi công tác trở lại, tự lái xe về, trên ghế sau có một bó hoa hồng champagne mà Cố Tiểu Đồng thích nhất, nâng cổ tay xem giờ, đeo tai nghe bluetooth gọi cho Cố Tiểu Đồng, gọi lần một không ai nhận, anh gọi thêm lần nữa vẫn không có người nghe.

Có lẽ đang tăng ca, Thôi Dương nghĩ.

Thôi Dương ngừng gọi, chuẩn bị trực tiếp đến văn phòng luật của cô, đúng lúc này đuôi xe truyền đến một chấn động dữ dội, không đợi anh phản ứng, dường như có một chiếc xe không chịu không chế lao đến đây, xe anh bị đẩy ra khỏi vòng bảo hộ, “rầm” một cái, trong lúc mơ hồ tai nghe có tiếng trả lời của Cố Tiểu Đồng.

“Thôi Dương.” Giọng nói của cô vẫn bình tĩnh như vậy.

Thôi Dương cười, hơi thở mỏng manh: “Tiểu Đồng.”

“Ừ, em nghe.”

Thôi Dương cảm thấy mình đang chảy máu, ý thức dần dần rời đi, nhưng anh nhất định phải nói câu này: “Tiểu Đồng, anh yêu em, thật đấy, yêu hơn cả mạng sống của mình, em có thể thích anh một chút được không?”

Thôi Dương không nghe thấy câu trả lời của Cố Tiểu Đồng, chìm vào trong bóng tối. Không biết từ lúc nào bóng tối lại chuyển thành ánh sáng chói chang, lọt vào trường mẫu giáo. Vừa rời khỏi vòng tay ba mẹ mấy đứa nhỏ lập tức khóc lớn, anh cũng khóc, chỉ có một cô gái nhỏ ngồi trước mặt anh không hề khóc, đỉnh đầu dưa hấu, khuôn mặt mum múp, đôi mắt đen láy nhìn anh chuyên chú.

“Cậu đừng khóc, đừng khóc.” Cô gái nhỏ dỗ anh.

Anh dừng khóc nhìn cô gái nhỏ.

“Tớ cho cậu một viên sô cô la, cậu đừng khóc được không?”

“Được.” Anh gật đầu, nhận viên sô cô la cô đưa qua: “Tớ là Thôi Dương, cậu tên gì?”

“Tớ là Cố Tiểu Đồng.”

“Cố Tiểu Đồng, chúng ta có thể làm bạn không?” Một ngày trong giờ nghỉ giải lao, anh chạy theo Cố Tiểu Đồng hỏi.

“Được.” Cố Tiểu Đồng đáp.

Sau đó hai người cùng ngồi trên thang trượt, cúi đầu ăn bánh.

“Cố Tiểu Đồng, chúng ta có thể nắm tay không?” Một ngày nọ anh lại hỏi.

“Không thể.” Cố Tiểu Đồng lắc đầu.

“Tại sao?”

“Bởi vì cậu là nam, tớ là nữ, chị tớ nói không thể lén nắm tay.”

“Vậy đợi đến lúc chúng ta sẽ trở thành bạn tốt nhất thế giới, có thể nắm tay sao?”

Cố Tiểu Đồng suy nghĩ: “Tớ phải về nhà hỏi chị đã.”

“Được rồi.”

Rất nhanh, Cố Tiểu Đồng và anh đã trở thành bạn tốt nhất, nhưng mẹ anh lại phát hiện ba ngoại tình, hơn nữa bên ngoài còn có con riêng, lúc bà lựa chọn ly hôn cũng đã có bạn trai, một gia đình rối loạn, anh bị ba mạnh mẽ mang đi xuất ngoại, ngày đó anh gọi điện cho Cố Tiểu Đồng.

“Tiểu Đồng, tớ phải đi.”

“Cậu muốn đi đâu?”

“Tớ phải ra nước ngoài.”

“Vậy có về không?”

“Sẽ về.”

“Được, vậy cậu đi đi, chúng ta vẫn là bạn tốt nhất thế giới.”

“Được.”

Anh ra nước ngoài, ba và người phụ nữ kia đã thành gia đình mới, anh trở thành người thừa trong cái nhà đó, mười lăm năm sau trở về. Sau mười lăm năm, thế giới thay đổi, nhưng chỉ có Cố Tiểu Đồng không thay đổi, cô vẫn tốt với anh, tuy vẻ ngoài lạnh lùng nhưng nội tâm ấm nóng.

Nhưng mà, cô có yêu anh không?”

Ở bên nhau 5 năm, anh đã bá chiếm hết thảy không gian xung quanh cô, quấn lấy cô, làm nũng chơi xấu, dỗ cô vui vẻ, nhưng cô có thật sự vui vẻ không?

Từ từ mở mắt, trông thấy Cố Tiểu Đồng đang ngồi cạnh mép giường, vẫn tây trang lạnh lùng xinh đẹp như vậy.

“Tiểu Đồng.” Anh gọi.

“Thôi Dương, anh tỉnh rồi.”

Anh nhìn thấy dịu dàng trong mắt cô, thật là ấm áp, anh nhịn không được mà hỏi: “Tiểu Đồng, em có vui không? Bên anh em có vui không?”

Cố Tiểu Đồng nhìn anh không nói, những lúc phản đối anh cô đều im lặng như vậy, ánh mắt anh trở nên ảm đạm, lại hỏi: Trong 5 năm anh quấn lấy em, em có từng động tâm với ai không?”

“Có.” Cố Tiểu Đồng đáp.

Ngực anh đau nhói.

“Chính là anh.” Cố Tiểu Đồng lại nói.

Anh ngẩn người, gắt gao nhìn cô chằm chằm, trong lòng bi thương đột nhiên bật khóc như đứa trẻ.

Cố Tiểu Đồng: “Đừng khóc, xấu lắm.”

Anh vẫn khóc không ngừng được.

Cố Tiểu Đồng hơi cúi người lại gần, nhẹ nhàng dựa vào anh nói: “Em cho anh một viên sô cô la, anh đừng khóc được không?”

Anh sửng sốt, ngay sau đó vừa khóc vừa cười: “Được, anh là Thôi Dương, em tên gì?”

“Em là Cố Tiểu Đồng.”

_________HOÀN TOÀN VĂN__________

Gà: Cuối cùng sau 5 tháng, mình cũng đã đào xong hố đầu tiên trong đời, thời gian này rất là thỏa mãn và vui vẻ vì ngoài những giờ làm việc mệt mỏi mình cũng có việc yêu thích để làm. Càng vui hơn vì dần dần có nhiều bạn biết đến là ủng hộ truyện. Một lần nữa cảm ơn các bạn đã đồng hành, hy vọng rằng mọi người sẽ nhớ và thăm động của mình lâu hơn, nhiều hơn nhé!!!
 
Back
Top Dưới