Đô Thị Thiếu Gia Vạn Năng

Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 20: Con bé về rồi ư?


Hứa Vân Thiên nhận ra Tần Lị Nhã đang cực kỳ tức giận, anh nhanh chóng suy luận ra Ngụy Sinh Chí phải có quan hệ gì đó với cô, nếu không cô sẽ không cam đoan như vậy.

“Chà, quan hệ giữa Ngụy Sinh Chí và Tần Lị Nhã là gì nhỉ?” Hứa Vân Thiên nghĩ thầm.

“Tôi không nghi ngờ sai đâu, cho tôi hai ngày, tôi sẽ điều tra rõ ràng chân tướng sự việc, đến lúc đó tôi sẽ cho cô thấy chứng cứ.” Hứa Vân Thiên đáp chắc nịch.

Dựa vào trực giác nhạy bén, Hứa Vân Thiên chưa bao giờ phán đoán sai, anh cực kỳ tự tin vào phán đoán của mình, hiện tại chỉ còn thiếu chứng cứ mà thôi, muốn có chứng cứ thì phải điều tra sâu hơn.

“Hứa Vân Thiên, anh quá tự tin rồi, chắc chắn Ngụy Sinh Chí không có vấn đề gì hết, anh đừng lãng phí thời gian với ông ấy nữa, tốt hơn hết là hãy điều tra những người khác đi.” Tần Lị Nhã rất bất mãn nói.

“Ồ, Tần Lị Nhã, cô bảo vệ cho Ngụy Sinh Chí như vậy, xem ra quan hệ của hai người không bình thường chút nào, lẽ nào ông ta là người thân của cô?” Hứa Vân Thiên cười hỏi, anh muốn thử moi ra xem quan hệ giữa Tần Lị Nhã và Ngụy Sinh Chí là gì.

“Chuyện này anh không cần biết, tôi bận lắm, anh đi ra ngoài đi!” Tần Lị Nhã lạnh lùng đáp, thẳng thừng tiễn khách.

“Ôi, sao cô lại như vậy chứ, tốt xấu gì tôi cũng là chồng chưa cưới của cô mà, chẳng dễ gì mới có cơ hội ở riêng với nhau, chúng ta tâm sự về cuộc đời và tương lai đi.” Hứa Vân Thiên nói xong cầm lấy bàn tay nhỏ của Tần Lị Nhã.

Tần Lị Nhã vội vàng tránh ra, đỏ mặt, lườm Hứa Vân Thiên: “Hứa Vân Thiên, tôi cảnh cáo anh, anh là chồng sắp cưới giả của tôi! Anh còn động tay động chân nữa là tôi trở mặt đấy!”

“Hề hề, cô đúng là chẳng có khiếu hài hước gì cả, tôi chỉ đùa một chút thôi mà!” Hứa Vân Thiên cười nói.

“Hứa Vân Thiên, anh không được phép công khai chuyện anh là chồng chưa cưới của tôi ở công ty đâu đấy, nếu không tôi sẽ sa thải anh!” Tần Lị Nhã đứng chống nạnh, trừng mắt nhìn Hứa Vân Thiên.

Cô rất không thích điệu bộ cà lơ phất phơ, cử chỉ l* m*ng của Hứa Vân Thiên, càng không muốn để nhân viên trong tập đoàn biết cô có một chồng sắp cưới như vậy, dù là giả nhưng sẽ vẫn bị người ta nói ra nói vào.

“Ôi trời, cô đừng hung ác như vậy chứ, phụ nữ xấu tính kinh nguyệt sẽ không đều đâu, con gái thì phải dịu dàng như cừu ấy! Cô không cần phải cảnh cáo, tôi cũng sẽ không nói cho mọi người tôi là chồng chưa cưới của cô đâu, kẻo lại làm những người phụ nữ thích tôi đau lòng!” Hứa Vân Thiên cười hì hì nói.

Tần Lị Nhã cười: “Điệu bộ anh như vậy thì lấy đâu ra cô nào thích anh, anh nằm mơ đấy à!” Tần Lị Nhã khinh bỉ nói.

Ở trong mắt Tần Lị Nhã, Hứa Vân Thiên chỉ có ngoại hình bình thường, điều kiện gia đình không có gì tốt, không cao, không giàu, không đẹp trai, trình độ chắc là cũng không cao nốt, có lẽ chỉ mới học hết cấp ba thôi.

Nếu như dùng cổ phiếu để hình dung về một người đàn ông thì Hứa Vân Thiên là loại cổ phiếu nhỏ lẻ có mua cũng chẳng có ý nghĩa gì, cho nên cô chẳng ưa gì Hứa Vân Thiên.

“Hê hê, đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu, tôi xấu nên nhiều phụ nữ thích tôi lắm, sau này cô cũng sẽ không kìm lòng được thích tôi thôi.” Hứa Vân Thiên cười nói.

“Hừ! Nói hươu nói vượn! Tôi còn nhiều việc phải làm lắm, anh quay về chỗ làm việc của mình đi.” Tần Lị Nhã nhìn Hứa Vân Thiên, hừ lạnh đáp.

Hứa Vân Thiên rời khỏi văn phòng của Tần Lị Nhã, quay về phòng nhân sự, đi ngang qua văn phòng của quản lý, anh trông thấy Ngô Vũ Hân trong phòng làm việc, lập tức mở cửa đi vào trong.

“Vân Thiên à, có chuyện gì hả?” Ngô Vũ Hân để quyển tạp chí xuống, nhìn Hứa Vân Thiên.

“Chị Ngô à, tôi muốn hỏi thăm chuyện này.” Hứa Vân Thiên đi lại gần Ngô Vũ Hân.

“Ồ, chuyện gì?” Ngô Vũ Hân hỏi.

“Chị có biết Ngụy Sinh Chí không?” Hứa Vân Thiên hỏi nhỏ.

Ngô Vũ Hân lộ vẻ ngạc nhiên, thắc mắc nhìn Hứa Vân Thiên: “Vân Thiên, cậu hỏi về đội trưởng Ngụy làm gì? Làm gì có ai trong tập đoàn không biết đội trưởng Ngụy đâu chứ.”

“Ngụy Sinh Chí có quan hệ gì với Tần Lị Nhã vậy?” Hứa Vân Thiên hỏi.

“Ồ, cậu hỏi chuyện này làm gì?” Ngô Vũ Hân giật mình nhìn Hứa Vân Thiên.

“Ồ, vừa rồi tôi thấy Tần Lị Nhã nói chuyện với Ngụy Sinh Chí, coi bộ rất thân thiết, không phải quan hệ bình thường!” Hứa Vân Thiên nói.

Ngô Vũ Hân nhìn ra ngoài cửa rồi nói nhỏ: “Thế thì cậu hỏi đúng người rồi đấy, không có mấy ai ở công ty biết quan hệ giữa sếp Tần và đội trượng Ngụy đâu, đội trưởng Ngụy là cậu của sếp Tần đấy!”

Hứa Vân Thiên kinh ngạc, lập tức hiểu ngay vì sao Tần Lị Nhã lại tin tưởng và bảo vệ cho Ngụy Sinh Chí như vậy, hóa ra Ngụy Sinh Chí là cậu của Tần Lị Nhã! Nhưng tại sao cậu của cô lại giúp người ngoài ăn trộm Tàng Bảo Các nhỉ?

“Ồ, hóa ra Ngụy Sinh Chí là cậu của Tần Lị Nhã! Chẳng trách trông hai người lại thân thiết như thế.” Hứa Vân Thiên ra vẻ giật mình.

“Vân Thiên, cậu không được nói chuyện này với người khác đâu đấy nhé, lỡ như sếp Tần mà biết là cô ấy sẽ sa thải chúng ta đấy.” Ngô Vũ Hân vội vàng dặn dò.

Hứa Vân Thiên gật đầu nói: “Chị Ngô yên tâm, tôi không nói lung tung đâu.”

Sau khi ra khỏi văn phòng của Ngô Vũ Hân, Hứa Vân Thiên tới phòng bảo vệ dưới tầng một của công ty, phát hiện ra Ngụy Sinh Chí không có ở đây, anh hỏi một tay bảo vệ thì được biết trưa nay Ngụy Sinh Chí đi ra ngoài, tới giờ vẫn chưa về.

Còn về phần Ngụy Sinh Chí đi đâu làm gì thì tay bảo vệ đó cũng không biết, chỉ biết là buổi trưa Ngụy Sinh Chí thường xuyên ra ngoài, chắc là đi gặp ai đó hoặc là về nhà ăn trưa.

Hứa Vân Thiên vẫn luôn chú ý theo dõi xem bao giờ Ngụy Sinh Chí về lại công ty nhưng tới tận lúc tan làm, anh vẫn không thấy ông ta quay về, điều này càng khiến anh thêm phần nghi ngờ ông ta.

Hết giờ làm, Hứa Vân Thiên vốn định đi theo Tần Lị Nhã về nhà họ Tần nhưng cô đã về trước, trợ lý Chu Tiểu Dĩnh cũng đã đi theo cô.

“Ồ, Tần Lị Nhã về rồi, lẽ nào cô ấy cố ý không cho mình tới nhà cô ấy ư?” Hứa Vân Thiên thầm nghĩ.

Tuy vậy, anh không lo mình không tìm được địa chỉ nhà của Tần Lị Nhã, bởi vì trong hồ sơ có, anh có thể tìm tới đó rất dễ dàng.

Hứa Vân Thiên định bụng sẽ bắt xe tới nhà họ Tần. Lúc anh đang đứng trước cửa tập đoàn thì bắt gặp Tần Hữu Tài đang định ra về: “Hứa Vân Thiên, cậu không về cùng với Lị Nhã à?” Tần Hữu Tài ngạc nhiên nhìn Hứa Vân Thiên.

“Ồ, Lị Nhã về rồi ạ.” Hứa Vân Thiên nói.

“Con bé về rồi ư?” Tần Hữu Tài hơi ngạc nhiên.

“Ồ, tôi quên mất, chiều tối nay Lị Nhã phải tham dự một cuộc hội nghị rất quan trọng!” Tần Hữu Tài vỗ cái trán bóng loáng nói.

“Thế này vậy, cậu đi chung xe với tôi đi.” Tần Hữu Tài vẫy tay gọi Hứa Vân Thiên.

Hứa Vân Thiên gật đầu, leo lên xe của Tần Hữu Tài, xe của Tần Hữu Tài là một chiếc Maybach thân dài, nội thất trong xe vừa xa hoa lại vừa rộng rãi.

Hứa Vân Thiên trò chuyện với Tần Hữu Tài mấy câu, sau đó Tần Hữu Tài mời anh ăn tối, chở anh tới nhà hàng sang trọng bậc nhất ở thành phố Bạch Xuyên.

Nhà hàng năm sao xa hoa nhất của thành phố Bạch Xuyên là Mỹ Vị Nhân Gian. Hứa Vân Thiên đi theo Tần Hữu Tài tới một phòng ăn VIP xa hoa, đẳng cấp, Tần Hữu Tài là khách quen của nơi này, phòng ăn này là của riêng ông ấy.

Hai người vừa uống rượu vừa nói chuyện phiếm, sau khi uống hết ba chai Lafite 1982, Tần Hữu Tài say nghiêng ngả nhưng Hứa Vân Thiên thì vẫn chưa say chút nào.

Anh và tài xế dìu Tần Hữu Tài ra khỏi phòng ăn VIP xa hoa, đang chuẩn bị vào thang máy thì Hứa Vân Thiên trông thấy Công Tôn Kiệt đi ra từ một phòng ăn VIP hạng sang khác.

“Má nó, sao Công Tôn Kiệt lại ở đây?” Hứa Vân Thiên giật mình nói.

Anh nhanh chóng nhớ ra chuyện Công Tôn Kiệt mời Lý Gia Di ăn cơm tối: “Ồ, chắc chắn Lý Gia Di cũng ở đây!” Hứa Vân Thiên nghĩ thầm.

Anh trông thấy Công Tôn Kiệt lấm lét nói gì đó với một tên thuộc hạ, tên kia liên tục gật đầu, Công Tôn Kiệt nói xong, nở nụ cười gian trá, đi về phòng ăn của mình, còn tên thuộc hạ kia thì đứng canh ở cửa ra vào.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 21: Người anh em quên tôi rồi à?


“Má nó, chắc chắn là Công Tôn Kiệt có mưu đồ bất chính gì rồi! Không thể để loại người tiểu nhân hèn hạ như anh ta đạt được mục đích được!” Hứa Vân Thiên nghĩ thầm. Sau đó, Hứa Vân Thiên nói với tài xế rằng mình có việc, bảo tài xế đưa Tân Hữu Tài về nhà trước rồi lập tức đi tới trước cửa căn phòng ăn kia, cố ý nói với tên đứng gác cửa: “Người anh em, đã lâu không gặp!”

Tên vệ sĩ này hoàn toàn không biết Hứa Vân Thiên là ai, thắc mắc hỏi: “Anh là?”

“Người anh em quên tôi rồi à? Anh thật là, trí nhớ kém thật đấy!" Hứa Vân Thiên nói xong, đặt tay lên vai anh ta.

“Anh là ai...” Hứa Vân Thiên mở cửa phòng ăn, khoác vai tên vệ sĩ đi vào, tên vệ sĩ đang định nói gì đó thì Hứa Vân Thiên bất ngờ huých tay vào tai anh ta, anh ta lập tức ngã lăn ra bất tỉnh.

Tên vệ sĩ gác cửa đã ngã xuống đất, Hứa Vân Thiên đi vào trong phòng, lúc này, mặt Lý Gia Di đã đỏ bừng, cô ta bị Công Tôn Kiệt cười xấu xa kéo áo ngoài ra.

“Công Tôn Kiệt, anh, anh đừng như vậy!” Lý Gia Di giấy giụa nói, thế nhưng cô ta thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, đầu óc thì choáng váng.

“Hê hê, Gia Di, anh thích em lâu lắm rồi, ngày nhớ đêm mong, chỉ nghĩ tới em! Cuối cùng hôm nay anh cũng được toại nguyện rồi!” Công Tôn Kiệt vừa nói vừa kéo tay Lý Gia Di.

“Công Tôn Kiệt, buông tôi ra! Nếu không tôi hô hoán lên đấy!" Lý Gia Di phản kháng nhưng toàn thân không còn hơi sức, cả người nóng ran, đầu óc choáng váng.

“Anh bỏ gì vào rượu vậy? Sao tôi thấy cơ thể không còn chút sức gì nữa vậy?” Lý Gia Di lập tức ý thức được trong rượu có vấn đề.

“Hê hê, trong rượu đâu có gì đâu! Em sao vậy? Mặt em đỏ quát Em bị ốm à? Để anh kiểm tra giúp em.” Công Tôn Kiệt kéo tay Lý Gia Di, cười gian.

“Mẹ kiếp, ông đây biết ngay là mày có mưu đồ bất chính mài!” Hứa Vân Thiên đứng ở cửa ra vào, nhìn Công Tôn Kiệt, lạnh lùng nói.

Công Tôn Kiệt quay đầu lại, trông thấy Hứa Vân Thiên, anh †a giật mình hỏi: “Sao mày lại ở đây?”

“Ông đây không ở đây thì làm sao phá hỏng được chuyện tốt của mày!” Hứa Vân Thiên bước tới trước mặt Công Tôn Kiệt, đấm một phát vào tai anh ta, Công Tôn Kiệt rên lên một tiếng, lập tức ngất xỉu.

Hứa Vân Thiên vội vàng đỡ Lý Gia Di. Lúc này, mặc dù đang hoa mắt nhưng Lý Gia Di vẫn còn tỉnh táo, chỉ có điều cả người nóng bừng, cực kỳ khó chịu, không kiềm chế nổi. . Truyện Hệ Thống

“Hứa Vân Thiên, sao anh lại ở đây?” Lý Gia Di kinh ngạc hỏi.

“Có người mời tôi ăn cơm, tôi tình cờ phát hiện ra cô ở đây, may mà tôi tới kịp thời, nếu không kết quả thật không dám nghĩ tới...” Hứa Vân Thiên cau mày nói.

“Xe của tôi ở dưới tầng, anh dìu tôi xuống xe, đưa tôi đi bệnh viện đi. Công Tôn Kiệt bỏ thuốc vào rượu rồi...” Lý Gia Di bưng trán, thở hổn hển.

“Ồ, bỏ thuốc?” Hứa Vân Thiên cau mày hỏi.

“Đúng vậy, uống rượu xong tôi thấy nóng và chóng mặt...” Lý Gia Di nói, giờ phút này cô ta đã khá khó chịu rồi.

“ỒI” Hứa Vân Thiên giật mình, lập tức hiểu ngay vấn đề.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 22: Khó chịu quá


Hứa Vân Thiên dìu Lý Gia Di xuống dưới tầng, Lý Gia Di đưa chìa khóa xe cho Hứa Vân Thiên, nói: “Chiếc BMW màu đỏ kia là của tôi."

Hứa Vân Thiên nhận lấy chìa khóa, dìu Lý Gia Di lên xe, sau đó anh nổ máy, lái xe rời khỏi nhà hàng Mỹ Vị Nhân Gian, hòa vào đường lớn.

“Bệnh viện gần đây nhất ở đâu?” Hứa Vân Thiên vừa lái xe vừa hỏi.

“Anh cứ chạy thẳng đi, tới ngã tư đằng trước thì rẽ trái, chạy dọc theo bờ sông Bạch Xuyên khoảng mười lăm phút là sẽ thấy có một bệnh viện.” Lý Gia Di thở gấp nói, cả người như bị nướng trên lửa.

Hứa Vân Thiên lập tức đi theo chỉ dẫn của Lý Gia Di, rẽ trái ở ngã tư, chạy vài phút là tới một con đường ven sông Bạch Xuyên.

Đột nhiên Lý Gia Di kêu lên: “Ôi, tôi nóng quá! Khó chịu quá!”

Hứa Vân Thiên vội vàng tấp xe vào lề đường, mở cửa xe, xuống xe, mở cửa hàng ghế sau, Lý Gia Di đỏ hoe mắt ôm cổ Hứa Vân Thiên.

“Ôi, tôi khó chịu lắm...” Lý Gia Di nói, gò má đỏ bừng như trái táo.

“ỒI Sao lại vậy? Nhất định phải mau mau chữa trị thôi!” Hứa Vân Thiên giật mình nói, xem ra Công Tôn Kiệt đã bỏ thuốc vào rượu rồi.

“Vân Thiên, tôi khó chịu lắm!” Lý Gia Di túm tay Hứa Vân Thiên, mặt đỏ bừng.

“Ôi, đừng vội, tôi sẽ chữa cho cô ngay đây, tên Công Tôn Kiệt chết tiệt, hại Lý Gia Di ra nông nỗi này!” Hứa Vân Thiên vội vàng đẩy tay Lý Gia Di ra. Lúc này, Lý Gia Di đã không còn kiểm soát nổi mình nữa: “Tôi! Tôi nóng quá...” Cô ta giữ chặt tay Hứa Vân Thiên...

“Ôil Cứu người là trên hết! Nếu không cô ấy sẽ chết vì mạch máu giãn nở quá độ mất!” Hứa Vân Thiên để mặc Lý Gia Di ôm mình, đóng cửa xe lại, vội vàng cứu chữa cho Lý Gia Di...

Chiếc xe sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, nước sông Bạch Xuyên chảy ầm ầm, ve sầu trên hàng cây ven đường kêu rả rích cũng không át nổi tiếng kêu của người phụ nữ.

Một giờ sau, Lý Gia Di mệt mỏi ngủ thiếp đi, Hứa Vân Thiên nhìn Lý Gia Di đã mê man, nhíu mày.

“Chà, lát nữa Lý Gia Di tỉnh lại phải làm thế nào bây giờ?” Hứa Vân Thiên võ trán nói.

Trời tối dần, Lý Gia Di mở mắt ra, khi cô ta phát hiện ra không thấy áo ngoài của mình đâu, cô ta lập tức hét ầm lên.

“Ôi, đừng kêu, khéo người khác lại nghĩ tôi ức h**p cô bây giờI” Hứa Vân Thiên nhìn Lý Gia Di, cau mày nói.

“Đồ khốn, vừa rồi anh đã làm gì tôi? Anh giậu đổ bìm leo phải không?” Lý Gia Di nhìn Hứa Vân Thiên, tức giận nói, cô ta vẫn còn nhớ lờ mờ một vài chuyện. Tiên Hiệp Hay

Cô ta biết chắc ban nãy Hứa Vân Thiên đã làm gì đó với mình ở trên xe, trong lòng cực kỳ khó chịu, nước mắt không cầm được rơi xuống.

“Ôi, tôi đâu có giậu đổ bìm leo đâu chứ, cô bị tên khốn Công Tôn Kiệt bỏ thuốc vào rượu, sau đó thuốc ngấm, người cô nóng bừng, tôi muốn cứu cô nên mới chữa cho cô thôi.” Hứa Vân Thiên ấm ức nói.

“Thế sao anh không chở tôi tới bệnh viện? Rõ ràng là anh lợi dụng tôi còn gì, sau này làm sao tôi còn gặp người khác được nữa, tôi hận anh chết đi được! Anh là tên khốn nạn...” Lý Gia Di tức giận mắng xong lại khóc.

“Lúc đó tình hình nguy cấp, thấy cô khó chịu quá, tôi sợ đưa tới bệnh viện thì không kịp nên mới dốc sức cứu cô, cô không cảm ơn tôi thì thôi còn mắng tôi, tôi chữa trị cho cô rất vất vả đó, thật quá đau lòng!”

“Cô nhìn người tôi đi, cô không biết lúc đó cô điên cuồng cỡ nào đâu, hết cắn lại cào...” Hứa Vân Thiên chỉ vào người mình, nói.

Lý Gia Di nhìn thấy những vết cào như dấu móng vuốt của mèo chỉ chít trên người Hứa Vân Thiên, trông rất đáng sợ.

“AI Đây đều là tôi cào à? Lúc đó tôi điên cuồng vậy sao?” Lý Gia Di chạm vào người Hứa Vân Thiên, thầm giật mình, nghĩ tới một số cảnh tượng, cô ta lập tức đỏ mặt.

“Hứa Vân Thiên, anh không được nói chuyện hôm nay cho người khác biết đâu đấy! Chúng ta hãy coi như không có chuyện gì xảy ra cả, anh xuống xe ngay cho tôi!" Lý Gia Di lạnh lùng nói.

“Ôi, đây là cách cô đối xử với ân nhân cứu mạng đấy à? Cô không chịu trách nhiệm với tôi ư?” Hứa Vân Thiên tủi thân nhìn Lý Gia Di.

“Tên khốn! Anh xuống xe đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh!" Lý Gia Di nói xong, đẩy Hứa Vân Thiên ra khỏi xe rồi kéo cửa ghế lái, ngồi vào xe.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 23: Thuyền Mã Thạch


Ngay sau đó, cô ta lập tức khởi động xe, giãm mạnh chân ga, xe rít lên một tiếng, nhanh chóng phóng vù đi, biến mất ở cuối con đường.

“Haiz! Đôi khi làm việc tốt lại mất nhiều hơn được! Đúng là phụ nữ! Lúc nào cũng khó đoán như vậy!” Hứa Vân Thiên cảm thán nói.

Hứa Vân Thiên đi bộ dọc đường khoảng năm phút thì gặp được một chiếc xe taxi, anh bảo xe chạy tới trước cổng một tòa nhà cổ.

Lúc này, trời đã tối hẳn nhưng cửa ra vào vẫn sáng rực đèn, soi tỏ mọi cảnh vật trước mắt.

Đây chính là nhà của Tần Lị Nhã, một ngôi nhà cổ, trước cửa có một tấm bia đá khắc ba chữ “Thuyền Mã Thạch”. Truyện Huyền Huyễn

Trước cửa chính dựng bốn khối đá hình trống kê ở chân cửa*, trên đó có chạm trổ hoa văn, cửa chính sơn son vẽ họa tiết, cặp vòng cửa đã được mài mòn tới độ sáng bóng.

*Trong kiến trúc nhà truyền thống Trung Quốc, nhà có đá kê chân cửa hình chiếc trống là nhà của người giàu có, quyền quý.

Phía trên cửa có bốn chiếc ụ gỗ hình trụ nâng một chiếc bảng hiệu dát vàng, viết hai chữ “Tân phủ”.

Hứa Vân Thiên phát hiện ra xung quanh Tần phủ có sáu vệ sĩ đi tuần, các ngõ ngách đều có lắp camera, bảo vệ, canh phòng cẩn mật.

Mức độ canh phòng này chỉ có thể đối phó được người bình thường, còn với dạng cao thủ như Hứa Vân Thiên thì có cũng như không mà thôi.

Hứa Vân Thiên muốn cho Tần Hữu Tài một lời nhắc nhở rằng những biện pháp phòng vệ này không hữu dụng, nên anh nhẹ nhàng lẩn tránh vệ sĩ đi tuần và camera, leo qua bức tường sau nhà, lẻn vào sân sau của Tần phủ.

Anh đi dọc theo lối đi một đoạn thì thấy cửa sổ của căn phòng phía trước để mở, trong phòng sáng đèn, Tần Lị Nhã đang đứng trước cửa sổ, ngẩn người nhìn lên trời như thể đang suy nghĩ chuyện gì đó.

“Ồ, Tân Lị Nhã ở tại phòng này à, vậy sau này mình sẽ ở đây!” Hứa Vân Thiên lặng lẽ đến gần ô cửa sổ.

Anh muốn làm Tần Lị Nhã bất ngờ nên đột ngột xông ra: “Hê hê, vợ à, có phải em đang nhớ anh không?” Hứa Vân Thiên cười hì hì hỏi.

Hứa Vân Thiên đột nhiên ở đâu chui ra làm Tần Lị Nhã giật nảy mình: “Anh vào đây bằng cách nào?” Tần Lị Nhã giật mình hỏi, người ngoài muốn vào Tần phủ nhất định phải thông báo mới được.

“Hê hê, tôi leo bức tường đăng sau nhà vào đây, hệ thống canh phòng của Tân phủ quá yếu, hầu như không có tác dụng gì cả” Hứa Vân Thiên cười nói.

“Anh...” Tân Lị Nhã trừng Hứa Vân Thiên một cái, rất không hài lòng loại hành vi trèo tường l* m*ng này của anh nhưng cũng giật mình vì anh có thể lọt qua được lớp bảo vệ này.

Đột nhiên Tần Lị Nhã nhìn thấy mặt và cổ của Hứa Vân Thiên có dấu son môi, còn tận mấy cái, cô lập tức sâm mặt lại: “Hứa Vân Thiên, tan làm xong anh đi đâu vậy?”

“Tôi đi với chủ tịch Tân tới nhà hàng Mỹ Vị Nhân Gian ăn cơm.” Hứa Vân Thiên tránh nặng tìm nhẹ đáp.

“Ồ, anh ăn cơm vui quá nhỉ! Ăn tới mức son môi dính đầy mặt luôn, lế nào đây là quà tặng VỊIP nhân viên nhà hàng tặng anh hả?” Tần Lị Nhã nhìn Hứa Vân Thiên cười khẩy nói.

Lúc này, Hứa Vân Thiên mới nhận ra khi Lý Gia Di ngấm thuốc, đôi môi như gà mổ thóc của cô ta đã hôn lung tung lên mặt anh, chắc chắn là son môi bị dính vào từ khi đó.

“Ôi! Đừng nói nữa, đang ăn cơm thì gặp được một mỹ nữ say rượu, không biết có phải tại tôi đẹp trai quá hay là có sức hút quá lớn hay không mà cô ta cứ ôm lấy tôi hôn tới tấp, tính tôi hay xấu hổ nên không tiện từ chối cô ta.”

Hứa Vân Thiên tỏ vẻ bất đắc dĩ.

“Dừng! Trông anh như vậy mà còn có mỹ nữ chủ động hôn anh hả, theo tôi thấy thì là anh cơm nước no nê xong thì mò tới hộp đêm nào đó chơi bời với mấy cô ả ở đó phải không?”
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 24: Dừng!


Tân Lị Nhã suy đoán.

Cô đoán Hứa Vân Thiên ăn tối xong đã tới một hộp đêm nào đó, chơi bời với những phụ nữ ở đó trong phòng riêng nên trên mặt mới còn lưu lại những vết son môi này.

“Ôi, tôi là người đứng đắn mà, sao lại tới hộp đêm chơi bời với mấy người phụ nữ ở đó chứ!

Hơn nữa, bên cạnh tôi có cô vợ chưa cưới xinh đẹp như tổng giám đốc, sao tôi lại đi ra ngoài chơi bời được chứ!”

Hứa Vân Thiên nói xong bèn cầm lấy bàn tay nhỏ của Tần Lị Nhã.

Tần Lị Nhã hất tay Hứa Vân Thiên ra, nghiêm mặt nói: “Hứa Vân Thiên, anh bớt động tay động chân đi, tôi không phải là vợ chưa cưới của anh, tôi cũng sẽ không thích loại đàn ông trăng hoa như anh đâu!”

“Hê hê, Lị Nhã à, cô ghen rồi phải không? Xem ra cô thích tôi rồi”

Hứa Vân Thiên cười hì hì nói.

“Dừng! Anh bớt dát vàng lên mặt đi! Tôi không ghen. Anh nằm mơ hả” Tần Lị Nhã khinh bỉ, cười gắn.

“Tôi cảnh cáo anh, anh chơi bời ở đâu tôi không biết nhưng anh không được đưa đám đàn bà vớ vẩn đó về Tần phủ!"

Tần Lị Nhã xụ mặt lạnh lùng nói, đúng là cô hơi giận thật.

“Phòng tắm ở đâu? Người tôi toàn mồ hôi, phải đi tắm một phát đã!”

Hứa Vân Thiên lập tức nói lảng sang chuyện khác.

“Phòng tắm ở bên kia!” Tân Lị Nhã chỉ tay vào gian phòng kế bên.

“Hê hê, thế còn quần áo để tôi thay thì sao?”

Hứa Vân Thiên chìa tay ra hỏi Tần Lị Nhã.

“Anh còn đòi quần áo nữa hả! Không có!” Tân Lị Nhã tức giận nói.

“Được thôi, vậy tối nay chúng ta phải ngủ chung một phòng, cô không chê tôi ra mồ hôi bẩn thỉu là được”

Hứa Vân Thiên nói xong xoay người rời đi.

Nghĩ đến thứ mùi hôi hám trên người Hứa Vân Thiên, Tân Lị Nhã lập tức thấy ghê tởm, cô vội đáp: “Chỗ em trai tôi có rất nhiều quần áo, anh qua đó mà mượn! Phòng của nó ở chếch phòng tắm đấy”

Em trai của Tần Lị Nhã cao xấp xỉ Hứa Vân Thiên, cậu ta là người khá cầu kỳ, mua rất nhiều áo, không ít đồ còn chưa mặc đã vứt.

Trong tài liệu mà Lão Hồ Ly cho có thông tin về em trai của Tần Lị Nhã, cậu ta tên là Tân Đạo Minh, sinh viên năm hai, rất thích chơi game.

Hứa Vân Thiên đi tới trước cửa phòng của Tần Đạo Minh, lập tức nghe thấy tiếng bùm trong phòng, sau đó là tiếng người nói: “Mẹ kiếp! Đã chết rồi còn bị mất hết trang bị nữa! Khốn nạn!”

Cửa chỉ khép hờ, Hứa Vân Thiên trông thấy Tân Đạo Minh đang đập bàn phím máy tính để trút giận, dưới mặt đất toàn là mảnh vụn của bàn phím.

Hứa Vân Thiên gõ cửa một cái, Tân Đạo Minh quay qua nhìn Hứa Vân Thiên: “Ai đó?” Tân Đạo Minh không vui hỏi.

“Tôi là Hứa Vân Thiên, là anh rể tương lai của cậu!” Hứa Vân Thiên mỉm cười nói.

Tần Đạo Minh tròn mắt ngạc nhiên rồi lập tức lắc đầu cười nói: “Khỉ gió! Sao chị tôi lại thích người như anh chứ. Anh to gan lắm, dám giả mạo anh rể tôi, coi chừng chị tôi đánh rụng răng cửa của anhl”

“Hê hê, tin hay không thì tùy cậu thôi! Cậu nhìn mặt tôi đi, sản phẩm của chị cậu cả đấy." Hứa Vân Thiên chỉ vào dấu son môi trên mặt, cười nói.

Nhìn thấy những dấu son trên mặt Hứa Vân Thiên, Tân Đạo Minh lắc đầu nói: “Anh đùa ai vậy, chị tôi không thích loại son môi này!”

Hứa Vân Thiên nhìn màn hình máy tính, Tân Đạo Minh đang chơi game Thần Môn: “Đạo Minh, cậu cũng thích chơi Thần Môn à? Trang bị bị nổ hết rồi hả?” Hứa Vân Thiên nói.

“Đúng vậy, game này lởm lắm nhưng nó có rất nhiều lỗ hổng có thể hack được trang bị cao cấp đấy, lần trước tôi đã kiếm được mấy món trang bị cấp cao cơ đấy!” Hứa Vân Thiên cười nói.

Mắt Tân Đạo Minh sáng lên: “Ôi, anh kiếm được trang bị cấp cao cơ à, thật không? Anh nói khoác phải không?” Tân Đạo Minh nhìn Hứa Vân Thiên bằng ánh mắt khó tin, nói.

“Đương nhiên là thật, tôi có thể kiếm cho cậu hai món trang bị cấp màu vàng.” Hứa Vân Thiên nói rồi ngồi vào bàn máy tính, Tân Đạo Minh lập tức lấy cho anh một cái bàn phím mới.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 25: Điều kiện gì?


Hứa Vân Thiên lập tức thao tác, một lát sau, anh kiếm được một trang bị cấp cao, Tân Đạo Minh thích quá, nhảy cẵng lên: “Trời ạ, anh giỏi quá! Kiếm được cả trang bị cấp cao luôn!” Tân Đạo Minh vỗ vai Hứa Vân Thiên, vui vẻ nói.

“Hê hê, chuyện vặt, cậu muốn kiếm món gì tôi cũng kiếm được hết!” Hứa Vân Thiên cười xấu xa nói.

“ỒI Vậy thì tốt quá, anh kiếm giúp tôi một món vũ khí cấp thần đi, tôi muốn có loại cao cấp nhất.” Tân Đạo Minh kéo tay Hứa Vân Thiên.

“Không thành vấn đề!” Hứa Vân Thiên lập tức thao tác, một lát sau, anh đã kiếm được một món vũ khí cấp thần cao cấp.

“Ôi, anh giỏi quá! Anh làm thế nào vậy, dạy tôi chút được không?” Tân Đạo Minh kéo tay Hứa Vân Thiên, nài nỉ.

“Hê hê, dạy cậu cày trang bị thì không thành vấn đề nhưng cậu phải đồng ý với tôi một điều kiện.” Hứa Vân Thiên giảo hoạt cười nói.

“Điều kiện gì?” Tân Đạo Minh hỏi.

“Hê hê, sau này cậu gọi tôi là anh rể thì tôi sẽ dạy cậu kiếm trang bị, bất kể là chơi game gì, chỉ cần dùng cách của tôi thì cậu đều có thể kiếm được trang bị đỉnh nhất” Hứa Vân Thiên giảo hoạt nói.

“Ôi, tôi còn tưởng là chuyện gì cơ, từ giờ trở đi tôi sẽ gọi anh là anh rể! Anh dạy tôi cày trang bị luôn đi, anh rể!” Tân Đạo Minh thoải mái đồng ý điều kiện này của Hứa Vân Thiên.

Hứa Vân Thiên không ngờ Tần Đạo Minh lại đồng ý nhanh như vậy, còn lập tức gọi anh là anh rể luôn, anh hết sức hài lòng, đáp: “Được, em vợ, tôi sẽ truyền thụ bí kíp cày trang bị cho cậu.”

Sau đó, Hứa Vân Thiên dạy Tân Đạo Minh cách cày trang bị, Tân Đạo Minh rất thông minh, chỉ một lát là học được.

“Được rồi, cậu học được rồi đó, tôi đi tắm đây, cậu cho tôi mượn mấy bộ đồ để thay được không?” Hứa Vân Thiên võ vai Tân Đạo Minh nói.

“Anh rể, đồ để thay ở trong tủ quần áo trong phòng ngủ ấy, anh thích cái nào thì cứ lấy đi.” Tân Đạo Minh nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính nói, lúc này, cậu ta còn đang mải đắm chìm trong niềm vui cày trang bị.

Hứa Vân Thiên vào phòng ngủ mở tủ quần áo ra, không khỏi giật mình, đồ trong tủ toàn là hàng hiệu, món nào cũng đều mấy ngàn tệ trở lên, có cái còn tận mấy chục ngàn tệ.

“Ôi trời ạ, tất cả đều là hàng hiệu, đúng là nhà giàu có khác!” Hứa Vân Thiên cảm thán.

Sau khi tắm xong, Hứa Vân Thiên trở lại phòng của Tần Lị Nhã, cô không có trong phòng khách, phòng ngủ đã đóng cửa.

“Không phải chứ, sao đi ngủ sớm thế” Hứa Vân Thiên mở cửa phòng ngủ.

“Á!” Trong phòng ngủ vang lên tiếng hét thất thanh, Tần Lị Nhã cầm một chiếc áo ngực trên tay, cô đang thay đồ.

Hứa Vân Thiên đột nhiên đi vào phòng làm cô giật mình hét ầm lên, vội vàng đưa tay lên che ngực, trừng mắt nói với Hứa Vân Thiên: “Đồ khốn, không gõ cửa đã vào, đi ra ngoài!”

Hứa Vân Thiên ngắm nhìn vóc dáng quyến rũ, làn da trắng trẻo của Tần Lị Nhã, quá hớp hồn, suýt nữa làm anh xịt máu mũi.

“Ôi, chuyện này không thể trách tôi được, cô thay áo ngực thì phải khóa trái cửa lại chứ!” Hứa Vân Thiên nói xong cũng đi ra khỏi phòng ngủ.

“Đồ khốn, đóng cửa lại!” Tân Nhã hét lên.

Hứa Vân Thiên vào phòng ngủ, thuận tay đóng cửa lại, nói với Tần Lị Nhã: “Đóng rồi đó.”

“Đồ khốn, anh cố ý chứ gì, đóng cửa lại, đi ra ngoài!” Tần Lị Nhã đỏ mặt thở phì phò nói.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 26: Phòng bếp góc tây nam


“Ồ, ngại quá, tôi đi ra ngay đây” Hứa Vân Thiên mở cửa đi ra khỏi phòng ngủ, sau đó đóng cửa lại.

Hứa Vân Thiên ngồi chờ trong phòng khách, nửa tiếng sau, vẫn không thấy Tần Lị Nhã mở cửa đi ra ngoài, anh buồn bực: “Ôi, thay đồ gì mà lâu vậy? Sao còn chưa mở cửa ra?”

Hứa Vân Thiên đi lại chỗ cửa phòng ngủ, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong phòng.

Trong phòng ngủ vẫn sáng đèn nhưng không hề nghe thấy tiếng động gì, Hứa Vân Thiên gõ cửa mấy lần cũng không có ai đáp lại.

“Lị Nhã, cô không sao chứ?” Hứa Vân Thiên vội vàng hỏi.

“Sao thế?” Trong phòng ngủ vọng ra tiếng nói lạnh lùng của Tần Lị Nhã.

“Cô mở cửa ra đi để tôi vào ngủ." Hứa Vân Thiên nói.

“Anh năm mơ hả! Ngủ ngoài sô pha phòng khách đi!” Tân Lị Nhã cười gắn nói.

Quả nhiên phụ nữ rất giỏi thay đổi, Hứa Vân Thiên khẽ cau mày nói: “Này. Sao cô lại lật lọng như vậy hả? Không phải đã nói là chúng ta sẽ ngủ chung phòng rồi sao? Cô nói lời không giữ lời!"

“Tôi nói là sẽ ngủ chung phòng với anh bao giờ? Anh đưa chứng cứ ra đây, chỉ cần anh có file ghi âm thì tôi sẽ cho anh vào đây ngủ.” Trong phòng ngủ, Tần Lị Nhã cãi chày cãi cối, cô biết Hứa Vân Thiên không có chứng cứ.

Hứa Vân Thiên bất đắc dĩ nói: “Được thôi, tôi ngủ ở phòng khách, nếu gặp nguy hiểm thì nhớ kêu cứu để tôi vào cứu cô nhé."

Hứa Vân Thiên nằm trên sô pha phòng khách nhìn cánh cửa phòng ngủ, trong đầu cố nghĩ xem có cách nào khiến Tân Lị Nhã chủ động mở cửa hay không.

Anh chợt nảy ra một ý xấu: “Hê hê, Tân Lị Nhã, cô chờ đó, lát nữa tôi sẽ làm cô phải chủ động mở cửa!” Hứa Vân Thiên cười xấu xa ngồi dậy, rón rén rời khỏi phòng khách.

Anh đi ngang qua phòng của Tân Đạo Minh, thấy cậu ta vẫn còn đang chơi game, Hứa Vân Thiên gõ cửa một cái, Tân Đạo Minh quay đầu trông thấy Hứa Vân Thiên bèn hỏi: “Anh rể, có chuyên ơì không?”

“Phòng bếp ở đâu?” Hứa Vân Thiên hỏi.

“Phòng bếp ở góc tây nam của gian nhà sau.” Tân Đạo Minh nói.

Bếp của Tần phủ rất rộng và vô cùng sạch sẽ. Hứa Vân Thiên không khỏi thất vọng: “Má nó, phòng bếp sạch như vậy chắc chăn không có gián và chuột! Phải đi ra ngoài tìm thôi!” Hứa Vân Thiên nói.

Khoảng mười phút sau, Hứa Vân Thiên trở về Tân phủ, cầm hai chiếc túi nhựa trong tay, một túi đựng ba con chuột, một túi đựng mười mấy con gián.

Đèn trong phòng ngủ vẫn sáng, cửa sổ mở rộng nhưng đã kéo cửa chớp lại, người bên ngoài không nhìn thấy được tình hình trong phòng.

Hứa Vân Thiên lặng lẽ lẻn tới gân cửa sổ, dòm qua khe cửa chớp, quan sát phòng ngủ, Tần Lị Nhã mặc đồ ngủ, chống hai tay dưới đất, hai chân chổng ngược, dựa sát vào tường.

“ồ! Tân Lị Nhã đang tập trồng cây chuối!” Hứa Vân Thiên nghĩ thầm.

Tần Lị Nhã trồng cây chuối, áo ngủ rơi xuống, lộ ra phần bụng trắng trẻo và chiếc áo ngực màu tím, tư thế ấy cực kỳ quyến rũ.

“Khà khà, một người phụ nữ xinh đẹp mặc đồ ngủ trồng cây chuối đúng là cuốn hút!” Hứa Vân Thiên nuốt nước miếng nghĩ thầm.

Ngay sau đó, ngón tay anh đặt trên khe của cửa chớp, lặng lẽ tách hai khe ra đủ để nhét con chuột vào rồi mở miệng túi, nhét chuột vào.

Chiếc túi giấy khẽ một cái, ba con chuột hoảng loạn kêu “chít” một tiếng rồi lập tức trèo qua khe hở, chui vào trong phòng ngủ.

“Haha, Tần Lị Nhã, tôi chờ xem cô hét lên thế nào!” Hứa Vân Thiên lập tức bỏ tay ra, cười xấu xa nói.

Bình thường phụ nữ đều sợ chuột, nhìn thấy là sẽ hét âm lên, sau đó sợ hãi ôm chặt lấy đàn ông, Hứa Vân Thiên lập tức quay về phòng khách, chờ Tần Lị Nhã hét ầm lên, chạy ra khỏi phòng ngủ rồi ôm mình.

Đột nhiên trong phòng ngủ vang lên giọng nói kinh ngạc: “Ô, sao lại có chuột thế này, chết mày nè!”

Sau đó vang lên mấy tiếng bụp bụp và tiếng chuột rít lên sợ hãi, chẳng bao lâu sau, anh nghe thấy tiếng mở cửa sổ rồi không còn động tĩnh gì nữa.

“Ôi, sao lại không có động tĩnh gì nữa vậy?” Hứa Vân Thiên kinh ngạc, anh còn đang chờ Tần Lị Nhã hoảng sợ chạy ra khỏi phòng ngủ cơ mà, vậy mà cửa phòng ngủ vẫn im lìm.

“Mẹ kiếp, lẽ nào Tần Lị Nhã không sợ chuột?” Hứa Vân Thiên trèo qua cửa sổ phòng khách ra ngoài, trông thấy xác chết của hai con chuột bên dưới bệ cửa sổ thì biết ngay là có chuyện gì.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 27: Trèo qua cửa sổ


Ba con chuột bị Tân Lị Nhã đánh chết, thật sự vượt ngoài dự đoán của Hứa Vân Thiên, không ngờ Tân Lị Nhã không chỉ không sợ chuột mà còn đánh chết chúng.

“Ôi, người phụ nữ này thật dã man! Đánh chết cả ba con chuột luôn!” Hứa Vân Thiên cau mày nói.

Hứa Vân Thiên nhìn mười mấy con gián trong túi nhựa, ngay cả chuột mà Tần Lị Nhã cũng còn không sợ, chẳng lẽ cô lại sợ mấy con gián bé xíu này ư? Anh vứt túi nhựa đi.

Trèo qua cửa sổ, trở lại phòng khách, Hứa Vân Thiên càng nghĩ càng không ngủ được, anh nhớ tới Tân Đạo Minh, có khi cậu ta biết Tần Lị Nhã sợ gì, thế là anh chạy đi hỏi cậu ta.

Tần Đạo Minh vẫn còn đang say sưa cày trang bị, Hứa Vân Thiên võ vai cậu ta hỏi: “Tân Đạo Minh, tôi hỏi cậu chuyện này.”

Tần Đạo Minh nhìn chằm chăm màn hình máy vi tính, không quay đầu lại nói: “Anh rể hỏi gì?”

“Chị cậu sợ gì nhất?” Hứa Vân Thiên hỏi.

Tần Đạo Minh vẫn nhìn chăm chằm màn hình máy vi tính: “Chị tôi to gan lắm, không sợ chuột, không sợ chó, không sợ rắn, chỉ sợ gián!” Tân Đạo Minh nói.

“Ồ, gián!” Hứa Vân Thiên hưng phấn, nhảy ra ngoài qua lối cửa sổ, chạy lại chỗ hành lang.

Anh vội nhặt chiếc túi đựng gián lên, may quá, mười mấy con gián vẫn còn trong túi. Anh nở nụ cười xấu xa.

“Hề hề, Tần Lị Nhã, không ngờ cô lại biết sợ một con gián nhỏ bé!” Hứa Vân Thiên nhìn con gián trong túi nhựa.

Anh trèo cửa sổ về lại phòng khách, rón rén tới gần phòng ngủ, dưới cửa phòng ngủ có một cái khe cao chừng một centimet, Hứa Vân Thiên để sát miệng túi vào khe hở để lũ gián bò vào trong phòng ngủ.

Sau đó, Hứa Vân Thiên ngồi trên sô pha, cười xấu xa nhìn cửa phòng ngủ, chờ Tần Lị Nhã ở trong phòng ngủ hét ầm lên.

Không đầy một phút, quả nhiên trong phòng ngủ vang lên tiếng hét thất thanh của Tân Lị Nhã: “Gián! Aaaal”

Sau đó, cửa phòng ngủ mở ra, Tần Lị Nhã hoảng hốt chạy ra ngoài, chạy lại chỗ Hứa Vân Thiên, chỉ vào phòng ngủ, sợ hãi nói: “Có, có gián!”

Hứa Vân Thiên nhịn cười, vội vàng ôm vai Tần Lị Nhã, ra vẻ ngạc nhiên: “Lị Nhã, sao vậy?”

“Trong, trong phòng ngủ có gián!” Tân Nhã sợ hãi ra mặt nói.

“Ồ, gián à, vậy thì có gì đáng sợ đâu, để tôi đánh chết bọn chúng giúp cô!” Hứa Vân Thiên nói vậy nhưng không lập tức vào phòng ngủ đập gián mà chỉ ôm Tần Lị Nhã, hưởng thụ cảm giác sung sướng có người đẹp trong vòng tay.

Tần Lị Nhã bình tĩnh lại, nhận ra Hứa Vân Thiên đang ôm mình, cô vội đẩy tay anh ra: “Anh mau vào phòng ngủ đập gián đi!" Tần Lị Nhã nghiêm mặt nói.

“Ồ, dưới chân cô có gián kìal” Hứa Vân Thiên giật mình nói.

“ÁI” Tân Lị Nhã sợ quá, hét ầm lên, nhào hẳn vào lòng Hứa Vân Thiên. Hứa Vân Thiên thuận tay ôm lấy Tần Lị Nhã, ôm thật chặt, cảm nhận thử độ đàn hồi của nơi nào đó.

Hứa Vân Thiên rất vui, nếu như ngày nào cũng được ôm Tần Lị Nhã như vậy thì khoái quá, sau này nếu rảnh rỗi phải mang gián tới văn phòng của cô, để được cô ôm ấp yêu thương.

Sau khi bớt căng thẳng, Tân Lị Nhã cúi đầu nhìn xuống đất, không thấy gián đâu, cô lập tức đẩy Hứa Vân Thiên ra.

“Hứa Vân Thiên, anh còn chần chừ gì nữa, mau vào phòng ngủ đập gián đi!” Tân Nhã trừng mắt nhìn Hứa Vân Thiên.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 28: Anh đừng dát vàng lên mặt nữa


“Được, tôi đi đập gián ngay đây.” Hứa Vân Thiên nói xong đi vào phòng ngủ.

Trong phòng ngủ vang lên tiếng đôm đốp, khoảng năm phút sau, Hứa Vân Thiên đi ra ngoài, vứt xác gián xuống đất, dưới đất có tổng cộng tám con gián đã chết, chân vẫn còn giật.

Tần Lị Nhã nhìn thấy lũ gián dưới đất vội rụt người lại, sợ hãi: “Ôi, gián đã chết hết chưa?” Tần Lị Nhã lo lắng hỏi.

“Chắc cũng gần hết rồi, tôi đã tìm khắp mọi ngóc ngách trong phòng rồi nhưng có thể vẫn còn sót, bọn gián này rất khôn ranh, có thể bọn chúng trốn ở chỗ khác.” Hứa Vân Thiên cố ý hù dọa.

Thực ra trong phòng ngủ còn sót lại mấy con gián là do anh cố ý chừa lại, nếu đập chết hết thì Tân Lị Nhã sẽ không cần anh nữa nên nhất định phải để lại mấy con.

“Ý anh là trong phòng ngủ vẫn còn gián à?” Tân Lị Nhã lo lắng hỏi.

“Chắc vậy, đã đập chết gần hết rồi.” Hứa Vân Thiên cố ý trả lời mập mờ.

“Gần hết là thế nào, anh vào trong đó tìm lại đi.” Tân Lị Nhã chỉ tay vào phòng ngủ.

Hứa Vân Thiên gật đầu, quay trở lại phòng ngủ, khoảng năm phút sau, anh đi ra ngoài, vứt xác một con gián xuống đất.

“Chắc đây là con cuối cùng rồi, trong phòng ngủ hẳn là đã hết gián rồi đấy.” Hứa Vân Thiên nói.

Nhìn con gián dưới đất, cả người Tân Lị Nhã sởn da gà, cô đi vào phòng ngủ, vội vàng đóng cửa lại.

Khóe môi Hứa Vân Thiên nở nụ cười xấu xa, đột nhiên trong phòng ngủ vang lên tiếng hét chói tai, ngay sau đó Tần Lị Nhã mở cửa phòng ngủ, hoảng hốt chạy ra.

“Trên giường có gián. Anh kiểm tra kiểu gì vậy!” Tần Lị Nhã sợ hãi nói.

Hứa Vân Thiên vội vàng chạy vào phòng ngủ, quả nhiên trên giường có một con con gián: “Ôi trời, cái con gián dâm dê đê tiện này, mày lại dám nằm lên giường, định sàm sỡ vợ ông hả, ông đập chết mày!”

Sau đó, trong phòng vang lên tiếng đôm đốp. Hứa Vân Thiên đứng ở cửa phòng ngủ, vẫy tay gọi Tần Lị Nhã: “Lị Nhã, con gián dê cụ đấy đã bị tôi đánh chết rồi, giờ cô có thể vào đây được rồi.”

Tần Lị Nhã đi lại trước mặt Hứa Vân Thiên: “Anh có chắc là trong phòng ngủ đã hết gián rồi không?” Tân Lị Nhã không yên tâm hỏi.

“Hiện tại thì chắc chắn đã hết rồi nhưng buổi tối là thời gian hoạt động của lũ gián, tôi không thể đảm bảo buổi tối không có gián bò vào phòng ngủ, có khi lúc đó nó sẽ leo lên giường của cô đấy.” Hứa Vân Thiên cố ý nói.

Tần Lị Nhã kinh hoàng, cô đắn đo rồi nói: “Vậy anh vào trong đây ngủ đi, nhưng chỉ được ngủ dưới đất thôi, nằm ngủ cho đàng hoàng, nếu không tôi không khách sáo với anh đâu!” Tần Lị Nhã nghiêm túc nói.

“Thế sao được, thôi cứ để tôi ngủ ngoài phòng khách đi, lỡ như buổi tối cô quyến rũ tôi thì tôi sẽ mắc phải sai lầm mất.” Hứa Vân Thiên giả vờ từ chối, thực ra trong lòng rất vui vì đã đạt được mục đích.

“Anh đừng dát vàng lên mặt nữa, ai quyến rũ anh cơ! Đừng dài dòng nữa, mau mau ôm chăn gối trải xuống đất nằm ngủ đi” Tần Lị Nhã hất cằm nói.

Hứa Vân Thiên ôm chăn gối trải xuống sàn nhà bên cạnh giường năm ngủ, Tần Lị Nhã leo lên giường, cảnh giác nhìn Hứa Vân Thiên, đặt tay xuống dưới gối, dưới gối có một chiếc gậy giật điện mini.

Nếu Hứa Vân Thiên dám to gan làm chuyện bất chính, cô sẽ giật anh ngất luôn.

Hứa Vân Thiên thấy Tân Lị Nhã đề phòng mình như đề phòng sói háo sắc, lắc đầu cười nói: “Lị Nhã, cô yên tâm ngủ đi, chỉ cần có gián xuất hiện, tôi sẽ đánh chết nó.”

Tần Lị Nhã không nói gì, nhìn chằm chăm Hứa Vân Thiên, ban đầu là nhìn không chuyển mắt, sau đó mí mắt bắt đầu đánh nhau, dần dần ngủ thiếp đi.

Hứa Vân Thiên thấy Tân Lị Nhã đã ngủ thiếp đi, dán tai xuống sàn nhà lắng tai nghe một lát, xác định không có bất kỳ điều gì bất thường xong, anh mới yên tâm đi ngủ.

Trong ngôi biệt thự xa hoa, Công Tôn Kiệt nhận được điện thoại xong, tức tới mức đập nát chén trà trên mặt bàn.

Hứa Vân Thiên phá hỏng chuyện tốt của anh ta, Lý Gia Di bị Hứa Vân Thiên mang đi, sau đó xảy ra chuyện gì không cần nghĩ cũng biết.

“Mẹ kiếp, vậy mà Hứa Vân Thiên lại là thằng được hời!” Công Tôn Kiệt tức giận đập bàn nói.

“Hứa Vân Thiên, mày chẳng những phá hỏng chuyện tốt của ông đây mà còn cướp mất Lý Gia Di, ông đây phải g**t ch*t mày!” Công Tôn Kiệt hung dữ nói.
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 29: Cô vội vàng cúi đầu nhìn quần áo trên người


Ting tỉng.

Tiếng chuông reo lên ở đầu giường, Tân Lị Nhã mở mắt, không thấy Hứa Vân Thiên nằm dưới đất, chăn mền đã được gấp gọn gàng để trên bàn.

Cô vội vàng cúi đầu nhìn quần áo trên người, áo không lộn xộn, toàn thân cũng không có gì khác thường, xem ra buổi tối Hứa Vân Thiên không làm chuyện gì quá giới hạn.

Duõi tấm lưng mỏi nhừ, Tần Lị Nhã xuống giường, vặn eo, chuẩn bị cầm tạ tay lên tập, đột nhiên phát hiện tạ tay chỉ còn lại một cái.

“Ồ, một cái tạ tay còn lại biến đi đâu mất rồi?” Tân Lị Nhã kinh ngạc nói

Cô mở cửa phòng ngủ, phát hiện phòng khách trống không, không thấy bóng Hứa Vân Thiên đâu, cô bèn rời khỏi phòng ngủ, đi về phía nhà vệ sinh.

Cô mở cửa nhà vệ sinh ra, phát hiện Hứa Vân Thiên để trần hai cánh tay, mặc một chiếc q**n l*t, đứng trong nhà vệ sinh lắc lư, bên dưới treo một chiếc tạ tay, cô không khỏi giật mình la lên.

“Anh b*nh h**n thết” Nói xong Tần Lị Nhã bụm mặt, quay người chạy đi.

Hứa Vân Thiên cũng giật nảy mình: “Ê, sao tôi lại b*nh h**n hả, tôi đang luyện công mà, sao cô vào phòng vệ sinh mà không gõ cửa hả!” Hứa Vân Thiên đóng cửa nhà vệ sinh lại.

Khoảng năm phút sau, Hứa Vân Thiên trở lại phòng khách, Tần Lị Nhã nhìn thấy chiếc tạ tay trong tay Hứa Vân Thiên, lập tức nghĩ đến cảnh ở trong nhà vệ sinh, mặt ửng đỏ lên.

“Anh, anh rửa sạch cái tạ tay ấy đi!” Tân Lị Nhã đỏ mặt nói.

Tạ tay được cô dùng để rèn luyện cơ bắp, vậy mà Hứa Vân Thiên lại dùng để làm thứ trò b*nh h**n đó, sau này cô biết cầm nó tập thể dục như thế nào được nữa, cứ nhìn thấy nó là lại nghĩ tới cảnh trong nhà vệ sinh đó.

“Tạ tay rất sạch mà, cô nghĩ nhiều quá rồi đó! Tôi làm vậy là để luyện công, không phải b*nh h**n.” Hứa Vân Thiên nói xong, cất tạ tay vào lại phòng ngủ.

“Làm gì có ai lại đeo tạ tay vào chỗ đó để luyện công chứ? Đúng là nói hươu nói vượn, tôi thấy rõ ràng anh là đồ b*nh h**n mài” Tân Nhã đỏ mặt trừng mắt nói với Hứa Vân Thiên, nhớ tới cảnh trong nhà vệ sinh, mặt cô lại như thiêu như đốt.

“ÔiI Cô đúng là thiếu hiểu biết, đó gọi là Như Ý Thiết Đương Công, sau khi tu luyện nó, chỗ đó sẽ không bị trúng đòn nữa, khi tu luyện tới cảnh giới tối cao, nó sẽ chẳng thua gì gậy Kim Cô Như Ý, có thể to có thể nhỏ...” Hứa Vân Thiên giải thích.

“Anh thật hạ lưu, nói hươu nói vượn!” Tân Nhã đỏ mặt chạy vào trong phòng ngủ, đóng cửa phòng ngủ lại.

“Ơ, sao lại hạ lưu, tôi nói thật mà!” Hứa Vân Thiên lắc đầu cau mày nói.

“Anh rể, thảm rồi!” Tân Đạo Minh đứng buồn thiu ở cửa phòng khách.

“Sao thế?” Hứa Vân Thiên nhìn Tân Đạo Minh, mí mắt cậu †a thâm đen, xem ra đã thức cả đêm để cày trang bị.

“Nick của tôi bị khóa rồi! Anh hại tôi thảm quá!” Tân Đạo Minh đau khổ nói.

Tần Đạo Minh cày trang bị suốt đêm, tới tận bình minh, kết quả là bị khóa nick.

“Đạo Minh, chắc là cậu cày trang bị cả đêm chứ gì? Cậu làm vậy có khác nào chỉ cạo lông của một con cừu duy nhất đâu, cừu bị cậu cạo trọc lông rồi thì sẽ bị phát hiện ra thôi! Cày trang bị không được làm lố quá, phải biết chừng mực!” Hứa Vân Thiên lắc đầu cười nói.

“Vậy làm sao bây giờ? Toi công cả đêm rồi!” Tân Đạo Minh nhìn Hứa Vân Thiên nói.

“Hề hề, cậu gọi tôi ba tiếng anh rể thật to thì tôi mở khóa giúp cậu.” Hứa Vân Thiên cười gian. Anh muốn cho Tần Lị Nhã ở trong phòng ngủ nghe thấy Tân Đạo Minh gọi anh là anh rể.

“Anh rể! Anh rể! Anh rể!” Tân Đạo Minh gọi liền ba tiếng.

Tiếng hô của cậu ta rất to, Tân Lị Nhã ở trong phòng ngủ nghe thấy, mở cửa ra, trông thấy Hứa Vân Thiên “ừ” một tiếng, cô trừng mắt hỏi Tân Đạo Minh: “Đạo Minh, sao em lại gọi anh †a là anh rể?”
 
Thiếu Gia Vạn Năng
Chương 30: Sao cậu biết?


“Chị à, đêm qua hai người đã ngủ với nhau rồi, đương nhiên anh ấy là anh rể của em” Sáng nay Tân Đạo Minh đã trông thấy Hứa Vân Thiên đi ra từ phòng ngủ của chị mình nên biết anh qua đêm trong phòng ngủ của chị gái.

“Chuyện không phải như em nghĩ đâu, em nghĩ linh tinh gì trong đầu vậy!” Tân Lị Nhã đỏ mặt trừng mắt nhìn Tân Đạo Minh.

“Hề hề, em vợ, để anh đi mở nick cho em nhé.” Hứa Vân Thiên choàng vai Tân Đạo Minh, nhìn Tần Lị Nhã một cái, cười nói.

Thấy Hứa Vân Thiên và Tân Đạo Minh kề vai sát cánh đi với nhau, Tân Lị Nhã rất khó chịu, cô giậm chân nói: “Hứa Vân Thiên, rốt cuộc anh rót bùa mê thuốc lú gì cho Đạo Minh vậy?”

Hứa Vân Thiên mở nick giúp Tân Đạo Minh xong, quản gia Tống Triết gọi bọn họ ra sảnh lớn của Tần phủ để dùng cơm. Hứa Vân Thiên gặp được Tần Hữu Tài và vợ ông ấy, Mã Phương Phi.

“Vân Thiên, buổi tối ngủ có ngon không?” Tân Hữu Tài nhìn Hứa Vân Thiên, cười nói.

“Rất ngon ạ!” Hứa Vân Thiên mỉm cười nói. “Đây là?” Mã Phương Phỉ chỉ vào Hứa Vân Thiên hỏi.

“Phương Phỉ, cậu ấy chính là người mà Lão Hồ Ly giới thiệu đấy.” Tân Hữu Tài nói với Mã Phương Phi.

“ỒI Là người Lão Hồ Ly giới thiệu à!” Mã Phương Phỉ khế nhíu mày, hơi thất vọng về diện mạo của Hứa Vân Thiên, bà ta biết Hứa Vân Thiên là chồng sắp cưới trên danh nghĩa của Tần Lị Nhã.

“Dì Mã thật là có phong thái! Dì là người có phong thái xuất chúng nhất trong những người phụ nữ mà cháu từng gặp, nếu trẻ lại mười tuổi thì chắc chắn sẽ có rất nhiều người theo đuổi dì” Hứa Vân Thiên nhìn Mã Phương Phỉ, mỉm cười nói.

Tần Lị Nhã ngồi bên cạnh nhìn Hứa Vân Thiên một cái đầy khinh bỉ, trong lòng nghĩ thầm: “Hừi! Chỉ giỏi nịnh bợi”

Được Hứa Vân Thiên khen một câu như vậy, Mã Phương Phỉ che miệng cười: “Cậu thật biết nói chuyện, nhớ năm xưa

đúng là có rất nhiều người theo đuổi tôi.” Mã Phương Phỉ nói xong còn liếc nhìn quản gia Tống Triết đứng ở cửa ra vào.

Mặc dù bà ta chỉ tùy ý nhìn một cái nhưng vẫn bị Hứa Vân Thiên tinh ý nhận ra, anh nhìn quản gia Tống Triết, trực giác nói cho anh biết, Mã Phương Phỉ có quan hệ trên mức bình thường với quản gia Tống Triết.

Trong tài liệu Lão Hồ Ly cho anh có nói, Mã Phương Phỉ là mẹ kế của Tần Lị Nhã, mẹ Tần Lị Nhã đã ốm mất từ lâu, trước đây Mã Phương Phỉ là bà bé, sau này được lên làm bà lớn.

“Dì Mã, xương cổ của dì không được khỏe, thường hay thấy choáng đầu phải không ạ?” Hứa Vân Thiên nhìn Mã Phương Phỉ, mỉm cười nói.

Mã Phương Phỉ kinh ngạc: “Đúng vậy, xương cổ của tôi bị gai đốt sống, sao cậu biết?” Mã Phương Phỉ kinh ngạc nói.

“Dì Mã, eo của dì trước đây từng bị thương, mỗi khi trở trời là thắt lưng lại đau âm ỉ phải không ạ?” Hứa Vân Thiên tiếp tục nói.

Lần này chẳng những Mã Phương Phỉ giật mình mà ngay cả Tần Hữu Tài cũng kinh ngạc, Mã Phương Phỉ bị đau như vậy là do mấy năm trước lúc đi xuống cầu thang, chẳng may trượt chân ngã cầu thang làm eo bị thương.

Lúc ấy, mặc dù đã tới bệnh viện chữa trị, nhưng bác sĩ chụp X-quang xong nói không có vấn đề gì nghiêm trọng, chỉ bị thương nhẹ thôi. Vậy mà Mã Phương Phỉ vẫn luôn thấy khó chịu ở eo, sau này cứ trở trời là lại đau.

Đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ vẫn nói là không sao nhưng cứ trở trời là lại đau thắt lưng, tình hình cứ kéo dài như vậy mãi khiến bà ta cực kỳ mệt mỏi.

“Đúng! Đúng! Sao cậu biết?” Mã Phương Phỉ hết sức tò mò hỏi.

“Hì hì, chuyện này rất đơn giản, cháu nhìn vào mặt dì để biết, cháu có thể chữa tận gốc mấy chứng này cho dì.” Hứa Vân Thiên cười nói.

“Cậu thật sự có thể chữa tận gốc mấy bệnh này cho tôi thật ư?” Mã Phương Phỉ không tin nổi nhìn Hứa Vân Thiên, bà †a tìm rất nhiều danh y chữa trị hai căn bệnh này nhưng đều không thể trị được tận gốc, chỉ có thể tạm xoa dịu cơn đau.

“Đương nhiên là được, cháu có phương pháp gia truyền, chỉ cần dì dùng liên tục bảy ngảy là sẽ trị được tận gốc hai chứng bệnh này.” Hứa Vân Thiên nói vô cùng tự tin.

“ỒI Vậy thì tốt quá, vậy cậu kê đơn thuốc cho tôi đi” Mã Phương Phỉ vui mừng nói.

Hai căn bệnh này đã hành hạ bà ta nhiều năm nay, hễ là có người nói có cách có thể chữa được thì kiểu gì bà ta cũng phải thử một lần, chưa bao giờ bỏ lỡ cơ hội.

“Hứa Vân Thiên, anh làm bừa gì vậy! Anh có phải bác sĩ đâu, kê thuốc bừa bãi, xảy ra chuyện thì sao?” Tân Lị Nhã cực kỳ bất mãn trừng mắt nói với Hứa Vân Thiên.

Hứa Vân Thiên nhìn Tần Lị Nhã mỉm cười nói: “Cô yên tâm, đơn thuốc tôi kê chỉ gồm năm loại quả thường gặp, không độc hại, ai cũng ăn được.”
 
Back
Top Dưới