Cập nhật mới

Tiểu Thuyết Thiếu gia giả rất ngông? vừa bị hôn đã khóc rồi kìa

Thiếu Gia Giả Rất Ngông? Vừa Bị Hôn Đã Khóc Rồi Kìa
Chương 20: Tôi là con cún trung thành nhất của anh!


“Tôi thay xong rồi, anh vào đi.”

Dụ Trì mặc một bộ quần áo đơn giản: áo phông trắng ngắn tay cùng quần lửng, để lộ đôi chân thẳng tắp, trắng nõn, dáng vẻ lười biếng, thoải mái.

Cúi người sờ sờ chén trà trên bàn, “Nước nguội hết rồi, anh có uống không?

Không uống thì tôi đổ đi.”

Hoắc Thời Châu lúc này mới mang theo vẻ khó chịu bước vào, nhìn cậu với ánh mắt nghiến răng nghiến lợi, nhưng không nói gì.

"Nói đi, vụ làm ăn gì?"

Dụ Trì hơi đói, lấy một thùng mì ăn liền, đi tới máy lọc nước để đun nước sôi, tiện miệng hỏi, “Anh có ăn mì không?”

"Không ăn."

Không có ghế sô pha, Hoắc Thời Châu tùy tiện kéo một chiếc ghế ngồi xuống, cách cậu 800 mét, đi thẳng vào vấn đề.

“Cậu không phải đã từ chức rồi sao, bên tôi có một chương trình thực tế, cậu có muốn tham gia không?”

"Chương trình thực tế?"

Dụ Trì mở thùng mì, nghi ngờ nhìn hắn, “Sao lại tìm tôi?

Công ty các anh không có ai à?”

Gia đình Dụ gia rầm rộ đầu tư cho Tống Hành Ca tham gia chương trình thực tế để tăng độ nổi tiếng, chuyện này trong giới đã sớm lan truyền khắp nơi, nhưng Dụ Trì mỗi ngày đều bận rộn kiếm tiền nên tự nhiên không biết.

Nếu nói thật với cậu, Dụ Trì chắc chắn sẽ không đi.

"Đúng là không có ai."

Hoắc Thời Châu dụ dỗ, “Coi như giúp tôi một tay.

Cậu cũng biết giới giải trí mà, phí tham gia một số rất cao, đến lúc đó chúng ta chia đôi.”

"Anh 2 tôi 8 à!?"

Dụ Trì cầm chiếc nĩa nhựa đột ngột quay đầu lại, hai đồng tử vàng óng trong mắt đang nhảy múa.

Mặt Hoắc Thời Châu tối sầm, phá vỡ ảo tưởng của cậu, “Tôi 8 cậu 2.”

"Phương pháp là tôi giới thiệu, tài nguyên là của tôi, những việc theo sau cũng là tôi sắp xếp, đương nhiên tôi phải chiếm phần lớn."

Hoắc Thời Châu nói một cách hợp tình hợp lý.

"...Ồ."

Dụ Trì dường như mất đi toàn bộ sức lực cùng thủ đoạn.

Cậu đã biết ngay mà, tư bản sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để bóc lột tầng lớp dưới đáy!

Nhưng mà, chương trình thực tế... chẳng phải có nghĩa là cậu sẽ phải đứng trước màn hình lớn, được mọi người chú ý sao.

Vốn dĩ thân phận thiếu gia giả của cậu đã trở thành trò cười khắp Kinh Bắc, không ít phóng viên đều dòm ngó, nếu tái xuất hiện trước công chúng, e rằng sẽ không được yên ổn.

Không tính là sập nhà, bởi vì nhà của cậu đã sớm là một đống đổ nát.

Dụ Trì do dự vài giây, lấy nước nóng, cắm chiếc nĩa lên nắp nhựa, “Chương trình thực tế gì vậy?”

Hoắc Thời Châu lắc đầu, “Không chắc, quan trọng sao?”

"Không quan trọng."

Đó không phải là vấn đề Dụ Trì nên suy nghĩ, cậu chỉ tò mò, “Mỗi số bao nhiêu tiền?”

Cái này thì Hoắc Thời Châu chưa tìm hiểu.

Nhưng dựa theo sự hào phóng của các gia tộc lớn, chắc chắn là một con số khổng lồ.

Hoắc Thời Châu thử thăm dò nói một con số, “5 triệu?”

"5 triệu?"

Lưng Hoắc Thời Châu thẳng lên, chẳng lẽ chê ít sao?

Dù sao Dụ Trì trước kia chưa bao giờ để số tiền nhỏ này vào mắt.

Hắn khựng lại, rồi từ từ nói: “Thế này đi, ngoài khoản phí thù lao bình thường, toàn bộ chi phí ăn, mặc, ở, đi lại của cậu tôi sẽ lo hết.

Hoặc là...”

"Bố nuôi!!"

Dụ Trì bỗng quay người, bưng thùng mì thịt bò dưa chua Quán Lão Đàn quỳ một gối xuống đất, giơ thùng mì lên cao và hành một đại lễ.

"Từ hôm nay trở đi, anh chính là bố nuôi của tôi.

Anh nói một tôi tuyệt đối không nói hai, anh bảo tôi đi hướng đông tôi nhất định không đi hướng tây!

Tôi chính là con cún trung thành nhất của anh!"

"Cậu bị điên à?"

Hoắc Thời Châu nghiến răng, “Tôi không có đứa con trai nào lớn đến thế.”

Đàn ông chân chính không thích chiếm lời nói tiện nghi.

Dụ Trì chớp mắt, “Vậy... kim chủ ba ba?”

"Dụ Trì!"

"Thôi được, tôi hiểu rồi." Dụ Trì đẩy thùng mì về phía trước mặt hắn, nịnh nọt nói: “Anh có ăn không, kim chủ đại nhân?

Vị dưa chua đấy.”

"Không ăn!"

"Ồ."

Dụ Trì chỉ khách sáo vậy thôi, ngoan ngoãn thu mì lại, rồi hỏi tiếp, “Thế chương trình này bao giờ bắt đầu?”

"Cuối tháng này đi, cậu chuẩn bị một chút, tùy tiện mang theo vài bộ quần áo là được, đến lúc đó tôi sẽ sắp xếp người đến đón cậu."

Cuối tháng...

Vậy còn một tuần nữa.

Cho dù là chia 2-8, một tập thôi cậu cũng có 1 triệu!

Phát tài rồi!

Phát tài rồi!

Dụ Trì cố kìm lại trái tim nhỏ đang đập loạn xạ, nuốt ừng ực mấy miếng mì lớn, miệng cười gần tới mang tai.

Cậu hắng giọng.

"Cái đó, kim chủ đại nhân...

Trước khi tôi đi tham gia chương trình, anh trả giúp tôi tiền điện nước tháng này đã nhé, không thì mai tôi sống không nổi nữa.

À, tiện thể cho tôi 5.000 tệ nữa."

Được đằng chân lân đằng đầu, vừa ăn vừa cướp.

Hoắc Thời Châu nhấp nhấp màn hình điện thoại, bực mình nói: “Cậu phải kéo tôi ra khỏi danh sách đen cái đã chứ.”

"À, à phải rồi." Suýt nữa thì quên mất chuyện này.

Dụ Trì vội vàng lấy điện thoại ra, “Xin lỗi anh nhé, lần trước lỡ tay, thật ra tôi không có ý định chặn anh đâu...”

Hoắc Thời Châu lười vạch trần lời giải thích vụng về của cậu, rất sảng khoái chuyển 10.000 tệ rồi đứng dậy.

"Ngày mai tôi sẽ bảo thư ký mang hợp đồng tới cho cậu, cậu xem không có vấn đề gì thì ký.

Có vấn đề gì thì liên hệ với tôi."

"Cảm ơn kim chủ đại nhân, từ nay về sau tôi sẽ là trâu ngựa của anh!"

Dụ Trì vừa cắn miếng mì, vừa nói không rõ chữ để nịnh nọt.

"...Tâm thần."

Hoắc Thời Châu mắng cậu, quay người đi về phía cửa, “Tôi đi đây, không cần tiễn.”

"Kim chủ đại nhân, hẹn gặp lại!"

Rầm!

Cửa đóng lại.

Dụ Trì xúc động chén sạch mấy miếng mì cuối cùng, tự thưởng cho mình ngày mai sẽ ngủ một giấc đến chiều muộn, rồi xa xỉ ăn một bát lẩu cay, thêm ba cây xúc xích!

Không ngờ tới.

Loanh quanh một hồi cuối cùng cậu vẫn bám được đùi của Hoắc Thời Châu.

Từ giờ cậu và tên phản diện sẽ là châu chấu trên cùng một con thuyền!

Không được, chờ kiếm đủ tiền cậu sẽ chuồn ngay.

Cậu mới không muốn cùng xui xẻo với tên phản diện!

Dụ Trì tính toán đâu ra đấy, bưng thùng mì, sung sướng húp một ngụm nước dùng.

Cửa lại mở ra.

Hoắc Thời Châu quay trở lại, tóc bị mưa làm ướt một chút, mặt mày u ám như muốn giết người, tức giận nói: “Nơi này của các người không có bảo vệ sao!”

"Sao lại quay lại rồi?"

"Lốp xe của tôi bị trộm rồi!"

"Phụt!"

Dụ Trì vội vàng đặt thùng mì xuống, lấy giấy ăn lau miệng, “Không phải chứ, trộm mấy cái?”

"Bốn cái lốp xe đều bị trộm hết!"

Hoắc Thời Châu lúc này oán khí nặng tới mức có thể nuôi sống mười con tà kiếm tiên, lấy điện thoại ra gõ gõ gõ, “Tôi muốn báo cảnh sát bắt bọn chúng!”

"Ở đây không có camera, chưa chắc đã bắt được."

Người xui xẻo thì uống nước cũng nghẹn.

Hoắc Thời Châu khó tin buông điện thoại, tay run run, “Chiếc xe đó tôi mới đi lần đầu, tay lái còn chưa nóng.

Bốn cái lốp xe đều không còn!”

Hắn lại muốn đánh chết Dụ Trì.

Nếu hôm nay hắn không đến đây, lốp xe chắc chắn sẽ không bị trộm, ngày mưa gió lớn thế này làm sao anh ta về nhà được!

Dụ Trì thì không phản ứng gì nhiều, bưng thùng mì ném vào thùng rác, buông tay.

"Nhìn tôi làm gì?

Tôi cũng không có xe."

"Nếu anh không chê thì ở nhà tôi đi."

Hoắc Thời Châu tức quá hóa cười, nhớ tới bốn cái lốp xe, rất có khí phách nói với cậu, “Tôi không cần, chê.”

"Tùy anh thôi." Cậu ấm tính tình quen rồi.

Học theo cậu, bị đuổi ra ngoài một hai tháng, sẽ ngoan ngoãn ngay.

Quả nhiên, Hoắc Thời Châu như đang giận dỗi, lập tức đi xuống lầu, bước đi vô cùng dứt khoát, tiếng bước chân trên hành lang vang vọng rõ ràng.

Dụ Trì "hừ hừ", lấy điện thoại ra nhìn giờ.

"1."

"2."

"3."

Vừa dứt lời.

Hoắc Thời Châu lại một lần nữa quay lại, tóc mái trên trán ướt hơn, vài sợi tóc lòa xòa nhỏ hai giọt nước, hoàn toàn bị cơn mưa lớn càng lúc càng to đánh bại.

Đôi mắt lạnh lùng ẩn chứa sự giận dữ, “Tôi ngủ ở đâu?”

_________

*Thú thật nhá, top trẩu không phải gu t.

Nhưng mà mấy đứa trẩu kiếp làm hề này cũng vui nhà vui cửa ^&^
 
Back
Top Bottom