- Tới chưa vậy?
Cô gái xinh đẹp cau mày, khó chịu lách qua từng chiếc rễ cây trên mặt đất.
- Tôi còn tưởng cậu mời chúng tôi đến dọn nhà giúp đấy.
Trái ngược với thái độ bất mãn của các vị khách mời, Nam thản nhiên cong khóe môi, nháy mắt tinh quái:
- Cái thứ hoang phế này không phải vấn đề, thứ tôi muốn cho mấy cậu xem đặc biệt hơn nhiều.
Đám rễ cây lúc nhúc bị đạp nát dưới chân, âm thanh phát ra chẳng mấy vui tai, mà tựa hồ như tiếng rít gào tuyệt vọng của những sinh vật đang cố níu lấy sự sống.
Dương nhón chân, hạn chế hết mức có thể việc giẫm lên chúng.
Lý trí luôn mách bảo cậu ta rằng có điều gì đó không ổn, và nó từ trước đến nay chưa bao giờ sai.
- Đây, đây, tới rồi.
An ngẩng đầu, trong lòng cũng dần dần dấy lên nỗi bất an.
Trước mặt họ hình như là một hòn giả sơn rất lớn, phủ khăn trắng.
Bên dưới là ao nước nông, đàn cá Koi nằm im lìm dưới đáy hồ, chẳng buồn động đậy.
Nhưng điều làm cậu ta chú ý hơn cả là hình dáng bất thường của núi đá, nó có đỉnh đầu rất nhọn, trông cứ từa tựa... ba nén nhang cắm ngược, hai dài một ngắn.
Nam dường như chẳng để tâm đến ánh mắt kì lạ của những người xung quanh, giật mạnh tấm vải xuống.
Bên trên dần lộ ra vài cái vây, đuôi và cuối cùng là một cái đầu rồng khổng lồ.
Miệng nó mở lớn, hướng thẳng hàm răng sắc bén về phía chính diện, khiến khuôn mặt trông càng thêm phần dữ tợn.
Đầu rồng kê tại chỗ lõm ở trung tâm núi đá, đôi mắt đen thẫm hướng xuống phía dưới, toát lên khí thế vừa cao ngạo vừa áp bức.
Một vài tiếng xuýt xoa vang lên, không thể phủ nhận, con rồng đá đó thật sự rất sống động, mang lại một cảm giác gai người khó tả.
Nam nở nụ cười đắc ý:
- Đây là lý do mà tôi phải tranh cho được nơi này đấy.
Chưa hết đâu...
Cậu ta chỉ tay vào miệng rồng, khuất sau hàm răng bén nhọn có một vật gì đó đang phát ra thứ ánh sáng xanh nhàn nhạt.
Ngay khoảng khắc ấy, đồng tử của An co lại.
Trong mắt cậu ta, khi Nam vừa dứt lời, làn khí đỏ thẫm đặc quánh từ miệng rồng ngay lập tức trào ra ngoài, bao vây lấy nhóm người.
Khụ... khụ...
Dương đột ngột ho khan, bộ dạng trông như thể bị sặc khói.
Cậu ta lùi ra sau mấy bước, khuôn mặt lộ vẻ hoang mang.
Hành động kì lạ ấy khiến mọi người xung quanh đồng loạt quay đầu, nhìn chòng chọc Dương như thể muốn đâm vài cái lỗ trên người cậu.
- Viên đá đó đến từ đâu?
Người cất lời là An, ánh mắt cậu ta dán chặt lên miệng rồng, bàn tay buông thõng bên hông bất giác run nhẹ.
Nam tỏ rõ khinh thường:
- Không có mắt nhìn, đây là ngọc Đế Vương Lục.
Cậu ta cúi đầu lẩm bẩm, nhưng âm lượng lại đủ lớn để mọi người nghe thấy:
- Đúng là quê mùa, tầm nhìn chẳng thoát nổi lũy tre làng.
Tiếng cười khe khẽ, kìm nén vang lên xung quanh.
Với thái độ như vậy, An cảm thấy bản thân cũng không cần khách khí thêm nữa:
- Được, nhưng tại sao lại đặt ngọc ở chỗ này?
- Có gì lạ?
Cậu ta nheo mắt:
- Hòn giả sơn xây tại hướng Tây Nam, đây là vị trí tài lộc, sức khỏe trong nhà, thường dùng với mục đích chiêu tài, cầu an.
Nhưng lại đặt ngọc thuộc hành Mộc ngay trên đá thuộc hành Thổ.
Hai hành này tương khắc nhau, khiến cát thành hung.
Nam thoáng khựng người lại, rồi khoanh tay, vẫn giữ nguyên nét mặt khinh khỉnh.
An hạ giọng, chân thành nói:
- Tôi khuyên thật, không nên giữ lại viên ngọc đó đâu.
Mệnh cậu khắc Mộc, với cả cái thứ ngọc đó cũng không phải đồ tốt, để lâu sẽ hao vận tổn khí, ảnh hưởng rất lớn đến thọ mệnh của cậu.
- ...
Phụt!
Ha ha ha!
Tiếng cười của Nam vang vọng khắp khoảng sân trống, đôi vai không ngừng run lên, như thể vừa xem một trò hề lớn:
- Lại là mấy trò lừa đảo rẻ tiền à?
Nể mặt Dương, tôi bỏ qua lần này.
Nhưng cậu thật sự nghĩ chúng tôi là lũ ngu chắc?
Cậu ta đưa tay làm bộ quẹt nước mắt, khóe môi nhếch cao trào phúng.
Một chàng trai lạ mặt trong nhóm khách mời cũng bước lên, bật cười châm chọc:
- Xem nào, xem nào, từ khi trở về lúc nào cũng tỏ vẻ thanh cao, hóa ra lại là một tay thầy bói lừa đảo thiên hạ.
Nhà họ Tạ đúng là toàn nhân tài nhỉ.
An cau mày, phớt lờ kẻ vừa lên tiếng.
Cậu ta vẫn tiếp tục thuyết phục Nam thêm vài lần nữa, dù sao thì cũng lỡ nhận lời của bà cụ rồi:
- Có phải từ lúc đặt viên ngọc đó cậu thường gặp các vấn đề về tài vận và sức khỏe không?
Nụ cười của Nam càng kéo rộng, cậu ta khoác lấy vai Dương đang đứng gần đó:
- Ồ, nhà chúng tôi vừa đàm phán được một dự án lớn, đối tác là nhà họ Tạ của cậu đấy.
Đây là cái mà cậu nói là hao vận sao?
Nếu như vậy thì tôi cũng muốn "hao vận" dài dài.
Dương thoáng nhíu mày, nhìn An rồi lại quay sang Nam.
Bộ dáng như muốn nói lại thôi.
- Nhưng nó là vật chứa sát khí, không ít thì nhiều cũng từng dính tới mạng người.
Lời nói đó thật sự rất khó tin.
Nam bắt đầu lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn:
- Tốt nhất là dừng trò lừa đảo này lại tại đây.
- Nhưng...
Bỗng, An im bặt, nhanh chân tránh sang một bên.
Hành động đột ngột ấy khiến cái gã sau lưng cậu ta không kịp trở tay, mất đà mà chúi người về phía trước.
Trước mặt là hồ nước nhân tạo, đàn cá Koi vốn đang nằm yên lại đồng loạt ngẩng đầu, đôi mắt ty hí lóe sáng như thể sắp được xâu xé một miếng mồi ngon.
An nhanh chóng túm lấy cổ áo hắn ta mà giật ngược lại, cảnh giác nhìn đàn cá quái đản kia.
Hình như... chúng không phải cá Koi.
Kẻ kia ngồi phịch xuống đất, cả người bất giác run nhẹ.
Ánh mắt của lũ cá đó, chúng dường như... rất đói.
Cô gái xinh đẹp vừa lên tiếng càm ràm ban nãy - Trúc - khoanh tay, nhìn tên bạn trai trong bộ dáng chật vật của mình:
- Nhân, anh đứng lên được chứ.
Cô không đưa tay ra, có lẽ là vì cảm thấy mất mặt với hành động bộc phát vừa rồi của hắn.
Bầu không khí thoáng chốc rơi vào khoảng lặng khó xử.
Đàn cá trong hồ lại lặn xuống đáy, tiếp tục nằm im lìm như những món đồ trang trí vô tri.
Trong nhóm khách mời chỉ có hai cô gái - Trúc và Linh - Linh cười cười tiến lên, đỡ Nhân đứng dậy:
- Chị Trúc, đừng khắt khe như vậy mà.
Giọng của Linh ngọt ngào đến ngấy, nở nụ cười ngây thơ.
Trúc khẽ chau mày, nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ, chẳng buồn phản bác.
Dương tiến tới gần An, kín đáo huých vai cậu ta một cái, thì thầm:
- Hắn ta muốn đẩy cậu xuống hồ đấy, biết không?
Dương trông có vẻ không thoải mái, từ nãy đến giờ vẫn luôn cố gắng kéo dài khoảng cách với hòn giả sơn trước mắt như né tránh ôn dịch.
Người cuối cùng trong nhóm là một khuôn mặt quen thuộc - Đức, anh ta chẳng nói một lời nào, chỉ đứng ngoài cuộc xem kịch vui.
Ánh mặt trời đã khuất bóng, ảnh phản chiếu của con rồng dưới mặt nước cũng trở nên đen đặc.
Nam nhìn đồng hồ trên tay, tinh thần phấn chấn trở lại:
- Thôi, bỏ qua chuyện này đi, có người không thích cũng chả sao.
Dù gì thì cũng muộn rồi, tôi có một trò chơi kích thích hơn đây.
Một cơn gió lạnh thổi qua làm mặt nước gợn sóng, dường như còn bốc lên cái mùi tanh tưởi đến buồn nôn.
Dương thoáng rùng mình, cảm giác bất an lại một lần nữa trào dâng.
Cậu ta do dự một chút rồi mở miệng, chuẩn bị kiếm cớ chuồn về nhà:
- Tao...
- Nếu thiếu hai người thì sẽ mất vui đấy.
Nam xoay đầu về phía hai người, cắt ngang lời nói còn đang dang dở của Dương, không cho bọn họ có cơ hội từ chối.
Dương nhăn mặt, định đôi co thêm thì An đứng kế bên lại dứt khoát gật đầu, cứ thế mà kéo cậu ta theo.