Đam Mỹ Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 123


"Chú muốn mở quán sao?" Khâu Hàn một bên thưởng thức tranh một bên hỏi.

Diệp Huyên Thành trả lời: "Không phải, mấy thứ này đều chú mua về cất."

"Thì ra là chú còn có hứng thú với mấy thứ này sao?" Khâu Hàn cảm thán nói: "Mấy cái này mà trưng bày, khẳng định sẽ thu hút rất nhiều người đến xem."

"Từ trước tới nay, hứng thú của chú đối với mấy cái này đều rất bình thường," Diệp Huyên Thành nhìn Khâu Hàn nói: "Kỳ thật, nhạc cổ điển hay mấy thứ khác, chú cũng chỉ là tùy tiện nghe một chút, không thật sự thích."

"Vậy chú cất mấy cái này để làm gì ạ?" Khâu Hàn tò mò hỏi.

"Còn không phải bởi vì em thích sao?" Diệp Huyên Thành dùng ngữ khí đương nhiên nói: "Bởi vì em thích, cho nên chú đã tìm kiếm sưu tầm nhiều năm."

Khâu Hàn sửng sốt một chút, sau đó có chút ngượng ngùng nói: "Đó đều là chuyện trước kia."

"Chú là nghĩ......" Diệp Huyên Thành nhìn vài thứ kia nói: "Lỡ như em nhớ lại chuyện trước kia thì sao, lỡ như em lại hứng thú với mấy thứ này thì sao? Cho nên chú sẽ chuẩn bị hết cho em, chỉ cần em cảm thấy thích, dù có bao nhiêu tiền cũng không thành vấn đề."

Trong lòng Khâu Hàn vô cùng cảm động, cậu ôm lấy eo Diệp Huyên Thành nói: "Em rất thích." Cậu vừa thích vừa cảm động, đây đều là tâm ý của Diệp Huyên Thành dành cho cậu đó huhu.

Hứa Vân Kỳ đứng ở phía sau các trợ lý khác, nghe được cuộc nói chuyện của hai người, gã không tự chủ được cầm quyền, từ khi gã học đại học đã được Diệp lão gia tử giúp đỡ, sau đó vẫn luôn được bồi dưỡng dựa theo sở thích của Diệp Huyên Thành, sau khi gã gặp qua Diệp Huyên Thành vài lần, cũng đối Diệp Huyên Thành sinh ra lòng ái mộ, vì thế luôn nỗ lực học tập, tuy rằng trong lòng gã hiểu rất rõ mình cùng Diệp Huyên Thành không có hy vọng, nhưng khi gã biết công sức bao năm của mình kỳ thật là dựa theo sở thích của Khâu Hàn, trong lòng vẫn chịu đả kích, cảm thấy cuộc đời của mình thật là đáng buồn cười và châm chọc.

Diệp Huyên Thành nắm tay Khâu Hàn đi vào bên trong, nói cho Khâu Hàn: "Chú đã thành lập một cái quỹ hội từ thiện, gọi là Hàn Mộng Quỹ, chuyên môn dùng để giúp đỡ những người có thiên phú nghệ thuật, về sau quỹ hội này liền giao cho em quản lý nhé."

"Dạ được." Khâu Hàn mỉm cười đáp.

Một tháng sau, Khâu Hàn đi đến công ty tặng đồ cho Diệp Huyên Thành.

Ra khỏi thang máy, Khâu Hàn đi về hướng văn phòng Diệp Huyên Thành, từ xa cậu nhìn thấy bí thư cùng các trợ lý đứng trước cửa văn phòng không biết đang vây xem cái gì.

Trong lòng Khâu Hàn rất tò mò, nhanh hơn bước chân đi qua, cậu mới vừa đi tới cửa, liền nhìn thấy Trương Đồng bị mấy người mặc đồ cảnh sát mang đi. Tuy rằng Trương Đồng cúi đầu nhưng Khâu Hàn vẫn thấy được sắc mặt hắn đang rất khó coi, trong đó có một cảnh sát ôm một cái thùng giấy, bên trong để rất nhiều văn kiện.

Khâu Hàn nhìn thoáng qua Trần Khải Dương, thấy Trần Khải Dương xoay người về văn phòng, cậu cũng lập tức đi theo.

Khâu Hàn đóng cửa lại, nhìn Trần Khải Dương hỏi: "Sao lại thế này? Trương Đồng hắn bị làm sao vậy?"

"Trương Đồng tiết lộ cùng bán đứng nội dung cơ mật của công ty, tiến hành giao dịch tiền tài cùng người khác, đã bị Diệp tổng nắm được chứng cứ, bảo luật sư khởi tố hắn." Trần Khải Dương trả lời nói.

"Rất nghiêm trọng sao?" Khâu Hàn lại hỏi.

"Phỏng chừng sẽ bị phán ngồi tù mấy năm." Trần Khải Dương nói: "Dù sao cũng là hắn tự tìm lấy, cư nhiên dám ở dưới mí mắt của Diệp tổng làm loại chuyện này, Diệp tổng quyết định muốn truy cứu, xem như là hắn tự làm tự chịu."

"Bị phán mấy năm...... Nghiêm trọng như vậy sao?" Khâu Hàn có chút không nghĩ ra: "Sao hắn có lá gan lớn như vậy nhỉ?"

"Đương nhiên là bởi vì hắn có chỗ dựa ở sau lưng."

"Ai?" Khâu Hàn mới vừa hỏi xong cũng tự mình nghĩ ra: "Là Diệp chủ tịch đi?"

Trần Khải Dương trầm mặc nhìn Khâu Hàn, không nói gì.

Khâu Hàn đột nhiên nghĩ tới một việc, nhìn Trần Khải Dương nói: "Lúc trước tôi có nhờ anh mỗi ngày đều chia sẻ lịch trình của chú ấy, anh cũng không có cự tuyệt liền gửi cho tôi, kia nếu đổi lại là người khác, anh có làm như vậy không?"

"Tôi làm bất cứ việc gì đều phải được Diệp tổng tự mình cho phép." Trần Khải Dương không chút chột dạ nào nhìn thẳng Khâu Hàn.

Đối với câu trả lời của Trần Khải Dương, Khâu Hàn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, cậu gật đầu, sau đó xoay người đi ra ngoài.

Khâu Hàn đi vào văn phòng Diệp Huyên Thành, đặt đồ ở trên bàn làm việc, sau đó ngồi đối diện y nói: "Chú, vừa rồi em nhìn thấy Trương Đồng bị mang đi, người đứng sau lưng hắn thật sự là Diệp gia gia sao?"

"Trừ bỏ ông ấy, còn ai có thể cho Trương Đồng lá gan lớn làm ra những việc như vậy." Diệp Huyên Thành nhìn mắt Khâu Hàn nói.

"Hiện tại chứng cứ của Trương Đồng đã bị chú nắm giữ, Diệp gia gia sẽ nghĩ cách bảo vệ hắn hả?" Khâu Hàn tò mò hỏi.

"Ông ta làm như vậy bất quá là vì không muốn liên lụy đến con trai ông ta, lần này khẳng định ông ta sẽ bỏ xe bảo soái, Trương Đồng đối với ông ta mà nói đã không còn giá trị nữa."

"Diệp bá bá cũng tham dự sao?" Khâu Hàn chống cằm, người này một khi đã bất công thì việc gì cũng đều làm ra được, thì ra không chỉ Hứa Vân Kỳ mà Trương Đồng cũng là người Diệp lão gia tử sắp xếp, bởi cậu mới nghĩ Trương Đồng làm sao dám ở trước mặt cậu kiêu ngạo như vậy, thì ra là ỷ vào có Diệp lão gia tử chống lưng cho đây mà.

Nghĩ đến Hứa Vân Kỳ, Khâu Hàn lại đột nhiên nhớ tới, hình như mình đã hơn mười ngày chưa gặp gã, giống như là gã đột nhiên biến mất vậy.

Khâu Hàn đang chuẩn bị muốn hỏi Diệp Huyên Thành, đột nhiên một trận buồn nôn nổi lên, cậu theo bản năng dùng tay che miệng, thiếu chút nữa phun ra.

Diệp Huyên Thành lập tức nhìn về phía Khâu Hàn hỏi: "Làm sao vậy?"

"Dạ dày có chút không thoải mái." Khâu Hàn xoa ngực nói.

"Hôm nay, em ăn gì?" Diệp Huyên Thành buông văn kiện trong tay xuống, chuyên chú nhìn Khâu Hàn.

"Em còn chưa có ăn cái gì hết ớ." Khâu Hàn nói: "Mấy ngày nay em không có tâm trạng ăn uống gì cả."

Diệp Huyên Thành đứng dậy nói: "Đi thôi."

"Đi đâu?" Khâu Hàn nghi hoặc nhìn y.

"Đi bệnh viện." Diệp Huyên Thành vòng qua bàn làm việc, nắm tay Khâu Hàn đi ra ngoài.

- ---------------------------------------------
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 124


“Hả?” Khâu Hàn còn chưa kịp phản ứng, chỉ ngây thơ mờ mịt đi theo Diệp Huyên Thành ra ngoài.

Trong khoảng thời gian này, Diệp Huyên Thành cùng Khâu Hàn vẫn đang thương lượng ngày cử hành hôn lễ, Khâu Hàn cảm thấy dù sao bọn họ cũng đã định sẽ kết hôn trong năm nay nên sớm một chút cũng không sao, để Diệp Huyên Thành tự quyết định vậy. Mà Diệp Huyên Thành còn có rất nhiều việc phải xử lý, y muốn xử lý xong xuôi hết mọi việc sau đó mới an tâm chuẩn bị một cái hôn lễ thật long trọng cho Khâu Hàn.

Nhưng y không nghĩ tới Khâu Hàn đã mang thai, bởi vì không thể để bụng lớn kết hôn, cho nên chỉ có thể thừa dịp Khâu Hàn bụng nhỏ mà nhanh chóng chuẩn bị hôn lễ. (Chạy cưới cho kịp đó mí bà)

Vài ngày sau, Diệp lão gia tử cùng những người khác ở Diệp gia nhận được thông báo của Diệp Huyên Thành, nói là có chuyện quan trọng muốn tuyên bố, bảo tất cả mọi người ở Diệp gia tập hợp lại, ngay cả Phương Quân Mân đã lâu không lộ mặt cũng bị gọi tới.

Lúc trước, Khâu Hàn cũng nói là có chuyện quan trọng muốn tuyên bố, bảo tất cả người ở Lâm gia tập hợp lại, sau đó liền công khai việc Lâm Dật Cẩm là con riêng của Lâm lão gia tử, hiện tại Diệp Huyên Thành lại nói có chuyện quan trọng muốn tuyên bố, cũng không biết là muốn tuyên bố việc gì, làm cho trpng lòng bọn họ không tự chủ được có chút khẩn trương.

Trong lòng Diệp lão gia tử đặc biệt lo lắng, Trương Đồng đã bị bắt, Hứa Vân Kỳ cũng đột nhiên mất liên lạc, ông không thể nào xác định được trong tay Diệp Huyên Thành nắm giữ được bao nhiêu chứng cứ, càng không biết được những chứng cứ đó sẽ mang đến cho ông cùng Diệp Phùng Minh hậu quả gì.

Diệp Lệ Băng nhìn Diệp Bác Lỗi, sau đó lại nhìn về phía Diệp Phùng Minh nói: “Đại ca, anh xác định Bác Lỗi là con ruột của anh không?”

“Cô nói vậy là có ý gì?!” Tần Tú bởi vì một câu của Diệp Lệ Băng mà lập tức tức giận trừng mắt nói: “Có biết nói chuyện hay không vậy? Cô dám hoài nghi tôi phản bội anh cô sao?!”

“Chị dâu, chị đừng kích động, ý của em không phải là như thế, ý em là…… Có khả năng bồng sai con ở bệnh viện như trong phim không, em biết là khả năng này rất nhỏ nhưng mà em có chút sợ.” Diệp Lệ Băng nghiêm túc nói.

“Em đừng ở đây nói hươu nói vượn, không có khả năng này đâu.” Diệp Phùng Minh nói vô cùng kiên định, Diệp Bác Lỗi có phải con ruột mình hay không, trong lòng hắn vẫn rất rõ, trưởng tôn của Diệp gia được Diệp lão gia tử coi trọng cỡ nào, từ khi bước ra khỏi phòng sinh thì lúc nào cũng luôn có người trông chừng.

Diệp Lệ Băng thấy thái độ kiên định của Diệp Phùng Minh, hơn nữa xác thật là Diệp Bác Lỗi lớn lên có vài phần giống Diệp Phùng Minh, hẳn là con ruột không sai.

Tâm tư Diệp Lệ Băng lại vừa động, nhìn về phía Diệp lão gia tử nói: “Ba, ba xác định đại ca là con ruột ba hả? Con cảm thấy hay là cả nhà chúng ta đều đi làm xét nghiệm ADN đi, hiện tại không ít nhà trong giới hào môn đều đang làm đó, nhà chúng ta cũng đi làm không tính là mất mặt đâu.”

“Con câm miệng lại cho ba!” Diệp lão gia tử cả giận nói: “Con không nói thì cũng không ai bảo con là người câm đâu!”

Diệp Phùng Minh cùng Tần Tú hung hăng trừng mắt Diệp Lệ Băng một cái.

Diệp Lệ Băng bị mắng, chỉ có thể cúi đầu.

Chỉ có Phương Quân Mân châm chọc cười lạnh một chút.

Rốt cuộc, Diệp Huyên Thành cũng mang theo Khâu Hàn khoan thai tới muộn, dưới ánh nhìn chăm chú của những người khác, y nắm tay Khâu Hàn đi đến.

“Con gọi tụi ta tới, rốt cuộc là có chuyện quan trọng gì muốn tuyên bố?” Diệp lão gia tử có chút không kiên nhẫn, vừa thấy Diệp Huyên Thành, liền lập tức hỏi.

Diệp Huyên Thành không nhanh không chậm nắm tay Khâu Hàn ngồi xuống, lại nhìn những người khác, mới nhìn về phía Diệp lão gia tử nói: “Chuyện đại sự cả đời của con, chẳng lẽ không tính là chuyện quan trọng sao?”

“Chuyện đại sự gì?” Diệp Phùng Minh theo sát hỏi.

Diệp Huyên Thành nói: “Con cùng Khâu Hàn muốn kết hôn, ngày kết hôn đã xác định, đến lúc đó các người nguyện ý tới tham gia hôn lễ thì tới, không muốn tới cũng không sao.”

Trong lòng Diệp lão gia tử tuy rằng sớm có dự cảm, thế nào cũng sẽ có một ngày như vậy nhưng nghe được chính miệng Diệp Huyên Thành nói ra, trong lòng ông ta vẫn rất không thoải mái, vô luận từ phương diện nào mà nói, ông ta đều không muốn nhìn thấy Diệp Huyên Thành cùng Khâu Hàn kết hôn.

Ánh mắt Diệp Bác Lỗi nhìn Khâu Hàn tràn đầy biểu tình khổ sở, hắn biết chính miệng chú mình tuyên bố chuyện này, liền đại biểu việc này đã xác định không thể nào thay đổi.

“Em thân là chú lại kết hôn với một người đã từng ly hôn với cháu mình, người bên ngoài nhìn vào người ta sẽ nói gì đây?” Diệp Phùng Minh tức giận nói.

“Ưng nói thế nào thì nói, con tới đây chỉ là để thông báo cho mọi người, không phải tới trưng cầu ai đồng ý hay không, ở đây ai cũng không có tư cách khoa tay múa chân đối với cuộc hôn nhân của con.” Diệp Huyên Thành không nói ra chuyện Khâu Hàn mang thai vì y muốn bảo đảm sự an toàn cho Khâu Hàn cùng bé cưng, hiện tại y không muốn để quá nhiều người biết chuyện này.

“Nếu con đã nói xong, mẹ cũng có chuyện muốn tuyên bố.” Phương Quân Mân đột nhiên mở miệng nói.

Tất cả mọi người nhìn về phía Phương Quân Mân, chờ xem bà tuyên bố việc gì.

Phương Quân Mân nhìn về phía Diệp lão gia tử nói: “Tôi muốn ly hôn.”

“Bà bị điên rồi sao?” Diệp lão gia tử nhíu mày nói: “Bà đến cái tuổi này còn muốn quậy? Tôi đâu có dưỡng tình nhân ở bên ngoài, lý do bà muốn ly hôn là cái gì?”

“Tôi chán ghét không muốn tiếp tục đoạn hôn nhân tồn tại trên danh nghĩa này nữa, lý do này đủ chưa?” Phương Quân Mân nghiêm túc nói: “Tuy rằng tôi đã tới tuổi này rồi nhưng chỉ cần có thể ly hôn với ông, thì dù tôi chỉ có thể sống một ngày, tôi cũng muốn dành ngày đó cho cuộc đời mình, theo đuổi cuộc sống mà tôi muốn có.”

Trong khoảng thời gian này, Phương Quân Mân đã nghĩ thông suốt rồi, mặc kệ là vì tiền hay là vì đánh cuộc, bà cảm thấy hy sinh hạnh phúc cả đời đều thực không đáng, nhân sinh ngắn ngủn được vài năm, nếu không sống vì mình, vậy xem như là bà sống uổng phí rồi.

- -----------------------------------------
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 125


"Việc ly hôn của hai người có thể thảo luận sau." Diệp Huyên Thành nói: "Con còn có chuyện chưa nói xong."

Diệp Huyên Thành nghiêng đầu nhìn bảo tiêu đứng ở sau nói: "Mang người vào."

Sau khi Diệp Huyên Thành phân phó bảo tiêu mang người vào, trong chốc lát, Hứa Vân Kỳ đã bị bảo tiêu lôi vào trong, sắc mặt của gã rất tiều tụy cũng rất khó xem.

Khâu Hàn nghiêng đầu nhìn về phía Hứa Vân Kỳ liền sửng sốt một chút, cậu đã hai mươi ngày không nhìn thấy Hứa Vân Kỳ, cậu còn tưởng rằng gã đã rời đi, nhìn tình trạng của gã hiện tại thì có thể thấy gã sống không được tốt lắm trong hai mươi ngày này thì phải.

"Điều con muốn biết thì đã biết hết rồi." Diệp Huyên Thành nhìn Diệp lão gia tử nói: "Cho nên hiện tại trả người lại cho ba đấy"

Diệp lão gia tử nhìn Hứa Vân Kỳ, sau đó sắc mặt khó coi nói: "Con có ý gì?"

"Có ý gì?" Diệp Huyên Thành cười trào phúng nói: "Tới nước này rồi mà ba còn muốn phủ nhận sao? Ba à, từ mấy năm trước con đã biết Hứa Vân Kỳ là người ba sắp xếp tới tiếp cận con rồi, chỉ là gã vừa không thể câu dẫn được con, lại còn khiến Diệp Bác Lỗi yêu gã, con bất quá là tương kế tựu kế, phối hợp diễn xuất cùng các người một chút mà thôi."

Diệp Bác Lỗi kinh ngạc nhìn về phía Hứa Vân Kỳ, đến bây giờ hắn mới biết được chuyện này, thì ra sự thật là như vậy sao, ông nội mình thả mồi dụ chú, không ngờ người câu được lại là mình, giờ khắc này hắn cảm thấy cuộc đời hắn vô cùng châm chọc.

"Ba bảo Hứa Vân Kỳ giả chết sau đó xuất ngoại, con vẫn luôn sai người tìm kiếm gã nhưng ai ngờ gã cư nhiên cứ như vậy liền biến mất, người của con tìm như thế nào đều tìm không thấy, lòng con càng rõ ràng người sau lưng gã khẳng định không đơn giản." Diệp Huyên Thành cười rồi nói: "Cũng may ít nhiều lần này ba lại bảo gã xuất hiện, cuối cùng con cũng điều tra rõ ràng người đứng sau lưng gã rồi. Ba cũng thật là không đơn giản nha, mấy cái mối làm ăn kia ngay cả con cũng không dám chạm vào, mà ba cư nhiên dám tham dự vào. Lúc này đây, công ty, tài sản còn có con trai cưng của ba, con chờ xem ba dùng hết toàn lực, đến tột cùng có thể giữ được cái gì nữa không đây."

Diệp Huyên Thành nói xong, những người khác càng ngày càng nghe không hiểu, chỉ có mỗi Diệp lão gia tử là hiểu rất rõ, bất quá bọn họ nghe không hiểu cũng bình thường.

Diệp lão gia tử nhắm mắt lại, dùng hết sức giữu bình tĩnh nói: "Dù sao chúng ta cũng là cha con, là người một nhà, mặc kệ việc gì...... Đều nên thương lượng, có đúng không?"

"Con với ba thì còn có cái gì mà thương lượng?" Diệp Huyên Thành lạnh lùng nói: "Thời điểm ba an bài Hứa Vân Kỳ tiếp cận con, có từng thương lượng với con sao? Thời điểm ba xếp Trương Đồng đến bên cạnh con, có từng thương lượng với con sao? Ba chuẩn bị đem công ty đào rỗng, đem hết tài sản để cho con trai cưng của ba, có từng thương lượng với con sao? Hiện tại mới cùng con thương lượng, ba không cảm thấy có chút chậm sao?"

"Hiện tại, ba có thể đem hết tài sản của ba, bao gồm cả cổ phần công ty, một nửa cho con, một nửa để mấy đứa còn lại chia ra." Diệp lão gia tử nói phảng phất như hạ quyết tâm rất lớn vậy.

"Ba!" Diệp Phùng Minh vừa nghe liền lập tức vội vàng.

"Câm miệng!" Diệp lão gia tử nhìn Diệp Phùng Minh quát lớn.

Diệp Huyên Thành châm chọc nói: "Thật khó có khi ba hào phóng như vậy, bất quá không cần, tiền con kiếm đã đủ tiêu rồi, ba vẫn là giữ lại tài sản của mình đi, dù sao cũng không dùng được bao lâu, tất cả sắp không thuộc về ba nữa rồi."

Diệp Huyên Thành nắm tay Khâu Hàn, chuẩn bị rời khỏi.

"Từ từ!" Diệp lão gia tử thấy Diệp Huyên Thành không dao động chút nào, chỉ có thể nhìn về phía Khâu Hàn nói: "Khâu Hàn, xem như ông cùng bà ngoại con có giao tình nhiều năm như vậy, con giúp ông khuyên nhủ y đi."

Khâu Hàn có chút không thể hiểu được nói: "Diệp gia gia, việc hai người đang nói con có hiểu cái gì đâu mà ông bảo con khuyên? Đối với chuyện con không biết, con sẽ không nhiều lời lắm miệng."

Diệp Huyên Thành nắm tay Khâu Hàn rời đi, những người khác nhìn bọn họ một lúc, mới kịp bình tĩnh lại.

"Ba, vừa rồi hai người nói cái gì vậy? Thằng Tư nói như vậy là có ý gì?" Diệp Lệ Băng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng trong lòng đã có dự cảm không tốt, theo bản năng liền bối rối.

Diệp lão gia tử run run rẩy rẩy đứng lên, ông đang định kêu Diệp Phùng Minh vào thư phòng với mình nhưng còn chưa kịp mở miệng, trước mắt đã tối sầm hôn mê bất tỉnh.

"Ba!"

"Ông nội!"

Diệp Phùng Minh, Diệp Bác Lỗi, Diệp Lệ Băng vội vàng tiến lên đỡ Diệp lão gia tử, sai người gọi xe cứu thương, một đám người hoảng loạn.

Phương Quân Mân lạnh lùng nhìn bọn họ, tuy rằng bà cũng không biết cụ thể đã xảy ra việc gì nhưng từ những lời Diệp Huyên Thành nói vừa rồi, bà nghe hiểu một việc, đó chính là Diệp gia rất nhanh liền xong đời rồi. Bà cảm thấy như vậy cũng tốt, tuy rằng tiền tài tan hết, nhưng như vậy bà sẽ không tốn công ly hôn cùng Diệp lão gia tử, lão già này sắp toang, hiện tại bà có chút hối hận vì sao không sớm ly hôn cho rồi.

Buổi tối, Diệp Huyên Thành ngồi ở đầu giường, Khâu Hàn dựa vào trong lòng ngực y, hai người cứ như vậy an tĩnh ôm đối phương.

Diệp Huyên Thành đột nhiên mở miệng nói: "Chuyện Khâu gia bị cháy, chú đã điều tra rõ ràng."

Khâu Hàn sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn y.

"Là điện cướp cò." Diệp Huyên Thành bóp bóp mặt Khâu Hàn nói: "Kết cấu phòng ở của Khâu gia toàn là gỗ, lại còn được xây hơn một trăm năm trước, bên trong có rất nhiều rượu, một khi cháy, lửa lây lan rất nhanh chóng, rất khó mà dập tắt. Mấy năm nay, chú điều tra rất kĩ càng, chú xác thật đó là ngoài ý muốn."

Mấy năm nay Diệp Huyên Thành vẫn luôn điều tra chân tướng Khâu gia bị cháy, y đã từng hoài nghi qua Lâm lão gia tử, cũng hoài nghi qua ba y, hoài nghi Hứa Vân Kỳ, đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi Hứa Vân Kỳ xuất ngoại, y vẫn luôn cho người tìm kiếm gã. Căn cứ theo kết quả điều tra mấy năm nay thì biết được, Khâu gia cháy, xác thật không có liên quan đến Lâm lão gia tử cùng ba y, cuối cùng chỉ còn lại Hứa Vân Kỳ, y dùng chút thủ đoạn cùng đối chứng với chứng cứ mình tìm được, y cũng xác nhận được là Khâu gia cháy không có liên quan đến gã.

- ------------------------------------
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 126


“Em biết, cảm ơn chú đã nhiều năm như vậy nhưng không có từ bỏ giúp em điều tra chân tướng.” Khâu Hàn chôn mặt mình vào lòng ngực Diệp Huyên Thành, nội tâm cậu đã tiếp nhận sự thật bà ngoại mình đã mất rồi, mà những đau đớn trong lòng chỉ có thể để thời gian giúp cậu chậm rãi khép lại.

Kỳ thật, trong lòng Diệp Huyên Thành cảm thấy rất may mắn vì việc Khâu gia cháy không liên quan đến những người này, Khâu Hàn đã tổn thương quá nhiều rồi, y không hy vọng hận ý trong lòng lại tăng thêm nữa, như vậy đối với cậu mà nói là quá mức tàn nhẫn, cậu không có làm sai gì cả, vận mệnh không nên trêu đùa cậu như vậy.

Công ty Diệp gia xảy chuyện lớn dần dần truyền ra ngoài, Diệp lão gia tử chống đỡ thân thể suy yếu tận lực muốn cứu vớt lại nhưng cũng khó có thể ngăn cơn được cơn sóng dữ này.

Lâm gia cùng Diệp gia lần lượt xảy ra chuyện, Khâu Hàn biết hiện tại hai nhà này đang rất loạn, vì tránh cho những người đó có hành vi gì quá kích mà liên lụy đến cậu, cậu dứt khoát không ra khỏi cửa, đối với những việc đó cũng chẳng quan tâm, chỉ ở nhà an tâm dưỡng thai. Thời điển mang thai ba tháng yêu cầu phải thật cẩn thận, nằm ở nhà là an toàn nhất, Khâu Hàn cũng muốn tạm thời quên đi những người đó, vì muốn tốt cho quá trình phát triển của bé cưng, cậu hy vọng mình sẽ luôn duy trì cảm xúc ổn định này.

Ngày hai người tổ chức hôn lễ càng ngày càng gần, Diệp Huyên Thành cũng không bị những việc đó ảnh hưởng, vẫn cứ dựa theo ngày lành tháng tốt đã chọn mà tổ chức hôn lễ. Chẳng qua vốn dĩ là y muốn tổ chức cho Khâu Hàn một hôn lễ thật long trọng nhưng hiện tại Khâu Hàn đang mang thai, Diệp Huyên Thành không muốn để cậu phải mệt, chỉ có thể tận lực đem quá trình làm đơn giản đi một ít nhưng hôn lễ vẫn như cũ sẽ long trọng và to lớn.

Khâu Hàn cứ như vậy ăn rồi uống, uống rồi ngủ, mỗi ngày nghe một chút nhạc đọc một chút sách, ngày trôi qua rất nhanh, chớp mắt liền đến hôn lễ bọn họ rồi, khách nhân đều đã tới mà Khâu Hàn còn đang ngủ.

“Khâu Hàn? Khâu Hàn!” Cố Dương đứng ở mép giường bất đắc dĩ gọi Khâu Hàn dậy: “Hôm nay là ngày cậu kết hôn đó, cậu định kết hôn trong mơ sao?”

Khâu Hàn mở mắt, ở trong chăn giãn người ra, vốn dĩ cậu định dậy sớm rồi nhưng ai ngờ dậy một chút lại ngủ lại.

Cố Dương nhìn cậu nói: “Cậu ngủ ngon thật nha, ngày quan trọng như vậy mà cậu cũng có thể ngủ nướng được đó chời.”

Khâu Hàn ngồi dậy, có chút vô tội nói: “Không thể trách tớ đâu, lúc trước tớ cũng đâu có ngủ nướng như vậy, nhưng hiện tại tớ đang mang thai bé cưng đó nha, tớ cũng không có cách nào mà.”

“Cậu còn không mau rời giường đi rửa mặt thay quần áo, cậu định để Diệp tổng cử hành nghi thức một mình sao?” Cố Dương thúc giục nói.

“Biết gòi mà.” Khâu Hàn xuống giường, sau đó đi vào phòng tắm.

Khâu Hàn rửa mặt xong, nhìn mặt mình trong gương, cậu có cảm giác như mình đang nằm mơ vậy, những việc xảy ra ở kiếp trước giống như là xảy ra ngày hôm qua, mà ngày hôm nay cậu sẽ cùng Diệp Huyên Thành kết hôn, đây là ước mơ năm cậu mười mấy tuổi, hôm nay rốt cuộc cũng đã thành hiện thực rồi.

Khâu Hàn thay xong quần áo vừa bước ra, Diệp Huyên Thành cũng vừa vặn tiến vào trong phòng đón cậu.

Diệp Huyên Thành ôm lấy Khâu Hàn, cúi đầu nhìn cậu hỏi: “Chuẩn bị xong rồi sao?”

“Dạ.” Khâu Hàn gật đầu.

“Hôm nay có rất nhiều khách, ngay khi nghi thức kết thúc, em phải ngồi xuống sô pha liền không được đi loạn nhé, việc em mang thai còn chưa có công khai, phải cẩn thận đừng để người khác đụng phải em.” Diệp Huyên Thành dặn dò: “Nếu mệt liền về phòng nghỉ ngơi, không được giấu chú.”

“Em biết gòi.” Khâu Hàn đáp.

“Đi thôi.” Diệp Huyên Thành hôn lên trán Khâu Hàn một cái, sau đó nắm tay cậu đi ra ngoài.

Khâu Hàn hiện tại rất thích ngủ, hay đi vệ sinh vào ban đêm, ngẫu nhiên còn buồn nôn nữa, Diệp Huyên Thành không muốn cậu mệt vì thế nghi thức trong hôn lễ đều tận lực đơn giản hóa.

Khi hai người xuất hiện ở trước mặt mọi người, tất cả đều xúm lại chúc phúc, Khâu Hàn vẫn cảm giác như mình đang nằm mơ, toàn bộ hành trình đều là y làm gì cậu làm theo đó, cứ như vậy dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, cậu đã cùng Diệp Huyên Thành trao đổi nhẫn hoàn thành nghi thức.

Tuy rằng việc Khâu Hàn mang thai không có công khai ra ngoài nhưng chỉ cần thấy bộ dáng Diệp Huyên Thành cẩn thận che chở cậu như vậy, người có đầu óc đều có thể nhìn ra được.

Hôm nay, người Lâm gia đều không được mời tới, đây đều là ý của Khâu Hàn, tuy rằng hết thảy đều đã qua nhưng mọi tổn thương cậu đã gặp sẽ vĩnh viễn không thay đổi, cậu tuyệt đối sẽ không giải hòa với người Lâm gia kể cả bố mẹ cậu, về sau cả đời không cần qua lại với nhau.

Người Diệp gia bởi vì còn đang tiếp nhận điều tra, cho nên cũng không có tới tham gia hôn lễ, lấy tình huống sứt đầu mẻ trán hiện tại của bọn họ, dù cho bọn họ có thể tới, cũng sẽ không có tâm tình tới tham gia hôn lễ Diệp Huyên Thành cùng Khâu Hàn.

Cha mẹ hai bên, chỉ có một mình Phương Quân Mân trình diện, nàng thấy Diệp Huyên Thành rốt cuộc cũng kết hôn như bà mong muốn, Khâu Hàn nhìn qua hẳn là cũng đã có thai, nguyện vọng ôm cháu của bà rốt cuộc cũng sắp thực hiện được rồi. Chờ sau khi hôn lễ kết thúc, bà sẽ dọn đi, đi làm một số việc bà muốn làm, không muốn lại vây giữ mình trong cái nhà giam xa hoa này nữa.

Diệp Huyên Thành vẫn luôn ở tiếp khách, Khâu Hàn cũng vẫn luôn ở cùng y chào hỏi khách khứa nói chuyện, còn chưa tới buổi tối, Khâu Hàn đã chịu đựng không nổi nữa, vì thế liền về phòng nghỉ ngơi trước.

Cố Dương bồi Khâu Hàn về phòng, đỡ cậu ngồi xuống sô pha, có chút lo lắng nhìn cậu hỏi: “Cậu không sao chứ? Có cảm thấy chô nào không thoải mái không?”

“Không sao đâu mà.” Khâu Hàn lắc đầu nói: “Chỉ là có chút mệt mỏi, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi.”

“Cậu có muốn ăn gì không?” Cố Dương nói: “Tớ bảo phòng bếp làm rồi đưa tới, ăn xong rồi lại nghỉ ngơi.”

“Tớ không muốn ăn.” Khâu Hàn sờ sờ bụng, nghĩ thầm dù mình không muốn ăn, cũng không thể để bé cưng đói, vì thế cầm lấy điện thoại trên bàn trà, bảo phòng bếp đưa hai phần canh gà lên.

Chờ giúp việc đưa canh tới, Khâu Hàn cùng Cố Dương một bên uống canh, một bên tán gẫu.

“Trong khoảng thời gian này xảy ra quá nhiều chuyện, tình tiết quá là cẩu huyết rồi, phim truyền hình cũng không dám diễn như vậy đâu.” Cố Dương thở dài nói: “Ai mà có thể tưởng tượng nỗi, Lâm gia cùng Diệp gia, sẽ ra nông nỗi này chứ.”

- ------------------------------------------
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 127


"Bọn họ tự làm tự chịu thôi." Khâu Hàn uống canh, nhàn nhạt nói.

"Tuy rằng Lâm gia đã chia nhà nhưng tựa hồ sống cũng không tốt lắm."

Tuy rằng hết thảy đều là kế hoạch của Lâm lão gia tử, những người khác ở Lâm gia đều là bị Lâm lão gia tử lừa nhưng đối với Khâu Hàn mà nói thì đều là bọn họ tự làm hại nhau, Diệp Huyên Thành khẳng định sẽ không để bọn họ sống tốt.

"Không biết." Khâu Hàn không sao cả nói: "Hiện tại tớ phải an tâm dưỡng thai, bọn họ xảy ra chuyện gì, tớ cũng không có hứng thú muốn biết."

"Đúng vậy." Cố Dương gật đầu nói: "Hiện tại cậu chỉ cần sống cho mình là được, bọn họ thế nào đều không liên quan đến cậu, coi như là bọn họ không tồn tại đi."

Khâu Hàn uống canh xong, liền đặt chén xuống, vuốt bụng nói: "Bé cưng này phải ở trong bụng tớ mấy tháng nữa mới ra, ta hiện tại tớ không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác, rượu cũng tạm thời không nhưỡng nữa, chỉ hy vọng bé cưng khỏe mạnh thôi."

"Khẳng định sẽ khỏe mạnh." Cố Dương nhìn cách mà Khâu Hàn nói, anh có thể nhìn ra được Khâu Hàn thật sự rất mong chờ bé cưng này sinh ra, có lẽ là do thời thơ ấu của cậu đã lưu lại quá nhiều vết thương, khẳng định cậu sẽ dành hết mọi thứ nỗ lực để bé cưng này có thể hạnh phúc vui sướng mà lớn lên.

Khâu Hàn cùng Cố Dương trò chuyện trong chốc lát, sau đó Cố Dương dặn dò cậu phải đi nghỉ ngơi rồi mới chịu rời đi.

Khâu Hàn rửa mặt sau đó lên giường nằm, tuy rằng cảm thấy có chút mệt nhưng lại không thể nào ngủ được, hôm nay chính là đêm tân hôn của cậu cùng Diệp Huyên Thành, bởi vì trong bụng có bé cưng nên bọn họ không làm được cái gì, nhưng Khâu Hàn vẫn muốn chờ Diệp Huyên Thành về rồi cùng nhau ngủ.

Chờ rồi lại chờ, thời điểm cậu bắt đầu mê mang sắp ngủ tới nơi, rốt cuộc cũng cảm giác được bên người có người nằm xuống, thật cẩn thận ôm cậu vào trong lòng.

"Chú" Khâu Hàn gọi.

"Còn chưa ngủ sao?" Diệp Huyên Thành cúi đầu hôn hôn miệng cậu nói: "Hay là chú đánh thức em?"

"Em đang đợi chú......." Khâu Hàn giơ tay ôm lấy eo y nói: "Em muốn chờ chú ngủ chung, hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta."

Diệp Huyên Thành cười cười, vuốt bụng Khâu Hàn nói: "Có bé cưng ở đây, không có cách nào động phòng đâu nhé."

Khâu Hàn nói: "Tuy rằng không thể động phòng nhưng chỉ cần ba người chúng ta ở bên nhau, em liền cảm thấy rất hạnh phúc."

Diệp Huyên Thành giơ tay v**t v* mặt Khâu Hàn, cúi đầu nói: "Chỉ cần em cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, thì chú cũng thấy hạnh phúc rồi, em hiểu chứ?"

"Em hiểu rất rõ." Khâu Hàn ngửa đầu hỏi: "Chú, chú sẽ yêu em bao lâu."

"Thẳng đến khi hơi thở của chú không còn nữa, trái tim cũng không còn đập." Diệp Huyên Thành hôn nhẹ Khâu Hàn, hai người không còn nói nữa, chỉ là cho nhau nụ hôn nồng cháy.

Hai người đều rất tin tưởng, bọn họ nhất định sẽ luôn hạnh phúc.
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 128: Phiên Ngoại 1


- ---------------------------------------------

Bé cưng Diệp Đình Lạc đã sắp 4 tuổi rồi, bé tìm được một cái gì đó tròn vo trơn trơn ở trong hoa viên…… Là một con sâu màu xanh lục, bé cầm chơi ở trong tay trong chốc lát, sau đó lập tức chạy về phía phòng làm việc của Khâu Hàn, bé muốn chia sẻ món đồ chơi mới tìm được cho Khâu Hàn đó.

Lúc này, gương mặt Khâu Hàn đã ửng đỏ say ngất ngây ngã xuống sô pha ở phòng làm việc, Diệp Đình Lạc ghé vào bên cạnh sô pha kêu lên: “Ba ba, ba ba…….”

Diệp Đình Lạc gọi một lúc lâu mà thấy Khâu Hàn không có phản ứng, bé vươn ngón tay ra đè đè ở trên mặt Khâu Hàn, mặt Khâu Hàn có chuyển động một chút nhưng vẫn như cũ không tỉnh lại.

“Ba ba!” Diệp Đình Lạc tăng lớn thanh âm, muốn nắm mũi Khâu Hàn nhưng lại đột nhiên bị người từ phía sau ôm lên.

“Ba ba đang mệt, phải yên lặng để ba ba ngủ nhé, không được quậy ba ba.” Diệp Huyên Thành bế Diệp Đình Lạc lên, nhìn bé nói.

" Cha, ba ba lại uống say hở?” Diệp Đình Lạc giọng sữa nói.

“Ba ba là vì ủ rượu nên mới uống say, ủ rượu là công việc của ba ba.” Diệp Huyên Thành một tay ôm con, khom lưng dùng một tay khác đắp chăn lên người Khâu Hàn.

“Nhưng mà con muốn cho ba ba xem cái này, con vừa mới tìm được ở trong hoa viên á.” Diệp đình Lạc mở lòng bàn tay ra, giống như hiến vật quý nói.

“……” Diệp Huyên Thành nhìn cin sâu đang ngo ngoe trên tay con mình, trầm mặc trong chốc lát rồi nói: “Ba ba con không thích sâu, đừng để em ấy nhìn thấy, em ấy sẽ sợ hãi đó.”

Khâu Hàn ghét nhất là sâu, nếu như để cho cậu nhìn thấy một con sâu mập như vậy, khẳng định buổi tối cậu sẽ không ngủ yên.

“Vì sao ạ?” Diệp đình Lạc không hiểu: “Nó không cắn người đâu ạ, con thử qua rồi.”

“Mỗi người đều sẽ có thứ mà mình không thích, khi mà con biết được thứ mà người khác không thích rồi thì không được cố ý đem ra trước mặt người ta, cái này gọi là tôn trọng, hiểu chưa?”

Diệp Đình Lạc nhìn con sâu trong tay rồi nói: “Vậy con sẽ thả nó lại trong hoa viên.”

Diệp Huyên Thành đặt Diệp Đình Lạc xuống đất nói: “Đi đi.”

Nhìn Diệp Đình Lạc chạy ra ngoài, Diệp Huyên Thành ngồi xổm xuống bên cạnh ở sô pha, cúi đầu hôn miệng Khâu Hàn.

Thời điểm Khâu Hàn không làm việc thì sẽ tận lực dành thời gian ra bồi Diệp Đình Lạc chơi nhưng mà trước khi sinh con, cậu thật sự không nghĩ tới, một bé con ba bốn tuổi mà tràn đầy tinh lực như vậy, thông thường đều là cậu mệt xỉu còn Diệp Đình Lạc thì chơi chưa đủ.

“Diệp Đình Lạc!” Khâu Hàn chống nạnh, lớn tiếng kêu lên: “Con trở về cho ba, có nghe không hả?!”

Diệp đình Lạc đã sớm chạy mất hút, dù sao cũng có giúp việc cùng bảo tiêu đi theo, Khâu Hàn cũng lười đuổi theo, dứt khoát tê liệt nằm lăn ra trên bãicỏ.

“Đình Lạc lại quậy nữa rồi sao?” Cố Dương đi tới cười nói.

Khâu Hàn ngồi dậy nói: “Bé con này còn chưa đến 4 tuổi đâu, mà còn có thể khiến tớ mệt nằm liệt, tớ thật không biết cái cơ thể bé xíu kia làm sao có thể chứa nhiều năng lượng như vậy.”

“Cậu xác định không phải là do thể lực cậu quá kém sao?” Cố Dương cười nói.

Khâu Hàn đứng dậy bảo người chuyển bàn ghế đến, cùng Cố Dương ngồi xuống uống trà nói chuyện phiếm.

“Tớ cảm thấy mình nên nuôi thêm một con chó lớn lên cùng bé con mới được, hơn nữa phải là con chó tràn đầy năng lượng, để tớ nhìn xem rốt cuộc là tinh lực của bé con nhà tớ tốt hay là tinh lực của con chó tốt đây” Khâu Hàn cảm thấy khát, uống một hớp trà lớn.

- ------------------------------------------
 
Thiếu Gia Con Nhà Giàu Đích Thực Tái Hôn
Chương 129: Phiên Ngoại 2


“Chẳng lẽ cậu không suy xét sinh thêm một đứa sao?” Cố Dương nói: “Như vậy Đình Lạc liền có bạn.”

Khâu Hàn nghĩ rồi nói: “Chờ bé con lớn hơn một chút rồi nói sau, nếu hiện tại lại sinh thêm một đứa, khẳng định tớ cùng chú ít nhất phải phân đi một nửa chú ý, tớ không muốn khiến cho Đình Lạc đột nhiên có cảm giác bị vắng vẻ, cho nên chờ bé con chính thức đi học đã, rồi mới suy xét sinh thêm đứa nữa.”

Cố Dương gật đầu nói: “Nếu cậu đã nghĩ kỹ rồi thì như vậy cũng khá tốt.”

Hai người lại trò chuyện một số drama gần đây, mấy ngày trước Cố Dương có gặp được Lâm Dật Cẩm, nghe nói hắn ta đang chuẩn bị kết hôn.

Sau khi Lâm lão gia tử bị bệnh, thân thể cũng trở nên càng ngày càng kém, hiện tại đã bệnh đến nỗi nằm trên giường không dậy nổi nhưng ngoại trừ Lâm Dật Cẩm chiếu cố ông ta, những người khác ở Lâm gia mấy năm nay đều không thèm đi thăm ông ta một lần nào. Thời điểm Lâm lão gia tử cùng Lâm lão thái thái ly hôn, đám người Lâm gia vì muốn ông ta chịu ký tên, mà để lại cho ông ta một ít tài sản, vốn là cũng đủ để ông ta cùng Lâm Dật Cẩm sinh sống nhưng bệnh tật triền miên nên đã tiêu không ít tiền, năm trước lại bị người ta hung hăng hố một số tiền, hiện tại đã là trứng chọi đá, ngay cả bệnh viện cũng đều không nằm nổi nữa, chỉ có thể ở lại trong nhà.

Bởi vì Cố Dương khá tò mò nên đặc biệt đi hỏi thăm đối tượng kết hôn của Lâm Dật Cẩm một chút, anh cảm thấy người này quá tệ, tuy rằng có tiền nhưng phẩm tính rất kém cỏi, về sau khẳng định Lâm Dật Cẩm sẽ hối hận, bất quá chuyện này cũng không liên quan đến bọn họ.

Hứa Vân Kỳ cùng Trương Đồng đều ngồi tù, còn chưa ra tù đâu, Diệp lão gia tử cơ hồ là tiêu hết gia tài mới bảo vệ được Diệp Phùng Minh, còn bản thân ông thì bởi vì tuổi lớn thân thể lại không tốt nên không cần ngồi tù, mang theo một nhà Diệp Phùng Minh xuất ngoại, đại khái là sẽ không trở về nữa.

Hai vợ chồng Khâu Nghiên Phương thì có tới tìm Khâu Hàn khóc lóc kể lể, nói là Lâm Thiệu cùng người ta làm ăn buôn bán bị lừa, không chỉ thiếu một số tiền rất lớn, còn bị người ta đánh gãy chân, muốn nhờ Khâu Hàn hỗ trợ tiền sau đó giáo huấn cái người lừa Lâm Thiệu một trận, Khâu Hàn không để ý đến bọn họ, trực tiếp bảo bọn họ rời đi.

Vốn dĩ, Khâu Hàn cho rằng việc Lâm Thiệu bị lừa bị đánh gãy chân là do Diệp Huyên Thành sắp xếp, nhưng khi cậu hỏi qua Diệp Huyên Thành thì y nói chuyện đó không có liên quan đến y. Nếu Diệp Huyên Thành nói không liên quan đến y thì Khâu Hàn khẳng định là tin tưởng y rồi, bởi vì Diệp Huyên Thành làm bất cứ việc gì đều sẽ nói với y, dù sao người muốn giáo huấn Lâm gia không thiếu.

Buổi tối, Khâu Hàn đã tắm cùng bé con rồi, hiện giờ đang lên giường chuẩn bị dỗ bé ngủ, cậu cầm điện thoại gọi cho Diệp Huyên Thành.

“Chú.” Khâu Hàn hỏi: “Bao giờ chú về?”

Diệp Huyên Thành trả lời: “Hơn hai tiếng nữa là có thể về nhà.”

“Vâng.” Khâu Hàn nói: “Vậy chú trên đường về cẩn thận một chút, không được tự mình lái xe đâu đấy nhé.”

Tuy rằng thời gian xảy ra tai nạn ở kiếp trước đã qua nhưng Khâu Hàn vẫn không thể nào yên tâm hoàn toàn, hầu như mỗi ngày đều sẽ dặn dò Diệp Huyên Thành không được tự mình lái xe.

Tắt điện thoại, Khâu Hàn ôm Diệp Đình Lạc nói: “Ngủ thôi nhóc thúi, chạy cả một ngày rồi.”

“Ba ba, vì sao ba ba lại gọi cha bằng chú? Cha là chú của ba ba sao?” Diệp Đình Lạc tò mò hỏi.

Khâu Hàn trả lời: “Trước kia cha con là chú của ba ba, còn hiện tại thì là chồng của ba ba.”

“Vì sao trước kia là chú của ba ba, hiện tại lại là chồng của ba ba?”

“Bởi vì trước kia y là phận trưởng bối, ba ba còn nhỏ nên sẽ gọi là chú nhưng hiện tại ba ba đã kết hôn cùng với y, cho nên y đã trở thành chồng của ba ba nha.”

“Vậy mỗi người đều có thể kết hôn cùng với chú mình sao?”

“Đương nhiên là không thể rồi, y không phải là chú ruột của ba ba, gọi y bằng chú cũng chỉ là xưng hô mà thôi.”

“Vậy vì sao…….”

Diệp Đình Lạc nói còn chưa xong, Khâu Hàn đã nhanh trí ôm bé vỗ nhẹ nói: “Mau ngủ đi nào, có vấn đề gì chờ ngày mai lại hỏi, ngoan.”

Đôi mắt Khâu Hàn đã díu lại không mở ra được, mà trong đầu Diệp Đình Lạc lại đang có mười vạn câu hỏi vì sao, dù sao bé con cũng đang trong giai đoạn tò mò thấy gì cũng muốn hỏi, nếu Khâu Hàn không ngăn lại kịp thì khẳng định bé sữ hỏi cả một buổi tối.

Thời điểm Diệp Huyên Thành về đến nhà, Khâu Hàn đã ôm Diệp Đình Lạc ngủ say rồi, y ngồi ở mép giường, nhìn hình ảnh này có thể khiến y cảm thấy đây là những khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời mình. Nhìn chăm chú hai người một lúc, Diệp Huyên Thành cúi đầu hôn lên mặt Khâu Hàn cùng bé con một cái, sau đó bồng nhẹ bé con về phòng mình ngủ.

Khâu Hàn cảm giác được Diệp Huyên Thành nằm xuống bên cạnh, nửa mê nửa tỉnh nói: “Chú, chúng ta nuôi chó đi…… bồi Đình Lạc chơi, chứ em chịu hết nổi nhóc thúi nhà mình rồi.”

Diệp Huyên Thành sửng sốt một chút, sau đó cười rồi hôn hôn lên trán Khâu Hàn nói: “Được.”

Khâu Hàn rụt vào trong lòng Diệp Huyên Thành, an tâm chìm vào giấc ngủ.

Diệp Huyên Thành nhỏ giọng ở bên tai Khâu Hàn: “Vất vả cho em rồi”

- -----------------------------------------
 
Back
Top Bottom