Cập nhật mới

Truyện Teen Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
thieu-gia-ac-ma-anh-lai-muon-lam-gi-nua.jpg

Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Tác giả: Jenny Love
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Nó ngay từ nhỏ đã sống trong một cung điện xa hoa nhưng với thân phận là ô sin cao cấp chứ không phải một nàng tiểu thư danh giá.

Nó được ông bà chủ cực kỳ yêu thương nhưng đối ngược với họ, cậu chủ của nó là người có tính tình bá đạo, luôn bắt nạt nó.

Liệu rằng mối tình giữa nàng hầu gái và cậu chủ giàu có như trong tiểu thuyết sẽ xảy ra trên người nó?

Mời các bạn đón đọc và theo dõi truyện nhé.​
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 1-1: Giới thiệu truyện


Lục Kì Tâm-nó:một cô bé dễ thương,nhí nhảnh với đôi mắt to tròn,làn da trắng bóc,đôi môi chúm chím với má lúm đồng tiền cười rất duyên.Chính vì những điểm này mà Kì Tâm đã làm cho bố mẹ cậu yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên và họ nhận luôn cô bé vào làm ở nhà mình.(Mọi người đừng nghĩ nó hiền nhé,nó rất ma lanh và nhiều trò lắm nhé!!!)

Hoàng Gia Bảo-cậu:một cậu bé đẹp trai mang vẻ đẹp trời phú giống y cha,đôi mắt sâu thăm thẳm y như mẹ.Cậu hoàn toàn trái ngược với nó.Nó lanh lợi,hoạt bát đến đâu thì cậu lại trầm tư,im lặng đến đó(đó chỉ là khi nó chưa về nhà cậu ở thôi,lúc nó về ở rồi thì.....-_-)

Hai con người khác nhau,ấy vậy mà lại đi chung 1 con đường..!!Không biết sau này sẽ ra sao nhỉ??Cùng đọc truyện và khám phá nhé..!!@_@
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 1-2: Về chung một nhà..!!


Cảm ơn các bạn đã ủng hộ truyện của mình..!!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ...^^

---------------------------------------------------------------------------

-Oa..!!Đẹp quá đi mất!!-nó đang đứng trước một ngôi nhà,một ngôi nhà to và đẹp hơn nhà nó hồi xưa rất nhiều.

-Bác ơi,sau này cháu sẽ sống ở đây ư???-Nó quay sang hỏi người đàn ông bên cạnh..

-Ừ,con sẽ ở cùng với chúng ta.!-ông Lâm(ba của Bảo á,đừng quên nha mn) cười nhìn nó

-Thôi,vào nhà đã rồi tính.Kì Tâm nè,ta sẽ giới thiệu cho con một người bạn nhé,nhưng trước đó,ta có việc bận rồi,đến tối mới về,con tự vào nhà ngồi hoặc xuống nhà dưới chơi với các anh chị giúp việc nha.Ta đi trước.-Nói rồi bà Hoa(vợ ông Lâm)cười cười rồi quay lưng đi.

Nó bước vào nhà,phải một lúc nó mới định thần được."Nhà gì mà to quá vậy trời"-nó thầm nghĩ,con đường dẫn vào nhà được trải sỏi sáng bóng,hai bên là hai hàng cây xanh mởn.Đứng trước cửa nhà,tường nhà sơn gam màu trắng xám,xung quanh trồng bao nhiêu là hoa:hoa ly,hoa hồng,thường xuân,cẩm tú,lan tây,phù dung...vân vân và mây mây,nhiều không đếm suể,ngoài ra còn có một cái một cái hồ bơi rộng,nước trong veo nhìn thấy cả đáy hồ(kể thế thôi,nhiều quá lại lạc đề thì chết..^^).Bước vào trong,nó càng sốc hơn,bên trong nhà còn to hơn nó nghĩ nữa:mọi thứ ở đây đều rất gọn gàng,(chắc là toàn đồ mắc tiền)màu sắc sáng choang,nó nhìn mà vui hết cả mắt.Vô thức,nó lỡ tay chạm vào một tấm ảnh nhỏ trên bàn.Vốn chẳng định để ý nhưng không biết tại sao nó lại cầm lên xem,nó thốt lên:

-Ôi,cô bé này dễ thương quá..!!-trong ảnh là hình một cô bé đang ngồi trên xích đu,tay ôm một con gấu bông màu trắng,ngồi giữa cả một cánh đồng hoa đầy màu sắc,ánh mắt cô mang đầy vẻ hạnh phúc,miệng cười tươi.Đang mải ngắm nghía,bỗng có một giọng nói lạnh băng phát ra từ phía cầu thang:

-Cô là ai,sao lại vào được đây,ai cho cô động vào tấm ảnh đó??

Nó giật mình,lắp bắp:

-Tôi á,tôi được ông bà chủ đưa về đây làm việc nhà,tôi chỉ mới....

Chưa nói xong nó đã bị cậu cắt lời:

-Người hầu ư??Người hầu mà dám đứng ở đây à,có biết đây là đâu không,có biết đây là chỗ mà không ai cũng có thể vào không?HẢ?Chỗ của người hầu là ở nhà dưới kìa,không phải ở đây đâu.Biến đi cho khuất mắt tôi.BIẾN!!!-Cậu gắt lên,không giữ được bình tĩnh,cậu giật tấm ảnh từ tay nó

-ĐỪng bao giờ động vào đồ ở đây-rồi cậu quay lưng bước lên phòng,cầm luôn theo tấm ảnh.

Nó đứng ở dưới,nghĩ thầm"có gì mà làm quá lên thế,có mỗi tấm ảnh thôi mà,làm như tôi cướp đi cái gì quý của cậu lắm ý,hứ"xong nó bước ra ngoài,không quên khép cửa nhà lại

Đó là lần đầu 2 người gặp nhau,năm đó,nó 15 tuổi và cậu cũng vậy,,!!
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 2: Lạnh lùng quá...!!


Ông bà chủ đi làm từ sáng đến tối mới về.Họ mở một bữa tiệc nho nhỏ để chào đón nó.Ai trong nhà cũng vui mừng vì mới có thêm một thành viên,nhưng riêng một người lại không như vậy(chắc các bạn cũng biết nhỉ)

-Ăn đi Bảo-mẹ cậu gắp cho cậu một miếng gà to đùng để vào bát

Cậu nhìn vào bát rồi lại nhìn sang phía có sinh vật lạ(người ta là người mà,sao lại bảo là sinh vật lạ chứ),cất tiếng:

-Tại sao mẹ không nói với con chứ?Mẹ tuyển người mới mà con không biết,mẹ giấu con??

-Ôi dào,cần gì hả con,con không cần biết về vấn đề này,với lại con bé rất dễ thương mà,không phải sao,lại ngoan nữa,từ nay nó sẽ là người của con..

-Sao cơ,con không đồng ý.Mẹ à,con không đồng ý con nhỏ này là người hầu của con,dễ thương cái gì chứ,như cóc ghẻ ý(người ta xinh mà,sao lại nói là cóc ghẻ)-cậu liếc mắt sang nó

-Không bàn cãi gì nữa,mẹ đã quyết định rồi,ngồi xuống ăn cơm đi!

-Không,con no rồi,ba mẹ ăn cơm vui vẻ,con lên phòng trước...-nói rồi cậu buông đũa đứng dậy

-Thôi kệ nó,tính nó là vậy,mau ăn đi Tâm,để ngày mai con còn đi học chứ

-Vâng,bác cứ ăn đi ạ..-nó cười

Cả bữa cơm,nó im lặng như đang suy nghĩ cái gì đó,tâm trạng nó lúc buồn lúc vui,cũng chả biết sao nữa.Ăn cơm xong,nó cùng các bác,các chị mang bát đi rửa,bà Hoa đã bảo nó không cần phải làm gì cả,việc của nó chỉ cần chăm sóc cậu chủ là được,nhưng nó không nghe,bảo là vẫn làm được.Bà cũng chẳng nói gì,chỉ nhắc nó không được làm việc quá sức,phải đi ngủ sớm để mai còn đi học,nó dạ dạ vâng vâng.Ấy vậy mà đến tận 11h đêm nó mới đi ngủ.Bước vào phòng,nó nằm vật ra giường,phòng nó nằm ở tầng 1,rất yên lặng và nó thích như vậy,nghĩ lại việc hồi tối,nó thở dài:

-Trời ạ,cậu ta ăn cái gì mà lạnh lùng vậy chứ?Rét ghê...!!!-nói xong nó cuộn chăn vào ngủ lúc nào không hay,..!(Ôi,Kì Tâm lạ ghê nhờ..^^)
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 3: Một ngày mới bắt đầu..!!


Hôm nay nó dậy rất sớm a.VSCN trong vòng 5 phút,nó phi ngay xuống bếp chuẩn bị bữa sáng cho cậu chủ nhà nó.Vừa làm nó vừa lẩm bẩm"tại sao cậu ta không tự dậy mà làm đồ ăn chứ,lại phải để người hầu đến tận mồm,hừ".Nói vậy thôi chứ nó chẳng dám lớn tiếng đâu,tại vì nghe nói cậu chủ rất lạnh lùng và tàn bạo,ai không làm đúng theo ý là đuổi việc luôn,thậm chí còn làm cho người đó không còn nơi để ở.Nó nghe mà run cả người,nhưng sao phải sợ chứ,chỉ là cậu chủ thôi mà,cậu ta không giết mình đâu mà phải lo(Ôi,chị Kì Tâm dũng cảm ghê,không sợ cậu chủ luôn).Làm xong đồ ăn,nó cho vào một cái hộp màu đen nam tính,rồi chuẩn bị cho nhiệm vụ"cao cả"tiếp theo đó là:lên phòng gọi cậu chủ xuống ăn sáng và cùng cậu tới trường.Đứng trước cửa phòng cậu,nó mạnh dạn gõ cửa:"Cốc...cốc...cốc",một lúc lâu mà không có ai trả lời,nó đẩy cửa bước vào.Vừa bước vào phòng,nhìn xung quanh,vẫn là gam màu lạnh lẽo đó,nó thấy sởn hết cả da gà,nó cất tiếng:

-Cậu chủ,dậy đi,đến giờ đi học rồi cậu..!!

Nó gọi và bước đến gần giường,dở chăn của cậu ra,bây giờ nó mới có dịp ngắm dung nhan cậu chủ a:đôi mắt híp lại,hàng lông mi cong khẽ rung,cái mũi cao,đôi môi đỏ mọng(nhìn mà muốn cắn),làn da trắng như con gái(khéo khi còn trắng hơn cả nó ý),mái tóc rối rối....,trông cậu quyến rũ lắm nha.Đang chìm đắm trong nhan sắc của cậu,bỗng dưng có tiếng nói kéo nó về thực tại:

-Nhìn đủ chưa???-cậu mở mắt nhìn nó,đôi mắt mang một vẻ u ám và nỗi buồn sâu thẳm,tưởng chừng như chẳng ai có thể với tới nó..

-À,tôi vô đây để gọi cậu dậy ăn sáng vì sắp đến giờ đi học rồi.!-nó tự nhiên trả lời

-Xong rồi thì đi ra-nói xong cậu lại chùm chăn lên người ngủ tiếp

-Cậu làm gì vậy?Cậu không dậy thì tôi sẽ bị bà chủ la đó,cậu dậy đi mà-vừa nói nó vừa dùng tay kéo chăn của cậu.Bất chợt có một bàn tay kéo tay nó,không giữ được thăng bằng,nó ngã ngay vào người cậu.Để nó nằm trên giường,cậu dí sát mặt mình vào mặt nó:

-Nói ít thôi,tôi tự biết mình phải làm gì..??

Bỗng dưng nó thấy nóng hết cả mặt,đây là lần đầu tiên nó gần một người con trai tới vậy(không phải trai bình thường đâu,trai đẹp hẳn hoi nhé..^^).Nó đẩy cậu ra,lắp bắp:

-Thế thì mau lên đi,mọi người đang đợi rồi.

Mặt nó đỏ bừng,quay lưng bước ra ngoài,không quên đóng cửa phòng lại.Nhìn nó ngại ngùng như vậy,cậu bất giác nở nụ cười nhưng nụ cười đó nhanh chóng vụt tắt,đó là nụ cười đã rất lâu không xuất hiện,kể từ cái ngày định mệnh đó.

Cậu bước xuống dưới nhà,thức ăn đã chuẩn bị sẵn sàng.Đợi cậu ăn sáng xong,nó dọn bát đũa rồi cùng cậu đi học.Bác tài xế riêng của nhà cậu đang đỗ xe ở ngoài,vừa mở cửa xe,cậu đã nói:

-Cô không được ngồi ở đây,chỉ tôi được ngồi thôi.

-Tại sao chứ?Bà chủ cho phép tôi rồi mà-nó uất ức cãi lại

-Tôi không cần biết,cô là người của tôi,cô phải nghe tôi chứ không phải nghe bà chủ,rõ chưa?-cậu phân minh

-Dạ,tôi hiểu-mặt nó sắp khóc đến nơi rồi

-Hiểu rồi thì cuốc bộ đi,bác tài,chúng ta đi,nhanh lên không trễ học bây giờ!!-cậu nhếch miệng và xe bắt đầu chuyển bánh.NÓ tức đến nỗi không nói được gì,may mà đường từ nhà đến trường cũng không xa lắm,nó có thể chạy bộ.Nó chạy một mạch đến trường,cũng hên là hôm qua bà chủ có nói là nó học cùng cậu ở lớp 10a1,trường K&Q(trường dành cho các công chúa hoàng tử quý tộc).Vừa đến trường,nó đi một mạch lên phòng hiệu trưởng,cơ mà ngôi trường này lớn quá,nó đi mãi mà không thấy phòng HT ở đâu cả,tiện tay nó kéo ngay một cậu bạn đi đằng trước,hỏi gấp:

-Này cậu,cho tôi hỏi phòng hiệu trưởng ở đâu vậy??

Chàng trai đó quay lại nhìn nó.Chao ôi,người đâu mà đẹp trai quá vậy nè(nhưng không đẹp trai bằng cậu chủ của nó đâu),cậu ta mang vẻ đẹp của một chàng trai ấm áp,tốt bụng,nụ cười tỏa nắng làm cho bao nữ sinh xung quanh bị hớp hồn,mái tóc màu nâu hạt dẻ cắt đầu nấm,làn da trắng bóc,ánh mắt dịu dàng nhìn nó.Cậu ta cười cười:

-Phòng HT hả,theo mình,mình sẽ chỉ cho bạn..!!

Nó thầm cảm ơn vì gặp được người tốt,chạy đường xa khiến nó đổ rất nhiều mồ hôi.
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 4: Người hầu của tôi đấy>


Nó theo "người lạ" lên phòng HT.Đứng trước cửa phòng,nó phải công nhận là ngôi trường này giàu thật đấy,phòng hiệu trưởng cũng rất sang a.Nhìn một lúc,quay sang "người lạ",nó cười:

-Cảm ơn đã dẫn tôi tới đây nhé,bây giờ bạn có thể về lớp rồi!

"Người lạ" chưa kịp hỏi tên nó thì nó đã mở cửa bước vào."Cậu ta nhanh thật đấy,lại rất thú vị..^^",hắn ta cười cười rồi quay lưng đi về dãy phòng học đối diện.

-Thưa thầy,em tên Lục Kì Tâm,là học sinh mới đến.-nó lễ phép

-Ukm,tôi biết em rồi.-thầy HT không ngẩng mặt lên nhìn nó

-Dạ...???(*-*)-nó ngạc nhiên

-Không có gì,từ bây giờ em sẽ học lớp 10a1-thầy đưa cho nó bản đồ tóm tắt trường(cũng phải thôi,học sinh nào cũng có 1 bản đồ vì ngôi trường này rộng quá mà..)

-Vâng, chào thầy,em đi.

Ra khỏi phòng,nó gặp một cô giáo còn khá trẻ,cô hỏi nó:

-Em là học sinh mới đúng không???

-Vâng,em mới đến-nó đáp ngay

-Ừ,cô là giáo viên chủ nhiệm của lớp 10a1,cô sẽ dẫn em vô lớp.Thế là nó đi theo cô.Có vẻ như hai người nói chuyện khá hợp nhau nên cười nói vui vẻ.Đến trước cửa lớp,nhìn vào trong lớp mà nó thật sự choáng(Ôi,thần linh ơi,lớp 10a1 đây ư,khó tin quá..!!).Trong lớp chẳng khác gì một cái chợ cả.Học sinh chạy lộn xộn,bàn ghế xộc xệch,một số người còn ngồi cả lên bàn giáo viên,giày dép vứt lung tung hết cả lên..vân vân và mây mây.Bây giờ chỉ có thể diễn tả tâm trạng của nó bằng một từ:"SỐC".Cô Lan(cô giáo chủ nhiệm)bước vào,gõ cái thước lên bàn hắng giọng:

-Cả lớp trật tự,hôm nay lớp ta có bạn mới...!!!

Đúng là linh nghiệm a.Cô vừa dứt câu,tất cả học sinh trở lại ngay vị trí cũ,bàn ghế kê gọn gàng,lớp sạch sẽ,giống như chưa từng có cuộc chiến tranh nào xảy ra tại cái lớp này(khiếp,cứ như siêu nhân ý,dọn nhanh zữ).Mọi người bắt đầu bàn tán về học sinh mới:

-Nam hay nữ nhỉ..??

-Học sinh mới có đẹp trai/xinh gái không vậy cô??

-Bạn ấy con nhà tập đoàn nào vậy cô??

....Các câu hỏi cứ lần lượt đặt ra khiến cô Lan không kịp trả lời,cô hét lên:

-CẢ LỚP TRẬT TỰ NGAY CHO TÔI,NẾU KHÔNG MUỐN RA NGOÀI HÀNH LANG ĐỨNG!!!

Thế là cả lớp im phăng phắc,chỉ còn nghe thấy mỗi tiếng ruồi bay qua bay lại.Cô Lan hài lòng gật đầu,bắt đầu gọi cái đứa đứng như trời trồng ngoài cửa vô lớp:

-Em vào đi!!

Nó từ ngoài bước vào làm cả lớp chết đứng:người gì mà xinh zữ vậy nè.Đứng trước lớp,nó tự giới thiệu:

-Xin chào,tớ tên Lục Kì Tâm,là học sinh mới vào,mong mọi người giúp đỡ..^^

Nó cười tươi,không quên nháy mắt với lớp một cách tinh nghịch làm các chàng trong lớp đổ rầm rầm.Riêng chỉ có một tên là không đoái hoài gì đến sự tồn tại của nó(người này ai cũng cũng biết hết á)

-Em có thể tự chọn chỗ ngồi.

Lời cô Lan vừa dứt là bao nhiêu nam sinh tranh nhau muốn nó ngồi cạnh:

-Kì Tâm ngồi cạnh tớ nè..

-Không,ngồi cạnh tao chứ..

-Ai bảo,Tâm phải ngồi với tao..

Không chỉ có nam thôi đâu mà cả nữ cũng tranh giành nó,ai cũng muốn nó ngồi cạnh(vì nó thân thiện,hòa đồng quá mà..^^).Bỗng có một giọng nói lành lạnh vang lên làm tất cả im phăng phắc:

-Không ngồi với ai hết,con Tâm phải ngồi với tôi..!!

Mọi người đều quay qua nhìn người vừa mới lên tiếng,tròn mắt

-Sao, không được à??-Cậu nói làm bao nhiêu trái tim đổ nát,thứ nhất là vì nó,thứ hai là vì cậu.

Từ trước đến giờ cậu có cho con gái ngồi cạnh đâu.Nay lại tự dưng mở miệng đòi nó ngồi cạnh,không có gì mới lạ(chắc họ nghĩ cậu thích nó đây mà..^^).Biết hành động của mình là hơi lố,cậu chữa lại:

-Nó phải ngồi với tôi vì nó là người hầu của tôi mà.Đã là người hầu thì phải ngồi cạnh phục vụ chủ chứ.

Mọi người hiểu ra vấn đề.Từ câu nói đó,nó cảm thấy cậu thật quá đáng,cần gì phải nói ra thế chứ,bộ định muốn làm nó mất mặt trước các bạn hả,thật quá đáng mà.Tức,nó chọn ngay một bàn cuối cùng sát cửa sổ và đương nhiên chỉ có một mình nó ngồi.Cậu nói với xuống:

-Bộ điếc hả,không nghe tôi nói gì à,tôi bảo cô ngồi chỗ tôi cơ mà,sao lại ngồi đó???-Cậu gắt

-Tôi ngồi đâu là việc của tôi,không mượn cậu quan tâm-nó quay mặt ra cửa sổ

Cậu tức lắm vì nó không nghe lời mình"Cứ chờ đấy,về nhà tôi sẽ cho cô biết tay..".Mọi người đứng ngoài nghe hai người kia nói chuyện,tròn xoe mắt ngạc nhiên.Cũng phải thôi,lần đầu tiên họ thấy người hầu cãi lại cậu chủ mà,có vẻ như sắp có kịch hay để xem,họ về hết chỗ ngồi để chuẩn bị tiết học.Bỗng từ ngoài cửa có một dáng người cao ráo chạy vào

-Thưa cô,em vào lớp..!!

Nó ngẩng mặt lên thì há hốc mồm,đó chẳng phải là "người lạ" mà nó mới gặp hồi sáng sao,sao hắn ta lại vô đây(người ta học ở đây mà chị 2)

-Ukm,em vô đi,lần sau không được đến muộn nghe chưa-cô Lan cười

-Vâng, cảm ơn cô-tên đó cười gãi đầu rồi chạy lại cái bàn nằm giữa bàn cậu và bàn nó,ngồi ngay ở giữa.Cậu quay xuống:

-Sao mày vô lớp trễ??

-Tao có việc,bộ đi đâu tao cũng phải tâu với mày à thằng khỉ...!!

Cậu quay lên trước bộ mặt nham nhở của anh.Anh đột ngột quay xuống làm nó giật mình

-Ơ sao lại là cậu??-anh ngây ngô hỏi

-Tôi cũng không biết,trùng hợp nhỉ,chúng ta lại học chung lớp rồi!!-nó cười tươi

-Ừ...mà tên cậu là gì??-cậu cũng cười

-Tôi tên Lục Kì Tâm,rất vui được làm quen với cậu..^^

GTNV:

Lê Tuấn Khải(anh):con của một tập đoàn thời trang nổi tiếng,đẹp trai hết xảy,luôn hòa đồng,ấm áp,có nụ cười tỏa nắng đẹp mê hồn,là bạn thân của cậu,có chút cảm nắng với nó nhưng sẽ hết nhanh do có sự xuất hiện của một nhân vật khác...(chương tiếp sẽ giới thiệu sau)

--------tiếp tục truyện nhé---------

-ừ,tôi tên Lê Tuấn Khải,cứ gọi tôi là Khải đz được rồi!!-cậu híp mắt

Nó bật cười vui vẻ mà không biết rằng phía bên trên đang có một người mặt mày đen thui khi nghe cuộc trò chuyện của 2 người,cậu nghiến răng:"Lục Kì Tâm,cô giỏi lắm,hết không nghe lời tôi,giờ lại quyến rũ cả thằng bạn thân của tôi,cứ đợi đấy,tôi sẽ không tha cho cô..!!"(haha người ta đang ghen đây mà..^^)

--------------------------------------------------------------------------

Mình mới viết truyện lần đầu nên mong mn góp ý kiến nhé,nếu truyện không hay thì mình còn sửa...Xin trân trọng cảm ơn...^^
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 5: Tình cờ..!!


Năm tiết học trôi qua với nó thật yên bình.Mọi người đang chuẩn bị ra về,bất chợt anh quay xuống hỏi nó

-Nè Tâm,hôm nay tôi đưa cậu về nhé..??

-Ơ...À...Ừ..!!-nó cười cười,thế là không phải đi bộ nữa.Cậu nghe xong câu trả lời của nó thì mặt tối sầm,gằn giọng:

-Ai cho cô về với người khác..??

-Thì sao chứ,sáng nay anh cho tôi chạy bộ tới trường,giờ lại muốn tôi chạy bộ về nhà sao,mơ đi nhá..!!-nó cãi lại

-Tôi không.........-chưa nói xong anh nhảy ngay vào miệng cậu:

-Đi đi Tâm,kệ Bảo,nó sẽ không nói gì đâu,nhanh lên,tôi sẽ đưa cậu đi ăn..!!

-Ừ mình đi thôi.-nó cười rồi xách cặp ra khỏi lớp,bỏ lại cái con người mặt mày đen thui.Cậu nghiến răng ken két:"Hừ,tối nay về tôi sẽ tính sổ với cô..!!" rồi cũng ra về.Ra đến bãi đỗ xe,anh dặn nó:

-Đứng đây chờ tôi,tôi sẽ ra ngay.-nó gật gật đầu nhìn theo dáng anh chạy vào bãi đỗ,mỉm cười nhẹ:"Sao mà quen quá..!"

---------10 năm trước--------

-Anh hai,cứu em với..huhu..!!-một cô bé mặc chiếc đầm màu hồng nhạt,đi đôi giày búp bê,tóc tết hai bên,đôi má phúng phính đang ngồi khóc trước cửa một căn biệt thự rộng lớn.Bất chợt một cậu bé chạy tới ôm cô bé vào lòng an ủi:

-Tâm à,đây không còn là nhà của chúng ta nữa rồi!-cậu bé vuốt tóc cô bé

-Không,ba đang ở trong đó mà,với dì nữa..huhu!-cô bé chỉ tay vào căn biệt thự

-Ngoan,em không được khóc,vì từ sau này em sẽ phải tự sống một mình,không có ai bên cạnh em cả,và anh cũng vậy.Anh sẽ không còn bên cạnh để bảo vệ em,để an ủi em,vậy nên em hãy mau nín đi,mẹ trên trời sẽ buồn đấy-giọng cậu bé trầm xuống

-Anh hai nói thế là sao chứ,anh hai không được bỏ em..huhu-cô bé khóc lớn hơn

-Nín đi,sẽ có người nhận nuôi em,họ sẽ đến ngay bây giờ

-Thế còn anh,anh sẽ đi đâu chứ..!!Hức hức-cô bé lấy tay quệt ngang dòng nước mắt

-Anh sẽ đến một nơi khác,một nơi không ai có thể tìm anh,nhưng đừng lo,khi nào anh sắp xếp ổn thì anh sẽ quay lại đón em

-Không chịu đâu,anh cho em theo anh đi,đừng bỏ em mà anh hai,,huhuhu-cô bé nắm chặt vạt áo anh mình,một lần nữa nước mắt lại rơi.Đúng lúc đó có hai người đi đến,một là phụ nữ,một là đàn ông.Cậu bé ngẩng mặt lên,cố kiềm nước mắt nói:

-Nhờ hai người chăm sóc cho em gái tôi,khi nào ổn tôi sẽ quay lại đón con bé-nói xong,cậu bé gạt đôi tay mũm mĩm đang nắm chặt vạt áo mình ra rồi bỏ chạy.Cô bé khóc òa lên định chạy theo nhưng bị đôi vợ chồng kia giữ lại.Cô giãy giụa:

-Buông tôi ra,mấy người thả tôi ra,tôi muốn đi với anh hai tôi,buông ra...huhu..!!..ANH HAI..!!-Cô hét lên và chỉ có thể bất lực nhìn theo bóng lưng anh hai chạy đi.

----Hiện tại----

Nó nghĩ lại quá khứ đau xót của mình-cái ngày anh hai bỏ nó đi,nó nhớ rất rõ.Nó biết,lúc anh quay lưng đi,anh đã khóc.Anh không muốn khóc trước mặt nó,không muốn để nó thấy bộ dạng yếu đuối của anh,nên anh đã kìm nén cảm xúc.Bây giờ nghĩ lại,nó thấy đau quá,nó bật khóc.Đúng lúc đó anh từ bãi đỗ xe đi ra,thấy nó khóc anh tiến lại gần hỏi:

-Tâm bị sao vậy,ai bắt nạt Tâm à.??

-Không,chỉ là bụi bay vào mắt thôi-nó cười trừ

-Ừ,thế mình đi ăn nhé

-Um..-nó gật đầu

Anh chở nó đến một nhà hàng Pháp.Ở đây được trang trí rất đẹp a.Tụi nó chọn ngay một bàn gần cửa sổ,nơi có thể nhìn ngay ra bên ngoài.Chị phục vụ đi tới:

-Hai người dùng gì ạ..??

-Tâm ăn gì nè..?-anh hỏi nó và thấy thật hối hận bởi câu hỏi của mình

-Chị cho em 2 phần bít tết khô,lẩu mực thượng hạng,gà áp chảo xibera,bánh xu kem kẹp bơ phomato,mỳ ý trộn sốt socola....(còn rất nhiều và rất nhiều..^^),được rồi chị,nhanh nhanh hộ em nhé,em đói-gọi xong,nó chu môi lên lấy tay xoa bụng,còn anh và chị phục vụ thì tròn mắt nhìn nó.Nố thắc mắc

-Sao vậy chị.

-À không có gì,thức ăn sẽ có ngay-nói rồi chị phục vụ quay đi kèm theo nụ cười tươi rói.Anh ngạc nhiên

-Gọi gì dữ vậy,bộ đói lắm à..??

-Đương nhiên,như vậy vẫn là ít,đừng nói cậu hối hận vì đưa tôi đi ăn nha.?-nó liếc mắt

-Ồ không,rất hân hạnh

Ngay sau đó thức ăn được dọn lên,cả một bàn thức ăn thịnh soạn,trong nháy mắt nó đã chiến sạch không còn lại gì,xoa xoa bụng nó cười:

-No quá, cảm ơn Khải đz nhé..!!

-Không có gì,mình về đi!!-anh tít mắt khi được nó khen.Ra chỗ thanh toán,anh phải kiềm lắm mới không khóc,anh chưa bao giờ tiêu số tiền lớn như vậy chỉ trong không đến 2 giờ đồng hồ,vậy mà mới gặp nó có một lần anh đã bị nó tiêu gần hết số tiền trong thẻ,không biết từ giờ phải sống làm sao..??(lại điêu đê,con nhà giàu mà bày đặt không còn tiền,bốc phét quá anh ơi..!!^^)

-Còn sớm,hay mình đi đâu chơi đi..?-nó đề nghị

-Ừ, hay đến khu trung tâm đi

-OK,dù gì thì tôi cũng cần mua vài thứ.

Nói rồi nó cùng anh đến TTTM dạo chơi.Ở đây không bao giờ vắng người bởi nó nằm ngay trung tâm thành phố,là nơi tụ tập của nhiều bạn trẻ,khu mua sắm của các công tử quý cô...Nó đi hết chỗ này đến chỗ kia nhưng đồ mua không nhiều,chỉ mấy thứ đồ dùng cá nhân và mấy bộ quần áo.Thấy vậy anh hỏi

-Sao mua ít vậy..?

-Thì tôi không dùng nhiều,thế nên mua vậy thôi.-nó đáp

-Cậu mà cũng biết tiếc tiền ư??

-Chứ sao,bộ tôi dùng phung phí lắm à...?-nó hỏi lại

-Chả à,một bữa ăn của cậu bằng mấy ngày ăn của tôi đấy,thế mà kêu không dùng tiền phí à..!!-anh trêu trọc

-Hứ,đấy là do cậu mời tôi ăn mà,sao lại trách tôi,có trách thì trách cái mồm của cậu,ăn nói lung tung...haha!!-nó cười sặc sụa

-Ha,hay lắm,đồ con nhợn...!!-anh lè lưỡi

-Tên kia,cậu bảo ai là đồ con nhợn,đứng lại đó cho tôi...yaaaa,,...!!-nó hét lên rồi rượt anh chạy quanh khu mua sắm.Mọi người nhìn chằm chằm vào 2 cái đứa lớn rồi mà còn chơi trò con nít,thở dài:"Bọn trẻ ngày nay lạ thật đấy..!!"

Nó vui vẻ chơi đùa mà không biết rằng đang có một con người chờ ở nhà,đợi nó về để xử tội..!!(Chị Tâm đợt này chết chắc rồi..haizz,hãy cùng cầu nguyện cho chị ấy tai qua nạn khỏi nhé mọi người..!!)
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 6: Sợ ma ư??Tôi không có..!!


Chơi chán ở TTTM,nó và anh rủ nhau đi về.Trên đường về,anh hỏi rất nhiều thứ về cuộc sống của nó.Nào là Tâm ở đâu,Tâm sống như thế nào,Tâm đang làm việc gì....??vân vân và mây mây khiến nó nhức hết cả óc.Bỗng anh hỏi nó một câu:

-Tâm sợ thằng Bảo lắm à??

-Bộ nhìn tôi giống sợ cậu ta lắm sao??-nó nhăn mặt

-À không,tại tôi hay thấy thường thì cậu chủ bảo gì thì người hầu sẽ nghe theo răm rắp,vậy mà cậu lại ngược hoàn toàn,cậu làm tôi tò mò lắm đấy biết không..!!-vừa nói anh vừa xoa đầu nó

-Bỏ ngay cái tay bẩn của cậu ra khỏi đầu tôi,có tin tôi cho cậu một phát ra khỏi xe không??-nó giơ nắm đấm lên dọa.

-Lêu.đáng lý ra tôi nói câu đấy mới đúng..-anh lè lưỡi chọc nó

-Gừ...tên kia...!!-nó giơ chân

-Ấy ấy....đừng manh động thế chứ...bộ không muốn về nhà à..??-anh giơ tay đỡ.Nó suy nghĩ một hồi,hắn ta nói đúng,hắn không trở thì làm sao mình về nhà.Nó gật gù:

-Lo mà lái xe đi,luyên thuyên lần nữa là cậu chết với tôi..!!

Về đến nhà cũng 11h đêm rồi,nó chỉ sợ mình sẽ phải đứng ngoài cổng.Bỗng có bóng người,nó giật thót tim,hóa ra là bác bảo vệ.Nó lon ton đi tới lễ phép chào:

-Cháu chào bác ạ..!!

-Ừ chào cháu,sao về muộn thế cháu??-bác bảo vệ hỏi thăm

-Dạ,cháu có việc nên mới về muộn,bác cho cháu vô nhà nhé bác..!!-mặt nó hiện lên vẻ cầu xin

-Ừm,thôi được,nhưng lần sau không được về muộn nữa nhé...!!-bác căn dặn

-Dạ..cháu đội ơn bác lắm lắm...cảm ơn bác nhia...-nó gật đầu rối rít

Bác bảo vệ cười rồi cho nó vào.Nó bước những bước thật nhẹ nhàng vào trong nhà(giống như kẻ trộm ý nhỉ..^^).Phù!!mọi người ngủ hết rồi,may quá đi mất-nó thở dài rồi đi vào trong bếp,mở tủ lạnh lấy ra chai nước suối,tu một hơi hết sạch.Bỗng có cảm giác lạnh lạnh ở sống lưng,nó quay đầu lại,không có ai,quái lạ,không lẽ nhà này có maaaaa....,không,không thể nào,làm gì có chuyện đó chứ-nó tự trấn an mình.Rồi lại có một bóng đen thoắt ẩn thoắt hiện trước mặt nó làm nó khóc không ra nước mắt,hay là trộm nhỉ,nhưng nhà này canh phòng nghiêm ngặt lắm cơ mà,làm sao có trộm được.Dấu hỏi chấm to đùng trong đầu nó,lại có tiếng kêu"Cót...két...cót...hét.."ở đâu đó vang lên,nó tái xanh mặt,lần này nó khẳng định chắc chắn là nhà này có"MA".Nó hét toáng lên:

-Aaaaaaaaaaaa....mẹ ơi...có ma...cứu con với mẹ ơi...huhu!!!-nó khóc nấc lên.Trong một góc tối nào đó có một người con trai đang cười rất thỏa mãn về trò chơi của mình.Cậu thấy vui lắm vì dọa được nó-cái con nhỏ đáng ghét trong mắt cậu.Thấy bên ngoài có tiếng khóc cùng tiếng kêu không dứt của nó,cậu thò mặt ra xem thử:

-Huhu..mẹ ơi có ma..

-Mẹ ơi cứu con...!!

-Hai ơi cứu em với..ở đây có ma..huhu..!!

Nó ngồi bệt trên sàn khóc nức nở.Thấy tình hình không ổn,lại sợ ba mẹ thức giấc,cậu bước đến cạnh nó,đặt tay lên vai nó.Vì còn sợ chuyện lúc nãy,lại thấy có cánh tay chạm vào người mình,nó hét lên:

-Aaaaa...tránh xa tôi ra...đừng bắt tôi mà...tôi chưa muốn chết đâu..hức hức!!

Cậu cố nín cười lên tiếng:

-Tôi đây mà,đừng sợ..!!

Nghe thấy có tiếng nói,nó quay phắt ra ôm chầm lấy cậu,siết cậu thật chặt trong vòng tay nhỏ bé của mình,hai vai nó run lên vì sợ,nó nói ngắt quãng:

-Hức hức...ở..đây..y...có....ma...a

Cậu vì bị nó ôm bất ngờ mà đơ toàn tập,mặt đột nhiên đỏ bừng lên,vỗ vai nó an ủi:

-Không sao,đừng sợ..làm gì có ma chứ...để tôi đưa cô lên phòng..

Nó không nói gì,chỉ rúc đầu vào vùng ngực rắn chắc của cậu thiêm thiếp ngủ.Cậu ẵm nó lên phòng.Mở cửa phòng nó ra,công nhận phòng ngăn nắp thật(phòng con gái mà..^^),đặt nó xuống giường nhưng không sao gỡ tay nó ra khỏi người mình được.Cậu ngước mặt lên thì đụng ngay là khuôn mặt tròn bầu bĩnh trắng bóc của nó,đôi mắt vẫn còn đọng lại và giọt nước nhỏ li ti,đôi môi đỏ mọng mấp máy.Cậu nhìn chằm chằm vào nó,công nhận con nhỏ này cũng xinh phết,không đến nỗi nào.Nó cất tiếng gọi trong giấc ngủ:

-Đừng đi mà...tôi sợ lắm..đừng bỏ tôi..-nó thu người mình lại đồng thời cánh tay cũng kéo sát người cậu xuống làm mặt cậu và mặt nó gần nhau đến mức chỉ còn 5cm là chạm môi.Nó chẳng biết gì,chỉ có cậu là mặt đỏ không thể nào đỏ hơn.Cậu cố gắng gỡ tay nó ra,ôm nó vào lòng thủ thỉ:

-Ngủ đi,tôi sẽ ở đây với cô,đừng sợ..!!

Nó quay qua ôm lấy cậu,cậu cũng ôm nó,hai người chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.Sáng hôm sau,bị ánh sáng từ cửa sổ hắt vào,nó mở mắt ra nhìn xung quanh rồi lại lấy hai tay dụi dụi mắt,không phải chứ,sao tên này lại ở đây,lại còn nằm trên giường mình nữa chứ

-Yaaaaa...tên b**n th** này,,!!-nó giơ chân đạp cậu xuống đất không thương tiếc.Bị ngã bất ngờ,cậu ngồi dậy nheo nheo mắt,nhăn mặt:

-Ui da,,, cô làm gì vậy hả,sao lại đạp tôi chứ

-Ai cho anh ngủ trên giường tôi chứ,lại còn ôm tôi nữa..!!-vừa nói nó vừa nhìn xung quanh người mình.

-Thì sao chứ...Hửm..-cậu dí sát mặt nó hỏi

-Anh....anh... hôm qua anh đã làm gì tôi hả..!!-nó hét lên

-Tôi làm gì á..cô nghĩ xem,một nam một nữ ngủ chung phòng,chung giường,lại còn ôm nhau thì cô nghĩ xem sẽ làm gì...!!

-Aaaaa...tôi ghét anh..đồ b**n th**...-nó lấy gối trên giường ném vào người cậu,cậu né nhanh chóng,mặt quay trở lại lạnh tanh:

-Mau thay quần áo rồi xuống ăn cơm để còn đi học.Tôi cho cô 5 phút,không nhanh thì chuẩn bị tinh thần chạy bộ tiếp đi.

Nó đứng chặn trước cửa phòng,ngẩng mặt lên hỏi:

-Nói, hôm qua sao anh lại ở phòng tôi??

-À..hôm qua cô sợ ma quá,thế là ôm tôi đi ngủ luôn mà..bộ không nhớ gì à..??

-Tôi...tôi...làm gì có chứ,anh nói xạo..!!-nó ấp úng,mặt đỏ bừng

-Tôi nói dối cô làm gì,cô sợ ma..haha-cậu cười sặc sụa

-Sợ ma ư??Tôi không có..!!-nó cãi lại

-Thế mà hôm qua ai khóc,ai cứ kêu mẹ ơi,rồi lại kêu nhà này có ma...hửm hửm..???

-Tôi....!!

-Thôi,xuống ăn cơm rồi đi học.-cậu nhắc.Nó chạy một mạch vào nhà tắm,nhìn bóng lưng nó chạy,bất giác cậu mỉm cười.Giật mình,mình vừa làm gì vậy nè,cười ư,lạ thật đấy.Cậu không hiểu tại sao từ ngày nó về là cậu nói nhiều hơn,cười nhiều hơn,hay cãi nhau với nó nữa.Đã từng có một thời gian cậu sống trong đau khổ,và từ ngày đó cậu luôn xa cách mọi người,ít nói chuyện với người lạ và cũng chẳng bao giờ thấy nụ cười hiện diện trên môi cậu.Cái ngày định mệnh đó luôn ám ảnh và dày vò trái tim cậu một cách đau đớn mà không ai có thể hiểu thấu được nỗi đau ấy.
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 7: Kí ức hiện về


-------10 năm trước------

Một cô bé chừng năm tuổi đang chơi cùng một cậu bé trong công viên.Cô bé luôn miệng nói:

-Bảo Bảo,Nhi muốn uống nước,Bảo Bảo mua nước cho Nhi đi..!!Đi mà!!Đi mà Bảo Bảo>>!!-cô bé tên Nhi giương đôi mắt to tròn lên nhìn cậu,lắc lắc cánh tay áo cậu nũng nịu.Cậu cười cười,nụ cười tỏa nắng,xoa đầu Nhi cậu nói:

-Ừ,Bảo sẽ mua cho Nhi nhé,ngồi đây đợi Bảo một chút,Bảo đi rồi quay lại liền hà...!!

Cậu chạy đi,Nhi ngồi lại đó một mình,đôi tay trắng mũm mĩm đan vào nhau,miệng cười tươi rói.Nhi nói với theo:

-Nhi uống nước dâu nhé..!

-Bảo biết mà>.
 
Thiếu Gia Ác Ma, Anh Lại Muốn Làm Gì Nữa..??
Chương 8: Ờ,sao cũng được...!!!


Cửa phòng tắm bật mở,nó từ trong đi ra,thấy cậu vẫn đứng đó như trời trồng,không có ý định di chuyển.Nó đi lại vỗ vai cậu đến"đốp"một phát,cười tươi rói:

-Ê,sao chưa xuống nữa hả,định đứng đây hết ngày à..??/

Cậu bị nó vỗ vai thì giật mình,chớp chớp mắt nhìn nó,nó đơ người"trời ơi,thằng cha này nhìn dễ thương ghê..!!".Lắc lắc đầu quay trở về thực tại,nó hắng giọng;

-Đi thôi,xuống ăn cơm đi.

Cậu gật đầu rồi quay lưng đi,không nói một lời gì cả.Nó nhíu mày khó hiểu,cậu ta bị gì vậy,chẳng lẽ bị ma nhập.trời ơi,mẹ ơi cứu con a~~~~.Ra đến bếp,thấy cậu đang ăn,nó tự nhiên kéo ghế ngồi đối diện cậu,cậu liếc mắt:

-Ai cho cô ngồi đây chứ,đứng lên mau.!

-Ơ,tại sao chứ..??-nó ngây thơ hỏi lại

-Tôi là chủ hay cô là chủ?/-cậu hỏi

-Đương nhiên là anh rồi.-nó khẳng định

-Thế thì mau đứng dậy,tôi nói cô phải nghe,đây là mệnh lệnh.

-Ờ,sao cũng được..!!-nó bĩu môi,làm ra vẻ mặt bất cần đời nhìn cậu.Cậu hừ 1 tiếng lạnh ngắt rồi đứng dậy đi học,thầm nghĩ "nhìn bản mặt con nhỏ này làm mình hết cả hứng ăn..".Thấy cậu đi,nó cũng lon ton chạy theo cậu.Bỗng dưng cậu dừng lại đột ngột làm nó chạy đằng sau đâm sầm ngay vào cái bức tường thịt.Nó xoa xoa cái mũi đáng thương,ngước mắt lên nhìn cậu,rưng rưng như sắp khóc:

-Anh đi kiểu gì vậy hả,gãy mũi tôi luôn rồi đây nè..!!

Cậu nhìn nó,có cái gì đó vui vui khi nó bị như vậy nhưng cậu vẫn lạnh nhạt:

-Ai bảo cô đi đằng sau tôi,tự làm tự chịu nha,tôi không liên quan đâu đấy.đi học đây.

Nó lừ mắt,phủi phủi tay đứng dậy"hừ,quân tử 10 năm trả thù chưa muộn a~~~".Nó gào thét trong lòng rồi cũng cùng cậu đi học.Hôm nay nó không phải chạy bộ nữa rồi nhưng trớ trêu thay,ai biết được trước sự đời,cậu cho nó đi xe cùng cậu.....và cậu bắt nó phải đứng a.Nó hét lên:

-Anh điên à,sao lại bắt tôi đứng chứ.

-Hờ,không đứng thì xuống xe.-cậu phán một câu xanh rờn làm nó tức muốn ói máu."Làm sao bây giờ,xuống cũng không được,ở lại cũng không xong,thôi kệ,mình sẽ tính sổ với hắn ta sau"-nó suy nghĩ,dám troll bản cô nương ư,rồi cô nương đây sẽ cho anh biết tay nhá,đợi đấy.

-Đứng thì đứng,sợ gì chứ,hứ-nó vênh mặt.Cậu mỉm cười đắc ý"để xem cậu đứng được bao nhiêu..!!^^".Xe bắt đầu chuyển bánh,đang đứng thẳng bằng,theo quán tính nó suýt chút nữa là ngã ngay ra đằng sau,may mà mình kịp không thì toi..-_-.Nó nhăn nhó mặt mũi,đứng thế này khó chịu quá đi mất.Liếc sang cậu,thấy cậu ta ngủ ngon lành,nó chỉ muốn đấm vào cái bản mặt đó một cái cho đỡ ngứa mắt.Bất chợt xe thắng gấp,nó không giữ được thăng bằng liền ngã ngay vào người cậu.Cảm giác có gì đó đè lên người mình,cậu mở mắt,đập vào mắt cậu là đôi mắt to tròn đen láy của nó.Tư thế của 2 người rất chi là mờ ám a.Cậu ngồi phía dưới,nó đứng phía trên,một tay đặt vai cậu,một tay để trên thành ghế,một chân để trên đùi cậu,mặt dí sát mặt cậu,suýt chút nữa là kiss a.Cậu ho khan,nó giật mình ngượng chín mặt"trời ơi,mình vừa làm gì vậy nè,xấu hổ quá đi mất".Không khí trên xe tràn ngập sự gượng gạo.May quá,cuối cùng cũng đến trường rồi,nó phải thoát ngay ra khỏi đây,không thì chết ngạt mất.Xe vừa dừng,nó chạy một mạch ra ngoài hít không khí.Còn cậu,ung dung như chưa có gì xảy ra.Đi gần về phía nó,cậu thăm dò:

-Bị sao???

-Không...không bị sao cả..-nó ấp úng

-Thế lên lớp,đứng đây có mà làm xiếc cho bọn kia xem à..-cậu chỉ chỉ tay xung quanh

-Ờ...ừm...đi thôi-nó đi theo cậu lên lớp.

------------------

Chap này ngắn quá,,xl nha vì tg rất bận.Chap sau nhất định sẽ bù a.

Mn nhớ Đề cử->Theo dõi cho tg lấy động lực viết nha.Cảm ơn nhiều ạ....^^
 
Back
Top Bottom