Đô Thị  Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 320: “Tập đoàn Sách Bác?”


Sau đó cô ta chỉ tay về phía Tiêu Sách rồi nói gì đó vào tai của thanh niên bên cạnh.

Thanh niên kia nhìn Tiêu Sách, ánh mắt lóe lên tia sáng, gật gật đầu rồi trấn an Dư Vi vài câu.

Ngay lập tức Tiêu Sách đã hiểu ra mọi chuyện, chỉ sợ sau này anh không sống yên được rồi, Dư Vi là người thù dai, Tiêu Sách làm nhục cô ta, làm sao mà cô ta không trả thù được.

Nhưng Tiêu Sách cũng không lo lắng, vẫn ngồi tại chỗ chờ Dư Vi ra tay.

Thanh niên bên cạnh Dư Vi không lập tức tới kiếm chuyện với Tiêu Sách mà chỉ ở trong hội trường phía sau đi qua anh, hiển nhiên địa vị của anh ta ở đây không hề thấp, bất luận đi đến đâu cũng đều sẽ được người khác chủ động tới bắt chuyện, chào hỏi, giống như một vai chính vậy, luôn được người khác vây quanh.

Mà Dư Vi thì liên tục ôm tay anh ta, trên mặt đầy vẻ kiêu ngạo.

Thi thoảng cô ta sẽ nhìn về phía Tiêu Sách với vẻ mặt kiêu ngạo, chỉ tiếc là cô ta không nhìn thấy Ôn Liễu để khoe niềm tự hào của bản thân, vì vậy sắc mặt lập tức trở nên chán ghét và căm hận.

Tiêu Sách nhịn không được cười khẽ một tiếng, đúng là cho dù là người ở tầng lớp nào thì lòng ham hư vinh cũng đều tồn tại.

Tiêu Sách cũng lười nhác chẳng xen vào chuyện hai người đó nữa, ở hội trường có rất nhiều bánh ngọt, hoa quả, điểm tâm, còn có một nhóm đầu bếp chuyên biệt đang chuẩn bị ở một bên, muốn ăn gì có đều có thể nói với bọn

ho.

Tiêu Sách chưa ăn tối mà tới đây luôn, bây giờ có chút đói bụng nên đi tới nói đầu bếp làm cho anh miếng thịt bò Orleans hảo hạng quen thuộc.

Sau đó Tiêu Sách coi như không có ai bên cạnh mà ăn luôn.

Khi sắp ăn xong, bỗng nhiên Tiêu Sách phát hiện Dự Vi với thanh niên kia dẫn. theo một đám người đi về phía anh, cuối cùng dừng lại trước bàn của anh.

Sắc mặt Dư Vi lộ ra vẻ khinh thường, cười lạnh nói: “Đúng là thứ quê mùa nghèo nàn, y hệt như ma đói đầu thai!”

Tiêu Sách thản nhiên nhếch mày nói: “Này bà thím, cô có thể đừng mở miệng trong lúc tôi đang ăn được không? Thối lắm đó cô biết không? Thịt bò Orleans ngon như vậy, còn một phần mười chưa ăn hết, lãng phí lắm đó.”

Nói xong, Tiêu Sách ném đ ĩa đi rồi đứng lên.

Không biết có phải cố tình hay không, Tiêu Sách chỉ bỏ lại dĩa còn con dao vẫn cầm trong tay, anh đứng lên đối mặt với đám người, xoay con dao đang cầm trong tay.

“Có việc gì sao?”

Anh thản nhiên nói và xoay con dao trong tay, biểu cảm cà lơ phất phơ, lập tức làm cho nhóm người đó nhíu mày lại, nhịn không được lui về phía sau vài bước.

Dù sao thì lỡ như Tiêu Sách nổi điên lên, cho mỗi người bọn họ ăn một dao thì thật không vui chút nào.

Sắc mặt Dư Vi rất khó coi, cô ta đang định nói gì đó thì bị thanh niên bên cạnh ngăn cản lại.

Thanh niên lạnh nhạt cười, mở miệng nói: “Người anh em, nói chuyện khó nghe quá, nhìn biểu hiện của anh như vậy chắc là lần đầu tiên tham gia tiệc tối của hội thương mại Giang Lăng phải không? Trước tiên tôi muốn giới thiệu một chút, tôi tên là Từ Huy, bố của tôi là Từ Kiến Vinh, anh có nghe qua tập đoàn Cảnh Vinh chưa? Không biết người anh từ đâu trà trộn vào đây nhỉ?”

Tiêu Sách nghe vậy lạnh nhạt cười: “Từ Kiến Vinh... Hóa ra là cậu chủ của tập đoàn Cảnh Vinh, ngưỡng mộ đã lâu.”

“Ha ha, người anh em vẫn chưa giới thiệu bản thân mình nhỉ, nếu đã tới tiệc tối này, có khi sau này sẽ là người một nhà, nên trao đổi với nhau nhiều một chút.”

“Ha ha, nếu cậu đã thực sự muốn biết thì nói với cậu cũng chẳng sao cả, tôi tên Tiêu Sách, ông chủ của tập đoàn Sách Bác.”

Tập đoàn Sách Bác là tập đoàn mà Cố Minh vừa mới đăng ký xong, tất cả nhân viên cấp cao bây giờ cũng chỉ có ba người Tiêu Sách, Phương Bác và Cổ Minh, chuyện làm ăn cũng mới xuất khẩu được mấy trăm nghìn đôi dép lê, đến nhà xưởng còn chưa có, còn chưa thể coi là tập đoàn được, nhưng nếu Từ Huy đã hỏi thì Tiêu Sách cũng trả lời thôi.

“Tập đoàn Sách Bác?”
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 321: Thất lễ quá rồi


Từ Huy nghe vậy hơi ngạc nhiên, rõ ràng chưa từng nghe qua, mà vẻ mặt của mấy người bên cạnh Từ Huy cũng mơ hồ không rõ, hoàn toàn chưa từng nghe qua cái tên này.

Mà chưa từng nghe qua thì chắc cũng chẳng có tiếng tăm gì, có lẽ chỉ là một công ty nhỏ thôi.

Lập tức Từ Huy an tâm hơn một chút, cười nhạt nói: “Ngưỡng mộ đã lâu, hóa ra anh Tiêu Sách tự dựa vào bản lĩnh của mình để làm ông chủ, thất lễ quá rồi, nhưng mà...”

Tiêu Sách lạnh nhạt cười, biết Từ Huy sắp bắt đầu rồi, cũng không nói gì nữa.

Sắc mặt Từ Huy trở nên cứng ngắc, lạnh lùng nói: “Nhưng mà, Dư Vi là cô gái của tôi, anh nói với Dư Vi như vậy là đang muốn làm nhục Từ Huy tôi sao?”

“Phải... Thì sao?” Tiêu Sách cười nhạt.

Ngay lập tức Từ Huy vô cùng sửng sốt, sau đó sắc mặt trở nên khó coi, trước đó Dư Vi có nói Tiêu Sách này rất ngạo mạn, lúc ấy anh ta vẫn chưa hiểu được nhưng bây giờ thì hoàn toàn hiểu ra rồi.

Anh ta hừ lạnh một tiếng: “Được lắm, xem ra anh Tiêu Sách rất tự tin! Nếu mọi người đã là người của hội thương mại Giang Lăng thì tôi cũng sẽ không ức h**p anh để tránh ảnh hưởng đến tình đoàn kết của hội thương mại Giang Lăng, nếu đã có ân oán thì giải quyết trên võ đài là được rồi, không biết anh Tiêu Sách có dám lên võ đài hay không?”

Rất hiển nhiên là anh ta đã coi Tiêu Sách là người của hội thương mại Giang Lăng rồi.

Tiêu Sách nghe vậy lập tức lộ ra vẻ mặt kỳ quái, cười nói: “Cậu nói muốn giải quyết ân oán với tôi trên võ đài sao? Cậu chắc chứ?”

Từ Huy cười lạnh nói: “Sao vậy? Anh Tiêu Sách không dám à? Nếu không dám tôi cũng không bắt ép anh, nếu vậy anh thành thật nhận lỗi với Dư Vi, nói “Tôi là phế vật” một trăm lần là được rồi, không thì đừng trách Từ Huy tôi không quan tâm tới sự đoàn kết ở hội thương mại Giang Lăng mà ức h**p anh!”

"Ha."

Tiêu Sách nhịn không được cười lên, anh đánh giá Từ Huy, nhận ra Từ Huy dưới lớp âu phục cũng có chút bản lĩnh.

Tuy rằng không phải dạng vai u thịt bắp, mạnh mẽ có lực, nhưng chắc chắn rất thường xuyên tập luyện, có lẽ đã học qua chút vẽ rồi, cũng có chút trình độ đánh đấm.

Mà có lẽ đây là lý do anh ta tự tin muốn giao đấu với Tiêu Sách trên võ đài như vậy.

“Chàng trai, nếu cậu sợ thì quỳ xuống mà xin lỗi đi, cậu Từ cũng không phải người quá đáng, có khi sẽ không so đo tính toán với cậu nữa đâu.” Có người mở miệng châm biếm.

“Ha ha, chàng trai này chắc chắn không dám rồi.”

“Tôi hy vọng cậu có gan để lên võ đài, như vậy thì cậu có thể thấy được sức mạnh to lớn của cậu Từ, nhưng tôi thấy tên nhóc này chỉ được cái mạnh miệng mà thôi, đánh nhau là chuyện của đàn ông, cậu ta không có gan đâu!”

Tiêu Sách thản nhiên cười, những bình luận lọt vào tai, anh bình tĩnh nói: “Cậu thực sự muốn giải quyết ân oán với tôi trên võ đài sao? Không hối hận? Nắm đấm không có mặt đầu, lỡ như tới lúc đó làm cậu Từ bị thương thì thật không hay chút nào.”

Từ Huy nghe vậy, lạnh lùng nói: “Nếu anh có thể làm tôi bị thương, thì coi như anh có bản lĩnh, sau này sẽ không ai tới làm phiền anh nữa, điều này thì tôi hứa danh dự.”

“Nếu cậu đã cương quyết như vậy, thì được thôi...”

Tiêu Sách cười nhạt, lúc này mới bỏ con dao xuống, vỗ tay: “Đánh ở đâu, cậu dẫn đường đi.”

“Hừ!”

Từ Huy thấy Tiêu Sách đáp ứng như vậy, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng, xoay người đi về phía một góc trong hội trường.

Những người khác cũng lập tức trở nên hưng phấn, dù sao vào góp vui cũng không sao, ai ai cũng vừa thấy buồn cười vừa thương hại mà nhìn Tiêu Sách

Tiêu Sách thấy biểu tình mọi người như vậy, anh biết ngay chắc là Từ Huy cũng có chút thực lực, nhưng đáng tiếc là anh ta chọn sai đối thủ rồi.

Vẻ mặt Tiêu Sách thoải mái đi nhanh theo Từ Huy đến một góc trong hội trường, đây là một sân khấu có bậc thềm cao hơn, phạm vi rộng tầm bảy tám mét, vừa vặn có thể dùng làm võ đài.

Từ Huy bước lên đài, cởi áo khoác ra, lộ ra thân hình to lớn, lập tức thu hút được tiếng thét chói tai của mấy cô gái dưới đài.

Từ Huy cũng cực kỳ vừa lòng với vóc dáng của mình, cười nhạt nhìn Tiêu Sách chưa có chút động đậy nào nói: “Thế nào? Người anh em Tiêu Sách sợ

rồi sao, lại đổi ý rồi à?”
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 322: “Cô muốn ăn đòn rồi!”


Tiêu Sách cười nhạt nói: “Chưa đến mức đổi ý, nhưng tôi nghĩ đã lên võ đài

rồi, nếu không cược tiền thì cũng chẳng có ý nghĩa gì...”

Từ Huy nghe vậy lập tức mở miệng nói: “Hả? Anh muốn cược bao nhiêu?”

Tiêu Sách thản nhiên nói: “Cậu là cậu chủ của tập đoàn Cảnh Vinh, nếu cược

ít quá thì chẳng phải là một loại sỉ nhục đối với cậu sao? Hai là cược hai trăm vạn đi, hai trăm vạn là có thêm động lực rồi.”

“Hai trăm vạn!” Từ Huy nghe vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi.

Tuy là con trai cả của tập đoàn Cảnh Vinh, có thể được coi là một trong những câu chủ giàu có nhất ở thành phố Giang Lăng, nhưng hai trăm vạn cũng không phải con số nhỏ, trong lúc nhất thời anh ta đầy kinh ngạc nhìn Tiêu Sách.

Anh ta đang nghĩ, liệu Tiêu Sách thực sự đang nắm chắc phần thắng hay chỉ đang đánh lừa anh ta!

Nhưng anh ta không thể nhìn ra được gì từ khuôn mặt của Tiêu Sách, vẻ mặt của Tiêu Sách rất bình tĩnh, giống như anh ta muốn đặt cược hay không là tùy anh ta, Tiêu Sách không quan tâm, điều này làm Từ Huy cảm thấy không đúng lắm.

"Thế nào, cậu Từ, ngay cả hai trăm vạn cậu cũng không dám đặt cược sao? Vậy thì thôi vậy." Tiêu Sách nói.

Anh nói xong, đám người đang xem náo nhiệt đột nhiên thấp giọng bàn tán, những lời bàn tán này lọt vào tai Từ Huy, tuy không phải là châm biếm anh ta, nhưng cũng khiến sắc mặt Từ Huy trở nên khó coi.

Anh ta khịt mũi lạnh lùng nói: "Nếu anh đã muốn đưa tiền cho tôi, vậy thì tôi cũng không khách sáo nữa. Tuy rằng chỉ có hai trăm vạn, nhưng cũng đủ để tôi mua một sợi dây chuyền cho Dư Vi."

Anh ta nói xong, người hạnh phúc nhất chính là Dư Vi.

Đột nhiên cô ta ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy tự hào và yêu thích nhìn Từ Huy, trong khi những người phụ nữ khác xung quanh đều lộ ra vẻ ghen tị.

“Dư Vi, Từ Huy tốt với cô quá. Nếu người yêu tôi tốt với tôi như vậy, muốn tôi làm tư thế nào tôi cũng chấp nhận!”.

“Ha ha, cho dù người yêu cô không tốt với cô, không phải cô cũng cam lòng làm bất cứ tư thế nào hay sao? Cô chính là một tiểu tạo hóa, vì vậy cũng đừng ghen tị với Dư Vi người ta."

“Cô muốn ăn đòn rồi!”

Tiêu Sách nghe Từ Huy đồng ý thì trên mặt cũng lộ ra sự vui vẻ.

Vào lúc này, cuối cùng anh cũng bắt đầu cảm thấy việc đồng ý với Ôn Liễu đến tham dự bữa tiệc của Hội thương mại Giang Lăng là việc đúng đắn, vì anh sẽ có thể kiếm thêm tiền.

Anh chậm rãi bước lên võ đài, cởi áo vét ra.

Mặc dù đây chỉ là một bộ đồ vest bình thường, giá chưa đến một nghìn tệ, nhưng dù sao cũng là quần áo mới, Tiêu Sách không muốn làm bẩn bộ quần áo mới của mình.

Anh cũng không lo lắng sau khi anh đánh thắng Từ Huy sẽ không đưa tiền cược cho anh. Dù sao thì vào lúc này ở dưới võ đài, hơn một nửa thành viên của Hội thương mại Giang Lăng là phú nhị đại, chẳng khác nào phú nhị đại của cả thành phố Giang Lăng đều tập trung ở đây, Từ Huy sẽ không vì hai trăm vạn mà khiến bản thân mất mặt với nhiều người như vậy.

Một khi tin này truyền ra ngoài, đó không chỉ là chuyện mất mặt nữa.

Suy cho cùng thì cho dù anh ta không biết xấu hổ, nhưng cũng phải giữ thể diện cho bố anh ta, trong kinh doanh quan trọng nhất chính là chữ tín, nếu Từ Huy dám lật lọng thì sau này còn ai dám làm ăn với tập đoàn Cảnh Vinh nữa?

Sau khi khởi động tay chân, Tiêu Sách ra hiệu rằng Từ Huy có thể bắt đầu.

Vẻ mặt Từ Huy trông có vẻ rất kiêu ngạo, đánh nhau đối với anh ta chỉ là một chuyện nhỏ, dù có đánh nhau, anh ta cũng cảm thấy bản thân sẽ thắng.

Bởi vì anh ta đã từng nhận được sự hướng dẫn riêng từ một võ sư Taekwondo.

Dù chưa học qua cấp bậc nào, nhưng theo võ sư Taekwondo đó thì thực lực của anh ta ít nhất cũng cao tới đại đen, tức là khả năng thực chiến của anh ta chỉ kém hơn một chút.

20220304060928-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 323: Không ngờ anh cũng có chút thực lực."


Từ Huy cho rằng Tiêu Sách tuyệt đối không thể mạnh hơn quân nhân đặc chủng.

“Đến đây đi!”

Từ Huy hét lên, hơi cúi thấp nửa người trên xuống, chuẩn bị tư thế chờ Tiêu Sách ra tay, tuy rằng anh ta cảm thấy nhất định bản thân sẽ chiến thắng, nhưng anh ta vẫn ghi nhớ lời dặn của võ sư Taekwondo, trong lúc thực chiến, những chuyện ngoài ý muốn cũng có thể phát sinh, vì vậy nhất định không thể khinh suất, phải tập trung toàn lực chiến đấu!

Anh ta cảm thấy rằng thực lực giữa anh ta và Tiêu Sách giống như sư tử và thó!

Tiêu Sách cười nhạt, anh không có ý định nhường Từ Huy, anh trực tiếp đấm một đấm, nhưng không dùng bất kỳ chút sức lực nào vào trong nắm đấm. của mình, thoạt nhìn trong rất yếu ớt.

“Chỉ đến mức này thôi sao?” Hai mắt Từ Huy sáng lên, trong lòng cảm thấy có chút khinh thường.

Taekwondo chủ yếu dùng chân, nhưng ngay lúc này anh ta lại dùng tám phần sức lực của mình chào đón Tiêu Sách bằng một cú đấm, anh ta muốn kiểm tra kỹ thực lực của Tiêu Sách trước.

Bốp!

Không ngờ, hai nắm đấm chạm vào nhau, cuối cùng Tiêu Sách lui về phía sau ba bước, Từ Huy cũng lùi lại một bước.

"Ồ? Không ngờ anh cũng có chút thực lực."

Từ Huy lùi lại một bước, trong lòng đột nhiên có chút kinh ngạc, cảm thấy nắm đấm mềm mại của Tiêu Sách có vẻ mạnh mẽ hơn anh ta tưởng tượng nhiều, vậy mà Tiêu Sách lại có thể chịu được tám phần sức lực của anh ta.

Nhưng cũng chỉ đến được thế thôi!

Dù sao thì thứ anh ta mạnh nhất cũng không phải là nắm đấm, mà là đôi chân!

Từ Huy cảm thấy đã đoán ra được điểm mạnh của Tiêu Sách, Từ Huy lập tức tung quyền cước như vũ bão vào Tiêu Sách, khiến Tiêu Sách chỉ có thể phòng ngự mà không thể tấn công.

Trong lòng Từ Huy thầm chế nhạo, cho rằng mình nhất định sẽ chiến thắng, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

Đương nhiên đây là do Tiêu Sách cố tình làm như vậy, lúc này Tiêu Sách thậm chí còn không dùng đến một phần sức lực của bản thân. Dù là tay chân luống cuống hay vẻ mặt hoảng hốt lo lắng cũng là do anh cố tình giả vờ mà thôi, dáng vẻ như bản thân sắp thua đến nơi rồi.

Cơ thể của anh giống như một con tàu nhỏ trong cơn mưa bão, nó có thể bị lật úp bất cứ lúc nào...

Ngay cả Từ Huy và những người đang phấn khích theo dõi trên võ đài đều cảm thấy Từ Huy chiếm ưu thế tuyệt đối, việc Tiêu Sách bại trận chỉ còn là vấn đề thời gian.

Điều này khiến nhiều người dưới võ đài ra sức cổ vũ Từ Huy và dốc lòng tâng bốc anh ta, khiến cho tiếng hò hét vang vọng khắp võ đài, ai ai cũng cổ vũ Từ Huy.

Đặc biệt là một số phụ nữ, khi nhìn thấy Từ Huy dùng quyền cước, ngay lập tức, vẻ ngoài điển trai của anh ta đã khiến họ phải la hét cả lên vì phấn khích và cổ vũ cho Từ Huy hết lần này đến lần khác.

Và điều này đương nhiên càng khiến Dư Vi tự hào hơn.

“Từ Huy, anh đừng chơi với anh ta nữa, hãy dạy dỗ anh ta thật tốt vào!” Dư Vi hung hăng mở miệng nói, cô ta hy vọng Từ Huy sẽ giẫm nát Tiêu Sách dưới lòng bàn chân.

Từ Huy nghe vậy, nhất thời trên mặt cũng lộ ra vẻ gấp rút.

Thật ra anh ta cũng muốn nhanh chóng đánh chết Tiêu Sách rồi giẫm lên Tiêu Sách, nhưng anh ta không làm được!

Nhìn bề ngoài, dường như Tiêu Sách sẽ thua bất cứ lúc nào, ban đầu Từ Huy cũng cảm thấy như vậy, nhưng thời gian trôi qua, Từ Huy lại phát hiện ra rằng Tiêu Sách giống như một con lật đật.

Cho dù anh ta có công kích Tiêu Sách ác liệt như thế nào, cho dù anh ta có tăng tốc hay tăng sức lực như thế nào đi chăng nữa, Tiêu Sách vẫn có thể né được và dáng vẻ giống như anh sắp ngã xuống.

Từ Huy cho rằng chỉ cần anh ta tăng thêm sức lực, Tiêu Sách sẽ bị đánh bại, nhưng sau khi tăng thêm sức lực, anh ta lại phát hiện Tiêu Sách vẫn là dáng vẻ sắp ngã xuống đó chứ không thật sự bị đánh ngã.

Đột nhiên Từ Huy nghiến răng, sau nhiều lần dùng sức tấn công bằng quyền cước, hơi thở của anh ta đã có chút gấp gáp, nếu không phải Tiêu Sách còn thở gấp hơn anh ta, mọi người đã cảm thấy Tiêu Sách đang chiếm ưu thế.

"Đánh anh ta đi! Cậu Từ, đánh anh ta đi, đánh chết anh ta!"

"Anh ta sắp không chịu được rồi, cậu Từ thật lợi hại, đá anh ta đi, đá vào đầu anh ta! Đá vào ngực anh ta, đá vào hạ bộ anh ta đi, đá đá đi!"
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 324: Tôi cũng muốn học Taekwondo!"


"Cậu Từ cố lên!"

"Cậu Từ thật đẹp trai!"

Những người dưới võ đài tiếp tục hét lớn, như thể lúc này họ đang đấu với Tiêu Sách chứ không phải Từ Huy, mọi người đều bừng bừng hưng phấn.

Nghe thấy tiếng hò hét của đám đông, mặc dù Từ Huy lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng anh ta vẫn trở nên phấn khích.

Anh ta chăm chỉ tập luyện và không ngần ngại phải trả một cái giá cao để mời một võ sư Taekwondo về dạy cho mình, không phải là vì muốn thể hiện sự lợi hại của bản thân cho người khác thấy sao?

Lúc này, thế tấn công của Từ Huy càng trở nên dữ dội hơn, anh ta cảm thấy rằng từ nãy giờ Tiêu Sách chưa hề đánh trả, có lẽ Tiêu Sách hoàn toàn không có khả năng đánh trả, mà chỉ có thể phòng thủ.

Nghĩ vậy, anh ta quyết định sử dụng những thủ thuật không dễ sử dụng trong thực chiến.

Đột nhiên, mọi người trên võ đài hét lên.

"A! Đẹp trai quá, đây có phải là Taekwondo không? Tôi cũng muốn học Taekwondo!"

“Hóa ra Taekwondo lợi hại như vậy, sớm biết vậy tôi cũng học Taekwondo rồi, một khi học được không phải sẽ khiến mọi người điên đảo vì tôi sao? Lúc đó Từ Huy sẽ không thể lên mặt được nữa.”

Tiếng cổ vũ và hò hét khiến cả hội trường trở nên vô cùng náo nhiệt.

Và ngay khi mọi người đang hò hét cho Từ Huy vì sự đẹp trai của anh ta, thì Từ Huy đột nhiên duỗi chân sau, cả người bay lên cao.

Anh ta tin rằng chỉ cần anh ta sử dụng chiêu thức này, anh ta chắc chắn sẽ thu hút được nhiều tiếng la hét hơn.

Và ngay sau khi anh ta bay lên, trong lúc nhất thời Tiêu Sách không còn chỗ nào để né, Tiêu Sách vốn bị Từ Huy ép đến thở cũng không nổi, trên khóe miệng đột nhiên hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

"Chơi với cậu lâu như vậy rồi, chắc là cậu đã rất vui chứ gì? Bây giờ đã đến lúc kết thúc rồi."

Tiêu Sách vừa nghĩ xong, cả người đột nhiên ngã ra phía sau, trông như không thể chống đỡ được nữa, cả người ngã xuống.

Thật trùng hợp, hướng anh rơi xuống chính là hướng Từ Huy bay lên.

Đột nhiên, vai của Tiêu Sách đè lên lưng của Từ Huy, Từ Huy đang bay lên đột nhiên bị kéo xuống mất thăng bằng, cả người bay ra ngoài.

Rầm!

Trong một giây tiếp theo, Từ Huy rơi mạnh xuống đất, nhưng Tiêu Sách thì lại không bị gì.

Nhìn thấy cơ hội tốt như vậy, đầu tiên anh giả vờ hoang mang không biết chuyện gì đang xảy ra, sau đó lộ ra vẻ kinh ngạc, trực tiếp lao đến bên cạnh đầu Từ Huy, một chân giẫm lên.

Trong phút chốc, đám người vẫn đang gào thét vì Từ Huy đột nhiên giống như bị nghẹn lại, trở nên vô cùng yên lặng, ai cũng trợn mắt há hốc mồm.

Tại sao Từ Huy vừa mới đẹp trai như vậy lại ngã xuống?

Tại sao Tiêu Sách vừa mới không thể trụ được sắp ngã lại không ngã?

Một chân anh giẫm lên đầu Từ Huy, trong nháy mắt, mặt của Từ Huy đã chảy máu!

Cả đám sững sờ, Từ Huy cũng ngẩn người, khó khăn ôm đầu.

Nhưng mọi người đều cho rằng Từ Huy có thể ngăn Tiêu Sách giẫm xuống, bọn họ đều nghĩ Tiêu Sách chỉ đang giẫm bừa mà thôi, chỉ có Từ Huy mới biết rằng anh đang giẫm thật.

Ngay sau đó, toàn bộ khuôn mặt của Từ Huy đã bị sưng đỏ cả lên.

“Đừng, đừng giẫm nữa, chúng tôi nhận thua, đừng giẫm nữa!” Dư Vi hét lên, lao lên võ đài bảo vệ Từ Huy.

“Vậy tôi thắng đúng không?” Tiêu Sách cười toe toét, đồng thời kèm theo tiếng thở hổn hển, hai tay đặt trên đầu gối, như thể sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

20220304061022-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 325: Sẽ không có một màn mất mặt lớn như vậy!


Những lời nói ngạo mạn của Tiêu Sách ngay lập tức kéo đám đông đang sững sờ quay lại.

Sau đó, tất cả mọi người đều cau mày, nhìn Tiêu Sách rất khó chịu, muốn trực tiếp lao lên võ đài, đánh cho Tiêu Sách một trận.

Theo quan điểm của họ, chiến thắng của Tiêu Sách không gì khác ngoài may mắn!

Rõ ràng Từ Huy chiếm ưu thế tuyệt đối, đè ép Tiêu Sách, chỉ thiếu chút nữa đã đánh Tiêu Sách ngã xuống đất, hai người hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Nhưng khi Từ Huy đang sơ suất, Tiêu Sách vừa vặn ngã xuống, đúng lúc hất Từ Huy, khiến Từ Huy mất thăng bằng, ngã xuống đất.

Sau đó, Tiêu Sách mới giẫm loạn một hồi rồi chiến thắng đầy nham hiểm.

Nếu đấu lại lần nữa, họ tin rằng Tiêu Sách sẽ không bao giờ có được may mắn như vậy, cho dù có đầu lại mười lần, họ cũng cảm thấy Từ Huy sẽ không bao giờ thua dù chỉ một lần.

Mà Tiêu Sách, người đã chiến thắng nhờ may mắn, lại kiêu ngạo như vậy!

Còn nói họ đều là những tên khốn? Điều này lập tức khiến họ vô cùng bức xúc, mọi người đều xoa tay chuẩn bị, mong muốn được đích thân đánh thắng Tiêu Sách.

"Sao nào? Các người không hài lòng à? Tôi đã thắng, không phục cũng không làm được gì? Không thì đến thách đấu tôi đi. Hai trăm vạn một trận, không lừa già dối trẻ, chỉ cần dám lên, tôi dám đánh các người tè ra quần!"

Tiêu Sách lại bắt đầu diễn kịch, dáng vẻ kiêu ngạo, sau khi nói xong, anh thở hổn hển hai lần.

Sau đó, anh mở miệng nói: "Tuy nhiên, các người đừng vội thách đấu tối trước, đợi tôi thu tiền rồi đến, nếu không tôi sợ các người đều sẽ bội ước, không chịu nhận thua!"

Nghe anh nói như vậy, mọi người đều cảm thấy Tiêu Sách chỉ đang nhân cơ hội để nghỉ ngơi.

"Hừ! Chàng trai, anh kiêu ngạo cái gì? Đợi lát nữa tôi sẽ dạy anh một trận, anh cũng chỉ là nhờ may mắn thôi. Tuy rằng tôi không giỏi bằng cậu Từ, nhưng đánh thắng anh thì tôi vẫn đủ sức!"

Lúc này, một thanh niên mở miệng nói, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo.

Đầu tiên, Tiêu Sách làm bộ rối rắm, sau đó anh nói: "Anh có chắc là muốn thách đấu với tôi không? Chính anh đã nói rằng anh không mạnh bằng cậu Từ, cũng dám thách đấu với tôi, muốn chết sao? Tôi thấy hay là bỏ đi, tôi không muốn lấy tiền của anh vì anh quá yếu..."

Tiêu Sách nói xong, ngược lại càng khiến người khác cảm thấy anh chột dạ.

Người đó lập tức cười giễu cợt, nói: "Đừng nói nhảm nữa! Không phải anh vừa nói hoan nghênh những ai thách đấu với anh sao? Bây giờ tôi thách đấu anh, chẳng lẽ anh không dám nhận? Nếu anh sợ thì quỳ xuống tự nhận mình là đồ rác rưởi, rồi đem hai trăm vạn thắng được cút đi, chúng tôi coi thường anh!"

"Hừ! Anh dám khích tôi, tốt lắm, chờ tôi thu tiền xong, tôi sẽ đánh với anh!"

Tiêu Sách nói lớn tiếng, vẻ mặt thấy chết không sờn, sau đó nhìn về phía Từ Huy, khuôn mặt đã sưng lên như búi tóc, sắc mặt của anh ta lại càng thêm xấu.

Anh duỗi tay nói: "Cậu Từ, kỹ năng của cậu không bằng người khác, bây giờ đưa tiền đi, hai trăm vạn!"

Câu nói của Tiêu Sách khiến Từ Huy suýt nữa phải phun máu, trong lòng rất hận, nếu không phải muốn tỏ ra đẹp trai mà bất cẩn thì anh ta đã thắng rồi.

Sẽ không có một màn mất mặt lớn như vậy!

Lúc này, anh ta chỉ muốn lột da rút gân Tiêu Sách, nhưng bây giờ, anh ta không còn sức chiến đấu lại, chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay.

"Chỉ có hai trăm vạn, tôi sẽ không quyt nợ! Chờ tôi nghỉ ngơi xong, tôi sẽ đầu lại với anh!"

Sau đó, Từ Huy lấy điện thoại di động ra chuyển hai trăm vạn cho Tiêu Sách, vẻ mặt tối sầm lại, nhưng anh ta chỉ có thể tạm thời băng bó vết thương, khôi phục sức lực.

Anh ta đã nghĩ kỹ rồi, đợi khi khôi phục sức lực, anh ta muốn tìm lại tất cả mặt mũi bị ném đi vừa rồi.

Anh ta muốn dùng đế giày cọ mạnh vào mặt Tiêu Sách!

“Anh nên chịu đựng lâu một chút, đừng thua người khác, chờ tôi tự đến báo thù!” Từ Huy nghiến răng nghiến lợi nói, nhìn Tiêu Sách lần nữa đứng trên võ đài.

Trước mặt Tiêu Sách là người thanh niên vừa nói muốn thách đấu anh.

Người thanh niên khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, không cường tráng bằng Từ Huy, nhưng cũng không gây như Tiêu Sách, anh ta xoa hai tay, hung hăng nhìn chằm chằm Tiêu Sách.

Anh ta tên là Phạm Hưng, không học Taekwondo một cách bài bản như Từ Huy, nhưng anh ta cũng đã học Tán thủ một khoảng thời gian.

Theo suy nghĩ của anh ta, lúc này, Tiêu Sách đã suy yếu sức lực, đừng nói là anh ta, dù là một người trưởng thành hơi cường tráng cũng có thể đánh bại Tiêu Sách.

Lúc này, anh ta đi lên, không chỉ có thể thắng được hai trăm vạn tiền cược, còn có mặt mũi trước mặt mọi người.

Dù sao, anh ta cũng muốn nhận được tiếng la hét của mọi người giống như Từ Huy đã được.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 326: Thể lực nhất định không bằng Phạm Hưng


Hơn nữa, anh ta cảm thấy mình vẫn có thể báo thù cho Từ Huy, chỉ cần anh ta hung hăng làm nhục Tiêu Sách một lúc, anh ta tin rằng Từ Huy sẽ cảm kích anh ta.

"Chuẩn bị xong chưa? Đừng nói tôi bắt nạt anh. Nếu anh muốn nghỉ ngơi một chút, tôi sẽ chờ anh."

Phạm Hưng nói với vẻ mặt cao ngạo, vẻ mặt bình tĩnh như đã nắm chắc thắng lợi trong tay, quả nhiên dưới võ đài đã vang lên những tiếng bàn tán rôm rả, điều này ngay lập tức khiến anh ta vô cùng hài lòng.

“Không cần, tôi cũng nóng lòng muốn tiếp tục thắng tiền” Tiêu Sách cũng kiêu ngạo nói.

Phạm Hưng nghe vậy, không nói nhiều nữa. Anh ta cũng nóng lòng muốn dạy dỗ Tiêu Sách kiêu ngạo này. Anh ta lập tức dùng tay đấm vào mặt Tiêu Sách.

Anh ta tin rằng Từ Huy có thể trấn áp Tiêu Sách, anh ta cũng có thể!

Nhưng ngay sau đó, anh ta phát hiện Tiêu Sách không dễ đối phó như vậy, ít nhất, anh ta khó có thể đè ép được Tiêu Sách, thực lực của Tiêu Sách lớn hơn anh ta tưởng rất nhiều.

Đương nhiên, dù không đè ép được thì anh ta cũng sẽ đấu ngang tay với Tiêu Sách.

Đây đương nhiên là kết quả việc Tiêu Sách cố ý khống chế và diễn kịch, thực lực của Phạm Hưng này kém hơn nhiều so với Từ Huy. Đương nhiên, Tiêu Sách không thể tiếp tục diễn chịu không nổi, điều đó sẽ khiến mọi người nghi ngờ.

Lúc này, anh và Phạm Hưng ngang tài ngang sức, lập tức phù hợp với tưởng tượng của mọi người, dù sao bọn họ đều biết Phạm Hưng nhất định không phải là đối thủ của Từ Huy.

Mặc dù Tiêu Sách đã bị Tư Huy đè ép thảm hại, anh chỉ giành chiến thắng nhờ may mắn, nhưng dù sao thì anh cũng thẳng, đó không phải là điều mà Phạm Hưng có thể dễ dàng đè ép.

Đương nhiên, trong suy nghĩ của bọn họ, dù sao Tiêu Sách cũng đã đánh một trận, thể lực nhất định không bằng Phạm Hưng.

Đây là hy vọng chiến thắng Tiêu Sách của Phạm Hưng.

Phạm Hưng cũng không phải là người kiêu ngạo, trước khi lên võ đài anh ta cũng đã nghĩ đến tình huống như vậy, cũng không vội hoảng sợ, nếu không thể đè ép Tiêu Sách, vậy thì khiến anh kiệt sức đến chết!

Nháy mắt, cả hai đã chiến đấu năm phút, dường như hai người đều không thể làm gì nhau.

Nhưng mọi người đều có thể thấy rõ Tiêu Sách càng ngày càng thở hổn hển, thể lực tiêu hao rất nhiều, dần dần không theo kịp động tác của Phạm Hưng.

Điều này không chỉ khiến tinh thần của Phạm Hùng tăng cao, mà còn khiến những người xem phấn khích lần nữa hét lớn.

Tất cả đều đang cổ vũ cho Phạm Hưng

"Phạm Hưng, tuyệt lắm, cố gắng hơn nữa, anh ta chắc chắn sẽ thua!"

"Giết anh ta đi, báo thù cho cậu Từ, anh ta chỉ là một tên ăn may mà thôi, thật không biết anh ta kiêu ngạo cái gì, mau giết anh ta đi!"

"Phạm Hưng, cố lên!"

Phạm Hưng nghe thấy tiếng cổ vũ từ dưới võ đài, đột nhiên cảm thấy toàn thân sôi trào.

Đãi ngộ Từ Huy được hưởng trước đây, bây giờ anh ta cũng được hưởng thụ, cả người nhẹ bẫng, đặc biệt thoải mái, nắm đấm dường như cũng mạnh hơn một chút.

Tuy nhiên, anh ta cũng nhớ rõ nguyên nhân Từ Huy thua, tuy trong lòng có hơi nở mày nở mặt nhưng cũng không dám thả lỏng cảnh giác, không cho Tiêu Sách có cơ hội.

Nhìn thấy động tác của Tiêu Sách càng lúc càng chậm, như không còn chút sức lực nào, Phạm Hưng sắp thắng rồi.

20220305032337-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 327: "Nhận thua thì đưa tiền đây!"


Nhưng vào lúc này, Tiêu Sách lại hơi lảo đảo...

Trong nháy mắt này, nắm đấm của Phạm Hưng đâm vào khoảng không, xẹt qua tại của Tiêu Sách, đấm xuống, cả người Tiêu Sách ngã nhào vào người anh ta.

Phạm Hưng sửng sốt, sau đó chợt đẩy Tiêu Sách ra.

Tiêu Sách có vẻ không còn sức, dễ dàng bị Phạm Hưng đẩy ra, loạng choạng suýt ngã xuống đất.

Vẻ mặt Phạm Hưng cười nhạo, lập tức muốn xông lên, giải quyết triệt để Tiêu Sách, nhưng trong bụng đột nhiên cảm thấy quặn đau như xuyên tim.

Nó giống như cơn đau ruột thừa cấp tính, nháy mắt đó, bụng đau khiến Phạm Hưng hét lên, lăn trên mặt đất.

"Tình hình thế nào?"

Những người dưới võ đài đều sững sờ, nhìn Phạm Hưng đang lăn lộn trên mặt đất một cách khó hiểu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Ha ha ha, anh ta bị nội lực của tôi tấn công, bây giờ không thể chịu được nữa rồi, tôi thẳng rồi! Đưa tiền, đưa tiền!" Lúc này, Tiêu Sách đột nhiên cười nói, nói xong lại thở hổn hển.

Câu nói của anh ngay lập tức khiến mọi người buồn nôn.

Bởi vì, trước đó bọn họ đã nhìn thấy rõ ràng về mặt che giấu của Tiêu Sách, bây giờ, còn nói rằng Phạm Hưng bị nội lực của anh tấn công? Còn kiếm khí đầu?

Anh nghĩ đang quay phim truyền hình sao?

"Do bệnh dạ dày tái phát, Phạm Hưng có bệnh dạ dày..."

"Tôi cũng nghĩ vậy, đứa nhỏ này quá xui xẻo, sắp thắng rồi, mà còn bị bệnh tái phát..."

"Thằng nhóc này không phải thực sự đụng phải thần may mắn khi ra ngoài chứ?”

Đám đông bàn tán, Tiêu Sách đã bước tới, đạp một chân lên đầu Phạm Hưng, nói một cách ngạo mạn: "Tôi không quan tâm anh ta bị bệnh dạ dày hay đau ruột thừa. Dù sao thì bây giờ anh ta đã ngã xuống, tôi thẳng rồi, đưa tiền đi! Nhóc con đừng giả bệnh, có tin tối giẫm nát đầu anh không?"

"Anh!"

"Anh cái gì mà anh? Anh có chịu nhận thua không? Không nhận thua thì tôi sẽ không khách sáo nữa..." Tiêu Sách giả bộ giẫm mạnh vào đầu Phạm Hưng, giống như anh đã giẫm lên Từ Huy trước đó.

Lúc này, Phạm Hưng đổ mồ hôi lạnh vì đau, anh ta cũng cảm thấy bệnh dạ dày anh ta tái phát, phải uống thuốc càng sớm càng tốt.

Nhưng lúc này Tiêu Sách giẫm lên đầu anh ta, hoàn toàn không cho anh ta bước xuống, thậm chí còn muốn giẫm thêm, nháy mắt, trong lòng anh ta đầy hoảng sợ, không dám chơi trò kéo dài thời gian với Tiêu Sách.

"Tôi nhận thua, nhận thua..."

"Nhận thua thì đưa tiền đây!"

Tiêu Sách nhếch mép nói, vẫn giẫm lên đầu Phạm Hưng.

"Quả vô si! Phạm Hưng đang bị bệnh, còn nghĩ đến chuyện anh ta thắng hay thua, chưa từng thấy người nào vô sỉ như vậy. Tôi muốn đánh chết anh ta!"

"Ai mà không muốn? Đáng tiếc, tôi chắc chắn không phải đối thủ của anh ta. Ai có thể đánh chết anh ta, tôi cho người đó năm vạn!"

"Tôi cũng cho năm vạn!"

"Mười vạn!"

Giữa đám đông đang bàn tán xôn xao, Phạm Hưng run rẩy chuyển hai trăm vạn cho Tiêu Sách, Tiêu Sách nhận được tiền, ngay lập tức nở nụ cười, thả Phạm Hưng ra.

Nghe đám đông bình luận, Tiêu Sách khinh bỉ nói: "Muốn đánh tôi sao? Tôi sợ các người

không có bản lĩnh đó. Hôm nay, tôi đứng đây. Ai dám thách đấu thì đi lên, hai trăm vạn một trận, không lừa già dối trẻ! Đầu của Tiêu Sách tôi đây đặt ở đây, để xem các người có bản lĩnh giẫm lên không!"
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 328: “Cẩn thận!”


“Ngạo mạn quá rồi, không phải chỉ là nhờ vận may cứt chó mà thắng hai trận thôi sao, thật sự nghĩ rằng mình là vô địch sao?”

“Lời lúc nãy của tôi vẫn được tính, nếu ai có thể đi lên dạy dỗ anh ta một trận, tôi sẽ trả mười vạn! Mỗi lần đánh anh ta thêm một cái tát thì sẽ thêm một vạn, ai xung phong nhận việc này?”

“Mẹ nó, ai dám đi lên dạy dỗ anh ta, tôi sẽ trả tiền đặt cược!”

“Thắng thì là của anh, thua thì tính của tôi! Nếu không phải do ông đây chưa từng luyện võ, tôi thật sự rất muốn đi lên bóp ch3t anh ta. Tôi sẽ trả tiền cược, ai dám lên dạy dỗ anh ta!”

“Gi3t chết thằng nhóc ngạo mạn này!”

Đám người dưới đài đều vô cùng phấn khích, đa số đều hợp lại với nhau có xu hướng muốn dạy dỗ Tiêu Sách.

Mà nghe thấy có người bằng lòng ra tiền đặt cược, có những người bắt đầu động lòng, dù sao thua rồi thì nhiều nhất cũng là bị đánh một trận, còn thắng thì sẽ có thể kiếm được mấy

trăm vạn!

Mặc dù người có thể đến đây có thể nào cũng được xem là phú nhị đại, nhưng cũng không phải phủ nhị đại nào cũng đủ tiền dư dả để tuỳ ý tiêu xài, mấy trăm vạn đủ để khiến vài người động lòng rồi.

Chỉ là, dù sao Từ Huy và Phạm Hưng cũng đã thua rồi, mặc dù trông có vẻ thua một cách oan ức, nhưng bọn họ cũng đang suy nghĩ xem rốt cuộc họ nắm chắc bao nhiêu phần trăm thắng được Tiêu Sách.

Dù sao, ai cũng không muốn tự nhiên bị đánh một trận, mặc dù không thua tiền, nhưng sẽ rất mất mặt.

Cuối cùng vẫn có người đứng ra, một cậu ấm trẻ tuổi khoảng mười bảy, mười tám tuổi bước lên trước một bước. Mặc dù cậu ta cũng là phú nhị đại, nhưng bởi vì tuổi còn nhỏ, vẫn đang đi học, nên người nhà vẫn chưa cho cậu ta quá nhiều tiền, vì vậy tiền đặt cược hai trăm vạn khiến cậu ta rất muốn có được.

Cậu ta mở miệng nói: “Để tôi đánh chết anh ta! Mặc dù tôi chưa từng luyện võ công, nhưng tôi là thành viên trong đội bóng rổ của trường, cũng thường xuyên đánh nhau trong trường, hơn nữa tôi không đau không bệnh, tôi không tin anh ta lại may mắn như vậy, có thể gặp lúc tôi đột nhiên “tái phát bệnh cũ”, vì vậy tôi chắc chắn sẽ đánh thắng anh ta!”

Cậu ta nói xong, đột nhiên mọi người đều kinh ngạc.

“Thì ra là Tiểu Kiệt, cậu rất gan dạ, cậu yên tâm, chỉ cần cậu dám lên đảnh với anh ta, tiền thua cược tôi sẽ ra giúp cậu, thắng rồi thì sẽ là của cậu, tôi chỉ có một yêu cầu, đó là sau khi thắng, cậu phải đánh lên mặt anh thật mạnh!”

Phú nhị đại nói trước đó lại nói một cách ngang tàn.

“Anh Lý Lâm, anh yên tâm đi, em chắc chắn sẽ đánh lên mặt anh ta thật mạnh!” Chàng trai tên Tiểu Kiệt lạnh lùng nói, sau khi có được sự đảm bảo của Lý Lâm, cậu ta bước lên trên đài, đối mặt với Tiêu Sách.

“Anh thật là ngạo mạn lên đến trời rồi, ở trước mặt tôi, anh sẽ không được may mắn như vậy nữa đâu!”

Tiểu Kiệt kiêu ngạo nói, cậu ta đã nhìn thấy khi Tiêu Sách đánh với Từ Huy và Phạm Hưng trước đó, cậu ta cảm thấy Tiêu Sách cũng chỉ là chịu đánh, và hơi may mắn thôi.

Còn cậu ta thì trẻ tuổi hơn, lại là thành viên chính của đội bóng rổ của trường, bàn về sự kiện nhẫn hay sự chống lại, cậu ta đều không cảm thấy mình thua Tiếu Sách.

Hơn nữa Tiêu Sách đã liên tục chiến đấu hai trận rồi, thể lực đã tiêu hao hết rồi, lúc này, anh chỉ dùng hết sức để ngạo mạn mà thôi, cậu ta chỉ cần đánh một cách ổn định thì chắc chắn có thể thắng.

Bởi vì cậu ta chưa từng học võ nên cũng không biết nên bày ra thế tay thế nào để bắt đầu, cậu ta học theo những trận đấu quyền anh trong tivi, chặn hai tay ở trước đầu mình.

“Thằng nhóc, chuẩn bị bị đánh đi...”

Tiểu Kiệt nói xong, còn học theo những võ sĩ quyền Anh trên tivi, cơ thể và đầu lắc lư qua trải qua phải, giống như đang làm ra động tác tránh né, tự mình cảm thấy vô cùng ngầu.

“Cẩn thận!”

Nhưng khi cậu ta đang làm ra những động tác mà cậu ta cho là ngầu, đột nhiên nghe thấy dưới đài truyền đến tiếng hộ kinh ngạc.

20220305032431-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 329: “Đồ vô dụng!”


“Đang ở đằng sau cậu đấy, đồ ngu!”.

Một tiếng hét lớn truyền đến, nhưng đã muộn rồi, Tiểu Kiệt bỗng chốc cảm thấy khuỷu chân mình bị đạp một cái từ đằng sau, mặc dù không dùng nhiều sức lắm, nhưng nơi khuỷu chân đó bị tấn công, cậu ta bỗng chốc không chịu được, lập tức cong hai chân lại, đầu gối nặng nề quỳ xuống.

Hai đầu gối quỳ trên sàn nhà cứng rắn, đột nhiên khiến Tiểu Kiệt đau đến kêu thê thảm một tiếng.

Nhưng không đợi cậu ta kêu xong, cậu ta đã đã cảm thấy cơ thể mình bị đạp lên liên tục, Tiêu Sách đạp hết lần này đến lần khác lên người, lên sau lưng, và cả sau đầu cậu ta.

Cả người Tiểu Kiệt đều ngây ra, cậu ta muốn kiên trì đứng dậy, nhưng còn chưa kịp đứng dậy, cậu ta lại bị đạp mạnh một cước, làm gì còn đứng dậy nổi nữa.

Cả hội trường đột nhiên rơi vào bầu không khí im lặng, chỉ còn lại tiếng giẫm đạp.

Thật là thê thảm!

Mặt Tiêu Sách nở nụ cười, vốn dĩ anh đã cảm thấy mình không diễn tiếp được nữa, dù sao sự may mắn của anh cũng không thể nào lặp đi lặp lại được, như vậy nhất định sẽ bị nghi ngờ.

Vì vậy, anh chuẩn bị nhẹ nhàng đánh bại tên nhóc Tiểu Kiệt này, sau đó rút lui.

Nhưng anh không ngờ, tên nhóc Tiểu Kiệt này lại hoàn toàn không hề có kinh nghiệm chiến đấu, thế mà lại chặn hai nắm tay của mình ở trước tầm nhìn, còn lắc lư qua lại.

Làm sao Tiêu Sách có thể bỏ qua một cơ hội tốt thế này, đột nhiên anh lén lút chạy ra phía sau cậu ra, đạp cậu ta một cái.

Một cú đạp lén, kết thúc trận chiến!

Trong mắt người khác, đây hoàn toàn là do Tiểu Kiệt quá ngu ngốc. Rõ ràng thực lực của Tiêu Sách chẳng ra sao, lần này cũng không phải do may mắn, nhưng lại gặp được một đối thủ ngu ngốc, sao có thể không thắng được chứ?

Lúc này, Lý Lâm trước đó đã đồng ý trả tiền đặt cược cho Tiểu Kiệt tức đến cơ thể phát run,

chỉ trong thời gian chớp mắt, hai trăm vạn đã bay mất, cho dù anh ta không thiếu tiền thì trong lòng cũng rất không vui.

“Đồ vô dụng!”

Lý Lâm mắng thẳng ra khỏi miệng, hận không thể tự mình đi lên, đạp Tiểu Kiệt hại củ thay cho Tiêu Sách.

“Ha ha, thật là ngại quá, tôi lại thẳng rồi, các người cũng thật vô dụng quá, như vậy không phải là đang tặng tiền cho tôi sao? Tôi đã thắng đến hơi ngại ngùng rồi, nhưng tiền thì vẫn phải đưa, anh sẽ không nuốt lời chứ? Tất cả mọi người đều đã nghe thấy anh nói là muốn trả tiền đặt cược thay cho cậu ta rồi.”

Tiêu Sách cười ha ha nói, hai tay chống lên eo, một chân đạp lên đầu của Tiểu Kiệt, nhìn Lý Lâm.

Khóe môi Lý Lâm run lên từng trận, rất muốn nuốt lời rồi bỏ đi, nhưng nhiều người đều đã nhìn thấy và nghe thấy lời anh ta nói trước đó, anh ta thật sự không thể nào không nhận.

Anh ta chỉ đành mở miệng nói: “Hừ! Chỉ là hai trăm vạn thôi mà, Lý Lâm tôi sẽ không đưa sao? Cứ tạm thời để ở chỗ anh trước, sớm muộn gì ông đây cũng sẽ thắng về lại!”

Nói xong, Lý Lâm quả nhiên lề mề chuyển hai trăm vạn cho Tiêu Sách.

Đến bây giờ, Tiêu Sách đã liên tục đánh thắng ba người Từ Huy, Phạm Hưng và Tiểu Kiệt, đã thắng sáu trăm vạn rồi, việc này khiến cho giá trị của Tiêu Sách trực tiếp tăng lên gấp ba lần.

Mặt mày Tiêu Sách rạng rỡ, cảm thấy mình đến đây quả thật là quá thông minh rồi, tiền của đám phú nhị đại này thật là dễ lừa.

Anh cất tiền, lại tiếp tục nhìn đám người dưới đài một cách kiêu căng, ngạo mạn nói: “Các người thật là chẳng được chút nào, tôi còn chưa cảm thấy đã nữa, còn có ai muốn khiêu chiến tôi nữa không? Nếu không còn thì tôi đi đây? Thắng sáu trăm vạn, còn có thể nhìn thấy gương mặt hậm hực của các người, tôi thật sự rất vui”
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 330: “Tôi cũng đăng ký!”


Lời nói này hoàn toàn là đang khiêu khích.

Quả nhiên, đám người dưới dài vốn đang phẫn nộ, bị Tiêu Sách k*ch th*ch đến càng phẫn nộ

hơn.

Lý Lâm cắn răng cắn lợi nói: “Mày bớt ngạo mạn đi! Với chút thực lực đó của mày, có tư cách gì để ngạo mạn chứ, nếu vệ sĩ của tao mà ở đây, một quyền là có thể xử lý mày rồi!”

Tiêu Sách nghe thấy, đầu tiên là nhìn Lý Lâm một cách khinh thường, sau đó trong mắt anh xoay chuyển, đột nhiên cảm thấy có lẽ mình còn có thể lừa thêm chút tiền.

Anh đột nhiên cười nói: “Bản thân anh không được, thì muốn lấy vệ sĩ của anh ta để hù dọa tôi à? Tôi sợ quá... Nhưng mà... hôm nay ông đầy cảm thấy cả người đều tràn đầy sức mạnh, tôi chính là vô địch, cho dù các người đó đem hết vệ sĩ của các người ra, ông đây vẫn là vô

địch!”

Nói xong, anh liếc nhìn một vòng, kiêu ngạo nói: “Tôi ở đây chờ, các người đi gọi vệ sĩ của các người đi, cược một trận hai trăm vạn, bao nhiêu trận ông đây cũng tiếp hết! Hôm nay nếu không đánh thắng đám yếu ớt các người đến nghi ngờ cuộc đời, Tiêu Sách tôi không phải là ông cụ của các người!”

“Nhóc con, mày đang tự tìm cái chết đấy!”

“Ha ha, nói nhiều lời nhảm nhí làm gì, không dám thì rụt lại, dám thì chuẩn bị tiền, sau đó đến đây đăng ký với tôi, hôm nay có bao nhiêu trận tôi cũng tiếp hết. Nhưng mà... một khi đã đăng ký rồi thì không thể rút lui đâu đấy. Đương nhiên, nếu các người thật sự không cần mặt mũi, tôi cũng không còn cách nào khác!”

“Mẹ nó, đã sức cùng lực kiệt rồi, còn ngạo mạn như vậy!”

“Đây là mày nói đấy nhé, tìm vệ sĩ cũng được phải không? Mày đợi đó, tạo lập tức gọi vệ sĩ của tao đến, đánh chết mày!”

“Mẹ nó, tôi đi tìm vệ sĩ của bố tôi, chắc chắn có thể đánh chết tên nhóc này, làm người phải có chí khí, hôm nay không khiến thằng nhóc này nằm xuống, mặt mũi chúng ta sẽ mất hết!”

“Hừ! Đăng ký đúng không? Tao đăng ký, tạo nói trước với mày, một khi chúng tao đăng ký rồi, cho dù mày có thua một trận thì vẫn phải tiếp tục trận thứ hai! Thua một trận mất hai trăm vạn đấy!”

Lời của Tiêu Sách khiến tất cả mọi người đều phấn khích lên, nếu bảo bọn họ tự mình lên đảnh với Tiêu Sách, bọn họ không có lòng tin, lại càng không muốn bị đánh. Nhưng nếu có thể để vệ sĩ lên, gần như tất cả mọi người có mặt ở đây đều tin rằng vệ sĩ của mình sẽ có thể dạy dỗ Tiêu Sách một trận nên thân.

“Tôi đăng ký!”

“Tôi cũng đăng ký!”

“Tính luôn cả tôi, vệ sĩ của bố tôi sẽ tới ngay!”

Trong một tiếng đồng hồ, ai ai cũng giành nhau muốn vệ sĩ của mình đánh với Tiêu Sách một trận, không ai chịu nhường ai.

“Đừng ồn nữa, anh ta chỉ có một mình, đánh anh ta vài trận hay đánh một trận cũng chẳng có gì khác biệt, cứ để tôi và Lý Lâm gọi vệ sĩ đến đánh với anh ta là được rồi.”

Lúc này, Từ Huy đã đánh thua Tiêu Sách trước đó đột nhiên mở miệng nói.

Sau khi anh ta nói, những người khác bỗng nhiên im miệng, trên mặt tỏ vẻ hơi tiếc nuối, dù sao trong mắt bọn họ, đây là một cơ hội tốt để kiếm tiền.

“Nhóc con, xem như mày may mắn, nếu không phải do cậu Từ mở miệng, hôm nay bọn tao nhất định đánh mày hết một lượt!”

“Cậu Từ, tính luôn cả tôi.”

Lúc này, Phạm Hưng cũng mở miệng nói, trước đó anh ta cũng thua Tiêu Sách, thua đến rất không phục, bây giờ có thể lấy lại mặt mũi, đương nhiên anh ta cũng muốn góp vào một tay.

“Được, vậy thì ba chúng ta tìm người đến đánh ba trận với anh ta!”

20220305032519-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 331: Từ Huy khiêu khích trước


Một trận hai trăm vạn đấy!

Mà bây giờ lại chỉ còn lại ba trận, nhưng có ba trận cũng tốt, dù sao cũng tốt hơn không có.

Tiêu Sách mở miệng nói: “Tôi sợ sao? Buồn cười, ông đây có thể đánh ba người các người thì sẽ có thể đánh vệ sĩ của các người, cứ việc gọi người đến đây, chuẩn bị tiền cho tốt là được rồi!”

Từ Huy không nói những lời độc ác nữa, dù sao thì thắng làm vua thua làm giặc, cho dù anh ta không phục, cảm thấy là Tiêu Sách gặp may mới thắng được anh ta đi chăng nữa thì suy cho cùng Tiêu Sách cũng đã thắng rồi.

Trước khi chưa thua Tiêu Sách, cho dù Tiêu Sách có kiêu ngạo đi nữa thì anh ta cũng chỉ thấy khó chịu.

Nhưng trong lòng đã nghĩ xong rồi, đợi tí nữa sau khi Tiêu Sách thua, anh ta nhất định phải nhục mạ Tiêu Sách một trận mới được, bây giờ Tiêu Sách càng kiêu ngạo thì lát nữa sẽ càng thê thảm.

Xác định ba người Từ Huy, Phạm Hưng, Lý Lâm đi tìm cao thủ để giúp đỡ, ba người họ ngay lập tức bắt đầu liên hệ tìm người.

Từ Huy do dự một chút, anh ta cảm thấy thực lực vệ sĩ của mình tuy rằng rất giỏi, nhưng ngày thường lúc đánh với mình thì mình còn có thể đánh thắng được một hai lần.

Cho dù là có nhường thì thực lực trên thực tế cũng chỉ cao hơn mình một chút.

Tuy Từ Huy cảm thấy thực lực như vậy đã đủ để giải quyết Tiêu Sách rồi, nhưng lỡ như Tiêu Sách lại gặp may nữa... Cho nên Từ Huy cảm thất nhất định phải tìm một người thật mạnh đến, không thể để cho Tiêu Sách một cơ hội nào.

Cuối cùng Từ Huy quyết định tìm vệ sĩ bên cạnh bố mình đến, đấy chính là vệ sĩ mà bố anh ta đã bỏ ra rất nhiều tiền mới thuê được. Hai người vệ sĩ của mình cũng không phải là đối thủ của người kia.

Nghĩ đến việc có anh ta ra tay, cho dù Tiêu Sách có may mắn đi nữa cũng sẽ thua thôi.

Phạm Hưng lại không gọi cho bố mình để mượn vệ sĩ mà gọi điện thoại cho vệ sĩ của chính mình, bảo anh ta mau đến đây.

Phạm Hưng đã thua Tiêu Sách, cái việc cực kỳ mất mặt này anh ta không muốn nói với bố mình.

Còn cách nghĩ của Lý Lâm thì khá giống với Từ Huy, dù trước đó anh ta đã thua tiền, nhưng lại không phải thua hoàn toàn cho nên cũng không hẳn là mất mặt.

Vì vậy anh ta gọi cho bố của mình mượn một vệ sĩ giỏi...

Mà cho dù là bố của Từ Huy hay là bố của Lý Lâm thì bây giờ đều đang trong hội trường chính. Từ Huy và Lý Lâm gọi đến cầu cứu, chuyện xảy ra trong hội trường phụ thì tất nhiên cũng đã truyền ra hết trong hội trường chính.

Nhưng dù sao đó cũng là chuyện giữa những thằng nhóc kia, cho nên những người trong hội trường chính cũng không chú ý lắm.

Bố của Từ Huy và Lý Lâm cũng đồng ý bảo vệ sĩ của mình qua hội trường phụ giúp đỡ, rồi bận rộn tiếp tục bàn chuyện với người khác.

Vào lúc này Ôn Liễu cũng đã biết được tình hình trong hội trường phụ.

Bây giờ Ôn Liễu đang nói rõ về tình hình mâu thuẫn giữa Tiêu Sách và Từ Huy, đột nhiên nghe được chuyện bây giờ Tiêu Sách đang đánh cược với một đám con nhà giàu, hơn nữa còn thắng liên tiếp Từ Huy, Phạm Hưng và Lý Lâm, sau khi thắng được bọn họ sáu trăm vạn, tất cả mọi người đều ngây ngốc luôn.

Bố của Ôn Liễu - Ôn Gia Phàm cũng nhíu mày trong giây lát.

"BỐ, con không nói với bố nữa, tóm lại thì tình hình là như vậy, là Từ Huy khiêu khích trước, bố phải cẩn thận nhà Từ Huy sẽ gây loạn, con phải đi qua đó..." Ôn Liễu vội vàng nói.

Cô ấy chuẩn bị đi ra hội trường chính thì lại bị bố mình kéo lại, ông ấy cau mày nói: "Con bé này, vội vội vàng vàng làm cái gì hả! Con xem con gây ra chuyện tốt gì kìa!"

"Bố, anh Tiêu Sách không phải là người như vậy, chắc chắn không phải là anh Tiêu Sách gây chuyện trước đâu." Ôn Liễu cau mày nói.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 332: Bây giờ anh ấy gặp phải phiền phức


"Hừ, cho dù là ai gây chuyện trước thì cũng vậy, tóm lại là bây giờ tên nhóc mà còn mang đến chọc người khác tức giận rồi! Từ Huy, Lý Lâm, có tên nào mà không phải là cậu ấm tiếng tăm lẫy lừng của thương hội ở Giang Lăng chứ, thế lực ở sau lưng bọn họ còn mạnh hơn cả bố con đó, tên nhóc đó chọc vào bọn họ, sau này còn sống được ở thành phố Giang Lăng sao hả?"

"Bố, con nói rồi anh Tiếu Sách không phải là người chủ động gây chuyện, con phải mau qua đó, là con đưa anh Tiêu Sách đến, con không thể đứng xem nhiều người như vậy ức h**p mình anh Tiêu Sách được." Ôn Liễu vội vàng nói.

"Hừ, không được đi! Chính là vì tên nhóc đó là do con đưa tới nên con mới gây ra phiền phức cho bố đó con biết không hả! Người mà tên nhóc đó chọc vào, không có ai là người mà bố con động vào nồi, bây giờ con phải giữ khoảng cách, vạch rõ giới hạn với cậu ta, nếu không thì sau này bố con cũng không thể lăn lộn trong thương hội ở Giang Lăng nữa!"

Ôn Gia Phàm cau mày nói, vô cùng đau đầu.

Advertisement

Vốn dĩ ông ấy nghe nói Lâm Huy của nhà họ Lâm hình như cũng có ý với con gái mình, bèn nghĩ tìm một cơ hội tác hợp cho hai đứa tại buổi tiệc tối này.

Nếu con gái có gả vào nhà họ Lâm, cho dù Lâm Mặc không phải là dòng chính của nhà họ Lâm thì cũng đủ để coi là trèo cao, chút khó khăn kia của công ty ông ấy cũng có thể giải quyết dễ dàng rồi.

Nhưng ông ấy lại không ngờ con gái lại vô cùng kháng cự, thế mà lại đưa một người bạn trai" đến đây.

Ôn Gia Phàm vốn dĩ đã không hài lòng lắm với người bạn trai" mà con gái tìm được, bây giờ đối phương còn tạo ra cái phiền phức lớn như vậy, ông ấy càng không hài lòng hơn.

Nhưng nghĩ đến những người mà "bạn trai" của con gái chọc vào kia, Ôn Gia Phàm cảm thấy tê cả da đầu.

Chọn bừa một người trong đám người này ông ấy còn không động vào được, thế mà Tiêu Sách kia thì hay rồi, động một phát vào cả đám luôn, nếu bây giờ con gái mình đi qua đó đứng bên cạnh Tiêu Sách thì chẳng phải là mọi người sẽ cho rằng ông ấy với Tiêu Sách là cùng một phe à? Thế thì sau này ông ấy còn lăn lộn nổi ở thành phố Giang Lăng à?

Vậy nên cho dù là thế nào thì Ôn Gia Phàm cũng phải cản con gái lại!

“Bố, anh Tiêu Sách là người con đưa đến, bây giờ anh ấy gặp phải phiền phức, con phải đi qua đó!" Ôn Liễu gấp gáp nói.

Ôn Gia Phàm nghiêm khắc nói: "Không được đi! Hừ, tuy rằng bố và mẹ con đều đã nói là tôn trọng lựa chọn của con, thế nhưng cũng phải xem người con chọn là người như thế nào, tên nhóc đó gây ra nhiều chuyện quá, không hợp với con đầu! Nếu con và cậu ta ở bên nhau, nhà họ Ôn chúng ta cũng không đủ để cậu ta giày vò đầu, vậy nên con hãy chia tay với cậu ta đi!"

"Bố!"

"Bố nói không được đi, con nghe không hiểu à? Con gái, con vẫn luôn rất hiểu chuyện, con cũng biết tình hình bây giờ của nhà mình mà, nếu chỉ chọc vào Từ Huy thì không sao, bố ra xin lỗi người ta thì còn có thể gánh vác được. Nhưng lại chọc vào cả nhà họ Từ, nhà họ Vương, vậy thì nhà họ Ôn chúng ta ngày mai có thể lập tức phá sản luôn đấy con!"

"Tên nhóc đó không biết trời cao đất dày, vừa kiêu căng lại vừa phô trương, một lúc mà chọc vào nhiều người như vậy, con phải phủi sạch quan hệ với cậu ta, nếu không thì chính là khiến cho việc buôn bán của nhà chúng ta bị phá sản đó!".

Ôn Gia Phàm nghiêm trọng nói, những lời này không phải để dọa Ôn Liễu mà là nói sự thật.

Ông ấy tin tưởng với sự hiểu chuyện từ trước đến giờ của con gái thì chắc chắn sẽ hiểu đạo lý này, nhưng đáng tiếc là ông ấy đã coi thường tình cảm của Ôn Liễu đối với Tiêu Sách rồi.

Nghe thấy lời của bố, Ôn Liễu cắn chặt bờ môi, trong mắt đều là sự giãy giụa.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 333: "Hừ, ngày tốt của của mày sắp hết rồi!"


Rất nhanh sau đó cô hít sâu một hơi nói: "Bố, anh Tiêu Sách là do con đưa đến, bây giờ anh ấy xảy ra chuyện con không thể không quan tâm được, còn muốn con phủi sạch quan hệ với anh ấy à! Bố luôn dạy con, lùi một bước là trời cao biển rộng, không nên đắc tội với người khác, chuyện gì cũng nên nhường nhịn, bố vẫn luôn làm một tấm gương cho con, nhưng với tình hình của nhà chúng ta thì do dù là bố tiếp tục nhường nhịn, lùi bước thì chắc chắn có thể chuyển biến tốt được sao? Chẳng qua là chúng ta tự lừa gạt bản thân mà thôi!"

"Theo con thấy thì trên thế giới này có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn là việc kinh doanh! Kinh doanh phá sản thì phá sản, con gái sẽ cùng bố mẹ sống cuộc sống đơn giản bình dị của người bình thường, nhưng nếu như hôm nay con không qua đó mà chọn cắt đứt quan hệ với anh Tiêu Sách, vậy thì con sẽ không có cách nào tha thứ được cho bản thân mình, cả đời này sẽ sống trong sự tự trách!"

"Cho nên bố à, con xin lỗi, con nhất định phải đi qua đó! Cho dù bởi vì vậy mà đắc tội với phần lớn các cậu ấm của thương hội ở Găng Lăng, con cũng phải đi! Con không thể để anh Tiêu Sách tự mình đổi mặt được, anh ấy là do con gái bố đưa đến, cũng là... Người trong lòng của con gái bố, vậy nên, bố đừng cản con nữa."

Nói xong, Ôn Liễu lại hít sâu một hơi nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Ôn Gia Phàm.

Cơ thể của Ôn Gia Phàm run rẩy, rõ ràng là ngờ con gái sẽ nói với mình những lời như vậy, nhìn sự cố chấp và kiến nghị trong mắt con gái, ông ấy đột nhiên thở dài một cái.

Ông ấy buông tay Ôn Liễu ra, xúc động nói: "Thôi... Bố chẳng qua cũng chỉ là kéo hơi tàn mà thôi, cho dù không đắc tội người khác, cầu xin người khắc khắp nơi thì cũng chỉ khiến việc kinh doanh của nhà cũng ta phả sản chậm hơn một chút mà thôi, ai ai cũng muốn nuốt trọn nhà chúng ta, vậy thì cứ để bọn họ nuốt đi..."

"Con đi đi." Ôn Gia Phàm đột nhiên trở nên rất thoải mái.

"Bố..."

"Đi đi, chỉ hy vọng người con tìm lần này thật sự đối xử tốt với con, vậy thì cho dù sau này không làm kinh doanh, cả nhà chúng ta vẫn có thể sống đơn giản hạnh phúc..."

"Bố, bố yên tâm đi, anh Tiêu Sách là người rất tốt!"

Nói xong, Ôn Liễu cắn chặt bờ môi, kiên định quay người chạy về hướng hội trường phụ.

Ôn Gia Phàm thở dài một cái, nhìn cảnh tượng náo nhiệt của hội trường chính, đột nhiên cảm thấy bản thân có vẻ vô cùng dư thừa ở đây, dường như là bị cho ra rìa vậy.

Ông ấy cười một tràng: "Bỏ đi, đây có thể sẽ là lần cuối cùng được đến đây, dù sao thì cũng không có người để ý mình, không bằng đi xem xem người lần này con gái mình để ý rốt cuộc là người như thế nào, lại có thể khiến con gái bảo bối khá là nhu nhược của mình nói như vậy, liều lĩnh như vậy vì cậu ta."

Nói xong, Ôn Gia Phàm cũng rời khỏi hội trường chính, đi về phía hội trường phụ.

Lúc này ở hội trường phụ, người đến giúp đỡ của Từ Huy và Lý Lâm vẫn chưa đến, ngược lại là Phạm Hùng, bởi vì người anh ta tìm chính là vệ sĩ của mình cho nên lúc này đã đến rồi.

"Hừ, ngày tốt của của mày sắp hết rồi!"

Phạm Hưng nhìn thấy vệ sĩ của mình đến đầu tiên, vẻ mặt lập tức vui vẻ nói, dù sao thì trong suy nghĩ của bọn họ Tiêu Sách không thể đánh thắng được bất kì vệ sĩ nào mà bọn họ tìm dén.

Mặc dù là đánh ba trận, nhưng trên thực tế thì trận đầu tiên anh chắc chắn sẽ thua.

Nếu có thể thắng được trận đầu tiên thì tất nhiên sẽ có thể nhục nhã được Tiêu Sách, lấy lại mặt mũi.

Vệ sĩ của anh ta là một người đàn ông trầm ổn khoảng bốn mươi tuổi, dáng không cao nhưng cực kỳ cường tráng, có mệnh lệnh của Phạm Hưng, anh ta lập tức cởi áo khoác ra chuẩn bị lên giải quyết Tiêu Sách.

Còn những người xem náo nhiệt ở dưới dài thấy cuối cùng cũng có cao thủ đến thì lập tức ầmĩ.

20220305032635-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 334: "Thằng nhóc này điên rồi!"


"Ha ha, thằng nhóc này xem như là tự bê đá đập vào chân mình rồi, số tiền vừa thắng được kia không những phải trả lại mà còn bị đánh cho tơi bời ba trận!"

"Lúc nãy kiêu căng như thế, đợi lát nữa không thể dễ dàng bỏ qua cho cậu ta được!"

Đám người họ la hét, Tiêu Sách lại chẳng thèm để ý chút nào, ngược lại lại vui vẻ vì hành động của mình, trong mắt anh, đám người ở dưới đài kia có ầm ĩ hơn đi nữa thì cũng phải đưa tiền cho mình mà thôi.

"Anh Tiêu Sách!"

Đúng lúc này một giọng nói lo lắng vang lên, người đến chính là Ôn Liễu.

.

“Ôn Liễu?” Tiêu Sách nhìn vào mắt Ôn Liễu, thấy trong mắt cô toàn là nỗi lo lắng, cười nhẹ một cái.

"Hừ! Ôn Liễu, cô còn dám tới đây, bạn trai tốt của cô đánh Từ Thuy bị thương rồi, cô tiêu đời rồi, nhà họ Lăng của các cô cũng tiêu đời rồi!"

Lúc này, Dư Vi lạnh lùng nói.

"Cái gì? Thằng nhóc ngạo mạn đó là bạn trai của Ôn Liễu?"

"Ha ha, thảo nào tôi không biết nó, hóa ra nó vốn không phải là thành viên của Hội Thương mại Giang Lăng chúng ta. Nó chỉ đến với tư cách là con rể của nhà họ Lăng"

"Thằng nhóc này chỉ là con rể nhà họ Lăng, mà dám ngạo mạn như vậy, nhà họ Lăng không bảo vệ nổi cậu ta rồi!"

"Nhà họ Lăng bảo vệ bản thân họ còn không xong, còn bảo vệ cậu ta? Tôi nghĩ rằng sau ngày hôm nay, không chỉ thằng nhóc này sẽ bị dạy dỗ nghiêm khắc, mà nhà họ Lăng cũng khó có thể tồn tại nữa."

Giọng nói của đám đông truyền đến tai Tiêu Sách, ngay lập tức Tiêu Sách không khỏi cau

mày.

Lý do khiến anh bước lên sân khấu để đối đầu với đám người này, thứ nhất là vì Từ Thuy thách thức anh, thứ hai là vì anh ta cảm thấy rằng có thể kiếm được thêm một khoản, lời

được một ít tiền.

Anh không muốn vì bản thân anh mà liên lụy đến nhà họ Lăng.

Nhưng bây giờ, rõ ràng những gì anh làm đã ảnh hưởng đến nhà họ Lăng, cho dù lúc này Tiêu Sách đứng ra nói rằng mọi chuyện không liên quan đến nhà họ Lăng, e rằng cũng vô ích.

"Anh Tiêu Sách... anh, đừng đầu với họ, nhỡ đầu bị thương..."

Ôn Liễu cũng nghe thấy lời bình luận của người khác, cô cau mày nhưng không đáp lại, thay vào đó cô lo lắng nói với Tiêu Sách, muốn Tiêu Sách đi xuống.

Dù cô biết thực lực của Tiêu Sách không hề yếu, Tiêu Sách đã ra mặt vì có vài lần.

Nhưng bây giờ Tiêu Sách đang phải đối mặt với những vệ sĩ hàng đầu đó, hầu hết những người đó đều là cựu chiến binh chuyên nghiệp, hoặc các lính đánh thuê mạnh mẽ, những người đấu quyền anh đen ngầm, nhỡ đầu Trần Kiếp Vì vậy mà bị thương, chắc chắn cô sẽ rất đau lòng.

"Ha ha, sao, thấy xót bạn trai cô hả? Đã muộn rồi, nếu trách thì trách bạn trai có quá ngạo mạn, còn có ba ván, nó không muốn đánh cũng phải đánh!"

"Đúng vậy, bây giờ nhận thua thì cũng muộn rồi!"

"Anh Tiêu Sách..."

Tiêu Sách thấy Ôn Liễu có vẻ lo lắng, nhưng không thể mở miệng nói với cô rằng cái bọn rác rưởi này hoàn toàn không phải là đối thủ của anh, không cần phải lo lắng cho anh.

Anh chỉ có thể gửi cho Ôn Liễu biểu cảm hãy yên tâm.

Sau đó, anh nhìn đám đông đang hoang mang hóng hớt, lạnh lùng nói: "Nói nhảm gì vậy? Ông đây nhận thua? Còn ba ván nữa. Mau lên đi. Mấy người nghĩ ông đây sẽ thua hả? Haha, hôm nay ông đấm cho mấy người dập mặt! "

"Mẹ nó, ngạo mạn!"

"Thằng nhóc này điên rồi!"

"Phạm Tăng, để vệ sĩ của anh dạy dỗ nó một cách nghiêm khắc, đấm vỡ mồm nó!"

Nhìn thấy Tiêu Sách ngạo mạn như vậy, Phạm Tăng lập tức hừ một tiếng, liếc nhìn vệ sĩ của mình, ra hiệu cho anh ta nhanh chóng lên dạy cho Tiêu Sách một bài học.

“Đừng làm tôi mất mặt, chỉ cần anh không đánh chết nó, anh muốn đánh thế nào cũng được!” Phạm Tăng lạnh lùng nói.

Tên vệ sĩ thấp bé cường tráng nghe lời, gật gật đầu, cuối cùng cũng lên sân khấu, anh ta quan sát Tiêu Sách, không để ý quá nhiều, thả lỏng toàn thân.

Mặc dù trước đó Tiêu Sách đã đánh bại ba người là Từ Thuy, Phạm Tăng, Tiểu Kiệt, nhưng theo anh nhìn nhận, những cậu ấm này cũng chỉ là có rèn luyện nhiều hơn người thường một chút, những người như vậy, một mình anh có thể cân được mười người.

Nên Tiêu Sách còn không cần phải nghiêm túc.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 335: Giống bị giết trong phút chốc vậy!


“Thằng nhóc, máy đánh trước đi, nếu không sẽ không còn cơ hội đầu.” Tên vệ sĩ thấp bé cường tráng bình tĩnh nói.

Khóe miệng Tiêu Sách cong lên, anh cũng biết đảm vệ sĩ này sẽ không dễ đối phó như Từ Thụy, Phạm Tăng, cho dù anh có diễn kịch như thế nào, cũng không thể ngớ ngẩn mà thẳng được nữa, phải thể hiện một chút thực lực mới được.

Nếu đã như thế, vậy thì cứ đánh là được rồi!

Dù sao đã quyết định đầu ba ván, cho dù anh có bộc lộ một chút thực lực, hai ván tiếp theo cũng không thể hủy bỏ, vậy chi bằng quậy anh ta một trận, để cho những cậu ấm ở thành phố Giang Lăng biết rằng anh không phải là người chỉ biết rêu rao.

Anh đứng tại chỗ, lạnh lùng nhìn tên vệ sĩ thấp bé cường tráng nói: "Nếu anh đã nhường tối đánh trước, vậy tôi đến đây, tôi mà đã ra tay, có thể anh sẽ ngã ngay."

“Haha, cứ việc đến đây.” Tên vệ sĩ thấp bé cường tráng khinh thường nói.

Tiêu Sách không nói thêm nữa, đột nhiên anh di chuyển, nhưng lần này, nhanh hơn nhiều so Với những lần trước đó, trong nháy mắt anh đã đến trước mặt tên vệ sĩ thấp bé cường tráng.

"C?"

"O?"

Nhìn thấy động tác của Tiêu Sách, Từ Thụy và tên vệ sĩ thấp bé cường tráng đều ơ lên một tiếng.

Từ Thụy đột nhiên phát hiện ra rằng Tiêu Sách dường như mạnh hơn nhiều so với khi anh chiến đấu với anh ta, ít nhất là tốc độ nhanh hơn nhiều, còn thêm một phần khí thế mạnh

mē.

Tên vệ sĩ thấp bé cường tráng đột nhiên cảm thấy Tiêu Sách dường như không đơn giản như anh ta nghĩ.

Nhưng anh ta không hề sợ hãi, đẩm Tiêu Sách một đấm, cực kỳ nhanh, thầm nghĩ rằng như vậy sẽ có thể làm Tiêu Sách bị thương và thắng trận đấu.

Nhưng nắm đấm này của anh ta lướt qua, hoàn toàn không có chút lực nào.

Đánh trượt rồi...

Tên vệ sĩ thấp bé cường tráng sững sờ, sau đó anh ta nhìn thấy trước mắt có một nắm đấm đang to dần, to dần... hoàn toàn che mất tầm nhìn của anh ta.

Anh ta muốn bỏ trốn, nhưng nắm đấm ấy giống hệt như giòi trong xương.

Âm!

Trong phút chốc, nắm đấm của Tiêu Sách đập vào hốc mắt của tên vệ sĩ thấp bé cường tráng, tên vệ sĩ thấp bé cường tráng đột nhiên hoảng sợ, có cảm giác như bị xe đụng, choáng váng, lắc lư vài cái rồi ngồi xuống.

Vậy đó, thua rồi!

Những người dưới khán đài lúc nãy đã kêu gào anh ta hãy nghiêm khắc dạy dỗ Tiêu Sách, đột nhiên giống như bị một con dao mắc vào cổ, không một tiếng động.

"Yếu đuối!"

Giọng nói lạnh nhạt của Tiêu Sách vang lên vô cùng rõ ràng trong tình huống này.

Đột nhiên tất cả mọi người đỏ mặt giận dữ nhìn chằm chằm Tiêu Sách, nhưng cũng giống như trước đây, không có cách nào hạ được Tiêu Sách, Tiêu Sách giành thắng dễ dàng như vậy, cho dù có chế nhạo bọn họ, lúc này bọn họ cũng không có chút sức lực nào, ngược lại còn thẹn quá hóa giận.

Nhưng người có sắc mặt khó coi nhất là Phạm Tăng.

Bởi vì người thua chính là vệ sĩ của anh ta, anh ta không chỉ mất mặt mà còn thua mất hai trăm vạn.

Anh ta có thể không quan tâm đ ến việc mất tiền, mấy trăm vạn không là gì đối với anh ta, nhưng việc mất mặt khiến anh ta gần như phát điện, vả lại còn thua một cách khó coi như thế.

Giống bị giết trong phút chốc vậy!

Tự mình lên còn đánh với Tiêu Sách còn đánh được cả nửa ngày, xém nữa thắng trận đấu, vậy mà vệ sĩ của anh ta lên, lại bị Tiêu Sách xử đẹp bằng một chiêu!

"Mẹ nó, đồ ăn hại! Đi về tôi sẽ sa thải anh ngay!"

Phạm Tăng tức giận nói, hoàn toàn không cảm thấy do Tiêu Sách lợi hại, chỉ cho rằng vệ sĩ của mình quá yếu, vả lại còn quá khinh địch, đây mới là thứ khiến anh ta mất mặt.

Nhưng không phải ai cũng không có mắt nhìn người như Phạm Tăng.

Lúc này mặt của Từ Thụy và Vương Thuận trở nên nghiêm trọng, họ nhìn ra được không phải do vệ sĩ của Phạm Tăng yếu, mà là thực lực mà Tiêu Sách bộc phát, đột nhiên trở nên mạnh hơn.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 336: Một người, cân hết bọn họ!


"Mẹ nó, lúc trước nó giấu thực lực, nó muốn mọi tiền của chúng ta!"

"Thằng nhóc này, nó hoàn toàn chọc tức tôi, giả heo ăn hổ chạy đến với tao, được, được lắm! Xem tụi tao là khỉ đúng không? Tao không quan tâm mày là ai, tóm lại là mày tiêu rồi!"

"Hừ, mặc dù nó giả heo ăn hổ, nhưng nó cũng chưa chắc sẽ thắng, vệ sĩ cao thủ mà tôi mượn được từ bố tôi không giống như vệ sĩ của Phạm Tăng! Lát nữa sẽ xử lý nó."

"Cho dù hôm nay kết quả như thế nào, thằng nhóc này sau này đừng để tôi gặp phải!"

“Đưa tiền, trận tiếp theo!” Tiêu Sách lạnh giọng hét lên với khán giả.

Phạm Tăng nghiến răng, nhưng hắn chỉ có thể đưa tiền, sau đó nhìn Từ Thụy và Vương Thuận, anh ta đã thua rồi, anh ta chỉ có thể trông đợi hai người họ lấy lại thể diện.

Nếu cả cao thủ mà hai người họ tìm thấy đều thua cuộc, thì hôm nay sĩ diện của bọn họ sẽ bị Tiêu Sách chà đạp.

Một người, cân hết bọn họ!

Tất cả phú nhị đại ở hội Thương mại Giang Lăng, không một ai có cách để hạ gục Tiêu Sách, việc này mà bị lan truyền ra ngoài, còn không bị các hội Thương mại khác cười đến chết hả?

Từ Thuy và Vương Thuận cũng biết tính nghiêm trọng của sự việc, nhưng họ không thể rút lui.

Lúc này, vệ sĩ cao thủ mà chính bố họ điều động đến, cuối cùng đến rồi, một người đàn ông mặt sẹo khoảng 30 tuổi, và một thanh niên u ám 25 26 tuổi.

“Anh Thâm, anh có thể xử lý anh ta được không?” Vương Thuận nói với người đàn ông mặt sẹo bên cạnh.

Người đàn ông mặt sẹo nghe Vương Thuận miêu tả về chiến tích của Tiêu Sách, trước đó vẫn ổn cho đến khi nghe thấy Tiêu Sách một chiêu đã hạ gục vệ sĩ của Phạm Tăng, đột nhiên sắc mặt nghiêm trọng.

"Không chắc chắn tuyệt đối, nhưng có thể thử, cho dù thua, có lẽ cũng không thua quá khó coi."

Nghe thấy người đàn ông mặt sẹo không có tự tin, Vương Thuận lập tức nghiến răng, nhưng vẫn nói: "Dù thế nào cũng phải lên! Cho dù không thắng được cũng phải tìm được điểm mấu chốt của nó, phía đó còn có Từ Thuy!"

Người đàn ông mặt sẹo gật đầu, bước lên sân khấu.

Lúc này, những người xem náo nhiệt dưới khán đài cũng không dám chế giễu xôn xao trước, dù sao tự và liên tiếp mấy lần, bọn họ cũng học được cách thành thật.

Nhưng trong thâm tâm họ đã hạ quyết tâm rồi, một khi Tiêu Sách thua, họ sẽ dùng toàn bộ tế bào não của mình để suy nghĩ xem làm cách nào để chế nhạo một cách tàn nhẫn hơn.

“Xin hãy chỉ dạy.” Người đàn ông mặt sẹo nghiêm nói.

Tiêu Sách cười nhạt, chẳng muốn nói những lời vô ích, trong mắt anh ai lên sân khấu cũng chỉ là một cái máy rút tiền mà thôi, có hai trăm vạn là anh nhận.

Đối với cái máy rút tiền, anh chẳng muốn nói những lời vô ích.

Một cú đấm thẳng giáng xuống, người đàn ông mặt sẹo đột nhiên chọn phòng thủ, muốn thử lực tấn công của Tiêu Sách trước.

Bịch!

Tiêu Sách không dùng hết sức, nhưng vẫn đẩy được người đàn ông mặt sẹo lùi ba bước, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn, biết mình không thể tiếp tục chống chịu thêm nữa, nên lựa chọn tấn công.

Mà kết quả của sự tấn công lại là thất bại từ sớm.

Trong mắt Tiêu Sách, tốc độ và sức mạnh của anh ta không tệ, có thể coi là cao thủ, nhưng đối với anh mà nói toàn thân anh ta đều là khuyết điểm.

Tiêu Sách muốn đánh bại anh ta, quả thực là quá nhẹ nhàng.

Nhưng khi người đàn ông mặt sẹo thua trận, anh ta dường như vẫn chưa biết sức mạnh thực sự của Tiêu Sách, biểu cảm của mọi người đều thay đổi, trở nên vô cùng thú vị.

Ngay cả kẻ ngốc, lúc này cũng biết được trước đó chẳng qua là Tiêu Sách trêu đùa họ thôi.

Nhưng bây giờ mới là sức mạnh thực sự của anh, mạnh đến mức vệ sĩ Vương Thuận mượn từ bố của anh ta cũng khó có thể chống đỡ được mấy chiếu của Tiêu Sách, nhanh chóng bị đánh bại.

20220305032759-tamlinh247.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 337: “Ha ha, xem ra cô thực sự động lòng rồi.”


Không chỉ có sắc mặt Từ Huy khó coi mà mà sắc mặt thanh niên có đôi mắt u ám bên cạnh cũng không được tốt lắm.

Lúc vừa lên, vẻ mặt anh ta đầy sự khinh thường và lạnh nhạt, cho rằng đây chỉ là cuộc chạm trán nhỏ nhặt giữa mấy cậu ấm mà thôi, để anh ta tham gia vào quả thực là mất mặt.

Nhưng bây giờ, nhìn thấy Tiêu Sách đánh bại người đàn ông mặt sẹo, những suy nghĩ trước đó của anh ta đã sớm biến mất không còn dấu vết.

Sắc mặt của anh ta vô cùng ngưng trọng, nhìn thấy Tiêu Sách trên đài vô cùng hung hăng cuồng ngạo, bị ánh mắt lạnh lùng của Tiêu Sách quét đến, nhất thời cảm thấy như bị kim đâm.

“Tôi không phải là đối thủ của anh ta” Mặc dù không muốn nói nhưng thanh niên có đôi mắt u ám vẫn phải cay đắng nói ra.

Từ Huy nghe thấy vậy, sắc mặt trở nên khó coi hơn, thanh niên có đôi mắt u ám cũng không phải là vệ sĩ lợi hại nhất bên cạnh bố anh ta, nhưng cho dù là người lợi hại nhất cũng không thể khiến thanh niên có đôi mắt u ám thức thời thừa nhận anh ta không phải là đối thủ như vậy, ngay cả ý nghĩ lên đài đọ sức cũng không có.

Lúc này cho dù Từ Huy kéo dài thời gian, sau đó để bố anh ta tìm vệ sĩ lợi hại hơn đến phỏng chừng kết quả cũng không tốt hơn bao nhiêu.

Điều này khiến Từ Huy gắt gao siết chặt nắm đấm, nghĩ đến bộ dạng lúc mình và Tiêu Sách đánh nhau, Tiêu Sách trái đánh phải đỡ trông rất chật vật thiếu chút nữa đã bị đánh bại, anh ta chỉ cảm thấy mình bị sỉ nhục.

Rõ ràng với thực lực của Tiêu Sách có thể dễ dàng đánh bại anh ta, nhưng lại giả làm heo mà ăn thịt hổ, đùa giỡn bọn họ!

Đối với Tiêu Sách, anh làm như vậy chỉ là muốn đánh thêm hai ván nữa, sau đó thắng nhiều tiền hơn một chút mà thôi nhưng Từ Huy lại thấy, Tiêu Sách làm như vậy là muốn làm nhục bọn họ và xem chuyện cười của bọn họ thêm vài lần nữa.

“Còn một trận cuối cùng, cậu Từ có gọi người của anh lên nữa không? Hay là... sợ hãi không dám nữa?” Lúc này, Tiêu Sách đột nhiên trêu tức anh ta, kiêu ngạo nói.

Lúc này, bất kể là Từ Huy hay người xem kịch hay dưới đài, cho dù khó chịu với thái độ kiêu ngạo hung hăng của Tiêu Sách cũng không có ai dám mở miệng quát mắng nhục mạ nữa.

Bởi vì, Tiêu Sách dùng thực lực của mình để chứng minh, anh đủ bản lĩnh để kiêu ngạo.

Không chỉ đám cậu ấm bên phía Từ Huy không phải là đối thủ của Tiêu Sách mà cho dù là tìm được vệ sĩ của họ, tìm được vệ sĩ của mình đến cũng không phải là đối thủ của Tiêu Sách.

Nếu như đổi lại là bọn họ có thực lực như vậy, chỉ e bọn họ còn kiêu ngạo hơn cả Tiêu Sách

nữa.

Một đám cậu ấm mang sắc mặt lo lắng, cảm thấy như bị Tiêu Sách hung hăng đánh vào mặt, cảm thấy có chút không ngẩng đầu lên được.

Nhưng trong đám cô chủ kia có mấy người sắc mặt sáng lạng, cảm thấy Tiêu Sách lúc này quả thực là quá khí phách, có khí khác của đàn ông.

“Thì ra anh ta lợi hại như vậy, trước đó tôi còn cảm thấy anh ta quả thực quá kiêu căng ngạo mạn, bây giờ mới biết thì ra chỉ là anh ta khiêm tốn mà thôi...”

“Đúng vậy, trước đó tôi còn châm biếm anh ta nữa kia, cảm thấy đám người Từ Huy, Phạm Hưng lợi hại hơn, chắc chắn sẽ đánh vào mặt anh ta, kết quả là anh ta hung hăng đánh vào mặt tất cả mọi người...”

“Đúng vậy, anh ta tên là gì ấy nhỉ? Là người thành phố Giang Lăng chúng ta sao?”

“Sao thế? x**n t*nh lan tràn rồi hả? Muốn làm quen với anh ta, sau đó bò lên giường của người ta sao? Cái đồ lẳng lơ nhà cô, anh ta là bạn trai của Ôn Liễu đấy.”

“Hừ, bạn trai của Ôn Liễu thì thế nào? Ôn Liễu cũng không xinh đẹp bằng tôi, hơn nữa nhà họ Ôn cũng sắp xong đời rồi!”

“Ha ha, xem ra cô thực sự động lòng rồi.”

“Lẽ nào cô không thích người đàn ông khí phách như vậy sao? Nếu như có thể qua đêm với anh ấy, không biết sẽ có bao nhiêu mãnh liệt nhỉ..”

Nghe thấy giọng nói thì thầm của mấy người phụ nữ, đảm cậu ấm có mặt ở đây càng buồn bực hơn, thiếu chút nữa đã phun một ngụm máu ra rồi.

Nhưng bọn họ cũng không có cách nào, Tiêu Sách liên tục đánh bại năm người, anh từ một người kiêu căng ngạo mạn trong chốc lát trở nên khí phách ngời ngời, bất khả chiến bại, những người phụ nữ này động lòng, đứng về phía anh, không ai có thể làm gì được cả.

Trừ phi, lúc này có người đứng ra đánh bại Tiêu Sách.

Nhưng rất rõ ràng, lúc này tất cả mọi người ở đây, không ai có thể đánh bại được Tiêu Sách, cũng chỉ có thể mặc cho Tiêu Sách đứng trên đài kiêu ngạo càn quấy, nhìn mấy cô chủ kia điên cuồng nhìn anh còn ném cho anh ánh mắt quyến rũ nữa.

Mà lúc này, Ôn Liễu là người kích động vui vẻ nhất.

Trước đó cô ấy rất lo lắng Tiêu Sách sẽ bị thương, mặc dù biết Tiêu Sách rất lợi hại nhưng dù sao đối thủ của Tiêu Sách cũng rất mạnh, mà kết quả lúc này, Tiêu Sách giành chiến thắng với tư thái vô cùng khí phách, cô đồng thời thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, vô cùng tự hào.

Đặc biệt là những lời thảo luận của những cô chủ kia lọt vào tai cô, giọng nói ghen tỵ, hâm mộ chua xót kia khiến cô ấy cảm thấy nở mày nở mặt hơn.
 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 338: “Anh Tiêu Sách, anh không sao chứ?”


Bởi vì, ít nhất trong mắt bọn họ, Tiêu Sách là bạn trai của cô.

“Nếu không dám lên nữa vậy thì xem như tôi đã giành được chiến thắng, nhớ chuyển tiền qua đấy.” Tiêu Sách nhìn thấy vệ sĩ bên cạnh Từ Huy không có ý lên dài cũng không bức ép nữa, chậm rãi đi xuống.

Sắc mặt Từ Huy khó coi, siết chặt nắm đấm nhưng cũng không thể nói gì.

“Anh Tiêu Sách, anh không sao chứ?”

Thấy Tiêu Sách đi xuống, Ôn Liễu nhất thời lao tới, ôm lấy cánh tay của Tiêu Sách.

“Khiến cô lo lắng rồi, tôi không sao cả.” Tiêu Sách mỉm cười nói, lúc này trong lòng anh rất vui vẻ, dù sao bỗng chốc thắng được một nghìn hai trăm vạn, con số này đối với anh mà nói cũng rất lớn rồi.

Mặc dù trong mắt rất nhiều người, Tiêu Sách vì một nghìn hai trăm vạn mà đắc tội với Từ Huy, Phạm Hưng, Lý Lâm và rất nhiều cậu ấm khác có mặt ở đây, là chuyện vô cùng không đáng còn lỗ vốn nữa, nhưng Tiêu Sách lại không thèm để ý.

Dù sao, người Tiêu Sách đắc tội cũng rất người, Lý Như Yêu của nhà họ Lý ở Yến Kinh là kẻ thù không đội trời chung với anh, Tống Chỉ Vân cũng muốn gi3t chết anh, so với gia tộc của đám người Từ Huy, Lý Lâm căn bản không đáng kể chút nào.

Điều duy nhất khiến Tiêu sách có chút lo lắng là chuyện này cuối cùng có thể liên lụy đến Ôn Liễu và gia tộc nhà cô ấy, khiến nhà cô ấy bị báo thù.

Tiêu Sách không sợ bị trả thù những lo lắng nhà Ôn Liễu chịu không nổi.

Phải nghĩ cách, bảo vệ gia tộc của Ôn Liễu.

Trong lòng Tiêu Sách nghĩ đến đó, đảo mắt nhìn xung quanh quả nhiên nhìn thấy rất nhiều người, lúc này đều dùng ánh mắt phẫn hận nhìn anh và Ôn Liễu, anh nhanh chóng động não suy nghĩ nên dùng cách gì để dọa sợ những người này, tránh để cho bọn họ tìm đến Ôn Liễu và gia tộc của Ôn Liễu gây phiền phức đây.

“Anh Tiêu Sách, anh không có chuyện gì thì tốt rồi.”

Lúc này Ôn Liễu cũng cảm thấy xung quanh có rất nhiều người dùng ánh mắt không có ý tốt nhìn mình, cô ấy nói: “Anh Tiêu Sách, chúng ta rời khỏi đây đi.”

“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Tiêu Sách tạm thời cũng không nghĩ ra cách nào hay để hăm dọa những người này, đợi nghĩ ra cách rồi nói tiếp.

Thực sự không được thì chỉ có thể sử dụng một vài mối quan hệ thân thiết thôi, bất luận thế nào cũng không thể để anh liên lụy đến Ôn Liễu được.

“Hừ! Ở Hội thương mại Giang Lăng làm ra vẻ xong thì muốn đi sao, có phải là quá xem thường Hội thương mại Giang Lăng chúng tôi quá không!” Đúng lúc này, một giọng nói âm u lạnh lẽo vang lên.

Đám người đứng qua hai bên, Tiêu Sách nhìn thấy một thanh niên khoảng hai bốn hai lăm tuổi, vẻ mặt lạnh lùng đi qua đây.

Nhìn thấy anh ta xuất hiện, bất luận là Từ Huy trước đó cực kỳ kiêu ngạo hay là Lý Lâm, nhất thời đều lộ ra vẻ mặt nịnh nọt, vây quanh thanh niên đó.

Mà những người khác thậm chí còn không dám lại gần.

“Lâm Mặc!”

Sắc mặt Ôn Liễu cũng thay đổi, có chút hoảng loạn.

“Anh ta là Lâm Mặc sao?” Tiêu Sách nhíu mày, nhìn vẻ mặt thách thức của thanh niên đó, không khỏi cảm thấy buồn cười, thằng cha này không phải là tiểu bối của nhà họ Lâm sao.

Tiêu Sách thậm chí đã từng gặp anh ta rồi, lúc đó anh đồng ý thỉnh cầu của Lâm Bán Thanh, đến giúp đỡ nhà họ Lâm, đêm đó đánh lui Lâm Khôn, Lâm Mặc cũng có mặt ở đó.

Nhưng anh ta ở nhà họ Lâm cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi mà thôi.

Lúc đó có thể nói chuyện với Tiêu Sách cũng chỉ có một vài người đứng đầu ở chi chính như Lâm Bán Thanh, Lâm Hải Phong, Lâm Vũ Thiên, mà Lâm Mặc căn bản không có tư cách tham gia vào.

Nhưng bây giờ, Lâm Mặc lại giống như trung tâm chú ý của tất cả mọi người, tất cả mọi người đều vây quanh nịnh bợ anh ta.

Nhưng mà nghĩ lại cũng đúng, bất luận là Từ Huy hay là Lý Lâm, gia tộc của bọn họ trong Hội thương mại Giang Lăng cũng chỉ là gia tộc hạng hai hạng ba mà thôi.

Nhưng nhà họ Lâm là một trong ba gia tộc đứng đầu Hội thương mại Giang Lăng.

Cho dù Lâm Mặc không phải là người trong chi chính nhà họ Lâm nhưng vẫn là đối tượng mà đám người Từ Huy, Lý Lâm muốn nịnh nọt lấy lòng, mà người ở đứng đầu chi chính như Lâm Bán Thanh căn bản không phải là người mà Từ Huy hay Lý Lâm có thể giao thiệp được, cho dù là hai anh em Lâm Hải Phong, Lâm Vũ Thiên cũng không thèm để mắt đến bọn họ nữa là.

Lúc này, Từ Huy và Lý Lầm nhìn thấy Lâm Mặc tới, vẻ mặt ảm đạm trước đó nhất thời lại hếch cao lên.

Trong lòng bọn họ biết, Lâm Mặc có ý với Ôn Liễu, mặc dù lúc này Tiêu Sách không trêu chọc đến Lâm Mặc nhưng quan hệ giữa anh và Ôn Liễu rõ ràng khiến Lâm Mặc khó chịu, muốn đánh Tiêu Sách.

Mà với thể lực, thực lực của nhà họ Lâm, muốn trừng trị Tiêu Sách không phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?

20220306045053-tamlinh247-vn.jpg

 
Thiết Huyết Chiến Thần Đô Thị
Chương 339: Lâm Mặc bị Tiêu Sách đánh rồi!


Lâm Mặc cuồng ngạo nói xong, sắc mặt Ôn Liễu đột nhiên thay đổi, trở nên cực kỳ khó coi.

Cô không thể ngờ, Lâm Mặc vừa đến đã khai đao với cô ấy, cô hiểu rõ, lời Lâm Mặc nói ra mặc dù không đại diện cho nhà họ Lâm nhưng cũng đủ dồn nhà họ Ôn vào đường cùng rồi.

Nếu như đắc tội Lâm Mặc và nhà họ Lâm, họ sẽ vạch rõ giới hạn với gia đình cô, thậm chí là giậu đổ bìm leo.

Công việc kinh doanh của nhà cô ấy căn bản là bấp bênh không ổn định rồi, khó có thể duy trì, lúc này lời nói của Lâm Mặc quả thực đã phán tử hình cho việc kinh doanh của nhà cô, sắc mặt Ôn Liễu bỗng trở nên trắng bệch.

Mà những người xung quanh cũng dùng vẻ mặt trêu tức và thương hại nhìn Ôn Liễu.

Đặc biệt là Dư Vi, vẻ mặt lúc này càng hả hê hơn, trước đó nhìn thấy Tiêu Sách chơi trội, cô ta đã rất khó chịu rồi, lúc này nhìn thấy Lâm Mặc gây khó dễ bọn họ, sắc mặt Ôn Liễu trắng bệch, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Mà lúc này, căn bản không có ai đứng ra nói đỡ cho Ôn Liễu.

“Cậu Lâm Mặc, còn có thằng nhóc này nữa, anh ta quấy rối tiệc tối của Hội thương mại Giang Lăng, đừng để anh ta đi khỏi đây!” Lúc này, vẻ mặt Dư Vi căm giận nói.

Lâm Mặc nghe thấy vậy thì cười nhạt: “Đương nhiên, quấy rối tiệc tối của Hội thương mại Giang Lăng, hôm nay nhất định phải nằm mà đi ra ngoài!”

Anh ta nói xong, nhất thời tất cả mọi người dùng vẻ mặt thương hại nhìn Tiêu Sách, trong mắt bọn họ, bất luận Tiêu Sách có đánh nhau giỏi như thế nào, chọc giận Lâm Mặc của nhà

họ Lâm, Tiêu Sách sẽ rất thê thảm.

Mặc dù Hội thương mại Giang Lăng có ba gia tộc lớn đứng đầu nhưng chỉ có nhà họ Lâm, dốc lòng phát triển ở thành phố Giang Lăng, cho nên thế lực ở thành phố Giang Lăng không thể nghi ngờ, nhà họ Lâm là mạnh nhất.

So với Lâm Mặc, đám cậu ấm Từ Huy, Lý Lâm mãi mãi không thể sánh bằng.

Mà lúc này Tiêu Sách cười nhạt, quét mắt nhìn vẻ mặt kiêu căng của Lâm Mặc, đột nhiên cất bước đi về phía anh ta.

Thấy Tiêu Sách đi về phía mình, khóe miệng Lâm Mặc nhếch lên, vẻ mặt lạnh lùng.

Vệ sĩ phía sau anh ta muốn tiến lên, nhưng Lâm Mặc lại phất tay để bọn họ lui ra sau, kiêu ngạo nói: “Muốn xin tôi bỏ qua cho anh sao? Cũng không phải là không thể chỉ cần anh.”

“Bốp!”

Không đợi Lâm Mặc nói xong, một cái tát nặng nề vang lên.

Chỉ thấy Tiêu Sách nâng tay lên hạ tay xuống, hành động dứt khoát, lúc tất cả mọi người chưa kịp phản ứng, đột nhiên một cái tát nặng nề đánh trên mặt Lâm Mặc.

Lâm Mặc vốn đang ngẩng đầu, vẻ mặt kiêu căng, nhất thời bị đánh một cái, cả người lảo đảo suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Anh ta lấy tay bụm mặt, ánh mắt trừng trừng, khó tin nhìn Tiêu Sách, thật không nhờ Tiêu Sách lại dám trực tiếp ra tay đánh anh ta.

Không chỉ Lâm Mặc cảm thấy khó tin mà tất cả những người có mặt tại đây cũng cảm thấy như vậy, lúc này nhìn thấy hành động của Tiêu Sách cũng bị dọa đến ngày người.

Rất nhiều người “hừm” hít vào một hơi lạnh, chỉ cảm thấy lòng bàn chân lạnh buốt, ngơ ngác nhìn Tiêu Sách và Lâm Mặc, trong lòng biết rõ, sắp có chuyện lớn xảy ra rồi.

Lâm Mặc bị Tiêu Sách đánh rồi!

Cho dù Tiêu Sách trước đó tỏ ra vô cùng kiêu ngạo, cuồng vọng dường như không để đảm người Từ Huy, Lý Lâm vào mắt, dám ở trên đài khiêu khích tất cả mọi người, nhưng ai cũng không có ngờ tới, lúc đối diện với Lâm Mặc, Tiêu Sách lại dám trực tiếp ra tay, cho Lâm Mặc một cái bạt tai.

Cái tát kia không chỉ đánh vào mặt Lâm Mặc mà còn đánh vào lòng của tất cả mọi người, khiến tim bọn họ đều vọt đến cuống họng.

20220306045122-tamlinh247-vn.jpg

 
Back
Top Bottom