Ngôn Tình Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 40: Hóa ra là lũ khốn tụi mày!


“Hóa ra là lũ khốn tụi mày!”

Vu Kiều Kiều nhắm mắt lại chửi rủa: "Kẻ tập kích chị dâu tao và Tiểu Ngữ chính là tụi mày. Tụi mày táng tận lương tâm đến mức ngay cả một đứa trẻ cũng không buông tha à?"

"Ha ha, tao nghe nói vợ của Vu Viên Triều cuối cùng không chết, thế thì không biết hắn ta có lo lắng cho em gái mình không nhỉ? Nếu mày bị bắt cóc, không biết hắn ta có chịu thua hay không?”

"Hừ, tụi mày muốn bắt được tao có thể tới đây thử xeml"

Vu Kiều Kiều cẩn thận lùi lại, nhưng dù sao cô cũng là con gái, vả lại hiện giờ mắt còn không nhìn thấy nên dù lợi hại đến đâu cũng không cách nào phát huy thân thể của mình.

"Phía saul"

Vân Hiên đột nhiên lên tiếng nhắc nhở, Vu Kiều Kiều thuận thế nghiêng người tránh né đòn tấn công từ phía sau, tóm lấy cánh tay móc cổ gã, đấm thật mạnh.

Tên bắt cóc không kịp phát ra tiếng nào đã ngất đi. "Chết tiệt, bắt thằng nhóc này lại cho tao!" Dứt lời, mấy người tiến tới và bao vây Vân Hiên.

"Đừng, đừng động thủ, tôi đầu hàng là được mà!"

Vân Hiên giơ hai tay lên cao, thành khẩn nói: "Mọi người, chúng ta không có thù oán gì. Tôi chỉ là người qua đường A mà thôi, các người tìm cô ấy thì không liên quan gì đến tôi chứ!"

"Lão đại, em biết anh ta. Anh ta chính là bác sĩ đã cứu vợ con của thị trưởng Vụ."

“Cái gì, mày chính là tên bác sĩ kia?”

Người đàn ông rút dao găm kề vào cổ Vân Hiên, hét lên: "Mày có biết hai người đó là người tao muốn giết không? Thế mà mày lại điều trị cho bọn chúng, có tin ông đây giết mày không?"

"Các người buông anh ấy ra!"

Vu Kiều Kiều chạy theo tiếng động nhưng bị người bên cạnh dùng gậy đánh ngã xuống đất.

Ngay sau đó, mấy tên bắt tiến tới và ấn chặt cô xuống đất.

"Ồ, tao biết rồi, hai đứa mày là một cặp!".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Trọng Sinh Trở Lại Bảo Vệ Gia Đình Của Tôi
2. Em Chỉ Muốn Hít Vận Khí Của Anh
3. Mỗi Lần Chạm Bóng Đều Vì Em
4. Nữ Thần, Cầu Bao Nuôi
=====================================

“Không phải, tôi hoàn toàn không biết anh ta.”

"Tốt lắm, không quen biết nó à, vậy tao sẽ chặt hai ngón tay của nó xem mày có đau lòng không. Ngón tay nhất định rất quan trọng đối với một bác sĩ nhỉ? Để tao xem không có tay thì mày còn làm giải phẫu như thế nào."

Vu Kiều Kiều hét lên: “Tụi mày đừng động vào anh ấy. Mẹ kiếp, có gan thì mày chặt tay tao này.”

"Đừng lo lắng, không thiếu phần mày đâu."

Người đàn ông nhìn Vu Kiều Kiều đang giấy giụa trên mặt đất vô tình làm lộ vóc dáng.

Mắt gã đỏ lên, cười nói: “Không ngờ đội trưởng Vu của chúng ta lại là một đại mỹ nữ cơ đấy. Vóc người nóng bỏng như thế, lát nữa nên để mấy người anh em chúng ta thoả mãn cái đã, lâu rồi chưa được khai trai đâu”.

Tên thuộc hạ bên cạnh háo hức nói: “Lão đại, để em kéo cô ta ra xe đã. Với dáng người và dung mạo như vậy, các anh em sắp không nhịn nổi nữa rồi.”

"Được, lát nữa dùng điện thoại di động ghi hình lại, để thị trưởng Vu xem xem em gái mình là loại lẳng lơ thế nào."

"Đúng rồi, kéo thằng bạn trai này lên luôn cho tao, mở mí mắt của nó để nó nhìn kỹ xem các anh em thay nó chăm sóc bạn gái như thế nào."

"Dạt" Bọn chúng đắc ý cười to. Vân Hiên cau mày, buông tay xuống.

"Các người sao mà mãi chẳng dứt thế, không thể để tôi yên bình được một ngày sao?"

"Thằng nhóc, mày đang nói cái quái gì với tao vậy? Ông đây bảo mày giơ tay lên, mày không nghe thấy à?”

Nói rồi tên côn đồ bên cạnh Vân Hiên rút cây gậy ra đập vào đầu anh.

Vân Hiên hành động sau nhưng tới trước, nhẹ nhàng vươn tay ra, nâng thân thể nặng mấy trăm cân của gã lên.

"Suyt, đừng nói nữa!" Vân Hiên nhấc cổ tay của gã lên, nhìn đồng hồ trên đó.

Tên bắt cóc bị anh bóp mạnh đến nỗi mắt trợn ngược, tay chân vùng vẫy nhưng chẳng có ích gì, hệt như một con cừu chờ bị làm thịt.

Mọi người có mặt đều kinh hãi trước cảnh tượng này, một thanh niên gầy gò dùng một tay nhấc một người đàn ông mập mạp, cao và nặng hơn mình rất nhiều.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 41


Cảnh tượng như vậy khiến mọi người sửng sốt trong giây lát.

Khi kim giây chỉ số mười hai.

"Đến rồi!"

Vân Hiên nhẹ giọng nói, sau đó dùng một chút sức lực, trực tiếp vặn vẹo đầu tên bắt cóc trong tay.

Sau đó, dưới ánh mắt choáng ngợp của mọi người, Vân Hiên lao về phía đám bắt cóc gần nhất. Trong phút chốc, Vân Hiên gần như không ai có thể địch lại.

Hai người đàn ông xung quanh dùng đao chém vào chân anh, Vân Hiên nhảy. lên, hai chân bay tới đá cho bọn chúng ngất xỉu.

€ó người đưa vũ khí tới, Vân Hiên nắm lấy cổ tay, bóp nhẹ rồi ném đi. Con dao găm trực tiếp cắm thẳng vào lưng đồng bạn phía sau.

Chẳng bao lâu sau, Vân Hiên đã tiêu diệt tất cả bọn bắt cóc ở đây một cách gọn ghẽ.

"Mày, mày đừng đến đây!" Lúc này, người đàn ông mới biết thế nào là sợ hãi.

Trước đây, thuộc hạ của gã đều là những tên côn đồ tàn nhẫn và vô luật pháp, vì cái gọi là tiền mà ngay cả thuộc hạ của mình, người đàn ông cũng dám vứt bỏ.

“Ngày mai mặt trời vẫn mọc như thường lệ, nhưng trên đời này luôn có những người sẽ không nhìn thấy được cảnh đẹp này. Đường đời vốn đã đứt đoạn, không thể chịu nổi một số kẻ đi đường tắt như anh."

Vân Hiên sợ Vu Kiều Kiều nhìn ra gì đó nên từ từ dùng tay bẻ gãy cổ người đàn ông, nhẹ nhàng như v**t v* khuôn mặt của người yêu.

Không tạo ra một âm thanh nào.

..

Các bạn vào google.com gõ me_truyen_hot và vào tìm kiếm truyện mình muốn nhé. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Vân Hiên đứng dậy, đi sang một bên, cầm đồng hồ lên nhìn. "Không sai, hai mươi giây!" Vân Hiên nhìn kim đồng hồ chỉ mới quay đến vị trí số bốn.

Sau khi dọn dẹp bọn bắt cóc, Vân Hiên đá xác vào trong bãi cỏ. Mặc dù sẽ sớm bị phát hiện nhưng lúc đó chẳng liên quan gì đến anh nữa.

Sau khi dọn dẹp xong mọi thứ, Vân Hiên quay người đi đến bên cạnh Vu Kiều Kiều.

"Đừng tới đây, mày đừng tới đây!" Vu Kiều Kiều vội vàng đưa tay s* s**ng xung quanh. "Là tôi!"

Vân Hiên nắm lấy cổ tay đang điên cuồng cào loạn của cô, nhẹ giọng nói: "Những người đó đi rồi."

"Đi rồi, tại sao lại rời đi?"

"Tôi cũng không biết. Tên cầm đầu kia nghe điện thoại, tức giận mắng một tiếng rồi dẫn người khẩn cấp bỏ đi, đến xe cũng không thèm lái."

"Cái gì?"

Ngay khi Vu Kiều Kiều đang thắc mắc thì cách đó không xa có tiếng còi báo động vang lên.

"Phải rồi, nhất định là tiếp viện của chúng ta đã đến nên khiến bọn chúng sợ hãi bỏ chạy."

Vu Kiều Kiều ngã trên mặt đất nói: "Mau, anh là bác sĩ, mau lấy nước sát trùng mắt cho tôi nhanh lên."

"Không, không được dùng nước. Thứ bọn họ dùng là bột vôi. Nếu dùng nước, nó sẽ tạo ra nhiệt độ cao và làm bỏng mắt."

"Vậy phải làm sao bây giờ?"

"Chỉ có thể từ từ xoa dầu, tôi đưa cô xuống núi trước đã!" Vân Hiên đỡ Vu Kiều Kiều lên xe.

Đưa cô trở về từ đường cũ.

Chẳng bao lâu, xe cấp cứu từ dưới chân núi chạy lên. Vân Hiên đưa Vu Kiều Kiều lên xe cấp cứu, báo cáo tình trạng của cô với bác sĩ trên xe.

Bác sĩ rửa mắt cho cô bằng dung dịch nước muối và axit kali.

Tuy nhiên, do có quá nhiều vôi trong thuỷ tinh thể, cộng thêm vôi bị nước mắt thấm vào nên khóe mắt bị đau nhức và bỏng rát. Sau khi kiểm tra xong, phải đến bệnh viện để điều trị thêm.

Nếu vậy thì việc thu thập thuốc của Vân Hiên sẽ phải bị trì hoãn.

Nhưng mắt rất quan trọng, Vân Hiên an ủi Lâm Kiều Kiều xong thì xuống xe. Lúc này, cô gái nằm trên xe lăn gọi anh lại. "Này, Vân Hiên!”

"Cái gì?"

Vu Kiều Kiều cúi đầu, giọng nhỏ như kiến: “Cảm... cảm ơn!”

Tất cả mọi người có mặt đều sửng sốt, ai nấy đều không khỏi hoài nghi có phải lỗ tai mình có vấn đề gì không.

Vu Kiều Kiều vậy mà lại cảm ơn đàn ông.

Mặt trời mọc từ phía tây à?

Vân Hiên cố ý đưa tay ngoáy tai hỏi: "Cô nói cái gì? Tôi không nghe rõ."

Vu Kiều Kiều lớn tiếng nói: “Tôi nói cảm ơn, chuyện hôm nay nên quên thì quên, nên nhớ thì nhớ, với lại đừng quên chuyện anh đã hứa với tôi. Nếu anh làm lỡ chuyện, lần sau gặp mặt cẩn thận tôi vả mặt anh.”

"Được rồi!"

Vân Hiên xua tay, lên một chiếc xe mới sắp xếp rồi trực tiếp rời đi.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 42: Tôi rất cảm kích lòng tốt của anh


Vân Hiên tạm biệt Vu Kiều Kiều rồi lên xe trở về.

Mà lúc này, Trương Soái đang ở trung tâm thành phố đã lái xe chở Thẩm Như Ngọc xuống tầng dưới của tòa nhà Long Môn.

"Xem mọi việc chuẩn bị như thế nào rồi!"

'Thẩm Như Ngọc vừa nói vừa mở phong bì kiểm tra đồ bên trong.

Vì lo lắng cành mẹ đẻ cành con, sau khi nhận được hợp đồng vào buổi sáng, Thẩm Như Ngọc lập tức sắp xếp người của tập đoàn Thẩm Thị chuẩn bị hồ sơ mời thầu cho dự án tiếp theo.

Cô muốn tranh thủ buổi chiều chưa đến giờ tan sở, vội vàng đưa tài liệu dự án cho tập đoàn Long Môn, tốt nhất là hôm nay ký được hợp đồng hợp tác để tránh đêm dài nhiều mộng.

"Như Ngọc, không cần phải cuống cuồng như vậy. Em cứ yên tâm, có anh ở đây, việc ký hợp đồng hôm nay chỉ là hình thức thôi."

Mặc dù Trương Soái vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng anh ta vẫn thờ ơ trấn an Thẩm Như Ngọc.

"Nhà họ Trương chúng tôi và tập đoàn Long Môn là đối tác chiến lược. Trước mặt Cửu gia, Trương Soái tôi vẫn có chút mặt mũi."

'Thẩm Như Ngọc khen ngợi: “Tôi biết thế lực của nhà họ Trương các anh ở Đông Hải mạnh hơn chúng tôi rất nhiều, nhưng tôi vẫn hy vọng có thể dựa vào bản thân tiếp quản dự án của tập đoàn Long Môn. Tuy nhiên vẫn cảm ơn anh đã cứu tôi và Như Đồng khỏi bàn rượu ngày hôm qua.”

"Như Ngọc, em không biết tấm lòng của anh sao?"

Trương Soái đột nhiên đưa tay nắm lấy tay Thẩm Như Ngọc, nhẹ giọng nói: “Chỉ cần em đi theo anh thì cần gì phải vất vả như vậy? Đến lúc đó ăn ngon uống tốt, làm mợ chủ nhà họ Trương không tốt ư?”

Hình bóng Vân Hiên chợt hiện lên trong đầu Thẩm Như Ngọc, cô kiên quyết rút tay ra, nói: “Tôi rất cảm kích lòng tốt của anh Trương, nhưng tôi hy vọng anh có thể biết trong lòng tôi chỉ có sự kính trọng với anh, không hề có tình yêu nam nữ.”

"Hơn nữa, nói thật với anh, ông nội đã chỉ định chồng chưa cưới cho tôi rồi, thế nên chúng ta không thể ở bên nhau được. Tôi tin anh sẽ tìm được một người phụ nữ thích hợp hơn tôi để làm mợ chủ nhà họ Trương."

“Là tên họ Vân đó phải không?”

Trương Soái hung tợn mắng: "Em bị điên à? Anh ta là cái thá gì chứ? Cùng lắm chỉ là một bác sĩ nông thôn đến từ nơi khác mà thôi. Ngay cả một ngón tay, một sợi tóc của Trương Soái anh cũng không bằng. Ở Đông Hải, anh chỉ cần vươn một ngón tay út thôi là có thể b*p ch*t anh ta."

“Muốn sống tốt trong xã hội này thì phải có quan hệ, có tiền và có tầm ảnh hưởng. Nếu không, dù có làm việc chăm chỉ đến đâu thì cũng chỉ là một con kiến của kẻ giàu thôi. Ngay cả một căn nhà cũng cần nỗ lực cả đời. Làm sao có thể cho em một cuộc sống tốt đẹp.”

"Giống như ngày hôm qua, nếu không có anh và bộ mặt nhà họ Trương của anh, em cho rằng bây giờ em còn có thể an toàn nói chuyện với anh như vậy sao?"

"Về phần người đàn ông Vân Hiên đó thì em cứ yên tâm. Loại đàn ông này chưa gặp nhiều sự đời, anh cho anh ta khoản tiền để anh ta đi là được. Nếu không thì anh cho người đánh anh ta một trận, cho anh ta biết thói đời này là như thế nào.

Thẩm Như Ngọc nhìn Trương Soái, hơi cau mày nói: "Xin lỗi, anh Trương, hiện tại tôi chỉ muốn hoàn thành dự án này trước."

Nói xong, cô mở cửa xe bước xuống xe mà không hề ngoảnh lại.

Trương Soái vỗ mạnh vào vô lăng, nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô gái trước. mặt, miệng thì mắng: “Mẹ kiếp, con khốn này còn giả vờ trước mặt mình. Chờ ông đây tìm được cơ hội sẽ khiến mày quỳ trên giường tao mà khóc." Nói rồi anh ta xoa tay, mở cửa xe đuổi ra ngoài.

"Như Ngọc, ý anh không phải vậy. Như Ngọc, nghe anh nói..."
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 43: Cậu chính là Trương Soái


Hai người ồn ào đi đến đại sảnh của tòa nhà Long Môn.

"Xin chào, tôi đến tìm ngài Long. Hôm nay chúng tôi có một hợp đồng cần ký

tên.

"Là sếp Thẩm phải không? Ngài Long đã đặc biệt sắp xếp, nếu đến thì tới phòng khách nghỉ ngơi trước. Chờ ngài ấy làm việc xong sẽ xuống ngay."

Nói xong, lễ tân dẫn họ đến một phòng khách xa hoa ở hành lang tiền sảnh để nghỉ ngơi tạm thời.

"Sếp Thẩm xin nghỉ ngơi một chút. Người phụ trách dự án sẽ xuống ngay." Quản lý đại sảnh mang cà phê cho hai người rồi kính cẩn rời đi.

'Thẩm Như Ngọc gật đầu, kiểm tra lại một lần nữa xem trong túi có thiếu thứ gì không.

Trương Soái mở miệng định nói gì đó, nhưng nhìn thấy đây là phòng tiếp tân của tập đoàn Long Môn thì cũng không dám l* m*ng.

Hai người đợi khoảng mười lăm phút thì đột nhiên cửa phòng khách mở ra, Bọ Cạp với vẻ mặt ngang ngược bước vào.

"Anh Bọ Cạp!"

Nhìn thấy người quen bước vào, Trương Soái vội vàng đứng dậy, chủ động đưa tay ra nói: "Anh Bọ Cạp, em là Trương Soái, cha em là Trương Kim Phúc, chủ tịch tập đoàn Trương Thị."

"Cậu chính là Trương Soái."

Bọ Cạp ngẩng đầu lạnh lùng nhìn anh ta.

Nghe Từ Vĩ nói kẻ âm mưu hại ngài Vân Vân Hiên chính là tên khốn kiếp Trương Soái này, không ngờ có một ngày lại nhìn thấy khuôn mặt ghê tởm của Trương Soái này.

Lúc này, Trương Soái không biết mình đã đắc tội Bọ Cạp, vẫn đang tự nhiên đúng vậy, lần trước từng gặp anh Bọ Cạp ở khách sạn Đế Hào, rất có ấn tượng."

"Để em giới thiệu với anh. Đây là Thẩm Như Ngọc, tổng giám đốc của tập đoàn Thẩm Thị. Hôm nay chúng tôi đến để ký hợp đồng hợp tác với tập đoàn Long Môn cho dự án tiếp theo."

“Vừa rồi chúng tôi nghe được tin từ sếp Từ là dự án tiếp theo đã sẵn sàng ký kết với chúng tôi nên hôm nay chúng tôi đặc biệt đến đây. Không ngờ người phụ trách dự án lại là anh Bọ Cạp. Thật sự tốt quá. Đúng lúc chờ ký hợp đồng, lát nữa chúng ta đi ăn một bữa đi!”

Trương Soái tự nhiên nói, không để ý rằng biểu cảm trên mặt Bọ Cạp ngày càng xấu xí.

"Nghe sếp Từ nói dự án chuẩn bị ký kết? Sếp Từ nào? Tên khốn Từ Bắc kia đã p đoàn Long Môn sa thải." Bọ Cạp khinh thường nói: "Còn ăn?”

Bọ Cạp cười lạnh, đưa tay cầm lấy tập dự án do Thẩm Như Ngọc chuẩn bị, tuỳ tiện lật xem rồi ném sang một bên.

"Các công ty ở phía Đông muốn hợp tác với tập đoàn Long Môn của chúng tôi có thể xếp hàng từ đây đến vịnh Đông Hải. Các người dùng thứ rác rưởi này để làm tài liệu dự án là coi chúng tôi thành cái gì hả?”

Thẩm Như Ngọc vội vàng giải thích: “Anh Bọ Cạp, hợp đồng này được soạn thảo dựa trên tài liệu dự án anh đưa cho chúng tôi, nếu có gì không phù hợp thì chúng tôi có thể thay đổi.”

"Tập đoàn Thẩm Thị rất vinh dự được hợp tác với tập đoàn Long Môn. Trước đây, chúng ta đã có những dự án hợp tác và kết quả khá tốt. Anh cứ xem những tài liệu dự án lần trước của chúng tôi."

"Nhìn cô cái rắm, tôi nói cho các cô biết, các cô đã phạm sai lầm lớn rồi." Bọ Cạp chỉ vào Trương Soái mắng: “Tự mình đi tìm hiểu xem sai lầm ở chỗ nào đi. Nếu không cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý, đừng nói là dự án của

tập đoàn lần này, tôi sẽ khiến tập đoàn Thẩm Thị của các người không bao giờ tiếp nhận được bất kỳ dự án nào ở Đông Hải nữa."

Nghe Bọ Gạp nói như vậy, Thẩm Như Ngọc và Trương Soái đều sửng sốt.

Bọn họ làm sao cũng không ngờ lần này tới đây sẽ có kết quả như thế. Vốn tưởng rằng chỉ là một buổi ký hợp đồng đơn giản, không ngờ lại đắc tội đối phương.

"Anh Bọ Cạp, anh nghe em giải thích."

Trương Soái đang định nói điều gì đó thì Bọ Cạp đột nhiên quay đầu lại và tát thật mạnh vào mặt anh ta.

"Mẹ kiếp, cậu cho rằng cậu là cái thá gì? Anh Bọ Cạp là cái tên cậu có thể gọi à? Đừng nói Trương Soái cậu, cho dù cha cậu Trương Kim Phúc có đến, nhìn thấy tôi cũng phải cung kính mà gọi sếp Tạ."

“Hai người các người cầm cái đống rác rưởi này và cút khỏi tập đoàn Long Môn ngay cho tôi. Cửu gia nói rồi, chỉ cho các người một ngày, nếu không tự kiểm điểm mình đã làm sai điều gì thì tập đoàn Thẩm Thị không cần tồn tại ở Đông Hải

"Cút."

Bọ Cạp chỉ vào cửa rồi quát.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 44: Khi không còn ăn một cái tát


Cả hai đều vô cùng ngạc nhiên, nơm nớp lo sợ bị các nhân viên bảo vệ của tập đoàn Long Môn đuổi ra ngoài.

Sắc mặt Thẩm Như Ngọc tái nhợt, cô lo lắng hỏi: "Anh Trương, anh nói xem chúng ta rốt cuộc đã làm sai ở chỗ nào."

Trương Soái cũng cau mày thật sâu, vốn tưởng đi cùng Thẩm Như Ngọc sẽ có thể khiến anh ta quen thuộc với Long Cửu.

Ai ngờ anh ta còn chưa kịp lên tiếng đã đắc tội đối phương. Lần này thật đúng là mất mặt, rõ ràng là tập đoàn Thẩm Thị đắc tội người ta, mình đến đây lại trở thành nơi trút giận.

Khi không còn ăn một cái tát.

Nhìn Thẩm Như Ngọc đang hoảng sợ trước mặt. Trương Soái không kiên nhẫn mà an ủi: “Em đừng căng thẳng quá, anh về nhà hỏi cha anh trước. Vừa lúc. hôm nay thị trưởng Nghi Thành là Vu Viên Triều tổ chức tiệc cảm ơn tại khách sạn Đế Hào. Cha anh đã đồng ý lời mời đến dự, chắc Cửu gia cũng sẽ ở đó, anh qua đó hỏi thăm thử, sẽ không có vấn đề gì đâu.”

"Tiệc cảm ơn của thị trưởng Vu?”

Hai mắt Thẩm Như Ngọc sáng lên, cô hỏi: "Vậy có thể dẫn tôi tham gia được. không? Tôi muốn đích thân xin lỗi Cửu gia."

Trong mắt Trương Soái hiện lên một tia mỉa mai, vừa rồi dẫn cô đến tập đoàn Long Môn đã ăn không một cái tát, vậy mà còn muốn để mình dẫn cô đến trước mặt Cửu gia, thế chẳng phải sẽ càng liên lụy đến anh ta sao?

"Xin lỗi, những người được thị trưởng Vu mời đến lần này đều là doanh nhân nổi tiếng và nhân vật quyền lực ở Đông Hải. Tập đoàn Thẩm Thị của các em không có trong nhóm những người được mời. Nếu anh tuỳ tiện đưa em đi thì có vẻ hơi không phù hợp."

"Vậy à!"

Thẩm Như Ngọc bất đắc dĩ gật đầu.

Cô biết tập đoàn Thẩm Thị chỉ là thế lực hạng hai hạng ba ở Đông Hải, quả thực kém xa những gã khổng lồ như nhà họ Trương và tập đoàn Long Môn. Việc

cô hấp tấp tham gia vào tầng lớp thượng lưu như vậy quả thực không thích hợp.

"Được rồi, hôm nay em cũng trở về kiểm tra xem mình có đắc tội với tập đoàn Long Môn hay không. Nói chung ngày mai cứ đợi tin tức của anh là được."

"Được rồi, vậy phiền anh Trương nhọc lòng." Thẩm Như Ngọc bất đắc dĩ gật đầu.

Sau khi hai người tạm biệt, Trương Soái trực tiếp lái xe rời đi. Thẩm Như Ngọc chỉ có thể vẫy tay bắt taxi về biệt thự nhà họ Thẩm.

Lúc này, tại biệt thự nhà họ Thẩm, chú hai nhà họ Thẩm, Thẩm Như Đồng và những người khác đang lo lắng chờ đợi. Thấy Thẩm Như Ngọc bắt taxi trở về nhà, họ nhanh chóng chào đón cô.

"Sao lại về một mình? Cậu Trương đâu rồi?”

"Đừng nói nữa."

Thẩm Như Ngọc bất đắc dĩ nằm trên sô pha, mệt mỏi xoa trán.

Chú hai Thẩm vội hỏi: "Sao rồi? Kết quả thế nào? Ký hợp đồng chưa? Dự án tiếp theo khi nào sẽ bắt đâu? Khi nào thì đợt vốn đầu tiên sẽ đến?"

Thẩm Như Ngọc lắc đầu, vẻ mặt mệt mỏi ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, mở tài liệu trong túi ra nói: “Cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nữa, chẳng những không ký được hợp đồng mà còn vô duyên vô cớ đắc tội người ta. Không những không ký hợp đồng còn bị mắng rồi đuổi ra ngoài.”

Chú hai Thẩm nghỉ ngờ hỏi: “Đắc tội người ta, không thể nào chứ?”

"Vừa rồi sếp Từ rõ ràng đã nói tập đoàn Long Môn chủ động ký hợp đồng với chúng ta. Tại sao bây giờ lại đột nhiên đắc tội với người ta? Có phải cháu đã nói hay làm gì sai khiến Cửu gia không hài lòng không?”

"Không, thực sự không có, chúng cháu...!"

Thẩm Như Ngọc không còn cách nào khác ngoài việc kể lại ngắn gọn tình huống của cô và Trương Soái.

“Chúng cháu hoàn toàn không hề nhìn thấy Cửu gia, chỉ có một người phụ trách họ Tạ đến, nhìn cũng không thèm nhìn tài liệu dự án mà đã ném xuống đất, còn lớn tiếng mắng chúng cháu một trận. Ngay cả anh Trương đi cùng chúng cháu còn bị ăn một cái tát!”

“Không thèm xem tài liệu dự án mà đã trực tiếp đuổi các cháu ra ngoài à?”
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 45: Nghiêm trọng vậy sao?


Chú hai Thẩm khó tin nói: "Cái này... cái này, cái này là sao? Rõ ràng chúng ta chưa bao giờ đắc tội tập đoàn Long Môn, sao có thể khiến Cửu gia tức giận như vậy?"

Thẩm Như Ngọc bất đắc dĩ nói: “Cháu cũng rất ngạc nhiên, bởi vì buổi sáng mọi chuyện đều ổn, sao buổi chiều lại đột nhiên tức giận như vậy? Họ còn nói cho chúng tôi một ngày để tự kiểm điểm, nếu không tìm được lý do thì nhà họ Thẩm không cần tiếp tục tồn tại ở Đông Hải."

"Nghiêm trọng thế à?"

Nói xong, chú hai Thẩm quay đầu lại nhìn Thẩm Như Đồng ở bên cạnh.

Nếu nói trong nhà ai là người quấy nhất thì Thẩm Như Đồng chắc chắn là kẻ chuyên gây rối. Nhiều năm nay cô ta gây ra không ít chuyện, cuối cùng đều để

'Thẩm Như Ngọc thu dọn cục diện.

Chẳng lẽ trong lúc vô tình, cô ta đã đắc tội Tập đoàn Long Môn, cho nên mới gây ra phiền toái lớn như vậy?

Thẩm Như Đồng nhìn thấy ánh mắt của cha mình thì vội lắc đầu nói: “Cha đừng đổ oan cho con nha. Mấy ngày nay con luôn ngoan ngoãn ở công ty, học tập với chị gái, hoàn toàn không ra ngoài gây rắc

“Ngoài con ra thì còn có ai?”

“Từ sáng tới giờ con đều chưa ra khỏi nhà. Cha cũng nói buổi sáng khi sếp Từ tới đã nói tập đoàn Long Môn đang tích cực ký hợp đồng với chúng ta. Đến chiều lại nói là đắc tội với người ta, vậy chắc chắn người gây ra rắc rối không phải là

con:

Thẩm Như Đồng bĩu môi nói: “Tất nhiên là người không có ở nhà rồi.”

Mấy người đang nói chuyện thì ngoài cửa có tiếng ô tô vang lên.

Ngẩng đầu nhìn lên, Vân Hiên ngồi xe cảnh sát từ bên ngoài trở về.

"Chẳng lế là anh ta?"

Những người trong phòng đồng thời lên tiếng.

"Anh Vân, lần này cảm ơn anh rất nhiều. Nếu không phải anh giúp đỡ thì đội trưởng Vu có thể đã gặp nguy hiểm rồi. Đại ân không lời nào cảm tạ hết được. Từ giờ trở đi, anh chính là quý nhân của sở cảnh sát Đông Hải chúng tôi."

Chàng trai trẻ lái xe cảnh sát chở Vân Hiên trở về cười nói.

Vân Hiên thờ ơ nói: "Khách sáo rồi, tôi chỉ làm những gì một người đàn ông nên làm"

"Phải rồi, tôi nghe đội trưởng Vu nói anh còn là một bác sĩ có tay nghề rất cao. siêu. Vậy khi nào có thời gian anh nhất định phải đến sở cảnh sát chúng tôi mới được. Những năm qua mọi người làm việc rất cực khổ, lại còn thức khuya nên ít nhiều đều có vấn đề. Có cơ hội thì anh khám giúp với."

Nói tới đây, chàng thiếu niên thấp giọng hỏi: nhảm. Tôi có thể hỏi thăm quan hệ của anh và được không?"

"Anh Vân, đừng trách tôi nói ¡ trưởng Vu của chúng tôi là gì

"Chỉ là bạn bè bình thường thôi!"

Vân Hiên cười nói: "Nhiều nhất thì thêm một tâng quan hệ bác sĩ bệnh nhân thôi. Tôi đã đồng ý khám bệnh cho đội trưởng Vu của các cậu."

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

"Bạn bè bình thường à? Nhưng tôi chưa bao giờ thấy đội trưởng Vu nói chuyện với ai dịu dàng như vậy. Nói chung anh cứ nỗ lực lên, nếu sau này anh có thể giúp chúng tôi hàng phục được cô gái đàn ông này, mọi người trong sở cảnh sát chúng tôi sẽ không chỉ coi anh là quý nhân mà sẽ coi anh như ân nhân đấy."

"Nghiêm trọng vậy sao?"

Vân Hiên bất lực mỉm cười.

Vu Kiều Kiều này ở đơn vị công tác rốt cuộc là người như thế nào vậy? Lễ ra một cô gái xinh đẹp, tính tình nóng nảy như cô lại có một anh trai làm thị trưởng, muốn năng lực có năng lực, muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn thân phận có

thân phận, chắc hẳn là mục tiêu mơ ước của nhiều người đàn ông mới đúng.

Nhưng nhìn vẻ mặt của những người này đại biến khi nhắc đến Vu Kiều Kiều, có vẻ như toàn bộ sở cảnh sát đều vô cùng sợ hãi cô.

Có điều, nghĩ đến người phụ nữ này thực sự khiến người ta đau đầu. Lúc mới quen cũng khiến anh bị bẽ mặt mấy lần.

"Vậy anh Vân, anh về trước đi. Tôi về làm việc trước. Nếu anh có cần gì thì cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào." .

||||| Truyện đề cử: Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn! |||||

"Được, tạm biệt!"

Sau khi tạm biệt chàng thiếu niên, Vân Hiên bước vào biệt thự, chợt nhìn thấy mọi người trong phòng khách đang nhìn chằm chằm vào mình.

Anh chưa kịp mở miệng nói chuyện thì chú hai Thẩm đã trực tiếp mắng anh: "Vân Hiên, tôi hỏi cậu, có phải cậu phạm tội gì ở bên ngoài không? Tại sao vừa rồi xe cảnh sát lại chở cậu? Tại sao bây giờ lại đưa cậu về?"

"Không, chỉ là hiểu lầm thôi!"

Vân Hiên vừa định giải thích thì chú hai Thẩm trực tiếp quát: "Tôi hỏi cậu, cậu có biết Cửu gia của tập đoàn Long Môn không?”

"Tiểu Cửu?"

Nghe được câu hỏi đột ngột của ông ta, Vân Hiên sửng sốt một chút, sau đó theo bản năng nói: "Biết thì sao?”
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 46: Nghe lời nói của chú hai


"Mẹ nó, quả nhiên là mày, tao biết mà!"

Chú hai Thẩm chỉ vào Vân Hiên mà chửi bới: "Tập đoàn Long Môn làm sao lại vô duyên vô cớ từ chối hợp đồng dự án của bọn tao, nhất định là do mày đắc tội với người ta."

"Chắc là mày đã ăn nói xẵng bậy, hành hung người ta rồi đổ tội lên đầu nhà họ Thẩm. Mày ăn của nhà tao, rồi đập bể chén cơm của nhà họ Thẩm, mày đúng là đồ súc sinh, mày hại Như Ngọc còn chưa đủ, còn muốn hại cả nhà họ Thẩm nữa àm

Thẩm Như Ngọc đứng một bên khuyên can: "Chú hai đừng nói nữa, bây giờ chúng ta vẫn chưa điều tra rõ ràng chuyện gì xảy ra, tốt nhất nên bình tĩnh lại đã."

"Bình tĩnh cái con khỉ, mọi việc đã sáng tỏ trước mắt rồi mà cô còn muốn che chở cho thằng nhóc này sao? Đừng tưởng tôi không biết nửa đêm hôm qua cô lén chạy đến phòng nó làm gì."

"Chú hai, chú..."

'Thẩm Như Ngọc ngỡ ngàng, cô không ngờ chuyện đêm qua cô lén đến phòng Vân Hiên lại bị người khác biết.

"Hừ, tôi thấy hai người đúng là cá mè một lứa, chẳng biết đã dan díu với nhau từ lúc nào, chỉ muốn đạp đổ bát cơm của nhà họ Thẩm thôi. Tôi nói cho cô biết, lần này tập đoàn Long Môn chỉ cho chúng ta thời hạn một ngày, nếu hôm nay không giao nộp thằng nhóc này thì đừng mong làm tổng giám đốc của tập đoàn Thẩm thị nữa."

Nghe lời nói của chú hai, Thẩm Như Ngọc tức giận đỏ mặt tía tai, lạnh lùng nói: "Chú hai, tôi rất tôn trọng chú là người lớn tuổi, cũng là gia chủ nhà họ Thẩm. Nhưng tôi hi vọng chú hiểu rõ, bây giờ người làm tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị là tôi, việc của công ty tôi nằm quyền quyết định."

"Chú ở nhà làm gì tôi không quan tâm, nhưng việc hợp tác giữa tập đoàn Thẩm thị và Long Môn thì đương nhiên tôi phải chịu trách nhiệm tối đa. Còn việc tôi đi đâu, nói chuyện với ai vào lúc nửa đêm thì không cần chú quan tâm đâu."

"Mày...

Nhìn thấy vẻ giận dữ trên mặt Thẩm Như Ngọc, chú hai Thẩm không nói gì thêm nữa.

Sau đó, ông ta chỉ vào Vân Hiên mà chửi: "Nếu không phải vì thằng nhóc này thì hôm nay nhà họ Thẩm đã kí hợp đồng với tập đoàn Long Môn rồi. Chắc chắn là mày đã làm phật lòng Cửu gia, mày là đồ sao chổi, nếu không qua khỏi thời điểm mấu chốt này thì cho dù phải làm quỷ bố mày cũng không buông tha mày. đâu. Mày phải lập tức cút khỏi nhà họ Thẩm ngay."

Vân Hiên bị chửi mắng tơi tả thì trong lòng có chút ngạc nhiên.

Tuy anh quen biết Long Cửu, nhưng quan hệ hai người cũng khá tốt, về phần đắc tội anh ta thì lại càng vô căn cứ.

Không nói đến chuyện anh chưa hề làm phật lòng Long Cửu, cho dù có xảy ra chuyện gì đi nữa thì Tiểu Cửu cũng phải đến tìm anh để xin lỗi.

Nhưng qua lời cãi vã của hai người, anh cũng hiểu ra một điều, hẳn là tập đoàn Long Môn đã từ chối hợp đồng dự án của nhà họ Thẩm, nên mới khiến họ phải giấy nảy lên như con mèo bị giãm đuôi như vậy.

"Hừ, tôi còn tưởng có chuyện gì nữa chứ, không phải chỉ là kí hợp đồng với tập đoàn Long Môn thôi sao? Chút chuyện nhỏ ấy có đáng để náo loạn lên như thế không?”

Vân Hiên khịt mũi khinh thường nói.

Chú hai Thẩm trừng mắt chỉ vào anh mà quát: "Mày câm miệng lại đi, to mồm quá nhỏ. Bao nhiêu công ty ở Đông Hải muốn được kí hợp đồng với tập đoàn Long Môn, mày có biết không?"

"Long Cửu là ai chứ, người ta nhổ một sợi lông cũng to bằng bắp đùi của nhà họ thẩm rồi. Chỉ cần thò ra một ngón tay út cũng đủ để b*p ch*t mày đấy."

"Lần này đắc tội tập đoàn Long Môn thì tao nghĩ nhà họ Thẩm khó có thể ở lại Đông Hải được nữa rồi. Chẳng biết ông cụ mắt mờ kiểu gì mà lại giao công việc cho một tên nhóc hỉ mũi chưa sạch như mày nữa, tao thấy nhà họ Thẩm sắp xong đời rồi đấy."

Không đếm xỉa đến lời gào thét của ông ta, Thẩm Như Ngọc quay sang hỏi Vân Hiên: "Vân Hiên, anh nói thật với tôi đi, anh có đắc tội người nào không?”

"Sao thế, cô cũng không tin tôi à?”
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 47: Nhưng mà


Khi nhìn thẳng về phía Thẩm Như Ngọc, trong ánh mắt của Vân Hiên thoáng một tia lạnh lùng hơn.

Với tư cách là một thần y trẻ tuổi, anh có thể chấp nhận người khác nghi ngờ tài y thuật của mình, dù sao anh cũng còn quá trẻ.

Nhưng Thẩm Như Ngọc đã là vợ anh rồi, thế mà cô lại không tin tưởng anh, cho dù chỉ là bốn chữ "tin tưởng lẫn nhau" mà cũng không làm được. ngôn tình hoàn

Vậy thì anh ở lại nhà họ Thẩm cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Vân Hiên lạnh lùng nhìn cô nói: "Nếu nói tôi đắc tội người nào đó thì quả thật là có."

"Nhưng nếu cô nghĩ tôi đã đắc tội tập đoàn Long Môn, thì tôi cũng không giải thích nữa, các người cho rằng hợp đồng bị huỷ là lỗi của tôi thì để tôi ký lại hợp đồng đó vậy."

Chú hai Thẩm khịt mũi khinh miệt nói: "Nực cười, mày muốn ký lại hợp đồng à? Mày nghĩ mày là ai chứ? Mày có thể đại diện cho nhà họ Thẩm ư? Tao nói cho mày biết, đây là hợp đồng, dù có ký hay không cũng phải cút khỏi nhà họ Thẩm ngay lập tức đi. Con mẹ nó, bây giờ tao liếc mắt một cái cũng không muốn nhìn thấy mày nữa."

'Thẩm Như Ngọc cũng sốt ruột quát: “Vân Hiên, đã là lúc nào rồi mà anh còn đánh trống lảng với tôi.”

“Rốt cuộc là anh đã đắc tội Long Cửu gia ở đâu, mau nói cho tôi biết để tôi đến chuộc lỗi xin lỗi. Anh không ở Đông Hải nên hoàn toàn không biết tập đoàn Long Môn có thế lực lớn lao cỡ nào đâu?"

Vân Hiên nhìn đám người khinh thường cười khẩy.

Chỉ là một Long Cửu mà đã khiến nhà họ Thẩm nơm nớp lo sợ như thế.

"Hừ, không phải chỉ là hợp đồng thôi sao, ký lại cho các người cũng không khó khăn gì, nhưng sau khi ký xong hợp đồng này thì tôi và nhà họ Thẩm không

còn quan hệ gì nữa. Cô bảo tôi cút, trùng hợp thay là tôi cũng không muốn đợi ở đây nữa."

Nói xong, Vân Hiên liếc mắt nhìn thoáng qua Thẩm Như Ngọc nói: "Những gì cô nói với tôi đêm qua, tôi nghĩ nên quên đi thôi. Ba năm giao ước quá lâu rồi, chúng ta nên lên cục dân chính luôn đi. Nếu cô đã không tin tôi, tôi đây chúc cô và tên nhóc họ Trương kia được trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử."

Vân Hiên quay lưng đi mà không hề ngoảnh lại.

"Vân Hiên..."

Thẩm Như Ngọc gọi một tiếng, nhưng Vân Hiên không quay đầu lại, mà bước đi rất nhanh, rời khỏi biệt thự nhà họ Thẩm.

Cô vừa định đuổi theo thì chú hai Thẩm kéo cô lại.

"Cô bị ngốc à? Bây giờ cậu ta tự đi, chứ có phải chúng ta đuổi đi đâu. Cứ để cậu ta đi, như vậy đối với nhà họ Thẩm chỉ có lợi chứ không hề hại.

Tôi thấy chúng ta nên cắt đứt quan hệ với cậu ta ngay lập tức đi."

"Như vậy, việc cậu ta đắc tội tập đoàn Long Môn, Long Cửu gia cũng sẽ chỉ tìm cậu ta chứ không tìm chúng ta. Bây giờ cô đuổi theo, là chê nhà họ Thẩm đang ở hố lửa chưa đủ lâu à?"

"Nhưng mà..."

'Thẩm Như Ngọc không hiểu sao lại thấy hơi lo lắng, cô nhớ lại ánh mắt của Vân Hiên khi nhìn mình vừa nấy, không khỏi thấy hoang mang hoảng sợ trong lòng.

"Nhưng mà..."

"Đừng có nhưng nhị gì cả. Ngày mai tôi cùng cô sẽ đến tập đoàn Long Môn xin lỗi Cửu gia, giải thích rõ Vân Hiên không liên quan gì đến nhà họ Thẩm, như vậy hẳn là có thể hạn chế thiệt hại."

"Nếu cứ cương quyết thừa nhận Vân Hiên có quan hệ với nhà chúng ta thì cô có hiểu hậu quả khi đắc tội với tập đoàn Long Môn là gì không? Ngay cả cậu Trương cũng bị tát một cái, cô nghĩ nhà họ Thẩm có thể so được với nhà họ Trương à?"

Chú hai Thẩm đang dạy dỗ Thẩm Như Ngọc, thì theo khóe mắt nhìn thấy Thẩm Như Đông lén bước ra khỏi cửa biệt thự, liền lớn tiếng quát: "Con đi đâu đấy?"

"Cha, bạn học của con nói tối nay có một buổi tụ họp, muốn con đến tham gja

"Không được đi đâu cả. Chỉ biết đi chơi nhậu nhẹt suốt ngày.

Lúc chị con bằng tuổi con đã trở thành phó tổng giám đốc rồi đấy, con xem con đã làm được gì ngoài gây họa hả?”

"Hừ, học giỏi như vậy thì có thể làm gì chứ, không phải cuối cùng cũng lấy chồng bất tài thôi sao."

"Con nói cái gì?"

Thẩm Như Đồng nhanh trí nói: "Cha, con nghe bạn thân nói buổi tụ họp hôm nay có mời cả người nhà họ Trương và nhà họ Lưu, có nhiều cậu chủ nhỏ của các đại gia tộc, con muốn đi làm quen, nói không chừng sau này có cơ hội kéo về một dự án cho công ty đấy."
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 48: Nghe giọng lạnh nhạt


Nghe nói có cả họ nhà họ Trương tham gia, chú hai Thẩm nhíu mày nói: "Cha thấy hay là thôi đi, con đã quên bài học đêm qua rồi sao?"

"Cha, con đã lớn rồi, biết điều gì nên làm. Con muốn đóng góp cho công ty, cho con đi trải nghiệm đi ạ, cùng lắm tối nay con sẽ gọi điện cho cha, về sớm một chút là được rồi."

"Được rồi, tối nay trước 10h30 phải về nhà ngay, điện thoại phải bật nếu không cha cho người đi bắt con về đấy."

"Cảm ơn cha, cha là tốt nhất!"

Thẩm Như Đồng tiến đến hôn một cái lên mặt chú hai Thẩm rồi vội vã chạy ra ngoài.

Chú hai Thẩm vừa muốn nói gì đó thì Thẩm Như Ngọc đã mệt mỏi bước lên lầu, nói: "Chú hai, có gì nói mai đi ạ, cháu mệt lắm, muốn nghỉ ngơi một tí."

Chú hai Thẩm lắc đầu bất đắc dĩ, bảo: "Hừ, đúng là chẳng đứa nào khiến mình bớt lo cả."

Sáng hôm sau khi đi ra khỏi biệt thự nhà họ Thẩm, Vân Hiên đến cổng khu nhà, anh lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho Long Cửu để hỏi xem hợp đồng giữa nhà họ Thẩm và tập đoàn Long Môn là có chuyện gì.

Nhưng điện thoại chưa kịp gọi đã đổ chuông trước.

Người gọi đến hóa ra là Vu Viên Triều.

Sau lần trước anh giúp vợ và con gái Tiểu Ngữ của Vu Viên Triều trị bệnh, anh ta đã lưu số điện thoại của Vân Hiên và Liễu Thiên Thiên để tỏ vẻ cảm ơn.

Tuy nhiên, Vân Hiên không biết lý do gì mà thị trưởng Vu này lại gọi cho anh vào lúc này.

Dù sao thì hai người cũng mới tạm biệt không lâu sau khi anh chữa bệnh cho ông cụ Viên.

"Alo, tôi là Vân Hiên!"

Vân Hiên trượt màn hình, trả lời điện thoại trước.

"Vân tiên sinh, tôi là Vu Viên Triều đây!"

Giọng nói khách sáo của Thị trưởng Vu vang lên từ trong điện thoại.

"Ồ, có chuyện gì thế?"

"Thực ra cũng không có việc gì lớn, chỉ muốn hỏi anh tối nay có rảnh không?"

Vân Hiên thẳng thắn nói: "E rằng không có nhiều thời gian rảnh."

Nghe giọng lạnh nhạt từ đầu dây bên kia, Vu Viên Triều không khỏi cay đắng cười khổ trong lòng.

Là nhân vật hàng đầu tại Nghi Thành, những ai ở Đông Hải có thể nhận được điện thoại từ anh ta đều cảm thấy vui mừng hoặc kinh hãi.

Chỉ sợ cũng chỉ có mình Vân Hiên mới lạnh nhạt thờ ơ như thế, thậm chí có chút khinh khỉnh cự tuyệt trong giọng nói.

"Vân tiên sinh, là như vầy, chiều nay tôi đã nghe chuyện rồi, việc của Tiểu Kiều hôm nay cũng phải cảm ơn anh. Nếu không có anh ở đó, chắc em gái tôi đã gặp nguy hiểm.

Anh không chỉ cứu tôi, vợ con tôi mà còn cứu cả em gái tôi nữa, thật sự anh là bậc đại ân nhân của nhà chúng tôi."

"Không có gì, đây chỉ là việc mà một bác sĩ phải làm thôi. Nếu không có việc gì khác, tôi cúp máy đây." "Khoan đã, Vân tiên sinh, tối nay các hiệp hội thương mại tại Đông Hải tổ

chức bữa tiệc cảm ơn tại khách sạn Đế Hào, tôi muốn mời anh tới tham dự." Vu Viên Triều cẩn thận nói.

Vân Hiên đã cứu ông cụ Viên, có thể nói anh đang là nhân vật chạm tay có thể bỏng tại Đông Hải, hơn nữa anh còn có mối liên hệ với Liễu Thiên Thiên.

Sau khi điều tra, Liễu Thiên Thiên là cô chủ lớn của nhà họ Liễu ở Đế Đô, hiện là tham mưu trưởng quân Phượng Linh tại quân khu Đông Hải, cũng là một nhân vật có quyền lực trong quân đội.

Có hai nhân vật này bên cạnh, cho dù Vân Hiên chỉ là người bình thường thì thực chất đã có chút thế lực nhất định tại Đông Hải. Lời mời của Vu Viên Triều cũng nhằm muốn mượn sức lôi kéo anh.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 49: Vân tiên sinh?


"Bữa tiệc cảm ơn gì chứ? Tôi không có hứng thú."

Vân Hiên trực tiếp từ chối.

"Vân tiên sinh, lần này ông Viên cũng sẽ tham dự buổi tiệc, chính ông ấy bảo tôi thông báo với anh, mời anh tới. Sau khi được anh chữa trị lần trước, sức khỏe. của ông ấy đã khôi phục tốt, ông ấy còn định trực tiếp cảm ơn anh, ai ngờ anh lại

vội vàng rời khỏi bệnh viện như vậy."

"Không cần cảm ơn gì cả, tôi đã nói đây chỉ là việc tôi phải làm!"

Vừa nói tới đó, Vân Hiên bỗng nhớ ra điều gì đó, hỏi: "Đúng rồi, bữa tiệc cảm ơn này mời toàn nhân vật quyền quý tại Đông Hải phải không, vậy Long Cửu có tham dự không?"

"Long Cửu, ý anh là chủ tịch Long Cửu gia của tập đoàn Long Môn sao?” Vu Viên Triều hơi kinh ngạc, tập đoàn Long Môn là một trong những thế lực có tiếng tại Đông Hải, ngay cả anh ta là thị trưởng Nghi Thành khi đối mặt với tập

đoàn Long Môn cũng phải chừa ra chút không gian.

Dù sao tập đoàn Long Môn cũng đóng góp trên một phần ba thuế thu nhập cho Nghi Thành.

Đối với vị "Thần tài" này, bất kỳ ai cũng không đắc tội nổi, ngay cả Vu Viên Triều cũng phải kính nể nhưng không gần giũ. Nhưng anh ta không ngờ Vân Hiên lại quen biết.

"Anh cũng quen biết sếp Long ư?”

Trong nháy mắt đó, bối cảnh bí ẩn của Vân Hiên trong lòng Vu Viên Triệu không khỏi cao thêm một tấc.

"Đúng, tôi nói anh ta đấy."

"Điều này tôi cũng không rõ lắm!"

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Vu Viên Triều khách sáo nói: "Sếp Long chắc chắn trong danh sách khách mời, nhưng anh ấy bận rộn nhiều việc quá nên hàng năm các buổi tiệc chiêu đãi

định kỳ như thế này anh ấy đều không tham gia, hoặc chỉ cử đại diện đến vài Hôm nay anh ấy có tham gia hay không thì tôi cũng không rõ."

"Vậy được rồi, tôi biết rồi, miễn là anh ta cũng được mời là được. Tôi bảo anh ta đích thân tới tham dự. Đúng rồi, bữa tiệc cảm ơn bắt đầu lúc mấy giờ?"

"Sắp... sắp bắt đầu rồi, hay để tôi sai người lái xe đến đón anh?"

Nghe những lời của Vân Hiên, Vu Viên Triều hơi sửng sốt. Anh ta không ngờ hai người không chỉ quen biết mà nghe giọng điệu thì quan hệ còn rất thân thiết.

"Được rồi, tôi đang ở ngoài biệt thự nhà họ Thẩm, cứ sai người tới đón tôi luôn đi"

Vân Hiên nhìn quanh biệt thự nhà họ Thẩm, nơi đây nằm ở ngoại ô trung tâm thành phố, giờ cao điểm buổi tối khó mà gọi được xe.

"Vâng, Vân tiên sinh, xin hãy đợi một chút, tôi sẽ lái xe tới đón anh ngay."

Vu Viên Triều lịch sự cúp máy, quay sang ra lệnh cho tài xế lái xe đến đón Vân Hiên ở ngoài biệt thự nhà họ Thẩm.

Trước khi đi anh ta còn dặn thêm, nhất định phải mời Vân tiên sinh một cách lịch sự nhất.

Vu Viên Triều vừa cúp máy thì một người đàn ông trung niên đang cầm ly rượu bước tới, cười hỏi: "Vu thị trưởng gọi cho ai thế, sao lại có dáng vẻ này?"

Được rồi, với tư cách là một biên dịch viên chuyên nghiệp, tôi sẽ dịch đoạn văn này sang tiếng Việt theo văn phong hiện đại, diễn đạt mạch lạc, sinh động, trung thực với nguyên bản:

"Sếp Trương đến rồi à!"

Vu Viên Triều quay đầu lại, nhìn người đàn ông trung niên và mỉm cười: "Thật sự không dám giấu giếm, tôi gọi điện mời một vị Vân tiên sinh, theo lời nhờ của ông Viên, mời anh ấy tham dự buổi tiệc cảm ơn."

"Vân tiên sinh?"

Người đàn ông trung niên ngẩn ra một lúc, rồi khế hỏi: "Có phải vị đã cứu phu nhân và cháu gái của anh không?”

"Tôi nghe nói anh ấy là một thần y, bệnh tình đã hành hạ ông Viên bao nhiêu năm nay mà chỉ một mũi châm của anh ấy đã giải quyết xong. Thậm chí ngay cả

Phó viện trưởng và viện trưởng Lưu Nhất Thủ cũng là đệ tử hậu bối của anh ấy."

"Ông đoán không sai, nhưng đó chỉ là một phần. Lai lịch của vị Vân tiên sinh này còn cao siêu hơn thế nữa."

"Ồ, sao lại nói vậy?"

Sếp Trương tò mò hỏi.

Vu Viên Triều làm bộ bí hiểm nói: "Ông có biết lúc anh ấy tìm phu nhân, bên cạnh còn có một cô gái trẻ tuổi rất nhiệt tình đi theo không? Biết cô ấy là ai không?”

"Là ai?"

"Là cô chủ lớn Liễu Thiên Thiên của nhà họ Liễu tại Đế Đô đấy."

Sếp Trương trố mắt nghẹn ngào hỏi lại: "Cô chủ lớn nhà họ Liễu? Trung tướng quân Phượng Linh vừa được điều đến Quân khu Đông Hải, Liễu Thiên Thiên kia sao?"

Vu Viên Triều gật đầu nói: "Đúng vậy đấy. Vậy theo ông nghĩ, lai lịch của anh ấy là gì?"
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 50: Chào Vu thị trưởng!


Nghe Vu thị trưởng nói vậy, sếp Trương kinh ngạc: "Trời ơi, chẳng lẽ cũng là con trai trưởng của một đại gia tộc nào đó tại Đế Đô xuống đây rèn luyện chăng?"

Vu Viên Triều thở dài, gật đầu nói: "Ừm, lai lịch bí ẩn mà y thuật cao siêu, một con rồng dữ dẫn như vậy, xem ra Đông Hải sắp có một phen phong ba bão táp rồi đây."

"Điều đáng sợ nhất là, vừa rồi khi tôi gọi điện cho anh ấy, anh ấy lại trực tiếp hỏi Chủ tịch Long Cửu của Tập đoàn Long Môn có tham dự buổi tiệc ay không. Tôi bảo không rõ, dù sao Tập đoàn Long Môn có thế lực quá lớn, dù là buổi tiệc cảm tạ do thị trưởng tôi tổ chức đi chăng nữa cũng không chắc có thể mời được vị chủ tịch ấy tới."

Vu Viên Triều nói thật lòng: "Nhưng kết quả anh ấy lại không để ý mà thuận miệng nói rằng sẽ bảo Long Cửu tự đến, trông không giống như đang đùa đâu."

"Tập đoàn Long Môn mà cũng có thể sai khiến được sao?"

"Trời đất ơi, vị Vân tiên sinh này rốt cuộc có lai lịch gì vậy? Long Cửu chính là một ông chủ kiêu ngạo tự đại, năm xưa nhờ có hai vị kỳ nhân ủng hộ đẳng sau, dứt khoát khiến Đông Hải máu đổ thành sông, người như vậy mà phải nể mặt người này, từ lúc nào Đông Hải của chúng ta đã có một vị đại thần như vậy rồi thế?"

"Sếp Trương, quan hệ của chúng ta không tệ nên tôi mới nói với ông, khoảng thời gian này tốt nhất đừng nên chọc giận người ta, nếu không thì hãy tự cầu phúc đi, ở Nghỉ Thành này sẽ không có ai cứu nổi ông đâu."

"Tất nhiên tất nhiên, Vu thị trưởng yên tâm, nhà họ Trương tôi tuy không bằng Tập đoàn Long Môn, nhưng ở Đông Hải này cũng có chút quyền thế, tôi không đến nỗi ngu ngốc mà đi khiêu khích một vị đại nhân vật bí hiểm như vậy đâu."

"Hơn nữa, hôm nay thị trưởng đã đặc biệt dặn dò, tôi nhất định sẽ dạy bảo những người dưới quyền cẩn thận."

"Cha!"

Lúc này Trương Soái mặc vest lịch lãm đi tới gần.

"Vũ thị trưởng, để tôi giới thiệu với ngài, đây là con trai Long Soái của tôi. Sau này nếu có chuyện gì ở Đông Hải thì cứ việc dặn dò. Tuy nó làm việc không vững. chắc nhưng mà dặn dò nó chạy việc tay chân thì cũng được."

"Chào Vu thị trưởng!"

Vu Viên Triều ngẩng đầu nhìn anh ta một cái rồi gật đầu nói: "Không tồi, cha tốt không sinh con bất tài, đi theo sếp Trương học tập cho tốt, trông cũng có chút khí thế, chăm chỉ lên mai sau ở Đông Hải này cũng sẽ không bạc đãi cậu."

"Cảm ơn Vu thị trưởng đã cân nhắc."

Trương Soái phấn khích nói.

Không ngờ lần này nghe lời cha đến tham dự buổi tiệc cảm ơn, lại được gặp Vu Viên Triều, thị trưởng của Nghi Thành.

Nhà họ Trương ở Đông Hải phát triển được là nhờ thời trẻ ông Trương có mối quen biết với Vu thị trưởng, nếu không có mối quan hệ này thì làm gì có ngày hôm nay.

Bây giờ chỉ cần mình khéo léo gìn giữ mối quan hệ này, thì không phải nhà họ Trương ở Đông Hải muốn gió được gió, muốn mưa được mưa sao?

Vu Viên Triều đặt ly rượu vang xuống và nói: "Được rồi, các người ngồi đây trước đi, để tôi ra ngoài đón tiếp vị Vân tiên sinh ấy."

Sếp Trương bỗng mở lời: "Có muốn tôi đi cùng với anh không?”

Vu Viên Triều suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: "Quên đi, Vân tiên sinh là một bậc cao nhân, mà cao. nhân thường có tính cách kỳ quặc. Anh ấy không quá thích giao du với người lạ. Sếp Trương không cần ra đâu, chờ có cơ hội tôi sẽ giới thiệu cho hai vị."

"Vâng, cảm ơn Vu thị trưởng!" Nói rồi Vụ Viên Triều tạm biệt hai người rồi bước ra khỏi đại sảnh khách sạn. Trương Soái khẽ hỏi: "Cha, vừa rồi cha nói cái gì vậy?"

"Bọn cha vừa nói đến một nhân vật không tầm thường vừa đến Đông Hải thôi. Nhớ kỹ đấy, những ngày tới chắc chắn Đông Hải sẽ không yên ổn đâu. Con nhất định phải quản cái tính xấu xa của mình đi, tuyệt đối đừng gây sự ở bên ngoài, đó là người hiện tại chúng ta không thể đắc tội, đến lúc đó chưa chắc có ai cứu được con đâu."
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 51: Cậu đang nằm mơ giữa ban ngày hả


"Cha, xem cha nói kìa, cha còn không biết tính tình của con sao? Con luôn ngoan ngoãn nghe lời, làm gì có chuyện đi gây sự với những người xa lạ mà mình căn bản chẳng hiểu rõ lai lịch đâu."

"Biết là tốt rồi!"

Lão Trương gật đầu, con trai biết điều như thế thì người làm cha làm mẹ nào mà chẳng yên tâm. Trương Soái tuy bình thường hơi kiêu ngạo tỏ vẻ con nhà giàu, nhưng trong lòng vẫn biết chừng mực. Đối với những người xa lạ không biết lai lịch thì cũng khá thận trọng, cách cư xử không †ồi, cẩn trọng như vậy thì không thể gây ra tai họa lớn gì.

Nhưng có lẽ ông ta có chết cũng không ngờ rằng, đứa con tưởng ngoan ngoãn không gây rắc rối trước mặt này đang có ý đồ bậy bạ với vợ của vị Vân tiên

sinh đó.

Nếu biết chuyện, e rằng ông ta sẽ tống Long Soái trở lại trong bụng mẹ lần nữa.

Lúc này, Thẩm Như Đồng vui vẻ đi ra từ trong biệt thự, đến bãi đỗ xe.

"Thiến Thiến, chị em tốt của tớ, cuối cùng cậu cũng đã đến đón tớ rồi!"

Trước mặt cô ta là một chiếc Ferrari đỏ rực, cánh cửa mở ra, một cô gái sinh đẹp tóc nhuộm màu đỏ thắm, mặc quần short da đen bó sát cơ thể bước xuống xe.

Cao khoảng 1m7, dưới cái quần da bó sát kia, đôi chân trắng muốt thon dài uốn lượn toát lên vẻ xinh đẹp quyến rũ.

Đặc biệt mái tóc đỏ rực phối với chiếc Ferrari càng tôn lên vẻ hài hòa. Gương mặt tinh xảo với đôi mắt hình phượng khiến cô ta trông rất xinh đẹp và hoang dã.

"Sao cậu lâu thế, giống như không biết hôm nay là ngày gì sao?"

Thẩm Như Đồng tiến lại, nắm lấy cánh tay cô gái và nũng nịu nói: "Tất nhiên là tớ biết rồi, hôm nay là sinh nhật của vợ Thi Thiến Thiến đáng yêu của tới"

"Thế mà cậu còn đến trễ, còn bắt tớ phải lái xe đến đón nữa, có biết không hả? Tớ còn tưởng cậu không thể đi được chứ."

"Thôi đừng nói nữa, gần đây gia đình tớ gặp quá nhiều rắc rối, suýt nữa hôm nay tớ không thể đi ra ngoài được đấy."

Thẩm Như Đồng ngồi vào xe, thắt dây an toàn và nói: "Lên đường thôi bạn yêu, tối hôm nay cậu đi đâu tớ cũng đi cùng cậu, chúng ta không say không về, nếu say quá tớ sẽ đưa cậu vào khách sạn, tìm 2-3 chàng trai hầu hạ chăm chóc cậu.

"Gậu thật là, ngày nào cũng nói giới thiệu đối tượng cho tớ, chẳng có lần nào. đáng tin cậy cả."

"Yên tâm, lần này chắc chắn là ổn rồi."

Thẩm Như Đồng cười nói: "Thực sự không được thì chúng ta cứ tạm chấp nhận nhau vậy, hôm nay cậu làm chồng tớ làm vợ, ngày mai cậu làm vợ tớ làm chồng, ba năm bảy tớ phục vụ cậu trên giường, hai tư sáu đến lượt cậu."

"Cậu đang nằm mơ giữa ban ngày hả, đồ vô lại."

Thi Thiến Thiến mỉm cười và đưa tay chọt Thẩm Như Đồng.

Hai cô gái xinh đẹp trêu đùa nhau trên chiếc xe sang một lúc, cho đến khi hai má ửng hồng, thở hồng hộc.

Thi Thiến Thiến mệt mỏi mở miệng: "Thôi đủ rồi, đừng trêu nữa, hôm nay Đông Hải có sự kiện lớn đấy, Vu thị trưởng đã tổ chức một buổ ạ khách sạn Đế Hào, mời tất cả nhân vật quyền quý và đại gia ở Đông Hải tham dự, chúng ta cũng đi góp vui đi."

'Thẩm Như Đồng ngạc nhiên nói: "Là người có vợ con bị thương đúng không, anh ta cũng thảnh thơi thật, lúc này không ở bệnh viện chăm sóc vợ con mà còn đi tham dự tiệc cảm ơn các người nữa chứ."

"Cậu không hiểu đâu, những người này có tâm cao ngất trời, trước tiền đồ thì gia đình, sự nghiệp gì cũng có thể để sau hết. Nghe nói năm tới Vu thị trưởng có khả năng lên làm lãnh đạo tỉnh nên tất nhiên phải làm một số việc tốt để gây ấn tượng rồi."

'Thẩm Như Đồng nhíu mày hỏi: "Nhưng một buổi tiệc cấp bậc như vậy, hai con cá nhỏ như chúng ta có đủ tư cách tham dự không? Chẳng lẽ cậu lấy được giấy mời rồi?"

Thi Thiến Thiến lắc đầu nói: "Không có giấy mời đâu, nhưng nhà họ Thi của tớ là cổ đông của tập đoàn Đế Hào mà, bữa tiệc được tổ chức tại địa bàn của nhà họ Thị, tớ là cô chủ của nhà họ Thi trở về khách sạn cũng được chứ!"

"Lúc đó chúng ta sẽ tìm cơ hội lẻn vào bên trong, hôm nay chắc chắn phải có nhiều nhân vật quyền quý và đại gia đưa con cái đến để Vu thị trưởng gặp, lôi kéo mối quan hệ."

"Những người này đều là những đại gia con nhà giàu có khủng nhất Đông Hải đấy, khác hẳn với những tên thổ hào chỉ biết to mồm ở các câu lạc bộ. Nếu bắt được một người là cả đời này sẽ không cần lo gì nữa rồi."

Nói đến đây, ánh mắt Thi Thiến Thiến đã sáng rực lên.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 52: Cậu không hiểu đâu


"Được rồi, tớ còn có thể tranh giành đàn ông với cậu sao, cậu cũng đã thèm kết hôn được mấy năm rồi, khao khát đàn ông đến phát điên rồi hả!"

'Thẩm Như Đồng trêu ghẹo: "Đường đường là cô chủ nhà họ Thi đây, đừng có †ỏ ra mình là một oán phụ thèm kết hôn như thế, cậu mới có hai mươi mấy tuổi thôi!"

"Cậu không hiểu đâu, nếu tớ không mau chóng gả đi, cha tớ sẽ bắt tớ gả cho tên đầu heo nhà họ Lưu đấy."

Thi Thiến Thiến bất lực nói: "Tớ cũng không muốn nửa đời sau này phải sống với một con lợn, lại còn phải sinh con đẻ cái cho anh ta nữa chứ. Đương nhiên là tớ phải thừa dịp nhan sắc của tớ vẫn còn để tìm một bắp đùi nương tựa chứ, như vậy nhà họ Lưu cũng không dám làm gì tớ nữa."

"Được rồi được rồi, cậu nói cái gì thì chính là cái đó, tớ nhất định sẽ tìm cho. cậu một đại gia con nhà giàu có, nhiều tiên quyền lực lại đẹp trai nữa để cậu suốt đời hạnh phúc, sống cuộc sống tạm ổn của riêng mình."

Thẩm Như Đồng vỗ võ lên đùi trắng đầy đà của cô ta.

Hai người nói nói cười cười khởi động xe rời đi, nhưng vừa mới lái xe ra khỏi cổng khu nhà thì đã thấy Vân Hiên đang đứng bên ngoài khu gọi điện thoại.

"Sao cửa nhà cậu lại có một anh chàng đẹp trai đứng đó thế? Anh ta là ai vậy, trông rất đẹp trai đấy!"

"Nhanh nhanh đi đi, người này là người mà ông nội tớ đã chỉ định là vị hôn phu của chị tớ, một thằng vô dụng không ra gì, cha tớ rất ghét anh ta, vừa bị cha tớ đuổi ra khỏi nhà, có lẽ bây giờ không có chỗ để đi nên mới phải đứng ngoài cửa vậy, tuyệt đối đừng để anh ta dính dáng gì đến chúng ta."

Thi Thiến Thiến cười nói: "Thảm như vậy à, cha cậu cũng thật là, luôn muốn cho chị cậu tìm một người đàn ông giàu có quyền lực mà không hỏi ý kiến của chị

em có muốn hay không."

"Nhưng tớ thấy anh chàng này rất đẹp trai, một mình anh ta ở đó không gọi xe được, hay là chúng ta mời anh ta lên xe rồi trêu chọc một chút nhỉ?”

"Thôi đủ rồi, đừng có gây thêm chuyện nữa, tớ không muốn nhìn thấy anh ta."

'Thẩm Như Đồng bất mãn lắc đầu.

Đêm qua, hai chị em gặp nguy hiểm ở khách sạn Đế Hào, may là Vân Hiên không thèm đếm xỉa đến an nguy xông tới cứu họ. Nhưng cô ta lại xuyên tạc, vu khống Vân Hiên không nghe điện thoại, và cướp công lao cứu người dành cho. Trương Soái.

Dù sao trong mắt cô ta, Trương Soái mới là người xứng đôi với chị cô ta.

Bởi vì như lời cha cô ta nói, nhà họ Trương là một thế lực hàng đầu ở Đông Hải mà.

Ở Nghi Thành, quyền thế và mối quan hệ của sếp Trương đứng đầu bảng. Nếu 'Thẩm Như Ngọc trở thành con dâu nhà họ Trương thì nhà họ Thẩm chắc chắn sẽ lên một tầm cao mới.

Trái lại, Vân Hiên thì không tiền không thế lực, chỉ là một bác sĩ nông thôn từ đâu chui ra. Thẩm Như Ngọc gả cho anh cũng chẳng được lợi gì.

Tuy biết làm vậy hơi bất nhân, nhưng ai bảo xã hội vốn lạnh lùng thực tế như thế.

Lúc này thấy Vân Hiên nghèo túng sa sút tinh thần, cô ta cũng chẳng biết phải làm thế nào để đối mặt với anh, nên cố tình trốn tránh.

Ai ngờ Thi Thiến Thiến lại lái chiếc Ferrari đỏ rực về phía Vân Hiên.

Mà lúc này, đứng trước cổng biệt thự nhà họ Thẩm, Vân Hiên vừa cúp điện thoại với Vu Viên Triều.

Chưa kịp buông điện thoại xuống, số điện thoại của Long Cửu lại chủ động gọi sang.

Đúng lúc Vân Hiên cũng muốn hỏi về hợp đồng với nhà họ Thẩm nên liền nghe máy.

"Alo, Vân lão đại, tôi là Tiểu Cửu đây!"

Long Cửu trở nên cung kính khi nghe điện thoại, giọng điệu kính cẩn nói: "Chuyện nhà họ Thẩm anh đã biết rồi sao?"

"Tôi đang tính hỏi anh đây!"

Vân Hiên bất mãn hỏi: "Tôi nghe nói Tập đoàn Thẩm thị có một dự án hợp tác với tập đoàn Long Môn, nhưng hợp đồng không ký được, có chuyện gì vậy?”

"Vân lão đại không nói, tôi cũng định gọi giải thích với anh đây. Sự tình là..."

Long Cửu cung kính kể lại lý do từ chối hợp đồng với Tập đoàn Thẩm thị.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 53: Là anh ta quen với tôi!


"Từ Bắc nói chuyện này đều do nhà họ Trương xúi giục, anh nói xem, nếu tôi đồng ý, chẳng phải lại giúp nhà họ Trương được lợi à. Cho nên tôi từ chối luôn,

thậm chí còn dạy dỗ Thẩm Như Ngọc một trận, nhà họ Thẩm này không phải thứ tốt lành gì. Nếu anh cần, tôi lập tức xử lý luôn cả hai nhà ấy."

"Quên đi, không cần phiền phức vậy đâu!"

Vân Hiên thờ ơ nói: "Nhà họ Trương hay nhà họ Thẩm cũng vậy, chỉ là mấy thế lực không thể đặt lên bàn cân thôi. Tên Trương Soái này thật thú vị, nhưng trong mắt tôi cũng chỉ là đứa nhóc nhà nào cũng có thôi, hôm nay anh đánh tôi một cái, ngày mai tôi đánh anh một cái."

"Nhưng cũng tốt thôi, hiện giờ nhà họ Thẩm rất bất mãn với tôi, anh đi ký hợp đồng đi, coi như là có một lời giải thích, tôi sẽ công khai cầm ngọc thạch rời khỏi nhà họ Thẩm, trở về đảo Thiên Y của tôi."

"Được thôi. Nếu Vân lão đại đã nói vậy, vậy tôi lập tức soạn lại một bản hợp đồng mới gửi cho nhà họ Thẩm."

"Không cần đâu, tối nay Vu Viên Triều tổ chức một bữa tiệc cảm ơn tại khách sạn Đế Hào, anh có biết không?"

Long Cửu hơi ngạc nhiên, lập tức gật đầu nói: "Biết, biết chứ, sao anh lại quen với Vu thị trưởng vậy?"

"Là anh ta quen với tôi!"

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Vân Hiên suy nghĩ một chút rồi nói: "Vậy đi, anh cũng không cần phiền phức. nữa, trực tiếp mang theo hợp đồng đến dự tiệc cảm ơn đi, lúc đó đưa thẳng cho. tôi là được."

"Một lát nữa tôi cũng qua đó trực tiếp ký hợp đồng luôn, sau đó tôi sẽ thông báo cho người nhà họ Thẩm đến lấy hợp đồng. Từ nay về sau tôi và nhà họ Thẩm coi như là đường ai nấy đi, cuối cùng cũng giải quyết xong một việc."

"Vâng, Vân lão đại, tôi lập tức sắp xếp ngay."

Long Cửu cung kính nói.

Dặn dò xong Long Cửu, Vân Hiên vừa cúp điện thoại, ngẩng đầu lên liền thấy chiếc Ferrari màu đỏ của Thẩm Như Đồng và Thi Thiến Thiến đỗ bên cạnh anh.

"Này, anh chàng đẹp trai định đi đâu vậy?”

Cửa sổ xe Ferrari hạ xuống, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu của Thi Thiến Thiến ló ra ngoài.

"Sao lại một mình đứng đây đợi xe vậy? Bây giowfl à cao điểm buổi tối, chỗ này khó bắt xe lắm, hay là để tôi chở anh một đoạn nhé?"

Vân Hiên thò đầu nhìn vào trong, Thẩm Như Đồng ngồi ở ghế phụ quay mặt đi chỗ khác, ra vẻ không muốn để ý tới anh.

"Không cần đâu, một lát nữa sẽ có người đến đón tôi." Vân Hiên trực tiếp từ chối.

"Ôi dào, đừng ngại ngùng mà, xe tôi vẫn còn chỗ cho thêm một người nữa mài"

Thấy thái độ lạnh nhạt của Vân Hiên, Thi Thiến Thiến lại càng chủ động nói: "Có phải Đồng Đồng đã làm gì để anh phật ý không, anh đừng so đo với cô ấy, dù sao cô ấy cũng còn là một cô bé mà."

Vân Hiên lắc đầu nói: "Không, cô ấy không có làm gì phật ý tôi cả, tôi căn bản không quen biết cô ấy."

Sự lạnh nhạt của Vân Hiên lại càng khiến Thẩm Như Đồng đang ngồi ở ghế phụ tức giận.

Cô ta trực tiếp mở cửa xe nhảy ra ngoài, giận dữ quát: "Này, Vân Hiên anh có ý gì vậy? Chỉ là tôi nói dối lừa chị tôi thôi mà, anh cứ bám riết lấy tôi làm gì chứ, chẳng lẽ cả đời anh chưa từng nói dối bao giờ à?"

"Hơn nữa, tôi nói dối cũng là vì muốn tốt cho anh thôi, anh là người thế nào, trong lòng anh chẳng lế không tự biết sao? Anh muốn có quan hệ gì với chị tôi chứ, có mà đòi muốn ăn thịt thiên nga à."

"Chị tôi là người thế nào, anh cũng không tè ra rồi nhìn lại bản thân mình trông ra sao, đừng tưởng cứu được bọn tôi là chị ấy sẽ có cảm tình gì với anh. Đối với những người như anh, trong mắt tôi mãi mãi chỉ có sự khinh thường th

"Tôi biết anh muốn tốt cho chị ấy, nhưng thì sao chứ, bây giờ anh chẳng có nhà, chẳng có xe, thậm chí ngay cả một công việc chính thức cũng không, ăn ở. đều dựa vào nhà họ Thẩm chúng tôi, anh để chị tôi theo một tên vô dụng như anh thì có tương lai gì chứ?”

"Đúng, tôi nói dối đấy, nhưng tôi nói dối là để anh tỉnh ngộ nhìn nhận thực tế, giữa anh và chị tôi là một vực sâu ngăn cách, đừng tưởng mình biết đánh nhau là ghê gớm lắm, đây là xã hội nào chứ, anh tưởng ai có nắm đấm lớn hơn là người đó có lý à? Thân phận và tầng lớp không phải thứ mà hai người có tình cảm với nhau là có thể vượt qua được đâu."

"Để tránh cho chị tôi phải hối hận mấy chục năm sau, tôi cắt đứt ý nghĩ đó của anh, cũng là vì tốt cho anh đấy, anh có hiểu không."

"Haha!"

Nghe những lời đó, Vân Hiên bật cười, mở miệng nói: 'Không ngờ cô tuổi còn nhỏ mà đã hiểu biết nhiều chuyện đời đến vậy."

"Đương nhiên rồi."

Thẩm Như Đồng đắc ý n‹ ậu chủ Trương mới xứng với chị tôi, anh đừng có không phục. Đến lúc nào anh dựa vào nỗ lực của bản thân, quyền lực đằng sau lưng to lớn như nhà họ Trương, có tiền có thế rồi hãy nói, cho dù tôi có mù đến mấy đi chăng nữa."

"Nhưng bây giờ tôi khuyên anh vẫn nên rời khỏi nhà họ Thẩm đi, tìm một người bình thường hợp với anh mà sống qua ngày, mặc dù tôi không biết tại sao ôngn ¡ muốn se duyên cho hai người? Nhưng bây giờ là thời đại nào rồi, cái trò hứa hôn từ trong bụng mẹ đã lỗi thời lâu rồi, anh hiểu chưa?"
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 54: Cứng họng rồi phải không?


Lời lẽ cay nghiệt sắc bén của Thẩm Như Đồng không chỉ khiến Vân Hiên có phần bó tay, mà ngay cả Thi Thiến Thiến đứng bên cạnh cũng bị sốc đến mức không nói nên lời.

Người ta thường nói con gái trưởng thành về mặt tâm lý sớm hơn con trai. Đặc biệt là những cô gái như Thẩm Như Đồng, từ nhỏ lớn lên trong gia đình quyền quý, được chú hai Thẩm - một kẻ ích kỷ tinh ranh nuôi dưỡng, trong mắt họ.

chỉ có lợi ích bản thân có thể đạt được mới là quan trọng nhất.

Ngoài những đồng tiền kiếm được thực tế nhất ra, những thứ khác như ước. mơ, tình yêu đều là hư ảo, chẳng đáng nhắc đến.

Vì vậy, những người không tiền không thế như Vân Hiên dù có xuất sắc đến mấy cũng là công cốc.

Bởi lẽ cho dù một người bình thường nỗ lực thế nào, kết quả cuối cùng cũng chỉ là vạch xuất phát của người khác mà thôi.

Đã vậy, sao không nhân lúc còn trẻ đẹp mà đi tìm mấy cậu ấm nhà giàu có trân nhà cao ngất kia chứ.

"Thế nào? Cứng họng rồi phải không?”

Thấy Vân Hiên bị mình mắng cho sững sờ, Thẩm Như Đồng đắc ý nói: "Nhìn tuổi anh cũng không nhỏ rồi, e là mấy chục năm nay sống như một con chó, hôm nay tiểu thư đây cho anh một bài học, để anh nhận ra sự tàn khốc của xã hội, có

ích cho cuộc đời sau này của anh đấy."

"Khỏi cảm ơn, loại người như anh, quá tầm thường, đi trên phố tôi còn chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái."

Nói xong, cô ta vỗ vỗ vào chiếc Ferrari của Thi Thiến Thiến: "Thấy chưa? Siêu xe Ferrari mấy triệu, cả đời anh chưa chắc đã được sờ vào."

"Bíp bíp!"

Lúc này, đột nhiên từ đầu ngõ có một chiếc Volkswagen Phaeton màu đen lướt tới, từ từ dừng lại trước mặt Vân Hiên.

Tài xế dừng xe ổn định, một thanh niên mặc áo khoác, đeo kính mắt gọng vàng từ ghế phụ bước xuống.

"Xin hỏi có phải anh là Vân tiên sinh không ạ?"

Chàng thanh niên cung kính hỏi Vân Hiên.

"Tôi là Vân Hiên!"

"Vân tiên sinh, sếp của chúng tôi đã đợi anh rất lâu rồi!"

Anh thanh niên cung kính mở cửa ghế sau nói: "Anh ấy đặc biệt sai tôi lái xe đến đón anh, nói bữa tiệc cảm ơn chỉ còn đợi mỗi mình anh thôi, mời Vân tiên sinh lên xe."

'Thẩm Như Đồng ngạc nhiên nhìn Vân Hiên, không ngờ quả thật có xe đến đón anh.

Nhưng chỉ là một chiếc Volkswagen Phaeton không đáng chú ý, chắc là gọi †axi trên app, còn tìm người giả vờ làm quá, cái gì mà sếp đã đợi anh rất lâu đây chỉ có mấy người, ai mà chẳng biết lai lịch của anh chứ, cần gì phải diễn trò vậy.

"Gô quả thật đã cho tôi một bài học."

Vân Hiên vừa định lên xe, lại đột nhiên quay đầu nói với Thẩm Như Đồng: "Coi như cuối cùng tôi cũng biết, những cô gái như cô và chị cô nông cạn đến mức nào rồi."

"Về nói với Thẩm Như Vân, hai chúng tôi quả thật không hợp nhau, xem ra sư phụ tôi đã nhìn nhầm người, loại phụ nữ như cô ta sao xứng với tôi chứ."

"Này, anh nói gì thế..."

Thẩm Như Đồng vừa định nói gì đó, Thi Thiến Thiến đứng bên cạnh vội vàng năm lấy cánh tay cô ta.

Vân Hiên lên xe xong, chiếc xe Phaeton khởi động êm ái, nhanh chóng quay đầu rời khỏi đầu ngõ.
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 55: Chẳng mấy chốc


"Thiến Thiến, cậu kéo tớ làm gì vậy? Cậu không thấy thằng nhóc đó vừa nãy hống hách lắm sao, còn nói gì mà chị tớ không xứng với nó, nó tưởng nó là ai chứ."

Thi Thiến Thiến sợ hãi nói: "Đồng Đồng, cậu điên rồi à? Cậu không thấy vừa nãy là xe gì sao?”

"Xe gì cơ?"

'Thẩm Như Đồng khinh thường nói: "Chẳng phải chỉ là một chiếc Volkswagen Phaeton thôi sao? Nhiều lắm cũng chỉ hai ba trăm ngàn, có gì mà đắc ý ghê gớm vậy, so với chiếc Ferrari của cậu thì chẳng là gì cả mà?”

Thi Thiến Thiến cười khổ một tiếng, nói: "Làm ơn đi, đó không phải Phaeton bình thường đâu, chiếc Ferrari của tớ làm sao có tư cách so với xe người ta chứ,

ngay cả một bánh xe của người ta cũng không sánh được!"

"Tuy đó là một chiếc Volkswagen Phaeton, nhưng cậu không thấy biển số xe là Nghi A0001 sao?"

"Cái gì?" Thẩm Như Đồng sững người.

Vừa nãy cô ta mải cãi nhau với Vân Hiên nên không để ý tới biển số xe đến đón.

Nghỉ A0001 là sao? Điều đó có nghĩa chiếc xe này là xe công vụ của thị trưởng thành phố Đông Hải.

Cho dù chỉ là một chiếc xe bán tải, gắn biển số này cũng là chiếc xe quyền lực nhất cả Đông Hải.

"Không... không phải biển giả chứ?" "Làm sao có thể?"

Thi Thiến Thiến lắc đầu nói: "Người đàn ông đeo kính xuống xe vừa nấy tên Viên Đông, đó chính là Đông Hải đệ nhất đại bí - thư ký riêng của Vu Viên Triều."

"Tớ từng gặp anh ta lướt qua trong một bữa tiệc cao cấp của cha tớ, lúc đó vị đại bí này chỉ lướt qua thôi mà bao nhiêu kẻ quyền quý nổi tiếng và doanh nhân đều cung kính không dám nhấc đũa, suốt dọc đường ai nấy đều nở nụ cười nịnh nọt."

"Đông Hải đệ nhất đại bí?"

Thẩm Như Đồng thốt lên.

Thi Thiến Thiến nhìn Thẩm Như Đồng, khẽ nói: "Đồng Đồng, cậu nhầm rồi phải không, anh rể cậu này có lai lịch bất phàm đấy, lại được ngay cả Đông Hải đệ nhất đại bí tự lái xe chuyên dụng của thị trưởng đến đón, người có đãi ngộ này làm sao là người bình thường được?”

"Làm sao... làm sao có thể chứ?"

Thẩm Như Đồng kinh ngạc nói: "Anh ta chẳng phải chỉ là một bác sĩ thôn quê thôi sao? Nhiều lắm cũng chỉ là mấy ông thầy lang biết vài phương thuốc dọa người, làm sao anh ta có thể quen biết Vu thị trưởng được chứ?"

"Rốt cuộc là sao đây?"

Nghĩ đến đây, cô ta vội vàng nói: "Thiến Thiến nhanh lên xe đi, chúng ta đuổi theo xem anh ta có đang giả vờ ra vẻ không?”

Thẩm Như Đồng gọi một tiếng, kéo Thi Thiến Thiến vội vàng lên xe, đuổi theo hướng chiếc xe kia.

Rất nhanh, từ ghế phụ xe Phaeton, Viên Đông nhìn thấy chiếc Ferrari màu đỏ đang bám theo sau họ, quay lại hỏi: "Vân tiên sinh, có một chiếc xe đang đuổi theo chúng ta, có vẻ là cố ý, đó có phải bạn của ngài không?"

"Có cần tôi ra lệnh cho cảnh sát giao thông chặn họ lại ở ngã tư phía trước. không?"

Vân Hiên liếc nhìn gương chiếu hậu, lắc đầu nói: "Thôi, không cần để ý đến họ"

"Vâng ạ!" Viên Đông gật đầu, tài xế xe Phaeton tiếp tục lái xe chậm rãi.

Trên con đường tắc nghẽn giờ cao điểm buổi tối ở Đông Hải, chiếc xe đen này như một con cá linh hoạt, lượn lờ bảy tám khúc quanh mà vẫn có thể duy trì tốc độ nhanh và ổn định.

Khi đi ngang qua ngã tư Hồng Thập Tự, không ít cảnh sát giao thông nhìn thấy biển số xe này đều vội vàng chặn các xe đi ngược chiều lại, chủ động chào xe.

Chẳng mấy chốc, xe đã đến khách sạn Đế Hào.

Sau khi Vân Hiên xuống xe, lập tức được người của Vu Viên Triều sắp xếp cung kính đón vào khách sạn.

Ngay sau đó, chiếc Ferrari của Thẩm Như Đồng và Thi Thiến Thiến cũng lao vào bãi đỗ xe, nhưng hai người còn chưa kịp xuống xe đã bị bảo vệ khách sạn chặn lại.

"Xin lỗi, hôm nay khách sạn Đế Hào không mở cửa đón khách, mời hai vị rời đi ngay lập tức."

Thi Thiến Thiến xuống xe quát: "Này, anh có mắt không vậy? Nhìn cho rõ tôi là Thi Thiến Thiến này, khách sạn này có cổ phần của nhà tôi, tôi là tiểu thư cổ đông của các anh đấy, sao tôi lại không được vào?”

"Xin lỗi, hôm nay khách sạn Đế Hào ngừng đón khách bên ngoài, ai không có thiệp mời đều không được phép vào."

Bảo vệ vẫn lắc đầu nói: "Xin hai vị tiểu thư đừng làm khó chúng tôi, hãy lập tức di chuyển xe ra khỏi bãi đỗ xe."

"Thế nếu tôi không đi thì sao?"

"Dám gây rối trên địa bàn của tập đoàn Long Môn, các cô to gan đấy, không cần biết các cô là nhà ai, ai dám gây chuyện thì ném ra ngoài hết."

Đúng lúc sắp xảy ra xung đột với tên bảo vệ trước mặt, Thi Thiến Thiến chợt nảy ra một ý, lớn tiếng gọi Vân Hiên đang chưa kịp bước vào sảnh: "Anh rể ơi anh rể, em ở đây này, anh rể!"
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 56: Bảo vệ ngạc nhiên quay đầu lại


“Chúng tôi là một nhóm với người phía trước."

Thi Thiến Thiến chỉ vào Vân Hiên ở phía trước nói.

Bảo vệ ngạc nhiên quay đầu lại.

Lúc này, nghe thấy tiếng ồn ào, Vân Hiên cũng quay đầu nhìn lại.

"Anh rể, anh nói với họ đi, họ không cho chúng em vào."

Nhìn thấy vẻ mặt khẩn cầu của Thi Thiến Thiến, Vân Hiên hơi nhíu mày.

Viên Đông ở bên cạnh cung kính hỏi: "Vân tiên sinh có muốn tôi đuổi họ đi không?”

Vân Hiên nhìn Thẩm Như Đồng ở bên cạnh suy nghĩ một chút, dù sao một lát nữa Long Cửu sẽ mang hợp đồng với nhà họ Thẩm đến, vừa hay để Thẩm Như Đồng mang hợp đồng về, anh cũng tránh được việc gặp mặt nhà họ Thẩm lần thứ hai.

"Thôi, cứ để họ vào đi." Vân Hiên lắc đầu nói.

Viên Đông vẫy tay ra hiệu với mấy bảo vệ cao to phía sau dể họ nhường đường ra.

Thi Thiến Thiến kéo tay Thẩm Như Đồng đang ngạc nhiên, vênh mặt bước vào.

Mọi người đến đại sảnh yến tiệc, lúc này trong đại sảnh đông nghịt người, không ít người nhân dịp này dẫn theo con cái đến để mở mang tâm mắt.

Dù sao thì quyền quý và mạng lưới quan hệ ở đỉnh kim tự tháp cũng cần được truyền xuống cho thế hệ sau.

Những người thừa kế gia tộc và con nhà giàu này cũng biết nơi trước mắt không tầm thường, đều thu lại khí thế ngạo mạn, ai nấy đều rất phong độ lịch sự.

"Anh rể, anh giỏi thật đấy, đây là buổi tiệc đỉnh cao nhất Đông Hải, nghe nói Vu thị trưởng cũng sẽ đích thân đến, lần này nhờ phúc của anh, chúng em mới được vào đây mở mang tầm mắt."

Thi Thiến Thiến khoác tay Thẩm Như Đồng hào hứng nhìn quanh.

Đối với gia tộc nhỏ như cô ta, bất kỳ người thừa kế trẻ tuổi nào trong đại sảnh này cũng có gia thế mạnh hơn cô ta nhiều.

"Hừ, còn chưa biết nhờ vào cái gì mà lẻn vào được đấy."

Tuy trong lòng ngạc nhiên nhưng ngoài miệng Thẩm Như Đồng cũng rất mạnh miệng.

"Đồng Đồng, cậu nói gì vậy, loại tiệc này đâu phải ai cũng vào được, xem ra anh rể cậu giấu kỹ lắm đấy, e là nhà họ Thẩm các cậu còn chưa biết bối cảnh của anh ấy đâu!"

"Anh ta có bối cảnh gì chứ, đến Đông Hải chưa đầy một tuần, làm sao có thể có bối cảnh gì được."

Lời nói của Thẩm Như Đồng chưa dứt, nhìn thấy bạn thân với vẻ mặt si mê thì thốt lên hỏi: "Cậu làm sao vậy, đừng nói với tớ là cậu thích anh ta rồi nhé."

"Sao lại không được, vừa đẹp trai lại có bối cảnh thần bí, loại đàn ông này rất hiếm có đấy, nếu nhà cậu không muốn thì để lại cho tớ được không?"

"Mắt cậu bị mù từ bao giờ vậy, loại đàn ông này cậu cũng thích, cậu không phải muốn tìm một người thừa kế giàu có sao, ít nhất cũng phải mạnh hơn tên đầu heo nhà họ Lưu chứ, Vân Hiên có điểm nào mạnh hơn con lợn đó không?"

Thi Thiến Thiến nghiêm túc nói: "Con nhà giàu thì tốt thật, nhưng nếu có người giàu đời đầu thì còn cần gì con nhà giàu nữa."

Nói xong, không để ý đến cô bạn đang trợn mắt há hốc mồm, Thi Thiến Thiến nhún nhảy đi về phía Vân Hiên.

Viên Đông khẽ nói: "Vân tiên sinh xin hãy đợi một chút, Vu thị trưởng nói vốn định đích thân đón tiếp ngài, nhưng ông Viên đột nhiên gọi anh ấy lại, có vẻ như có chuyện gì dặn dò, tôi sẽ báo một tiếng là ngài đã đến rồi."

"Được!"

Vân Hiên gật đầu nói một cách bình thản: "Không cần vội, tôi đợi ở đây một lát là được."

Viên Đông gật đầu nói: "Mời ngài tự nhiên, tôi xin phép đi một lát."
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 57: Tôi cũng chưa từng gặp anh


Nói xong, anh ta vội vã rời đi, lên tầng hai của đại sảnh.

"Anh rể?"

Thi Thiến Thiến thấy Vân Hiên đứng một mình, lập tức thân mật chạy tới, nhưng chưa kịp đưa bàn tay trắng thon dài ra chủ động nắm lấy cánh tay anh thì đột nhiên vai bị một bàn tay nắm chặt.

"Thi Thiến Thiến, em đến đây làm gì?"

Gô gái kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy gã béo xuất hiện trước mắt với vẻ mặt hung dữ, thốt lên nói: "Cậu chủ Lưu, sao anh lại ở đây?"

Gã đàn ông cười lạnh một tiếng quát: "Nếu tôi không ở đây, thì còn không biết vợ tôi lén lút kéo kéo đẩy đẩy với đàn ông khác trước mặt mọi người đấy."

Nói xong, ánh mắt anh ta nhìn về phía Vân Hiên trước mặt, đôi mắt nhỏ như hạt đậu lộ ra ánh sáng hung ác.

"Không phải, anh hiểu lầm rồi!" Thi Thiến Thiến lo lắng giải thích.

Tên béo trước mặt chính là vị hôn phu nhà họ Lưu có hôn ước với nhà họ Thị, nhưng tên nhóc này bẩm sinh đã có tính khí quái dị, chưa kể tướng mạo xấu xí, tính cách còn cực kỳ khó chịu cổ quái.

Nghe nói có mấy cô bạn gái bị anh ta đánh đến mức tàn tật suốt đời, nếu không phải nhà họ Lưu có chút thế lực ở Nghỉ Thành, tên nhóc này đã sớm bị tống vào tù rồi.

Lưu béo không để ý đến lời giải thích của Thi Thiến Thiến, ngẩng đầu nhìn Vân Hiên hung dữ đe dọa: "Nhóc con, trông mặt lạ hoắc, sao trước giờ tao chưa từng thấy mày."

“Anh là ai?"

Vân Hiên nhìn tên béo cao chưa đến một mét rưỡi này, cân nặng lại đến bốn năm trăm cân, nhíu mày nói: "Tôi cũng chưa từng gặp anh."

.. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Lưu béo thấy vậy, túm lấy cổ áo Vân Hiên đe dọa: "Mẹ nó, mày ngứa da rồi à, dám ở trên địa bàn của tao mà cướp vợ tao, cả Đông Hải ai mà không biết Thi TỊ Thiến là vợ chưa cưới của tao, mày dám cho tao đội sừng, má nó, tao g**t ch*t mày."

Thi Thiến Thiến vội vàng giải thích: "Cậu chủ Lưu, em với anh ấy thật sự không có gì đâu, anh hiểu lầm rồi."

"“Cút mẹ mày đi, con đ* hám trai." Tên béo quay người tát mạnh vào mặt Thi Thiến Thiến. "Mày tưởng tao không biết gần đây mày dụ dỗ bao nhiêu thằng đàn ông hả, ở Đông Hải còn chưa ai dám không nể mặt nhà họ Lưu tao, mày cứ xem tao về sẽ xử mày thế nào."

Với Thi Thiến Thiến trước mặt, Lưu béo đã sớm thèm thuồng từ lâu, chỉ là vì thân phận của hai nhà, nếu không anh ta đã c**ng b*c từ lâu rồi.

Gần đây, Thi Thiến Thiến luôn tìm kiếm con nhà giàu, ý đồ thoát khỏi sự khống chế của anh ta, điều này anh ta cũng biết.

Không ít bạn bè xung quanh đã trêu chọc anh ta chuyện này, anh ta đã sớm muốn dạy dỗ nghiêm khắc người phụ nữ không biết liêm sỉ này rồi, giờ lại còn

dám công khai quyến rũ đàn ông trước mặt anh ta.

Cô ta thật sự cho rằng cậu chủ Lưu anh ta không nóng nảy sao, cái tát này còn nhẹ đấy.

Nhìn thấy bạn thân của mình bị đánh, Thẩm Như Đồng vội vàng tiến lên quát: "Anh muốn làm gì, anh nghĩ cho rõ đi, đây chính là tiệc cảm ơn của Vu thị trưởng, anh gây chuyện ở đây, không sợ để người nhà họ Lưu bị chê cười à?"

"Hừ, mẹ kiếp!"

Đôi mắt ti hí của tên béo trừng Vân Hiên và Thẩm Như Đồng, phun ra một bãi nước bọt.

Anh ta cũng biết, hôm nay nơi đây tập trung các gia tộc quyền thế đỉnh cao nhất Nghi Thành, nhà họ Lưu tuy có chút thế lực, nhưng ở Nghi Thành vẫn chưa thể một tay che trời được.

“Tao nhớ kỹ bọn mày rồi, bọn mày chờ đó cho tao."

"Con đ*, đi theo tao, tối nay xem tao dạy dỗ mày thế nào."

Để lại một câu đe dọa, tên béo nắm tóc Thi Thiến Thiến, kéo cô ta đi một cách thô bạo.

"Anh làm gì vậy, buông cô ấy ra!"

Thẩm Như Đồng thấy vậy, vội vàng tiến lên, nắm chặt lấy cánh tay bạn thân Thi Thiến Thiến, dùng sức giằng co.

Nếu Thi Thiến Thiến bị tên b**n th** này dẫn đi, khó nói tối nay sế gặp phải chuyện gì.

"Mẹ kiếp, cho mặt mũi mà còn không biết xấu hổ!"

Mặt của Lưu béo tức giận đến méo mó, buông Thi Thiến Thiến ra, đột ngột giơ tay vung mạnh về phía mặt Thẩm Như Đồng.

Nhìn cái tát của gã đàn ông, Thẩm Như Đồng sợ hãi nhắm mắt lại.

Ai ngờ, đợi một lúc mà cái tát này dường như không hạ xuống, Thẩm Như Đồng cẩn thận mở mắt ra, chỉ thấy trước mặt có một bóng người cao lớn.

Vân Hiên đứng trước hai cô gái, một tay nắm chặt cổ tay Lưu béo, lạnh lùng nói: "Đánh phụ nữ trước mặt tôi, không thích hợp lắm nhỉ!"
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 58: Lúc này


"Không thích hợp, hôm nay bố mày đánh mày không phải là thích hợp rồi sao?"

Lưu béo không ngờ Vân Hiên cũng dám ngăn cản mình, cũng không thèm dò la xem mình là người thế nào, cho mình đội sừng thì thôi đi, lại còn dám đứng ra ngăn cản mình.

"Hôm nay tao không dạy dỗ mày, là bố mày cho mày thể diện đấy, mẹ kiếp mày còn dám nhiều chuyện."

Ánh mắt Vân Hiên lạnh lẽo, nhíu mày quát: "Xem ra cha mẹ mày không dạy. mày thế nào gọi là tôn trọng người khác, vậy thì để tao rửa cái miệng này của mày."

Nói xong Vân Hiên hơi dùng sức, Lưu béo chỉ cảm thấy cổ tay mình như bị gông sắt khóa chặt, đau đến mức mặt tái mét.

"Mẹ mày..."

Chưa kịp mở miệng nói chuyện, Vân Hiên thuận tay cầm lấy chai rượu trên †ay người hầu bên cạnh, nặng nề đập vào miệng anh ta, trực tiếp đập những lời bên miệng Lưu béo trở vào.

"Bịch" một tiếng.

Lưu béo kêu thảm một tiếng, máu tươi đầy miệng kèm theo mấy cái răng trắng rơi xuống.

Cái miệng đầy phân này, bị máu rửa sạch sẽ.

Lúc này, tiếng ồn ào bên này đã thu hút sự chú ý của nhiều người trong đại sảnh.

Mọi người lần lượt nhìn sang, thấy ánh mắt chăm chú của những người xung quanh, Lưu béo vốn thích giữ thể diện đành nuốt lời cầu xin vào trong bụng.

"Mày chờ đó, hôm nay ở Đông Hải, có mày thì không có tao, có tao thì không có mày, tao nhất định phải giết mày."

Cho dù Lưu béo đã quỳ xuống đất vì đau đớn, vẫn ngẩng cổ lên đe dọa. "Làm gì vậy? Làm gì vậy? Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Lúc này, bảo vệ của đại sảnh mới vội vàng chạy tới.

“Huhuhu..."

Lưu béo lập tức tỏ ra bộ dạng bị oan ức, chỉ vào vết bầm tím trên cổ tay, lại

chỉ vào miệng mình, mặt đầy phẫn nộ chỉ vào Vân Hiên, miệng lẩm bẩm không biết nói gì.

Bảo vệ sững sờ nhìn Vân Hiên trước mắt, đây là khách quý do Vu Thị trưởng đặc biệt mời đến, trước đó Viên Đông đã dặn dò họ.

"Thằng nhóc này to gan quá, dám động thủ đánh người ngay tại bữa tiệc cảm ơn của Vu Thị trưởng, thật là không biết Mã Vương gia có mấy con mắt."

"Đây là con trai nhà ai mà bốc đồng vậy, lần này chẳng phải tiền đồ bị hủy hoại hết rồi sao."

"Người bị đánh dường như là con trai của sếp Lưu đấy, mau nói với ông ta một tiếng, sao lại ra tay nặng như vậy, người ta bị đánh thành ra nông nỗi này rồi."

Nghe thấy tiếng bàn tán của mọi người, Thẩm Như Đồng chỉ cảm thấy trời sập xuống, thế là xong rồi, Vân Hiên động thủ đánh người, bất kể vì ai, đắc tội Vu

Thị trưởng, lần này e rằng sẽ liên lụy đến nhà họ Thẩm.

"Xong rồi, xong rồi!"

Cô ta chưa từng thấy cảnh tượng này bao giờ, toàn thân đều có chút choáng váng hoảng hốt.

"Vân tiên sinh, sao lại là anh!"

Bất ngờ thay, bảo vệ đại sảnh không những không động thủ, ngược lại còn cực kỳ cung kính với Vân Hiên.

"Ai, ai dám đánh con trai tôi." Lúc này, có người chạy ra ngoài đại sảnh thông báo cho cha của Lưu béo, một người đàn ông trung niên có vóc dáng to lớn, có vài phần giống Lưu béo vội vã chạy tới.

Vừa nhìn thấy con trai mình, người đàn ông ngã vật xuống đất, tức giận đến mức mắt đỏ ngầu.

"Là mày động thủ phải không?”

Người đàn ông như một con bò đực giận dữ, quay người nhìn chằm chằm vào Vân Hiên.

"Là tôi, miệng anh ta không sạch sẽ, tôi chỉ giúp ông dạy dỗ anh ta một chút thôi."

"Con trai ta nói gì làm gì, chỉ có tao là cha nó mới được dạy bảo, mày là thứ gì mà dám động thủ làm con trai tao bị thương."
 
Thiên Y Xuống Núi, Thiên Hạ Đại Loạn
Chương 59: Kết hôn hay chưa kết hôn


"Là anh ta động thủ trước." Thẩm Như Đồng vì sợ hãi, giọng nói cũng hơi sắc bén. "Là con trai ông đánh bạn thân của tôi trước, còn mắng chửi người ta nữa."

Sếp Lưu liếc nhìn Thi Thiến Thiến một cái rồi khinh thường nói: "Một con đ**m không biết liêm sỉ, đánh thì đánh thôi!"

"Nhà họ Thi đã có hôn ước với nhà tôi, cô gái này trong tương lai sẽ là con dâu nhà họ Lưu tôi, vợ không nghe lời, chồng dạy dỗ một trận, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?”

"Ai nói là con dâu các người, họ còn chưa kết hôn mà."

"Kết hôn hay chưa kết hôn thì cần gì mày xen vào."

Sếp Lưu trừng mắt nhìn Thẩm Như Đồng, dường như nhớ ra điều gì đó, khinh thường nói: "Tưởng là ai, hóa ra là con gái của ông hai Thẩm, cha mày cũng không dám nói chuyện với tao kiểu này, mày tính là thứ gì mà dám bao đồng quản chuyện của người khác, lát nữa tao sẽ tự đi nói chuyện với cha mày, bảo ông ta không quản được con gái mình thì để tao quản giúp."

"Ông... ông nói chuyện vô lý!"

Một câu nói khiến sắc mặt Thẩm Như Đồng tái mét, ngay cả cha cô ta cũng chọc không nổi người này, cô ta chỉ là một cô gái nhỏ, càng bị khí thế của ông chủ Lưu đè ép đến mức thở không nổi.

“Còn mày..."

Sếp Lưu suy nghĩ một chút, chợt hiểu ra rồi mở miệng nói: "Tao biết mày là ai rồi, nghe nói nhà họ Thẩm đón về một thằng con rể về ở rể, ông cụ Thẩm thua cược với người ta, để một thằng nhóc từ thôn quê lên làm con rể nhà họ Thẩm."

"Thằng nhóc, mày thật là không biết trời cao đất dày, cho dù là gia chủ nhà họ Thẩm ở trước mặt tao cũng phải quỳ xuống nói chuyện, mày dám động thủ đánh con trai tao, hôm nay tao cho mày biết cái giá phải trả."

Vân Hiên nhìn ông ta hỏi: "Ồ, ông định thế nào?”

Các site khác đang copy và ăn cắp của Mêtruyệnhót nhé cả nhà..

Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

.. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

Sếp Lưu hung dữ mắng: "Bàn tay nào đánh con trai tao, thì để lại bàn tay đó cho tao, rồi quỳ xuống dập đầu xin lỗi con trai tao, nếu không, ra khỏi cửa này, ở Đông Hải sẽ không ai bảo vệ nổi mày đâu."

"Ồ, là ai muốn làm vậy đấy."

Nghe thấy tiếng ồn ào, Vu Viên Triều dẫn Viên Đông vừa từ tầng hai đi xuống.

Nhìn thấy đám đông vây quanh Vân Hiên, sắc mặt lập tức lạnh đi. "Wu thị trưởng!"

"Wu thị trưởng đến rồi!"

Thấy Vu Viên Triều bước xuống lầu, mọi người có mặt lập tức tránh ra một lối đi.

"Vu thị trưởng, ngài đến rồi, ngài phải chủ trì công đạo cho tôi đấy, con trai tôi bị người ta đánh thành ra thế này, rụng mất nhiều cái răng rồi."

Sếp Lưu thay đổi thái độ lúc nấy, thân hình cũng còng xuống, như thể chính mình bị ức h**p vậy, giọng nói cũng nghẹn ngào.

Ba bước nhập làm hai, Vu Viên Triều đến bên cạnh Vân Hiên, kỹ lưỡng quan sát anh một chút.

Thấy Vân Hiên không bị thương tích gì, Vu Viên Triều thở phào nhẹ nhõm, mở miệng hỏi: "Vân tiên sinh, ngài không sao chứ?"

Một câu nói này khiến những người có mặt giật nảy mình, đặc biệt là sếp Lưu đối diện, suýt nữa không dám tin vào tai mình.

Người thanh niên trước mắt này rất xa lạ, dường như chưa từng xuất hiện ở Đông Hải, lại khiến Vu thị trưởng cung kính đối đãi như vậy, những người xung quanh lập tức nuốt lại những lời châm chọc vào trong bụng.

Lúc này những kẻ hiểu chuyện đã lùi lại mấy bước, lặng lẽ quan sát tình hình.

"Wu thị trưởng, vị này là... bạn của ngài sao?"

Sếp Lưu thay đổi thái độ ngạo mạn lúc nãy, khẽ hỏi.

Vu Viên Triều lớn tiếng nói: "Đương nhiên rồi, y thuật của Vân tiên sinh tinh thông, mấy hôm trước phu nhân và con gái tôi gặp tai nạn xe, chính là do Vân

tiên sinh tự tay cứu về, anh ấy chính là đại ân nhân của nhà chúng tôi."

Nghe anh ta nói vậy, mọi người có mặt hiểu ra, ánh mắt nhìn Vân Hiên lập. tức cung kính hơn nhiều.

Cho dù trước kia anh là người thế nào, cho dù chỉ là một con chó hoang từ làng quê ra, nhưng bây giờ là ân nhân của Vu thị trưởng. Có mối quan hệ này,

những người có mặt đều phải nể mặt hơn.

"ồ, ra là vậy, hóa ra là bạn của Vu thị trưởng, thật không phải, vừa rồi đắc tội với tiên sinh rồi, xin đừng so đo với tôi."

Sếp Lưu xoay tròng mắt, vội vàng chủ động xin lỗi làm lành.

Vu Viên Triều hỏi: "Vân tiên sinh, vừa rồi có hiểu lầm gì sao?"

Vân Hiên còn chưa nói gì, Thi Thiến Thiến ở bên cạnh hoàn hồn vội nói: "Đâu phải hiểu lầm, sếp Lưu vừa rồi nói, ở Đông Hải sau này có ông ta thì không có chúng tôi, còn nói Vân tiên sinh quỳ xuống xin lỗi, để lại một bàn tay."

"Mẹ nó!"

Sắc mặt sếp Lưu lạnh đi, không ngờ lúc này Thi Thiến Thiến lại nhảy ra đánh một đòn chí mạng vào ông ta.
 
Back
Top Bottom