Ngôn Tình Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 60: Qua Hết Hôm Nay Rời Khỏi Nhà Họ Tần


Khách sạn Kim Hoa.

Nhà họ Tần cố ý chọn địa điểm thuộc sở hữu của nhà họ Kim để tổ chức tiệc mừng thọ cho lão phu nhân.

Mấy năm nay, kinh tế nhà họ Tần trì trệ, chi phí cho buổi tiệc mừng thọ hôm nay cũng khiến bọn họ lao tâm lao lực một phen.

Thực chất, mừng thọ là giả, vơ vét của cải mới là thật.

Nhờ Lôi Tuấn mà nhà họ Tần và nhà họ Kim đã đi đến thỏa thuận hợp tác trong một số lĩnh vực kinh doanh, hiện tại, ít nhất trong vài năm, kinh tế nhà họ Tần sẽ không có gì đáng ngại.

Thế nhưng Lôi Tuấn lại mất tích một cách thần bí…
Thế nên, mục đích thật sự của buổi tiệc mừng thọ hôm nay chính là tạo mối quan hệ và xoa dịu lòng người.

Quan trọng nhất chính là nịnh nọt ông chủ Kim.

Nhà họ Tần đã gửi thiệp đến toàn bộ những người bọn họ có thể mời, tất bật lo liệu cho buổi tiệc.

Tuy nhiên, với thực lực của nhà họ Tần, bọn họ chỉ có thể mời được những gia tộc hạng hai, còn ông chủ lớn thì không được mấy người, hầu hết những người này cũng vì nể mặt nhà họ Kim nên mới đến góp vui.

Lúc này, tại hiện trường buổi tiệc đã có một nửa khách đến.

Phần lớn là một vài đại lý, chủ cửa hàng, quản lý của các hợp tác xã, những người này đã có mối quan hệ làm ăn với nhà họ Tần suốt mấy năm qua, còn người có mặt mũi thật sự thì cũng không đến sớm như thế.

.

Truyện Sắc
“Ông Trần và cậu Trần đến, tiền mừng 800 ngàn tệ, ghi dưới danh nghĩa cô chủ Tần Mỹ Ngọc!”
Ở cổng, quản gia nhà họ Tần cầm micro hô vang.

Nghe thấy vị hôn phu đến, lại còn đưa 800 ngàn tiền mừng, Tần Mỹ Ngọc phấn khích đến mức khoa tay múa chân.

“Ở thời khắc mấu chốt vẫn phải dựa vào em!”, Tần Mỹ Ngọc đắc ý nói.

“Em gái quả thật có thể diện, còn chưa về nhà chồng mà người ta đã gửi tiền mừng nhiều như vậy rồi!”
Tuy ngoài mặt, cô cả Tần Mỹ Kiều hết lời khen ngợi, nhưng thực ra lại rất ghen ghét.

Tôn Hạo, chồng của cô ta chỉ tặng được 200 ngàn mà thôi, việc này khiến cô ta cảm thấy rất mất mặt.

Tuy nhiên, so với cô ta, Thương Lam càng thêm xấu hổ.

Bởi vì ở Hương Giang, Thương Lam không có họ hàng thân thích, tiền mừng ghi dưới danh nghĩa cô chỉ có 3000 tệ do hai bạn học nữ gửi, con số đó cũng đã khiến bọn họ phải đắn đo rất nhiều rồi.

Chẳng mấy chốc, người nhà họ Trần đã ngồi vào vị trí dành cho khách quý.

Hai bố con nhà họ Trần vô cùng đắc ý, hào hứng chào hỏi những người xung quanh, thoạt nhìn rất có tinh thần.

“Ông chủ Tưởng thành Ngũ Kim, tiền mừng 50 ngàn, ghi dưới danh nghĩa cô chủ Tần Mỹ Ngọc”.

“Ông chủ Cát xưởng may quần áo mừng 50 ngàn, ghi dưới danh nghĩa cô chủ Tần Mỹ Ngọc”.

“Ông chủ Lý nhà máy xi măng mừng 50 ngàn, ghi dưới danh nghĩa cô chủ Tần Mỹ Ngọc”.


Có liên tiếp 10 khách đến chúc thọ, tất cả đều biếu 50 ngàn và ghi dưới danh nghĩa Tần Mỹ Ngọc.

Lúc này, Tần Mỹ Ngọc bận túi bụi, mặt cười đến mức phấn trang điểm rơi ra.

Những vị khách đến chúc thọ này đều do bố con nhà họ Trần sắp xếp.

Bọn họ vốn là đối tác của nhà họ Trần, hôm nay, nhà họ Trần muốn nhân cơ hội này để tạo danh tiếng mà thôi.

Trong lòng mọi người đều biết điều đó.

Rõ ràng là đã không vui vì mất tiền mừng thọ mà còn phải giả cười.

“Nhìn Mỹ Ngọc kia kìa, người làm chị như con còn kém xa”.

Gia chủ nhà họ Tần, Trương Quế Trân tuy là cười nhưng lại cắn răng nói.

“Con làm sao hả?”
Tần Mỹ Kiều bất mãn nói: “Con và Tôn Hạo cũng đã gọi rất nhiều bạn bè đến, ít nhất có hơn mười người, mọi người đều mang quà đến đấy thôi!”
“Con còn không biết xấu hổ à?”

Trương Quế Trân mỉa mai: “Tiền mừng của bọn họ tối đa chỉ được 10 ngàn, 20 ngàn, đúng là mất mặt”.

“Mẹ, nếu mẹ cứ nói như vậy, con sẽ giận thật đấy!”
“Không phải mẹ nói con sai, mà nói để con cố gắng!”
“Con đã lập gia đình rồi, còn cố gắng thế nào nữa? Chẳng lẽ phải như Mỹ Ngọc, quen với đủ loại đàn ông à?”
“Có cũng là bản lĩnh đấy, xem này… những người giàu có kia, có ai không phải có con bé dẫn dụ đến?”
“Đủ lắm rồi!”
Trần Mỹ Kiều càng nói càng tức, dứt khoát ngậm miệng không nói nữa.

Tuy nhiên, một bụng lửa giận của cô ta lại không có chỗ phát, bèn trút lên đầu Thương Lam.

“Đừng có nói con, nhìn cô ba nhà ta đi, cũng ăn uống của nhà họ Tần đấy, ở nhà họ Tần, dùng đồ nhà họ Tần, giờ thì sao… chỉ có hai cô bạn học đến, tiền mừng ít đến đáng thương”.

Tần Mỹ Kiều tỏ vẻ khinh bỉ, nói với Thương Lam: “Nếu tôi mà là cô, tôi không dám đến đâu!”
“Sao tôi lại không dám đến?”
Thương Lam phản bác: “Tôi đến để chúc thọ bà nội, còn các người thì sao, chỉ biết vơ vét của cải!”
“Không vơ vét của cải thì cô ăn gì, uống gì hả? Còn ra vẻ?”
“Tiền tôi dùng đều là tiền lời của tôi, không đúng sao?”
“Thôi được rồi, tiền lời của cô nuôi nổi mình cô thôi, Lôi Tuấn sống ở nhà họ Tần ba năm, chẳng lẽ tiền hắn dùng không phải tính cho cô à?”
“Đúng là vô liêm sỉ!”
Thương Lam tức giận nói: “Nếu không có Lôi Tuấn, các người dựa vào nhà họ Kim được à? Không có mối quan hệ với nhà họ Kim, chị nghĩ sẽ có nhiều người đến như vậy sao?”
“Hiện tại, việc kinh doanh đều do Mỹ Ngọc quản lý, tài chính do tôi, vốn không liên quan đến cô”.

“Tôi không muốn nói chuyện với chị”.

Thương Lam quay sang chỗ khác, tiếp tục nhìn ra cửa.

Đã nhiều ngày trôi qua, chẳng lẽ Lôi Tuấn thật sự không còn trên đời này nữa?
Dù gì cũng từng là vợ chồng, chồng sống chết không rõ, mà cô chỉ có thể ở lại nhà họ Tần chuẩn bị tiệc mừng thọ.

Lúc này, Thương Lam không có một chúc tâm trạng nào cả, cô rất mong Lôi Tuấn sẽ đột nhiên xuất hiện, dù chỉ có mình anh, dù rằng trên người anh không có một đồng cũng chẳng sao.

Khách mời đến ngày càng nhiều, người nhà họ Tần bận rộn đón tiếp, chỉ có Thương Lam là rảnh rỗi nhất.

Cô muốn đi thăm bà nội, thế nhưng bà nội vẫn chưa đến.

Thật sự không thể ở lại nhà họ Tần được nữa sao?
Chẳng lẽ Thương Lam này thật sự là mệnh khổ, biến thành quả phụ rồi còn bị đuổi ra khỏi nhà?

Sau khi quản gia lần lượt hô vang, hầu hết khách mời đã ngồi vào vị trí của mình.

Bây giờ chỉ còn vài vị trí của khách quý ở hàng đầu là còn để trống.

Nhà họ Tần đã mặt dày mày dạn gửi thiệp mời đến một số gia tộc thượng lưu, chỉ là không biết có ai đến hay không mà thôi.

Mắt thấy đã sắp đến giờ khai tiệc, vậy mà chẳng có ai đến, không lẽ tất cả đều thất bại?
Người nhà họ Tần tụ lại cùng một chỗ.

“Có thấy xe của ông chủ Kim không?”, Trương Quế Trân lo lắng hỏi.

“Không có, bên ngoài đã không còn xe đến nữa”, con rể lớn Tôn Hạo đáp.

“Đã có chuyện gì? Chẳng lẽ ông chủ Kim không đến?”
Trương Quế Trân rất sốt ruột, nếu ông chủ Kim không đến, e là khách mời sẽ bỏ về một nửa.

“Mẹ, đừng gấp, người ta là người giàu nhất, đương nhiên phải đến cuối rồi!”, Tần Mỹ Ngọc cười nói.

“Đúng vậy, mấy ông chủ lớn khác chắc cũng đang trên đường đến!”, Tần Mỹ Kiều nói.

“Chỉ hy vọng là thế!”, Trương Quế Trân khẽ thở dài một tiếng.

“Yên tâm đi, dù ông chủ Kim không đến, nhà họ Trần cũng sẽ chống đỡ cục diện mà!”
Tần Mỹ Ngọc cười nói, sau đó đứng dậy đi tiếp khách mời vào, đó cũng là người do nhà họ Trần gọi đến.

“Vẫn là Mỹ Ngọc có… bản lĩnh!”
Trương Quế Trân đứng dậy, chuẩn bị đi tiếp đón khách.

“Mẹ, bà nội đến rồi, đã sắp xếp ở phòng nghỉ!”, Tần Mỹ Kiều nói.

“Mọi người nghe cho kỹ!”
Trương Quế Trân căn dặn: “Đợi khách mời đến đông đủ thì hãy để bà nội lộ mặt, sau đó đưa bà về nhà, bà lớn rồi, không còn minh mẫn nữa, đừng để bà nói sai làm ảnh hưởng đến mối quan hệ xã giao của nhà họ Tần”.

“Con biết rồi!”
Tần Mỹ Kiều nói: “Con đã căn dặn quản gia trước rồi!”
“Các người thật quá đáng!”
Thương Lam nhịn không được nói: “Mượn đại thọ của bà nội để vơ vét tài sản, lại còn nói những lời bất hiếu như vậy!”
“Láo xược!”
Trương Quế Trân tức giận quát: “Một đứa con gái khác họ như cô không có quyền lên tiếng ở đây, nếu cô nhìn không được thì cút khỏi đây, tốt nhất là cút khỏi nhà họ Tần cho tôi!”
“Tôi chịu đủ rồi!”
Thương Lam đứng dậy nói: “Hết hôm nay, tôi sẽ rời khỏi nhà họ Tần!”
“Thật à?”
Hai chị em nhà họ Tần đồng thanh hỏi.

“Yên tâm, qua hôm nay, các người không cần lo lắng tôi tranh giành tài sản với các người nữa”.

Nói xong, Thương Lam xoay người định đi.

Cô định đến chỗ bà nội, ở nhà họ Tần, người thân duy nhất của cô chỉ có bà nội..
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 61


Tần Mỹ Ngọc nhất thời hồ đồ, uốn éo ngay trước mặt ông chủ Kim, còn liếc mắt đưa tình.

“Đệt!”
Ông chủ Kim khinh thường nói: “Câm miệng ngay cho tôi, các người không xứng ở đây lảm nhảm mấy lời này”.

“Xin chào ông chủ Kim, tôi là Trần Uy, con trai nhà họ Trần”, Trần Uy bất giác nói.

“Không quen, cút”.

Ông chủ Kim vừa dứt lời, vệ sĩ lập tức bước đến, lôi Trần Uy đi.

“Ông chủ Kim, tôi là cảnh sát ở thành Hương Giang…”
“Cút…”

Không đợi Tôn Hạo nói hết câu, ông chủ Kim đã bảo hắn ta cút.

Tôn Hạo không phải bị vệ sĩ đưa đi mà là cảnh sát trưởng của thành Hương Giang vẫn luôn túc trực bên cạnh.

VietWriter.

vn
Nhà họ Tần lúc này, thân bại danh liệt.

Người nhà họ Tần tự cho mình đúng, nhưng trong mắt ông chủ Kim chẳng qua chỉ là một lũ cặn bã.

“Con gái, mẹ sai rồi”.

Trương Quế Trân đột nhiên quỳ xuống, tự tát mình một tát thật mạnh.

“Em ba”, Tần Mỹ Kiều cũng quỳ xuống.

“Em ba à!”, Tần Mỹ Kiều cũng quỳ theo.

Ba người phụ nữ này vốn xuất thân là những người có tiếng tăm, vậy mà lại dùng khổ nhục kế.

Thương Lam thấy vậy, khóe miệng khẽ giật giật, cô hận nhà họ Tần, nhưng dù sao cô cũng là người nhà họ Tần.

“Lôi Tuấn, em…”, Thương Lam bối rối, không biết làm sao.

“Nhà họ Tần này, không có đàn ông sao?”, ông chủ Kim bất lực nói.

“Ai nói không có, tôi đây”.

Cuối cùng Lôi Tuấn cũng lên tiếng: “Tôi là con rể của nhà họ Tần đấy!”
“Chuyện này? Hahahaha…”
Ông chủ Kim cười ha hả nói: “Anh Lôi, tôi hiểu rồi”.

Ông chủ Kim phất tay.

Tổng giám đốc Lâm Đông Thăng lập tức bước đến.

“Giám đốc Lâm, dự án Kim Hoa Building, giao cho nhà họ Tần làm đi!”
Đối diện với Lôi Tuấn, ông chủ Kim vô cùng căng thẳng.

Nhưng khi nói chuyện với Lâm Đông Thăng, sắc mặt của hắn lại rất uy nghiêm.

“Đã rõ thưa ông chủ”, Lâm Đông Thăng lập tức đáp.

“Cảm ơn ông chủ Kim”.

“Vô cùng cảm ơn”.

“Ông chủ Kim thật là người độ lượng…”
Ba người phụ nữ nhà họ Tần vừa kinh ngạc vừa vui mừng nói.

“Câm mồm”.

Ông chủ Kim khinh thường nói: “Không cần cảm ơn tôi, muốn cảm ơn thì cảm ơn anh Lôi kia kìa”.

“Không cần”.

Lôi Tuấn đứng dậy, không thèm nhìn người nhà họ Tần, nói với ông chủ Kim: “Cảm ơn sự hào hiệp của ông chủ Kim, chuyện của tôi đã được giải quyết rồi, không thể làm lỡ tiệc rượu của ông chủ Kim được, chúng ta đổi nơi khác ôn chuyện cũ nhé!”
“Vậy thì tốt quá”.

Ông chủ Kim vội vàng nói: “Mời anh Lôi đi theo tôi”.

“Lôi Tuấn”.

Thương Lam vẫn chưa hoàn hồn, hoảng loạn hét lên.

“Bà xã, yên tâm ngồi đợi anh”.

Lôi Tuấn lại nhìn Hồ Mị Nhi: “Cô Hồ, phiền cô chăm sóc bà xã tôi nhé”.

Lôi Tuấn nhìn xung quanh bỗng thấy một nhóm vệ sĩ đang bảo vệ một người đàn ông mập mạp tiến vào hội trường tổ chức bữa tiệc Tối nay người đàn ông mập mạp kia đeo kính đen, gương mặt ngấn mỡ, giơ tay chào hỏi mọi người.

Vô số phóng viên xông lên, tiếp đó là một nhóm phụ nữ trang điểm lộng lẫy.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 62


“Ông chủ Kim đến rồi”, Thương Lam bất giác nói.

Thực ra không cần cô giới thiệu, Lôi Tuấn cũng đã biết rồi.

Bởi vì người người ùa đến, ai nấy cũng hét gọi ông chủ Kim.

“Đây chính là ông chủ Kim mà người ta hay đồn đại đó sao!”, Lôi Tuấn cười dựa lưng vào ghế.

“Đúng vậy, chính là cậu ta”, giọng điệu của Hồ Mị Nhi có chút khinh thường.

“Thú vị đấy”.

Lôi Tuấn cụng ly với Thương Lam, cười nói: “Bà xã, em thật sự muốn giành được dự án đó sao?”
“Lúc trước muốn, bây giờ từ bỏ rồi”, Thương Lam thất vọng nói.

“Tại sao?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Với thân phận của tôi, căn bản không thể đại diện cho nhà họ Tần, thôi bỏ đi, qua đêm nay, chúng ta sẽ dọn đi, tôi có thể nuôi anh được”, Thương Lam vừa nói vừa nghẹn ngào.

“Bà xã, từ giờ trở đi, anh nuôi em”.

VietWriter.

vn
Lôi Tuấn vòng tay qua eo của Thương Lam, cười nói.

Thương Lam không nói gì, trừng Lôi Tuấn một cái.

Đột nhiên, Hồ Mị Nhi giơ tay lên ra hiệu với một người vệ sĩ mặc tây phục đen.

Người vệ sĩ gật đầu, sau đó đi về phía ông chủ Kim.

Rất nhanh, đám đông đang vây kín chỗ kia bắt đầu bị vệ sĩ giải tán.

Tiếp theo đó, ông chủ Kim lộ ra, hắn nhìn về phía trước.

Ông chủ Kim bỗng ngây người!
Một người đàn ông cao lớn đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn.

Người đó trực tiếp băng qua vệ sĩ, lại lướt qua tổng giám đốc Lâm, trực tiếp bắt tay với ông chủ Kim.

Sau đó người đó quay người, chỉ về phía Lôi Tuấn.

Ông chủ Kim lập tức ra lệnh cho vệ sĩ dọn đường, đi về phía người đó vừa chỉ.

Những khách VIP ngồi hàng ghế đầu đã nhận ra, người đi cùng ông chủ Kim chính là sĩ quan cấp cao Ngô Bân.

Thân phận của ông ta rất cao, hơn nữa cũng rất có quyền lực.

Ông chủ Kim có thể mời Ngô Bân đến, quả thực rất có danh tiếng.

Phải biết rằng sĩ quan cấp cao của sở tác chiến rất hiếm khi đến tham gia những hoạt động dân giã, đặc biệt là loại hoạt động thu hút nhiều sự chú ý như thế này.

Nhưng mà, bọn họ muốn làm gì?
Rất nhanh ngay sau đó, những bàn xung quanh Lôi Tuấn đều bị dọn trống.

Chỉ còn Lôi Tuấn, Thương Lam và Hồ Mị Nhi.

Những vị khách gần đó đều đứng dậy, giơ điện thoại lên cao quay video, chụp hình.

Mọi người đều rất tò mò, ông chủ Kim định làm gì?
“Tụi Thương lam không phải bị phát hiện là đi chui vào rồi đấy chứ?”, Tần Mỹ Ngọc nhỏ giọng nói.

“Vậy thì cũng không đến mức kinh động đến ông chủ Kim đâu”, Trần Uy đáp.

“Lẽ nào tụi nó gây chuyện rồi?”, Tần Mỹ Ngọc lại thắc mắc.

“Ôi trời ơi, đó là sĩ…sĩ quan Ngô!”, Tôn Hạo kinh ngạc thốt lên.

“Ông ta là ai thế, rất lợi hại sao?”, Tần Mỹ Ngọc hỏi.

“Sĩ quan cấp cao của sở tác chiến, cảnh sát trưởng gặp ông ta cũng phải cúi đầu chào”, Tôn Hạo giải thích.

“Không phải tụi nó đâm phải cái sọt lớn rồi đấy chứ?”, Tần Mỹ Ngọc lại nói tiếp.

“Lạy trời đừng, nếu không nhà họ Tần cũng sẽ gặp họa”.

Người nói câu này là Trương Quế Trân.

Là chủ của nhà họ Tần, bà ta vô cùng lo lắng, giống như ngồi trên đống lửa.

Cứ như vậy, dưới ánh nhìn của mọi người, Ngô Bân và ông chủ Kim bước về phía trước.

Ngay cả Lâm Đông Thăng, tổng giám đốc tập đoàn Kim Đỉnh cũng ngoan ngoãn đi theo sau.

Thương Lam vô cùng căng thẳng.

Cô cúi đầu, siết chặt tay của Lôi Tuấn.

Lôi Tuấn vỗ nhẹ vào tay cô an ủi: “Đừng sợ, có anh đây”.

“Ông chủ Kim, đây là cô Hồ”.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 63


Sĩ quan cấp cao của sở tác chiến Ngô Bân chỉ Hồ Mị Nhi, giới thiệu với ông chủ Kim.

“Cô cô cô…thật sự là cô!”
Cả người ông chủ Kim đột nhiên run bần bật, sắp đứng không vững.

Vệ sĩ nhanh tay lẹ mắt, lập tức kéo một chiếc ghế đến.

Ông chủ Kim đột nhiên ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm Hồ Mị Nhi, căng thẳng đến nỗi không biết nên làm gì.

“Ông chủ Kim, vẫn khỏe chứ”, Hồ Mị Nhi cười nhạt nói.

“Cô…cô Hồ”.

Ông chủ Kim lại đứng dậy, cúi người chào Hồ Mị Nhi, tháo kính đen ra, vô cùng cung kính nói: “Không biết cô Hồ đích thân đến thăm, nên không tiếp đón chu đáo, vẫn mong cô Hồ bỏ quá cho, bỏ quá cho…”
“Ông chủ Kim nói đùa rồi, có thể đến tham gia tiệc rượu của ông chủ Kim mới là vinh hạnh của tôi”.

Hồ Mị Nhi nói xong, rút một điếu thuốc đặt lên môi.

VietWriter.

vn
Ông chủ Kim thấy vậy vội vàng túm lấy chiếc bật lửa trên bàn, hai tay châm lửa cho Hồ Mị Nhi.

Sốc!
Tất cả mọi người đều bị sốc!
Bùm!
Mọi người bỗng bàn tán xôn xao!
Trong tích tắc, âm thanh xì xào vang lên khiến toàn bộ hội trường trở nên náo nhiệt.

“Trời ơi, rốt cuộc người phụ nữ kia là ai vậy?”
“Ông chủ Kim vậy mà lại đích thân châm lửa cho cô ta?”
“Nhanh nhìn mà xem, người đứng phía sau, hình như là sĩ quan cấp cao đấy!”
“Sao có thể chứ? Lẽ nào là có nhân vật lớn đến từ thủ đô sao?”
Cả hội trường này không ai không biết ông chủ Kim, người giàu có nhất thành phố này.

Nhưng lại không một ai biết Hồ Mị Nhi.

Ai ai cũng đều biết ông chủ Kim luôn khiêm tốn, nhưng nguồn tài chính của hắn rất mạnh.

Cho dù là thị trưởng, hắn cũng không cần phải cung kính niềm nở như vậy.

Nhưng đối diện với người phụ nữ này… Lúc này người nhà họ Tần càng thêm khó hiểu.

Đặc biệt là Tần Mỹ Ngọc và Trần Uy đã bị dọa đến nỗi toàn thân run rẩy.

Vừa rồi, bọn họ đã gây chuyện với người phụ nữ đó.

Người phụ nữ đó còn nói, muốn khiến bọn họ biến mất khỏi thế gian này.

“Chết rồi, chết rồi!”
Tần Mỹ Ngọc bồi phịch xuống ghế, hoảng sợ nói: “Lần này gặp rắc rối lớn rồi”.

“Đều tại cô, đồ sao chổi”.

Trần Uy trách móc Tần Mỹ Ngọc.

“Sao vậy?”, Trương Quế Trân hỏi.

Tần Mỹ Ngọc lập tức kể lại mọi chuyện lúc nãy.

“Khốn kiếp”.

Trương Quế Trân đột nhiên tát Tần Mỹ Ngọc một tát, quát: “Mày không gây chuyện thì chịu không nổi hả?”
“Hazz, mẹ à, nhanh nghĩ cách đi thôi!”
Chị cả Tần Mỹ Kiều kéo tay mẹ mình nói: “Anh Hạo, không phải anh quen biết nhiều sao, lần trước Lôi Tuấn gây chuyện không phải cũng nhờ anh ra mặt sao, anh nói đi, nhà họ Tần có gặp phiền phức không?”
“Anh anh anh…”
Tôn Hạo bỗng nhiên hất tay vợ mình ra, nói: “Liên quan gì đến anh chứ, anh có thể làm được gì đây?”
“Vậy làm sao đây, làm sao đây…”
Trương Quế Trân lẩm bẩm: “Nếu người ta trách tội thì nhà họ Tần chết chắc rồi”.

“Không đúng”.

Tần Mỹ Ngọc: “Mọi người nhìn xem, Thương Lam và tên vô dụng kia sao vẫn còn ngồi ở đó?”
“Có lẽ là bị dọa đến nỗi ngu người rồi, không dám nhúc nhích!”, Tần Mỹ Kiều đoán.

“Đồ não heo”.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 64


Trần Uy cười khẩy nói: “Không nhìn thấy xung quanh đều bị đuổi đi rồi sao? Người phụ nữ lúc nãy rõ ràng là đang giúp Lôi Tuấn, hình như bọn họ có quan hệ rất thân thiết”.

Sao hắn lại dám chạm vào tay của vợ Lôi Tuấn chứ?
“Chị dâu…nhìn chị quen quen?”
Ông chủ Kim nhoẻn miệng cười, chợt nhận ra: “Tôi nhớ ra rồi, chị chính là đệ nhất mỹ nhân ở thành Hương Giang mà mấy cậu thanh niên hay đồn đại đó sao? Không phải chị có một người chồng…”
“Không phải chứ!”
Ông chủ Kim đột nhiên quay đầu nhìn Lôi Tuấn, lẩm bẩm: “Tôi hiểu rồi, tôi hiểu rồi, hóa ra là thế, hóa ra là thế! Anh Lôi muốn đến đây trải nghiệm cuộc sống ư?”
“Ông chủ Kim đã quên chuyện tôi ra khỏi khu rừng đó như thế nào rồi sao?”
“Đương nhiên là tôi nhớ”.

“Lời bố dặn không thể làm trái được”.

VietWriter.

vn
“Tôi hiểu rồi!”
Cuối cùng tâm trạng của ông chủ Kim mới thả lỏng hơn, nói: “Anh Lôi, nếu như chúng ta lại gặp nhau thì chính là duyên phận ý trời, nếu anh có chuyện gì cần giải quyết, tôi nhất định sẽ làm hết mình, bất chấp gian nguy”.

“Đúng thật là có chút chuyện”.

Lôi Tuấn liếc mắt nhìn Thương Lam, sau đó lại nhìn ông chủ Kim nói: “Tôi nghe nói công ty cậu có một dự án của Kim Hoa Building đang trong quá trình đấu thầu.

Trước đây do giám đốc Vương phụ trách, sau đó giám đốc Vương đã xảy ra sự cố”.

“Không phải chứ!”
Ông chủ Kim kinh ngạc nói: “Lẽ nào Vương Đại Cường…”
Lôi Tuấn khẽ gật đầu.

“Tôi hiểu rồi!”
Ông chủ Kim thở dài, Lôi Tuấn thực sự là một người đại nhân đại lượng.

May là ông chủ Kim có quen biết Lôi Tuấn, ít nhất năm đó từng giúp anh nghe ngóng một vài tin tức.

Nếu không chọc giận bà xã của điện chủ, e là hiện tại nhà họ Kim đã không còn nữa rồi.

“Xin anh Lôi chỉ rõ hơn”.

Ông chủ Kim vô cùng mong đợi nhìn Lôi Tuấn.

“Là như thế này”.

Lôi Tuấn giải thích: “Bà xã tôi là người nhà họ Tần, lúc trước rất muốn giúp nhà họ Tần giành được dự án này, nhưng đáng tiếc thân phận của cô ấy vẫn không đủ cao, không biết bây giờ có còn cơ hội không?”
“Chỉ vậy thôi sao?”, ông chủ Kim kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, chỉ có chuyện này thôi”.

“Không cần phải vậy đâu!”
Ông chủ Kim vô cùng nghiêm túc nói: “Nếu như nhà họ Tần muốn, tôi tặng một nửa gia nghiệp của nhà họ Kim là được, không cần phải phiền phức như vậy”.

Lời này vừa nói ra, đám đông bỗng rộ lên.

Đây là khái niệm gì vậy? Ông chủ giàu có nhất thành phố này điên rồi sao?
Cái gì mà gọi là một nửa gia nghiệp?
Ông chủ Kim có bao nhiêu tiền ai mà không biết, nhưng sản nghiệp của nhà họ Kim trải dài khắp nơi trên đất nước, chắc chắn là phú hào tuyệt đối.

Lôi Tuấn chỉ nói vài câu hờ hững.

Vậy mà ông chủ Kim lại muốn tặng một nửa gia sản?
Ông chủ Kim thật sự điên rồi!
Người nhà họ Tần ngồi cách đó không xa, đương nhiên là nghe thấy những lời này.

Tất cả bọn họ đều trợn to mắt, kích động đến nỗi cả người run lên… Lúc này, Thương Lam không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô hoang mang nhìn Lôi Tuấn.

Lôi Tuấn vuốt tóc cô, giúp cô chỉnh lại tóc, mỉm cười rồi lại nhìn ông chủ Kim nói: “Không công thì không thể hưởng lộc, chuyện gia nghiệp thì phô trương quá, tôi chỉ muốn giúp bà xã tôi giành được dự án kia mà thôi”.

“Anh Lôi, anh…chắc chắn là chỉ cần vậy thôi?”, ông chủ Kim hỏi.

Lôi Tuấn nghiêm túc gật đầu.

“Giám đốc Lâm”, ông chủ Kim lập tức gọi.

“Có tôi ạ”.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 65


Tổng giám đốc tập đoàn Kim Đỉnh vội vàng cúi người bước đến.

“Dự án Kim Hoa Building giao cho nhà họ Tần làm đi”.

“Vâng thưa ông chủ”.

“Còn nữa, sau này nhà họ Tần có gì cần thì phải đáp ứng tất cả”.

“Tôi hiểu rồi, thưa ông chủ”.

Tổng giám đốc Lâm Đông Thăng rất giỏi nịnh bợ.

Mặc dù không hiểu ông chủ của mình rốt cuộc bị làm sao, nhưng hắn ta nhìn thấy sĩ quan cấp cao của sở tác chiến vẫn luôn đứng chờ ở đó, thì liền hiểu được người ở rể đang ngồi trước mặt đây tuyệt đối là một nhân vật có địa vị cực kỳ cao.

Cơ hội có thể tiếp xúc với bà Lôi như thế này, Lâm Đông Thăng cầu còn không được nữa là.

“Ái dà, nói sai rồi”.

Lôi Tuấn đột nhiên vỗ trán.

VietWriter.

vn
“Sao vậy anh Lôi, tôi đã làm gì sai sao?”, ông chủ Kim lại một lần nữa đứng dậy.

“Nhanh ngồi, nhanh ngồi đi”.

Lôi Tuấn vội vẫy tay bảo ông chủ Kim ngồi xuống, cười nói: “Gần đây quan hệ giữa bà xã tôi và nhà họ Tần có hơi căng thẳng, nhà họ Tần đã cắt mất chi phí của chúng tôi, đang chuẩn bị cắt đứt mọi quan hệ với chúng tôi, cho nên…chúng tôi căn bản không thể đại diện cho nhà họ Tần được”.

“Xin anh chỉ rõ thêm”, ông chủ Kim lo lắng đến nỗi lại bắt đầu đổ mồ hôi.

“Hahaha…”
Lôi Tuấn cười nói: “Nói cách khác, bây giờ chúng tôi không có tư cách đại diện nhà họ Tần, cũng không thể giúp nhà họ Tần bàn chuyện làm ăn, chuyện vừa nãy cứ xem như tôi chưa từng nhắc đến đi”.

“Ái dà, con rể à!”
Đột nhiên, Trương Quế Trân – chủ nhà họ Tần hét lớn.

Ngay sau đó.

Tất cả mọi người trong nhà họ Tần đều điên cuồng ào đến… Bảo vệ ở đây đều là những người tinh nhuệ tài giỏi.

Trong nháy mắt, người nhà họ Tần đã bị khống chế, không thể tiến lên trước.

“Con rể à, hiểu lầm, đều là hiểu lầm mà thôi…”
Trương Quế Trân liều mạng giãy dụa, muốn đi đến chỗ Lôi Tuấn, nhưng căn bản không thể.

“Em rể à, hôm đó mọi người chỉ nói đùa mà thôi”, Tần Mỹ Kiều nói.

“Đúng vậy đó em rể, đều là người một nhà mà!”, Tần Mỹ Ngọc nói lớn.

“Các vị à, chúng tôi là người nhà họ Tần, Lôi Tuấn là con rể tôi”.

Trương Quế Trân định thuyết phục bảo vệ, nhưng không có lệnh của ông chủ Kim, bọn họ không thể nào đi vào đó.

Người nhà họ Tần vô cùng sốt sắng, lòng như lửa đốt.

“Haha, người một nhà?”
Thương Lam nói nhỏ: “Vào nhà họ Tần mấy năm nay, thật sự giống như nằm mơ vậy”.

“Ừm, đúng vậy!”
Lôi Tuấn phụ họa thêm: “Phận làm con rể như tôi cũng không dễ dàng gì”.

Hồ Mị Nhi ngồi bên cạnh, cười nhạt.

Ông chủ Kim là tai to mặt lớn trong giới thương nghiệp, đương nhiên là thông minh tuyệt đỉnh.

“Khốn kiếp”.

Ông chủ Kim đập bàn, nói: “Anh Lôi, không ngờ ở nhà họ Tần anh lại phải chịu khổ như vậy, bây giờ chỉ cần anh nói một câu, tôi sẽ khiến nhà họ Tần biến mất”.

Sĩ quan cấp cao của sở tác chiến Ngô Bân đứng bên cạnh, khẽ cau mày.

Ông ta bất giác quay đầu lại liếc nhìn cảnh sát trưởng đứng cách đó không xa.

Cảnh sát trưởng lập tức hiểu ra, nhanh chóng ra lệnh cho cấp dưới cấm mọi người quay video.

“Ông chủ Kim, anh thật sự hiểu lầm rồi”.

Giọng Trương Quế Trân hơi khàn, nghe ông chủ Kim nói vậy, càng thêm hoảng loạn.

“Em ba, chị là chị cả đây mà!”
“Em ba, chị là chị hai đây, có gì hiểu lầm thì chị xin lỗi em”.

Hai chị em nhà họ Tần ngày càng sợ hãi, một lòng muốn được tha thứ.

Thương Lam của hiện tại, không còn như trước nữa.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 66


Chỉ cần một câu nói của cô, Lôi Tuấn sẽ chuyển lời đến ông chủ Kim, vậy nhà họ Tần sẽ lên như diều gặp gió.

Đồng thời… Nếu như Thương Lam muốn báo thù, cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Người nhà họ Tần không ngốc.

Bọn họ có thể nhìn ra được, mặc dù thân phận của Lôi Tuấn không rõ, nhưng chắc chắn có địa vị rất cao.

“Không giỡn chơi nữa, mệt tim chết được”.

Lôi Tuấn cười nói: “Bàn Tử, hôm nay cảm ơn cậu đón tiếp nồng hậu, tôi về trước đây, ngày khác lại tụ tập nhé”.

“Anh Tuấn đi thong thả ạ”.

Lôi Tuấn xưa nay đã nói là làm, Kim Bưu không dám giữ lại.

Huống hồ, bên ngoài còn mấy trăm người đang chờ đợi, kẻ giàu nhất thành phố như hắn vẫn nên cố thủ bên trong thì hơn.

“Ông chủ Kim, tôi cũng về đây”.

Ngô Bân đứng dậy, nối gót Lôi Tuấn bước đi.

VietWriter.

vn
“Vậy còn em thì sao?”, Kim Ngọc Đa chớp đôi mắt to.

“Em cứ ngoan ngoãn ở đây đi”.

Kim Bưu nhanh nhẹn bước lên tiễn Lôi Tuấn.

Thấy ba nhân vật lớn bước ra, trong nháy mắt mọi người đều im lặng.

Hồ Mị Nhi lập tức dẫn Thương Lam đến trước mặt Lôi Tuấn.

“Bà xã à, hôm nay em hài lòng rồi chứ?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Ừm!”
Thương Lam cố gắng gật đầu.

“Vậy chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé”.

“Được!”
Thương Lam khoác tay Lôi Tuấn thật chặt, vẻ mặt rất thỏa mãn.

Kim Bưu, Ngô Bân, Hồ Mị Nhi, ngoài ra còn có cả một đội vệ sĩ nhất loạt tiễn Lôi Tuấn ra khỏi khách sạn.

Bên ngoài là một chiếc Phantom, một chiếc xe thương vụ lộng lẫy, cùng một chiếc Hummer quân sự hầm hố đang đậu.

Tên mặt sẹo dẫn theo một đám tay chân, đứng bên kia đường.

Ngô Bân nhẹ nhàng khoát tay, đám người mặt sẹo liền giải tán.

“Anh Lôi, ngồi xe của tôi đi!”, Ngô Bân kính cẩn mời.

“Cũng được, đã lâu tôi không đi mấy loại xe này rồi”.

Lôi Tuấn dắt tay Thương Lam, leo lên chiếc Hummer.

Người mở cửa xe chính là Hồ Mị Nhi.

“Anh Lôi đi thong thả ạ!”, Hồ Mị Nhi lễ phép chào.

“Giữ sức khỏe đấy”, Lôi Tuấn cười.

“Anh Lôi, hôm nào tôi mời anh nữa nhé”, Kim Bưu kêu lên.

“Quyết định vậy đi”.

Lôi Tuấn ôm Thương Lam, hai mắt khép hờ.

Chiếc Hummer lăn bánh.

Hai vợ chồng Lôi Tuấn được đưa về tận nhà.

Người nhà họ Tần cũng hối hả quay trở về.

Đến lúc này, trên dưới nhà họ Tần hoàn toàn đảo lộn.

Mọi người trong nhà họ Tần đều cho rằng Lôi Tuấn đến từ Nam Thành, không thân không thích, cùng lắm có chút tài sản thừa kế mà thôi.

Từ ngày anh ở rể đến nay, chưa bao giờ tỏ ra là người có tiền có quyền cả.

Nếu nói chuyện của mặt sẹo lần trước là trùng hợp, vậy thì chuyện lần này phải giải thích thế nào?
Đại gia giàu nhất thành phố tự mình bật lửa châm thuốc cho, cung kính không gì sánh được, thậm chí còn muốn tặng không một nửa gia tài.

Rồi quan chức cấp cao kia lại càng tỏ ra cung kính đến tột độ, tự mình lái xe tiễn về tận nhà.

Lôi Tuấn, rốt cuộc là ai?
Là thái tử đến từ thủ đô chăng?
“Con rể à, hôm nay con đúng là vẻ vang quá chừng”, Trương Quế Trân hưng phấn suýt xoa.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 67


“Đúng vậy đó em rể, thì ra em tài giỏi như vậy!”, Tần Mỹ Kiều phụ họa.

“Chị biết mà, em rể đâu phải kẻ tầm thường!”, Tần Mỹ Ngọc nịnh nọt.

“Thôi đủ rồi”.

Lôi Tuấn lạnh lùng nói: “Nghe các người khen ngợi, tôi thấy buồn nôn quá”.

“Ôi em rể à…”
Tần Mỹ Ngọc khoác vai Lôi Tuấn, cười cầu tài: “Trước đây là cả nhà có mắt như mù nên mới làm tổn thương em, nói gì đi nữa chúng ta cũng là người một nhà cả, em nên khoan dung cho người nhà mới phải!”
Trương Quế Trân cười với Tần Mỹ Ngọc đứng đối diện.

Trần Uy, chồng chưa cưới của Tần Mỹ Ngọc đã cao chạy xa bay ngay khi hiểm nguy ập đến rồi.

Trong lúc Lôi Tuấn giúp nhà họ Tần lấy được hồ sơ mời thầu, Trương Quế Trân đã nảy ra một ý tưởng mới.

VietWriter.

vn
Cậu con rể này giỏi giang như vậy, nhà họ Tần làm sao có thể buông tay được.

Lôi Tuấn cưới đứa con hoang Thương Lam kia làm vợ, chẳng bằng gả Tần Mỹ Ngọc cho anh.

Nếu được như vậy, thanh thế nhà họ Tần chắc chắn lên nhanh như diều gặp gió.

“Cô buông ra”.

Lôi Tuấn không hề khách sáo gạt tay Tần Mỹ Ngọc ra, nói: “Mấy người chẳng cần phải rào đón tôi như thế.

Tôi làm vậy chẳng qua vì vợ tôi, và cũng là hoàn thành tâm nguyện của bố vợ mà thôi”.

“Tâm nguyện của bố vợ?”, Trương Quế Trân vô thức lặp lại.

“Trong ba năm nay, chuyện làm ăn của nhà họ Tần gặp bao nhiêu vấn đề bà có biết không?”, Lôi Tuấn lạnh lùng cười.

“Lẽ nào cậu?”, Trương Quế Trân ra vẻ vỡ lẽ điều gì đó.

“Bà xã, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi nào”.

Lôi Tuấn mặc kệ bọn họ, kéo Thương Lam bỏ đi.

“Em rể, em rể…”
Tôn Hạo, chồng Tần Mỹ Kiều vội vàng kéo anh lại nói: “Em rể yêu quý của anh, em thân thiết với sĩ quan Ngô như vậy cơ mà, có thể nói với ông ta vài tiếng giúp anh, xin cảnh sát trưởng phục chức cho anh được không?”
“Thế nào, bị cách chức rồi à?”, Lôi Tuấn thản nhiên.

“Cái gì, bị cách chức rồi?”, Tần Mỹ Kiều nhảy đông đổng lên.

“Tại mấy người chứ tại ai, nếu tôi không đắc tội với em rể thì làm sao ra nông nỗi này?”
Tôn Hạo tưởng chừng tức chết, hắn ta khổ sở biết bao nhiêu mới có được chút ít chức quyền, vậy mà lại bị cách chức.

“Không phải à?”
Lôi Tuấn cười nói: “Lần trước tôi dạy dỗ Vương Đại Cường, chẳng phải anh khăng khăng đòi giữ công bằng cho hắn đó sao?”
“Anh…”
Tôn Hạo xấu hổ: “Em rể à, đừng trêu chọc anh nữa, xin em đấy, giúp anh với!”
“Tôi không có rảnh!”
Lôi Tuấn kéo Thương Lam đi thẳng lên lầu, đầu cũng không ngoái lại.

“Tiêu rồi, thế là hết rồi!”, Tôn Hạo than thở ngồi phịch xuống.

Hắn là Đội trưởng đội cảnh sát, nên mới được nhà họ Tần coi trọng như vậy.

Bây giờ cả việc làm cũng chẳng còn, ngày thường hắn làm mất lòng không ít người, sau này tìm việc làm là cả vấn đề.

“Mỹ Ngọc à!”
Trương Quế Trân ngược lại rất bình tĩnh, bà ta gọi con gái đến gần: “Mặc dù nhà họ Tần đã bắt được dự án rất lớn lần này, nhưng về lâu về dài chỉ như thế vẫn chưa đủ, nếu nhà ta muốn trở thành gia tộc hàng đầu, con muốn một bước lên tiên thì cơ hội duy nhất là phải tóm lấy Lôi Tuấn cho bằng được”.

“Con biết mà mẹ”.

Tần Mỹ Ngọc phe phẩy lọn tóc cười duyên: “Không có thằng đàn ông nào không hám của lạ cả”.

“Lôi Tuấn không phải loại đàn ông tầm thường, huống hồ Thương Lam rất xinh đẹp”, Tần Mỹ Kiều nói thẳng.

“Chị cả à, chị chẳng biết gì hết, hai đứa nó tới giờ này vẫn chưa ngủ với nhau đâu”.

“Không phải chứ?”.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 68


“Thật đấy, Thương Lam luôn giữ mình, nhưng mà con nhỏ đó hết cơ hội rồi”.

Tần Mỹ Ngọc tự tin nói: “Nói về việc đối phó với đàn ông, Tần Mỹ Ngọc này mới gọi là chuyên nghiệp”.

… “Lôi Tuấn, rốt cuộc anh là ai?”
Trên giường, Thương Lam mặc một chiếc áo ngủ màu hồng nhạt, trên môi là nụ cười quyến rũ.

Lôi Tuấn vừa tắm rửa xong, quấn khăn tắm bước ra từ phòng tắm, nhất thời có hơi thất thần.

Thương Lam, đẹp vô cùng đẹp!
Đẹp đến nỗi khiến người khác khó lòng kềm chế!
Cũng chính vì anh là Lôi Tuấn nên mới có thể kềm chế suốt ba năm trời.

Chẳng trách đám cậu ấm kia thèm đến chảy dãi ròng ròng.

Vào lúc này, người đàn ông nào có thể nhịn được trước một Thương Lam như thế?
VietWriter.

vn
“Anh là ai à? Anh là chồng em chứ là ai!”, Lôi Tuấn cười khó hiểu.

“Bớt giỡn”.

Thương Lam nói: “Đừng nói với em rằng ông chủ Kim và sĩ quan Ngô kia cũng là chiến hữu của anh đấy!”
Trong phòng khách xa hoa.

Lôi Tuấn ngồi ở vị trí dành cho chủ nhân.

Bên trái là ông chủ Kim, hắn xoa xoa bàn tay, bộ dạng vẫn căng thẳng như xưa.

Bên phải là Ngô Bân, sĩ quan cấp cao Sở tác chiến thành Hương Giang.

“Thưa anh Lôi, mấy năm nay sĩ quan Hồ tức Bắc Thiên Vương đã giúp đỡ thành Hương Giang giải quyết rất nhiều sự vụ phức tạp ngoài vòng pháp luật, xin nhận của tôi lòng biết ơn chân thành”.

Ngô Bân nói xong liền đứng dậy, cúi gập người trước mặt Lôi Tuấn.

“Sĩ quan Ngô đừng khách sáo!”
Lôi Tuấn khoát tay, sắc mặt thản nhiên: “Đó là quan hệ công việc giữa anh và sĩ quan Hồ, muốn cảm ơn thì phải cảm ơn sĩ quan Hồ, bản thân tôi không thích không làm mà hưởng đâu”.

“Tuân lệnh”.

Ngô Bân vội vàng đứng dậy ngồi ngay ngắn vào ghế, không dám bắt quàng làm họ nữa.

Điện chủ Thiên Vương Thần Điện đúng là không phải người tầm thường.

Vừa rồi lúc ở ngoài, anh cố hết sức tỏ ra như một người bình thường, thậm chí còn có vẻ trẻ con.

Nhưng hiện tại, mặc dù vẻ mặt vẫn thản nhiên, song lại tỏa ra sức uy h**p khiến người khác phải khiếp sợ.

Điện chủ chính là điện chủ.

Ngô Bân rất có niềm tin, nếu như Thiên Vương Thần Điện dùng thế lực của Bắc Thiên Vương tấn công thành Hương Giang, với 100.

000 quân lính trong tay, về cơ bản là mình không chịu nổi một đợt công kích của họ, Thiên Vương Thần Điện quả là một tồn tại ma quỷ.

“Anh Lôi”, ông chủ Kim đánh bạo thăm dò.

“Bàn Tử, đều là người nhà, cứ thoải mái đi”.

Lôi Tuấn đột ngột mỉm cười, đưa tay vỗ vai Kim Bưu.

Lúc này, ông chủ Kim không còn là ông chủ Kim nữa, mà là Kim Bưu, một người bạn của Lôi Tuấn.

Nhưng chỉ cần bấy nhiêu đãi ngộ thôi, trước mặt Ngô Bân, Kim Bưu đã đủ nở mày nở mặt rồi.

“Anh Tuấn, ha ha ha ha…”

Kim Bưu rốt cuộc cũng cười to lên, lời vừa rồi đã đập tan mọi áp lực của hắn ta.

“Bàn Tử, cậu làm ăn cũng lớn phết đấy!”, Lôi Tuấn cười nói.

“Nhờ phúc của anh Tuấn mà thằng mạt rệp như tôi mới chắt mót được ít của”.

“Nói hay, làm cũng giỏi, tôi thích cậu rồi đấy”.

“Ha ha ha ha…”
“Ha ha ha ha…”
Hai người đàn ông vui vẻ cười đùa với nhau, khiến cho Ngô Bân ngồi trơ trọi một bên cảm thấy xấu hổ không thôi.

Ông ta quyền thế một phương, vậy mà cười cũng không được, không cười cũng không xong.

Nhưng ngược lại, Ngô Bân cũng cảm thấy nhẹ người.

Mấy năm nay, có không ít quan chức cấp cao của Sở tác chiến thèm thuồng sự giàu có của nhà họ Kim, may mà Ngô Bân không ra tay với Kim Bưu, nếu không bây giờ e rằng cái mạng cũng chẳng còn.

“Anh Lôi, mời anh dùng trà”.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 69


Ngô Bân càng nghĩ càng cảm thấy sợ, lập tức rót trà mời Lôi Tuấn.

“Sĩ quan Ngô, thật sự không cần khách sáo vậy đâu”.

Lôi Tuấn cười nhạt: “Bắc Vực sau này vẫn phải nhờ cậy quan hệ của anh và sĩ quan Hồ nhiều lắm”.

“Điều này là đương nhiên, tôi sẽ dốc hết sức phối hợp ạ”, Ngô Bân kính cẩn đáp.

“Ây dà, sĩ quan Ngô à…”
Kim Bưu cười nói: “Đừng quá căng thẳng, anh Tuấn là đại ca thân thiết của tôi, gặp chuyện đã có tôi đây che chở cho anh”.

“Rất cảm ơn ông chủ Kim”.

“Việc nhỏ thôi mà”.

Kim Bưu dứt lời, lại quay sang Lôi Tuấn: “À anh Tuấn, sao anh lại đi ở rể vậy?”
“Cậu cứ coi như tôi muốn trải nghiệm cuộc sống đi!”
VietWriter.

vn
“Không cần gì thật sao?”
“Cậu cứ bớt chút thời gian tán gẫu với tôi là được rồi, tôi ở nhà họ Tần stress chết đi được, chán lắm”.

“Cái này dễ ợt, tôi đưa anh đi khắp thành Hương Giang này, bao nhiêu người đẹp trong thành anh muốn chọn ai thì chọn”.

“Ấy…”
Lôi Tuấn cười nói: “Tôi có vợ rồi, không được đâu!”
“Đào tiên có đẹp mấy ăn mãi cũng ngán mà!”
“Ha ha ha ha… Tôi thấy vậy là được rồi…”
Ở rể nhà họ Tần ba năm, lần đầu tiên Lôi Tuấn cười to sảng khoái như thế.

Ngô Bân ngồi một bên càng ngượng không biết để đâu cho hết!
Một người là đại gia giàu nhất thành phố, một người là điện chủ Thiên Vương Thần Điện trong tay hơn trăm ngàn quân lính.

Hai người đàn ông đứng trên đỉnh chóp lại ăn nói chẳng khác nào phường lưu manh ngoài chợ!
“Sĩ quan Ngô cứ yên tâm đi, mỗi khi ra ngoài vui chơi tôi sẽ dẫn anh theo”, Kim Bưu vừa cười vừa nói.

“Hả…”
“Thế nào? Không thích gái đẹp à?”
“Tôi…”
“Chỉ cần nói đi hay không thôi!”
“Cảm ơn ông chủ Kim!”
“Ha ha ha ha…”
Ba người đàn ông thân phận cao quý bắt đầu cho phép mình thả lỏng bản thân.

Bang!
Cửa phòng khách đột ngột bị ngoại lực mở toang ra.

Một giây sau, một cô nàng xinh đẹp mặc váy ngắn, dáng vẻ nhẹ nhàng khoan thai bước vào.

Cô gái này trông chưa đến 20 tuổi, vóc dáng cao gầy, làn da mịn màng, khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng, tuổi tuy chưa lớn, nhưng cũng không còn vị thành niên, nhất là đôi chân dài ngà ngọc thẳng tắp không chút tì vết.

Thiếu nữ chân dài xinh đẹp ngập tràn hơi thở thanh xuân, tay chống nạnh bĩu môi.

“Haiii”

, đàn ông đúng là chả tên nào ra hồn”.

Cô gái đột nhiên mở miệng, giận dữ nhìn ba người trong phòng.

“Xin lỗi ông chủ, cô chủ…”
Một bảo vệ chạy ào đến, luôn miệng xin lỗi Kim Bưu.

“Không sao, ra ngoài đi”.

Kim Bưu khoát tay với bảo vệ, đợi bảo vệ đóng cửa phòng đi ra ngoài rồi lập tức xông lên kéo cô gái lại: “Điên à, có biết ai đang ở đây không hả? Đã hấp tấp còn hồ đồ!”
“Bạn bè của anh ai chẳng như ai, chỉ toàn loại ngoài tiền ra chả có gì”.

Cô gái vừa nói vừa giãy ra khỏi Kim Bưu, lắc eo bước đến trước mặt Lôi Tuấn, cười nói: “Ầy, nhìn cũng được đấy, mà lạ mặt quá, anh là cậu ấm nhà nào thế hả?”
“Hồ đồ, không được hỗn láo với anh Tuấn như vậy”, Kim Bưu vội mắng.

“Anh Tuấn?”
Cô gái cười: “Hắn ta còn trẻ măng mà anh gọi hắn là anh à?”.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 70


“Không biết thì đừng có nói, đây là vai vế”.

“Hiếm lắm mới thấy anh kính trọng người ta như vậy, còn muốn dẫn người ta đi tìm gái?”
“Khụ khụ…”
Lôi Tuấn xấu hổ hỏi: “Bàn Tử, cô gái này là…”
“Anh Tuấn xin đừng trách, đây là Kim Ngọc Đa, em gái của tôi”.

“Kim Ngọc Đa? Tên này đúng là rất hợp với nhà họ Kim các cậu nhỉ”.

Lôi Tuấn đứng lên cười nói: “Không ngờ Kim Bàn Tử cậu còn có người em gái xinh đẹp như vậy!”
“Nếu anh Tuấn thích tôi tặng cho anh cũng được”.

Kim Bưu bỗng nhiên đưa tay một cái, đẩy Kim Ngọc Đa ngã sang người Lôi Tuấn.

Ngô Bân vội vàng tóm lại, chuyện này… sao k*ch th*ch dữ vậy?
Lôi Tuấn cũng ngẩn ngơ cả người!
VietWriter.

vn
“Bàn Tử, sao lại không biết xấu hổ như thế?”, Lôi Tuấn ngượng ngùng.

“Là người một nhà thì không nên khách sáo, đúng không em rể?”, Kim Bưu cười hùa.

“Em rể?”
Lôi Tuấn và Kim Ngọc Đa đồng thời kêu lên.

“Em nói này Kim Bàn Tử, em mới có 19 tuổi, sao lại nôn nóng gả em đi vậy hả?”, Kim Ngọc Đa bĩu môi bất mãn.

“Người ta yêu thương em là được rồi!”, Kim Bưu đáp.

“Đẹp trai thì cũng đẹp đó, nhưng em vừa mới gặp lần đầu thôi mà!”
“Đầu tiên lên… à không, đầu tiên làm quen nhau trước đã, sau đó từ từ tìm hiểu”.

Kim Bàn Tử suýt nữa buột miệng.

“Không giỡn chơi nữa, mệt tim chết được”.

Lôi Tuấn cười nói: “Bàn Tử, hôm nay cảm ơn cậu đón tiếp nồng hậu, tôi về trước đây, ngày khác lại tụ tập nhé”.

“Anh Tuấn đi thong thả ạ”.

Lôi Tuấn xưa nay đã nói là làm, Kim Bưu không dám giữ lại.

Huống hồ, bên ngoài còn mấy trăm người đang chờ đợi, kẻ giàu nhất thành phố như hắn vẫn nên cố thủ bên trong thì hơn.

“Ông chủ Kim, tôi cũng về đây”.

Ngô Bân đứng dậy, nối gót Lôi Tuấn bước đi.

“Vậy còn em thì sao?”, Kim Ngọc Đa chớp đôi mắt to.

“Em cứ ngoan ngoãn ở đây đi”.

Kim Bưu nhanh nhẹn bước lên tiễn Lôi Tuấn.

Thấy ba nhân vật lớn bước ra, trong nháy mắt mọi người đều im lặng.

Hồ Mị Nhi lập tức dẫn Thương Lam đến trước mặt Lôi Tuấn.

“Bà xã à, hôm nay em hài lòng rồi chứ?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Ừm!”
Thương Lam cố gắng gật đầu.

“Vậy chúng ta về nhà nghỉ ngơi nhé”.

“Được!”

Thương Lam khoác tay Lôi Tuấn thật chặt, vẻ mặt rất thỏa mãn.

Kim Bưu, Ngô Bân, Hồ Mị Nhi, ngoài ra còn có cả một đội vệ sĩ nhất loạt tiễn Lôi Tuấn ra khỏi khách sạn.

Bên ngoài là một chiếc Phantom, một chiếc xe thương vụ lộng lẫy, cùng một chiếc Hummer quân sự hầm hố đang đậu.

Tên mặt sẹo dẫn theo một đám tay chân, đứng bên kia đường.

Ngô Bân nhẹ nhàng khoát tay, đám người mặt sẹo liền giải tán.

“Anh Lôi, ngồi xe của tôi đi!”, Ngô Bân kính cẩn mời.

“Cũng được, đã lâu tôi không đi mấy loại xe này rồi”.

Lôi Tuấn dắt tay Thương Lam, leo lên chiếc Hummer.

Người mở cửa xe chính là Hồ Mị Nhi.

“Anh Lôi đi thong thả ạ!”, Hồ Mị Nhi lễ phép chào.

.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 71


“Giữ sức khỏe đấy”, Lôi Tuấn cười.

“Anh Lôi, hôm nào tôi mời anh nữa nhé”, Kim Bưu kêu lên.

“Quyết định vậy đi”.

Lôi Tuấn ôm Thương Lam, hai mắt khép hờ.

Chiếc Hummer lăn bánh.

Hai vợ chồng Lôi Tuấn được đưa về tận nhà.

Người nhà họ Tần cũng hối hả quay trở về.

Đến lúc này, trên dưới nhà họ Tần hoàn toàn đảo lộn.

Mọi người trong nhà họ Tần đều cho rằng Lôi Tuấn đến từ Nam Thành, không thân không thích, cùng lắm có chút tài sản thừa kế mà thôi.

Từ ngày anh ở rể đến nay, chưa bao giờ tỏ ra là người có tiền có quyền cả.

Nếu nói chuyện của mặt sẹo lần trước là trùng hợp, vậy thì chuyện lần này phải giải thích thế nào?
Đại gia giàu nhất thành phố tự mình bật lửa châm thuốc cho, cung kính không gì sánh được, thậm chí còn muốn tặng không một nửa gia tài.

Rồi quan chức cấp cao kia lại càng tỏ ra cung kính đến tột độ, tự mình lái xe tiễn về tận nhà.

Lôi Tuấn, rốt cuộc là ai?
Là thái tử đến từ thủ đô chăng?
“Con rể à, hôm nay con đúng là vẻ vang quá chừng”, Trương Quế Trân hưng phấn suýt xoa.

“Đúng vậy đó em rể, thì ra em tài giỏi như vậy!”, Tần Mỹ Kiều phụ họa.

“Chị biết mà, em rể đâu phải kẻ tầm thường!”, Tần Mỹ Ngọc nịnh nọt.

“Thôi đủ rồi”.

Lôi Tuấn lạnh lùng nói: “Nghe các người khen ngợi, tôi thấy buồn nôn quá”.

“Ôi em rể à…”
Tần Mỹ Ngọc khoác vai Lôi Tuấn, cười cầu tài: “Trước đây là cả nhà có mắt như mù nên mới làm tổn thương em, nói gì đi nữa chúng ta cũng là người một nhà cả, em nên khoan dung cho người nhà mới phải!”
Trương Quế Trân cười với Tần Mỹ Ngọc đứng đối diện.

Trần Uy, chồng chưa cưới của Tần Mỹ Ngọc đã cao chạy xa bay ngay khi hiểm nguy ập đến rồi.

Trong lúc Lôi Tuấn giúp nhà họ Tần lấy được hồ sơ mời thầu, Trương Quế Trân đã nảy ra một ý tưởng mới.

Cậu con rể này giỏi giang như vậy, nhà họ Tần làm sao có thể buông tay được.

Lôi Tuấn cưới đứa con hoang Thương Lam kia làm vợ, chẳng bằng gả Tần Mỹ Ngọc cho anh.

Nếu được như vậy, thanh thế nhà họ Tần chắc chắn lên nhanh như diều gặp gió.

“Cô buông ra”.

Lôi Tuấn không hề khách sáo gạt tay Tần Mỹ Ngọc ra, nói: “Mấy người chẳng cần phải rào đón tôi như thế.

Tôi làm vậy chẳng qua vì vợ tôi, và cũng là hoàn thành tâm nguyện của bố vợ mà thôi”.

“Tâm nguyện của bố vợ?”, Trương Quế Trân vô thức lặp lại.

“Trong ba năm nay, chuyện làm ăn của nhà họ Tần gặp bao nhiêu vấn đề bà có biết không?”, Lôi Tuấn lạnh lùng cười.

“Lẽ nào cậu?”, Trương Quế Trân ra vẻ vỡ lẽ điều gì đó.

“Bà xã, chúng ta đi nghỉ ngơi thôi nào”.

Lôi Tuấn mặc kệ bọn họ, kéo Thương Lam bỏ đi.

“Em rể, em rể…”
Tôn Hạo, chồng Tần Mỹ Kiều vội vàng kéo anh lại nói: “Em rể yêu quý của anh, em thân thiết với sĩ quan Ngô như vậy cơ mà, có thể nói với ông ta vài tiếng giúp anh, xin cảnh sát trưởng phục chức cho anh được không?”
“Thế nào, bị cách chức rồi à?”, Lôi Tuấn thản nhiên.

“Cái gì, bị cách chức rồi?”, Tần Mỹ Kiều nhảy đông đổng lên.

“Tại mấy người chứ tại ai, nếu tôi không đắc tội với em rể thì làm sao ra nông nỗi này?”
Tôn Hạo tưởng chừng tức chết, hắn ta khổ sở biết bao nhiêu mới có được chút ít chức quyền, vậy mà lại bị cách chức.

“Không phải à?”
Lôi Tuấn cười nói: “Lần trước tôi dạy dỗ Vương Đại Cường, chẳng phải anh khăng khăng đòi giữ công bằng cho hắn đó sao?”
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 72


“Anh…”
Tôn Hạo xấu hổ: “Em rể à, đừng trêu chọc anh nữa, xin em đấy, giúp anh với!”
“Tôi không có rảnh!”
Lôi Tuấn kéo Thương Lam đi thẳng lên lầu, đầu cũng không ngoái lại.

“Tiêu rồi, thế là hết rồi!”, Tôn Hạo than thở ngồi phịch xuống.

Hắn là Đội trưởng đội cảnh sát, nên mới được nhà họ Tần coi trọng như vậy.

Bây giờ cả việc làm cũng chẳng còn, ngày thường hắn làm mất lòng không ít người, sau này tìm việc làm là cả vấn đề.

“Mỹ Ngọc à!”
Trương Quế Trân ngược lại rất bình tĩnh, bà ta gọi con gái đến gần: “Mặc dù nhà họ Tần đã bắt được dự án rất lớn lần này, nhưng về lâu về dài chỉ như thế vẫn chưa đủ, nếu nhà ta muốn trở thành gia tộc hàng đầu, con muốn một bước lên tiên thì cơ hội duy nhất là phải tóm lấy Lôi Tuấn cho bằng được”.

“Con biết mà mẹ”.

Tần Mỹ Ngọc phe phẩy lọn tóc cười duyên: “Không có thằng đàn ông nào không hám của lạ cả”.

“Lôi Tuấn không phải loại đàn ông tầm thường, huống hồ Thương Lam rất xinh đẹp”, Tần Mỹ Kiều nói thẳng.

“Chị cả à, chị chẳng biết gì hết, hai đứa nó tới giờ này vẫn chưa ngủ với nhau đâu”.

“Không phải chứ?”
“Thật đấy, Thương Lam luôn giữ mình, nhưng mà con nhỏ đó hết cơ hội rồi”.

Tần Mỹ Ngọc tự tin nói: “Nói về việc đối phó với đàn ông, Tần Mỹ Ngọc này mới gọi là chuyên nghiệp”.

… “Lôi Tuấn, rốt cuộc anh là ai?”
Trên giường, Thương Lam mặc một chiếc áo ngủ màu hồng nhạt, trên môi là nụ cười quyến rũ.

Lôi Tuấn vừa tắm rửa xong, quấn khăn tắm bước ra từ phòng tắm, nhất thời có hơi thất thần.

Thương Lam, đẹp vô cùng đẹp!
Đẹp đến nỗi khiến người khác khó lòng kềm chế!
Cũng chính vì anh là Lôi Tuấn nên mới có thể kềm chế suốt ba năm trời.

Chẳng trách đám cậu ấm kia thèm đến chảy dãi ròng ròng.

Vào lúc này, người đàn ông nào có thể nhịn được trước một Thương Lam như thế?
“Anh là ai à? Anh là chồng em chứ là ai!”, Lôi Tuấn cười khó hiểu.

“Bớt giỡn”.

Thương Lam nói: “Đừng nói với em rằng ông chủ Kim và sĩ quan Ngô kia cũng là chiến hữu của anh đấy!”
“Cái này… Còn không phải sao?”
“Anh nghiêm túc chút được không?”
“Chúng ta làm chuyện đại sự trước nha!”
“Chuyện đại sự gì?”
“Em hứa với anh rồi mà, lấy được hồ sơ mời thầu sẽ cho anh ngủ với em”.

Lôi Tuấn vừa dứt lời lập tức nhào tới, nhảy tót lên giường.

“Anh làm gì vậy?”, Thương Lam giật mình kêu lên.

“Làm gì? Ha ha ha ha…”
Lôi Tuấn cười tà: “Ba năm, ba năm rồi… Là chồng hợp pháp của Thương Lam, lẽ ra anh phải làm chuyện đương nhiên này từ lâu rồi mới đúng.

Đêm nay anh muốn bù lại hết những gì đã nhịn suốt ba năm qua!”
“Anh… anh… đồ vô lại”, Thương Lam đỏ mặt tía tai.

“Hây!!”
Lôi Tuấn đột ngột vung hai tay lên, khăn tắm trên người không cánh mà bay.

“Trời ơi, anh…”, Thương Lam kinh ngạc kêu lên.

“Tin anh đi, em sẽ thích cho mà xem”.

Lôi Tuấn gầm lên, xong lao đến như hổ đói vồ mồi.

Suốt một đêm dài.

Chó nhà họ Tần sủa suốt cả đêm!
… Sóng gió qua đi, Thương Lam giật mình tỉnh giấc.

Cô lười biếng duỗi thắt lưng, nhìn Lôi Tuấn vẫn đang ngủ say trên giường, ánh nắng ấm áp nhảy nhót lên cơ thể.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 73


Đêm qua như một giấc mơ vậy.

Bão táp cuồng phong, không ngơi không nghỉ… Bây giờ nhìn lại, trên thân thể, cánh tay Lôi Tuấn đầy vết sẹo.

Cho dù Thương Lam chỉ là phụ nữ bình thường, cũng có thể nhìn ra được, những vết sẹo trên người anh đa phần đều do đao kiếm súng đạn gây ra!
Anh nói anh từng ra chiến trường, cô vẫn không tin.

Bây giờ, cô không còn bất kỳ nghi ngờ nào nữa.

Người đàn ông này chắc chắn có rất nhiều bí mật, nhưng anh không thể nói.

Từ nay về sau, anh không nói, cô cũng sẽ không hỏi.

Cô để chân trần bước xuống giường, rửa mặt đánh răng thay quần áo… “Tôi là giám đốc Lý của công ty xây dựng, tôi đến bàn chuyện hợp tác”.

“Tôi là giám đốc Tôn của tập đoàn sắt thép, đến đây muốn ký hợp đồng”.

“Tôi là giám đốc Cao của công ty trang trí nội thất, hợp đồng đã mang đến rồi ạ”.

Mỗi người phụ trách đều dẫn theo thư ký và trợ lý riêng.

Bởi vậy, phòng khách nhà họ Tần đông nghẹt người.

Bên ngoài, xe hơi nối đuôi nhau nườm nượp, những người này đêm qua đều có tham gia buổi tiệc do nhà họ Kim tổ chức.

Hiện tại họ đều có mặt ở nhà họ Tần, muốn tính chuyện hợp tác làm ăn.

“Ầy giám đốc Lý, mời ngồi”.

“Chào giám đốc Tôn, vinh hạnh quá”.

“Ôi đây không phải giám đốc Cao sao, ngọn gió nào thổi ông đến đây vậy?”
Ba nữ chủ nhân của nhà họ Tần bận rộn túi bụi, chạy bở hơi tai.

Nhưng mà mấy ông tổng đến bàn chuyện hợp tác lại có vẻ rất sốt ruột, không ngừng kêu ca.

“Hay là chúng ta đến công ty nói chuyện nhé được không?”, Tần Mỹ Ngọc nói to.

“Đúng vậy đó, chuyện làm ăn mà, đến công ty sẽ chính thức hơn”, Trương Quế Trân phụ họa.

“Thưa bà Tần, cô Tần…”
Giám đốc Cao: “Bàn chuyện ở đâu đều không thành vấn đề, chủ yếu là người phụ trách kìa!”
“Người phụ trách, là tôi đây chứ ai!”, Tần Mỹ Ngọc sốt sắng đáp.

“Cô là người phụ trách?”, giám đốc Cao buột miệng.

“Đúng vậy”.

Trương Quế Trân giải thích: “Sau khi chồng tôi qua đời, sự vụ lớn nhỏ của tập đoàn Tần An đều do Tần Mỹ Ngọc, con gái thứ hai của tôi phụ trách, hiện tại nó là Tổng giám đốc”.

“Cô ta phụ trách?”
Giám đốc Cao kêu lên: “Bớt giỡn giùm, cô ta làm được trò trống gì, ai chẳng biết cô ta là cái bình hoa di động chứ?”
“Ơ…”
Trương Quế Trân á khẩu không nói được gì.

“Tôi không phụ trách thì ai phụ trách?”, Tần Mỹ Ngọc nói.

“Cô là cái thá gì nào?”
“Chúng tôi chỉ biết giám đốc Thương thôi”.

“Làm ơn mời giám đốc Thương ra đây, đừng phí thời giờ của chúng tôi”.

Những người phụ trách có mặt đều nhao nhao lên.

“Giám đốc Thương? Thương Lam?”
Tần Mỹ Ngọc đơ mặt, sao lại như vậy được?
“Tất nhiên là giám đốc Thương, chứ chẳng lẽ là cô?”, giám đốc Lý chán chẳng buồn nói.

“Tôi nói thẳng nhé cô Tần”.

Giám đốc Tôn cười nhạt: “Có thể lời tôi nói cô nghe không lọt lỗ tai đâu, nhưng nếu không có giám đốc Thương, nhà họ Tần các người cũng đừng hòng chiếm được dự án lớn như vậy, chúng tôi cũng chẳng rảnh rỗi đến đây cầu cạnh, càng chẳng đến gặp cô làm gì”.

“Đúng vậy!”
Giám đốc Cao cũng không muốn dây dưa: “Cô là cái thá gì chứ, mau mời giám đốc Thương ra đây”.

Ngoài cửa lại ầm ĩ lên.

“Giám đốc Lâm tới”.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 74


Đám người lục tục né ra nhường chỗ, Tổng giám đốc tập đoàn Kim Đỉnh Lâm Đông Thăng hiên ngang bước vào.

“Ôi chao, đúng là tổng giám đốc Lâm kìa!”
Tất cả giám đốc rồi người phụ trách đến đây bàn chuyện hợp tác đều lập tức bước tới chào hỏi.

“Mấy ông chủ lớn nhanh chân thật đấy!”, Lâm Đông Thăng cười nói.

“Làm ăn thì phải tốc chiến tốc thắng, để đêm dài lắm mộng chứ sao, ha ha ha…”
Giám đốc C ao và tổng giám đốc Lâm có quen với nhau, liền tiếp lời đùa giỡn.

Vừa nhìn thấy Lâm Đông Thăng đến, người nhà họ Tần lại càng hào hứng không thôi.

Họ liền bước tới, muốn bắt chuyện hàn huyên.

“Tôi đến đây để ký hợp đồng, làm ơn mời giám đốc Thương xuống nhanh lên cho!”
Lâm Đông Thăng chẳng buồn nhìn ba người đàn bà nhà họ Tần, hắn chỉ muốn gặp Thương Lam thôi.

“Xin chào các vị, các vị đến tìm tôi à?”
Thương Lam đứng ngay đầu cầu thang, có hơi choáng ngợp.

“Xin chào giám đốc Thương”.

“Giám đốc Thương, dự án này cô nhất định phải hợp tác với chúng tôi mới được”.

“Giám đốc Thương, tôi có mang theo tiền đến đây”.

Cả đám ông tổng ai nấy nhao nhao tranh nhau nói.

“Giám đốc Thương”.

Lâm Đông Thăng nói: “Hôm nay tôi đến là muốn ký kết hợp đồng dự án Kim Hoa Building với quý công ty”.

“Ơ…”
Thương Lam không dám tin, cô thật sự lấy được dự án này sao?”
“Con gái ơi!”
Trương Quế Trân lập tức bước lên cầu thang, kéo tay Thương Lam đi xuống, nói: “Bắt đầu từ hôm nay, con sẽ là Tổng giám đốc tập đoàn Tần An, định đoạt mọi chuyện lớn nhỏ trong tập đoàn”.

“Tôi… được sao?”, Thương Lam ngạc nhiên kêu lên.

“Chắc chắn là được mà”, Trương Quế Trân cười hùa.

“Mẹ, nó làm Tổng giám đốc, vậy còn con?”, Tần Mỹ Ngọc bất mãn la lớn.

“Con cứ đứng qua một bên đi”.

“Tại sao chứ?”
“Tần Mỹ Ngọc, con bị ngu à?”, Trương Quế Trân quát lên.

Tần Mỹ Ngọc ngẩn người, nhưng cô ta hiểu vấn đề rất nhanh, bà ta làm như vậy là để ổn định cục diện trước đã.

“Bà xã”.

Lôi Tuấn mặc quần áo ngày thường, nhẩn nha bước xuống lầu.

“Anh dậy rồi à?”, Thương Lam lập tức lấy lại tinh thần.

“Tổng giám đốc cũng chẳng có gì ghê gớm lắm đâu, em cứ coi như làm quản lý dự án là được!”, Lôi Tuấn cười nói.

“Được, em cũng nghĩ vậy”, Thương Lam phụ họa.

Lôi Tuấn khoác tay ôm thắt lưng Thương Lam, còn tranh thủ v**t v* vòng eo mềm mại của cô.

Thương Lam ngượng chín mặt.

Cứ nhớ tới chuyện tối hôm qua, cô lại xấu hổ không biết để đâu cho hết!

“Tổng giám đốc vẫn còn mệt lắm, em không cần làm quá nhiều việc đâu”.

Lôi Tuấn dán môi vào tai Thương Lam, dịu dàng thì thầm.

“Vâng!”, Thương Lam cũng tỏ ra ngoan ngoãn chưa từng có.

“Xin chào anh Lôi”.

Bao gồm Lâm Đông Thăng, tất cả ông chủ, trợ lý và thư ký đều đồng thanh hét lên.

“Các vị không cần khách sáo”.

Lôi Tuấn lại nhìn Thương Lam, nói: “Em bận đi, anh dắt chó đi dạo”.

Dưới ánh nhìn của mọi người, Lôi Tuấn mặc kệ người nhà họ Tần, bước nhanh ra cửa.

Anh không muốn quan tâm đến những vấn đề kinh doanh kiểu này.

Còn nửa tháng nữa là đại thọ lần thứ tám mươi của bà cụ nhà họ Tần.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 75


Lôi Tuấn quyết định, sau khi đón tiệc mừng thọ của bà cụ xong, việc kinh doanh của nhà họ Tần cũng đã đi vào quỹ đạo phát triển, Thương Lam lấy lại được vị trí của bản thân trong nhà họ Tần, lúc đó anh cũng nên trở lại chiến trường rồi.

Ba năm qua, bề ngoài anh không để ý đến chiến sự.

Nhưng anh biết, nhiều tổ chức ngầm đã bí mật xuất hiện khắp nơi trên thế giới.

Mặc dù đối với Thiên Vương Thần Điện không có tính uy h**p, nhưng theo thời gian lâu dần chắc chắn cũng sẽ có kết quả.

Huống hồ, biên giới Hoa Hạ luôn bị các thế lực ngoại quốc xâm phạm.

Thân là chiến thần, anh không thể không quản.

Tay Lôi Tuấn dắt chó, bắt đầu chạy bộ trên đường.

Đây là thói quen của anh, mỗi ngày đều sẽ dắt chó chạy bộ.

Vì tối qua làm việc quá sức nên hôm nay mới muộn hơn bình thường.

Sau khi chạy một mạch khoảng năm cây số, người và chó đều toát mồ hôi.

Anh quay lại, chạy về đường cũ…
Trước đó không xa là một nhà máy bỏ hoang.

Trên bãi cỏ trước nhà máy, có một thùng rác lớn.

Một bé gái ăn xin trong bộ quần áo rách nát đang lục tung thùng rác.

Đó là một cô bé nhỏ nhắn, tóc tai rối bù, trông vô cùng nhếch nhác.

Nhìn bóng lưng và cử chỉ của cô bé, nhiều nhất cũng chỉ mới sáu, bảy tuổi.

Lôi Tuấn dừng lại, bất giác nhìn chằm chằm cô bé kia.

Cô bé ngồi xuống tháo một túi ni lông bẩn, bên trong là hộp cơm bằng xốp, khi mở hộp cơm ra thì có một số đồ ăn đã ôi thiu, cô bé kêu lên một tiếng sung sướng rồi vội vàng đưa tay bốc lên ăn.

Trái tim của Lôi Tuấn đau nhói.

Là chiến thần, cuộc đời anh chứng kiến nhiều nhất chính là cái chết.

Nhưng khi đối mặt với bé gái này, anh lại vô cùng đau lòng.

“Sao mình lại buồn chứ?”
Lôi Tuấn lẩm bẩm nói: “Kẻ ăn không hết, người lần chẳng ra, thành phố có phát triển thịnh vượng đến đâu cũng đều có người khó khăn nghèo khổ, đứa bé nhỏ như vậy, sao lại phải chịu cảnh này?”
Hai người cách nhau rất gần, nên bé gái kia nghe thấy những lời anh nói.

Cô bé quay người lại, dưới mái tóc bù xù là một khuôn mặt nhỏ dính đầy vết bẩn.

Nhưng đôi mắt lại rất có thần!
Cô bé hoảng sợ liếc mắt nhìn Lôi Tuấn vài lần, sau đó tiếp tục cắm đầu ăn hộp cơm ôi thiu trên tay, giống như sợ bị người khác cướp mất.

Không biết tại sao, Lôi Tuấn lại cảm thấy tim mình đau nhói!
“Cô bé, người nhà của cháu đâu?”, Lôi Tuấn bất giác hỏi.

Cô bé ngây người, không hề lên tiếng đáp lại.

Thường thì con chó đen lớn của Lôi Tuấn cực kỳ cảnh giác khi gặp người lạ.

Nhưng lúc này đối mặt với cô bé, nó lại ngồi xuống vẫy đuôi rối rít.

Lôi Tuấn rất ngạc nhiên.

“Cô bé, cái đó không thể ăn được, sẽ đau bụng đấy”, Lôi Tuấn lại nói tiếp.

“Cháu…cháu…”

Đột nhiên cô bé cảm thấy vô cùng kích động, muốn nói gì đó nhưng lại không nói nên lời.

Một tiếng phanh gấp bỗng vang lên.

Một chiếc xe van đột ngột dừng lại bên cạnh thùng rác.

Trong xe, hai người đàn ông cao to lực lưỡng nhảy xuống.

“Gâu gâu gâu…”
Con chó đen lớn đột nhiên đứng dậy, xù lông lên sủa lớn.

“A!”
Cô bé thất thanh hét lên rồi co cẳng bỏ chạy.

Nhưng, một bé gái nhỏ nhắn như thế sao có thể chạy nhanh hơn hai người đàn ông lực lưỡng?
Rất nhanh ngay sau đó, bé gái đã bị bắt lại.

Cô bé bị một người đàn ông bế lên, vội vàng chạy về phía chiếc xe.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 76


“Các người là ai?”, Lôi Tuấn lớn tiếng hỏi.

“Bớt lo chuyện bao đồng”.

Người đàn ông đang bế bé gái tức giận quát, sau đó nhảy lên xe ngồi.

“Vị đại ca này”.

Người đàn ông còn lại cười nói: “Bé nhà tôi đi lạc, vừa tìm lại được, cảm ơn nhé!”
Hắn ta nói xong cũng lên xe ngồi rồi đóng cửa cái rầm.

Chiếc xe dần chuyển động… Lúc này, cô bé kia đang đứng trên ghế sau của chiếc xe, liều mạng vẫy tay với Lôi Tuấn qua lớp kính.

Miệng cô bé đang nói gì đó, nhưng Lôi Tuấn lại không nghe rõ.

Anh mơ hồ cảm thấy cô bé đang hét lên chữ kia…giống như…bố?
“Anh Lôi?”
Đột nhiên có một chiếc siêu xe dừng lại bên cạnh Lôi Tuấn.

Trong chiếc xe mui trần, là một cô gái trẻ đeo kính râm.

“Ấy, là anh thật này!”, cô gái lại thốt lên.

“Cô là?”, Lôi Tuấn vô thức hỏi.

“Tôi là Kim Ngọc Đa, tối qua chúng ta có gặp nhau”.

Cô gái mỉm cười nói với Lôi Tuấn, sau đó tinh nghịch le lưỡi ra cười đùa.

“Kim Ngọc Đa?”
Lôi Tuấn nhớ ra rồi, cô gái này là em gái của Kim Bưu.

Ngay sau đó, Lôi Tuấn vội vàng nhảy lên xe.

“Anh làm gì thế, muốn bao tôi à?”, Kim Ngọc Đa cười nói.

“Lái xe đi, đuổi theo chiếc xe phía trước”, Lôi Tuấn nghiêm túc nói.

Lúc này con chó đen cũng đã nhảy lên xe.

“Sao vậy, vợ anh có trong xe đó à?”, Kim Ngọc Đa cười xấu xa nói.

“Nếu cô còn không lái xe thì tôi vứt cô xuống đấy”.

Lôi Tuấn nói xong, lập tức lấy điện thoại ra, gọi điện thoại.

“Tôn Hạo, tôi là Lôi Tuấn”.

“Là em rể sao, xin cậu dặn dò”.

Tôn Hạo đột nhiên nhận được điện thoại của Lôi Tuấn, hắn ta vô cùng bất ngờ.

“Không phải anh muốn khôi phục chức vụ sao, giúp tôi làm một chuyện”.

“Thật ư, cậu nói đi”.

“Giúp tôi điều tra biển số xe: “A!
…”
Lúc này, người đầu tiên mà Lôi Tuấn nghĩ đến chính là Tôn Hạo.

Mặc dù Tôn Hạo bị cách chức rồi, nhưng tốt xấu gì cũng là cảnh sát lâu năm ở đây, những chuyện điều tra như thế này, hắn ta chắc chắn rất giỏi.

Quả nhiên… Không bao lâu sau, Tôn Hạo đã gọi điện thoại lại.

“Em rể, tìm được rồi”.

“Nhanh nói đi”.

“Chiếc xe đó có đăng ký, thuộc bãi phế liệu Thành Nam”.

“Được, tôi biết rồi!”
Lôi Tuấn cúp điện thoại, lập tức gọi điện thoại cho mặt sẹo.

“Anh Tuấn”, mặt sẹo nhanh chóng nghe máy.

“Dẫn theo người đến bãi phế liệu Thành Nam”.

“Rõ”.

“Nhanh lên”.

Lôi Tuấn lại cúp điện thoại.

“Anh nhìn tôi làm gì?”, Kim Ngọc Đa đang lái xe, bất giác hỏi.

“Xe của cô là siêu xe đấy, có thể lái nhanh hơn được không?”
“Tôi vừa mới nhận bằng lái xe”, Kim Ngọc Đa oan ức đáp.

“Nếu như mất dấu, tôi không tha cho cô đâu”.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 77


“Anh…hừ!”
Kim Ngọc Đa không nói nữa, tập trung lái xe.

Mặc dù trình độ lái xe của cô ta ở mức trung bình, nhưng dù sao thì chiếc xe này cũng thuộc loại tốt, phía trước chỉ là một chiếc xe tải mà thôi, đuổi kịp không khó.

Nhưng ra khỏi thành phố, vào khu vực ngoại ô, đường sá càng tồi tệ hơn.

Trên đoạn đường gập ghềnh đầy ổ gà, siêu xe hoàn toàn không thể chạy nhanh được.

Rất nhanh ngay sau đó, chiếc xe van kia đã biến mất.

Sau lưng vang lên tiếng còi inh ỏi.

Lôi Tuấn quay đầu lại nhìn, phát hiện có mấy chiếc xe địa hình, còn có thêm vài chiếc xe van nữa.

“Dừng xe lại đi”, Lôi Tuấn nghiêm giọng nói.

“Anh có thái độ gì thế?”, Kim Ngọc Đa nói.

“Nhanh”.

“Hừ!”
Kim Ngọc Đa rất tức giận, nhưng vẫn dừng xe bên lề đường.

Lôi Tuấn nhảy xuống xe, đồng thời chiếc xe phía sau cũng chạy đến.

Cửa xe mở ra, một người bước xuống, chính là mặt sẹo.

“Anh Tuấn, tôi đến rồi”, mặt sẹo vội vàng nói.

“Lên xe”.

Lôi Tuấn kéo Kim Ngọc Đa từ siêu xe xuống rồi nhét cô ta vào ghế sau của xe địa hình, sau đó cũng nhảy lên xe.

Mặt sẹo ngồi ở ghế phụ, chỉ đường.

“Sao anh lại thô bạo như vậy chứ?”, Kim Ngọc Đa tức giận nói.

“Đưa cô đi, sợ một mình cô ở đây không an toàn, đến nơi thì cô ngồi yên trên xe”, Lôi Tuấn lạnh lùng nói.

“Tôi mách anh trai tôi, anh bắt nạt tôi”, Kim Ngọc Đa uất ức nói.

“Tùy”.

Lúc này Lôi Tuấn chỉ nghĩ đến cô bé kia.

Dáng vẻ đáng thương ấy.

Dáng vẻ cô bé gọi bố… “Anh Tuấn, phía trước là đến nơi rồi”, mặt sẹo thăm dò nói.

Lôi Tuấn cúi đầu, phát hiện nơi này chỉ là một khu đất hoang, gần như không một bóng người, trước mặt có một bãi xe hơi phế liệu lớn, còn có một tòa nhà nhỏ hai tầng, chiếc xe van kia đang đậu ở dưới tầng.

Đoàn người Lôi Tuấn dừng lại, tất cả bước xuống xe.

Đương nhiên, trừ Kim Ngọc Đa ra.

Bởi vì mặt sẹo quá gấp gáp nên dẫn đến chưa tới một trăm người, nhưng vậy cũng đủ rồi.

“Lục soát đi, tìm một cô bé”, Lôi Tuấn ra lệnh.

“Anh Tuấn, cô bé đó như thế nào?”, mặt sẹo bất giác hỏi.

“Một…”
Lôi Tuấn ngừng một lát, lại nói: “Tóm lại cứ thấy cô bé thì đưa đến đây là được”.

“Tuân mệnh”.

Mặt sẹo lập tức giơ tay nói: “Nhanh lên, nhanh lên, tất cả nhanh khống chế những tên canh gác ở đây, thấy cô bé nào thì cứ đưa đến đây cho đại ca tôi”.

Một đám thuộc hạ ùa ra tứ phía.

Không bao lâu sau, ở tầng hai trong tòa nhà nhỏ, một ông già bị lôi ra ngoài.

Sau khi tra hỏi, ông già này là một người không bình thường, hỏi gì cũng không biết.

Mặt sẹo dẫn đám đàn em xông vào bãi phế liệu lớn… “Anh không phải là tên b**n th** đấy chứ?”
Kim Ngọc Đa ngồi trên xe, ló đầu ra ngoài hỏi Lôi Tuấn.

“Xin lỗi cô Kim, có việc gấp nên mới đưa cô đến đây”, Lôi Tuấn thấp giọng nói.

“Rốt cuộc anh đang tìm gì vậy?”
“Chuyện này không liên quan đến cô, đợi lát nữa tôi bảo người đưa cô về”.

“Này, tôi vừa giúp anh đấy, thái độ của anh không thể tốt hơn chút sao?”, Kim Ngọc Đa tức giận nói.

“Cũng được”.

Lôi Tuấn nhìn cô nhe răng cười.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 78


“Thôi bỏ đi, cười xấu chết đi được”.

Kim Ngọc Đa thở dài, chậm rãi bước xuống xe.

Lôi Tuấn châm một điếu thuốc, anh đứng trong gió như một người khổng lồ.

Kim Ngọc Đa nhìn bóng lưng anh, nhất thời có chút mê mẩn.

Người đàn ông này có thể khiến anh trai mình cung kính như vậy, rốt cuộc là ai?
Lôi Tuấn đang tìm gì vậy?
Một cô bé?
Anh hơi hung dữ một chút, nhưng lại rất đàn ông.

Làm bạn trai có lẽ cũng không tệ.

“Ôi, mình đang nghĩ gì vậy”, Kim Ngọc Đa thốt lên.

“Sao vậy?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Không có gì”.

Kim Ngọc Đa bước lên trước vài bước, hỏi: “Không phải anh…có con gái riêng đấy chứ?”
“Gì cơ?”, Lôi Tuấn đột nhiên trừng mắt.

“Tôi đùa thôi mà, gì mà hung dữ quá vậy?”, Kim Ngọc Đa lùi lại một bước.

“Con gái riêng?”
Lôi Tuấn đột nhiên rơi vào trầm tư.

Nhưng rất nhanh ngay sau đó, anh đã bị tiếng hét cắt ngang.

“Anh Tuấn, anh Tuấn…”
Mặt sẹo thở hồng hộc chạy đến, nói: “Bé gái mà anh nói, tìm được rồi”.

“Người đâu, sao không đưa đến đây?”, Lôi Tuấn lạnh lùng hỏi.

“Anh Tuấn, vẫn là phiền anh đến đó xem một chút!”
“Rốt cuộc là như thế nào?”
“Không chỉ có mình bé gái đó, chúng tôi còn tìm được một chiếc xe”.

Mặt sẹo nói xong, vô cùng căng thẳng nhìn Lôi Tuấn, sợ lời hắn nói sẽ đắc tội vị điện chủ này.

“Dẫn đường”.

Lôi Tuấn không hỏi nhiều, anh nóng lòng muốn gặp cô bé ấy.

Để đảm bảo an toàn, Kim Ngọc Đa cũng đi theo.

Mặt sẹo dẫn Lôi Tuấn đi vòng quanh, qua rất nhiều ngã rẽ, băng qua vô số chiếc xe phế liệu, dưới sự dẫn đường của đám đàn em, cuối cùng cũng đến được điểm cuối cùng.

Đây là một con sông nhỏ phía sau bãi phế liệu, cỏ dại mọc um tùm, chỉ có một con đường duy nhất.

Một chiếc xe buýt bị hỏng, trên cửa sổ xe có một hàng rào bảo vệ vừa được hàn lên.

Rất nhiều thuộc hạ của mặt sẹo đang bao vây quanh chiếc xe này.

Một người đàn ông tóc húi cua bị đám đàn em đạp dưới chân.

“Chuyện gì vậy?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Anh Tuấn, tên này canh gác ở đây”.

“Cô bé đâu?”
“Thưa anh Tuấn, trên xe ạ…”
Mặt sẹo thấy Lôi Tuấn định bước lên, vội nói: “Anh nên chuẩn bị tâm lý trước”.

Lôi Tuấn cau mày, tiếp tục bước lên.

“Anh Tuấn!”
Đám đàn em lớn tiếng gọi.

Lôi Tuấn tùy tiện phất tay, qua sự chỉ dẫn của một đứa đàn em, nhảy lên xe.

Trong chiếc xe khách này, trống rỗng không có gì cả.

Nói là một chiếc xe, nhưng chẳng khác nào một cái cũi.

Lôi Tuấn vừa bước lên, anh lập tức ngây người!
“A…”
Sau đó, là tiếng kêu vang dội của Kim Ngọc Đa.

“Đưa cô ta xuống đi”, Lôi Tuấn nhẹ giọng nói.

Mặt sẹo lập tức ra lệnh cho mấy đứa đàn em kéo Kim Ngọc Đa xuống xe.
 
Thiên Vương Điện Hạ Trở Lại
Chương 79


Mặt Lôi Tuấn lạnh băng, anh cúi người, nhất thời không dám tin vào những gì vừa thấy!
Chiến trường.

Xác chết chất chồng khắp nơi.

Những chuyện này đối với Lôi Tuấn mà nói, là chuyện thường ngày.

Nhưng lúc này, cảnh tượng trong chiếc xe phế liệu lại khiến anh trợn tròn mắt, không thể tin được!
Trong xe, vừa lạnh vừa ẩm ướt.

Dưới nền bừa bãi lầy lội, bốc mùi hôi thối, những thứ đó có lẽ là phân và nước tiểu.

Mười mấy bé gái quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù, có cao có thấp, nhưng bé nào cũng gầy trơ xương, đám nhỏ hoảng loạn chen chúc nhau, ánh mắt đầy sợ hãi, tựa như một bầy chim trụi lông đang run rẩy!

“Mặt sẹo”.

Lôi Tuấn đột nhiên cảm thấy tim mình nhói lên, thuận tay đưa lên ôm ngực.

“Anh Tuấn, anh sao vậy?”, mặt sẹo căng thẳng hỏi.

“Đây là nhân gian…hay là địa ngục?”
“Đây…”
Mặt sẹo là đại ca thường xuyên nhuốm máu, cũng được xem là quen với những cảnh khốc liệt.

Nhưng lúc này, hắn cũng rất đau lòng.

Người bình thường đều khó có thể chấp nhận được cảnh này.

Còn những bé gái này lại bị kẻ nào nhốt ở đây?
“Từng người, từng người một, dẫn xuống xe”.

Lôi Tuấn không đành lòng nhìn nữa, ngoay người bước xuống phòng giam.

“Đã đến đủ rồi”.

Mặt sẹo hất mặt về phía chiếc xe kêu lên: “Có bao nhiêu người, báo cáo lên”.

“Mặt sẹo”, Lôi Tuấn gọi.

“Dạ, sao anh Tuấn?”, mặt sẹo vô cùng ngạc nhiên.

“Nhẹ nhàng một chút, đừng làm họ bị thương”.

“Tôi biết rồi ạ”.

Mặt sẹo của hiện tại là một người bề ngoài gai góc, bên trong lại dễ mềm lòng.

Trên xe vang lên tiếng hét chói tai không dứt… Lôi Tuấn biết, mấy đứa trẻ này đang rất sợ!
Rõ ràng các cô bị nhốt ở đây lâu như vậy, nội tâm vốn non nớt yếu đuối làm sao chịu đựng nổi.

Lôi Tuấn đứng bên ngoài xe.

Mấy bé gái nhỏ bị bế xuống xe ngang qua chỗ anh đứng.

Lôi Tuấn quan sát thật kỹ ánh mắt từng cô bé một.

Đôi mắt ai nấy đều hoảng sợ tột độ.

Mười ba… Mười bốn… Tổng cộng có mười lăm bé gái nhỏ, tất cả đều được bế xuống khỏi xe.

Song tiếc là, trong tất cả những bé gái nhỏ này, không có người Lôi Tuấn cần tìm.

Anh không nhầm.

Đôi mắt của cô bé kia rất có thần, hoàn toàn khác với những cô bé này.

Mười lăm cô bé đều được sắp xếp yên ổn trên bãi cỏ.

Họ đã không còn la hét khàn giọng, cũng không chạy trốn.

Bởi vì đã không còn sức đứng lên nữa.

“Anh Tuấn”.

Kim Ngọc Đa thận trọng bước tới sau lưng Lôi Tuấn.

“Sao rồi?”, Lôi Tuấn hỏi.

“Việc này rốt cuộc là ai làm, thật không có tính người mà!”
Kim Ngọc Đa có nằm mơ cũng không ngờ sẽ có lúc tận mắt chứng kiến tình cảnh này, vừa sợ hãi vừa giận dữ, không nhịn nổi khóc nấc lên.

“Không cần biết là ai, chúng cũng chết chắc”.

Lôi Tuấn vỗ vỗ đầu Kim Ngọc Đa.

Anh xoay người, nói với mặt sẹo: “Sai mấy anh em được việc một chút đưa cô Kim và những bé gái này đi”.

“Đưa đi đâu ạ?”, Mặt sẹo hỏi.
 
Back
Top Bottom