Khác Thiên Vọng Kiếp

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thiên Vọng Kiếp
Chương 20 - ĐÁP ÁN


Sau những mạch suy nghĩ.

Anh đứng tách ra một khoảng vừa đủ để không bị coi là rời nhóm, nhưng cũng đủ để không bị cuốn vào nhịp thở hỗn loạn của người khác.

Ở nơi này, quá gần đồng nghĩa với nhiễu.

Quá xa đồng nghĩa với bị ghi nhận.

Anh bắt đầu nghĩ lại.

Không phải những gì vừa xảy ra.

Mà là những gì đã xảy ra từ đầu.

Dấu chân không tồn tại.

Không phải vì họ không bước đi.

Mà vì chuyển động không được công nhận.

Nếu nơi này không thừa nhận "đi", thì dấu vết của việc đi cũng không có lý do để tồn tại.

Ý niệm "nói" từng bị cắt đứt.

Không phải miệng không mở được.

Mà là hành vi phát ngôn bị tước quyền tồn tại.

Khi đó, chỉ một người hét lên.

Chỉ một người phá vỡ trạng thái chung.

Và không gian lập tức can thiệp.

Không được quay đầu.

Không được chạy.

Và không được nhìn thẳng.

Ba điều cấm.

Ba hành vi xác nhận bản thân.

Quay đầu — là xác nhận một cái gì đó.

Chạy — là xác nhận hướng đi.

Nhìn thẳng — là xác nhận đối tượng.

Tất cả đều là hành vi khẳng định: "Tôi đang ở đây."

Huyền Bạch nhắm mắt trong chốc lát.

Hiện tại, mọi người đang thử và nói chuyện.

Cãi nhau.

Thở dốc.

Thậm chí có kẻ bật cười khô khốc vì căng thẳng.

Không gian không phản ứng.

Vì sao?

Anh mở mắt.

Câu trả lời hiện ra không cần lời giải thích.

Không phải vì những điều cấm đã biến mất.

Mà vì chúng đã được phân tán.

Không ai nói một mình.

Không ai nhìn thẳng một mình.

Không ai hành động tách biệt hoàn toàn.

Mọi hành vi đều bị hòa loãng trong tập thể.

Ý niệm "nói" không còn là hành vi cá nhân, mà trở thành nhiễu nền.

Không gian không còn xác định được ai đang xác nhận sự tồn tại của chính mình.

Họ không còn tồn tại rõ ràng.

Họ tồn tại như một khối mờ.

Giống như sương.

Huyền Bạch rùng mình.

Anh hiểu ra vì sao kẻ lúc nãy làm ngược lại không chết.

Hắn không đủ nổi bật để bị xóa.

Nhưng cũng không đủ hòa tan để được an toàn.

Hắn bị chỉnh sửa.

Như một điểm nhiễu được làm mờ.

Một suy nghĩ lạnh lẽo trượt qua tâm trí anh:

Nếu một người nói đủ to, đủ rõ, đủ khác biệt —

Không gian sẽ lại "nghe" thấy.

Nếu một người nhìn đủ lâu, đủ thẳng —

Không gian sẽ lại "nhìn lại".

Nếu một người đứng yên quá lâu —

Không gian sẽ xác nhận: thứ này không còn di chuyển cùng tập thể.

Huyền Bạch không nói ra kết luận của mình.

Anh chỉ dịch chuyển vị trí, chậm rãi, hòa vào quỹ đạo chung của nhóm — không dẫn đầu, không tụt lại.

Không gian phía xa vẫn im lặng.

Nhưng anh biết.

Nó không im vì không thấy.

Mà vì hiện tại, chưa có cá thể nào đủ "rõ" để bị xử lý.

Và khoảnh khắc đầu tiên có người muốn trở nên khác biệt...

Không gian sẽ không cần học lại.

Nó đã nhớ rồi.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 21: Khe Nứt


Không gian không đổi hình dạng.

Nhưng cách nó chịu đựng con người thì có.

Ánh sáng trắng lơ lửng, không chiếu xuống cũng không phản chiếu lên.

Nó bám vào mọi bề mặt như lớp bụi mịn lạnh, khiến biên giới giữa gần và xa trở nên mơ hồ.

Không khí đặc hơn bình thường, mỗi lần hít vào đều mang theo cảm giác lành lạnh nơi phổi, như thể bên trong có thứ gì đó đang cọ xát.

Sau các chuỗi hành động , Huyền Bạch từ từ đứng yên.

Anh bắt đầu quan sát , anh đang đếm.

Không đếm thời gian.

Không đếm người.

Anh đếm nhịp phản ứng.

Từ khi đưa ra lời giải mơ hồ kia, không gian đã thay đổi rất nhẹ:

— Khoảng cách giữa người với người rút ngắn lại.

— Tiếng nói ít hơn

— Những bước chân vô thức bắt đầu tránh cùng một hướng.

Anh nghiêng đầu một chút.

Cổ phát ra tiếng lạo xạo rất khẽ.

Vai áo cọ vào da, để lại cảm giác ẩm lạnh vì mồ hôi chưa kịp khô.

Bàn tay phải anh buông thõng, các ngón hơi cong lại, móng tay bám bụi xám.

Huyền Bạch bước lên nửa bước.

Không nhanh.

Không dứt khoát.

Gót giày chạm nền — không có tiếng vang, nhưng đầu gối anh chấn động rất rõ, như thể lực phản hồi bị nén lại rồi trả ngược vào xương.

Anh dừng.

Không gian phía trước chưa phản ứng.

Một người phía sau nuốt khan.

Âm thanh ấy vang lên quá gần, khiến da sau gáy Huyền Bạch nổi gai.

Anh không quay đầu.

Anh giơ tay lên, lần này cao hơn trước.

Cánh tay không duỗi thẳng hoàn toàn.

Khuỷu tay hơi gập, giống tư thế giữ thăng bằng khi đứng trên mép vực.

Cổ tay xoay nhẹ, để lòng bàn tay không đối diện thẳng phía trước mà lệch đi vài độ.

Anh đang tránh nhìn thẳng.

Tim anh đập lệch nhịp.

Một nhịp rơi mất, để lại khoảng trống khiến ngực anh hụt hơi.

Lưỡi chạm vào vòm miệng khô rát.

Mùi kim loại nhạt lan ra, không rõ là từ không khí hay từ chính máu nơi khóe môi bị cắn dở.

Vết nứt mảnh như sợi tóc đã ở đó từ trước — nhưng lần này, nó không còn bất động.

Giữa khoảng không trước mặt anh, đường mảnh như sợi tóc hiện lên — không màu, nhưng làm ánh sáng xung quanh bẻ cong sai lệch.

Nó không có chiều sâu rõ ràng, giống như hai mặt phẳng bị kéo tách nhau ra chỉ vừa đủ để cho thứ gì đó rò rỉ.

Từ khe ấy, ánh sáng tràn ra.

Ánh sáng lạnh, nhạt, pha lẫn những tia tối mảnh như sợi chỉ cháy dở.

Chúng không bò ra ngoài, chỉ rung nhẹ, như phản xạ tự nhiên của một vết nứt chịu áp lực từ cả hai phía.

Tai Huyền Bạch ù đi.

Không phải tiếng ồn, mà là sự thiếu vắng âm thanh đúng chỗ.

Nhịp tim anh tăng lên, rồi chậm lại quá mức, khiến một cơn đau âm ỉ lan từ sau mắt xuống thái dương.

Anh lùi lại đúng một bước.

Ngay lập tức, khe nứt ngừng lan.

Không khép.

Không biến mất.

Chỉ dừng ở đó, như thể không gian vừa nhận được tín hiệu: tác động đã giảm.

Huyền Bạch hít vào.

Hơi thở nông, ngắn.

Áo trước ngực phập phồng, vải ướt dính vào da khiến anh khó chịu.

Anh không lau mồ hôi.

Chỉ đổi trọng tâm cơ thể, dồn lực sang chân trái.

Rồi anh bước chéo sang bên.

Không tiến gần.

Không lùi xa.

Chỉ thay đổi góc tiếp cận.

Khe nứt rung lên rất nhẹ.

Những tia tối bên trong co rút lại, ánh sáng nhạt chuyển sắc — không sáng hơn, mà ổn định hơn, như thể bị buộc phải thích nghi với cách tiếp cận mới.

Phía sau, có người không kìm được nữa:

"Khoan đã—"

Giọng nói gãy khúc, chưa kịp nói hết thì im bặt.

Không ai trách.

Không ai đáp.

Huyền Bạch hạ tay xuống chậm rãi.

Vai anh trĩu xuống, để lại cảm giác tê nhẹ chạy dọc cánh tay.

Cổ họng anh siết lại, nhưng lần này không phải vì sợ — mà vì xác nhận.

Anh không nói ra, nhưng trong đầu các mảnh ghép đã khớp lại:

— Thứ này không có ý thức.

— Nó không nhìn, không nghe, không trả lời.

— Nhưng nó phản ứng với hành vi mang tính quy luật.

Không phải con mắt.

Không phải sinh vật.

Mà là điểm chịu lực của thực tại.

Huyền Bạch liếc qua đám đông bằng ánh nhìn thấp, tránh giao nhau quá lâu với bất kỳ ai.

Anh thấy rõ: vài người đang vô thức điều chỉnh tư thế theo anh; vài người khác cứng người lại, như sợ chính ý định của mình cũng sẽ gây ra thứ gì đó.

Khe nứt vẫn ở đó.

Mảnh.

Lặng.

Không có ý định.

Nhưng không gian xung quanh nó đã bị tác động .
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 22 - KHI THỨ MỞ RA KHÔNG ĐƯỢC PHÉP BƯỚC TỚI


Khe nứt vẫn ở đó.

Mảnh như sợi tóc.

Treo lơ lửng trong không gian vệt sáng, không bám vào mặt đất, cũng không gắn lên bất cứ bề mặt nào.

Ánh sáng nhạt pha lẫn tia tối rỉ ra từ bên trong, chảy chậm, không lan, không co lại — như một vết thương hở bị bỏ quên, chưa từng được chữa, cũng không có ý định lành.

Không khí quanh khe nứt không chuyển động.

Mùi kim loại nhạt, rất nhạt, chỉ đủ để cổ họng hơi rát khi hít sâu.

Nhiệt độ không đổi, nhưng da người bắt đầu phản ứng sai — lạnh ở những chỗ không nên lạnh, nóng râm ran ở lòng bàn tay dù không chạm vào gì.

Lang Huyền Bạch đứng lệch sang một bên.

Không đối diện.

Không quay lưng.

Một góc đứng được tính rất chặt, như thể chỉ cần sai thêm nửa bước, thứ gì đó sẽ ghi nhận.

Anh không nói.

Ánh mắt thấp, dừng ở khoảng trống ngay trước mũi giày mình.

Trong tầm nhìn ngoại vi, khe nứt vẫn tồn tại — không phản ứng với ánh nhìn lướt qua, cũng không tỏ ra thờ ơ.

Nó chỉ ở đó.

Đúng vị trí cũ.

Đúng trạng thái vừa rồi.

Chưa đủ dữ kiện.

Ý nghĩ hiện lên rời rạc.

Não anh vẫn đang ép từng mảnh thông tin xếp lại, dù biết thiếu.

Thiếu rất nhiều.

Sau lưng anh, đám người bắt đầu dao động.

Không ai còn khóc.

Không ai còn la hét.

Thứ còn sót lại là một kiểu mệt mỏi căng cứng, như bắp thịt bị giữ nguyên quá lâu.

Có người dựa vào nhau, nhưng không chạm thật sự.

Vai kề vai mà vẫn để lại một khoảng hở vô hình.

Rồi có tiếng bước chân.

Một bước.

Dừng.

Một bước nữa.

Lang Huyền Bạch nghe rất rõ, dù âm thanh đó nhỏ đến mức lẽ ra phải bị nuốt mất trong không gian này.

Anh ngẩng đầu lên chậm.

Không quay hẳn.

Chỉ đủ để thấy người kia bằng khóe mắt.

Đó là một người đàn ông trẻ, gương mặt gầy, xương hàm lộ, da tái vì thiếu ngủ.

Quầng thâm dày dưới mắt.

Môi khô, nứt.

Áo khoác vải mỏng, sờn ở khuỷu tay, dính mồ hôi khô và vài vệt bẩn sẫm chưa rõ là gì.

Vai anh ta hơi lệch, dáng đứng không thẳng — kiểu lệch của người đã quen cúi đầu quá lâu.

Ánh mắt anh ta dán vào khe nứt.

Không phải tò mò.

Là hy vọng.

"Nó... vẫn ở đó," anh ta nói, giọng thấp, khàn.

Câu nói không nhắm vào ai.

"Nhưng... không có gì xảy ra."

Không ai đáp.

Anh ta nuốt nước bọt.

Cổ họng chuyển động mạnh.

Một bàn tay vô thức siết lại ở sườn áo, làm vải nhăn lên, dính sát vào da.

"Tôi nghĩ..."

Câu nói bỏ dở.

Anh ta bước thêm nửa bước.

Khoảng cách giữa anh ta và khe nứt lúc này đủ gần để ánh sáng pha tối hắt lên mặt.

Nửa gương mặt bị cắt bởi ánh nhạt, nửa còn lại chìm trong bóng.

Đồng tử co lại.

Hơi thở gấp hơn.

Lang Huyền Bạch mở miệng.

"—Đừng—"

Âm thanh chưa kịp thoát ra.

Người kia giơ tay.

Không chạm vào khe nứt.

Chỉ đưa tay đến gần.

Không gian quanh bàn tay anh ta vặn nhẹ.

Không có lực kéo.

Không có tiếng gió.

Chỉ là... các ngón tay bắt đầu sai vị trí.

Ngón trỏ lệch sang trái một nhịp không tồn tại.

Ngón giữa dài ra một chút, rồi ngắn lại.

Da không rách, nhưng bề mặt run lên như cao su bị kéo quá giới hạn.

Anh ta sững lại.

"Khoan—"

Giọng anh ta vỡ.

Bàn tay bắt đầu chảy.

Không phải chảy máu.

Mà là chảy hình dạng.

Thịt và xương không tách rời, mà hòa vào nhau thành một khối mềm, kéo dài, như thể khái niệm "bàn tay" đang bị xóa dần.

Cổ tay xoắn nhẹ, góc xoắn không tự nhiên.

Tiếng lạo xạo vang lên từ bên trong — âm thanh của xương bị ép đi qua một cấu trúc không tồn tại.

Anh ta hét.

Tiếng hét méo, rung, bị kéo dài quá mức.

Không phải vì đau đơn thuần, mà vì cổ họng không còn khớp đúng với âm thanh.

Anh ta cố rút tay về.

Không được.

Không phải vì bị giữ — mà vì hướng rút không còn đúng.

Phần cánh tay từ cổ tay đến khuỷu bắt đầu mất đường viền.

Da phồng lên rồi xẹp xuống, như đang thử nhiều hình dạng khác nhau.

Một tiếng rắc khô vang lên — không phải gãy, mà là lệch.

Mùi máu xuất hiện, nhưng rất ít.

Thay vào đó là mùi tanh pha kim loại, nặng, bám vào không khí.

Cơ thể anh ta khuỵu xuống.

Đầu gối chạm sàn, nhưng cú chạm không phát ra tiếng.

Miệng há ra, lưỡi run, nước dãi kéo sợi.

Mắt trợn to, lòng trắng nổi gân đỏ.

Lang Huyền Bạch đứng bất động.

Tim anh đập mạnh một nhịp, rồi lệch.

Một cơn lạnh trượt dọc sống lưng.

Bàn tay anh siết lại, móng tay cắm vào da, nhưng không thấy đau ngay.

Phần cánh tay kia không biến mất.

Nó dừng lại ở trạng thái đó — một khối thịt xương sai hình, treo lơ lửng, không còn là tay, nhưng cũng chưa bị lấy đi.

Khe nứt vẫn mở.

Ánh sáng pha tối vẫn rỉ ra đều đặn, không tăng, không giảm.

Người đàn ông thở dốc, từng hơi ngắn, gấp.

Cơ thể run bần bật.

Anh ta còn sống.

Rất rõ.

Và chính điều đó khiến mọi người đứng chết lặng.

Không ai dám tiến lên.

Không ai dám lùi lại.

Huyền Bạch cúi đầu chậm.

Cổ họng khô đến mức đau.

Trong đầu anh, một chuỗi kết nối hiện ra — không hoàn chỉnh, nhưng đủ để gây buồn nôn.

Khe nứt không giết ngay.

Nó không đóng.

Nó không "ăn" người.

Nó làm sai.

Sai hình dạng.

Sai hướng.

Sai khái niệm.

Anh hít vào thật sâu, ép nhịp thở chậm lại.

Mỗi nhịp đều nặng như kéo qua nước lạnh.

Và sai lầm... không được kết thúc.

Khe nứt vẫn mở.

Như đang chờ thêm một lần hiểu sai nữa.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 23 - NHỮNG GÌ CÒN ĐẾM ĐƯỢC


Sau vụ việc đó, không ai đứng riêng lẻ nữa vì sợ bị hút vào và biến dạng trong đó.

Không cần ra hiệu.

Không ai gọi tên.

Chỉ là từng người, từng bước rất ngắn, tự động dịch lại gần nhau — như thể khoảng cách đã trở thành một hình thức rủi ro không thể chấp nhận.

Họ tụ thành một cụm méo mó.

Không tròn.

Không có trung tâm rõ ràng.

Chỉ đủ gần để nhìn thấy mặt nhau trong ánh sáng lẫn tối trộn lẫn.

Đủ gần để nghe tiếng thở gấp, tiếng nuốt nước bọt khô khốc.

Lang Huyền Bạch đứng lệch sang bên, nửa thân người quay về phía đám đông, nửa còn lại vô thức giữ khoảng cách với khe nứt phía sau.

Anh không nhìn nó.

Nhưng cảm giác lạnh mảnh, mỏng như sợi kim, vẫn chạm đều vào gáy mỗi khi anh hít vào.

Một người đàn ông trẻ hơn số còn lại một chút — gò má nhô, mắt trũng, áo khoác vải thô đã sờn rách ở khuỷu tay — đột ngột lên tiếng.

"Khoan đã."

Giọng hắn khàn, nhưng không run.

"Tập lại.

Điểm danh."

Không ai phản đối.

Một người khác lôi ra mảnh giấy gấp nhiều lần, mép đã mềm như bã.

Ngón tay cầm giấy run nhẹ, nhưng giọng đọc vẫn cố giữ nhịp.

"Tôi."

"Có."

"...Có."

Mỗi tiếng đáp vang lên đều ngắn, gãy, như một phản xạ sinh tồn hơn là lời xác nhận.

Đến tên thứ mười một, không khí đã đặc lại.

Hai cái tên cuối cùng được đọc lên — không có tiếng trả lời.

Người cầm giấy dừng rất lâu.

Mắt hắn dán vào khoảng trống trước mặt, nơi đáng lẽ phải có người đứng.

"...Vậy là,"

Hắn hít sâu, cổ họng chuyển động rõ rệt.

"Ban đầu mười ba.

Chết hai."

Không ai hỏi chết như thế nào.

Không ai hỏi có thể cứu được không.

Những câu hỏi đó đã trở nên vô dụng.

"Còn mười một người," hắn nói tiếp, giọng thấp hơn.

"Nhưng..."

Ánh mắt hắn chuyển sang hai người ngồi sát đất.

Một người ôm lấy cánh tay phải biến dạng.

Xương đã lệch hẳn, da căng bóng, tím sẫm.

Mỗi lần anh ta thở, vai phải giật lên theo phản xạ, như thể cơ thể đang cố tránh một cơn đau không thể tránh.

Người còn lại nằm nghiêng, đầu gối co lại.

Mắt mở nhưng không tập trung, đồng tử co giãn thất thường.

Môi anh ta mấp máy không thành tiếng, cổ tay run nhẹ từng nhịp, như bị một luồng điện yếu liên tục giật qua.

"...Hai người bị thương nặng," người đọc danh sách nói.

"Chưa chắc đi được xa."

Con số thực sự còn dùng được nhỏ hơn mười một.

Ai cũng hiểu.

Không ai nói ra.

"Kiểm tra nhanh," người đàn ông áo xám lên tiếng.

Giọng hắn không cao, nhưng có lực.

"Xem còn gì mất kiểm soát không."

Họ làm theo.

Ống tay áo kéo lên để lộ những vết trầy đỏ rát.

Bắp chân lấm bẩn được sờ thử để kiểm tra cảm giác.

Một người cau mày vì mỗi lần cử động cổ lại nghe thấy tiếng lách cách rất khẽ bên trong.

"Tai tôi ù."

"Da tôi lạnh, nhưng bên trong thì nóng."

"Có mùi... giống kim loại."

Không ai nói "ổn rồi".

Chỉ có những cái gật đầu chậm, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường trên mỗi người — như thể việc vẫn còn được nhìn thấy đã là một dạng xác nhận tồn tại.

Người áo xám liếc rất nhanh về phía khe nứt.

Chỉ một cái liếc.

Đồng tử hắn co lại rõ rệt, nhưng hắn lập tức quay đi.

"Nghe đây," hắn nói.

"Cái vừa rồi không phải ngẫu nhiên."

Hắn dừng lại một nhịp, để chắc rằng mọi người đều đang nghe.

"Nó phản ứng với hành động.

Và nếu nó phản ứng, nghĩa là còn quy luật.

Còn manh mối."

Một vài người siết chặt tay.

Có người nuốt nước bọt mạnh đến mức cổ họng phát ra tiếng động khô.

"Chúng ta cần thu thập thêm," hắn nói tiếp.

"Không phải thử liều.

Mà là quan sát.

So sánh.

Nhớ lại từ lúc bước vào vệt sáng."

Ánh mắt họ, gần như đồng thời, hướng về Lang Huyền Bạch.

Anh không né tránh, nhưng cũng không nhận lấy vị trí đó.

Ánh mắt anh lướt qua từng người — không dừng lâu — như đang ghi nhớ vị trí, tư thế, nhịp thở .

Cảm giác lạnh mỏng len lên vành tai, kéo theo một cơn nhức rất nhẹ phía sau mắt.

Không ai nói thêm.

Nhưng cả nhóm đã tự dịch lại gần nhau hơn nửa bước.

Không phải vì tin tưởng.

Mà vì sợ bị bỏ lại ngoài vòng đếm.

Và phía sau họ, khe nứt mảnh như sợi tóc vẫn mở.

Không rộng hơn.

Không khép lại.

Chỉ lặng lẽ tồn tại.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 26 - Đẩy


Cảm giác đầu tiên không phải là rơi.

Mà là bị lấy mất phương hướng.

Không có trên, không có dưới.

Dạ dày Lang Huyền Bạch quặn lại như thể trọng lực bị tháo rời khỏi cơ thể rồi lắp lại sai vị trí.

Tim anh đập rất nhanh, nhưng mỗi nhịp lại không chạm đúng vào thời gian, giống như bị lệch pha với chính lồng ngực mình.

Ánh sáng xung quanh vỡ vụn.

Không tắt.

Không tan.

Mà bị kéo thành những sợi dài, mảnh, xoắn quanh họ.

Mỗi sợi sáng như một đường chỉ bị căng quá mức, rung lên theo từng chuyển động vô thức của cơ thể.

Họ đang rơi.

Nhưng không rơi trong khoảng không.

Mà rơi bên trong một thứ đang co lại.

Không gian ép sát.

Ban đầu là cảm giác như áp suất tăng nhẹ, tai ù đi, xương hàm siết chặt.

Rồi áp lực tăng nhanh đến mức da bắt đầu nhức, không phải vì va chạm, mà vì khoảng cách giữa các vật thể — giữa các khái niệm — đang bị thu hẹp.

Lang Huyền Bạch nhìn thấy tay mình.

Không phải hình dạng quen thuộc.

Các ngón tay như bị kéo dài thêm một khoảnh khắc, rồi giật ngược lại.

Bóng của bàn tay không bám theo tay, mà đi chậm hơn nửa nhịp, như thể ánh sáng cũng đang phải lựa chọn đường đi.

Tiếng hét vang lên.

Nhưng không truyền đi.

Âm thanh bị nén lại thành một khối đặc, rung trong đầu hơn là vang ra ngoài.

Anh biết có người đang kêu, vì cổ họng họ co rút, lồng ngực phồng lên — nhưng tai anh chỉ nhận được một áp lực trầm, như tiếng kim loại dày bị bóp cong.

Xung quanh họ, không gian gấp nếp.

Không theo chiều ngang hay dọc, mà theo những hướng không thể gọi tên.

Các "mặt" của không gian trượt qua nhau, ép sát, rồi lại tách ra, giống như một buồng phổi khổng lồ đang hít thở rất sâu.

Mỗi lần "thở ra", cơ thể họ bị kéo dãn.

Mỗi lần "hít vào", họ bị nén chặt.

Hai người bị thương là những người đầu tiên không chịu nổi nhịp nén.

Một người cong người lại, tay ôm chặt ngực, mắt mở to nhưng không tập trung vào đâu cả.

Máu từ vết thương không chảy thành dòng — nó lơ lửng, bị giữ lại quanh cơ thể như những giọt tối nặng nề.

Người còn lại mất ý thức trong khoảnh khắc rất ngắn, nhưng cơ thể vẫn co giật theo nhịp không gian, như một phản xạ cuối cùng chưa bị xóa.

Lang Huyền Bạch cắn chặt răng.

Không phải để chịu đau — mà để giữ mình còn là một thực thể liền mạch.

Anh nhận ra điều đó rất rõ ràng:

Nếu buông lỏng, nếu để ý thức trôi đi, thì không gian này sẽ tách họ ra thành các phần — không phải xé xác, mà là chia tách vai trò, ký ức, sự tồn tại.

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện thì không gian đột ngột thay đổi nhịp.

Sự nén đạt đến cực hạn.

Mọi thứ dừng lại trong một khoảnh khắc không có thời gian.

Không có chuyển động.

Không có âm thanh.

Không có cảm giác trọng lượng.

Rồi—

ĐẨY.

Không gian mở bung ra như một cơ bắp bị buộc phải giãn đột ngột.

Áp lực biến mất trong nháy mắt, thay thế bằng một lực đẩy dữ dội, thô bạo, không phân biệt phương hướng.

Cơ thể Lang Huyền Bạch bị ném đi.

Không phải bị quăng xa, mà bị tống ra khỏi một lòng kẹp vô hình.

Không khí — nếu thứ đó có thể gọi là không khí — ập vào phổi anh, lạnh buốt, sắc như dao mỏng.

Ánh sáng trở lại.

Chói.

Sắc nét đến tàn nhẫn.

Anh va xuống đất.

Lần này là va thật.

Vai trái chạm trước, rồi lưng, rồi cả người lăn một vòng ngắn.

Đau đớn bùng lên rõ ràng, cụ thể, có vị trí — và chính điều đó khiến anh thở được.

Xung quanh, từng người một bị đẩy ra ngoài, rơi xuống theo những khoảng cách khác nhau, nhưng đều trong cùng một không gian mới.

Có tiếng va chạm, tiếng rên, tiếng ho sặc sụa khi phổi cố gắng thích nghi.

Không còn cảm giác bị kéo.

Không còn nhịp thở của không gian.

Lang Huyền Bạch chống tay ngồi dậy, đầu vẫn ong ong.

Chưa đánh giá được tình hình.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 30 - Đi sâu


Cánh cửa dẫn vào dãy trong khép lại sau lưng họ bằng một âm thanh rất nhẹ.

Không phải rầm.

Chỉ là tiếng kim loại cọ vào khung, khô và ngắn, như một câu nói bị cắt giữa chừng.

Bên trong trường vẫn là trường.

Họ rời khỏi hành lang cũ, di chuyển chậm, giữ khoảng cách vừa đủ để không va vào nhau nhưng cũng không quá xa để mất dấu.

Hành lang dài, trần cao vừa đủ, đèn huỳnh quang gắn đều trên trần — ánh sáng đỏ phủ lên mọi thứ, không nhấp nháy, không tối đi, chỉ đỏ đến mức làm da người trông như bị sốt.

Những bức tường sơn trắng cũ ngả màu hồng bẩn, loang lổ vết bong tróc.

Sàn gạch lạnh, khô, mỗi bước chân vang lên tiếng dội rất rõ, như thể không gian ở đây không nuốt âm thanh.

Không có gió.

Không có mùi mới.

Chỉ là mùi bụi lâu ngày trộn với mồ hôi người.

Mười một người di chuyển thành một khối lỏng lẻo.

Không ai nói chuyện.

Âm thanh duy nhất là tiếng bước chân.

Lang Huyền Bạch đi phía trước nửa bước.

Không hẳn là dẫn đầu — chỉ là anh bước sớm hơn người khác một nhịp, và không ai đủ tỉnh táo để vượt lên.

Trong tay anh là một cán chổi gãy, đầu gỗ xước nát, chỗ cầm còn dính bột sơn khô.

Gỗ lạnh, thô, cọ vào lòng bàn tay khiến da rát nhẹ.

Anh không đổi tay cầm — chỉ siết chặt hơn, đến khi các khớp ngón tay hơi trắng ra.

Ánh mắt anh liên tục di chuyển:

từ trần nhà → cửa lớp mở hé → khoảng tối dưới cầu thang → rồi lại quay về nhóm người phía sau.

Sau lưng anh, một nam sinh vai trái bị trật nhẹ.

Mỗi lần bước, vai anh ta nhúc nhích sai nhịp, hàm răng cắn chặt, cổ họng phập phồng liên tục như đang cố nuốt thứ gì đó không trôi.

Mồ hôi chảy dọc theo thái dương, để lại vệt tối trên da.

Một cô gái khác ôm cánh tay bị xước, băng tạm bằng vải áo xé.

Vải ẩm, dính sát vào da.

Mỗi lần cô cử động, lông mày lại giật nhẹ, nhưng cô không rên.

Chỉ thở ngắn hơn một chút, đều đặn đến mức gượng ép.

Có người đi sát tường.

Có người tránh nhìn lên trần.

Có người nhìn chằm chằm vào lưng người phía trước, như thể chỉ cần giữ được khoảng cách đó thì sẽ không biến mất.

Tiếng giày ma sát với gạch.

Tiếng vải áo cọ vào nhau.

Tiếng thở — nhiều nhịp khác nhau, không ai giống ai.

Lang Huyền Bạch nghe thấy hết.

Anh không quay đầu lại.

Nhưng anh biết có ít nhất hai người đang nhìn mình — không phải vì tin tưởng, mà vì không biết còn nhìn vào đâu khác.

Trong đầu anh, các mảnh thông tin không còn xếp hàng.

Chúng chồng lên nhau.

Ánh sáng vẫn ổn định.

Không gian không phản ứng.

Không có thêm kích thích mới.

Một cảm giác rất khó chịu trườn lên sau gáy — không phải sợ, mà là cảm giác mọi thứ đang im lặng quá lâu, như một căn phòng giữ hơi thở trước khi ai đó mở miệng.

Anh nuốt khan.

Cổ họng khô, nhưng không đau.

Anh bước chậm lại.

Cả nhóm vô thức chậm theo.

Không ai ra lệnh.

Không ai hỏi vì sao.

Ở phía sau cùng, một người bắt đầu run tay.

Rất nhẹ.

Chỉ đủ để cán gỗ trong tay anh ta chạm vào tường phát ra tiếng cộc nhỏ.

Âm thanh vang hơn mức cần thiết.

Người đó giật mình, lập tức rút tay lại, vai co lên, ánh mắt đảo nhanh một vòng như sợ chính âm thanh vừa rồi sẽ quay lại nhìn mình.

Không có gì xảy ra.

Hành lang vẫn đứng yên.

Lang Huyền Bạch thở ra chậm rãi qua mũi.

Không nhẹ nhõm.

Chỉ là xác nhận thêm một lần: hiện tại, trường học này chưa phản ứng với việc họ di chuyển.

Nhưng ý nghĩ đó không làm anh yên tâm hơn.

Mà là một dạng theo dõi.

Cả nhóm tiếp tục tiến sâu vào bên trong.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 35 - Con mắt trên bục giảng


Nhóm của Lang Huyền Bạch không còn chạy tán loạn nữa.

Họ bị ép phải đứng lại.

Hành lang phía trước sụp đổ bởi đám sinh vật sáu chân tràn ra như dòng nước đen đặc.

Phía sau, những kẻ mất trí loạng choạng tiến tới, bước chân không đều nhưng không hề chậm.

Không còn lối rẽ.

Không còn khoảng trống để né.

Huyền Bạch ra hiệu bằng một cái gật ngắn.

Không cần nói.

Ba người dạt sang hai bên, dựa lưng vào tường, tận dụng khoảng hẹp của hành lang.

Vũ khí trong tay đều là đồ tạm bợ: cán chổi, thanh sắt gãy, ghế gỗ mất chân.

Không ai có tư thế chuẩn, chỉ có bản năng sinh tồn.

Sinh vật đầu tiên lao tới.

Huyền Bạch bước lên nửa bước, hạ thấp trọng tâm, đập thẳng xuống.

Lần này anh không nhìn — chỉ cảm nhận lực phản hồi qua cánh tay.

Bên cạnh, một người khác quét ngang, ép những con mắt còn lại lùi lại, chân chúng cào loạn xạ trên nền gạch.

Tiếng va chạm vang dội, khô và ngắn.

Không có thời gian để sợ.

Chỉ có nhịp thở gấp, mồ hôi chảy xuống trán, và ánh mắt liên tục đảo qua lại để đếm khoảng trống.

Mỗi khi một con ngã xuống, hai con khác lập tức tràn lên.

Khi một người trượt chân, lập tức có cánh tay kéo lại.

Họ đánh không đẹp, không chính xác — nhưng không bỏ chạy riêng lẻ.

Một kẻ mất trí lao vào nhóm, miệng há ra như muốn hét nhưng không thành tiếng.

Huyền Bạch xoay cán gỗ, dùng thân gỗ chặn lại, đẩy mạnh đối phương lệch sang bên, tạo khe hở.

"Bên phải!"

Một tiếng hét khàn.

Cả nhóm đồng loạt dạt sang, phá vòng vây trong tích tắc, rồi rút lui theo đội hình, không ai quay đầu lại.

Không phải vì can đảm — mà vì họ biết, chỉ cần chậm một nhịp, đội hình sẽ tan.

Cùng lúc đó – Lớp học tầng hai

Căn phòng im lặng một cách bất thường.

Bàn ghế vẫn ngay ngắn, bảng còn nguyên nét phấn chưa kịp xóa.

Ánh sáng đỏ từ hành lang rọi qua cửa kính, phủ lên bục giảng một màu tối dị.

Trên bục giảng, một con mắt khổng lồ mở to.

Không có mí.

Không có khuôn mặt.

Chỉ là một khối tròn, bề mặt ẩm và căng, đồng tử liên tục đảo qua đảo lại, như đang quan sát mọi góc trong phòng.

Mỗi lần ánh đỏ lướt qua, đồng tử co lại, rồi giãn ra, nhịp nhàng như đang thở.

Sàn nhà xung quanh hoàn toàn trống.

Không có người.

Nhưng con mắt không hề nhìn vào khoảng không.

Nó dừng lại rất lâu ở cánh cửa lớp — như thể đang chờ thứ gì đó đến.

Ngoài khuôn viên trường – Cách đó không xa

Tín hiệu đầu tiên không đến từ tiếng hét.

Nó đến từ sự im lặng bất thường.

Camera giao thông quanh khu vực ngừng cập nhật hình ảnh.

Sóng điện thoại chập chờn.

Một số cuộc gọi khẩn bị cắt ngang mà không có lý do kỹ thuật rõ ràng.

Chỉ trong vòng vài phút, thông tin được đẩy lên hệ thống nội bộ với mức ưu tiên cao.

Một mã sự kiện được kích hoạt.

Không công bố ra ngoài.

Lực lượng chức năng tiếp cận khu vực trường học theo nhiều hướng, dựng rào chắn di động, cắt luồng giao thông.

Truyền thông địa phương nhận được thông báo ngắn gọn, thống nhất nội dung.

"Diễn tập an toàn – nghi ngờ rò rỉ hóa chất."

Người dân xung quanh được yêu cầu ở yên trong nhà.

Học sinh các trường lân cận được cho nghỉ sớm.

Không có hình ảnh, không có livestream, không có câu hỏi được trả lời.

Bên trong vòng phong tỏa,

trường học chìm dần vào ánh đỏ và im lặng.

Và ở đâu đó trong tòa nhà ấy,

một con mắt trên bục giảng vẫn mở to,

kiên nhẫn chờ đợi.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 40 - Sau khi tiếng chân dừng lại


Không gian trong lớp học đột ngột trống rỗng.

Không phải vì yên tĩnh hoàn toàn — mà vì những âm thanh còn lại quá đơn điệu để che đi cảm giác sống sót vừa qua.

Tiếng thở nặng nề vang lên khắp nơi, đứt quãng, không đồng nhịp.

Có người thở bằng mũi, khò khè vì cổ họng khô rát; có người há miệng mà không phát ra tiếng, lồng ngực phập phồng như sắp nứt ra.

Bên ngoài cánh cửa, những tiếng va đập vẫn còn.

Không còn dồn dập như lúc đầu, mà rời rạc — từng cú một, nặng, chậm, như có thứ gì đó vẫn đang thử... kiên nhẫn gõ vào ranh giới mỏng manh này.

Mỗi lần cửa rung nhẹ, vài người trong lớp lại vô thức giật vai, bàn tay siết chặt hơn quanh cán vũ khí tạm bợ.

Ánh sáng đỏ từ bên ngoài rọi qua cửa sổ, kéo dài thành những vệt xiên trên sàn lớp học.

Những chiếc bàn bị xô lệch, ghế ngã chồng chéo, bóng người đổ dài méo mó, như thể căn phòng cũng đang thở cùng họ — nặng nề và bất ổn.

Không ai lên tiếng.

Đến lúc này, cơn hoảng loạn vẫn chưa tan.

Nó không còn bộc phát, không còn gào thét, mà co rút lại bên trong từng người, bám chặt vào lồng ngực.

Ở góc lớp, nữ sinh vừa hét lúc nãy đang ngồi co người xuống.

Hai tay ôm chặt lấy đầu, các ngón tay cắm sâu vào tóc như thể sợ chỉ cần buông ra thôi thì thứ gì đó sẽ tràn vào.

Đôi mắt cô mở to, đồng tử rung nhẹ, không tập trung vào bất kỳ ai — chỉ dán chặt vào khoảng không trước mặt, nơi dường như vẫn còn lưu lại hình ảnh mà cô chưa kịp quên.

Không ai tiến lại gần ngay.

Ánh nhìn của mọi người chỉ dừng ở đó trong chốc lát rồi lảng đi, không phải vì thờ ơ, mà vì không ai chắc mình nên làm gì.

Một người đàn ông trung niên — giáo viên — cuối cùng bước ra khỏi đám đông.

Áo sơ mi của ông nhăn nhúm, cổ áo ướt đẫm mồ hôi, nhưng bước chân vẫn chậm rãi.

Ông ngồi xuống cách nữ sinh một khoảng vừa đủ, không chạm vào ngay, giọng nói thấp và đều, cố giữ cho nó không run.

"Không sao... em đang ở trong lớp học rồi," ông nói, từng từ một, như đang tự nhắc chính mình.

"Cửa đã chặn.

Không có gì vào được đâu."

Nữ sinh không đáp.

Nhưng nhịp thở của cô chậm lại một chút.

Còn lại trong lớp, mọi người tựa lưng vào bàn ghế, có người ngồi bệt xuống sàn.

Ánh mắt họ lướt qua nhau — mệt mỏi, trống rỗng, và nặng trĩu.

Không ai cần hỏi tình trạng của ai nữa; những vết xước, những cánh tay run rẩy, những cái nhìn lạc thần... tất cả đã là câu trả lời.

Lang Huyền Bạch đứng dựa gần cửa sổ.

Anh không nhìn ra ngoài.

Ánh đỏ hắt lên gò má, làm đường nét khuôn mặt anh cứng lại.

Tay anh vẫn nắm chặt vũ khí, nhưng lực đã giảm đi — chỉ còn đủ để nhắc nhở bản thân rằng mình chưa được phép buông.

Bên ngoài, một cú va đập nữa vang lên.

Nhẹ hơn trước.

Rồi im lặng.

Không ai nói ra, nhưng trong đầu tất cả đều hiểu:

Khoảng lặng này không phải là an toàn.
 
Thiên Vọng Kiếp
Chương 45 - Kế hoạch trong lớp học và hai ngày bên ngoài


Trong lớp học, sự im lặng không còn nguyên vẹn như trước.

Không phải vì bên ngoài yên ắng hơn — mà vì bên trong đã không chịu nổi việc không nói gì nữa.

Bàn ghế vẫn chèn cửa.

Ánh sáng đỏ ngoài hành lang lọt qua khe cửa sổ cao, hắt lên trần lớp những mảng màu như vết bầm đang lan.

Không khí đặc quánh mùi mồ hôi cũ, nhựa cháy nhẹ và kim loại rỉ từ vũ khí tạm bợ.

Lang Huyền Bạch đứng gần bảng, tay đặt lên mép bàn giáo viên.

Đầu ngón tay anh siết nhẹ, rồi thả ra, để lại một vệt ẩm mờ trên gỗ.

Một nam sinh lên tiếng trước, giọng khàn vì la hét quá lâu:

"Chúng ta... không thể cứ ngồi chờ thế này được."

Cậu liếm môi, ánh mắt đảo nhanh quanh lớp rồi dừng ở cánh cửa bị chặn.

"Bên ngoài... tụi đó không biến mất."

Một nữ sinh khác, đang quấn lại băng vải trên cổ tay, gật đầu rất nhẹ.

"Ừ... mà cửa này... cũng không chịu nổi mãi đâu."

Giáo viên nam đứng dựa tường, vai hơi trĩu xuống.

Ông hắng giọng, nhưng câu nói bật ra không tròn:

"Phải... phải có kế hoạch.

Ít nhất là... biết mình đang làm gì."

Một giáo viên nữ nhìn xuống con dao cắt giấy trong tay, ngón cái miết lên cán nhựa đã mòn.

"Thoát ra bằng cách nào?"

Bà ngẩng lên, mắt đỏ nhẹ.

"Hay là... tìm chỗ khác an toàn hơn trong trường?"

Câu hỏi rơi xuống sàn, không ai trả lời ngay.

Lang Huyền Bạch hít vào.

Không sâu.

Không dài.

Chỉ đủ để lồng ngực giãn ra một chút.

Anh ngẩng đầu.

"Chúng ta phải có kế hoạch," anh nói, giọng không lớn, nhưng dứt khoát.

"Và trước hết... phải thống nhất một điều."

Mọi ánh mắt quay về phía anh.

"Nếu còn mỗi người nghĩ một kiểu," anh tiếp, ánh nhìn lướt qua từng gương mặt mệt mỏi, "thì chúng ta sẽ chết từng người một.

Không phải vì bọn ngoài kia mạnh... mà vì chúng ta tự tan trước."

Một nam sinh cau mày:

"Nhưng kế hoạch là gì?

Đánh ra ngoài à?

Hay trốn mãi?"

Lang Huyền Bạch lắc đầu rất nhẹ.

"Chưa đủ thông tin để quyết định."

Anh chỉ tay về phía cửa sổ.

"Nhưng rõ ràng là... nơi này không phải ngẫu nhiên.

Trường học này —"

Anh dừng lại, như đang chọn từ.

"— đang bị dùng làm một điểm."

Một nữ sinh nuốt khan.

"Điểm... gì?"

Anh không trả lời ngay.

Chỉ nhìn về phía cánh cửa, nơi tiếng va đập đã thưa dần, nhưng không biến mất hẳn.

"Chúng ta cần biết," anh nói chậm, "cái gì kích hoạt chúng.

Cái gì khiến chúng tập trung.

Và... cái gì khiến chúng dừng lại."

Không ai phản bác.

Không phải vì họ tin anh tuyệt đối — mà vì không còn phương án nào khác.



Bên ngoài trường.

Trấn chủ Kinh Sư đứng dưới mái che tạm dựng bên lề đường.

Sương mù vẫn dày, nhưng đã bị đèn công vụ cắt thành từng lớp xám nhạt rung nhẹ.

Phía xa, hàng rào phong tỏa kéo dài, cảnh sát và lực lượng đặc biệt đứng rải rác, không ai nói lớn.

Anh áp điện thoại lên tai.

Đầu dây bên kia, giọng nói trầm, nhanh, dồn câu:

"Xác nhận lại.

Bên trong còn bao nhiêu người sống?"

Trấn chủ hơi nheo mắt, ánh nhìn không rời khỏi khu trường tối sẫm.

"Ít nhất mười lăm.

Có thể hơn."

"Hiện tượng đã kéo dài bao lâu?"

"Bốn mươi tám giờ," anh đáp ngay.

"Hai ngày."

Có một khoảng lặng ngắn.

Rồi giọng bên kia hạ thấp:

"Có dấu hiệu mở rộng không?"

Trấn chủ nghiêng đầu rất nhẹ, như đang lắng nghe không phải cuộc gọi — mà là thứ gì đó khác trong không khí.

"Chưa," anh nói.

"Nhưng áp lực đang tăng.

Kết giới ổn định... một cách bất thường."

"Ý anh là?"

Khóe miệng Trấn chủ động nhẹ, nhưng không thành cười.

"Ý tôi là," anh đáp, "bên trong đang bị giữ lại.

Không phải giam cầm... mà là thử nghiệm."

Đầu dây bên kia im lặng lâu hơn.

"Chỉ thị?"

Trấn chủ hỏi.

"...Tiếp tục phong tỏa.

Không can thiệp trực tiếp," giọng kia nói chậm.

"Ưu tiên quan sát."

Trấn chủ hạ điện thoại xuống.

Ánh mắt anh tối lại một chút, không rõ vì sương hay vì suy nghĩ.

"Quan sát..." anh lặp lại rất khẽ.

Anh quay lưng về phía trường học.

Trong khoảnh khắc, ánh sáng đỏ bên trong hắt lên kính mắt anh, phản chiếu thành một vệt mỏng, như vết cắt.

Bên trong — mười lăm người đang cố tìm cách sống sót.

Bên ngoài — cả một hệ thống đang chờ xem ai sẽ bị loại trước.

Hai ngày đã trôi qua.

Và không bên nào còn dư thời gian.
 
Back
Top Dưới