[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Thiên Vọng Kiếp
Chương 20 - ĐÁP ÁN
Chương 20 - ĐÁP ÁN
Sau những mạch suy nghĩ.
Anh đứng tách ra một khoảng vừa đủ để không bị coi là rời nhóm, nhưng cũng đủ để không bị cuốn vào nhịp thở hỗn loạn của người khác.
Ở nơi này, quá gần đồng nghĩa với nhiễu.
Quá xa đồng nghĩa với bị ghi nhận.
Anh bắt đầu nghĩ lại.
Không phải những gì vừa xảy ra.
Mà là những gì đã xảy ra từ đầu.
Dấu chân không tồn tại.
Không phải vì họ không bước đi.
Mà vì chuyển động không được công nhận.
Nếu nơi này không thừa nhận "đi", thì dấu vết của việc đi cũng không có lý do để tồn tại.
Ý niệm "nói" từng bị cắt đứt.
Không phải miệng không mở được.
Mà là hành vi phát ngôn bị tước quyền tồn tại.
Khi đó, chỉ một người hét lên.
Chỉ một người phá vỡ trạng thái chung.
Và không gian lập tức can thiệp.
Không được quay đầu.
Không được chạy.
Và không được nhìn thẳng.
Ba điều cấm.
Ba hành vi xác nhận bản thân.
Quay đầu — là xác nhận một cái gì đó.
Chạy — là xác nhận hướng đi.
Nhìn thẳng — là xác nhận đối tượng.
Tất cả đều là hành vi khẳng định: "Tôi đang ở đây."
Huyền Bạch nhắm mắt trong chốc lát.
Hiện tại, mọi người đang thử và nói chuyện.
Cãi nhau.
Thở dốc.
Thậm chí có kẻ bật cười khô khốc vì căng thẳng.
Không gian không phản ứng.
Vì sao?
Anh mở mắt.
Câu trả lời hiện ra không cần lời giải thích.
Không phải vì những điều cấm đã biến mất.
Mà vì chúng đã được phân tán.
Không ai nói một mình.
Không ai nhìn thẳng một mình.
Không ai hành động tách biệt hoàn toàn.
Mọi hành vi đều bị hòa loãng trong tập thể.
Ý niệm "nói" không còn là hành vi cá nhân, mà trở thành nhiễu nền.
Không gian không còn xác định được ai đang xác nhận sự tồn tại của chính mình.
Họ không còn tồn tại rõ ràng.
Họ tồn tại như một khối mờ.
Giống như sương.
Huyền Bạch rùng mình.
Anh hiểu ra vì sao kẻ lúc nãy làm ngược lại không chết.
Hắn không đủ nổi bật để bị xóa.
Nhưng cũng không đủ hòa tan để được an toàn.
Hắn bị chỉnh sửa.
Như một điểm nhiễu được làm mờ.
Một suy nghĩ lạnh lẽo trượt qua tâm trí anh:
Nếu một người nói đủ to, đủ rõ, đủ khác biệt —
Không gian sẽ lại "nghe" thấy.
Nếu một người nhìn đủ lâu, đủ thẳng —
Không gian sẽ lại "nhìn lại".
Nếu một người đứng yên quá lâu —
Không gian sẽ xác nhận: thứ này không còn di chuyển cùng tập thể.
Huyền Bạch không nói ra kết luận của mình.
Anh chỉ dịch chuyển vị trí, chậm rãi, hòa vào quỹ đạo chung của nhóm — không dẫn đầu, không tụt lại.
Không gian phía xa vẫn im lặng.
Nhưng anh biết.
Nó không im vì không thấy.
Mà vì hiện tại, chưa có cá thể nào đủ "rõ" để bị xử lý.
Và khoảnh khắc đầu tiên có người muốn trở nên khác biệt...
Không gian sẽ không cần học lại.
Nó đã nhớ rồi.