[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thiên Tinh Kì Vực
Chap 20
Chap 20
Chương 20: Hào Quang Và Lồng Giam Vàng
Cái danh hiệu Trưởng lão trẻ tuổi nhất lịch sử Ngọc gia không chỉ là một cái hư danh.
Nó đi kèm với những đặc quyền thực tế khiến bất kỳ tu sĩ nào cũng phải đỏ mắt ghen tị.
Tại Tây Châu, nơi tài nguyên là máu chốt của sự sinh tồn, Ngọc Thanh Minh hiện đang đứng trên đỉnh cao của sự ưu ái.
Mỗi tháng, Thanh Minh nhận được bổng lộc cố định là 100 viên Tinh thạch thượng hạng, cùng với quyền được chọn một món tài nguyên bất kỳ trong kho tàng của gia tộc - từ thảo dược quý hiếm đến các mảnh khoáng thạch cấp 4.
Tuy nhiên, điều quan trọng nhất mà cậu nhận được chính là bí tịch về cách đột phá Tứ Mạch.
Nếu Tam Mạch là quá trình "Khắc Tâm", biến viên pha lê thành một linh thú hay vật thể có linh tính để khuếch đại tinh lực, thì Tứ Mạch là quá trình "Xây Cung".
Lúc này, tu sĩ phải dùng một lượng Lưu Ly khổng lồ để kiến tạo một tòa cung điện bao quanh Tâm Tinh Thể đã khắc họa.
Tòa cung điện này đóng vai trò như một pháo đài bảo vệ, đồng thời là một lò luyện tinh lực cực đại.
Đối với Thanh Minh, cậu phải xây dựng một Kiếm Cung để con Kiếm Long của mình cư ngụ.
Quá trình này vô cùng tốn kém và gian khổ; ngay cả những thiên tài tư chất Thượng đẳng cũng phải mất ít nhất 3 năm ròng rã bế quan mới có thể xây xong nền móng của tòa cung điện ấy.
Danh tiếng của "Kiếm Long Trưởng lão" 15 tuổi không chỉ dừng lại trong phạm vi Ngọc gia hay Lăng gia, mà nó đã bay xa đến tận trung tâm của Tây Châu, lọt vào tai của một trong mười thế lực siêu cấp nhất: Bạch gia.
Khác với Ngọc gia chỉ là một thế lực hạng trung, Bạch gia cai trị hàng trăm tòa thành thị, nắm giữ những mạch tinh thạch khổng lồ và có các cao thủ Lục Tinh (Tiên cảnh) trấn giữ.
Tại Bạch gia, cuộc chiến giành ngôi vị Tộc trưởng đời tiếp theo đang diễn ra cực kỳ khốc liệt giữa các Thiếu chủ (con của Tộc trưởng đương nhiệm).
Bạch Vân Phi, một trong những Thiếu chủ đầy tham vọng, đã chú ý đến Thanh Minh.
Trong mắt cô, Thanh Minh không chỉ là một nhân tài đột phá Tam Mạch sớm, mà còn là một "con bài chiến lược" có thể lôi kéo Nhị trưởng lão Ngọc Thanh Sơn và cả thế lực Ngọc gia về phe mình trong cuộc chiến vương quyền.
Thanh Minh được triệu tập cùng phụ thân đến Bạch Kim Thành, tòa thành chính của Bạch gia.
Sự xa hoa ở đây vượt xa trí tưởng tượng của cậu: tường thành được khảm tinh thạch tỏa sáng ban đêm, tu sĩ Nhị Mạch ở đây chỉ là lính canh cổng.
Trong đại điện tráng lệ, Bạch Vân Phi ngồi trên cao, nhìn Thanh Minh bằng ánh mắt của một kẻ đi săn:
"Thiên tài 15 tuổi đột phá Tam Mạch, lại có Kiếm Long Tinh Khí.
Ngọc gia quả thực đã nuôi dạy được một con rồng tốt.
Tuy nhiên, rồng nhỏ thì cần biển lớn để vẫy vùng.
Thanh Minh, ngươi có muốn trở thành người của Bạch gia không?"
Lời đề nghị này không đơn giản là gia nhập, mà Bạch Vân Phi muốn Thanh Minh ở rể.
Đây là một vinh dự tối cao nhưng cũng là một cái lồng giam vàng đối với một tu sĩ có lòng tự trọng.
Để thể hiện thành ý, Bạch Vân Phi gọi đứa con gái út của mình ra: Bạch Linh Nhi.
Trái ngược hoàn toàn với sự uy quyền của mẹ, Linh Nhi là một cô bé tầm tuổi Thanh Minh nhưng lại vô cùng rụt rè, nhút nhát.
Cô bé cúi gầm mặt, tay vân vê tà áo, đôi mắt to tròn lấp lánh sự sợ hãi khi phải đứng trước đám đông.
Linh Nhi vốn là người ít được quan tâm nhất trong số các con của Bạch Vân Phi vì tư chất chỉ ở mức Trung đẳng, nhưng lúc này cô lại trở thành "mồi nhử" hoàn hảo.
Đối với Ngọc gia, đây là một miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
Được thông gia với một thế lực siêu cấp như Bạch gia là cơ hội ngàn năm có một để gia tộc thăng hạng.
Tộc trưởng Ngọc Hải và các trưởng lão khác lập tức đồng ý, thậm chí còn ra lệnh cho Thanh Minh phải tìm mọi cách để lấy lòng Bạch Vân Phi và Bạch Linh Nhi.
Chỉ có Ngọc Thanh Sơn là vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Ông biết rõ, ở rể Bạch gia nghĩa là Thanh Minh sẽ phải phục vụ cho tham vọng của Bạch Vân Phi, trở thành một thanh kiếm giết người cho cô ta.
Nhưng trước sức ép của tộc trưởng và uy thế của Bạch gia, ngay cả ông cũng không thể phản đối công khai.
"Thanh Minh, con hãy suy nghĩ kỹ."
Ngọc Thanh Sơn thì thầm khi hai cha con đi dạo trong vườn hoa của Bạch phủ.
"Bạch Linh Nhi là một cô bé lương thiện, nhưng mẹ của nó là một con cáo già.
Ở đây, một bước đi sai, con sẽ tan xương nát thịt."
Thanh Minh nhìn Bạch Linh Nhi đang ngồi một mình bên hồ sen, vẻ mặt cô bé u buồn như một bông hoa bị héo.
Cậu cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ.
Cậu cũng từng là một đứa trẻ được bảo bọc, rồi bị ném vào giữa những âm mưu tàn khốc.
Cậu tiến lại gần, không dùng uy áp của một Trưởng lão, mà chỉ như một người bạn:
"Linh Nhi tiểu thư, sen ở đây đẹp thật, nhưng có vẻ cô không thích nó lắm?"
Linh Nhi giật mình, ngước nhìn Thanh Minh, đôi má ửng hồng vì ngượng ngùng: "Tôi... tôi chỉ thấy nơi này quá rộng lớn, quá lạnh lẽo.
Thanh Minh ca ca... huynh thực sự muốn ở lại đây sao?"
Thanh Minh nhìn lên bầu trời xa xăm của Tây Châu.
Cậu biết rằng con đường đột phá Tứ Mạch của mình sẽ kéo dài ít nhất 3 năm tới, và 3 năm này, cậu sẽ phải sống giữa ranh giới của một "con rể hào nhoáng" và một "kẻ hầu cận trung thành".
"3 năm để xây dựng Kiếm Cung, cũng là 3 năm để mình quan sát thế lực siêu cấp này hoạt động thế nào."
Thanh Minh thầm nhủ.
Cậu biết mình không thể từ chối, ít nhất là lúc này.
Để bảo vệ Ngọc gia, để bảo vệ cha mình khỏi những rắc rối, cậu phải chấp nhận cái "hợp đồng hôn nhân" chính trị này.
Nhưng Kiếm Long trong người cậu lại đang khẽ gầm lên.
Nó không muốn bị nhốt trong cung điện rực rỡ này, nó muốn bay cao hơn, xa hơn thế nữa.
Hành trình của vị Trưởng lão 15 tuổi giờ đây rẽ sang một hướng hoàn toàn mới: Bước vào trung tâm của quyền lực Tây Châu, đối mặt với những Thiếu chủ đầy mưu mô, và bắt đầu công cuộc "Xây Cung" đầy gian nan trong khi phải che chở cho một cô bé nhút nhát giữa bão tố vương quyền.