Chương 1: Kiếm Khởi Tây Châu
Ánh hoàng hôn tại Tây Châu luôn mang một sắc vàng óng ả như những dải lụa thêu trải dài trên những đồng cỏ bát ngát.
Gió thổi qua đại ngàn, mang theo mùi cỏ dại và sự khô hanh đặc trưng của vùng đất thương mại sầm uất này.
Tuy nhiên, bên trong võ đường của Ngọc Gia — một gia tộc cấp trung tọa lạc tại biên thùy Tây Châu, bầu không khí lại đặc quánh sự nghiêm trang và tiếng thở dốc nặng nề.
"Chín trăm chín mươi tám... chín trăm chín mươi chín... một ngàn!"
Ngọc Thanh Minh buông tay khỏi thanh xà ngang, cả cơ thể thiếu niên mười lăm tuổi ướt đẫm mồ hôi, làn da hơi ửng đỏ vì vận động quá mức.
Cậu không vội nghỉ ngơi mà lập tức ngồi xuống, điều hòa nhịp thở theo một tiết tấu kỳ lạ.
Dù chưa thức tỉnh Tinh Cung, nhưng Thanh Minh hiểu rõ, một cơ thể cường tráng là cái bình chứa vững chãi nhất cho tinh lực sau này.
Cậu sở hữu một gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm luôn toát lên vẻ điềm tĩnh quá tuổi.
Giữa một thế giới mà Tinh Thể Giả làm chủ, kẻ chưa thức tỉnh chỉ là phàm nhân yếu ớt, và Thanh Minh đã dành mười năm qua để trui rèn phần "phàm" đó đến mức cực hạn.
Cộp.
Cộp.
Tiếng bước chân vững chãi vang lên từ phía cửa võ đường.
Một người đàn ông trung niên, vai rộng, đôi mắt sắc sảo như chim ưng bước vào.
Trên ngực áo ông thêu bốn gạch dọc lấp lánh — minh chứng cho tu vi Tinh Cung Tứ Mạch.
Đó chính là Ngọc Thanh Sơn, phụ thân của Thanh Minh, đồng thời là một Trưởng lão có thực quyền trong tộc.
"Thanh Minh, vẫn còn luyện tập sao?" giọng ông trầm thấp nhưng đầy uy lực.
Thanh Minh đứng dậy, chắp tay hành lễ: "Phụ thân.
Con muốn đảm bảo trạng thái tốt nhất."
Ngọc Thanh Sơn nhìn con trai, trong mắt thoáng qua một tia hài lòng nhưng nhanh chóng bị sự nghiêm nghị thay thế: "Tốt.
Nhưng hôm nay dừng ở đây thôi.
Sáng mai là Đại lễ thức tỉnh của lứa thiếu niên mười lăm tuổi.
Đây là bước ngoặt lớn nhất đời người.
Nếu thức tỉnh thành công, con sẽ bước vào con đường Tinh Thể Giả, nếu thất bại... con chỉ có thể quản lý sổ sách cho gia tộc ở các khu chợ."
Ông dừng lại một chút, đặt tay lên vai con trai: "Tộc trưởng và các vị Trưởng lão đều sẽ có mặt.
Đừng để bản thân áp lực quá.
Về tắm rửa và nghỉ ngơi đi."
Sáng hôm sau, bầu trời Ngọc Gia trang rộn ràng hơn hẳn.
Quảng trường trung tâm được lát bằng đá xanh, chính giữa đặt một khối Định Tinh Thạch khổng lồ cao quá đầu người, tỏa ra những luồng dao động tinh thuần.
Ngọc gia là gia tộc cấp trung, Tộc trưởng Ngọc Hải là một cao thủ Tinh Cung Ngũ Mạch, dưới trướng có hàng chục Trưởng lão Tứ mạch và Tam mạch.
Với một gia tộc ở Tây Châu, việc có thêm những mầm non tiềm năng là huyết mạch để duy trì các tuyến đường thương mại.
Thanh Minh đứng trong hàng ngũ cùng khoảng ba mươi thiếu niên khác.
Cậu liếc nhìn xung quanh.
Ở phía đầu hàng là Ngọc Lâm — con trai của Đại trưởng lão.
Ngọc Lâm mang vẻ mặt kiêu ngạo, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Thanh Minh với vẻ khinh khỉnh.
Ở Ngọc gia, ai cũng biết Thanh Minh nỗ lực rèn luyện, nhưng trong thế giới này, nỗ lực đôi khi không thắng nổi thiên phú.
"Đại lễ bắt đầu!"
Tiếng hô của chấp sự vang lên.
Tộc trưởng Ngọc Hải bước lên đài cao.
Ông mặc trường bào màu lam, khí thế thâm trầm.
Ánh mắt ông quét qua đám thiếu niên, dừng lại một chút ở Thanh Minh và Ngọc Lâm.
"Lên tinh đài!"
Từng thiếu niên bước lên, đặt tay vào Định Tinh Thạch.
"Ngọc Bình, Tinh Cung Nhất Mạch, Thủy đạo, tư chất Hạ đẳng!"
"Ngọc Linh, không thể thức tỉnh..."
Tiếng khóc, tiếng cười đan xen.
Cho đến khi Ngọc Lâm bước lên.
Hắn đặt tay lên đá, một luồng sáng vàng rực rỡ bùng phát, kéo theo những tia sét nhỏ lân tinh.
"Ngọc Lâm!
Tinh Cung Nhất Mạch, Lôi đạo, tư chất Thượng đẳng!"
Cả quảng trường xôn xao.
Tộc trưởng Ngọc Hải mỉm cười gật đầu.
Thượng đẳng tư chất là thiên tài trăm năm có một của Ngọc gia, tương lai chắc chắn sẽ đạt đến Ngũ mạch, thậm chí là có hy vọng chạm đến ngưỡng cửa của Tiên cấp — Thiên Cung Lục Tinh.
"Tiếp theo, Ngọc Thanh Minh!"
Thanh Minh hít một hơi thật sâu, bước từng bước vững chãi lên đài.
Cậu cảm nhận được ánh mắt lo lắng của cha mình phía dưới.
Đặt bàn tay lên khối đá lạnh lẽo, Thanh Minh nhắm mắt lại.
Uỳnh!
Trong thức hải của cậu, một tiếng nổ trầm đục vang lên.
Một không gian tối tăm đột ngột mở rộng, đó chính là Tinh Cung.
Giữa không gian đó, một luồng khí tức sắc lạnh, bén nhọn như muốn xé toạc hư không hình thành.
Một thanh kiếm hư ảo trôi nổi giữa trung tâm Tinh Cung.
Định Tinh Thạch phát ra ánh sáng màu trắng bạc, không quá chói lòa nhưng rất ổn định.
Tộc trưởng Ngọc Hải quan sát kỹ các vân sáng trên đá rồi dõng dạc tuyên bố:
"Ngọc Thanh Minh, Tinh Cung Nhất Mạch, Kiếm đạo, tư chất Trung đẳng!"
Dưới đài, tiếng bàn tán rộ lên nhưng không quá kinh ngạc.
"Kiếm đạo sao?
Lưu phái này tấn công mạnh nhưng rất tiêu tốn Lưu Ly."
"Tư chất Trung đẳng, cũng thường thôi, trong đám này còn có Ngọc Hoa cũng tư chất Trung đó."
Thanh Minh thu tay lại, vẻ mặt bình thản.
Cậu không thất vọng, cũng chẳng vui mừng quá trớn.
Trung đẳng nghĩa là cậu có tư chất ở mức bình thường, không phải phế vật nhưng cũng chẳng phải thiên tài để được gia tộc dồn toàn lực bồi dưỡng như Ngọc Lâm.
Nhưng với Thanh Minh, chỉ cần cánh cửa Tinh Cung mở ra, đó đã là cơ hội duy nhất cậu cần.
Cùng lúc đó, Ngọc Hoa — một thiếu nữ có mái tóc buộc cao cũng vừa thức tỉnh xong với tư chất Trung đẳng thuộc Thủy đạo.
Cô nhìn Thanh Minh, khẽ gật đầu như một sự đồng cảm giữa những người "bình thường".
Buổi tối sau đại lễ, Thanh Minh ngồi xếp bằng trong phòng kín.
Cậu bắt đầu quan sát Tinh Cung của mình.
Đúng như quy luật của thế giới này, giữa không gian Tinh Cung vừa hình thành, một viên tinh thể hình lục lăng, trong suốt và tỏa ra ánh sáng huyền ảo đang trôi nổi.
Đó chính là Tinh Thể Lưu Ly.
"Mỗi ngày một viên..."
Thanh Minh thầm nhủ.
Cậu cầm viên Lưu Ly ra lòng bàn tay.
Viên tinh thể nhỏ bé này chứa đựng năng lượng mà mọi Tinh Thể Giả đều khao khát.
Cậu bóp mạnh.
Rắc!
Viên Lưu Ly vỡ vụn, hóa thành một luồng khí trắng bạc bao phủ lấy toàn bộ Tinh Cung.
Thanh Minh cảm nhận được một luồng sức mạnh sắc lẹm chạy dọc theo kinh mạch.
Cậu đưa ngón trỏ ra, một tia kiếm khí mỏng manh nhưng sắc bén lóe lên ở đầu ngón tay, chém đứt một góc bàn gỗ cạnh đó.
"Đây là Tinh lực Kiếm đạo..."
Tuy nhiên, cảm giác đó biến mất rất nhanh.
Một viên Lưu Ly chỉ duy trì được một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Để chiến đấu lâu dài hoặc thi triển những chiêu thức mạnh mẽ, người ta cần tích lũy hàng trăm, hàng ngàn viên Lưu Ly, hoặc sử dụng Tinh Thạch (tiền tệ) để gia tốc thời gian trong Tinh Cung nhằm sản xuất Lưu Ly nhanh hơn.
"Mình là tư chất Trung đẳng, tài nguyên nhận được từ tộc mỗi tháng chắc chắn không nhiều bằng Ngọc Lâm.
Nếu cứ theo tốc độ này, mình sẽ mãi mãi tụt lại phía sau."
Thanh Minh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ hướng về phía dải đồng cỏ Tây Châu đại ngàn.
Ở thế giới Thiên Tinh Kì Vực này, ranh giới giữa các vực là màn năng lượng bất khả xâm phạm đối với kẻ yếu.
Ngọc gia chỉ là một hạt cát ở Tây Châu, và Tây Châu cũng chỉ là một phần của ngũ vực.
Cậu biết, để vươn tới cảnh giới Tiên — Thiên Cung ngũ tinh đến cửu tinh, hay thậm chí là Tôn Giả trong truyền thuyết, cậu không thể chỉ dựa vào vài viên Lưu Ly ít ỏi mỗi ngày.
"Cần phải có Tinh Thạch.
Cần phải ra ngoài rèn luyện."
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.
Ngọc Sơn bước vào, trên tay cầm một chiếc túi nhỏ.
Ông đặt nó lên bàn, bên trong là mười viên đá lấp lánh tỏa ra năng lượng nồng đậm.
"Đây là mười viên Tinh Thạch sơ cấp, là phần thưởng của tộc cho người thức tỉnh, và cũng là một phần tích cóp của ta.
Thanh Minh, Kiếm đạo là lưu phái cực đoan, nếu trình độ lưu phái của con chỉ ở mức Phổ thông, con sẽ không bao giờ đấu lại những kẻ dùng Hỏa đạo hay Lôi đạo.
Con cần phải tìm hiểu sâu hơn về 'kiếm ý'."
Thanh Minh nhìn những viên Tinh Thạch, rồi nhìn cha mình.
Cậu hiểu, ở gia tộc cấp trung này, mười viên Tinh Thạch cũng là một con số không hề nhỏ.
"Con hiểu, thưa cha.
Con sẽ không để phí hoài những viên Lưu Ly này."
Trong đôi mắt của thiếu niên mười lăm tuổi, một ngọn lửa tham vọng thầm lặng bắt đầu nhen nhóm.
Cậu không cần sự tung hô của đám đông, cậu chỉ cần một thanh kiếm và đủ Lưu Ly để chém rách bầu trời này.