Khác Thiên thần ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]

Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 19


"Em ấy là học sinh mới, và học ở lớp tôi."

Hiệu trưởng vốn đang ngủ gật trên bàn, nghe anh nói vậy thì giật mình tỉnh giấc, ngỡ ngàng hỏi, "Gì cơ?"

Taehyung chỉ cậu, kiên nhẫn nói, "Em ấy là học sinh mới, học ở lớp tôi."

Hiệu trưởng ngớ người, rồi cười mấy tiếng, khó khăn nói, "Kim Thiếu à, tôi biết nhà anh giàu ghê lắm, chỉ cần một cái xua tay thôi là hủy hoại được cái trường này rồi.

Nhưng làm phiền anh nghĩ đến toàn diện, cậu ấy chỉ là học sinh mới, còn anh lên năm tư rồi, là năm cuối.

Làm sao cậu ấy có thể học cùng anh?"

Taehyung cau mày, hỏi, "Vậy phải làm sao để em ấy có thể học cùng tôi?"

Hiệu trưởng nhìn Jungkook, ánh mắt lóe lên một tia sáng, giống như vừa phát hiện ra một nhân tài, rồi ông búng tay, nói, "Tài năng."

Taehyung nhìn cậu, hỏi, "Em vẽ tranh được không?"

Jungkook nhìn anh, rồi nhìn hiệu trưởng, chợt chạm với ánh mắt tìm tòi và đầy hứng thú của ông, cậu cười mỉm, đáp, "Được."

Bàn tay nhỏ nhắn siết chặt tay anh, giọng nói cậu lại vang lên, "Nhưng, anh sẽ là nhân vật chính."

Đến mười phút sau, giờ học đã bắt đầu, Taehyung thoải mái cúp tiết trước mặt hiệu trưởng, ngang nhiên ngồi ở nơi hàng cây gần cổng trường - vị trí trước kia anh vẽ cậu.

Jungkook ngồi trên ghế cách xa anh một khoảng, trước mặt cậu là giá vẽ và những bút màu.

Hiệu trưởng đứng một bên, nói, "Nếu cậu có thể chinh phục được tôi, dù có phải bỏ chức hiệu trưởng này, tôi cũng cam tâm."

Jungkook cười nhạt, nói, "Không cần, chỉ cần ông cho tôi học cùng với Taehyung là được."

Hiệu trưởng gật đầu, "Miễn phí tiền học phí cho cậu cũng được."

Jungkook nhìn Taehyung, ánh mắt trở nên ôn hòa làm ai nhìn vào cũng dịu lòng.

Nếu không phải khoảng cách khá xa, Taehyung đã có cảm giác cậu đang ngắm nhìn cả tâm hồn mình.

Bởi...

ánh mắt ấy quá trong trẻo.

Hiệu trưởng hiểu ý, im lặng nhìn cậu tiến hành vẽ.

Bàn tay cậu khẽ di chuyển, những đường nét đậm mảnh xuất hiện trên tờ giấy trắng.

Tựa như nghĩ đến ai, cậu cười khẽ một tiếng.

Ánh mắt nhìn anh càng thêm yêu thương.

Tựa như nhớ nhung một người đã chờ thật lâu.

Tựa như thỏa mãn tấm lòng khi được vẽ chân dung người.

Tựa như hạnh phúc khi được ngắm nhìn người.

Một khuôn mặt dần được hoàn thành.

Đôi mắt màu đen hẹp dài, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi hồng nhạt mím chặt.

Jungkook cảm thán một tiếng.

Hoàng đế a... sau 3000 năm, anh vậy mà vẫn không hề thay đổi.

Một bộ đồ cổ trang đỏ rực, biểu cảm khuôn mặt đầy kiêu ngạo, không gian màu đen huyền ảo, một vị hoàng đế ngạo nghễ và quyến rũ.

Mái tóc màu nâu dài ngang lưng được buộc lại bởi sợi dây màu đỏ, cùng với ánh mắt sắc bén, càng khiến anh thêm uy nghiêm.

Từ khi nào, hiệu trưởng đứng phía sau cậu đã chết đứng, khuôn mặt thể hiện sự kinh ngạc rõ rệt.

Taehyung nhíu mày, không rõ cậu vẽ cái gì.

Hiệu trưởng nuốt một ngụm nước miếng, nhỏ giọng nói, "Tuyệt phẩm..."

Chính vì ông đứng đằng sau, nên giờ đây ngoài cậu ra, ông chính là người thứ hai đối mặt với bức tranh.

Ánh mắt kiêu ngạo của vị hoàng đế kia nhìn ông chằm chằm, bộ đồ màu đỏ rực như máu, mái tóc dài, và thêm cả khung cảnh đen tối phía sau.

Bức tranh quá chân thật, đến mức ông cho rằng, vị hoàng đế này đang đứng trước mặt mình, lạnh lùng nhìn ông, và hiên ngang ra lệnh, "Ngươi chết đi."

Đúng vậy, như một lời uy biếp đáng sợ.

Và đây... chính là ấn tượng đầu tiên của cậu với Taehyung.

Khi bức tranh được hoàn thành, vị hoàng đế vẫn sừng sững đứng yên trên mặt đất, như mang theo một sức mạnh phi thường.

Nhưng ánh mắt lại là vẻ lạnh lẽo xa lạ.

Một giọt nước rơi xuống.

Đôi mắt Jungkook đỏ hoe, nước mắt từ khóe mắt rơi xuống.

Taehyung tối sầm mặt, đi tới gần cậu, hỏi, "Sao thế?"

Khi nhìn vào bức tranh, vẻ mặt anh cứng đờ.

Vị hoàng đế này... là người trong giấc mơ của anh sao?!

Taehyung nhìn vào cậu, chợt phát hiện khuôn mặt cậu vô cùng quen thuộc.

Tim anh thắt lại, hơi thở đột nhiên nặng nhọc.

Cậu nhìn vào bức tranh, khẽ nói, "Hoàng đế a."

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Một thiên thần đứng trước mặt anh, cười mỉm, nói, "Hoàng đế a."

Vị hoàng đế ôm chặt thiên thần, như hận không thể dùng hết sức giữ chặt cậu mãi mãi trong mình, hai người cùng hòa làm một.

Và rồi... hoàng đế nói, "Thiên thần của ta, cuối cùng, ta cũng gặp lại em rồi."

Những đóa hoa hồng nở rộ, bắt đầu lại một sinh mệnh mới.

Sau 3000 năm, những đóa hoa héo úa... cuối cùng, sống lại.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 20


Anna lo lắng nói, "Jungkook, những việc làm của cậu thật sự không đáng!

Cậu và Taehyung không có duyên với nhau, dù cậu có chờ đợi thêm mấy tỷ năm cũng không thể nào hạnh phúc bên anh ta được!"

Jungkook cười nhạt.

Nụ cười yếu ớt chất chứa đau thương tột cùng, tựa như chỉ có thể lưu lại trên đôi môi khô nứt này, tựa như đã dùng hết sức lực để níu kéo nụ cười trước cuộc đời tàn nhẫn này.

"Tớ đã đợi anh ấy 3000 năm, cậu đã thấy những hi sinh của tớ rồi mà.

Rõ ràng như vậy... tớ làm tất cả vì anh ấy, cậu vẫn chưa hiểu tớ ư?"

Anna khựng lại, lồng ngực cô vang lên từng cơn đau đớn, nước mắt không nhịn được cứ vậy tuôn ra.

Cô hiểu quá rõ cậu, cô hiểu rõ tính cố chấp kiên cường của cậu!

Cô tất nhiên hiểu cậu!

Chỉ là... cô không nỡ để cậu đau đớn như vậy.

Dù sao trên đời này cũng không chỉ có một Kim Taehyung, không chỉ anh là con trai.

Còn hàng tỷ người con trai khác mà!

Tại sao cậu cứ phải yêu một người không yêu mình?

"Jungkook, cậu đừng có khờ như vậy!

Taehyung không yêu cậu!

Cậu và anh ta sao có thể bên nhau chứ?"

Jungkook cười lên một tiếng.

Tiếng cười chua chát đầy ưu thương, giống như chấp nhận lời nói của cô, lại giống như phản đối nó.

"Ngay từ khi quyết định chờ anh ấy dù không biết anh ấy là ai, tớ đã khờ rồi.

Anh ấy không yêu tớ, thì có sao chứ?

Tớ cứ hi sinh như vậy thôi, tớ cứ muốn anh ấy hạnh phúc như vậy."

"Jungkook!

Cậu không thể bỏ anh ta sao?"

Cô đã nói lời này với cậu hơn một nghìn lần, dù lần nào cậu cũng lắc đầu cho qua, nhưng cô vẫn buộc miệng thốt ra lời này.

Tại sao phải cứng đầu như vậy chứ?

Jungkook cười khổ, nhẹ giọng nói, "Tớ có thể bỏ anh ấy, để anh ấy hạnh phúc.

Nhưng nếu tớ bỏ anh ấy, để anh ấy gặp phải đau khổ cô độc, tớ thà ở bên anh ấy đến nghìn năm."

Nếu đi xa Taehyung, anh có thể vui vẻ.

Cậu chẳng còn lí do gì lưu luyến anh.

Nhưng nếu không còn cậu bên cạnh, người mà cậu đã hi sinh tất cả để bảo vệ...

Taehyung sẽ chỉ là cái xác không hồn.

Cậu thà ở bên cạnh anh thêm lần nữa, dù có hi sinh bất cứ thứ gì.

Ngay cả đôi cánh này cậu còn dám từ bỏ, còn cái gì mà cậu không thể từ bỏ?

Anna mím chặt môi, không nói được lời nào.

Jungkook thở dài, mệt mỏi nói, "Anna, tớ đã hi sinh rất nhiều vì anh ấy.

Đến giờ phút này, cậu còn kêu tớ bỏ rơi anh ấy, thế những hi sinh trước kia của tớ là cái gì?

Chỉ là đồ bỏ đi sao?"

"...

Dù ở bất cứ nơi đâu, ở trần gian hay Thiên Đàng, Địa Ngục, vẫn không có ai bán thuốc hối hận.

Đến giờ khắc này, tớ hoàn toàn không còn hối hận được nữa."

Anna đau lòng vô cùng, nước mắt cứ tuôn trào ra.

Cô không biết mình nên làm gì, lúc này, trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng, cô chỉ biết hướng mắt nhìn người bạn đáng thương của mình.

Jungkook của cô... tại sao mọi thứ đối với cậu đều tàn nhẫn như vậy chứ?

Jungkook vốn chưa từng làm gì sai, cớ sao... mọi chuyện lại như vậy?

"Anna, tớ cái gì cũng đều từ bỏ được, chỉ một mình anh ấy, tớ sẽ không từ bỏ.

Tớ ở bên cậu và cha hơn 3000 năm, tớ chỉ mới ở với anh ấy chưa đầy 1 năm.

Tớ đã giành 3000 năm đó để chờ đợi anh ấy, giành giật từng giây phút ngắn ngủi ngóng trông khuôn mặt anh ấy.

Cuối cùng, tớ đã gặp lại anh."

"...

Tớ sẽ ở bên anh ấy, tròn đến 2999 năm nữa thôi.

Dù sao thì thứ tớ nhận được, phải đồng giá với những thứ tớ hi sinh chứ."

Đồng giá ư?

Tất nhiên không thể đồng được!

Cậu đã hi sinh quá nhiều rồi, đến cả thân phận cao quý của mình cậu còn dám từ bỏ.

Nhưng thứ cậu nhận lại, chỉ là bóng lưng của Taehyung, đồng giá ư?

Không hề!

Tuyệt đối không thể nào đồng giá được!

Anna muốn gào thét với cậu, muốn nói cho cậu hiểu rõ việc làm của mình là không thể nào thực hiện được.

Nhưng rồi, khi nhìn thấy ánh mắt long lanh nước của cậu, tâm trạng cô liền mềm xuống.

Anna thở hắt ra một hơi, nói, "Anh ta có lỗi với cậu quá nhiều, Jungkook à."

Jungkook cười mỉm, "Anh ấy không có lỗi, chỉ là anh ấy không yêu tớ.

Tớ không có lỗi, chỉ là do tớ quá yêu anh ấy."

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Jungkook nhìn vị hoàng đế trong bức tranh, hỏi nhỏ, "Phải không?

Vị hoàng đế của em?..."

Anh không yêu em... phải không?
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 21


Hiệu trưởng nuốt một ngụm nước miếng, phát hiện cổ mình khô khốc vô cùng khó chịu.

Chính là vì ánh mắt quá mức đáng sợ của vị hoàng đế bên trong bức tranh kia.

Giống như... hắn đang đứng trước mặt ông vậy.

Bàn tay Jungkook khẽ lướt qua khuôn mặt của vị hoàng đế, nước mắt lại rơi thêm từng dòng, khẽ nói, "Anh... quên mất rồi..."

Anh quên mất... em đã từng bên anh, đã từng yêu anh đến điên dại, đã từng đau khổ vì anh, đã từng hi sinh cả mạng sống của mình... vì anh...

Jungkook ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Taehyung, vị hoàng đế thật sự đang đứng trước cậu, trên môi xuất hiện nụ cười chua xót, "Anh quên thiên thần ấy rồi, đúng không?"

Taehyung như uống phải bùa mê, ánh mắt mơ hồ nhìn vào mắt cậu, ngơ ngác nói, "Anh nhớ..."

Jungkook cười nhạt, bình tĩnh khẳng định, "Anh quên rồi."

Chỉ cần nhìn vào phản ứng của anh, cậu đã biết anh chẳng nhớ được gì.

Dù không có sức mạnh của thiên thần, nhưng cậu vẫn biết được anh đang nghĩ gì.

Bởi rõ ràng, cậu hiểu anh hơn cả bản thân anh.

Chờ đợi anh 3000 năm, trải qua 'bản án' của Thiên Đàng, đôi cánh thiên thần cuối cùng cũng bị chính tay cậu tàn nhẫn cắt bỏ.

Cuối cùng, đáp lại... anh chẳng nhớ được gì cả.

Dẫu biết như vậy, dẫu biết người phàm sẽ không lưu giữ được kí ức gì... nhưng cớ sao, cậu vẫn ngu xuẩn đi theo sau anh như thế?

Tại sao cậu vẫn cứ yêu anh như thế?

Jungkook siết chặt tay Taehyung, nở nụ cười tươi xinh đẹp, "Taehyung, em yêu anh."

Đáy mắt Taehyung loé lên một tia sáng, tiếng tim đập vang thật to, giống như muốn văng ra khỏi lồng ngực anh vậy.

Trước kia có lẽ đã từng có người nói với anh câu này...

Anh không nhớ... không nhớ được đó là ai!

Jungkook đặt tay lên má anh, ngón tay khẽ vuốt ve làn da anh, "Em nói được rồi..."

Một giọt nước rơi xuống.

Hiệu trưởng kinh hãi nhìn cảnh tượng tưởng chừng như sẽ không thể xảy ra trước mặt mình.

Taehyung...

đang khóc.

Bàn tay của anh run rẩy nắm lấy tay cậu, vùi mặt mình vào vai cậu, như một đứa trẻ mít ướt, "Anh quên rồi... anh quên rồi..."

Dù có cố gắng lục lọi lại kí ức, anh vẫn không nhớ được gì.

Chính vì vậy, anh càng thêm đau khổ tâm can.

Jungkook hơi khựng lại.

Hoàng đế kiêu ngạo...

đang khóc trong lòng cậu.

3000 năm trước, anh luôn xuất hiện trước mặt cậu với dáng vẻ ngạo nghễ lạnh lùng.

Thế cơ mà bây giờ, anh lại như một đứa trẻ.

Thật ra...

Jungkook cũng quên mất, khoảnh khắc cậu 'chết', Taehyung đã khóc như một đứa trẻ.

Jungkook vỗ nhẹ đầu anh, dịu giọng nói, "Anh không nhớ..."

Anh không nhớ là đúng rồi.

Cậu chưa từng nói yêu anh, sao anh nhớ được chứ.

Nhưng cậu đã dùng hành động của mình để nói cho anh biết, cậu yêu anh.

Vì vậy, khi nghe ba từ kia, Taehyung đã có một cảm giác quen thuộc và lạ lẫm.

Rõ ràng là lần đầu nghe, vậy mà lại có cảm giác như đã trải qua hàng chục lần.

Jungkook che giấu tiếng thở dài, nói nhỏ, "Anh không nhớ cũng được.

Không sao không sao."

Để một mình em nhớ là được rồi.

Làn gió nhẹ thổi lướt qua bức tranh, vị hoàng đế vẫn đứng yên, kiêu ngạo nhìn về phía trước.

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Vị hoàng đế cầm ly rượu, uống một ngụm rượu cay xè tan nỗi sầu trong lòng.

Dáng vẻ cao lớn mà cô độc ngồi trước sân.

Bên cạnh anh, chẳng có ai.

Đằng sau lưng... cũng chẳng có ai.

Trước mặt anh, chỉ là ánh mặt trăng lạnh lẽo.

"Ta vốn sống trong Địa Ngục, nhưng khi nhìn thấy em... ta mới biết, em chính là Thiên Đàng của ta."

Vị hoàng đế ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời đen tối, chua xót nói, "Thiên thần của ta... em đi đâu rồi?"

Ta đợi em lâu quá, chẳng thấy em đâu.

Mấy ngày nay em đi đâu rồi?

Cớ sao ta vẫn chưa thấy em?

Cổ họng bị vị rượu cay đốt cháy đến khó chịu, anh chỉ biết cười khổ, như một kẻ điên chìm vào ác mộng của cơn say.

Nó là ác mộng bởi vì... khi tỉnh táo lại, sẽ chẳng còn gì nữa.

Rượu cay, rượu đắng, lại không ngọt.

Ta khóc, ta buồn, lại mất em...

Thiên thần của ta... ta nhớ em...
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 22


Chiều hôm đó, Jungkook về lại nhà, nói đúng hơn, là nhà của Jimin - thân chủ.

Khi thấy căn nhà tồi tàn đến đáng sợ, Taehyung thật sự muốn mang cậu đi.

Nhưng đáp lại, Jungkook chỉ mỉm cười, thản nhiên nói, "Đây là nhà của em."

Đợi khi Taehyung rời đi, cậu đi vào phòng, ngồi lên giường.

Không gian đột nhiên trở nên yên ắng.

Mười phút sau, một ánh sáng xuất hiện trước mặt cậu, Anna chậm rãi đi ra từ ánh sáng đó, cô nhìn thẳng vào cậu, hỏi, "Cậu có biết... bây giờ tớ vô cùng muốn đánh cậu không?"

Jungkook cười, không nói gì.

Lần đầu tiên, Anna thấy nụ cười cậu ngứa mắt đến thế.

Dù cô chính là người đã bảo cậu hãy luôn nở nụ cười dù gặp bao nhiêu khó khăn, nhưng vào lúc này, khi đôi cánh thiên thần bị chính người cha thân yêu của mình cắt bỏ, khi thân phận thiên thần đã không còn, khi nhận phải 'bản án' của Thiên Đàng, cậu... tại sao vẫn cười nổi?

Là một thiên thần có tính cách vô cùng mạnh mẽ và thẳng thắn.

Khi thấy Anslet thực hiện hình phạt Jungkook, khi thấy ông khóc vì cậu, cô đã có chút ghét bỏ cái gọi là Thiên Đàng này.

Và khi thấy Jungkook nở nụ cười nhìn cô, cô đã thật sự ghét bỏ thiên thần.

Cái gọi là Thiên Đàng, chính là nơi an lành hạnh phúc, là điểm kết thúc yên bình của những con người tốt bụng.

Thế nhưng tại sao... nó vẫn tồn tại cái gọi là 'bản án'?

Cứu sống con người, không trái với quy tắc, không trái với nghĩa vụ, tại sao lại bị coi là hành động cấm?

Cô không hiểu, cũng không muốn hiểu.

Bởi, cô sợ khi bản thân thật sự hiểu, cô sẽ không còn tin tưởng vào mọi thứ nữa.

Khi cứu sống một mạng người, lại bị trừng phạt nặng nề.

Nó chẳng phải là một việc làm của thiên thần sao?

Lại nhớ đến thần sắc ngày càng tệ của Anslet, Anna thở dài, nói, "Cha cậu...

ông ấy không được ổn lắm.

Cậu không lo cho ông ấy sao?"

Jungkook gật đầu, giọng nói không cao không thấp, rất bình tĩnh nói, "Tớ tất nhiên lo cho ông ấy.

Dù sao ông ấy cũng là cha tớ."

Ánh mắt Anna có chút phức tạp, "Vậy... tại sao?..."

Jungkook cười nhạt, nói, "Trong 3000 năm, nếu không nghĩ cho cha, tớ chắc chắn sẽ ở trần gian từ rất lâu rồi.

Nếu không nghĩ cho cha, tớ sẽ nhận phải 'bản án' của Thiên Đàng cách đây 3000 năm rồi."

"Cậu..."

Anna kinh hãi nói không nên lời.

Thì ra, ước mơ muốn làm 'anh hùng' của cậu không phải là nguyên nhân khiến cậu cứu con người, mà là Taehyung.

Thì ra, nụ cười vào lúc cuối cùng của cậu không phải là đau đớn, mà là thỏa mãn và vui vẻ.

Bởi, sau 3000 năm... cuối cùng cậu đã có thể ở bên cạnh anh.

Vì Taehyung, dù có nhận phải 'bản án' của Thiên Đàng, cậu cũng không hề sợ hãi.

Vì tình yêu ngu ngốc của chính mình, dù có mất đi đôi cánh, mất đi thân phận, cậu vẫn không lùi bước.

"Anh ấy là người phàm, anh ấy sẽ chết.

Tớ đã vụt mất anh ấy 3000 năm rồi, không lẽ, tớ phải cách xa anh ấy thêm 3000 năm nữa sao?

Anna à, xin lỗi, tớ không tài nào làm nổi.

Sức lực cuối cùng này, nụ cười cuối cùng này, tớ sợ... sẽ không nở nổi nữa mất.

"

Jungkook cười khổ, chua xót nói, "Làm ơn, đừng ép buộc tớ, đừng chửi mắng tớ.

Tớ đã chờ đợi 3000 năm rồi, bây giờ chính là lúc tớ tiếp tục cuộc đời mình, theo đúng nghĩa của một con người.

Cậu đừng nhìn tớ bằng ánh mắt như thế, anh ấy chỉ là một con người bình thường thôi."

Anna mím chặt môi, ánh mắt mang theo vẻ tức giận và đau lòng, những lời nói muốn thoát ra khỏi miệng đều ngưng lại, cuối cùng chẳng thể thốt được lời nào.

Jungkook nhìn ra cửa sổ, bên ngoài chính là cánh cổng nhà cũ nát, khẽ hỏi, "Tớ gặp cậu... liệu tớ có chết không?"

Không đợi Anna trả lời, cậu cười khẩy một tiếng, nói tiếp, "Tất nhiên không rồi.

Tớ đã nhận trừng phạt, đày xuống trần gian rộng lớn, bắt đầu một kiếp làm người gian khổ... làm sao có thể chết dễ dàng như vậy được?"

Giọng nói mang theo sự chế giễu đến cực điểm.

Từ đầu đến cuối, cậu luôn cười, chỉ là ánh mắt không còn như xưa nữa.

Dù không biết thay đổi ở đâu, nhưng cô có cảm giác...

đây không còn là Jungkook mà cô biết nữa.

Hay nói đúng hơn, người bạn thiên thần của cô...

đã không còn.

Trước mặt cô chỉ là một con người, cũng biết ích kỉ, biết quyết đoán.

Và, cậu muốn nói rằng...

Tất cả đều đã muộn rồi.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 23


"Thiên thần của ta... em đâu rồi?"

Vị hoàng đế nhìn xung quanh mình, phát hiện chẳng có ai, kể cả thiên thần kia.

Anh bắt đầu sợ hãi, không nhịn được thì thầm, "Thiên thần của ta... em đâu rồi?"

Khoảng không trở nên yên ắng sau lời của anh, gió bắt đầu thổi nhẹ.

"Em đâu rồi?"

"...

Thiên thần của ngươi, đã không còn."

Đáy mắt anh hiện lên vẻ hoang mang, "Không thể nào!"

"Cậu ta chết rồi, chấp nhận đi."

Vị hoàng đế quỳ sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở.

Thiên thần của anh, đã đi rồi.

Cậu không còn nữa!

Trên thế giới này, cuối cùng không còn thiên thần tên Jungkook.

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Taehyung tỉnh giấc, ngoài trời vẫn tối đen, bên cạnh anh là Juhwa - vị hôn phu sắp cưới của anh.

Y đang ngủ thật say, khuôn mặt trẻ con giấu trong gối mềm.

Vẻ mặt Taehyung có chút chán ghét, anh bực tức vò mạnh đầu rồi đi vệ sinh cá nhân.

Ba mẹ anh bắt buộc anh phải cưới Juhwa, nếu không họ sẽ đưa anh ra nước ngoài và mãi mãi không được về quê hương của anh nữa.

Là một người con, anh chẳng thể từ chối được, nên buộc phải gật đầu đồng ý.

Nhưng kết hôn thì vẫn có thể li hôn, anh sẽ tìm thời cơ đưa ra con bài của mình!

Khi sửa soạn xong hết, Taehyung đeo cặp lên vai, lạnh lùng bước đi khỏi phòng.

Anh không ăn sáng, lập tức lái xe moto lên trường luôn.

Nếu anh quay đầu lại, sẽ thấy tấm lưng nhỏ bé trên giường khẽ run lên.

Nếu anh chịu lắng nghe, sẽ nghe được tiếng nức nở thầm sâu trong gối.

Chỉ là, Taehyung dù có chết cũng không muốn quay đầu lại.

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Mặt trời vẫn chưa ngoi lên, Taehyung quyết định đi qua nhà cậu.

Đứng trước cổng nhà, bước chân anh khựng lại, có chút chần chừ.

Nhưng người bên trong đã tỉnh dậy, và cũng thấy được anh, giọng nói trong trẻo của Jungkook vang lên, "Taehyung?

Vô đây nào."

Cửa không khóa sao?

Taehyung cau mày, đẩy cửa vào, vậy mà cửa lại mở ra ngay lập tức.

Taehyung đi vào, khóa chốt cửa lại.

Jungkook có vẻ dậy từ sớm rồi, lúc này cậu đang ngồi vẽ tranh.

Taehyung đi tới gần, lại là vị hoàng đế đó!

Trong lòng anh có chút khó chịu.

Jungkook nhìn anh, cười mỉm, "Buổi sáng vui vẻ."

"Buổi sáng vui vẻ."

Taehyung cười nhạt.

Anh ngồi xuống giường cậu, hỏi, "Sao em không khóa cửa?"

Jungkook nghiêng đầu, khó hiểu hỏi, "Khóa cửa?"

Taehyung xua tay, nói, "Thôi, để anh mua cho em ổ khóa."

"Làm gì ạ?"

Jungkook hỏi.

"Bảo vệ em."

Jungkook cười rộ lên, vui vẻ nói, "Không cần đâu.

Em tự bảo vệ em được."

Taehyung kiên định nói, "Em được nhưng anh không được."

Jungkook ngượng ngùng xoa mũi, cười vài tiếng cho bớt ngượng.

Jungkook tập trung vẽ tiếp tranh.

Taehyung ngồi nhìn cậu vẽ, lúc đầu ánh mắt còn đặt lên khuôn mặt xinh đẹp của cậu, một lúc sau ánh mắt chuyển tới bức tranh, anh gần như bị hút hồn vào đó.

Vị hoàng đế với khuôn mặt cao ngạo, nở nụ cười nhạt, đôi mắt sắc bén như nhìn xuyên mặt giấy, bộ hoàng bào màu xanh thẫm cùng một hình con rồng màu xám nhạt lượn nhẹ trên thân áo, ngay bên hông anh đeo một lục lạc hình tròn.

Trên mặt đất là những bông hoa hồng màu đỏ vương vãi khắp nơi, tựa như máu đỏ nóng bỏng.

Jungkook dùng màu sắc tô đậm khung cảnh phía sau.

Vẫn là một màu đen đáng sợ.

Taehyung nhíu mày, không nhịn được hỏi, "Tại sao vị hoàng đế này luôn ở bóng tối vậy?"

Jungkook cười mỉm, bàn tay cầm cọ vẽ khẽ siết chặt, "Bởi vì đằng sau anh ấy chẳng còn ai cả."

Taehyung ngẩn người, không nói gì.

"...

Thiên thần của anh ấy đã không còn."

Jungkook nhìn bức tranh, ánh mắt càng thêm dịu dàng, nói nhỏ, đến mức cả Taehyung cũng không nghe được, "Em biết."

Dù cậu không còn ở bên cạnh anh, nhưng cậu vẫn nghe được tâm trí anh, vẫn thấy được vẻ mặt u sầu của anh.

Cậu biết, anh đã rất tuyệt vọng.

Đến mức... muốn tự sát.

Cậu biết, anh đã rất hối hận, vì không bảo vệ được cậu.

Cậu biết, anh đã khóc... khóc vì đau lòng... vì cậu.

Nhưng tiếc thay, anh không biết gì về cậu cả.

Jungkook cười nhạt, khẽ nói, "Hoàng đế a... anh có biết gì về em không?"

Liệu anh có biết... em yêu anh đến mức chết đi sống lại, yêu anh đến dù có chết đến hàng vạn lần vẫn cam lòng, yêu anh đến dù có mất đi đôi cánh trên lưng, yêu anh đến dù có phải nhận trừng phạt khốc liệt nhất....

Anh có biết không?
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 24


Từ chương này trở đi "hắn" là chỉ vị hoàng đế nhé.

_______________

Tim anh đột nhiên đập mạnh, mũi anh chua xót, đau lòng nhìn cậu.

Không biết lí do vì sao, anh lại thấy được cảm xúc sâu trong ánh mắt cậu.

Một sự đau xót không nói thành lời.

Có lẽ là đã quá quen thuộc, có lẽ là đã quá quan tâm, nên khi thấy cậu chìm vào quá khứ trong đau đớn, anh liền vô cùng khó chịu.

Có lẽ là cảm thấy không đáng, hay có lẽ là vì biết quá rõ, cậu không nên đau đớn như vậy...

Taehyung che mắt cậu lại, lòng bàn tay cảm nhận được giọt nước mắt nóng hổi của cậu, anh khẽ nói bên tai cậu, "Đừng khóc, vị hoàng đế đó không sao đâu... hắn còn sống..."

Vị hoàng đế đó, còn sống ư?

Taehyung ngỡ ngàng, trong đầu giọng nói ấy lại vang lên, "Hoàng đế Kim à, không ngờ ngươi cũng có ngày phải tới cầu xin ta."

Trước mặt anh đột nhiên hiện lên hình ảnh vị hoàng đế quỳ trên mặt đất, khuôn mặt cúi gầm xuống nên không thấy rõ biểu cảm, chỉ là... bả vai rộng lớn ấy hơi run lên, máu không ngừng lan rộng ra cả hoàng bào đỏ rực, chảy thành dòng xuống bao phủ xung quanh.

Giống như, vị hoàng đế đang quỳ trên máu vậy.

Mà cũng có thể là vậy thật.

Một gã ác quỷ cầm quyền trượng đỏ rực hung hăng cười to, "Con người ngu xuẩn kia!

Rõ ràng không có chút sức mạnh nào, ngươi sao lại có lá gan tới nhờ vả ta?"

Vị hoàng đế người run bần bật, không biết là do đau đớn hay sợ hãi, nghiến chặt răng nói ra từng chữ, "Nếu ngài cho tôi sống tới nghìn kiếp, tôi nguyện ý làm tay sai của ác quỷ!"

Da gà da vịt của Taehyung đều nổi hết lên, cổ họng anh nghẹn lại, không thốt ra được lời nào.

Gã ác quỷ có lẽ cũng ngỡ ngàng trước sự kiên định của vị hoàng đế, hỏi, "Ngươi vì ai mà nguyện làm tay sai của ác quỷ?"

Lúc này, vị hoàng đế ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt gã ác quỷ, khuôn mặt điển trai giờ đây chỉ toàn là máu, hắn đột nhiên nở nụ cười, mang theo hạnh phúc cực kì, vẻ mặt bừng sáng khi nghĩ tới người nọ.

Đối lập hoàn toàn với bóng đêm của Địa Ngục.

Gã ác quỷ lùi về sau một bước.

Ở dưới Địa Ngục này, gã vốn chưa từng thấy nụ cười nào hạnh phúc đến thế.

Gã không nhịn được thầm hỏi bản thân, "Đó là tình yêu của con người sao?"

Thật thần kì...

"...

Vì thiên thần của tôi."

Vì thiên thần của tôi, tôi sẽ trở thành một ác quỷ.

Sau đó, Taehyung không thấy được gì nữa, chỉ nghe được giọng nói khàn đặc đáng sợ của gã ác quỷ, "Ta cho ngươi sống nghìn kiếp, ngươi sẽ quên đi tất cả, 3000 năm sau, ngươi sẽ gặp lại thiên thần của mình."

"Cái giá là gì?"

"Làm tay sai của ta, cùng ta... tiêu diệt Thiên Đàng."

"Được."

Vài phút sau, tiếng cười chua xót và giọng nói chế giễu của vị hoàng đế vang lên, "Haha, đúng là ác quỷ.

Thật tàn nhẫn!

Chỉ tiếc, ta không thể quay đầu."

Giao ước với ác quỷ, đã hoàn thành.

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Jungkook nhận ra Taehyung có chút không đúng, cậu vỗ vai anh, hỏi, "Taehyung?"

Taehyung bừng tỉnh lại, phản ứng đầu tiên chính là vùi mặt mình vào sâu trong lòng cậu, như sợ hãi cái gì đó, lại giống như muốn tìm hơi ấm.

Dù không hiểu gì hết nhưng Jungkook vẫn vỗ nhẹ vai anh, bàn tay xoa đầu anh, dịu dàng nói, "Em đây, đừng sợ."

Taehyung im lặng một hồi lâu, rồi anh nói, "Vị hoàng đế đó, là tay sai của ác quỷ."

Bàn tay xoa đầu anh khựng lại, cậu cười một tiếng, "Thì ra là vậy."

Taehyung à, em hiểu rồi.

Thiên thần sẽ vì cả thế giới mà bỏ mặc bạn.

Ác quỷ sẽ vì bạn... mà hủy diệt cả thế giới.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 25


Trước kia, Anna đã hỏi cậu hàng ngàn lần lí do tại sao cậu lại yêu Taehyung đến như vậy.

Yêu đến không thể buông bỏ được nữa.

Mặc dù cậu đều trả lời là cậu yêu anh, nhưng vẫn có lúc cậu hoài nghi bản thân về chính điều này.

Cậu thật sự yêu anh đến vậy sao?

Mà tại sao cậu lại yêu anh nhỉ?

Cậu đã cố nhớ lại hình bóng anh, rồi cậu lưu giữ nó bằng cách vẽ một bức tranh lên mây.

Làn mây trắng hiện lên hình ảnh một vị hoàng đế mặc bộ hoàng bào màu đỏ rực, khuôn mặt sắc bén điển trai, ánh mắt kiêu ngạo quyến rũ vô cùng, khóe môi hơi nhếch lên nở nụ cười nhạt cũng quá mức đẹp trai.

Mọi thứ này trên người anh đều rất thu hút người khác.

Cậu nhìn vào bức tranh, rồi khẽ nở nụ cười.

Thì ra, cậu yêu anh là do vậy sao?

Nhưng cậu liền nhanh chóng lắc đầu.

Không phải!

Không phải do khuôn mặt này cậu mới yêu anh.

Nhớ lại từng khoảnh khắc cũ, những hồi ức đẹp đẽ hiện lên lại trước mắt cậu.

Cử chỉ dịu dàng của anh, ánh mắt dù lạnh lẽo nhưng khi nhìn vào cậu liền trở nên ấm áp, giọt nước mắt anh rơi khi cậu chết đi, hay tiếng gầm thê thảm của anh khi cậu biến mất.

Khi còn là thiên thần, gã ác quỷ đã ra hiệu cho cậu bằng cách gã không ngừng găm lên người cậu những nhát dao đau đớn, từ đó viết lên dòng chữ.

"Có người vì ngươi nguyện làm tay sai của ác quỷ."

Cậu biết, người đó là anh.

Bởi vì gã ác quỷ cảm thấy hành động đó của anh thật không đáng, gã mới dùng cách cực đoan này để ra hiệu cho cậu.

Có lẽ gã đã nghĩ, tại sao anh lại phải làm ác quỷ, trong khi người anh yêu là một thiên thần chứ?

Cậu cũng đã hoài nghi như vậy.

Nhưng đến lúc nhận 'bản án' của Thiên Đàng, cậu mới nhận ra một điều.

Ai quan tâm tới lí do chứ.

Chỉ là mục tiêu của cậu và anh là đối phương thôi.

Đúng vậy, chỉ cần họ hướng về nhau, mọi lí do không còn là vấn đề.

Dù anh có biến thành ác quỷ, dù cậu không còn là thiên thần.

Chỉ cần họ yêu nhau, chuyện đó đều chẳng là gì cả.

Đến tới bây giờ, khi nghe Taehyung một lần nữa khẳng định, cậu liền nở nụ cười.

Anh yêu cậu, nên anh mới nguyện làm tay sai của ác quỷ.

Dù có phải đối lập với chính cậu.

Cậu yêu anh, nên cậu mới nguyện vứt bỏ đôi cánh thiên thần, vứt bỏ luôn cả thân phận thiên thần, để có thể ở bên cạnh anh.

Yêu có đôi khi không cần đến lời nói, chỉ cần những hành động để chứng minh được điều đó.

Chanyeol cũng đã từng vứt bỏ cả mạng sống của mình chỉ vì một câu nói của Baekhyun.

Bọn họ đi đến con đường này, đều là vì người họ yêu.

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Đến bây giờ đối mặt với Taehyung, cậu ôm anh thật chặt, rồi khẽ nói, "Em yêu anh quá đi mất."

Nghe câu thổ lộ của cậu, tai Taehyung liền đỏ bừng, khóe môi anh nhếch lên, cố che giấu nụ cười hạnh phúc.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu của anh, Jungkook cười rộ lên, hôn một cái lên môi anh.

Nắm bắt thời cơ, một tay Taehyung nắm giữ gáy cậu, một tay anh vòng qua ôm eo cậu, anh dịu dàng hôn lên môi cậu, hành động nhẹ nhàng cưng chiều như sợ cậu bị đau vậy.

Hai phút sau, anh rời khỏi môi cậu, ánh mắt nóng bỏng nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của cậu, ngay cả giọng nói cũng khàn đi, "Jungkook, anh yêu em."

Jungkook cười một tiếng, hai má đỏ ửng khiến cậu càng thêm khả ái, cậu bối rối đánh nhẹ một cái lên vai anh, nói, "Lo đi học kìa."

Taehyung đứng dậy, kéo cậu đứng cùng với mình, rồi anh cầm cặp cậu, nắm chặt tay cậu, nói, "Đi cùng anh nào."

Hai người cùng nhau đi lên trường, nở nụ cười vô cùng hạnh phúc.

Phía sau họ, là hai bóng dáng khác nữa.

Vị hoàng đế và thiên thần đi bên cạnh nhau.

Bộ hoàng bào đỏ rực của vị hoàng đế, hay đôi cánh màu trắng của thiên thần.

Hai màu sắc đối lập nhau, tạo nên bức tranh bình minh đẹp đẽ đến không ngờ được.

3000 năm trôi qua, dù mọi thứ đều thay đổi.

Vị hoàng đế và thiên thần đã không còn.

Nhưng chính linh hồn của họ vẫn chưa biến mất, tình yêu của họ dành cho đối phương vẫn còn nguyên vẹn.

Bất diệt.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 26


Taehyung đưa Jungkook lên phòng hiệu trưởng.

Thầy Oh - hiệu trưởng đã ngồi trên ghế đợi họ sẵn.

Ngay khi Jungkook mới gõ cửa, giọng nói hóng hớt của thầy Oh liền vang lên, "Jungkook phải không?"

"Vâng."

Thầy Oh lập tức nói, "Vào đi."

Jungkook mở cửa ra, liền thấy nụ cười thương mại(?) của thầy Oh.

Cậu và Taehyung ngồi xuống ghế, im lặng nhìn hiệu trưởng.

Thầy Oh hắng giọng vài cái, rồi nói, "Xét về tài năng của em Jungkook, tôi sẽ cho em lên năm cuối, cùng lớp với Taehyung.

Mong em không làm tôi thất vọng."

Jungkook cười mỉm, đáp, "Vâng."

Thầy Oh cố kìm nén cảm giác muốn xoa mái tóc mềm mại của cậu, ho khù khụ vài tiếng, nói, "Em sẽ được miễn học phí năm nay."

Taehyung mặt không đổi sắc, giọng nói thập phần lạnh lẽo cắt ngang cuộc đối thoại của hai người, "Học phí của em ấy, tôi trả."

Anh không thích nhìn Jungkook được người ta bảo vệ, trong khi anh vẫn còn năng lực bảo vệ cậu.

Nhà anh cái gì cũng không thiếu, kể cả tiền.

Nhưng chỉ thiếu có một thứ duy nhất.

Thầy Oh không quá kinh ngạc trước phản ứng này của Taehyung, vẫn bình tĩnh nói, "Vậy mời hai người lên lớp học nào, chuông sắp reng rồi."

Ngay khi ông vừa dứt lời, tiếng chuông liền vang lên.

Taehyung hừ một tiếng, nói thầm, "Miệng quạ đen."

Thầy Oh cười hối lỗi, đứng dậy đi cùng hai người lên lớp học.

Lớp Taehyung nằm ở dãy A, là khu dãy dành cho những học sinh có gia thế nhất, hay là tài năng nhất.

Ba người đi vào lớp A1, lớp học giỏi nhất ngôi trường này.

Giáo viên đã có mặt trong lớp học, mọi học sinh đều nghiêm chỉnh ngồi vẽ bức tranh của mình.

Nghe tiếng mở cửa, ai cũng ngẩng đầu nhìn ra, chợt thấy thầy hiệu trưởng và Taehyung đi cùng với một cậu con trai xa lạ.

Yoongi kinh hãi trừng to mắt, cọ vẽ trên tay cũng rơi thẳng xuống đất, "OMG!

Unbelievable!

WTF!"

Y dùng hết những vốn từ Tiếng Anh mình biết, rồi kết câu lại bằng năm từ, "Là thiên thần của Taehyung!"

Bọn họ không nhìn nhầm chứ, thiên thần xinh đẹp trong bức tranh tuyệt phẩm của Taehyung, vậy mà lại đứng trước mặt họ.

Nhìn ngoài đời, cậu thậm chí còn xinh đẹp hơn cả.

Mái tóc đen ngắn, làm lộ ra chiếc cổ dài trắng nõn, đôi mắt màu nâu cafe long lanh nước như một con thỏ nhỏ, cái mũi nhỏ nhắn xinh xắn vô cùng, đôi môi màu hồng nhạt hơi mím chặt vì căng thẳng.

Bóng dáng nhỏ bé núp sau Taehyung, chỉ làm lộ ra khuôn mặt rụt rè không dám nhìn ai.

Aaaaaaaaaaaa thật quá đáng yêu!!!

Đó chính là cảm nghĩ của mọi người bây giờ, ngay cả thầy Oh.

Còn Taehyung thì cảm nhận được cậu đang đứng sau anh, liền nở nụ cười tự mãn, tay thì dịu dàng xoa đầu cậu, "Không sao đâu."

Nhìn đi, cậu đang núp sau lưng anh đấy!

Thật dễ thương quá đi mất!

Nếu không phải ngại Taehyung hung dữ, bọn họ đã chạy tới chỗ cậu mà nhéo đôi má mềm mại ấy.

Nhận thấy ai cũng dùng ánh mắt hình trái tim nhìn cậu bé đáng yêu của mình, Taehyung liền lạnh lùng nói, "Học sinh mới, Jeon Jungkook."

Bị cướp lời thoại, thầy Oh bất đắc dĩ phải nói câu khác, "Jungkook là học sinh nhảy lớp, chỉ mới mười chín tuổi thôi.

Mấy đứa là anh chị, nhớ bảo vệ và chỉ dạy em ấy."

Nghe Taehyung và thầy Oh nói xong, cậu biết người tiếp theo cần nói là mình, tiến lên đứng bên cạnh anh, ngoan ngoãn cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói, "Mong các anh chị chỉ giáo ạ."

Mặc dù cậu nói rất nhỏ, nhưng ai cũng đều chú ý tới cậu, nên giọng nói của cậu rõ ràng hơn bao giờ hết.

Aaaaaaaaaaa giọng thật ngọt ngào!!!

"Ngoan quá đi!"

Mọi người đồng thanh.

Taehyung tối sầm mặt, cảnh cáo bọn họ, "Cấm đụng tới em ấy!"

Mọi người liền bĩu môi, tỏ vẻ chuyện này cả thiên hạ đều biết rồi.

Ngay lúc này, Jungkook - cậu bé mười chín tuổi, người nhỏ tuổi nhất trong phòng học này, đã nghiễm nhiên trở thành bảo bối của các anh chị 'già' hai mươi hai tuổi.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 27


Giờ học bắt đầu, thầy Oh rời khỏi lớp, Nam Joon cho mọi người tiếp tục vẽ tranh của mình.

Jungkook đi theo sau Taehyung tới chỗ ngồi của anh.

Không đợi cậu nói gì, Taehyung đã đặt cặp cậu lên chỗ ngồi bên trong, nói, "Em ngồi ở đây."

Jungkook gật đầu, ngồi xuống ghế, ánh mắt to tròn đầy vẻ tò mò nhìn khắp mọi nơi trong lớp học, hai tay đặt trên bàn, lưng thẳng đúng tiêu chuẩn, dáng vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến ai nhìn vào cũng phải xuýt xoa.

Chạm vào ánh mắt của từng người đang nhìn chằm chằm mình, Jungkook hơi ngẩn người một chút, rồi nở nụ cười thật tươi.

Aaaaaaaaa thật xinh đẹp!!!

Thật đáng yêu!!!

Thật muốn cạp aaaaaa!!!!

Mọi người cảm giác như có một dòng nước ấm chảy từ mũi mình xuống, hốt hoảng đưa tay lên.

Là máu!

Jungkook giật mình, quay sang nhìn Taehyung, sợ hãi nói, "Bọn họ chảy máu kìa!

Sẽ chết đấy!"

Con người khi chảy máu sẽ rất dễ chết.

Taehyung cười nhạt, xoa đầu cậu, nói, "Không cần sợ.

Chỉ có nhiêu đó máu bọn họ không chết được đâu."

Jungkook nhíu mày nhìn mọi người lấy khăn giấy lau máu mũi, thấy ai cũng không có dấu hiệu nhắm mắt xua tay hay hơi thở gấp gáp nào thì mới gật đầu một cái, đồng tình với Taehyung, "Chắc vậy a."

Taehyung không thể chịu được cậu bị người khác nhìn được nữa, liền lạnh lùng nhìn bọn họ, "Vẽ tranh."

Mọi người không dám nhìn cậu nữa, trong lòng oán thầm.

Người gì đâu mà dữ quá trời!

Thật đáng thương cho thiên thần nhỏ bé mà!

Lúc này, Yoongi quay đầu xuống, rụt rè nói, "Xin chào..."

Jungkook cười mỉm, thân thiện đáp, "Xin chào ạ."

Nhận được nụ cười trong sáng của thiên thần, Yoongi đỏ cả mặt, ngơ ngẩn cả buổi trời, thầm thề trong lòng sẽ ghi nhớ thật rõ nụ cười này, để lưu giữ lại trong tranh vẽ rồi sau này cho con cháu xem.

Haha, mấy đứa xem đây, ông bọn bây đã thấy thiên thần đấy!

Lần đầu tiên thấy tên điên điên tửng tửng kia ngơ ngẩn như kẻ ngốc, Taehyung cười một tiếng, nói, "Mày lại lên cơn à?"

Yoongi vẫn chưa tỉnh táo, "Lên cơn gì cơ?"

Taehyung đáp, "Lên cơn ngu."

Yoongi không hài lòng nhìn Taehyung, nói, "Tao không ngu, tao rất thông minh đó nha.

Tao là thiên tài đó!"

Taehyung khinh thường hỏi, "Ai chứng minh được?"

Yoongi hừ một tiếng, tự hào nói, "Ba tao không học cấp ba, mẹ tao bỏ học năm lớp 10, anh tao bỏ học lúc lên lớp 12, chị tao lại thi rớt tốt nghiệp, chỉ có mình tao kiên cường bất khuất dũng cảm vượt qua cấp ba, vượt qua luôn cả tốt nghiệp để đến ngôi trường này đấy!

Trong nhà tao, tao là thiên tài đó!"

Trong gia đình Yoongi, ngay từ khi lên cấp ba, ba nó đã đi làm giám đốc ở công ty của ông nội Yoongi, không có thời gian đi làm nên ba nó phải nghỉ học.

Mẹ nó bỏ học năm lớp 10 là do muốn đi làm nhà thiết kế, đến tới hiện tại, mẹ Yoongi là một trong những nhà thiết kế hàng đầu dành cho các ngôi sao nổi tiếng trong nước và nước ngoài.

Anh nó bỏ học lớp 12 là vì quá đam mê làm xã hội đen(?), một năm học thôi mà anh Yoongi đã nghỉ học đến 100 ngày, số lần 'được' viết tên lên sổ đầu bài hay sổ đen đều không đếm xuể, đánh nhau trong trường và ngoài trường trên dưới 100 lần, tất nhiên thành tích học cũng rất tệ.

Biết con cả không thích đi học, ba Yoongi rất thoải mái cho anh nó nghỉ học, và làm việc ở công ty.

Chị nó bị rớt tốt nghiệp không phải do học tệ, cũng không phải do có đam mê gì lớn lao, mà là vào ngày đi thi tốt nghiệp, vì bị tiêu chảy nên không thể tới kịp phòng thi, thế là rớt tốt nghiệp.

Nhìn theo từ bên ngoài, Yoongi là người thông minh nhất khi học tới tận cả năm cuối ở đại học.

Nhưng nếu biết rõ sự tình, mọi người chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Min Gia chính là khí phách đến mức khiến người ta cạn lời, còn trường hợp đen đủi của chị nó thì chính là trực tiếp câm nín.

"Bớt điên đi."

Taehyung phũ phàng.

Yoongi bĩu môi, "Mày không hiểu thế giới của bọn thiên tài đâu!"

"Ừ, thế giới của mấy đứa điên tao cũng không muốn hiểu."

Hai người họ lại bắt đầu cãi nhau.

Jungkook hứng thú nghe hai người nói, rồi lại cười khúc khích.

Lúc này đây, chỉ còn lại tiếng cười trong trẻo thuần khiết, không chút âm mưu hay đau buồn nào.

Chỉ là, sau này... có lẽ sẽ không nghe được nụ cười đó nữa.
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 28


Sáng nào Taehyung cũng qua nhà cậu, cùng cậu đi học rồi chiều lại cùng cậu về nhà.

Jungkook vô cùng thỏa mãn với cuộc sống bình yên như vậy.

Vì biết trong tương lai, tai họa sẽ ập đến bất cứ lúc nào nên bây giờ cậu rất tận hưởng những khoảnh khắc này.

Quả thật, tai họa đã ập đến.

Đến một ngày, Taehyung không còn đi qua nhà cậu, mà là một cậu con trai khác, tên là Juhwa, tự xưng là hôn phu của Taehyung.

Khi nhìn thấy y, vẻ mặt Jungkook vẫn không thay đổi, cậu chỉ thản nhiên mời y ngồi xuống ghế, im lặng quan sát khuôn mặt Juhwa.

Đó là một khuôn mặt trẻ con đáng yêu vô cùng, mái tóc nấm màu nâu đen, đôi mắt to tròn, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi màu hồng nhạt mím chặt.

Hoàn toàn không nhiễm chút bụi trần.

Thuần khiết và trong suốt.

Ngay từ khi nhìn y, cậu đã biết Juhwa rất lương thiện.

Sống trong một gia đình giàu có được mọi người cưng chiều, thật may mắn khi Juhwa vẫn tốt bụng như vậy.

Với hành động bây giờ của y, chỉ đơn giản là muốn giành lại Taehyung thôi.

Ngay khi cậu nghĩ đến đây, Juhwa liền nói, "Anh Taehyung nghỉ học rồi, anh ấy đi làm ở công ty của ba anh ấy."

Nghỉ học ư?

Cậu biết rồi, đây là bước đầu của tai họa a.

Thấy cậu vẫn bình tĩnh, Juhwa có chút khó chịu, rất ích kỉ nói, "

Sau này anh ấy sẽ ở cùng tôi, mong cậu không làm phiền anh ấy nữa."

Nói sao thì nói, Juhwa vẫn còn là một đứa trẻ mười tám tuổi, với bản tính trẻ con, y sẽ vô thức ích kỉ muốn người mình thích không dây dưa với người khác.

Mà có thể, người lớn cũng vậy.

Jungkook cười nhạt, nói, "Tôi tôn trọng anh ấy, tôi sẽ cho Taehyung lựa chọn."

Nghe giọng điệu không cao không thấp của cậu, Juhwa ngạc nhiên hỏi, "Cậu không muốn níu kéo anh ấy à?"

Jungkook che giấu tiếng thở dài trong lòng, nói, "Không, tôi sẽ tôn trọng anh ấy."

Vẻ mặt Juhwa liền biến đổi, y tức giận nói, "Thật uổng công anh Taehyung mấy bữa nay lo cho cậu đến mất ăn mất ngủ!"

Juhwa vừa nhận ra mình lỡ lời, khuôn mặt liền đỏ lên, ho khù khụ vài tiếng, nói, "Nếu cậu đã như vậy thì tôi sẽ không nói gì nữa.

Tôi đưa cậu một triệu won, mong cậu sau này sẽ không làm phiền anh ấy nữa."

Juhwa đặt phong bì lên bàn.

Jungkook cười khẩy, "Tôi đã nói rồi, tôi tôn trọng anh ấy, tôi cho anh ấy quyền lựa chọn đó."

Juhwa gật đầu, nói, "Tôi mong anh ấy lựa chọn bỏ cậu."

Jungkook mỉm cười, nói, "Tôi không cần 1 triệu won này.

Cảm ơn cậu."

Cậu sẽ không để tình yêu giữa hai người bị ô uế bởi những đồng tiền này.

Juhwa nhìn thẳng vào mắt cậu, đối mặt với ánh mắt long lanh xinh đẹp ấy, y chợt nhận ra lí do tại sao Taehyung lại yêu cậu đến vậy.

Những tưởng hôm nay sẽ là một ngày mệt mỏi, y sẽ phải cãi nhau với cậu một trận.

Không ngờ cậu vậy mà vô cùng bình thản chấp nhận tất thảy.

Kể cả việc Taehyung sắp cưới người khác, hay cả việc anh có thể sẽ bỏ cậu.

Juhwa không nhịn được hỏi, "Cậu không yêu anh ấy sao?"

Jungkook cười rộ lên, "Yêu!

Tất nhiên yêu!"

Juhwa mím chặt môi, có chút ngỡ ngàng, "Vậy... tại sao?..."

Jungkook nhìn Juhwa, giọng nói ôn nhu dịu dàng vô cùng, "Vì yêu, tôi mới mong anh ấy hạnh phúc.

Tôi chỉ sợ mình sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của anh ấy.

Đau lòng ư?

Tất nhiên vẫn có!

Tôi là người hơn hết mong anh ấy có cuộc sống hạnh phúc toàn vẹn.

Nhưng trong cuộc sống đó không có tôi, tôi sao có thể không đau lòng?"

Giọng nói cậu nghẹn lại, viền mắt đỏ ửng, nước mắt lưng tròng, "Tôi tình nguyện chờ đợi anh ấy mấy nghìn năm, để sánh vai với anh ấy, đường đường chính chính bước lên lễ đường cùng anh ấy.

Nhưng nếu người đứng bên anh là một người khác... không phải tôi, tôi sao có thể không khổ sở đây?"

Nước mắt mặn chát khẽ rơi xuống, "Tôi đã chờ đợi anh ấy lâu lắm rồi, đợi thêm nữa tôi cũng không ngại.

Tôi vì anh ấy mà làm tất cả, để nhận lại những giây phút hạnh phúc bên Taehyung.

Tôi đã thỏa mãn rồi..."

Đến khi lên xe, Juhwa liền ôm mặt bật khóc khiến cho tài xế hoang mang không biết tại sao.

Jungkook ngồi trên ghế, cũng ôm mặt khóc nức nở.

Ở một nơi khác, Taehyung điên cuồng đập vỡ đồ đạc, miệng không ngừng nói lên một từ, "Jungkook!"

Jungkook... anh nhớ em...
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 29


Đêm hôm ấy, Jungkook nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà.

Cậu cứ nằm yên như vậy, toàn thân không động đậy, cho đến khi bên cạnh cậu xuất hiện một tia sáng.

Jungkook không hề nhìn tới bên cạnh mình cũng biết đó là Anna, cậu không lạnh không nhạt nói, "Từ khi nào mà thiên thần có thể đi xuống trần gian một cách dễ dàng như vậy nhỉ?"

Ánh mắt Anna có chút phức tạp nhìn cậu, "Này Jungkook, sao cậu không xin lỗi cha cậu đi?

Ông ấy có thể cứu cậu."

Cô không thể nào nhìn Jungkook phải sống một kiếp làm người gian khổ được.

Ở trên Thiên Đàng nhìn cậu khóc nức nở, cô càng không chịu được.

Hơn 3000 năm, từng giây từng phút cô đều nhìn thấy được nụ cười của cậu.

Thế nhưng mà bây giờ, thứ cô thấy thường xuyên nhất lại là những giọt nước mắt mặn chát ấy.

Anna nhận ra rằng, Jungkook dần mất đi nụ cười thật sự rồi.

Jungkook cười khẩy, nói, "Ngay từ lúc tớ bị đày xuống trần gian, tớ đã xin lỗi ông ấy rồi.

Cậu thấy có điều gì thay đổi không?

Không hề.

Tớ vẫn làm người phàm, vẫn sống một kiếp làm người gian khổ."

Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt cậu trở nên vô cảm, nụ cười trên môi cũng tắt ngấm, "Cậu đang cố gắng làm gì vậy Anna?

Cậu đang khuyên tớ làm gì?

Cậu đang sợ hãi điều gì?

Tớ đã nói rồi, tất cả đều đã muộn.

Đã không còn thiên thần mang tên Rose.

'Jungkook' từng là bạn cậu, đã chết rồi."

Anna sững sờ, đôi chân vô cùng nặng nề, cô thậm chí còn không thể di chuyển.

Điều cô sợ hãi nhất, cuối cùng cũng thành hiện thực.

Jungkook... không còn là 'Jungkook' mà cô biết nữa.

Cậu không còn là một thiên thần, cậu...

đã mất đi sự thuần khiết.

Jungkook nhắm mắt lại, mệt mỏi đặt tay lên trán, thở dài, "Tớ mong, đây là lần cuối cùng tớ nhìn thấy cậu.

Vĩnh biệt."

Vài phút sau, ánh sáng bên cạnh cậu biến mất.

Jungkook hạ tay xuống, trên mặt không có biểu tình gì rõ ràng.

Cậu không thích cái cách mà Anna nói chuyện với cậu.

Cô khuyên cậu từ bỏ, nói cậu xin lỗi cha.

Nhưng cậu đã làm tất cả vì hôm nay.

Cậu sẽ không vì cô mà buông tay.

3000 năm, quá đủ rồi.

Cậu cứ nghĩ cô đã biết được tính cách cứng đầu của cậu rồi, nhưng những câu nói của cô khiến cậu vô cùng thất vọng, và phiền phức.

Nếu đã không thể quay lại quá khứ, cậu sẽ sống tiếp cho tương lai.

Cậu sẽ vì Taehyung mà sống tiếp.

Đúng lúc này, cánh cửa nhà cậu mở ra, Taehyung chạy vào, khi anh dừng trước mặt cậu mệt mỏi thở dốc, Jungkook mới thấy được những vết thương đáng sợ trên người anh.

Bây giờ, cậu mới khóc.

"Anh... anh sao vậy?"

Taehyung ôm chặt lấy cậu, tham lam hít thở mùi hương anh nhung nhớ mấy ngày nay.

Anh rõ ràng chỉ xa cậu mấy ngày, nhưng nỗi nhớ trong lòng lại giống như mấy nghìn năm tích tụ lại, khiến anh khó chịu vô cùng.

Chỉ muốn ôm lấy cậu, hôn cậu, và nói chuyện với cậu.

Jungkook vỗ nhẹ lưng anh, nước mắt không ngừng rơi xuống, "Nói em nghe, anh sao vậy?"

Nghe giọng nói dịu dàng quen thuộc bên tai, Taehyung như một đứa trẻ, nước mắt rơi xuống, giọng nói anh run run, "Anh cứ ngỡ... mình đã mất em rồi...

Khi nghe Juhwa đến gặp em, anh chỉ sợ, chỉ sợ cậu ta nói bậy bạ với em, muốn em rời bỏ anh...

Anh sợ, anh sợ em bỏ đi..."

Jungkook bật cười, hai tay nhéo má anh, cậu hôn lên môi anh mấy cái, nói, "Bỏ anh?

Em đợi anh 3000 năm, sao em có thể bỏ anh chứ?

Em đã nói với Juhwa rồi, em cho anh lựa chọn, em tôn trọng lựa chọn của anh."

Taehyung hôn lên môi cậu, một nụ hôn sâu vô cùng dịu dàng, không có chút dục vọng, chỉ mang theo yêu thương và nhẹ nhõm.

Đến khi Taehyung nằm trên giường ngủ, anh vẫn mớ rằng, "Cảm ơn em...

Jungkook."

Jungkook hôn lên trán anh như trấn an, "Em ở đây."

Rồi cậu quay lưng, nhìn ra ngoài cửa sổ, lạnh lùng nói, "Làm cách nào để ngươi tha cho anh ấy?"

Một giọng nói đáng sợ vang lên, "Chỉ cần ngươi chứng minh được, ngươi thật sự yêu tên này."
 
Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Chương 30 (End)


Jungkook cau mày, nhìn gã ác quỷ trước mặt.

Gã có khuôn mặt vô cùng dữ tợn, giống như đang đeo một cái mặt nạ, giọng nói khàn đặc khó nghe, dáng người to lớn cao tầm 2 mét.

Gã cầm trên tay một quyền trượng, ngay khi quyền trượng đặt xuống đất, xung quanh cậu liền thay đổi.

Jungkook vô thức nhắm mắt lại.

Rồi khi cậu mở mắt ra, cậu chẳng thấy được gì, ngoài bóng đêm vô tận và gã ác quỷ kia.

Gã ác quỷ nhìn chằm chằm cậu, đôi mắt màu đen láy không hề có tròng trắng, tựa như cái giếng sâu không đáy, ác độc kéo người ta xuống dưới tận đáy sâu, "Ta muốn biết, tại sao các ngươi có thể hành hạ bản thân đến vậy?"

Một con người biến thành ác quỷ.

Một thiên thần biến mất khỏi Thiên Đàng.

Họ thậm chí còn không rơi một giọt nước mắt, bởi vì họ chính là muốn kết cục như vậy.

Nhưng, một ác quỷ chân chính chưa từng biết đến yêu đương như gã, hoàn toàn không hiểu việc làm ngu xuẩn này.

Dám từ bỏ cả tín ngưỡng của mình, đày mình tới tận đáy sâu của tuyệt vọng, đó chẳng phải là hành hạ bản thân sao?

Jungkook trấn định đứng đó, trên mặt không hề có vẻ sợ hãi, giọng nói cậu đều đều vang lên giữa không gian đen tối không lấy một tia ánh sáng, "Ta yêu anh ấy, anh ấy là cả mạng sống của ta, anh ấy là cả cuộc đời ta, là khoảng thời gian 3000 năm dài dai dẳng, là... linh hồn của ta."

Ánh mắt cậu lóe lên một tia sáng kiên định, gã ác quỷ khựng lại, cậu thản nhiên nói, "Ác quỷ như ngươi... sao có thể hiểu được chứ?"

Gã ác quỷ không hề tức giận.

Bởi vì gã biết, cậu nói chính là sự thật.

Gã mãi mãi không hiểu những hành động ngu ngốc này của bọn họ.

Jungkook cười lạnh, nói tiếp, "Tình yêu của ta, ta chỉ cần anh ấy biết, chứ không cần phải chứng minh.

Anh ấy chỉ cần biết, có ta ở đây, anh ấy sẽ an toàn.

Còn ngươi biết để làm gì?"

Gã ác quỷ sững sờ, rồi gã cười thật to, tiếng cười điên cuồng đến rợn người.

Jungkook không hề để ý, vẫn bình tĩnh nói, "Ta không còn là thiên thần.

Ta cũng không phải ác quỷ.

Kiếp này, ta chính là con người."

Cậu nhớ lại hình ảnh của Taehyung, nụ cười nhẹ đầy ôn nhu vô thức nở trên mặt, "Ta cuối cùng cũng có thể đi theo anh ấy tới tận cùng con đường.

Hết quãng đời còn lại, bên cạnh ta có anh ấy.

Là đủ rồi."

Hãy tưởng tượng đi, những năm tháng sau này, cậu và anh ở bên nhau, ăn từng bữa cơm, đi cùng một con đường, về cùng một nhà, rồi lại nằm ngủ cùng một giường.

Từng giây từng phút nắm chặt tay nhau, mười ngón tay đan xen, mang theo hơi ấm của con người, cũng mang theo niềm hạnh phúc khó tả.

A...

3000 năm, thật ra rất đáng!

"Mặc dù ta không còn phép thuật thần thánh gì, nhưng chỉ cần ngươi dám động vào anh ấy...

đừng trách sao ta không lưu tình!"

Đối mặt với ánh mắt sắc lạnh của cậu, gã ác quỷ cười chế giễu, "Tất nhiên rồi, hắn chính là tay sai của ta!"

Thật không ngờ, tình yêu vậy mà lại khiến cho một thiên thần... sa đọa tới như vậy.

Nhìn ánh mắt đáng sợ không chút tia ấm kia xem, có chỗ nào giống với một thiên thần thuần khiết lương thiện chứ?

Chỉ là một con người ích kỉ kiên cường bảo vệ người mình yêu thôi... cũng là một con ác quỷ tàn nhẫn sẵn lòng tiêu diệt kẻ dám hủy hoại người mình yêu.

Gã ác quỷ cười thật to, tiếng cười khàn đặc càng thêm khó nghe, "Tình yêu... vậy mà lại biến một thiên thần thành ác quỷ!

Cha ngươi chắc chắn lúc này sẽ cực kì tức giận!"

Jungkook cười nhạt, nói, "Chuyện này vốn không liên quan tới ngươi.

Nhưng tốt nhất, ngươi đừng nên động vào Thiên Đàng."

Gã ác quỷ ngừng cười, khó hiểu hỏi, "Tại sao?"

Jungkook nhếch môi, xung quanh cậu đột nhiên bừng sáng, một ánh hào quang hoàn toàn đối lập với bóng đêm, càng hiện rõ lên vẻ kinh ngạc trong ánh mắt không tròng trắng của gã ác quỷ, "Bởi vì... ta vẫn là thiên thần."

Mà thiên thần, lại phải tiêu diệt ác quỷ.

Ngay lập tức, cổ gã bị vặn gãy, rơi hẳn xuống đất.

Trước mắt gã trở nên mơ hồ, chỉ thấy một bóng dáng đang tiến tới gần gã, một giọng nói trong trẻo mang theo sát ý vang lên, khiến gã dù có gần chết vẫn không nhịn được mà sợ hãi, "Bất quá, ngươi lại nói đúng.

Ta yêu anh ấy, biến thành ác quỷ... cũng ổn đấy chứ."

Không đợi gã hồi đáp, Jungkook đã đạp mạnh lên lồng ngực gã, chậm rãi moi trái tim nhơ nhớp máu đen ra ngoài.

Ánh mắt cậu như nhìn một thứ gì đó vô cùng bẩn thỉu.

Trước khi gã chết, bên tai lại vang lên một câu nói...

đầy châm biếm, "Đúng là trái tim của một kẻ đen tối, thật kinh tởm."

~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

Khi Jungkook mở mắt ra một lần nữa, phát hiện cậu đang nằm trong lòng Taehyung.

Bầu trời bên ngoài vẫn tối đen.

Jungkook cười rộ lên, hôn một cái thật nhẹ lên môi anh, nhỏ giọng nói, "Hoàng đế a, cuối cùng cũng xong rồi."

Cậu mệt mỏi nhắm mắt lại, chậm rãi chìm vào giấc ngủ.

Taehyung lúc này mới mở mắt ra, tay xoa nhẹ tai cậu, cho cậu ngủ ngon hơn, "Thiên thần của anh... anh yêu em."

Cho dù anh có là ác quỷ, anh vẫn là hoàng đế của em.

Cho dù em có biến thành ác quỷ, em vẫn mãi là thiên thần của anh.

_____________

End.

Năm mới vui vẻ nha💜💜💜❤️❤️
 
Back
Top Dưới