Khác Thiên thần ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
189970435-256-k825749.jpg

Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
Tác giả: armylasodach
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tiêu đề: Thiên thần ở Địa Ngục.

Thể loại: ngược, đam mỹ, nhất thụ nhất công, ngược tâm.

Nhân vật chính: Kim Taehyung (Art), Jeon Jungkook (Rose).

Couple chính: Vkook.

Tình trạng: Đã hoàn thành.

Begin: 2/7/2019.

Finish: 25/1/2020.

NGHIÊM CẤM:

+ Không mang truyện ra nơi khác.

+ Không chuyển ver dưới mọi hình thức.



đammỹ​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Ngạo Thế Cửu Trọng Thiên
  • Hồi Thiên
  • Thiên Vu FULL
  • Bác Sĩ Thiên Tài full
  • Thiên Niên Túy - Dung Thập [BHTT] [EDIT]
  • [ĐN Hoa Thiên Cốt] Cùng Các Mỹ Nam Tấu Hài - Silver
  • Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Văn án


    Tiêu đề: Thiên thần ở Địa Ngục.

    Thể loại: ngược, đam mỹ, nhất thụ nhất công, ngược tâm.

    Nhân vật chính: Kim Taehyung (Art), Jeon Jungkook (Rose).

    Tình trạng: Đã hoàn thành.

    P/S: "Thiên thần ở Địa Ngục" là một truyện ngược vô cùng.

    Nếu ai không ngấm được thì có thể clickback, đừng cmt ném đá.

    Thân~~

    NGHIÊM CẤM:

    + Không mang truyện ra nơi khác.

    + Không chuyển ver dưới mọi hình thức.

    ______________

    "Cậu là ai?"

    "Em là thiên thần a."

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    "Hoàng tử của em, ôm lần cuối nào."

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    "Jungkook, xin lỗi."

    "Taehyung à, thật ra, em chưa bao giờ ngừng yêu anh."

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    "Rose - Jeon Jungkook, từ nay trở đi cái tên Rose sẽ bị lượt bỏ khỏi Thiên Đàng, ngươi chỉ có cái tên Jeon Jungkook.

    Thiên Đàng từ giờ trở về sau sẽ không chứa một kẻ như ngươi!"

    "...Vâng, cha."

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Một thiên thần xinh đẹp chốn Thiên Đàng ấm áp.

    Lại vì một cậu con trai nơi trần gian tàn nhẫn mà yêu say đắm, khiến cho mình không còn đường lui trốn thoát.

    Một thiên thần ngọt ngào có đôi cánh màu trắng thuần khiết.

    Lại vì tình yêu mà trực tiếp cắt đi đôi cánh đó.

    "Ngươi có tình nguyện vì một người phàm mà bị tước bỏ đi thân phận thiên thần không?"

    "Con tình nguyện.

    Dù không còn là thiên thần, con vẫn sẽ nở nụ cười trên môi, tình yêu này dù có bao nhiêu trắc trở, con vẫn sẽ giữ nó trong tim!"

    Không thể là thiên thần ở chốn Thiên Đàng cao quý.

    Thì cậu sẽ trở thành thiên thần ở nơi Địa Ngục mục nát!

    Và sau đây, mọi người sẽ được biết đến một thiên thần ở Địa Ngục.

    Một thiên thần kiên cường kiêu ngạo, với cái tên Jeon Jungkook.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 1


    Jeon Jungkook là một thiên thần ở Thiên Đàng.

    Cậu được gọi là Rose.

    Bởi, vào ngày cậu được sinh ra, là ngày Thiên Đàng hoàn toàn được bao phủ bởi màu đỏ của hoa hồng.

    Mọi người đều nói rằng, ngày hôm đó là ngày rực rỡ nhất Thiên Đàng.

    Jungkook vô cùng xinh đẹp, bởi lẽ cậu chính là thiên thần cao quý, ai nhìn vào cũng không nhịn được đem lòng yêu thương cưng chiều.

    Tính cách cậu rất năng động, luôn nở nụ cười trên môi.

    Jungkook luôn yêu quý mọi người, cậu đối với ai cũng đều ân cần dịu dàng.

    Nhưng mà, Jungkook rất cứng đầu, một khi cậu đã chấp nhất chuyện gì thì bất kể hậu quả cậu vẫn sẽ thực hiện nó.

    Mọi người chỉ biết lắc đầu đỡ trán trước tính cách bướng bỉnh này.

    Đến một ngày, cậu gặp một người phàm ở trần gian.

    Ngay từ ánh mắt đầu tiên, cậu đã cảm thấy rung động.

    Người đàn ông vô cùng đẹp trai.

    Đôi mắt màu đen hẹp dài, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi hồng nhạt mím chặt, mái tóc màu nâu dài ngang lưng được buộc lại bởi sợi dây màu đỏ.

    Anh mặc trên mình một bộ đồ màu đỏ rực, khiến cho anh càng thêm nổi bật trong đêm tối.

    Một người đàn ông kiêu ngạo và quyến rũ.

    Jungkook chậm rãi đi tới, khẽ hỏi, "Anh tên là gì thế ạ?"

    Anh cau mày nhìn cậu, vẻ mặt cảnh giác, "Ngươi là ai?"

    Jungkook cười mỉm, "Em là thiên thần a."

    Anh hơi nghiêng đầu, "Thiên thần là gì?"

    Jungkook xoay người, trang phục màu trắng trên người lướt theo gió, khiến cho cậu như là thần tiên tuyệt mĩ, xinh đẹp và kiêu ngạo, "Là người sẽ bảo vệ anh."

    Anh im lặng, hơi híp mắt nhìn con người đẹp như thần tiên trước mặt.

    Cậu thật sự rất xinh đẹp.

    Khuôn mặt hình trái xoan nhỏ nhắn, đôi mắt màu nâu đen to tròn linh động, chiếc mũi nhỏ nhắn thẳng tắp, đôi môi hồng nhạt, mái tóc màu xám tro dài ngang lưng.

    Cậu nãy giờ cứ nở nụ cười trên môi, khiến cho cậu càng thêm hấp dẫn.

    Bộ đồ trắng cậu mặc trên người, anh chưa từng thấy qua.

    Thấy anh không nói gì, Jungkook hơi nghiêng đầu, khẽ hỏi, "Anh tên là gì ạ?"

    "Kim Taehyung."

    Taehyung đáp.

    Jungkook cười híp mắt, vui vẻ nói, "Tên thật hay a.

    Em là Jeon Jungkook, anh có thể gọi em là Rose."

    Taehyung nhíu mày, "Rose?

    Nghĩa là gì?"

    Jungkook đưa hai bàn tay đặt lên cằm, cười thật tươi, giọng nói ngọt ngào vang lên, "Nghĩa là những đoá hoa hồng tuyệt sắc.

    Giống như em nè."

    Taehyung cười nhạt, giọng nói trở nên ôn hoà hơn, "Ta vẫn thích gọi là Jungkook."

    "Tuỳ anh a."

    Jungkook tò mò nhìn ngó xung quanh.

    Jungkook chỉ căn nhà đằng trước, hỏi, "Đó là gì ạ?"

    Taehyung nhìn theo hướng tay cậu, đáp, "Là triều đình, nơi ở của ta."

    Jungkook không ngừng tò mò hỏi, Taehyung cười nhạt, dịu dàng đáp lại.

    Hai người đi cùng nhau dưới ánh trăng sáng rực rỡ.

    Giọng nói ngọt ngào trong trẻo và giọng nói trầm ấm ôn nhu vang lên giữa không gian bình yên.

    Bình yên đến mức, làm cho tâm hồn người ta trở nên nhẹ nhõm và thoải mái.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 2


    Hai người đi đến một căn phòng, Taehyung đẩy cửa qua, để cậu vào trước rồi nói, "Đây là phòng của ta."

    Jungkook oà lên, thích thú nhìn căn phòng rộng lớn, cậu ngồi lên giường, cảm thán, "Thật rộng a."

    Taehyung quỳ xuống cái đệm trước bàn thấp, lưng cao thẳng tắp, tràn đầy khí soái.

    Jungkook đi tới chỗ anh, học theo anh quỳ hai chân xuống, mở đôi mắt to tròn nhìn anh, hỏi, "Anh đang làm gì thế?"

    "Ngồi im."

    Taehyung cầm bút, bắt đầu khắc hoạ khuôn mặt cậu.

    Jungkook ngoan ngoãn ngồi im, chớp mắt ngây ngô nhìn anh.

    Nguyên một đêm hôm đó, hai người cứ nói chuyện với nhau, không hề ngủ.

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Đến một ngày kia, Taehyung phải thành hôn với một công chúa ở nước láng giềng.

    Cậu biết chuyện đó, nhưng Taehyung lại không nói gì với cậu.

    Hai người họ vẫn bình yên với nhau.

    Đến gần ngày thành hôn, anh không còn xuất hiện trước mặt cậu nữa.

    Cậu biết, anh không muốn gặp cậu.

    2 ngày sau, cậu không còn vô được phòng anh.

    Ngày hôm đó, cậu thấy anh và nàng công chúa xinh đẹp kia hôn nhau trước sự chúc phúc của toàn dân.

    52 ngày sau, cha anh chết, anh lên thay ngôi hoàng đế, nạp thêm bốn thiếp.

    156 ngày sau, cậu nghe tin nàng công chúa đó đã có con của anh.

    Toàn nước mở tiệc chào mừng hoàng tử sắp được sinh ra.

    446 ngày sau, anh phải ra chiến trường.

    Cậu chứng kiến anh và nàng hôn nhau tiễn biệt, cậu còn thấy nước mắt của nàng lúc anh rời đi, và hoàng tử nhỏ bé non nớt đang nằm trong lòng nàng.

    Trên chiến trường, hàng nghìn cung tên lướt qua trên bầu trời, nhiều sinh mạng dần chết đi trong vũng máu đỏ.

    Bầu trời hôm đó tang thương đến tột cùng.

    Nhà nhà đều có người chết tức tưởi.

    Tiếng khóc than vang lên khắp nơi.

    Taehyung ngồi gần một cây to, bình tĩnh nhìn xung quanh đổ nát.

    Đôi mắt đen ấy vẫn rất bình thản.

    Trang phục màu đỏ ấy vẫn luôn rực rỡ như vậy.

    Anh vẫn như vậy.

    Chỉ là, anh không còn nhớ tới cậu nữa.

    Cậu chậm rãi đi tới trước mặt anh, nở nụ cười, khẽ nói, "Hoàng đế a."

    Taehyung ngỡ ngàng nhìn cậu, "Ngươi...."

    Không ngờ, cậu vẫn ở đây.

    Jungkook lau đi vết máu trên má anh, "Anh sống thật hạnh phúc a.

    Uổng công em lo lắng."

    Taehyung mím chặt môi, phức tạp nhìn cậu.

    Jungkook quỳ xuống đất, ôm anh thật chặt, nụ cười trên môi vẫn chưa từng dập tắt, "Ôm lần cuối nào."

    Lần cuối?

    Đến khi Taehyung kịp phản ứng, cậu đột nhiên gục xuống, anh trừng to mắt nhìn cung tên cắm sâu vào lưng cậu.

    "JUNGKOOK!!!"

    Jungkook nhắm mắt lại, cậu tan thành mây khói, biến mất trước mặt anh.

    Taehyung trừng to mắt, một cỗ tức giận bỗng nổi lên trong lòng.

    Anh điên cuồng giết từng kẻ một.

    Ngày hôm đó, Hoàng Đế Kim Taehyung một mình diệt sạch toàn bộ quân địch.

    Có 1256 quân mình còn sống.

    Thời đại Kim dần trở nên phồn thịnh dưới ách cai trị của Hoàng Đế Kim Taehyung.

    Không ai biết đến sự hiện diện của người con trai ấy, người đã góp phần rất lớn cho cho chiến thắng này.

    Mãi mãi không ai biết.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 3


    Jungkook ngồi trên một chiếc ghế, bình tĩnh nhìn xuống phía dưới xa xăm.

    Dù cậu có nhìn đi đâu, vẫn chẳng thấy gì ngoài một màu trắng xoá.

    Anna khẽ nhíu mày nhìn Jungkook, hỏi, "Cậu định sẽ làm gì?"

    "Tớ... sẽ chờ anh ấy."

    Jungkook khẽ đáp.

    Anna uống một ngụm trà, lạnh lùng nói, "Cậu không nhớ anh ta!"

    Jungkook cười mỉm, nói, "Tớ vẫn sẽ chờ."

    Dù không thể nhớ anh ấy là ai, cậu vẫn sẽ chờ.

    Dù có chờ đến nghìn năm, cậu vẫn sẽ chờ.

    Dù có phải chết đi, cậu vẫn sẽ chờ.

    Dù có phải mất đi đôi cánh thiên thần này, cậu vẫn nhất quyết chờ anh.

    Jungkook chớp mắt một cái, nhẹ nhàng nói, "Tớ vẫn sẽ chờ anh ấy, đến khi gặp được, tớ sẽ nói với anh ấy ba chữ."

    Dẫu có bị đày xuống Địa Ngục một lần nữa, cậu vẫn sẽ chờ anh.

    Và nói với anh, "Em yêu anh".

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    3000 năm sau.

    Tại Thiên Đường, mọi người đang ngồi tụ quanh một cái bàn to lớn, vui vẻ nói chuyện cùng nhau.

    Ai cũng khoác trên mình một bộ đồ trắng xoá đầy thuần khiết.

    Anslet - cha của Jungkook và Jungkook đang ngồi tại một cái bàn nhỏ gần đó.

    Jungkook cười mỉm quan sát mọi người.

    Thấy ai cũng hạnh phúc, cậu cũng thật hạnh phúc a.

    Anslet uống một ngụm trà nóng, nói, "Rose."

    Jungkook hơi nghiêng đầu, đáp, "Vâng."

    Anslet xoa đầu cậu, ôn hoà nói, "Hôm nay con sẽ xuống trần gian."

    Jungkook chớp mắt vài cái.

    Cậu có thể xuống trần gian sao?

    Cậu đã không ngừng học hỏi về mọi thứ ở trần gian.

    Bởi vì nơi đó có một người nào đó đang chờ cậu.

    Nhưng mà sao cha lại đột nhiên cho cậu xuống trần gian?

    Jungkook khó hiểu hỏi, "Tại sao ạ?"

    Anslet giải thích, "Ta thấy con rất hứng thú với trần gian, nên đặc cách cho con xuống trần gian chơi một chút."

    Jungkook hôn một cái thật kêu lên má cha mình, cười hì hì, vui vẻ nói, "Cảm ơn cha."

    Anslet làm phép, trước mặt cậu xuất hiện một cánh cửa lớn.

    Jungkook đứng dậy, bước qua cánh cửa, dáng đi không che giấu sự hào hứng.

    Anslet nhìn cánh cửa đóng lại, cười mỉm, "Nó vẫn cứ trẻ con như vậy."

    Anna từ xa nhìn cậu đi qua cánh cửa, khẽ nói, "Cậu ấy vẫn trẻ con ư?

    Làm gì có..."

    Không ai biết trước được, một quyết định này đã khiến cho nhiều người phải đau đớn.

    Một sự đau đớn...

    đến tột cùng.

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Trần gian.

    Jungkook mở mắt ra, ngơ ngác nhìn xung quanh, từ từ bước đi.

    Cậu chợt nhìn thấy một người đang ngồi vẽ tranh, liền đi tới hỏi, "Anh ơi, đây là đâu vậy ạ?"

    "Trường học."

    Người nọ lạnh nhạt đáp, vẫn tập trung vào bức tranh trước mặt.

    Cậu tò mò nhìn bức tranh.

    Bức tranh vẽ cảnh vật rất đẹp mắt, cậu còn thấy hàng cây với nhiều sắc xanh đầy nghệ thuật.

    Jungkook cảm thán, "Anh vẽ đẹp quá."

    Người đó giật mình ngẩng đầu, cậu thấy được rõ khuôn mặt anh.

    Một khuôn mặt vô cùng đẹp trai.

    Đôi mắt màu đen láy hẹp dài, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi hồng nhạt hơi mím chặt, mái tóc màu nâu dài tới tai.

    Anh mặc một cái áo sơ mi và quần tây.

    Theo kiến thức của cậu thì đó được gọi là đồng phục.

    Bởi ai cũng mặc như vậy.

    Nhưng mà, sao cậu lại thấy người này thật quen nhỉ?

    Jungkook cười mỉm, hỏi, "Anh tên gì vậy ạ?"

    Anh cau mày, cảnh giác hỏi, "Cậu là ai?"

    Jungkook xoay nhẹ thân mình, trang phục trắng trên người lướt theo gió, cậu như một bức tranh vẽ sắc sảo, "Là thiên thần a."

    Anh trầm ngâm nhìn cậu.

    Cậu... thật sự rất đẹp...

    Jungkook chớp mắt mấy cái, khẽ hỏi, "Anh tên là gì ạ?"

    "Kim Taehyung."

    Taehyung tiếp tục vẽ tranh.

    Jungkook cười híp mắt, khen ngợi, "Tên thật hay a.

    Em tên Jeon Jungkook, anh có thể gọi em là Rose."

    Taehyung ngừng vẽ, quay sang nhìn cậu, "Rose?

    Hoa hồng sao?"

    Jungkook cười tươi, tinh nghịch nói, "Những đoá hoa hồng tuyệt sắc a.

    Giống như em nè."

    Taehyung suy nghĩ gì đó, rồi lấy một tập vẽ khác, nói, "Cậu ngồi ở đây đi."

    Jungkook ngồi xuống ghế, chớp mắt vài cái nhìn anh, "Làm gì thế ạ?"

    Taehyung chăm chú vẽ, nói, "Im lặng."

    Jungkook ngoan ngoãn im lặng, đôi mắt nâu đen linh động không ngừng nhìn ngó xung quanh.

    Taehyung bất mãn nói, "Ngồi im."

    Jungkook lập tức ngồi im, chớp mắt nhìn anh.

    Làm gì thế a?

    Đến khi Jungkook mệt đến muốn nằm dài xuống đất, Taehyung cất cọ vẽ, nói, "Xong."

    Jungkook uể oải bẻ cái cổ đã cứng đơ, tò mò đi tới chỗ anh, nhìn bức vẽ trên tay anh.

    Đó là bức vẽ hình cậu.

    "Oa~ thật đẹp nha."
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 4


    Khuôn mặt cậu được khắc hoạ rõ ràng, nhất là đôi mắt màu nâu đen ấy.

    Đằng sau cậu là một cây to, những chiếc lá màu xanh rơi xuống xung quanh.

    Một bức tranh rất đẹp.

    Taehyung nhìn bức tranh, nói, "Cho tôi."

    Jungkook gật gật đầu, "Được a."

    Cậu cũng không có ý định giữ lại.

    Taehyung mím chặt môi, im lặng suy tư.

    Khuôn mặt cậu vô cùng xinh đẹp, làn da trắng sáng làm cậu như có một ánh hào quang xung quanh mình.

    Không biết sao, khuôn mặt này, làm anh có một cảm giác... quen thuộc.

    Jungkook thấy anh ngẩn ngơ nhìn mình, cậu liền cười một tiếng, "Sao thế?"

    Taehyung bừng tỉnh lại, có chút bối rối, "Không... không sao."

    Jungkook không để ý đến vẻ bối rối của anh.

    Cậu chớp mắt vài cái, tò mò nhìn khắp nơi.

    Khung cảnh xung quanh hoàn toàn khác với Thiên Đàng.

    Mọi thứ đều có nhiều màu sắc.

    Ví dụ như cái cây to sau lưng cậu, những chiếc lá có nhiều màu khác nhau, rất đẹp.

    Mọi người đi qua cũng mang nhiều sắc màu.

    Cảm tưởng đầu tiên của cậu về trần gian, chính là rực rỡ.

    Một thế giới mà cậu luôn hằng ao ước.

    Sống trong sự vui vẻ, hàng ngày mặc những bộ đồ nhiều màu sắc, đối mặt với hàng nghìn người khác nhau, trò chuyện với nhau.

    Cậu yêu trần gian này!

    Nhưng mà, còn có một người con trai khác, cậu còn yêu hơn nhiều.

    Cậu phải đi tìm anh ấy.

    Bằng tất cả mọi giá.

    Taehyung nhìn đồng hồ, thu dọn lại đồ đạc rồi xách ba lô lên, nói, "Tôi phải đi rồi."

    Jungkook ngơ ngác nhìn anh, "Đi sớm thế ạ?"

    Nhìn vào đôi mắt to tròn long lanh của cậu, tâm Taehyung trở nên mềm nhũn, giọng anh vì vậy cũng dịu dàng hơn, "Tôi phải đi học."

    Jungkook ồ lên một tiếng.

    Học là quá trình kéo dài cả suốt đời người, chỉ cần còn sống, là còn phải học hỏi.

    Cậu biết rõ tầm quan trọng của việc học.

    Vì thế, cậu liền nở nụ cười nhìn anh, giơ bàn tay trắng hồng vẫy vẫy, "Tạm biệt."

    Taehyung cười mỉm, cũng giơ tay vẫy, "Tạm biệt."

    Anh từ từ rời đi, Jungkook đứng yên đó nhìn anh, không muốn di chuyển.

    Đi được một đoạn, Taehyung đột nhiên quay lại, giọng nói có chút ngại ngùng, "Hẹn... gặp lại."

    Jungkook cười tít mắt, vui vẻ nói, "Hẹn gặp lại."

    Taehyung nhanh chóng rời đi.

    Đợi đến khi không còn thấy anh nữa, cậu liền quay người bước đi.

    Bước ra khỏi cổng trường, đằng trước trường là đường lớn nên có rất nhiều xe cộ, âm thanh ồn ào làm cho trái tim cậu đập càng thêm nhanh vì hưng phấn.

    Lại một lần nữa, cậu khẳng định trong lòng...

    Đây chính là trần gian!

    Cậu chậm rãi bước đi trên vỉa hè, cảm nhận từng cơn gió mát mẻ ùa vào người mình, từng chiếc lá rơi xuống, như tô điểm cho con đường.

    Mọi người gấp gáp đi qua lại, không một ai để ý đến cậu.

    Jungkook chạy tới, hỏi một người gần đó, "Anh ơi, cho em hỏi có chỗ nào chơi gần đây không ạ?"

    Người đó có vẻ không thấy cậu, vẫn ngồi đó chơi điện thoại.

    Jungkook biết ngay là không ai thấy cậu, cậu liền lon ton đi chơi một mình.

    Hoàn toàn không quan tâm đến tại sao Taehyung lại nhìn thấy cậu.

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Taehyung chống cằm, nhìn ra cửa sổ, không chú ý đến người thầy đang hăng hái giảng bài trước lớp.

    Min Yoongi - bạn anh tò mò hỏi, "Làm cái gì mà mệt mỏi thế?"

    Taehyung thở dài, "Tao thấy một thiên thần.

    Tuyệt đẹp..."

    Yoongi khinh thường liếc mắt, hiển nhiên không tin, "Thiên thần đâu ra?"

    Taehyung lấy bức tranh trong cặp ra, Yoongi cầm lấy, liền ngẩn ngơ nhìn, cảm thán, "Ai thế?

    Mày tưởng tượng quá đỉnh rồi!"

    Nhân vật chính trong bức tranh là một người con trai khoảng chừng mười tám, mười chín tuổi.

    Khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, bộ đồ trắng toát trên người càng khiến cậu tỏa sáng hơn tất thảy.

    Nụ cười mỉm trên môi ngọt ngào như mật ong, làm người ta không nhịn được say đắm.

    Cả khung cảnh phía sau cậu nữa.

    Mọi thứ đều rất hòa hợp.

    Một sắc đẹp phi giới tính, ánh hào quang xung quanh người cậu và hơi thở trong sáng như thế.

    Quả thật là một thiên thần.

    Tuyệt mĩ, không hề có khiếm khuyết.

    Trong trẻo không nhuốm chút màu đục.

    Tươi sáng không bao giờ tối đen.

    Taehyung gõ mạnh một cái lên đầu Yoongi, "Tưởng tượng đâu ra!

    Tao thấy thật mà."

    Yoongi không cảm nhận được cơn đau trên đầu, vẫn ngỡ ngàng nhìn bức tranh, "Quá đẹp!

    Thật sự quá đẹp!"
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 5


    Lúc này, giáo viên mặt mày tối sầm đi xuống chỗ họ, lạnh giọng nói, "Các em đang làm gì trong giờ học của tôi thế?"

    Yoongi giật mình ngẩng đầu nhìn Nam Joon - giáo viên của bọn họ, "Em... em..."

    Taehyung vẫn thẩn thờ nhìn ra cửa, trong đầu luôn xuất hiện hình ảnh ngọt ngào của cậu con trai thiên thần kia.

    Nam Joon nhíu mày nhìn vào bức tranh, liền kinh ngạc vô cùng, "Một bức tranh... tuyệt sắc!"

    Cậu con trai trong bức tranh được vẽ rất linh động, đôi mắt to tròn long lanh của cậu như đang nhìn xuyên qua bức tranh tới mọi người, nụ cười mỉm trên môi rất tươi tắn, chính điều đó đã tạo ra xung quanh cậu một ánh hào quang tuyệt sắc.

    Một câu của Nam Joon làm mọi học sinh ngạc nhiên nhìn sang.

    Mắt nhìn của Nam Joon luôn rất cao, nộp 100 bài thì chỉ có 1 bài được điểm tối đa, tất nhiên, 1 bài đó phải gọi là tuyệt sắc.

    Ấy vậy mà hôm nay Nam Joon lại nói một bức tranh là tuyệt sắc, bọn họ cũng tò mò về bức tranh đó như thế nào mà khiến người thầy khó tính nhất ngôi trường này phải tấm tắc khen ngợi như vậy.

    Nhưng khi thấy rõ được bức tranh, họ hoàn toàn ngẩn ngơ.

    Trong lòng không nhịn được khẳng định.

    Tuyệt sắc!

    Một bức vẽ hoàn hảo luôn dựa vào cách vẽ, bố cục, màu sắc, cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, và nhân vật trong bức tranh.

    Nhân vật chính đã góp phần hết một nửa giá trị của bức tranh.

    Còn bức vẽ của Taehyung, nhân vật chính... là thiên thần.

    Quá đẹp!

    Quá hoàn hảo!

    Nam Joon ngỡ ngàng hỏi, "Nhân vật chính... là thiên thần sao?

    Em đã thấy thiên thần?"

    Taehyung thấy một người đã tin mình, liền nói, "Em đã thấy!"

    Nam Joon vươn tay cầm bức tranh, ánh mắt từ đầu đến cuối đều không rời khỏi bức tranh dù chỉ một chút, "Thật sự rất đẹp!

    Nếu em nộp bài này cho tôi, tôi cá chắc học kì này em không cần thi cũng đạt điểm tối đa!"

    Nghe câu này của Nam Joon, mọi người cũng không lớn tiếng phản đối hay cảm thấy bất bình.

    Dù sao bức tranh này nộp lên cho nhà trường cũng chắc chắn đạt điểm tối đa.

    Nhưng Taehyung không chút do dự lắc đầu, "Em không nộp."

    Nam Joon cau mày, "Tại sao?"

    Taehyung lấy bức tranh lại, nói, "Thiên thần này là của em, bức tranh là của em!"

    Mọi người im lặng nhìn Taehyung, bây giờ anh thật sự rất quyết đoán.

    Bọn họ tất nhiên đều hiểu ý của Taehyung.

    Vì thiên thần đó là của anh, bức tranh đó cũng là của anh, nên không một ai có thể lấy nó!

    Nếu là họ, họ sẽ giơ cả hai tay đưa cho thầy bức tranh đó.

    Không thi mà vẫn được điểm tối đa, ai mà không muốn chứ.

    Bất quá, bây giờ nhìn phản ứng của anh như vậy.

    Bọn họ nghĩ lại, nếu chủ nhân bức tranh đó là bọn họ, thì ai cũng sẽ giữ lại.

    Mọi hoạ sĩ đều có niềm tự hào với bức tranh của mình.

    Vì thế, bức tranh cũng là một niềm tự trọng của họ.

    Nếu bức tranh của mình được mọi người chiêm ngưỡng, họ sẽ lựa chọn điều đó.

    Đợi chờ một ai đó thu mua bức tranh của họ.

    Nhưng nếu bức tranh mà họ yêu thích nhất, là bức tranh xinh đẹp nhất của mình, họ sẽ lựa chọn giữ lại cho bản thân.

    Để cho một mình họ ngắm nhìn nó đến cuối cuộc đời.

    Nam Joon gật đầu, cũng hiểu cảm xúc của Taehyung, "Tôi biết rồi.

    Em nhớ giữ gìn bức tranh này đấy."

    "Vâng."

    Nam Joon đi lên bục giảng, thu dọn lại dụng cụ, nói, "Giờ học kết thúc."

    Rồi đi ra ngoài.

    Mọi người lập tức đứng dậy đi tới chỗ Taehyung, ai cũng không nhịn được khen bức tranh một câu.

    Taehyung để bức tranh vào trong ba lô, đứng dậy rời đi.

    Yoongi liền chạy theo sau.

    Yoongi đi ngang bằng Taehyung, tò mò hỏi, "Mày thấy thiên thần này ở đâu đấy?"

    Taehyung chỉ ra hàng cây gần cổng trường, "Ở đó."

    Yoongi nhìn theo hướng anh, "Ngày mai tao phải tới đó xem thiên thần mới được!"

    Hai người đi ra khỏi cổng trường.

    Yoongi không ngừng nói chuyện trên trời dưới đất, còn Taehyung thì chỉ im lặng đi, trong đầu luôn xuất hiện hình ảnh cậu, bên tai không ngừng vang lên giọng nói trong trẻo của cậu.

    Thật sự rất đẹp...

    ________________

    20/10 vui vẻ😘😘😘😘😘

    Yêu mọi người💜💜💜
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 6


    Jungkook đi khắp nơi, đâu đâu cũng là những mùi thơm ngào ngạt, con người gọi đó là bánh ngọt, nhưng tiếc là cậu chẳng thể chạm vào được.

    Vì thế cậu liền chán nản quay lại trường học.

    Jungkook ngồi xổm xuống mặt đất, tay chống cằm, thở dài một tiếng.

    Cậu đành phải đợi Taehyung thôi.

    Khoan đã... tại sao chỉ có Taehyung nhìn thấy cậu?

    Jungkook nhíu mày.

    Chuyện này thật kì quái a!

    Khi bản thân còn đang hoài nghi, chợt một người tiến lại gần chỗ cậu.

    Đó là một đứa bé khoảng chừng mười ba tuổi, khuôn mặt ngây ngô trắng nõn, ánh mắt ngơ ngác nhìn cậu, trong miệng bé ngậm một cái gì đó khiến cho một bên má bé phồng lên, "Anh... anh thật đẹp a!"

    Đứa bé cảm thán, "Anh là thiên thần sao?"

    Jungkook bật cười, cúi xuống xoa đầu đứa bé, nói, "Đúng vậy, tiểu thiên thần ạ."

    Đứa bé cười rộ lên, lộ ra hàm răng mất hai cái răng cửa vô cùng đáng yêu, bé nhìn qua bên kia đường, vội vàng vẫy tay cậu nói, "Chào anh thiên thần, em phải về đây!"

    Jungkook cũng vẫy tay chào bé, nhìn đứa bé đi qua đường.

    Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến cậu phải chết lặng.

    *Bíp bíp* *Rầm*

    Đứa bé...

    đã bị xe tải tông.

    Chiếc xe tải nặng gần mười tấn, cán nát hoàn toàn người bé, máu chảy lênh láng khắp nơi.

    Ngay giữa đường, một cây kẹo bảy sắc cầu vồng bị cán nát bét.

    Chỉ mới mấy giây trước, đứa bé còn nở nụ cười với cậu...

    Mọi người hét toáng lên, lo lắng gọi cấp cứu.

    "Rose, con nên nhớ, khi người phàm nhìn thấy được thiên thần, chứng tỏ họ sắp chết!"

    Jungkook sợ hãi vô cùng, nước mắt bắt đầu chảy xuống, cậu chạy tới gần đứa bé, không ngừng nói, "Anh xin lỗi... anh xin lỗi..."

    Đứa bé nằm dưới bánh xe tải, toàn thân không còn nguyên vẹn, đôi mắt long lanh đã nhắm lại, nụ cười ngây ngô vẫn còn trên môi.

    Một người phụ nữ chạy qua, đau khổ hét lớn, "Cứu con tôi!

    Làm ơn cứu con tôi!

    Huhu, Woon của mẹ... con gắng gượng thêm một chút nữa.

    Mẹ... mẹ sẽ cứu con!

    Bảo bối của mẹ, cố gắng đi con!"

    Tiếng hét của cô xé toạt cơn gió, như một con dao cắm thẳng vào lồng ngực cậu.

    Nếu...

    đứa bé đó không thấy cậu, nó... sẽ không chết...

    Là do cậu sao?

    Trong lúc này, vì quá đỗi đau lòng, vì quá đỗi lương thiện, vì cảm thấy quá tội lỗi.

    Jungkook đã quên mất một điều, rằng, không phải người phàm nào cũng thấy được thiên thần.

    Chỉ khi sắp chết, họ mới thấy được thiên thần.

    Không ai có thể chiến đấu lại được số phận.

    Anslet đã từng nói đó là một ân huệ lần cuối Chúa dành cho con người.

    Nhìn thấy một thiên thần.

    Cậu không còn nghĩ được gì, chỉ biết lo lắng oà khóc lên.

    Chợt nhớ ra Taehyung cũng nhìn thấy được cậu, Jungkook liền chạy tới chỗ hồi nãy, không thấy anh đâu cả.

    Cậu ngồi xổm xuống đất, mím chặt môi, im lặng đợi anh.

    Phải làm sao đây?

    Cậu phải làm sao đây?

    Cứ như vậy, cậu ngồi đợi anh một hồi lâu, thật lâu, lâu đến mức cậu suýt nữa đã tuyệt vọng đến đập đầu vào gốc cây to kia.

    May mắn, ngay giây phút cậu định thực hiện hành động tự sát đó, Taehyung đã đi xuống cầu thang.

    Anh tiến tới gần cậu, thấy khuôn mặt Jungkook đỏ bừng lên vì khóc, Taehyung lo lắng hỏi, "Sao thế?"

    Jungkook khẽ cắn môi, nói, "Tôi... tôi là thiên thần..."

    "Và?"

    Taehyung hơi nghiêng đầu.

    "...

    Nếu anh nhìn thấy tôi, anh sẽ chết..."

    Taehyung khựng lại, ánh mắt cứng đờ.

    Chết ư?

    Jungkook im lặng một lúc, lấy can đảm nói, "Tôi... tôi có cách bảo vệ anh!"

    Nếu là trước kia, có người nói với anh như vậy thì anh sẽ đấm người đó một cái thật mạnh.

    Nhưng bây giờ, khi cậu nói câu đó với anh, nhìn vào đôi mắt lấp lánh nước đầy chân thành thuần khiết ấy, anh lại bất giác tin tưởng.

    Taehyung cau mày, nói, "Cách gì?"

    Jungkook đột ngột tiến tới hôn một cái lên môi anh.

    Mắt Taehyung trừng to lên đầy kinh ngạc.

    Ngay sau đó, một vầng sáng bao phủ quanh anh, "Cái gì thế?"

    Jungkook nhìn vầng sáng xâm nhập vào cơ thể anh, bình tĩnh nói, "Ánh sáng của thiên thần, nó sẽ bảo vệ anh."

    "Nếu bảo vệ anh, còn em thì sao?"

    Jungkook hơi khựng lại.

    Không ngờ Taehyung lại nhạy bén như vậy.

    Cậu nhanh chóng đáp lời, "Không sao không sao."

    Phản ứng đó của cậu không thể qua mắt được anh.

    Taehyung híp mắt lại, không những không vui mừng mà còn có chút tức giận, "Em không thể tốt bụng như vậy được!"
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 7


    Nhìn thấy anh đột ngột tức giận, Jungkook khựng lại một chút, có hơi sợ hãi lùi lại một bước.

    Có vẻ Taehyung cũng biết mình đang dọa cậu sợ, vội điều chỉnh lại sắc mặt mình, dịu giọng hỏi, "Jungkook à, em cho anh ánh sáng thiên thần của em, em sẽ như thế nào?

    "

    Jungkook mím chặt môi, không đáp.

    Taehyung thở dài một tiếng, ánh mắt có chút phức tạp, "Có ai khác thấy em không?"

    Jungkook cúi gầm mặt, nhỏ giọng đáp, "Anh... với cậu bé kia..."

    "Cậu bé đó bị sao?"

    "...

    Cậu bé đó... chết."

    Bàn tay ở bên hông Taehyung khẽ siết chặt, rồi lại thả lỏng ra, anh nói, "Có phải chỉ khi nhìn thấy thiên thần, người đó sắp chết đúng không?"

    "Vâng."

    Jungkook gật đầu.

    Taehyung cười mỉm, nói, "Cậu bé đó không nhìn thấy em, cũng sẽ nhìn thấy thiên thần khác.

    Anh không nhìn thấy em, cũng sẽ nhìn thấy thiên thần khác.

    Mạng sống của con người là do trời sắp đặt, nên... em chẳng có gì sai lầm cả."

    Jungkook đau lòng nói, "Tại sao anh lại thản nhiên thế chứ?

    Con người tại sao lại không thể đấu tranh lại số phận do ông trời sắp đặt?

    Ông trời sắp đặt là cái lí do gì chứ!

    Đó chẳng phải là lời nguỵ biện của con người sao?"

    Bị cậu chất vấn, Taehyung không nói được gì, anh chỉ im lặng, vẻ mặt vẫn rất bình thản, không nhìn ra được anh đang vui hay buồn.

    Jungkook siết chặt tay, lớn giọng nói, "Anh biết là do ông trời sắp đặt, tại sao anh lại không sợ hãi?

    Anh không cảm thấy run sợ trước Tử Thần sao?

    Con người là vậy sao?

    Con người là không có ý chí chiến đấu gì hết sao?"

    "Jungkook!"

    Taehyung đột nhiên đổi sắc mặt, giọng nói hơi trầm xuống, "Ai cũng có ý chí chiến đấu!

    Em đang hiểu sai ý anh rồi!"

    Jungkook cắn môi, đôi mắt long lanh nhìn anh, không che giấu vẻ quật cường nơi đáy mắt, "Ý anh là sao?"

    Taehyung thở dài, đây là lần đầu tiên anh phải nói nhiều như vậy, mà lại là cãi nhau nữa chứ.

    Nói thật, anh không thoải mái chút nào.

    "Ý anh là, em đừng nên tốt bụng như thế, sống trên đời này, hãy luôn lo lắng cho bản thân đầu tiên.

    Dù như thế nào đi nữa, cũng đừng quên đi bản thân mình.

    Trên đời này... không có chỗ cho anh hùng đâu..."

    Jungkook nhíu chặt mày, hỏi, "Anh hùng là gì?"

    Taehyung cười nhạt, đáp, "Là những con người đi cứu cả thế giới, quên cả bản thân... quên cả gia đình mình.

    Họ là những con người cao cả, đồng thời, lại là những con người cực đoan.

    Họ chỉ muốn thế giới hòa bình, mà quên mất rằng, họ không phải Chúa Trời, không thể điều khiển toàn bộ nhân loại theo ý mình được."

    Anh nói... là anh hùng sao?

    Những con người kiên cường bất khuất, có thể vì người khác mà quên đi bản thân mình.

    Thậm chí, họ còn quên cả gia đình mình ư?

    Dù không hiểu rõ ý anh, nhưng nghe ý tứ có lẽ anh đang lo lắng cho cậu.

    Jungkook cười mỉm, khuôn mặt tươi sáng nở rộ như đóa hoa ban mai, xinh đẹp và thuần khiết, "Em không hề tốt bụng, đó là nghĩa vụ của một thiên thần, cứu con người ở trần gian là điều mà một thiên thần như em cần phải làm.

    Có thể... em cũng giống như anh hùng trong lời anh nói."

    Jungkook khẽ nắm lấy bàn tay anh, cậu nhận ra một điều, bàn tay con người thật ấm áp.

    Ngay cả một thiên thần không có trái tim như cậu cũng có cảm giác như nơi lồng ngực có một thứ gì đó đập lên, dù nhẹ nhưng vẫn có thể cảm nhận được.

    "Nhưng em không giống anh hùng đó đâu.

    Em yếu đuối lắm, không kiên cường đấu tranh vì con người nổi.

    Thiên thần không phải Chúa Trời, họ không có mạng sống bất tử, không có thuốc trời kéo dài mạng sống, họ chỉ có lòng nhân từ để bảo vệ con người."

    Taehyung thấy cậu cầm lên tay mình, ngoài sự lạnh lẽo thì anh chẳng cảm nhận được gì cả, "Jungkook, tay em... thật lạnh."

    Jungkook cười một tiếng, đùa, "Đó là vì em không có trái tim."

    Taehyung siết chặt bàn tay cậu, mím chặt môi, nói, "Em có trái tim, có thể nó không rõ ràng như con người, nếu em không có...

    " Bàn tay anh khẽ run lên, đôi mắt màu đen láy xuất hiện một cảm xúc xa lạ, "... thì em đã không lương thiện như thế này."
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 8


    Một vị hoàng đế với hoàng bào màu đỏ rực, cúi thấp đầu đi trên con đường đầy tuyết băng giá.

    Bóng lưng cao lớn vững chắc, nhưng lại tràn ngập cảm giác cô độc.

    Bởi, xung quanh y chẳng có ai cả.

    Từng bước thẳng tắp bước về phía trước, không sợ hãi, không nhún nhường, không ngạo mạn, nhưng lại tạo người ta cảm giác như trên thế gian này, không còn một ai xung quanh y.

    Rõ ràng bộ hoàng bào màu đỏ kiêu ngạo thế kia, vậy mà y lại tự ti cúi gầm mặt.

    Khí thế lạnh lẽo âm trầm thế kia, có lẽ là nhờ những nỗi đau mà y đã trải qua.

    Y thế mà lại không biết rằng, đằng sau y có một người con trai xinh đẹp.

    Cậu ta không ngừng đi theo y, ánh mắt lo lắng nhìn theo bóng lưng y.

    Mệt mỏi thở dài, y ngâm nhỏ một bài thơ.

    Người con trai dừng chân, cười khổ một tiếng.

    "Băng tuyết lạnh lẽo tựa lòng người,

    Tim này băng giá... nhọc lòng ai?"

    Người con trai chậm rãi biến mất.

    "Tim này băng giá... nhọc lòng em,

    Nhưng em đau lòng, anh đau không?"

    Vị hoàng đế dừng lại, ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt sắc cạnh, mái tóc màu nâu dài ngang lưng được buộc lại bởi sợi dây màu đỏ khẽ bay theo làn gió.

    Y quay đầu nhìn lại, rồi bước đi tiếp về phía trước.

    "Ngươi khóc, ta đau."

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    "Này, Taehyung, ngươi đang cắn rứt lương tâm ư?"

    Taehyung quay đầu lại theo hướng của giọng nói, nhưng dù có quay đi tám phương tứ hướng, ngoài ánh sáng kì dị ra thì anh chẳng còn thấy cái gì nữa.

    "Ngươi đang hối hận?...

    Phải không?"

    Đầu anh đột nhiên đau nhói, Taehyung ôm đầu mình, hoang mang nói, "Không phải!

    Không phải!

    Tôi không hối hận!"

    "Haha, nếu ngươi không hối hận, tại sao lại sợ hãi như thế này?

    Nếu ngươi không sợ hãi, tại sao... ngươi lại khóc?"

    Taehyung ngỡ ngàng nhìn về phía trước, có một người mặc một bộ hoàng bào màu đỏ, y ôm mặt khóc thật to.

    Tiếng khóc đau đớn vô cùng, mang theo từng cơn day dứt khó nói.

    "Ngươi xem, tại sao vào lúc cuối cùng, ngươi lại khóc?"

    Taehyung không nói được lời nào, cổ họng anh nghẹn ứ, giọng nói không thể nào thoát ra được.

    "Haha, vị hoàng đế kiêu ngạo một thời, cuối cùng, cái kết của ngươi cũng đâu khác gì những con người bình thường?"

    Lúc này, vị hoàng đế đau đớn nói, "Ta sống một đời kiêu ngạo vì thiên thần của ta, ngươi có tư cách gì mà chê trách!"

    "Vì thiên thần của ngươi?"

    Giọng nói đó lại vang lên, mang theo một cỗ chế giễu nồng đậm, như con dao sắc bén đâm thẳng vào lòng người nghe, "Ngươi không xứng!"

    Ngươi vốn không xứng!

    Cậu ta hi sinh cho ngươi nhiều đến vậy, cuối cùng khi cậu ta chết trước mặt ngươi, ngươi có cứu nỗi cậu ta không?

    Dù có quay lại thời gian đến thời điểm đó, ngươi cũng không thể cứu được cậu ta!

    Cậu ta yêu ngươi như thế, cậu ta đau khổ như vậy, cậu ta khóc nhiều đến mức khô cạn cả tâm.

    Tất cả đều vì ngươi.

    Ngươi biết không?

    Vị hoàng đế độc tài tàn ác, một gã ác quỷ như ngươi, ngay từ đầu, ngươi vốn không xứng.

    Bởi vì, cậu ấy... là thiên thần.

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Taehyung ngồi bật dậy, tim anh đập mạnh vô cùng, khiến cho lồng ngực như muốn nổ tung, mồ hôi lạnh khẽ chảy xuống.

    Tiếng chuông báo thức vang inh ỏi bên tai.

    Đợi đến khi định thần lại, Taehyung tắt báo thức, đứng dậy đi vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi đi xuống dưới.

    Cơn ác mộng kia, chỉ còn là những mảnh kí ức rời rạc còn lưu lại trong đầu anh.

    Thản nhiên, bắt đầu một ngày mới.

    Không có thiên thần kia bên cạnh.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 9


    Jungkook ngồi trước một cái bàn tròn trắng tinh, tay cầm tách trà ấm, làn khói khẽ bay trong không gian.

    Trước mặt cậu, có rất nhiều bàn tròn trắng, và những thiên thần ngồi xung quanh nói chuyện, nụ cười trên môi thật hạnh phúc biết bao nhiêu.

    Ai mà biết trong lòng họ có ưu sầu gì không chứ.

    Thiên thần và con người rất khác nhau, một là thần, một là người trần mắt thịt.

    Nhưng lại có một điểm chung, đó là lý trí và cảm xúc.

    Họ đều có những chuyện buồn của riêng mình, luôn cất giấu kín trong lòng, và thể hiện nỗi buồn đó bằng những nụ cười giả tạo nhất.

    Anna nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cậu, trên tay xuất hiện một tách trà ấm, ánh mắt nhìn về phía trước, hỏi, "Cậu sao thế?"

    Rõ ràng dáng vẻ như không hề để ý, vậy mà lời nói đầu tiên lại là sự quan tâm dành cho cậu.

    "Tớ đã từng nghĩ rằng, cảm xúc của thiên thần thật đơn giản.

    Nhưng trải qua 3000 năm nay, tớ hiểu rồi, nó không đơn giản chút nào."

    Jungkook cười nhạt, ánh mắt có chút mơ hồ, nói, "Vui vẻ, buồn bã, thất vọng, hạnh phúc, chế giễu, trào phúng... mọi cảm xúc đều gói gọn trong những nụ cười."

    Anna cau mày, không rõ ý của cậu.

    Jungkook quay sang nhìn cô, hỏi, "Cậu biết... cảm xúc nào là tuyệt vọng nhất không?"

    Anna khẽ nói, "Jungkook, cậu không cần phải ép buộc bản thân như thế.

    Cậu là thiên thần, có đôi cánh của riêng mình, cậu có tự do... vì vậy, sẽ chẳng có thứ gì có thể giữ cậu lại."

    Tay khẽ vuốt nhẹ đôi cánh trắng ngà phía sau lưng, cậu nói, "Đó là trường hợp... nếu tớ không tự nguyện."

    Anna cười nhạt, nói, "Cậu có thể cắt bỏ đôi cánh của mình sao?

    Tớ khuyên cậu đừng nên làm thế.

    Cậu sẽ nhận phải 'bản án' lớn nhất Thiên Đàng đấy."

    Jungkook cười mỉm, chậm rãi uống một ngụm trà, không đáp.

    Anna im lặng một hồi lâu, rồi tay cô siết chặt ly trà, cơ thể có chút cứng đờ, giọng cô hơi run run, "Anh ta..."

    Jungkook chỉ cười.

    Anna sợ hãi nói, "Cậu gặp anh ta rồi?"

    Jungkook gật đầu, nói, "Anh ấy đẹp trai lắm."

    Đôi mắt màu nâu đen lóe lên tia cảm xúc phức tạp, "Anh ấy, không nhớ tớ nữa."

    *Rầm* Anna đập một cái thật mạnh lên bàn, "Jungkook!"

    Mọi người lập tức nhìn sang.

    Anna vội vàng xua tay, "Không có gì không có gì."

    Dợi mọi người chuyển tầm nhìn, Anna nhìn Jungkook, tức giận nói, "Cậu muốn xuống trần gian sao?"

    Jungkook uống một ngụm trà, nói, "Tớ muốn ở bên anh ấy."

    "Kể cả anh ta không nhớ cậu?"

    Jungkook đặt ngón trỏ lên môi, suỵt một tiếng, cười khổ, nói, "Đừng quá thẳng thắn như thế, tớ sẽ rất đau lòng."

    Anna thở dài, "Cậu sẽ phải từ bỏ đôi cánh thiên thần của mình, sống một cuộc sống người phàm đau khổ đến cùng cực.

    Cậu không nghĩ cho bản thân mình, cậu còn không nghĩ đến cha cậu sao?"

    Jungkook im lặng, ánh mắt chuyển hướng vào ly trà, nhìn mặt nước lóng lánh.

    Anna nghiêm túc nói, "Jungkook, đừng nghĩ đến việc xuống trần gian.

    Tớ không đồng ý đâu!"

    Nói xong, cô liền biến mất.

    Jungkook cười khổ, nói thầm, "Cậu cần phải tàn nhẫn như thế sao?"

    Một giọt nước trong suốt khẽ rơi xuống, thế mà, trên môi lại hiện lên nụ cười cứng đơ.

    À, cậu hiểu ra rồi.

    Cảm xúc tuyệt vọng nhất... là cười.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 10


    Anslet xuất hiện trước mặt cậu, nói, "Rose, con cần phải xuống trần gian một lần nữa."

    Bàn tay cầm tách trà khựng lại một lúc, Jungkook khẽ hỏi, "Tại sao ạ?"

    Trước mặt cậu hiện lên hình ảnh một người đàn ông.

    Khuôn mặt điển trai sắc cạnh, ánh mắt sáng rực đầy kiên cường, đôi môi hồng nhạt mím chặt.

    Chỉ cần nhìn sơ qua cũng đủ thấy cậu ta là một người rất bướng bỉnh.

    Anslet chỉ tay vào người đàn ông, nói, "Người phàm này sắp chết, nhiệm vụ của thiên thần, xuất hiện và mang người phàm lên Thiên Đàng."

    Jungkook hơi mơ hồ nhìn vào hình ảnh trước mặt, không nói lời nào.

    Anslet thở dài, có chút tiếc nuối, "Người phàm này thật ra sống rất tốt, chỉ tiếc số phận bi thảm quá.

    Tới lúc chết mà còn đau khổ hơn cả sống."

    "Cha ơi..."

    Jungkook nhìn Anslet, hỏi, "Cậu ấy, đang yêu phải không?"

    Anslet không để ý tới cảm xúc khác lạ của cậu, cũng không hoài nghi tại sao cậu lại biết chuyện này, vẫn tiếc thương nói, "Đúng vậy.

    Tình yêu của người phàm rất rắc rối.

    May mắn, thiên thần chúng ta không có tình yêu."

    Cha à, nếu thiên thần không có tình yêu, họ sẽ không có trái tim đâu.

    Bởi vì, thiên thần lương thiện lắm.

    Jungkook gật đầu, "Vâng, con biết rồi."

    Cánh cửa lớn hiện ra trước mặt cậu.

    Khác với tâm trạng háo hức lúc đầu, Jungkook mang theo vẻ mặt ảm đạm đi qua cánh cửa mang cậu đến trần gian.

    Anslet nhận ra điều kì lạ, khẽ nhíu mày, "Rose sao thế nhỉ?"

    Nhưng rồi, ông lại quay lưng rời đi, bắt đầu làm công việc của một đại thiên thần - ra nhiệm vụ cho các thiên thần khác.

    Ở phía xa, Anna nhìn theo cậu, ánh mắt có chút phức tạp, "Cậu thật sự muốn dồn bản thân vào đường cùng sao, Jungkook?"

    Tựa như cảm nhận được cảm xúc bất ổn của Anna, Jungkook quay đầu lại, nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười xinh đẹp thường thấy, môi cậu nhấp nháy, từng câu từng chữ rõ ràng, "Tớ quyết định rồi."

    Bóng lưng nhỏ bé biến mất sau ánh sáng rực rỡ, nhưng rồi, những tia sáng nhỏ dần rời rạc ra, cánh cửa tan vào không khí, để lại làn khói như đám mây nhẹ nhàng trôi đi.

    Lần đóng cửa này, đã thay đổi toàn bộ số phận...

    Thần có thể biết được tương lai, nhưng họ không có lá gan thay đổi tương lai đó.

    Cái giá phải trả, không hề nhỏ đâu.

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    "Baekhyun, tôi yêu em."

    Một người đàn ông đi theo sau một người đàn ông khác, đôi mắt sáng rực nhìn theo người đi trước mình, giọng nói đầy yêu thương, "Baekhyun, tôi yêu em."

    Baekhyun quay lại, tát một cái thật mạnh lên má Chanyeol, nói, "Mẹ nó!

    Anh im miệng cho tôi!"

    Chanyeol dường như không cảm giác được cơn đau rát trên mặt, vẫn bướng bỉnh nói, "Baekhyun, tôi yêu em!"

    Baekyun thở mạnh một hơi, hai bàn tay siết thật chặt lại lên cả gân xanh, cố gắng kìm chế cơn giận dữ, "Làm ơn đừng khiến tôi ghê tởm cậu, Chanyeol!"

    Chanyeol biến sắc, vội dừng lại, nhìn Baekhyun hung hăng đi vào công ty, dáng vẻ như hận không thể thoát khỏi hắn vậy.

    Lòng khẽ thở dài một tiếng, trên mặt cuối cùng vẫn không thể giữ nụ cười.

    "Tôi hận không thể để cả thế giới biết tôi yêu em."

    Chỉ tiếc, em lại không muốn để cả thế giới biết tâm chân tình đó của tôi.

    Em tàn nhẫn bóp chặt trái tim tôi, phá vỡ tình yêu của tôi.

    Nhưng, tôi vẫn ngu ngốc yêu em, cố gắng chịu đựng mọi khổ đau do em gây ra.

    Em vui vẻ khi thấy tôi thê thảm như vậy lắm đúng không, bảo bối của tôi?

    Chanyeol quay lưng rời đi, che giấu khuôn mặt đẫm nước mắt.

    A, tôi khóc vì em rồi.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 11


    Jungkook chậm rãi đi theo sau Chanyeol, bước chân hắn rất chậm, vì vậy cậu nhanh chóng bắt kịp.

    Nhận ra bên cạnh mình có thêm một người khác, Chanyeol dừng lại, giật mình nhìn sang, ngạc nhiên hỏi, "Cậu... là ai?"

    Jungkook cười mỉm, đáp, "Tôi là Rose, anh có thể gọi là Jungkook."

    Nhìn nụ cười tỏa sáng như một thiên thần của cậu, và cả ánh hào quang kì diệu hư ảo xuất hiện sau lưng cậu.

    Lúc đầu Chanyeol còn ngỡ rằng đó là ánh nắng mặt trời, nhưng khi nhìn kĩ lại... thì ra đó thật sự là một ánh hào quang.

    "Cậu... tại sao lại có ánh sáng kia?"

    "Tôi là thiên thần a."

    Jungkook cười tinh nghịch,

    Một đôi cánh trắng ngà giang rộng lớn bao phủ cả tấm lưng cậu, Chanyeol lúc này đã chết lặng, không nói được lời nào.

    Jungkook thu gọn đôi cánh lại, rồi biến mất hẳn đi.

    Cậu nhìn Chanyeol, đôi mắt màu nâu đen mang theo tia sáng thuần khiết, lương thiện đến mức khiến người ta không dám nhìn vào.

    "Tôi nghĩ mình không thể nói với anh điều này, nhưng anh có quyền được biết điều đó."

    Chanyeol cau mày, hỏi, "Là chuyện gì?"

    Nụ cười trên môi Jungkook chưa từng dập tắt.

    Nhưng vì cười quá lâu nên đã dần cứng lại.

    Giọng nói vẫn như cũ, không mang theo chút khác lạ nào, vô cùng bình thản, nhưng lời nói ra lại mang một ý nghĩa đáng sợ, "Anh sẽ chết."

    Chanyeol khựng lại, "Tại sao chứ?"

    Hắn sẽ sống thật lâu mà...

    Jungkook vẫn cười, "Một cái chết... vô cùng, vô cùng đau khổ."

    Chanyeol ngỡ ngàng, tim đập mạnh lên, hơi thở có chút gấp gáp, nước mắt lại lưng tròng nơi khóe mắt.

    Hắn chết... bảo bối của hắn sẽ thế nào đây?

    Em ấy có thể tự lo cho bản thân được không?

    Càng nghĩ, Chanyeol càng tuyệt vọng.

    Khốn kiếp!

    Tại sao Tử Thần lại chọn đúng hắn chứ?

    Tựa như đọc được lời oán trách của hắn, cậu bình tĩnh nói, "Cái chết của anh, là do anh."

    Chanyeol mím chặt môi, giọng nói khàn đặc, "Khi nào tôi chết?"

    Jungkook im lặng một lúc, rồi đáp, "Vài ngày nữa."

    Chanyeol lau sạch nước mắt trên mặt, vội vàng chạy đến công ty phía trước.

    Lúc này, một chiếc xe tải tông thẳng vào cột đèn giao thông.

    May mắn không có ai đứng tại đó nên không hề có thương vong, người tài xế có lẽ chỉ bị thương nhẹ, bởi ông ấy đã chạy ra khỏi xe, sợ hãi quỳ xuống mặt đất.

    Mọi người xung quanh chạy tới hóng hớt.

    Jungkook chậm rãi bước đi tiếp, trên môi khẽ nở nụ cười.

    Ây chà, đây có được xem là lương thiện đến ngu ngốc không nhỉ?

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    Chanyeol không thể vào được công ty, hắn lấy điện thoại ra, bàn tay run rẩy bấm dòng số.

    Điện thoại nhanh chóng được bắt máy, tiếp theo là một giọng nói quen thuộc, "Ai đấy?"

    "Bảo bối..."

    Baekhyun im lặng một lúc, khi có ý định tắt máy, chợt, Chanyeol khẽ lên tiếng, "Tôi sắp chết."

    Lại là một khoảng không im lặng.

    Chanyeol cười chế giễu.

    Bảo bối của hắn là đang cười nhạo hắn đúng không?

    "Tôi sẽ chết thật đau khổ, vô cùng vô cùng đau khổ.

    Lúc đó, em sẽ ở lại đây một mình.

    Em có chịu nổi không?"

    Những lời nói thâm tình như thế, nhưng đáp lại chỉ là giọng nói lạnh lùng đến tàn nhẫn của Baekhyun, "Anh chết tôi càng vui.

    Cuộc sống của tôi sẽ không bị con người mặt dày như anh làm phiền nữa!"

    Chanyeok cười khổ, tắt máy.

    Bảo bối, em thật sự phải tàn nhẫn như vậy sao?
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 12


    Bàn tay cầm điện thoại khẽ buông lỏng, quay lưng lại, bước chân nặng nề tiến về phía trước, bóng dáng cô đơn dần đi xa, tiếng thở dài buồn bã còn vang lên đâu đây.

    Chỉ tiếc, chẳng ai nghe được nó.

    Chanyeol lên xe của mình, chiếc xe từ từ rời khỏi.

    Jungkook nhìn theo, cười khổ một tiếng, nói thầm, "Xem ra, bao nhiêu công sức cũng bỏ đi hết rồi."

    Mà... thôi kệ vậy.

    Lỡ cứu hắn rồi, thì phải cứu cho chót chứ.

    Tiếng thở dài não nề lại vang lên.

    Chỉ tiếc, một mối tình đẹp biết bao nhiêu...

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    12 năm trước.

    Một cậu bé mười lăm tuổi ngồi trên xích đu, mặt cười tươi rói nhìn một cậu bé khác đang ngồi bệt trên sân cát chơi xếp lâu đài, "Baekhyun, Baekhyun, cậu qua đây chơi với tớ đi!"

    Baekhyun vẫn chăm chú chơi, nói, "Tớ không muốn qua, cậu chơi một mình đi."

    Nụ cười trên môi tắt ngấm, đáy mắt xuất hiện tia tủi thân.

    Nhưng chỉ trong vòng hai giây, nụ cười lại xuất hiện, "Baekhyun, tớ qua chơi với cậu vậy!"

    Vừa dứt lời, Chanyeol chạy nhanh tới chỗ Baekhyun.

    Hai người chơi một lúc thật lâu.

    Mười phút sau, tòa lâu đài đã được xây xong.

    Vô cùng xinh đẹp, vô cùng tráng lệ.

    Chanyeol lau mồ hôi trên mặt, ánh mắt chợt nhìn qua bên kia đường, liền vui vẻ kêu lên, "Anh Young, anh qua đây chơi với bọn em!"

    Young là anh trai của Baekhyun, chỉ lớn hơn họ hai tuổi thôi, Chanyeol cực kì thích anh luôn.

    Young cười mỉm, đi qua đường, vừa đi vừa nói, "Anh vừa mới thấy một thiên ----"

    *Két* *Rầm* Baekhyun sợ hãi òa khóc lớn, Chanyeol chết lặng nhìn cảnh tượng khủng khiếp trước mặt.

    Young bị một chiếc xe tải tông văng thật mạnh, anh bị văng ra ngoài tới tận mười mấy mét, máu chảy lênh láng khắp nơi.

    Mọi người lập tức lo lắng chạy tới.

    Baekhyun đứng dậy chạy tới chỗ Young, đau khổ khóc lớn, "Huhu, anh Young!

    Anh có sao không?

    Đừng làm em sợ!

    Anh Young..."

    Văng ra xa mười mấy mét với một áp lực lớn như vậy, thân thể Young cũng không lành lặn được bao nhiêu.

    Xương trên người gần như gãy hết, máu chảy càng lúc càng nhiều.

    Bàn tay Baekhyun run rẩy không biết đặt vào đâu, chỉ biết sợ hãi nói, "Anh Young!

    Anh đừng chết!

    Anh đừng chết!"

    Young nhìn lên bầu trời trong xanh, cổ họng không thể phát ra âm thanh nào, nhưng đôi môi khẽ mấp máy nói từng chữ.

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    "Anh đã thấy một thiên thần."

    Baekhyun ngồi trên ghế làm việc, ánh mắt có chút phức tạp, tàn thuốc rơi xuống gạt tàn, mùi khỏi thuốc lan rộng khắp phòng.

    Tiếng cười chế giễu vang lên trong không gian rộng lớn, "Nhưng anh à... thiên thần đó đã cướp anh khỏi thế gian này rồi."

    Mười hai năm nay, y đã hàng nghìn lần có suy nghĩ giết Chanyeol, y đã căm giận Chanyeol đến tận xương tủy.

    Nếu hắn không rủ Young qua đường, thì Young sẽ không chết...

    Hắn...

    đã giết Young.

    Dù đã nhiều lần suy nghĩ thông suốt, dù đã nhiều lần chắc chắn rằng đó không phải lỗi của Chanyeol.

    Nhưng chỉ cần nhìn thấy mặt hắn, y lại tức giận đến không muốn nói chuyện với hắn.

    Có lẽ lòng thù hận này quá lớn, đến mức y cũng không thể chịu được.

    Nhưng sự thật lại chính là... y quá ích kỉ.

    Vì lòng ích kỉ của mình, y đã vô cớ căm thù người khác.

    Baekhyun đá mạnh vào bàn, hung hăng nói, "Mẹ kiếp!"

    Y thật quá khốn nạn mà!
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 13


    Đúng lúc này, điện thoại trên bàn reo lên, Baekhyun bắt máy, giọng điệu không được tốt lắm, "Sao?"

    Bên kia vang lên âm thanh ồn ào của nhiều người, ồn đến mức khiến Baekhyun phải cau mày.

    "Cho hỏi có phải là cậu Byun Baekhyun không ạ?"

    Giọng của một người phụ nữ vang lên.

    Baekhyun không ngờ người gọi đến lại biết rõ ràng họ tên của mình, "Cô là ai?"

    "Anh Chanyeol bị tai nạn giao thông, nãy giờ cứ không ngừng nhắc tên anh không chịu đi.

    Anh có thể nào dùng tốc độ nhanh nhất tới đây không ạ?"

    Người kia nói một lèo làm Baekhyun không nghe rõ được.

    Nhưng câu đầu tiên lại phá lệ nghe rõ vô cùng.

    Hành động đầu tiên là gấp gáp đứng dậy mặc áo khoác vào, "Địa chỉ."

    Vừa nghe người phụ nữ thông báo địa chỉ, Baekhyun vừa nhanh chân đi xuống gara lấy xe, "Tôi biết rồi."

    Y tắt máy.

    Tiếng động cơ ồn ồn bên tai, chiếc xe lập tức chạy ra khỏi công ty với tốc độ đáng sợ.

    Bàn tay cầm vô lăng siết chặt lại, đôi môi mím chặt đến bật máu.

    Ánh mắt Baekhyun sắc bén quan sát đường đi, tìm con đường ngắn nhất đi đến nơi người phụ nữ kia nói, trong đầu tạm thời không thể nghĩ được gì nữa.

    Không để y đợi quá lâu, cảnh tượng người đứng chen lấn nhìn ngó về một phía trong góc cũng đủ để y biết mình đã đến nơi rồi.

    Chiếc xe thắng gấp tạo nên một đường bánh xe dài dưới đất, Baekhyun nhanh chóng đi xuống xe, chạy tới chỗ đó.

    Chiếc ô tô tông thẳng vào cây cột điện, gần như tan nát.

    Không khó để nhận thấy chiếc xe đã được lái với một tốc độ khủng khiếp như thế nào.

    Chanyeol nằm dưới đất, toàn thân chỗ nào cũng là máu me.

    Bước chân Baekhyun chợt dừng lại, ánh mắt có chút mơ hồ.

    Không để bản thân ngẩn người quá lâu, Baekhyun đi tới gần hắn, quỳ một chân xuống, bàn tay run rẩy không biết đặt vào đâu.

    Chanyeol mím chặt môi, ánh mắt hiện lên cả tia máu, bàn tay đầy vết thương cố gắng giữ lấy áo Baekhyun, "Bảo bối... tôi nhớ em..."

    Baekhyun quay đầu lại, nói lớn, "Cấp cứu đâu rồi?"

    Chanyeol cười khẽ, nói, "Bảo bối... từ từ đã..."

    Baekhyun cau mày, hỏi, "Có chuyện gì?"

    Chanyeol sờ nhẹ bàn tay trắng nõn của Baekhyun, cảm nhận được sự mềm mại mát mẻ ấy, nụ cười trên mặt y vẫn chưa từng dập tắt, "Bảo bối... em muốn... tôi chết... sao?"

    Baekhyun hung hăng nói, "Muốn!

    Tôi muốn anh chết!"

    Chanyeol đã hại chết người nó yêu nhất, làm sao nó có thể không hận chứ?

    Chanyeol cười thật to, cười đến vết thương bật cả máu, cười đến toàn thân run rẩy.

    Tiếng cười kia mang biết bao nhiêu chua xót cùng đau lòng.

    "Haha... bảo bối... em muốn tôi chết..."

    "Haha.... em muốn tôi chết.... tôi... chết..."

    Càng nói, giọng nói Chanyeol càng nhỏ dần.

    Baekhyun nhíu mày, "Anh im lặng một chút!"

    Chanyeol cười từng tiếng một, hơi thở trở nên nặng nhọc, "Bảo bối... tay em thật lạnh..."

    "Bảo bối... em... muốn tôi chết sao?"

    "Bảo bối....

    đừng khóc... khi tôi chết nhé..."

    "Bảo bối... bảo bối... bảo bối của tôi..."

    "Bảo bối.... tôi yêu em..."

    Chanyeol cứ không ngừng lặp đi lặp lại từng lời như vậy.

    Cho đến khi tiếng tít tít từ máy kiểm tra nhịp tim vang lên theo từng nhịp, Baekhyun đã hoàn toàn chết lặng.

    Đến cuối cùng, Chanyeol vẫn nắm chặt tay Baekhyun.

    Đến cuối cùng, Chanyeol vẫn nở nụ cười.

    Đến cuối cùng, Chanyeol vẫn nói một câu.

    "Bảo bối.... tôi yêu em..."
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 14


    Jungkook nhìn xuống, ánh mắt có chút phức tạp, "Một câu nói...

    đã có thể quyết định mạng sống của một người sao?"

    Chanyeol đứng bên cạnh cậu, y cười mỉm, đáp, "Đúng vậy."

    Jungkook nhìn chằm chằm vào Baekhyun một hồi lâu, rồi cậu nói, "Chanyeol, cậu có muốn quay lại không?"

    Chanyeol lắc đầu, đáp, "Không đâu.

    Em ấy sẽ không thay đổi câu trả lời."

    Jungkook gật đầu, kiên định đáp, "Cậu ấy sẽ."

    Chanyeol quay đầu nhìn cậu, ánh mắt loé lên tia chờ mong, "Thật sao?..."

    Jungkook gật đầu.

    Chanyeol do dự hỏi, "Tôi... có cần làm gì không?"

    Jungkook nói, "Cậu chỉ cần chịu đựng một cơn đau thôi."

    "Còn cậu thì sao?"

    Jungkook khựng lại một chút, rồi cậu cười nhạt, đáp, "Không sao hết."

    Chanyeol hỏi, "Thật sao?"

    "Thật."

    Jungkook cười mỉm, nói, "Bắt đầu nào."

    Chanyeol còn chưa kịp phản ứng, xung quanh hắn đã toàn là bóng tối.

    Đến khi mở mắt ra, cảm giác đầu tiên của hắn là sự đau đớn không tả nổi.

    Chanyeol mím chặt môi, đôi môi của hắn lúc này đã chuyển sang màu tím, như không còn sức lực nào.

    Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối đều nhìn vào Baekhyun, "Bảo bối..."

    Giọng nói khàn đặc, đầy sự yêu thương.

    Khoé mắt Baekhyun cay cay, cúi gầm mặt, không dám nhìn Chanyeol.

    Jungkook đứng yên nhìn hai người, trên mặt không có một tia cảm xúc.

    Chanyeol giơ tay lên, chợt nhận ra cánh tay y lúc này quá nặng, Chanyeol liền cười khổ một tiếng, khẽ nói, "Từ từ đã..."

    Baekhyun quay đầu lại, nói lớn, "Cấp cứu đâu!

    Mau!"

    Jungkook khẽ phẩy tay, rồi lại im lặng nhìn.

    Baekhyun thở hắt ra một hơi, nhìn thẳng vào mắt Chanyeol, nói, "Anh cố chịu đựng một chút.

    Bọn họ sẽ tới cứu anh!"

    Khi tầm nhìn hai người chạm vào nhau, ánh mắt Chanyeol xuất hiện vẻ ôn nhu vô cùng, "Bảo bối... em muốn tôi sống... sao?"

    Baekhyun gật đầu, hung hăng nói, "Sống!

    Anh phải sống!"

    Chanyeol cười lên từng tiếng, cười đến nỗi vết thương tràn ra máu.

    Tiếng cười kia mang biết bao nhiêu vui mừng và hạnh phúc.

    "Haha.... bảo bối.... em muốn tôi sống..."

    Chanyeol cứ nói mãi như vậy.

    Baekhyun tối sầm mặt, quát, "Mẹ kiếp!

    Anh nằm im chút đi!"

    Chanyeol thở mạnh một hơi, chịu đựng cơn đau ở toàn thân, nụ cười vẫn chưa hề dập tắt, "Bảo bối... tôi yêu em..."

    Baekhyun mím chặt môi, không nói gì.

    "Bảo bối... tôi... yêu em..."

    "Bảo bối.... bảo bối... bảo bối của tôi..."

    "Bảo bối... tôi yêu em..."

    Năm phút sau, xe cứu thương đến nơi.

    Chanyeol được đưa lên cáng, Baekhyun cũng đi cùng.

    Chanyeol nắm chặt tay Baekhyun, miệng vẫn không ngừng nói, "Bảo bối... tôi yêu em... bảo bối.... bảo bối của tôi..."

    Baekhyun nói, "Anh nghỉ ngơi đi, đừng cố gắng nói chuyện nữa."

    Chanyeol nhắm mắt lại, khoé miệng nhếch lên, khẽ nói, "Bảo bối... tôi yêu em..."

    Vài phút sau, Baekhyun lau đi giọt nước mắt trên mặt, nói nhỏ, "Ừ."

    ~.~.~.~.~.~.~.~.~.~

    Jungkook đứng yên đó, ánh mắt có chút phức tạp.

    Một lúc sau, cậu quay người, chậm rãi bước đi.

    Chỉ một mình cậu.

    "Mạng sống, lại có thể rẻ tiền đến vậy ư?"

    Chỉ cần một câu nói thôi, đã quyết định được sự sống của một người rồi.

    Jungkook hơi nghiêng đầu, cười một tiếng, "Có lẽ."

    Ở một nơi nào đấy, sâu trong tâm cậu, chợt vang lên một âm thanh đổ vỡ.

    Không sao, không sao.

    Điều đó hoàn toàn xứng đáng.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 15


    Chiếc chuông bạc khổng lồ sáng chói lóa giữa không trung, các thiên thần ngồi trên ghế uống trà, nhỏ nhẹ nói chuyện với nhau.

    Đúng lúc này, chiếc chuông đột nhiên rung lắc một cái, âm thanh vang to đến mức khiến mọi người giật cả mình, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên.

    Màu bạc dần biến mất, xung quanh chiếc chuông là màu đỏ thẫm, nhưng chính nó chỉ còn là màu đen đáng sợ.

    Âm thanh to lên, sự rung lắc mạnh hơn nữa, những tách trà bị ảnh hưởng của chiếc chuông đều vỡ tan, mặt đất - nơi họ đang đứng rung chuyển thật mạnh.

    Các thiên thần kinh hãi nhìn nhau, rồi một người thảng thốt nói, "Đó là...

    'bản án' của Thiên Đàng!"

    'Bản án' của Thiên Đàng, giống như tên gọi của nó, đây được coi là một loại 'án tử' đối với thiên thần.

    Hình phạt nhẹ nhất là cắt bỏ đôi cánh, còn nặng nhất... chính là xóa bỏ luôn cả thân phận thiên thần của người đó.

    Hoặc trở thành người trần mắt thịt với cuộc sống nghiệt ngã cực khổ, hoặc biến thành cát bụi mãi mãi không thể mở mắt ngắm nhìn trần gian này nữa.

    Chiếc nhẫn đỏ trên tay Anna khẽ lóe sáng, rồi chuyển sang màu đen tối, đôi mắt cô trừng to ra, kinh hãi nhìn chiếc nhẫn, "Cậu đã làm gì rồi...

    Jungkook?"

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    Cô đã từng nghĩ rằng, cô sẽ không bao giờ nổi giận với cậu.

    Thế nhưng mà, đến khi đối mặt với Jungkook, cô lại không kìm nổi lòng mình.

    Anna tức giận nói, "Jungkook!

    Cậu thật sự phải làm như vậy sao?"

    Jungkook dựa đầu vào tường, nở nụ cười nhạt đầy yếu ớt, "Ừ, điều đó xứng đáng mà."

    Anna thấy cậu như vậy thì đau lòng đến rơi nước mắt, cô hung hăng nói, "Jungkook!

    Những việc làm này của cậu... cái giá này... vậy mà cậu lại kêu đó là xứng đáng sao?!"

    Jungkook chỉ mỉm cười, không đáp lời.

    Anna nắm chặt tay lại, nói, "Cậu phạm phải sai lầm tối kị nhất của một thiên thần.

    Cậu vậy mà lại đi hồi sinh một mạng người!

    Cậu không muốn làm thiên thần nữa sao?

    Jungkook!

    Mạng sống của cậu ta... với cả cuộc đời của cậu, rốt cuộc xứng đáng chỗ nào?

    Hả?!"

    Jungkook vẫn không nói gì.

    Anna nức nở, "Cậu cứu cậu ta, thế cuối cùng ai cứu cậu đây?

    Ai cứu cậu đây?

    Jungkook!

    Cậu tại sao lại muốn dồn mình vào đường chết như thế chứ?

    Ai sẽ cứu cậu đây?"

    Đến lúc này, cô thật sự vô cùng đau đớn.

    Cô không bao giờ nghĩ đến cậu sẽ như vậy.

    Cô tuyệt đối chưa từng nghĩ đến những hành động ngu xuẩn này của cậu!

    Jungkook nâng cằm cô lên, lau đi từng giọt nước mắt trên mặt Anna, giọng nói cậu rất dịu dàng, nhưng chính vì vậy, càng khiến Anna khóc to lên, "Bình tĩnh nào."

    "Ai cũng sẽ phải chết đi, cậu biết rõ sự thật này mà.

    Tại sao... tại sao cậu vẫn cứu cậu ta chứ?"

    Jungkook cười mỉm, nói, "Con người thật thần kì.

    Họ có thể vì bản thân mà vùng lên đấu tranh, họ cũng có thể vì người khác mà sống lại.

    Chỉ cần có người còn cần họ, họ còn sẽ đấu tranh với Tử Thần.

    Cậu nghĩ thử xem, những con người cao quý như vậy, đáng lẽ cuộc đời của họ vẫn phải tiếp tục chứ, đúng không?"

    Đôi mắt long lanh nước của Anna khẽ ngưng đọng, cô gần như chết lặng.

    Jungkook tiếp tục giơ tay lau nước mắt cho cô, nói, "Tớ luôn kính trọng những người cao quý, dù là thiên thần hay con người, kể cả một loại bông hoa cỏ dại nào đó.

    Vì thế, để đáp trả lại, để cho bọn họ có thể tiếp tục cao quý như vậy, cuộc đời của tớ hoàn toàn xứng đáng."

    Nụ cười của Jungkook lúc này nhẹ nhàng đến ám ảnh.

    Giọng nói ấm áp vang lên bên tai mang theo dư âm không ngừng.

    "Cậu biết không, đối với bọn họ, đối với một số người nào đó, mạng sống... thật rẻ tiền..."

    Anna ngỡ ngàng nói, "Jungkook... cậu... thật sự phải như vậy sao?

    Đối với cậu, bọn họ đều là những thứ gì đó cao quý.

    Nhưng đối với bọn họ, cậu lại chẳng là gì cả!

    Dù cậu đã cho cậu ta mạng sống, cậu ta cũng không thể nhớ cậu là ai!

    Bao nhiêu hi sinh này của cậu, cuối cùng đáp lại chỉ là một ánh mắt xa lạ, thật sự xứng đáng sao?"

    "Con người rất tôn thờ một người, đó là anh hùng.

    Anh hùng là những người đi cứu cả thế giới, cứu tất cả mọi người khỏi nguy hiểm.

    Tớ cũng sẽ là anh hùng của những người đó, chẳng phải điều đó rất đáng tự hào sao?"

    Jungkook cười.

    Anna thở dài, mệt mỏi nói, "Dù... không một ai biết cậu là anh hùng của họ sao?"

    Jungkook im lặng, ánh mắt cậu nhìn cô mang theo vẻ buồn bã không tả thành lời.

    Nó không quá run rẩy, cũng không quá bình tĩnh.

    Có một điều gì đó, khiến cậu xót xa.

    "...

    Tất nhiên rồi."

    Anna ôm chặt Jungkook, òa khóc, "Cậu cứu bọn họ... ai sẽ cứu cậu đây?

    Jungkook... ai sẽ cứu cậu?

    Ai sẽ cứu cậu?"
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 16


    Khuôn mặt Jungkook không có một tia biểu tình gì, dù chỉ là một cái cau mày, hay cả một chút cảm giác đau buồn.

    Từ đầu đến cuối, trên mặt cậu chỉ là một vẻ bình thản đến đáng sợ.

    Tựa như... thiên thần nhận phải 'bản án' không phải là cậu vậy.

    Đến khi quỳ trước mặt Anslet, cậu cúi gầm mặt, biểu cảm thậm chí còn không hề biến đổi.

    Anna phức tạp nhìn cậu, nghĩ thầm, "Jungkook, cậu chết rồi sao?"

    Thiên thần không phải không có cái chết, nhưng cái chết của họ khác với nhân loại.

    Có thể mất đôi cánh đối với một vài thiên thần là cái chết.

    Xóa bỏ đi thân phận thiên thần là một nhát súng.

    Hay chỉ đơn giản là mọi cảm xúc của thiên thần đều biến mất.

    Giống như một con người không hồn, như con người đến gần với cái chết.

    Một thiên thần mất đi cảm xúc chính là như vậy.

    Vẻ mặt Anslet tối sầm lại, không hài lòng quát lớn, "Con định chỉ vì một tên người phàm mà ngay cả thiên thần con cũng không muốn làm ư?"

    Jungkook im lặng một lúc, khẽ đáp, "Vâng, đó chính là quyết định của con."

    Anslet đập mạnh lên ghế, tức giận nói, "Con ngay cả người cha này cũng không muốn nhận nữa sao, Rose!?"

    Jungkook mím chặt môi, không đáp.

    Anslet thở hắt ra một hơi, chỉ tay xuống dưới, lạnh lùng tuyên bố, "Từ nay trở về sau, Thiên Đàng không chứa chấp một người như con nữa!

    Rose, sẽ không còn là tên của con!"

    Quyền trượng chỉ thẳng lên trời, "Ta tuyên bố, Jungkook không còn là thiên thần!

    Không phải là người của Thiên Đàng!

    Jungkook phải nhận trừng phạt, đày xuống trần gian rộng lớn, bắt đầu một kiếp làm người gian khổ!"

    *Đùng đùng* Tiếng sấm chớp vang lên, làn mây biến thành màu đen.

    Phán quyết...

    đã được chấp thuận.

    "...

    Vâng, cha."

    Anslet khựng lại, lòng có chút chua xót.

    Tiếng gọi cha kia có biết bao nhiêu tuyệt vọng, chính là không còn một hi vọng nào nữa, nên giờ này, tất cả đều buông xuôi, bắt đầu một kiếp làm người.

    "Lần này con không làm tròn bổn phận làm con, là con bất hiếu!

    Mong cha thứ lỗi cho đứa con ngu xuẩn này."

    Jungkook ngẩng đầu nhìn Anslet, nở nụ cười xinh đẹp quen thuộc, "Dù con không còn là thiên thần nữa, đôi cánh này dù đã bị con chính tay chặt đứt, tình yêu của con với anh ấy hoàn toàn không thay đổi.

    Nụ cười này, con vẫn sẽ luôn nở nó trên môi!

    Dù cho đến lúc chết đi, dù cho hình phạt tàn khốc tới mức nào, con vẫn sẽ cười!

    Con tuyệt đối không hối hận trước quyết định này!"

    Jungkook cúi đầu, khẽ nói, "Cha, con xin lỗi.

    Và, con yêu cha."

    Rồi cậu nghiêng đầu nhìn sang Anna, một giọt nước mặn chát rơi xuống.

    Toàn thân cậu tan thành mây khói, bắt đầu một kiếp làm người.

    Anslet chết lặng, đứa con ông hết lòng yêu thương, chỉ vì một người phàm ở trần gian, mà ông lại từ bỏ cậu.

    Đến phút cuối, cậu vẫn nở nụ cười nhìn ông, gọi một tiếng cha đầy chua xót.

    A, vậy là... hết thật rồi...

    Anna nhìn thân xác cậu dần tan biến, đến khi cô tỉnh táo lại, khuôn mặt đã ướt đẫm, là nước mắt.

    "Đó là trường hợp... nếu tớ không tự nguyện."

    Anna đau lòng ôm mặt, nước mắt rơi càng nhiều.

    Cậu thật sự phải tàn nhẫn với bản thân như vậy sao...

    Jungkook?

    "Tớ không hối hận."

    ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~. ~

    Trước mặt Taehyung, thiên thần kia vẫn nở nụ cười ngọt ngào xinh đẹp, giọng nói trong trẻo vang lên bên tai, "Hoàng đế a."

    Thiên thần giang rộng hai tay, tiến tới gần anh, "Ôm lần cuối nào."

    Một cảm giác ấm áp như thật khiến Taehyung thoải mái vô cùng.

    Nhưng rồi, một mùi máu xộc thẳng lên mũi anh, thiên thần trong lòng... tan biến.

    Đột nhiên tim anh thắt lại một cái, hơi thở ngắt lại trong một giây.

    Ngay lập tức Taehyung mở mắt ra, theo bản năng chạm tay lên tim mình.

    Tiếng thầy giáo đứng trên bục giảng bài, mọi người xung quanh vẫn chăm chú nghe giảng.

    Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

    Vẫn như cũ, trong trí nhớ anh chẳng còn đọng lại giấc mơ đó.

    Cảm giác không thật như một giấc mơ.

    Nhưng lí trí nói cho anh biết, rằng...

    điều đó không phải.

    Nó là thật.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 17


    Một lần nữa mở mắt ra, Jungkook phát hiện mình đang nằm trong một căn nhà cũ nát, mọi thứ xung quanh đều tàn tạ đến mức không có từ ngữ nào có thể diễn tả nỗi.

    Trần nhà đầy bụi, tường bị tróc sơn dơ bẩn, căn phòng toàn mùi hôi hám và bụi bẩn.

    Vô cùng khủng khiếp.

    Nhưng điều đó không khiến cậu chú ý tới, ngay khi lấy lại được ý thức, cậu liền nhìn xuống thân thể.

    Là một người con trai!

    Cậu đi tới chỗ gương, mặt gương vỡ nát, chỉ còn mấy mảnh nhỏ đứt lìa, đến mức không thể soi rõ toàn bộ khuôn mặt.

    Nhưng rồi, khuôn mặt cậu cứng lại.

    Là cậu - đôi mắt ấy, chiếc mũi ấy, đôi môi ấy, chính là cậu.

    Ngoại trừ mái tóc ngắn tới tai, bộ đồ rách rưới trên người, và không còn đôi cánh nào sau lưng.

    Cậu cười khẽ.

    Cha vẫn còn nương tay a.

    Nếu không, ông ấy sẽ cho cậu sống trọn vẹn một kiếp, cực khổ đến cùng cực.

    Mà bây giờ thân thể cậu chiếm giữ lại chỉ là một cậu con trai tầm mười tám tuổi, có lẽ khoảng thời gian tiếp theo sẽ là một chuỗi cực khổ dai dẳng.

    Đột nhiên, trong đầu cậu hiện lên những hình ảnh xa lạ.

    Là kí ức của chủ nhân thân thể này.

    Cậu ấy bị mồ côi cha mẹ khi lên mười hai tuổi, gia đình họ hàng không ai sẵn lòng giang tay che chở, cậu ấy chỉ có thể sống trong căn nhà tồi tàn đến đáng thương này.

    May mắn, khi còn sống cha mẹ y là người có công trong xã hội, hàng tháng nhà nước luôn cấp tiền và cho y đi học như bao đứa trẻ khác.

    Y thật sự rất mạnh mẽ, khi có thể kiên trì đến 7 năm trời.

    Nhưng, có lẽ vì đã không chịu được cảm giác cô độc và nỗi đau mất thân nhân.

    Y đã tự tử vào ngày hôm qua.

    Cái chết thật ra cũng không dễ chịu mấy, cắt tay.

    Hiện tại, cơ thể này cậu vẫn chưa kịp thích ứng, vì vậy mọi thứ mà thân chủ đã trải qua cậu đều cảm nhận được.

    Mọi cảm xúc của y vào tối hôm qua, cả cơn đau rát từ trên bàn tay thấm đẫm máu và cả con tim tan nát bên trong lòng.

    Mệt mỏi, chán nản đến khó thở.

    Nếu không phải do lí trí cậu níu giữ lại, có lẽ cậu sẽ lại tìm đường chết giống như y.

    Jungkook nằm trên giường, thả lỏng bàn tay dính đầy máu, vết thương dài và sâu đến thấy cả xương.

    Chỉ cần là con người đều sẽ chết.

    Và, quả thật thân chủ đã chết.

    Cậu chậm rãi chìm vào trong giấc ngủ.

    Một cậu con trai ngồi trên ghế, bàn tay run rẩy cầm cây bút đặt lên tờ giấy viết những dòng chữ nắn nót, những giọt nước mắt rơi xuống xuyên thấu cả mặt giấy.

    Một hồi lâu sau, cậu ấy vẫn chẳng thể viết được gì.

    Bàn tay run đến kịch liệt.

    Cuối cùng, khi cậu con trai ngã xuống giường với đôi tay đầy máu, mặt giấy cũng chỉ còn vỏn vẹn bốn từ.

    "Tôi không hối hận."

    Một giọt nước bất giác chảy xuống.

    Vì không còn thân nhân, cậu ấy không biết viết di chúc đưa cho ai.

    Vì không còn hi vọng, cậu ấy không biết sợ hãi nữa.

    Nhưng khi đến gần Tử Thần, cậu ấy đã cảm nhận được cơn sợ hãi cùng cực.

    Chỉ là, cậu ấy tuyệt đối không hối hận.

    Bởi vì, là cậu ấy tự nguyện.
     
    Thiên Thần Ở Địa Ngục [Vkook] [Hoàn]
    Chương 18


    Jungkook mở mắt, bên ngoài trời vẫn còn khá tối, cậu khẽ liếc mắt tới đồng hồ.

    Đó là một thứ hình tròn có những cây ngắn dài và con số 1 đến số 12.

    Nhờ kí ức của thân chủ này, cậu cũng có một ít kiến thức về thế giới của con người hơn.

    Chỉ mới 5 giờ hơn thôi.

    Xem ra đây không phải là lúc mặt trời ngoi lên.

    Cậu ngồi bật dậy, đi vào phòng vệ sinh, bật đèn lên, trước mặt cậu là một cái gương nhỏ, chỉ vừa đủ hiện lên khuôn mặt cậu trên đó.

    Nhìn khuôn mặt quen thuộc, Jungkook hơi ngẩn người.

    Rồi cậu lại nhìn sang một cái ly, trong đó là kem đánh răng và bàn chải đánh răng.

    Con người gọi đây là một hành động vệ sinh cá nhân.

    Như thường lệ, những kí ức của thân chủ theo quy luật thời gian hiện lên trong đầu cậu.

    Tay chân lóng nga lóng ngóng cầm kem đánh răng và bàn chải, dùng nhẹ sức bóp ra chút ít kem, lại phát hiện nó không đủ, cậu liền bóp mạnh thêm một chút.

    Lần này, kem cũng dính lên cả tay cậu.

    Không để ý đến chuyện này, cậu súc miệng một cái rồi bắt đầu đánh răng.

    Lần đầu tiên thử nghiệm cuộc sống của con người, Jungkook làm rất vụng về, dáng vẻ ngớ ngẩn khiến ai nhìn vào cũng buồn cười.

    Kem dính ra cả má, tay cầm bàn chải không dám dùng sức mạnh khẽ chà qua từng khe răng.

    Hành động nhẹ nhàng vô cùng, không phải sợ răng đâu, mà là sợ bàn chải đau(?).

    Jungkook không thèm quan tâm đến dáng vẻ của bản thân, vẫn nghiêm túc nhìn vào gương đánh răng.

    Đến khi cảm nhận được hàm răng đã sạch hơn, Jungkook thỏa mãn súc sạch miệng vài lần rồi rửa bàn chải đánh răng.

    Quay người lấy cái khăn lau nhẹ lên mặt.

    Cậu nhìn vào gương rồi tự hào giơ ngón cái lên.

    Theo cậu biết thì hành động giơ ngón cái là thể hiện sự thích thú.

    Quả thật, đánh răng là một việc khá thú vị.

    Cậu đi tới tủ đồ, dựa theo kí ức lấy áo thun, quần dài và cả quần lót nhỏ mặc.

    Sửa soạn cho bản thân xong, cậu đi tới bàn kiểm tra cặp của mình, bên trong toàn là màu vẽ và những tác phẩm của thân chủ.

    Tất cả những hình vẽ đều vô cùng đẹp.

    Ít nhất trong mắt cậu là vậy.

    Kim ngắn và kim dài thẳng đứng, cài cặp lại một lần nữa, cậu khóa cửa nhà lại rồi chậm rãi rời đi.

    Từng bước chân bất giác tiến về phía trước, đi theo con đường quen thuộc đi tới trường của thân chủ.

    Khi đi vào trường, cậu phát hiện ra đây là trường học của Taehyung, nhanh chóng đi tới vị trí cũ kia, liền thấy một bóng dáng quen thuộc, cậu vui vẻ nói, "Anh."

    Taehyung ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy cậu thì đáy mắt xẹt qua tia rung động lạ thường, trong vô thức, anh im lặng ngắm nhìn nụ cười xinh đẹp ấy.

    Một lúc sau, Taehyung bừng tỉnh, ho khụ một tiếng, hỏi, "Sao em lại ở đây?"

    Jungkook chỉ vào cái cặp trên vai mình, nói, "Thử nghiệm cuộc sống của con người a."

    Ánh mắt Taehyung lướt qua cặp cậu, hỏi, "Là Jimin?"

    Jungkook gật đầu.

    Jimin là tên thân chủ của cậu.

    Xem ra Taehyung biết Jimin rồi.

    Taehyung dọn sách vở vào cặp, nói, "Đi theo tôi."

    Đôi chân dài thẳng tắp, dáng người đẹp như tạc tượng đi về phía trước.

    Jungkook ngoan ngoãn đi theo sau.

    Đi đến một căn phòng có tên 'Hiệu trưởng', cậu hỏi, "Đây là gì ạ?"

    Taehyung nghe cậu hỏi, quay đầu nhìn vẻ mặt ngây thơ non nớt ấy, bàn tay anh bất giác nắm chặt tay cậu, nói, "Đừng lo."

    Cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, dù chẳng biết hành động này có nghĩa là gì nhưng cậu vô cùng thích, hai mắt cong thành hình lưỡi liềm, cậu vui vẻ nói, "Không lo."

    Taehyung cười nhạt.

    Tay thật mềm a.
     
    Back
    Top Dưới