Đô Thị  Thiên Tài Ở Rể

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thiên Tài Ở Rể
Chương 40: 40: Hỏi Thăm


Đến thị trấn Mao Bình đã là giữa trưa, Ngô Hạo vẫn không có chút ấn tượng nào với thị trấn nhỏ còn lạc hậu hơn cả huyện thành này.

Tất cả nhà cửa ở đây đều chỉ có hai tầng, một con đường khoảng một cây số xuyên thẳng qua, có rất nhiều người đi trên đường, đủ loại xe gắn máy, xe xích lô, xe điện qua lại, xe con c*̃ng có chỉ là không nhiều.
Đồn công an c*̃ng nằm trên mặt đường, Ngô Hạo bảo lái xe chờ ở bên ngoài một lát, một mình hắn đi vào tìm phòng hộ tịch.
“Chào cô cảnh sát, xin hỏi chuyển hộ khẩu cần làm thủ tục gì?”
Ngô Hạo đưa thẻ căn cước và chứng minh cộng đồng cho nữ cảnh sát trẻ tuổi.
Nữ cảnh sát nhìn chứng minh một lát rồi nói: “Anh muốn chuyển hộ khẩu thì lấy sổ hộ khẩu tới, đồng thời còn cần vào thành phố đăng ký chứng minh, có mỗi thẻ căn cước là không được”.
“Vậy cô tra giúp tôi xem bố mẹ của tôi là ai?”
Ngô Hạo chẳng những làm nữ cảnh sát ngây ra mà những cảnh sát khác cùng với người dân đang làm việc bên cạnh đều trừng to mắt nhìn hắn, cho rằng người này bị bệnh tâm thần, tại sao ngay cả bố mẹ là ai cũng không biết?
Đương nhiên Ngô Hạo hiểu được đám người này nhìn hắn là có ý gì, nhưng không biết giải thích thế nào, đành gãi đầu một cái nói với nữ cảnh sát: “Cảnh sát, nếu như tôi nói tôi mất trí nhớ cô có tin không?”
Nữ cảnh sát nghi ngờ nhìn lại thẻ căn cước một lần, sau đó bảo Ngô Hạo tiến hành phân biệt trước camera, xác nhận là thẻ căn cước của chính hắn.

“Đồng chí, anh thật sự mất trí nhớ sao? Đây là thẻ căn cước anh làm năm mười tám tuổi, mấy năm này anh vẫn luôn ở bên ngoài chưa từng trở lại?”
Nữ cảnh sát vừa hỏi thăm vừa tìm kiếm thông tin người nhà Ngô Hạo trong máy tính.
“Thật sự mất trí nhớ, tôi cũng không nhớ rõ mình ra ngoài từ lúc nào”.
“Ồ, vậy anh ở lại Đông Giang kiểu gì, sinh viên? Mua nhà?”
“Tôi kết hôn ở đó, sắp có con rồi, muốn làm giấy khai sinh”.
“À, cũng không đúng, anh không có chứng minh và hộ khẩu trong thôn này, vốn dĩ không thể đăng ký kết hôn được mới đúng”.
“Tôi ở bên kia khá lâu, bộ Dân Chính cho tôi chứng minh có thể kết hôn, không phải bây giờ tôi đã trở về bổ sung thủ tục sao”.
“Vậy còn đỡ, anh phải xử lý giấy kết hôn trước rồi mới chuyển hộ khẩu, trong tài liệu có ghi bố anh tên là Ngô Trường Phú, mẹ anh tên là Phùng Hỉ Mai, anh trai Ngô Kim Cẩu, em trai Ngô Ngân Cẩu, đây là toàn bộ thành viên nhà anh.

Anh có biết đường về thôn Ngô Gia không, đi về phía tây qua hai ngọn núi sẽ đến.

Nếu không biết thì hỏi người ta, người trong thị trấn đều biết”.
Nữ cảnh sát rất nhiệt tình còn chỉ đường về nhà cho hắn.
“Cảnh sát, nếu như chỉ xử lý giấy kết hôn, cô có thể cho tôi giấy chứng nhận không?”
Ngô Hạo không muốn gặp người trong nhà, thật ra có chuyển hộ khẩu hay không không quan trọng, nhưng nhất định phải xử lý giấy kết hôn.

Sắp có con rồi, không có giấy kết hôn sẽ không được cấp giấy khai sinh, đứa bé sẽ không được vào hộ khẩu.
“Chúng tôi không cấp giấy chứng nhận này được, về thôn đăng ký”.
Ngô Hạo có chút thất vọng, xem ra còn phải đến ủy ban thôn một chuyến.

Ra khỏi đồn công an, Ngô Hạo chỉ có thể thanh toán 400 tiền thuê xe, bởi vì theo nữ cảnh sát nói, không có đường cái đi thôn Ngô Gia, chỉ có thể ngồi xe máy.
Hắn ăn cơm trưa trên trấn rồi gọi xe ôm, 50 đồng đưa đến thôn Ngô Gia, thật ra không đến năm cây số, chỉ là đường không dễ đi, toàn là đường đất, trèo đèo lội suối vô cùng đáng sợ, ven đường gặp được không ít máy kéo và xe ba gác dùng để làm nông.
Nhìn núi non thôn trang trước mắt, cuối cùng Ngô Hạo đã có chút ký ức mơ hồ.
“Xin hỏi anh tìm ai?”
Tiến vào ủy ban thôn, một nam thanh niên 20 tuổi đón tiếp Ngô Hạo, nhìn dáng dấp có vẻ là sinh viên đại học làm cán bộ làng, trong thôn chỉ một mình cậu ta.
“Tôi muốn đăng ký giấy chứng nhận để về Đông Giang xử lý giấy kết hôn, đây là chứng minh cộng đồng của vợ tôi ở bên kia”.
Ngô Hạo đưa thẻ căn cước và chứng minh cộng đồng, cũng đưa cho cậu ta một gói thuốc lá, đây là tài xế xe ôm nói cho hắn biết, nói là tìm cán bộ trong thôn đăng ký giấy chứng nhận thì phải bày tỏ một chút.
“Anh là người nhà nào, có mang theo sổ hộ khẩu không?”
Cán bộ thôn rất tự nhiên nhận lấy thuốc lá.
“Không mang sổ hộ khẩu không thể cấp giấy chứng nhận sao?”
“Có thể, nhưng anh về Đông Giang xử lý giấy kết hôn phải giao bản công chứng hộ khẩu, bên trên hộ khẩu không thể chứng minh anh đã kết hôn, nếu không giấy chứng nhận này sẽ vô hiệu.

Anh là người nhà nào, lát nữa tôi phải lập hồ sơ với chủ tịch hội Phụ Nữ”.
“Vậy làm phiền cậu đăng ký, tôi chưa từng kết hôn thật, tôi là con trai thứ hai nhà Ngô Trường Phú”.

“Được, anh chờ một lát”.
Cán bộ thôn viết tay giấy chứng nhận, đóng dấu của ủy ban thôn, lúc đưa cho Ngô Hạo đột nhiên nói: “Ngô Trường Phú, cái tên này nghe quen quen, đúng rồi, vợ ông ta, cũng chính là mẹ anh đấy, không phải đang mắc chứng tăng urê-huyết phải nằm viện sao, mấy ngày trước còn về thôn xin quyên góp nữa”.
Ngô Hạo sững sờ: “Chứng tăng urê-huyết?”
“Đúng thế, chẳng lẽ anh không biết? Có phải mẹ anh tên là Phùng Hỉ Mai không?”
“Phùng Hỉ Mai là mẹ tôi, tôi mới từ nơi khác trở về còn không biết chuyện này, cậu có thể nói rõ một chút không?”
“Tình huống cụ thể thì tôi không biết, thôn Ngô Gia có hơn hai ngàn người, tôi cũng không phải người địa phương, sao có thể biết hết được.

Chỉ là chuyện này cũng khá rầm rộ trong thôn, bệnh tăng urê-huyết của mẹ anh rất nghiêm trọng, thay thận cần mấy trăm ngàn, nghe nói anh cả anh có tiền nhưng lại mặc kệ, anh mau đi xem một chút đi”.
“Mẹ tôi bây giờ đang ở đâu?”
“Ở bệnh viện nhân dân huyện”.
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 41-42: 41: Có Tiền Trị Bệnh - 42: Có Tiền Trị Bệnh


<b>41: Có Tiền Trị Bệnh</b>

<b>Ngô Hạo cứ bồn chồn đứng loay hoay trước cửa phòng bệnh mãi.

Trong hắn có hai linh hồn, phần lớn là trí nhớ của Từ Thiên Long, giờ lại phải nhận một người xa lạ làm mẹ nên trong lòng luôn thấy có phần khó chấp nhận.

Hắn đang đắn đo thì bỗng bị ai đó vỗ một cái.
Quay đầu xem là ai, không ngờ lại là Phùng Viện Viện, Ngô Hạo hơi ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, lại gặp cô nữa rồi.

Tôi đến đây để tìm người, dì cô đang nằm viện ở đây đúng không?”
Phùng Viện Viện cực kỳ hào hứng: “Đúng rồi, ngay phòng này này.

Anh bận chuyện xong chưa, lúc nào anh mới về thôn Ngô Gia được?”
Advertisement
Ngô Hạo sững sờ: “Dì cô ở phòng này sao?”
Căn phòng Phùng Viện Viện đang chỉ chính là phòng bệnh mẹ đang nằm, thế thì cô ta là cháu bên nhà ngoại của mẹ, cũng là em họ mình rồi.

Ngô Hạo bất giác thấy thế giới này thật nhiều điều kỳ diệu.
“Phải, anh vào với tôi đi, chút nữa tôi mời anh một bữa.

Dì tôi cũng là người ở thôn Ngô Gia, chắc anh biết đấy”.
Phùng Viện Viện kéo Ngô Hạo một mạch vào phòng bệnh.
“Viện Viện tới rồi sao?”
Trên gương mặt tái nhợt của Phùng Hỉ Mai hiện lên nét cười.
“Dì ơi, thằng ba về rồi ạ? Cháu vừa đi thăm người quân nhân hôm qua đã cứu cháu, anh ấy đã qua cơn nguy kịch, vừa được máy bay trực thăng đón về tỉnh rồi ạ.

Phải rồi, dì ơi, soái ca này là một người khác đã cứu cháu mà hôm qua cháu kể với dì đấy, cũng cùng thôn với dì, dì có biết anh ấy không?”
Phùng Viện Viện đẩy Ngô Hạo lại gần giường bệnh.
Phùng Hỉ Mai nhìn Ngô Hạo rồi lắc đầu: “Dì chưa gặp cậu ấy bao giờ.

Chàng trai, cậu là con nhà ai thế?”
Thấy Phùng Hỉ Mai gầy trơ xương thế này, sống mũi Ngô Hạo bỗng cay cay, nước mắt cũng tuôn rơi.

Hắn ngồi xổm bên mép giường và nắm lấy tay bà: “Mẹ, con là Ngô Hạo đây”.
Bầu không khí căn phòng tức thì im phăng phắc, tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Cái gì? Cậu là Ngô Hạo ư?”
Cơ thể mỏng manh của Phùng Hỉ Mai đột nhiên trở nên mạnh mẽ, bà ngồi bật dậy.
Phùng Viện Viện kế bên cũng hét ầm lên: “Trời ơi, anh là anh họ Hạo sao? Anh còn sống ư?”
Không chờ Ngô Hạo trả lời, Phùng Hỉ Mai đã ôm lấy đầu anh, khóc không thành tiếng: “Đúng là Ngô Hạo thật rồi! Mẹ cứ ngỡ sẽ không còn được gặp lại con nữa chứ! Con đã đi đâu vậy, những năm qua con đã sống thế nào?”
Tiếng khóc đầy nhói lòng nhưng cũng mừng rỡ xiết bao khiến nhiều người xúm lại xem, cô y tá nhỏ con tưởng bệnh nhân gặp sự cố bèn vội vàng chạy tới.

Thấy là đôi mẹ con nhận nhau sau nhiều năm thất lạc, cô ấy lập tức tản đám đông đi rồi đóng cửa phòng lại.
Hai mẹ con ôm nhau khóc khoảng một, hai phút thì Phùng Hỉ Mai mới ôm mặt Ngô Hạo, hỏi: “Ngô Hạo à, con bình thường lại rồi sao, không còn thừ người ra nữa à?”

Ngô Hạo lờ mờ đoán được mình bị bệnh tự kỷ từ nhỏ nên mẹ mới hỏi thế, trí nhớ cũng chỉ rải rác vài ba đoạn, thế là hắn gật đầu: “Con đã khỏe lại rồi mẹ, không còn thừ người ra nữa”.
“Ông trời có mắt, cuối cùng Ngô Hạo nhà ta cũng hết bệnh, không còn tự kỷ nữa rồi, mặt mũi còn đẹp trai sáng láng như này, mẹ chết cũng nhắm mắt”.
“Mẹ sẽ không chết đâu, con có tiền cho mẹ chữa bệnh mà”.
“Thằng bé ngốc, bệnh của mẹ không cứu nổi nữa rồi.

À Ngô Hạo, con còn nhớ ai là người đã bắt cóc con năm đó không? Những năm qua con ở đâu?”
Hiển nhiên mẹ không biết chuyện hồi đó hắn bị người ta bắt cóc tới tận Đông Giang, nỗi uất hận trong lòng Ngô Hạo cũng hoàn toàn tan biến.

Hắn không phải bị mẹ bỏ rơi.
“Mẹ à, con không nhớ chuyện trước đây mấy.

Những năm qua, con ở Đông Giang được một thời gian thì được người hảo tâm nhận nuôi, hết bệnh, còn kết hôn nữa.

Hôm nay con quay về là để làm lại căn cước công dân, con vừa đi ủy ban thôn về nên mới biết mẹ nằm viện”.
“Vậy ư? Thật tốt quá, sao con không dắt vợ con về theo?”
“Để lần sau đi mẹ, giờ chúng ta phải chữa bệnh trước đã.

Con vừa hỏi y tá rồi, bệnh của mẹ cần đến bệnh viện tỉnh mới điều trị được.

Hồ sơ bệnh án đâu? Để con đi làm thủ tục chuyển viện”.
“Không cần đâu, bệnh của mẹ không có thuốc chữa, gặp được con là mẹ có thể ra đi thanh thản rồi”.
“Mẹ! Mẹ nói gì thế hả! Bác sĩ bảo bệnh này chỉ cần ghép một quả thận là được rồi mà!”
Phùng Viện Viện lấy lại tinh thần, đã xác nhận được Ngô Hạo là anh họ mình.

Cô ta vừa nghe thấy câu này thì vội vã nói: “Anh họ, ghép thận phải mất đến mấy trăm ngàn đấy, nhà mình không mượn được nhiều tiền thế đâu, còn phải tìm được thận hiến tặng phù hợp nữa”.
“Không sao đâu, anh có tiền mà.

Viện Viện, nhờ em chăm sóc cho mẹ anh nhé, anh đi làm thủ tục chuyển viện”.
Ngô Hạo nhìn thấy hồ sơ bệnh án trên đầu giường bèn cầm lấy, đứng dậy muốn ra ngoài thì chợt bị Phùng Viện Viện kéo lại: “Anh đừng cố chấp nữa, bác sĩ nói ghép một quả thận phải tốn ít nhất là ba trăm đến bốn trăm ngàn đó, em nhìn cách ăn mặc của anh đã biết là không thuộc dạng khá giả rồi, hay là anh vẫn còn bị tự kỷ?”
“Phải đấy Ngô Hạo, con về là tốt rồi, mẹ không sao hết, qua mấy ngày nữa là sẽ khỏe lên thôi”.
Phùng Hỉ Mai cũng nghĩ đứa con trai đột ngột xuất hiện này chưa khỏi bệnh hoàn toàn, đầu óc vẫn chưa được bình thường cho lắm.

Số tiền khổng lồ ấy là con số thiên văn đối với người miền núi, bà đã từ bỏ hy vọng từ lâu lắm rồi.

<b>42: Có Tiền Trị Bệnh
</b>

Ngô Hạo cứ bồn chồn đứng loay hoay trước cửa phòng bệnh mãi. Trong hắn có hai linh hồn, phần lớn là trí nhớ của Từ Thiên Long, giờ lại phải nhận một người xa lạ làm mẹ nên trong lòng luôn thấy có phần khó chấp nhận. Hắn đang đắn đo thì bỗng bị ai đó vỗ một cái.

Quay đầu xem là ai, không ngờ lại là Phùng Viện Viện, Ngô Hạo hơi ngạc nhiên: “Trùng hợp quá, lại gặp cô nữa rồi. Tôi đến đây để tìm người, dì cô đang nằm viện ở đây đúng không?”

Phùng Viện Viện cực kỳ hào hứng: “Đúng rồi, ngay phòng này này. Anh bận chuyện xong chưa, lúc nào anh mới về thôn Ngô Gia được?”

Advertisement

Ngô Hạo sững sờ: “Dì cô ở phòng này sao?”

Căn phòng Phùng Viện Viện đang chỉ chính là phòng bệnh mẹ đang nằm, thế thì cô ta là cháu bên nhà ngoại của mẹ, cũng là em họ mình rồi. Ngô Hạo bất giác thấy thế giới này thật nhiều điều kỳ diệu.

“Phải, anh vào với tôi đi, chút nữa tôi mời anh một bữa. Dì tôi cũng là người ở thôn Ngô Gia, chắc anh biết đấy”.

Phùng Viện Viện kéo Ngô Hạo một mạch vào phòng bệnh.

“Viện Viện tới rồi sao?”

Trên gương mặt tái nhợt của Phùng Hỉ Mai hiện lên nét cười.

“Dì ơi, thằng ba về rồi ạ? Cháu vừa đi thăm người quân nhân hôm qua đã cứu cháu, anh ấy đã qua cơn nguy kịch, vừa được máy bay trực thăng đón về tỉnh rồi ạ. Phải rồi, dì ơi, soái ca này là một người khác đã cứu cháu mà hôm qua cháu kể với dì đấy, cũng cùng thôn với dì, dì có biết anh ấy không?”

Phùng Viện Viện đẩy Ngô Hạo lại gần giường bệnh.

Phùng Hỉ Mai nhìn Ngô Hạo rồi lắc đầu: “Dì chưa gặp cậu ấy bao giờ. Chàng trai, cậu là con nhà ai thế?”

Thấy Phùng Hỉ Mai gầy trơ xương thế này, sống mũi Ngô Hạo bỗng cay cay, nước mắt cũng tuôn rơi. Hắn ngồi xổm bên mép giường và nắm lấy tay bà: “Mẹ, con là Ngô Hạo đây”.

Bầu không khí căn phòng tức thì im phăng phắc, tưởng chừng có thể nghe thấy tiếng kim rơi.

“Cái gì? Cậu là Ngô Hạo ư?”

Cơ thể mỏng manh của Phùng Hỉ Mai đột nhiên trở nên mạnh mẽ, bà ngồi bật dậy.

Phùng Viện Viện kế bên cũng hét ầm lên: “Trời ơi, anh là anh họ Hạo sao? Anh còn sống ư?”

Không chờ Ngô Hạo trả lời, Phùng Hỉ Mai đã ôm lấy đầu anh, khóc không thành tiếng: “Đúng là Ngô Hạo thật rồi! Mẹ cứ ngỡ sẽ không còn được gặp lại con nữa chứ! Con đã đi đâu vậy, những năm qua con đã sống thế nào?”

Tiếng khóc đầy nhói lòng nhưng cũng mừng rỡ xiết bao khiến nhiều người xúm lại xem, cô y tá nhỏ con tưởng bệnh nhân gặp sự cố bèn vội vàng chạy tới. Thấy là đôi mẹ con nhận nhau sau nhiều năm thất lạc, cô ấy lập tức tản đám đông đi rồi đóng cửa phòng lại.

Hai mẹ con ôm nhau khóc khoảng một, hai phút thì Phùng Hỉ Mai mới ôm mặt Ngô Hạo, hỏi: “Ngô Hạo à, con bình thường lại rồi sao, không còn thừ người ra nữa à?”

Ngô Hạo lờ mờ đoán được mình bị bệnh tự kỷ từ nhỏ nên mẹ mới hỏi thế, trí nhớ cũng chỉ rải rác vài ba đoạn, thế là hắn gật đầu: “Con đã khỏe lại rồi mẹ, không còn thừ người ra nữa”.

“Ông trời có mắt, cuối cùng Ngô Hạo nhà ta cũng hết bệnh, không còn tự kỷ nữa rồi, mặt mũi còn đẹp trai sáng láng như này, mẹ chết cũng nhắm mắt”.

“Mẹ sẽ không chết đâu, con có tiền cho mẹ chữa bệnh mà”.

“Thằng bé ngốc, bệnh của mẹ không cứu nổi nữa rồi. À Ngô Hạo, con còn nhớ ai là người đã bắt cóc con năm đó không? Những năm qua con ở đâu?”

Hiển nhiên mẹ không biết chuyện hồi đó hắn bị người ta bắt cóc tới tận Đông Giang, nỗi uất hận trong lòng Ngô Hạo cũng hoàn toàn tan biến. Hắn không phải bị mẹ bỏ rơi.

“Mẹ à, con không nhớ chuyện trước đây mấy. Những năm qua, con ở Đông Giang được một thời gian thì được người hảo tâm nhận nuôi, hết bệnh, còn kết hôn nữa. Hôm nay con quay về là để làm lại căn cước công dân, con vừa đi ủy ban thôn về nên mới biết mẹ nằm viện”.

“Vậy ư? Thật tốt quá, sao con không dắt vợ con về theo?”

“Để lần sau đi mẹ, giờ chúng ta phải chữa bệnh trước đã. Con vừa hỏi y tá rồi, bệnh của mẹ cần đến bệnh viện tỉnh mới điều trị được. Hồ sơ bệnh án đâu? Để con đi làm thủ tục chuyển viện”.

“Không cần đâu, bệnh của mẹ không có thuốc chữa, gặp được con là mẹ có thể ra đi thanh thản rồi”.

“Mẹ! Mẹ nói gì thế hả! Bác sĩ bảo bệnh này chỉ cần ghép một quả thận là được rồi mà!”

Phùng Viện Viện lấy lại tinh thần, đã xác nhận được Ngô Hạo là anh họ mình. Cô ta vừa nghe thấy câu này thì vội vã nói: “Anh họ, ghép thận phải mất đến mấy trăm ngàn đấy, nhà mình không mượn được nhiều tiền thế đâu, còn phải tìm được thận hiến tặng phù hợp nữa”.

“Không sao đâu, anh có tiền mà. Viện Viện, nhờ em chăm sóc cho mẹ anh nhé, anh đi làm thủ tục chuyển viện”.

Ngô Hạo nhìn thấy hồ sơ bệnh án trên đầu giường bèn cầm lấy, đứng dậy muốn ra ngoài thì chợt bị Phùng Viện Viện kéo lại: “Anh đừng cố chấp nữa, bác sĩ nói ghép một quả thận phải tốn ít nhất là ba trăm đến bốn trăm ngàn đó, em nhìn cách ăn mặc của anh đã biết là không thuộc dạng khá giả rồi, hay là anh vẫn còn bị tự kỷ?”

“Phải đấy Ngô Hạo, con về là tốt rồi, mẹ không sao hết, qua mấy ngày nữa là sẽ khỏe lên thôi”.

Phùng Hỉ Mai cũng nghĩ đứa con trai đột ngột xuất hiện này chưa khỏi bệnh hoàn toàn, đầu óc vẫn chưa được bình thường cho lắm. Số tiền khổng lồ ấy là con số thiên văn đối với người miền núi, bà đã từ bỏ hy vọng từ lâu lắm rồi.
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 43-44: 43: Quyết Định Chuyển Viện - 44: Nghe Phong Thanh Bèn Chạy Đến


<b>43: Quyết Định Chuyển Viện</b>

<b>

Ngô Hạo hơi dở khóc dở cười, xem ra trước đây mọi người ấn tượng quá sâu sắc về bệnh tự kỷ của hắn nên hai người họ vẫn chưa thể chấp nhận được ngay.

“Mẹ, Viện Viện, hai người không cần phải lo gì cả, cứ nghe con là được rồi”.

Ngô Hạo đặt ba lô trên vai xuống rồi cầm hồ sơ bệnh án ra ngoài.

Advertisement“Dì, dì có chắc đây là anh họ Hạo không?”

Phùng Viện Viện vẫn còn tưởng mình đang nằm mơ, người anh họ Hạo trong trí nhớ của cô ta suốt ngày chỉ biết cười khù khờ, nước mũi cứ chảy ngắn chảy dài, chẳng biết nói gì trừ việc gọi mẹ. Còn giờ đây, người anh họ ấy chẳng những dáng đẹp, điển trai mà còn cứu mạng cô ta nữa.

“Đương nhiên là chắc rồi. Viện Viện à, ban nãy dì cũng không dám tin, nhưng nhìn kỹ lại thì mặt mũi ấy là thằng hai nhà dì rồi gì nữa. Sáu năm không gặp, thằng bé này cao ráo, khỏe mạnh hơn hẳn, tốt quá rồi”.

Con người ta luôn sảng khoái khi gặp chuyện vui, dường như bệnh của Phùng Hỉ Mai đã khá hơn trông thấy.

“Dì ơi, thế theo dì thì chuyện anh bảo sẽ chuyển dì lên bệnh viện tỉnh có đáng tin không? Lẽ nào anh ấy ở bên kia rồi phát tài luôn?”

“Dì cũng chẳng biết nữa, cứ mặc nó làm gì thì làm đi, dì thấy nó còn sống là đã mãn nguyện lắm rồi. Chút nữa cháu dẫn nó ra quán cơm ăn một bữa nhé, dì còn hai trăm, con cầm đi”.

“Xem dì nói kìa! Cháu vốn định bụng mời anh ấy một bữa đây, lấy tiền của dì làm gì chứ”.

“Cũng được, chút nữa đừng kể chuyện dượng và anh họ Kim Cẩu của cháu với nó nhé, từ đó đến giờ dì vẫn nghi ngờ hai người kia là thủ phạm bắt cóc anh họ cháu khi đó”.

“Cháu biết rồi. Bọn cháu biết dì đã rất đau khổ suốt bao nhiêu năm qua nhưng họ hàng nhà bọn cháu đều quá nghèo, không có ai có đủ bản lĩnh để giúp dì cả. Nay anh họ Hạo đã về, nhìn là biết một người hiếu thảo. Thằng ba đã lớn, thành tích lại tốt, nhất định nó sẽ đậu đại học, ngày vui của dì sắp đến rồi đấy ạ”.

Hai người đang trò chuyện thì Ngô Hạo cầm một xấp giấy tờ đi vào.

“Mẹ, con đã làm thủ tục xong rồi, sáng mai xe cứu thương của bệnh viện sẽ đưa chúng ta lên tỉnh. Viện Viện, em giúp mẹ anh thu dọn quần áo nhé”.

Ngô Hạo cất sổ hộ khẩu, hồ sơ bệnh án và kết quả siêu âm vào ba lô của mình. Sổ hộ khẩu dùng để thanh toán chi phí chuyển tuyến. Hắn định mấy ngày nữa sẽ về làm thủ tục tách hộ khẩu, dù không chuyển tới Đông Giang thì làm việc gì cũng thuận lợi hơn.

“Anh họ, anh muốn chuyển dì lên tỉnh thật sao? Nhìn anh không giống phát tài chút nào”.

Phùng Viện Viện cảm thấy thật không thể tin nổi, lên tỉnh bằng xe của bệnh viện không rẻ tí nào đâu, hơn tiền đi xe khách ít nhất cũng phải mười lần đấy.

“Anh không phát tài nhưng phải lấy tiền để chữa bệnh cho mẹ anh chứ”.

“Dùng mấy trăm ngàn một cách nhẹ nhàng như thế mà anh còn bảo không phát tài sao? Anh họ à, đúng lúc em chưa tìm được việc, sau này em sẽ theo chân anh, anh không được từ chối đâu đấy nha?”

“Vậy sao, trước đây em làm gì rồi?”

“Sau khi tốt nghiệp em nhảy việc nhiều lắm nên mới vừa thất nghiệp đã về chăm sóc dì đây”.

“Được thôi, chờ mẹ anh xuất viện rồi em tới Đông Giang đi làm luôn”.

Phùng Hỉ Mai vừa nghe con trai có triển vọng đến vậy thì cười không ngớt: “Viện Viện, đưa anh họ cháu đi ăn đi, hai anh em cứ từ từ nói chuyện với nhau nhé”.

“Dạ, nhưng anh họ phải mời cháu đó nha, anh ấy là chủ cả một công ty cơ mà, cháu phải ăn thật ngon mới được”.

Ngô Hạo gượng cười, hắn nào phải chủ công ty gì đâu, còn chưa lập công ty nữa là, chút tiền trong tay hắn vốn không hề đủ dùng nhưng tiêu pha một chút ở thị trấn nhỏ này thì không thành vấn đề.

Biết mẹ mình không có người chăm lo, Ngô Hạo dẫn Phùng Viện Viện tìm một quán ăn nhỏ gần bệnh viện rồi gọi vài món, biết được ít chuyện từ cô ta. Anh cả Ngô Kim Cẩu năm nay hai mươi bảy tuổi, là một gã côn đồ khá nổi tiếng trong thị trấn. Anh ta đã cưới vợ, sinh con, thậm chí còn mua cả một căn nhà và có một chiếc xe con trị giá khoảng một trăm ngàn. Phải nói là điều kiện rất tốt nhưng từ trước đến giờ chưa từng gửi một xu nào về cho gia đình, dù mẹ bị bệnh cũng không tới bệnh viện thăm lấy một lần, cứ như không phải người một nhà vậy.

Người bố Ngô Trường Phú cũng là một kẻ bất chính, năm xưa cũng là tên ác ôn của thị trấn Mao Bình, nay đã lớn tuổi nhưng vẫn không đổi thói, mượn tiếng Ngô Kim Cẩu mà rượu chè be bét, hầu như không về nhà.

Đứa thứ ba Ngô Ngân Cẩu đang học lớp mười hai tại trường trung học số 1 ở huyện, thành tích luôn nhất bảng, có hy vọng đậu đại học nổi tiếng. Những năm qua mẹ hắn đều dựa vào công việc bán hàng vỉa hè ở thị trấn Mao Bình để có tiền cho cậu ấy đi học.

Còn Phùng Viện Viện là con gái thứ hai của cậu Phùng Hỉ Quý, năm nay hai mươi mốt tuổi, mới tốt nghiệp đại học được nửa năm, do liên tục nhảy việc trên tỉnh nên đến nay vẫn chưa có công việc ổn định, lần này về nhà cũng vì xin thôi việc nhân tiện chăm sóc cho dì.

Phùng Vân, anh trai của Phùng Viện Viện, năm nay hai mươi ba tuổi, làm việc ở nhà máy Nam Phương, phải đến Tết mới về.

Bố mẹ Phùng Viện Viện là nông dân trồng rau làm ở gần thị trấn, sống bằng nghề trồng rau.

“Viện Viện, đừng nói với ai chuyện ngày mai lên tỉnh, sáng mai chúng ta sẽ đi luôn, em nói với cậu mợ một tiếng đi, lần sau về thăm họ tiếp”.

Sau khi biết tính nết của bố và anh cả, Ngô Hạo quyết định sẽ đưa mẹ lên tỉnh khám bệnh một mình, không muốn dính dáng dù chỉ một chút với bọn họ.

“Anh họ, cho em đi cùng hai người đi, dù sao hiện tại em cũng chưa có việc làm mà. Anh có dự định gì cho sau này chưa? Em có thể đi Đông Giang với anh được không?”

Từ chuyện Ngô Hạo đánh tay đôi với bọn cướp trên xe, Phùng Viện Viện đã nhận ra hắn không phải người đơn giản. Mặc dù không biết cuộc sống bao năm qua của hắn như nào nhưng trực giác nói với cô ta rằng người anh họ này có thể thay đổi vận mệnh của mình.

<b>44: Nghe Phong Thanh Bèn Chạy Đến
</b>

Sau một hồi suy nghĩ, Ngô Hạo hỏi ý cô ta: “Viện Viện, em xem thử thế này được không. Trong thời gian mẹ anh ở tỉnh thì nhờ em chăm sóc bà ấy. Anh đang lên kế hoạch thành lập một công ty ở Đông Giang, ở đây tối đa sáu, bảy ngày là phải về Đông Giang một chuyến rồi. Chờ mẹ anh xuất viện rồi em vào công ty anh làm luôn, lúc đó gọi Phùng Vân tới đây nữa, hai nhà chúng ta sống gần nhau thì sẽ dễ lo cho nhau hơn”.

“Được đó được đó, nhưng khổ nỗi bằng cấp của em và anh em thấp lắm, có gây ảnh hưởng gì cho anh không? Anh em mới tốt nghiệp cấp hai thôi”.

“Không sao, em qua rồi anh sẽ cho em đi một khóa đào tạo đại lý hải quan, em làm đại lý hải quan của công ty thì anh em có thể tự chạy xe rồi”.

Advertisement

“Thích quá! Anh em làm ở Nam Phương đã bốn, năm năm trời mà vẫn là công nhân dây chuyền sản xuất, bị ăn bớt lương thì không nói, đằng này còn bị vắt kiệt sức, chưa quen được cô nào. Phải rồi, anh họ Hạo, em có nên nói chuyện dì chuyển viện cho thằng ba biết không?”

“Báo với nó một tiếng đi, để nó khỏi phải lo lắng làm ảnh hưởng việc học hành. Mấy ngày nữa anh sẽ về gặp nó sau”.

Ngô Hạo rất có thiện cảm với cậu em trai này, ít nhất còn biết đền đáp công ơn sinh thành bằng cách học y để chữa bệnh cho mẹ.

Ăn tối xong, Phùng Viện Viện về thẳng nhà, Ngô Hạo thì mang về cho mẹ một phần. Đúng lúc trong phòng bệnh còn một chiếc giường trống, buổi tối hắn có thể ngủ lại bệnh viện và chăm sóc mẹ.

Hai mẹ con trò chuyện với nhau thâu đêm suốt sáng, hầu hết là Phùng Hỉ Mai kể chuyện thuở bé của Ngô Hạo, còn chồng và đứa con trai cả thì tuyệt nhiên không nhắc đến một câu. Ngô Hạo cũng không hỏi, vì anh biết được từ Phùng Viện Viện rằng từ khi mẹ kết hôn với Ngô Trường Phú chẳng có ngày nào là yên bình, có thể tưởng tượng được một kẻ lưu manh, du côn “yêu rượu như mạng” chắc chắn đã đánh mẹ vô số lần. Chiều nay nghe cuộc đối thoại giữa em trai và mẹ, hắn được hay Ngô Kim Cẩu cũng đánh cả em mình, thể loại bố và anh trai kiểu đó thì bỏ cũng được.

Ngô Hạo thì kể sơ lược cuộc sống của mình sau khi được nhà họ Tô nhận nuôi, thật sự không nhớ gì về quá khứ, còn chuyện kiếm tiền bằng chứng khoán thì chỉ bảo là La Lượng hướng dẫn mình chơi, dẫu sao người lớn tuổi cũng không rành mấy cái này.

Mới sáng tinh mơ Phùng Viện Viện đã tới bệnh viện cùng bố mình Phùng Hỉ Quý. Ngô Hạo không có ấn tượng gì về người cậu này song vừa nhìn đã biết là một nông dân chất phác, mới bốn mươi tuổi lại trông già cả vô cùng. Ông ấy chủ động chào hỏi hắn trước.

“Chị, mấy năm không gặp, thằng bé Ngô Hạo chẳng những hết tự kỷ mà còn tương lai rộng mở nữa. Hôm qua Viện Viện về kể, nhà em cũng chẳng tin đâu. Ba người bọn em thức trắng đêm, trời vừa sáng đã lo kéo nhau lên đây. Chiếc xe ba bánh của em chất nhiều đồ ăn quá nên không chạy nổi, chị xem khi nào được thì bảo Ngô Hạo qua nhà em đi”.

Ở cổng bệnh viện, nhân lúc Ngô Hạo và Phùng Viện Viện chất hành lý lên xe, Phùng Hỉ Quý kéo chị cả qua thì thầm.

“Để lần sau đi. Nay Ngô Hạo về là để làm lại căn cước công dân, nó đã kết hôn ở Đông Giang rồi, lần sau bảo nó dắt con dâu về cho ba chúng ta gặp. Phải rồi Nhị Quý, đừng nói chuyện Ngô Hạo trở về cho Trường Phú và Kim Cẩu biết, chị không muốn hai người đó quấy rầy cuộc sống của Ngô Hạo”.

Phùng Hỉ Mai vừa dứt lời thì nhìn thấy một chiếc Corolla màu đen dừng ở bên cạnh, người vừa xuống xe là chồng mình Ngô Trường Phú, con trai cả Ngô Kim Cẩu và con dâu Trịnh Lan.

Ngô Trường Phú có thân hình vạm vỡ, mắt to, mày rậm, mặt mũi hồng hào, còn tạo kiểu tóc bằng keo xịt tóc, khoác lên mình bộ đồ vest, chân đi giày da, trông chẳng khác nào một kẻ giàu có.

Ngô Kim Cẩu cũng to cao, mặt mũi rất giống Ngô Trường Phú, có điều bị trọc, cái đầu bóng loáng, mặt to, tai lớn, mặt mày thì bặm trợn, còn đeo trên cổ một sợi dây chuyền làm bằng vàng to đùng, nhìn là biết dân du côn.

Còn Trịnh Lan là một người phụ nữ xinh đẹp, nước da trắng nõn, người cao dong dỏng, từ trên xuống dưới toàn là đồ hiệu song điệu bộ lại rất hống hách, không ngờ gặp mẹ chồng mà chẳng biết chào hỏi lấy một câu.

“Nghe thằng ba nói thằng hai đã về, còn muốn đón bà lên tỉnh chữa bệnh à?”

Ngô Trường Phú vừa hỏi vừa lia mắt nhìn khắp nơi.

“Mấy người tới đây làm gì, tôi đi đâu chữa bệnh liên quan gì tới ông?”

Ngoài mặt Phùng Hỉ Mai tỏ ra lạnh nhạt nhưng trong lòng đang trách cứ thằng ba lắm lời, làm lộ chuyện Ngô Hạo trở về.

“Khỉ gió! Con tôi về, sao tôi không đến thăm được?”

Ngô Trường Phú trừng mắt nhìn Phùng Hỉ Mai, nhìn thấy Ngô Hạo và Phùng Viện Viện đang sửng sốt đi tới.

Phùng Viện Viện nhìn ba người, hối hận hôm qua đã kể chuyện dì chuyển viện với thằng ba, giờ bọn họ tới đây cả rồi, cô ta đành chủ động chào hỏi đồng thời giới thiệu với Ngô Hạo: “Anh họ Hạo, đây là bố và anh trai, chị dâu anh, anh còn nhớ không?”

Ngô Hạo cũng không có ấn tượng gì với mấy người này nhưng vẫn gật đầu với bọn họ: “Bố, anh, chị dâu”.

Ngô Kim Cẩu cũng nhìn Ngô Hạo đầy ngạc nhiên, không nói năng gì, còn Trịnh Lan thì khinh khỉnh ra mặt.

“Trời đất, con là Ngô Hạo thật này! Nay lớn quá chừng, bố còn suýt không nhận ra nữa cơ! Con hết bị tự kỷ rồi sao?”

Ngô Trường Phú vỗ vai Ngô Hạo một cách lố bịch, tiếp tục nói: “Con muốn đón mẹ con lên tỉnh xem bệnh à?”

Ngô Hạo vừa ngửi thấy mùi rượu đã khó chịu trong bụng, thờ ơ trả lời một câu: “Đúng, xe bệnh viện đang chờ, chúng tôi phải đi rồi”.
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 45: Trở Mặt Trong Tích Tắc


Thấy Ngô Hạo kéo Phùng Hỉ Mai muốn đi, Ngô Trường Phú hối hả cản lại: “Sao mà gấp thế, chuyện quan trọng như chuyển viện lên tỉnh mà không bàn bạc với gia đình lấy một câu là thế nào, muốn trị tận gốc cho mẹ con phải ghép thận, tốn mấy trăm ngàn lận đấy”.

“Phải, đúng là hết mấy trăm ngàn lận, ông định bỏ tiền ra sao?”

“Bố làm gì có tiền, làm gì có tiền đâu, chẳng lẽ con có tiền ghép thận cho mẹ con sao?”

“Đúng vậy, tôi định ghép thận cho mẹ. Chúng tôi phải đi rồi, tài xế đang giục kia kìa”.

Advertisement

Bản tính Ngô Hạo kiêu ngạo nên không gần gũi với người bố này nổi, thậm chí còn hơi chán ghét nữa là đằng khác. Mẹ bị bệnh nặng thế này mà ông ta lại chả thèm ngó ngàng gì đến bà, tự do quá mà.

Ngô Trường Phú không ngờ Ngô Hạo có tiền chữa bệnh thật, hai mắt tức thì sáng như đèn pha: “Khụ, Ngô Hạo à, xem ra trong những năm sống ở ngoài kia con đã phất lên rồi, còn biết hiếu thảo với bố mẹ nữa chứ. Thế này đi, bố sẽ lên tỉnh với các con để chăm sóc cho mẹ con”.

Sao tự dưng tốt bụng thế? Ngô Hạo ngờ vực nhìn Ngô Trường Phú, không biết ông ta muốn làm gì. Phùng Hỉ Quý và Phùng Viện Viện cũng cảm thấy khó tin. Phùng Hỉ Mai bị bệnh không phải mới một hai ngày song chẳng thấy ông ta chủ động quan tâm đ ến bà lấy một lần nào.

“Thằng cả, thằng hai, bố đã hỏi bác sĩ rồi, bệnh của mẹ các con nếu mổ ghép thận thì cần khoảng năm trăm ngàn, hai anh em trả số tiền đó đi. Thằng cả phải trả góp tiền mua nhà và xe, lại còn mới có con nên trả một trăm ngàn thôi. Thằng hai đã làm giàu thì trả bốn trăm ngàn. Số tài khoản của bố đây, hai đứa chuyển tiền cho bố rồi nhanh lên tỉnh đi, ở đây có bố lo liệu rồi, mấy đứa cần làm gì cứ làm, không cần phải lo nghĩ gì cả”.

Trong lúc nói chuyện, Ngô Trường Phú lấy thẻ ngân hàng ra đưa cho thằng cả Ngô Kim Cẩu.

Hóa ra ý đồ của ông ta là thế này, Ngô Hạo biết ngay lão già này muốn ôm hết tiền về tay mình, rồi khi đó tiền sẽ nằm trong tay ông ta, mẹ có được điều trị hay không sẽ do ông ta quyết định.

“Bây giờ trong tay con không có một trăm ngàn, con cũng không tin thằng hai lấy được bốn trăm ngàn tiền mặt ra. Nếu giờ nó chuyển tiền ngay thì con cũng sẽ qua nhà mẹ Lan Lan mượn tiền luôn”.

Ngô Kim Cẩu im lặng nãy giờ bỗng cầm lấy thẻ ngân hàng, nhìn Ngô Hạo chăm chăm như đang theo dõi biểu cảm của hắn.

“Đúng thế, chỉ cần thằng hai chuyển tiền thì con sẽ gọi điện mượn tiền cho chồng con ngay”.

Trịnh Lan vừa hùa theo vừa nhếch mép, đứa em rể từ đâu chui ra này nhìn sao cũng không giống người có thể trả bốn trăm ngàn cả.

“Giờ tôi cũng không có bốn trăm ngàn. Kế hoạch của tôi vốn là đón mẹ lên tỉnh khám bệnh, nếu có thận hiến tặng phù hợp thì tôi mới đi mượn tiền. Anh cả góp được bao nhiêu thì cứ góp, giờ mẹ tôi cũng đang cần tiền để làm thẩm tách đây”.

Đều biết diễn trò như nhau, Ngô Hạo đã nhìn ra ba người này diễn với mình một là để thăm dò xem hắn có tiền thật không, hai là để lừa tiền hắn. Hắn mà chuyển tiền một cái là sẽ mất số tiền đó vĩnh viễn, đồng thời bọn họ cũng sẽ không chịu đưa mẹ đi điều trị.

Cả Ngô Trường Phú lẫn Ngô Kim Cẩu đều tái mặt.

“Đệt mẹ, mày không có tiền thì huênh hoang thế làm gì! Còn đòi ghép thận, mày lo mà thay bộ quần áo khác đi, ăn mặc như ăn mày, có giàu có gì đâu. Chồng, ta đi thôi”.

Trịnh Lan mở mồm chửi bới rồi kéo Ngô Kim Cẩu lên xe.

Ngô Trường Phú cũng dữ dằn trừng mắt nhìn Ngô Hạo rồi chui vào xe con, chiếc Corolla nghênh ngang chạy đi.

“Xùy, có còn là người nữa không, không sợ bị sét đánh à!”

Phùng Viện Viện nhổ một bãi nước miếng về phía xe con.

Lúc này, Phùng Hỉ Mai bật khóc: “Ngô Hạo, đừng điều trị cho mẹ nữa, chúng ta về nhà đi”.

“Sao thế mẹ, xe bệnh viện đang chờ kia mà, bệnh viện tỉnh cũng đã bắt đầu tìm thận hiến tặng phù hợp, con cũng đã giao tiền cọc cho họ rồi”.

“Ngô Hạo à, mẹ biết con hiếu thảo nhưng bốn trăm ngàn không phải số tiền nhỏ, mẹ không đồng ý cho con mượn tiền bố vợ đâu. Ở rể vốn đã là hạ thấp giá trị rồi, nếu còn nợ tiền người ta thì con sẽ càng không ngóc đầu lên nổi trong cái nhà đó mất”.

Hóa ra Phùng Hỉ Mai tin những gì Ngô Hạo vừa nói, cho rằng hắn thật sự muốn vay tiền để trị bệnh cho mình.

Ngô Hạo dở khóc dở cười: “Mẹ à, mẹ đừng lo gì hết, con có cần vay tiền đâu. Chút nữa lên xe rồi con sẽ chuyển tiền cho Viện Viện, con bé sẽ trông nom mẹ trong quá trình điều trị. Khi mẹ xuất viện, nó sẽ vào chỗ con làm việc ngay. Trong khoảng thời gian này con sẽ trả lương cho nó”.

“Con không đi vay thật chứ?”

“Không vay thật ạ”.

“Vậy thì lên xe thôi”.

Cuối cùng Phùng Hỉ Mai cũng nín khóc, chủ động tiến về phía xe cứu thương.

Vì đã đặt trước phòng bệnh qua bệnh viện nhân dân huyện nên quá trình làm thủ tục nhập viện cho mẹ tại bệnh viện nhân dân tỉnh Ngô Hạo rất suôn sẻ, còn thuê một cô điều dưỡng hơn ba mươi tuổi để lo liệu cuộc sống thường ngày. Bởi suy cho cùng Phùng Viện Viện vẫn còn quá trẻ, tuy cũng là người nông thôn nhưng chưa trải đời nhiều nên chưa biết cách chăm sóc người khác.

Sau khi sắp xếp cho mẹ đâu vào đấy, Ngô Hạo gọi Phùng Viện Viện ra hành lang.

“Viện Viện, ban nãy anh nghe bác sĩ điều trị bảo vì khó tìm thận phù hợp nên có thể mẹ anh phải ở đây hai tháng, thời gian này phải nhờ em rồi”.

“Anh họ nói vậy thì khách sáo quá, em thân thiết với dì từ nhỏ, dì lại không có con gái, em không lo cho dì thì ai lo? Sau này anh đừng nói những lời khách sáo đó nữa nha”.

“Được. À Viện Viện này, Tiếng Anh của em thế nào?”

“Tiếng Anh ạ? Cũng tạm, dù em lên đại học rồi nhưng thành tích tiếng Anh của em vẫn cao lắm, đậu kỳ thi CET-4 luôn đó nha. Mà sao vậy anh?”
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 46: Kỹ Năng Lấp Liếm


“Thật không? Thế này đi, em đi thuê một căn nhà nhỏ ở gần đó trước rồi đăng ký một lớp học thêm để trau dồi Tiếng Anh thương mại, đặc biệt phải chú trọng luyện phát âm.

Công ty chúng ta là công ty thương mại xuất nhập khẩu, yêu cầu cơ bản nhất của nhân viên trong công ty là kỹ năng nói Tiếng Anh phải thật tốt”.
Phùng Viện Viện đáp “vâng”, sau đó bỗng ngạc nhiên nhìn Ngô Hạo: “Anh họ, em nhớ anh chưa từng đi học ngày nào cả mà, đáng lẽ ra phải không biết chữ chứ, sao anh dùng được điện thoại, còn biết dùng WeChat nữa? Giờ lại còn bảo sắp kinh doanh thương mại, ngoại ngữ phải là thứ xa lạ với anh nhất chứ?”
Câu hỏi của cô ta làm khó Ngô Hạo quá.

Thể xác này của hắn đần độn từ nhỏ, đã được đi học bao giờ đâu.

Biết chữ còn có thể nói là mấy năm qua học ở ngoài, chứ còn việc hắn biết nói tiếng nước ngoài thì chắc chắn sau này sẽ không giấu được.

Phải giải thích thế nào đây? Đúng là rắc rối mà.
Advertisement
“Em hỏi nhiều thế làm gì, chủ doanh nghiệp trình độ học vấn không cao, không biết ngoại ngữ đầy ra đó, có gì đâu mà lạ, bảo em đi học thêm cũng đâu phải để hại em”.

Ngô Hạo đành chặn miệng cô ta lại bằng sự uy tín của một người anh.
Phùng Viện Viện đảo mắt khinh thường: “Phải phải, anh là ông chủ, từ nay về sau cái gì em cũng không hỏi nữa, tiền của anh em không tiếc đâu”.
“Phải vậy chứ.

Nhớ lấy, sau này thấy chị dâu em cũng không được nói về chuyện liên quan tới trình độ học vấn.

Cô ấy bị câm, nghe em nói sẽ tự ti đấy”.
“Bị câm? Anh bảo vợ anh bị câm sao?”
Phùng Viện Viện lại một phen bật ngửa.
“Đừng ngạc nhiên.

Bị câm thì có làm sao, cô ấy không điếc, từng đi học, vừa thông minh vừa hiền lành, còn đẹp nữa, tìm cả thế giới chắc gì đã tìm được người như cô ấy, lấy được cô ấy là phúc phận tu luyện mấy đời của anh đấy”.
“Ái chà, anh đánh giá chị dâu cao ghê ta, dì có biết tình hình của chị dâu không?”
“Không, đợi bà ấy hồi phục rồi anh sẽ nói với bà ấy sau”.
Phùng Viện Viện cũng hiểu cho sự tận tụy của anh họ, anh ấy không muốn làm tâm trạng dì không vui.
Sau khi thuyết phục em họ xong, Ngô Hạo đặt một phòng ở khách sạn gần đó.

Quy định của bệnh viện tỉnh khá nghiêm khắc, không cho người nhà ở lại chăm sóc người bệnh, hơn nữa giờ thăm vào ban ngày cũng cố định.
Thế rồi Ngô Hạo bỗng chốc có thêm thời gian rảnh, song hắn vẫn duy trì thói quen chạy bộ, tập thể dục ở công viên gần đây vào mỗi sáng và tối, mỗi ngày đều chú ý các tin tức kinh tế tài chính cũng như biến động của thị trường chứng khoán.

Khi đến bệnh viện quân khu để thăm cậu quân nhân dám làm việc nghĩa nọ, Ngô Hạo mới biết quân nhân ấy tên là Lô Cương, vẫn còn hôn mê tại phòng hồi sức tích cực.
Các công ty truyền thông có tiếng đều đang đưa tin cảnh Lô Cương đánh nhau với toán cướp nhưng bị thương nặng, người dân trong thành phố tự nguyện đến bệnh viện thăm người anh hùng đã chiến đấu vì công lý, lãnh đạo các cấp cùng dành sự quan tâm đ ến anh ta.

Có điều chỉ bắt được ba người trong bọn trộm, hai kẻ còn lại đang bị truy nã toàn quốc.
Ngô Hạo đoán vì toán cướp chưa bị bắt hết nên để bảo vệ những người dân có liên quan, họ mới không chiếu công khai video trên xe buýt, nếu không hắn cũng sẽ lộ mặt trước công chúng.
Sau sáu ngày ở tỉnh, Ngô Hạo lại về huyện Hồng Nguyên một chuyến để lấy hộ chiếu, ngoài ra còn đến đồn công an Mao Bình tách hộ khẩu của mình và mẹ ra.
Về tỉnh, phía bệnh viện vẫn chưa tìm ra thận hiến tặng phù hợp, Ngô Hạo quyết định không chờ nữa, có em họ chăm nom cho mẹ nên anh cũng yên tâm phần nào, nhưng trước khi đi anh vẫn đi thăm Lô Cương.
Nơi Lô Cương đang nằm viện là bệnh viện quân khu, Ngô Hạo và Phùng Viện Viện mỗi người mua một bó hoa riêng.
Hai người đến bệnh viện rồi mới biết quá nhiều người đi thăm Lô Cương, đã thế còn bị tra hỏi, chỉ cho đại diện học sinh và đại diện tập thể, cơ quan vào thăm bệnh.
“Đồng chí, tôi là người được Lô Cương cứu giúp, tôi tên Phùng Viện Viện.

Đây là anh họ tôi, lúc đó anh ấy đã cùng với Lô Cương tay không đánh nhau với toán cướp, sau đó Lô Cương bị thương, chính anh họ tôi đã cõng anh ấy lên xe cấp cứu.

Chúng tôi chạy từ huyện Hồng Nguyên lên hẳn đây là để thăm Lô Cương.

Anh cho chúng tôi vào đi”.
Phùng Viện Viện phải tốn rất nhiều công sức mới chen được tới trước mặt tiếp tân, một sĩ quan trẻ ra tiếp đãi cô ta.
“Cô nói thật chứ? Đừng lừa tôi, nếu không sẽ bị xử phạt đấy”.
“Tôi không lừa anh đâu, Lô Cương chắc chắn biết chúng tôi mà”.

“Vậy được, hai người đi theo tôi”.
Sĩ quan dẫn hai người tới phòng chăm sóc đặc biệt mà Lô Cương đang nằm, đúng lúc có vài học sinh ra ngoài.
“Lô Cương, anh biết hai người này không?’
Sĩ quan bảo Ngô Hạo và Phùng Viện Viện đứng ở cửa cho Lô Cương xác nhận.
Lô Cương nằm nghiêng một bên trên giường bệnh, tuy mặt hơi xanh xao nhưng vẫn có tinh thần.

Sau khi cẩn thận quan sát hai người, cậu ta bỗng mừng rỡ kêu lên: “Ông anh, cuối cùng tôi cũng được gặp anh rồi! Cán bộ Hồ, đây là ông anh đã vật lộn với bọn cướp trên xe cùng tôi đấy, không có anh ấy thì tôi đã chết rồi”.
Sĩ quan gật đầu: “Vậy hai người vào đi, tối đa năm phút thôi, lát nữa Tiểu Lư phải tiến hành điều trị rồi”.
Ngô Hạo và Phùng Viện Viện lập tức vào phòng, ngồi đối diện với Lô Cương.
“Ông anh, tôi tên là Lô Cương, năm nay hai mươi tuổi, quê ở Hồng Nguyên, phục vụ tại Đông Giang, là sĩ quan cấp một.

Còn anh tên gì?”
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 47: Không Tin


“Oa thật trùng hợp, chúng tôi cũng là người Hồng Nguyên, anh tôi cũng đi làm ở Đông Giang. Tự giới thiệu mình một chút, tôi tên là Phùng Viện Viện, ngày đó anh cứu tôi nên mới bị thương, đây là anh họ tôi Ngô Hạo, cho tôi số điện thoại của anh đi, biết đâu sau này chúng ta còn có thể gặp nhau ở Đông Giang nữa”.

Không đợi Ngô Hạo mở miệng, Phùng Viện Viện đã nói một tràng như bắn súng.

“Ồ, hai người là anh em họ sao?”

“Đúng thế, nhưng lúc đó chúng tôi vẫn chưa nhận ra nhau, anh tôi đi Đông Giang rất nhiều năm, hai chúng tôi lớn lên đều thay đổi, cho nên không nhận ra được, sau khi về nhà mới biết chúng tôi là họ hàng, anh nói xem có trùng hợp không”.

“Đúng là trùng hợp thật, đúng rồi anh, bác sĩ nói nếu không phải anh dùng hộp cấp cứu trên xe để cầm máu cho tôi, chắc cái mạng nhỏ này của tôi cũng không còn nữa. Cảm ơn anh, đợi đến khi trở lại Đông Giang tôi sẽ đi tìm anh”.

Cuối cùng Ngô Hạo cũng có thể chen vào: “Lô Cương, người phải nói cảm ơn hẳn là tôi, nói thật, đối mặt với đám côn đồ tôi còn rất khiếp đảm, nếu như không có cậu đứng ra thì tôi cũng không dám ra tay, là cậu đã cứu em họ tôi, cứu người trên xe”.

Lô Cương lắc đầu một cái: “Anh, đúng là xấu hổ, thật ra thì ban đầu tôi cũng rất do dự, phải đứng ra ngăn cản hành động cướp bóc của côn đồ trước mới đúng”.

“Đừng tự trách, lúc đó lực lượng quá khác xa, cậu do dự là bình thường, đối mặt với năm tên côn đồ hung ác cầm dao, bảo vệ mình an toàn lúc mạng sống của người dân vẫn chưa bị uy h**p là hợp lý, tất cả tài sản trên xe đều không đáng giá bằng mạng sống của cậu, nhưng cuối cùng cậu vẫn đứng dậy thể hiện trách nhiệm và sứ mệnh của quân nhân, cậu vẫn là anh hùng”.

Lời này của Ngô Hạo khiến Phùng Viện Viện vô cùng kinh ngạc. Đây là anh họ chưa được đi học ngày nào và ngu si mười mấy năm nhà cô sao, khả năng nói chuyện này còn hơn xa sinh viên đại học vận tải đường thủy như mình.

Bị thời gian hạn chế, cuộc gặp mặt với Lô Cương chỉ có mấy phút ngắn ngủi, Phùng Viện Viện chủ động kết bạn Wechat với Lô Cương, cũng trao đổi số điện thoại với nhau.

Sau khi ra khỏi bệnh viện quân y, lại dặn dò Phùng Viện Viện một lần, Ngô Hạo trực tiếp bắt xe ra sân bay, lên một chuyến bay trong ngày trở lại Đông Giang, La Lượng đã lái xe thương vụ chờ hắn ở sân bay rồi.

Đường về nhà, Ngô Hạo nói qua về chuyện ở quê, chủ yếu là về thành viên gia đình, cho dù Cẩm Nguyệt là người thân nhất thì nhà cậu vẫn cần phải biết những tin tức cơ bản này.

“Anh Lượng, công ty chuẩn bị thế nào rồi?”

Nói xong chuyện riêng, Ngô Hạo chuyển vào đề tài chính.

“Công ty đang tiến hành đăng ký, việc tuyển dụng nhân viên đã ủy thác cho công ty nhân sự rồi, kho hàng cũng đã có sẵn, chỉ là việc sửa lại phòng làm việc chắc cần nửa tháng nữa, nửa tháng sau công ty sẽ bắt đầu vận hành”.

La Lượng vừa lái xe vừa đáp lại.

“Có vấn đề gì không?”

“Có, chính là vấn đề cổ phần, nói thật nhé Ngô Hạo, năng lực chống lại nguy hiểm của anh rất kém, còn hơn 2 triệu nợ nước ngoài chưa trả, nhà máy thời trang cũng không biết có thể kiên trì được mấy ngày, công ty thương mại quốc tế này chú để anh chiếm một nửa cổ phần cảm giác hơi nhiều, nếu như bị lỗ anh không có năng lực gánh vác đâu”.

“Vậy anh muốn chiếm bao nhiêu?”

Ngô Hạo biết La Lượng không tin tưởng hắn có thể kinh doanh được công ty thương mại quốc tế, nếu đã vậy thì cũng không thể cưỡng ép được.

La Lượng suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngô Hạo, chú xem như vậy được không. Anh không cần cổ phần, anh sẽ làm cho chú, phụ trách việc vận hành của toàn bộ công ty, nếu như kiếm lời, chú trả anh lương cao là được, nếu như bị lỗ anh cũng không cần tiền lương của chú, coi như trả nợ cho chú”.

Ngô Hạo cười một tiếng: “Anh Lượng, anh phải suy nghĩ cho kỹ đấy, nếu như công ty này phát triển thì anh không thể hối hận đâu”.

“Không hối hận, nếu quả thật làm được thì chú cứ tăng tiền lương tăng tiền thuê phòng cho anh là được”.

Ngô Hạo lắc đầu một cái, tầm nhìn của ông anh họ này vẫn quá hạn hẹp. Tiền lương có thể thêm bao nhiêu được, theo giá thị trường bây giờ, tiền lương hàng năm của tổng giám đốc công ty thương mại quốc tế không vượt quá hai triệu, còn về tiền thuê phòng, thuê căn gác mái của nhà máy thời trang kia một năm năm trăm ngàn đã rất cao rồi, cùng lắm thì thêm một triệu, tổng cộng lại mới chỉ có ba triệu, tiền hoa hồng một đơn đặt hàng của mình lại không chỉ ở con số này.

“Vậy được, cứ đăng ký là công ty độc quyền của một mình Cẩm Nguyệt, ngày mai em sẽ đến tổng lãnh sự quán làm visa, sau đó phải ra nước ngoài một chuyến, anh ở lại làm cẩn thận chút”.

“Chú muốn xuất ngoại? Chú ra nước ngoài tìm đơn đặt hàng à, không phải bạn trong nhóm chứng khoán của chú giới thiệu đơn đặt hàng cho chú sao?”

La Lượng vẫn cho rằng Ngô Hạo chơi chứng khoán rất lợi hại, cho nên quen biết không ít ông chủ có thực lực, sau đó dưới sự ủng hộ của những người đó mới lập ra công ty thương mại quốc tế, nhiều nhất là nhận một ít đơn hàng second hand.

“Cho dù là bạn trong nhóm giới thiệu đơn hàng thì cũng phải tự mình đi khảo sát một chút đúng không, nếu không sẽ rất dễ bị lừa gạt”.

“Chú đi khảo sát? Chú hiểu tiếng nước ngoài?”

“Em không hiểu có thể mời phiên dịch mà”.

La Lượng hoàn toàn hết ý kiến, xem ra đầu óc cậu em rể này vẫn có vấn đề, kiếm được ít tiền chứng khoán liền sĩ diện, đầu tư vào khu chung cư vắng vẻ như Long Loan Hào Đình thì thôi, ít nhất sẽ không có lỗ quá lớn, cũng không cần có kiến thức gì nhiều. Bây giờ lập một công ty thương mại quốc tế lớn như thế rồi còn định tự mình ra nước ngoài nhận đơn đặt hàng, cũng không nhìn xem mình có bao nhiêu năng lực, tốt nghiệp trung học, còn ngu si mấy năm, cái gì cũng không hiểu còn mở công ty, nếu không phải còn nợ hắn mấy trăm ngàn thì đúng là không muốn hợp tác với hắn.
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 48: 48: Kinh Ngạc


Ngô Hạo cũng không giải thích nhiều, bởi vì không có cách nào giải thích, nói ra chuyện đổi linh hồn cũng không ai tin, cho nên không thể nói.
Sau khi về đến nhà hắn không nói với Cẩm Nguyệt chuyện anh em bố mẹ trong nhà bất hòa, hắn cũng không có ý định qua lại với ông bố và ông anh đó, đợi sau khi mẹ xuất viện sẽ đón bà đến chăm sóc, sau này còn có thể giúp mình trông con.
“Ngô Hạo, nếu không em về Tây Xuyên chăm sóc mẹ?”
Advertisement
Nghe nói mẹ chồng nằm viện, Tô Cẩm Nguyệt không kiềm được lo lắng.
“Không cần, có em họ chăm sóc là được rồi, còn có y tá nữa mà, đợi bà ấy khỏe hơn thì đón bà ấy về, đến lúc đó em cũng có thời gian chăm sóc bà ấy.

Mẹ anh đã xem ảnh của em rồi, bà rất thích em”.

“Vậy em sẽ gửi năm chục ngàn trong tay về, cuộc giải phẫu lớn như vậy tốn không ít tiền đâu”.
“Yên tâm đi, anh cả anh có tiền, tất cả chi phí đều là anh ta chi ra, không cần một đồng nào của chúng ta cả”.
“À, vậy cũng tốt, bây giờ em đang học kế toán với chị Tố, vì chưa học đại học nên cũng khá vất vả, anh đi theo anh Lượng cũng phải học làm kinh doanh, dù sao làm tài xế cũng không phải kế hoạch lâu dài”.
“Anh sẽ, anh Lượng nói mấy ngày nữa sẽ cho anh đến một vùng khác một mình để tiếp xúc với một vụ làm ăn, chứng tỏ anh ấy cũng không có ý định để anh làm tài xế mãi”.
“Vậy sao, để em mua cho anh mấy bộ quần áo đẹp chút, đi bàn chuyện làm ăn không thể mặc quá mộc mạc được”.
“Đúng là nàng dâu tốt, đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, chúng ta bắt đầu tạo người đi”.
Tiểu biệt thắng tân hôn, mới nói chuyện nhà được mấy câu, Ngô Hạo liền ôm Cẩm Nguyệt lên giường.
Không cần Cẩm Nguyệt mua quần áo, sau khi Ngô Hạo đến đại sứ quán Đức làm xong visa liền trực tiếp đến cửa hàng Armani, tiêu hơn trăm ngàn mua hai bộ quần áo mới để xuất ngoại, hoàn toàn phối đồ theo thói quen trước kia của Từ Thiên Long, nhưng mà mấy bộ đồ đó đều để ở trong xe chứ không cầm về nhà.
Đợi năm ngày sau, công ty thương mại quốc tế đã hoàn thành hết các thủ tục, tên công ty là công ty trách nhiệm hữu hạn thương mại Nam Hải, người đại diện trước luật pháp là Tô Cẩm Nguyệt.

Những thứ này đều là một tay La Lượng làm hết, Ngô Hạo chưa từng hỏi, Tô Cẩm Nguyệt cũng không hiểu về phương diện này lắm, bảo cô ấy ký tên, chụp hình, mở tài khoản cô ấy cũng làm theo, dù sao anh họ sẽ không hại cô ấy.
Có tư cách công ty, Ngô Hạo lập tức định mua vé máy bay sang Đức.
Sau khi Ngô Hạo lái xe thương vụ đưa La Lượng từ trong xưởng ra ngoài liền đến tiệm làm đầu cắt tóc, sau đó thuê một phòng nhà nghỉ một tiếng, cố gắng ăn mặc theo hình tượng của Từ Thiên Long.
Khi Ngô Hạo mặc âu phục giày da, đeo kính gọng vàng ra khỏi nhà nghỉ lên xe đã khiến La Lượng sợ ngây người.

Đây là cậu em rể ăn mày lôi thôi lếch thếch đó sao, con mẹ nó thật sự là quá đẹp trai, một người đàn ông như mình cũng phải nhìn thêm mấy lần.

“Đi thôi anh Lượng, nhanh ra sân bay kẻo trễ chuyến”.
Lên xe, Ngô Hạo thấy vẻ mặt La Lượng có chút đờ đẫn, liền đẩy anh ta một cái.
La Lượng mới phản ứng lại: “Ngô Hạo, có phải chú là cậu ấm nhà giàu nào đó không.

Cách ăn mặc với khí chất cao quý này không phải một đứa trẻ nhà quê bắt chước ra được trong một sớm một chiều, cho dù quần áo của anh có tốt thế nào đi nữa thì anh cũng không mặc được như chú”.
“Anh Lượng, đi nhanh lên, nào có khoa trương như anh nói chứ, quần áo này là do ông chủ giới thiệu đơn hàng nước ngoài yêu cầu mặc, anh ta nói ra nước ngoài đàm phán không thể làm mất hình tượng được”.
La Lượng không tin lời của Ngô Hạo, luôn cảm thấy thân phận của Ngô Hạo không đơn giản như anh ta biết.

Một tên mới học cấp ba ở nông thôn còn ngu si năm sáu năm biết chơi chứng khoán, hơn nữa trong nửa năm ngắn ngủi đã kiếm được mấy triệu, chuyện này đã khiến anh ta có chút không tưởng tượng nổi rồi, màn xuất hiện hôm nay đã hoàn toàn lật đổ nhận biết của anh ta.Truyện
Ngô Hạo không để ý đến sự nghi ngờ của La Lượng.

Hắn đang suy nghĩ đến chuyện gặp Joseph, lần này là lấy thân phận Từ Thiên Long nói chuyện, không thể có chút sơ suất nào, chỉ có thể thành công không thể thất bại.
Lần gặp mặt này cho dù là kiến thức kinh doanh hay kỹ năng nói chuyện đều không có vấn đề gì, Ngô Hạo có đầy đủ tự tin, điều lo lắng duy nhất là khuôn mặt mình, vóc người của cơ thể này hơi gầy chút, mặc dù mặt mũi rất giống nhưng vẫn hơi non nớt, không có sự trưởng thành và tự tin của Từ Thiên Long.
Haiz, đến lúc đó tùy cơ ứng biến đi, quan hệ cá nhân của Từ Thiên Long và Joseph không giống bình thường, chắc sẽ không quá chú trọng những chi tiết này.
“Đậu má”.
La Lượng thắng xe gấp một cái khiến Ngô Hạo tỉnh lại trong cơn giả vờ ngủ, mở mắt ra nhìn liền biết phía trước có tai nạn, xe thương vụ của bọn họ suýt nữa thì va phải một chiếc xe Bentley trước mặt.
Hiện trường tai nạn có chút thảm thiết, hai chiếc xe hàng lớn chạy song song xảy ra va chạm, một chiếc xông lên dải phân cách, một chiếc bị đâm nát đầu xe, buồng xe mười chín mét vắt ngang giữa đường, hai chiếc xe hàng gần như lấp kín toàn bộ đường quốc lộ, ngoài ra còn có một chiếc xe thương vụ lọt đầu vào gầm xe hàng.
“Anh Lượng, nhất định là có người bị thương, chúng ta xuống xem một chút”.
Ngô Hạo vừa nói vừa xuống, xe thương vụ của bọn họ cách xe hàng rất gần, trước mặt là chiếc xe thương vụ Bentley xảy ra chuyện.
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 49: 49: Tai Nạn


Hình như chiếc Bentley đi cùng xe thương vụ, tất cả những người đi xuống đều xông tới cứu người, không ngừng gọi tên, còn có người báo cảnh sát.

Ngô Hạo đi xem hàng ghế đầu, phát hiện phía trên có một nam một nữ, cả người toàn là máu, không nhìn ra tuổi tác, sờ động mạch phát hiện tất cả đều đã chết hết.

Hàng trên một chiếc xe khác là hai người đàn ông, chỉ bị thương nhẹ, Ngô Hạo đỡ bọn họ xuống rồi bắt đầu tham gia cứu viện xe thương vụ.

Trên xe thương vụ có bảy người, đều còn sống, tài xế và một cô gái trẻ tuổi ngồi kế bên tài xế bị kẹt lại, túi hơi an toàn đã b ắn ra, năm người còn lại đều xuống xe, chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại.

Tình huống của tài xế và cô gái không quá lạc quan, đầu xe bị đè bẹp thay đổi hình dạng nghiêm trọng, chân của hai người bị kẹp lại, đầu cũng bị mảnh kính vỡ làm bị thương, trên mặt toàn là máu, cũng may hai người vẫn còn tỉnh táo, chẳng qua là cô gái kia bị sợ khóc nức nở.

“Mọi người hỗ trợ một chút, đẩy xe ra”.

Một người đàn ông trung niên dáng dấp uy nghiêm chỉ huy cứu chữa ở hiện trường.

Xe thương vụ bị kẹt ở gầm xe hàng, phải lùi ra ngoài mới tiện giải cứu tài xế và cô gái.

Lúc này trên đường quốc lộ đã bị tắc một đoạn rất dài, có nhiều người đến xem, mọi người đồng tâm hiệp lực kéo xe thương vụ ra, nhưng không có dụng cụ nên vẫn không thể cứu người trong xe ra được.

Rất nhanh cảnh sát giao thông đã có mặt, nhưng nhân viên cứu cấp còn chưa tới.

Ngô Hạo có kinh nghiệm cấp cứu bên ngoài, biết nếu kéo dài nữa sẽ khiến chân của tài xế và cô gái bởi vì chảy máu quá nhiều mà hoại tử, chưa nói đến việc không giữ được hai chân mà còn khả năng nguy hiểm đến tính mạng.

Phải nghĩ biện pháp, Ngô Hạo cẩn thận quan sát qua cửa kính phía sau xe, phát hiện ghế ngồi của hai người còn có thể dịch về phía sau, nhưng mà là chạy bằng điện.

“Anh gì ơi, thử đánh lửa xem sao”.

Ngô Hạo thấy tài xế chừng ba mươi tuổi, mặc dù nhìn rất đau đớn nhưng vẫn còn bình tĩnh, liền bảo ông ta phối hợp với mình.

Đánh lửa xong, tài xế vặn chìa khóa mấy lần.

Ngô Hạo kinh ngạc vui mừng phát hiện màn hình sáng đèn, vội vàng hô: “Chú, bình điện không bị hỏng, chú điều khiển ghế ngồi một chút đi”.

Cửa buồng lái đã bị biến dạng, không mở ra từ bên ngoài được, nút ấn điều khiển ghế ngồi ở ngay cạnh cửa, cho nên chỉ có thể để tài xế tự làm.

Tài xế lập tức hiểu được ý của Ngô Hạo, người ở trong xe hoảng loạn quá nên quên mất chuyện đơn giản như vậy, liền ấn nút một cái, quả nhiên có tác dụng, đầu tiên là để ghế ngồi hạ thấp xuống rồi lùi ra sau, cuối cùng chân tài xế đã có thể động.

Cửa xe không mở ra được, Ngô Hạo gọi mấy người lôi tài xế từ phía sau ra, cũng dùng cách như vậy để kéo cô gái.

Chân của hai người đều đã bị gãy, hơn nữa còn có vết thương đang chảy máu, Ngô Hạo không có hiểu biết về xương nên không dám lộn xộn, cũng may hai tài xế xe hàng may mắn còn sống sót lấy hộp cấp cứu tới, chỉ có thể xử lý vết thương đơn giản.

Mới vừa làm xong, xe cứu thương đã đến, cảnh sát giao thông cũng dùng xe cẩu thông một đường xe riêng, chỉ là có quá nhiều xe chặn đường nên chạy rất chậm.

Ngô Hạo nhìn đồng hồ, từ nơi này đến sân bay còn nửa giờ nữa, thời gian eo hẹp, phải nhanh chóng lên đường, đang chuẩn bị lên xe thì lại bị người đàn ông trung niên kia kéo lại.

“Người anh em, vừa rồi thật sự cảm ơn cậu, làm quần áo cậu bẩn hết rồi, cho tôi số điện thoại đi, sau này tôi mua cho cậu bộ mới”.

Đàn ông mặt đầy chân thành, hắn nhìn ra được Ngô Hạo quần áo trên người cũng không rẻ, phía trên dính vết máu chắc chắn rửa không sạch.

“Không sao không sao, trên xe còn có quần áo, tôi phải ra sân bay, nếu không đi sẽ không kịp”.

Người đàn ông vừa nghe vậy, liền quay lại xe nhìn một chút rồi kéo Ngô Hạo lại: “Người anh em, các cậu cũng ra sân bay sao, có thể cho mấy người chúng tôi đi nhờ không, chúng tôi cũng ra sân bay”.

“Được, mau lên xe”.

Ngô Hạo không từ chối, dù sao cũng tiện đường.

Đàn ông ngoắc tay, sắp xếp bốn người trẻ tuổi hai trai hai gái lên xe, đều mặc đồ công sở, chắc là nhân viên ra nước ngoài làm việc.

Dưới sự chỉ huy của cảnh sát giao thông, xe thương vụ đã thông qua lối đi dành riêng rời khỏi hiện trường tai nạn, xe Bentley cũng đi theo phía sau.

Nửa giờ sau đã đến sân bay quốc tế Đông Giang, Ngô Hạo ở trong xe đổi một cái áo khoác, thông báo mấy câu với La Lượng, vừa xuống xe liền thấy người đàn ông trung niên kia đang chờ hắn.

“Người anh em, tôi tên là Lăng Chí, đây là con gái tôi Lăng Sương.

Tôi không mang danh thiếp, cậu giữ lại danh thiếp của con bé đi, đợi đến khi về nước tôi sẽ đi tìm cậu trò chuyện”.

Lăng Chí rất hào sảng, nhét một tấm danh thiếp tuyệt đẹp vào trong tay Ngô Hạo.

Một cô gái hai bảy hai tám với khuôn mặt rạng rỡ bên cạnh đưa tay phải ra: “Chào soái ca, tôi là Lăng Sương, cảm ơn anh mới vừa rồi cứu trợ, không biết phải xưng hô như thế nào?”
Ngô Hạo đã gặp cô gái này ở hiện trường tai nạn, cũng có chút ấn tượng, liền bắt tay một cái nói: “Tôi tên là Ngô Hạo, vừa rồi chỉ là tiện tay thôi, không cần khách khí như vậy, tôi đang vội phải đi ngay”.

Lăng Sương sững sờ.

Người này có khí chất đặc biệt như thế sao lại có cái tên khó nghe như vậy nhỉ, thấy hắn phải đi liền vội vàng đuổi theo: “Anh Ngô, anh muốn đi đâu, cho tôi số điện thoại của anh được không?”
 
Thiên Tài Ở Rể
Chương 50: 50: Phiên Dịch


“Cô Lăng, không còn kịp rồi, sau này tôi sẽ liên lạc với cô sau”.
Ngô Hạo vội vã chạy đến sảnh xếp hàng, bởi vì trong loa đang thúc giục hành khách đi Berlin nhanh chóng lên máy bay.
Sau khi in vé máy bay, vận chuyển hành lý, qua cửa kiểm tra an ninh, soát vé lên máy bay, cuối cùng cũng không trễ giờ, Ngô Hạo thở phào nhẹ nhõm, vừa mới tìm được chỗ ngồi liền nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ công sở đứng ở trước mặt hắn, không ngờ lại là nhân viên đi cùng với Lăng Sương.
“Anh Ngô, chủ tịch của chúng tôi mời anh vào khoang thương gia, tôi đổi chỗ với anh”.
Nam nhân viên đưa vé máy bay khoang thương gia ra.
Ngô Hạo khó từ chối lời mời nhiệt tình này, chỉ đành phải đổi vị trí với nhân viên, từ hạng phổ thông chuyển đến hạng thương gia.
“Tới đây, người anh em, ngồi chỗ này”.
Lăng Chí vỗ ghế ngồi bên tay trái, bên phải ông ta là Lăng Sương.
“Cảm ơn chủ tịch Lăng”.
Sau khi Ngô Hạo ngồi xuống còn gật đầu với Lăng Sương một cái.

“Người anh em, chúng ta đúng là có duyên, lại đi cùng một chuyến bay.

Nhìn cậu có vẻ đi một mình, đến nước Đức làm gì vậy?”
“Đến Berlin thăm bạn”.
Tính cách của Ngô Hạo có chút kiêu ngạo, không quá thích trao đổi nhiều với người xa lạ, lần này đi Berlin cũng là bí mật, vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Hiển nhiên Lăng Chí không suy nghĩ nhiều như vậy, tiếp tục nói: “Chúng tôi phải đến Berlin tham gia một vụ đàm phán thương mại hạng nhất.

Hôm nay nhờ có xe của cậu, nếu không sẽ không kịp chuyến bay này, cuộc đàm phán cũng sẽ bị chậm trễ.

Đúng rồi người anh em, nếu cậu có bạn ở Berlin, chắc hẳn bạn cậu cũng đã sống ở đó rất lâu rồi, có thể giúp tôi một chuyện không?”
“Ông nói đi”.
“Đội ngũ chúng tôi vốn có chín người, nhưng sau chuyện vừa rồi đã có một người bị thương, một người ở lại giải quyết, không khéo chính là cô gái bị thương đó là phiên dịch tiếng Đức của chúng tôi, vòng đàm phán thứ nhất sẽ bắt đầu vào ngày mai, điều phiên dịch từ trong nước đã không kịp nữa.

Cậu xem có thể nhờ bạn cậu giúp chúng tôi tìm phiên dịch không, tôi có thể trả thù lao cao một chút”.
“Chắc bên đàm phán kia phải có phiên dịch chứ”.
“Có thì có, nhưng sao thuận tiện bằng phiên dịch của mình được, hơn nữa còn có một ít văn bản chúng tôi muốn hiểu rõ, không thể trông cậy vào phiên dịch của đối phương được”.
Ngô Hạo suy nghĩ một chút rồi nói: “Như vậy đi, tôi sẽ cố gắng tìm giúp ông, nếu quả thực không được tôi sẽ tự đi giúp ông một lần”.
Đều là người Hoa ra nước ngoài, có thể giúp thì hãy cố gắng giúp một chút, Ngô Hạo cảm thấy Lăng Chí này cũng không tệ lắm, tính cách hào sảng, bình dị gần gũi, dù sao chuyện của mình có trễ hay sớm một ngày cũng không ảnh hưởng lớn.

“Vậy sao, thế thì tốt quá.

Sương Nhi, nhanh đưa tài liệu cho cậu Ngô xem để làm quen trước”.
Lăng Sương ở một bên nhìn bố mình vui như như thế liền đẩy ông ta một cái: “Bố, bố gấp làm gì, trên máy bay rung lắc như vậy, để anh Ngô nghỉ ngơi trước, chờ lát nữa xuống máy bay rồi nói sau”.
Ngô Hạo cười nói: “Không sao, chuyến bay này mất tận hai mươi giờ, ngồi cũng là ngồi, xem trước một chút đi, chỉ cần không phải bí mật thương mại là được”.
Lăng Sương không thể làm gì khác hơn là lấy một tập tài liệu trong túi tài liệu ra.
Ngô Hạo rất nghiêm túc xem qua, mới biết là một hạng mục hùn vốn nhiên liệu xe hơi, đầu tư rất lớn, nếu như thành công sẽ tạo ra ảnh hưởng lớn tới nền kinh tế địa phương, nhưng mà trong tài liệu cũng không ghi rõ dự án này sẽ được thực hiện ở chỗ nào.
Sau khi đọc xong tài liệu, Ngô Hạo trò chuyện với Lăng Chí, tham dự đàm phán phải có hiểu biết về công ty, thông qua cuộc trò chuyện mới biết Lăng Chí là chủ tịch tập đoàn Lăng Vân – một xí nghiệp hàng đầu thành phố Đông Giang, Lăng Sương là CEO.
Tập đoàn Lăng Vân là một xí nghiệp dân doanh về khoa học kỹ thuật lớn.

Sản nghiệp bao gồm rất nhiều lĩnh vực như máy cơ khí tinh vi, chế tạo xe hơi, truyền thông sợi quang vân vân, thực lực rất hùng hậu, lần này nếu như hạng mục nhiên liệu xe hơi mới thành công sẽ tạo ra ảnh hưởng vô cùng lớn tới nền công nghiệp xe hơi của toàn bộ Hoa Hạ.
Chuyến bay này không phải bay thẳng, sau khi dừng lại ở hai sân bay trên đường tốn tận hai mươi giờ thì tám giờ sáng địa phương đã đến Berlin.
Cuộc đàm phán của mấy người Lăng Chí là hai giờ chiều, Ngô Hạo quyết định đi gặp Joseph trước, bởi vì tài xế tới đón hắn đã chờ sẵn ở sân bay.

“Hi, Rubin, đã lâu không gặp, cậu càng ngày càng đẹp trai”.
Vừa ra khỏi cửa sân bay, Ngô Hạo đã nhìn thấy vệ sĩ kiêm tài xế Rubin của Joseph.

Đây là một cậu nhóc hai mươi tuổi tài giỏi, vóc dáng cao lớn, mái tóc vàng óng, tiêu sái lại không mất đi sự dũng mãnh.
Rubin có chút kinh ngạc nhìn Ngô Hạo: “Cassel, sao anh càng ngày càng trẻ vậy, hơn nữa còn gầy hơn rất nhiều”.
Ải thứ nhất đã qua, Ngô Hạo âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Rubin có thể nhận ra mình là Từ Thiên Long, vậy chắc lúc gặp Joseph sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn, liền cười nói: “Mấy ngày trước mới bị bệnh nặng, gầy mất mấy chục cân, đúng rồi, cậu đã kết hôn với Janice chưa?”
“Vẫn chưa, nhưng mà đã quyết định ngày cưới rồi, vào tháng sau”.
Rubin nhanh chóng nhận lấy hành lý của Ngô Hạo rồi đi đến chỗ một chiếc Rolls Royce đang đỗ tạm.
Lúc này đám người Lăng Chí cũng đi ra khỏi cửa sân bay, nhìn thấy Ngô Hạo chui vào Rolls Royce thì hoàn toàn ngây người.
 
Back
Top Bottom