Cập nhật mới

Khác Thiên sư là Phu Nhân của Quỷ vương

Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 20: Cháu gái út


'Bộp_'

Tiếng đóng cửa xe khác vang lên mọi anh mắt đều đổ dồn chiếc xe Lamborghini kia, Thủy Linh cười rạng rỡ nói

"Anh!"

Long GIang sải bước chân dài đi đến, lo lắng hỏi.

"Sao em lại ở đây?"

Thủy Linh a một tiếng cười nhẹ nói

"Em đuổi theo bảo bối đến đây đó!

Ai ngờ em nghe tin cô ấy phải xử lí chuyện của gia đình cổ em ở đây hóng chuyện á!"

Nghe tới hóng chuyện thì Long Giang đành bất lực với cô em gái dễ thường đành xoa đầu cô, cô mỉm cười nhạt lên tiếng trêu chọc

"Ôi tình cảm thật!"

Thủy Linh quay lại phồng má đỏ nhẹ mặt nói

"Đâu có!"

Thủy Linh thật ra có tình cảm với anh mình không phải tình cảm anh em mà là tình cảm nam nữ cô thật ra chỉ là con nuôi, mẹ cô lúc trước là bạn thân của mẹ nuôi cô lúc mười tuổi đột nhiên mẹ mắc bệnh qua đời, ba thì đau đớn mà đi theo tài sản của nhà cô lúc đó đã trăm tỷ đều rơi xuống đầu một đứa trẻ non nớt mới mười tuổi, nên mẹ của anh ấy thương xót đưa cô về tiếp quản thay cô, bây giờ cô đã tiếp quản tài sản còn gấp nhiều lần lúc đầu định rời đi nhưng mẹ Tạ không chịu kéo cô ở lại.

Cô muốn rời đi là để trốn tránh tình cảm cô dành cho anh năm mười tám tuổi bây giờ cô thật sự sắp không giấu nổi nữa.

"Tôi không trêu cậu nữa!

Vào trong thôi!"

Giai Nguyệt không trêu cô bạn da mặt mỏng này nữa đi vào trong lúc đầu năm người tăng thêm một người là sáu giờ còn hai người tham gia chung với nhau nữa là tổng cộng tám người, Giai Nguyệt nhẹ nhàng gõ cửa.

"Ra đây!"

Cô nhận ra là giọng của Mộng Khiết mở cửa ra.

"Ai..đó!"

Cô ta nhìn người trước mặt không thể tin được, Mộng Khiết trợn to mắt giận dữ hét

"Cô...cô sao cô lại ở đây!"

Cố lạnh nhạt nói

"Không được à?"

"Mẹ kiếp cô về đây làm gì!"

Mộng Khiết thật sự không ngờ lại gặp con nhỏ Từ Giai Nguyệt ở đây, điên thật sự nếu không phải vì chuyện đợi phải ba tuần ở đây mới được về nếu không sao lại gặp được nhỏ này....Lẽ ra con nhỏ này phải chết rồi!!!!

"Tránh ra!"

Mộng Khiết nhìn thái độ kia liền tức giận, chắn cửa không tránh ra khiến cô hơi nhíu mày, Thủy Linh ló đầu ra từ sau lưng Giai Nguyệt nhìn chằm chằm Mộng Khiết ánh mắt đầy đánh giá, cô chậc một cái, cô gái trước mắt mình đang mặt một bộ váy lụa hai dây đầy gợi cảm, nhưng Thủy Linh lại ghé sát nói nhỏ.

"Nhìn cũng được nhưng chỉ là không đẹp bằng cậu!"

Mộng Khiết nghe vậy tức giận đường đường là hoa khôi của trường lại không bằng cô ta, Mộng Khiết tức giận muốn dạy cho con nhỏ kế bên Từ Giai Nguyệt một trận, Giai Nguyệt mỉm cười nhẹ xoa xoa nhẹ đầu cô, sao đó nhìn lại thấy ả vẫn đứng cô mất kiên nhẫn, Mộng khiết chán ghét nhìn Giai Nguyệt

'Rầm_'

"Sao vậy Khiết nhi?"

Mộng khiết không để ý đi vào trong nói.

"Không có gì mẹ!"

Phu nhân Từ gật đầu vui vẻ kéo con gái vào trong thử món ăn mới làm, Giai Nguyệt nhìn cánh cửa chẳng nói gì, bốn người định bước lên nói thì thấy cô lùi lại vài bước, thấy vậy Thủy Linh cũng hiểu ý bước ra xa ôm lấy cánh cánh tay Long Giang, sáu người không hiểu cô định làm gì chỉ vài giây sau họ đã hiểu ngay.

Từ Giai Nguyệt vào chuẩn tư thế của một môn võ.

Mọi người "????"

Cô giơ chân lên đạp mạnh vào cửa.

'Rầm_'

Một cú đá bay luôn cánh cửa được cho là kiên cố ở quê (nó bằng gỗ nhé) bốn người Thiên Nhã Lâm thấy cảnh này hơi quen quen đã gặp ở đâu đó nhưng nhất thời chưa nhớ ra, Thủy Linh vui vẻ lắc lắc tay khi phát hiện là đang lay tay Long Giang cô xấu hổ rụt tay lại cười gượng nói nhỏ như muỗi kêu.

"Em xin lỗi!

Em hơi...hơi kích động!"

Thấy đứa em gái mình như vậy trong lòng anh đã mềm nhũn từ lâu từ lúc cô lắc tay anh tới giờ, trong mắt anh đầy sự cưng chiều, trong mắt phản chiếu bóng hình cô một cô gái nhỏ mắt to tròn, vẻ mặt xin lỗi vô cùng dễ thương, sáu người người đứng nhìn cảnh hai người tình tứ.

"Mấy người thấy chưa anh Giang lúc đối với người khác thì lạnh lùng, tàn nhẫn, còn đối với Thủy Linh thì dịu dàng cưng chiều đúng là khác một trời một vực!"

Nam Minh Nhật định nói tiếp quay sang từ khi nào Giai Nguyệt trên tay đã có một hộp bắp rang phô mai đang ăn rất ngon lành cô cùng bốn người kia nhai nhai, họ không phản ứng với lời anh, Nam Minh Nhật không để ý đến ai ngoài Thiên Tiệp Trân cô ấy ăn mà phồng phồng má trong dễ thương.

"Chuyện gì đó!"

Tiếng của phu nhân Từ vang lên bà ta hằn học cùng Mộng Khiết đi ra, khi bà ta thấy Giai Nguyệt liền sửng người không tin vào mắt nói

"Sao...sao cô lại ở đây?"

"Tôi không được đến đây à?"

Giai Nguyệt lạnh nhạt nói.

"Cô có thái độ gì đấy dám nói với mẹ như thế à!"

Mộng Khiết tức giận cô ta vốn dĩ không ưa Giai Nguyệt bây giờ thấy cô, ả lại tức chỉ muốn nhào vào mà sẽ cào nát mặt con tiện nhân kia.

"Chuyện gì ồn ào đấy!"

Một ông cụ và ba của Mộng Khiết cùng đi ra, thấy Giai Nguyệt hắn cũng sửng sờ nhìn con gái út lúc trước chính mình đã gả cho quỷ bây giờ lại còn sống sờ sờ đứng trước mặt mình khiến ông kinh hãi.

"Cô bé...cô là ai?"

Giọng cô không cảm xúc đáp

"Tôi à là....Cháu gái út của ông!

Người đã kết âm hôn với quỷ gánh hậu quả thay cho cái làng này!"
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 21: Tai hoạ làng sơn hồng sắp ập đến


Ông ta rất bất ngờ, ông nhìn kĩ đứa cháu gái út từ trên trời rớt xuống này, càng nhìn thì càng rợn người, đây...đây là đứa đã được hiến tế cho dân làng mà...đáng lẽ ra con nhỏ này phải chết xuống dưới kia làm dâu âm cho quỷ tại sao lại ở đây mà bình an vô sự? còn mấy người kia sắc mặt nhợt nhạt không giống người thường Càng nghĩ ông ta càng cảm thấy lạnh sóng lưng...nhìn thấy vẻ mặt ông cụ càng biến đổi cô chỉ liếc nhìn nở một nụ cười âm u hỏi.

"Ông nội chẳng lẽ ông không cho cháu vào nhà ở vài hôm sao?"

Đột nhiên cơn gió lạnh buốt lùa qua khiến sắc mặt ông cụ càng tái mét vội gật đầu, giọng run run.

"Được chứ!

Cháu gái lâu không gặp tất nhiên phải tiếp đãi chu đáo chứ!

Con...con vào đi!"

Mộng Khiết dậm chân tức tối nói.

"Ông nội!"

Ông cụ liếc mắt cảnh cáo, cô ta im bặt không hé nữa lời, cô ta chưa từng thấy dáng vẻ nghiêm khắc, với ánh mắt lão luyện đó!

Từ trước đến nay cô ta muốn gì, đòi gì ông nội đều cưng chiều, bao dung cô ta hết mực bây giờ lại khiến cô ta cảm thất sợ hãi.

Chắc chắn là con nhỏ Giai Nguyệt kia nó muốn chia rẻ gia đình hoà thuận của ta!

Ánh mắt cô ta oán hận nhìn cô, Giai Nguyệt cảm nhận được ánh mắt kia chỉ hờ hững liếc nhìn, xoay đi, bước vào trong, cô dẫn đầu những người kia tiếp nối đi theo, cô quay lại mỉm cười nhìn ông cụ hỏi.

"Ông nội chúng tôi ở phòng nào?"

"Phòng trên lầu cao nhất nếu không đủ xuống lầu...lầu 2!"

Cô xoay người bước lên cầu thang, khi mấy người kia đi rồi ông cụ gần như đứng không vững nụ...nụ cười của con nhỏ đó rất đáng sợ bề ngoài tưởng cười dịu dàng nhưng lại âm u, rùng rợn, nó vừa cười thì nhiệt độ hạ xuống, ta còn nghe được những oan hồn kia đang gào thét muốn thoát ra...Không ổn!

Nếu cứ để cô ta ở đây thì sớm muộn gì Làng Sơn Hồng sẽ gặp đại hoạ....

"Ba bị làm sao vậy?

Ba...ba...!"

_Bừng tỉnh_ Nhìn đứa con của mình mà tức không thể nói tại sao ta lại sinh ra đứa con ngốc thế này!

Nhìn đứa Mộng Khiết Này có cơ thể nhiều thịt tuỷ tốt nếu để cho mấy con quỷ đó ăn hay gã kết âm hôn thì đâu có việc con nhỏ đó có cơ hội báo thù chứ!

"Mày là đồ ăn hại!

Tại mày mà cái làng này sắp bị hại chết!

Tao không ngờ lại có đứa con như mày!

Đồ vô tích sự!"

Ông cụ tức giận chóng gậy nhanh chóng rời đi, ông ta bị cha mắng bất ngờ đứng ngay ra không cử động Mộng Khiết đi lại nói.

"Cha chắc là con nhỏ Từ Giai Nguyệt kia trở về khiến ông nội tức giận hay chúng ta...."

Nhìn quang ghé sát tai ba nói, mắt ông ta sáng bừng lên, cười ôn hoà xoa đầu Mộng Khiết nói.

"Ý kiến hay đúng là con ta đợt này sẽ tăng thêm tiền tiền vặt cho con!"

"Giúp cha là chuyện của con cái nên làm mà!"

Quay lại chỗ của Giai Nguyệt cô ở căn phòng giữa những đứa khác rãi gác xung quanh, cô thấy chỗ ngủ này cũng ổn cô liền đi tắm sau đó lên giường nằm cô liền ngủ thiếp đi, một cơn gió âm nhẹ nhàng thổi qua ở một góc cuối giường, một bóng hình lờ mờ xuất hiện.

Thiên Viễn An vốn dĩ đến đây để xem tình hình cô như thế nào.

Nhìn thấy cô vẫn ổn định rời đi thì mới phát hiện cô vừa xoay người về phía anh bộ váy ngủ lụa vốn ngắn khi cô xoay người lộ ra nửa bầu ngực trắng nỏn khiến người như anh vừa ăn cô vài ngày trước bây giờ lại nuốt khang cố gắng kiềm chế thì cô nhẹ nhàng cử động dây áo ngủ tuột xuống nhìn đầu ngực hồng hồng phấn đó khiến anh không nhịn được tiến tới.
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 22: Phát cẩu lương


Anh chui vào lòng cô ôm cô ngủ suốt cả đêm, sáng dậy cảm giác đầu ngực hơi đau nhìn xuống hai đầu ngực sưng tấy đỏ ửng, cô khẽ xoa nhẹ mắng nhỏ một câu

"Đúng là chó mà!"

Cô vươn vai bước xuống giường đánh răng, đi tắm nước ấm cảm giác cơ thể khỏe hơn hẳn, bây giờ cô mới thong thả mà xuống lầu vì cô ở tầng ba nên đi xuống có chút chậm hồi lúc vừa mở cửa đã gặp Thiên Tiệp Trân, Thiên Nhã Lâm và Thủy Linh.

Thủy Linh đi tới khoác tay cô vui vẻ nói.

"Cưng ơi!

Chúng ta ăn sáng xong sau đó đi thăm quan nơi này được không?"

Cô gật đầu, Thủy Linh lại nói

"Nếu đi hai đứa thì không vui bằng nhiều người hay tất cả chúng ta cùng đi dù sao họ cũng là mới tới đây!"

"Được chút tôi sẽ kêu họ đi theo giờ đã 7 giờ sang chúng ta mau đi ăn sáng thôi!"

Thủy Linh gật đầu cùng bước xuống dưới, hai đứa em ở phía sau nhìn hai người thân thiết như vậy mà chỉ thở dài nghĩ người anh cả hôm qua đã đi vào phòng đánh thức tụi mình như ma, quỷ gọi hồn giọng như nói lạnh lẽo sởn gai óc.

"Phải chăm sóc chị dâu cho tốt nếu về anh kiểm tra phu nhân anh xước nhẹ hay mất một sợi tóc thì hai đứa làm quỷ sai 2 tháng!"

Thiên Tiệp Trân và Thiên Nhã Lâm nghe xong đều sợ tái mặt!

Ai mà hiểu được chứ làm quỷ sai cấp thấp nhiệm vụ, công việc nhiều đến mức muốn đè gãy sống lưng vì thế hai người vội gật đầu đồng ý!

Chỉ chớp mắt người anh trai như tu la đã biến mất.

'Lúc cần thì xuất hiện như một cơn gió lúc hết giá trị thì một tháng trả gặp lần nào đúng là anh cả khi có vợ liền không để ý đến mấy đứa em này!

Đúng là bóc lột lao động hơn thời phong kiến'

Thiên Tiệp Trân bực bội lẫm bẩm.

Thiên Nhã Lâm: (¬_¬)ノ nhìn đứa em gái đang tức đến máu huyết dồn lên não chỉ mặt kệ.

Khi bước xuống bậc thang cuối cô ngước lên thấy ông nội, ông ta (ba của cô), bà ta (mẹ cô), ả kia (Từ Mộng Khiết) và hai người khác, cô không nhanh không chậm bước vào bàn ngồi, cầm đũa lên định gắp

"Bộp_"

"Vô lễ!

Cả nhà này đợi cô mà cô xuống không thèm nhìn mặt ai đã tự tiện gắp ăn!

Cô còn chưa thấy ông nội cô chưa động đũa à!"

Người vừ đập bàn là một người phụ nữ trung niên đang tức giận, trừng mắt nhìn cô, cô đặt đũa xuống tâm trạng đang tốt gặp cái bà này làm hỏng tâm trạng.

Cô lạnh nhạt đáp.

"Cơm canh để trên bàn không ăn thì để cho quỷ ăn à?"

"Vô giáo dưỡng cô không hiểu lễ nghĩa!

Ai cho hậu bối cãi bướng với trưởng bối?

Người lớn tuổi nhất phải động đũa thì cô mới được ăn!"

Bây giờ đã đói mà gặp cái bà này sáng sớm la lối ôm sùm khiến cô sầm mặt, cầm một chiếc đũa nhanh phóng thẳng về phía bà ta, bà ta chưa kịp phản ứng liền bị cây đũa xẹt qua mặt.

Lạ thay chiếc đũa không hề nhọn hay sắc bén gì chỉ sực nhẹ qua mặt bà ta đã khiến một vết xước dài kéo từ má đến mang tai.

Máu chảy dọc xuống..

"Phập_"

Chiếc đũa mạnh mẽ cấm lên tường đầy chắc chắn không thể rớt xuống mọi người nhìn mặt bà ta tới chiếc đũa đều sốc đến mức chẳng thể tả nổi, bà ta cảm giác ẫm ướt trên mặt đưa tay sờ thử thấy trên tay một vệt đỏ tươi.

"Á á á..."

La xong bà ta ngã xuống nền đất ngất xỉu.

"Chị!"

Phu nhân Từ chạy lại đỡ bà ta kiểm tra bà ta có sao không thấy chỉ là ngất liền thở Phào quay sang trừng mắt cô chửi

"Cái đồ phá gia chi tử nhà ngươi!

Dám vô lễ với ông nội làm bị thuơng cô cả!

Con cứ đợi đấy nếu không chỉnh đốn con đàng hoàng thì ta sẽ giết con ngay tại đây!"

Cô nhướn nhẹ mày giọng lộ vẻ hứng thú.

"Được!

Tôi đợi!"

"Con con..."

"Mau đưa bà ta vào phòng nếu để đó bà ta cảm lạnh rồi nói tôi làm này làm nọ thì tôi không nương tay đâu!"

"Con..."

"Con gì mà con bộ nói chữ con thích lắm hay gì?

Mau đưa đi lẹ ở đây mất thời gian tôi ăn sáng!"

Bà ta tức tối lôi chị nhờ ông nội, Mộng khiết, chồng phụ khiêng chị vào phòng, trong lúc đấu khẩu ông nội đã quan sát thấy đứa cháu gái này bình thường chẳng có biểu hiện gì lạ chỉ có hai cô gái kia mới kì lạ!

Sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt tối kì lạ, chỉ cần ở gần hai người kia là khiến ông cảm giác lạnh sóng lưng bất an, sợ hãi cứ kéo tới khiến ông bồn chồn không yên trong lí trí chỉ muốn chạy trốn khỏi đây tránh xa hai người này.

Bốn người bắt đầu ăn sáng đang nhai nhai thì trên cầu thang nghe tiếng bước chân ba người kia nhìn lên chỉ có Giai Nguyệt vẫn chậm rãi nhai kĩ, nuốt chậm, Long Giang, Nam Minh Nhật, Kình Châu, Kình Mộng đang bước xuống chỉ thấy một người đang ngồi ăn còn ba người đang nhìn họ, Thuỷ Linh thấy là anh liền cười vui vẻ.

"Chào buổi sáng!

Anh trai!"

Long Giang gật đầu từng bước đi xuống mỉm cười đáp.

"Chào buổi sáng!

Linh Linh!

Tối hôm qua ngủ được chứ?"

Thuỷ Linh hơi ngượng nói.

"Vì chỗ lạ nên ngủ không được ngon lắm!"

Long Giang đau lòng xoa đầu Thuỷ Linh giọng đầy cưng chiều.

"Tội cho em gái anh quá!

Cố một chút anh sẽ đưa em về nhà ngủ sẽ thoải mái hơn!"

Thuỷ Linh lắc đầu từ chối nói

"Không được hay mình ở lại đây vài ngày hẵng về em chưa chơi đủ đâu!"

Thuỷ Linh phồng má như cá nóc vô cùng đáng yêu, Long Giang không nhịn được chọc chọc má Thuỷ Linh cười đầy cưng chiều nói.

"Được!

Nghe theo Linh Linh hết!"

Mấy người khác: (●__●)

Mẹ ơi!

Nó coi đây là chốn không người à!

Phát cơm chó, cẩu lương cho bọn này ăn không nghĩ cho tâm trạng của bọn CẨU ĐỘC THÂN FA NÀY SAO!!!!

Giai Nguyệt: ( ̄^ ̄)

Thản nhiên ăn cơm dù sao cô cũng có chồng rồi!
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 23: Thành công thu hút sự chú ý của tôi


Ăn xong cả bọn kéo nhau đi tham quan làng Sơn Hồng, các nhà ở đây đều là nhà cấp bốn có phần hơi cũ, có vài nhà khác biệt là có một lầu chỉ riêng nhà trưởng làng (ông nội cô) là nhà thời xưa bằng gỗ thật, trong căn nhà đó nội thất hay cái gì cũng có thể gọi là gỗ không có gì khác, trong ngôi nhà thường thoang thoảng mùi thơm của gỗ nhưng cô vẫn cảm thấy khó chịu khi ở đó.

"Cưng ơi!"

"Hửm?"

Cô quay sang nhìn Thủy Linh thì mấy ánh mắt khác nghe câu nói của Thủy Linh cũng chú ý đến.

"Ừm!

Tới cảm thấy nãy giờ mình đi tới đâu là mấy người dân làng cứ đứng trước cửa nhìn chằm chằm, nhìn họ tớ cảm thấy..."

Thủy Linh rùng mình một cái, cô bây giờ mới nhìn thấy những người đó đúng như lời Thủy Linh nói bọn họ đứng trước ánh mắt kì lạ, mặt không biểu cảm đang nhìn chằm chằm vào nhóm người bọn cô, khi phát hiện thấy cô nhìn tới bọn họ chẳng nhúc nhích, vẫn nhìn theo dõi hành động của bọn cô!

Mấy người kia nghe Thủy Linh nói cũng chú ý đến họ liền lạnh sóng lưng những ánh mắt đó khiến họ cảm thấy rờn rợn, Thiên Nhã Lâm và Thiên Tiệp Trân liền nhíu mày hai người khi đi tham quan đã nhìn thấy trên bầu trời cái làng này (mắt thường không nhìn thấy) có âm khí cực nặng đến nỗi có thể thành thực thể, trong đó còn nhìn ra một màu đỏ máu đang phát sáng nhàn nhạt đó...Thường màu đen là âm khí thì ngôi làng này chỉ gặp xui xẻo này nọ đằng này lại có màu đỏ là đại nạn đổ máu, ngôi làng này sắp bị diệt vong...chưa chắc bọn họ có thể sống sót ra khỏi nơi đây.

Giai Nguyệt nhìn đằng trước nơi có cây đa đã sống lâu năm, rễ nó đâm chòi lên mặt đất.

"Nó tới rồi!"

Bảy người khác nghe được liền khó hiểu nhìn cô.

'Vù...vù...vù...'

Tiếng gió lạnh buốt rít bên tay.

"Rầm...rầm....rầm...."

Những người vài giây trước vẫn nhìn chằm chằm họ bây giờ chỉ nghe một tiếng gió gào thét đã sợ hãi, hoảng loạn đóng sập cửa không một kẻ hở, bảy người kia giật mình nhìn họ, Nam Minh Nhật thắc mắc.

"Không phải chứ?

Bọn họ mấy giây trước nhìn mình chằm chằm không chớp mắt thế kia chỉ vì một cơn gió mà đã sợ hãi đóng cửa kính mích thế kia?"

Thiên Tiệp Trân nhìn anh ta tiện giải thích

"Cơn gió này không phải cơn gió bình thường!

Nó là cơn gió âm của những con lệ quỷ mấy chục năm tạo thành!

Chắc mấy người dân làng đó gặp nhiều rồi nên mới làm nhanh gọn lẹ còn chúng ta mới vào đây nên không biết!"

Nam Minh Nhật nghe xong cảm thấy không ổn hỏi.

"Vậy... là chúng ta bị nhốt ở ngoài đây rồi đúng không?"

"Ừm!"

Nam Minh Nhật không biết biểu cảm gì cho cam, một cơn gió khác lại ập đến nó còn lạnh hơn cả nước đá trong tủ lạnh, nó ập thẳng vào mặt của Nam Minh Nhật khiến anh suýt chút nữa ngã chúi dụi, anh đứng vững lại chóng nạnh mắng.

"Mẹ kiếp!

Cũng phải lựa người để nhấm hay gì?

Một đống người đang đứng chần dần ở đó mà lại dùng lực mạnh nhất để đây tôi ngã?

Bộ làm quỷ không có lương tâm à?

Tôi đẹp trai là lỗi của tôi hay sao?

Nhắm vào Long Giang không nhắm lại nhắm vào tôi làm lệ quỷ gì mà sân si dữ vậy!

Bộ tôi không giàu bằng Long Giang, hay Thủy Linh hoặc mấy người khác mà nhắm vào tôi?

Đâu rồi!

Ra đây nhanh lên tôi phải nói lí với anh hay cô gì đó cho ra lẽ!!!"

Không khí bỗng chốc đông cứng, cơn gió còn đang thổi mạnh như sắp lật tung mặt đất bỗng dừng lại, mọi người mắt chữ A mồm chữ O nhìn anh, chỉ trừ ba chị em Giai Nguyệt đang hứng thú ở một bên xem kịch, Thủy Linh không tin được, giơ tay chỉ vào người Nam Minh Nhật nói.

"Anh có bị điên không chỉ vì việc đó mà mắng người à?

Anh can đảm thật!"

Thủy Linh giơ ngón cái lên tán thành cho sự dũng cảm này!

Nam Minh Nhật giờ mới suy nghĩ những lời nói ra chứ kịp hối hận...cơn gió lại mạnh gấp mười lần.

"Lạch cạch....lạch cạch...."

"Choang..."

"Xoảng..."

Tiếng cửa sổ va chạm thật mạnh vỡ nát, những cánh cửa gỗ mong manh đang rung lăng dữ dội thể như chỉ vài cơn gió ập đến là có thể rớt ra ngay lập tức!

"Bộp..."

Một tiếng ngã trầm đục vang lên.

"Á...á...á...đau....đau ...!"

Tiếng la hét của Nam Minh Nhật vang lên mọi người nhìn lại chỉ cảm nhận con tim sắp rớt khỏi lồng ngực cảnh tượng trước mắt thật sự đáng sợ một nữ quỷ tóc dài ngang eo, mặc váy đỏ, đôi tay dài gần chạm đến đất, móng tay dài nhọn hoắc cào sát mặt đất phát ra những tiếng 'két....két...két...' chói tai, một tay ả đang nắm lấy chân trái của Nam Minh Nhật kéo sòng sọc hắn đi để lại một vệt máu dài loang lỗ, nữ quỷ quay mặt lại con ngươi trắng dã trừng trừng nhìn Nam Minh Nhật, đôi môi đỏ như máu, nữ quỷ vừa há miệng một con dòi trắng béo ú rớt xuống, mùi hôi thối sọc lên khoang mũi khiến Nam Minh Nhật ho khan, nôn mửa, cái cổ cô ta dài chừng một mét trên đó có một vết xiết cổ của dây thừng để lại, da nữ quỷ trắng bệt lạnh lẽo, Nam Minh Nhật sợ quá gào lên.

"Má ơi!

Mẹ ơi có một con lệ quỷ mấy chục năm chưa đánh răng hôi quá!"

Nghe lời đó Giai Nguyệt tóm tắt một câu.

"Căn đảm thật đấy!

Nhưng anh không biết là con lệ quỷ khi còn sống ghét nhất là bị chê bai đó sao?!"

Cô vừa nói đã thấy con lệ quỷ tức giận dùng móng tay dài gần một mét sắc hơn cả lưỡi dao chỉa thẳng về phía anh ta, Nam Minh Nhật hoảng quá hét lên.

"Cô đã thành công thu hút sự chú ý của tôi!"

Lệ quỷ:?

Mọi người: (⊙_☉)
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 24: mua quan tài trước


"Cậu thật....chậc!"

Nam Minh Nhật vẫn nói tiếp

"Tôi cho phép em thích tôi! theo đuổi tôi!

Và trở thành phu nhân của Nam tổng này!

Phu nhân có tài sản hàng ngàn tỷ!"

Lệ quỷ nghiêng đầu, đôi mắt trắng dã vẫn trừng trừng nhìn anh, Nam Minh Nhật vẫn luyên thuyên không dừng.

"Em đừng ngại tôi đây hàng trăm người thích em cứ theo đuổi!"

"Phụt..."

Thủy Linh không nhịn được bật cười thành tiếng, lấy tay bịt chặt miệng vai run run nhẹ, cô thật sự chưa thấy người nào lại mang cái kịch bản tổng tài thời xưa đến đây cả!

Lệ quỷ thấy hắn còn định nói thêm dứt khoát kéo hắn đi tiếp, lưng áo Nam Minh Nhật đã rách, lưng va đập mạnh trên nền đất đầy đá nhọn, máu chảy ra từng vệt kéo dài.

"Á...á...á...nhẹ tay chút....đau quá đi!"

Lệ quỷ: không để ý vẫn lôi hắn sòng sọc.

"Nữ đế bệ hạ thần có lỗi xin người thương tình đừng làm mạnh tay thế!!!"

Mọi người định giúp hắn mà thấy cảnh này liền dừng lại lấy ghế ra, Giai Nguyệt còn bổ sung thêm hạt dưa chia cho mỗi người một nắm ngồi cắn ăn.

"Bệ Hạ ta là nam sủng của người!

Người định không thương hoa tiết ngọc sao?"

Lệ quỷ: (´・_・')

Người hóng kịch: ಥ⌣ಥ

Nam Minh Nhật mặt dày hơn cả cái đít nồi nói tiếp

"Bệ hạ ta đã không chấp với những nam sủng khác nhưng người không thể làm vậy với ta, người biết ta buồn lắm không?

Mỗi đêm trong tẩm cung ta ngồi đợi người tới hạnh sủng ta, nhưng người thì sao..."

"Ta thì sao?"

Giọng nói như tiếng cào tường chói tai của nữ vang lên, lệ quỷ cũng khá tò mò với màn diễn kịch của Nam Minh Nhật hỏi thử

"Người...hức...hức...!"

Nước mắt Nam Minh Nhật tuôn rơi như hạt châu chảy xuống, giọng đầy nghẹn ngào uất giận nói.

"Người lại đi sủng những nam nhân khác bỏ ta một mình cô đơn lạnh lẽo trong tẩm cũng xa hoa!

Người gần như không tìm tới ta....hức...

Mọi người nói người đã bị một nam sủng mê hoặc, si mê hắn, hắn muốn sao trên trời người liền lên đó hái cho hắn, hắn muốn vàng bạc, châu báo người cũng cho.

Gia đình hắn chỉ là quan tứ phẩm người liền cho nhà hắn lên nhất phẩm người có quá đáng với thần không?"

Hắn khóc uất nghẹn nước mắt, nước mũi chảy tèm lem, giọng nghẹn lại nói

"Khi ta tìm người cầu xin ân sủng người lại phủ phàng bỏ đi, người....người nói ta cứ ngoan ngoãn chờ đó...hức...hức...."

Nam Minh Nhật vẫn đang diễn sâu không để ý con lệ quỷ đã biến mất tâm, bây giờ nó đang lấy ghế ngồi kế bên Giai Nguyệt, đầy cung kính.

"Quỷ hậu..."

"Cứ gọi ta là đại nhân đi!"

"Vâng đại nhân!"

"Người cho ta xin ít hạt dưa với ạ!"

Lệ quỷ cũng không còn đáng sợ như ban nãy, đôi mắt thì không có con ngươi thôi còn cái cổ chỉ dài hơn người bình thường một chút, móng tay đã ngắn lại còn hai xăng ti, khi Giai Nguyệt đưa một nắm hạt dưa cho nữ quỷ, nữ quỷ còn gật đật cảm ơn, bắt đầu cắn hạt dưa ăn.

Lúc đầu nữ quỷ tỏa ra mùi hôi thối của thi thể đang phân hủy bây giờ nữ quỷ chỉ tỏa ra hương thơm nhàn nhạt của gỗ trầm hương nên Giai Nguyệt không khó chịu, nhàn nhã ngồi cắn hạt dưa xem Nam Minh Nhật diễn, anh ta còn chưa nhận ra nữ quỷ đã biến mất còn nói.

"Bệ hạ hắn tự ngã xuống nước vậy mà người không tin ta!

Hắn nói ta đẩy hắn nhưng thật sự là không có....hức...nấc....người...

Người nhốt ta vào lãnh cung, cơm không đủ no, chăn không đủ ấm, vào mùa đông chỉ có thể cuộn tròn trên chiếc giường cũ kĩ, ta vừa lạnh vừa đói mà người chẳng từng đến thăm ta một lần nào!

Ta....

Khi ta nghe được người từ những nô tì đi ngang qua họ nói người đã phong hắn thành nam hoàng hậu người cao nhất trong cung, người và hắn ngày ngày ân ân ái ái bỏ mặt ta chết dần chết mòn đến khi nghe tin người cùng hắn đi ngao du ngoạn thủy ta vì uất giận mà chết!

Bây giờ người hay rồi!

Vẫn đối xử với ta như vậy...nhưng không sao ta sẽ luôn ở cạnh người dù bệ hạ vẫn ghét ta...!"

Hắn khóc đau tâm liệt phế.

"Không sao!

Bây giờ thần là một CEO của một tập đoàn đủ tiền để nuôi người, người chỉ cần cùng tôi hưởng phúc là được...việc nhà có cô giúp việc lo, nấu ăn có đầu bếp hàng đầu nấu ăn, quần áo là hiệu cao cấp nhất, túi chanel phiên bản giới hạn, giày dép đều là hàng phiên bản giới hạng, xe thì có lamborghini, Bugatti, Rolls-Royce,....người chỉ cần làm một phu nhân hưởng phúc tiền tiêu mỗi tháng 100 triệu nếu thiếu cứ kêu ta để ta cung cấp thêm, công việc của công ty đều do tôi làm hết vậy..."

Hắn nhìn lên chẳng thấy một nữ quỷ nào, nước mắt chưa kịp rơi xuống đã mắc kẹt, nhìn qua nhìn lại không thấy nữ quỷ nào cả, liền lấy khăng tay lau khô nước mắt, nước mũi ném sang bên, đứng dậy liền chậc một tiếng nói.

"Thiệt là nếu đi sao không nói sớm để ta ngồi dưới đất kể lễ đúng thiệt tình vậy chúng ta đi thôi!"

Hắn tìm kiếm bóng dáng của bảy người kia thì thấy mọi người đang ngồi cắn hạt dưa ngon lành nhìn hắn diễn kịch, Nam Minh Nhật cười vừa nhấc chân đi được một bước thì khựng lại...Mẹ ơi!

Sao nữ quỷ kia lại ngồi kế bên Giai Nguyệt chứ!!!!

Không ổn....Nữ quỷ quay đầu nhìn cô ta thấy hắn nhìn lập tức biến mất, Nam Minh Nhật còn ngẩn người.

'Rít...'

Cơn gió mạnh mẽ hất nam Minh Nhật văng xa vài mét, Nam Minh Nhật ngã sõng soài dưới đất.

"Á....á...á...."

Tiếng la vặn đầy âm lượng của hắn to đến đau tai nhứt óc, nước mắt vừa khô lại chảy xuống, bộ quần áo trắng tinh bị nhuốm thêm màu đất, máu loang lỗ bây giờ nhìn hắn vô cùng thảm hại, cái đầu nữ quỷ dường như dài thêm, nước miếng từ miệng nữ quỷ chảy xuống, nhĩu từng giọt xuống đất, ả ta nắm lấy chân của Nam Minh Nhật nhứt khoát kéo lê hắn trên nền đất, móng tay sắt nhọn bấm sâu bào da thịt, gió thổi mạnh làm cửa của vài nhà vỡ tung, nát bét, Nam Minh Nhật dù đau nhưng vẫn cố gắng la.

"Hức...đau đau...ngươi cũng phải thương hoa tiết ngọc chứ!

Đau chết ta rồi!

Đi từ từ thôi!

À đúng rồi mọi người cứu tôi với hu hu hu sao còn ăn dưa hóng kịch gì nữa mau mau tôi sắp bị còn quỷ này ăn mất rồi!".

Nữ quỷ thấy hắn phiền quá giơ tay đánh mạnh vào đầu hắn khiến Nam Minh Nhật bất tỉnh nhân sự.

Lệ quỷ: yên tỉnh hơn rồi!

Giai Nguyệt: ╮(─▽─)╭ bớt ồn làm tốt lắm.

Mọi người: \(〇_o)/ sốc!

Sốc quá trời có khi nào anh ta chết luôn không?

Không được phải liên hệ với trại hòm gần nhất chọn cho anh ta cái quan tài đẹp khí chất nhất, chuẩn bị trước sau này khỏi chuẩn bị!
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 25: Gió âm


Nữ quỷ kéo hắn đi chỉ vài bước đã biến mất tâm, Thủy Linh đã không cười nổi nữa lo lắng quay sang hỏi.

"Cưng ơi!

Không ổn lỡ nữ quỷ kia có giết lun anh ta không?

Chúng ta mau đi cứu anh ta thôi!"

Thiên Nhã Lâm lên tiếng.

"Nữ quỷ này chắc chắn đã đưa cậu ta đến một nơi nào đó!

Muốn chúng ta đi theo!"

Thiên Tiệp Trân tiếp lời.

"Đúng vậy!

Nếu muốn giết Nam Minh Nhật là cô ta không cần tốn thời gian chỉ cần bóp cổ, với xé xác thằng đó thành trăm mảnh mới phải!"

Giai Nguyệt nhìn cô sau đó nở một nụ cười ẩn ý khiến cho Thiên Tiệp Trân rùng mình vài cái, do dự hỏi.

"Chị...chị dâu!

Sao vậy ạ?"

Cô mỉm cười không nói thêm gì, Thủy Linh liền nắm bắt được lời nói của Thiên Tiệp Trân quay sang hỏi Giai Nguyệt.

"Cô ấy vừa gọi cậu là chị dâu?

Khai thật cô ấy và cậu có quan hệ gì?"

"Đoán đi!"

Cô trả lời một cách bí ẩn, xoay người đi tiếp vào sâu trong làng, lúc nãy đã đi được nửa chừng vì gặp nữ quỷ nên đứng đó khá lâu bây giờ tiếp tục chặng đường, cả đám bước theo sau Giai Nguyệt.

"Cưng à!

Cậu có giấu mình chuyện gì không?"

"Có!"

Cô trả lời không một chút do dự, Thủy Linh trợn mắt nói

"Nói mau cậu giấu tôi cái gì?"

"Tôi nói cậu có sợ đến khiếp vía không?"

Thủy Linh đáp nhanh.

"Không!

Cậu nói mau!

Cậu giấu tớ chuyện gì?"

Cô nhẹ nhàng nói.

"Cậu không cảm thấy là lạ với bốn người đi theo tôi sao?"

Thủy Linh khó hiểu hỏi.

"Kì lạ à!

Gợi ý chút nào!"

"Làn da!"

Thủy Linh suy nghĩ, cơ thể hơi khựng lại quay người nhìn bốn người vẫn đi sao lưng mắt cô hơi mở to nhìn bốn người kia có làn da nhợt nhạt hơn bình thường khiến cô có chút suy nghĩ sâu xa, tự nhiên Thủy Linh lạnh sóng lưng ngang, cô đi sát gần Giai Nguyệt hơn hỏi.

"Ngoài làn da ra còn gợi ý gì khác không?"

Nhìn cái dáng vẻ này Giai Nguyệt biết cô bạn nhát gan này đã nghĩ ra điều gì, cô đáp lại câu hỏi.

"Nhiệt độ!"

"Nhiệt độ?"

"Ừm!"

Thủy Linh hơi nhíu mày sau đó như quyết tâm gì đó liền hít sâu đi chậm lại ngang hàng với hai chị Thiên Nhã Lâm, Thủy Linh giả vờ vấp té nắm lấy tay của Thiên Tiệp Trân cảm giác lạnh ngắt khiến Thủy Linh rút tay lại nhanh chóng, Thiên Tiệp Trân thấy hành động nhỏ đó cũng chẳng để tâm, Thủy Linh như tiêm thuốc chân dài, sải đôi chân ngắn của mình chỉ hai bước đã đứng sát bên Giai Nguyệt tay cô ấy nắm chặt lấy Giai Nguyệt hỏi.

"Sao...sao cơ thể cô ấy lạnh ngắt như đá thế!

Nhiệt độ đó chẳng giống con người chút nào cả chẳng...chẳng lẽ là...!"

Giai Nguyệt nói tiếp lời còn dang dở của Thủy Linh.

"Là quỷ!"

Thủy Linh giật bắn người ôm chặt lấy tay của Giai Nguyệt gương mắt méo xệch.

"Cậu đừng đùa tôi chứ tại sao lại có nhiều...nhiều quỷ thế chứ?

Đây là ban ngày mà sao mà xuất hiện được?

Vô lý quá!"

"Có đấy!

Trừ khi là lệ quỷ có oán khí nặng hoặc quỷ có địa vị lớn ở âm phủ thì mấy cái ánh sáng này thì không bị ảnh hưởng!

Còn hai chị em Thiên Nhã Lâm là em chồng tôi!

Hai anh em Kình Châu là người hầu coi như người kiêm luôn làm bảo mẫu toàn thời gian không cần trả tiền chỉ cần bao ăn bao ở!"

"Khụ...khụ"

"Khụ...khụ"

Hai tiếng ho khan của hai người vang lên, Kình Châu và Kình Mộng nghe lời chủ nhân nói mà muốn xỉu, người hầu không nói vậy mà còn là "bảo mẫu toàn thời gian không trả tiền bao ăn bao uống" nữa chứ!.

"Vậy bốn người kia đều là quỷ hết!"

"Ừm!"

"Vậy có làm hại chúng ta không kiểu ăn thịt, ăn hồn hay hút dương khí chẳng hạn!"

Cô bất lực nhìn cô bạn ngốc nghếch của mình cong ngón tay gõ nhẹ lên đầu của Thủy Linh một cái bất lực nói.

"Không đâu!

Nếu có thì cũng không sống nổi đến giờ!

Chỉ cần bọn chúng có chút sát khí là tôi sẽ băm bọn họ thành trăm mảnh cho chó ăn!

Hồn phách thì đem làm phân bón cho cây cổ thụ!"

Bốn người ớn lạnh sóng lưng, rùng mình vài cái vẻ mặt đầy sợ hãi lo nghĩ về tương lai sau này, Thủy Linh mỉm cười nói.

"Cưng à!

Cậu đúng là hình mẫu lí tưởng thật đó!

Cậu mang lại cảm giác an toàn lắm lun!

Mà là con trai chắc tớ đã cưa cậu từ lâu!"

Thủy Linh kéo người Giai Nguyệt cúi thấp xuống một chút.

"Chụt_"

Long Giang mở to mắt không thể tin được, bốn người nhìn cảnh này ánh mắt lộ vẻ bất ngờ, ngỡ ngàng, thích thú, xem kịch, Giai Nguyệt đứng thẳng dậy mặt không biểu cảm vì đã quá quen, Thủy Linh thì cười hì hì, ôm chặt lấy Giai Nguyệt nửa người trên đã gần nằm trên người Giai Nguyệt.

"Cưng ơi!

Yêu cậu chết đi mất!"

Dứt lời cơn gió âm cuồn cuộn như giông bão ập đến khiến Thủy Linh người vừa buôn ra khỏi người Giai Nguyệt xuýt bị cơn gió mạnh ập đến làm cho té hên là Giai Nguyệt phản ứng nhanh kéo lại không là làm bạn với mặt đất, Long Giang thì lảo đảo vài giây mới đứng vững còn bốn người chia đều, cặp hai anh em, cặp hai chị em.

Ôm lấy nhau để đối phương, bản thân không bị ngã với lại an toàn hơn, Thiên Tiệp Trân nhìn cơn gió này cảm nhận sức mạnh quen thuộc nói nhỏ với Nhã Lâm.

"Chị!

Hình như anh cả giận rồi!"

Thiên Nhã Lâm che chắn cho cô em gái vừa trả lời.

"Giận gì cái này là ghen thành mười hũ giấm chua đấy chứ!

Về chuẩn bị đường đi không thôi bị sặc!"

"Hay chuẩn bị mật ong?

Không được sữa đặc ngọt hơn!"

Thiên Nhã Lâm gật đầu đồng ý, cơn gió càng mạnh hơn như muốn thổi bay ngôi nhà, Giai Nguyệt biết thủ phạm là ai, kéo Thủy Linh ra khỏi lòng mình đưa qua cho Tạ Long Giang bảo vệ còn mình kết ấn niệm chú.
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 26: Đi chẳng khác gì chạy marathon


Một lớp kết giới dựng lên bảo vệ mọi người, cô đưa hai ngón tay lên miệng, lẩm nhẩm điều gì đó sau đó phất tay ánh sáng đó bay đi hướng một nơi nào đó, cô quay người nhìn những người đầu tóc bù xù, mặt choáng váng.

"Đi tiếp đừng ngồi lì ở đây nữa!

Phải nhanh chóng đến chỗ mà Nam Minh Nhật bị bắt!"

Ai cũng choáng váng đầu óc, bước chân đi lảo dảo, cơn gió hồi nãy chẳng hề tầm bình vì là sức mạnh của quỷ vương có kiềm chế bớt nhưng ít nhiều cũng sẽ bị ảnh hưởng nhẹ gậy ra triệu chứng choáng váng nhẹ, nặng do tình trạng cơ thể, mắt sẽ mù tạm thời, nhứt đầu không biết đây là ảo giác hay thật, ngất xỉu không đến mức mất mạng!

Thủy Linh không nhúc nhích nổi cơn gió đó vừa lạnh vừa khiến người ta choáng váng, cô vẫn chưa nhận biết bên nào là bên phải, bên trái!

Tầm mắt lúc rõ, lúc nhòe muốn đứng dậy nhưng cơ thể cứ chao đảo chỉ vừa đứng lên đã ngã ngồi xuống đất, trên trán Thủy Linh túa mồ hôi lạnh vì gấp gáp, sợ hãi, cảm giác không an toàn ập đến khiến Thủy Linh không dám cử động chỉ ngồi ở đó như tượng gỗ điêu khắc, bên phía bốn người này đang trong tình trạng như thủy Linh nhưng không nặng đến mức rơi vào khủng hoảng, lo lắng, bọn họ cũng có hai người là cùng chảy chung một dòng máu của quỷ vương hoặc địa vị cao trong âm phủ nên chỉ ảnh hưởng ít, chỉ có Long Giang là ổn định nhất chỉ hơi lảo đảo nhẹ còn mấy triệu chứng khác thì như không có, chỉ mười mấy phút sau Long Giang đã đứng vững như thường.

Cô xoa trán, liền xoay người kéo tay của Thiên Tiệp Trân kéo cô đứng dậy.

"Á!"

Thiên Tiệp Trân đang chưa xác định phương hướng được thì một lực kéo cô lên sau đó là một cơn đảo lộn trời đất khiến cô giật mình rên khẽ, khi nhận ra cô ấy đã được bế lên, Giai Nguyệt bế cô ấy bằng một tay, nửa người trên Tiệp Trân đang dựa vào vai trái của Giai Nguyệt, cô nhìn sang Thiên Nhã Lâm, cô không nói một lời liền kéo tay cho cô ấy đứng dậy chỉ vài động tác nhanh gọn của cô Thiên Nhã Lâm đã được bế bên vai còn lại của cô.

"Kình Châu, Tạ Long Giang anh cõng hay bế hai người kia tôi chẳng còn tay để bế hai đứa kia!"

Kình Châu nhìn cảnh hai chị em nhà họ Thiên đang ôm chặt lấy vai và cổ chủ nhân mình mà thật sự khâm phục, với thân hình nhỏ nhắn mảnh mai đó mà có thể bế cả hai cô gái cao hơn mình khiến anh không biết nói gì thêm, hai tay Giai Nguyệt đỡ hai người vô cùng vững chắc, nhẹ nhàng khiến cho hai chị em dâng lên cảm giác an tâm vô cùng, hai người thoải mái dựa vào Giai Nguyệt, hai chân nhẹ nhàng đung đưa thoải mái, tuy nhiên hai người đung đưa chân cứ đá hay chúng chân Giai Nguyệt khiến cô hơi phiền liền nhàn nhạt nói.

"Hai người yên phận cho tôi!

Còn định cử động lung tung hoặc làm trò đừng trách chị đây không nể tình ném xuống!"

Hai người định làm cử động nữa liền khựng lại chẳng dám cử động lung tung sợ bị ném xuống đất, Long Giang bế Thủy Linh lên

"Á"

Thủy Linh giật mình rên khẽ một tiếng, Thủy Linh ngửi thấy hương thơm thoang thoảng quen thuộc liền an tâm trở lại không còn sợ hãi, túa mồ hôi lạnh, Thủy Linh dựa vào Long An ôm chặt lấy cổ anh, anh không khó chịu với sự tiếp xúc này mà thản nhiên bước đi, Kình Châu cõng Kình Mộng lên vai lúc đầu Kình Mộng còn định tự đứng dậy nhưng lúc nãy đã che chắn làn gió mạnh đó cho anh trai mà cô vẫn chưa thể hồi phục chỉ vừa đứng chưa thẳng người đã ngã ngửa ra đằng sau may mà Kình Châu đỡ kịp để cô không ngã sau đó dứt khoát kéo Kình Mộng lên lưng mà cõng, bắt đầu đi theo sau lưng Giai Nguyệt, trong lòng Tạ Long Giang đang thật sự tò mò không hiểu vì sao nhìn hai người kia vô cùng cao hơn Giai Nguyệt gần hơn cái đầu, còn nặng kí hơn Giai Nguyệt mà cô ấy có thể bế hai người kia cùng một lúc, nhịp đi một cách nhịp nhàng, bền vững, nhanh nhẹn như thế này.

Quay lại chỗ tia sáng ánh sáng nhỏ kia nó đã bay đến một hướng chính là chỗ mà Giai Nguyệt đã ngồi nửa tiếng trước, một bóng người đột ngột xuất hiện dưới gốc cây nắm lấy ánh sáng, vừa nắm chặt lấy đã nghe một giọng nói lạnh nhạt vang vẳng bên tai.

"Thiên Viễn An đừng giở trò nữa!

Anh đi theo sau chúng tôi cấm giở trò không được phép sử dụng sức mạnh nếu còn thêm một lần nữa đừng nói tôi tại sao lại đập nát cả âm phủ của anh!"

Tiếng cười khẽ khàng vang lên, Thiên Viễn An nhìn bóng lưng cô vợ nhỏ trong tấm lá chắn kia, mảnh mai, mong manh kia lại có thể bế cả hai cô em gái vô tích sự của anh đi cùng lúc, thoải mái chẳng có gì là ròng sức, cố gắng chịu đựng.

Anh đưa ngón tay đặt lên môi lẩm bẩm sau đó phất tay, ánh sáng đỏ bay nhanh về phía chỗ Giai Nguyệt vào tai cô, giọng nói Thiên Viễn An vang rõ mồn một.

"Anh thật sự mong chờ em có thể đập nát cả âm phủ của anh đấy!"

Cô nghe câu này xong liền mắng nhỏ một câu.

"Đồ thần kinh!"

Cô nhớ lúc trước anh ta đối xử với mình mấy ngày qua lúc trên giường liền tức giận bừng mà chẳng thể đập chết hay quýnh hắn nên chỉ tức quá đi bộ nhanh cho đỡ tức, càng đi càng nhanh hơn, hai người đang khổ sở đi theo bước chân cô thì phát hiện cô đã tăng tốc đi nhanh hơn cả lúc nãy, có là chân dài tới nách đi nữa nhưng phải cõng với bế một người mà đi bộ còn hơn chạy marathon thì không kiệt sức sớm mới là lạ đó còn Giai Nguyệt thì đã ví như một con quái vật không biết mệt.

Kình Châu và Tạ Long Giang: \(;´□`)/
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 27: căn biệt thự


Ý thức Thủy Linh dần hồi phục, tầm nhìn cô đã rõ hơn khi nhận ra mình đang nằm trong lòng Long Giang cơ thể cô cứng đờ lại, cố gắng nói.

"Anh trai thả em xuống đi!"

Long Giang nhìn cô em gái, sắc mặt đã tái nhợt đến mức này mà còn bướng bỉnh, anh thở dài siết chặt vòng tay đang bế cô, Long Giang nhẹ nhàng nói.

"Ngoan!

Đừng bướng!"

"Nhưng!"

"Không nhưng nhị gì hết!

Em đang không khỏe anh phải chăm sóc em gái là điều đương nhiên!"

Thủy Linh im lặng không nói nữa, vùi mặt mình vào lòng anh, Long Giang nhanh chóng bước nhanh theo kịp bước chân của Giai Nguyệt phía trước.

Kình Châu đi một lúc đã thấy kì lạ, con đường vốn nãy còn rộng thênh thang vừa cho hai chiếc xe ô tô đi qua bây giờ lại hẹp đến mức chỉ đi đủ một người!

Con đường ở đây đều đã được làm bằng xi măng tại sao ở đậy lại lầy lội, cây cỏ um tùm như chưa từng ai dọn dẹp!

Không ổn!

"Chủ nhân còn đường này có vấn đề!"

Giai Nguyệt thấy Kình Châu nhận ra vấn đề khá hài lòng, cô đi chậm lại, nhàn nhạt nói.

"Chúng ta đã lạc vào kết giới của con lệ quỷ kia!

Bây giờ không có đầu mối hay lỗ hỏng trong cái kết giới do nó tạo ra bắt buộc phải đi tiếp nếu đứng đây e là chỉ vài phút sau không toàn mạng trở ra!"

Kình Châu nhíu mày hỏi.

"Chủ nhân vậy còn cách nào để ra khỏi đây?"

Cô gật đầu.

"Tất nhiên!"

Long Giang nhanh chóng hỏi.

"Cách gì?"

"Chỉ cần đi tiếp tìm cho ra Nam Minh Nhật và con lệ quỷ đó là xong xuôi mọi chuyện!"

Mọi người im lặng, bây giờ họ mới nhớ tới một người đang bị lệ quỷ bắt, Long Giang xém quên mất Nam Minh Nhật đang bị con quỷ đó bắt đi không rõ sống chết, Long Giang thấy có điều là lạ.

"Sao từ đầu chúng ta không cứu Nam Minh Nhật đi phải để cho tới khi mọi chuyện chở nên phức tạp cô mới đi cứu?

Cô đang làm cái gì vậy hả?"

Bị Long Giang chất vấn gây rắc cô vẫn thản nhiên nhìn anh, thốt ra một câu.

"Tới lúc đó anh sẽ biết!"

Giai Nguyệt không để ý đến hai người đàn ông kia tiếp tục đi tiếp, Long Giang còn định hỏi cho ra lẽ nhưng anh bị Thủy Linh nắm cổ áo nói.

"Anh!

Cô ấy làm việc đều có lí do riêng!

Em tin tưởng việc cô ấy làm!"

Long Giang cũng im không lên tiếng nữa!

Chỉ lẳng lặng đi theo bước chân Giai Nguyệt trong lòng anh ngổn ngang các câu hỏi nhưng chẳng có câu trả lời.

Con đường này chỉ có một lựa chọn duy nhất càng đi về sau không gian âm u, cây cối un tùm gần như che mất lối đi, nếu không cẩn thận chỉ có còn một bước là hôn với mặt đất, hai anh chàng đi từng bước cẩn thận sợ sẽ làm em gái mình bị thương, nên chỉ có thể đi chậm rãi, Giai Nguyệt đi thoải mái chẳng có cản trở gì, bế hai cô gái mà mặt vẫn bình thường, không thở gấp, tim không đập nhanh, thấy hai người kia còn đi lâu lắm mới tới gần chỗ mình đứng liền dừng lại đứng đợi, mặt lanh tanh nhìn hai người đàn ông cao trên mét tám chỉ bế một cô gái mà thở hồng hộc, mặt đỏ như trái gấc, mồ hôi lấm tấm trên trán, không so sánh là không đau thương nhìn Giai Nguyệt bế hai cô cùng một lúc mà sắc mặt không thay đổi nhìn lại thì....

Hai người đã đi đến gần cô mới bắt đầu đi tiếp Kình Châu dù là quỷ nhưng vào đây quỷ lực đã bị hạn chế chỉ mạnh hơn vài đạo sĩ một chút còn nhiêu là giống con người, Kình Châu thở lấy hơi hỏi.

"Chủ nhân!

Tới chưa?"

Cô không quay đầu lại nhìn phía trước bước tiếp, nói

"Tới rồi!"

Cô vừa nói xong khung cảnh lại khác, con đường mở rộng ra phía trước là cổng của khu biệt thự, nhìn lá khô rụng đầy đất chắc chẳng ai quét dọn, cánh cổng thì đã rỉ xét, cô đi thẳng về phía trước vừa đi vừa hỏi.

"Hai người tỉnh táo lại chưa?"

Thiên Nhã Lâm mở mắt ra, con ngươi đã lấy lại ánh sáng không giống ban nãy con ngươi chẳng có tiêu cự, Thiên Nhã Lâm nói

"Em ổn rồi!

Chị dâu thả em xuống đi!"

Giai Nguyệt đặt Thiên Nhã Lâm xuống nhìn người còn lại, nhàn nhạt hỏi.

"Thiên Tiệp Trân!

Em ổn chưa?"

Thiên Tiệp Trân hơi thở yếu ớt, gượng trả lời.

"Cũng....cũng ổn rồi!

Chị có thể thả em xuống!"

Giai Nguyệt nghe qua đã biết vấn đề nhìn kĩ sắc mặt Thiên Tiệp Trân, ngón tay nhẹ điểm lên trán Thiên Tiệp Trân phát hiện em ấy đang trong trạng thái khủng hoảng quỷ lực bây giờ cứ để vậy có thể trụ không nổi, Giai Nguyệt lấy ra một lá bùa nhanh chóng dán vào sau lưng của Thiên Tiệp Trân, lúc đầu khi thấy lá bùa này Thiên Tiệp Trân theo bản năng muốn tránh, tuy nhiên nghĩ đến chị dâu luôn giúp đỡ mình thì làm sao có thể hại mình!

Cô cố nén nổi sợ để lá bùa dán lên lưng mình tưởng cảm giác đau hay khó chịu sẽ ập đến ai ngờ lại cảm nhận một luồn sức mạnh ấm áp chảy trong cơ thể, Thiên Tiệp Trân cảm thấy mí mắt nặng trĩu không chịu nổi nhắm mắt lại, ngủ thiếp đi trong lòng Giai Nguyệt, Thiên Nhã Lâm khi thấy em mình sắc mặt ổn mới dè dặt hỏi.

"Chị dâu lá bùa đó là gì vậy?"

Giai Nguyệt thấy sự lo lắng trên nét mặt của Thiên Nhã Lâm, chậm rãi giải thích.

"Em ấy đang trong cơn khủng hoảng quỷ lực nếu không ổn định sẽ bị tiêu hao dẫn đến hồn phi phách tán!

Lá bùa này giúp em ấy củng cố quỷ lực trong cơ thể, hồi sức sau cơn chấn động kia!"

Thiên Nhã Lâm nghe xong thì thở phào khi thấy lá bùa đó cô đã đưa tay định ngăn cản giữa chừng lại ngập ngừng thấy tình trạng của em gái không tốt nếu chị dâu có cách cứ để thử nếu em ấy có mệnh hệ gì cô sẽ chiến đấu đến cùng Giai Nguyệt hay đồng quy vu tận, bây giờ thì ổn rồi không cần phải làm ấm lên.

Giai Nguyệt bế ngang Thiên Tiệp Trân bằng một tay kia, tay phải đẩy cách cổng cũ kĩ kia ra.

'Két__'

Tiếng cót két vang lên trong không gian yên tĩnh khiến ai cũng sởn gai óc, cánh cổng mở ra hoàn toàn mọi người vừa bước vào.

'RẦM.....'

Tiếng cánh cổng đóng lại mạnh mẽ khiến cho ai cũng giật mình, nhìn cánh cổng đóng chặt đó.

Kình Châu bước lên dùng sức kéo ra chẳng thấy nó nhúc nhích, anh thắc mắc hỏi.

"Cái gì?

Tự nhiên lại đóng bộ con lệ quỷ đó định nhốt chúng ta ở lại đây à!"

Một giọng nói như từ địa ngục bò lên, cùng tiếng cười chói tai vang vọng trong không gian.

"Tôi đã đợi các vị lâu lắm rồi!

Hay chúng ta chơi một trò chơi đầy thú vị!"
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 28: Quen biết trên giường


Giai Nguyệt mặt không biểu cảm hỏi lại.

"Cô muốn chúng tôi chơi với cô cái gì?"

Tiếng cười đinh tai nhứt óc vang lên, giọng đó hiện lên hứng thú nói.

"Tất nhiên là thú vị đối với cô!

Để xem ngươi có xứng với cái danh Quỷ Hậu không?"

Giai Nguyệt nhướn nhẹ mày, trong mắt hiện lên tia hứng thú thì ra là một con quỷ không can tâm để một người sống, không có cái gì nổi trội chơi một trò chơi có thể mất mạng đây mà!

"Thế à!

Cái danh phu nhân của Quỷ vương ta không muốn nữa ngươi lấy đi!"

Lệ quỷ không ngạc nhiên trước câu trả lời đó đây là phản ứng của những kẻ bị ép minh hôn, giọng con quỷ càng chói tai, tiếng cười khiến cho mấy người khác ôm đầu.

"Ngươi nghỉ ta không muốn sao?

Vậy giờ ngươi nhìn kĩ xem!

Người đứng cạnh chàng ấy là một con người chẳng có pháp lực, hay thứ gì vượt trội?

Mà chàng ấy vẫn chọn ngươi vì ngươi mà diệt cả một gia tộc lớn!

Ta có gì không bằng ngươi!

Tại sao?

Chàng lại chon ngươi!!!

Aaaaaaaaaaa......"

Tiếng hét chói tai đầy giận dữ của nữ quỷ vang vọng, tiếng gào thét đau đớn giận dữ, một thứ vô hình đang nhanh chóng bay về phía Giai Nguyệt, Kình Châu đang ôm lấy tai cố gắng đứng vững nhìn rõ thứ đang lao tới hắn hốt hoảng hét lên.

"CHỦ NHÂN!

CẨN THẬN!"

Thứ không rõ kia nhanh như tia chớp lao thẳng về phía cô, cát bay mù mịt, Kình Châu che mắt lại, ho sặc sụa, Long Giang bảo vệ, che chắn cho Thủy Linh sau lưng mình khi bụi dần tan Kình Châu nhìn lại phát hiện, Giai Nguyệt vẫn đứng yên, luồn sức mạnh đó đang bị một lá chắn băng cản lại, hơi lạnh nhè nhẹ lan tỏa.

"Ắt xì...."

Kình Châu chịu không nổi hắc hơi, bụi khói bay mù mịt, Thủy Linh ló đầu nhìn liền kinh hãi rụt đầu lại, cảnh tượng giờ thật khiến ngai Nguyệt mặt không biểu cảm hỏi lại.

Kình Châu chịu không nổi hắc hơi, bụi khói bay mù mịt, Thủy Linh ló đầu nhìn liền kinh hãi rụt đầu lại, cảnh tượng giờ thật khiến người nhìn ớn lạnh, nổi da gà, hình ảnh con quỷ miệng há to răng sắc nhon như máy cưa, chất nhầy từ miệng nó nhỏ giọt xuống đất, đen kịch hôi tanh, bên trong chất nhầy có những gì trắng trắng lại tròn tròn, khi Thủy Linh nhìn kĩ đó là trứng dòi, nó nở ra bò lúc nhúc trên mặt đất, khi ngước lên lại thấy trong miệng con quỷ những còn dòi béo úp, trắng đục, đang bò lúc nhúc chen chúc, có vài con rớt xuống, mùi hôi tanh sọc thẳng vào mũi.

" Ọe...ọe..."

Thủy Linh không nhịn được nôn khan, Long Giang vỗ nhẹ lưng cô, Thủy Linh nôn xong được Kình Châu đưa chai nước khoáng, cô mở nắp uống, uống nước xong cơn buồn nôn lắng xuống, cô bây giờ trả muốn nhìn cái thứ kinh tởm đó, con quỷ tấn công Giai Nguyệt không thành liền há to miệng cắn xuống lá chắn, miếng cô ta được phóng đại mùi hôi tanh càng thêm nồng, con quỷ cắn xuống lá chắn vừa chạm vào liền bị hất văng mấy trăm mệt, bị luồn sức mạnh không nhìn rõ đánh cho biến thành một vũng chất nhầy đen kịch, mùi tanh tưởi từ thứ nước đó chỉ càng khiến mọi người buồn nôn.

Giai Nguyệt không thay đổi sắc mặt, tiếp tục bước đi, mọi người bước theo sau cô, trên đường đi gặp nhiều trở ngại nhưng đều được cô xử lí gọn, tới căn phòng cuối cùng thấy Nam Minh Nhật bị trói giữa căn phòng, hai tay bị bị còng đưa lên cao, quanh thân người xích sắc quấn quanh, dưới chân là vòng tròn vẽ bằng thứ gì đó không rõ có hoa văn, kí tự khó hiểu, cô nhìn cái vòng tròn to lớn kia, liền nhíu mày mỉa mai.

"Ha...tưởng là cái gì!

Ta nên nói sau đây vì tình yêu mà muốn hồi sinh một con quỷ được xếp hạng nguy hiểm nhất âm phủ, một con quỷ có thể khiến cho âm dương đảo lộn!

Ngươi gan lắm!"

Giọng nữ quỷ vang lên đầy sự cố chấp

"Thì sao!

Vì anh ấy tôi có thể làm bất cứ thứ gì!

Dù có phạm vào luật trời!"

Cô vỗ tay một cách nhạt nhẽo, thở dài nói

"Vậy phải khiến cô thất vọng!"

Giọng nữ quỷ the thé.

"Ngươi định xen vào chuyện này sao?

Dù ngươi có là Quỷ Hậu cũng chỉ là người phàm sao có thể ngăn cản ta?"

Giai Nguyệt nhún vai không nói nhiều cô chỉ từ từ nhắm mắt vừa mở mắt, con ngươi thành màu bạc trong đó những mảnh vụng tia sáng lấp lánh, một làn sóng sức mạnh khiến cả tòa biệt thự run chuyển, các sợi chỉ bạc từ đâu xuất hiện giăng kín mọi ngóc ngách trong căn biệt thự.

"A aaa....đau...đau quá!

Sao ngươi có sức mạnh như này!

Không a...trận pháp không được!"

Trận pháp trên mặt sàn dần nứt vỡ, Nam Minh Nhật trên cơ thể tỏa ra tia sáng đỏ nhạt đồng với trận pháp dưới chân, những dòng chữ, kí tự khó hiểu xuất hiện trên người hắn chuyển thành màu đen nhạt dần sau đó biến mất, nữ quỷ xuất hiện chiếc váy đỏ trên người là bộ váy tân nương thời cũ xưa, trên đầu trăm vàng len ken, môi đỏ thẫm, mắt trắng dã không con ngươi, chiếc cổ lộ ra vết siết cổ của dây thần, cổ cô ta kéo dài như lúc bàn đầu gặp, cô ta phát điên chạy lại ngăn chặn những kí tự đang dần phai đi trên người Nam Minh Nhật, nhưng chỉ cần gần chạm vào hắn đều bị hất văng ra, vài lần ả bị hất ra xa hộc ra một ngụm máu đen, huyết lệ lăn dài, nữ quỷ hét.

"Tại sao?

Ta chỉ muốn hồi sinh chàng ấy thôi mà!

Người ta yêu, ta cứu thì có gì sai?"

Hai anh em Kình Châu, hai người Long Giang nhìn nhưng chẳng biết nói gì, Giai Nguyệt liếc nhìn nói

"Đúng trả sai!

Ngươi yêu người đó hắn cũng yêu ngươi nhưng ngươi cứu hắn âm dương đảo lộn dù cứu được thì sao?

Trời sẽ giáng bảy đạo thiên lôi trừng phạt hai linh hồn các ngươi!

Kết cục hồn phi phách tán, ngươi thấy đáng sao?"

Nữ quỷ nghe vậy chỉ cười khổ, tiếng cười da diết đau thương, chua xót

"Dù có hồn phi phách tán, cùng chàng cũng đáng!"

Bốn người lắc đầu thở dài yêu mù quáng thế này cứu không nổi, nữ quỷ bớt chợt tấn công, khi mọi người chưa kịp phản ứng một cơn gió lạnh buốt ập đến, khiến mọi người khô mắt phải nhắm mắt lại khi mở mắt ra, Thủy Linh bất ngờ nói

"Wao! mở mắt đã thấy nam chính nữ chính trong tiểu thuyết rồi nè!"

Họ nhìn thấy Thiên Viễn An đột nhiên xuất hiện stye ăn mặc áo sơ mi trắng, quần tây, giày thể thao cùng chiều cao 1m90 kia, cô mặc áo sơ mi xếp li hở lưng màu đen kết hợp quần ống loe, cô mang giày cao gót, mái tóc xõa dài tự nhiên, Thiên Viễn An vòng tay ôm lấy eo cô, còn cô vì theo phản xạ ôm lấy cô hắn, tay còn lại của hắn đang bóp cổ của nữ quỷ, mặc lạnh tanh nói

"Dám tấn công phu nhân ta à!

Gan ngươi cũng không nhỏ đâu!"

Hắn ném nữ quỷ sang một bên nữ quỷ dù đã chết nhưng bị bóp cổ cũng ngạt thở, nữ quỷ nặng nề hít từng ngụm khí, vòng tay hắn siết chặt lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô hỏi

"Không sao chứ?"

Cô đáp

"Không sao!"

Cô buông tay ra định tránh khỏi cái ôm này nhưng anh vẫn giữ chặt cô biết chả làm được gì nên đành ôm eo anh thay, hắn nhếch khóe miệng vui vẻ, bốn người kia nhìn chỉ biết chậc mấy tiếng, hắn quay sanhg nữ quỷ cười nhạt nói

"Dám làm trái đạo luật âm dương ngươi cứ từ từ trải nghiệm hình phạt của mười tám tầng địa ngục đi!"

Hắn búng tay hắc bạch vô thường xuất hiện lấy dây xích chói hồn cô ta lại rồi dẫn đi, lúc rời đi không quên nhoẻn miệng cười chào với hai người, mọi chuyện đã xong, khi Kình Châu cởi dây xích cho Nam Minh Nhật, Long Giang cõng Nam Minh Nhật đi, khi ra khỏi cổng biệt thự, Thủy Linh không nhịn được hỏi

"Đây là ai vậy...Bảo bối!"

Tay hắn vẫn đang đặt trên eo cô, cô thản nhiên đáp

"Người dưng nhưng không xa lạ!"

Ánh mắt Kình Châu, Kình Mộng nhìn cô và hắn đầy hiếu kì, hắn nghe câu trả lời đó liền bật cười lạnh lẽo, kéo cô áp sát nâng cầm cô lên nói

"Không xa lạ chỉ quen biết nhau trên giường!"

Ba người kia nghe mà giật khóe miệng, Thủy Linh vẫn chưa hiểu khi hiểu rồi chỉ vào hai người

"Cậu...cậu lại như vậy!"

Cô chưa kịp đáp trả đã bị hắn mạnh mẽ hôn xuống, nụ hôn mạnh bạo mang đầy sự chiếm hữu, một chút cưng chiều, hắn mạnh mẽ khoáy đảo trong khoang miệng cô, cướp lấy không khí, từng ngụm mất ngọt trong khoang miệng cô.

"Ưm..."

Cô rên khẽ trong nụ hôn mãnh liệt của hắn, tiếng cháo lưỡi vang lên, Thủy Linh đỏ mặt nhìn cảnh tượng này nín cả họng không biết nói gì, ba người kia cũng chẳng biết làm gì cho đúng cũng không thể đi đâu nên trong tình huống này chỉ biết nhìn hai người kia hôn.
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 29: không thích mà là yêu


Cô bị hôn đến chân cũng nhũn ra, hắn buông cô ra, ôm chặt lấy eo cô để cô không ngã một tiếng cười khẽ vang lên.

"Bảo bối!

Em nói không quen ta ư?

Nhưng trong khi đó chúng ta đã thành hôn rồi!"

Thủy Linh nghe câu đó nhìn cô ánh mắt 'thì ra bà giấu tôi!' cô không nhìn cô ấy, nhưng bị hắn hôn kiểu này chân cô thật sự không có sức, cô giọng gần như nhũn ra.

"Anh...anh về rồi hôn được không?

Cứ kiểu này không ổn lắm!"

Hắn nhướn nhẹ mày, hôn lên má cô nói.

"Cũng được!"

Hắn liếc nhìn xuống chân cô đang run rẩy khẽ khàng, hắn cười thích thú nói.

"Sao lại mềm nhũn cả chân thế kia!"

Cô lườm anh nói

"Tại ai?"

Hắn chịu thua, vợ mình lấy rồi không chiều thì ai chiều giờ, hắn bế cô lên, bằng một tay mạnh mẽ, cô ôm lấy cổ hắn, làn da mát lạnh của hắn chạm vào cũng thoải mái khi trời nóng, cô được bế vẻ mặt không có gì biến đổi, anh bế cô đi nhìn mấy người kia vẫn đứng ngơ ra đó nói.

"Còn không đi theo tôi?

Tôi còn việc với phu nhân đấy đừng để tôi phải chờ!"

Bọn họ giờ mới phản ứng đi theo, cô nhìn quan cảnh, khu rừng, không còn là con đường lầy lội bùn đất, con đường giờ đã được trải đá chỉ có vẻ khó đi, mà hắn vẫn như thường xải cái đôi chân dài kia đi bỏ họ lại một đoạn, cô nhìn hắn nói.

"Em gái anh giờ mới tỉnh anh không lo sao?"

Hắn nhìn cô cười bất lực.

"Nó là quỷ có sức mạnh nếu còn chả chịu được sau mà bảo vệ em?"

Cô nhìn hai chị em đã tỉnh lại từ lâu đang đi theo sau, cô không nói nữa, khi thoát ra khỏi khu rừng tới cái ngôi làng đó, cô nhẹ vỗ vai hắn nói.

"Thả em xuống!

Em tự đi!"

Hắn thả cô xuống, định đi theo cô, Quang phán quang xuất hiện mỉm cười lịch sự.

"Quỷ vương của tôi!

Còn nhiều công việc đang chờ ngày!

Đừng nói với tôi là ngày có việc với phu nhân!

Ngài mà không xử lí xong đóng giáo án kia là ngài không yên đâu!"

Hắn bất lực định trốn việc nhưng có vẻ không được rồi, liền quay sang cô, nâng mặt cô lên hôn lấy.

"Ưm..."

Cô giật mình, bị hắn hôn lấy ngấu nghiến, eo bị siết chặt, bọn người kia nhìn cảnh này cũng chỉ biết đứng nhìn, Quang phán quang vẻ mặt điềm tĩnh đã có một khe nứt, hôn mấy phút liền cuối cùng buông tha cho môi của cô, hắn nói.

"Phu nhân ta đi đây!

Rảnh sẽ tìm em!"

Hắn vuốt môi cô lau đi vệt nước còn đọng lại, hắn buông cô ra quay người đi vài bước, hai người liền biến mất như chưa từng xuất hiện, mọi người nhìn mà chỉ chậc mấy tiếng, khi về tới nhà nội, bà mẹ thấy cô đã tỏ thái độ, cô mặt kệ giờ này cũng đã hai giờ trưa, ăn, uống, ngủ, nghỉ.

Cô ở đây bọn họ không dám làm càng, 9 giờ tối Mộng Khiết cuối cùng cũng ra tay bỏ thuốc sâu vào ly nước đem lên gõ cửa phòng cô.

"Em gái!

Chị cảm thấy có lỗi nên chị đem nước lên cho em!"

Cô mở cửa vẻ mặt nhàn nhã, cô nhận lấy ly nước không nói lời nào đóng sầm cửa.

"Em....mẹ con tiện nhân!"

Mộng Khiết tức giận chửi, gương mặt vặn vẹo đầy, đi xuống lầu, rẽ bước vào phòng nụ cười đắc ý, cô ta lẩm bẩm.

"Ngày mai mày sắp gặp tổ tiên rồi!

Từ nay về sau sẽ không gặp con nhỏ đó nữa!"

Cô ta rót ly nước uống tắt đèn ngủ, quay lại, Thiên Nhã Lâm, Thiên Tiệp Trân và Thủy Linh chán quá nói chuyện hồi liên hứng qua phòng cô, không rõ cửa mà đẩy vào vừa đóng cửa thì họ thấy cảnh tượng đỏ mặt, Giai Nguyệt mặc áo sơ mi mỏng tan, còn có thể nhìn thấy nội y bên trong, áo sơ mi trễ vai, cô đang bị hắn liếm nơi nhạy cảm nhất.

"Hức a~ anh...anh dừng lại!"

Đôi chân thon dài trắng nõn của cô bị hắn giữ chặt trên vai, ngón chân co rúm run rẩy, lưng cô dựa vào ghế sofa, tay cô muốn đẩy đầu hắn ra nhưng bị hắn giữ chặt, tiếng rên khẽ của cô thoát ra, Thiên Viễn An ngẩn đầu nhìn cô, khóe miệng còn vương vấn hương vị ngọt ngào nơi đó, hắn liếm khóe môi giọng nói khàn khàn, trầm thấp.

"Vợ à!

Em muốn anh dừng lại sao?"

Hắn hỏi, cô gật đầu, hắn cắn lên đùi non của cô, tiếng rên khẽ thoát ra từ đôi môi đỏ mộng, ánh mắt hắn nhìn cô vừa chiếm hữu vừa chứa đầy dục vọng.

"Ngoan nào!

Để chồng cưng chiều vợ!"

Cô đỏ mặt hắn cười khẽ tiếp tục công việc liếm mút của mình, cơ thể cô run rẩy, ánh mắt nhòe vì nước, khi nhìn qua cả cơ thể khựng lại, ba người Thủy Linh vẫn nhìn, hắn cũng nhìn qua thấy ba người liền nhíu mày không nói lời búng tay cánh cửa mở ra đẩy họ ra ngoài.

"Rầm_"

Cánh cửa đóng sầm lại ba người vẫn ngơ ngác, hắn nhìn cô.

"Đừng để ý!"

Hắn thấy cô vẫn chưa tập chung liền cắn nhẹ vào âm vật nhô ra của cô, cô rên lên cao vút, cơ thể run rẩy.

"A~"

Hắn liếm nơi đó, nuốt hết những gì cô chảy ra, nước nhiều đến nổi nuốt không kịp chảy dọc theo yết hầu hắn, ánh mắt hắn chứa đầy sự thõa mãn, tiếng rên rỉ của cô như một bản hòa nhạc êm tai trong không gian tĩnh lặng này, cô run rẩy nói.

"Anh!

Anh sao vậy!

Hức a ~"

Hắn cười nhẹ, nghiêng đầu nhìn cô nói

"Chồng đang yêu chiều vợ mình có gì sao?"

Cô nghe vậy trái tim đập mạnh, cô chất chứa câu hỏi này đã lâu giờ không nhịn được hỏi.

"Anh...có thích tôi không?"

Hắn sửng sờ một thoáng vẻ mặt lại điềm nhiên nói

"Không thích!"

Cô nghe câu đó trái tim vừa đập thình thịch giờ như bị tạt gáo nước lạnh, hắn nói tiếp giọng nghiêm túc.

"Không thích mà là yêu!"
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 30


Cô ngỡ ngàng, nghi hoặc hỏi lại

"Nhưng chúng ta chưa từng...gặp nhau trước đây mà?"

Hắn cười khẽ nói

"Em còn nhớ hồi nhỏ em đã gặp một cậu bé nào không?"

Cô suy nghĩ nhưng chẳng nhớ, thấy vẻ mặt đó của cô, hắn lấy ra trong túi áo là hai chiếc vòng tay phỉ thúy có sắc tím nhạt tinh xảo lại đẹp, cô nhìn liền chợt nhớ hồi nhỏ khoảng mười tuổi khi trên đường chơi trốn tìm với sư tỷ cô vô tình gặp một cậu bé mặc đồ sang trọng, làn da trắng nhợt nhạt, khuôn mặt như được điêu khắc giống một thiên sứ nhỏ hơn.

Có điều cậu bé đó lại đứng dưới góc cây ngẩn ngơ nhìn nơi xa tít đằng kia nơi chỉ toàn là núi non trùng trùng, sương mù hay là mây cũng chả biết nhưng lúc đó trời rất lạnh.

Cô bé đi lại tò mò đưa bàn tay nhỏ ra đụng nhẹ vào cậu bé, cô giật mình cảm giác lạnh ngắt từ đầu ngón tay truyền đến.

"Bạn ơi?

Sao lại đứng đây một mình vậy?"

Cậu bé giật mình nhìn qua đập vào mắt cậu là khuôn mặt non nớt, mắt to tròn, môi chúm chím, là da như tuyết trắng xinh đẹp nhưng lại cảm giác dễ vỡ, gương mặt cô bé đầy tò mò, cậu bé nói

"Vì...tôi không có bạn chơi nên đứng đây..."

Giọng cậu bé lúng túng, cô bé cười nắm lấy tay cậu cười rạng rỡ

"Cậu đẹp vậy mà không có người chơi thế thì tôi chơi với cậu nha?"

Cậu bé ngẩng ngơ vô thức gât đầu, cô bé cười càng tươi kéo cậu bé cùng mọi người chơi trốn tìm, chơi cả nửa ngày tới chiều muộn, cậu bé phải rời đi nhưng lại sợ sau này chẳng tìm lại được đã dúi vào tay cô bé một chiếc vòng phỉ thúy trong suốt lại trắng tinh nghiêm túc nói

"Đây là vòng mà tớ tự làm cậu phải giữ thật kĩ nếu cơ hội tớ sẽ dựa vào chiếc vòng này để tìm cậu!"

Cô bé nghiêm túc gật đầu cứ thế mười năm trôi qua tưởng chừng chẳng thể gặp lại ai ngờ người đó chỉ là xa tận chân trời gần ngay trước mắt, cô rất ngỡ ngàng cầm lấy chiếc vòng đó khẽ hỏi

"Nhưng em nhớ là đeo trên tay mà?"

Hắn cười bất lực cốc nhẹ đầu cô nói

"Đêm động phòng lúc em ngủ rồi anh thấy cái vòng này lấy vòng ra so sánh hai cái phát sáng là anh biết anh đã tìm đúng người và cũng gặp lại....người đã cho anh một tia sáng ấm áp!"

Cô nghe mà cứ như là mơ thì ra cô tưởng kết âm hôn chúng một người chẳng hề có tình cảm vậy ra lại là người bạn duy nhất của cô...cô ôm chầm lấy hắn nói

"Vậy là tốt rồi!

Duyên số đã cho chúng ta gặp nhau!"

Hắn ôm lấy cô vuốt ve tấm lưng mảnh khảnh ấy nói

"Ừ!

Anh mừng lắm...hay chúng ta làm tiếp chuyện dang dở ban nảy!"

Giai Nguyệt "...."

Ơ?

đang cảm động thành cảm lạnh, hắn nhào vào cô như cái máy mà dập muốn chết cô, trong căn phòng, chỉ vang lên tiếng rên rỉ, lời thủ thỉ của cặp vợ chồng son chỉ khiến người nghe mặt đỏ tim đập nhanh, một đêm như một khắc lặn lẽ trôi qua và câu nói kia

"Ta yêu nàng...đã rất lâu"

"Ta cũng yêu chàng....Quỷ Vương đại nhân của ta"

...

TIa nắng ấm áp chiếu qua cửa sổ len qua rèm che, tia nắng nhỏ chiếu một góc phòng, khung cảnh trong phòng bây giờ quần áo lộn xộn vứt tùy tiện trên sàn, trên chiếc giường ấm áp cô đang ngủ trong vòng tay người thương, đầu kê lên cánh tay rắn chắn kia, tấm lưng mảnh mai áp vào lồng ngực rắn chắn, cánh tay trái Viễn An đặt hờ lên cái eo nhỏ nhắn của Giai Nguyệt.

"A a a a a a a..."

Tiếng hét dưới lầu hai vang vọng kèm theo tiếng gào như xé rách từ cổ họng.

"Khiết nhi!!!!

Con ơi mau tỉnh dậy....con ơi!"

Thiên Nhã Lâm, Thiên Tiệp Trân, Thủy Linh, Nam Minh Nhật, Kình Mộng, Kình Châu kéo theo cả Long Giang bật tung mở cánh cửa.

"Rầm_"

Bọn họ kéo vào phòng Giai Nguyệt đóng cả cửa lại, trong cả bọn chưa nhìn hiện trường trong phòng vẫn còn khá vô tư không có biểu cảm gì khác lạ Thủy Linh nhìn qua lên tiếng

"Nguyệt Nguyệt cậu nghe gì chưa Mộng Khiết con nhỏ kia đột nhiên xủi bọt mép cơ thể co giật....ơ..."

Mọi người ngơ ra nhìn khung cảnh hỗn loạn trong phòng vẻ mặt cứng đờ, không khí bỗng chốc im lặng họ hoàn toàn sốc không ngờ lại gặp cảnh tượng này, hai chị em Tiệp Trân quên mất luôn tối qua mình bị đuổi ra ngoài tưởng chị dâu gian díu vụng trộm liền la lên.

"Chị dâu!!!!

Chị...ngoại tình ư???"

Giai Nguyệt nghe tiếng hét kia đành mở mắt, ngồi dậy dụi mắt nhìn lên thấy cả đám đứng như trời trồng, vẻ mặt đa dạng biểu cảm hóng hớt, bất ngờ, không tin,...Giai Nguyệt nhìn xuống may là cô đã mặt áo sơ mi của hắn nên không sao, Giai Nguyệt vuột ngược tóc ra sau vẻ mặt còn ngáy ngủ pha lẫn sự bất lực, giọng cô khàn đặc chất giọng vừa say ngủ, vừa nhẹ nhàng cộng thêm đêm qua gào quá nên khàn chút.

"Sao lại ở đây?"

Không ai trả lời, Thiên Tiệp TRân run run tay chỉ vào người đàn ông nằm bên cạnh cô nói

"Chị...chị dâu...chị lại cắm sừng anh cả em sao?"

Nghe câu đó cô cũng ngớ người cô nhìn kĩ Tiệp Trân thấy cổ hoảng loạn hỏi vẻ mặt nghi ngờ nhân sinh có lẽ vì góc nhìn nên chăn đã che khuôn mặt Viễn An, vừa lúc cánh tay săn chắc siết chặt lấy eo cô lại, giọng trầm khàn của người đàn ông vang lên.

"Ngủ thêm chút đi!"

Cô nghe mà cũng rụng rời thật đúng là quyến rũ chết người thật, cô xoa nhẹ mái tóc anh nhẹ nói

"Anh mau dậy đi!

Em gái anh đang hiểu lầm em cấm sừng anh đấy!"

Anh nhướn nhẹ mi mắt chớp mấy cái rồi cũng ngồi dậy, anh xoa nhẹ vai chút, Giai Nguyệt thì hứng thú nhìn cơ bụng săn chắc múi nào ra múi đó, cơ ngực nở nang, đầy dấu hôn, dấu răng trên xương quai xanh, cổ đều đầy đỏ tím khiến không thể rời mắt khỏi đó.

Vẻ mặt anh vừa lười biếng vừa thờ ơ đúng đẹp, anh nhìn sang cô em gái hỏi bình thản.

"Vậy là em nói anh là tiểu tam à?"

Hai cô em im lặng không biết nên nói sau về sự hiểu lầm này hơi...nguy hiểm rồi!!!

Hắn lại nhướn mày nói

"Các em không nói vậy là anh nghĩ đúng rồi!"

Anh kéo chăn ra bước xuống giường dáng người anh cao lớn lấy cốc nước đưa cho Giai Nguyệt, cô nhận lấy anh tiện thể xoa đầu cô luôn nói.

"Vợ yêu em muốn ngủ thêm không?"

Cô nhẹ lắc đầu nói

"Không sao!"

Anh cười nhẹ đầy cưng chiều sau đó quay sang nhìn đám người vẫn ngơ ngác não chưa loading kịp kia liền cười khẩy nói

"Nhã Lâm...Tiệp Trân hai đứa gan lắm dám quấy rầy chị dâu cắt tiền tiêu vặt ba tháng!"

Hai người nghe tiếng sét đánh ngang tai vẻ mặt thẫn thờ như mất tất cả đau khổ ngồi góc phòng vẽ vòng tròn trên đất đầy tủi thân lẩm bẩm

"Em biết lỗi rồi không dám nữa đâu"
 
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 31: -_-


Cô cười khúc khích dịch người gần hắn, ngón tay trắng trẻo chọc vào cái eo săn chắc của anh hỏi

"Hai người đó cũng có tiền tiêu vặt à?"

Viễn An nhìn thấy cô cười mắt híp lại như vầng trăng non, nụ cười trên môi rạng rỡ, mái tóc đen tuyền, tóc mai bay nhẹ, ánh mắt Viễn An liếc nhìn xuống dưới Giai Nguyêt còn mặt chiếc áo sơ mi trắng quá khổ của anh, bàn tay trắng trẻo, thon dài của cô, lúc đầu ngón tay Giai Nguyệt chỉ chọc nhẹ vào eo hắn nhưng chỉ lúc sau cái tay kia đã sờ lấy cái eo anh sờ qua sờ lại.

Viễn An nhìn tổng quan đã cảm thấy cổ họng khô khóc, yết hầu hắn di chuyển lên xuống, vì ánh mắt hắn quá chăm chú khiến cô có chút mất tự nhiên nên hỏi nhẹ

"Hửm...sao vậy?"

Viễn An trả lời giọng trầm khàn đến đáng sợ

"Bọn họ mỗi tháng sẽ có mấy chục triệu tiêu vặt!"

Giai Nguyệt nghe đến mấy chục triệu liền nhìn anh với ánh mắt sáng rỡ, cô nhẹ vòng tay ôm lấy eo săn chắc của anh, cằm cô tựa lên múi bụng săn chắc của anh, ánh mắt long lanh, giọng ngọt như mía lùi.

" Chồng ơi...em cũng muốn có tiền tiêu vặt cơ!"

Đám người kia ngồi ghế sofa nhìn hai người tình tứ, hai em gái của hắn vẫn ngồi một góc vẽ vòng tròn nghe chị dâu xin tiền liền nhìn qua ánh mắt háo hức hóng chuyện.

Viễn An cảm thấy họng càng khô khóc, yết hầu hắn lăn lên xuống, bàn tay hắn trắng mịn màng, các đốt ngón tay thon dài, gân xanh nổi lên kéo dài từ mu bàn tay kéo dài, đặt sau gáy cô xoa bóp nhẹ nhàng, Giai Nguyệt cảm thấy rùng mình cảm giác như có dòng điện nhỏ lan ra khắp cơ thể khi bàn tay hắn chạm vào, hắn cười nhẹ, nụ cười cưng chiều.

"Được nhưng...có một điều kiện nho nhỏ!"

Cô thấy hắn vậy chắc chẳng có điểu kiện gì đàng hoàng, nghi ngờ hỏi

"Điều kiện gì thế?"

Hắn cúi xuống ghé sát vào tai cô nói

"Hai ngày để anh "ăn" sạch em thế nào?"

Giai Nguyệt:.....

Biết ngay người đàn ông này chẳng nghĩ thứ gì khác ngoài thứ đó cả, cô hừ nhẹ nói

"Không cần nữa!"

Đùa à để hắn mà làm cô hai ngày chỉ có nước liệt giường, cô đứng dậy nói

"Em đi thay đồ đây!"

Anh gật đầu cô bước vào phòng tắm, cô đi ra với bộ trang phục là một chiếc váy sơ mi ngắn có màu xanh nhạt bạc hà.

Kiểu dáng váy có thiết kế ôm phần thân trên và chiết eo cao, sau đó xòe rộng phần chân váy tạo độ phồng ấn tượng.

Điểm nhấn là phần tay áo có thể được mặc trễ vai, kết hợp với phần thân trên có hàng cúc cài của áo sơ mi.

Chất liệu làm từ poplin đứng dáng.

Phong cách này của Giai Nguyệt mang hơi hướng thời trang Hàn Quốc hoặc thời trang nữ tính, ngọt ngào nhưng vẫn có chút cá tính nhờ thiết kế vai trần và độ dài váy ngắn.

Vừa tôn lên đường nét cơ thể tinh tế của cô, vòng eo nhỏ, vai trần trắng nõn, làn da trắng như tuyết, mịn màng, đôi chân dài miên mang, khớp gối hồng nhạt, nhìn chân cô gầy nhưng không phải kiểu ốm yếu mà là có da thịt, săn chắc.

Giai Nguyệt đi một đôi giày đế dày, có vẻ là kiểu đế bánh mì.

Đôi giày này có quai ngang và chi tiết khóa kim loại lấp lánh.

Giai Nguyệt kết hợp với tất cổ ngắn màu xám đơn giản, tạo sự tương phản nhẹ nhàng với màu váy và hài hòa với màu giày.

Kiểu tóc Giai Nguyệt để tóc dài, thẳng, màu đen.

Tóc được thả buông xõa tự nhiên, nhẹ nhang phảng phất hương thơm dịu nhẹ, cô bước ra mùi hương nhẹ nhàng của hoa nhài thật dễ chịu, Viễn An đã bước phòng tắm ở phòng khách, anh bước ra trang phục trên người là áo sơ mi xanh nhạt bạc hà, quần tây đen, giày thể thao, càng khiến hắn đẹp mê người, mùi hương dịu nhẹ của bạc hà thanh mát từ anh dễ chịu.

Đám người kia thấy hai người mặc đồ đôi khí chất lạnh lùng như nhau, đúng là trời sinh một cặp, Nam Minh Nhật chậc mấy cái thốt lên đúng hai chữ

"Đẹp đôi!"

Đám người chú ý đến chiếc nhẫn phỉ thúy màu sắc hồng nhạt phát sáng dịu nhẹ trên ngón tay áp út hai người, cổ tay mảnh khảnh của Giai Nguyệt còn có chiếc vòng tay phỉ thúy hồng nhạt kia, bên Viễn An cũng có cái vòng phỉ thúy nhưng lại là màu tím nhạt, mọi người vẻ mặt thấu hiểu, Thủy Linh nhìn kĩ gương mặt Giai Nguyệt đang cúi đầu bấm điện thoại, mắt cô ấy như tia hồng ngoai soi kĩ từng chi tiết.

Đôi mắt Giai Nguyệt vốn to tròn như mèo con, đuôi mắt lại sắc sảo lạnh nhạt, vành mắt ửng đỏ nhẹ, sóng mũi cao thẳng, chóp mũi ửng hồng, môi chúm chím đỏ mọng, tổng thể tự nhiên lại dịu dàng vẻ ngoài này đúng kiểu vô hại ai mà nhìn lần đầu còn tưởng Giai Nguyệt dễ bị bắt nạt lắm ấy chứ nhưng họ sẽ không ngờ được cô gái này lại là một vị thiên sư lại thông thạo các loại thảo dược, võ thuật thuộc hàng top, khí chất cao ngạo, lạnh lùng hơn người, lại có một người sư phụ thuộc hàng cực phẩm.

Long Giang lướt ánh nhìn qua Viễn An đánh giá, nhìn kĩ Viễn An có đôi mày rộng, mắt dài hẹp sắc bén như chim ưng, sóng mũi cao, môi mỏng, làn da trắng hơi nhợt nhạt chút nhưng cũng thuộc hàng là mỹ nam đẹp nhất cả nước.

Nhìn vậy sao mà biết hắn là quỷ chớ, Viễn An đi lại gần Giai Nguyệt hỏi.

"Em định làm gì tiếp theo?"

Cô lạnh nhạt đáp

"Tất nhiên phải tiễn cô chị gái thân mến của tôi vào hòm chứ!

Tôi đúng là đứa em gái có hiếu với chị"

Giọng điệu mỉa mai lại trào phúng.

Mọi người:....

Mọi người: Lời nói như thế này cũng có thể nói ra ư???
 
Back
Top Bottom