[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thiên Sư Là Phu Nhân Của Quỷ Vương
Chương 20: Cháu gái út
Chương 20: Cháu gái út
'Bộp_'
Tiếng đóng cửa xe khác vang lên mọi anh mắt đều đổ dồn chiếc xe Lamborghini kia, Thủy Linh cười rạng rỡ nói
"Anh!"
Long GIang sải bước chân dài đi đến, lo lắng hỏi.
"Sao em lại ở đây?"
Thủy Linh a một tiếng cười nhẹ nói
"Em đuổi theo bảo bối đến đây đó!
Ai ngờ em nghe tin cô ấy phải xử lí chuyện của gia đình cổ em ở đây hóng chuyện á!"
Nghe tới hóng chuyện thì Long Giang đành bất lực với cô em gái dễ thường đành xoa đầu cô, cô mỉm cười nhạt lên tiếng trêu chọc
"Ôi tình cảm thật!"
Thủy Linh quay lại phồng má đỏ nhẹ mặt nói
"Đâu có!"
Thủy Linh thật ra có tình cảm với anh mình không phải tình cảm anh em mà là tình cảm nam nữ cô thật ra chỉ là con nuôi, mẹ cô lúc trước là bạn thân của mẹ nuôi cô lúc mười tuổi đột nhiên mẹ mắc bệnh qua đời, ba thì đau đớn mà đi theo tài sản của nhà cô lúc đó đã trăm tỷ đều rơi xuống đầu một đứa trẻ non nớt mới mười tuổi, nên mẹ của anh ấy thương xót đưa cô về tiếp quản thay cô, bây giờ cô đã tiếp quản tài sản còn gấp nhiều lần lúc đầu định rời đi nhưng mẹ Tạ không chịu kéo cô ở lại.
Cô muốn rời đi là để trốn tránh tình cảm cô dành cho anh năm mười tám tuổi bây giờ cô thật sự sắp không giấu nổi nữa.
"Tôi không trêu cậu nữa!
Vào trong thôi!"
Giai Nguyệt không trêu cô bạn da mặt mỏng này nữa đi vào trong lúc đầu năm người tăng thêm một người là sáu giờ còn hai người tham gia chung với nhau nữa là tổng cộng tám người, Giai Nguyệt nhẹ nhàng gõ cửa.
"Ra đây!"
Cô nhận ra là giọng của Mộng Khiết mở cửa ra.
"Ai..đó!"
Cô ta nhìn người trước mặt không thể tin được, Mộng Khiết trợn to mắt giận dữ hét
"Cô...cô sao cô lại ở đây!"
Cố lạnh nhạt nói
"Không được à?"
"Mẹ kiếp cô về đây làm gì!"
Mộng Khiết thật sự không ngờ lại gặp con nhỏ Từ Giai Nguyệt ở đây, điên thật sự nếu không phải vì chuyện đợi phải ba tuần ở đây mới được về nếu không sao lại gặp được nhỏ này....Lẽ ra con nhỏ này phải chết rồi!!!!
"Tránh ra!"
Mộng Khiết nhìn thái độ kia liền tức giận, chắn cửa không tránh ra khiến cô hơi nhíu mày, Thủy Linh ló đầu ra từ sau lưng Giai Nguyệt nhìn chằm chằm Mộng Khiết ánh mắt đầy đánh giá, cô chậc một cái, cô gái trước mắt mình đang mặt một bộ váy lụa hai dây đầy gợi cảm, nhưng Thủy Linh lại ghé sát nói nhỏ.
"Nhìn cũng được nhưng chỉ là không đẹp bằng cậu!"
Mộng Khiết nghe vậy tức giận đường đường là hoa khôi của trường lại không bằng cô ta, Mộng Khiết tức giận muốn dạy cho con nhỏ kế bên Từ Giai Nguyệt một trận, Giai Nguyệt mỉm cười nhẹ xoa xoa nhẹ đầu cô, sao đó nhìn lại thấy ả vẫn đứng cô mất kiên nhẫn, Mộng khiết chán ghét nhìn Giai Nguyệt
'Rầm_'
"Sao vậy Khiết nhi?"
Mộng khiết không để ý đi vào trong nói.
"Không có gì mẹ!"
Phu nhân Từ gật đầu vui vẻ kéo con gái vào trong thử món ăn mới làm, Giai Nguyệt nhìn cánh cửa chẳng nói gì, bốn người định bước lên nói thì thấy cô lùi lại vài bước, thấy vậy Thủy Linh cũng hiểu ý bước ra xa ôm lấy cánh cánh tay Long Giang, sáu người không hiểu cô định làm gì chỉ vài giây sau họ đã hiểu ngay.
Từ Giai Nguyệt vào chuẩn tư thế của một môn võ.
Mọi người "????"
Cô giơ chân lên đạp mạnh vào cửa.
'Rầm_'
Một cú đá bay luôn cánh cửa được cho là kiên cố ở quê (nó bằng gỗ nhé) bốn người Thiên Nhã Lâm thấy cảnh này hơi quen quen đã gặp ở đâu đó nhưng nhất thời chưa nhớ ra, Thủy Linh vui vẻ lắc lắc tay khi phát hiện là đang lay tay Long Giang cô xấu hổ rụt tay lại cười gượng nói nhỏ như muỗi kêu.
"Em xin lỗi!
Em hơi...hơi kích động!"
Thấy đứa em gái mình như vậy trong lòng anh đã mềm nhũn từ lâu từ lúc cô lắc tay anh tới giờ, trong mắt anh đầy sự cưng chiều, trong mắt phản chiếu bóng hình cô một cô gái nhỏ mắt to tròn, vẻ mặt xin lỗi vô cùng dễ thương, sáu người người đứng nhìn cảnh hai người tình tứ.
"Mấy người thấy chưa anh Giang lúc đối với người khác thì lạnh lùng, tàn nhẫn, còn đối với Thủy Linh thì dịu dàng cưng chiều đúng là khác một trời một vực!"
Nam Minh Nhật định nói tiếp quay sang từ khi nào Giai Nguyệt trên tay đã có một hộp bắp rang phô mai đang ăn rất ngon lành cô cùng bốn người kia nhai nhai, họ không phản ứng với lời anh, Nam Minh Nhật không để ý đến ai ngoài Thiên Tiệp Trân cô ấy ăn mà phồng phồng má trong dễ thương.
"Chuyện gì đó!"
Tiếng của phu nhân Từ vang lên bà ta hằn học cùng Mộng Khiết đi ra, khi bà ta thấy Giai Nguyệt liền sửng người không tin vào mắt nói
"Sao...sao cô lại ở đây?"
"Tôi không được đến đây à?"
Giai Nguyệt lạnh nhạt nói.
"Cô có thái độ gì đấy dám nói với mẹ như thế à!"
Mộng Khiết tức giận cô ta vốn dĩ không ưa Giai Nguyệt bây giờ thấy cô, ả lại tức chỉ muốn nhào vào mà sẽ cào nát mặt con tiện nhân kia.
"Chuyện gì ồn ào đấy!"
Một ông cụ và ba của Mộng Khiết cùng đi ra, thấy Giai Nguyệt hắn cũng sửng sờ nhìn con gái út lúc trước chính mình đã gả cho quỷ bây giờ lại còn sống sờ sờ đứng trước mặt mình khiến ông kinh hãi.
"Cô bé...cô là ai?"
Giọng cô không cảm xúc đáp
"Tôi à là....Cháu gái út của ông!
Người đã kết âm hôn với quỷ gánh hậu quả thay cho cái làng này!"