Giai Nguyệt nhìn cửa phủ của Tống gia mà không biểu cảm cô đi lại gần, mọi người nhìn cô, tưởng cô gõ cửa ôn nhu này nọ nên không nhìn quay qua lấy đồ "rầm rầm" ai cũng giật mình nhìn lại đập vào mắt họ cảnh tượng Giai Nguyệt chỉ với hai cú đá của cô cửa phủ gỗ cứng cáp lâu đời của tống gia cứ thế không cánh mà bay, xa tận hai mươi mét.
"Ai dám đến đây gây sự không biết sống chết!"
Nhiều binh lính quỷ xuất hiện chặn trước mặt cô, sau đó tản ra bao vây cô không chừa đường thoát, Giai Nguyệt phất tay sợi chỉ từ bốn phương tám hướng quấn quanh các quỷ binh xiên họ thành mảnh vụn, máu đen bắn tứ tung dính lên áo choàng của cô, Giai Nguyệt chỉ thản nhiên đi qua dẫm đạp máu thịt của bọn quỷ dưới chân, đi dược hai bước cô dừng lại quay đầu lại nhìn bọn người vẫn chưa phản ứng kia, cô lạnh giọng hỏi
"Mấy người đứng đó làm gì?"
Bọn họ thấy cô bây giờ lạnh lùng tàn nhẫn chỉ im lặng đi sao cô, đi được mười mét lại xuất hiện quỷ binh, cô đi thẳng tay phất nhẹ sợi chỉ lại vung ra như tấm lưới xông thẳng tới bọn quỷ binh bọn nó chỉ chạm vào thân thể nát bét, máu thịt lẫn lộn.
Máu văng lên người cô không ít bọn người ở phía sau thì nhiều hơn, cả người bọn họ dính đầy máu.
Cô đi tới chính sảnh nhìn chủ nhân của Tống gia, phu nhân và con trai ông ta chờ sẵn, Tống gia nhìn cô mỉm cười nói
"Không ngờ cô lại tới đây nhanh như thế đấy!"
Không đợi ông ta nói xông cô biến ra một cây thương bạc không nói nhiều đâm vào giữa đầu ông ta, cô rút ra đầu ông ta thủng một lỗ máu chảy xuống, ông ta lấy chì gai phía sau lưng ra vung về phía cô, ông ta cười khoái chí.
"Mày chờ chết đi!!!"
Cây gậy vung tới nhưng bị cây thương cô chặn lại, sâu thẳm trong con ngươi Giai Nguyệt hiện lên tia sáng trắng trói mắt, cô hất văng chì gai của hắn ra cô đâm hắn thêm mấy chục nhát cho đã tay.
Ông ta có phản đòn nhưng một sợi tóc Giai Nguyệt cũng chẳng chạm vào được, đâm ông ta nhiều nhát mà miệng ông ta vẫn còn chửi, tay cô đưa ra ngón tay chỉ thẳng mặt hắn, mắt cô xuất hiện hoa văn không rõ hiện lên, Giai Nguyệt nhìn ông ta niệm chú.
"Uyển mộng hàn băng
Trùng trùng tinh mộng
Cấp cấp như luật lệnh"
Mấy chục con bướm màu tím nhạt đậm đan xen từ đâu đến bao quanh ông ta.
"Mấy thứ gớm ghiếc này từ đâu thế này tránh ra!!!"
Ông ta giẫy giụa những con bướm nhẹ nhàng đậu trên người hắn nhưng mọi lần một con đậu lên, cơ thể hắn liền nứt toác máu ồ ạt chảy ra
"Aaaaaaa...."
Tiếng hét thảm của ông ta vang vọng, phu nhân và con trai bà ta đã ôm chặt lấy nhau trốn trong một góc mà run rẩy không dám hó hé, ông ta cứ thế bị xé xác cơ thể không còn một mảnh da lành lặn.
Một con bướm đậu lên vai cô, Giai Nguyệt đưa ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh nó, cô nhìn sang hai người còn lại của Tống gia, cô từng bước đi lại gần, phu nhân tống gia thấy cô đến gần điên cuồng gào lên.
"Cô tránh ra...
Cô tránh ra...
Đừng lại gần đây.....aaaa...
Đừng lại gần con ta....."
Bà ta gào khàn cả giọng cô vẫn thản nhiên bước đến giơ thương lên định chém xuống đầu con bà ta thì hắn gào lên
"Ngươi....ngươi đừng giết ta giết bà ấy đi......"
Cây thương sắp chém xuống liền đứng lại, phu nhân tống gia không tin vào tai mình, bà mang nặng đẻ đau hắn luôn chăm sóc tận tụy để hắn sống trong sung sướng muốn gì có nấy vậy mà giờ....giờ nỡ lòng nào muốn tiễn bà đi nhanh một đoạn.
Bà ta cuối đầu nước mắt lặng lẽ rơi thành tường dòng lệ, bà ta ngước nhìn cô lại nhìn con trai bà.
"Con à...đây là lần cuối ta có thể làm cho con"
Bà liền nắm lấy cây thương bạc lên đâm thẳng vào tim mình, bà ta ngã ra sau tự mình rút thương ra máu chảy xuống, máu văng lên bộ đồ và khuôn mặt của cô, Giai Nguyệt chỉ thản nhiên đưa tay lên lau đi vết máu trên mặt nhìn đứa con trai duy nhất của Tống gia người mà ba mẹ bảo vệ không tiết hy sinh mạng mình, hắn thất thần nhìn mẹ và ba mình chết ngay trước mặt, gương mặt hắn không lộ ra chút bi thương chỉ còn sự vui mừng vừa mới thoát chết.
"Cô....cô có thể tha cho tôi không?"
Giai Nguyệt nhìn liếc qua đã thấy quá khứ, chuyện từng làm của hắn, lúc trước hắn đã giết một cô gái ở dương gian vì nhan sắc kiều diễm của nàng ấy dù cô ấy vẫn còn tủi thọ ở dương gian, khi đã chơi chán liền ném linh hồn của cô gái cho những cô hồn dã quỷ xé xác còn hắn thì đứng một bên nghe tiếng hét thảm, khóc lóc, cầu xin hắn cứu mình của nàng nhưng hắn vẫn làm lơ.
Nhiều lần hắn đã đem mấy quỷ binh xuống những ngôi làng hẻo lánh sâu trong núi nơi âm khí tụ lại, hắn giả làm thần thánh kêu bọn dân làng cổ hủ đó hiến tế những cô gái trẻ đẹp hiến tế, khi lấy được linh hồn phong làm thiếp cho mình hạ thuật chú học lỏm của người tu hành ma đạo mà áp dụng lên những linh hồn trẻ kia,.....chỉ tiết những cô gái đó chỉ có thể ôm lấy oán hận mà hồn phi phách tán nhưng chẳng thể trả thù nếu là người những cô gái trẻ có thể báo thù, xui cho họ lại là một con quỷ, con quỷ này lại có địa vị cao trong âm phủ ngay cả đánh hắn còn khó nói chi là giết, cô giơ cây thương lên định chém đầu hắn thì....
"Không thể giết hắn thưa chủ nhân!"
Giọng kình Châu vang lên cô nhìn qua thấy hắn và mấy người khác đang ở phía cửa nhìn những cái xác gục dưới sàn ánh mắt vô cảm, cô lạnh lùng nhìn hắn ánh mắt cô đen lấy, Kình Châu nuốt nước bọt.
"Chúng ta chưa biết em tôi ở đâu hay để hắn chỉ đường sao đó hả giết cũng chưa muộn!"
Cô gật đầu lấy một lá bùa từ trong túi ném ra dán lên trán hắn, hắn muốn né nhưng cơ thể không thể cử động chỉ có thể trơ mắt nhìn lá bùa dán lên "Bụp" một tiếng động nhỏ mọi ánh mắt đồng loạt nhìn chỉ thấy là bùa dán trên trán của hắn xuất hiện một ngọn lửa xanh bao bọc lấy hắn.
"Aaaaa....nóng....nóng quá...."
Cô thản nhiên nhìn cơ thể, hồn phách hắn bị thêu cháy thành tro, cô ném ra thêm hai lá bùa, thi thể liền biến thành tro bay tứ tán, khóe miệng Kình Châu giật giật gán gượng nói
"Chủ nhân người giết hắn rồi thì ai chỉ chúng ta chỗ em gái tôi?"
Cô nhìn Kình Châu ánh mắt không gợn sóng nhàn nhạt nói ba chữ.
"Đi theo tôi!"
Cô bước đi ra khỏi cửa sảnh chính đi đến một hướng khác mọi người đi theo sau lưng cô, càng đi con đường trở nên rậm rạp âm u nhưng bọn họ vẫn bình thản dù sao họ là quỷ mấy cái kiểu oán khí với ấm khí kiểu này cũng quen, đi một lúc cô dừng lại trước mặt họ xuất hiện một viện phủ xa hoa, lộng lẫy chỉ có điều ở đây không khí không tốt lắm.
"Mọi người ở lại còn Kình Châu đi theo tôi!"
Kình Châu không chút do dự gật đầu mấy đứa kia nhìn cô ánh mắt lo lắng, cô nhìn qua bình thản nói
"Mọi người cứ ở đây tôi và Kình Châu vào trong đem em hắn ra!
Đừng lo!"
Nghe xong ai cũng gật đầu cô và Kình Châu đi về phía trước hơn mười mét mới tới cửa chính của tiểu viện này, cô phất tay cánh cửa mới ra hai người đi vào.
Nhìn toàn cảnh một căn phòng lộng lẫy, nhìn thấy bức bình phong cô liền ra sau bức đó thấy trên giường là một cô gái mặc một y phục trắng mỏng manh thời xưa bị trói hai tay vào giường, y phục nhiều chỗ hở đến mức nhìn vào phải nuốt nước bọt nhưng trên cơ thể kia có những hoa văn đỏ ở eo và ngực phát sáng vô cùng chói mắt, cô ấy mơ màng cơ thể không ngừng cựa quậy, Kình Châu nhìn thoáng qua liền to mắt run giọng nói
"Kình Mộng!!!"
"Em gái ngươi?"
"Vâng!"
Hắn run rẩy định xông tớ cởi dây trói trên tay Kình Mộng nhưng bị cô ngăn lại giọng nói ra lệnh không cho phép từ chối.
"Ra ngoài!"
Kình Châu do dự nhưng nhìn ánh mắt lạnh lẽo băng giá đó hắn đành ngập ngùi đi ra ngoài đợi khi tiếng khép cửa vang lên cô mới nhìn Kình Mộng nói
"Cô muốn tôi cứu không?"
Kình Mộng hướng đôi mắt tràn ngập sương mờ nói
"Có thể ư?"
Cô gật đầu
"Với một điều kiện!"
"Điều kiện gì?'
"Phục tùng ta!"
Kình Mộng không chút do dự gật đầu cô không muốn chịu cảnh bị thuật chú kì lạ này hành hạ cơ thể dù có hồn phi phách tán cũng không sao!
Giai Nguyệt đi đến vách chỉ một cái gõ tay nhẹ nhàng vách tường như một tờ giấy liền vỡ ra rớt xuống, trong đó có hai lọ thuốc, trong kí ức của kẻ kia phải uống hai lọ này cùng một lúc nếu chỉ uống một lọ thì chú thuật trên người nàng ta sẽ bị kích hoạt lúc đó tính mạng khó giữ.
Cô biết đâu là thuốc giải, cởi trói cho cô, Giai Nguyệt đưa lọ thuốc cho nàng Kình Mộng cầm lấy mở nắp ra nhưng nàng vẫn do dự Giai Nguyệt lạnh nhạt hỏi
"Không tin ta?"
"Không không tôi chỉ đang nghỉ nếu nếu được cứu tôi c9s thể thoát khỏi đây chứ?"
Nhìn thấy nàng ta cuốn cuồn giải thích như thế cô chỉ khẽ thở dài nói
"Có thể!"
Cô mở nắp lọ ngửa đầu uống cạn một hơi, Kình Mộng thấy cô uống dứt khoát liền hít thật sâu mà uống, Giai Nguyệt uống xong liếm nhẹ môi, cô đang chờ lọ thuốc này sẽ cho cô bất ngờ gì!
Giai Nguyệt nhìn Kình Mộng trên eo và nửa bầu n.g.ự.c cô hoa văn đang phát sáng đang nhạt dần vài giây sau đã không thấy dấu vết trên cơ thể nàng, Kình Mộng có chút khó chịu, cơ thể nàng nóng như thiêu đốt.
"Cố chịu đựng đây là thuốc giải nó đang loại bỏ thuật chú sâu trong máu cô!"
"Nhưng nóng quá!!"
Cô nhíu mày đưa tay ra bắt mạch cho cô mày cô đang nhíu cũng giản ra cô nhìn Kình Châu nói
"Ngươi lúc trúng chú thuật đã cố gắng kìm chế không tìm người giúp nên chú thuật này không có người giúp thỏa mãn sẽ có tác dụng phụ đến ngươi nên ngươi thấy nóng chỉ là chuyện bình thường mai sẽ hết!"
Kình Mộng gật đầu nhìn cô lo lắng hỏi
"Cô không sao chứ lọ....lọ thuốc đó?"
Cô đỡ Kình Mộng từ trên giường dậy bước đi, chỉ thản nhiên đáp
"Thứ ngươi uống đúng là thuốc giải còn của ta là xuân dược có tác dụng cực mạnh phát tác sau mười phút!"
"Vậy sao...sao giờ?"