[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thiên Sân Một Đôi [Cover][Lichaeng]
Chương 20
Chương 20
Ngày hôm sau, Phác Thái Anh mang theo một ít thức ăn ngon đi xem Lạp Lệ Sa, người gác trong phòng giam không cần đút lót, bọn họ vẫn có chút sợ Lạp Lệ Sa, ngay cả nghiêm hình ép cung cũng không dám.
Phác Thái Anh ở cửa kêu Lạp Lệ Sa mấy tiếng, Lạp Lệ Sa vẫn ngồi đưa lưng về phía nàng, không để ý nàng.
Sai dịch kia mở cửa cho nàng liền đi ra ngoài, Phác Thái Anh đa tạ sai dịch, xách hộp cơm đi vào, mới vừa đi tới trước mặt Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa không ngẩng đầu lên hỏi một câu.
"Nàng khoẻ không?"
Phác Thái Anh nhìn chằm chằm Lạp Lệ Sa, không đoán ra tâm tư Lạp Lệ Sa, chỉ có thể "Ừm" một tiếng, ngồi xổm người để hộp cơm xuống, đem thức ăn ra, Lạp Lệ Sa đột nhiên mở miệng.
"Trở về đi."
Phác Thái Anh ngẩng đầu nhìn Lạp Lệ Sa, nhất thời ngẩn ra, Lạp Lệ Sa tiếp tục nói.
"Nơi này bẩn, nhà có nhiều chuyện, nàng không cần thường xuyên đến thăm ta.
Nàng khôi phục khá tốt, ta cũng yên tâm."
Lạp Lệ Sa bưng lên chén ăn cơm, không dám nhìn tới Phác Thái Anh.
Nàng sợ nhìn Phác Thái Anh hoài nghi đối với mình, đối với mình thất vọng.
Phác Thái Anh biết tâm tình nàng không thoải mái, bị oan ức không vui vẻ được, cũng không nói gì nhiều, thấy nàng ngoan ngoãn ăn cơm, thì yên tâm.
"Vậy sau giờ ngọ ta trở lại thăm nàng."
Lạp Lệ Sa không nói gì.
Liên tiếp mấy ngày, Phác Thái Anh đem ba bữa ăn tới, hai người không có lên tiếng, có lúc Phác Thái Anh để hộp cơm xuống liền đi, có lúc sẽ nhìn Lạp Lệ Sa ăn xong.
Mười ngày sau, vốn là ngày định tội Lạp Lệ Sa, lại bị Triệu Đan lật lại án.
Thà nói Triệu Đan lật bản án, không bằng nói Phác Thái Anh, đầu mối trọng đại đều do Phác Thái Anh cung cấp, bọn họ muốn bắt Lạp Lệ Sa, Triệu Đan không thể nào không biết, vừa biết nhưng không ngăn cản, chắc hẳn đồng ý suy luận nhất đẳng bộ đầu.
Nếu không phải Phác Thái Anh nàng cũng không nghĩ ra phải đi lật bản án.
Tuy nói đồng ý, nhưng có một ít điểm khả nghi, khi bộ đầu bị án oan, hôm nay có nhiều ý kiến khác nhau, dĩ nhiên muốn tra rõ ràng, không thể không nói Phác Thái Anh so với Lạp Lệ Sa rõ ràng rất nhiều, thông minh rất nhiều, thậm chí có thể nghĩ đến sơ hở nàng không nghĩ tới, chân tướng vụ án bắt đầu nổi lên mặt nước.
Như lời Phác Thái Anh chỉ điểm, cùng Phác gia sống chết, làm ăn sức đầu mẻ trán dĩ nhiên không ít, mà oán hận có thể làm ra loại chuyện này như vậy, chỉ có Tào Bang, Tào Bang tức giận, tìm Phác gia trút giận.
Phác gia giữa trưa không có cao thủ trông chừng, không phải chỉ có người Phác gia biết, người thương nhân phần lớn đều biết.
Bọn họ diễn một trận cướp ngục, đem người nhốt ở trong phòng giam thả ra, mấy người kia đi núi Bình Sơn, xác thực làm sơn tặc.
Thủ lĩnh thấy bọn họ trở lại biết vụ án đã xử sai, liền đi tìm người mua phí ngậm miệng, tìm hiểu nguồn gốc, Nhị thiếu gia Tào Bang bị bắt.
Nhị thiếu gia da dẻ nộn thịt, trong ngày thường được nuông chiều kiêu căng, giết người mới làm cho ý niệm hả giận, trải qua trận đánh, gậy còn chưa đánh xuống, hắn đã khai ra.
Đây tính là chứng cớ xác thực, Lạp Lệ Sa vô tội được thả.
Lạp Lệ Sa căn bản không phải người tính tốt, đêm đó thả ra liền dẫn mấy huynh đệ đem Huyện thái gia đắp chăn đánh cho một trận, tuy nói Huyện thái gia bị chăn che không nhìn thấy người, tướng mạo, nhưng suy nghĩ một chút chắc là Lạp Lệ Sa trút giận, không dám nhúc nhích, bị đánh một trận coi như yên tâm, hắn sợ nhất Lạp Lệ Sa tìm người nhà phiền toái.
Lạp Lệ Sa nào có dễ dàng hết giận, mười ngày trong tù dồn nén, lại hợp lại phải đem nhất đẳng bộ đầu đánh một trận.
Phác Thái Anh nghe được, mở miệng khuyên nhủ.
"Hắn không thể so với Huyện thái gia, bản thân biết võ công, bên người có người theo biết võ công.
Lại là đại quan kinh thành tới, các ngươi đánh không được."
Lạp Lệ Sa nghe không nói thêm gì nữa, Tiểu Đông tức tối bất bình.
"Không thể để như vậy được!"
Lạp Lệ Sa đứng lên quyết định.
"Hảo hán không ngăn được nhiều người, chúng ta kêu nhiều người, không đánh không thể!"
"Nếu như bị bắt được, nàng phải ngồi tù."
Phác Thái Anh không nghĩ Lạp Lệ Sa xung động như vậy, thua thiệt luôn là nàng.
"Ta đều đã ngồi tù!
Ta ngồi mười ngày, ta đánh mười ngày."
Lạp Lệ Sa buông lời liền đi.
Khoai Lang vội vàng đi theo ra ngoài, Tiểu Đông cùng Chuột an ủi Phác Thái Anh.
"Đại tẩu, ngươi không nên tức giận, đại ca có tính khí này.
Chúng ta nhìn một chút."
Nói xong chạy ra ngoài.
Phác Thái Anh ngồi ở đằng kia uỷ khuất, nhiều ngày qua như vậy, hai người không có nói chuyện, thật vất vả nói chuyện, nhưng là như vậy.
Vốn bị nàng cưng chiều ở lòng bàn tay, chẳng lẽ người trở lên thông minh không cần cưng chiều sao, cảm thấy mất mặt đối với mình.
Lạp Lệ Sa cuối cùng vẫn đánh nhất đẳng bộ đầu, bất quá là ăn miếng trả miếng, nàng đi thuê người, thừa dịp những người đó phải về kinh trước một ngày, sét đánh không kịp bưng tai đem nhất đẳng bộ đầu đánh một trận, bộ đầu kia dĩ nhiên đoán được là ai đánh hắn, tuy nói ngươi oan ức, nhưng lòng dạ quá hẹp hòi.
Đối đãi tiểu nhân vẫn là tránh đi, hắn không truy cứu nàng.
Ngược lại Triệu Đan cùng Lạp Lệ Sa nói chuyện này, Lạp Lệ Sa chết không nhận tội, một bộ ngươi không chứng cớ, không có biện pháp, Triệu Đan lắc lắc đầu nói.
"Nương tử ngươi so với ngươi thích hợp làm bộ đầu hơn."
Lạp Lệ Sa dĩ nhiên biết nàng nói cái gì, trong lòng nàng đều biết, mình có thể đi ra nhờ Phác Thái Anh, Phác Thái Anh trên mặt tiều tuỵ nhìn ở trong mắt, nàng muốn ôm nàng, nhưng vừa sợ Phác Thái Anh hôm nay coi thường nàng, vẫn không có cùng nàng nói gì.
"Ta biết bất quá chúng ta ở địa phương nhỏ này, nàng làm bộ đầu quá lãng phí, có ta là đủ rồi."
Lạp Lệ Sa sau khi đi, Phác Thái Anh lại đi tìm Triệu Đan, nói nàng và Lạp Lệ Sa đã là phu thê, mong rằng Triệu cô nương tự trọng.
Triệu Đan bị hai người chỉnh buồn cười.
"Ngươi nên coi trọng phu quân của mình, mà không phải đến tìm ta."
"Quản phu quân là chuyện của ta, ngươi nên làm như thế nào là chuyện của ngươi, ta không có nghĩ gì, ngược lại ngươi đem mình nghĩ quá nặng, ta bất quá nói mấy câu, ngươi không cần làm ra một bộ dáng ngươi cùng Lệ Sa có cái gì, huỷ danh dự nhà ngươi.
Tuy nói hai ta không làm bằng hữu, bất quá vẫn đa tạ nhiều."
Phác Thái Anh không nóng không lạnh nói.
Phác Thái Anh cùng Lạp Lệ Sa ban đêm ngủ chung, giống như hai người ở cùng nhau, ngay cả lời không có nói, sáng sớm, Lạp Lệ Sa tới tiễn biệt Triệu Đan, đây không thể nghi ngờ thêm dầu vào lửa, Phác Thái Anh giận không để ý đến, ở luôn cửa hàng.
Phá vụ án Phác phủ, Phác lão gia bọn họ trở về, cửa hàng thêu không cần Phác Thái Anh quản, Phác Thái Anh coi như học làm ăn, muốn làm ăn lớn.
Chỉ có thể nói lòng ghen tỵ nữ nhân quả thực đáng sợ, Lạp Lệ Sa vì xứng với Phác Thái Anh, đang cố gắng học "Kinh thi", Phác Thái Anh quyết định mở cửa tiệm khác ở Thương huyện, chuẩn bị mở.
Phòng thu chi báo lại, Lạp Lệ Sa sững sốt hồi lâu mới phản ứng, mình góp nhặt bạc nhanh xài hết rồi, khẽ cắn răng tuỳ tiện nói.
"Được rồi được rồi, ta biết, sau này đi tìm phu nhân, nói ta muốn một lòng đọc sách thánh hiền, mặc kệ những thứ này."
Phòng thu chi vốn được Phác Thái Anh phái đi tìm Lạp Lệ Sa báo cáo.
Phác Thái Anh bất quá muốn Lạp Lệ Sa tức giận đến tìm mình, mình đã rải đường, có thể hoà hảo như lúc ban đầu, ai ngờ Lạp Lệ Sa không làm gì, bạc xài hết rồi cũng không tới trách nàng, nào giống bộ dáng hẹp hòi đi đánh Huyện thái gia cùng nhất đẳng bộ đầu.
Lại nghe Lưu Văn tới tìm mình, trong lòng đang giận dỗi liền đồng ý.
Phác Thái Anh từ lúc quản cửa hàng thêu, Lưu Văn có tiếp xúc mấy lần, Lưu Văn thấy nàng khôi phục thần trí, biết giao thiệp, đẹp hơn mấy phần, làm việc có phí phách, lúc bình thường khác với lúc làm việc, dáng vẻ lạnh lùng, làm cho lòng người rung động, thầm than Lạp Lệ Sa thật tiện nghi.
Đảo mắt suy nghĩ một chút, hôm nay Phác Thái Anh nhất định không coi trọng Lạp Lệ Sa, không bằng nhân cơ hội theo đuổi, tuy nói thân không hoàn bích, nạp thiếp không sai, ai chẳng biết Phác gia cưng chìu con gái, vì con gái, ngay cả mạng cũng không cần, gia sản nhất định có phần, vì sản nghiệp, cưới nàng làm thê cũng chịu a.
Phác Thái Anh chân trước mới ra cửa, Lạp Lệ Sa chân sau đã biết, vì thế càng xác định suy nghĩ trong lòng, ôm Lạp Trì Nhu khóc ai oán, Lạp Trì Nhu căn bản không biết phụ thân nàng làm sao.
"Phụ thân, thơ này nếu quá khó khăn ngươi không cần làm."
Lạp Lệ Sa cầm tay áo xoa xoa nước mắt, thút thít nói: "Có thật không?
Vậy ta trở về."
Thật giống như vì không làm được thơ mới khóc.
Hôm sau, Phác Thái Anh lại bị Lưu Văn mời đi tham gia thi hội, Lạp Lệ Sa lật kinh thi trong tay, phiền não ném một bên, đi ra đường chiếm tiện nghi người khác, xách một giỏ không cần đưa tiền mang về, tâm tình tốt hơn nhiều, còn hừ tiểu khúc, vừa vặn Phác Thái Anh nghe được, Phác Thái Anh suy nghĩ, ta cùng nam tử đi thi hội ngươi còn như vậy, quả nhiên không có mình vẫn tốt.
Lạp Lệ Sa nhìn thấy Phác Thái Anh nhớ tới thi hội, sắc mặt lại kém xuống, Phác Thái Anh tự mình khổ sở trở về phòng.
Mấy người hầu tức thời hiểu ý chủ tử, tất cả ngậm miệng không nói lời nào.
Lạp Lệ Sa trở về phòng, Phác Thái Anh đã ngủ rồi.
Lạp Lệ Sa như thế nào bình thường, thật sự nhìn Lưu Văn không vừa mắt, không tốt ở trước mặt Phác Thái Anh nói gì, đỡ phải nói mình nhiều chuyện, suy nghĩ ngày mai nên đi tìm tên Lưu Văn kia nói một chút mới được.
Nghĩ xong, nháy mắt thì ngủ.
Phác Thái Anh nghe nàng ngủ, trong lòng lại tức giận, nàng làm sao ngủ ngon như vậy, không quản mình.
Lạp Lệ Sa mất ngủ mấy ngày, vừa ngủ cảm giác sâu, ngay cả Phác Thái Anh đứng lên cũng không phát hiện.
Phác Thái Anh ngồi ở giường nhìn Lạp Lệ Sa, nhìn một chút lau nước mắt, một hồi mệt nhọc, trở lại ngủ.
Sáng sớm Lạp Lệ Sa đứng dậy đi tìm Lưu Văn, Phác Thái Anh không nhịn được đi theo, nếu không nói Lạp Lệ Sa ngu xuẩn, có người đi phía sau không có phản ứng.
Phác Thái Anh thấy Lạp Lệ Sa tìm tới Lưu Văn thì kinh ngạc, trốn ở một bên không làm bọn họ phát hiện.
Lạp Lệ Sa vốn không phải người vòng vo, thấy Lưu Văn vào thẳng vấn đề.
"Ngươi cùng Anh nhi xảy ra chuyện gì?"
"Giữa nam nữ còn có xảy ra chuyện gỉ?
Nên chuyện gì xảy ra đều xảy ra."
Lưu Văn khinh thường nói.
"Ngươi đừng cùng ta chơi đùa gì.
Ngươi nếu như chỉ muốn đùa bỡn nàng, ta khuyên ngươi cách xa nàng."
Lạp Lệ Sa thấy Lưu Văn bộ dáng con nhà giàu, cảm giác không có thể phó thác, suy nghĩ lại mình, đại khái vẫn là so với mình đáng giá phó thác.
"Nếu ta muốn thành thân với nàng, ngươi có thể buông tay?"
Lưu Văn nghe giọng Lạp Lệ Sa, hai phu thê xảy ra vấn đề, quả nhiên Phác Thái Anh suy nghĩ giống mình, coi thường Lạp Lệ Sa, người ngu ngốc thật đáng thương.
"Chuyện của ta không mượn ngươi xen vào, nếu ta biết ngươi khi dễ nàng, ngươi chờ chết đi."
Lạp Lệ Sa cắn răng nghiến lợi để lại lời độc ác.
"Hừ, ngươi ở trong tù không đủ sao, nếu không phải nhìn Anh nhi có phân lượng, ta lười để ý ngươi.
Ta muốn thành hôn lấy nàng làm thiếp hay thê, hoặc một đêm phong lưu, ngươi không nên xen vào.
Ngươi có bản lãnh quản tốt nàng nha, cùng ta đùa bỡn cái gì.
Khó trách nàng không thích ngươi như vậy, trừ chơi xấu ra cái gì cũng không có."
Lạp Lệ Sa quả thực không nhịn được, động thủ, Lưu Văn là công tử bột, làm sao đánh lại, không đánh lại nữ nhân Lạp Lệ Sa.
Mấy ngày trong lòng Lạp Lệ Sa đè nén quá lâu, bị người gợi lên không biết nặng nhẹ.
Phác Thái Anh rất sợ nàng đem người đánh chết, vội vàng đem nàng kéo ra, có chút tức giận.
"Lạp Lệ Sa, nàng làm gì!"
Lạp Lệ Sa nhìn chằm chằm nàng không nói gì, không một tiếng động đi mất, Lưu Văn dĩ nhiên sẽ không đuổi theo đòi đánh.
Phác Thái Anh không có đi theo Lạp Lệ Sa, nghĩ đến Lạp Lệ Sa đi nha môn, đi qua cửa hàng xem tình hình, ở cửa hàng nhìn một chút mới trở lại nhà, lại thấy Lạp Lệ Sa ngồi ở trong sân đang xé sách, Phác Thái Anh đi tới, Lạp Lệ Sa đem sách giấu sau lưng, Phác Thái Anh cố ý vẫn nhìn chằm chằm vào sau lưng Lạp Lệ Sa, Lạp Lệ Sa có chút kỳ quái quay đầu xem Phác Thái Anh đang nhìn cái gì, Phác Thái Anh nhân cơ hội nhìn sách trên tay Lạp Lệ Sa, nhìn bị xé tan tành kia là Kinh thi, Lạp Lệ Sa xé Kinh thi làm gì?
Lạp Lệ Sa không nhìn thấy thứ gì, cầm sách rời đi, Phác Thái Anh nghĩ đến chuyện buổi sáng, biết nàng thực sự để ý trong lòng mới buồn khổ như vậy, không nghĩ cúi đầu trước, cũng không để ý đến nàng.
Đến buổi tối, Phác Thái Anh nằm ở trên giường xoay trái xoay phải, đợi không được Lạp Lệ Sa trở về phòng, đứng dậy đứng dậy hỏi A Bình, người nọ cuối cùng ngủ ở trong thư phòng.
Phác Thái Anh tức giận trở về phòng, trằn trọc trở mình làm thế nào cũng không ngủ được, đứng dậy đi tìm Lạp Lệ Sa.
Lạp Lệ Sa nằm ở trên giường nhỏ xoay mặt bên trong, Phác Thái Anh vừa vào cửa, nàng liền biết, chẳng qua là nàng không biết Phác Thái Anh tới làm gì.
Phác Thái Anh cởi ngoại bào treo lên, cũng nằm giường nhỏ, chui vào chăn Lạp Lệ Sa, từ phía sau lưng ôm Lạp Lệ Sa, không nhịn được khóc lên.
"Lệ Sa, nàng không ôm ta, ta không ngủ được."
"Ta không ôm nàng cũng không ngủ được."
Lạp Lệ Sa thấy nàng ôm mình, cảm giác mình thật sự quá đáng, lại nghe lời này, thật sự đau lòng tự trách không dứt, vội vàng xoay người đem Phác Thái Anh ôm vào trong ngực, cúi đầu hôn trán Phác Thái Anh.