Cập nhật mới

Khác THIÊN SẮC ĐỒNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
181334609-256-k463064.jpg

Thiên Sắc Đồng
Tác giả: annhien890
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nếu chàng là dòng nước lạnh lẽo, ta nguyện làm cá ngàn đời sống trong nước.

Nếu chàng là bầu trời xa rộng lớn, ta nguyện làm cánh chim muôn bầu bạn cùng chàng.

Nếu chàng là quỷ vương, ta nguyện làm ma nữ, trở thành đôi quỷ ma ai ai cũng khiếp sợ!

Bởi vì, chúng ta tìm được nhau không dễ dàng!
.......

Hai mắt hắn khẽ nhắm như không để ý đến những việc đang diễn ra xung quanh.

Đan Tâm chỉ nhìn thấy một nửa bên mặt của hắn nhưng đủ để biết khuôn mặt ấy đẹp đẽ đến mức nào.

Từng nét, từng nét hòa quyện gọn gàng tinh tế đến nao lòng.

Từ đuôi mắt của mặt bên kia đến cằm đã bị che bởi một cái mặt nạ màu vàng đồng.

Mặc kệ, nó càng làm tăng sự bí ẩn của nam nhân kia.

Phải nói, Đan Tâm mê mẩn đến quên hết thảy mọi thứ trên đời.

Chính bản thân nàng cũng không biết mình mê trai đến vậy.
...........



sắc​
 
Thiên Sắc Đồng
CHƯƠNG 1. TỈNH LẠI TRONG CƠN MÊ


Nhan Đan Tâm, nhị tiểu thư phủ Nhan nguyên soái vừa mới được tìm thấy trong hồ nước Xuân Triều, chỉ còn lại nửa cái mạng.

- Tiện tì, không phải ngươi nói đã chính tay chôn ả ở sau núi?

Tại sao hiện tại lại xuất hiện trong hồ Xuân Triều?

- Đại tiểu thư tha mạng!

Nô tỳ xác định đã làm như vậy, không dám nói dối nửa lời!

- Đáng chết!

Còn già mồm.

Nhan Ngọc Cẩm mạnh tay tát vào mặt ả nha hoàn đang quỳ bên dưới, mạnh đến nỗi nha hoàn ngất xỉu.

- Đại tiểu thư, chuyện này phải xử lý thế nào?

Dương quản sự cúi thấp người, cẩn thận thăm dò ý kiến.

Nhan Ngọc Cẩm hai mắt xoay quanh, nghĩ ngợi.

- Chuyện này không gấp được, phải xem tình hình Đan Tâm như thế nào, dù sao nàng ta cũng chỉ nhìn thấy ả này thôi.

Bất quá nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta đều đổ hết lên đầu ả!

Nhan Ngọc Cẩm bồi thêm cho nha hoàn bên dưới mấy đạp rồi bực tức đi vào trong, trước khi đi còn dặn dò Dương quản sự:

- Trông chừng ả cho tốt!

Có chuyện gì ta trị tội ngươi!

- Vâng!

Đại tiểu thư xin yên tâm!

----

- Tâm nhi, con tỉnh rồi!

Lâm Đan Đàm nước mắt ngắn dài xoa xoa đầu nhi nữ.

Nhìn một thân yếu ớt xanh xao nằm bẹp trên giường, bà không khỏi không đau lòng.

Từ nhỏ, Đan Tâm đã hay bệnh, nay đột nhiên gặp đại nạn xem chừng không chết đã là may mắn, không biết có ảnh hưởng gì hay không?

- Ta còn sống?

- Đúng rồi!

Đúng rồi!

Đã không sao rồi!

Đôi chân mày đen hơi nhíu lại, nàng đưa mắt nhìn xung quanh, lại lắc lắc đầu vài cái kinh ngạc.

Đan Tâm nhìn người phụ nhân trước mặt, từ đầu đến chân bà đều toát lên một loại khí chất cao quý, tuy đã lớn tuổi nhưng vẫn còn rất xinh đẹp.

Mà điều đáng nói là bà ấy lại vận một bộ trang phục cổ đại!

Nhìn xung quanh căn phòng, Đan Tâm chỉ nghe hơi thở cổ xưa từ những đồ vật bóng loáng.

- Tâm nhi, con làm sao vậy?

- Cái này...đang đóng phim sao?

- Tâm nhi, con nói cái gì?

Đóng phim gì?

Con làm sao?

Thái y, thái y...Người đâu mau mời Phùng Thái y sang đây giúp ta, nhanh lên!

- Thái y?

Sau một hồi xem qua xem lại, hỏi tới hỏi lui, Phùng Thái y cuối cùng cũng có kết luận:

- Nhị tiểu thư có lẽ bị kích động, ảnh hưởng đến thần kinh, xảy ra tình trạng mất trí nhớ.

Nhị phu nhân nên để tiểu thư tĩnh dưỡng cho tốt, uống vài ngày thuốc của ta xem chó chuyển biến gì không.

"Trời ạ!

Hết Thái y, rồi Nhị tiểu thư, rồi thì phu nhân.

Chẳng lẽ...xuyên không rồi sao?"
 
Thiên Sắc Đồng
CHƯƠNG 2: HỒN NGỌC


Một mình trong phòng, Đan Tâm cố nhớ lại chuyện gì đã xảy ra.

Nhân ngày lễ được nghỉ phép, nàng cùng với mấy người bạn thực hiện một chuyến phượt về vùng núi Hưng Hóa.

Ở đó phong cảnh hữu tình, người đến người mê.

Trong lúc khám phá, nàng nhặt được một miếng ngọc...hẳn là ngọc cổ.

Vốn có học qua chút Đông y, lại thích tham khảo sách cổ nên nàng đọc được mấy dòng chữ trên ngọc: "Thiên hạ rộng lớn, không có tri âm, một đời cô độc".

Đan Tâm ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên lại thấy thương cảm cho chủ nhân của miếng ngọc này.

Tuy nhiên nàng lại khá vui vẻ, miếng ngọc này hẳn giá không tồi.

Nàng lao đi lớp bụi, càng chùi thì ngọc càng sáng lên trông thấy, phải là ngọc thượng hạng!

Đột nhiên miến ngọc rơi khỏi tay Đan Tâm, nàng hốt hoảng bắt lấy, vô tình trượt chân rơi xuống vách núi dựng, nàng chắc chắn rằng mình không sống được nữa!

Không ngờ, hiện tại nàng không những sống mà còn có chuyến "phượt" có một không hai.

Ở hiện đại, nàng không cha không mẹ, sống trong cô nhi viện.

Nàng thông minh từ nhỏ nên được các mẹ cho đi học đến nơi đến chốn.

Kết quả Đan Tâm tốt nghiệp ngành y với tấm bằng xuất sắc, được nhận vào một bệnh viện có tiếng trong thành phố làm việc, đã cứu sống không biết bao nhiêu người.

Đan Tâm giơ tay mình lên xem, đúng là tay của nàng, còn có vết son nhỏ ở lòng bàn tay, nhưng xem ra nó nhỏ và mềm mại hơn nhiều.

Nàng bật dậy rời giường tìm đến chiếc gương trên bàn, Đam Tâm suýt thì ngất đi.

Trong gương là dáng vẻ của nàng khoảng chừng mười một, mười hai năm về trước, lúc nàng mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi.

Trời thần mây biển ơi, nàng không nghĩ xuyên qua rồi lại có thể trẻ ra như vậy.

Ở hiện đại, thanh xuân nàng chỉ có học và học, nàng luôn cố gắng học thật giỏi để giành học bổng, bớt đi gánh nặng cho các mẹ.

Để đến khi quay đầu nhìn lại nàng đã sắp bước đến tuổi ba mươi.

- Tiểu thư, tiểu thư, người làm cái gì vậy?

Đan Tâm vui vẻ lắc đầu.

Lúc nãy người chăm sóc nàng chắc hẳn là mẹ, được gọi là phu nhân, nàng còn được Thái y khám bệnh, hiện tại được nữ nhân trước mặt gọi là tiểu thư, xem ra xuyên về đây thân phận của nàng không hề thấp kém mà là loại quý nữ danh gia.

- Ngươi là nô tì của ta, đúng không?

Tiểu nữ nhân trước mặt mừng muốn rơi nước mắt:

- Tiểu thư, người nhớ Mặc Nhi sao?

Tiểu thư thật sự nhớ Mặc Nhi!

Lão gia phu nhân tiểu thư không nhớ mà lại nhớ Mặc Nhi sao?

Nhìn tiểu nữ nhân vui vẻ như vậy, Đan Tâm cũng không muốn để nàng mất hứng:

- Mặc Nhi bên cạnh ta rất tốt, làm sao mà ta quên được.

Lần này ta gặp đại nạn, quên đi rất nhiều thứ, ngươi phải bên cạnh nhắc nhở ta có biết không?

Mặc Nhi lao nước mắt, gật đầu:

- Mặc Nhi biết rồi, Mặc Nhi sẽ luôn luôn ở bên cạnh tiểu thư, không để chuyện xấu xảy ra với tiểu thư nữa!

Lần này cũng tại Mặc Nhi lơ là cho nên tiểu thư mới xảy ra chuyện, tiểu thư xin trách phạt Mặc Nhi!

Đan Tâm hơi hơi nhíu mày nghĩ ngợi.

Cũng đúng, nàng xuyên qua là nguyên thân nguyên thể, vậy Nhị tiểu thư thật sự đang ở đâu?

- Mặc Nhi, nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra?

Mặc Nhi cúi đầu, từng lời kể ra đều mang một chút ân hận:

- Hôm đó Mặc Nhi cùng tiểu thư xuất phủ đi dạo hồ Xuân Triều, không biết tại sao Mặc Nhi lại ngủ quên mất, khi tỉnh dậy không thấy tiểu thư đâu nữa.

Tìm kiếm suốt ba ngày ba đêm cũng không thấy người, không ngờ tiểu thư ở dưới hồ những bao nhiêu ngày mà vẫn...

Âu cũng là may mắn, nếu tiểu thư xảy ra chuyện gì, Mặc Nhi có mấy cái đầu cũng không đủ chết!

Xem ra nhị tiểu thư thật sự đã quy tiên rồi.

Nhưng nếu nàng cũng chết dưới hồ ấy, lẽ nào lại không tìm thấy xác?

Những ba ngày ba đêm cơ mà.

Chuyện này ắt hẳn có điều chi khuất tất.

Tuy không rành lắm, nhưng qua những bài học lịch sử, những câu chuyện kể của đứa bạn ở cùng ký túc xá có đam mê sử học thì Đan Tâm cũng biết những gia đình quyền thế như Nhan gia thì việc tranh đấu giành thế lực, hãm hại nhau xảy ra như cơm bữa.

Có lẽ nhị tiểu thư vắng số, không vượt qua được cạm bẫy thế nhân.

Nhưng hiện tại, nhị tiểu thư chính là nàng, trong cơ thể của tiểu nữ tử mười bảy tuổi là cái đầu nhạy bén thông minh của đại nữ nhân hai mươi tám tuổi, lẽ nào lại không thể chống đỡ bảo vệ bản thân.
 
Back
Top Bottom