Cập nhật mới

Khác Thiên Mệnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
237301964-256-k710204.jpg

Thiên Mệnh
Tác giả: dangok52
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lý Thánh Tông vị vua anh minh thần võ của vương triều Lê Sơ nổi tiếng Việt Nam
Đằng sau câu chuyện của vị vua này là một bức tranh tàn khốc của cuộc chiến mang tên " Thiên Mệnh "



cungdau​
 
Thiên Mệnh
Nhắc lại chuyện xưa


Ngày 27//7/1442 (năm Nhâm Tuất), Thái Tông hoàng đế đi tuần ở miền Đông, duyệt quan ở thành Chí Linh, Hải Dương.

Đại công thần nhà Lê sơ Nguyễn Trãi hay tin đã đón ngự giá ở chùa Côn Sơn , nơi ở của Nguyễn Trãi khi đã thôi việc triều chính .

Thái Tông ngự giá an toạ , ban ngồi cho Nguyễn Trãi , rồi hàn huyên bảo

" Năm xưa tiên đế cùng với khanh chinh chiến sa trường , giành thiên hạ về tay dân ta, nay cảnh còn người mất , trẫm quả thực đau lòng "

" Bệ Hạ nén đau thương , thiết nghĩ Tiên Đế trên trời linh thiêng nhìn thấy Bệ Hạ anh minh thần võ , là phúc của dân ta sẽ an lòng mà phù hộ cho Đại Việt ta cương thịnh truyền đến nghìn đời "

Thánh Tông nhìn Nguyễn Trãi với đôi mắt trầm tư , sắc bén hồi lâu rồi nói tiếp

" Khanh và Tư Mã Ý thật rất giống nhau"

Nguyễn Trãi đổi sắc , quỳ xuống mà lạy

" Xin thánh thượng minh giám "

"Khanh mau đứng lên đi, tuổi tác đã cao cần gì tiểu tiết " nói rồi cười trong sảng khoái

"tạ bệ hạ ân điển "

"Khanh biết vì sao ta nói như vậy ko?"

" Thần ngu muội , mạn phép hỏi ý thiên gia "

" Khanh và hắn đều thông minh , thức thời .

Biết đâu Khanh cũng làm nên chuyện lớn?"

" Xin thánh thượng minh giám , thần một lòng trung thành với hoàng thương"
 
Thiên Mệnh
Hồng nhan hoạ thủy


" Trẫm cũng hiểu lòng khanh , nay triều đình còn một số loạn thần tặc tử ỷ công cao cậy thế hiếp người ngay dưới chân Thiên Tử quả thực không coi trẫm và vương pháp ra gì , thật đáng hận " Thánh Tông nghiến răng mà bảo

" Bệ hạ bớt giận , nay bệ hạ đã có lòng chấn hưng , sớm muộn cũng sẽ thành , là phúc đức của dân ta "

Nói đoạn , Nguyễn Trãi bảo người thiếp dâng trà .

Người thiếp này ko ai khác , chính là Nguyễn Thị Lộ người từng giữ chức Lễ Nghi Học Sĩ khi Thái Tông mới lên ngôi .

Thái Tông thấy Lộ , liền nổi lại tình xưa , mà bảo với Lộ rằng

" Nàng vẫn thật đẹp như ngày nào "

Lộ mỉm cười khoe đôi má đào cúi tạ long ân

Đoạn Thánh Tông bảo Nguyễn Trãi : " Trẫm xuất cung đã lâu , có nhiều chuyện trong cung cần Trẫm quyết , nay phải hồi giá về kinh để lo liệu , nay thấy khanh có lòng trung trinh như vậy , trẫm muốn khanh về triều trông coi việc nước, há phỏng như vậy có được ko?

" mắt vẫn ko rời Nguyễn Thị Lộ

Nguyễn Trãi dập đầu rồi bảo

" Khởi bẩm thánh thượng , thần tuổi cao sức yếu , đã ko thể giúp gì cho thánh thượng , chỉ mong thánh thượng gần trung lương , xa gian tà , đấy là phúc của muôn dân ta , cũng là mong muốn của tiên đế ở trên trời.

Vi thần thì không thể giúp được , nhưng nàng ấy thì có thể giúp việc cho thánh thượng "

" khanh đang bảo Thị Lộ sao " Thánh Tông trồ mắt tỏ vẻ ngạc nhiên

" Nàng thiên tư đĩnh đạc , đã từng phụ giúp thần nhiều chuyện lớn nhỏ , lại từng làm học sĩ trong cung phụ giúp bệ hạ ngày trước , tin rằng có thể gánh vác san sẻ cho bệ hạ một phần gian lao "

Thánh Tông mừng rỡ cười bảo " Ý của khanh chính hợp ý trẫm " rồi quay lại nhìn Lộ bảo " Ý của nàng thế nào ?

"

Lộ khẽ cười , ra chiều khó nghĩ rồi bảo rằng " Thân đã là thiếp của phu quân ( ý chỉ Nguyễn Trãi ) nào dám ko nghe , nếu đây đã là thánh ý nguyện nghe theo sự xắp xếp của Bệ Hạ "

" Được , nếu vậy nàng sẽ theo ta bãi giá về kinh giúp ta lo chuyện nước"

Thánh Tông nói xong quay qua bảo Tiểu Minh , thái giám thân cận của mình lúc ở Đông Cung " Truyền ý chỉ của trẫm , lập tức bãi giá về kinh , Vinh Lộc Đại Phu tuổi cao sức yếu nhưng vẫn nghênh giá , thật biết đạo trời , ban thưởng 1000 lượng vàng , 1000 lượng bạc .

Mọi chuyện liên quan đến Đông Đạo và Tây Đạo do Nguyễn Trãi coi xét , có quyền tiền trảm hậu tấu "

Nguyễn Trãi cúi đầu lạy nói " Tạ Hoàng Thượng ân điển "

Thánh Tông nhìn Lộ không rời mắt rồi bảo " nàng hãy chuẩn bị đi , tối nay chúng ta bãi giá về kinh "

Thị Lộ cúi đầu rồi xin phép Thánh Tông " xin Hoàng Thượng cho thần thiếp nói vài lời từ biệt với phu quân "

Thánh Tông nhìn Nguyễn Trãi lạnh mặt bảo " được , nhưng phải nhanh lên đấy , ngự giá sắp rời đi rồi" đoạn , bước ra ngoài

Còn lại Thị Lộ và Nguyễn Trãi , Lộ bùi ngùi râm rức khóc " lần này từ biệt , ko biết bao giờ mới có thể gặp lại phu quân , ơn nghĩa của phu quân thiếp đời đời ghi trọn , tuy chỉ là tiểu thiếp nhưng phu quân đối xử với thần thiếp rất tốt , nếu ko có phu quân , thiếp giờ chỉ là một dân phụ bán chiếu ngoài đường "

Nguyễn Trãi cầm tay bảo

" kể từ giờ coi như ta hết duyên với nàng , đoạn đường sau này nàng phải tự đi lấy , nhớ tránh những chuyện thị phi nơi cung đình , phò vua giúp nước giữ cái đạo làm tôi ,có chuyện gì cũng phải tự mình cứu lấy mình , nhớ chưa "

Lộ khóc oà rồi bảo " Thiếp nhớ rồi "

" Không còn sớm nữa, nàng mau đi chuẩn bị theo ngự giá hồi cung kẻo hoàng thượng nổi trận lôi đình không hay cho ta với nàng "

Đoạn sai người hầu sắp xếp đồ cho Lộ chuẩn bị hồi kinh
 
Back
Top Bottom