Khác Thiên Mệnh Khả Biến

Thiên Mệnh Khả Biến
38 : Đổi giám thị khẩn cấp


Kì thi tốt nghiệp Tiểu học, gồm 3 môn Văn, Toán và Thể dục.

Học sinh chỉ cần thi qua 1 trong 3 môn là đỗ.

Tất nhiên, những ai muốn thi cả 3 môn hay 2 môn, đều được.

Vì vậy, lịch thi 3 môn không trùng nhau.

Toán và Thể dục, đã thi trong ngày hôm qua.

Đặc biệt là môn Thể dục, thằng Cường đã phá kỉ lục của trường, nhận được học bổng toàn phần.

Đối với đám học sinh nhà giàu, học bổng toàn phần của nhà trường, chẳng đáng bao nhiêu, chỉ có 50 hào, tương đương với 5000 xu.

Nhưng đối với con nhà lao động, 5000 xu là cả một gia tài.

Và mọi người đều nhớ rằng, 50 hào này đã được đem ra đặt cược cho vụ tỉ thí vào chiều nay.

Nhưng, ai cũng biết, so với số tiền cược cho trận đấu này, 50 hào chả là cái gì.

Tỉ lệ cược cho thằng Văn là 1 chọi 18.

Tức là, nếu thằng Văn thắng, Linh sẽ có 10 800 hào, tức là 1 triệu tiền xu.

Con số này khiến nhiều đứa không dám tính nữa.

Lại nói, tin đồn Trần Thiên Anh dạy võ cho Vương Thành Văn cũng đã lan truyền rộng rãi.

Rất nhanh, người ta tra ra được ngay, Trần Thiên Anh chính là anh họ của Trần Phương Linh, chuyện này trước đây rất ít người biết, nhưng cũng không phải là chuyện tuyệt mật gì.

Tất cả những đầu óc mang thuyết âm mưu đã xâu chuỗi mọi thứ lại, Trần Phương Linh cố tình đem sắc đẹp của mình ra quyến rũ 2 thằng con trai, một thắng béo khoẻ, một thằng gầy yếu, rồi lại kích động 2 đứa thách đấu nhau.

Khi đó, các nhà cái ngây thơ bắt đầu nhảy vào cuộc.

Con số 1 chọi 18 cũng là do nhà cái hô lên đấy, vì lúc đó tỉ lệ đặt cho thằng Văn quá ít.

Đúng lúc này đại tiểu thư xuất cả gia tài 600 hào ném vào mặt các nhà cái, khiến bọn nó mừng húm như bắt được vàng.

Nhưng âm thầm đằng sau, đại tiểu thư lại nhờ anh họ mình, Trần Thiên Anh, thiên tài võ thuật của cả trường Kình Ngư, dạy võ cho thằng Văn.

Nhiều người nói rằng, chỉ trong 1 tháng thì dạy dỗ làm sao nổi một thằng còi để đánh với một thằng béo, mà thằng béo đó còn học võ từ trước.

Vậy là các thuyết âm mưu lần 2 nổi lên, cho rằng đại tiểu thư Trần Phương Linh vốn đã đào tạo Vương Thành Văn từ nhiều năm rồi, Vương Thành Văn vốn là gia vệ bí mật cho Trần Thịnh, đào tạo bài bản, võ nghệ cao cường.

Vì một trận chiến này, mà đại tiểu thư đã âm thầm chuẩn bị nhiều năm trời.

Rồi các kiểu thuyết âm mưu lần 3, lần 4, nào là thằng Cường cũng là diễn viên phụ, nào là có các nhà cái đểu ngầm kích động tăng tỉ lệ chọi, vân vân.

Cuối cùng, thằng Cường tím tái vì những lời bàn tán, các nhà cái nghi kị lẫn nhau.

Đám nhà cái này vốn chỉ là đám học sinh nhà giàu hùn vốn lập kèo cá độ trong trường mà thôi, nhưng nhiều năm hợp tác vốn đã rất trơn tru, nay chỉ vì một vụ đánh nhau của trẻ con mà chia rẽ.

Bất kể nói sao, chỉ trong 2 ngày, tên tuổi của đại tiểu thư Trần Phương Linh vang dội không chỉ trong trường Kình Ngư, mà còn khắp các học viện khác của Hải Thành.

“Cháu ngoại của Phạm Viết Phương!”

“Con gái cưng của Trần Thịnh, tương lai sẽ nắm giữ một nửa Hải Thành trong tay!”

“Mới 11 tuổi mà đã dàn xếp ra cả đại kế hoạch!”

“Cô bé năm ngoái mới lớp 4 còn được giải Khuyến khích Học sinh giỏi Văn cấp Thành phố.

Má ơi, ta từng đọc Văn của bé, văn phong êm dịu ngôn từ trong sáng, ta còn tưởng Tiểu thiên thần giáng xuống thế gian, ta đã quyết định độc hành 10 năm chờ cô bé lớn.

Nào ngờ, hoá ra là một Tiểu Quỷ!”.

“Nào phải là Tiểu Quỷ, là Tiểu Ác Ma!”

“Đúng thế, cháu ngoại của Phạm Viết Phương, con gái của Trần Thịnh, làm sao chỉ là Tiểu Ác Ma thông thường.

Phải là Tiểu Nữ Ma Thần!

Là con Quỷ hút máu!

Một triệu xu nha, lại chia đều cho các con em quý tộc, nói không trả nổi thì rõ ràng là nói láo, nếu trả thì lại đứt từng khúc ruột, nếu không muốn trả thì sẽ bị Hắc Long tới hỏi tội!

Cái này không phải là ép người ta vào đường cùng, chỉ là vả cho toàn bộ quý tộc một cái bạt tai, đánh văng cả thể diện xuống cống!”

“Đại tiểu thư nhà Trần Thịnh mới 11 tuổi nhưng đã muốn đánh một đòn Hạ Mã Uy cho toàn bộ các quý tộc phải khiếp sợ.

Kiểu "Chị mày sẽ là người nối nghiệp Thịnh Doanh, chúng mày đừng nghĩ thời thế sẽ thay đổi" sao.

Sư tử con vẫn không phải là mèo a.

Gầm một tiếng là lũ linh dương phải vãi cả đái”.

“Đem người ta lên Thiên đường, rồi mới dìm người ta xuống Địa ngục, cái này là đỉnh cao của sự ngược đãi a!”

“Nữ Ma Thần!”

“Quỷ hút máu!”



“Nữ Ma Thần đó sao?”

Phòng thi 302.

Thầy giám thị coi thi hôm nay cũng toát mồ hôi hột.

Tin đồn giữa đám học sinh, cánh nhà giáo cũng nghe được phong phanh.

Ma xui quỷ khiến thế nào, hôm nay thầy coi thi đúng vào phòng của...

Trần Phương Linh.

Thầy giáo phát xong đề, thấy tay mình run lẩy bẩy, chân đứng không vững.

Thầy đành đi lại loanh quanh trong phòng cho bớt run.

Nhiều lần, thầy không tự chủ được nhìn về phía Linh.

Cô bé đang chăm chú làm bài.

Gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, làn tóc mai lưa thưa...

Một tiểu nữ thần như vậy lại là Nữ Ma Thần sao.

Thầy ực một tiếng.

Đúng là thầy sống vẫn chưa đủ lâu, không thể trông mặt mà bắt hình dong.

Linh đang hí hoáy viết, bỗng ngẩng đầu lên suy nghĩ.

Cô bé thấy thầy giáo đang nhìn mình, cô khẽ mỉm cười đáp lại.

Nụ cười rạng rỡ như hoa hướng dương nở vào ngày Tết.

Nhưng trong lòng thầy giáo, nụ cười kia như đến từ địa ngục.

Trái tim thầy thắt lại.

Não thầy gia tốc chưa từng có.

“Nụ cười này, là ý gì đây?

Bảo ta mang phao cho nó, không, cho Ngài chép sao?

Nhưng ta mà vi phạm quy chế, sự nghiệp giáo dục của ta cũng tan nát a.

Ngài hỏi ta giữa sự nghiệp và tính mạng nên chọn cái nào sao?

Nhưng Ngài đã học rất giỏi rồi.

Có lẽ không phải là đưa phao cho Ngài, mà là đưa cho gia vệ của Ngài sao?

Phải rồi, gia vệ Ngài học hành rất bết bát, là muốn ta trợ giúp sao?

Được thôi, Vũ Kiên Cường ta, dù có bị kỉ luật đuổi khỏi ngành Giáo dục, cũng muốn giúp Ngài một phần nhân tình này.

Sau này, khi đã thống trị cả Hải Thành, mong ngài nhớ đến sự hi sinh của ta!”.

Thầy tên Vũ Kiên Cường, dù thầy rất nhát gan, nhưng đôi lúc thầy cũng rất kiên cường đấy.

Thầy quay sang tìm Văn.

Thằng này đang viết bài.

Viết cái chó gì nó!

Thầy thầm nghĩ, học dốt như mày thì viết được cái gì.

Có mà đang viết ám hiệu để mình tới cứu!

Trong trường Kình Ngư, tin đồn về độ dốt nát của thằng Văn vốn đã lan xa rồi.

Được thôi, nể mặt Nữ Ma Thần, tao giúp mày một ân huệ.

- Em này.

SPONSORED/QUẢNG CÁO

- Dạ?

Thằng Văn đang nghĩ ngợi, bỗng thầy giám thị tới hỏi nó.

Cả phòng thi nhìn theo, có lẽ là bắt phao, hay là gì chăng.

- Em làm bài có thấy khó không?

- Em thấy bình thường ạ.

- Trong đề có gì không hiểu cần thầy giải thích không?

- Không ạ.

- Em có thấy khát nước, hay cần gì ăn không, để thầy đi mua cho.

Thằng Văn cau mày.

Nó đang trong mạch suy nghĩ.

Ông thầy giám thị này bị làm sao vậy?

Nó thấy thật sự bị làm phiền.

Linh cũng nhíu mày, bĩu môi.

Cô bé giơ tay, nói với thầy, giọng có chút gì giận dỗi.

- Thầy ơi!

Thầy đừng làm phiền bạn Văn làm bài chứ!

Vẻ mặt này, giọng nói này, đánh vào tâm hồn thầy Kiên Cường.

Hình như thầy đã làm Nữ Ma Thần giận dỗi.

Thầy cảm thấy, đời mình coi như bế mạc.

Trời đất quay cuồng.

Thầy quay cuồng.

Thầy Kiên Cường ngã vật xuống đất, ngất xỉu.

Phòng 302, đổi giám thị khẩn cấp !!
 
Thiên Mệnh Khả Biến
39 : Hai chiếc đũa


Tách!

Tách!

Tách!

Đống đèn flash loé lên.

Hai nhà lãnh đạo bắt tay nhau.

Nam Đế Vương Vũ Hoành đứng bên phải, Quốc vương Vrahta Abdar đứng bên trái.

Khi hai người đưa tay phải ra bắt tay nhau, Nam Đế có thể chìa mu bàn tay của mình về phía ống kính.

Mu bàn tay là thể hiện của quyền lực.

Lòng bàn tay thể hiện sự phục tùng.

Tất nhiên là còn tuỳ từng hoàn cảnh cụ thể, nhưng ngay lúc này điều đó lại vô cùng chính xác.

Đại Nam và Vrahta trên danh nghĩa là những đối tác chiến lược trong khối kinh tế - quân sự Đại Nam.

Về lý thuyết mà nói, vị thế hai quốc gia là cân bằng.

Nhưng người Đại Nam nhiều khi còn không biết Vrahta là đâu, còn người Vrahta thì ai cũng biết tiếng Đại Nam, biết ăn cơm bằng đũa kiểu Đại Nam, biết hát nhạc Đại Nam.

Vị thế của hai nước như thế nào, ai cũng biết rõ.

Vũ Hoành tươi cười vỗ vai Abdar, đưa tay ngỏ một lời mời.

Buổi yến tiệc này, Đại Nam là bên tổ chức.

Cùng tham dự còn có các vị Tiến sĩ của cả hai bên.

Hai nhà lãnh đạo cùng bước tới một bàn ăn tại trung tâm.

Các vị Tiến sĩ hai bên cũng trao đổi vô cùng vui vẻ.

Hội nghị Thượng đỉnh vừa qua, đối với giới học giả mà nói, là một thiên đường.

Chưa kể tới quy mô và tiếp đãi, chỉ riêng việc ý kiến của bản thân được các cấp lãnh đạo xem xét ngay lập tức, đã làm cho họ cảm thấy được tôn trọng.

Nghiên cứu khoa học, chính là mong muốn có người lắng nghe mình.

Thảo luận Khoa học hơn 20 ngày, rốt cuộc đã có rất nhiều đề án được đưa ra để khắc phục tình trạng thiếu hụt Linh thiết.

Điển hình nhất, là sử dụng một nguồn tài nguyên mới có tính chất tương tự, và đang sẵn sàng phát triển kĩ năng khai thác.

Đặc biệt, nguồn tài nguyên này được cho rằng khó bị làm giàu hơn Linh thiết.

Linh thiết bị làm giàu chính là nguyên nhân gây nên những vụ cháy nổ khủng khiếp trong công nghiệp chế tạo.

Các món ăn dần được bày ra.

Toàn là sơn hào hải vị xứ Đại Nam.

Điển hình là các món hải sản thượng cấp tại Hải Thành.

Mọi người đã thèm chảy cả nước miếng rồi, nhưng đều ngóng nhìn về chiếc bàn của 2 lãnh đạo.

Vương Vũ Hoành từ tốn cầm lên chiếc đũa, đưa mắt nhìn Abdar.

Abdar mỉm cười.

- Xin phép ngài Nam Đế, người Vrahta vốn có truyền thống ăn bốc đã quen.

- Ta biết!

Ta biết!

Nhưng bữa tiệc này là Đại Nam ta tổ chức.

Tất cả món ăn đều theo phong cách của Đại Nam, không dùng đũa không ăn được.

Ngài Abdar học rộng hiểu nhiều, hiểu biết nhiều nền văn hoá, hẳn cũng biết sử dụng đũa chứ?

- Dĩ nhiên là tôi biết!

- Abdar tươi cười, vội cầm lấy đôi đũa - Chiếc đũa của người Đại Nam, thật kì diệu.

- Khà khà, đúng vậy phải không?

Có thể xắn, có thể chọc, có thể cắt, có thể xiên, cũng có thể gắp.

Hai chiếc đũa giống hệt nhau, dài bằng nhau, ngay thẳng, không cong queo, đó chính là đức tính của con người Đại Nam, công bằng, ngay thẳng.

Hai chiếc đũa tuy giống nhau, nhưng một chính một phụ.

Đại diện cho Âm và Dương, cho thứ bậc rõ ràng, đó cũng là Đạo của Trời vậy!

Đũa được tiền nhân bên dòng sông Mẫu truyền lại cho Đại Nam và Bắc Hà, nhưng người Bắc Hà nào có hiểu được tinh hoa của đôi đũa.

Đã thế lại còn du nhập thêm những thứ dụng cụ kì quái của Cận Tây, phá hỏng cái tinh tế của mâm cơm!

Ngài nói xem, có đúng không?

- Ngài nói phải.

Đối với tôi, chỉ cần một đôi đũa là có thể ăn được một bữa cơm ngon lành!

- Abdar cười cười.

- Khà khà.

Với một đôi đũa ta có thể gắp cả Vrahta bỏ vào miệng!

Vương Vũ Hoành cười nói.

Câu nói này, nghe rất tự nhiên, như là tuỳ tiện nói ra, lại như là một đời toan tính.

Abdar giật mình hoảng hốt, đập mạnh xuống bàn, đứng dậy.

- Ý ngài là sao!!!!

Ngay lập tức, 3 vị Tiến sĩ đã xuất hiện bên cạnh hắn, khoá chặt tay, đè hắn xuống.

Tất cả hội trường xôn xao.

Tất cả cảnh vệ, và cả các Tiến sĩ Đại Nam đều đã hành động, phong toả mọi người bên phía Vrahta.

- Đừng manh động!

Bất cứ hành động nào của các ngươi bây giờ đều sẽ bị coi là tòng phạm.

- Tòng phạm... tòng phạm gì cơ?

Trong đám người có Vishtal.

Hắn đã bị ngạc nhiên quá mức rồi.

Hắn chỉ đơn thuần theo phái đoàn Vrahta tới tham quan Đại Nam một chuyến, giao lưu học thuật với bạn bè, sau đó dùng một bữa cơm vui vẻ rồi ra về.

Sự việc tiến triển thế này, không chỉ gã, hầu như tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

Vương Vũ Hoành cười.

- Ngươi không phải là Abdar, nhỉ.

Khéo quá hoá vụng sao?

Hay là trước khi nhiệm vụ bắt đầu hắn không dặn dò gì ngươi?

Abdar vốn du học từ Cận Tây về.

Hắn quả là biết dùng đũa, nhưng hắn không có dao dĩa là không ăn được cơm đâu!

Lục soát!

Ba vị Tiến sĩ hành động chớp nhoáng.

Chiếc áo trùm ngoài của tên kia ngay lập tức bị lột ra.

Xôn xao.

- Cái này... cái này là...

- Bom Linh thiết!

- Là Linh thiết đã được làm giàu sao?

- Nhưng, lượng bom này không đủ để gây tổn thương cho một Cường giả a...

- Thằng đần, mày có còn là Tiến sĩ nữa không?

Quả bom này chỉ là ngòi kích.

Phản ứng hạt nhân dây chuyền!

Chắc chắn là còn một số lượng lớn Linh thiết được làm giàu trong bán kính 100m!

Nếu nó phát nổ, chắc chắn dù là Nam Đế cũng không thoát khỏi!

- Ông nghĩ mang số lượng lớn bom vào hội trường này dễ thế sao?

Có khi 1km quanh đây cũng không vào nổi ấy.



SPONSORED/QUẢNG CÁO

- Ha ha ha ha ha!

Giờ chết của ngươi đã điểm rồi, Nam Đế!

Ta không ngờ có một ngày chính tay ta có thể đưa tiễn cả một vị Chí Tôn Cường Giả!

Ngươi thấy sao?

Đại thủ bút chứ?

Hi sinh gần 1 nửa số lượng Tiến sĩ của Vrahta, để đổi lấy mạng ngươi.

Đám Tiến sĩ của Đại Nam chỉ là quà khuyến mãi thôi, chỉ cần không còn Vương Vũ Hoành, Đại Nam sẽ mất đi một nửa chiến lực, đúng chứ?

Ngươi vẫn tự xưng như vậy cơ mà?

Vương Vũ Hoành giơ tay ra hiệu, đám Tiến sĩ bên cạnh không dám ra tay.

Ngòi nổ này, đã không cách nào có thể huỷ bỏ...

- Anh bạn, ta nói chuyện chút nhé.

- Được thôi, ta cho ngươi vài phút cuối đời nhé, Nam Đế.

Muốn thuyết phục ta sao?

Muốn chiêu dụ ta sao?

Ta cũng muốn nghe thử, cái đám Vương tộc máu lạnh các ngươi khi sắp chết có biết van xin người khác hay không.

- Anh bạn...

- Sao?

Định hỏi ta bao nhiêu tuổi?

Nghề nghiệp gì?

Có vợ con chưa?

Có mẹ già không?

Hay thứ gì khác?

Muốn hỏi ai sai ta sao?

Tâm lý chiến à?

Muốn ta phản bội đất nước sao?

- Haizz...

Vương Vũ Hoành thở dài.

Anh bạn này cũng hơi mất kiên nhẫn quá nhỉ.

Chưa đánh đã khai.

- Anh bạn có thấy món Cá thu này ngon không?

Cá thu 6 sừng, được xếp vào Thượng phẩm Mỹ thực, lại được đầu bếp nổi tiếng khắp cả Đại Nam nấu.

Đằng nào cũng sắp chết, anh bạn thử một miếng đi, rồi nhận xét cho ta một câu.

Gã giả danh Abdar ngồi xuống.

Hắn lấy đôi đũa, gắp 1 miếng.

- Cũng ngon đấy.

Ngon hơn đồ ăn của Vrahta.

Vương Vũ Hoành cũng cầm đũa gắp 1 gắp.

- Cũng ngon, nhưng... không bằng vợ ta nấu.

- Thôi đủ rồi đấy, ngươi muốn làm ta mất kiên nhẫn phải không?

Tưởng câu giờ thì ta sẽ sợ chết chắc?

Anh hùng vì nghĩa, sợ gì cái chết!

Mà có sợ chết cũng vậy thôi, nói cho ngươi biết, công tắc cũng không nằm trong tay ta đâu.

Vương Vũ Hoành ngao ngán.

Vrahta kiếm được tên sát thủ thật bất khả tư nghị.

Là vì bọn chúng nghĩ rằng chắc chắn sẽ thành công sao?

Quả thật, kế hoạch này khá chí mạng đó.

- Đến giờ rồi.
 
Thiên Mệnh Khả Biến
40 : Hải Thành Đệ Nhất Thú Cưng


- Bạn làm được bài không?

- Mình không biết nữa.

Nhưng lúc viết mình cũng không thấy sợ hãi hay gì hết.

Chắc do mình tập trung quá.

Mình chưa kịp nhận ra thì đã viết xong rồi.

- Lúc thầy Kiên Cường ngất xỉu, cũng sợ thật ấy nhỉ?

Không biết thầy ấy có khoẻ không.

- Thầy giám thị?

Ngất xỉu?

Mình không để ý nữa...

-!!

Tên này.

Linh thầm nghĩ.

Sức tập trung của hắn ghê thật đó.

Hai đứa chưa đi được bao xa, đám học sinh đã vây quanh chật kín.

Tiếng xì xào bàn tán, chỉ trỏ.

Hai đứa tiến đến, đám đông tự giác dạt hẳn một lối đi.

Linh cũng bó tay rồi.

Cô bé chả biết vì sao lại có những dư luận đáng sợ tới vậy về mình.

Cô bé giúp Văn, cũng là vì muốn lớp mình không ai bị đúp mà thôi.

Vì mình mà Văn bị doạ đánh, cô bé cũng nhờ anh họ mình giúp đỡ mà thôi.

Rồi ở trong căng tin, đúng là cũng có chút chủ ý phô trương thanh thế, nhưng là để sau này Văn không bị bắt nạt nữa.

Mà 600 hào đặt cược, là vì cô bé tin rằng, được anh họ đáng tự hào của mình dạy dỗ, không lí nào Văn có thể thua được.

Tất cả mọi thứ, đều xuất phát từ mong muốn rất hồn nhiên, vậy mà không hiểu sao, cô bé bị đồn thổi thành Nữ Ma Thần, rồi thì Quỷ hút máu, rồi thì Bà chúa tương lai của Hải Thành.

Chưa kể đến mấy cái thứ gọi là Tranh đấu tình ái, hay gì gì đó, cô bé càng là chưa hề nghĩ đến.

Bó tay toàn tập rồi.

Uỷ khuất trong lòng, cô bé lườm đám đông, bĩu môi một cái.

Vạn chúng lại xôn xao.

Nghe đâu đó có đứa chém đinh chặt sắt rằng đêm nay thể nào cũng có vài đứa bị Bá chúa đốt nhà.

Thằng Văn cũng ngạc nhiên.

Đời nó chưa từng bị nhìn chằm chằm bởi nhiều người như vậy.

Có liên quan tới mình hay không nhỉ?

Sau khi nghĩ một hồi, không thấy mình có làm gì nên tội, nó đưa ra kết luận là chả liên quan gì tới nó.

Nó quay sang hỏi Linh:

- Mình đi căng tin ăn trưa nhé?

Dù sao tớ cũng không kịp về nhà.

2 giờ là tỉ thí rồi.

Linh cũng cười.

- Ah, đúng rồi.

Hôm nay mình cũng mang cơm hộp cho bạn đây.

Bạn ăn thật no mới có sức mà uýnh với thằng Cường được.

Lại là xôn xao.

Xôn xao dần trở thành rầm rộ.

2 giờ chiều.

Nhà thể chất.

Thầy Kiên đã mặc xong bộ đồ phòng hộ.

Võ đài đã được mang ra.

8 sợi dây được căng lên 4 cạnh.

Võ đài không lớn lắm, tầm 5m mỗi chiều.

Được đề xuất cho bạn

Muốn Em Thế Nào Cũng Không Đủ

Muốn Em Thế Nào Cũng Không Đủ

Tình Nhân Làm Ấm Giường Của Tổng Giám Đốc

Tình Nhân Làm Ấm Giường Của Tổng Giám Đốc

Đề nghị từ

Thằng Cường đứng trên võ đài.

Mặt tím tái.

Những tin đồn mấy ngày nay, như từng mũi dao đâm vào tâm hồn non trẻ của nó.

Nào là nó là chuột bạch cho đại tiểu thư kiếm tiền.

Nào là nó là thằng bị ra rìa trong cuộc tay ba tình ái.

Nào là còn chả phải tay ba gì, là người ta đang đẹp đôi nó nhảy vào phá đám.

Nào là tự dưng nó bày trò bày chuyện gì, để bây giờ ối người mất tiền oan.

Chưa kể các con em quý tộc, mất tới 1 triệu đồng xu.

Các thiếu gia công tử mở nhà cái, không dám trêu chọc Trần Phương Linh, chỉ dám đè cả họ thằng Cường ra mà chửi.

Thậm chí, nếu thua trận này, còn chưa biết gia đình nó có yên ổn không nữa.

Bối cảnh nhà nó, khấm khá hơn những nhà lao động, nhưng cũng chả phải tai to mặt lớn gì.

Thằng Cường nghiến răng kèn kẹt.

Nó không còn kiêng kị gì nữa.

Trận này, nó phải thắng.

Nó phải thẳng oanh liệt.

Nó phải cho mọi người biết, thằng Văn chả là cái đếch gì cả.

Nó phải cho Trần Phương Linh biết, nó mạnh mẽ tới đâu.

Nó phải cho Trần Thiên Anh biết, nó mới xứng đáng là đệ tử của anh ta.

Nó phải cho tất cả Hải Thành này biết, có tư cách làm trâu làm ngựa cho đại tiểu thư, chỉ có mình Phùng Huyết Cường này mà thôi!

Đám nhà cái cũng kéo tới chật cứng, mang băng rôn cổ vũ cho thằng Cường.

Nào là

“Kì đà cố lên”

“Phá đám muôn năm”

“Gái gú chỉ là phu du”

“Cướp bồ mới là chính đạo”

“Giành lấy thân phận thú cưng của đại tiểu thư!”

“Nếu mày thắng toàn bộ băng Đầu Bò mang ơn mày”

“Mày không thắng tao đốt nhà!”

“Thằng con heo, không thắng mày chết với bố”



2 giờ đã điểm.

Một đám đông khác rầm rộ bước vào.

Đi đầu là đại tiểu thư kiêm ông bầu Trần Phương Linh, sau đó là võ sĩ Vương Thành Văn.

Đi sau nữa là một đám đông, Tiểu học có, Sơ trung có, Cao trung có, giáo viên cũng có.

Trong đám đông có những đứa không tham gia cá cược, chỉ đi hóng hớt, cũng có đứa bỏ tiền cược cho thằng Cường đó, nhưng số tiền không lớn, nên chả để tâm.

Bên này băng rôn cũng không kém.

“Sức mạnh của tình yêu!”

“Đánh bại thằng mập đáng ghét”

Giảm 12 kg trong 2 tuần

Loại bỏ mỡ thừa trong 3 ngày nhờ cách đơn giản này

“Ta mãi là fan của Nữ Ma Thần”

“Ta nguyện làm thú cưng của Nữ Ma Thần”

“Ta nguyện làm đàn em của thú cưng của Nữ Ma Thần”

“Hải Thành đệ nhất thú cưng Vương Thành Văn”

“Ta nguyện theo chân Hải Thành đệ nhất thú cưng!”



Hai võ sĩ bước lên đài, bắt tay nhau.

Cả 2 đều nhìn thấy những khẩu ngữ đằng sau lưng đứa đối diện, mặt đều biểu tình khó tả.

Thầy Kiên bước ra giữa hai đứa.

- Trận quyết đấu này thuần tuý là vì thể thao.

Vì khí phách đàn ông!

Tuyệt đối không được để bị ảnh hưởng bởi bên ngoài.

Thi đấu công bằng, hết mình, thượng võ.

Nếu có sử dụng vũ khí, phải qua phong ấn.

Sử dụng vũ khí trái phép, tà thuật, gian lận, không những bị xử thua, mà còn bị đưa lên Ban Giám hiệu để kỉ luật tuỳ mức độ.

Đã rõ chưa?

- Rõ.

- Thằng Cường hét to.

Thầy Kiên liếc nhìn nó.

Hai thằng đều không dùng vũ khí, nhưng thầy thấy rõ thằng Cường đang mặc Hộ giáp cấp 5.

Cái này, cũng không khác gian lận là bao.

Thầy không hài lòng.

Thầy coi trọng tinh thần thể thao hơn tất cả mọi thứ.

- Thầy đếm từ 3 đến 1.

Sau đó trận đấu bắt đầu, rõ chưa?

- Ba.

- Hai.

- Một...

- Bốp!

Một cú trời giáng đánh thẳng xuống mặt thằng Văn.

Trọng Chưởng, đánh thẳng từ trên xuống, cộng thêm với sức nặng của thẳng mập, cơ thể gầy gò của thằng Văn bắn thẳng vào rìa võ đài.

Người nó đập vào sợi dây bao, nảy như 1 con tôm, rơi cái rầm xuống nền.

Nhưng nó không để ý được những điều đó, nó đã thấy mọi thứ mơ hồ.

Nó đã mất dần ý thức.

SPONSORED/QUẢNG CÁO
 
Thiên Mệnh Khả Biến
41 : Khuyết Nguyệt Triều Quyền


- Ăn gian!

Linh ngay lập tức hô lên.

Cô bé chạy tới chỗ thằng Văn.

- Ăn gian gì chứ?

- Nữ Ma Thần của tôi, cô em nói thế có vẻ hơi ngây thơ quá?

- Không phải lại là âm mưu đấy chứ?

Để nó giả vờ thua khiến Cường huynh đệ chủ quan đấy chứ?

- Cường huynh đệ, quả nhiên đa mưu túc trí!



Đám công tử nhà cái quang quác cái miệng lên cãi lại.

Chúng nó đang hả hê trong lòng.

Đám đông bên này cũng không vừa.

- Má.

Một còn chưa hô xong đã lao vào đánh người ta rồi?

- Quá đê tiện rồi.

Này thằng mập, ta nói cho mà biết, Bà chúa nhà chúng ta ghét nhất là lũ đê tiện biết không?

- Thôi im đi ba.

Bà chúa chúng ta vốn là rất thích đê tiện đấy.

Nhưng đê tiện kiểu này quá lộ liễu rồi, quá đáng khinh!

- Đúng vậy, đê tiện cũng phải có nghệ thuật.

Đồ hữu dũng vô mưu.

Xuống đi!

Nhận thua đi!



Linh hai mắt đỏ hoe, quay lên nhìn Cường.

- Bạn Cường, bạn cùng lớp với nhau sao bạn nặng tay vậy?

Vậy mà mình cứ nghĩ tốt về bạn.

Hoá ra, bạn hèn như vậy!

Một câu này, hơn ngàn cơn bão tuyết.

Thằng Cường cũng có chút hối hận rồi, lúc nãy nó quá xúc động muốn thể hiện bản thân.

Nhưng lỡ may, nó đánh chết thằng Văn thật, thì phải làm sao?

Quả này to chuyện rồi.

Đến nữ thần cũng hận nó.

Toàn nhà thi đấu ồn ào.

Tiếng ồn ào không rõ rệt nữa, hoà vào nhau.

Như những tiếng sóng biển.

Tai Văn văng vẳng tiếng sóng biển vỗ bờ.

Nó nhớ lại, từng cơn sóng, từng cơn gió, từng bước chân trên cát.

Nó nhớ tới, những cơn sóng dữ dội đánh ầm ầm vào bờ đá mỗi buổi tối.

Khuyết Nguyệt Triều!

Nó nhớ tới cú đánh vừa rồi của thằng Cường.

yes24 ads

Nó nhận thấy, so với Khuyết Nguyệt Triều, chả là gì hết.

Nó đứng dậy, như những lần nó bị sóng đánh té sấp mặt, nó tìm cách ngoi lên.

Một bước chân, giẫm mạnh về phía trước.

Ta phải ngoi lên.

Miệng nó mằn mặn.

Nó mở mắt ra.

Không phải là mặt nước, đứng trước nó, là thằng Cường, là đối thủ của nó.

Vạn lại câu tĩnh.

Rồi âm thanh vỡ oà.

“Thú cưng đứng dậy rồi!”

“Cố lên, thú cưng!”

“Đánh bay thằng mập đê tiện ấy đi!”

“Đúng thế, dạy cho nó biết thế nào mới là nghệ thuật đê tiện đi!”

- Văn!

Bạn chảy máu kìa!

Linh rơm rớm nước mắt, cười rạng rỡ, cô bé rút khăn mùi xoa đưa cho nó.

Văn cảm thấy mũi và miệng mình ươn ướt, nhưng nó từ chối.

Trong đầu nó hiện giờ chỉ có một suy nghĩ mà thôi.

Nó khuỵu chân phải xuống, đưa chân trái lên, giơ tay thủ thế.

Mắt nhìn thẳng.

Tay trái nó đưa ra vẫy thằng Cường.

Lại đây.

Thằng Cường nhanh chóng chuyển từ hối hận sang phẫn nộ.

Bị dư luận chửi bới như vậy, ai mà chịu nổi.

Lại thêm nụ cười vui vẻ của Linh lúc nãy đối với thằng Văn, làm trong lòng nó ngổn ngang trăm mối.

Nó bình bịch lao tới.

Từng ngấn mỡ trên người nó nảy tưng tưng.

Sàn sân đấu rung chuyển dưới bước chân nó.

Nắm tay to phạc của nó giơ lên cao.

Văn nhìn thằng Cường lao tới, như một con thú khổng lồ chồm lên người nó.

Lần này, nó đã cảm nhận rõ ràng hơn khí thế của đối phương.

Đừng nói là Khuyết Nguyệt Triều, dù là so với những đợt sóng biển yếu ớt mỗi sáng, cũng không bằng!

Nó hít sâu, chân trái bước lên, nắm tay đưa ra, tạo thành một đường xoắn ốc.

Nắm đấm của thằng Cường cũng bắt đầu giáng xuống.

Nắm tay Văn chỉ còn cách bụng thằng Cường một chút mà thôi.

Đúng lúc này, nó thở mạnh.

Từ chân phải kéo lên tới tay phải, toàn bộ vị trí: Ức chân, gót chân, gân chân, bắp chân, đầu gối, mông, hông, eo, lưng, mạn sườn, bả vai, bắp tay, khuỷu tay, cẳng tay, cổ tay, và cuối cùng là nắm đấm, trong cùng một khoảnh khắc này, phát lực!

Toàn bộ sức mạnh mà cơ thể nó có thể cung cấp!

Trong khoảnh khắc này, thứ thằng Cường nhìn thấy, không còn là thằng Văn gầy gò ốm yếu nữa, mà là một cơn sóng triều dữ dội đang ập về phía nó.

- A!

Cô Vân đã đi coi thi từ sáng, chưa trở về.

Thiên Anh đang ngồi một mình trong phòng, nghiên cứu tài liệu về Chú Thuật.

Hắn sực nhớ ra điều gì.

“Cái bao cát hôm qua, hình như mình vẫn để ở mức 116kg nhỉ?

Đánh bay cả bao cát 116kg, mà thằng bé mới chỉ 11 tuổi.

Mà thôi, hi vọng là không có án mạng”.

Bốp!

Bang!

Toác!

Phập!

Uỳnh!

Hự!...!!

Hàng loạt âm thanh vang lên gần như đồng thời, làm người ta trong giây lát khó có thể phân biệt nổi.

Có những người nhắm tịt mắt lại vì giật mình.

Khi mở ra, đã thấy trên võ đài, chỉ còn lại thằng Văn đang giữ tư thế đấm.

Tay nó run lên bần bật.

Ở góc đối diện, sợi dây bao võ đài đã đứt toác.

Phía sau, đám nhà cái ngã dúi dụi.

Có thể thấy thằng Cường mập mạp nằm đè lên cả đám.

Nó cố đứng dậy, biểu tình kinh hoảng, nhìn về phía thằng Văn.

- Mày... mày...!!

Nó thấy bụng mình lành lạnh.

Khi nhìn xuống, nó thấy áo của mình bị đã rách toác.

Hộ giáp cấp 5 bố nó cho, vốn cả học sinh Cao trung cũng phá không nổi, cũng đã thủng một lỗ to đùng.

Bụng nó quặn lại.

- Oẹ!

Toàn bộ đồ ăn ban trưa, theo nhau xổ ra ngoài.

- Oẹ!

Oẹ!

Oẹ!

Tiếng nôn khiến đám đông nhăn mặt, không dám nhìn.

Sau khi xổ hết cả dịch vị dạ dày ra ngoài, thằng Cường không còn sức lực nữa, ngã lăn xuống đất.

- Bị sao rồi?

Bị sao rồi?

Thầy Kiên ngay lập tức chạy tới.

- Không sao cả!

Chỉ bị ngất xỉu thôi!

Đám đông ồn ào.

Phía này la ó, phía kia hò reo.

- Chỉ một quyền!

- Chỉ một quyền đánh bay khỏi võ đài!

- Thú cưng vô địch!

Thằng Văn ngơ ngác đứng trên võ đài.

Nó nhìn vào nắm tay mình.

Thắng rồi sao?

Một tháng qua luyện tập, chỉ vì một đấm này sao.

Dù rằng đây chính là mục đích ban đầu của nó, nó chịu bao nhiêu gian khổ cũng là để đạt được một đấm này.

Nhưng khi đạt được rồi, nó vẫn cảm thấy một cảm xúc chưa từng có trong đời.

Mãn nguyện.

“Mẹ nói đúng. nỗ lực không ngừng là sẽ đạt được tất cả "
 
Thiên Mệnh Khả Biến
42: Ta chỉ tự vệ thôi


- Ăn hại!

- Khốn nạn!

- Toàn bộ tiền thua cược, tao đè nhà mày ra trả!

- Bốp!

Bốp!!

- Hự!

Đám công tử vừa bị đè ngã, lồm cồm bò dậy.

Thể diện đã không còn, lại nhớ tới khoản thua cược, bọn nó điên tiết.

Chúng nó không dám động vào Trần Phương Linh, càng khiếp sợ một quyền vừa rồi của Vương Thành Văn, nên bao cơn giận dữ trút cả vào Phùng Huyết Cường.

Khổ thân thằng mập, nó vừa mới xỉu đi, lại ăn vài cái đạp vào bụng, dạ dày nó quặn thắt lại, đau đớn không tả nổi.

Nó ú ớ rên rỉ, mắt trợn lên.

Cả hai phe nhìn thấy cảnh này, ai cũng hả hê.

Dù sao trong mắt mọi người, thằng này cũng là nhân vật phản diện, chơi bẩn đã đành, lại là nguồn gốc khiến mọi người mất tiền oan.

Chỉ có Linh là không nghĩ vậy.

Đối với cô bé, Văn hay Cường cũng đều là bạn cùng lớp.

Cô bé giúp thằng Văn, là vì thằng Cường hơi quá đáng, nhưng khi thằng Cường bị người ngoài bắt nạt, thân là cán bộ lớp, cô bé không thể để yên được.

Linh định bước lên, thì đã có một người đi tới trước cả cô.

Là Văn.

- Nó đang đau lắm đấy.

- Hả??

Một thằng khoá trên, người đô con, đang đạp lên bụng thằng Cường.

Nó quay lại nhìn xuống Văn.

Nó xếch môi lên hỏi:

- Tao thích đánh nó đấy, mày có ý kiến gì không?

- Đánh người là không tốt.

-!!

Vạn lại câu tĩnh.

Cái tên thủ phạm vừa đấm cho thằng mập nôn thốc nôn tháo, giờ lại dạy người ta đánh người là không tốt.

Thiên lý ở đâu!!

Thằng Văn không lấy gì làm lạ.

Mẹ nó vẫn dạy, đánh người khác là không tốt.

Vừa rồi là tỉ thí, nên không còn cách nào khác, nó phải đánh gục người ta trước khi bị người ta đánh.

Nếu được lựa chọn, nó muốn không có cuộc tỉ thí nào càng tốt.

Với lại...

- Anh đừng đánh nó được không?

- Oắt con, mày lấy tư cách gì mà sai bảo tao?

yes24 ads

Thằng to con này là con cháu một doanh nhân khá thành đạt tại Hải Thành.

Công ty của bố nó không phải quá tiếng tăm gì, nhưng cũng là phe phái của Thanh Hải, chi nhánh của Vương Nghiệp.

Trần Phương Linh nó không dám đụng thì cũng thôi, đến thú cưng của tiểu thư mà cũng dám ra lệnh cho nó?

Cái này là cố tình gây sự phải không?

Thằng Văn chỉ vào thằng Cường.

- Nó là bạn em.

-!!

Việc này Văn vẫn còn nhớ rõ.

Thằng Cường nói sau khi đánh nhau, dù thắng hay thua, nó đều sẽ mời thằng Văn đi uống nước, sau đó hai đứa làm bạn.

Nước còn chưa kịp uống đây, đã thấy thằng Cường nôn một bãi ra sàn rồi.

Nhưng thằng Văn không phải là người câu nệ.

Nước nôi gì, bạn thì vẫn là bạn chứ.

Có điều, trong mắt thằng to con đối diện, bạn bè là cái kiểu củ cải gì.

Rõ ràng là Trần đại tiểu thư mượn tay thú cưng đi gây chuyện với mình.

“Thằng Lương ấy có bố làm to lắm, vậy mà Nữ Ma Thần cũng dám động vào”.

“Còn chả đáng để đại tiểu thư phải động vào.

Rõ ràng là xuỳ chó đi cắn cho một cái”.

“Quả nhiên là Bà chúa của ta.

Mượn dao giết người.

Xuỳ chó cắn trộm.

Tay không hề vấy máu”.

“Các em nói đúng.

Thầy lăn lộn ở trường 30 năm rồi mà giờ mới nhận ra mình ngây thơ thuần khiết tới mức nào”.

“Thằng Lương ấy không phải dạng vừa đâu.

Cũng đã lớp 8 rồi, lại là thành viên Câu lạc bộ Thể hình.

Nó cũng Luyện Thể tới cấp 8 rồi, dao đâm cũng không thủng da ấy.”



Cả đám đông, học sinh lẫn giáo viên, đều xì xào.

- Đến chó mà cũng dám cắn càn!

Thằng Lương điên tiết.

Sĩ khả khuất bất khả nhục.

Huống hồ một thằng lớp 5 mà nghĩ rằng có thể ra oai được với nó.

Nắm đấm giơ lên, cũng là Trọng Quyền, nhưng mạnh hơn của thằng Cường rất nhiều.

Bốp!

Toác!

Uỳnh!

Rắc!

Hự!!

Lại là một loạt những âm thanh vang lên đồng thời, khiến người ta đinh tai nhức óc.

Chỉ thấy sau loạt âm thanh ngắn ngủi ấy, thằng Lương bị đánh dính vào tường, áo rách toác, cái bụng đầy cơ bắp cũng bị lún xuống 1 lỗ.

Gạch đá cát bụi rơi đầy lên người nó, máu hộc ra từ miệng.

Thầy Kiên lại chạy tới xem.

- Không chết!

Nhưng... xương cốt gẫy nhiều lắm.

Mau... mau gọi cho bệnh viện!

SPONSORED/QUẢNG CÁO

- Thầy à?

- Tiếng thằng Văn gọi.

- Đừng lo em ạ.

Ở đây mọi người đều làm chứng.

Không có truy tố hình sự gì đâu.

Những ngày tới em có thể trốn ở trường, dù là người nhà thằng Lương cũng không dám áp lực với Hiệu trưởng đâu!

Em...

- Ý em không phải thế.

- Thằng Văn khó hiểu, thầy Kiên nói luyên thuyên gì vậy.

- Thầy nhớ bảo người ta đem thằng Cường đi chữa trị nữa nhé.

Ngay lập tức, từ phòng y tế người ta đã đem 2 cái cáng xuống.

Thằng Lương đã ngất xỉu rồi.

Còn thằng Cường thoi thóp gượng dậy.

Khi cáng nâng lên, nó nhìn vào mặt thằng Văn, vẻ cảm kích.

Nó nhớ rõ vừa rồi ai đã ra tay cứu nó.

Nó thì thào:

- Cảm...

ơn mày.

Phùng Huyết...

Cường tao... không phải loại người vô ơn bội nghĩa.

Nhà thằng Lương có tới tìm mày, tao sẽ... ra sức... hức!

Nó đang nói dở thì ngất xỉu.

Đám công tử nhà giàu cũng thất kinh, liếc nhìn Văn một cái.

Vẻ mặt vừa có chút gì khâm phục, thương hại, lại có chút gì hả hê.

Kiểu "phen này mày toi chắc rồi".

Thằng Văn nhíu mày.

Bỗng Linh chạy ra vỗ vai nó.

- Bạn này!

Mình sẽ làm chứng cho bạn!

Mình sẽ nhờ ba mình nói giúp cho bạn!

Thậm chí nếu ba mình không đồng ý, mình sẽ nài nỉ mẹ mình.

Nếu mẹ không chịu, mình sẽ gây áp lực cho ông ngoại!

Đúng vậy, ông ngoại mình là Đại nhân vật của Đế quốc, ông lại cưng mình nhất.

Bạn yên tâm, dù gia đình anh Lương có gây áp lực gì với bạn, cứ nói với mình!

Vương Thành Văn thấy khó hiểu.

Sao ai cũng nói với nó những chuyện như kiểu “đừng lo” với lại “đừng sợ” vậy?

Nó bất đắc dĩ nói với Linh:

- Bạn đừng lo.

Gia đình anh ấy chắc sẽ không tìm mình gây chuyện đâu.

- A!

Vì sao thế?

- Vì anh ấy làm sai mà!

- Hả??

- Nếu con cái mình làm sai, phụ huynh chắc sẽ không bao che cho con mình đâu chứ?

Mẹ mình nói, mọi người đều rất tôn trọng đạo lý, sẽ không làm những chuyện vô lý như vậy đâu.

Vừa rồi, anh ấy vô cớ muốn đánh mình, mình chỉ tự vệ thôi nha.

Tên này!!

Linh thất kinh.

Không có từ gì để diễn tả cái sự ngây thơ này nữa.

Cô bé không hiểu, loại mẹ nào lại dạy con mình những tư tưởng quá thuần khiết như vậy.

Đây không phải là dỗ ngu con a, đây là đẩy con mình vào chỗ chết đó!

Không ổn rồi!

Cô bé mới 11 tuổi, lại được nuôi dạy trong nhung lụa, nhưng cũng không đến mức tin vào mấy cái điều ngây thơ đó.

Phen này thằng Văn khó sống nổi.

Người đời đồn đại thế nào, chứ Linh biết Văn chả liên quan gì tới nhà mình, mà cho dù có là thú cưng, à nhầm, người hầu của cô bé đi nữa, ba cô cũng không vì chuyện nhỏ này mà đắc tội với phía Thanh Hải.

Chỉ còn ông ngoại!

Phải làm sao để ông ngoại chịu giúp đây.

Trừ khi...

Cô bé chợt nảy ra một ý tưởng.

- Bạn cứ yên tâm.

Mình sẽ không để bạn phải chịu oan ức đâu.

Cứ tin ở mình.

Linh vỗ ngực, nói với Văn.

Thằng Văn cảm thấy mọi người đều bị làm sao vậy á.

Đúng sai rành rành như vậy, tại sao ai cũng nói chuyện với nó như thể nó sắp gặp hoạ thế kia?

“Con người, thật là khó hiểu”.
 
Thiên Mệnh Khả Biến
43 : 50% chiến lực !!


Đám học sinh đang bu quanh mấy nhân viên y tế, bỗng có một đứa hộc tốc chạy vào, vừa thở hổn hển vừa hét:

- Bật tivi mau!

Bật tivi!

- Có chuyện gì thế?

- Ngài Nam Đế...

Bệ hạ..

Bệ hạ...

Mau..

Mở tivi mau!

- Vâng!

Thưa quý cư dân của Đại Nam!

Đoàn phóng viên chúng tôi đang có mặt tại buổi yến tiệc của ngài Nam Đế và phái đoàn Vrahta.

Hiện tại, đang có một kẻ tình nghi là thủ phạm mang bom đòi ám sát Bệ hạ!

Theo thông tin nhận được, đó là một lượng nhỏ Linh Thiết được làm giàu.

Vâng, khối lượng này khi phát nổ sẽ không đáng kể, nhưng đối tượng đe doạ rằng có một khối lượng rất lớn Linh Thiết được làm giàu cất giấu trong bán kính 100m xung quanh hội trường này.

Được biết, khi quả bom phát nổ, sẽ phát sinh cộng hưởng dẫn tới phản ứng dây chuyền.

Ước tính, vụ nổ này sẽ có sức công phá vô cùng khủng khiếp.

Lúc này đây, tôi đang phải liều lĩnh có mặt tại đây để truyền tin cho các bạn.

Xin các bạn hãy tưởng nhớ đến tôi, phóng viên của đài Truyền hình Đại Nam, Hạnh Phú...

- Nam Đế!

Chết đi!

Uỳnh!!

Một tiếng động khủng khiếp truyền qua sóng truyền hình.

Khói bụi.

- Vâng!

Thưa các bạn.

Kẻ đánh bom đã phát nổ.

Nhưng tôi... tôi vẫn không sao cả thưa quý vị.

Không hề có phản ứng dây chuyền nào hết, chỉ là một vụ nhỏ thưa quý vị!

Tạ ơn trời đất.

Và Bệ hạ...

Bệ hạ kia rồi.

Bệ hạ cũng không bị sao cả.

Đúng vậy!

Bệ hạ của chúng ta tuy có bị bụi đất làm lấm lem một chút, nhưng vẫn oai phong lẫm liệt như thường ngày!

Vị Đế vương đáng kính với 8 học vị Tiến sĩ của chúng ta sao có thể bị vụ nổ nhỏ nhoi ấy làm ảnh hưởng chứ!

Và bây giờ, Thần xin mạn phép được phỏng vấn Bệ hạ vài lời...”

Bên dưới trung tâm hội nghị, là một không gian cống ngầm rộng lớn.

Quang lau mồ hôi trán.

6 container chứa đến hơn 20 tấn Linh Thiết đã được làm giàu, cất trữ tại ngay dưới này.

Phủ trên đó là những tấm kim loại làm bằng Vitalium.

Vitalium chính là loại vật chất mới được phát hiện, có khả năng thay thế cho Linh Thiết rất tốt, nhưng đáng kể nhất là khả năng hấp thu neutron gần như vô hạn, vừa không thể bị làm giàu, vừa có thể hoá giải trạng thái làm giàu vốn rất nguy hiểm của Linh thiết.

Biện pháp để xử lý Linh thiết bị làm giàu vốn có rất nhiều, không phải là chuyện gì quá khó khăn.

Nhưng vấn đề chính là, có tìm ra được số Linh thiết ấy hay không.

Nếu không có lời gợi ý của Phạm Viết Phương, hắn và Vương Vũ Hoành có thể phát giác được kế hoạch này hay không, còn khó nói.

20 tấn Linh thiết bị làm giàu, khi phát nổ, có thể thổi bay cả Hải Thành này từ cảng biển thành vùng vịnh.

Dù là Chí tôn cường giả như Vương Vũ Hoành cũng chưa chắc thoát chết.

Dàn xếp một vụ ám sát, lão Phương đã đưa ra những từ khoá gợi ý rất tinh tế.

Nhưng bản thân vụ ám sát, cũng là một từ khoá.

“Ám Sát”.

Sản lượng Linh thiết sụt giảm, đã là một chuyện được tính toán từ nhiều năm về trước.

Nó chỉ là cái cớ, để phía Vrahta có cơ hội gặp gỡ với Vương Vũ Hoành.

Ngay tại Hải Thành này.

Dù vụ ám sát thành công hay thất bại, kẻ được lợi vẫn là Trần gia.

Nếu Vương Vũ Hoành chết, Vương tộc như rắn không đầu, Đại Nam một ngày không vua.

Nếu Vương Vũ Hoành còn sống, với tính sát phạt của hắn, hắn sẽ dẫn đại quân đi chinh phục Đại Nam.

Kết quả cũng không có gì khác, Đại Nam vẫn rơi vào một ngày không vua.

Trần gia, lại có đống Linh thiết khổng lồ để chế tạo vũ khí, có thể gọn gàng chiếm lấy Vương quyền.

Nếu Vương tộc không xuất quân, mà chịu để thua thiệt về mặt vị thế, muốn dẹp loạn trong nước, xử đẹp Trần gia, thì Vrahta sẽ dẫn quân đánh úp.

Hai mặt giáp công, đánh thẳng vào Vương tộc.

Nên nhớ, ở Hải Thành hiện nay còn một nửa hạm đội hải quân và gần 1/3 các cường giả của Vrahta đang chực chờ.

Câu đố của Phạm Viết Phương gửi tới Vương Vũ Hoành, cũng là xoay quanh vấn đề đó.

Lựa chọn cảu ngươi sẽ như thế nào?

Và tuỳ vào lựa chọn đó, Phạm thị sẽ đưa ra quyết định tương ứng.

Vào hùa với Trần gia để lật đổ Vương tộc, hay trợ giúp Vương tộc đánh đổ Trần gia, hay là toạ sơn quan hổ đấu, dù thế nào, Phạm thị mới là kẻ có lợi nhất.

Một câu đố, ba Đại gia tộc, hai thầy trò, hai quốc gia.

Rốt cuộc, Vương Minh Quang chỉ là một kẻ đi ngang qua, có được cơ hội ngàn năm có một để chiêm ngưỡng một hồi nội đấu ngoại đá chốn cao tầng.

Việc của hắn hiện nay, chỉ là xử lý đống Linh thiết này.

- Báo cáo, Linh thiết đã xử lý xong xuôi.

- Có bắt được tên nào khả nghi không?

- Thưa, sạch bách không còn một dấu vết.

Nhưng tiểu đội 2 báo cáo, bọn họ phát hiện thấy một tên người Phú Sơn.

- Người Phú Sơn?

- Vâng, hắn cầm theo một thanh kiếm.

Kiếm thuật rõ ràng là của Phú Sơn Đảo, nhưng không kịp bắt lại, hiện em đang cho người đuổi theo.

- Không cần thiết, nhiệm vụ chính của chúng ta là ở đây.

Gọi bọn họ về đi.

Người Phú Sơn Đảo.

Hình như tay pháp y gì đó có nói tới.

Mà thôi, kệ đi.

Chắc chả liên quan gì đâu.

Sắp tới mới là bước quan trọng nhất trong kế hoạch, Quang thầm nghĩ.

Lúc này, người dân toàn Đế quốc Đại Nam, Vrahta, cũng như không ít người trên thế giới đang chăm chú nhìn lên truyền hình.

yes24 ads

Trong phòng thể chất trường Kình Ngư, một chiếc màn hình to treo trên tường.

Cả đám học sinh lẫn giáo viên đều chăm chú nhìn lên.

Có cả Vương Thành Văn.

Trên màn hình, là một người đàn ông, tuổi gần 40, mặc hoàng bào.

- Bệ hạ!

- Là Bệ hạ đấy!

- Nam Đế, biểu tượng sức mạnh của chúng ta!

- Một trong năm người mạnh nhất thế giới!



Đây là lần đầu tiên Vương Thành Văn nhìn thấy Nam Đế, hay đúng ra là nó nghĩ vậy.

Giữa một ông bác bụi bặm, xuề xoà bên bãi biển và một vị Đế vương nghiêm trang lãnh khốc trên truyền hình, cách biệt quá lớn.

- Hỡi toàn con dân Đại Nam!!

Giọng nói bắt đầu vang vọng, đanh thép.

Dù là trong nhà thể chất trường Kình Ngư, trong bất cứ một ngôi nhà nào, hay trên bất cứ một đại lộ, một ngã tư nào, giọng nói này vang động vào sâu trong mỗi người, khiến họ phải rùng mình.

- Hỡi toàn thể người dân Vrahta!!

Và tất cả mọi người trên thế giới!!

- Ta, Đại Nam Đế vương, Vương Vũ Hoành, có vài lời muốn nói!!

- Đại Nam, và Vrahta, chung nhau một đường biên giới, uống chung nước một con sông, ngắm nhìn cùng một bầu trời!

Đại Nam và Vrahta, vốn đã là đối tác chiến lược quan trọng trong suốt hàng trăm năm qua, người dân hai nước cũng không khác gì anh em ruột thịt!!!

- Năm vừa qua, sản phẩm khai thác mũi nhọn của Vrahta là Linh thiết đã bị sụt giảm nghiêm trọng!!

Là đối tác chính nhập khẩu Linh thiết, Đại Nam ta cũng ngày đêm lo lắng về vấn đề này.

Vương Vũ Hoành ta, càng đích thân dùng danh khí và uy tín nhỏ nhoi của mình, đứng ra tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh tại Hải Thành, cử hơn 100 vị học giả để cùng tham gia thảo luận giúp đỡ cho Vrahta.

Vậy mà!!

Vương Vũ Hoành nhắm mắt, cau mày, vẻ mặt bi thương, nắm chặt lấy trái tim mình, cúi gằm đầu xuống.

- Quốc vương Vrahta, Hoàng tộc Vrahta đã phản bội lại niềm tin của ta, phản bội lại mối giao kết linh thiêng hàng trăm năm qua, càng phản bội lại toàn bộ người dân Vrahta!!!

Hắn ngẩng đầu lên, mắt sáng quắc, giọng hùng hồn.

- Linh thiết, nguồn tài nguyên vô giá của Vrahta, bị sụt giảm nghiêm trọng, hoá ra là vì Hoàng tộc tham tàn đã vơ vét một cách ngu xuẩn, khiến nguồn tài nguyên vô giá này dần cạn kiệt!!

Hỡi người dân Vrahta, tài nguyên thiên nhiên là tài sản của tất cả các người, tài sản của con cháu các người, lý nào lại để Hoàng tộc Abdar vơ vét cho cạn kiệt?!!!

Thân là Đế vương của Đại Nam, ta phẫn nộ thay cho hậu duệ của các bạn!!

- Chưa hết!!

Lợi dụng sự đón tiếp thành tâm, khẩn khoản của nhân dân Đại Nam, của chính Vương Vũ Hoành ta, Hoàng tộc Abdar lại dàn xếp một sát thủ để mưu sát ta!

Mưu sát toàn bộ hơn 100 vị học giả Đại Nam, đồng thời là toàn bộ 118 vị học giả Vrahta đang có mặt tại đây, những người đang phải lao tâm khổ tứ, làm việc cực nhọc để giải quyết cho thứ hậu quả khốn kiếp mà Hoàng tộc Abdar gây ra!!

- Đây là đạo lý gì?!

Đây là cách hành xử thế nào?!

Lấy oán báo ân!!

Ăn cháo đá bát!!

Giết người diệt khẩu!!

Bất tín bất nghĩa!!

Đây là phản bội lại tình bạn thiêng liêng!!

Phản bội lại toàn bộ dân chúng!!

Phản bội lại Mẹ Thiên nhiên!!

Phản bội lại lời thề bên dòng Mẫu Hà 600 năm trước!!

- Mỗi tội danh đều là Nghịch Thiên Đại Tội!!

Trời không dung đất không tha!!

Nay, ta, Vương Vũ Hoành!!

Với tư cách là Chủ tịch khối kinh tế - quân sự Đại Nam, với tư cách là một người bạn trung thành của Vrahta, nén đau thương ra quyết định này!!

- Toàn bộ quân đội của Đại Nam Đế quốc, nhận lệnh!!

Chinh phạt Hoàng tộc Vrahta.

Lôi những kẻ đại nghịch bất đạo ấy ra trước công lý!!

Lời nói văng vẳng trong tai tất cả mọi người trên khắp Đế quốc.

Là tiếng bàn tán kêu la thảm thiết của người dân Vrahta.

Là tiếng ồ kinh ngạc của mọi người trên thế giới.

Tại Long Thành, trong một gia viên của Phạm thị, một lão già lọm khọm đang ngồi lim dim trên ghế, chiếc radio đặt bên cạnh.

Mắt lão lim dim nhìn lên bầu trời xanh.

SPONSORED/QUẢNG CÁO

“Hàaaa.

Chỉ vậy thôi sao?

Đây là câu trả lời của ngươi sao?

Cũng không sai...

Nhưng...

Ta đã mong chờ một thứ gì hoàn mỹ hơn...”

- Tuy nhiên!!

Giọng nói tiếp tục vang lên.

Vương Vũ Hoành đạp một chân xuống mặt đất.

Uỳnh một cái!!

Hắn đã xuất hiện trên bầu trời.

Như đã được chuẩn bị từ trước, đài truyền hình ngay lập tức đổi máy quay.

Hình ảnh Nam Đế ung dung đứng trên bầu trời lại xuất hiện trước máy truyền hình.

- Bay!!

- Đây rõ ràng là Khinh công trong truyền thuyết sao?

Chỉ có những bậc Đại Cường giả mới có thể thực hiện!

- Còn cao cấp hơn cả Đạp Không Bộ!

Đây rõ ràng là đạp lên không mà đứng!

- Không nghĩ cả đời này ta có dịp chứng kiến một Đại Cường giả bay trên trời!!

- Lần chinh phạt này chỉ nhắm vào Hoàng tộc Vrahta, không phải xâm lược toàn bộ đất nước Vrahta!!

Đội quân Đại Nam là đội quân chính nghĩa, không phải là những kẻ xâm lược!!

Bởi vậy, lần chinh phạt này, ta ra lệnh!!

- Đại Nam Đế quốc, xuất 50% chiến lực!!

Lời này vừa ra, khiến không ít người cảm thấy khó hiểu.

Không lâu sau đó, những kẻ nhanh trí, như đã nhận ra vấn đề.

- 50% chiến lực, đừng nói là...

- Là Bệ hạ!

Một mình Bệ hạ chính là 50% chiến lực của Đại Nam!!

- Bậy nào!!

Đó vốn chỉ là một lời nói đùa!

Ai dám cho là thật chứ?

- Thì đó, ông xem!!

Rành rành trước mắt đây...

Toàn Đế quốc xôn xao.

Vương Vũ Hoành ngừng lại một lát, như một vị diễn giả tạo khoảnh lặng cho đám thính giả.

Hắn chắp tay sau lưng, bộ hoàng bào của hắn bay phất phơ trong gió.

Vẻ mặt hời hợt, hơi ngẩng lên nhìn trời.

- Đúng vậy!!

Đích thân một mình Trẫm, sẽ chinh phạt Hoàng tộc Vrahta!!

Ngay bây giờ!!!!!!

Những lời kinh hô dồn dập vang vọng!

Một cá nhân, đơn độc khiêu chiến cả một quốc gia!!!

Đây mới chính là Cường giả.

Đây mới chính là Nam Đế, là biểu tượng sức mạnh của Đại Nam.

Là biểu tượng cho Vương triều vô địch mà bọn họ sùng bái.

- Nam Đế vô địch!

- Bệ hạ vạn tuế!

- Bệ hạ vạn tuế!

- Đại Nam vạn tuế!

Trong gia viên nhỏ, lão già bỗng nhiên nhỏm dậy.

- Ơ hơ.

A ha.

Ha ha ha ha ha ha....!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tiếng cười dài quanh quẩn, vang vọng, như hoà vào những tiếng tung hô
 
Thiên Mệnh Khả Biến
44 : Đại Phúc Tinh Báo chí chiếu mệnh


Trong tiếng tung hô, Vương Vũ Hoành đạp một bước vào không trung, bay vút đi.

Hắn nhắm thẳng về Vrahta.

Từ Hải Thành tới biên giới Vrahta, là 2000km.

Từ biên giới đi tới Thủ đô Vrahta, là 1000km nữa.

Đạp Không Phi Hành, với tốc độ của hắn, là 800m/s, tức gần 3000km/h.

Vậy là hơn 1 tiếng hắn mới tới được thủ đô của Vrahta.

Vương Vũ Hoành đạp thêm 2 bước về phía sau.

Kĩ thuật Đạp Không Gia Tốc.

Tốc độ của hắn lại tăng vọt gần như gấp rưỡi.

Toàn bộ đài truyền hình như đã được chuẩn bị kĩ càng từ trước, bắt đầu bật bản đồ vệ tinh lên, trình chiếu lộ trình của Nam Đế.

Đô thành Vrahta.

Toàn bộ người dân kinh đô, đang hỗn loạn.

Kẻ thì dắt gia đình chạy trốn, người thì trốn trong nhà, lại có nhiều người ra ngoài đường ngóng trông.

Giao thông thì tắc nghẽn, các phương tiện quá tải.

Tiếng bấm còi, tiếng la ó, tiếng than khóc, tiếng cãi nhau, tiếng đánh lộn, ngập trời.

Cảnh sát vốn đã chạy trước, cũng chả có ai đứng ra dẹp loạn.

Đô thành cũng là nơi Hoàng tộc cư ngụ.

Nếu Nam Đế muốn chinh phạt Hoàng tộc, không thể không tới đây.

Rất nhiều phóng viên thường trú cũng như hoạt động ngầm tại Đại Nam cũng đã giương sẵn máy quay lên trời.

Bọn họ đã phục tại những địa điểm quan trọng từ nhiều ngày nay rồi.

“Sẽ có tin sốt dẻo chờ bọn mày”, mấy tay biên tập đều hứa với bọn hắn như vậy.

Chỉ thị là chia nhau phục kích tại tất cả các tỉnh thành của Vrahta, nhưng những tay phóng viên kì cựu đều đã chiếm hết suất trong thủ đô này.

Chỉ có đám le te mới vào nghề mới phải đi các nơi khác.

Rốt cuộc thì tin sốt dẻo đã tới!

Được trực tiếp quay lại cảnh Nam Đế đích thân chinh phạt Vrahta, đây có lẽ là thành tựu cả cuộc đời báo chí của bọn hắn.

Một loạt điện thoại reo lên.

Là tin nhắn của đài truyền hình.

Ngay lập tức, rất nhiều tiếng hô lên đầy uất ức.

“Cái gì?

Bệ hạ không đi tới Đô thành sao?”

Phía theo dõi vệ tinh cũng đau đầu.

Giá mà Bệ hạ cho bọn hắn biết rõ hơn 1 ít kế hoạch, thì bọn hắn sẽ dàn xếp 1 chương trình hoành tráng hơn rất nhiều.

Nhưng hiển nhiên là không được, đây vốn là việc quân cơ tuyệt mật, phía đài truyền hình chỉ được biết 1 thông tin duy nhất thôi, phủ phóng viên khắp Vrahta.

- Hình như, Bệ hạ muốn tới Pháo đài Vira.

- Đúng rồi.

Phía đó có ai?

Gọi ngay cho tôi!

Hữu Thành là một tay phóng viên mới vào nghề.

Thường ngày hắn chỉ lon ton làm những việc rót nước mời trầu cho cả phòng, các tin hot thì cũng không đến lượt hắn săn.

Để có tiền đút miệng, hắn chỉ có thể tìm kiếm những thông tin lá cải trên mạng, ảnh lộ hàng của các sao, ảnh hot girl nào đó, viết mấy bài kiếm xu.

Sự nghiệp báo chí của một tiểu nhân vật, ảm đạm mà nhàn rỗi.

Lần này đàn anh hắn rủ hắn đi tới Vrahta.

Nhiệm vụ hình như không có gì nhiều, là chụp ảnh sao trên trời để cấp trên tổng hợp tư liệu.

Hắn được dặn phải mang 6 bộ máy quay theo người.

Hắn nói hắn không có, phóng viên quèn nha, tiền đâu mà sắm dữ thế.

Ngay lập tức, hắn được cho mượn 5 bộ máy còn lại.

Bỗng nhiên có máy để xài, trả công lại hậu hĩnh, bao chi phí đi lại ăn ở, tội gì hắn không đi.

Địa điểm của hắn nghe cũng rất nên thơ, pháo đài Vira.

Pháo đài Vira là một pháo đài rất nổi tiếng tại Vrahta, thậm chí người Đại Nam cũng biết tới nó.

Một trong 3 pháo đài kiên cố nổi tiếng trong lịch sử, được xây từ 600 năm về trước.

Nó mang một nét đẹp cổ kính của Cận Tây, dựa lưng vào núi.

Giống như một lâu đài trong câu chuyện cổ tích.

Bình thường, khách tham quan chỉ được quan sát bên ngoài, chứ không được bước vào trong.

Hữu Thành cũng vậy. lần làm việc này, hắn hạ trại cách pháo đài khoảng 1 cây số.

Đêm đêm, hắn vừa húp mỳ gói, vừa ngắm cảnh pháo đài, vừa tận hưởng khí hậu mát mẻ vùng trung lục địa.

Hắn nghĩ, đời phóng viên chỉ cần bình bình ổn ổn như vậy trôi qua, thật sự rất tuyệt.

Giờ là 3 giờ chiều.

Điện thoại réo vang.

Số máy lạ.

Ai đó?

Là phía đài truyền hình.

- Chuẩn bị toàn bộ ống kính hướng lên trời ngay!!!

Về phía pháo đài Vira!!!

- Ủa...

A!!!

Sao thế?!

- Đậu má mày không coi tin tức à?!

Mà thôi, nói nhanh này, Bệ hạ sắp đích thân tới Vira, có thể sẽ có 1 trận chiến ở đó, mày cố quay cho thật tốt nghe không, tụi tao sẽ truyền hình trực tiếp toàn bộ những gì mày quay được.

Tao cho mày 3s để giới thiệu mày là ai...

- Em... em là Hữu Thành của báo...

Được đề xuất cho bạn

101 Sủng Vật Tình Nhân I

101 Sủng Vật Tình Nhân I

Thượng Tướng!

Chị Dâu Chưa Trưởng Thành!

Thượng Tướng!

Chị Dâu Chưa Trưởng Thành!

Đề nghị từ

- Đồ ngu!!!

Sao tao lại không biết mày là ai!!

Tao bảo là chốc lên hình mày có 3s để giới thiệu mày là ai, coi như đài của tao làm phúc cho mày.

Cơ hội nổi tiếng đấy con ạ!!

Có muốn đoạt giải Báo chí của năm không?!!!

Đầu dây bên kia là Giám đốc đài truyền hình Đại Nam.

Đài truyền hình của quốc gia, thì giám đốc không thể nào không là thân hữu của Vương tộc.

Một đại nhân vật như vậy thường không rảnh hơi đi nói chuyện với mấy tên lính mới.

Nhưng lần này quá ngoại lệ rồi.

Cũng tại gã chuẩn bị sơ sót.

Bây giờ chỉ trông mong vào thằng lính mới này.

Nếu không, Bệ hạ cũng sẽ không hài lòng với chương trình của gã.

- V...vâng!!

Anh cứ tin ở em!

Hữu Thành lóng ngóng lắp đặt máy quay, nhớ lại những lần quay chụp thể thao.

Nam Đế sắp bay tới, vậy thì phải để một ống kính tele chĩa lên trời.

1 cây số, các ống kính có thể zoom tới được.

Gã cũng cẩn thận ra nổ thử chiếc xe máy.

Còn ngon.

Nếu có gì nguy hiểm quá mình còn có thể chạy được.

Trong vòng 15 phút, gã đã chuẩn bị xong xuôi.

Thật lòng Hữu Thành chỉ mong muốn Bệ hạ không tới đây, hoặc là không có đánh nhau, hoặc là đánh nhau cho nhanh nhanh rồi về.

Ta chỉ muốn sống một cuộc đời an nhàn, đăng tin lộ hàng để sống qua ngày, nào ngờ đại sự kiện cứ tìm tới ta.

Haizz.

Lẽ nào, ta là người có Đại phúc tinh Báo chí chiếu mệnh?!

Ta chả muốn đâu!

Cuộc đời, thật là bất công.

Bỗng hắn cảm thấy một luồng uy áp đè nén lên người, khiến hắn nghẹt thở.

Trên bầu trời, một âm thanh như máy bay cất cánh, bay tới đây, rất gần.

Hữu Thành ngay lập tức chĩa máy quay lên phương hướng đó.

Bệ hạ đang tới!!

Vương Vũ Hoành bay tới pháo đài Vira, hắn giảm tốc, dừng lại, đôi ủng da giẫm một bước vững vàng trên bầu trời.

Bộ hoàng bào tung bay trong gió.

Hắn đứng tại đó, quan sát một vòng.

Từ xa, hắn đã thấy một tay phóng viên chĩa ống kính lên phía hắn.

Hắn cất giọng, vang vọng khắp cả 1 vùng.

- Abdarr Kadi!!!

Hoàng tộc Abdarr!!

Bản vương đã tới, sao còn không đón tiếp!!!

Âm thang vang vọng qua ống kính, làm rúng động cả tâm thần của Hữu Thành.

Tay giám đốc truyền hình sung sướng.

Hình ảnh rất rõ nét, âm thanh rất sống động.

Tay lính mới này, được!!

- Ê thằng kia!!!

3s giới thiệu của mày đó!

- V.. vâng, thưa quý vị.

Tôi là Hữu...

Hữu Thành của tờ báo Cộng đồng.

Chúng ta.. chúng ta đang được chứng kiến...

ừm...

- Một thời khắc lịch sử!!!

- Tay giám đốc khẽ nhắc bài.

- Vâng!

Một thời khắc lịch sử thưa các vị!

Ngài Nam Đế đã đặt chân tới bầu trời trên pháo đài Vira.

Đúng vậy!

Là đứng trên bầu trời!!

Một dáng đứng thật là oai phong lẫm liệt, cao cao tại thượng!

Vì sao Ngài lại tới đây?

Tại sao Ngài lại hô tên Hoàng tộc Vrahta?

Liệu sẽ là một cuộc chiến sao?

Vâng!

Hữu Thành càng nói càng hùng hồn.

- Vâng!

Tôi cũng như các bạn, hoàn toàn không hề hay biết!

Chúng ta cùng nín thở theo dõi nào!!

Tôi là Hữu Thành, của tờ báo Cộng đồng, xin được đồng hành cùng quý vị!

SPONSORED/QUẢNG CÁO

- Moá!

Thằng này thật sự không cập nhật tin tức hả?!!

Tay giám đốc kêu trời.

Vương Vũ Hoành khiêu chiến với cả Vrahta, hẳn là toàn Đại Nam ai cũng biết.

Vậy mà tay này thân làm phóng viên lại hoàn toàn mù tịt.

Phóng viên trình độ cỡ này mà lại vớ được trận chiến này, thật sự là ông trời không có mắt!!

Nhưng mà, nói đi thì cũng phải nói lại.

- Dạ, thưa anh!

Phản hồi của khán giả gửi về.

Phóng viên dẫn rất thú vị, rất kịch tính.

Hiệu suất truyền hình đạt tới 99,5%.

Lượt xem trên mạng đã đạt tới hơn 1 tỉ lượt!!

Tay giám đốc thở dài.

Hắn lên tới vị trí này, cũng đã là do có Tiểu Phúc tinh Báo chí chiếu mạng.

Cái thằng lính mới này, chẳng lẽ còn được Đại Phúc tinh chiếu mạng hay sao?

- Vương Vũ Hoành!!!

Ngươi xâm phạm vào không phận Vrahta, ngang ngược bất kính!

Toàn bộ quân đội Vrahta, nghe lệnh ta, tiêu diệt kẻ xâm lược!!

Lời động viên này, so thế nào cũng thấy thua kém bài phát biểu của Vương Vũ Hoành lúc nãy.

Nhưng giờ là lúc chiến đấu, không ai dùng mồm để thắng cả.

Toàn bộ pháo đài Vira chấn động.

Từng tiếng kim loại vang lên.

Từ xa nhìn lại, có thể thấy rõ.

- Một hai ba...

Là 20 bệ phóng tên lửa Đất đối Không, thưa quý vị!!

Và...

3 khấu đại pháo Laser!

Hàng trăm ụ súng máy!!

Không thể tin được!!

Pháo đài Vira thường ngày chỉ là một điểm du lịch nổi tiếng, ai ngờ lại cất trữ một lượng khí tài khủng khiếp như vậy!!

- Nhưng..

Chưa hết!!

Thưa quý vị, đó là...

70 con robot cỡ trung.

Mỗi con đều cao hơn 6m.

Bên trong chắc hẳn phải có ít nhất 4 người điều khiển.

Được biết, để chế tạo một con robot cỡ trung cần tới ít nhất 6 tấn Linh thiết tinh luyện, cùng với rất nhiều các tài nguyên hiếm khác.

Ôi!!

Chu choa!!

Thật không ngờ có ngày tôi được chứng kiến nó!

Lời cảm thán của Hữu Thành lọt vào máy quay, tỏ rõ sự không chuyên nghiệp trong cái hoàn cảnh căng thẳng thế này.

Giám đốc cau mày.

Nhưng những lượt bình luận lại vô cùng thích thú.

“Anh phóng viên bình luận vui ghê”

“Y như đang xem đá bóng ấy”

“Đang căng thẳng nghe ông này bình luận... phụt cả trà sữa🙂)”



Đời thật bất công a.

Tay giám đốc than thở.

Đối mặt với một Chí Tôn Cường giả đương đại, quân lính bình thường không có ý nghĩa.

Bởi vậy, Vrahta đã phô hết toàn bộ khí tài của mình.

Phải biết rằng, số lượng khí tài bậc cao này không phải một nước chư hầu bé nhỏ có thể xuất ra được.

Vrahta có một lượng Linh thiết khổng lồ, nhưng lại thiếu thốn công nghệ chế tạo cao cấp.

Và không một siêu cường nào dại dột giao công nghệ chế tạo cấp cao cho một nước đã dồi dào về tài nguyên.

Như thế là mài vuốt cho hổ.

Chế tạo công nghệ cao, thật tình cờ, Trần gia cũng sở hữu.

- Ôi!!

Thật đáng sợ!!!

Giữa một đống vũ khí hạng nặng như vậy, Bệ hạ của chúng ta...

Bệ hạ... sẽ đối phó ra sao đây??

Ôi, cầu trời khấn phật...

Cả tính mạng của tôi nữa...

Lượt bình luận lại bộc phát chóng mặt.

Đa số đều là cười sặc trà sữa.

Sau ngày hôm nay, cười sặc trà sữa đã thành meme nổi tiếng rồi.

- A!!

Bệ hạ, ngài Nam Đế, đang lấy trong túi áo ra một cái gì đó.

Có lẽ là một cái Chí bảo Thượng phẩm nào đó chăng?

Chí bảo có thể đương cự lại hàng trăm ụ súng, 70 con robot, và 3 pháo laser chăng?

- A!!

Rút ra rồi!!

Tôi thấy rất rõ rồi!

Bệ hạ!!!

Rút ra...

Một đôi đũa?!

Ngay lập tức, hơn 1 triệu lượt bình luận phọt trà sữa, bùng phát.
 
Thiên Mệnh Khả Biến
45 : Đều là sắt vụn


Một đôi đũa, ta có thể gắp cả Vrahta, bỏ vào miệng.

Vương Vũ Hoành bình thản nhìn đội quân của Vrahta.

70 con robot đang tạo thành trận hình bao vây hắn trên không.

Pháo laser đang tích tụ.

Các ụ súng đang bắt đầu nhắm vào mục tiêu.

Đương đại Chí Tôn Cường giả.

8 học vị Tiến sĩ, 26 học vị Thạc sĩ, 100 học vị Cử nhân.

Mỗi học vị đều khiến người ta kinh hãi, nhưng ai cũng biết, khi kết hợp những học vị ấy với nhau, sự đáng sợ tăng lên theo cấp số mũ.

Liệu một Chí Tôn Cường giả có thể đối địch với một quốc gia hay không, đây chính là lần đầu tiên thế giới được chiêm nghiệm.

- Đội súng, chuẩn bị!

- Tách!!

Hai chiếc đũa gõ vào nhau, tạo nên một tia lửa.

Ngay sau đó, tia lửa ấy hoá thành một ngọn lửa đỏ rực, cháy trên đầu hai chiếc đũa.

Tự Nhiên Thuật!

Nhiều người theo dõi qua truyền hình đều đã nhận ra.

Là một phân nhánh của Pháp Sư, Tự Nhiên Thuật Sư sử dụng các kiến thức Vật lý và Hoá học, lợi dụng các yếu tố tự nhiên, tạo nên những nguyên tố.

Chuyên ngành Pháp Sư vốn là một ngành rất bao quát, một Pháp Sư không bị ràng buộc bởi bất cứ một phân ngành hay một trường phái cụ thể nào.

Trên thực tế, một Pháp Sư có thể sử dụng đa dạng rất nhiều kĩ thuật thuộc rất nhiều phân ngành, thậm chí là cả những môn học ngoài ngành.

Đa dạng, sáng tạo, khó lường.

Đó là những điểm mạnh nhất của Pháp Sư.

Vương Vũ Hoành chập hai đôi đũa lại, vẽ một hình tròn vào không trung.

Một vòng tròn lửa bắt đầu hiện ra, hắn tiếp tục vẽ.

“Đây là...

Thư Pháp!!

Không phải, là một nhánh của Thư Pháp, Văn Lực!”

“Bệ hạ, đang dùng đũa làm bút, dùng lửa làm mực, tạo nên Văn Lực, dùng Văn Lực để vẽ ra Trận Pháp!”.

“Cái này... cái này là mấy tầng Tư duy vậy?”

Tầng Tư duy!

Một khái niệm trong các chuyên ngành Hội hoạ.

Giống như những chuyên ngành Tâm lý có Tầng Vô thức.

Chia ra làm: Mô Phỏng, Tái Tạo, Kiến Tạo, Ấn Tượng, Trừu Tượng, Siêu Hình.

Trong đó, Kiến Tạo, Ấn Tượng và Trừu Tượng được đánh giá là ngang nhau, chia thành 3 trường phái Hội Hoạ lớn.

Siêu Hình, vốn là một cảnh giới không rõ ràng, còn đang gây nên nhiều tranh cãi.

Bởi đương đại, chưa ai đạt tới cảnh giới này.

Trưởng lão của Thành Bang Zenia, thống trị Cận Tây, đồng thời cũng là đệ nhất Danh hoạ đương đại, mới chỉ đạt tới viên mãn cả 3 cảnh giới Kiến Tạo - Ấn Tượng - Trừu Tượng mà thôi.

yes24 ads

Tuy nhiên, khái niệm Tầng Tư duy còn được áp dụng vào trong rất nhiều hoạt động khác.

Bởi, ngành nghề nào mà chẳng cần tư duy.

Bởi vậy, nói dùng đũa như bút, dùng lửa như mực, lại có bao nhiêu tầng tư duy, cái này chỉ là than thở cho vui mồm mà thôi.

Người Đại Nam chú trọng kết quả, không chú trọng quá trình.

Và kết quả, là Vương Vũ Hoành trong vòng 1 giây đồng hồ đã vẽ xong một cái Trận Pháp.

Hoả Trận!

Hắn cầm đôi đũa, vẩy một cái, lập tức Hoả Trận hoá thằng hàng ngàn mũi tên lửa, nhắm thẳng về hơn 600 ụ súng.

Uỳnh!!

Uỳnh!!

Tất cả ụ súng đều ngập trong lửa.

Tiếng gào thét vang vọng, ghê rợn khắp cả pháo đài.

- Vương Vũ Hoành!!

Tiếng của Abdarr hét lên phẫn nộ.

Trận chiến còn chưa kịp bắt đầu, hắn đã tổn thất một lượng lớn chiến lực.

20 bệ phóng tên lửa bắt đầu khai hoả.

70 con robot cũng bắt đầu bay tới.

- Trong thời đại của học vấn này, con người theo đuổi tri thức, chứ không theo đuổi tài nguyên!

Ta sẽ cho ngươi biết, đứng trước mặt Cường giả đích thực, đám khí tài này của ngươi không khác gì sắt vụn!!

Hắn lại gõ 2 đôi đũa vào nhau.

Tách- tách- tách!

Tách- tách!

Tách- tách- tách- tách!...

Một chuỗi âm tiết tạo nên một nhịp điệu kì lạ, vang vọng khắp đất trời.

“Đây là nhịp điệu gì vậy?”

“Sao ta thấy khó chịu quá”

“Ta cũng thấy khó chịu”

Tất cả những người đang xem truyền hình, đều nghe thấy chuỗi âm thanh này.

Mọi người cảm thấy nó rất khó nghe, trong người cứ nôn nao khó tả.

SPONSORED/QUẢNG CÁO

Vương Vũ Hoành không gõ nữa, chuỗi âm thanh vẫn quanh quẩn không tán.

Hắn xoay đôi đũa lại, nắm tay vào thành nắm đấm.

Xung quanh hắn là 70 con robot.

Hắn đấm ra tổng cộng 6 đấm, với tốc độ vô cùng nhanh.

Trên dưới trái phải trước sau.

BANG!!

Bang bang bang!!

Bang Bang!!

Bang Bang Bang Bang!!...!!

Toàn bộ chuỗi tiết tấu vừa rồi như được cộng hưởng, vang dội.

Cách đó 1km, Hữu Thành không nhịn nổi, nôn thốc nôn tháo.

Nhà đài ngay lập tức phải giảm âm lượng phát sóng.

“Đây là...

Âm Ba Quyền!”

“Sử dụng Âm Nhạc kết hợp với Quyền Pháp!

Phải rồi, Bệ hạ có bằng Thạc sĩ về Âm Nhạc đó.

Quyền Pháp thì càng là vô địch thiên hạ!

Âm Ba Quyền, có thể đưa sóng âm đi xuyên không khí, dùng sóng âm công phá đối phương, gần giống với Phá Không Quyền!”

“Nhưng đây không phải là Âm Ba Quyền bình thường.

Anh có biết, đặc trưng của Âm Ba Quyền là gì không?

Là kết hợp tiết tấu vào trong âm thanh!

Tiết tấu khó chịu vừa rồi, ta dám chắc là...”

“Tiết Tấu Thôi Miên!”

“Thật kinh khủng!

Kết hợp Thôi Miên vào Âm Ba Quyền, cả đời ta không nghĩ ra nổi, cũng không dám tưởng tượng đến kết quả nữa...”



Âm Ba Quyền, cộng hưởng với Tiết Tấu Thôi Miên, binh sĩ Vrahta không thể nào phòng bị kịp.

Hơn nữa, tiết tấu này dường như cộng hưởng với tần số liên lạc của chúng.

Những tên điều khiển robot, chịu không nổi sức công phá cả về thể xác lẫn tinh thần như thế này.

Thất khiếu hộc máu, kẻ thì ngất xỉu, đứa thì thiệt mạng.

70 con robot, không ai điều khiển, đâm sầm vào nhau phát nổ, hoặc lao đầu xuống đất.

Cùng lúc này, 20 quả tên lửa bay tới.

Bùm!!

Bùm!!

Chỉ thấy 20 quả tên lửa bay tới vị trí của Vương Vũ Hoành trên không, đồng loạt nổ tung.

Tiếng nổ làm rung cả máy quay.

Hữu Thành vừa nôn thốc nôn tháo, vừa mếu máo đứng dậy đã bị uy lực vụ nổ đẩy cho ngã dúi dụi.

Khói đen mịt mù.

Tất cả mọi người nín thở chờ đợi.

Chờ khói đen tan đi.

Thân ảnh Vương Vũ Hoành vẫn đứng sừng sững trên bầu trời, áo quần nguyên vẹn.

- Ta đã nói, tất cả đều là sắt vụn!!
 
Thiên Mệnh Khả Biến
46 : Đại Lực Giả Kim


- Báo cáo!

Tên lửa không có tác dụng!

- Cái quái gì chứ!

Quá vô lý!

Trong pháo đài Vira, các lãnh đạo cấp cao của Vrahta, do Andarr cầm đầu, đang điên đầu bàn luận.

Sự thật là dù kế hoạch đã chuẩn bị trong nhiều năm trời, vạch ra quá nhiều biến cố để chuẩn bị, nhưng diễn biến của ngày hôm nay khiến bọn hắn đau hết cả não.

Ám sát không thành, cũng thôi.

Bị Đại Nam tuyên chiến, vẫn nằm trong kế hoạch.

Nhưng một mình Vương Vũ Hoành xuất chinh, cái này.. cái này...

Đã thế, vừa mới bắt đầu cuộc chiến chưa đầy 5 phút, toàn bộ khí tài chiến tranh bọn chúng chuẩn bị, hoặc là tan nát, hoặc là vô dụng.

Đây thật sự là Chí Tôn Cường giả sao.

Đứng trước mặt hắn, mọi khí tài chiến tranh mà nhân loại phát triển hàng ngàn năm nay, đều vô dụng sao?

Giờ phút này, trong đầu mỗi người đều là hoảng loạn, mất phương hướng.

- Không còn cách nào khác, tất cả các vị Cường giả, tương lai đất nước chúng ta phụ thuộc vào các vị!

10 người đứng trong phòng đồng loạt gật đầu.

Một trận chiến này, vừa là hộ quốc, vừa là vì tương lai của đời sau.

Hỗ trợ Trần gia, lật đổ Vương tộc, nằm gai nếm mật hơn 10 năm, vét cả tài nguyên đất nước lên cho ngoại bang, cũng là vì tương lai huy hoàng của đất nước, của con cháu mình.

- Vương Vũ Hoành đã tự vác xác tới đây, đây là cơ hội không thể nào tốt hơn để lật đổ Vương tộc!

Vương tộc đổ, Trần gia nắm quyền, nhưng Đại Nam cũng suy yếu đi rất nhiều.

Lúc đó, bọn chúng cũng không thể kiểm soát nổi 21 nước chư hầu.

Vrahta ta nếu tồn tại tới ngày đó, có thể thu phục thiên hạ, dựng nên một triều đại của riêng mình!

Chia đại lục này làm ba!

- Chia đại lục này làm ba!!

- Giết chết Vương Vũ Hoành!!

Từ thành Vira, 10 vị cường giả bay lên trời.

Vương Vũ Hoành vẫn đứng đó, gương mặt thờ ơ.

Tay hắn vẫn cầm đôi đũa.

Đôi đũa này từ buổi yến tiệc hơn 1 tiếng trước, hắn vẫn mang theo.

SPONSORED/QUẢNG CÁO

10 người trước mặt hắn, hoặc là Tướng quân lừng lẫy, hoặc là học giả nổi danh, không ai là hắn không biết.

Thậm chí, trong các buổi tiệc rượu, đã từng khoác vai cụng chén.

Tổng tư lệnh của Vrahta, 5 bằng Tiến sĩ.

3 vị Bác sĩ, 1 người 5 bằng Tiến sĩ, 2 người 4 bằng Tiến sĩ.

6 vị học giả, mỗi người đều có 4 bằng Tiến sĩ.

Đây là 10 vị Cường giả mạnh nhất của Vrahta.

Đối với một đất nước chư hầu nhỏ không sở hữu Đại Thư viện, 10 người này đã là thành tựu đáng tự hào của cả đất nước.

Thậm chí, trong các nước nhỏ, Vrahta luôn nằm trong top đầu về việc học hành.

“Một đất nước đáng nể.

Dù sinh ra trên một mỏ tài nguyên, nhưng lại không bằng lòng với cảnh múc Linh thiết lên kiếm tiền.

Bất cứ dân tộc nào đề cao việc học, dân tộc đó đều đáng để lo sợ”.

Vương Vũ Hoành thầm nghĩ.

- Nam Đế, lại gặp mặt rồi.

Lần giao lưu học thuật này, mong là sẽ thành công tốt đẹp!

Tên Tổng Tư lệnh cười gằn.

Hắn nhại lại những lần phát biểu của Vương Vũ Hoành ngày trước.

Trên vai hắn khoác một cái ba lô to.

Hắn giơ tay phải lên, cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp, xăm những đồ hình vô cùng phức tạp.

- Đại Lực Giả Kim Thuật.

Lâu lắm mới được thấy tận mắt như vậy.

- Ha!!!

Tổng Tư lệnh thét to một tiếng.

Từ trong ba lô của hắn, một lượng lớn Linh thiết lỏng tràn ra, lơ lửng giữa không trung, rồi như bị hút vào cánh tay phải của hắn.

Một luồng sáng chói mắt.

Toàn bộ cánh tay phải, và nửa người bên phải của hắn, đã được bao phủ bởi một ụ pháo.

Vật Lý học.

Có phân ngành là Thiết Kế Kĩ Thuật.

Và sau đó là Sáng Chế.

Các nhà Sáng Chế thiết kế nên những cỗ máy hiện đại, những vũ khí cao cấp, luôn rất hiếm, và được quân đội các nước khẩn khoản tuyển mộ, coi như con cưng của mình.

Chứng chỉ Thiết Kế Kĩ Thuật, dù không được săn đón như vậy, nhưng lại có thể kết hợp với Hoá Học, luyện thành một ngành nghề rất nổi tiếng trong giới Pháp Sư, Giả Kim Thuật Sư.

Giả Kim Thuật Sư, thay vì phải sử dụng vũ khí người khác thiết kế cho mình, lại có thể tự mình luyện chế ra vũ khí, vừa có độ phù hợp cao, lại vừa có thể chuyển đổi vũ khí tuỳ theo tình hình.

Cấp độ của Giả Kim Thuật Sư, được đánh giá dựa theo độ phức tạp của các Thiết Kế có thể mô phỏng, và dựa theo số lượng, chất lượng của kim loại có thể chuyển hoá.

Chiến lực của Giả Kim Thuật Sư, phụ thuộc vào chiến lực thứ vũ khí mà họ luyện chế ra được.

Tổng Tư lệnh Vrahta, không chỉ nổi danh là một Giả Kim Thuật Sư, ông ta còn nổi danh là Lực Sĩ.

Lực Sĩ, dựa vào luyện tập Thể Hình, sau đó là Luyện Thể.

Các Lực Sĩ, có sức khoẻ kinh người, sức chống chịu của cơ thể cũng vượt xa người thường.

Thông thường, các Lực Sĩ luyện tập cơ thể để gia tăng chiến lực bản thân.

Nhưng cũng nhiều người, sử dụng sức mạnh của cơ thể để đạt tới mục đích khác.

Ví dụ như ngài Tổng Tư lệnh đây.

Toàn bộ cơ thể cường tráng này, chỉ có một tác dụng: chịu được lực phản chấn từ chính vũ khí do mình luyện chế ra!

Hắn giẫm một bước thật nặng nề lên không trung, khiến không trung như sắp vỡ nát.

Kình Thiên Trụ!

Một thế Tấn, mà giới quân đội còn gọi vui là giá pháo tấn, lấy thân mình làm giá pháo.

Hắn giương khẩu pháo về phía Vương Vũ Hoành.

Khẩu pháo này do hắn luyện chế ra, cũng vô cùng nổi danh trên đại lục.

Đại Lực Pháo!

Với thiết kế nòng súng 50cm, đạn bắn theo cơ chế vặn xoắn, có thể công phá cả một ngọn núi.

Điều này khiến rất nhiều Giả Kim Thuật Sư phải lè lưỡi lắc đầu, thứ vũ khí hạng nặng như vậy, cơ thể bọn hắn không điều khiển nổi.

Hắn nhe răng cười.

Uỳnh!! một tiếng.

Cơ thể hắn giật mạnh về phía sau.

Đạn pháo đã bắn ra.

=================

Tối zz
 
Thiên Mệnh Khả Biến
47 : Nét Bút này xấu tệ


Viên đạn pháo giống như một mũi khoan, bay tới đâu tạo nên luồng khí xoắn tới đó.

Luồng khí này khuếch trương thành một cơn cuồng phong.

Không tránh né, sẽ bị đạn pháo khoan thủng.

Tránh né, sẽ lại bị cuồng phong cuốn vào.

20 năm trước, khi Tiên Đế Đại Nam vẫn còn trị vì, Vrahta đã từng xuất quân hỗ trợ Đại Nam chiến đấu tại biên giới Bắc Hà.

Viên đại pháo này đã trở thành nỗi khiếp sợ kinh hoành cho quân đội Bắc Hà.

Đại Lực Pháo!

Cuồng Phong Đại Lực Đạn!

Ngay khi đạn pháo bắn ra, hai vị Bác sĩ cũng xuất thủ, một trái một phải, vây lấy đường lui của Vương Vũ Hoành.

Vị bên trái đã già, da nhăn nheo, mặc chiếc áo blouse cáu bẳn.

Ông ta rút ra một ống tiêm, tiêm thẳng vào bắp tay trái của mình.

Cánh tay trái nhăn nheo bỗng gồng lên gân guốc, trong chốc lát đã biến dị thành một cánh tay quái thú, dài gần 2m.

Hoá Hình Sư.

Sử dụng các ADN đột biến để biến đổi chính cơ thể mình.

Cánh tay đột biến vung vẩy trên không, những móng vuốt bẩn thỉu quơ về phía Vương Vũ Hoành.

Vị bên phải, tuổi đã trung niên, rút ra 10 cái ống nghiệm, bên trong đựng các loại máu có màu sắc khác nhau, có đỏ, có đen, có cả màu xanh lá cây, có loại còn đang sủi bọt.

Gã hất 10 loại máu vào trong không trung, các loại máu pha trộn lại trên không, tạo thành 1 thứ dung dịch đặc quánh sủi bọt xèo xèo.

Hắn giơ tay, kéo lấy đống chất lỏng, rút ra thành môt thanh Huyết Kiếm.

Cây Huyết Kiếm này, pha chế bởi máu của các loài hung thú và bản thân hắn, với một tỉ lệ nhất định, chứa kịch độc, lại sắc bén vô cùng.

Huyết học, và Di truyền học, đều là 2 phân ngành của Y học, phát triển từ môn Sinh học.

Hai vị Bác sĩ này, đều đã đạt 4 học vị Tiến sĩ, tuy không nói là những giáo sư đầu ngành trên thế giới, nhưng cũng có rất nhiều tiếng tăm trong giới học thuật.

Cuồng Phong Đại Lực Đạn, chỉ là yểm hộ cho 2 người lao lên.

Bọn họ đã nhắm sẵn đường lui của Vương Vũ Hoành.

Vương Vũ Hoành không tránh.

Không phải vì hắn ngại 2 người giáp công, mà bởi vì không tránh là lựa chọn tốt ưu nhất.

Hắn tách đôi đũa ra thành hình chữ V, hướng về viên đạn, lắc cổ tay một vòng.

yes24 ads

Một vòng lắc này, đôi đũa như cánh quạt, thổi ra cuồng phong, ngược chiều với cuồng phong của viên đạn.

Hai cơn lốc bắt đầu triệt tiêu nhau.

Tiếng gió rít gào càng ầm ĩ hơn nữa.

Gió hình thành từ chênh lệch áp suất.

Nghiên cứu cách tạo ra chênh lệch áp suất, là có thể tạo thành gió.

Tự Nhiên Thuật Sư, có thể tạo ra gió.

Vương Vũ Hoành có thể tạo ra gió, nguyên nhân thật ra rất đơn giản, đôi đũa của hắn vừa bị đốt lửa.

Lửa tạo nên khí nóng.

Khí nóng có áp suất thấp.

Gió từ nơi có áp cao thổi tới nơi áp thấp.

Nguyên lý nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực tế, Tự Nhiên Thuật Sư, phải biết cách điều chỉnh khí lực của bản thân, để trợ lực cho chiêu thức của mình.

Đâu thể chỉ hươ hươ đôi đũa là có thể tạo nên cả một cơn cuồng phong.

Hai luồng gió triệt tiêu nhau, phong áp cũng giảm, lúc này Vương Vũ Hoành mới ung dung bước một bước sang trái.

Hắn thấy rất rõ ràng, vị Bác sĩ cầm thanh Huyết Kiếm đang chém xuống người mình.

- Không hổ danh du học Phú Sơn Đảo.

Huyết học rất có bài bản, mà Kiếm Pháp, cũng rất tự nhiên.

Vị Bác sĩ này nhíu mày.

Lời nói này, nghe thế nào cũng thấy giống trưởng bối động viên hậu bối.

Trong bối cảnh sinh tử này, nghe càng mỉa mai.

Gã chỉ thấy, chớp qua trước mắt mình, một đôi đũa, lại giống như một chiếc bút, vẽ trong không trung một nét tuyệt đẹp, vụt qua gã.

Hay đúng hơn, là gã đã vụt qua Vương Vũ Hoành.

Huyết Kiếm của hắn chém vào không khí.

Trong khi bụng của hắn, máu đã tuôn chảy ào ào.

Hắn lịm dần, rơi xuống đất.

Vị bác sĩ có cánh tay đột biến cuối cùng đã tới kịp.

Nhìn đồng nghiệp của mình tử trận, ông già thét luôn, vung cánh tay to lớn đập về phía hắn.

“Phập!”

Đôi đũa cắm thẳng vào một điểm khuỷu tay của ông ta.

Cả cánh tay to đùng bỗng nhiên nặng nề, không thể động đậy, gân mạch cuộn lên, phồng rộp.

Ngay cả những bộ phận khác không bị đột biến, cũng bắt đầu run rẩy, quằn quại.

- Phương pháp đột biển rất khá, nhưng lại quá dựa vào kinh nghiệm, khuyết thiếu lý luận.

Độ tương thích khá tốt, nhưng vẫn còn rất nhiều sơ hở.

Kinh mạch quá hỗn loạn.

Nếu bị địch nhân điểm vào tử huyệt, cẩn thận bị phản phệ nha.

À mà, phản phệ mất tiêu rồi còn đâu...

Ông già trợn mắt, không còn kịp nghe Vương Vũ Hoành chép miệng làu bàu nữa.

Toàn bộ thất khiếu của ông ta lùng bùng, trào máu.

Ông ta rơi xuống đất, đôi mắt vẫn còn trợn trừng.

Cho tới giờ, Vương Vũ Hoành vẫn chỉ dùng hai chiếc đũa.

- Nè!

Bạn thấy chiêu vừa rồi không?

Văn giật mình nghe giọng nói của Linh.

Giống như đa số những học sinh trường Kình Ngư khác trong nhà thể chất này, nó cũng há hốc mồm ngơ ngác chứng kiến trận chiến trên màn hình.

- Cầm cây đũa chọc vào tay ấy á?

- Không phải!

Trước đó kìa.

Bệ hạ cầm đôi đũa mà chém ra một đường nhìn như Kiếm Pháp ấy!

- Ưm.

Nhìn rất đẹp!

- Bạn thì biết cái gì gọi là đẹp chứ - Linh bĩu môi chê bai - Mình muốn nói là chiêu ấy xấu tệ luôn!

- Xấu sao?

- Thằng Văn ngơ ngác.

- Chiêu đó nhìn như Kiếm Pháp, nhưng rõ ràng lại là Thư Pháp.

Mẹ mình cũng biết Thư Pháp, mình vẫn hay nhìn mẹ viết.

Bệ hạ biến đôi đũa thành bút, nét vừa rồi chắc chắn là Vịnh Sơn Hoạ Thuỷ!

Nhưng vẽ ra một nét này, ngòi bút vừa phải cứng rắn, kiên quyết, vừa phải mềm mại, thanh thoát.

Vịnh Sơn Hoạ Thuỷ, phải vừa có Sơn, vừa có Thuỷ.

Sơn thì hùng vĩ, Thuỷ thì uốn lượn.

Nhưng nét vừa rồi, Sơn thì lùn tịt, Thuỷ thì cứng đơ, cứ như là dùng quãng đường nhanh nhất để đi nét vậy, Như vậy là theo đuổi kết quả, buông tha cho thẩm mỹ, không thể chấp nhận được!

- Chỉ cần đạt được kết quả... là ổn rồi mà.

- Văn gãi đầu, nó nghĩ như vậy cũng rất hợp lý.

Linh trừng mắt nhìn nó, bĩu môi.

Thằng này cũng không biết nghệ thuật là cái quái gì.

Trên toàn thế giới, Vương tộc vốn nổi tiếng là gia tộc thống trị một phương.

Điển hình của gia tộc này, là tộc nhân vô cùng thông minh, khả năng suy luận học hỏi cực cao, nhưng lại vô cảm, lạnh lùng.

Bởi vậy, các môn ngành Nghệ thuật như Văn học, Hội hoạ, Âm nhạc,... trong mắt bọn họ, khác với thường nhân.

Thứ mà mọi người gọi là Âm nhạc, trong mắt Vương tộc, chỉ là một chuỗi âm thanh có tiết tấu.

Hội hoạ, chỉ là màu sắc, đường nét, hình khối đứng chung với nhau trên một trang giấy.

Văn học, chỉ là tổ hợp các ngôn từ.

Trong lúc hai đứa nhóc đang tán nhảm, trên bầu trời thành Vira, chiến sự vẫn tiếp diễn.
 
Back
Top Dưới