Đô Thị Thiên Lục Vũ Trụ

Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 320: C320: Chỉ có thể vứt bỏ binh khí


“Lý Phong, đây là nhện đen Bách Nguyên, tơ nhện của nó dai khủng khiếp, cho dù là Đan Nguyên cảnh cũng khó mà chạy thoát được."

Đúng lúc này, giọng nói của Huyền Long vang lên trong đầu Lý Phong.

“Ngươi đừng chạm vào những tơ nhện đó, ngươi muốn rời đi cũng không phải chuyện đơn giản đâu."

“Nhện đen Bách Nguyên?” Lý Phong nhíu mày.

Hắn vung trường thương trong tay lên, muốn đánh tan những tơ nhện này.

Nhưng mà những tơ nhộn đó lại thuận thế quấn quanh trường thương của hắn, sau đó điên cuồng lan tràn

“Mộc Kim, cho dù là thực lực Đan Nguyên cảnh hậu kỷ thì cũng khó mà tránh được khỏi nhện đen Bách Nguyên của ta. Ngươi không trốn thoát được đâu!" Kim Liệt Võ cười lạnh.

Anh ta vô cùng tự tin với cổ Bản mệnh nhện đen Bách Nguyên của mình.

“Chỉ có thể vứt bỏ binh khí”

Lúc này, sắc mặt của Lý phong rõ ràng đã biến hóa một chút. Hắn thử phá hủy những tơ nhện đó, nhưng lại không thể nào làm được.

“Ngao...”

Đang lúc Lý Phong chuẩn bị vứt bỏ thanh trường thương trong tay thì bỗng có một ý thức truyền vào trong đầu hẳn.

“Tiểu Lôi?”

Nghe được ý thức này, Lý Phong sửng sốt. Tiểu Lôi lại muốn ra ngoài, hơn nữa còn muốn đối phó với nhện đen Bách Nguyên.

Còn chưa nhận được sự đồng ý của Lý Phong thì thân ảnh của Tiểu Lôi đã trực tiếp bay ra ngoài, dọc theo thanh trường thương trong tay Lý Phong, nhanh chóng tới trước người nhện đen Bách Nguyên.

Nhìn thấy Tiểu Lôi xuất hiện, con nhện đen Bách Nguyên này bỗng nhiên giật bắn mình, giống như gặp phải thứ gì vô cùng khủng khiếp vậy.

“Sao lại thế này?”

Cảm nhận được sự biến hóa cảm xúc của nhện đen Bách Nguyên, sắc mặt của Kim Liệt Võ cũng khẽ biến.

Con thú nhỏ trước mắt chỉ dài khoảng chừng hai mươi centimet, đôi mắt chớp chớp trông vô cùng hưng phấn, trên người tản ra dao động như là hồ quang đi cứ thế đánh lên người nhện đen Bách Nguyên.

Sau khi nhện đen Bách Nguyên chịu phải đòn công kích hồ quang điện này thì thân thể lập tức cứng đờ, giống như không có cách nào cử động.

"A....Ô!"

Sau đó, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, Tiểu Lôi há miệng ra, trực tiếp cắn một cái lên người nhện đen Bách Nguyên.

“Chi!”

Một âm thanh vô cùng chói tai vang lên, nhện đen Bách Nguyên điên cưỡng gãy dụa. Âm thanh của bó vô cùng bén nhọn, rõ ràng là vừa hỗn loạn vừa đau đón.

Lúc này, trên người của nhện đen Bách Nguyên xuất hiện một dấu vết răng rất rõ ràng, thân thể lập tức ít đi một phần mười.

“Cái gì? Nhện đen Bách Nguyên bị con thú nhỏ kia cắn bị thương rồi!"

“Đây là sinh vật gì vậy?"

Nhện đen Bách Nguyên là loại cổ trùng nhện am hiểu nhất thủ đoạn dây dưa, lực phòng ngự của nó cũng rất mạnh, sao có thể bị thương như thế này được?”

Nhìn thấy tình cảnh này, tất cả mọi người đều lộ ra về khiếp sợ.

Bọn họ đều đã từng nghe đến thanh danh của nhện đen Bách Nguyên, đây là lăn đầu tiên được nhìn thấy nhện đen Bách Nguyên ra oai. Thế mà trên người Lý Phong lại đột nhiên xuất hiện một con thú nhỏ nhìn giống như là rắn, hơn nữa lại còn có thể cản bị thương nhện đen Bách Nguyên.

“Hình dáng giống như là rằn, nhưng lại có móng vuốt, trên người còn có lân giáp. Sinh vật này có phần giống với giao long trong truyền thuyết!"

Lúc này, nhóm người Chu Hàn và Lâm Vụ cũng nhìn thấy được Tiểu Lôi, trong mắt bọn họ đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.

“Nhện đen!”

Lúc này, sắc mặt của Kim Liệt Võ đại biến, anh ta nhanh chóng vung tay lên, sau đó con nhện đen Bách Nguyên nhanh chóng đi tới trước mặt anh ta, biển mất không chút dấu vết.

“Sao có thể như thế? Vậy mà lại có sinh vật có thể dễ dàng cần bị thương cổ Bản mệnh của ta!”

Anh ta nhìn về phía Tiểu Lôi, trong mắt lộ ra sát ý, đây là một mối uy h**p rất lớn.

“Ha ha, Kim Liệt Võ, cổ Bản mệnh của ngươi cũng chỉ như thế mà thôi” Lý Phong cười lớn.

Lúc này, hẳn cũng rất ngạc nhiên về năng lực của Tiểu Lôi.

Sau khi đánh lui được nhện đen Bách Nguyên, Lý Phong cũng không ham chiến. hẳn xoay người, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Trong hư không, Kim Liệt Võ nhìn về phía Lý Phong rời đi, muốn đuổi theo nhưng cuối cùng lại dừng bước.

“Chết tiệt”

Vẻ mặt của anh ta bây giờ vô cùng âm trầm.

“Mộc Kim rốt cuộc là người của thế lực nào?”

Anh ta nghĩ đến tất cả mọi thiên tài của những thế lực lớn, nhưng mãi không có chút tin tức nào về người tên là Mộc Kim này.

Thực lực mà Lý Phong thể hiện ra quá mạnh, không thể nào là một người vô danh tiểu tốt được, thế nhưng lại không có thông tin gì về hắn.

Giống như hẳn bỗng nhiên từ đâu xuất hiện vậy.

“Mộc Kim chạy thoát rồi”

“Nhiều Đan Nguyên cảnh liên thủ như vậy mà cũng không giữ chân hắn được”

Mọi người nhìn theo bóng dáng Lý Phong rời đi, trên mặt lộ ra những biểu cảm khác nhau.

“Chạy thoát rồi?"

Tân Mộng trong đội ngũ nhà họ Tân, nhìn thấy Lý Phong rời đi thì thở phào một hơi

Lúc trước Lý Phong cứu cô, thế nên cô không mong hắn xảy ra chuyện.

Sắc mặt của Tân Quân và Chu Hàn còn đỡ, còn sắc mặt của Lâm Vụ thì giống hệt như Kim Liệt Võ vậy, vô cùng âm trầm,

“Hừ!"

Lâm Vụ nhìn nhóm người trước mắt một cái, Kim Liệt Võ không nói câu nào cũng hừ lạnh một tiếng rồi xoay người rời khỏi nơi này.

Lúc này, nơi đây chỉ còn lại nhóm người Chu Hàn, Lâm Vụ.

Một lát sau, Chu Hàn cười khổ: “Không ngờ thực lực của Mộc Kim lại cường đại đến vậy, lúc trước hắn liên thủ với chúng ta vẫn còn đang che giấu thực lực”

“Thanh Lộ, nếu biết sớm thì ta đã nghe lời muội nói."

Lúc trước quận chúa Thanh Lộ đã bảo anh ta đừng đối phó với Lý Phong.

Quận chúa Thanh Lộ lắc đầu: “Mộc Kim đúng là rất mạnh, hơn nữa con thú nhỏ trên người hẳn hình như có thể khắc chế cổ trùng. Nói cách khác, Mộc Kim ở đây thì chính là một mối uy h**p lớn đối với Thiên Vu cốc”

Tại vực thẩm Ma Vực, thực lực đều bị áp chế, Thiên Vu cốc trở thành thực lực tồn tại manh nhất.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 321: C321: Khả năng cao sẽ xuất hiệ


"Hừ!"

Lâm Vụ nghe vậy thì hừ lạnh một tiếng: “Cho dù thực lực cường đại thì làm sao chứ? Rõ ràng ở cạnh chúng ta mà lại lấy hết bảo vật đáng lẽ nên thuộc về chúng ta!”

Nghe thấy anh ta nói như vậy, Chu Hàn và Tân Quân đều im lặng, không nói thêm gì nữa.

Nếu như xét một cách chính xác thì bọn họ cho Lý Phong tỉnh thạch Ma Vực, đây là trả giá. Nhưng mà bọn họ đã thoát được khỏi nguy hiếm, lại còn có được hai quả Ý Cảnh.

Thu hoạch này rõ ràng là có lợi hơn.

“Đi thôi, đi về phía dãy núi Thiên Khiển, tới nơi đó có khả năng cao sẽ xuất hiện hoa Thiên Hồn.”

Ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía xa, ánh mất lộ ra vẻ khát vọng.

Cho dù là ai khi tiến vào đây đều chỉ có một mục đích, đó là có thể tìm được hoa Thiên Hồn có tác dụng hỗ trợ đột phá đến trình tự Thất Phách cảnh!

Tại một ngọn núi vắng vẻ không một bóng người, có một thân ảnh yên lặng đứng đó.

“Lý Phong, Tiểu Lôi rõ ràng là có thể áp chế cổ, trùng của Thiên Vu cốc. Ngươi có thể dùng nó để đối phó với Thiên Vu cốc”

Bên trong lồ ng giam linh lực, âm thanh của Huyền Long truyền đến: “Vừa rồi ngươi thế mà lại không xử lý Kim Liệt Võ luôn”

“Không vội."

Lý Phong lắc đầu, ánh mắt nhìn về nơi xa.

Ong...

Một dao động kỳ diệu truyền đến, sau đó gương mặt hẳn nhanh chóng xảy ra biến hóa, thân thể cường tráng chậm rãi thu nhỏ lại

Rất nhanh sau đó, hắn từ một thanh niên cường tráng biến thành một thanh niên tuấn dật.

Vút! Vút! Vút!

Những mảnh nhỏ màu đen trước mắt hẳn không ngừng tụ lại, tạo thành một chiếc đ ĩa. Bên trên đ ĩa xuất hiện một video.

Trong video là gương mặt tràn đầy vẻ u ám của Kim Liệt Võ.

Bên cạnh Kim Liệt Võ còn có chín người khác của Thiên Vu cốc.

“Lý Phong, hiện giờ mấy người này tụ tập hết lại với nhau, ngươi khó mà đánh chết được toàn bộ.” Huyền Long cũng nhìn về phía video, nhanh chóng đoán ra tính toán của Lý Phong, cười nói

“Vậy thì chậm rãi chờ” Lý Phong cười nói.

Mặc dù đang cười, nhưng trong mắt hắn lại lộ ra vẻ lạnh như băng.

Vừa rồi, khi Kim Liệt Võ vừa xuất hiện thì chuyện đầu tiên chính là dò hỏi tung tích của hắn. Sau khi anh ta tìm được hắn thì chắc chẩn sẽ trực tiếp gi ết chết hắn.

Hắn nắm la bàn Truy tung trong tay, sau khi video biến mất thì lại xuất hiện mười điểm sáng.

La bàn truy tung rất kỳ dị, có thể khóa chặt hoàn toàn một người lại. Như vậy thì cho dù có cách nhau bao xa thì vẫn có thể nhìn thấy nơi người nọ đang ở, đồng thời còn nhìn thấy được tất cả mọi tình cảnh xung quanh người đó.

Thứ này cũng có thể khóa được nhiều người, nhưng như vậy thì không thể nhìn thấy được tình hình của người đó mà chỉ có thể biết được vị trí mà thôi.

Mà lúc này, Lý Phong đã khóa chặt toàn bộ mười người của Thiên Vu cốc!

"Ý cảnh của ta vẫn còn có không gian tiến bộ, Tiểu Lôi cũng nhanh chóng tiển bộ. Xem tuyến đường của nhóm người Kim Liệt Võ thì có vẻ như cũng đang đi về phía dãy núi Thiên Khiển”

Dãy núi Thiên Khiển là khu vực mà lúc trước Huyền Long bảo hắn tới

Ánh mắt Lý Phong nhìn về phía xa, mim cười nói: “Thế nên thời gian này ta sẽ chậm rãi đi theo nhóm người Kim Liệt Võ, vừa tăng cường thực lực vừa tìm cơ hội ra tay!"

“Được lắm” Huyền Long mỉm cười gật đầu.

Lý Phong không nói thêm gì nữa, hẳn siết chặt tay. lại, trong tay lập tức xuất hiện mấy giọt chất lỏng màu xám, đây là linh dịch của quả Ý Cảnh!

Ong....

Điểm sáng thần bí trong trái tim hắn hơi dao động, sau đó vài giọt linh dịch màu xám mang theo linh lực nhanh chóng tiến vào trong cơ thể của hắn.

Theo linh lực dũng mãnh tiến vào còn có cả một luồng ý cảnh kỳ diệu bị Lý Phong cảm nhận được.

Lý Phong yên lặng lĩnh ngộ và hấp thu, hắn càng lúc càng hiểu được thêm nhiều về Ý cảnh trên người mình.

rong giai đoạn đầu lĩnh ngộ Ý cảnh thì sẽ có một quá trình tiến bộ nhanh chóng. Mà lúc trước, quá trình tiến bộ này của Lý Phong vẫn chưa kết thúc.

Hơn nửa tiếng sau thì Lý Phong mới ngừng lại được.

"Lại tiến bộ thêm một chút rồi” Gương mặt Lý Phong mang theo ý cười.

“Ngao..”

Bỗng nhiên, Tiểu Lôi nằm trên vai hắn kêu lên một tiếng, ý thức truyền đến một số tin tức.

Lý Phong tiếp nhận những tín tức này, sau đó vung tay phải lên. Ngay lập tức, một ít tỉnh thạch Ma. Vực xuất hiện.

“A...ô!"

Nhìn thấy những tính thạch Ma Vực này, hai mắt Tiểu Lôi sáng lên, lập tức há miệng ra ăn.

Lý Phong nhìn Tiểu Lôi ăn vô cùng sung sướng thì khẽ cười, hắn nhìn về phía thân ảnh trên la bàn Truy tung.

“Đi!"

Thân ảnh khẽ động, hắn nhanh chóng lao về một chỗ.

Thời gian nhanh chóng trôi đi, một ngày... Hai ngày.

Thời gian tiếp theo, Lý Phong vừa lên đường vừa nâng cao thực lực của mình.

Trong khoảng thời gian đó, hẳn không ngừng đá thông những huyệt vị trên người, ý cảnh cũng không ngừng tiến bộ.

Chẳng mấy chốc đã một tháng trôi qua.

Tại một khu vực, có một thanh niên gầy gò đang tìm kiếm cái gì đó.

“Ha ha, không ngờ nơi này lại có tinh thạch Ma Vực, nhóm người Lục Dương, Hắc Kình đều tìm được ta chắc chắn cũng có thể tìm được” Thanh niên gầy gò này mang theo vẻ vui sướng, không ngừng tìm kiếm.

Vút!

Bồng nhiên có một thân ảnh từ xa nhanh chóng bay tới, thân ảnh này có tốc độ cực nhanh, chỉ trong giây lát đã bay tới bên cạnh thanh niên này.

“Ngươi là ai?

Nhìn thấy người thanh niên xa lạ bay tới, người thanh niên gãy gò lập tức trầm giọng: “Ta là người của Thiên Vu cốc”

“Răng rắc”

Người thanh niên này còn chưa nói xong thì thanh niên xa lạ kia đã chợt đi tới, tay phải giống như tia chớp đánh ra, trực tiếp bóp nát yết hầu của anh ta.

"Ta.."

Gương mặt của thanh niên gầy gò kia còn đầy vẻ kinh sợ và không cam lòng. Một con trùng màu đen trên người anh ta nhanh chóng bay ra, nhưng thanh niên lạ mặt kia lóe lên một lưỡng lôi điện, con trùng biến mất.

Ngay sau đó, người thanh niên gầy gò kia cũng hoàn toàn biến mất khí tức sinh mệnh.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 322: C322: Không bỏ qua


“Ta chính là người tới giết người của Thiên Vu cốc các ngươi” Thanh niên xa lạ lạnh lùng nới.

Sau đó, người này vung tay phải lên, một ngọn lửa xuất hiện, hoàn toàn thiêu đốt thanh niên Thiên Vu cốc này thành tro tàn.

“Ngao””

Một con rắn nhỏ có bốn chân xuất hiện trên vai thanh niên thần bí này, lúc này trong miệng nó đang nhai một con cổ trùng. Con rắn nhỏ nhai vài cái, sau đó nuốt cổ trùng vào bụng, hài lòng vỗ vỗ bụng mình.

“Lý Phong, đây là người Thiên Vu cốc thứ hai bị ngươi đánh chết rồi, còn lại tám người nữa” Huyền Long cười nói

Lý Phong nhìn về phía xa: “Kim Liệt Võ hành sự cẩn thận, ta không có nhiều cơ hội ra tay cho lắm.”

Hắn nắm chặt tay phải, sau đó la bàn Truy tung lập tức xuất hiện.

Trên la bàn là những thân ảnh đang phân tán.

...

Tại một khu vực ở vực thầm Ma Vực, Kim Liệt Võ đang tra xét bốn phía.

“Tất cả cẩn thận một chút, lúc trước chúng ta đã có một người đột nhiên tử vong, chắc chắn là người trong vực thắm Ma Vực ra tay” Kim Liệt Võ trăm giọng nói

“Đúng vậy” Những người xung quanh đều gật đầu.

Bọn họ đang không ngừng tra xét.

“Hả?”

Hai mắt Kim Liệt Võ bống sáng lên, anh ta phát hiện ra một ít tinh thạch Ma Vực ở trong lĩnh vực của mình.

Vút!

Thân ảnh anh ta khẽ động, nhanh chóng lao về một phía.

Chờ sau khi đến được khu vực của tinh thạch Ma Vực, Kim Liệt Võ lại kinh hỉ nhìn về một chỗ.

“Khoảng cách của nhóm người Kim Liệt Võ đang không ngừng tăng lên” Lý Phong ở một khu vực khác, hai mắt cũng sáng lên.

Lúc này những vị trí trên la bàn truy tung trong tay hắn hiện ra vô cùng rõ rằng,

Tám điểm sáng tượng trưng cho tám người Thiên Vu cốc đang không ngừng tách nhau ra, hơn nữa khoảng cách còn vượt xa khỏi lĩnh vực của Đan Nguyên cảnh.

Lý Phong muốn một lưới bắt hết, không muốn buông tha bất cứ người nào. Nếu như khoảng cách của những người này găn nhau, hẳn giết một người thì sẽ dễ dàng bị người khác phát hiện, như thế sẽ khiến cho bọn họ cảnh giác, thậm chí còn chạy thoát.

“Nơi này có rất nhiều tỉnh thạch Ma Vực năm rải rác, mặc dù mỗi nơi chỉ có vài viên, nhưng chỉ cần tìm được tỉnh thạch Ma Vực thì những người của Thiên Vu cốc sẽ tự nhiên cảm thấy hưng phấn, đồng thời chủ động đi tìm, kéo dài phạm vi tìm kiếm” Huyền Long cười nói.

Lý Phong nghe vậy thì tầm mặc một chút, sau đó khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười: "Bây giờ đúng là một cơ hội tốt để ra tay!”

Rầm!

Dao động trên người hắn lập tức bùng phát, dao động này cường đại vô cùng.

“Đi thôi!”

Thân ảnh khẽ động, Lý Phong nhanh chóng đi tới một chỗ.

Ở nơi này có một thanh niên đang vô cùng vui vẻ. Người này nắm ba viên tỉnh thạch Ma Vực trong tay, bỗng nhiên nhìn về phía xa, sắc mặt khẽ biến.

Có một thân ảnh đang từ xa bay tới.

Vài giây sau, dao động khí thế trên người thanh niên này lập tức biến mất, thi thể rơi xuống đất

“Lại thêm một người nữa!"

Khóe miệng của thanh niên thần bí kia lộ ra một nụ cười lạnh.

Ánh mắt hẳn tiếp tục nhìn về một chỗ, sau đó lại nhanh chóng bay đi.

...

“Ta là người của Thiên Vu cốc!"

...

“Ngươi dám giết ta?”

...

“Thiên Vu cốc chúng ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu!"

...

Một lúc sau, từng người của Thiên Vu cốc bị Lý Phong đánh chết, nháy mắt hắn đã giết liền ba người.

Lúc này Thiên Vu cốc còn lại năm người, Kim Võ là một trong số năm người đó, tất cả đều là cường. giả trình tự Đan Nguyên cảnh.

...

“Ha ha, có được nhiều tỉnh thạch Ma Vực thế này, những khó khăn ở trong các cảnh giới nhỏ của Đan Nguyên cảnh sẽ giảm bớt rất nhiều. Ta có thế đạt tới 'Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, thậm chí còn có hi vọng đột phá đến Thất Phách cảnh!”

Lúc này, một thanh niên mặc bộ khải giáp màu đen, lưng đeo chiến đao sung sướng nói

Người này là Hồ Lỗi, là thiên tài Đan Nguyên cảnh của Thiên Vu cốc. Mặc dù danh tiếng của anh ta không cường đại như Kim Liệt Võ, nhưng bây giờ mới chỉ 22 tuổi. Có thể đột phá đến Đan Nguyên cảnh ở độ tuổi này chắc chắn là một vị thiên tài cường đại.

Vút!

Đúng lúc này, một lưỡng thương mang bay tới, tốc độ nhanh đến kinh người, chỉ trong giây lát đã bay tới nơi này.

“Kẻ nào?"

Nhìn thấy công kích này, Hồ Lỗi tức giận hét lên. Anh ta vung chiến đao trong tay lên, muốn ngăn cản đòn tấn công này.

Nhưng ngay sau khi tiếp xúc với thương mang, Hồ Lỗi lập tức biến sắc.

Anh ta chỉ cảm thấy có một lực lượng khiến cho người ta sợ hãi điên cuồng vọt tới, đánh thẳng vào trong cơ thể anh ta. Dưới ảnh hưởng của sức mạnh này, thân thế anh ta hoàn toàn không có chút năng lực ngăn cản nào.

“Răng rắc!”

Một âm thanh vỡ nát vang lên, bàn tay đang nắm lấy chiến đao của Hồ Lỗi lập tức gãy nát, thậm chí đến cả lục phủ ngũ tạng của anh ta cũng vỡ ra rất nhiều.

Hồ Lỗi kêu thảm một tiếng, không nhịn được mà phun ra một ngụm máu, cả người bay ngược về phía sau.

“Sao có thể như thế được?”

Lúc này, gương mặt Hồ Lỗi tràn đây vẻ sợ hãi.

Anh ta nhìn về phía thanh niên vô cùng xa lạ trước mặt, không ngờ ở đây lại xuất hiện một cường giả có thực lực khủng khiếp như thế này!

“Đan Nguyên cảnh hậu kỳ! Lực công kích này tuyệt đối đạt tới Đan Nguyên cảnh hậu kỳ!" Hồ Lỗi kinh hãi.

Cường giả trình độ này, cho dù là Thiên Vu cốc bọn họ cũng chỉ có hai người chân chính đạt tới.

“Ta là Hồ Lỗi của Thiên Vụ cốc...” Anh ta còn muốn nói thêm gì nữa.

Nhưng người thanh niên xa lạ kia lại căn bản không thèm để ý tới, gương mặt vô cùng lạnh nhạt, lại một lần nữa đánh úp lại.

“Chết tiệt!”

Hồ Lỗi thấy thế thì sắc mặt vô cùng khó coi.

Hắn không có bất cứ do dự nào, xoay người chuẩn bị chạy trốn.

"Trên người anh ta có một con cổ trùng giống như là thiêu thân bay ra ngoài. Ngôn Tình Hay

"“A ô!"

Chỉ có điều, cổ trùng này vừa xuất hiện thì một con thú nhỏ bốn chân cũng xuất hiện, nhanh chóng cắn lấy cổ trùng.

Cổ trùng lập tức phát ra tiếng kêu gào vô cùng thảm thiết, thân thể nhanh chóng bị thú nhỏ bốn chân cắn một nửa.

Sau đó, cổ trùng muốn thoát đi, nhưng căn bản không có cách nào trốn thoát, nhanh chóng bị con thú nhỏ kia ăn sạch!
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 323: C323: Dễ giết thật


“Phụt!”

Sau khi cổ trùng chết, Hồ Lỗi đang chạy trốn ở phía xa lập tức kêu thảm một tiếng, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, dao động khí thế trên người cũng giảm đi rất nhiều.

Cổ Bản mệnh đã tử vong, anh ta lập tức chịu phải thương tổn rất nặng.

“Ngươi là Mộc Kim!!!!"

Lúc này gương mặt của Hồ Lỗi tràn ngập hoảng sợ, nhìn chằm chằm vào thân ảnh mới xuất hiện kia.

Lúc trước Mộc Kim chiến đấu với bọn họ cũng đã sử dụng con thú nhỏ kia, thậm chí còn làm bị thương cổ Bản mệnh của Kim Liệt Võ.

"Đoán đúng rồi”

Lý Phong mỉm cười: "Ta khen thưởng cho ngươi cái chết!”

Hắn vung trường thương lên, ngay sau đó, Hồ Lỗi bị thương nặng lập tức mất đi khí tức sinh mệnh.

“Dễ giết thật”

Lý Phong nhìn thi thể Hồ Lỗi, cảm thán.

Đan Nguyên cảnh chính là một thời kỳ hoàng kim, Đan Nguyên cảnh muốn đánh chết Đan Nguyên cảnh không phải chuyện đơn giản.

Lực công kích của Lý Phong đã hoàn toàn đạt tới trình tự Đan Nguyên cảnh hậu kỳ, thế nhưng muốn đánh chết Hồ Lỗi vẫn cần phải tốn khá nhiều thời gian và công sức.

Thế nhưng hiện tại hẳn lại chỉ cần vài giây là có thể thành công.

Lý Phong nghĩ đến đây thì nhìn sang con thú nhỏ rên vai mình.

Hắn có thể dễ dàng đánh chết Hồ Lỗi như vậy có quan hệ rất lớn với Tiểu Lôi. ngôn tình sủng

“Ha ha, mấy ngày này những người của Thiên Vu cốc cảm giác được nguy hiểm thì đầu tiên đều sẽ thả cổ Bản mệnh của mình ra. Đây chính là con át chủ bài lớn nhất của bọn họ, mà cổ Bản mệnh thì vật nhỏ này ăn thịt, thế là những người của Thiên Vu cốc đó lập tức chịu thương nặng, khiến bản thân chết nhanh hơn”

Huyền Long ở trong lồ ng giam linh lực, cười lớn.

Đối phó với những người khác thì cổ Bản mệnh chính là con át chủ bài lớn nhất của nhóm thiên tài Thiên Vu cốc, nhưng đối với Lý Phong mà nói thì cổ Bản mệnh lại chính là vũ khí giết người sắc bén.

Lý Phong cười cười, nhìn về phía Tiểu Lôi, trong mắt cũng lộ ra vẻ vui sướng.

“A...ô!"

Tiểu Lôi nhìn thấy ánh mắt của Lý Phong đang hướng về mình thì lập tức làm nũng kêu lên một tiếng, ý thức lại truyền đến một chút khao khát.

Cảm nhận được ý thức này, Lý Phong hơi mỉm cười. Hẳn vung tay lên, lập tức có một số tinh thạch Ma Vực bay ra.

Nhìn thấy những tỉnh thạch Ma Vực này, ánh mắt của Tiểu Lôi sáng lên. Trên người nó lóe lên một luồng lôi điện, sau đó tinh thạch Ma Vực nhanh chóng biến mất, không biết đã bị nó giấu ở chỗ nào rồi

Lý Phong vung tay lên, chiếc nhẫn không gian của Hồ Lỗi lập tức xuất hiện trong tay hẳn.

“Còn có hai mươi mấy viên tỉnh thạch Ma Vực?” Lý Phong xem xét một chút, hai mắt sáng lên.

Ngoại trừ tỉnh thạch Ma Vực thì còn có rất nhiều bảo vật, linh dược, binh khí cấp Linh Huyễn...

Trong tay hẳn lóe lên một ngọn lửa, sau đó thi thể của Hồ Lỗi nhanh chóng bị đốt cháy thành hư vô

“Người tiếp theo!"

Lý Phong nhìn về phía xa, thân ảnh khế động, nhanh chóng biến mất khỏi nơi này.

Năm phút sau, Đan Nguyên cảnh thứ hai của Thiên Vu cốc bị đánh chết.

Mười phút sau, người thứ ba bị đánh chết...

Hai mươi mấy phút trôi qua, bốn Đan Nguyên cảnh của Thiên Vu cốc đã chết trong tay Lý Phong.

Mười người của Thiên Vu cốc, năm Tiên Thiên cảnh, bốn Đan Nguyên cánh đã bị đánh chết hết, hiện giờ chỉ còn lại một mình Kim Liệt Võ.

...

“Lại thu hoạch được năm viên tinh thạch Ma Vực nữa!"

Kim Liệt Võ đang ở một khu vực, vui sướng thu hồi tỉnh thạch Ma Vực.

Anh ta nhìn bốn phía xung quanh.

“Tinh thạch Ma Vực càng lúc càng ít” Kim Liệt Võ nghĩ thầm.

Anh ta vung lệnh bài trong tay lên, từng lưỡng dao động trên đó xuất hiện.

“Tiếp tục tìm kiếm thôi” Kim Liệt Võ hít sâu một hơi.

Bọn họ đã ở khu vực này một thời gian rồi, cũng nên đi tới nơi khác.

Kim Liệt Võ tới khu vực tập trung đội ngũ, nhưng chờ mãi mà cũng không thấy có người nào đến.

“Sao lại thế này? Người đâu?”

Sắc mặt Kim Liệt Võ khẽ biến sắc. Chín người bọn họ phân tán ở khắp các nơi, bây giờ đến lúc tụ tập rồi, thế nhưng tại sao mãi vẫn chưa có người nào đến.

“Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao?"

"Trong lòng Kim Liệt Võ xuất hiện một suy nghĩ không hay. Nếu là một người gặp phải tình huống gì đó không đến kịp thì không nói, chẳng lẽ cả tám người đều gặp phải chuyện gì?

“Ha ha, không cần chờ nữa, bọn họ không tới được đâu”

Đúng lúc này, một tiếng cười khẽ vang lên.

“Ai?” Kim Liệt Võ nghe thấy âm thanh này thì tức giận nói.

Ánh mắt hắn bỗng nhiên nhìn vẽ một phía, nơi đó có một thanh niên nhìn rất xa lạ bay tới.

“Ngươi là ai?"

Kim Liệt Võ nhìn thanh niên này, vẻ mặt âm trầm: “Ngươi vừa nói câu kia có ý tứ gì?"

Ánh mắt của anh ta nhìn chằm chằm Lý Phong.

“Ý tứ của ta rất đơn giản, người của Thiên Vu cốc ngoại trừ ngươi thì những người còn lại đều đã chết hết rồi"

Lý Phong đứng trong hư không, nhìn Kim Liệt Võ, đạm nhiên nói.Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác sẽ thiếu nội dung chương đó ạ! “Chết hết?”

Kim Liệt Võ nghe vậy thì lập tức biến sắc. Anh ta nhìn về phía Lý Phong, ánh mắt lộ ra vẻ bạo nộ: “Là ngươi giết?"

“Đúng vậy” Lý Phong nghiêm túc gật đầu.

Nhìn thấy Lý Phong gật đầu không chút do dự như thế, vẻ mặt của Kim Liệt Võ càng biến sắc hơn. Anh ta cố nén cơn tức giận trong lòng, nói: “Thiên Vụ cốc chúng ta cùng ngươi không thù không oán, tại sao ngươi lại muốn giết bọn họ?”

Lúc này, toàn bộ thân thể của anh ta đều rơi vào trạng thái căng thẳng, đáy mắt lộ ra sát ý điên cuồng, nhưng anh ta mạnh mẽ áp chế lại.

Người trước mắt vô cùng xa lạ, anh ta không biết gì về đối thú, cho nên không ra tay bừa.

“Không thù không oán?”

Lý Phong nghe vậy thì bật cười: “Kim Liệt Võ, tháng trước chúng ta đã từng giao thủ với nhau, sao ngươi quên nhanh thế?”
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 324: C324: Cuối cùng cũng nghĩ ra rồi à


“Tháng trước?”

Kim Liệt Võ nghe được Lý Phong nói thì vẻ mặt hơi tầm xuống. Anh ta nhìn thẳng vào Lý Phong, sau đó lập tức biến sắc: “Ngươi là Mộc Kim?"

“Ha ha, cuối cùng cũng nghĩ ra rồi à?”

Lý Phong hơi mỉm cười.

Ong...

Trên người hắn tản ra dao động mạnh mẽ, sau đó cả người nhanh chóng biến hóa, chẳng mấy chốc đã trở thành một thanh niên cường tráng cao hơn hai mét lúc trước, đúng là dáng vẻ của Mộc Kim.

“Mộc Kim chết tiệt, dám giết đệ tử của Thiên Vu cốc ta, ngươi chết chắc rồi!" Kim Liệt Võ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc thì lập tức nổi giận.

Trong lòng anh ta cũng cảm thấy hơi yên lòng, thực lực của Mộc Kim không mạnh hơn anh ta bao nhiêu, không thể nào giết được anh ta

“Kim Liệt Võ, người của Thiên Vu cốc các ngươi chẳng phải vẫn luôn muốn giết ta đó sao? Ta chẳng qua chỉ là ra tay trước mà thôi." Lý Phong nghe vậy thì mỉm cười nói.

Nghe thấy câu này, đồng tử của Kim Liệt Võ co rút lại, trong lòng lập tức xuất hiện một suy nghĩ.

Anh ta gắt gao nhìn Mộc Kim trước mặt lại bắt đầu biến hóa, từ một thanh niên cường tráng biến thành một thanh niên vô cùng tuấn dật.

Nhìn thấy dáng vẻ của thanh niên này, sắc mặt Kim Liệt Võ tái nhợt, ánh mắt lộ ra vẻ không thể nào tin được.

“Lý Phong! Ngươi là Lý Phong!"

Kim Liệt Võ kinh hãi, trong lòng vô cùng rối ren.

“Sao có thể? Sao ngươi lại là Lý Phong được?” Anh ta không nhịn được kinh hãi nói.

Theo những tin tức mà anh ta nhận được thì Lý Phong mới chỉ là Tiên Thiên cảnh thôi, cho dù ở trong vực thắm Ma Vực đạt được cơ duyên lớn, đột phá đến Đan Nguyên cảnh thì cùng lảm cũng chỉ là Đan Nguyên cảnh sơ kỳ. Mà nơi này có áp chế, Đan Nguyên cảnh sơ kỳ gần như chẳng làm được trò trống gì.

Nhưng trước kia Lý Phong đã từng giao đấu với anh ta, thực lực hoàn toàn đạt tới Đan Nguyên cảnh hậu kỳ, thậm chí còn mạnh hơn cả anh ta.

Một tiểu tử trước khi tiến vào vực thẳm Ma Vực vẫn còn là Tiên Thiên cảnh, chưa tới một tháng sau đã có thực lực địch nổi Đan Nguyên cảnh hậu kỳ? Điều này nghe mà rợn cả người!

“Tại sao lại không được?"

Lý Phong hơi mỉm cười, trong tay hẳn xuất hiện một thanh trường kiếm màu đen rất cổ xưa, nhanh chóng lao về phía Kim Liệt Võ.

“Kim Liệt Võ, chẳng phải lúc trước ngươi vẫn luôn tìm kiếm tung tích về ta, muốn tới giết ta đó sao? Hiện giờ gặp được ta rồi, tại sao lại không động thủ?” Lý Phong lạnh lùng nói.

“Ta đã g iết chết chín người khác của Thiên Vu. cốc, bây giờ chỉ còn lại một mình ngươi nữa thôi!"

“Lý Phong!!!

Nghe được lời nói của Lý Phong, gương mặt của Kim Liệt Võ lập tức lộ ra vẻ cuồng bạo.

Kim Liệt Võ nghiến răng nghiến lợi: “Cho dù ngươi có thực lực cường đại nhưng muốn giết ta cũng là chuyện không thể nào!”

Lúc này, sâu trong mắt anh ta lộ ra vẻ kiêng kỵ, lúc trước anh ta đã biết được thực lực của Lý Phong, cho dù là anh ta cũng không phải là đối thủ của hắn.

“Không ngờ ngươi lại che giấu sâu như vậy, chẳng trách Kim Vũ công tử lại bị ngươi đánh chết

Kim Liệt Võ nổi giận gầm lên một tiếng, trên người anh ta tản ra dao động khí thế kh ủng bố. Anh ta nắm chặt trường côn, trực tiếp nghênh đón công kích của Lý Phong.

Không ai có thể tiến bộ nhanh như thế chỉ trong vòng chưa đến một tháng ngắn ngủi, thế nên chắc: chẳn lúc trước Lý Phong che giấu thực lực. Còn về chuyện hắn không bị người khác phát hiện thì chắc chắn là vì trên người hẳn có một loại bảo vật có thể dễ dàng thay đối gương mặt.

Hiện giờ tất cả binh khí cấp Linh Huyễn đều mất đi tác dụng, thế mà bảo vật này vẫn có thể sử dụng. được, chứng tỏ cấp bậc của nó cao không thể tưởng tượng nối, tính năng cũng rất lớn.

“Ngươi thử một chút là biết thôi” Lý Phong cười nói.

Hắn vung trường kiếm trong tay lên, kiếm quang lập tức bay ra, chỉ trong khoảng thời gian ngắn đã tới trước người Kim Liệt Võ.

“Cút ngay!"

Kim Liệt Võ gầm nhẹ một tiếng, muốn chặn lại kiếm quang này, trường côn trong tay anh ta nhanh chóng va chạm với kiếm quang.

Giống như có một đỉnh núi đánh ứp lại, đè nặng lên thân hình anh ta.

Trường côn trong tay Kim Liệt Võ không chịu nổi, trực tiếp đập ngược lại người anh ta.

Kim Liệt Võ cảm thấy lục phú ngũ tạng giống như bị rách nát, anh ta kêu thảm một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

“Răng rắc!”

Tiếng mặt đất nứt nẻ vang lên, dao động còn sót lại của kiếm quang khiến cho mặt đất vạch thành một khe vứt giống như vực sâu, khiến cho người ta vô cùng sợ hãi.

“Đan Nguyên cảnh đỉnh phong! Công kích này gần đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong?"

Lúc này, Kim Liệt Võ nhìn về phía Lý Phong, trong mắt lộ ra vẻ hoảng sợ.

Một nhát kiếm này có thực lực gần đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong!

Vút!

Thân ảnh Lý Phong khẽ động, ngay sau đó đã xuất hiện bên cạnh Kim Liệt Võ.

“Kim Liệt Võ, hôm nay ngươi sẽ phải chết ở đã Lý Phong hờ hững nói.

Hắn lại vung trường kiếm lên, kiếm quang lại một lần nữa xuất hiện, xẹt qua thân hình Kim Liệt Võ.

Đây là binh khí cường đại nhất mà hẳn có thể sử dụng ở vực thẩm Ma Vực.

Một tháng trôi qua, thực lực của Lý Phong không ngừng tiến bộ, tiến bộ lớn nhất chính là Ý cảnh!

Thế nên, khi kết hợp với binh khí vực thẳm Ma Vực thì lưc công kích của hn lai tăng thêm môt chứu!
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 325: C325: Trốn thoát được sao


Tuy rằng hắn còn chưa chân chính đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, nhưng cũng không còn cách cảnh giới này xa nữa.

Thực lực của Kim Liệt Võ cường đại, chân chính bùng nổ thực lực thì Lý Phong cũng khó có thể đánh chết được anh ta, thế nên hắn căn phải kết hợp với thanh trường kiếm này.

Vậy nên bây giờ Lý Phong quyết định bại lộ thân phận của mình.

Kiếm quang xẹt qua thân thể, Kim Liệt Võ kêu thảm một tiếng, thân thể bay ngược ra ngoài.

Lúc này Lý Phong cũng th triển toàn bộ thực lực, anh ta căn bản không phải là đối thủ của hẳn.

“Lý Phong chết tiệt!!!"

Hắn nhìn Lý Phong, trong mắt tràn đầy sự cay độc và thù hận, đồng thời cũng có cả một tia sợ hãi. Thực lực cường đại như vậy, anh ta làm sao có thể ngăn cản Lý Phong được chứ?

Vút!

Khi thân thể của anh ta bị đánh bay ra ngoài, Kim Liệt Võ không dám dừng lại chút nào. Anh ta điên cuồng ăn linh dược hồi phục, thân ảnh bạo động, liều mạng lao về phía xa.

“Kim Liệt Võ, lúc trước ngươi còn hỏi thăm tung ích của ta, bây giờ gặp được ta rồi, sao lại chạy trốn chứ?” Lý Phong mỉm cười.

Thân ảnh hắn khẽ động, lại một lần nữa đi tới bên người Kim Liệt Võ.

Trường kiếm trong tay hắn lại tiếp tục công kích, cho dù không dựa vào trường kiếm thì thực lực hay tốc độ của Lý Phong đều nghiền ép được Kim Liệt Võ.

“Lý Phong, ta không muốn làm kẻ thù của ngươi!"

Nhìn thấy Lý Phong lại xuất hiện, Kim Liệt Võ vội vàng nói: “Ta nguyện ý bồi thường, đền bù cho những sai lầm lúc trước của mình”

“Ha ha, hiện giờ không phải là vấn đề ngươi có muốn làm kẻ thù của ta hay không, mà là vấn đề ta muốn giết ngươi”

Lý Phong hờ hững nói: “Cổ Bản mệnh của ngươi đâu? Sao còn chưa sử dụng?”

Hiện giờ hắn hoàn toàn không gấp gáp chút nào, thản nhiên dây dưa với Kim Liệt Võ.

Cho dù có đông đảo linh dược, nhưng dao động khí thế trên người Kim Liệt Võ vẫn đang không ngừng giảm đi. Chỉ sau một thời gian ngắn ngủi, lực sinh mệnh của anh ta đã giảm đi một phần ba.

Nhận thấy được tình huống của mình, sắc mặt của Kim Liệt Võ càng lúc càng âm trăm, đáy mắt cũng bắt đầu lộ ra vẻ điên cuồng.

“Chí!"

Một âm thanh bén nhọn vang lên, sau đó, một sinh vật cổ quái xuất hiện trước người anh ta. Sinh vật này nhìn giống như bạch tuộc, có tới hai mươi mấy xúc tua, toàn bộ thân hình tản ra khí tức vô cùng kỳ quái.

Ngay khi sinh vật này xuất hiện thì vô số mạng nhện lập tức phóng về phía Lý Phong.

Nhện đen Bách Nguyên, một trong những loại độc cổ trứ danh.

“Cuối cùng cũng dùng cổ Bản mệnh rồi à?” Lý Phong nhìn về phía nhện đen, bình tĩnh nói.

“Lý Phong, ta sẽ không quên mối thủ hôm nay đâu!" Kim Liệt Võ giận dữ hét lên: “Sau này ta nhất định trả lại ngươi gấp trăm ngàn lần!”

Sau khi cổ Bản mệnh xuất hiện, anh ta không quan tâm gì nữa, điên cuồng bỏ chạy.

Anh ta biết con thú nhỏ trên người Lý Phong có thể đối phó được với cố Bản mệnh, nhưng tình hình đã đến mức này, anh ta quyết định vứt bỏ cổ Bản mệnh.

Chỉ cần cổ Bản mệnh có thể kéo dài thêm cho anh ta chút thời gian thì anh ta tin tưởng mình có thể chạy ra khỏi phạm vi của Lý Phong. Đến lúc đó, Lý Phong chắc chắn không thể phát hiện ra anh ta.

Anh ta nghĩ Lý Phong trùng hợp gặp phải người Thiên Vu cốc bọn họ chứ không có thủ đoạn nào khác.

Nếu như anh ta biết đến sự tồn tại của la bàn truy tung thì phỏng chừng sẽ cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

Đông đảo tơ nhện đánh về phía Lý Phong, tạo thành trở ngại rất lớn với hẳn. Dựa vào lực công kích của hẳn mà cũng không thể một kích phá được tơ nhện trước mắt. Những tơ nhện này quả thực vô cùng mềm dẻo, giống như một cây côn sắt có thể đập vỡ vách tường, nhưng khi đập vào bông thì lại chẳng thế nào tạo ra bất cứ thương tổn nào.

Cảm giác của Lý Phong lúc này chính là như thế.

“Trốn thoát được sao?”

Lý Phong nhìn về phía Kim Liệt Võ đang điên cuồng chạy trốn, khóe miệng khế nhếch lên một nụ cười lạnh.

"A ô!"

Một âm thanh non nớt vang lên, sau đó, một con thú nhỏ bốn chân xuất hiện. Ngay sau khi con thú này xuất hiện thì một lưồng hồ quang điện nhanh chóng chớp lóe, đánh thẳng lên trên người nhện đen Bách Nguyên.

Sau đó, Tiểu Lôi hung hăng cản xé thân thể của nhện đen Bách Nguyên. Lúc này đây, tốc độ của nó nhanh đến kinh người, khi con nhện đen Bách Nguyên kia còn chưa kịp giấy dụa thì đã bị Tiểu Lôi cằn thành hai nữa.

Sau một tháng, tốc độ trưởng thành của Tiểu Lôi đã đạt tới một tốc độ kinh người, thậm chí còn gần đạt tới Tiên Thiên cảnh định phong, Tiểu Lôi của bây giờ càng dễ dàng đối phó với nhện đen Hắc Nguyên hơn.

“Chí!!!!"

Một âm thanh chói tai vang lên, nhện đen Hắc Nguyên điên cưồng giấy dụa, muốn tiếp tục ngăn cản Lý Phong, nhưng lại không có chút tác dụng nào.

Móng vuốt của Tiểu Lôi đã nắm chặt lấy nó.

Nhện đen Bách Nguyên bị Tiểu Lôi bắt lấy, căn bản không có cách nào thi triển công kích, không gây trở ngại được cho Lý Phong.

Không có nhện đen Hắc Nguyên cản đường, thân ảnh Lý Phong khẽ động, lại một lần nữa đi tới trước người Kim Liệt Võ.

“Cái gì?”

Kim Liệt Võ biến sắc, anh ta nhìn Lý Phong, rồi lại nhìn cổ Bản mệnh của mình bị khống chế, trên mặt lộ.

“Sao có thể như vậy được? Thực lực của con thú kia cũng mạnh lên rồi?"

Cổ Bản mệnh là con át chủ bài lớn nhất của anh ta, thế mà lại có thể bị một sinh vật không rõ nguồn gốc kia bắt được

“Kim Liệt Võ, ngươi chạy không thoát đâu”

Lý Phong mỉm cười nói: “Ta cho ngươi một cơ hội, ngươi buông linh hồn của mình ra, để ta lưu lại ấn ký. trên đó, trở thành nô bộc của ta, như vậy thì ta có thể tha cho ngươi một mạng”

“Nằm mơ!”

Kim Liệt Võ nghe vậy thì vô cùng tức giận: “Cho dù ta có chết cũng sẽ không làm nô bộc của ngươi”

Nếu như bị Lý Phong khống chế, vậy thì tính mạng của anh ta sẽ nằm trong tay Lý Phong, hơn nữa còn không có bất cứ kháng cự nào, như thế cũng chẳng khác nào đã chết.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 326: C326: Cơ duyên thường đi liền với tử vong


“Nếu đã vậy thì ngươi chết đi” Lý Phong nhẹ giọng nói.

Vút! Vút! Vút!

Từng luồng kiếm quang đánh úp lại, không ngừng xẹt qua thân thể Kim Liệt Võ.

Dao động khí thế trên người anh ta không ngừng giảm đi.

“Phụt!”

Bồng nhiên, dao động khí thế trên người Kim Liệt Võ giảm đi rất lớn, cả người nhìn uể oái đi không ít.

Phía xa, Tiểu Lôi thỏa mãn xoa bụng, nhện đen Bách Nguyên đã bị nó ăn hết.

Cổ Bản mệnh chết thì lực sinh mệnh của Kim Liệt Võ lập tức giảm đi bốn phần, lúc này gương mặt anh ta rốt cuộc cũng lộ ra vẻ tuyệt vọng.

"Lý Phong, cho dù ngươi giết ta thì sau này ngươi cũng không sống tốt được đâu. Thực lực của Thiên Vu cốc chúng ta mạnh hơn ngươi, ngươi đừng hòng chạy thoát”

Anh ta nhìn Lý Phong, điên cuồng nói.

“Yên tâm, đệ tử nòng cốt thứ ba của Thiên Vu cốc các ngươi, sư huynh Hắc Cưu của ngươi đã bị ta gi ết chết rồi, hiện tại giết thêm mười người các ngươi nữa, còn những người khác ta nhất định sẽ tìm cơ hội giết nốt” Lý Phong nói.

“Hắc Cưu sư huynh bị giết rồi?” Sắc mặt của Kim Liệt Võ lập tức biến sắc. Anh ta còn định nói thêm gì nữa, nhưng kiếm quang của Lý Phong đã tiếp tục xẹt qua thân thể anh ta

Ngay lập tức, dao động trên người anh ta như thủy triều rút đi.

Trong mắt Kim Liệt Võ vẫn còn vẻ oán độc và không cam lòng, nhưng đã không còn ý thức nữa.

Đệ tử hạch tâm thứ tư của Thiên Vu cốc tử vong!

Lý Phong nhìn thi thể của Kim Liệt Võ, không nói gì.

Thực lực của Kim Liệt Võ kém Hắc Cưu một chút, nhưng thực ra cũng không kém hơn bao nhiêu.

Lần trước Lý Phong là nhân cơ hội Hắc Cưu bị thương nên mới có thể gi ết chết được anh ta! Nhưng lần này hẳn đối mặt với Kim Liệt Võ hoàn toàn hưng thịnh, thế mà vẫn có thể dễ dàng chém giết như vậy.

Huyền Long ở trong lồ ng giam linh lực cũng nhìn thi thể của Kim Liệt Võ, trong lòng bỗng nhiên có chút cảm khái.

Hơn nửa năm trước, khi ông ta vừa mới nhìn thấy Lý Phong thì hẳn mới chỉ là một tu luyện giả yếu ớt mới ở vào Luyện thể cảnh tầng thứ tám, khi đó ông ta hoàn toàn không để hắn vào mắt.

Thế nhưng hiện tại Lý Phong đã đạt tới cảnh giới như vậy! Lực công kích thậm chí còn gần đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong!

Chỉ sau nửa năm ngắn ngủi, thực lực đã xảy ra những biến hóa long trời lở đất.

Nhìn Lý Phong thu hồi nhãn không gian của Kim Liệt Võ, lại đốt thi thể hẳn thành hư vô, Huyền Long nói: “Lý Phong, bây giờ đã giải quyết xong Kim Liệt Võ rồi, ngươi muốn đi tìm nhóm người nhà họ Lâm sao?”

Lúc trước Lâm Vụ trực tiếp trở mặt, báo tin tức về quả Ý cảnh cho Kim Liệt Võ.

Lý Phong im lặng một chút rồi lắc đầu: "Chuyện này để sau rồi tính, hiện giờ khoảng cách của nhóm người nhà họ Lâm cách ta rất xa”

Vì đánh chết nhóm người Kim Liệt Võ nên đã trễ không ít thời gian, Lý Phong không thể tiếp tục chậm trễ nữa.

“Tạm thời không quản những chuyện khác, tới dãy núi Thiên Khiển trước đất” Lý Phong hít sâu một hơi, nói.

Nơi đó có bảo vật mà hắn cần nhất.

“Ha ha, Lý Phong, chờ tới dãy núi Thiên Khiển, tiến vào được nơi đó thì thực lực của ngươi nhất định có thế chân chính đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong!”

Nghe được Lý Phong nói, Huyền Long cười lớn: “Hơn nữa, nếu như có hoa Thiên Hồn thì ta nhất định cũng sẽ giúp ngươi tìm kiếm!"

"Trong lòng ông ta âm thầm cảm khái, ngoại trừ ông ta thì không ai biết được tiềm lực của Lý Phong! Nếu như biết thì chắc chắn bọn họ sẽ nghĩ đủ mọi cách kết giao với hắn chứ không giống như nhóm người nhà họ Lâm hay vương phủ quận Viêm Võ ngu ngốc kia. Rõ rằng ban đầu quan hệ của hai bên không tồi, vậy mà lại bồng nhiên trở mặt, đứng ở hai phía đối lập.

Dựa theo tốc độ trưởng thành này của Lý Phong thì rất có thể đế quốc Thiên Vũ chuẩn bị xuất hiện một vị cường giả Thất Phách cảnh trẻ tuổi nhất lịch sử rồi!

Lý Phong nghe vậy thì cười.

“Đi thôi!”

Hắn nhìn về phía xa, thân ảnh lược động, nhanh chóng biến mất.

...

Thời gian cứ thế trôi đi, một ngày... hai ngày.

Trong vực thẩm Ma Vực, các thiên tài đều không ngừng tìm kiếm co duyên. Có người tìm được một vài cơ duyên, nhưng cũng có người mất mạng.

Cơ duyên thường đi liền với tử vong.

Nháy mắt đã bốn tháng trôi qua, thế là nhóm thiên tài đã tiến vào vực thẳm Ma Vực được nửa năm rồi.

...

Phía chân trời u ám có mấy thân ảnh đang di chuyển, những người này nhìn rất quen thuộc, chính là nhóm người Tần Chỉ Lan.

Lúc này, sắc mặt của bọn họ vô cùng khó coi, trong mắt tràn đầy vẻ mệt mỏi, mà hiện tại bọn họ cũng chỉ có năm người.

Tân Chỉ Lan, Vương Tuấn, Văn Thiến, Ngô Hạo, Linh Hân, còn ba người khác không ở trong đội ngũ, hiển nhiên là đã tử vong.

“Gào!!!"

Xung quanh vang lên những tiếng gầm giận dữ. Nghe thấy những âm thanh này, sắc mặt của nhóm người Tần Chỉ Lan đều khẽ biến sắc.

“Lại xuất hiện sinh vật trong vực thẳm Ma Vực” Gương mặt xinh đẹp của Văn Thiến lúc này tràn đầy vẻ sợ hãi.

Linh Hân cũng là như thế, trên mặt còn có cả vẻ bỉ thương: “Nhóm người Khâu Hằng sư huynh đều chết trong tay những sinh vật vực thẳm Ma Vực đó.”

"Không cần lo lắng”

Tần Chỉ Lan trầm giọng nói: “Chúng ta đã tới gần dãy núi Thiên Khiển rồi. Nơi này đã từng không ít lần xuất hiện hoa Thiên Hồn, thế nên chắc chắn không chỉ có phủ Thần Văn chúng ta, mà những thế lực khác cũng sẽ tới nơi này”

Hoa Thiên Hồn là thứ mà tất cả thiên tài đều theo đuổi.

Vậy nên những thế lực tiến vào trong vực thẩm Ma Vực thì trên cơ bản đều sẽ đi đến nơi này.

“Chúng ta cứ tìm những thế lực khác trước, sau đó tụ họp với bọn họ. Như thế thì cho dù gặp phải nguy hiểm thì cũng có thể chỉ viện lẫn nhau." Tần Chỉ Lan nói.

Mọi người ở đây đều gật đầu.

"Hả?"

Đúng lúc này, nhóm người Tân Chỉ Lan bỗng nhiên nhìn về phía xa xa.

Dưới ánh mắt của nhóm người Tân Chỉ Lan, có ba mươi mấy người bay tới. Những người này tụ tập với nhau, trên người đều tản ra dao động vô cùng mãnh liệt.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 327: C327: Lý mộng lan


“Tôn Hâm Võ! Chu Liệt! Lý Mộng Tuyết! Lý Mộng Lan..."

Nhìn thấy ba mươi mấy người này, nhóm người Tần Chỉ Lan lập tức sửng sốt.

Hiện giờ lại có không ít người tụ tập ở đây.

Huyền Đạo môn, học viện Thiên Vũ, Kiếm tông!

Hiện giờ ba thế lực này chỉ có mười sáu người, hiển nhiên cũng đã có thành viên tử vong.

Ngoại trừ mười sáu người này thì còn có người của những thế lực khác nữa!

“Thiên tài đỉnh cấp Thiên Lan của Ứng Lâm tông, thiên tài đỉnh cấp Chu Diễm Tự của Thần Đan môn, thiên tài đỉnh cấp Trương Khản của Đao Vực tông...”

Tần Chỉ Lan nhìn về phía những gương mặt xa lạ đó. Mặc dù là xa lạ nhưng cô lại đễ dàng nhận ra những thiên tài tuyệt thế đã sớm vang danh khắp nơi này.

Bồng nhiên có nhiều thiên tài tụ tập ở nơi này như vậy.

“Tần Chỉ Lan!”

Nhìn thấy nhóm người Tần Chỉ Lan, mấy người Tôn Hâm Võ nhanh chóng bay tới.

“Các ngươi bây giờ... ình hình thế nào?” Tần Chỉ Lan nhìn về phía mấy người trước mặt, nghỉ ngờ hỏi

Muốn tìm được hoa Thiên Hồn thì đáng lẽ các thế lực lớn phải tách nhau ra tìm kiếm, như thế sẽ có nhiều cơ hội hơn. Nếu như cùng nhau tìm thì nếu như hoa Thiên Hồn không đủ chia thì chắc chắn sẽ xảy ra tranh đấu.

Thế nhưng bây giờ lại có nhiều thế lực tụ tập lại chung một chỗ như vậy.

“Chúng ta tìm được lối vào của dãy núi Thiên Khiển rồi."

Tôn Hâm Võ nhìn về phía Tần Chỉ Lan, không có bất cứ lời thừa thãi nào, đi thắng vào vấn đề.

"Lối vào của dãy núi Thiên Khiển?” Tân Chỉ Lan nghe vậy thì vẻ mặt lộ ra sự nghỉ hoặc: “Tìm được lối vào rồi mà sao các ngươi vẫn chưa tiến vào?”

Tìm được lối vào rồi mà những thiên tài này còn không tranh thủ thời gian tiến vào tìm kiếm mà còn ở nơi này bay qua bay lại, đúng là kỳ quái.

Tôn Hâm Võ lắc đầu: “Lối vào đó xảy ra biến hóa, bỗng nhiên lại xuất hiện một lớp màng mỏng. Lớp màng mỏng này có rất nhiều Trận nguyên, căn những người có thực lực đạt tới Đan Nguyên cảnh trung kỳ gia nhập thì mới có thể đối phó được với Trận nguyên. Hiện giờ trong số chúng ta vẫn có không ít người thực. lực chưa đủ.”

Tôn Hâm Võ vừa dứt lời thì Lý Mộng Tuyết cũng nói thẳng: “Hiện giờ, chúng ta mời cô gia nhập đội ngũ.”

“Lối vào xảy ra biến hóa?”

Tần Chỉ Lan nghe vậy thì hơi nhíu mày.

Lúc này đây, hình như vực thẳm Ma Vực đã xảy ra biến cố gì đó, lúc trước thì bỗng nhiên xuất hiện áp chế, bây giờ thì lối vào của dãy núi Thiên Khiển lại không tiến vào được.

Trước kia chưa từng xảy ra tình huống như vậy.

Mặc dù là thế, nhưng Tân Chỉ Lan vẫn không chút do dự mà gật đầu.

“Được.”

Hoa Thiên Hồn trước kia từng xuất hiện bên trong dãy núi Thiên Khiển, nếu như bọn họ không tiến vào trong đó thì căn bản sẽ không có khả năng có được.

“Có cô gia nhập thì chúng ta còn thiếu ba Đan Nguyên cảnh trung kỳ nữa” Tôn Hâm Võ trầm giọng nói: “Chúng ta phải đi tìm những thế lực khác.”

Tần Chỉ Lan tất nhiên không có bất cứ ý kiến gì vẽ chuyện này.

...

Lúc này, cách dãy núi Thiên Khiển một đoạn không xa, Lý Phong đang yên lặng ngồi khoanh chân. Trước mắt hắn là từng lưỡng lôi điện chớp động, trong đó có một luồng lôi điện lớn, mà cũng không phải lôi điện, mà là một con thú nhỏ đang ngủ say.

“Cuối cùng cũng lột xác xong xuôi rồi” Lý Phong. nhìn con thú nhỏ này, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

Một tháng trước hắn tới nơi này thì lại gặp được một ao nhỏ lôi điện, cái này cũng coi như một cơ duyên không nhỏ. Sau đó, Tiểu Lôi nhanh chóng tiến vào trong ao, một mực ngủ say đến tận bây giờ, yên lặng hấp thu năng lượng lôi điện.

Cho nên Lý Phong cũng luôn đợi ở chỗ này, vừa tu luyện vừa chờ Tiểu Lôi tỉnh.

Ong...

Cuối cùng lôi điện cũng tiêu tán, Tiểu Lôi mở mắt ra.

Trên người nó tản ra một lưỡng dao động khí thế vô cùng cường đại.

“Đan Nguyên cảnh! Tiểu Lôi đột phá đến Đan Nguyên cảnh rồi!" Lý Phong cảm nhận được dao động trên người Tiếu Lôi thì trong mắt lập tức lộ ra vẻ kỳ dị

Đến cả Huyền Long ở trong lõng giam linh lực cũng là như thế. Ông ta ngạc nhiên nói: “Sinh mệnh bên trong trứng Ma Vực sau khi sinh ra thì sẽ nhanh chóng trưởng thành, những bình cảnh của cảnh giới nhỏ đối với chúng mà nói chẳng có ảnh hưởng gì cả, chỉ có bình cảnh lớn mới có ảnh hưởng tới chúng, ví dụ như bình cảnh từ Thiên Thiên cảnh đỉnh phong đến Đan Nguyên cảnh”

“Từ Tiên Thiên cảnh sơ kỳ đạt tới Tiên Thiên cảnh đỉnh phong chỉ căn một năm; nhưng từ Tiên Thiên cảnh định phong thì phải mất mấy năm, thậm chí là mười năm mới có thể phá được bình cảnh lớn này. Sau khi phá tan bình cảnh thì sinh mệnh này lại có thể nhanh chóng trưởng thành, chờ đến khi đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong thì lại bị nhốt tại bình cảnh này rất lâu”

“Vật nhỏ này mới mấy tháng đã đột phá được bình cảnh lớn.”

Tính chỉ tiết thì Tiểu Lôi sinh ra từ trứng Ma Vực đến giờ còn chưa tới nửa năm, thế mà đã đạt tới Đan Nguyên cảnh, quả thực là không thể nào tưởng tượng nổi!

Con thú nhỏ này còn chưa được nửa tuổi.

Tiểu Lôi thoải mái duỗi người, nhìn thấy Lý Phong thì hai mắt sáng lên. Nó nhanh chóng đi tới trên vai Lý Phong, thân mật co co vào vai hẳn.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 328: C328: Vô cùng cường đại


Dáng vẻ của nó đã thay đổi rất lớn, hình thể cũng có những biến hóa. Thân thể dài hơn lúc trước một nửa, bốn móng vuốt cũng lớn thêm mấy lần, lớp vảy trên người càng thêm cứng cáp, hoàn toàn không thể liên tưởng tới con thú nhỏ mấy tháng trước.

“Ngao!"

Nó khẽ kêu lên một tiếng.

Cảm nhận được ý thức này truyền đến, Lý Phong bất đắc dĩ cười cười, hắn lại lấy ra mấy chục viên tinh thạch Ma Vực.

Nhìn thấy những viên tinh thạch Ma Vực này, ánh mắt Tiểu Lôi sáng lên, thân ảnh khẽ động, nhanh chóng tiếp xúc với những viên tính thạch này. Sau đó, tình thạch bắt đầu biến mất không dấu vết.

Móng vuốt nhỏ nắm lấy một viên, vui về ăn nó.

“Đi thôi!"

Lý Phong nhìn Tiểu Lôi vài lăn, sau đó ánh mắt nhìn về phía xa. Thân ảnh hẳn khẽ động, nhanh chóng bay về phía dãy núi Thiên Khiển.

“Lý Phong, phía xa có rất nhiều người đang tới đây.” Hắn còn chưa bay được xa thì Huyền Long bỗng lên tiếng.

“Rất nhiều người?”

Lý Phong nghe vậy thì nghỉ hoặc hỏi: “Có bao nhiêu người?"

Khu vực tra xét của Huyền Long lớn hơn Lý Phong, lúc này hắn còn chưa phát hiện ra có người nào.

“Khoảng chừng bốn mươi mấy người, có Tân Chỉ Lan của phủ Thần Văn, Tôn Hâm Võ của Huyền Đạo môn, Lý Mộng Tuyết của Kiếm tông, Chu Liệt của học viện Thiên Vũ... đại khái là có bảy thế lực” Huyền Long nói.

“Sao bọn họ lại tụ tập với nhau?” Lý Phong ngẩn người. Những thiên tài này không vào trong dãy núi Thiên Khiển tìm hoa Thiên Hồn mà tụ lại một chỗ làm gì?

Hãn còn đang suy nghĩ thì giọng nói của Huyền Long lại truyền đến: "Theo như lời nói của bọn họ thì lối vào của dãy núi Thiên Khiển có vấn đề, không thể tiến vào trong, có trận pháp, căn phải có mười mấy người đối phó với Trận nguyên thì mới có thể phá giải được trận pháp này. Nếu chỉ dựa vào một cá nhân thì không có cách nào tiến vào.”

“Thì ra là thế.” Lý Phong nghe Huyền Long nói thì lập tức hiểu rõ.

“Lý Phong, vực thắm Ma Vực dường như đã xây ra rất nhiều biến cố, hình như có liên quan đến chiếc lệnh bài thần bí của ngươi.” Huyền Long trầm mặc một chút, bỗng nhiên nói.

Sau khi lệnh bài này xuất hiện thì toàn bộ vực thẩm Ma Vực chợt gặp phải áp chế lớn, sau đó lại xảy ra những biến hóa không ngừng.

Lý Phong suy nghĩ một chút, sau đó bay thẳng về phía trước. Gương mặt của hân cũng trực tiếp xảy ra biến hóa, khôi phục lại gương mặt ban đầu

“Ngươi không định giấu diếm thân phận nữa à?” Huyền Long nhìn thấy biến hóa trên gương mặt của Lý Phong thì kinh ngạc nói.

Lý Phong lắc đầu: “Lúc trước che giấu thân phận chủ yếu là vì lo sợ nguy hiểm, bây giờ không cần nữa rồi.”

Bốn tháng trôi qua, thực lực của hẳn đã tiến bộ một mảng lớn! Lúc này, cho dù hắn có lộ ra gương mặt thật của mình thì cũng không cần phải sợ hãi bất cứ người nào.

Hơn nữa, xem tình hình hiện tại thì cần tất cả mọi người liên hợp lại mới có thể tiến vào trong dãy núi Thiên Khiển, hẳn không thể lại hành động đơn độc được, tất nhiên phải liên hợp với mọi người.

Ở trước mặt nhóm người Tân Chỉ Lan, hẳn cũng không cần thiết phải che giấu gương mặt.

“Cũng phải, hiện giờ thực lực của ngươi cường đại như vậy, không cần phải sợ hãi ai nữa” Nghe thấy Lý Phong nói như thế, Huyền Long gật đầu một cái.

Ông ta biết hiện giờ thực lực của Lý Phong đã đạt tới trình độ nào!

Trong lúc hai người nói chuyện, Lý Phong đã tới gần nhóm người Tần Chỉ Lan.

"Có người tới.”

“Đó là... Lý Phong! Lý Phong của phủ Thần Văn!”

“Trời ạ! Đã nửa năm trôi qua rồi mà hắn vẫn còn sống.”

Lúc này có rất nhiều người tản ra lĩnh vực dò xét, phát hiện thấy tung tích của Lý Phong thì sắc mặt đều hơi biến hóa.

Còn nhóm người Tân Chỉ Lan, Linh Hân thì lập tức lộ ra vẻ kinh hỉ.

Vút!

Bọn họ nhanh chóng bay về phía trước.

“Lý Phong, đệ không sao, thật tốt quá rồi!" Tần Chỉ Lan nắm tay Lý Phong, hưng phấn nói.

Sau khi vực thẩm Ma Vực xuất hiện áp chế, cô cứ. tưởng Lý Phong đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn rồi.

Lý Phong cười cười, nói với cô vài câu, sau đó lại quay sang gật đầu với nhóm người Linh Hân.

Trong đội ngũ của học viện Thiên Vũ cách đó không xa, Chu Dao nhìn về phía này, vẻ mặt trăm mặc.

“Lý Phong đúng là mạng lớn, một thiên cảnh mà còn có thế sống được đến tận bây giờ.” Phùng Nguyên Kiệt ở bên cạnh cô ta, trầm giọng nói, trên mặt rõ ràng là vẻ lạnh lùng âm hiểm.

Không chỉ có bọn họ, mà cả nhóm người Tôn Hâm Võ của Huyền Đạo môn, Lý Mộng Tuyết, Lý Mộng Lan của Kiếm tông cũng đang nhìn về bên này. Bọn họ biết lúc trước Häc Cưu của Thiên Vu cốc vẫn luôn đối phó với Lý Phong, lúc trước bọn họ còn trực tiếp rời đi, tránh phát sinh xung đột với Thiên Vu cốc.

Sau đó, vực thẳm Ma Vực đột nhiên lại xuất hiện áp chế, bọn họ cảm thấy Lý Phong chắc chắn không thể sống sót được.

Dù sao thì ở nơi này không sử dụng được bất cứ con át chủ bài nào, toàn bộ phủ Thần Văn chỉ có một mình Tần Chỉ Lan đạt tới Đan Nguyên cảnh trung kỳ là có thực lực mạnh nhất mà thôi.

“Thiên Vu cốc treo giải thưởng, sau khi đánh chết Lý Phong, mang thi thể hắn tới Thiên Vu cốc là có thể nhận ngay năm ngàn vạn điểm cống hiến!"

“Mạng sống của Lý Phong còn đáng giá hơn mạng sống của một vị thiên tài Đan Nguyên cảnh đỉnh phong!"

Trong nhóm người, có rất nhiều người đang bàn tán. Trong mắt bọn họ, rõ ràng còn lộ ra một tia nóng rực.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 329: C329: Tia lửa nóng rực


Năm ngàn vạn điểm cống hiến, làm gì có ai không động lòng cơ chứ?

“Ứng Lâm tông.”

Nghe thấy lời nói của mấy người này, Lý Phong lập tức nhìn sang bên đó, nhất là người nói chuyện to. nhất.

Sắc mặt của Tân Chỉ Lan tái mét, cô nhìn những người trước mặt, âm trầm nói: “Lý Phong là đệ tử mà phủ Thần Văn chúng ta coi trạng nhất, nếu kẻ nào dám ra tay, phủ Thần Văn ta sẽ không để yên đâu!”

Giọng nói của cô vang vọng hư không, khiến cho xung quanh lập tức yên tĩnh trở lại.

“Ha ha, Tân Chỉ Lan, chúng ta chỉ nói đùa thôi.”

“Chúng ta sẽ không đối phó với Lý Phong đâu."

Nghe thấy lời uy h**p của Tân Chỉ Lan, những người của thế lực khác lập tức cười nói.

Tất nhiên, bọn họ nói thì như vậy, nhưng tính toán trong lòng như thế nào thì chỉ có bọn họ biết thôi.

“Tiểu tử, có không ít người muốn giết ngươi." Huyền Long ở trong lồ ng giam linh lực cười hắc hắc.

“Muốn giết ta thì phải chuẩn bị sẵn tâm lý bị ta giết.” Lý Phong lạnh lùng nói.

Hắn quét mắt nhìn một lượt, ghi tạc hết những gương mặt đó vào trong đầu.

Nhìn thấy mọi người thu liễm lại, nhóm người Tân Chỉ Lan mới thở phào một hơi.

“Lý Phong, ngươi lợi hại quá, thế mà cũng tới được vực thẳm Ma Vực. Lúc trước Tần sư tỷ còn lo ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa.” Linh Hân nhìn Lý Phong, cười hì hì.

Lúc trước cô cũng lo lắng cho hẳn rất nhiều.

“Đúng vậy, Lý Phong, không biết ngươi dựa vào thủ đoạn nào có thể thoát khỏi Hảo Cưu?" Vương Tuấn cũng mỉm cười hỏi, nhưng nụ cười của anh ta thoạt nhìn có hơi miễn cường.

Lý Phong nhìn bọn họ, nói: “Hắc Cưu chết rồi.”

“Chết rồi?”

“Sao có thể như thế được? Thực lực của Hắc Cưu gần đạt tới Đan Nguyên cảnh hậu kỳ!”

“Chẳng lẽ có người thực lực mạnh hơn đã g iết chết anh ta?”

Mấy người của phủ Thần Văn nghe vậy thì vô cùng sửng sốt, đến cả Tần Chỉ Lan cũng là như thế. Dưới ảnh hưởng của áp chế, cô cũng không phải là đối thủ của Hắc Cưu.

Trong vực thắm Ma Vực chỉ có vài thiên tài có thể đánh chết được Hắc Cưu, chẳng lẽ những thiên tài đó giúp đỡ Lý Phong?”

Lý Phong lại không nói thêm gì về chuyện kia, chỉ dò hỏi: “Mọi người tụ tập lại với nhau làm gì thế?”

Hắn biết mục đích của những người này, nhưng bây giờ hẳn vừa mới gia nhập đội ngũ, nếu như biết hết tất cả thì rất kỳ quái, thế nên mới cố ý hỏi.

“Lý Phong, hiện giờ lối vào của dãy núi Thiên Khiển xuất hiện trận pháp bảo vệ, chúng ta không đánh nát trận pháp thì sẽ không có cách nào tiến vào trong. Thế nên chúng ta phải tìm được thêm càng nhiều cường giả càng tốt.”

Tân Chỉ Lan thấy Lý Phong không muốn trả lời về chuyện của Hắc Cưu thì cũng không tiếp tục truy cứu nữa. Nghe thấy Lý Phong hỏi vậy, cô trực tiếp giải thích: “Nếu đệ đã đến thì gia nhập đội ngũ với chúng ta đi, chờ đến khi mọi người đủ sức đánh vỡ trận pháp kia thì cùng nhau tiến vào trong dãy núi Thiên Khiển.”. Chính chủ, 𝙧ủ bạn đọc ch𝐮ng ( 𝖳R𝖴M𝖳R 𝖴𝑌ỆN.𝘷n )

"Được."

Lý Phong gật đầu.

...

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã nửa tiếng trôi qua.

Vút! Vút! Vút!

Bồng nhiên, có mấy dao động truyền đến, sau đó những thân ảnh nhanh chóng xuất hiện

Có tổng cộng chín người, hai người cầm đầu có dao động khí thế vô cùng cường đại, hoàn toàn đạt tới Đan Nguyên cảnh trung kỳ.

“Là người của Thiên Vu cốc!”

“Hai người dẫn đầu một người là đệ tử nòng cốt thứ năm Trương Viễn của Thiên Vu cốc, một người là đệ tử nòng cốt thứ sáu Triệu Chí Tân của Thiên Vu cốc, cả hai đều có thực lực vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ!"

“Ngoài ra còn có ba người nữa trong số đó đạt tới Đan Nguyên cảnh!”

Mọi người nhìn thấy chín người mới xuất hiện thì sắc mặt lập tức biến hóa.

Thực lực của Thiên Vu cốc quá mạnh, thế lực khác chỉ có một hoặc hai người có thực lực Đan Nguyên cảnh trung kỳ trở lên, nhưng Thiên Vu cốc lại có tới mấy người!

“Thiên Vu cốc!”

Sắc mặt bọn họ còn đỡ, sắc mặt nhóm người Tần Chỉ Lan thì lập tức biến sắc.

"Sao người của Thiên Vu cốc lại đến đây?”

Gương mặt Tân Chỉ Lan vô cùng khó coi.

“Rất đơn giản” Lúc này, Lý Phong lại vô cùng bình Tĩnh, nói: “Chắc là có người đã thông báo cho người của Thiên Vu cốc.”

Hiện trường có nhiều người như vậy, có chứt quan hệ với Thiên Vu cốc cũng là điều rất bình thường.

“Ha ha, vậy mà lại có nhiều bạn bè ở đây như vậy, Trương Viễn ta bái kiến các vị.” lúc này một thanh đáng người thon gầy dẫn đầu Thiên Vu cốc nói.

Ánh mắt của anh ta nhìn về phía Lý Phong, khẽ mỉm cười nói: “Tiểu tử thật may mắn, nửa năm rồi mà văn chưa chết, xem ra một trăm triệu điểm cống hiến này là của ta rồi.”

“Muốn giết ta? Chỉ dựa vào chín người Thiên Vụ cốc các ngươi sao?” nghe vậy, Lý Phong lạnh lùng nói.

Những người của Thiên Vu cốc giống như đều đã coi hẳn thành cá nẫm trên thớt.

“Ha ha, Lý Phong, lại có ngươi dâng đến tận cửa rồi." trong lồ ng giam linh lực, Huyền Long cười lớn nói

Nghe thấy lời Lý Phong nói, Trương Viễn lại cười nhạt nói: “Chín người chúng ta là đủ rồi, ngươi cho rằng những người ở đây có thể bảo vệ được ngươi sao?”

Anh ta nhìn về phía đám người, mỉm cười nói: “Thiên Vu cốc chúng ta lần này đến là muốn gi ết chết Lý Phong, xin các vị đừng có ra tay.”

"Trên mặt anh ta nở nụ cười hòa nhã, giống như đang nói một chuyện hết sức bình thường.

“Trương Viễn!”

Nghe thấy lời Trương Viên nói, Tân Chỉ Lan lập tức tức giận nói, nhưng cô vẫn chưa nói gì thì Thiên Lan- thiên tài đứng đầu của Ứng Lâm Tông liền trực tiếp bay ra.

“Các huynh đệ Thiên Vu cốc đang bàn chuyện thì Ứng Lâm Tông chúng ta tất nhiên sẽ không ngăn cản.”

Anh ta mang theo đệ tử dưới trướng, lập tức đứng sang một bên.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 330: C330: Nụ cười hòa nhã


“Thần Đan môn chúng ta cũng sẽ không ra tay.” Thiên tài đỉnh cấp của Thần Đan môn, Chu Diễm Tự có khuôn mặt bình thường cũng mở miệng nói.

"Đao Vực Tông chúng ta..."

Sau Thần Đan Môn, Đao Vực Tông cũng như vậy, nhanh chóng lui sang một bên.

Nháy mắt đã có ba thế lực rút lui, trong đội ngũ lúc này chỉ còn ba thế lực là học viện Thiên Võ, Huyền Đạo môn, Kiếm Tông.

“Chu Liệt, học viện Thiên Võ các ngươi sẽ bảo vệ Lý Phong sao?” thấy mười mấy người còn lại, Trương Viễn nhìn về phía Chu Liệt, mỉm cười nói.

“Đại sư huynh, Thiên Vu cốc và phủ Thần Văn có mâu thuẫn, học viện Thiên Võ chúng ta không nhất thiết phải tham gia vào.” Sắc mặt Chu Liệt hơi trăm xuống, đang suy nghĩ được mất, lúc này bên tai lại vang lên giọng nói

“Đúng vậy, đại sư huynh, nghe nói lần này đệ tử nòng cốt thứ nhất và đệ tử nòng cốt thứ hai của Thiên Vu cốc đều đến, bọn họ thậm chí đã nói muốn tiêu diệt hết người của phủ Thần Văn, nếu đã như vậy mà học viện Thiên Võ của chúng ta lại đứng về phía phủ Thần Văn, bảo vệ Lý Phong thì sau này ở trong dãy núi Thiên Khiển sẽ bị Thiên Vu cốc nhảm tới.” Phùng Nguyên Kiệt cũng nhìn về phía Chu Liệt vội vàng nói.

“Bọn họ có thể sẽ giết chúng ta!"

Nghe vật, sắc mặt Chu Liệt khẽ đổi, anh ta cũng nghe thấy những lời này, hơn nữa đó còn là đệ tử nòng cốt thứ hai Kim Lệ của Thiên Vu cốc nói.

Cô ta là con gái của nhị cốc chủ Thiên Vu cốc, là em gái của Kim Vũ người mà Lý Phong đã giết, thiên phú kinh người, cảnh giới thậm chí đã bước vào Đan

Nguyên cảnh hậu kỳ!

Kim Lệ hận Lý Phong đến tận xương tủy, không chỉ căm thù Lý Phong mà còn căm thù luôn cả đám người phủ Thần Văn!

Trong đám người, Chu Dao muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng.

Từ lần cô gặp Lý Phong ở quận Hoang Lâm, thanh niên lúc đó chỉ là Luyện Thể cảnh tầng thứ ba không ngừng tạo nên kỳ tích nên bây giờ chưa chắc đã không thể.

Nhưng thực lực của cô trong đoàn người rất yếu nên cuối cùng không nói gì cả.

“Học viện Thiên Võ chúng ta cũng rút lui."

Chu Liệt nhìn đám người Lý Phong, sau đó nắm chặt tay, trực tiếp đứng sang một bên.

“Ha ha, Chu Liệt huynh, ta nghĩ học viện Thiên Võ đã đưa ra một lựa chọn chính xác”

Nhìn đám người Chu Liệt lui ra sau, nụ cười trên mặt Trương Viễn càng thêm tươi tắn.

Giống với phủ Thần Văn, học viện Thiên Võ, Huyền Đạo môn, Kiếm Tông bốn thế lực lớn đều ở trong cùng một khu vực, khoảng cách cũng không xa, bốn thế lực cơ bản đều cùng tiến cùng lùi.

“Lý Mộng Tuyết, Tôn Hâm Võ, các ngươi thì sao?” sau khi nói xong, Trương Viễn lại nhìn về phía hai thế lực còn lại.

Nháy mắt đã có năm thế lực phủ sạch quan hệ với Lý Phong.

Lý Mộng Tuyết và Tôn Hâm Võ liếc mắt nhìn nhau, trực tiếp bay đến trước mặt Lý Phong, trăm giọng nói: “Phủ Thăn Văn có quan hệ với tông môn của chúng ta, chúng ta đứng về phía Lý Phong.”

Hai thế lực bọn họ cuối cùng lựa chọn Lý Phong.

“Lý Mộng Tuyết và Tôn Hâm Võ vậy mà chọn đứng về phía mình?”

Lý Phong từ đầu đến cuối vẫn không nói gì, yên lặng quan sát, xem các thế lực lựa chọn.

Lúc Hắc Cưu đối phó hắn, không chỉ học viện Thiên Võ mà Huyền Đạo môn, Kiếm Tông đều lựa chọn rời đi.

Thấy lựa chọn của Lý Mộng Tuyết và Tôn Hâm Võ, sắc mặt Chu Liệt khẽ đổi.

Bốn thế lực, học viện Thiên Võ bọn họ lại lựa chọn rút lui, như vậy không khỏi có chút cảm giác phản bội

“Hai thế lực lớn các ngươi thất sự chọn đối đầu với Thiên Vu cốc chúng ta?” thấy hai thế lực đứng về bên Lý Phong, nụ cười trên mặt Trương Viễn nhạt đi một chút, nhàn nhạt nói.

“Trương Viễn, các ngươi còn định một tay che trời ở đây sao?" Tôn Hâm Võ trăm giọng nói, không hề có chứt sợ hãi nào.

Lý Mộng Tuyết không nói gì, cô ta liếc nhìn Lý. Phong, trong mắt có chút kỳ dị nhưng cũng chỉ lóe lên rồi biến mất.

“Cảm ơn nhiều."

Nhìn hai người trước mặt, Lý Phong nói lời cảm ơn.

“Mấy thế lực, cuối cùng chỉ có Kiếm Tông và Huyền Đạo môn đứng vẽ phía phủ Thần Văn”

“Tính ra thì Tôn Hâm Võ còn có một người khác của Huyền Đạo môn là Chu Nguyên, Lý Mộng Tuyết, Lý Mộng Lan của Kiếm Tông, bọn họ đều có thực lực Đan Nguyên cảnh trung kỳ, bây giờ hai người Trương Viễn của Thiên Vu cốc căn bản không làm được gì bọn họ”

Những người xung quanh nhìn tình hình chiến đấu.

“Rất tốt."

Trương Viễn sắc mặt lạnh nhạt gật đầu, anh ta bỗng nhiên nói: “Thiên Lan, Chu Diễm Tự, Trương Khản..đám người Huyền Đạo môn và Kiếm Tông này. giao cho các ngươi."

Hưu! Hưu! Hưu! Hưu!

Vừa nói xong, Thiên Lan của Ứng Lâm Tông, Chu Diễm Tự của Thần Đan môn, Trương Khản của Đao Vực tông đã bay ra, tổng cộng có bốn người, đứng trước mặt Trương Viễn.

Trên mặt bọn họ mang theo nụ cười nói: “Không vấn đề."

Nói xong, lập tức khiến mọi người ồ lên.

“Ứng Lâm Tông, Thần Đan môn vậy mà lại hợp tác với Thiên Vu cốc."

“Bọn họ cũng có cường giả vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ!"

“Vốn dĩ cho rằng Lý Phong đã an toàn rồi, Thiên Vu cốc không làm gì được hắn, không ngờ mọi chuyện lại biến thành như thế này."

Sau lưng Lý Phong có ba thế lực là phủ Thần Văn, Huyền Đạo môn, Kiếm Tông, chỉ mình Thiên Vu cốc thì không thể đối phó được với Lý Phong nhưng bây giờ sau lưng Thiên Vu cốc cũng có ba thế lực!

“Trương Viễn, Thiên Vu cốc các ngươi quá đáng quá rồi đấy” thấy vậy, Tân Chỉ Lan tức giận nói, sắc mặt vô cùng âm trầm.

Lúc này bốn người Thiên Lan, Chu Diễm Tự khóa chặt lấy bốn người Tôn Hâm Võ, Lý Mộng Tuyết, bọn họ căn bản không thể giúp được Lý Phong.

Mà hai người Trương Viễn và Triệu Chí Tân của Thiên Vu cốc đều có thực lực vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ, ngoài ra còn có mấy Đan Nguyên cảnh sơ kỳ, phủ Thần Văn bọn họ sao có thể ngăn cản được?

“Ha ha, cho dù xảy ra chuyện gì, hôm nay Thiên Vu cốc chúng ta ra tay, ai cũng không bảo vệ được Lý Phong.” Trương Viễn không hề để ý đến sự tức giận của Tần Chỉ Lan, lúc này trên mặt anh ta mang theo ý cười, giống như đã nắm chắc phần thắng trong tay.

"Ngươi nói sai rồi.”

Anh ta vừa nói xong, bỗng nhiên trong hư không có một giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên.

“Hôn nay, ai cũng không bảo vệ đươc ngươi!”
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 331: C331: Giọng nói lạnh lùng


Sau khi vừa dứt lời, trong đám người bỗng nhiên có một thân ảnh bay ra.

"Lý Phong!”

Thấy Lý Phong bay về phía đám người Thiên Vụ cốc, sắc mặt Tăn Chỉ Lan đại biến.

“Lý Phong vậy mà lại ra tay trước”

“Lá gan của hắn quá lớn?”

“Cảnh giới của Trương Viễn và Triệu Chí Tân đều là Đan Nguyên cảnh trung kỳ, thực lực mạnh mẽ, cho dù Tân Chỉ Lan người mạnh nhất trong đám người phủ Thần Văn cũng không phải là đối thủ của bọn họ, Lý Phong sao lại dám ra tay chứ?”

“Có lẽ hắn biết bản thân không có cơ hội thoát nữa nên định liều một trận?”

Thấy tình hình như vậy, trên mặt tất cả mọi người của những thế lực xung quanh đều lộ ra sự kinh ngạc.

Trước khi tiến vào vực thẳm Ma Vực, Lý Phong chỉ là một cường giả Tiên Thiên cảnh yếu ớt mà thôi, thiên phú của hắn mạnh mẽ, phủ Thần Văn chắc chắn cũng ban cho hắn rất nhiều bảo vật bảo mệnh.

Nhưng, bây giờ vực thẳm Ma Vực chịu áp chế khổng lồ, những bảo vật này căn bản không dùng được, Lý Phong sao lại có dũng khí chủ động tấn công đám người Trương Viễn của Thiên Vu cốc chứ?

Thấy Lý Phong lao tới, Trương Viễn cũng sững sở, nhưng sau đó trên mặt anh ta lại lộ ra nụ cười lạnh.

Nhưng chưa kịp nói gì thì sắc mặt anh ta đã thay đổi. Lúc này Lý Phong vậy mà lại đã xuất hiện bên cạnh anh ta rồi.

“Tốc độ sao lại nhanh như vậy?”

Tốc độ của Lý Phong nhanh đến mức anh ta không ngờ đến được.

Nhưng Trương Viễn cũng không phải là người thường, anh ta phản ứng cực nhanh, hai tay vẫy động, hai tay anh ta liền mang một đôi găng tay, đôi găng tay này nhìn vô cùng sắc bén, lóe lên lãnh quang màu. vàng.

“Lý Phong, nêu ngươi đã không đợi được muốn tìm cái chết, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Trương Viễn tức giận hét lên, vẫy động hai tay, muốn bắt lấy trường kiếm của Lý Phong.

Lúc này trường kiếm của Lý Phong đâm ra, kiếm quang lóe lên, tốc độ của kiếm quang này cực nhanh, trong nháy mắt xuất hiện đã xoẹt qua người Trương Viễn.

"Phốc!"

Chịu một kiếm quang, Trương Viễn chỉ cảm thấy một cỗ sức mạnh kh ủng bố tràn vào cơ thể anh ta, dưới cỗ sức mạnh này, anh ta vậy mà lại không có chút lực ngăn cản nào, lục phủ ngũ tạng sôi trào, thậm chí còn vỡ nát trong nháy mắt.

Anh ta hét thảm một tiếng, thân ảnh giống như diều đứt dây, trực tiếp ngã bay ra sau, vừa bay, miệng anh ta còn không ngừng hộc máu.

"Cái gì?”

Lúc này Triệu Chí Tân cũng ở bên cảnh Trương Viễn, thấy Lý Phong lao tới cũng phát động công kích trong nháy mắt.

Nhưng công kích của anh ta còn chưa tiếp xúc với Lý Phong thì đã thấy Trương Viễn không có chút lực ngăn cản nào bị đánh bay ra xa, trên mặt anh ta lập tức lộ ra sự kinh ngạc.

Liếc mắt nhìn vẽ phía Triệu Chí Tân, chân phải của Lý Phong ẩn chứa một lực cực kỳ khủng lố, giống như núi lửa phun trào bỗng nhiên đạp tới.

Triệu Chí Tân nhận công kích của Lý Phong, cũng hét thám một tiếng, cơ thể biến thành hình vòng cung, phần ngực lõm xuống.

Mà với sự trợ giúp của sức mạnh này, tốc độ của Lý Phong lại càng nhanh, một lần nữa đến bên cạnh Trương Viễn.

Xung quanh lập tức trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, trong mắt đầy sự kinh ngạc.

“Hai người Trương Viễn, Triệu Chí Tân không chịu được một công kích của Lý Phong!”

“Triệu Chí Tân còn đỡ, Trương Viễn đã bị trọng thương rồi!"

“Trời ạ, sao có thể chứ? Thực lực của hai người bọn họ đều vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ mài”

“Có thể khiến bọn họ bị trọng thương, lực công kích này chẳng phải đã đạt đến Đan Nguyên cảnh đỉnh phong sao?"

“Cho dù không đạt đến thì tuyệt đối cũng rất gần rồi."

“Lý Phong không phải mới ở Tiên Thiên cảnh sao? Cho dù gặp được cơ duyên ở vực thầm Ma Vực thì đáng lẽ cũng chỉ ở Ðan Nguyên cảnh sơ kỳ thôi chứ.”

“Ai nói cho ta biết rốt cuộc trước mắt đã xảy ra chuyện gì không?”

Xung quanh là một mảnh yên lạng, tất cả mọi người đều đang kinh ngạc nhìn theo.

Người Thiên Vu cốc đến muốn gi ết chết Lý Phong, tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy, vốn Lý Phong. không có chút lực ngăn cản nào, lúc mới tiến vào vực thấm Ma Vực chỉ là Tiên Thiên cảnh lại bỗng nhiên ra tay, khiến hai cường giả mạnh nhất của Thiên Vu cốc bị trọng thương!

Hình thức chiến đấu bỗng nhiên thay đổi

“Thực lực của Lý Phong..."

Tần Chỉ Lan dương mắt nhìn cảnh tượng trước mắt, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi không gặp, thực lực. của Lý Phong sao lại mạnh như vậy?

Không chỉ cô mà đám người Tôn Hâm Võ, Chu Liệt cũng rất kinh ngạc.

Mà hai chị em Lý Mộng Tuyết, Lý Mộng Lan lại nhìn chăm chăm vào trường kiếm trong tay Lý Phong, bọn họ vậy mà cảm nhận được uy năng vô cùng kh ủng bố từ trên thanh trường kiếm này!

Cho dù bây giờ dưới tình huống bị áp chế thì thanh trường kiếm này vẫn có thể sử dụng!

“Sao có thể? Ao ngươi lại có thực lực mạnh như vậy được?"

Mọi người kinh ngạc, lúc này Trương Viễn vẫn đang hộc máu tươi, nhìn Lý Phong, trong mắt tràn ngập sự kinh ngạc.

Anh ta vậy mà lại bí Lý Phong đánh trọng thương.

Nhưng chỉ trong nháy mắt sắc mặt anh ta lại thay đổi, lúc này Lý Phong đã xuất hiện bên cạnh anh ta.

“Trương Viễn, trí nhớ của người Thiên Vu cốc các ngươi thật kém, cứ từng người một đến tìm chết.” giọng nói vô cùng lạnh lùng vang lên.Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác sẽ thiếu nội dung chương đó ạ! Hưu!

Trường kiếm trong tay hẳn vẫy động, Trương Viễn lập tức hét thảm một tiếng, lực sinh mệnh bị tiêu hao rất nhiều.

Dưới hai lần công kích, Trương Viễn cuối cùng cũng ý thức được tình hình trước mắt, trên mặt anh ta lộ ra sự điên cưồng nói: “Lý Phong, không ngờ thực lực của ngươi đã đạt đến mức này, ta nhận thua, lần sau sẽ lại đến giết ngươi.”

Thân ảnh anh ta lược động, bay thẳng về phía đám người Triệu Chí Tân, Thiên Lan.

Trên sân có rất nhiều người, cho dù thực lực của Lý Phong mạnh hơn anh ta rất nhiều nhưng anh ta không cho rắng Lý Phong có thể giết được mình.

Nhưng, Lý Phong lại không giống như lẽ thường, một lần nữa nhào tới.

“Cút đi!"

Thấy Lý Phong lao tới, Trương Viễn phẫn nộ hét lên.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 332: C332: Toàn bộ quá trình chẳng qua chỉ hơn mười giây


Trên người anh ta bỗng nhiên có một con giáp trùng màu đen xuất hiện,dao động trên người con giáp trùng này lóe lên, sau đó trước mặt Trương Viễn hình thành một lớp phòng ngự khổng lồ.

Rất nhiều người Thiên Vu cốc nuôi dưỡng cổ bản mệnh, hao phí tài nguyên trên người những con cổ bản mệnh này có khi còn lớn hơn cả bản thân mình, còn phải trả giá rất lớn, mỗi một con cổ bản mệnh đều có tác dụng rất lớn, có thể là phòng ngự hoặc là trói buộc, tác dụng của chúng vượt xa bản thân.

“Đó là cổ trùng Hắc Thuẫn!"

“Cổ trùng Hắc Thuẫn có sở trường phòng ngự! Với thực lực của Lý Phong, cho dù tiếp cận đến Đan Nguyên cảnh đỉnh phong thì cũng rất khó làm trọng thương được con cổ trùng này!"

Thấy con giáp trùng màu đen này xuất hiện, mọi người xung quanh lập tức bàn luận sôi nối.

“Lý Phong, có cổ trùng Hắc Thuẫn của ta ở đây, ngươi không giết được ta đâu” Trương Viễn lạnh lùng nói. Anh ta căn bản không cần phải lo lắng gì cả.

Nhưng anh ta vừa nói xong thì säc mặt đã lập tức thay đổi

Hưu!

Giống như có một lôi điện lóe lên, nháy mắt đã đến bên cạnh cổ trùng Hắc Phệ của anh ta, sau đó cổ trùng Hắc Phệ điên cuồng vùng vẫy, nháy mắt đã biến mất không thấy đâu nữa.

Trên vai Lý Phong, xuất hiện một con thú nhỏ bốn chân, lúc này con thú nhỏ đang nhai thức ăn trong miệng, trong mắt tràn ngập sự thỏa mãn.

Mà thức ăn đó chính là cổ trùng Hắc Thuẫn.

Sau khi nhai hai lần, con giáp trùng màu đen này liền bị nó nuốt chứng vào bụng.

“Giáp trùng Hắc Thuẫn bị ăn mất rồi?

“Sao... sao có thể được?”

Thấy cảnh tượng trước mắt, trên mặt tất cả mọi người đều lộ ra sự sững sờ, căn bản không thể tin được những gì vừa nhìn thấy.

Cổ bản mệnh mạnh mẽ này vừa xuất hiện vậy mà đã bị ăn mất, ở bên ngoài gần như không có sinh vật nào là đối thủ của cổ bản mệnh cả

"Phụt!"

Cổ trùng Hắc Thuẫn chết, sắc mặt Trương Viễn lập tức trở nên vô cùng tái nhợt. Anh ta nhìn về phía Lý Phong, rốt cuộc trong mắt hiện lên vẻ vô cùng sợ hãi.

"Sao ngươi lại có thể giết cổ bản mệnh của ta?”

Hiện tại, cổ bản mệnh chết, vết thương của anh ta nháy mắt tăng thêm rất nhiều, khí tức toàn thân vô cùng uể oải.

"Trương Viễn, ta đã nói rồi, hôm nay không ai bảo vệ được ngươi!”

'Vẻ mặt Lý Phong lạnh nhạt, trường kiếm trong tay không ngừng vung lên, dưới công kích điên cưỡng của hắn, Trương Viễn đã hoàn toàn bị thương nặng, dao động khí tức vốn vô cùng yếu ớt lại đang điên cuồng giảm xuống

"Cứu ta.”

Lúc này Trương Viễn tràn đầy hoảng sợ, nhìn về phía đám người Thiên Lan của Ứng Lâm tông, Chu Diễm Tự của Thần Đan môn, muốn cầu cứu.

Nhưng mà trong mắt đám người Thiên Lan, Chu Diễm Tự cũng lóe lên vẻ do dự, thân thể không ngừng lui về phía sau, không hề có ý định trợ giúp Trương Viễn.

“Không!!!”

Cuối cùng, ánh mắt Trương Viễn lộ ra vẻ vô cùng tuyệt vọng, một đòn công kích xẹt qua cơ thể anh ta, lập tức, khí tức sinh mệnh trên người anh ta hoàn toàn biến mất.

"Lạch cạch!”

Thi thể trực tiếp rơi xuống mặt đất

Đệ tử nòng cốt đứng thứ năm của Thiên Vu cốc, Trương Viễn ngã xuống!

"Còn một vị!"

Ánh mắt Lý Phong nhìn về phía xa, nơi đó, có một bóng người đang điên cưỡng chạy trốn!

"Sao có thể? Sao thực lực của Lý Phong lại mạnh như vậy?”

Lúc này trên mặt Triệu Chí Tân tràn đầy vẻ kinh hãi.

Cảnh giới của bọn họ đạt tới Đan Nguyên cảnh trung kỳ, cộng thêm một ít át chủ bài cùng với cổ bản mệnh, ở bên trong Vực thắm Ma Vực có người có thể giết bọn họ, nhưng tuyệt đổi không vượt quá năm vị!

Cho dù có thể giết, nhưng mà cũng không thể dễ dàng như vậy.

Nhưng mà, từ lúc Lý Phong ra tay cho đến lúc đánh chết Trương Viễn, thậm chí chỉ qua vài giây!

Hai đòn công kích, Trương Viễn trọng thương, sau đó Trương Viễn phóng ra cổ bản mệnh, cũng bị sinh vật trong tay Lý Phong ăn ngay lập tức, làm cho Trương Viễn lại càng bị thương nặng hơn.

Sau đó, không đến mười đòn công kích, Trương Viễn liền trực tiếp tử vong, từ đầu tới cuối không hề có chút lực ngăn cản nào, hoàn toàn bị nghiền áp!

“Triệu Chí Tân, trốn cái gì chứ? Không phải ngươi tới giết ta sao?" Từ xa, một giọng nói lạnh nhạt truyền đến, càng ngày càng gần

Nếu là lúc trước nghe được giọng nói của Lý Phong, Triệu Chí Tân chắc chắn sẽ vô cùng hưng phấn, nhưng lúc này trên người anh ta lại chỉ cảm thấy một trận lạnh như băng,

"Lý Phong, là chúng ta sai, ta thề về sau sẽ không đối phó ngươi nữa”

Triệu Chí Tân vội vàng nói, muốn bắt lấy một đường sống.

"Không cần, ta không có bất kỳ hứng thú vào với lời nhận lỗi cả” Lý Phong lạnh nhạt nói: "Ta cảm thấy rất hứng thú với mạng của ngươi”

Dưới ánh mắt của mọi người, trường kiếm trong tay hắn không ngừng vung lên, mà mỗi một lần công kích, vết thương trên người Triệu Chí Tân liền tăng thêm một phần.

Cuối cùng, Triệu Chí Tân tuyệt vọng, rốt cuộc vận dụng cổ bản mệnh của mình, nhưng vẫn không hề có tác dụng, bị tiểu thú bốn chân kia trực tiếp ăn mất.

"Răng rắc!"

Một tiếng vang thanh thúy, trong hư không, sắc mặt Lý Phong lạnh nhạt, tay phải nằm cổ họng Triệu Chí Tân, mà lúc này trên người Triệu Chí Tân không còn bất kỳ dao động khí tức nào.

Đệ tử nòng cốt đứng thứ sáu của Thiên Vu cốc, Triệu Chí Tân ngã xuống.

Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người nhìn tình cảnh trước mặt, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.

"Đã chết! Đệ tử nòng cốt đứng thứ năm Trương Viễn và đứng thứ sáu Triệu Chí Tân của Thiên Vu cốc đều đã chết”

"Toàn bộ quá trình chẳng qua chỉ hơn mười giây, bọn họ liền bị Lý Phong đánh chết”

“Thực lực của Lý Phong này thật kh ủng bố”

"Công kích cấp bậc Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, tiểu thú bốn chân có thể dễ dàng ăn cổ bản mệnh, toàn bộ những thiên tài chúng ta tiến vào đây có bao nhiêu người có thể là đối thủ của Lý Phong?"

Mọi người kinh hãi, hoàn toàn bị thực lực mà Lý Phong bộc phát ra làm cho kinh sợ.

"Thật đúng là dễ dàng!”

Lúc này vẻ mặt Lý Phong lạnh nhạt, nhưng trong lòng lại vui sướng.

Trong bốn tháng, lực công kích của hẳn hoàn toàn đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, đạt tới cực hạn của mảnh thế giới này.

Trương Viễn, Triệu Chí Tân hoàn toàn kém hẳn hai cấp độ nhỏ.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 333: C333: Tiếp tục tìm kiếm


"Thực lực của Tiểu Lôi cũng tiến bộ rất lớn”

Hắn nhìn tiểu thú trên vai, trong lòng lại vui sướng.

Mấy tháng trước Tiểu Lôi đối phó với cổ trùng của Kim Liệt Võ kia còn phải mất một ít thời gian, hiện tại là một ngụm ăn cổ trùng của hai người Trương Viễn.

Hắn vung tay phải lên, thu lấy nhẫn không gian của Triệu Chí Tân, ánh mắt quét quanh bốn phía một cái, tiếp xúc đến ánh mắt của hẳn, thậm chí rất nhiều.

người đều không dám nhìn, vội vàng quay đầu đi. Lúc này trong mắt bọn họ tràn đầy vẻ kính sợ.

Vút!

Bóng dáng vừa động, Lý Phong đi tới trước mặt đám người Tân Chỉ Lan.

"Lý.... Lý Phong, ngươi thật sự là Lý Phong mà ta biết kia sao?”

Nhìn thấy bóng người xuất hiện trước mặt, Linh Hân nhịn không được hỏi, giọng nói của cô có chút lắp bắp, cho là mình xuất hiện ảo giác.

Tần Chỉ Lan cũng nhìn chằm chằm Lý Phong, dường như đang nhìn xem có phải biểu đệ của mình bị người khác ngụy trang hay không

“Ta đương nhiên là Lý Phong” Lý Phong mỉm cười nói.

Hắn cười, nhất thời đám người Tân Chỉ Lan cũng hơi hơi thả lỏng, lúc này trong mắt bọn họ chợt lộ ra vẻ vui sướng.

"Ha ha, Lý Phong, chỉ thời gian ngắn không thấy, thế mà thực lực của ngươi đã đạt tới một bước này” Tôn Hâm Võ bay tới, nhìn về phía Lý Phong cười nói.

Lý Phong mỉm cười nói: "Lúc trước các ngươi nguyện ý đứng về phía ta, cảm tạ”

Hắn gật gật đầu với đám người Tôn Hâm Võ, Lý Mộng Tuyết.

Từ xa, sắc mặt Chu Liệt không ngừng thay đổi, nhưng cuối cùng không tới nơi này, lúc này trong lòng, anh ta không khỏi có chút hối hận, lúc trước lựa chọn không đứng về phía Lý Phong, không nghĩ tới thực lực của Lý Phong lại mạnh như vậy.

"Chết tiệt! Sao Lý Phong này lại đạt tới bước này?” Phía sau Chu Liệt, sắc mặt Phùng Nguyên Kiệt rất là âm trầm.

Hơn nửa năm trước, lúc anh ta nhìn thấy Lý Phong ở dãy núi Vân Vụ của quận Thanh Vô, thực lực của Lý Phong chỉ đạt tới Tiên Thiên cảnh trung kỳ, không mạnh hơn bao nhiêu so với anh ta.

Nhưng mà hiện tại anh ta còn chưa đạt tới Tiên Thiên cảnh hậu kỳ, thế mà thực lực của Lý Phong đã đạt tới cấp bậc Đan Nguyên cảnh đỉnh phong!

Đây là tốc độ tiến bộ kiểu gì vậy chứ?

Ở bên cạnh Phùng Nguyên Kiệt, Chu Dao cũng im lặng không nói gì, không biết rốt cuộc trong lòng đang suy nghĩ cái gì.

Mà sắc mặt đám người Thiên Lan của Ứng Lâm tông lúc trước đứng về phía đám người Trương Vi của Thiên Vu cốc đang không ngừng thay đổi.

Bọn họ hợp tác với Thiên Vu cốc, bám lấy đám người Tôn Hâm Võ, tiếp đó đám người Trương Viễn sẽ đánh chết Lý Phong.

Nhưng mà, trong thời gian ngắn, kết quả đã hoàn toàn đảo ngược, Lý Phong không chết, ngược lại hai người Trương Viễn, Triệu Chí Tân bị Lý Phong đánh chết.

Tuy rằng như thế, nhưng lúc này trên mặt Thiên Lan lại lộ ra tươi cười vô cùng sáng lạn, anh ta nhìn về phía Lý Phong nói: "Lý Phong, không ngờ thực lực của ngươi mạnh như vậy, quả nhiên là kỳ tài ngút trời."

Sau khi nói xong anh ta lại chuyển đề tài, nhìn về phía những người khác, nói: "Hiện tại thực lực của Lý Phong mạnh như vậy, đội ngũ chúng ta lại tăng thêm một người có thể đối phó trận nguyên này”

Trên mặt của anh ta tràn đầy tươi cười, nói: "Hiện tại chỉ còn thiếu hai người, là toàn bộ chúng ta có thể tiến vào trong dãy núi Thiên Khiển rồi”

"Đúng, còn thiếu hai người, là chúng ta có thể tiến vào dãy núi Thiên Khiển."

"Hiện tại bên trong dãy núi Thiên Khiển nhất định đã xảy ra một ít biến cố, nói không chừng sẽ có rất nhiều hoa Thiên Hồn xuất hiện”

"Nhiều nhất không đến vài ngày, chúng ta nhất định có thể tìm được hai người còn lại”

Nghe vậy, những người khác cũng đều nói.

Từ xa, Lý Phong liếc mắt nhìn Thiên Lan một cái.

“Lý Phong, Thiên Lan này thật là thông minh, trực tiếp nói đến chuyện tiến vào dãy núi Thiên Khiển, lo lắng ngươi ra tay với cậu ta” Huyền Long mỉm cười nói.

"Khôn vặt thôi, đợi tiến vào dãy núi Thiên Khiển, ta sẽ tìm cơ hội ra tay cũng không muộn” Lý Phong lạnh lùng nói.

Nhìn thấy Lý Phong không phản ứng mình, Thiên Lan cũng không để ý. Lúc này trong lòng anh ta hơi hơi thở phào một cái.

"Chết tiệt, sao thực lực của Lý Phong này lại mạnh như vậy? Trương Viễn và Triệu Chí Tân thật là vô dụng.”

Lý Phong rất thoải mái đánh chết hai người "Trương Viễn, Triệu Chí Tân có được cổ bản mệnh, hơn mười giây, dường như cũng không tốn sức mấy.

Thực lực như vậy, anh ta tuyệt đối không thể là đối thủ, Lý Phong cũng hoàn toàn có thể giết anh ta.

Nếu ta tay, cũng không ai có thể ngăn cản được.

Cho nên, anh ta nhanh chóng nói đến chuyện tiến vào dãy núi Thiên Khiển cần rất nhiều cường giả liên thủ, nếu giết anh ta, sẽ thiếu một người đánh nát trận nguyên của dãy núi Thiên Khiển này, lúc đó đội ngũ sẽ phải tìm thêm một người nữa, như vậy không thể nghĩ ngờ là sẽ mất càng nhiều thời gian hơn.

"Tất cả mọi người muốn tiến vào sớm hơn, nhất định không muốn phải đợi thêm.

Coi đây là điểm dựa vào, quả nhiên Lý Phong không có ra tay.

"Các vị!"

Đúng lúc này, Tôn Hâm Võ bay ra, nhìn mọi người nói: "Chúng ta tiếp tục tìm kiếm người trong thế lực khác”

“Hả?

Mới vừa nói xong, Tôn Hâm Võ liền lấy ra một tấm lệnh bài.

Không chỉ có anh ta, mà một số người của các thế lực khác cũng lấy lệnh bài ra, Tân Chỉ Lan cũng, thế.

"Lại có thế lực đến lối vào dãy núi Thiên Khiển này”

"Hơn nữa không chỉ một vị có thực lực vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ”. Nha𝓷h‎ mà‎ khô𝓷g‎ có‎ q𝗎ả𝓷g‎ cáo,‎ chờ‎ gì‎ tìm‎ 𝓷gay‎ ﹎‎ T𝙧𝐔mT𝙧𝗎y𝐞𝓷.V𝓷‎ ‎ ﹎

Trong mắt tất cả mọi người đều lộ ra vẻ vui mừng.

Hiến nhiên bọn họ không phải hoàn toàn tập rung cùng một chỗ, mà là phân tán một vài người ở khắp các nơi, nhất là lối vào dãy núi Thiên Khiển, như vậy khi gặp được thế lực khác, bọn họ liền có thế nhanh chóng lấy được tin tức, hội hợp với thế lực khác.

"Lý Phong, hiện tại đã tập hợp đủ người, chúng ta. chỉ căn trở lại lối vào dãy núi Thiên Khiển, là có thể liên thủ đánh nát trận nguyên, tiến vào trong đó." Tần Chỉ Lan vui vẻ nói.

Bên trong dãy núi Thiên Khiển, có hoa Thiên Hồn 'trợ giúp đột phá đến cấp bậc Thất Phách cảnh! Đây là mục đích của mọi người

"Tập hợp đủ rồi?" Lý Phong gật gật đầu, trong mắt cũng có một tia chờ mong.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 334: C334: Bắt đầu công kích


"Lý Phong, hoa Thiên Hồn không phải dễ lấy được như vậy, chờ tiến vào dãy núi Thiên Khiển, trước tiên ta mang ngươi đi đến một chỗ cơ duyên, tăng thực lực của ngươi lên trước, như vậy lúc sau tìm kiếm cũng có cơ hội.”

Đúng lúc này, Huyền Long ở bên trong lồ ng giam. linh lực mỉm cười nói.

Ông ta nói một chỗ cơ duyên kia, cũng là ở trong dãy núi Thiên Khiển.

...

Thời gian nhanh chóng trôi qua, rất nhanh mọi người đi tới một chỗ, lúc này nơi này có mười mấy người.

Nhìn thấy những người này, trong lòng Lý Phong khẽ động.

Những người này hắn rất quen thuộc, đúng là đám người Chu Hàn, Lâm Vụ, Tân Quân, bọn họ cũng đi tới nơi này.

"Là ba thế lực lớn Vương phủ quận Viêm Võ, nhà họ Lâm, nhà họ Tân”

"Thực lực của Chu Hàn, Lâm Vụ đều vượt qua Đan Nguyên cảnh trung kỳ, chúng ta có thể đánh nát trận pháp ở lối vào kia."

Nhìn thấy người tới, mọi người kích động nói.

"Tỷ!

Một tiếng reo truyền đến, trên mặt Tân Mộng trong đội ngũ nhà họ Tân tràn đầy vẻ vui sướng, bay thẳng đến chỗ Tần Chỉ Lan, sau đó lập tức nhảy vào trong lòng Tần Chỉ Lan.

"Tiểu Mộng”

Nhìn thấy Tân Mộng đến, trên mặt Tần Chỉ Lan cũng tràn đầy vẻ vui mừng.

Lúc trước cô còn lo lắng đám người Tân Mộng sẽ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

"Chỉ Lan tỷ”

Không chỉ Tân Mộng, lúc này những người khác của nhà họ Tần cũng bay tới, nhìn về phía Tân Chỉ Lan vui vẻ nói.

Trong lớp trẻ của nhà họ Tân, Tân Chỉ Lan có thực lực mạnh nhất, là đại tỷ của bọn họ,

Tần Chỉ Lan gật gật đầu với bọn họ, sau đó nhìn

về phía Tân Quân, vui vẻ nói: "Tiểu Quân, đệ đột phá đến Đan Nguyên cảnh?"

"Vâng, bốn tháng trước may mắn đột phá” Tần Quân cười gật gật đầu.

Ánh mắt của anh ta bỗng nhiên nhìn về phía thanh niên bên cạnh Tân Chỉ Lan.

“Ngươi là... Lý Phong?” Tần Quân trầm mặc một chút, bỗng nhiên mở miệng nói

"Lý Phong đường ca?

Tần Mộng nghe được lời Tân Quân nói, cũng lập tức nhìn về phía Lý Phong, trong mắt tràn đầy vẻ tò mò.

Nhưng mà Lý Phong chỉ liếc mắt nhìn bọn họ một cái, không nói gì thêm, vẻ mặt không chứt thay đổi.

"Tỷ, hình như Lý Phong ca không nhiệt tình với chúng ta lắm”

Nhìn thấy dáng vẻ lạnh nhạt của Lý Phong, Tần Mộng sửng sốt, không khỏi truyền âm hỏi Tần Chỉ Lan.

Tân Chỉ Lan bất đắc dĩ, cô biết Lý Phong không có một chút lòng trung thành nào với nhà họ Tần cả, đối với cô đều là lạnh như băng, vẻ mặt không chút hòa nhã.

Trông cậy vào hẳn nhiệt tình với người nhà họ Tần, là hoàn toàn không có khả năng.

Nhìn thấy Tần Chỉ Lan không nói lời nào, Tần Mộng cũng không có hỏi nữa, ánh mắt cô nhìn xung quanh, dường như đang tìm gì đó, nhưng mà cô không phát hiện ra gì cả, trong mắt không khỏi lộ ra một tia thất vọng.

Bên kia, đám người Chu Hàn của Vương phủ quận Viêm Võ cũng nhìn về phía Lý Phong.

“Thanh Lộ, có phải là Lý Phong từng có hôn ước. với muội?”

Chu Hàn ở bên cạnh Quận chúa Thanh Lộ bỗng nhiên nói.

Nếu không phải tin tức Lý Phong bị phế ở phủ Thần Văn bỗng nhiên truyền đến, thì tương lai muội muội của anh ta là Quận chúa Thanh Lộ sẽ kết hôn với Lý Phong, đây là lão tổ Vương phủ quận Viêm Võ bọn họ và lão tổ nhà họ Tần định ra, không ai có thể tùy ý sửa đổi.

"Ừm. Nhưng mà hiện tại muội và hẳn không có bất cứ quan hệ nào” Quận chúa Thanh Lộ chỉ liếc nhìn Lý Phong một cái, liền thu hồi ánh mắt, cảm xúc không có một tia dao động.

Cho dù lúc trước Lý Phong ở phủ Thần Văn bộc phát ra thiên phú Thần văn cường đại như vậy, thậm chí thắp sáng lên khu vực màu tím bia Thiên Phú, nhưng mà trong lòng cô ta, Lý Phong chỉ là một người qua đường nào đó thôi, cô ta căn bản sẽ không để ý.

"Thanh niên bên cạnh Tân Chỉ Lan chính là Lý Phong? Là Lý Phong từng có hôn ước với Thanh Lộ?”

Lúc này Lâm Vụ nhà họ Lâm nhìn về phía Lý Phong, sâu trong đáy mắt lóe lên một tia sáng lạnh.

Thực ra, anh ta từng ái mộ Quận chúa Thanh Lộ, thậm chí lúc trước từng tới cửa cầu hôn, chẳng qua bị từ chối, sau đó anh ta liền luôn đặt cảm tình này ở đáy lòng, không biểu hiện ra ngoài nữa.

"Thiên phú Thần văn cường đại như vậy, đáng tiếc thực lực không được, cho dù nửa năm trước may mắn không chết, nhưng mà đi tới dãy núi Thiên Khiển, mơ tưởng tranh đoạt hoa Thiên Hồn cùng nhiều người như vậy, thật sự là ngu xuẩn” Trong lòng Lâm Vụ hừ lạnh.

Bởi vì Thiên Vu cốc treo thưởng, không biết có bao nhiêu người muốn giết Lý Phong, mà bởi vì hoa Thiên Hồn, nên rất nhiều thiên tài đều sẽ tề tụ ở trong này, thế mà Lý Phong còn dám đến!

"Tốt lắm, hiện tại đã tập hợp đủ mười ba vị đạt tới cấp bậc Đan Nguyên cảnh trung kỳ, bây giờ liền bắt đầu liên thủ đánh nát đại trận!”

Trong đám người, Tôn Hâm Võ bỗng nhiên bay ra, trầm giọng nói.

Ngay lập tức, từng bóng người bay vào trong hư không.

Hai chị em Lý Mộng Tuyết, Lý Mộng Lan của Kiếm tông, Chu Liệt của Học viện Thiên Vũ, Thiên Lan của Ứng Lâm tông.

Ngoài ra, Chu Hàn của Vương phủ quận Viêm Võ, Lâm Vụ của nhà họ Lâm cũng bay ra, bọn họ cũng biết cần phải liên hợp mới có thể đánh nát trận pháp.

Cuối cùng, Tân Chỉ Lan, Lý Phong của phủ Thần Văn cũng bay ra.

Lý Phong cũng có thực lực Đan Nguyên cảnh trung kỳ?”

Nhìn thấy Lý Phong, đám người Chu Hàn, Lâm Vụ sửng sốt.

"Bắt đầu công kích!"

Nhưng mà còn chưa có nghĩ nhiều, giọng nói của Tôn Hâm Võ lại vang lên.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 335: C335: Đại trận bị phá


Ầm!

Anh ta vừa dứt lời, chỗ lối vào của toàn bộ dãy núi Thiên Khiển xuất hiện một tòa trận pháp khổng lồ.

Bên dưới trận pháp khổng lồ này, có mười ba trận nguyên lóe lên, hoàn toàn phong tỏa toàn bộ lối vào.

Trận pháp này dựa vào một người căn bản là không phá giải được, cho dù lực công kích đạt tới cấp bậc Đan Nguyên cảnh đỉnh phong cũng không thể.

Vút! Vú! Vút! Vút!

Từng đòn công kích lập tức đánh ra, chia ra đánh về phía những trận nguyên này.

Công kích liên hợp của mười ba vị thiên tài vượt qua cấp bậc Đan Nguyên cảnh đỉnh phong kh ủng bố cỡ nào? Trong nháy mắt, khắp hư không đều bị những công kích này bao phủ, dao động kh ủng bố lan tràn, khuếch tán ra khắp bốn phía.

"Răng rắc!"

Một âm thanh thanh thúy vang lên, mười ba trận nguyên nháy mắt vỡ nát, sau đó toàn bộ đại trận ầm ầm sụp đỏ.

"Đại trận bị phá!”

"Ha ha, rốt cuộc chúng ta có thể tiến vào dãy núi Thiên Khiển rồi.”

Thấy thế, trong mắt mọi người tràn đầy vẻ vui mừng.

Bọn họ nhanh chóng bay về phía trước, đang chuẩn bị tiến vào dãy núi.

Vút! Vút! Vút!

Nhưng mà sau khi trận pháp vỡ nát, lại có từng tia sáng màu đen nhanh chóng bay ra, những điểm sáng này rậm rạp, không ngừng bay về phía xung quanh.

"Đây là cái gì?"

Nhìn thấy những điểm sáng này, tất cả mọi người đều sửng sốt, không biết xảy ra chuyện gì.

Một số người nhìn thấy điểm sáng bay đến, tay phải liền nắm chặt, trực tiếp bắt được một điểm, sau đó ở trong tay bọn họ xuất hiện một viên đá, viên đá kia có màu đen, giống như tỉnh thạch.

"Đây là... Tinh thạch Ma Vực?”

Nhìn viên đá trong tay, những người này ngẩn ra, sau đó nhìn về phía điểm sáng màu đen rậm rạp, trong mắt chợt lộ ra vẻ cực nóng!

Ầm! Ầm!

Dao động khí thế trên người bọn họ hoàn toàn phóng ra, nhanh chóng lao về phía những điểm sáng màu đen này.

“Tinh thạch Ma Vực! Toàn bộ những điểm sáng màu đen này đều là Tỉnh thạch Ma Vực!”

“Trời ạ, sao có thế!”

“Những Tỉnh thạch Ma Vực này cộng lại có bao nhiêu?”

“Mau cướp!"

Không chỉ bọn họ, những người khác rốt cuộc cũng thấy rõ những điểm sáng màu đen này, ánh mắt lộ ra vẻ vô cùng mừng rỡ.

Lúc trước bọn họ ở Vực thẳm Ma Vực gặp được một viên Tinh thạch Ma Vực đều vô cùng kích động, cho dù là những thiên tài đỉnh cấp như Chu Liệt, Tôn Hâm Võ cũng không ngoại lệ.

Nhưng mà hiện tại thế mà xuất hiện nhiều như vậy.

Điểm sáng màu đen dày đặc, mỗi một điểm sáng đều là đại biểu cho Tinh thạch Ma Vực!

Trong nháy mắt, nơi này hoàn toàn bạo động lên.

"Tinh thạch Ma Vực?” Lúc này Lý Phong cũng đang nhìn, trong mắt của hân cũng chợt lóe lên một tỉa sáng, muốn đi tranh đoạt.

Ông....

Đúng lúc này, bỗng nhiên lệnh bài chỗ trái tim hắn suốt nửa năm đều không chút dao động lại hơi hơi rung động, theo sư rung động, còn có một tin tức kỹ dị truyền đến.

Nhận được tin tức này, Lý Phong sửng sốt, sau đó sâu trong đáy mắt chợt lộ ra vẻ vô cùng vui sướng.

Bước chân của hắn hoàn toàn ngừng lại, không sốt ruột tranh đoạt chút nào. Mà hẳn nắm chặt tay phải, sau đó một điểm sáng màu đen giống như là có mục tiêu đi thẳng tới trong tay hẳn.

Lý Phong nhìn cũng không nhìn, trực tiếp thu lấy điểm sáng màu đen này. Trong nháy mắt khi thu hồi, dường như điểm sáng màu đen này là một thứ gì đó hình chữ nhật.

"Lý Phong, ngươi còn sửng sốt làm gì, mau đi cướp lấy những Tinh thạch Ma Vực này đi” Huyền Long ở bên trong lồ ng giam linh lực có chút lo lắng nói.

Những cái này đều là thứ tốt.

"Không vội.”

Lý Phong mm cười, không nhanh không chậm nhặt Tinh thạch Ma Vực ở dưới đất lêt

Lúc này những Tinh thạch Ma Vực này có ở khắp nơi, bởi vì số lượng rất nhiều, nên không có ai bởi vì tranh đoạt mà phát sinh chiến đấu.

Bởi vì một khi chiến đấu, thì sẽ lãng phí thời gian nhặt những tỉnh thạch này. Lãng phí thời gian ngắn, thì sẽ nhận được ít hơn rất nhiều.

“Không vội?”

Nghe vậy, trong lòng Huyền Long vừa động, hiếu kỳ nói: "Tiểu tử, không phải là ngươi lại có thủ đoạn đặc biệt gì đó chứ?”

"Ngươi cứ xem là được."

Lý Phong mỉm cười, hẳn không nói gì thêm, không chút hoang mang nhặt lấy.

Thời gian đang nhanh chóng trôi qua, rất nhiều Tỉnh thạch Ma Vực trên mặt đất đều nhanh chóng biến mất.

Lúc này trên mặt mỗi người đều mang theo tươi cười, cho dù thực lực yếu nhất cũng nhặt được hơn năm mươi viên Tỉnh thạch Ma Vực, về phần thực lực

mạnh, thì có ít nhất mấy trăm viên!

Tất cả mọi người đều có thu hoạch, trong lòng vui sướng.

Nhặt hết Tinh thạch Ma Vực xong, sau đó ánh mất mọi người đều nhìn về phía người khác, trong mắt lóe lên ánh sáng.

Hiện tại, trên người mỗi người đều có lượng lớn Tinh thạch Ma Vực, nếu đánh chết người khác, như vậy Tinh thạch Ma Vực trên người người đó sẽ là của mình.

Nhận thấy được những ánh mắt này, rất nhiều người thực lực yếu một chút biến sắc, nhanh chóng tụ tập tới phía sau người mạnh nhất của thế lực mình.

Thấy thế, những người này liền không hề ra tay.

"Sao lại bỗng nhiên xuất hiện nhiều Tỉnh thạch Ma Vực như vậy?”

“Không biết”

"Nếu là từ dãy núi Thiên Khiển xuất hiện, nói không chừng hiện tại bên trong dãy núi Thiên Khiển vẫn còn có rất nhiều."

“Hiện tại không biết Vực thẳm Ma Vực đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà dường như xuất hiện nhiều bảo vật hơn”

"Đi! Mau vào dãy núi Thiên Khiển xem một chút”

Mọi người thu hồi ánh mắt, lại nhìn về phía dãy núi khổng [ồ trước mặt, trong mắt tràn đầy vẻ nóng rực.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 336: C336: Người mạnh nhất thiên vu cốc


Toàn bộ dãy núi trước mặt không biết lớn bao nhiêu, nhưng mà xung quanh gần như là một mảnh hỗn độn, mơ mơ hồ hồ không nhìn thấy rõ tình cảnh bên trong.

Những khí lưu hỗn độn này có tính ăn mòn rất mạnh đối với thân thể, tiếp xúc phải, cho dù là Đan Nguyên cảnh đỉnh phong cũng sẽ bị thương, cho dù ăn linh dược cũng rất khó khôi phục.

Chỉ có lối vào rộng trăm mét kia là không có những khí lưu hỗn độn có chứa tính ăn mòn này.

Đó cũng là lối vào duy nhất để tiến vào dãy núi Thiên Khiển.

Vút! Vút! Vút!

Đúng lúc này, bỗng nhiên từ xa có từng bóng người nhanh chóng bay tới, những người này có tốc độ cực nhanh, chớp mắt đã đến nơi này.

Cầm đầu có hai người, một người trong đó dáng người vô cùng vạm vỡ, thân cao chừng hơn hai mét rưỡi, giống như là một tòa núi nhỏ, nhìn qua liền có cảm giác áp bách thật lớn.

Mà một người khác là một cô gái, mái tóc của cô gái tết thành một bím tóc, hai cánh tay lộ ra ngoài, phía trên dường như có đồ án là một con trùng kỳ lạ, làn da hơi ngăm, có màu bánh mật, tổng thể thoạt nhìn tràn ngập một tia dã tính.

Ầm!

Dao động khí thế trên người bọn họ cực kỳ cường đại, nhất là vị thanh niên dáng người vạm vỡ kia, chỉ riêng dao động khí thế từ trên người tản ra, đã đạt tới cực hạn của thế giới này!

“Thiên Vu cốc! Là Hàn Nguyên, thiên tài nòng cốt đứng đầu của Thiên Vu cốc, còn có Kim Lệ, thiên tài nóng cốt đứng thứ hai.”

"Nghe đồn hiện tại cảnh giới của Hàn Nguyên đã chân chính đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong! Không dựa vào bất kỳ át chủ bài nào thực lực cũng đã đạt tới cực hạn của thế giới này”

"Cho dù không đạt tới, đoán chừng cũng chỉ còn cách một bước! Hiện tại anh ta tuyệt đối là một trong những thiên tài mạnh nhất bên trong Vực thắm Ma Vực!"

Nhìn thấy đám người Hàn Nguyên, trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ vô cùng kiêng kị.

Đây là người mạnh nhất Thiên Vu cốc!

“Tinh thạch Ma Vực! Vừa rồi nơi này xuất hiện lượng lớn Tinh thạch Ma Vực!”

Nói tới đây, sắc mặt mấy thiên tài Thiên Vu cốc này đều cực kỳ âm trầm.

Bọn họ biết nơi này có lượng lớn Tỉnh thạch Ma Vực xuất hiện, nhưng mà lúc bọn họ tới đây, những Tỉnh thạch Ma Vực này gần như đã bị đoạt hơn phân nửa.

Đám người Hàn Nguyên chỉ chiếm được một ít Tinh thạch Ma Vực ở vùng ven, cộng lại còn không bãng người có thực lực yếu nhất ở nơi này có được.

Ánh mắt âm trầm nhìn thoáng qua bốn phía, bỗng nhiên giọng nói vô cùng bén nhọn của Kim Lệ Thiên Vu cốc truyền đến.

"Lý Phong! Ngươi dám xuất hiện ở trước mặt ta!”

Kim Lệ thét to, sắc mặt trở nên vô cùng dữ tợn, trong mắt tràn đầy vẻ oán độc.

Em trai của cô ta là Kim Vũ chết ở trong tay Lý Phong.

Ầm!

Dao động khí thế trên người cô ta hoàn toàn phát ra, không chút do dự trực tiếp đánh vẽ phía Lý Phong.

"Hôm nay, ta muốn rút hết máu của ngươi, chế thành thây khô, vĩnh viễn quỳ gối sám hối trước mộ của đệ đệ ta!”

Kim Lệ bén nhọn ít gào, trong tay cô ta cầm một chiếc roi dài, trên roi dài tràn đãy gai nhọn sắc bén, mà cô ta vung roi dài lên, hung hăng đánh về phía Lý Phong.

"Kim Lệ ra tay.”

Bình thường, đệ đệ của cô ta là Kim Vũ bị Lý Phong đánh chết, cô ta nhất định là muốn báo thù.”

"Không chỉ có Lý Phong, lúc trước thậm chí Kim Lệ còn đe dọa muốn giết toàn bộ người trong phủ Thần Văn”

"Nhưng mà thực lực của Lý Phong mạnh như vậy, Kim Lệ không thể giết được hẳn”

Mọi người thấy Kim Lệ nháy mắt lâm vào trạng thái điên cuồng, không khỏi bàn tán.

Đây là con gái của Nhị cốc chủ Thiên Vu cốc, thân phận địa vị cực kỳ tôn quý.

Nghe được tiếng rống giận của Kim Lệ, nhìn cô ta đánh tới, khóe miệng Lý Phong lộ ra một nụ cười lạnh.

"Rút hết máu của ta, thật là buồn cười đến cực điểm!"

Bóng dáng hẳn vừa động, trực tiếp nghênh đón Kim Lệ.

“Chỉ Lan tỷ, người của Thiên Vu cốc muốn ra tay với Lý Phong ca, nhanh đi giúp hắn đi” Lúc này Tân Mộng ở bên cạnh Tân Chỉ Lan nhìn thấy Kim Lệ đánh lại, vô cùng lo lắng nói.

Cô không nhìn thấy tình cảnh chiến đấu của Lý Phong lúc trước, cũng không hiểu rõ thực lực của Lý.

Nghe vậy, Tần Chỉ Lan liền lác lắc đầu, cũng không chút kích động nói: " Tiểu Mộng, yên tâm, Kim Lệ kia không thể làm Lý Phong bị thương được”Bạn đang đọc truyện mới tại Metruyen Hot. Vào google gõ: Metruyen Hot để vào nhé! Bên khác sẽ thiếu nội dung chương đó ạ! Trên mặt của cô mang theo vẻ thong dong, lúc trước chỉ trong mười giây ngắn ngủn, đệ tử nòng cốt đứng thứ năm Trương Viễn, đệ tử nòng cốt đứng thứ sáu Triệu Chí Tân của Thiên Vu cốc đều bị Lý Phong đánh chết, lực công kích của hẳn hoàn toàn đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, đạt tới cực hạn của mảnh thế giới này, sao Kim Lệ có thể làm Lý Phong bị thương được?

Nghe được lời của Tân Chỉ Lan, Tân Mộng liền sửng sốt, không biết vì sao Tăn Chỉ Lan lại tự tin như vậy.

Cách đó không xa, trong mắt Chu Hàn cũng mang theo vẻ kỳ dị.

“Cảnh giới của Kim Lệ hoàn toàn đạt tới Đan Nguyên cảnh hậu kỳ, lực công kích gần tiếp cận Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, thế mà Lý Phong này không chút sợ hãi, còn chủ động ra tay?”

Trong mắt của anh ta hiện rõ vẻ nghi hoặc, không biết vì sao Lý Phong lại có sự tự tin lớn như vậy.

Bên cạnh Chu Hàn, vẻ mặt Quận chúa Thanh Lộ bình tĩnh, tuy nhiên, lúc này trong mắt của cô ta cũng lộ rõ một tia kinh ngạc.

“Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, đoán chừng là lúc trước phủ Thăn Văn bảo vệ hắn quá tốt” Một chỗ khác, Lâm Vụ nhìn về phía bóng dáng Lý Phong trong hư không, khóe miệng mang theo một nụ cười lạnh.

Trong mắt anh ta, dường như Lý Phong hoàn toàn nhìn không rõ tình cảnh trước mặt, còn tưởng rằng mình có thể đối phó được Kim Lệ.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 337: C337: Hoàn toàn mất đi tung tích


Ở dưới ánh mắt mọi người, bóng dáng Lý Phong lóe lên, trường kiếm trong tay hẳn vung lên, lập tức một luồng kiếm quang b ắn ra, va chạm với roi dài của Kim Lệ.

Cây roi dài thoạt nhìn vô cùng dữ tợn kia tiếp xúc đến kiếm quang của Lý Phong, hơi hơi tạm dừng một chút, thế nhưng sau đó giống như dây leo trực tiếp lui về, hoàn toàn không ngăn được công kích của Lý Phong.

"Cái gì?" Thấy thế, sắc mặt Kim Lệ khẽ thay đổi

Mà lúc này bóng dáng Lý Phong lóe lên, đã đi tới trước người Kim Lệ.

"Muốn giết ta, nói không biết ngượng!" Lý Phong cười lạnh, hắn vung trường kiếm lên, kiếm quang b ắn ra, hoàn toàn xẹt qua thân thể Kim Lệ.

Mà thừa nhận một đòn công kích này, đệ tử nòng cốt đứng thứ hai Thiên Vu cốc, Kim Lệ thế mà không hề có lực ngăn cản, thân thể bay ngược ra ngoài.

"Lý Phong đánh lui Kim Lệ? Sao có thể? Lực công kích của hắn đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong?"

Đám người Tôn Hâm Võ không có gì kinh ngạc, biết thực lực của Lý Phong, nhưng lúc này trong mắt đám người Chu Hàn lại lộ ra vẻ khiếp sợ.

"Thanh Lộ, hiện tại Lý Phong này hẳn là mới mười bảy tuổi phải không?” Chu Hàn nhịn không được nói.

"Ừm” Quận chúa Thanh Lộ trầm mặc một chút, gật đầu nói: "Nhỏ hơn hai tuổi so với mui

Lúc trước ông nội của cô ta là Viêm Võ quận Vương đã kể cho cô ta nghe những tin tức về Lý Phong.

Lúc này trong mắt của cô ta hiếm thấy lộ ra một tia hoảng sợ.

Mười bảy tuổi, thắp sáng ánh sáng màu vàng bia Thiên Phú, thiên phú Thần văn xưa nay hiếm thấy. Hiện tại thực lực lại đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong! Đây là thiên tài cấp bậc gì vậy chứ?

Một chỗ khác, trên mặt Lâm Vụ cũng lộ ra một tia khó có thể tin

Về phần Tân Mộng, lúc này cái miệng nhỏ nhắn hoàn toàn mở thành hình chữ "O”, khiếp sợ nói: "Chỉ Lan tỷ, thực lực của Lý Phong ca quá mạnh rồi?”

Bên cạnh cô, trên mặt Tân Quân cũng tràn đầy vẻ không thể tin được.

“Lý Phong!!!"

Bị Lý Phong đánh lui, trên mặt Kim Lệ lại lộ ra vẻ vô cùng điên cuồng.

"Muốn giết ta, cha ngươi ra tay còn có thể, ngươi còn kém một chút” Vẻ mặt Lý Phong bình tĩnh, lạnh nhạt nói.

Nghe vậy, Kim Lệ lại càng điên cưỡng, trong mắt cô ta tràn đầy oán độc, vừa chuẩn bị ra tay, nhưng mà lại bị người bên cạnh trực tiếp kéo lại.

Ở bên cạnh cô ta, Hàn Nguyên thân cao chừng ngoài hai mét rưỡi, trên người tản ra áp bách thật lớn xuất hiện, anh ta nhìn về phía Lý Phong, giọng nói ầm ầm giống như tiếng sấm, nói: "Lý Phong, trường kiếm trong tay ngươi rất kỳ lạ, thế mà có thể khiến cho lực công kích của ngươi tăng lên lớn như vậy, nhưng mà các phương diện khác của ngươi hẳn là chưa đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong phải không?”

Anh ta lập tức nhìn thấu tình huống cụ thể của Lý Phong.

"Thì sao? Ngươi cũng không giết được ta”

Lý Phong lạnh lùng nói, hắn nhìn thanh niên vạm vỡ trước mặt, trong mắt hiếm thấy lộ ra vẻ thận trọng.

Vị thanh niên trước mặt này rất nguy hiểm.

"Ha hả, lúc trước Lộc Hồ của Huyền Dương giáo kia là bị ta giết, thực lực của ngươi so với Lộc Hồ thế. nào?” Hàn Nguyên nhẹ giọng nói

Ầm!

Anh ta vừa dứt lời, nháy mắt liền khiến cho một mảnh ồ lên.

“Lộc Hồ của Huyền Dương giáo thế mà bị Hàn Nguyên giết!"

“Thực lực của Lộc Hồ kia rất mạnh, thậm chí tiếp cận rất gần Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, gần như là một trong mấy người mạnh nhất tiến vào nơi này, Hàn Nguyên dựa vào thủ đoạn gì?"

"Lý Phong chỉ có lực công kích đạt tới Đan Nguyên cảnh đỉnh phong, tốc độ và các phương diện khác tuyệt đối không hơn Lộc Hồ, hiện tại hắn nguy hiểm rồi”

Mọi người nhìn về phía Hàn Nguyên tràn đầy kính sợ, thậm chí theo bản năng rời xa một chút.

"Lộc Hồ?”

Nghe vậy, lúc này sắc mặt Lý Phong cũng hơi thay đổi.

Hắn biết vị thiên tài đỉnh cấp này.

"Hiện tại ta sẽ bắt ngươi, trước tiên mang ngươi

tiến vào hồ nước Độc Hồn của dãy núi Thiên Khiển trấn áp nửa năm” Hàn Nguyên nhẹ giọng nói, giống như đang nói một chuyện nhỏ bé không đáng kể vậy.

Ầm!

Vừa nói xong, bóng dáng anh ta bỗng nhiên lóe lên, trực tiếp xuất hiện ở bên người Lý Phong, tay phải chộp tới Lý Phong.

Tốc độ này cực kỳ kinh người, so với lúc trước Lý

Phong bày ra thì không biết nhanh hơn bao nhiêu lần.

“Trấn áp ta ở dãy núi Thiên Khiển? Ngươi là cái thá gì?" Nghe được lời Hàn Nguyên, trên mặt Lý Phong lập tức lộ ra vẻ châm chọc.

Xoạt!

Bóng dáng của hắn trực tiếp biến mất không thấy, hoàn toàn mất đi tung tích.

"Cái gì?”

Thấy thế, sắc mặt Hàn Nguyên lập tức khẽ biến Hàn Nguyên biến sắc, Lý Phong thế mà biến mất ở trước mắt anh ta.

"Lý Phong đâu? Sao lại không thấy?"

"Không biết, trong lĩnh vực của ta hoàn toàn không nhìn thấy hắn.”

"Ta cũng không nhìn thấy."

Trên mặt mọi người đều lộ ra vẻ khiếp sợ, một người sống sờ sờ thế mà trực tiếp biến mất không thấy.

“Người đâu???”

Lúc này Hàn Nguyên cũng thế, sắc mặt âm trầm, trên mặt Kim Lệ ở bên cạnh anh ta càng lộ ra vẻ dữ tợn, muốn tìm ra tung tích của Lý Phong,

Nhưng mà bọn họ cũng đều không nhìn thấy, lúc này ngay cả đám người Tân Chỉ Lan sắc mặt cũng đại biến.

"Chỉ Lan tỷ, Lý Phong ca đâu? Tần Mộng nhịn không được hỏi.

"Không biết” Tân Chỉ Lan lắc lắc đầu, tuy rằng xem dáng vẻ vừa rồi của Lý Phong, hắn là hẳn sử dụng thủ đoạn đặc thù nào đó, nhưng mà trong mắt cô vẫn có vẻ lo lắng.

"Lý Phong hoàn toàn mất đi tung tích”

"Mặc kệ hắn, hiện tại chúng ta tiến vào dãy núi Thiên Khiển!”

"Bên trong dãy núi, nhất định là còn có nhiều bảo vật hơn trước!"

Trong mắt một số người mang theo vẻ chờ mong, hoàn toàn không căn biết Lý Phong ở nơi nào, bọn họ trực tiếp bay về phía lối vào của dãy núi Thiên Khiển.

Nhưng mà, vào lúc bọn họ đi tới lối vào, liền có một luồng dao động kỳ diệu truyền đến.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 338: C338: Một tấm bia đá


Ông...

Luồng dao động kỳ diệu này nhanh chóng phát ra, thoáng cái liền bao phủ khắp bốn phía, sau đó bọ mọi người ở đây cảm nhận được, một ít tin tức truyền vào trong đầu bọn họ.

Tiếp xúc đến những tin tức này, tất cả mọi người đều biến sắc.

“Tiến vào dãy núi Thiên Khiển cần có chìa khóa!”

"Vừa rồi chìa khóa đã xuất hiện cùng với những Tinh thạch Ma Vực này!”

"Ai chiếm được?”

Nháy mắt sắc mặt mọi người trở nên khó coi, sau khi đánh nát trận pháp, thế mà còn không thể tiến vào. Bọn họ hoàn toàn không biết chìa khóa là cái gì

"Hừ!"

Một vị thiên tài có khuôn mặt lạnh lùng hừ lạnh một tiếng, nhanh chóng bay lên trước, muốn mạnh mẽ tiến vào bên trong dãy núi Thiên Khiển

Nhưng mà lúc anh ta đi tới lối vào, liền kêu thảm một tiếng, thân thể lấy tốc độ nhanh hơn bay ngược ra ngoài. Toàn bộ phía trước lối vào của dãy núi lại mơ hồ xuất hiện một tầng màng mỏng.

Ầm!

Đúng lúc này, trong hư không bỗng nhiên vang lên một tiếng phá gió kịch liệt.

"Có thứ gì đó sắp rơi xuống!”

Nghe thấy giọng nói này, gần như tất cả mọi người đều ngẩng đầu.

Ở dưới ánh mắt bọn họ, một điểm đen xuất hiện, sau đó nhanh chóng phóng đại, tiếp đó rốt cuộc đáp xuống trên mặt đất.

Đây thì ra là một tấm bia đá có màu đen, trên toàn bộ tấm bia đá có khắc họa những bí văn vô cùng kỳ diệu, phía trên còn phát ra một tia dao động.

"Đây là cái gì?”

"Một tấm bia đá?"

"Chìa khóa! Đúng, chìa khóa tiến vào Vực thẳm Ma Vực chính là một tấm bia đá, này nhất định chính là chìa khóa!"

"Đi, nếu chìa khóa xuất hiện, vậy chúng ta nhất định có thể đi vào!”

Tất cả mọi người trở nên kích động, nhanh chóng tiến lên, nhưng mà lúc bọn họ vừa đi tới lối vào, thân thể lại bay ngược ra ngoài.

Xoạt!

Bỗng nhiên, trên tấm bia đá cao tới hơn mười mét xuất hiện một vị thanh niên, thanh niên đứng thẳng, nhìn xuống mọi người.

"Là Lý Phong!" Nhìn thấy thanh niên, mọi người đều khiếp sợ. Lý Phong đột nhiên biến mất thế mà lại xuất hiện ở trên tấm bia đá.

Ánh mắt lạnh như bằng quét mắt liếc mọi người một cái, Lý Phong lạnh nhạt nói: “Chìa khóa của dãy núi Thiên Khiển ở trong tay ta, muốn tiến vào, căn trả một lượng Tỉnh thạch Ma Vực nhất định!"

Giọng nói của hắn không lớn, nhưng đều truyền vào trong tai mỗi người

"Cái gì? Hiện tại tấm bia đá này bị Lý Phong khống chế?”

"Muốn đi vào dãy núi Thiên Khiển cần giao ra Tinh thạch Ma Vực?”

Nghe được lời của Lý Phong, sắc mặt rất nhiều người lập tức thay đổi thật lớn.

"Lý Phong!” Nhìn thấy Lý Phong lại xuất hiện, Kim Lệ lập tức tức giận nói.

Mà ánh mắt Hàn Nguyên kia lạnh như băng, bóng dáng vừa động, liền đi thẳng tới trước người Lý Phong, ra tay mạnh mẽ, muốn bắt lấy hắn.

Nhưng mà lúc tay của anh ta còn cách Lý Phong chưa đến 10cm thì liền dừng lại, có một loại màng mỏng vô hình ngăn cản anh ta tiếp tục đi tới.

"Hàn Nguyên, dưới tình huống hiện tại, ngươi còn có thể đối phó ta sao?”

Khóe miệng Lý Phong mang theo vẻ hờ hững, vung tay phải lên

Ầm!

Một luồng dao động kh ủng bố chợt phát ra, cho dù là Hàn Nguyên, thiên tài mạnh nhất Vực thẳm Ma Vực hiện tại tiếp xúc tới dao động này cũng có chút ngăn cản không được, thân thể trực tiếp bay ngược ra ngoài.

"Ta nói rồi, hiện tại dãy núi Thiên Khiển do ta quản lý, muốn tiến vào, thì giao Tinh thạch Ma Vực ra!" Sau khi đánh lui Hàn Nguyên, Lý Phong chắp hai tay sau lưng, vừa nhìn xuống mọi người phía dưới vừa nói.

Lúc trước lệnh bài chỗ trái tìm hẳn đã cảm ứng được tin tức này trước, sau đó thậm chí trực tiếp đoạt lấy chìa khóa kia.

Cho nên Lý Phong hoàn toàn không nóng vội cướp đoạt Tinh thạch Ma Vực, trong lòng hắn đã sớm có kế hoạch tương ứng.

“Tiểu tử chết tiệt!"

Thân thể bị đánh lui, Hàn Nguyên nhìn chằm chằm Lý Phong, trên mặt không còn vẻ thong dong nữa, chỉ có vẻ vô cùng âm trầm.

Trong thời gian ngắn ngủn, thế mà cục diện đã biến thành như vậy, Lý Phong lập tức trở thành người chủ đạo, nắm giữ số người tiến vào dãy núi Thiên Khiển!

"Ha ha, Lý Phong, không nghĩ tới ngươi còn có át chủ bài như vậy” Lúc này Huyền Long ở bên trong lồ ng giam linh lực cười to nói.

Hiện tại, cục diện đã hoàn toàn bị Lý Phong khống chế.

"Chỉ Lan tỷ, Lý Phong ca lại xuất hiện, lại nằm giữ chìa khóa tiến vào dãy núi Thiên Khiến” Cách đó không xa, Tân Mộng khiếp sợ nhìn về phía Lý Phong, sau đó vội vàng nói với Tân Chỉ Lan.

“Lý Phong biểu đệ.. ” Vẻ mặt Tân Chỉ Lan kinh ngạc.

Sắc mặt mọi người khác nhau, sắc mặt Chu Hàn của Vương phủ quận Viêm Võ chợt thay đổi, trên mặt chúa Thanh Lộ ở bên cạnh anh ta cũng không giữ được vẻ thong dong, cô ta nhìn chằm chằm Lý Phong, người từng có hôn ước với mình, đang chắp hai tay đứng ở trên tấm bia đá.

Ánh mắt quét mắt liếc nhìn mọi người một cái, bỗng nhiên Lý Phong mở miệng nói: "Phủ Thần Văn có thể trực tiếp tiến vào dãy núi Thiên Khiển”

Nghe vậy, trên mặt đám người Linh Hân, Văn Thiến, Ngô Hạo lập tức lộ ra vẻ vô cùng kích động, mà ngay cả Vương Tuấn cũng như thế, khó nén vẻ vui mừng.

Bọn họ nhanh chóng bay lên trước, sau đó không hề trở ngại tiến vào bên trong dãy núi Thiên Khiển.

"Người của phủ Thần Văn đi vào”

"Hiện tại Lý Phong đã hoàn toàn nằm giữ lối vào, hắn muốn cho ai tiến vào thì cho người đó tiến vào”

Thấy thế, sắc mặt mọi người xung quanh đều cực kỳ khó coi, chỉ có thể trơ mắt mà nhìn.

"Oa, Lý Phong, ngươi quá lợi hại.”

Linh Hân, Văn Thiến và tất cả những người khác đều hưng phấn nói với Lý Phong.

Về phần Tân Chỉ Lan lại nhịn không được nói: "Lý Phong, còn nhà họ Tân.. ”

Lúc này bọn người Tần Quân, Tân Mộng đang nhìn Lý Phong, trong mắt có một chút chờ mong.

Trầm mặc một chút, Lý Phong mở miệng nói: “Nhà họ Tần có thể trực tiếp tiến vào dãy núi Thiên Khiển”

Hắn không có ác cảm gì với mấy người nhà họ Tần, hơn nữa lúc trước cũng không có xung đột gì.

Nghe được lời của Lý Phong, trên mặt đám người Tân Quân lập tức lộ ra vẻ vui sướng, bọn họ nhanh chóng bay lên trước, cũng không hề trở ngại mà tiến vào trong dãy núi Thiên Khiển.
 
Thiên Lục Vũ Trụ
Chương 339: C339: Đồng khí liên chi


"Phủ Thần Văn có thể trực tiếp đi vào, hiện tại nhà họ Tân thế mà cũng trực tiếp đi vào”

"Nghe đồn hình như nhà họ Tân và Lý Phong này có chút quan hệ, hiện tại xem ra là không giả.”

Tất cả mọi người đều nhìn.

"Lý Phong đường ca, đa tạ” Tần Mộng cười hì hì nói.

Vẻ mặt Tần Quân cũng tươi cười, nói: "Lý Phong, đa tạ.”

Lý Phong không nói gì thêm, hắn lại nhìn về phía hai nơi, nói: "Huyền Đạo môn và Kiếm tông có thể trực tiếp tiến vào”

Từ xa, đám người Tôn Hâm Võ, Lý Mộng Tuyết nhanh chóng bay tới, sau khi bọn họ tiến vào, nhìn về phía Lý Phong trịnh trọng nói: "Lý Phong, cảm tạ.”

Xem trong mắt bọn họ đều khó nén vẻ hưng phấn.

"Lúc trước các ngươi giúp ta, đương nhiên ta sẽ không thu thù lao." Nhìn thấy bọn họ, Lý Phong lạnh nhạt cười nói

Trong thời gian ngắn, bốn thế lực lớn phủ Thần Văn, nhà họ Tần, Huyền Đạo môn, Kiếm tông đều tiến vào bên trong dãy núi Thiên Khiển, sau đó Lý Phong liền không mở cửa nữa, sắc mặt mấy người còn lại đều cực kỳ khó coi.

Lúc này chỉ còn lại vài thế lực, đám người Chu Liệt của Học viện Thiên Vũ, đám người Chu Hàn, Quận chúa Thanh Lộ của Vương phủ quận Viêm Võ, đám người Lâm Vụ nhà họ Lâm, đám người Thiên Lan của Ứng Lâm tông, đám người Chu Diễm Tự của Thần Đan môn, đám người Trương Khản của Đao Vực tông, cuối cùng chính là đám người Hàn Nguyên, Kim Lệ của Thiên Vu cốc.

Tổng cộng bảy thế lực, sắc mặt đều vô cùng âm trầm, hiển nhiên, Lý Phong không thể để cho bọn họ dễ dàng đi vào.

“Tiểu tử chết tiệt!"

Sắc mặt Hàn Nguyên âm trăm, ánh mắt nhìn vẽ phía Lý Phong, ước gì lập tức giết hẳn.

Nhưng mà, có mảng mỏng kia ngăn cản, anh ta hoàn toàn không thể ra tay.

Sắc mặt mọi người đều khó coi, lúc này sắc mặt đám người Chu Liệt của Học viện Thiên Vũ cũng thế

"Sớm biết vậy lúc trước liền đứng về phía Lý Phong”

Hiện tại Huyền Đạo môn, Kiếm tông đều có thể, trực tiếp tiến vào dãy núi Thiên Khiển, chúng ta lại bị cản lại. Cần giao Tinh thạch Ma Vực ra mới có thể đi vào.

"Không trách Lý Phong, nếu ta là hắn, có thể cũng sẽ làm như vậy."

Lúc này trên mặt những người của Học viện Thiên Vũ khó tránh khỏi lộ ra một tia xấu hổ

Học viện Thiên Vũ bọn họ và ba thế lực lớn phủ Thần Văn, Huyền Đạo môn, Kiếm tông đều thành lập ở cùng một mảnh khu vực, vốn là đồng khí liên chi*, nhưng mà lúc trước Lý Phong của phủ Thần Văn gặp. phải nguy hiểm, Huyền Đạo môn và Kiếm tông ra tay, lựa chọn trợ giúp Lý Phong, nhưng mà Học viện Thiên Vũ bọn họ lại lựa chọn khoanh tay đứng nhìn, hiện tại ba thế lực phủ Thần Văn, Huyền Đạo môn, Kiếm tông đều tiến vào trong dãy núi Thiên Khiển, chỉ có Học viện Thiên Vũ bọn họ bị giữ lại

_*đồng khí liên chi: kiểu anh em như thể tay chân.

_*đồng khí liên chi: kiểu anh em như thể tay chân_

Về phần ba thế lực Ứng Lâm tông, Thần Đan môn trong lòng cũng có hối hận.

"Đáng chết, thực lực của Lý Phong này mạnh như vậy, thế mà còn nắm giữ lối vào dãy núi Thiên Khiển. Hiện tại muốn tiến vào bên trong còn phải xem sắc mặt của Lý Phong, sớm biết vậy sẽ không đứng về phía Thiên Vu cốc kia” Sắc mặt đám người Thiên Lan khó coi đến cực điểm.

Lúc trước ba thế lực bọn họ không chút do dự. đứng về phía Thiên Vu cốc.

Nếu sớm biết những chuyện xảy ra sau đó, bạn họ chắc chắn sẽ không làm như vậy.

Xung quanh dường như đều trở nên im lặng, sắc mặt Chu Liệt thay đổi, nhìn về phía Lý Phong muốn nói cái gì, nhưng mà vẫn khó có thể mở miệng.

Mà trong đội ngũ, Lâm Vụ nhà họ Lâm cũng bay ra, nhìn về phía Lý Phong, trên mặt tràn đầy tươi cười, nói: "Lý Phong, chúng ta là người nhà họ Lâm của Ðại lục Trung Ương Đế quốc Thiên Vũ, ta tên là Lâm Vụ, nhà họ Lâm chúng ta và nhà họ Tần quan hệ không tồi. Chẳng biết có được châm chước một chút, để cho toàn bộ người nhà họ Lâm chúng ta tiến vào dãy núi Thiên Khiển không, xem như nhà họ Lâm chúng ta nợ ngươi một nhân tình."

Ở trong lòng anh ta, nhà họ Lâm bọn họ và Lý Phong cũng không có mâu thuẫn, xung đột gì, Lý Phong để cho nhà họ Tăn đều trực tiếp đi vào, hẳn là sẽ không quá mức làm khó bọn họ.

“Lý Phong, chúng ta là người trong Vương phủ quận Viêm Võ.. ” Lâm Vụ vừa dứt lời, lúc này Chu Hàn cũng bay ra, mở miệng nói

Quận chúa Thanh Lộ ở bên cạnh anh ta cũng nhìn về phía Lý Phong, trong mắt còn có một tia khiếp sợ, hiển nhiên còn chưa định thần lại sau chuyện vừa rồi.

Trong thời gian ngắn, cục diện thế mà hoàn toàn nằm trong tay Lý Phong, rất nhiều thế lực Tam Hồn cảnh, ngay cả Vương phủ quận Viêm Võ bọn họ cũng đều phải xem sắc mặt Lý Phong,

Lúc này trong mắt cô ta còn có một tia kỳ dị, không biết nghĩ tới cái gì

Nhà họ Lâm, Vương phủ quận Viêm Võ mở miệng, lúc này Ứng Lâm tông và các thế lực khác lại không có nói chuyện, sắc mặt mấy người Thiên Vu cốc cũng vô cùng âm trầm.

Ứng Lâm tông bọn họ và những người khác có mâu thuẫn trực tiếp với Lý Phong, Thiên Vu cốc lại vẫn luôn muốn giết Lý Phong, song phương không có khả năng giải hòa.

"Nhà họ Lâm? Vương phủ quận Viêm Võ?"

Nhìn mấy người quen thuộc trước mặt, trong mắt Lý Phong hơi hơi mang theo ý lạnh

"Ha ha, Lý Phong tiểu tử, Lâm Vụ, Chu Hàn này hiện tại thế mà tới cầu xin ngươi rồi, nếu bọn họ biết thân phận Mộc Kim của ngươi, không biết sắc mặt sẽ biến thành cái dạng gì? Huyền Long ở bên trong lồ ng giam linh lực cười to nói, rất có hứng thú quan sát cục diện trước mặt.

Lúc trước, Lâm Vụ, Chu Hàn và Lý Phong từng hợp tác, nhưng lúc sau lại trực tiếp trở mặt, liên thủ với Kim Liệt Võ của Thiên Vu cốc, muốn cướp quả Ý Cảnh trên người hắn.
 
Back
Top Dưới