Âu Thiên Lan, mười bảy tuổi, là cô gái của những điều hết sức bình thường.
Cô có tính cách khá yên tĩnh, không nổi bật giữa đám đông, không có khát khao thay đổi thế giới.
Cuộc sống của cô xoay quanh những buổi học thêm đều đặn, những dòng tin nhắn nhóm lan man về bài tập, những đoạn hội thoại chẳng đầu chẳng cuối với hội bạn thân, và cả những buổi tối nằm nghe nhạc lặng lẽ như thể thế giới đang tạm ngừng lại.
Cô yêu lịch sử - không đến mức cuồng, nhưng đủ để thích mùi giấy cũ trong sách giáo khoa.
Không theo kiểu đắm chìm trong hoài niệm hay lãng mạn hóa quá khứ, mà là sự tò mò yên tĩnh dành cho những gì từng tồn tại: những đế chế đã sụp đổ, những lá thư từ thế kỷ trước, những câu chuyện không còn ai kể lại.
Với cô, lịch sử là một thế giới song song — hấp dẫn nhưng đóng kín, đáng trân trọng nhưng không thể bước vào.
Mỗi sáng, trên đường đến trường, Thiên Lan luôn đi chậm lại khi ngang qua bức tượng đá nhỏ đặt lặng lẽ bên lề đường – một phiến đá cũ kỹ, phủ rêu xanh, với hình chạm khắc mờ nhòe gần như không còn nhận ra.
Không ai để ý đến nó, trừ cô.
Người ta bảo đó là tàn tích của một miếu nhỏ thờ vị nữ tướng nào đó, đã bị phá hủy trong một dự án quy hoạch từ lâu.
Với người khác, đó chỉ là một phiến đá vô tri.
Nhưng với Thiên Lan, cô không biết tại sao.
Chỉ là... có điều gì đó khiến cô thấy yên lòng khi đứng cạnh.
Như thể phiến đá đang nhớ một ai đó – hoặc đang chờ ai đó quay về...Mỗi lần bước đến gần phiến đá cô thường đi chậm lại, đôi khi đặt nhẹ ngón tay lên mặt đá lành lạnh, như một thói quen kỳ lạ mà chính cô cũng không giải thích được.
Cách đây hai năm, vào một sáng đầu mùa đông, trường tổ chức cho học sinh lớp 12 tham gia vệ sinh khu phố theo phong trào "Tuần lễ Xanh".
Thiên Lan, khi ấy được phân công quét lá khô dọc vỉa hè gần khu miếu cũ – nơi có phiến đá phủ rêu cô vẫn thường đi ngang qua.
Không như nhiều bạn nữ cùng lớp thường né việc quét dọn, Thiên Lan lại xắn tay áo làm không chút ngại ngần.
Cô có dáng người cân đối, vai thẳng, lưng vững, không gầy mảnh cũng chẳng đẫy đà – một vóc dáng được rèn từ những buổi chạy bộ mỗi sáng với ba, và những mùa hè phụ mẹ dọn nhà, bê từng thùng sách nặng từ tầng ba xuống.
Gió lạnh, lá rụng xào xạc, bầu trời mờ sương.
Cô cúi xuống quét một lớp lá dày đã mục, thì bất chợt thấy một vệt sáng lạ hắt lên từ dưới lớp đất ẩm, len lỏi qua kẽ lá, mỏng manh như kim loại phản chiếu ánh mặt trời.
Tò mò, cô ngồi thụp xuống, lấy tay gạt nhẹ lớp đất.
Dưới rễ một cây cỏ nhỏ, có một khe đá rất hẹp nơi phiến đá và mặt đất nối nhau — và ở đó, có một vật nhỏ nhô ra, như thể đã nằm đó từ rất lâu.
Cô thò tay vào, kéo nhẹ.
Đó là một mảnh vỡ nhỏ, hình dáng như chiếc nanh, dài khoản một đốt tay út, chất liệu không rõ – trông không phải đá, cũng không hẳn là kim loại.
Màu trắng đục, lưng hơi cong, mặt ngoài có khắc một đường rãnh mảnh như vết cào.
Cô giữ lấy từ hôm đó, như một món đồ may mắn không tên.
Không nỡ đeo, nhưng cũng không nỡ rời xa, cô cất nó vào trong một chiếc túi thêu nhỏ màu đỏ luôn mang theo bên mình.
Từ ngày có nó, sáng nào cô cũng dừng lại ở phiến đá ấy.
Không vái lạy, không cầu nguyện – chỉ đứng im vài giây.
Đặt tay lên túi áo, chạm vào mảnh vỡ.
Cô chưa từng kể với ai.
Vào những sáng trời nhiều sương, cô từng nghe thấy một tiếng trống mơ hồ từ xa vọng lại.
Ban đầu cô nghĩ là âm thanh từ trường gần đó, nhưng kỳ lạ là chỉ mỗi mình cô cảm nhận được, và chỉ khi cô đứng lại bên phiến đá mới nghe thấy.
Một lần duy nhất cô thử đi qua mà không dừng lại.
Hôm ấy, trời bất ngờ đổ mưa.
Cuốn vở lịch sử cô mang theo, với những dòng ghi chép cẩn thận về khởi nghĩa Hai Bà Trưng, bị nước mưa làm nhòe hết.
Trang cuối cùng rách đôi, đúng đoạn ghi ngày: "Năm Quý Mão (43 SCN) – Ngày Hai Bà Trưng tuẫn tiết tại Hát Môn."
Chắc chỉ là trùng hợp.
Cô không mê tín.
Cô sống lý trí, rõ ràng.
Có mục tiêu, có kỷ luật.
Nhưng trong vô thức, cô vẫn giữ thói quen dừng lại một lúc cạnh phiến đá mỗi sáng đến trường.
Giống như một sự tôn trọng... hay một lời nhắc nhở từ một nơi mà cô chưa từng đặt chân đến.
Cho đến tối hôm đó – một buổi tối tưởng như bình thường – mọi thứ bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo.
Điện thoại cô bỗng tắt nguồn dù còn 84%.
Playlist cô nghe biến mất khỏi ứng dụng.
Căn phòng trở nên yên tĩnh bất thường, trong khoảnh khắc giữa tiếng gió và bóng tối, một âm thanh nhẹ vang lên: "Cạch.".
Cuốn sách lịch sử trên giá sách của cô tự động rơi xuống, mở toang ra một trang giấy đã úa màu.
Trang sách mà cô cô chưa từng đọc tới, một ghi chép xưa cổ, không rõ được chép từ cách đó bao nhiêu năm, đâu đó còn ẩn hiện lên những lổ nho nhỏ chẳng biết bị mọt ăn hay chuột gặm, thậm chí còn có cả vết cháy xém.
Những nội dung cũng do vậy mà không còn nhìn thấy rõ được nữa.
Chỉ duy nhất còn lại vài dòng đầu tiên của trang, in nghiêng bằng mực hơi nhòe chữ, nhưng vẫn nhìn được: "Vương Âu Khanh – người con gái biến mất khỏi chiến trận năm Tân Sửu, trước khi hai vị nữ vương tuẫn tiết.
Không rõ sống chết.
Để lại một mảnh thư kỳ lạ, ký tên: Thiên Lan."
Cô từng nghĩ lịch sử là thứ không thể chạm tới.
Nhưng đêm đó, lịch sử bắt đầu nhìn thẳng vào cô